Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 23, 2017

Ông nội và cháu...


From: Daploisongnu>
Sent: Saturday, April 22, 2017 6:54 AM
To: DienDanDapLoiSongNui
Subject: [Daploisongnui] Ông nội và cháu...

 
Ông ni và cháu...

  
Đ
a cháu va xem đon video trên Youtube, va cười thích thú...va la hét om sòm. Sau khi xem, hình như còn khoái chí nên nói vi tôi là, như thế mi là chiến đu. Có l phi đi nó ln thêm vài tui na, tôi s nói cho nó biết thế nào là "Bt bo đng" và không bo đng.
 
H
đã nói là "chiến đu", ch mt mt mt còn. Trong chiến trường đã thế, trong tình trường không khác. Còn trong chính trường, ch có khác là đi th không lăn ra chết ti ch. Dĩ nhiên, b h đc th, nn nhân s chết t t...và chết mt nơi nào khác. Nói gn nht, c th nht, là trường hp Nguyn Bá Thanh, cu ch tch UBND tnh Đà Nng.
 
Xem cái màn hai đ
u th đè nhau trong thi đu Nhu đo trên Youtube càng rõ hơn. Trng tài cho thi gian đ k b nm bt đng ca quy, tung ht đch th đang nm trên. Thi gian có hn đnh. Nay, trên thc tế Vit Nam, đã hơn 40 năm ri, chưa lt được đi th, k nm dưới (người tht thế -mun gi là k bi trn- cũng được) phi đp tay ra hiu mình thua trn!. Còn "câu gi" cũng được...nhưng tìm thế g đi...đng nói tôi đu tranh theo kiu "Bt bo đng" mà người xem s cười !!... 
 
Trên th
ế gii hin nay, tình trng xung đt ti Israel và Palestin là mt thí d hùng hn. Israel lp quc bng nhng phương cách khng b. Plalestin cũng thế. Israel qua tha ước Oslo, chp nhn có mt nước Palestin láng ging. Nhưng, tình trng không nm yên như thế. Nhng yếu t khác đã làm cho tình trng hai nước tr nên căng thng trong nhng tun gn đây. Trong ln xung đt trước kia, khi được phng vn, mt thành viên ca Hamas (Palestin) đã tr li, ý rng, dù thit hi, nhưng h đã làm Israel ăn ng không yên.
 
Khi cháu tôi l
n lên, nếu Vit Nam chưa tr thành mt bang ca Tàu, tôi s k cho cháu nghe v tinh thn ca t tiên ca chúng ta, thi nhà Trn. Khi đó, thế gic Nguyên (bên Tàu) rt mnh. Chúng gn như thôn tính nhiu phn đt trên thế gii. Chúng đang như mun nut chng VN. Hi ngh Diên Hng đã được triu tp. Các bô lão khi được hi, ý rng, thế nước yếu ly gì lo chiến tranh. Câu tr li tht dõng dc và rõ ràng là, "hy sinh"!.
 
Ngày nay, th
ế gii tiến b hơn trước, nhưng vn có nhng người, nhng đòan th, li chm tiến...hay đi ngược trào lưu, ly li trường hp ông Ghandi (n Đ) đ c võ cho đường li bt bo đng. Nếu quay li tích cũ theo kiu này, sao không gi s rng, nếu n đ là thuc đa ca Pháp... (thay vì ca Anh) chc đường li ông Gandhi không th thành hình. Khi cn đi lui quá xa, ly thí d gn nht nước ta, mi vic rõ như ban ngày. Các đng viên CS k cu (chng hn Nguyn Văn Trn, Nguyn H...) h còn cho rng, đường li đc tài ca đng CS hin nay còn t hi hơn cách cai tr, thi thc dân Pháp.
 
Nh
ưng, vn có nhng người, nhng đoàn th, c chúi mũi ly tên tui ca các hc gi nước ngoài (chng hn ông Gene Sharp -thuyết bt bo đng-) đ bo kê cho thuyết ca mình, ca t chc mình. Cách làm đó chng khác nào ly thuyết ca CS nước Nga, nước Tàu đ nhp vào nước mình... mà hoàn cnh lch s ca c ba nước, không nước nào hoàn toàn ging như nước nào. Hai ông Phan Bi Châu và Phan Châu Trinh đu có cái nhìn đúng. Sau đó, dùng cách "khng b" đ chng li Pháp là đường li đúng ...nhưng dùng thuyết CS đ xây dng đt nước, đ ri kết qu ngày nay ra sao, mi người đu thy!
 
Cách đây vài tháng, m
i người xôn xao bàn tán v cái chết ca B trưởng quc phòng ca Cng quyn, Phùng Quang Thanh. Phi chi cuc ám sát đó do nhng người, nhng nhóm người Vit hi ngoi thc hin, s tán thành và ng h ca người dân trong và ngoài nước đi vi t chc thc hin vic đó s lên cao đến chng nào!. Tht là tréo ngoe, khi có t chc đã ám sát nhng người đng chiến tuyến vì h dám nói lên s tht...nhưng t chc đó đến nay, sau 30 năm, chng làm gì đng đến si lông chân ca các cán b VC, đi công tác hoc tham quan ti nước ngoài!... Cũng t chc này, khi ai chê thuyết "bt bo đng đ tháo g đc tài" ca h, h c s dng chiêu, ý rng, ai có th thành lp sư đoàn ti VN, c làm th

Chưa đánh du kích được mà đòi lp sư đoàn. Ti sao h có th dùng cách khng b, uy hiếp tinh thn nhng người cùng chiến tuyến... mà không th dùng cách đó đ uy hiếp tinh thn ca nhng cán b CS có "n máu" (ch dùng ca người CS) vi nhân dân?. Dân oan khiếu kin là s vic kéo dài đã hàng chc năm nay, mà h còn chưa khơi dy được s quan tâm ca s đông người trong xã hi hin nay ti VN, nói chi có th làm được điu gì khác. Do đó, cách mà h có th dùng được là kêu gi "Bt bo đng"(điu này, cá nhân nào nói cũng được, đâu cn đưa nó tr thành phương châm chiến lược ca mt đoàn th, t chc). Chưa k rng, có người cho rng, đây cũng là cách "cm chân" tinh thn chng đi li bn Thái thú tân thi ngày nay.
 
