Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, February 22, 2016

Nếu không nhìn lại, mình sẽ mất quá khứ và tương lai .



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

On Saturday, February 20, 2016 9:29 PM, Btng < wrote:



Sent from my iPad

Begin forwarded message:
From: Chuong Le <
Date: February 20, 2016, 6:37:27 PM PST
To: Btng <
Subject: FW: TR: BÀI VIẾT QUÁ HAY


From: daidzuong
Subject: TR: BÀI VIẾT QUÁ HAY
Date: Sat, 20 Feb 2016 11:33:07 +0100
Cám ơn chị Kim Cúc

Chuyển tiếp

Nhung & Dzương

De : TuKimCuc [
Envoyé : samedi 20 février 2016 01:50
À : undisclosed-recipients:
Objet : Fwd: BÀI VIẾT QUÁ HAY

Kính chuyển
  Cúc

Envoyé de 




Mời ACE đọc bài viết rất chính xác ... của một Bộ Đội Tập Kết 1954 về hiện tình đất nước..




Bài viết quá hay


 Nếu không nhìn lại, mình sẽ mất quá khứ và tương lai .

 Châu Hiển Lý ( Bộ đội tập kết 1954 ).
     Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!

       150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 37 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.

        Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. “Tính hơn hẳn” của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.

Nhìn lại sau hơn nửa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :
_ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?
_ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?
_ Tại sao sau khi được “giải phóng” khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?
_ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?

Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?
_ Tại sao đàn ông? của các nước tư bản Châu Á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?

_ Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?

_ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?

Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường, phải đi làm công cho các nước tư bản?
_ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?

         Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xã hội phi nhân tính. Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghĩa.
Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.

Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.

Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng vòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .

 Hiện tượng “Mửa ra rồi nuốt lại” này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.
Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất.
Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.

Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lặng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và “nhai lại” suy nghĩ của kẻ khác.

Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối, những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…

Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.
Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. 

Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành “phương hướng hành động” chung cho tất cả mọi người.

Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…
           Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.

Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang, vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian.
Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp “vô sản” âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.

Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rũ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ĐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xã hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vũ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muỗi mòng giữa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.

           Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo.
Chẳng hạn đảng nói “xây dựng xã hội không có bóc lột” thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người ; đảng nói ” một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản” thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói “đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất” nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.
           Sở dĩ ĐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là… còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại !

Nhân dân đang hy vọng rằng Đảng sớm tự ý thức về tội lỗi tầy trời của mình. Đảng sẽ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chắp vá một cách trơ trẽn.


Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi” mà kết luận: “Tất cả đều là lừa bịp!”

Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ… đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :
         “Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa !
           Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”

Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao ?

Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy?
Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chỗ cho cái xấu?

Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai!
Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.

Châu Hiển Lý
(Bộ đội tập kết 1954)


  







Posted by: "San Le D." 

Sunday, February 21, 2016

Lời nguyền rủa của Ông Lê Duy San..." Bọn Việt Cộng chết hết và chết một cách thảm khốc." …



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

On Saturday, February 20, 2016 9:45 AM, Khiem T <> wrote:


Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
tìm kiếm...
Thứ Bảy 20/02/2016
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

Lời nguyền rủa của Ông Lê Duy San

JB Trường Sơn
EmailIn
Lời nguyền rủa của Ông Lê Duy San

JB Trường Sơn
(Bài viết dưới đây có phần trích dẫn các email của một vài người được trình bày bằng chữ màu tím. Phần bình luận của tôi có màu xanh.)
Ông Lê Duy San trong một điện thư gởi đến diễn đàn emails có viết rằng:
Kính thưa qúy vị, Mỗi khi tôi thấy một email hay một bài viết có vẻ là của Việt Cộng, thân Cộng hay của Việt Gian Cộng Sản, tôi không bao giờ trả lời hay phản bác mà chỉ gửi lại bằng những lời lẽ sau:

Việt Gian Cộng Sản và Việt Cộng là lòai qủy dữ.
“Giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được thôi”. (trích từ Thánh Kinh lời Chúa dạy (Mc9,29)”
Vì vậy là Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản chúng ta không những phải cầu nguyện mà còn phải nguyền rủa :
" Bọn Việt Cộng chết hết và chết một cách thảm khốc." …

Khi Tường Giang trích lại lời nguyền rủa trên của Ông Lê Duy San để làm đề tài chính của cuộc phản biện, hắn gay gắt lên án vì cảm thấy chột dạ (dù rằng Ông Lê Duy San chỉ nguyền rủa bọn VC bán nước hại dân thôi) cho nên đã viết email chưởi bới như sau:
Lê Duy San "Không trả lời hay phản bác" (tức là đếch cần chứng minh) mà dám chụp mũ mà KHÔNG CẦN BẰNG CỚ GÌ CẢ ! Đúng là thằng này NGON !!! Nếu nó đứng trước mặt tôi mà thách thức kiểu đó, thì nó (thằng Lê Duy San) sẽ không còn cái răng cửa nào.

Ở dây quý vị hẳn thấy cái bạo lực của Tường Giang vô cớ tấn công "kẻ thinh lặng không phản bác" là ông Lê Suy San, ông này chỉ nguyền rủa bọn VC mà cũng bị Tường Giang đe dọa, vậy Tường Giang là ai. hẳn qua hành động đe dọa ông Lê Duy San người nguyền rủa bọn VC, thì Tường Giang đã lộ chân tướng mình là thằng bênh vực cho VC, bằng cớ rành rành không thể chối cải !

