Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, September 26, 2016

Rừng, Cha và những Kháng Chiến Quân

Rừng, Cha và những Kháng Chiến Quân
Tú Anh
        Cùng tác giả:  Nhân chứng CCRĐ: Cụ Chu Đinh Hoan tại Nghệ An



Tôi ngắm từng bức ảnh xếp ngay ngắn trên tủ thờ. Những di ảnh mờ, khuôn mặt người quá cố như bị che bởi một lớp sương. Hình như chân dung của những người đã chết đều được lưu lại với hai màu đen trắng. Màu của sương mù và bóng tối, của tro và than. Họ đang ở đó, im buồn trong những khung kiếng. Đa số trạc tuổi tôi. Có người già hơn. Nhưng bây giờ trẻ và già không còn ranh giới nữa. Nhìn họ rất giống nhau, hệt những bức ảnh tôi nhìn thấy trong quá khứ. Những bức ảnh của người yêu, người anh, người bạn, người hàng xóm, người quen, cả người không quen, và rõ ràng nhất là chân dung của cha tôi. Cha tôi và họ, những người trong ảnh kia cũng trạc tuổi nhau. Tất nhiên, vì tôi mất cha từ những ngày thơ ấu. Tất cả đã ra đi bằng cách này, cách khác.

Đi trong chiến tranh, đi vào những cánh rừng.

Có một nỗi bùi ngùi lạ lùng chợt dấy lên. Mà không, đó một thứ cảm xúc rất cũ, một tình cảm quen thuộc nằm sâu trong tâm tưởng tôi. Một ám ảnh, một ngọn lửa hiu hắt, dai dẳng không gì có thể dập tắt và chỉ bùng lên với gió. Gió ở đâu, gió từ rừng. Những cánh rừng tôi đã đi qua nhiều lần, và sẽ còn nhiều lần khác trong quãng đời còn lại.

Phải, rừng trong tôi là một nỗi buồn. 
Tôi mường tượng ra nhiều hình ảnh khi ngang qua rừng.

Rừng Trung nguyên, giữa vùng trùng điệp xanh ngan ngát là một con đường độc đạo, chỉ dành cho những đoàn tàu hoả xuyên Việt. Mỗi ngày, khi những chuyến tàu đi ngang, đỗ vội, thì có một người đàn ông còn vội vàng hơn. Ông đã cố dấu dưới những hốc cây, những đám lá mục từng gói lương thực và thuốc men cho những người mà ông coi là anh em, trước khi tàu chuyển bánh.

 Tuổi già, mẹ tôi nhớ nhớ quên quên. Nhưng bà vẫn thường kể đi kể lại với con cháu rằng, cha tôi đã giúp đỡ họ như thế đó, nhưng cuối cùng ông lại bị sát hại vì những thứ chất nổ họ cài đặt trên tuyến đường, ngay trong toa tầu của ông. Chẳng riêng gì cha tôi, thời đó, cả hàng hàng lớp lớp thanh niên yêu nước bị lừa gạt và cho đến vài chục năm sau họ vẫn còn bị thù hằn, áp bức. 

Rừng Tây nguyên, nơi có người lính trẻ chết vội vàng. Những mảnh đạn B40 đục khoét từng vết sâu, lỗ chỗ trên thân thể anh vào một sáng mùa đông. Chiến trường, đêm ngày và những cuộc giao tranh khốc liệt. Khi mang được anh về đến thành phố thì thi hài anh đã bị xưng phồng, dị dạng, gần như thối rữa. Người thiếu nữ chỉ vừa mười bảy tuổi. Một tình yêu mới chớm đã tàn theo binh biến. Cho đến bây giờ, dù không biết để làm gì, chưa hẳn là một sự lãng mạn. Người thiếu nữ năm xưa vẫn mơ một lần được về thăm những cánh rừng cố hương. Với cô, Rừng là nghĩa trang, là mộ chí. Nơi hạnh phúc tuổi thơ và thanh xuân của cô bị tước đoạt bằng những tiếng nổ long trời. 

