|
TRUNG QUỐC - MÔI TRƯỜNG -
Bài đăng : Chủ nhật 09 Tháng
Sáu 2013 - Sửa đổi lần cuối Chủ nhật 09 Tháng Sáu 2013
Những lá phổi bị thiêu cháy của con rồng
Trung Quốc
Ông Xu Zhihui và những tấm
phim X quang chụp hình phổi.
AFP
Khi Trung Quốc lao vào siêu tăng trưởng
kinh tế, họ là hai trăm người đàn ông đã rời ngôi làng êm đềm ở Song Khê
thuộc miền trung, để đi xây dựng các tòa nhà chọc trời và những thành phố
mới. Nay thì một phần tư trong số họ đã chết, những lá phổi bị bụi tàn
phá, và khoảng một trăm người khác đang chờ đợi lưỡi hái của tử thần.
Khi trở
về căn nhà nằm giữa những ruộng lúa và những ngọn đồi xanh cây cỏ, Xu
Zuoqing bước vài bước trước nhà, gương mặt nhăn nhó do đau đớn vì cố sức.
Trong khi anh ráng lấy lại nhịp thở, người vợ vội vã mang lại cho chồng một
chiếc ghế đẩu.
«
Hai lá phổi của tôi giống như là bị dính lại vậy…Ngực tôi cứ nặng chình
chịch ».
Người đàn ông 44 tuổi, trong đó có 15 năm làm việc trên công trường, cho
biết như thế. Anh tâm sự : «
Tôi chỉ muốn chết đi mà không phải đau đớn…nhưng cuối cùng thì tôi lại không
muốn phải từ giã cõi đời này ».
Trong
hơn ba mươi năm qua, Trung Quốc đã chiếm được vị trí thứ hai trên đấu trường
kinh tế thế giới, nhờ tỉ lệ tăng trưởng liên tục khoảng 10% một năm. Sở
dĩ Bắc Kinh đạt được thành tích này là nhờ có nguồn lao động dự trữ khổng
lồ với giá rẻ, từ 230 triệu lao động dư thừa ở nông thôn, thường được gọi
là « mingong » tức « dân công », những người lao động nhập cư.
Tiêu
chuẩn an toàn không được ngó ngàng đến
Nhưng
các tiêu chuẩn an toàn, nếu có, thường không được ngó ngàng đến. Các
chuyên gia ước lượng hiện nay có nhiều triệu
người Trung Quốc bị mắc bệnh bụi phổi như anh Xu – một chứng bệnh
không thể chữa được – như bệnh phổi nhiễm silicone của thợ mỏ hay phổi
nhiễm amian.
Thống
kê chính thức của Trung Quốc ghi nhận được 676.541 trường hợp, trong đó
có 90% là bệnh nghề nghiệp. Nhưng các tổ chức phi chính phủ tổng kết được
đến 6 triệu trường hợp, trong đó có hơn một
triệu người đã tử vong.
Bệnh bụi
phổi có thể không bị phát hiện trong nhiều năm trời. Thế nên nhiều công
nhân làm việc ở các hầm mỏ, trên những công trường khai thác vật liệu xây
dựng, tại các nhà máy hay các công trường khác thường tiếp tục làm việc
cho đến khi họ không thể lao động được nữa, sau đó là không đi lại được,
và tiếp đến là không còn thở được.
Chứng bệnh này khiến các gia đình nông thôn không còn cơ sinh
nhai, trong khi họ phải trả những chi phí y tế nặng nề. Nhà nước Trung
Quốc chỉ thanh toán những chi phí căn bản, và các doanh nghiệp hiếm khi
trợ cấp cho các công nhân bị những chứng bệnh nghề nghiệp.
Geoff
Crothall, phát ngôn viên của China Labour Bulletin, một tổ chức phi chính
phủ có trụ sở ở Hồng Kông, chuyên đấu tranh cho quyền lợi người làm công
ăn lương tại Trung Quốc, giải thích : «
Bạn có thể làm chậm lại những diễn tiến của căn bệnh nhờ thuốc men và điều
trị, nhưng cơ bản là bạn đã bị kết án tử hình ».