Thằng này mới chính là thuộc diện ác quỷ (ngang ngửa với những tên ÁC nhất mà cộng sản có thể "trồng" ra được theo tiêu chuẩn "đạo đức của Bác") và Núp Bóng Việt Nam Cộng Hòa.

Ở đây Tường Giang chụp mũ vô bằng cớ ông Lê Duy San là tên ÁC nhất được CS trồng, nó công khai chụp mũ "người im lặng không phản bác" là tay sai CS, nội tuyến trong hàng ngũ VNCH. Chắc quý vị đã nhìn thấy rõ bộ mặt vu khống vô bằng chứng của Tường Giang qua câu nói chụp mũ này. Chúng tôi luôn hoan nghênh mọi tố giác có bằng chứng, và ngược lại chúng tôi sẽ phản đối và vạch trần những chụp mũ vô bằng chứng.

Giặc trong nhà mới khó trị ! Một loại giặc chuyên thọc gậy bánh xe, phá hoại sự đoàn kết của quốc gia ĐÚNG NHƯ Ý VIỆT CỘNG MUỐN !!! Cái thứ Chó Đẻ chứ không phải người !

Tường Giang mắng Ông Lê Duy San là "chó đẻ" vì thế, theo luật công bằng chắc chắn nó phải bị người ta mắng lại bằng những từ ngữ như thế, có qua thì có lại không oan ức gì cả. Trước dây vì hắn đã mắng bà Ngô Minh Hằng và ông Nguyễn Kim Khánh bằng những từ ngữ đại tục tỉu là Con Đĩ, nhà thổ, Lồn và đội Lồn rất thô bỉ cho nên mặc nhiên hắn phải bị người ta gán cho xú danh là "thằng Miệng Lồn" vì chính từ cửa miệng của hắn đã luôn thốt ra chữ Lồn như "tụng kinh". 

- Xin lỗi độc giả về những từ ngữ trắng trợn này, nhưng tôi phải nói lên một lần thật to để quý vị cảm nhận được sự thô bỉ khi một người ở trên mạng như Tường Giang, Tím Nguyễn, Trương Minh Hòa, Nguyễn Xuân Châu, công khai khởi động chưởi bới với những chữ thô tục, đem bộ sinh dục của con người để phỉ báng và chụp lên đầu kẻ khác, nhất là đối với phụ nữ.

Hãy tưởng tượng thằng Lê Duy San mà là một viên chức trong Bộ Chính Trị của đảng CSVN thì bà con thấy thằng này ra sao rồi ! Nó sẽ không bao giờ phản tỉnh như ông Bùi Tín, nó sẽ không bao giờ bỏ đảng vì cái tính cách "Đéo Cần Sự Thật" của nó. Nó đang Chụp Mũ những người Quốc Gia khác chỉ để THẮNG được đối thủ !

Tường Giang chỉ dùng sự tưởng tượng để tự vẽ vời rồi phỉ báng người. Như vậy hắn là thằng loạn trí, không dùng ngũ quan để cảm nhận và đánh giá mà thích mơ mộng hão huyền. Một con người chỉ tưởng tượng để đi chưởi bới người ta thì hẳn là một quái vật nguy hiểm, nếu hắn mà hung bạo hơn thì thay vì đấm ông Lê Duy San rụng hết răng, nó sẽ mua súng bắn chết ông ta và những người nó tưởng tượng lả kẻ thù của nó thí có phải hắn là một đại họa cho công đồng hay không ??? Quý vị độc giả đừng hy vọng là sự điên cuồng của nó sẽ chừa quý vị ra khỏi mục tiêu của nó, biết đâu một hôm nó nổi chứng vác dao chém quý vị mà chẳng biết vì lý do gì, vì làm sao có thể đọc được ý nghĩ tưởng tượng trong đầu của một thằng điên ?

Người tự trọng và có giáo dục có ai làm như thằng Lê Duy San không ? Không còn có chỗ nào để tôi khinh bỉ thêm nữa !

Tường Giang không muốn bị ai khinh bỉ trong khi hắn lại công khai tuyên bố khinh bỉ người khác. Hắn kêu gọi đoàn kết trong khi hắn tạo chia rẽ bằng cách chưởi bới người khác. Hắn trách móc người khác chụp mũ trong khi hắn công khai chụp mũ người khác vô bằng cớ. Vì thế mọi lời nói của Tường Giang đều mâu thuẩn và vô giá trị ! Cũng không lấy làm lạ khi nó bị đa số dân mạng khinh dể và ghét bỏ.

Thật ra, tôi chỉ cần LDS chứng minh cho cái gì là "có vẻ là thân cộng...", cái gì là "Việt-gian Cộng sản" của tôi mà LDS đã nêu lên. Nhưng LDS vẫn KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ LÀM BẰNG CỚ, nhưng vẫn nói cái kiểu con nít, nói mà không cần chứng minh, tuy nhiên lại vẫn NGANG NHIÊN (do nhiễm cái thứ văn hóa của Dép Râu) gọi chúng tôi là những "con giòi Việt-gian Cộng Sản". Cái HÈN của tên du đãng Lê Duy San là biết chuyện kiện tụng rất mất thì giờ và tốn kém và không nắm chi được từ một thằng già không có tóc như nó, nên nó cứ bình chân như vại và tiếp tục Chụp Mũ và Rủa Sả đối thủ trên Net.

