Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 2, 2017

Con duong xua em di.....BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ


Nhạc cuối tuần:
Thân mời: Qúy vi hữu và qúy bạn thưởng thức nhạc phẩm:
 Con đường xưa em đi-Nhạc chế lời - Ns Nguyễn Hữu Tân -Trình bày
Thân ái
DQ


( Good for Full Screen-Thank you)
 x_3b9851b7 photo x_3b9851b7.gif


Con duong xua em di - Nhac che loi-Nguyen Huu Tan-Trinh bay

Thân mời qúy vị và các bạn thưởng thức nhạc phẩm : Con đường xưa em đi - Nhạc chế lời , qua trình bày của Ca-Nhạ...

__._,_.___

Posted by: Quang Nguyen 



 
Điều quan trọng, trong giờ phút còn có mặt, còn được góp phần, xin làm một que củi nhỏ để ngọn lửa hy vọng, tình người, tình đất nước, trong lòng mỗi chúng ta, đừng tắt.

 

BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ

Trần Trung Đạo

Người dân miền Nam trốn chạy CS tháng 4/1975.
Bắt đầu từ đó.
Từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang sau những ngày tháng Tư, mùa bão lửa, năm 1975. Mẹ lạc cha. Vợ xa chồng. Anh mất em. Những đứa bé bị bỏ quên đứng khóc trên đường phố. Những chuyến hải hành vô định trên biển Đông trùng trùng gió bão. Đói khát. Lo âu. Bà mẹ quỳ lạy những tên hải tặc để xin tha cho đứa con gái chỉ mười lăm tuổi ốm o bịnh hoạn của bà. Nước mắt và những lời van xin của mẹ không lay động tâm hồn của những con người không còn một chút lương tri. Tiếng niệm Phật. Lời cầu kinh. Không ai nghe. Không có Chúa và không có Phật. Ở đó, trên bãi san hô của đảo Koh Kra, phía nam vịnh Thái Lan, chỉ có những thân thể trần truồng, máu me nhầy nhụa, chỉ có tiếng rên của những con chim nhỏ Việt Nam bất hạnh và giọng cười man rợ của bầy ác điểu Thái Lan.
Bắt đầu từ đó.
Từ trại tỵ nạn Camp Pendleton, , Palawan, Laem Sing, Pulau Bidong, Sungai Besi, Bataan, Whitehead, Phanat Nikhom, Galang. Những địa danh xa lạ đã trở nên thân thiết. Ngửa tay cầm chén gạo tình người. Thank you, merci, danke, gracias. Tuổi hai mươi, ba mươi, và ngay cả năm mươi, bảy mươi mới bắt đầu tập nói. Những câu tiếng Anh bập bẹ, những dòng chữ Pháp, Đức, Tây Ban Nha ngập ngừng.
Bắt đầu từ đó.
Từ những buổi chiều âm thầm nhìn qua bên kia biển, anh tự hỏi, phải chăng chấm đen cuối chân trời đó là quê hương. Cành hoa hồng được thả trôi trên biển để nhớ nhau trong ngày cưới. Con búp-bê được nhẹ nhàng đặt trên mặt nước xanh trong ngày sinh nhật của con. Vợ đã chết và con đã chết trong một lần vượt biển sau anh.
Bắt đầu từ đó.
Từ đêm giao thừa đầu tiên. Không bánh chưng xanh. Không rượu nồng pháo nổ. Không một lời chúc tụng của bà con. Chỉ có tiếng hú của cơn bão tuyết dội vào khung cửa kính. Hai ngọn nến nhỏ, một bó hương thơm và những giọt nước mắt nhỏ xuống trong đêm giao thừa cô độc. Em bé mười ba tuổi lần đầu tiên tập cúng mẹ mình. Cúng về đâu và lạy về đâu. Trong lòng Biển Đông sâu thẳm, mẹ có còn nghe được tiếng khóc của đứa con đang lạc loài trên đất lạ.
Bắt đầu từ đó.
Từ hành lang phi trường Tân Sơn Nhất, người lính già HO gạt nước mắt chào tạm biệt thân nhân, tạm biệt quê hương, nơi một lần máu mình đã đổ. Ra đi, mang theo những tên tuổi, những địa danh đã hằn sâu trong ký ức. Ra đi, để lại sau lưng tuổi thanh niên trong ngục tù xiềng xích. Ra đi, để lại bao đồng đội, chiến hữu, anh em đang tiếp tục đếm những ngày dài bất hạnh trên quê hương.
Bắt đầu từ đó.
Tiếng guốc không còn khua trên đường phố. Hàng cây sao đã héo. Hàng me xanh đã tàn. Hàng phượng vĩ không còn đỏ thắm. Những trụ đèn khuya trước cổng trường không còn ai đứng đợi. Những ô cửa của lớp học và của đời người đã đóng. Và cả một quê hương thân yêu cũng chừng như đã chết.
Ra đi.
Ra đi.
Và từ đó chúng ta đi. Cảnh đời tuy có khác nhau. Tuổi tác tuy có khác nhau. Thời điểm tuy có khác nhau. Nhưng chúng ta, những người Việt Nam may mắn còn sống sót, cùng mang một nỗi đau chung: nỗi đau Việt Nam.
Nỗi đau lớn dần theo mỗi ngày biệt xứ. Nước mắt của những bà mẹ Việt Nam khắp ba miền góp lại chắc đã nhiều hơn nước sông Hồng. Xương trắng của cha anh nếu chất lại chắc đã dài và cao hơn cả dãy Trường Sơn.
Hôm nay, cơn bão lửa dù chưa qua hết nhưng với ý chí vươn lên, những người Việt Nam may mắn còn sống sót, thay vì ngồi thở ngắn than dài cho số phận, đã dìu nhau đứng dậy, dìu nhau đi lên, sống một cuộc sống tích cực, làm những công việc tích cực cho bản thân, cho gia đình, cho đất nước. Nhờ thế, sau đêm tối trời của vận nước và đời mình, đa số chúng ta đã tìm được một cành mai hy vọng ở xứ người. Để từ đó làm điểm khởi hành lên đường đi dựng lại Mùa Xuân Dân Tộc.
Hôm nay, đau buồn vẫn chưa nguôi nhưng sức sống không phải vì thế mà ngừng lại. Những thuyền nhân tí hon trên những chiếc ghe bằng gỗ mong manh ngày xưa bây giờ đã lớn. Các em đã thành những kỹ sư, bác sĩ tài ba, những khoa học gia lỗi lạc trong nhiều ngành. Ai đã dạy em nên người? Cha mẹ. Vâng. Thầy cô. Vâng. Nhưng còn hơn thế nữa, còn từ trong dòng máu Việt Nam.
Hôm nay, những con nước nhỏ dưới chân cầu đã trôi ra biển rộng. Nhưng không phải vì thế mà tan loãng trong đại dương bát ngát như hàng triệu con nước khác. Trái lại, những giọt nước từ sông Hồng, sông Hương, sông Ba, Thu Bồn, Trà Khúc, Cửu Long, Vàm Cỏ, vẫn hẹn một ngày bốc thành hơi, bay về tưới mát ruộng đồng xứ Việt thân yêu đã nhiều năm đại hạn.
Tất cả, một ngày không xa sẽ rơi vào quên lãng, sẽ tan biến đi theo chu kỳ sinh, trụ, dị, diệt của nhân sinh. Không quan trọng. Điều quan trọng, trong giờ phút còn có mặt, còn được góp phần, xin làm một que củi nhỏ để ngọn lửa hy vọng, tình người, tình đất nước, trong lòng mỗi chúng ta, đừng tắt.
Cám ơn.
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

