Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 8, 2016

Dân Việt Nam “nuôi” cán bộ thuế đông như quân Nguyên


 
   
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 06.6.2016 
  

               Dân Việt Nam “nuôi” cán bộ thuế đông như quân Nguyên

Những mẩu chuyện về bầu cử Quốc hội và việc ông Obama sang thăm Việt Nam đã làm dấy lên một cơn bão tin tức và dư luận trên khắp các thành phố lớn. Có tới hơn hai triệu bản tin. Nhưng cần nói thật là ở nông thôn, hầu hết người dân đang lo lắng trăm bề vì nạn cá chết đến nay vẫn chưa tìm ra nguyên nhân chính và Đồng bằng sông Cửu Long đang bị nhiễm mặn khiến người dân trắng tay. Thì giờ đâu mà nói chuyện ông nào trúng cử ông nào trượt vỏ chuối vì cái gì và chuyện Ô-ba-ma, Ô-ba-mung đi ăn bún chả.

Nhưng chỉ một tuần sau là những chuyện “thiên hạ sự” đó dần dần hết cái để nói, các trang báo trong nước, facebook, bloc cũng thưa vắng dần, chỉ có cái tài nói của ông Obama còn lai rai cho những vị tán gẫu.

Dư luận lại quay về với những chuyện liên quan mật thiết đến đời sống người dân và sự phát triển của đất nước. Vì thế ở đây tôi không bàn đến những chuyện “cổ tích” đó nữa. Có những sự việc thực tế hơn và có khá nhiều chuyện vui. Mời bạn nghe một câu chuyện “kỳ cục” do anh bạn Nguyễn Đoàn kể trên báo Dân Trí:

“Hà Nội ngập do đàn ông… ghen! 

Sau trận mưa lớn kéo dài suốt đêm 24 tháng 5 và rạng sáng 25-5, nước đã dâng ngập nhiều con đường ở Hà Nội. Khu vực Hà Đông (Hà Nội) nhiều con đường ngập rất sâu, các phương tiện lưu thông qua bị chết máy. Đến 9h40 phút sáng, nhiều con phố vẫn trong tình trạng ngập sâu và kẹt cứng.
Báo mạng Vietnamnet viết: “Biểu tượng hàng đầu châu Á trong vũng nước bẩn Hà Nội":

                                  
                                                    Hà nội đường ngập nước ...                  và dân Sài Gòn cũng lội bì bõm trong mưa

Mệnh danh tòa nhà cao nhất Việt Nam cho tới thời điểm này, nhưng Keangnam lại trở thành một ốc đảo giữa mênh mông biển nước mỗi khi trời mưa ngập. Nhiều đại gia bỏ cả chục tỷ mua căn hộ hạng sang tại Keangnam đều không ngờ tới điều này”.

                                          
                                                                       Tòa nhà Keangnam đơn độc giữa mênh mông biển nước

Trong cảnh đó, một quan chức ngành nước của Hà Nội hỏi cán bộ chức năng của mình:

- Báo chí muốn gặp phỏng vấn, tại sao chỉ sau trận mưa, nhiều đường phố Hà Nội đã bị nhấn chìm, biến thành sông. Vậy theo cậu phải trả lời thế nào?

- Anh cứ trả lời là do quản lý và quy hoạch đô thị kém, thực hiện nhiều dự án, tiêu tốn nhiều tiền tỉ mà chẳng đâu vào đâu.

- Thế là tại quan trí à?! Không được, tuyệt đối không được! Nếu nói vậy còn gì là uy tín của các cơ quan công quyền nữa.

- Vậy thì cứ trả lời là do ý thức của dân kém, vứt chất thải, rác rưởi làm tắc hệ thống thoát nước.

- Thế là tại dân trí à? Không được, cũng tuyệt đối không được. Dân là gốc, không được đổ lỗi cho dân.

- Hay là chúng ta đổ tại thực dân đế quốc?

- Ấy chết, càng không được. Vì nước ta độc lập từ năm 1945, thủ đô Hà Nội không còn bóng thực dân từ năm 1954, tức là hơn 60 năm rồi. Mà đề cập đến nguyên nhân này rất nguy hiểm, vì quản lý và quy hoạch đô thị, nói cho cùng thực dân Pháp làm tốt hơn hẳn ta. Thành phố Hà Nội thời đó dù mưa to đâu có bị ngập như bây giờ đâu. Đổ lỗi cho họ, thiên hạ cười cho thối mũi.

- Khó quá nhỉ! Dù sao cũng phải nêu được nguyên nhân vì sao Hà Nội cứ mưa to là ngập chứ. Hay là học tập các nhà khoa học và quản lý chuyên ngành trong cả nước vừa qua hội họp, hội thảo tìm nguyên nhân tại sao trong vài năm nay xe ô tô, xe máy đang chạy trên đường bỗng dưng bốc cháy đùng đùng, mỗi người một ý, chẳng ai chịu ai, cuối cùng cũng đi đến sự nhất trí cao xe cháy là do lửa. chính lửa làm cháy xe, không có lửa làm sao cháy xe được. Chính xác quá, khoa học quá, cấm ai cãi nổi họ. Vì vậy, ta cứ công bố với báo chí rằng đường phố Hà Nội bị ngập mỗi khi mưa to là do nước. Chính nước làm ngập đường. Không có nước làm sao đường phố bị ngập được. Cũng chính xác quá, khoa học quá, đố ai cãi nổi chúng ta.

- Xác định nguyên nhân như vậy là đúng, nghe thì hay nhưng chưa phải là hay nhất. Hơn nữa, chúng ta nói thế hóa ra lại bắt chước họ à, rập khuôn theo họ à. Lúc này là lúc phải chỉ ra được nguyên nhân sâu sắc hơn, ở tầm trí tuệ cao hơn họ để thiên hạ thấy các nhà trí thức ở ngành nước có trình độ hơn hẳn các nhà trí thức ở ngành lửa. Tôi nghĩ rồi, chúng ta sẽ nêu nguyên nhân Hà Nội cứ mưa là bị ngập, chính là do đàn ông Việt Nam.

- Đàn ông Việt Nam !!!???

- Đúng, do đàn ông Việt Nam. Đàn ông Việt có máu ghen vào loại đứng hàng đầu Thế Giới. Hậm hực cũng là ghen. Ở các nước, chửi vài câu cũng là ghen. Đánh nhau một vài trận với tình địch cũng là ghen, thậm chí ghen đến mức bóp cổ vợ chết như Ôtenlô bóp cổ Đexđêmôna trong vở kịch của nhà văn Anh Sếchxpia cũng là ghen, nhưng đàn ông Việt thì ghen dữ dội hơn nhiều.
Sử sách đã ghi rành rành, chuyện xẩy ra từ ngàn năm xưa, hai chàng trai Việt Sơn Tinh và Thủy Tinh cùng cầu hôn với công chúa Mỵ Nương, nhưng Mỵ Nương lấy Sơn Tinh, thế là Thủy Tinh ghen dâng nước lên đánh Sơn Tinh, mà đâu chỉ vài lần dâng nước, vài năm dâng nước mà năm nào cũng dâng nước đánh ghen, triền miên hàng ngàn năm nay, đến giờ vẫn chưa dứt, gây ra ngập lụt thường xuyên cho đường phố Hà Nội.