Trong đoạn này đã hé lộ chút manh mối là : Tường Giang cho rằng Lê Duy San đã mắng xéo nó là "có vẻ là thân cọng…" là "Việt Gian Cọng Sản" nhưng lại không đưa ra được bằng chứng nào rằng Lê Duy San đã chỉ đích danh ai và đã viết ra câu nào phỉ bàng hay kết án một tên tuổi nào. Hắn chỉ hồ nghi thôi mà cũng già mồm chưởi bới om sòm. Cũng vì cái tật la lối chưởi bới rộn cả làng xóm cho nên người ta đã biếm nhẻ hắn là chó sửa hoang. Không có bằng chứng nào mà cũng dữ tợn như VC, chứ nếu nó có bằng chứng thì chắc hắn sẽ hành động rất hung tợn theo kiểu chặt đầu, đập vỡ sọ người ta giống như bọn VC tàn sát dân lành trong biến cố Tết Mậu Thân ở Huế.

Ở trên là trích một vài đoạn trong email của Tường Giang cho thấy hắn là thằng ăn nói lật lọng, giả giọng đạo đức giảng đạo hoặc kêu gọi đoàn kết, chống chụp mũ, chống bạo hành trong khi hắn lại hoàn toàn làm ngược lại những gì hắn khuyên người khác. Vây Tường Giang là người như thế nào, trong một tháng hắn có bao nhiều ngày tỉnh trí để trở thành người lương thiện và bao nhiêu ngày lại trở thành gian ác ? Một người bất bình thường như hắn thì từ nay chắc không ai còn tin những gì tốt đẹp mà hắn nói ra cả, vì hôm nay có thể hắn đi giết người thì ngày mai lại đi băng bó cho người. Hắn dã điên thật rồi bà con ơi.

Tôi đã nói rằng Lê Duy San … chỉ giả ngây ngô như con nít và tiếp tục cái màn "cầu nguyện" QUÁI ĐẢN không hề có trong Kinh Thánh hay thần học nào cả.

Tường Giang tự cho mình là giáo hữu của đạo Tin Lành cho nên đã lắm lần giảng đạo để làm cho những kẻ nhẹ dạ xuôi tay đừng chống đối bạo quyền quỷ ma, đúng theo gương của sư phụ hắn là Trúc Hồ đã từng kêu gọi phải yêu thương và chấp nhận người "anh em" Việt Cọng là bọn phỉ báng Thiên Chúa, đập phá tượng ảnh của Ngài và bách hại con cái của Ngài. Chẳng hiểu dựa vào đâu mà hắn khẳng định rằng lời nguyền rủa của ông Lê Duy San là đi ngược với Thánh Kinh để lôi kéo ngươi Thiên Chúa Giáo chống ông này. 

Nhưng tôi khẳng định hắn đã sai khi cho rằng Thánh Kinh của Thiên Chúa Giáo làm ngơ trước tội lỗi của kẻ ác. Câu nguyền rủa của ông Lê Duy San rằng "Bọn Việt Cọng chết hết và chết một cách thê thảm…" có đầy đủ căn bản của Thánh Kinh, là sách giáo huấn của mọi người theo Thiên Chúa Giáo, kể cả tên Tường Giang là kẻ tự xưng minh theo đạo Tin Lành. Nếu Tường Giang chống đối lời nguyền rủa này và cho đó là không có căn cứ thì Tường Giang hãy bỏ đạo để trở về với bọn VC vô thần vì cuộc đời chỉ có 2 lối đi, một là theo thiện, hai là theo ác mà thôi (và VC là tiêu biểu cho tội ác) chứ không có lưng chừng vì lưng chừng trước sau gì cũng theo ác.

- Kinh Thánh dạy hãy cột đá vào cổ những kẻ làm cho những người ngay lành chân thật sa ngã và hư hỏng. Câu kinh này ở LK 17:2-3 : " … khốn cho người tạo cớ khiến cho vấp phạm xảy đến, thà nó bị khoanh cối đá tròng vào cổ và xô xuống biển, còn hơn là nó tạo cớ vấp phạm cho một người nào trong những kẻ nhỏ [tức lương thiện] này. Các ngươi hãy coi chừng!"

Bọn Cọng Sản là một lũ người làm băng hoại luân lý của xã hội con người, không những chúng giết người, đàn áp dân, buôn bán phụ nữ, chủ trương phá thai mà còn đả phá việc thờ phượng các thần linh thánh thiện mà con người thờ phương như cương lỉnh của mọi trật tự chân thiện. Khi phá vở tôn giáo, chúng đã phá vở luôn lương tâm của con người. VC là cớ vấp phạm cho xã hội loài người đi vào đường tội ác và hư mất cho nên chúng trở thành mục tiêu để cột cối đá vào cổ và xô xuống biển !!

Vì thế Cọng Sản (Việt Cọng) là kẻ thù của cuộc sống an bình của con người, họ cần phải bị triệt tiêu để chấm dứt mọi tội ác và nguy biến cho con người. Những kẻ phò cho VC, cọng tác với VC để làm việc ác và bất lợi cho hạnh phúc của con người cũng cần phải chịu chung một hình phạt như chúng, bởi lẽ, VC là cái đầu, và tay sai của chúng là tay chân để thực hiện tội ác, nếu triệt tiêu được chúng thì xã hội sẽ tìm lại được cuộc sống hạnh phúc mà trời đã phú cho họ. Sở dĩ dân Việt mất đi hạnh phúc là bởi lũ người ác VC đã cướp mất của họ, chúng biến họ thành hư hỏng và mê muội.