ANH HÙNG ĐUỔI TÀU NGAY TẠI ĐẤT SÀI GÒN - Nguyễn Tăng Vĩnh Phú 17h 4/2 kakakaka

 

.(trich)..."THẰNG CHÓ TÀU CẨU MẮT HÍ. MÙ KO THẤY CÁI BẢNG TOMMY TREO TRƯỚC SALON. ĐÂM ĐẦU ĐI VÔ. TOMMY QUÊN CHO NÓ VÀO LẤY TONG ĐƠ CẠO SẠCH ĐẦU NÓ.. HAIAAZA TIẾC THẬT"...



From:


ANH HÙNG ĐUỔI TÀU NGAY TẠI ĐẤT SÀI GÒN - Nguyễn Tăng Vĩnh Phú 17h 4/2 kakakaka Vui ghê
Kính mời quý vị xem vidéo này .
Đây là tiệm uốn tóc cuả một người dân Sài Gòn có đề bảng không tiếp tàu cộng và đuổi hết bọn chó này về xứ . Hãy xem cái mặt nghệch như ngỗng đực cuả tên tàu cẩu này ( chữ cuả chủ tiệm ) khi bị chủ tiệm hỏi và đuổi cổ nó bằng tiếng Anh . Nó không dám hó hé , cái mặt như cái bánh bao chiều bán ế vậy .
Mong rằng trên toàn VN nên có thêm thật nhiều , thật nhiều người chống TC như thế này thì chú em Tập sẽ co vòi liền hà . Mạnh mẽ lên người dân VN . Chúc quý vị sức khoẻ để rượt tàu như Cha Ông mình đã từng tống cổ chúng về nước từ xưa đến giờ . Hoan hô tinh thần bất khuất cuả chủ tiệm và hoan hô giới trẻ VN trong nước đang đấu tranh cho Tự Do cuả Việt Nam