Xác định nguyên nhân Hà Nội ngập lụt như vậy có đúng không? Lại thần tỉnh ở chỗ không vu vạ cho đế quốc phong kiến, lại không đụng đến quan trí, không chạm đến dân trí, mọi người dễ tâm phục khẩu phục, cùng vui vẻ cả để tiếp tục chịu đựng ngập lụt”.

Câu chuyện bịa cũng như thật nói lên cái sự “đổ vạ” quá quen thuộc của cái gọi là “cơ quan chức năng” ở VN ai cũng biết. Không tìm ra nguyên nhân một sự việc đang làm khổ dân thì đổ vạ lung tung như chuyện “gà ăn no nên lăn ra chết” tôi đã tường thuật trong số trước.
Nói tóm lại chuyện gì cũng nói cho qua, cho xong và “đúng quy trình”, phủi trách nhiệm cái rột. Nhưng đó chỉ là “chuyện nhỏ”, búa rìu dư luận lại quay về với những chuyện lớn hơn.

Song, thật ra chuyện lớn nào cũng là chuyện cũ, bàn tới bàn lui, bàn lùi, bàn tiến, bàn lụi, bàn ẩu vẫn thành chuyện mới. Hết chuyện cá chết vì người, người chết vì cá đến chuyện doanh nghiệp chết vì cái gì?

Doanh nghiệp chết vì “nuôi” cán bộ thuế đông như quân Nguyên

Mới đây, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đã đưa ra một thống kê đáng chú ý khi trong 8 năm qua (2007-2015), trong số doanh nghiệp thành lập mới và hoạt động đạt 941.000, đã có 45,5% tức khoảng 428.000 doanh nghiệp giải thể và ngừng hoạt động. Trong đó, số doanh nghiệp  gặp khó khăn phải ngừng hoạt động ngày càng tăng lên, năm 2015 có tới 80.000 doanh nghiệp đóng cửa. Và chỉ trong 5 tháng đấu năm 2016 đã có 28.582 doanh nghiệp gặp khó khăn buộc phải tạm ngừng hoạt động.

Ông Đậu Anh Tuấn – Trưởng ban Pháp chế, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cho biết, mới đây ông nhận được một bức thư tay của một chủ DN, viết bằng bút bi trên tờ giấy úa vàng, phong bì phổ thông đơn giản. Nét chữ gai góc dường như là của một người lớn tuổi đang đau đáu với những bức xúc quanh mình.

                                          
                                             Ông Đậu Anh Tuấn cho biết hàng tháng DN phải đóng thuế bôi trơn

Ông Tuấn kể, bức thư của một chủ doanh nghiệp (DN) nhỏ đang hoạt động kinh doanh tại thành phố Thanh Hóa, không nêu tên DN vì “lý do tế nhị”.
Ông cho biết, để có thể hoạt động được nhằm nuôi sống gia đình, trả lương công nhân và nộp thuế cho nhà nước, hàng tháng DN của ông phải “đóng thuế” bôi trơn cho nhiều lực lượng mà ông ví là “đông như quân nguyên” gồm: công an phường, quy tắc phường, quy tắc trật tự thành phố, cảnh sát giao thông thành phố, cảnh sát trật tự thành phố, cảnh sát 113 thành phố…
Thuế đen này tính công khai theo tháng, theo quý (tức là 3 tháng nộp cho cán bộ một lần) và cả ngày lễ tết.

                                          
                                                Biếm họa: Các chủ doanh nghiệp mệt mỏi về các loại phí bôi trơn

Cung phụng cho cán bộ thuế nhiều như quân Nguyên, doanh nghiệp không chết mới là lạ. Chưa hết, còn một “chiêu độc” nữa của các quan là thanh tra các doanh nghiệp liên tục.

Một tháng 4-5 đoàn thanh tra, không bôi trơn khó xong việc

Đây là những bất bình được các DN gửi tới Thủ tướng Chính phủ trước ngày diễn ra cuộc đối thoại 29/4/2016 vừa qua.

* Công ty Chế biến Dừa Lương Quới (Bến Tre) cho biết, việc kiểm tra chuyên ngành 1 lô hàng trung bình mất từ 7-10 ngày làm việc. Cùng chung một hợp đồng, một nhà cung cấp dù đã kiểm tra lô trước đạt yêu cầu, lô sau vẫn phải lập lại trình tự như trước. Thái độ làm việc của cơ quan kiểm tra chuyên ngành vẫn mang tính xin - cho.

* Trong khi đó, Hiệp hội các DN Nhật Bản tại Việt Nam đặt câu hỏi: Chúng tôi cần được thông tin một cách rõ ràng về phạm vi công việc, trách nhiệm và thẩm quyền của Cục Thuế Hải Phòng, Chi cục Hải quan Hải Phòng và Chi cục Hải quan cấp cơ sở (ví dụ Hải quan KCN Nomura).
Đại diện khối DN này nói: “Đôi khi các phòng ban khác nhau, đến làm việc với một DN, cùng một nội dung. Chúng tôi chắc chắn điều này đi ngược với luật pháp của Việt Nam, gây ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của DN”.

* Hiệp hội DN Dược phàn nàn, các DN dược bị quá nhiều đoàn thanh tra, kiểm tra đến làm việc trong một năm, gây phiền hà khó khăn, lãng phí thời gian, kinh phí cho cả DN và ngân sách nhà nước.

* Hiệp hội DN Hải Dương cũng cho biết, các DN hội viên luôn ngán ngẩm về việc có quá nhiều đoàn đến thanh, kiểm tra. Có DN một năm phải tiếp đón từ 12 đến 15 đoàn, còn thông thường cũng có đến 8 đoàn.

* Hiệp hội DN tỉnh Thái Bình cho rằng, Bộ TN&MT triển khai quá nhiều các đợt thanh tra, có DN vừa mới thanh tra cuối năm 2014, năm 2015 mới có kết luận, thì năm 2016 lại có quyết định thanh tra tiếp. Một số thành viên trong đoàn thanh tra có những biểu hiện thiếu tôn trọng DN.

* Hiệp hội DN tỉnh Vĩnh Phúc phản ánh, mỗi năm DN tiếp hàng chục đoàn thanh tra, kiểm tra, thậm chí có tháng 1 DN tiếp tới 4-5 đoàn thanh tra. Việc thanh, kiểm tra quá nhiều, cùng một nội dung gây khó khăn cho DN. Khách hàng không ủng hộ, cổ đông rút vốn, thương hiệu, uy tín của DN bị giảm sút.

* Hiệp hội DN tỉnh An Giang cho biết, các cơ sở chế biến thực phẩm trong tỉnh phản ánh công tác thanh tra, kiểm tra, quản lý chất lượng giữa ngành Nông nghiệp và Y tế, nên dẫn đến tình trạng một cơ sở bị thanh, kiểm tra nhiều lần trong năm do nhiều ngành thực hiện với nội dung tương tự.