Bây giờ tôi đang ngồi đây, phòng ốc rộng rãi, thông thoáng. Và nỗi ám ảnh buồn rầu ấy đang quay lại tìm tôi. 

Người ta đang bắt đầu chiếu lại những đoạn phim tài liệu. Phim cũng chỉ hai màu : tro tàn và bóng tối. Tuy nhiên, trong cái lớp tro bụi chồng chất cả gần ba thập niên, tôi vẫn thấy những cặp mắt sáng như sao, nghe giọng nói mạnh mẽ kiên cường của người lãnh tụ.
- - -
Tôi lại đang tưởng tượng thêm một góc rừng khác. Rừng biên giới, buổi sáng và những vạt sương bay như lụa mỏng. Mặt trời tinh khôi đầu ngày toả ánh sáng xuyên qua những khóm cây, thả xuống những mái nhà thấp bé, hoang sơ như trong cổ tích. 

Các anh ngồi đó, những thanh niên đã có một đời sống đầy đủ văn minh tiện nghi ở nhiều quốc gia trên thế giới. Trong cơn địa chấn tàn khốc của đất nước. Bao nhiêu người đã đánh đổi mọi thứ, chỉ mong được có một đời sống như anh. Vậy mà các anh đã từ bỏ tất cả để đến đây. Ngày qua ngày, sinh hoạt trong những túp lều, và những đồ đạc sơ sài làm bằng tre nứa tự thưở sơ khai. Kham khổ, thiếu thốn nhưng đầy ắp lòng tin. 

Những con mắt, con tim bão bùng chí lớn từng ngày ngóng về bên kia biên giới.

Sáng lên đồi nhìn mặt trời hồng
ngắm núi rừng
mà thẹn với non sông
suối xa vang vọng bài Đông Tiến
vạt nắng vương vương
lửa rực lòng [1]

Người phụ nữ đến từ phương xa. Chân dung đông phương bàng bạc trong đôi mắt đen, dài, mềm như liễu rũ. Cánh mũi thuôn thanh nhã. Tóc ngắn mùa thu của một câu thơ. Tôi ngờ ngợ như có gặp chị đâu đó. Mãi mới nghĩ ra. 

Tôi chỉ thấy chị một lần trong một video clip, thu hình một cuộc họp báo ở một thành phố miền bắc California. Cuộc họp bình luận về một phóng sự do một nhà báo Mỹ thực hiện đã đẩy cộng đồng người Việt hải ngoại vào một cơn lốc xoáy đầy nghi hoặc, hận thù. Không nhớ chị đã nói gì, nhưng âm hưởng giọng bắc Hà Nội xưa đậm đà không lệch đi một dấu hỏi hay dấu ngã. Giọng nói chắc nịch đầy thuyết phục, cũng như dáng đứng tự tin của chị trước ống kính và rất nhiều diễn giả, khán thính giả vây quanh. Chị đã chinh phục được tôi từ giây phút ấy, cho tới bây giờ. 

Tôi muốn dùng hai chữ « bây giờ », không có nghĩa là tôi đang bị thuyết phục bởi chủ đề mà chị giới thiệu ngày hôm nay. Đó là một cuốn sách, nói về tai hoạ đang bao trùm cả thế giới mà chị đã bỏ ra bao nhiêu công sức dịch thuật. 

Điều khiến tôi tâm đắc với người phụ nữ này là Lương Tâm. Cái tâm, tấm lòng của một con người đối với đất nước.

Chị nói, ngày xưa của chị là những ngày vô tư sống trong chiếc nôi ngọc ngà êm ấm được gọi là « hậu phương ». Và không hề có chút tư duy là vì sao, vì ai để có một hậu phương vững mạnh an lành như thế trong một đất nước chiến tranh, bom rơi đạn nổ từng ngày. Giờ nghĩ lại, chị cảm thấy hỗ thẹn và có tội với đất nước….