« Từ ba đến bốn thế hệ đã bị ảnh hưởng bởi sự mất mát
nguồn thu nhập chính của gia đình. Và thường thì không chỉ là một thành
viên trong gia đình, mà trong nhiều trường hợp, cả người cha cùng với những
người anh em trai, cậu, chú, em họ đều bị mắc bệnh ». Có đến mấy
trăm hộ gia đình ở Song Khê thuộc tỉnh Hồ Nam ở miền trung, hầu như cả
gia đình đều bị bệnh bụi phổi. Và các bệnh nhân lần lượt qua đời, hết người
này đến người khác. Định mệnh thật nghiệt ngã.
Những
chiếc khẩu trang giá rẻ
Có một người mẹ đã bị mất đi bốn trong số năm người con trai.
Hai người anh em trai của bà cũng qua đời. Một người không chịu đựng nổi tình
cảnh đã tự sát vào tháng trước, bằng cách uống thuốc quá liều.
Người
anh của Xu đã chết hồi tháng Hai, để lại hai đứa cháu 5 và 12 tuổi cho
người bà nuôi. Còn Xu ray rứt nghĩ đến số phận của hai đưa con mình, năm
nay 10 và 12 tuổi. Trong hơi thở nghẹn, anh nói: “Tôi hy vọng rằng chúng nó sẽ học
được hết chương trình phổ thông, và chúng lớn nhanh một tí”.
Nơi mà
những người đàn ông ở Song Khê thích đến làm việc là Thâm Quyến, thành phố
đi đầu trong quá trình bùng nổ kinh tế, ở gần Hồng Kông. Tại đó, họ làm
việc với những cỗ máy khoan, trong những cơn lốc xoáy bụi mù, trước khi bộ
phận chuyên môn đặt chất nổ tại công trường để đào hố móng. Với dụng cụ bảo
hộ lao động duy nhất là những chiếc khẩu trang giá chỉ ba xu.
Mối
nguy hiểm chết người rình rập họ chỉ xuất hiện từ cuối những năm 2000,
khi lần lượt từng công nhân bỗng trở nên quá yếu ớt để có thể làm việc,
và nạn nhân đầu tiên đã chết.
Tuy vậy,
trong số các nạn nhân, những người đàn ông của Song Khê vẫn thuộc loại tốt
số.
Năm
2009, họ đã có một quyết định táo bạo là trở lại Thâm Quyến để đòi hỏi phải
được bồi thường, và tổ chức một cuộc biểu tình ngồi. Đông đảo người dân ủng
hộ họ. Sau nhiều tháng thương lượng, nhiều người đã nhận được từ 70.000 đến
130.000 nhân dân tệ (tương đương 11.000 đến 21.000 đô la) từ Nhà nước. Và
một số ít còn được lãnh đến 290.000 nhân dân tệ, từ một quỹ bảo hiểm.
Nhưng
trong phần còn lại của đất nước, chỉ có từ 10 đến 20% nạn nhân của bệnh bụi
phổi là được bồi thường. Còn đối với đa số, khi chứng bệnh xuất hiện thì
họ đã bị mất các giấy chứng nhận việc làm, công ty nơi họ làm việc đã đổi
chủ, hay từ chối nhìn nhận sai lầm của mình. Số tiền được đền bù nhanh
chóng tan biến đi theo hàng đống thuốc men, chi phí thở máy hay những
chuyến nhập viện liên tục.
Cao
Jieshi đã phải vay mượn 40.000 nhân dân tệ (6.500 đô la) từ người thân, bạn
bè để trả các phí tổn điều trị. Năm nay 45 tuổi, khuôn mặt nhăn nheo khô
gầy, đầu quặt về phía sau, anh đau đớn cố sức thở. Anh thầm thì: “Ngay cả việc tắm rửa, vợ tôi
cũng phải làm giùm cho tôi. Tôi nghĩ là không còn sống được quá ba, bốn
năm nữa”.
Xu
Zhihui, 53 tuổi, thì đang ở giai đoạn cuối cùng. Ông đã sụt mất 15 kg và
bơi trong chiếc áo vét, cái thân hình gầy giơ xương run rẩy vì một cơn ho
khan. Ông nói bằng một giọng khô khốc: “Hồi
trước rất dễ kiếm được từ 20.000 đến 30.000 nhân dân tệ mỗi năm. Bây giờ
thì chúng tôi phải chi ra ít nhất từ cũng 20.000 đến 30.000 nhân dân tệ một
năm. Vợ tôi cứ lặp đi lặp lại: Một anh chàng đẹp trai như anh, bây giờ cứ
nhìn thử xem nhân dạng anh, không còn trông ra hình người nữa!".
|
No comments:
Post a Comment
Thanks for your Comment