Đành rằng chết là hết, nhưng chết thảm khốc mới đúng với nghĩa của đền tội, trong luật nhân quả cũng như trong Thánh Kinh đều luôn nêu ra vấn đề đền tội cho xứng với tội lỗi đã phạm. Câu Thánh Kinh Mt 18:35 nhắc đến sự công bằng của Thiên Chúa; thường thì Ngài tha thứ, nhưng khi một ai đã lợi dụng lòng tha thứ của Ngài để gieo bất công cho tha nhân thì Ngài sẽ phạt nặng để xứng với mức tội lỗi mà kẻ đó đã phạm; Câu kinh viết rằng : "Nổi cơn thịnh nộ, ngài đã trao kẻ gian ác cho lý hình cho đến khi nào hắn trả xong tất cả những gì hắn mắc nợ với ngài." 

Chữ mắc nợ ở đây muốn nói đến những tội lỗi mà nó đã phạm với Ngài như… phỉ báng Ngài, từ chối nghe lời Ngài dạy để cứ mãi mê giết đồng loại và anh em, hủy hoại sự trong trắng và lương tâm của con người và kéo họ vào đường hư hỏng suy đồi. Những tội lỗi này thì bọn VC ai cũng là thủ phạm gớm ghiếc, vì thế cần phải nguyền rủa cho chúng chết mau chết sớm và chết thê thảm để trả nợ, vì chi khi trả nợ xong thì nó mới được Thiên Chúa đoái hoài cứu vớt cho ra khỏi ngục. 

Không chết sớm và không chịu trả nợ thì chúng sẽ càng chồng chất thêm tội ác để cuối cùng sẽ không bao giờ trả hết nợ mà phải bị phạt đời đời như Chúa Giêsu đã than thở : "thà nó đừng sinh ra thì hơn" vì khi đã phạm tội quá lớn thì kẻ tội phạm sẽ vĩnh viễn ở trong ngục tối không bao giờ được tha thứ và thoát ra khỏi đó.

Đừng tưởng rằng bị treo đá vào cổ và ném xuống biển để chết chìm là một hình phạt nặng nề. Không phải vậy, vì mục đích của hình phạt chết sớm, là để tìm sự cứu rỗi về sau. Đây nhé đoạn tiếp của câu kinh Thánh Mt 18:8-9 như sau:
Nếu tay chân ngươi làm ngươi vấp phạm, thì hãy chặt và quăng nói đi khỏi ngươi; thà ngươi cụt tay, què chân mà vào sự sống, còn hơn là có hai tay, hai chân mà bị quăng vào lửa đời đời. Và nếu mắt ngươi làm ngươi vấp phạm, thì hãy móc mà quăng nó đi khỏi ngươi, thà ngươi chột mắt mà vào sự sống còn hơn là có hai mắt mà bị quăng vào địa ngục lửa thiêu.
Việc mất một mắt, chặt vứt cánh tay so với sự quý giá của linh hồn được cứu rỗi thì chẳng thầm thía vào đâu. Vì thế câu nguyền rủa của ông Lê Duy San, khi vừa nghe qua bằng lỗ tai của con người trần tục và dùng cán cân công lý ngắn hạn của thế gian để cân đo thì cho đó là Ác, là Tàn Nhẫn. Nhưng dưới cặp mắt thần học của những kẻ tin vào thế gìới tâm linh, thì sự mất đi hạnh phúc vĩnh viễn trong thế giới tâm linh còn đáng sợ hơn cả sự chết sớm và chết thảm của thể xác ở thế giới trần tục. Nếu bọn VC mà chết sớm, chết hết và chết thảm thì rất may cho chúng và cho nhân dân VN, chúng sẽ có cơ may bớt bị trừng phạt ở thế giới tâm linh và dân Việt sẽ được nhiều hạnh phúc ở thế giới trần tục này.
Cũng thế, Nếu Tường Giang vẫn ngoan cố tạo nghiệp ác thì Tường Giang sẽ bị phạt thê thảm (có thể là tội chết nếu làm điều quá ác) để cho xứng với những hành vi gây hoạn nạn về tinh thần và vật chất đối với người khác. Có như thế thì may ra ở kiếp sau Tường Giang mới được phước hơn. Vậy Tường Giang mong được gì ? Được sống dai sống mãi để chưởi bới thiên hạ và làm tổn thương mọi người hoặc khuyên dụ anh em chạy theo phò bọn quỷ đữ VC như sư phụ Trúc Hồ của ngươi đã rao giảng để rồi sẽ bị đọa đày ở chín tầng địa ngục cả ngàn kiếp, hay là được chết sớm để mau chấm dứt cái nghiệp chướng sân si của mình ??
Hãy suy nghĩ kỹ và chọn lựa đi nhé, ta sẽ cầu mong và nguyền rủa cho ngươi được toại nguyện !
JB Trường Sơn
 

Thư mục

Ngo Dinh Diem Fondation

tinhthan_ngodinhdiem
@yahoogroups.com



Saturday, February 20, 2016

LÀM BÁO VÀ LƯƠNG TÂM NGHỀ NGHIỆP

 
LÀM BÁO VÀ LƯƠNG TÂM NGHỀ NGHIỆP
BS Lê Văn Sắc

Tôi đã từng làm báo, đã từng viết báo nên thông cảm với cô "ký giả" Ngọc Lan báo Người Việt, một cô nhà báo yêu nghề, còn đang hăng say với chức năng nghề nghiệp. Nghề làm báo là nghề không thọ, không phải là sợ bị chết chóc, ám sát mà chỉ một thời gian là chán vì có nhiều rào cản lắm. Ngay việc cho đăng hình thôi, công phu đi chụp hình, lăng xăng chụp góc này, chụp góc kia, máy thu băng mở sẵn để thu lời, về nhà viết bản tin thì đụng ngay "ông chủ nhiệm": "Bác viết ngăn ngắn thôi nhé". 