Đấy cũng là những điều mà tôi vẫn thường tự vấn lương tâm mình. Người phụ nữ này đang thú tội dùm tôi và tôi nghĩ không riêng tôi mà của rất nhiều người. Tiếc là không có thời gian để tôi đàm đạo cùng chị. Rằng, không hiểu từ tuổi nào chị đã dấn thân vào công cuộc đấu tranh? Sinh ra cùng một thế hệ với chị. 

Nhưng đứng trước người phụ nữ này, tôi thấy mình quá đỗi tầm thường, nếu không muốn lập lại hai chữ hỗ thẹn chị đã dùng.



TIN NÓNG: Con kiến đi kiện củ khoai......HƠN 600 GIÁO DÂN Ở GIÁO XỨ PHÚ YÊN LÊN ĐƯỜNG RA HÀ TĨNH KHỞI KIỆN FORMOSA



Con kiến đi kiện củ khoai.

TIN NÓNG: HƠN 600 GIÁO DÂN Ở GIÁO XỨ PHÚ YÊN LÊN ĐƯỜNG RA HÀ TĨNH KHỞI KIỆN FORMOSA
Trinity Hồng Thuận
 
Linh mục Đặng Hữu Nam, cha quản xứ của giáo xứ Phú Yên, tỉnh Nghệ An vào sáng sớm ngày Thứ Hai 26 tháng 9 đã cùng hàng trăm ngư dân lên đường đến thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, để nộp đơn khởi kiện công ty Formosa nhằm yêu cầu công ty này bồi thường thiệt hại cho ngư dân sau thảm họa môi trường mà họ đã gây ra.
Mọi người tập trung lúc 4 giờ sáng, và dự trù khoảng 4 giờ 30 sẽ lên đường. Rất nhiều người muốn đi, nhưng Cha Nam cho biết số người lên đường chỉ giới hạn trong khoảng 600 người, với số lượng hồ sơ là khoảng hơn 540 bộ hồ sơ.
Được biết, tình hình vào sáng nay rất căng thẳng. Công an huyện Quỳnh Lưu, Diễn Châu đã đe doạ, sách nhiễu, ngăn cản các nhà xe trên địa bàn tỉnh Nghệ An mà cha Nam đã thuê hợp đồng để đưa đón bà con ngư dân.
Một nhà xe cho biết: "Công an đã ngăn cản không cho chúng tôi đến giáo xứ Phú Yên đón người. Họ đe doạ nếu nhà xe nào đưa đón dân Quỳnh Lưu đi vào Hà Tĩnh thì sau này sẽ gặp phiền phức."
8 giờ 10 sáng: Dù bị chậm trễ sự sách nhiều của công an, nhưng cuối cùng trong 20 chiếc xe do cha Nam thuê để đưa đón giáo dân, đã có 12 xe đến được nhà thờ Giáo xứ Phú Yên đón người. Có khoảng 500 ngư dân đã có thể lên đường đi trước. Số còn lại đang dự trù đi xe ngoài, vì một số nhà xe còn lại bị công an ngăn cản vẫn chưa đến đón người dân.
8 giờ 30 sáng: Đoàn xe buýt đưa ngư dân đi kiện Formosa cuối cùng cũng đã lăn bánh. Còn hơn 100 người còn lại đành phải đi vào Vinh để đón xe đến Hà Tĩnh sau.
Nhà cầm quyền đã huy động cảnh sát giao thông và công an mặc thường phục theo dõi, bám sát hành trình của bà con. Đường đi 200km chắc chắn sẽ gặp không ít sách nhiễu từ công an. Con đường đòi công lý tuy gần mà xa...
P.S. Hồng Thuận sẽ tiếp tục cập nhật thông tin chuyến đi đến mọi người. XIN MỌI NGƯỜI HÃY TIẾP TỤC THEO DÕI VÀ QUAN TÂM, CHIA SẺ THÔNG TIN RỘNG RÃI ĐỂ HỖ TRỢ TINH THẦN BÀ CON GIÁO XỨ PHÚ YÊN.