Ti
n đây nói đến mt thc tế gn nht. Chính quyn CS hin nay ti VN đã cho cán b ca h hc v điu h gi là "din biến hòa bình" và "t din tiến". Trong chúng ta, có người biết điu đó, li đùn trách nhim cho người CS, khi cho rng, lâu nay, h đc tài, quyết đnh mi vic thì nay h mun "t din tiến" là vic ca h. Chúng ta phi thy là, h là nhng con nòng nc chưa đt đuôi. Bi h, h mun thiết lp mt nn kinh tế th trường mà còn "theo đnh hướng XHCN"! (khi nào h ct được cái đuôi đó là h thành "ếch" ch có gì l). Nhưng, cái đuôi đó đã gn vi h t nhng năm 1985 đến nay, h còn chưa t tháo g được, dù h là người ch đng, có lc trong tay. Nói chi, nói theo li lý thuyết "dùng bt bo đng đ tháo g đc tài".
 
Nói đ
ến k cùng s vic, người CS đã bám theo Liên sô, Tàu đ gây chiến tranh t 1954-1975. Sau đó, h bám cht li xây dng kinh tế theo kiu hai nước đó, kiu xã hi ch nghĩa. Kết qu, hơn 40 năm qua, chng có thành qu gì ln. Bây gi, nếu nói huch tot rng, h đã sai lm hơn 60 năm qua (nht là gây ra cuc chiến tranh tương tàn huynh đ quá đm máu!) đ ri quay tr li đường li ca tư bn thì điu này h không th làm được...nên nói quanh co thế thôi. Người CS, đ tránh trách nhim vi nhân dân, h nói quanh co. Chúng ta, nhng đoàn th, t chc được hình thành, đ đu tranh li vi nhng di trá, quanh co đó, không l cũng theo cách quanh co như h?!...
 
Đ
sinh tn, mt người, mt dân tc phi chiến đu chng li k thù. Khi chiến đu, ch có sng hay chết. Còn sng mà không mun chiến đu, có th ch làm thân nô l là yên được tm thân. Ch bt bo đng không th là mt chiến lược ca bt c ai. Hãy ngm li cho k v sc mnh đi nhà Trn ca nước Vit ta. Mc tiêu là đui quân Nguyên ra khi b cõi. Sau khi đánh thng chúng, tù binh được đi đãi t tế...và vua ta còn sai người sang Tàu triu cng. Nhưng, đó là thái đ khôn ngoan...ch chng có phi là hay khiếp nhược, ươn hèn!. Nên nh rng, khi chng Tàu (quân Nguyên), ta phi thc s chiến đu, ch chng có "Bt bo đng" nào đây hết. Chiến đu là ch có mt sng, mt chết. Bn Tàu ngày nay, đã "xâm lăng" đt nước (qua các dng kinh tế và đưa dân sang lp nghip mt cách hp pháp)... thế mà đã chiến đu chng chúng (qua vic đu tranh dp b thế hp pháp ca bn Thái thú là nhóm CS cm quyn hin nay) còn mơ màng nói chuyn bt bo đng!!...
 
Tôi mong sao đ
a cháu ni vn còn tính chiến đu trong người cho đến khi chúng ln khôn. Nhưng, tình thế s như thế nào (?) nếu bc cha ông ca tui tr chúng nó mt đi hào khí ca nhng bc bô lão thi Hi ngh Diên Hng?!. Hào khí này đã to ra sc qut cường ca lp trai tráng và toàn th người dân trong nước thi đó, khi các bô lão ngày xưa được hi: "Thế nước yếu ly gì lo chiến tranh" đã tr li: "hy sinh". Đó là câu tr li đã khiến cho đt nước được trường tn đến ngày nay.
 
 
Đng Quang Chính
__._,_.___

Posted by: Bich Huyen 

Saturday, April 22, 2017

Luận về tháng 4 Đen : Sau 42 Năm Phục Hồi Hậu Chiến, Thử So Sánh Việt Nam Với Đức, Với Nhựt, Với Nam Hàn.


...Chừng nào còn Đảng Việt Cộng, thì người Việt vẫn còn nô lệ. Muốn phát triển, muốn có Tự do, có Độc lập, có Dân chủ phải Thoát Cộng.
Tất cả những vấn nạn hiện tại hay tương lai, như Hán Hóa, như mất hải đảo, mất Biển Đông đều do Đảng Công sản cầm quyền tạo thành.
Thoát Cộng sẽ giải quyết tất cả. Môt chế độ dựng lên bằng kiểu cướp chánh quyền, bằng tuyên truyền láo khoét, bằng giáo dục dỏm, bằng bằng cấp mua, bằng ngoại giao xin cho, thì phải dẹp bỏ. Dẹp bỏ xong cái chế độ ấy, người Việt Nam mới tìm thấy lại những sự thật
42 năm quá dài ! Đủ rồi ! Mong rằng tất cả người dân Việt thấy được sự thật để mà vứt bỏ mầm nguy hại nầy !

 
Luận về tháng 4 Đen :
Sau 42 Năm Phục Hồi Hậu Chiến, Thử So Sánh Việt Nam Với Đức, Với Nhựt, Với Nam Hàn.
TS.Phan Văn Song
Image result for Luận về tháng 4 Đen :
Trong không khí phản đối, đấu tranh của người dân trong nước một ngày một lên cao. Dân chúng Việt Nam trong nước ngày nay không còn sợ nhà cầm quyền Cộng Sản nữa ! Những cuộc biểu tình liên tục hàng tuần đang nổi ra khắp nơi, từ thành thị đến nông thôn ! Lá Cờ Vàng Ba Sọc thân yêu của chúng ta đã được Trở Về Cố Quốc và « Ra Mắt « ! Nay, là biểu tượng của Chánh Nghĩa được tung bay phất phới ! Ngày hôm nay, biểu tượng nầy của Tự Do, biểu tượng nầy của Công Bằng, Công Lý được dân chúng Kỳ Anh, Hà Tĩnh dùng để nói lên sự căm hờn của người dân với Formosa, cái điển hình của tham nhũng, sai lầm của Đảng Cộng Sản. Và Ngày mai, Lá Cờ Vàng sẽ trở về mang theo nền Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ … giải thoát Việt Nam khỏi ách Cộng Sản, giải thoát dân Đại Việt khỏi ách Đại Hán !
Và sự nổi dậy của dân chúng Đồng Tâm đã chứng minh sự bắt đầu của Ngày Tàn của Chế Độ Cộng Sản Hà nội ! Bắt giữ Cán bộ, Cờ Vàng phất phới !
Một Đồng Tâm, sẽ Hai Đồng Tâm, rồi Ba Đồng Tâm…. Một Kỳ Anh, rồi Hai Kỳ Anh, Ba Kỳ Anh … Rồi Cả Nước Việt Nam sẽ đứng lên, Cờ Vàng Phất Phới… Bắt giữ bọn Cán Bộ, Đuổi Đảng cầm quyền Cộng Sản Hà nội về Tàu… Lấy lại Quyền Tự Quyết, Quyền Làm Chủ Đất Nước… Một Nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ, Pháp Trị sẽ đuổi tất cả Bọn Hán Thương Cộng Sản gian thương đang cấu kết với đương quyền Cộng Sản Hà nội tham nhũng đang xâm chiếm đất nước giang sơn tài sản dân chúng Đại Việt !
Đất Nước Tài Sản, Giang Sơn Đại Việt của người Đại Việt ! Hãy trả về cho Dân Đại Việt !
Ngày mai Toàn Dân Đại Việt Trong Nước Và Hải Ngoại SẼ Xây Dựng lại Một Đất Nước Phồn Thịnh, theo những Gương Sáng Sau Đây :  
1/ Những Gương Sáng Xứ Người, sau 42 Năm Hòa Bình :