Hoàng Yến
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

Côn an giả dạng côn đồ đánh và bắn dân Lộc Hà Hà Tĩnh

MOT Y CHI CHONG CONG
               MOT LOI THE GIANH LAI QUE HUONG



                                                                                                                                                                     

__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

Chặt cầu


Chặt cầu

LÊ PHAN
Hôm Thứ Tư vừa qua, Thủ Tướng Theresa May đã bắt đầu tiến trình ly dị với Liên Hiệp Âu Châu, bắt đầu chặt cây cầu nối liền đảo quốc nhỏ bé với lục địa to lớn mà nó nằm cạnh, chấm dứt một giai đoạn nữa trong liên hệ khó khăn giữa Anh và lục địa láng giềng.
Nó là một biến cố quan trọng cho đảo quốc này, nhưng sự khởi đầu của sự kết thúc không ồn ào mà còn có vẻ như là pháo tịt ngòi. Hồi năm 1973, khi dân chúng Anh bỏ phiếu tham gia Liên Hiệp Âu Châu, bầu không khí cũng không ồn ào như vậy. Tờ Guardian, trên trang đầu nói đến “một ngày sẽ đi vào lịch sử ngày nào mà lịch sử còn được giữ, đã được hầu hết dân chúng coi như là chuyện đương nhiên.”
Bốn mươi bốn năm sau, trong khi Anh Quốc chuẩn bị “anh đi đường anh, tôi đường tôi,” ít nhất đã có thêm chút chú ý. Ở mọi nơi, những cuộc biểu tình phản đối nho nhỏ và một số cuộc ăn mừng xảy ra. Trên trang nhất của tờ báo nồng nhiệt ủng hộ cho Brexit, tờ báo lá cải Daily Mail chỉ vỏn vẹn có chữ “Tự do!” Trong khi tờ Guardian, ủng hộ ở lại với Âu Châu, âu lo hơn “Anh Quốc bước vào cõi không ai biết sẽ ra sao.”
Về phương diện chính trị đây là một giây phút vô cùng quan trọng. Cũng cái thái độ chống đối lại lục địa to lớn ở kế bên mình đó, cộng với chút quyền lợi cá nhân, đã khiến Vua Henry VIII cắt đứt liên hệ với Tòa Thánh La Mã cách đây 500 năm, đã lại chiến thắng. Đó cũng là thái độ của Anh Quốc khi mặc dầu tham gia những cố gắng nguyên thủy để thành lập một tổ chức liên minh Âu Châu, đã từ chối tham gia khi Cộng Đồng Âu Châu về Than Đá và Thép (ECSC) được thành lập năm 1951, chỉ để mười năm sau lại xin tham gia vào khối lúc đó là Cộng Đồng Chung Âu Châu (EEC) và bị Tổng Thống Charles de Gaulle của Pháp bác. Đến năm 1967, Anh Quốc lại nộp đơn lần thứ nhì xin gia nhập và lại bị ông de Gaulle tiếp tục chặn. Mãi đến năm 1973, sau khi ông de Gaulle qua đời, Anh Quốc mới thành công tham gia.
Lời lẽ của bài diễn văn của bà May cũng như những gì bà tuyên bố ở Quốc Hội đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Bài diễn văn của bà ở Hạ Viện đầy những lời xoa dịu, không có một tí nào sự vênh vang khác hẳn với những gì bà đã nói ở đại hội đảng Bảo Thủ năm ngoái. Nhưng trong bức thư bà gửi cho Chủ Tịch Donald Tusk của Hội Đồng Âu Châu đã kèm theo một sự đe dọa là sẽ hủy bỏ những liên hệ quốc phòng và an ninh của Anh Quốc ra khỏi Liên Hiệp Âu Châu nếu Âu Châu làm khó về vấn đề tiếp cận thị trường chung Âu Châu.
Đã có những phản ứng mạnh từ Âu Châu khi ông phụ trách về Brexit của Quốc Hội Âu Châu, một cách lịch sự bảo ông là một “gentleman“ và không muốn nói một “lady” tính chuyện “bắt địa” nhưng sự thật là như vậy.
Và ngày hôm sau chính phủ Anh đã cố gắng hết sức để trấn an một cuộc tranh cãi ngoại giao chỉ vì câu nói đó của bà thủ tướng, nói với các thủ đô Âu Châu là Luân Đôn không có ý định đe dọa hợp tác an ninh Âu Châu. Nghe đâu suốt chiều ngày hôm sau, bộ trưởng phụ trách Brexit đã phải gọi điện thoại cho các thủ đô của Âu Châu để trấn an và nói diễn dịch câu nói đó của thủ tướng là một đe dọa là sai. Và có lẽ nhờ luận điệu của bức thư nên Âu Châu đã hơi an tâm.