Giáo dân Đông Yên đòi bồi thường hơn 2.000 tỷ đồng
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2016-09-22 


Giáo dân xứ Đông Yên xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh trong lần biểu tình phản đối Formosa gây thảm họa môi trường, ảnh minh họa chụp trước đây. 
Citizen photo 
Hôm nay chúng tôi nhận được thông cáo báo chí từ văn phòng của Luật sư Trần Vũ Hải cho biết đã hoàn tất hồ sơ cho người dân hơn 1.100 hộ gia đình thuộc giáo xứ Đông Yên xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh gửi lên Quốc Hội và chính phủ Việt Nam yêu cầu trích cho họ 2.000 tỷ, trong số tiền 11 ngàn 500 tỷ mà Formosa đã bồi thường.

Sẽ khởi kiện nếu không được bồi thường
Theo danh sách liệt kê đính kèm, số tiền yêu cầu bồi thường của từng hộ gia đình được tính dựa trên thiệt hại thu nhập trung bình trên thực tế trong 6 tháng qua, kể từ đầu tháng 4 đến hết tháng 9, thiệt hại tài sản vật chất dùng cho việc sản xuất kinh doanh, tổn hại tinh thần, và thiệt hại thu nhập trung bình trong 5 năm tới do hậu quả tàn phá môi trường biển bởi Công ty Formosa gây ra.

Linh mục Trần Đình Lai, quản xứ Đông Yên đại diện giáo dân ký tên vào đơn xin bồi thường cho chúng tôi biết:
Khi thiệt hại xảy ra thì những người dân ở đây họ làm đơn nhờ văn phòng luật sư của Trần Vũ Hải giúp cho họ về pháp lý để rồi họ khai báo những gì thiệt hại. Văn phòng luật sư Trần Vũ Hải cử luật sư về tư vấn cho họ làm. 

-Linh mục Trần Đình Lai
“Bộ hồ sơ của Đông Yên chỉ là của người dân Đông Yên thôi cón những nơi khác thì họ tự làm tự nạp chứ không liên quan nhiều thứ một lúc. Họ nhân cho thiết hại tinh thần, vật chất, tương lai và hiện tại bao gồm trong 5 năm. Họ nhân con số theo cách tính từ một tháng trung bình thu nhập rồi nhân lên 5 năm.”

Trước đây đại diện Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đã xuống để lập danh sách đền bù nhưng người dân không đồng ý, nói về việc này linh mục Trần Đình Lai cho biết:
“Khi thiệt hại xảy ra thì những người dân ở đây họ làm đơn nhờ văn phòng luật sư của Trần Vũ Hải giúp cho họ về pháp lý để rồi họ khai báo những gì thiệt hại. Văn phòng luật sư Trần Vũ Hải cử luật sư về tư vấn cho họ làm. 

Cách đây độ chừng một tháng nhà nước có cử ông Thứ trưởng Bộ Phát triển nông nghiệp nông thôn có về hướng dẫn kê khai thiệt hại nhưng người dân họ không đồng ý cách đó, đó là cách làm hời hợt sơ sài và họ cho rằng thống kê những người lao động để đền bù theo mức lương tối thiểu và chỉ trong vòng thời gian 6 tháng nên dân không chấp nhận nên họ nghĩ ra cách kê khai thiệt hại bản thân mình. Bây giờ cũng chưa biết họ sẽ xử lý như thế nào.”

Thông cáo báo chí ghi nhận những người yêu cầu đòi bồi thường thiệt hại không những các nạn nhân trực tiếp là ngư dân, những người làm công việc hậu cần nghề biển, mà còn có cả những người làm trong ngành nghề dịch vụ như kinh doanh nhà hàng, nhà nghỉ, và người buôn bán nhỏ lẻ khác.
Thông cáo báo chí cũng cho biết nếu Chính phủ không trích từ số tiền 11.500 tỉ đồng mà Công ty Formosa đã chuyển đầy đủ cho Chính phủ để chi trả bồi thường thiệt hại thực tế cho họ, thì trong vòng 15 ngày nữa, hơn một ngàn hộ dân này sẽ đồng loạt tiến hành khởi kiện Formosa ra tòa án có thẩm quyền.