Thử nhìn lại, tổng kê tình hình Việt Nam, kết quả xây dựng của 42 năm hậu chiến.
Để làm việc ấy, đầu tiên chúng ta thử nghiên cứu hai bài học với ba gương sáng :

Bài học thứ nhứt, hai quốc gia bại trận sau Thế chiến 2 : Đức và Nhựt :
Cả hai, sau năm 1945 hoàn toàn kiệt quệ. Nhựt Bổn lãnh hai quả bom nguyên tử tàn phá tan tành hai thành phố Hiroshima và Nagasaki. Đức thì cả nước đổ nát, Berlin thủ đô, Dresden, Hambourg, … những thành phố hoàn toàn bị thiêu rụi.

Bài học thứ hai, Nam Hàn, Đại Hàn Dân Quốc : Một quốc gia có một quá trình lịch sử tương tự Nam Việt Nam, Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa. Đất nước Triều Tiên hay Hàn Quốc, cũng là một bán đảo, cũng hình chữ S, cũng bị chia hai, một bên chiếu theo vĩ tuyến 38, một bên thì vĩ tuyến 17. Cũng hai miền Nam Bắc, cũng hai chế độ hoàn toàn tương phản nhau. Hai Miền Bắc, Bắc Việt với Bắc Hàn, độc tài Cộng sản gia đình Con Ông Cháu Cha Đảng Trị và Kinh tế chỉ huy. Đối lại, hai miền Nam, Nam Hàn và Nam Việt, chế độ Cộng Hòa Tự Do Dân Chủ Pháp Trị Hiến Định với nền kinh tế Tư Bản Chủ Nghĩa, thị trường Tự Do. Cả hai Nam Hàn và Nam Việt đều bị hai Miền Bắc Cộng sản xua quân cưởng chiếm, cả hai đều toàn dân nổi dậy tự vệ chiến đấu.
Nam Hàn may mắn hơn được cả Liên Hiệp Quốc ký Nghị Quyết ủng hộ. Nam Việt ta vô phước hơn, chỉ Huê kỳ và vài đồng minh chịu giúp đở mà thôi.
Nam Hàn có phước, Trung Cộng còn yếu ớt, chưa phải địch thủ của Huê Kỳ. Nam Việt ta vô phước, Trung Cộng đã được Huê Kỳ đi đêm tạo thế để chống Liên Sô, cho vào Liên Hiệp Quốc bằng cách hất cẳng Trung Hoa Tự Do Đài Loan ra. Nam Việt ta càng vô phước hơn, khi Huê kỳ đi đêm với Trung Cộng, trước để xé cặp bài trùng Liên Sô Trung Cộng, sau để biệt lập Liên Sô hầu đem đến sự sụp đổ của Bức Tường Bá linh vào năm 1989, nhưng phản phé đồng minh Nam Việt trong chiến thuật be bờ, báo hại cả tới gần 4 triệu dân Nam Việt phải đành ly hương tỵ nạn. Nam Việt Nam làm con vật hy sanh trên bàn phé quốc tế.
 
Nhựt bị chiếm đóng bởi Quân đội Mỹ, mặc dù Nhựt Hoàng vẫn được duy trì. Nhục nhã thay ! Các samourai oai phong, hào hùng ngày nào, nay làm công làm thợ cho ngoại nhơn. Các thiếu phụ, nữ nhơn đài các Nhựt phải làm Geisha để khách Mỹ mua vui !
Đức tình trạng còn bi thảm hơn, bị xé làm bốn mảnh do bốn cường quốc phe thắng trận chiếm đóng. Ngay cả thủ đô Berlin, cũng bị chia làm bốn khu vực. Nhục nào cho bằng ! Hận nào cho bằng ! Dòng giống Aryen, các hiệp sĩ Teutons, các anh hùng Walkyries hào hùng từ nay phải chăm chỉ phục vụ các thứ dân loại hạng hai, dòng giống lai căng kém văn hóa !

Việt Nam năm 1975, trái lại, phe miền Bắc, phe Công sản quốc tế thắng phe Tự do Tư bản Chủ Nghĩa. Trên đất Việt, theo lý thuyết và nguyên tắc chánh trị không còn bóng ngoại quốc, chỉ có người Việt cai quản người Việt. Thế nhưng … !

Tại Âu Châu, ngay sau Thế chiến vừa chấm dứt, lập tức một bức màn sắt rủ xuống phủ kín phía Đông Âu, trùm kín các quốc gia do Liên Sô Cộng sản và Hồng quân giải phóng với lý thuyết quản trị và cai trị kiểu Cộng sản độc tài, kinh tế chỉ huy tem phiếu Đảng trị. Phía Tây Âu trái lại vẫn tiếp tục giữ nền sanh hoạt Tư bản Tự do, tư nhơn tư hữu, kinh thương, công nghiệp tự do, tự do đi lại, tự do ngôn luận, hàng hóa thông thương dư giả, giá cả theo nhịp cung cầu. Về mặt chánh trị, chế độ dân chủ hiến định pháp trị, bầu cử tự do mỗi người một lá phiếu, luật pháp phân minh, tam quyền phân lập…Nói tóm lại hoàn toàn dân chủ, công minh, rõ ràng, đa nguyên, đa đảng, quyền công dân, quyền con người được tôn trọng.
Tại Á châu, Nhựt hoàn toàn bị quân đội Mỹ chiếm hẳn, Đại Hàn, phần đất Nhựt thuộc, bị chia làm hai theo vĩ tuyến 38. Phần Bắc do quân đội Liên Sô giải giới và chiếm đóng. Phần Nam thì nằm dưới chế độ do quân đội Mỹ quân quản. Chiến tranh lạnh ở Á Đông nhanh chóng thành Chiến tranh nóng. Quân Công sản Bắc Hàn cùng với quân Trung Cộng âm mưu xâm lược miền Nam Đại Hàn. Ba năm (25/06/1950 – 27/07/1953) : Nam Hàn được Liên Hiệp Quốc ủng hộ, Mỹ và đồng minh phải đưa trên 1 triệu quân tham chiến.