Viết xong, đưa ông, kèm xấp ảnh 24, hay 32 phô đã đem rửa về cho ông xem, ông "tuyên bố": Tôi đăng cho bác 1 tấm, tấm này... Bèn nhớ Đỗ Ngọc Yến... Đỗ Ngọc Yến là đàn anh học Chu Văn An... Khi mình còn đi học thì Đỗ Ngọc Yến đã làm báo "làm báo văn nghệ thuần túy", nhưng thực sự, bên cạnh đó, ẩn sau đó là chuyện Đỗ Ngọc Yến làm tình báo chống cộng (như nhóm Phạm Bằng Tường, BS Vũ Trọng Tiến, Hoàng Xuân Sơn, Cao Sơn...). 

Họ là những người có lòng nhưng ngay khó khăn đầu tiên mà họ gặp phải là mâu thuẫn giữa lý tưởng nghề nghiệp "tự do báo chí" và bí mật "quốc gia" hay "cộng đồng", ngay cả bí mật cá nhân, tư riêng... cho nên khi đọc bản tin cứ tức hanh hách ấy vì có những "tin tức nửa vời", không thể tiết lộ, đăng báo, và có khi đọc những bản tin viết quá nhiều, quá thực thì lại bực mình, tại sao viết nhiều thế? Tiết lộ nhiều thế, đó là bí mật quốc gia, bí mật quốc phòng (như vụ wikileak với Julian Assange vậy)... và những chuyện ăn cắp bí mật quốc phòng như vụ hai nhà bác học của Trung Hoa Quốc Gia học về nguyên tử tại Mỹ, năm 1953 lại ăn cắp bí mật nguyên tử của Mỹ trốn đem về cho Trung Cộng, như chuyện một hộp chứa chất phóng xạ mới vừa mất cắp tại Iraq… 

Có lần Phạm Bằng Tường thắc mắc về một chữ tôi dùng trong một bản tin: Hai chữ “cộng đồng” có vẻ xa vời, khó hiểu, không rõ ràng nhưng đó là chủ ý của tôi, người đọc phải suy nghĩ, tìm hiểu, chủ ý muốn nói với ai, và đụng đến ai thì người đó hiểu… Có lần Phạm Bằng Tường cho biết, anh em tình báo đã báo cáo cho lệnh bắt tên VC Huỳnh Tấn Mẫm (học y khoa chung với tôi và cả Phạm Bằng Tường trước đó (năm 1964-1965) nhưng chỉ ngày hôm sau đã thấy Huỳnh Tấn Mẫm đi khơi khơi ngoài Saigon. 

Hỏi cấp trên thì được biết chính Nguyễn Cao Kỳ đã cho lệnh thả. Chuyện này thì tôi không lạ, vì tôi biết rõ là trong chính quyền, đặc biệt là chính quyền Nguyễn Cao Kỳ, có nhiều Việt Cộng nằm vùng, và cũng không lạ khi Nguyễn Cao Kỳ từng mời nhiều cán bộ Việt Cộng tham gia “nội các chiến tranh” trong đó có BS Trần Ngươn Phiêu và Kỹ Sư Võ Long Triều và đã dung túng cho GS Nguyễn Văn Trung mở lớp “Phê Bình Học Thuyết Mark” trong Đại Học Văn Khoa Saigon, thực sự là giảng dậy học thuyết Mark một cách chi tiết, tỉ mỉ, tuyên truyền cho Việt Cộng, mà phần phê bình học thuyết Mark chỉ có vài câu vớ vẩn…

Một trong những khó khăn mà các anh em tình báo gặp là mình hy sinh xương máu, đảm trách những công tác nguy hiểm, trực diện với bọn khủng bố Việt Cộng, nhưng rồi bọn chúng được thả ra… Có một ông bạn cùng trong ca đoàn của tôi, có lần tâm sự: Lúc ông là giám đốc kỹ thuật cho một Đài Phát Thanh, ông ra ngoài xem đám biểu tình, thấy có một sinh viên nằm khểnh trong một công viên, gần đám biểu tình, tay còn cầm sách đọc, ông thấy tên này chăm chỉ học hành nên thương, phục lắm, bèn hỏi thăm, nói chuyện, sau cùng, ông hỏi cháu có muốn làm nhân viên cho đài phát thanh không, hắn mừng quá, cám ơn lia lịa… 

Thế là ông bạn này đã đem Việt Cộng, nhận là người nhà, cho vào nằm vùng ngay trong Đài Phát Thanh, đi đâu là có giấy phép của Đài Phát Thanh, đi lại cả trong giờ giới nghiêm”. Sau năm 1975, ông mới biết hắn là Việt Cộng nằm vùng… Ông than: Đúng là mình ngu quá, chẳng biết gì…