http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/parish-dong-yen-claimed-damages-over-2000-billions-ml-09222016143938.html


Sunday, September 25, 2016

Đàn bà nào cũng coi như pha, trẻ con nào cũng đánh thẳng tay,




Nói đều thực tế trước mắt, không nói lời huyền ảo làm chi nhé !!!:

Muốn thắng giặc Tàu, hãy hạ bệ Nguyễn Phú Trọng và đàn em VGBN.
Chúng ta kêu gọi QĐND yêu nước hãy mạnh dạn dứng lên chốn Tàu chệt !!!
Trưng Triệu


2016-09-24 13:54 GMT-04:00 Hoan Le  [chinhnghia] <>:
 

   ĐMCS=>ĐMCS=>ĐMCS

Begin forwarded message:
From: "NhanNguyen >
Date: September 24, 2016 at 9:54:30 AM EDT
To:
Subject: [VN-TD] Fw: Đàn bà nào cũng coi như pha, trẻ con nào cũng đánh thẳng tay, Nguyễn Bá Chổi
Reply-To: 
 

                                  Đàn bà nào cũng coi như pha,
            trẻ con nào cũng đánh thẳng tay,
 Nguyễn Bá Chổi

                     Đàn bà nào cũng coi như pha, trẻ con nào cũng đánh thẳng tay


Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Nếu ngày xưa có câu “Bộ đội ta, trung với đảng, hiếu với dân, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”, thì ngày nay Cắt Mạng Việt Nam đang vươn lên một tầm cao mới cực kỳ hoành tráng. Đó là:

Côn an ta, trung với đảng, hiếu với Tàu,
Đàn bà nào cũng coi pha, trẻ con nào cũng đánh thắng


Chiến thắng chống đàn bà trẻ con của lực lượng Côn An “ta” thì nhiều vô kể; chiến thắng sau to hơn chiến thắng trước, khiến cả thế giới loài người tiến bộ lẫn chưa tiến bộ phải chạy mặt.

Vì tính “đại trà” của chiến thắng kẻ thù thuộc thành phần nêu trên, nên có lấy hết trơn trúc Trường Sơn làm bút, biến toàn bộ nước Biển Đông làm mực, cũng chưa chắc gì đã viết trọn được trường thiên chiến sử oai hùng và vĩ đại của Côn An nước CHXHCNCC.

Bởi thế, Bá tước Đờ Ba-le, dù có muốn thỏa mãn yêu cầu của Bá tước phu nhân, dân Hải Phòng là kể ra cho đầy đủ, trọn gói thành tích của Cắt Mạng trong lãnh vực này, cũng đành bó tay chấm com. Bá tước chỉ “có khả năng” kê ra vắn tắt một số ít ỏi chiến thắng của Côn An đối với chị em phụ nữ và nhi đồng như sau:

                            - Chiến thắng Cái Răng- Cần Thơ Ngày 22/5/2012 (1)


                             - Chiến Thắng Văn Giang- Hưng Yên ngày 24/4/2012 (2)


                                    - Chiến thắng Thái Hà- Hà Nội Ngày 11/4/2011 (3)


                           - Chiến Thắng Đồng Chiêm- Hà Nội Ngày 6/1/2010 (4)


                              - Chiến thắng Con Cuông- Nghệ An Ngày 1/7/2012:
                                        Tượng Đức mẹ cũng bị CA “đánh thắng” (5)


                                 - Chiến thắng Thủy Xuân- Huế Ngày 15/6/2014 (6)


                                         - Chiến thắng Hồ Chí Minh Ngày 8/5/2016 (7)


Kể đến đây, Bá tước Đờ Ba-le lè lưỡi “bái phục” nước vợ đã đào tạo “được” một đội ngũ bán quân sự nhưng đánh đâu thắng đó, đánh nhỏ thắng nhỏ, dánh lớn thắng lớn; càng đánh càng thắng, đặc biệt là với đàn bà con nít và tượng Mẹ tượng Chúa. Đó là lực lượng:

Côn An ta, trung với đảng, hiếu với Tàu,
Đàn bà nào cũng coi pha, trẻ con nào cũng đánh thắng

 
 


 
 
 
 



 
 

 
 

__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?Tr=C6=B0ng_Tri=E1=BB=87u_Nguyen_Thi_Thanh

* Đại ca Người Buôn Gió...