                                        
                                                                                Nguy cơ tham nhũng trong khu vực kinh doanh

Tập hợp ý kiến cho thấy, các DN than vãn nhiều về thủ tục hành chính phiền hà, gây khó khăn, bị sách nhiễu và phát sinh tham nhũng.

                                         
                                              Thanh tra, kiểm tra quá nhiều ảnh hưởng tới sản xuất kinh doanh

Đấy là chưa kể khi các quan thanh tra cần ăn, cần ngủ, cần giải trí là phải đón gió trước, tổ chức ngay.
Cần phải chọn một nhà hàng nổi danh “hoành tráng” bậc nhất, nhì địa phương và lại cần phải kín đáo, chọn mấy em chân dài não ngắn cũng cần phải hiện diện cho “rôm rả”, nhất là đừng để lộ cho bọn dân đen nhìn mặt và mấy “thằng phóng viên” chụp hình là … bỏ mẹ.
“Dạ, em hiểu, xin thi hành ngay”. Nhưng vừa quay lưng lại anh chủ DN đã chửi thầm: “Ts… nhà mày, hành ông đến hết nghiệp”.

Xong chầu đó mới đến chầu phong bì, các quan thò bút ký liền tù tì, đóng dấu son đỏ chót, dù thực phẩm có chứa hàng chục chất cấm, dù có thải hàng tấn chất độc xuống biển cả, ao hồ cũng “đúng luật, đúng trình tự” hết.
Như thế dân không chết mới là lạ và doanh nghiệp cũng chết chứ sống gì nổi với các quan thuế và thanh tra.

Hy vọng mới là gì?

Nhưng chuyến thăm VN của ông Obama đã mang lại nhiều hy vọng cho các doanh nhân Việt. Hầu hết báo chí VN đều loan tin: “Bên cạnh những hợp đồng nhiều tỷ USD, doanh nhân Việt cũng kỳ vọng chuyến thăm vừa qua của Tổng thống Mỹ sẽ mang lại những "hiệu ứng" lâu dài cho sản xuất và giao thương của Việt Nam”.
Vậy thì liệu ông Obama có thật sự mang lại “hiệu ứng cho doanh nghiệp VN” không?

                                          
                                                             Một hình ảnh nói lên tất cả: “I love you Obama”

Đừng mang lại “hiệu ứng” cho bầy cáo tham nhũng và bọn chủ DN nhà nước mỗi ngày một giàu hơn, lại cho con sang Mỹ học, mang tiền sang Mỹ gửi. Tuy nhiên họ vẫn dành rất nhiều cảm tình đặc biệt cho vị Tổng Thống thân thiện, thông minh, bình dị có biệt tài về cách đối xử với dân Việt.
Ở một khía cạnh khác, người dân VN đã nhìn thấy quá rõ tham vọng và sự tàn ác của ông bạn láng giềng Trung cộng nên muốn “thoát Trung” chỉ còn cách chơi với Mỹ. Người dân cũng bày tỏ lòng mong đợi của mình chỉ bằng một câu bốn chữ “Tôi yêu ông Obama”.
Nhưng người Việt vẫn nhớ rằng chỉ có người Việt mới giải quyết được những khó khăn của mình, không ai làm giúp mình đâu.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                                              ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~





Avast logo
This email has been checked for viruses by Avast antivirus software.
www.avast.com


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Dân Việt Nam “nuôi” cán bộ thuế đông như quân Nguyên


 
   
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 06.6.2016 
  

               Dân Việt Nam “nuôi” cán bộ thuế đông như quân Nguyên

Những mẩu chuyện về bầu cử Quốc hội và việc ông Obama sang thăm Việt Nam đã làm dấy lên một cơn bão tin tức và dư luận trên khắp các thành phố lớn. Có tới hơn hai triệu bản tin. Nhưng cần nói thật là ở nông thôn, hầu hết người dân đang lo lắng trăm bề vì nạn cá chết đến nay vẫn chưa tìm ra nguyên nhân chính và Đồng bằng sông Cửu Long đang bị nhiễm mặn khiến người dân trắng tay. Thì giờ đâu mà nói chuyện ông nào trúng cử ông nào trượt vỏ chuối vì cái gì và chuyện Ô-ba-ma, Ô-ba-mung đi ăn bún chả.

Nhưng chỉ một tuần sau là những chuyện “thiên hạ sự” đó dần dần hết cái để nói, các trang báo trong nước, facebook, bloc cũng thưa vắng dần, chỉ có cái tài nói của ông Obama còn lai rai cho những vị tán gẫu.

Dư luận lại quay về với những chuyện liên quan mật thiết đến đời sống người dân và sự phát triển của đất nước. Vì thế ở đây tôi không bàn đến những chuyện “cổ tích” đó nữa. Có những sự việc thực tế hơn và có khá nhiều chuyện vui. Mời bạn nghe một câu chuyện “kỳ cục” do anh bạn Nguyễn Đoàn kể trên báo Dân Trí:

“Hà Nội ngập do đàn ông… ghen! 

Sau trận mưa lớn kéo dài suốt đêm 24 tháng 5 và rạng sáng 25-5, nước đã dâng ngập nhiều con đường ở Hà Nội. Khu vực Hà Đông (Hà Nội) nhiều con đường ngập rất sâu, các phương tiện lưu thông qua bị chết máy. Đến 9h40 phút sáng, nhiều con phố vẫn trong tình trạng ngập sâu và kẹt cứng.
Báo mạng Vietnamnet viết: “Biểu tượng hàng đầu châu Á trong vũng nước bẩn Hà Nội":

                                  
                                                    Hà nội đường ngập nước ...                  và dân Sài Gòn cũng lội bì bõm trong mưa

Mệnh danh tòa nhà cao nhất Việt Nam cho tới thời điểm này, nhưng Keangnam lại trở thành một ốc đảo giữa mênh mông biển nước mỗi khi trời mưa ngập. Nhiều đại gia bỏ cả chục tỷ mua căn hộ hạng sang tại Keangnam đều không ngờ tới điều này”.

                                          
                                                                       Tòa nhà Keangnam đơn độc giữa mênh mông biển nước

Trong cảnh đó, một quan chức ngành nước của Hà Nội hỏi cán bộ chức năng của mình:

- Báo chí muốn gặp phỏng vấn, tại sao chỉ sau trận mưa, nhiều đường phố Hà Nội đã bị nhấn chìm, biến thành sông. Vậy theo cậu phải trả lời thế nào?

- Anh cứ trả lời là do quản lý và quy hoạch đô thị kém, thực hiện nhiều dự án, tiêu tốn nhiều tiền tỉ mà chẳng đâu vào đâu.

- Thế là tại quan trí à?! Không được, tuyệt đối không được! Nếu nói vậy còn gì là uy tín của các cơ quan công quyền nữa.

- Vậy thì cứ trả lời là do ý thức của dân kém, vứt chất thải, rác rưởi làm tắc hệ thống thoát nước.