Cho nên, xin có lời khen cô Ngọc Lan, đã nhiệt thành với nghề nghiệp, nhưng cô chưa gặp cảnh có một chủ nhiệm báo chí “….” như Hoàng Dược Thảo đấy, chứ cô mà gặp loại chủ nhiệm như Hoàng Dược Thảo thì cũng sẽ bỏ nghề sớm thôi: Đến các ông như Lữ Giang, Bùi Bảo Trúc v…v… cũng phải bỏ Saigon Nhỏ mà đi nữa là… (Bùi Bảo Trúc là con cụ giáo Bùi Văn Bảo tác giả nhiều sách dậy bậc tiểu học mà chúng ta đã học, và tác giả tập thơ “Suy Tôn Ngô Tổng Thống”-thực ra tập thơ mang tên gì tôi quên, còn Thanh Nam là tác giả bài hát Suy Tôn Ngô Tổng Thống).
BS Lê Văn Sắc
(ký giả không “dám” chuyên nghiệp)

On Wednesday, February 3, 2016 9:13 PM, tuong pham <tuongphamvh@yahoo.com> wrote:

 "Ý sếp Giao là nếu không xác minh được thì phải giữ bài lại, chờ đến khi có sự xác minh rõ ràng thì mới đăng.
Chợt nhớ, người phụ nữ có tên Theresa Nguyễn mà ông Long đến gặp ở tiệm Auto Electric Rebuiders, người đã gọi cảnh sát cho Bắc Dương, là người có thể xác định đó có phải là ông Mã Long không. Thế là lại nhờ sếp Đỗ Dzũng cầm hình chạy qua đó, cũng hơn 7 giờ tối.
Đến nơi tiệm đóng cửa. Không làm gì được.
Tôi kêu trời. Sếp Thắng kêu trời. Hai người ra sức thuyết phục. Sếp Giao nhân nhượng, giờ bỏ phiếu xem đi bài hay không. Lan, Thắng bỏ phiếu "đi". Giao bỏ phiếu trắng. Chỉ còn Đỗ Dzũng. Sếp Dzũng chùng chình, "Cho tôi đến 8 giờ tối, tôi đi xác minh chỗ khác."
Thế là trong lúc tôi cắm đầu viết, thì sếp Dzũng cũng hì hụi tìm thông tin.( Ngọc Lan- Người Việt )


Hậu trường phỏng vấn ông Mã Long, 'tù của tù vượt ngục' 
Wednesday, February 3, 2016 7:15:19 PM 

    Print    Email       

Bài liên quan





Sổ tay phóng viên


Ngọc Lan/Người Việt

Sau khi bài báo viết về những gì xảy ra với ông Mã Long trong 7 ngày làm “tù binh” của ba người tù vượt ngục từ Men's Central Jail ở Santa Ana, thuộc Orange County được đăng trên Người Việt Online, tôi thấy hoàn toàn thoải mái để kể chuyện hậu trường liên quan đến vụ này mà hổm rày tôi phải ráng “nín.”
Cho đến cuối ngày Thứ Ba, ông Mã Long vẫn là người “ẩn diện” mà báo chí truyền thông Mỹ lùng sục, tìm kiếm, bởi ngoài ba tên vượt ngục, thì ông có thể được xem là nhân vật khá quan trọng tình cờ bị dính vào vụ này. Vậy mà "lù khù vác lu chạy", tôi lại có cơ may được "tổ đãi", trở thành người đầu tiên nghe toàn bộ câu chuyện ly kỳ này. Dĩ nhiên là tôi sau cảnh sát, nhưng theo như ông Long nói thì "Cô hỏi kỹ còn hơn cảnh sát nữa!"
Toàn bộ nội dung câu chuyện thì đã có hết trong bài “Chuyện 'thoát chết' của tài xế taxi bị 3 tù vượt ngục bắt cóc” rồi, giờ kể chuyện hậu trường, hay hơn.
Ông Mã Long (trái), người tài xế taxi "nổi tiếng bất đắc dĩ" và phóng viên Ngọc Lan (Hình: Khôi Nguyên/Người Việt)