Bài diễn văn ở Quốc Hội Anh nhưng thực ra là để nhắm đến các thủ đô của Âu Châu, đã nhắc đến việc bà muốn tìm một liên hệ “bạn bè sâu xa và đặc biệt” với Âu Châu, hẳn là để khác đi với “liên hệ đặc biệt” mà Anh thường nói là có với Hoa Kỳ. Bà nhắc đến chữ “together” đến sáu lần Có lúc thật khó nghĩ là Anh Quốc đang chia tay, khi bà nhắc đi nhắc lại những lời ca tụng Liên Hiệp cũng như cầu chúc tương lại tốt đẹp và vai trò xán lạn của Liên Hiệp trong việc bảo vệ những lý tưởng nhân quyền và bình đẳng.
Bà nói “Có lẽ nay hơn bao giờ hết thế giới cần những giá trị cấp tiến, dân chủ của Âu Châu, những giá trị mà Anh Quốc chia sẻ.” Một nhà báo đã mỉa mai bảo nghe như bà đang trình bày những lý do tại sao Anh Quốc không nên rút khỏi Âu Châu.
Thực ra cũng có những lý do đối nội cho sự mềm mỏng này của bà May. Anh Quốc vẫn còn là một quốc gia chia rẽ. Cách đây chín tháng, 17.4 triệu dân Anh bỏ phiếu ra đi, trong khi 16.1 triệu dân Anh bỏ phiếu ở lại. Sự chia rẽ đó tiếp tục cho đến nay với cuộc thăm dò dư luận mới cho thấy tỉ lệ không thay đổi. Ít nhất bà May không chọn con đường chia rẽ, không muốn làm nhục số 49.1% cử tri bỏ phiếu ở lại.
Bà May nói đến tách rời khỏi Âu Châu là “cơ hội của thế hệ này để tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho đất nước chúng ta.” Nói thì hay lắm nhưng thực tế không hiểu bà nói đến “thế hệ chúng ta nào.” Bởi Anh Quốc bị chia rẽ trầm trọng hơn nữa giữa tuổi tác. Trong cuộc thăm dò dư luận của YouGov tuần này, 65% những người từ 18 đến 24 tuổi nói Brexit là sai lầm, với chỉ có 12% nghĩ Brexit là đúng. Ngược lạ, trong số những người trên 65 tuổi thì 62% nói Brexit là đúng trong khi 31% nói Brexit là sai.
Thành ra đây không hẳn là “cơ hội của thế hệ này.” Thực ra, đây là cơ hội để thế hệ già cắt đứt liên hệ với Âu Châu trong khi thế hệ trẻ muốn giữ.
Vào cuối bài diễn văn, bà May nói đến viễn ảnh của “một Anh Quốc mạnh hơn, công bình hơn, tốt đẹp hơn – một Anh Quốc mà con cháu chúng ta có thể tự hào gọi là quê hương.” Khổ một nỗi, rời bỏ Âu Châu sẽ không tạo nên một Anh Quốc như vậy. Như Sử gia Anthony Barnet diễn tả “Brexit là chính phủ của người già, bởi người già, cho người già.”
Điều mỉa mai nữa, như tờ Guardian chỉ ra, bà May đã chọn ngồi dưới bức tranh của Sir Robert Walpole, người thường được gọi là thủ tướng đầu tiên của Anh Quốc. Những người không thích Âu Châu coi trọng ông vì ông ưu tiên làm giàu thay vì tham gia vào các cuộc chiến ở Âu Châu. Một trong những câu nói của ông, vốn được những người nghi ngờ Âu Châu thích nhắc lại, là ông khoe với Nữ Hoàng Caroline năm 1734 “Có 50,000 người đã bị giết ở Âu Châu năm nay, mà trong đó không có một người Anh nào cả.”
Nhưng những người ghét Âu Châu luôn quên Sir Robert Walpole cũng là thủ tướng của Vua George Đệ Nhị, vốn là vua không phải chỉ của Anh Quốc mà còn của Hanover và do đó cái việc tham gia vào Âu Châu là việc ông phải làm dầu ông có muốn hay không. Và nó luôn luôn là như vậy cho đảo quốc này.
Ngày bà May loan báo khởi động Điều 50 của Hiệp Ước Lisbon, tờ Guardian đưa ra một trang bìa với toàn thể Âu Châu là một cái hình ráp vĩ đại nhưng cái hình Anh Quốc đã bị lấy mất. Nhưng một quốc gia thật không tự nó di chuyển hay biến mất được. Quốc gia nằm ở vị trí địa lý của mình. Anh Quốc sẽ là một phần của Âu Châu, dầu muốn hay không, cho đến ngày tận thế.
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link