- Thế là tại dân trí à? Không được, cũng tuyệt đối không được. Dân là gốc, không được đổ lỗi cho dân.

- Hay là chúng ta đổ tại thực dân đế quốc?

- Ấy chết, càng không được. Vì nước ta độc lập từ năm 1945, thủ đô Hà Nội không còn bóng thực dân từ năm 1954, tức là hơn 60 năm rồi. Mà đề cập đến nguyên nhân này rất nguy hiểm, vì quản lý và quy hoạch đô thị, nói cho cùng thực dân Pháp làm tốt hơn hẳn ta. Thành phố Hà Nội thời đó dù mưa to đâu có bị ngập như bây giờ đâu. Đổ lỗi cho họ, thiên hạ cười cho thối mũi.

- Khó quá nhỉ! Dù sao cũng phải nêu được nguyên nhân vì sao Hà Nội cứ mưa to là ngập chứ. Hay là học tập các nhà khoa học và quản lý chuyên ngành trong cả nước vừa qua hội họp, hội thảo tìm nguyên nhân tại sao trong vài năm nay xe ô tô, xe máy đang chạy trên đường bỗng dưng bốc cháy đùng đùng, mỗi người một ý, chẳng ai chịu ai, cuối cùng cũng đi đến sự nhất trí cao xe cháy là do lửa. chính lửa làm cháy xe, không có lửa làm sao cháy xe được. Chính xác quá, khoa học quá, cấm ai cãi nổi họ. Vì vậy, ta cứ công bố với báo chí rằng đường phố Hà Nội bị ngập mỗi khi mưa to là do nước. Chính nước làm ngập đường. Không có nước làm sao đường phố bị ngập được. Cũng chính xác quá, khoa học quá, đố ai cãi nổi chúng ta.

- Xác định nguyên nhân như vậy là đúng, nghe thì hay nhưng chưa phải là hay nhất. Hơn nữa, chúng ta nói thế hóa ra lại bắt chước họ à, rập khuôn theo họ à. Lúc này là lúc phải chỉ ra được nguyên nhân sâu sắc hơn, ở tầm trí tuệ cao hơn họ để thiên hạ thấy các nhà trí thức ở ngành nước có trình độ hơn hẳn các nhà trí thức ở ngành lửa. Tôi nghĩ rồi, chúng ta sẽ nêu nguyên nhân Hà Nội cứ mưa là bị ngập, chính là do đàn ông Việt Nam.

- Đàn ông Việt Nam !!!???

- Đúng, do đàn ông Việt Nam. Đàn ông Việt có máu ghen vào loại đứng hàng đầu Thế Giới. Hậm hực cũng là ghen. Ở các nước, chửi vài câu cũng là ghen. Đánh nhau một vài trận với tình địch cũng là ghen, thậm chí ghen đến mức bóp cổ vợ chết như Ôtenlô bóp cổ Đexđêmôna trong vở kịch của nhà văn Anh Sếchxpia cũng là ghen, nhưng đàn ông Việt thì ghen dữ dội hơn nhiều.
Sử sách đã ghi rành rành, chuyện xẩy ra từ ngàn năm xưa, hai chàng trai Việt Sơn Tinh và Thủy Tinh cùng cầu hôn với công chúa Mỵ Nương, nhưng Mỵ Nương lấy Sơn Tinh, thế là Thủy Tinh ghen dâng nước lên đánh Sơn Tinh, mà đâu chỉ vài lần dâng nước, vài năm dâng nước mà năm nào cũng dâng nước đánh ghen, triền miên hàng ngàn năm nay, đến giờ vẫn chưa dứt, gây ra ngập lụt thường xuyên cho đường phố Hà Nội.

Xác định nguyên nhân Hà Nội ngập lụt như vậy có đúng không? Lại thần tỉnh ở chỗ không vu vạ cho đế quốc phong kiến, lại không đụng đến quan trí, không chạm đến dân trí, mọi người dễ tâm phục khẩu phục, cùng vui vẻ cả để tiếp tục chịu đựng ngập lụt”.

Câu chuyện bịa cũng như thật nói lên cái sự “đổ vạ” quá quen thuộc của cái gọi là “cơ quan chức năng” ở VN ai cũng biết. Không tìm ra nguyên nhân một sự việc đang làm khổ dân thì đổ vạ lung tung như chuyện “gà ăn no nên lăn ra chết” tôi đã tường thuật trong số trước.
Nói tóm lại chuyện gì cũng nói cho qua, cho xong và “đúng quy trình”, phủi trách nhiệm cái rột. Nhưng đó chỉ là “chuyện nhỏ”, búa rìu dư luận lại quay về với những chuyện lớn hơn.

Song, thật ra chuyện lớn nào cũng là chuyện cũ, bàn tới bàn lui, bàn lùi, bàn tiến, bàn lụi, bàn ẩu vẫn thành chuyện mới. Hết chuyện cá chết vì người, người chết vì cá đến chuyện doanh nghiệp chết vì cái gì?

Doanh nghiệp chết vì “nuôi” cán bộ thuế đông như quân Nguyên

Mới đây, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đã đưa ra một thống kê đáng chú ý khi trong 8 năm qua (2007-2015), trong số doanh nghiệp thành lập mới và hoạt động đạt 941.000, đã có 45,5% tức khoảng 428.000 doanh nghiệp giải thể và ngừng hoạt động. Trong đó, số doanh nghiệp  gặp khó khăn phải ngừng hoạt động ngày càng tăng lên, năm 2015 có tới 80.000 doanh nghiệp đóng cửa. Và chỉ trong 5 tháng đấu năm 2016 đã có 28.582 doanh nghiệp gặp khó khăn buộc phải tạm ngừng hoạt động.

Ông Đậu Anh Tuấn – Trưởng ban Pháp chế, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cho biết, mới đây ông nhận được một bức thư tay của một chủ DN, viết bằng bút bi trên tờ giấy úa vàng, phong bì phổ thông đơn giản. Nét chữ gai góc dường như là của một người lớn tuổi đang đau đáu với những bức xúc quanh mình.

                                          
                                             Ông Đậu Anh Tuấn cho biết hàng tháng DN phải đóng thuế bôi trơn

Ông Tuấn kể, bức thư của một chủ doanh nghiệp (DN) nhỏ đang hoạt động kinh doanh tại thành phố Thanh Hóa, không nêu tên DN vì “lý do tế nhị”.
Ông cho biết, để có thể hoạt động được nhằm nuôi sống gia đình, trả lương công nhân và nộp thuế cho nhà nước, hàng tháng DN của ông phải “đóng thuế” bôi trơn cho nhiều lực lượng mà ông ví là “đông như quân nguyên” gồm: công an phường, quy tắc phường, quy tắc trật tự thành phố, cảnh sát giao thông thành phố, cảnh sát trật tự thành phố, cảnh sát 113 thành phố…
Thuế đen này tính công khai theo tháng, theo quý (tức là 3 tháng nộp cho cán bộ một lần) và cả ngày lễ tết.