From: giaon tran


            * Đại ca Người Buôn Gió...

MAI TÚ ÂN
(VNTB) - Sắp tới anh sẽ rất bận rộn. Anh cũng phải mua thêm nhà cửa kho bãi để chứa các tài liệu tuyệt mật nhưng nhiều như núi. Rồi anh cũng phải đi vận động các chính phủ của EU, Hoa Kỳ và Canada để bố trí cho một số lượng lớn các quan chức chính quyền Việt Nam sẽ đào thoát...


                              Kết quả hình ảnh cho hinh anh Người Buôn Gió.


Việc ông Phó CT Tỉnh HG Trịnh Xuân Thanh bôn tẩu ra nước ngoài, và qua Người Buôn Gió (Thanh Hiếu Bùi) gửi thư tố giác những việc làm sai trái của ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã như một quả bom nổ giữa trời quang, khiến mọi người của cả lề phải lẫn lề trái ngẩn ngơ, sững sờ. Đây quả là một sự kiện hiếm khi xẩy ra trong guồng máy CS, và cũng chưa từng có khi ngài Phó CT Tỉnh đào thoát lại đến nhờ một đối tượng cộm cán của các cây viết lề dân là Người Buôn Gió nhờ viết bài để chống lại Đảng trưởng của mình.


Nhưng đây chỉ là trò ăn-thua, được- mất của những quan chức chính quyền mà thôi. Được làm vua, thua làm giặc. Đây cũng không phải là một cuộc đào thoát chính trị mà chỉ là kế tẩu vi thượng sách của một ông quan thất thế mà thôi.


Tóm lại thì cuộc tẩu thoát này thì mọi người đều thiệt cả. Đầu tiên là Đảng quang vinh thiệt. Rồi sau đó đến Đảng trưởng thiệt và cuối cùng là Trịnh Xuân Thanh cũng thiệt. Có khi còn thiệt mạng nữa ấy chứ.


Vậy ai có lợi nhất trong vụ đào thoát này. Có chứ, đó là blog Người Buôn Gió. Chàng Gió này quả là quá may mắn khi chỉ ngồi nhà uống trà mạn thôi mà con gà béo Trịnh Xuân Thanh cũng đem tài liệu quí đến dâng tặng khiến chàng Gió thấy kỳ quá và đưa tay ra hứng như hứng hoa. Tài liệu của Thanh phó chủ tịch rơi đúng bãi đáp nên chàng Gió nhà ta cứ ung dung xào chẻ, rồi thong thả hiến cho đời nay đã được 11 bài hay éo chịu được, khiến mạng internet vỡ tung vì sướng.


Đấy là chàng cứ són són, mỗi hôm một ít các tài liệu có được cùng với bài viết của mình khiến dân mạng sốt ruột thúc chàng mau lên.


Gió cười đểu và nói với tôi rằng :"Anh mày cứ tà tà cho ra chầm chậm thôi. Không phải để cho dân mạng sốt ruột mà là để cho bọn ở Ba Đình chúng nó lên ruột. Vì chúng nó muốn biết Thanh phó phản tới đâu, và trong tay anh Gió của chú mày đang có cái gì".


Gió nói với tôi điều đó khi nó đã trở thành đại ca của tôi rồi. Còn trước đó tôi làm đại ca của nó, nhưng vận may đến với nó nhanh đến chóng mặt. Thanh phó đem hàng đống tài liệu quí đến cho nó thì cũng đem đến cho nó một đám đệ tử đông như quân Nguyên sẵn sàng đấm lưng cho vị Soái Ca Gió mới. Và MTA tôi cũng nằm trong số lâu la may mắn đó của đại ca Gió. Chả phải các cụ bảo :"Thấy người sang thì phải nhận vơ làm họ" sao.