2/ 42 năm sau :

42 năm sau, 1993, tuy không Thống Nhứt được nhưng Nam Hàn hay Đại Hàn Dân Quốc- DaeHan Minguh đã là một con Rồng lớn về Công nghệ. Với diện tích 99 ngàn cây số vuông, với 49 triệu dân, Nam Hàn là quốc gia phồn thịnh đứng hàng thứ 12 trên thế giới.Tổng số thu hoạch đầu người là 26 ngàn Mỹ kim (so sánh Việt Nam 2 ngàn Mỹ kim). Chúng ta ai ai cũng biết một vài thương hiệu nổi tiếng như Samsung, như Huyndai, … hai đại công nghiệp Đại Hàn : Tin học và Xe Hơi…Chưa kể ngành đóng tàu của Đại Hàn, năm 2014, đứng hàng đầu quốc tế, Hyundai dẫn đầu về đóng tàu.
Gương sáng ấy đáng để Việt Nam suy nghĩ và học theo không ?

Cũng tại Á Châu, Nhựt Bổn ngày nay là một cường quốc kinh tế, đứng hàng thứ ba trên thế giới, sau Huê Kỳ và Trung Cộng. Nhựt Bổn, sau khi bị hai quả bom nguyên tử tàn phá hai thành phố lớn, phải đầu hàng đồng minh do Huê kỳ lãnh đạo. Chỉ năm năm đầu khó khăn, quét dọn tổ chức, chấp nhận sự tủi nhục của quân quản ngoại nhơn. Nhưng qua năm thứ sáu, từ năm 1950 đến 1960 trong vòng 10 năm, nền kinh tế Nhựt vực dậy như một phép lạ. Chỉ 19 năm sau, năm 1964, Nhựt đã đủ sức để tổ chức Thế Vận Hội Thể Thao quốc tế. Thành công ấy vỏn vẹn tất cả chỉ chưa đầy 20 năm ! Chưa đầy 20 năm, các hãng xưởng chẳng những đã phục hồi sản xuất, mà còn biến thành những thương hiệu số một, số hai quốc tế, Fujitsu, Toyota, Mitsubishi, Honda, SeiKo, …sản xuất xe hơi, sản xuất máy móc, sản xuất tin học, máy chụp hình, TV, radio, hoá học, Y tế, …Tuy nước Nhựt đất hẹp người đông, nhưng nông nghiệp được chánh phủ tài trợ để cố gắng độc lập lương thực (40% tự túc lương thực) … Nước Nhựt là Đảo, là Biển ! Vì vậy cần phải có tàu để đánh cá tìm lương thực ! Giàn tàu đánh cá Nhựt lớn nhứt thế giới. Lo lương thực nhưng cũng phải lo làm ăn ! Giàn tàu thương nghiệp cũng đứng hàng thứ hai trên thế giới, chỉ sau Hy lạp thôi ! Muốn có tàu thuyền, muốn có ngành hành hải lớn,  phải có xưởng đóng tàu ! Nhựt lúc ấy đã đứng hàng đầu về ngành đóng tàu.

Tóm lại, 1945, nước Nhựt là một đống tro tàn, đất Nhựt bị quân đội Huê Kỳ chiếm đóng ! 42 năm sau, 1987, Nhựt là cường quốc kinh tế số một ở Á Châu, cường quốc kinh tế số hai sau Huê Kỳ. Gương sáng cho Việt Nam !
Đức, trường hợp còn đặc biệt hơn nữa. Nếu Nam Hàn ngày nay vẫn chỉ là phân nửa của bán đảo Triều Tiên. Người dân Triều Tiên thì vẫn còn bị chia cắt. Đức sau 45 năm chia cắt đã thống nhứt lại được và sau một thời gian hy sanh khó khăn gian khổ, đã chiếm lại vị thế số một cường quốc kinh tế Âu châu.
Đức, sau khi thất trận đã bị xé làm bốn mảnh : bốn quốc gia thắng trân chiếm đóng bốn vùng. Nhưng vừa sau khi thắng trận xong, căn nhà Đức chưa yên ổn, thì nước Đức lại bị chia làm hai. Chiến tranh lạnh Đông Tây. Chiến tranh lạnh giữa hai chế độ, hai ý thức hệ, hai phương pháp quản trị nước, hai quan niệm kinh tế khác nhau, thậm chí tuy cùng ngôn ngữ, cùng gốc văn hóa, nhưng hai vùng Đông Đức – Tây Đức lại đã biến thành hai nền văn minh, hai văn hóa khác nhau với hai suy nghĩ khác nhau. Ba vùng, Pháp Anh Mỹ, cùng chế độ quản trị chánh trị kinh tế, nên sau hai năm hoàn toàn phối hợp thành một. Nhờ chương trình Marshall, tên của vị Tướng Huê kỳ tạo một sức mạnh kinh tế để tái kiến trúc Âu châu, chẳng những để phục hồi nước Đức và dân Đức mà còn giúp đở cả các quốc gia Âu châu từng bị tàn phá bởi chiến tranh. Sau Thế chiến 2, vai trò Huê kỳ ảnh hưởng mạnh đến những thành tựu về mặt sức mạnh kinh tế, chánh trị và quân đội của Tây Âu. Thế chiến vừa xong, Âu Châu lại bị chia thành hai khối Đông Tây. Một bức Màn Sắt trừu tượng phủ khắp bầu trời các quốc gia Đông Âu, đại diện bởi Bức tường thực thể xây bằng gạch và giây kẻm gai cùng mìn và vọng gát chạy dài trên cả ngàn cây số để chỉ chia rẻ người dân Đức. Ngay từ năm 1948, ba năm sau hòa bình, dân chúng Đức đã phải sống trong chia rẻ. Phía Tây, Tây Đức, thành lập một quốc gia Liên bang Đức, Tự do, Hiến Định, Pháp trị, Đa nguyên Đa Đảng. 42 năm sau, 1987, Tây Đức là cường quốc số một Âu Châu. Chúng tôi nói dông dài về Đức để thông cảm và hiểu rõ cái khác biệt của những dân tộc bị lịch sử chia cắt và không cùng sống chung một nền tảng chế độ quản trị và suy nghĩ.
Cũng như Việt Nam, cũng như Triều Tiên, Đức sau khi bị chia cắt, hai miền sống riêng biệt nhau, tạo ra hai nhơn tố con người khác nhau. Không chỉ riêng về quan niệm quản trị kinh tế : bên tự do tạo con người phóng khoáng, sáng tạo, đầy nhơn bản tánh, biết đùm bọc, biết thương yêu nhau, biết tạo một xã hôi liên đới hổ tương nhau. Trái với phía dân chúng sống dưới chế độ cộng sản xã hội chủ nghĩa. Mặc dù chế độ Cộng sản được đặt tên là Cộng, mặc dù có tên gọi là Xã hội, như tất cả đều rất vị kỷ. Sống sanh hoạt tập thể, nhà tập thể, ăn tập thể, nhưng con người cứ phải co rúm trong cái vị kỷ sanh tồn của bản thân. Giành nhau sắp hàng, để lo mua miếng ăn, miếng uống, tem phiếu, chia phần giành giựt. Càng cố gắng chia phần đồng đều, lại càng canh chừng, dòm ngó, xem ai hơn ai. Ăn gian, mánh mung, nói láo, tố cáo, rình rập… Chế độ cộng sản tạo ra những con người hoàn toàn ích kỷ vì phải sống còn. Đó chỉ là nói về con người ! Còn về phần cơ cấu tổ chức, vì tất cả là của chung, con chung không ai khóc, nên nhà nước vẫn xìu xìu ển ển … Thời điểm ấy, Huê Kỳ là số một về kinh tế, về quân sự.
Và hai quốc gia bại trận Nhựt và Đức lại là số 2 và số 3 thế giới !