                                          
                                                Biếm họa: Các chủ doanh nghiệp mệt mỏi về các loại phí bôi trơn

Cung phụng cho cán bộ thuế nhiều như quân Nguyên, doanh nghiệp không chết mới là lạ. Chưa hết, còn một “chiêu độc” nữa của các quan là thanh tra các doanh nghiệp liên tục.

Một tháng 4-5 đoàn thanh tra, không bôi trơn khó xong việc

Đây là những bất bình được các DN gửi tới Thủ tướng Chính phủ trước ngày diễn ra cuộc đối thoại 29/4/2016 vừa qua.

* Công ty Chế biến Dừa Lương Quới (Bến Tre) cho biết, việc kiểm tra chuyên ngành 1 lô hàng trung bình mất từ 7-10 ngày làm việc. Cùng chung một hợp đồng, một nhà cung cấp dù đã kiểm tra lô trước đạt yêu cầu, lô sau vẫn phải lập lại trình tự như trước. Thái độ làm việc của cơ quan kiểm tra chuyên ngành vẫn mang tính xin - cho.

* Trong khi đó, Hiệp hội các DN Nhật Bản tại Việt Nam đặt câu hỏi: Chúng tôi cần được thông tin một cách rõ ràng về phạm vi công việc, trách nhiệm và thẩm quyền của Cục Thuế Hải Phòng, Chi cục Hải quan Hải Phòng và Chi cục Hải quan cấp cơ sở (ví dụ Hải quan KCN Nomura).
Đại diện khối DN này nói: “Đôi khi các phòng ban khác nhau, đến làm việc với một DN, cùng một nội dung. Chúng tôi chắc chắn điều này đi ngược với luật pháp của Việt Nam, gây ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của DN”.

* Hiệp hội DN Dược phàn nàn, các DN dược bị quá nhiều đoàn thanh tra, kiểm tra đến làm việc trong một năm, gây phiền hà khó khăn, lãng phí thời gian, kinh phí cho cả DN và ngân sách nhà nước.

* Hiệp hội DN Hải Dương cũng cho biết, các DN hội viên luôn ngán ngẩm về việc có quá nhiều đoàn đến thanh, kiểm tra. Có DN một năm phải tiếp đón từ 12 đến 15 đoàn, còn thông thường cũng có đến 8 đoàn.

* Hiệp hội DN tỉnh Thái Bình cho rằng, Bộ TN&MT triển khai quá nhiều các đợt thanh tra, có DN vừa mới thanh tra cuối năm 2014, năm 2015 mới có kết luận, thì năm 2016 lại có quyết định thanh tra tiếp. Một số thành viên trong đoàn thanh tra có những biểu hiện thiếu tôn trọng DN.

* Hiệp hội DN tỉnh Vĩnh Phúc phản ánh, mỗi năm DN tiếp hàng chục đoàn thanh tra, kiểm tra, thậm chí có tháng 1 DN tiếp tới 4-5 đoàn thanh tra. Việc thanh, kiểm tra quá nhiều, cùng một nội dung gây khó khăn cho DN. Khách hàng không ủng hộ, cổ đông rút vốn, thương hiệu, uy tín của DN bị giảm sút.

* Hiệp hội DN tỉnh An Giang cho biết, các cơ sở chế biến thực phẩm trong tỉnh phản ánh công tác thanh tra, kiểm tra, quản lý chất lượng giữa ngành Nông nghiệp và Y tế, nên dẫn đến tình trạng một cơ sở bị thanh, kiểm tra nhiều lần trong năm do nhiều ngành thực hiện với nội dung tương tự.

                                        
                                                                                Nguy cơ tham nhũng trong khu vực kinh doanh

Tập hợp ý kiến cho thấy, các DN than vãn nhiều về thủ tục hành chính phiền hà, gây khó khăn, bị sách nhiễu và phát sinh tham nhũng.

                                         
                                              Thanh tra, kiểm tra quá nhiều ảnh hưởng tới sản xuất kinh doanh

Đấy là chưa kể khi các quan thanh tra cần ăn, cần ngủ, cần giải trí là phải đón gió trước, tổ chức ngay.
Cần phải chọn một nhà hàng nổi danh “hoành tráng” bậc nhất, nhì địa phương và lại cần phải kín đáo, chọn mấy em chân dài não ngắn cũng cần phải hiện diện cho “rôm rả”, nhất là đừng để lộ cho bọn dân đen nhìn mặt và mấy “thằng phóng viên” chụp hình là … bỏ mẹ.
“Dạ, em hiểu, xin thi hành ngay”. Nhưng vừa quay lưng lại anh chủ DN đã chửi thầm: “Ts… nhà mày, hành ông đến hết nghiệp”.

Xong chầu đó mới đến chầu phong bì, các quan thò bút ký liền tù tì, đóng dấu son đỏ chót, dù thực phẩm có chứa hàng chục chất cấm, dù có thải hàng tấn chất độc xuống biển cả, ao hồ cũng “đúng luật, đúng trình tự” hết.
Như thế dân không chết mới là lạ và doanh nghiệp cũng chết chứ sống gì nổi với các quan thuế và thanh tra.

Hy vọng mới là gì?

Nhưng chuyến thăm VN của ông Obama đã mang lại nhiều hy vọng cho các doanh nhân Việt. Hầu hết báo chí VN đều loan tin: “Bên cạnh những hợp đồng nhiều tỷ USD, doanh nhân Việt cũng kỳ vọng chuyến thăm vừa qua của Tổng thống Mỹ sẽ mang lại những "hiệu ứng" lâu dài cho sản xuất và giao thương của Việt Nam”.
Vậy thì liệu ông Obama có thật sự mang lại “hiệu ứng cho doanh nghiệp VN” không?

                                          
                                                             Một hình ảnh nói lên tất cả: “I love you Obama”

Đừng mang lại “hiệu ứng” cho bầy cáo tham nhũng và bọn chủ DN nhà nước mỗi ngày một giàu hơn, lại cho con sang Mỹ học, mang tiền sang Mỹ gửi. Tuy nhiên họ vẫn dành rất nhiều cảm tình đặc biệt cho vị Tổng Thống thân thiện, thông minh, bình dị có biệt tài về cách đối xử với dân Việt.
Ở một khía cạnh khác, người dân VN đã nhìn thấy quá rõ tham vọng và sự tàn ác của ông bạn láng giềng Trung cộng nên muốn “thoát Trung” chỉ còn cách chơi với Mỹ. Người dân cũng bày tỏ lòng mong đợi của mình chỉ bằng một câu bốn chữ “Tôi yêu ông Obama”.
Nhưng người Việt vẫn nhớ rằng chỉ có người Việt mới giải quyết được những khó khăn của mình, không ai làm giúp mình đâu.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                                              ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~





Avast logo
This email has been checked for viruses by Avast antivirus software.
www.avast.com


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Tuesday, June 7, 2016

Mỹ Linh đã diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến quân ca" trong thời buổi bây giờ !

rom: Nguyen bac ninh <
Sent: Monday, June 6, 2016 5:26 PM
To: K768 KHONG QUAN;
Subject: Mỹ Linh đã diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến quân ca" trong thời buổi bây giờ

Mỹ Linh đã diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến quân ca" trong thời buổi bây giờ !