"Chú MTA này. Gió hớp ngụm trà mạn rồi thong thả lên tiếng giống như một minh chủ sáng chói. Trước tình hình đổ vỡ không thể cản nổi của Đảng CS thì anh Gió của chú mày đã nhìn thấy một khả năng làm ăn mới rồi. Sắp tới sẽ có một làn sóng tháo chạy khỏi Đảng, khỏi tổ quốc của các thành phần chóp bu, và cũng giống như Thanh phó chủ tịch, họ sẽ đổ dồn về nơi đất lành chim đậu. Tức là đổ về với anh Người Buôn Gió đây để nhờ anh che chở. Hiện thời anh Gió của chú đang là một ngọn cờ của Tự Do, là Chính Nghĩa Quốc Gia và cũng là con thuyền Noeh đón nhận hành khách đang rời khỏi con tàu VN sắp đắm.


Như vậy sắp tới anh sẽ rất bận rộn. Anh cũng phải mua thêm nhà cửa kho bãi để chứa các tài liệu tuyệt mật nhưng nhiều như núi. Rồi anh cũng phải đi vận động các chính phủ của EU, Hoa Kỳ và Canada để bố trí cho một số lượng lớn các quan chức chính quyền Việt Nam sẽ đào thoát. Nói thật lòng thì đây là một công việc rất gian khổ vì tổng thống hay thủ tướng nước nào mà nghe thấy chữ CS Việt Nam tỵ nạn thì họ đều giãy nảy lên từ chối như gặp phải ma vậy. Cuối cùng thì vì uy tín của anh Gió lúc này rất cao nên họ phải đồng ý tiếp nhận mỗi nước vài chục em. 


Gió lại nhấp ngụm trà rồi khoái trá nói : "Thấy lãnh đạo các cường quốc săn đón mình như thế anh mới cười khảy nghĩ bụng. Mẹ Kiếp ! Chắc chúng không ngờ mấy năm trước ở Hà Nội anh Gió còn phải giạt vòm ở bến xe và tối tối phải vác kìm cộng lực đi đập hộp và quái xế để sống. Ngay ở nước Đức này tháng trước anh phải để dành tiền trợ giúp cho phong trào ở quê nhà nên phải xơi mì gói đến mờ cả mắt. Ấy thế mà giờ đi đến đâu thì Nhà Vua, Hoàng Hậu, Hoàng Gia cùng lãnh đạo nước đó chỉ mong được bắt tay với anh Gió thôi. Tất cả đều thay đổi vào một chiều thu, khi những cơn gió thu thổi trong khoảng trời thu vàng nắng thu, khi thu, rồi thu, rồi lại thu... khi phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh vác bao tải tài liệu đến đặt dưới chân anh....


Gió như chìm vào cơn mơ lãng đãng. MTA rụt rè lên tiếng :


- Kính thưa đại ca Gió. Vậy anh dự định công việc nào cho thằng em này không? Dạo này em cũng rách quá. Vụ gặt thì đã qua mà nhà thì vợ đông con dại....


- Chú yên tâm đi vì anh đã có công việc ngon lành cho chú rồi. Sắp tới anh không thể cáng đáng hết số cán bộ đào thoát nên anh sẽ chia bớt số khách cho chú khi ngày N, giờ G. tới. Nguyên tắc là thế này. Tất cả các UVTW, BCT, Tứ Trụ Triều Đình... cứ em nào đến thì anh đỡ trong tình thương mến thương. Còn dưới cấp đó, các thứ trưởng, phó tỉnh hay phó hội đoàn thể, các hàng giạt nào chạy tỵ nạn đến anh là anh tống hết xuống cho chú lo nhé. Nên nhớ đi cùng với chức vụ là tiền đấy....




__._,_.___

Posted by: <tntimnguyen


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link