***
Chuyện vậy nè:
Ai theo dõi vụ này cũng biết là khoảng 11 giờ 30 trưa Thứ Sáu tuần rồi, 29 Tháng 1, Bắc Dương, 43 tuổi, một trong ba tù vượt ngục, đã ra đầu thú.
Đến khoảng 9 giờ sáng Thứ Bảy, 30 Tháng 1 thì tin báo hai tên còn lại là Jonathan Tiêu, 20 tuổi và Hossein Nayeri, 37 tuổi cũng đã bị bắt ở San Francisco.
Khoảng 12 giờ hơn Thứ Bảy, tôi có mặt ở tòa soạn. Đang “tán” với sếp Thiện Giao và Thắng Đỗ về chuyện này thì một cô ngoài “front desk” chạy vào nói "Có một chú nói từng chở ba thằng tù vượt ngục đến đây nói cho gặp người có thẩm quyền để nói chuyện."
Mấy sếp thắc mắc, "Chuyện gì? Họ đã bị bắt hết rồi mà..." Máu nghề nghiệp cùng “cơn bà tám” nổi lên, tôi nói, "Để em ra gặp cho."
Ra ngoài, tôi nhìn thấy hai ông, một ông cao to, già hơn và một ông nhỏ con, trẻ hơn. Người khoảng 70, người ngoài 60.
Hỏi chuyện gì, ông lớn tuổi nói một cách khó nhọc, "Tôi lái taxi, là người đã chở ba tên tù vượt ngục..." nghe đến đó, tôi mời hai người vào phòng trong, rồi chạy đi lấy giấy viết.
Quay trở lại, chưa kịp ngồi xuống ghế, đã nghe ông trẻ nói liền, "Không có phỏng vấn lên báo chí gì đâu nghen, chúng tôi đến đây chỉ yêu cầu lấy tên ra khỏi tờ báo."
"Dạ, từ từ nói, cháu chưa hiểu chú muốn gì hết."
Hỏi tên ông lớn tuổi, ông nói "Mã Long." Hỏi ông nhỏ, ông nói như nạt "Tôi không cần nói tên."
Tôi gợi chuyện, ông tên Mã Long nói được vài câu thì bị ông trẻ bắt im vì "Cảnh sát đã nói anh không được nói mà. Mọi chuyện khai ở cảnh sát hết rồi."
Tui ngạc nhiên, "Vậy mục đích mấy chú đến đây là gì, cháu vẫn chưa hiểu?"
"Mục đích là vì trên trang Rao Vặt có tên tôi (ông chỉ vào nơi có tên ông trong mục Rao Vặt) giờ tôi muốn lấy xuống. Cô làm được thì làm, không được thì thôi. Đi về." Rồi hai ông hầm hầm đứng lên đi bỏ ra về.
Ngồi thẫn thờ một chút, tôi sắp xếp lại vài dữ kiện có được qua ít câu nói của ông Long. Đó là: Lúc 9:30 tối Thứ Sáu, tức ngày tụi vượt ngục trốn thoát, mà giờ đó thì trại giam cũng chưa biết, chưa có báo động gì hết, ông Long làm nghề lái taxi nhận được điện thoại kêu đến quán Ngon ở đường McFadden-Ward để chở khách. Sau đó thì bọn người này dí súng vào ông, bắt ông làm theo lời chúng. Sau cùng, “Bắc Dương cứu tôi nên tôi mới còn sống.” Và, vì sợ tụi đồng bọn, băng đảng còn bên ngoài tìm kiếm, nên ông đến đòi lấy tên ra khỏi mục Rao Vặt.
Tôi vào báo cáo lại mọi chuyện với hai sếp, rồi đi làm việc khác. Nhưng trong đầu vẫn lởn vởn câu ông Mã Long nói "Bắc Dương cứu tôi thoát chết". Vậy là sao? Câu chuyện thế nào?

***
Xế chiều Thứ Hai đi làm, sếp Thiện Giao gọi vô hội ý cùng sếp Thắng Đỗ. Sếp Giao nói, "Giờ gọi lại cho ông già lái taxi hôm trước, em có nghĩ là có thể thuyết phục ổng kể lại câu chuyện đó không? Hôm nay các báo chí Mỹ đều đang tung người đi tìm kiếm ổng."
"Em không biết, để thử, nhưng thấy ổng có vẻ sợ lắm, nói không thành câu mà,” tôi đáp.
Ra front desk hỏi lại mấy cô ngoài đó xem có còn giữ số điện thoại của ông hôm trước đến hủy Rao Vặt không thì nghe nói, "Ồ, chú đó hôm Chủ Nhật đến đăng quảng cáo lại rồi. Chú nói 'Tụi nó bị bắt hết rồi, giờ tui không sợ nữa. Báo chí muốn phỏng vấn gì giờ tui nói hết.'"
Nghe vậy, mừng rơn, tôi gọi số điện thoại ông Long đăng trên báo.
Vừa alô thì nghe ngay rằng "Hôm nay tôi không chạy xe cô ơi!" - “Dạ không, cháu là NL nên báo Người Việt hôm trước có nó chuyện với chú..." Chưa dứt câu, nghe ổng nói lớn tiếng, "Tôi đã nói với cô là tôi không có gì để khai hết. Mọi chuyện tôi báo cảnh sát hết rồi." Và cúp phone cái “cụp.”
Chới với.
Gọi lại lần nữa. Không bắt phone.
Gọi thêm lần nữa, ông Long alô. Vừa mở miệng "Chú cho con nói chút xíu là chuyện của chú đã được cảnh sát kể và báo Mỹ đăng rồi, cháu chỉ muốn hỏi thêm..." ông bảo, "Có mấy thằng nhà báo Mỹ mới đến nhà tui nè, tui đuổi về hết rồi. Tôi không có gì nói với cô hết." Rồi lại cúp phone cái “cụp.”
Ngạc nhiên tột độ, tôi bước ra định hỏi lại mấy nàng front desk xem hôm Chủ Nhật ông Long tới nói sao, thì ông gọi lại vô phone tôi, "Tui vừa mới nói chuyện với cảnh sát. Họ nói tui không được nói gì hết. Cô đừng hỏi tui."
Haizza.
Trở lại bàn làm việc, vào online đọc lại, thấy nhiều bài nhắc đến người tài xế taxi, qua lời của cảnh sát. Xâu chuỗi lại toàn bộ những gì đọc được, cùng sự gặp gỡ ông Long hôm Thứ Bảy, tui hiểu vì sao ông sợ hãi và nóng giận như thế.
Lúc đó, cũng hơi "hối hận" giá như mình có thể hiểu nhanh hơn tình cảnh của ông để có thể nói một điều trấn an nào đó thì hay hơn. Nhưng, không có duyên thì biết làm sao.