Hoàng Ngọc-Tuấn

Không, không có "cờ" nào cả, ngoài "cờ" Trung Quốc "in máu" của các tử sĩ Việt Nam đã bị chúng giết trên Biển Đông, và những lá "cờ in máu" đó đang tung bay ngay trên vùng biển đảo của Việt Nam.
  
Mấy hôm nay, báo chí và các trang mạng xã hội bàn cãi ầm ĩ về chuyện ca sĩ Mỹ Linh diễn tả sai tinh thần của bài "Tiến Quân Ca" trước sự hiện diện của tổng thống Obama tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia ngày 24/5/2016. Đa số ý kiến đã tỏ ra thất vọng, thậm chí có kẻ còn ra vẻ giận dữ và dùng những lời lẽ vô cùng tục tĩu để bôi nhọ Mỹ Linh. Ngoài những lời chê bai về cách hát, còn có cả những lời kết án cô một cách nặng nề là đã "phản bội tinh thần bài quốc ca thiêng liêng của dân tộc" !

Trước hết, tôi xin nói ngay rằng cá nhân tôi không xem bài "Tiến Quân Ca" là bài "quốc ca" của cả dân tộc Việt Nam. Có lẽ đó chỉ là bài "quốc ca" của những ai còn tin vào Đảng Cộng Sản Việt Nam, nhưng đó lại là một bài hát phản cảm đối với những người đã thấy và hiểu rõ bản chất phản dân hại nước của cái Đảng ấy.

Tôi thấy trong số những ý kiến chê trách Mỹ Linh có một ý mà nhiều người cứ nhắc đi nhắc lại, đó là : "Mỹ Linh hát quốc ca một cách sầu thảm, nghe như hát đám ma, không có một chút hào hùng nào cả". Nói như vậy thì vừa sai, vừa đúng. Nói như vậy là sai, vì Mỹ Linh hát bài "Tiến Quân Ca", chứ không phải hát "quốc ca", nên hiển nhiên trong khi cô hát thì toàn thể cử tọa vẫn ngồi chứ không hề đứng dậy để chào cờ. Nhưng nói như vậy cũng có điểm đúng : chính Mỹ Linh cũng thú nhận rằng đó là một "tai nạn nghề nghiệp" vì cô đã "bắt tông thấp" nên bài hát thiếu sự "hào hùng". Thật ra, người nghe có thể nhận ra rằng Mỹ Linh không chỉ hát "tông thấp" nên bài hát trở nên buồn bã thê lương, mà thay vì hát với "nhịp đi - hùng mạnh" như Văn Cao ghi ở đầu bài hát, cô lại hát quá chậm, nên nhịp điệu giống như một bài hát cầu hồn cho một đoàn quân bại trận, tang tóc, đang lê lết trở về từ chiến địa.

Tuy nhiên, chính vì cái "tai nạn nghề nghiệp" này, mà Mỹ Linh lại vô tình diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến Quân Ca" trong thời buổi bây giờ.

Trong thời buổi bây giờ, Trung Quốc không ngừng bành trướng quân sự trên Biển Đông, không ngừng lấn chiếm lãnh hải của Việt Nam, gây bao tang tóc cho ngư dân Việt Nam. Từ năm 2007 đến nay, người dân Việt Nam đã nhiều lần xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc , thế nhưng Đảng và nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại không ngừng xua lực lượng vũ trang ra để đàn áp, bắt bớ, hành hung những người yêu nước, khiến cho phong trào biểu tình phản đối Trung Quốc càng ngày càng suy giảm, nhân dân càng ngày càng thất vọng não nề.

Mỉa mai thay, những lời hát trong bài "Tiến Quân Ca" ngày xưa thì hoàn toàn ngược lại với sự thật đang bày ra hàng ngày trước mắt nhân dân trong thời buổi bây giờ.

"Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc". Thử hỏi "đoàn quân Việt Nam" nào vậy ? "Đi" đâu vậy ? "Chung lòng cứu quốc" với ai vậy ? - Không, không có "đoàn quân Việt Nam" nào "đi" đâu cả. Không có "đoàn quân Việt Nam" nào "chung lòng cứu quốc" với nhân dân Việt Nam cả.

Nhân dân Việt Nam chỉ thấy những "đoàn quân" của Trung Quốc với tàu chiến và máy bay không ngừng "đi" đến Biển Đông để chiếm ngự các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, ngang nhiên tập trận, ngang nhiên xây cất các doanh trại, hải cảng, phi trường, ngang nhiên đe doạ, hành hung và bắt bớ các ngư dân lương thiện của Việt Nam đang mưu sinh trong vùng biển đảo của Việt Nam. Nhân dân Việt Nam chỉ thấy bàn tay ghê tởm của Trung Quốc càng ngày càng chạm sâu vào mảnh đất quê hương Việt Nam, chạm đến đâu thì tàn phá đến đó : đất nhiễm độc, nước nhiễm độc, biển nhiễm độc, rừng chết, chim chết, cá chết…

"Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước". Thử hỏi "cờ" nào "in máu chiến thắng" vậy ? Và cái "chiến thắng" đó "mang hồn nước" nào vậy ? - Không, không có "cờ" nào cả, ngoài "cờ" Trung Quốc "in máu" của các tử sĩ Việt Nam đã bị chúng giết tại Hoàng Sa, Trường Sa và trên Biển Đông, và những lá "cờ in máu" đó đang tung bay ngay trên vùng biển đảo của Việt Nam.

"Súng ngoài xa chen khúc quân hành ca". Thử hỏi "súng" nào ở "ngoài xa" đang "chen khúc quân hành ca" vậy ? - Không, không có "súng" nào ở "ngoài xa" cả, không có "khúc quân hành ca" nào cả, ngoài những khẩu đại bác, những chiến hạm, những máy bay, và những "khúc quân hành ca" của Trung Quốc đang vang vang "ngoài xa" trên biển đảo của Việt Nam.

Những kẻ nào đòi hỏi Mỹ Linh phải hát bài "Tiến Quân Ca" một cách "hào hùng" thì đó là những kẻ đạo đức giả, những kẻ muốn lừa đảo nhân dân, những kẻ muốn bịt mắt nhân dân trước sự thật, hay đó là những kẻ nguỵ tín, không muốn nhìn thẳng vào sự thật, hoặc đó là những kẻ quá ngây thơ, không thấy sự thật.

Trong thời buổi hôm nay, bài "Tiến Quân Ca" nên được diễn tả theo kiểu hát đám ma của Việt Nam, hay diễn tả theo kiểu hát cúng cô hồn của Tàu là đúng nhất.

Hoàng Ngọc-Tuấn,
Sydney, 27/5/2016


--
bacninh


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?NGUY=1AN_HO=C3=AF=C2=BF=C2=BDNG_B=C3=AF

Đại quốc – tiểu nhân

Đại quốc – tiểu nhân

​Hoàng Việt
Vâng, đúng Trung Quốc là một gã khổng lồ cực kỳ tiểu nhân bỉ ổi, nuôi mưu kế lâu dài xâm chiếm Việt Nam từng bước, kỳ cho đến khi ngoạm bằng hết vào cái mõm sói của nó. Điều đó thì cả dân tộc Việt Nam từ bé đến già ai cũng rõ, nhìn thấu lòng dạ gã như nhìn vào lòng bàn tay. 