Năm 1989, bức tường Bá linh sập, nước Đức thống nhứt. Tây Đức ôm gánh nặng phục hồi Đông Đức. Tất cả bao khó khăn, dân Tây Đức đều gánh chịu. Chỉ sau vài năm, ngày nay Đức phục hồi vị trí số một Âu Châu. Tổng Sản lượng ngày nay là 3,500 Tỷ Mỹ kim, đứng hàng thứ tư thế giới ;
Thử làm Bảng sắp hạng.
Năm 2013 : Tổng sản lượng
1/ USA 13, 340 Tỷ Mỹ Kim, 2/ Trung Cộng 9, 300 Tỷ MK, 3/ Nhựt Bổn 5,000 Tỷ MK, 4/ Đức 3,500 Tỷ MK, 5/ Pháp 2,700 Tỷ MK, 6/ Vương Quốc Anh 2,400 Tỷ…
So sánh Việt Nam 57/ 170 Tỷ MK
Và Tổng sản lượng đầu người – thứ hạng thế giới
9/ USA 53 ngàn MK, 16/ Đức 45 ngàn MK, 24/ Nhựt 38,500 MK, 20/ Pháp 44 ngàn MK… 81/ Trung Cộng 7 ngàn MK và Việt Nam 1,900 MK đứng hàng thứ 134.
Tất cả có 184 quốc gia được sắp hạng.
Như vậy, năm 2017, tuy Tàu đứng hàng thứ hai thế giới về Tồng Sản Lượng, đất nước giàu có nhưng dân Tàu vẫn nghèo với 7000 dollars bình quân mỗi người/mỗi năm !
Thử chia cho 12 tháng, lượng tháng sản xuất khoảng 503 dollars tháng. Các bạn nghĩ thế nào ? Với con số ấy ? Còn riêng về Việt Nam miễn bàn nếu lấy 1900 MK chia làm 12 = 158 MK tháng. Mỗi đầu người Việt Nam bình quân tạo chưa đầy 160 MK cho đất nước.
Do đâu có sự cách biệt giữa Việt Nam với Đức, Nhựt Bổn, Đại Hàn như vậy ?

Con người ?
Tiềm năng, sức mạnh của một quốc gia chính là con người.
Người Việt Nam, gốc văn hoá khác chi Nhựt và Đại Hàn. Cùng Văn hóa gốc Hán, Tam giáo, Khổng, Lão và Phật.
Cùng bị hoạn nạn. Nhựt tiêu tùng sau hai quả Bom nguyên tử, bị Mỹ quân quản. Nhục nào cho bằng !
Đại Hàn bị chia cắt, chiến tranh Quốc Cộng, gia đình phân chia hai miền. Khổ đau nào cho bằng !
Người Nhựt, người Hàn đều là người Á đông như người Việt Nam ! Họ biết làm lụng cam khổ, họ biết nương tựa gia đình, nương tựa xóm làng, láng giềng, bà con ! Nước Nhựt ngày nay là con Rồng Kinh tế đệ nhứt Á Châu ! Nam Hàn ngày nay là Con Hổ Kinh tế một trong những con Hổ Kinh tế Á châu với Hong Kong, Đài Loan, Singapore ! Hãy nhìn xem và lấy đó làm gương, các con Hổ Kinh tế ấy lẫn cả Con Rồng Kinh tế vẫn là những quốc gia có rất ít tài nguyên thiên nhiên. Toàn là đất hẹp người đông, chen chúc nhau mà sống. Tài nguyên của họ là CON NGƯỜI.

Cả nước Đức cũng vậy, Thiên Chúa giáo, gốc Tin lành Cơ Đốc Luther, sở dĩ phát triển mạnh hơn các dân tộc láng giềng là nhờ vào những đức tánh cần cù, chịu khó, và đặc biệt kỹ luật, biết vâng lời chấp hành kỹ luật lệnh trên.
Dân tộc Nhựt và dân tộc Hàn cũng vậy. Nhẫn nại, kỹ luật, kỹ thuật, tổ chức, ngăn nắp, sạch sẽ.

Còn người Việt Nam chúng ta thì sao ? Người Việt Nam có đầy đủ đức tánh của một dân tộc nếu được đặt trong một môi trường tốt thì sẽ phát triển tốt. Bằng chứng, chỉ trong vòng 40 năm có mặt ở Hải ngoại, các con em hậu duệ Việt Nam đã  hội nhập dễ dàng vào xã hôi của quê hương thứ hai.
Chỉ cần hai thế hệ, con người Việt Nam đã biến thành những công dân tốt cho xứ sở thứ hai.
Thế thì tại sao ở quê nhà, trong tình trạng đất nước hiện nay, người Việt Nam quốc nội đã không phục hồi lại được xứ sở ? Hỏi là trả lời. Phải chăng, người Việt Nam bị những « rào cản » chận đứng mọi sáng kiến, mọi ý chí, mọi con đường để phát triển, xây dựng cá nhơn, xây dựng xóm làng, xây dựng xứ sở đất nước. Rào cản nào ? Trả lời Đảng : Đảng Cộng Sản Việt Nam !