***
Sáng Thứ Ba đi làm, sắp đặt công chuyện của ngày, đâu vào đó. Nhưng khoảng hơn 11 giờ, thấy điện thoại bàn reng, ngoài front desk nhắn, "Chị Lan, có chú Long muốn gặp chị."
Tôi nghe tim mình thót một cái.
Đi ra, thấy ông già nhìn tôi cười hiền lành, tôi mời ông vào trong nói chuyện.
"Tui xin lỗi cô NL, tui đã nói chuyện nóng nảy với cô, vì thú thiệt là khi đó có mấy người Mỹ đến, tui đâu biết họ là ai, tui sợ lắm. Giờ bạn bè tui nói đừng có sợ, nên nói chuyện với báo chí. Nên giờ cô muốn tui khai cái gì..." Ông bắt đầu như vậy, và tôi cứ thế gợi cho ông kể trong gần hai tiếng đồng hồ.
Phỏng vấn xong, tôi xin chụp hình từ phía sau tới hoặc chụp nghiêng, ổng hỏi có đăng báo không. Dĩ nhiên là có, nếu ông đồng ý. Ông nói cho ông suy nghĩ. Tuy nhiên, chuyện làm sao từ chỗ ông có ý từ chối đăng hình, đến khi ông đồng ý cho chụp hình mà chụp trực diện thẳng mặt luôn thì là "bí kíp" không kể ở đây.
Phỏng vấn xong, biết là phải làm bài này ngay trong ngày, tin tức chạy đua mà, sợ tờ LA Times nhanh chân lên báo trước thì mình tức, bởi sau khi phỏng vấn xong thì tụi tôi có giới thiệu cho LA Times biết. Thế là vắt giò... chạy.

***
Trong lúc đang ngồi gõ chữ, sắp xếp câu chuyện, chợt nhớ ông Long có nhắc chi tiết “đi đến tìm Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa.” Vậy thì phải “confirm” điều này, coi văn phòng họ nói gì. Thế là chạy vô nói vắn tắt cho sếp Đỗ Dzũng nghe và nhờ giúp làm chuyện đó vì "em phải tập trung viết bài." Thế là sếp Đỗ Dzũng chỉ còn biết “thi hành mệnh lệnh.”
Lát sau, sếp Thiện Giao, dù là ngày nghỉ cũng ở nhà không yên, gọi vô, nhắc chuyện phải confirm chỗ quán Ngon và chỗ văn phòng Nguyễn Xuân Nghĩa. Một chỗ đã làm trước khi có “lệnh” sếp. Chỗ còn lại thì “Đỗ Dzũng làm giúp luôn đi.”
Sếp Đỗ Dzũng không từ nan, nhờ sếp Thắng Đỗ lo một ít việc giúp mình, để có giờ đi “xác minh nguồn tin.”
Nhưng chốc sau, sếp Giao lại gọi, "NL, anh tin là em đúng, 99.99999% là em đúng, nhưng em hãy cho anh 1 lý do để xác định 100% người mà em nói chuyện là ông Mã Long?"
Ồ man. Sự kiện cho mình biết đó là ổng. Nhưng chứng minh làm sao đây?

Ý sếp Giao là nếu không xác minh được thì phải giữ bài lại, chờ đến khi có sự xác minh rõ ràng thì mới đăng.
Chợt nhớ, người phụ nữ có tên Theresa Nguyễn mà ông Long đến gặp ở tiệm Auto Electric Rebuiders, người đã gọi cảnh sát cho Bắc Dương, là người có thể xác định đó có phải là ông Mã Long không. Thế là lại nhờ sếp Đỗ Dzũng cầm hình chạy qua đó, cũng hơn 7 giờ tối.
Đến nơi tiệm đóng cửa. Không làm gì được.

Tôi kêu trời. Sếp Thắng kêu trời. Hai người ra sức thuyết phục. Sếp Giao nhân nhượng, giờ bỏ phiếu xem đi bài hay không. Lan, Thắng bỏ phiếu "đi". Giao bỏ phiếu trắng. Chỉ còn Đỗ Dzũng. Sếp Dzũng chùng chình, "Cho tôi đến 8 giờ tối, tôi đi xác minh chỗ khác."
Thế là trong lúc tôi cắm đầu viết, thì sếp Dzũng cũng hì hụi tìm thông tin.
Một lúc sau, nghe ông “đen thui” này cười ha ha “Được rồi, được rồi. Anh Lee Trần, một người có mặt tại tiệm Auto Electric Rebuilders ở Santa Ana, nơi ông Bắc Dương ra đầu thú, nhờ xác nhận: 'Tôi không biết cá nhân ông, nhưng ông là người bước vào tiệm hôm đó và nói là ông Bắc Dương đang ngồi ngoài xe.'” Vậy là thở phào.

Chúi mũi viết như điên toàn bộ những gì mình có được, dĩ nhiên nhiều chi tiết giữ lại cho mình biết, độc giả biết nhiều quá cũng mệt.

Đúng 9 giờ tối, trễ hẹn một tiếng với độc giả online, tôi la lên, "Bài em xong. Anh Đỗ Dzũng edit kỹ dùm em nha."
Thở. Nghe toàn thân rã rời. Nhưng mà, lòng thì vui lắm lắm. Nhất là, không bao lâu sau khi bài báo vừa xuất hiện, thì nhiều độc giả đã gửi email khen, rồi đài ABC-7 Eyewitness News muốn phỏng vấn người đã phỏng vấn được ông tài xế. Và hôm nay, lần đầu tiên, không biết bao nhiêu là đài truyền hình, hãng thông tấn Mỹ kéo đến tòa soạn Người Việt để được nghe câu chuyện của Mã Long, người tài xế thoát chết trở về, và cùng yêu cầu “Chỉ tôi đọc chữ 'Người Việt' đi!”
Sự thú vị của nghề làm báo là vậy.
Nguồn : Người Việt on line




__._,_.___


Posted by: sacvan le <

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link