Chỉ khổ nỗi là người cầm quyền đất nước chúng ta lại cố tình không chịu biết. Từ Mao đến Tập trong vòng 7 thập kỷ, nhân danh “anh Hai” chung một phe cánh hẩu, đã gây nên không biết bao nhiêu điều ác nghiệt làm điêu đứng 90 triệu dân Việt này. Thế mà thế hệ cầm quyền Việt tộc nào lên cũng vẫn ngoan ngoãn cúi mọp, khom người, vẫy… tay, tung hô các anh, bắt dân phải đội lên đầu khẩu hiệu giả dối “4 tốt và 16 chữ vàng” các anh đã hạ cố ban cho. Thậm chí trước những hành xử đểu cáng, thủ đoạn, lại cố ý phô ra một cách trắng trợn của các anh, khác nào tặng cho ông em một cái tát nẩy lửa, hoặc còn hơn là một cái tát vạn triệu lần, như cho lái buôn sang mua chè, ép nông dân ta phun thuốc trừ sâu vào rồi đợi đến đại hội Olimpic Bắc Kinh (2008) thì mang ra đốt giữa hàng vạn quan khách quốc tế với lời rêu rao: Việt Nam chuyên sản xuất hàng bẩn. 

Đó không phải là một cái tát nữa mà là một trong trăm ngàn ngón triệt hạ Việt Nam. Thế mà “em” vẫn cứ câm miệng hến, vẫn tươi cười, không có phương cách nào đáp trả, cũng không hề nghĩ đến việc đáp trả. 

Có ai mà chịu được thói hạ mình quá lố đến như vậy không? Đến một việc như kiện “các anh” ra Tòa án quốc tế là việc hết sức chính đáng, không ai không nóng lòng, nhưng các vị thì cứ đủng đỉnh, thỉnh thoảng cũng có gióng lên một đôi tiếng, kiểu đánh dứ, rồi kết cục lại… bỏ dùi. Thử hỏi không sốt ruột sao được! Tình thế hệt như con cua trước miệng con ếch, hay như đà điểu đến lúc rúc đầu vào cát, không còn nghĩ dân đau khổ như thế nào, nước lâm nguy như thế nào.

Đồng bằng Cửu Long đã và đang chết từng ngày. Cá và biển miền Trung đã và đang chết từng ngày… Nguyên nhân do đâu và có liên quan trực tiếp hay gián tiếp, ở mức nào, đến bàn tay bẩn thỉu của Tập Cận Bình? 

Sao không thúc đẩy giới khoa học tăng nhanh tiến độ kiếm tìm lời giải nghiêm chỉnh và ngọn ngành xung quanh hai câu hỏi bức bối đó và vô số câu hỏi tương tự mỗi ngày một nẩy thêm ra trong đời sống ngổn ngang của đất nước, mà cứ giữ thái độ lập lờ, bỏ ngoài tai tiếng kêu cứu của dân? 

Rốt cuộc việc gì cũng nham nhở, khiến tâm lý bất an không được xóa bỏ mà cứ tăng lên. Rồi còn trưng ra trước bàn dân thiên hạ những việc đối phó nhố nhăng không nhịn được cười, mà người có học vấn và tự trọng cứ nghĩ đến là đỏ nhừ cả mặt.

Phải chăng cái gọi là ý thức hệ là nguyên nhân của tất cả mọi bế tắc từ trước tới nay, đẩy đất nước ta đi dần đến chỗ chết không cựa vào đâu nổi? Có thể lắm. 

Bởi “ý thức hệ”, như trong tuyên ngôn của CNCS, được coi là một phạm trù trọng đại để chọn bạn và thù trên con đường xây dựng Internationale cúa giai cấp vô sản. Nhưng trong thực tế tồn tại của Đảng CSTQ cũng như VN, từ sau khi LX đổ sụp và cả 2 nước phải chuyển sang nền kinh tế “tư bản hoang dã” để tự cứu, thì chuyện ý thức hệ cùng nhiều chuyện khác đều đã ở tận cùng của sự nhạt nhẽo, mỗi ngày mỗi thêm nhạt, trừ một vài anh lú vẫn còn ôm khư khư, hoặc giả cách ôm khư khư để…“làm giá” mà thôi.

Có lẽ có một lý do quan trọng hơn nhiều. Các vị, cựu quan chức cũng như tân quan chức đều một duộc cả thôi, không ai có thể thờ ơ trước cái mồi câu của lão ngư ông gian xảo Tàu Cộng. Mà cái mồi này thì vô cùng hậu hĩnh. Tên ngư ông họ Tập đã cho thả mồi trên khắp thế giới chứ không riêng gì ở Việt Nam. 

Nhưng đớp lấy mồi rồi mắc câu thì chỉ là một số ít, những cá nhân được ngồi trên quyền lực đâm mất hết lòng tự trọng và tinh thần dân tộc, để máu tham che mờ mắt mình. Rất tiếc ở Việt Nam loại người khát tiền ấy lại quá nhiều. Mồi câu của Tập Cận Bình đã gây nên một điệu nhảy quyến rũ và cuốn hút hầu như tất cả mọi thế hệ người cai trị Việt Nam vào điệu nhảy ma mị ấy, kể từ ngày đôi bên gật gù hò hẹn ở hội nghị Thành Đô. 

Bộ sậu mới lên hôm nay có phải cũng là nạn nhân của điệu nhảy đó rồi không? Thành thực mà nói chúng tôi chưa giải đáp được. Tuy nhiên, vẻ mặt lúng túng căng thẳng của họ khi đón ông Obama, cũng như sự im lặng đáng sợ của họ trước tiếng kêu thảm thiết của dân chúng vùng ven biển miền Trung và vùng đồng bằng Nam Bộ đang vang lên vô vọng suốt từ bấy đến giờ… hình như cũng là một chỉ dấu lờ mờ giúp chúng ta tiến đến gần sự thật.

Bauxite Việt Nam
TTO –  Chiều 3-6-2016, bên lề khuôn khổ Diễn đàn đối thoại Shangri-La tại Singapore, ngay sau cuộc gặp giữa đoàn Việt Nam và Trung Quốc, phía Trung Quốc đã phát tờ rơi bằng hai thứ tiếng Trung và tiếng Anh, nhằm tuyên truyền cho luận điệu dối trá của họ về vấn đề Biển Đông.
clip_image001
Tờ rơi tiếng Hoa gồm những nội dung xuyên tạc về Biển Đông mà Trung Quốc chủ ý phát cho các đại biểu quốc tế tại Đối thoại Shangri-La – Ảnh: V.T.
Hành động này rõ ràng không xứng đáng với tầm vóc của một cường quốc – đàn anh trong khu vực được.