Chế độ Chánh trị :
Với một chế độ chánh trị chỉ biết kềm kẹp, đàn áp con người. Một chế độ chánh trị chỉ biết dạy con người biến thành những con vật, chỉ biết tuân lệnh. Cầm quyền bằng nói láo, cầm quyền bằng hăm dọa, cầm quyền bằng bao tử, bằng tem phiếu, xin cho thử hỏi làm sao người dân Việt có thể phát triển nổi ?
Một đất nước mà lòng tự hào được đo lường bởi sự hy sanh. Một đất nước mà tự hào đỉnh cao trí tuệ là do dám giết giặc. Một đất nước mà gương sáng là một câu chuyện « bịa đặt láo khoét » rằng một thằng bé tự tẩm xăng đốt. Không biết tôn trọng mạng sống của mình là không biết quý trọng cái ơn của cha mẹ đã dày công dạy dổ nuôi nấng mình thành người. Không biết trọng mạng sống của mình, cả mạng sống của tha nhơn, sẳn sàng bắn vào đầu, đập vào óc người, sẳn sàng chôn sống 5000 thường dân vô tội ở Huế. Ai ra lệnh thảm sát 5000 thường dân Huế ? Không ai cả, chế độ Cộng Sản dạy quân đội Việt Cộng giết người. Lúc hoang mang, hỗn quân hỗn quan, sợ quá giết người thôi là chuyện dỉ nhiên. Giết vì sợ, giết vì lo cho ngày mai, giết vì mất hy vọng, sợ rằng, e rằng. Việt Cộng đâu có chánh sách chiêu hồi đãi ngộ, « kêu cánh chim tìm về tổ ấm » như chế độ Miền Nam Việt Nam, đã đãi ngộ người trở về.

42 năm cầm quyền ! 42 năm vẫn còn người buôn gánh bán bưng, vẫn còn cu li – cửu vạn vác vay, vác mướn, vẫn còn hàng quán ngồi xệp bên vỉa hè, vệ đường
Các cán bộ Nhà nước Cộng sản khi xuất ngoại du lịch hay công tác có nhìn xem các đời sống các quốc gia như Đức như Nhựt không ? Có so sánh với nước ta không ?  Có thẹn với lòng không ? Có mắc cở với gia đình, với con tim mình, với bà con cô bác, rằng mình đã đi lầm đường không ? Có bao nhiêu cán bộ biết ngồi khóc bên hè phố Sài gòn như Dương Thu Hương ? Bao nhiêu cán bộ bỏ Đảng bỏ xứ, bỏ chức, bỏ phận, vứt lon, vứt lá, huy chương quân hàm để sống đời tỵ nạn trong một căn nhà nhỏ tại một ngoại ô Paris như Bùi Tín ? Bao nhiêu ? Đếm chưa đầy bàn tay, ít quá ! Đó là thảm trạng của Việt Nam. Không tiến được, không mở mắt được. Bịt miệng, bịt mắt, bịt tai, Cả nước Việt Nam ! Ba con khỉ bịt mắt, bịt tai bịt miệng để sống qua ngày ! Mãi mãi người Việt Nô Lệ.

Kết Luận :
42 năm, rồi sẽ 50 năm, rồi sao nữa ?
Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, 42 năm nô lệ giặc Cộng. Gia tài của mẹ một lũ khù khờ, bịt mắt, bịt miệng, bịt tai. Không Thấy, Không Nghe, Không Nói !
Ngó gương người, 42 năm người Đức Nhựt dựng lại Nước.
Nhìn lại ta, 42 năm Đảng Việt Cộng chỉ biết Trị dân và Bán Nước.   
Chừng nào còn Đảng Việt Cộng, thì người Việt vẫn còn nô lệ. Muốn phát triển, muốn có Tự do, có Độc lập, có Dân chủ phải Thoát Cộng.
Tất cả những vấn nạn hiện tại hay tương lai, như Hán Hóa, như mất hải đảo, mất Biển Đông đều do Đảng Công sản cầm quyền tạo thành.
Thoát Cộng sẽ giải quyết tất cả. Môt chế độ dựng lên bằng kiểu cướp chánh quyền, bằng tuyên truyền láo khoét, bằng giáo dục dỏm, bằng bằng cấp mua, bằng ngoại giao xin cho, thì phải dẹp bỏ. Dẹp bỏ xong cái chế độ ấy, người Việt Nam mới tìm thấy lại những sự thật
42 năm quá dài ! Đủ rồi ! Mong rằng tất cả người dân Việt thấy được sự thật để mà vứt bỏ mầm nguy hại nầy !
Mong lắm !
Hồi nhơn Sơn, Tháng Tư đen thứ 43.
TS.Phan Văn Song.
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

30.4 – Chuyện Giải Buồn: Tờ Hộ Khẩu


 

30.4 – Chuyện Giải Buồn: Tờ Hộ Khẩu

Mai Văn Các

 
‘Sự cố’ ấy là một bước ngoặt trong cuộc đời lão và nó còn đeo theo lão không biết đến bao giờ.
“Một ngày xui xẻo,” lão lẩm bẩm .  Mới sáng banh mắt vừa ra mở cửa, mấy con quạ đen thù lù đậu trên cây vú sữa nhà thím Năm trông thấy lão chõ mỏ kêu “quà, quà, quà…” một hồi rồi vỗ cánh bay đi.  Ðến chiều lúc lão đem giá gạo ra hè nhặt sạn nấu bữa tối có bé Hai chơi bên cạnh thì viên công an ở đâu sồng sộc đi vô:
-Kiểm tra hộ khẩu.
Lão ngơ ngác nhắc lại:
-Kiểm tra hộ khẩu, hộ khẩu là gì thầy?
-Không được kêu thầy, đừng giữ mãi cái đầu óc phong kiến bóc bột !
May quá , cái đầu óc già nua tối tăm của lão như có thần ứng mách bảo cho lão hai chữ :  “đồng chí, đồng chí”  . Lão nói:
-Thưa đồng chí hộ khẩu là gì đồng chí?
-Ai đồng chí với gia đình Ngụy?  Kêu là cán bộ nghe chưa !  Tờ hộ khẩu đâu?
Lão vô nhà.  Cán bộ theo sau.  Tờ hộ khẩu mới lấy mấy bữa trước không biết ai để đâu mất . Hồi đó tờ khai gia đình cả vài năm lão không sờ tới.  Hình như  cách nay gần 1 năm lão kéo từ ngăn tủ phủi bụi bặm đem ra phường thêm tên con Sáu, vợ thằng Tư và con bé Hai xong lão lại đem về vất vô chỗ cũ.
May mắn sau ngày 30/4 nó vẫn nằm chình ình ở đó để lão đem trình cho Cách mạng làm tờ Hộ Khẩu mới.  Lão tới lục ngăn tủ cũ không có, lão kéo ngăn bên kia ra xem cũng không , chỉ có bản sao Tờ Khai Gia Ðình hồi trước
Lão vã mồ hôi.  Cái đầu óc già nua tối tăm của lão không giúp ích gì cho lão lúc này.  Mới bữa trước tổ trưởng Năm Ghi tới tận nhà giao cho lão, không biết lão để đâu.  Lão đứng ngơ ngẩn bần thần.
Viên công an sẳng giọng:
-Có một tờ hộ khẩu mà cũng không biết giữ.  Kiếm đi chứ !
Lão luống cuống chạy vô phòng lật đầu giường của vợ chồng thằng Tư không có , bực mình lão lật mền lật gối, tìm trong tủ quần áo cũng không.
Lão trở ra, đứng ngơ ngẩn cố suy nghĩ.
-Kiếm đi chứ, viên Công an lại giục.
Cuống quít quay tới quay lui, may mắn thấy cái bàn viết kê sát vách, lão cúi xuống lôi ngăn kéo ra lật lật đám sách vở ngổn ngang:
-A, nó đây rồi ! Lại có cả cây viết đây nữa.  Cây viết  Pilot nắp mạ vàng con bé Hai vẫn đòi đem ra chơi.  Thế mà cái đầu óc già nua tối tăm tới lúc cùng nó cũng giúp lão, lão cười miệng méo xệch.
Viên công an giựt lấy tờ hộ khẩu ngắm nghía:
-Mới đây mà đã lem rồi.  Ai bôi xóa mấy chữ này đây?  Không muốn có Ðộc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc hả?
Lão tái mặt.  Chắc con bé Hai rồi.  Cách đây mấy bữa nó ngồi hý hoáy làm gì nơi đây.  Nét bút yếu ớt vẽ loằng ngoằng làm lem mấy chữ  Ðộc lập-Tự Do-Hạnh Phúc trên đầu tờ Hộ khẩu.  Lão hú hồn, nếu nó xoá bỏ cả cái Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa thì chí nguy.
-Xin cán bộ bỏ qua, con bé này- lão chỉ bé Hai – nhỏ dại không biết gì.
– Nhỏ dại mà biết chống đối . Lần này tha , lần sau cho nó đi cải tạo mút mùa  !
– Xin Cán bộ bỏ qua . Lão sợ hãi năn nỉ lần nữa
Viên công an lầm lì không trả lời, hắn lật xem bên trong
-Ngô Văn Tư là ai?
-Con trai tôi.
-Ngụy hả?
-Dạ nó đi quân dịch, không phải Ngụy.
-Ði lính cho Ngụy là Ngụy còn vòng vo gì.  Nói nó Cách Mạng lúc nào cũng độ lượng khoan dung.  Phải chấp hành nghiêm chỉnh mệnh lệnh của Ðảng, của nhà nước nếu không sẽ bị đưa đi cải tạo.  Tên Tư tối nay ra công an phường trình diện.
Lão cúi đầu:
-Dạ, dạ!
Viên công an lật trở lại nói tiếp:
-Còn mấy chỗ lem này  tẩy sạch đi.  Mua giấy lon (nylon) bọc lại.
Cái bút này vẽ bậy bị tịch thu !
Bỏ cây viết Pilot nắp vàng vào sà cộp, viên công an dặn lại:
-Nhớ mua giấy lon bọc lại cho tử tế, cất kỹ đi.  Thấy ông già tôi thương hại làm phúc nói cho biết tờ hộ khẩu quan trọng, rất quan trọng – hắn nhấn mạnh- mua lương thực:  hộ khẩu, xin việc làm:  hộ khẩu, đi học:  hộ khẩu.  Hộ khẩu, hộ khẩu, hộ khẩu . . .  .  Nó là mạch máu của gia đình . Mua gạo,nó; mua bo bo, nó; mua khoai mì, nó; mua . . mua bắp, nó.  Không có nó là chết đói nhăn răng !
Lão tái mặt , phải rồi không có gạo, không có bo bo th cết đói cả lũ, chết đói nhăn răng .         Lão sợ quá tiễn cán bộ ra khỏi cổng mà vẫn còn run.
Thím Năm đứng ở sân thấy lão thương hại hỏi nhỏ:
-Gì thế anh Bảy, sao thằng công an nói lớn vậy?
-Xuỵt ! – Lão ra dấu – nó bảo phải kêu nó là cán bộ.  Ðây này, con bé Hai bôi lem mất mấy chữ làm nó la lối om xòm.  Làm sao gôm hết thím Năm?  Lão lo lắng hỏi.
-Mực nguyên tử đây mà.  Anh Bảy lấy chút bông gòn thấm cồn lau đi là hết.
Lão thở phào nhẹ nhõm chạy vội sang nhà ông Ba Chích đối diện, giơ tờ hộ khẩu cho ông Ba xem:
-Xui quá chú Ba, con bé làm lem chút mực, chú Ba cho tôi xin chút alcool tôi lau nó đi.
Ông Ba Chích yên lặng xé miếng bông gòn bằng đầu ngón tay và thấm chút alcool đưa cho lão.
-Cho tôi xin thêm chút nữa chú Ba, sợ không đủ.
-Lúc này người khôn của hiếm anh Bảy.  Lau đi thiếu lấy thêm.  Mai mốt sợ không có mà xài, đừng có chê !
Cuối cùng thì lão cũng lau xong tuy những vết gạch trên mấy chữ  Ðộc Lập – Tự Do-Hạnh Phúc không sao sạch hết.  “Tạm được rồi, mai mua giấy lon bọc nữa là xong.”  Lão nghĩ.