Chúng ta ai cũng biết Trung Quốc là một cường quốc ở châu Á, tuy nhiên “làm anh khó lắm, phải đâu chuyện đùa”, người Trung Quốc có bao giờ tự hỏi tại sao sức hấp dẫn trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc (một phần của sức mạnh mềm) không được cộng đồng thế giới đón nhận và tin tưởng là mấy? Đó chính là cách hành xử của một “đại quốc – tiểu nhân”, không có trách nhiệm với cộng đồng quốc tế và cư xử một cách thô lỗ.

Trong vấn đề Biển Đông, Trung Quốc luôn tìm cách bẻ cong luật quốc tế theo cách của riêng họ, những luận điểm nghe như đã nhàm tai, nhưng được các đại biểu Trung Quốc “phát loa” ở bất cứ nơi đâu hòng đánh lừa dư luận. Họ luôn khẳng định người Trung Quốc là người phát hiện sớm nhất các quần đảo ở Biển Đông và vì thế họ có chủ quyền trên vùng biển này từ xa xưa.
Đây là một lập luận hết sức nực cười. Luật pháp quốc tế về thiết lập chủ quyền quốc gia trên một lãnh thổ nào đó không hề đơn giản như vậy.

Thứ nhất, các quốc gia dân tộc xuất hiện ở phương Tây sau năm 1648 với định ước Westphalia và kể từ đó, hệ thống luật quốc tế hiện đại mới được dần thiết lập.
Các quy định của luật quốc tế về xác lập chủ quyền lãnh thổ quốc gia bắt đầu hình thành từ cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 19 và được hoàn thiện ở thế kỷ 20. Vậy thì cái mà người Trung Quốc gọi là họ phát hiện từ thời nhà Hán (trước Công nguyên) thì dựa trên thứ luật pháp nào mà gọi là luật pháp quốc tế?

Thứ hai, nếu nói người Trung Quốc là người tới Biển Đông sớm nhất thì bằng chứng đâu? Người Trung Quốc cứ đưa ra mấy cuốn cổ sử của họ ra, nhưng họ lợi dụng việc ít người nước ngoài biết tiếng Trung nên họ cắt xén, biến tấu chỉ để phục vụ cho lợi ích của họ, chứ các học giả như Phạm Hoàng Quân, Hồ Bạch Thảo, Bil Hayton… và hàng loạt sử gia phương Tây khác đã nghiên cứu và khẳng định tất cả các tài liệu cổ của Trung Quốc từ cổ sử đến các địa đồ cổ, chẳng có cái nào nhắc tới Hoàng Sa, Trường Sa cả.
Hàng trăm bản đồ từ các nhà địa lý và hàng hải phương Tây đều cho thấy rõ lãnh thổ của Trung Quốc chỉ kéo dài đến đảo Hải Nam mà thôi.

Còn nữa, các di chỉ tàu đắm cổ trên khu vực Biển Đông cho chúng ta biết tàu Trung Quốc xuất hiện từ thế kỷ 12, trong khi các tàu đắm cổ của các quốc gia Đông Nam Á khác xuất hiện sớm hơn rất nhiều, như tàu đắm của Philippines xuất hiện từ thế kỷ 4, sớm hơn của người Trung Quốc 800 năm. Vậy các bằng chứng chứng minh ai là người tới Biển Đông sớm nhất đây?

Thứ ba, Trung Quốc lúc nào cũng phát ngôn là “theo luật pháp quốc tế”. Trung Quốc là một cường quốc, nhưng lại phớt lờ nghĩa vụ của luật pháp quốc tế. Năm 2013, Philippines đã khởi kiện Trung Quốc ra một thiết chế trọng tài được quy định bởi phụ lục VII của UNCLOS, nhưng Trung Quốc áp dụng chiến thuật “không tham gia, không xuất hiện và không tuân thủ”.

Nếu Trung Quốc tự tin là họ có đầy đủ các bằng chứng lịch sử và pháp lý về việc thiết lập chủ quyền của Trung Quốc trên các cấu trúc địa lý ở Biển Đông, và nếu họ nói họ luôn tuân thủ luật quốc tế, sao họ không tự tin cùng với Philippines giải quyết tranh chấp tại tòa án quốc tế đi? Mà họ luôn tìm cách né tránh, biện bạch cho hành động “né tránh” với phiên tòa mà Philippines khởi kiện.

Hiến chương Liên Hiệp Quốc, Công ước Luật biển 1982 (UNCLOS) đều quy định rõ việc giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình và các tòa án quốc tế có thẩm quyền trong việc giải quyết tranh chấp giữa các quốc gia một cách hòa bình, theo các quy định của luật quốc tế.

Vậy mà, Trung Quốc cứ chối là tòa trọng tài trong vụ Philippines kiện Trung Quốc là không có thẩm quyền, trong khi UNCLOS nói rõ việc có thẩm quyền hay không phải do tòa quyết định. Và phán quyết ngày 29-10-2015, tòa trọng tài đã khẳng định tòa có thẩm quyền để giải quyết tranh chấp này. Một cường quốc luôn tuyên bố là tuân thủ luật pháp quốc tế nhưng lại “chạy trốn” một phiên tòa quốc tế, liệu đó có phải là một cường quốc có trách nhiệm?

Chưa kể trong các tờ rơi, Trung Quốc còn “đổi trắng thay đen” bằng cách lu loa rằng nhiều quốc gia đã đưa quân xâm chiếm lãnh thổ của họ trên Biển Đông. Có lẽ chúng ta nên nhắc lại với người Trung Quốc rằng chính hải quân Trung Quốc đã nổ súng tấn công để xâm chiếm bằng vũ lực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974, một số cấu trúc tại Trường Sa của Việt Nam năm 1988 và bãi Vành Khăn mà quân đội Philippines đang chiếm giữ năm 1995.

Chúng ta cũng nên nhớ, luật pháp quốc tế từ sau khi Hiến chương Liên Hiệp Quốc ra đời năm 1945, cùng với nghị quyết 2625 của Liên Hiệp Quốc năm 1970 đã không chấp nhận việc sử dụng vũ lực để xâm chiếm lãnh thổ của một quốc gia khác.

Và chính vì vậy, cho dù Trung Quốc đã chiếm đoạt quần đảo Hoàng Sa, nhưng có quốc gia nào khác Trung Quốc trên thế giới thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên Hoàng Sa đâu.
Một cường quốc “trỗi dậy hòa bình” mà luôn hăm dọa các nước nhỏ, tráo trở trong chính sách và thô lỗ trong cư xử thì ảnh hưởng của nó khó có thể khiến cộng đồng quốc tế “tâm phục, khẩu phục” được.

Tranh chấp Biển Đông chỉ có thể giải quyết được với thiện chí của tất cả các bên và nỗ lực tìm kiếm giải pháp trong hòa bình, thực sự tuân thủ luật pháp quốc tế, chứ không phải việc “bẻ cong” luật quốc tế.
H.V. (Thạc sĩ, Ban Nghiên cứu Luật Biển và Hải đảo – Liên đoàn Luật sư Việt Nam)
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link