Quay về nhà thấy con bé Hai đang úp mặt lên giường lão khóc thút thít.  Chắc nó thương nội bị cán bộ la hay có điều chi đây.  Con bé thương lão lắm, tuy mới hai tuổi mà cái gì nó cũng biết.  Nó quấn quít bên lão, nheo nhẻo nói chuyện suốt ngày.  Con nít thời nay khôn sớm, người ta nói thế.  Lão vuốt nhẹ trên lưng cháu dỗ dành:
-Nội nè con, sao con khóc?
Con bé vẫn khóc thút thít làm lão phải nựng nó:
-Nói cho nội nghe, nội thương, sao con khóc?
-Cán bộ lấy cây viết của con.  Nội đòi cho con  đ i i i i i i i i i i i i i i  . . .    !
x             x
x
Tối hôm ấy khi thằng Tư ra phường trình diện về, cả nhà có buổi họp để giải quyết tờ Hộ Khẩu.  Con Sáu muốn cất trong tủ quần áo, thằng Tư nói để trong tủ thờ khóa lại
Cả hai cách lão nghĩ đều không ổn.  Mới có hơn 1 tháng được “giải phóng” mà bán hết cái này đến cái kia từ radio đến cái quạt máy.  Nếu mai mốt phải bán đến mấy cái tủ lão chỉ sợ quên không lấy tờ Hộ khẩu lại thì nguy.
Nghĩ thế nhưng lão không dám nói ra sợ xui .
-Thôi để ba lo, ba đã có cách, lão nói.
Tuy giải quyết xong việc giữ tờ hộ khẩu nhưng còn kiếm giấy lon ở đâu để bọc không ai biết, lão phải chạy sang nhà tổ trưởng Năm Ghi hỏi.  Năm Ghi trước đây đi bẻ ghi cho Sở Hỏa Xa hết làm ở ga Sài Gòn thì ra Hòa Hưng, Thủ Ðức, ổng mới về hưu mấy năm nay.  Nhà có miếng ăn, miếng để, nhất là sau khi vợ chết ổng lấy người vợ kế biết chao đảo làm ăn.  Cách mạng vô Sài Gòn ổng theo ngay Cách Mạng.  Tính ổng xuề xòa nhưng ai nói ổng là Cách Mạng 30 ổng nghe được thì chết ngay.
Từ nhà tổ trưởng Năm Ghi ra lão mới biết bọc giấy lon là bọc nylon.  Lão lại tự giận mình, giận cái đầu óc già nua tối tăm của lão có thế mà không biết.
Sáng hôm sau lão dậy thật sớm ra phường chầu chực . Khi cửa văn phòng mở lão nhào vô ngay mua giấy lon và nắn nót bỏ tờ hộ khẩu vô xong hỏi nhân viên phần hành:
-Thưa cán bộ, bọc giấy lon thế này được chưa?
-Ðược, tốt lắm.
Lão mừng quá rảo bước về ngay nhà lấy đinh đục lỗ và kiếm sợi dây móc vô đeo lên cổ, ngắm đi ngắm lại.
Thế là yên trí, không bao giờ sợ mất và điều xui xẻo nếu lão có chết thì tờ Hộ Khẩu vẫn ở cổ lão . Con cháu trước khi chôn lão cứ việc lột ra giữ lại mà xài !
Từ đó ra cửa hàng mua lương thực, đi khám bệnh . . . lão cứ việc từ từ cởi nút áo phanh ngực ra trình tờ hộ khẩu , xong lão cẩn thận khép áo cài nút lại.
Không ngờ cái sáng kiến nhỏ nhen ấy lại làm cho lão nổi tiếng.
Chẳng là bữa ra phường xin chứng nhận giấy, nhân viên phụ trách yêu cầu xem hộ khẩu, lão đứng phanh ngực ra trình.  Vừa lúc ấy Bí thư phường đi qua thấy hay quá vỗ vai lão khen lấy khen để.  Trong buổi họp nhân dân phường tối đó lão được kéo lên cho Bí thư phát bằng khen tuyên dương “Lão gìa chấp hành nghiêm chỉnh lệnh của Ðảng và nhà nước” và lấy lão làm điển hình tiên tiến nhân rộng ra học tập làm lão rất hãnh diện với tờ Hộ khẩu đeo trước ngực.
Giá lão cao lớn như mấy ông Thượng Tướng hay Ðại Tướng gì đó trên TV bữa trước thì tờ Hộ khẩu lão đeo trước ngực có khác gì tấm huy chương chiến công ! Thật lẫy lừng  .
Từ đó người ta kêu lão là Bảy Hộ Khẩu, không còn kêu cái tên Bảy Lùn của lão như trước nữa.
Mất gần tháng trời đi hết khu phố này đến khu phố khác làm điển hình tiên tiến tưởng được yên không ngờ Bí Thư Quận Uủy lại cấp giấy khen cho lão, lại mở chiến dịch học tập “nhân rộng điển hình tiên tiến” kéo lão đi làm điển hình suốt 26 phường mấy tháng mới xong làm lão mệt nhoài phát ốm.
Bây giờ thì lão chán cái tấm huy chương này lắm rồi , nhưng không đeo ở cổ lại sợ mất
Lão nằm dán mình trên giường chán nản nhìn lên mái tôn đang tỏa nóng hừng hực.
Ngày Cách Mạng mùa Thu (2-9) cái tủ quần áo của mẹ con con Sáu ra đi, rồi Mùa Thu Cách mạng vừa chấm dứt thì cái tủ thờ cũng âm thầm đội nón bén gót theo sau !
Rồi lại từ bữa lão phát bịnh tốn kém thuốc men, cái trần nhà bằng tôn lạnh Mỹ được cẩn thận gỡ đem ra chợ tôn Lý Thường Kiệt bán !
Căn nhà nhỏ bé chật chội trước đây ra đụng vào chạm những đồ đạc dần dần lão thấy rộng thênh thang  Vợ chồng thằng Tư kéo xe ba gác ra đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về, giá không có con bé Hai lúc nào cũng quấn lấy lão thì đời lão thật sự trống vắng quạnh hiu.
Ðang lúc lòng lão buồn rười rượi thì con bé ở đâu chạy về sà ôm lấy lão làm lão nguôi nguôi .
-Sao nội buồn thế?  Con thương nội lắm, con bé nói.
-Bé Hai à, con cầu trời cầu Phật cho nội chết đi cho đỡ khổ.
-Không, con không cầu trời cho nội chết đâu.
-Nội không chết thì sống làm gì?
Con bé cười hóm hỉnh lấy tay chỉ vô tờ Hộ khẩu nói:
-Sống để nội đeo cái này ở cổ, ở ngực.
Lão cười cái miệng méo xệch như mếu . Không biết lão còn phải sống để đeo cái của nợ này đến bao giờ!
Mai-văn-Các
Ghi chú : (1) Ngoài Bắc người ta nói bị cắt hộ khẩu là bị cắt máu , chỉ có nước chết không làm ăn gì được.
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay"

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link