Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, May 12, 2012

Australia Ngày ANZAC (ANZAC Day)

Ngày ANZAC (ANZAC Day)

Ngày ANZAC "ra đời" vào ngày 25 Tháng 04 năm 1915 để nói lên tinh thần chiến đấu dũng cảm, sự cam chịu gian khổ, và tình đồng đội của quân đội Úc và Tân Tay Lan khi đổ bộ lên bán đảo Gallipoli. "ANZAC" là các mẫu tự đầu ghép lại từ những chữ: Australian and New Zealand Army Corps.
 
Năm 1916, một năm sau ngày đổ bộ lên bán đảo Gallipoli, vị thay quyền Thủ Tướng Úc (Acting Prime Minister) ông George Pearce đã chính thức công nhận và đặt tên cho ngày truyền thống ấy là Ngày ANZAC.
 
Và cũng từ đó hàng năm Ngày ANZAC được tổ chức trên khắp đất nước Úc không chỉ để tưởng niệm các chiến binh Úc và Tân Tây Lan đã hy sinh trên bán đảo Gallipoli mà là để tưởng niệm cho tất cả các chiến sĩ Úc đã bỏ mình ở khắp các chiến trường trên thế giới.
 
Năm nay tại Hội Quán RSL Footscray, ông Nguyễn Việt Long (Chủ Tịch) và ông John Arnold (Phó Chủ Tịch), đã tổ chức Ngày ANZAC vào ngày Thứ Bảy 21/04/2012 để tránh trùng với ngày diễn hành chính được tổ chức vào đúng ngày thứ tư 25/04.
 
Đoàn diễn hành gồm có rất đông các Cựu Quân Nhân QLVNCH đi cùng với các Cựu Chiến Binh Úc và Tân Tây Lan. Dẫn đầu là ban nhạc, rồi đến những hàng Quốc Kỳ Úc, Việt, Tân Tây Lan, Mỹ, ... kế đến là đội thiếu sinh hải quân trong bộ quân phục trắng toát, các hướng đạo sinh, dễ thương nhất là các em học sinh trường tiểu học St. John's, và cuối cùng là một đoàn xe mô-tô của các cựu chiến binh Úc đã từng tham chiến tại Việt Nam.  Ngoài ra còn có một số chính khách, và đặc biệt nhất là sự hiện diện của Thiếu Tướng David McLachland (Chủ Tịch Hội RSL Tiểu bang Victoria) - ông đã đi vào những hàng sau cùng của đoàn diễn hành, điều này đã nói lên cái tinh thần dân chủ, tính cách bình dân (down to earth) của một vị Tướng trên một đất nước tự do.
 
Ông Nguyễn Việt Long đã khai mạc buổi lễ tượng niệm bằng bài diễn văn chào mừng quan khách và vinh danh các chiến sĩ Úc và Tân Tây Lan đã nằm xuống trên bán đảo Gallipoli, và sự hy sinh của tất cả các chiến sĩ Úc để bảo vệ đất nước này. Ông Long đã nhấn mạnh rằng: Chúng tôi không vinh danh chiến tranh vì chiến tranh không đem lại vinh quang mà chỉ có tàn bạo, chết chóc và đau thương. Có biết bao nhiêu người dân vô tội đã phải trả một cái giá quá đắt và chính chúng ta đây cũng có lúc đã bị đưa đẩy vào cuộc "mua bán" như thế này. Chúng ta không vinh danh chiến tranh nhưng mặc niệm cho những người đã chiến đấu và vĩnh viễn ra đi.
 
Captain Nigel Platts (Australian Salvation Army) đọc lời tưởng niệm và cầu nguyện cho các chiến sĩ trận vong. Vị Nữ Đại Uý Hải Quân Helen Trigg đã có một bài diễn văn dài nói về ý nghĩa truyền thống của Ngày ANZAC. Và đặc biệt, Đức Cha Nguyễn Văn Long đã có lời cầu nguyện cho những người hy sinh cho tự do:
 
"Bao nhiêu chiến sĩ đã bỏ mình nơi chiến trận, nhất là các chiến sĩ QLVNCH và quân đội đồng minh, đặc biệt là quân đội Hoàng Gia Úc Đại Lợi. Nhiều người phải phơi thây không có lấy một nấm mồ. Lại có nhiều người phải chết dần mòn trong các trại cải tạo hay phải sống tủi nhục như những thương phế binh. Chúng ta cầu nguyện cho họ và đặc biệt là các chiến sĩ vị quốc vong thân. Xin Thiên Chúa của tự do, công bằng và bác ái cho họ hưởng hạnh phúc nước trời vì họ dám hy sinh mạng sống mình cho tự do và cho dân tộc."
 
Và cho cả những nngười thương phế binh:
 
"Họ là một trong những số người bất hạnh nhất trong một xã hội hoàn toàn băng hoại và vô nhân bản vì bị cai trị bởi chủ nghĩa cộng sản lỗi thời. Họ bị hất hủi và ruồng bỏ vì một chính quyền đã trao đổi dân tộc tính để lấy một ý thức hệ ngoại lai và phi nhân. Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ được can đảm đủ sức chịu đựng và tinh thần cao thượng luôn bất diệt trong những đắng cay của cuộc đời."
 
Kế tiếp là nghi lễ đặt vòng hoa tưởng niệm của các cá nhân (chính khách), các vị đại diện các hội đoàn, đoàn thể, trường học và công chúng. Sau đó là phần đọc đoạn thơ "Ode", được xem như là một chi tiết truyền thống không thể thiếu trong buổi lễ Ngày ANZAC, gồm có 4 câu như sau:
 
They shall grow not old, as we that are left grow old;
Age shall not weary them, nor the years condemn.
At the going down of the sun and in the morning
We will remember them.
 
Tiếp theo là tiếng kèn truy điệu được trổi lên nghe rất bi hùng. Cuối cùng là phần chào Quốc Kỳ Úc-Tân Tây Lan đã chấm dứt buổi lễ.
 
Melbourne
21/04/2012
 
Một số hình ảnh của Ngày ANZAC tại Footscray

 http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/2077-2077

































http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/2077-2077

 

-->những bức ảnh thay muôn vàn lời nói: Bùi Minh Hằng sau 5 tháng giáo dục&cải tạo bởi lũ VGCS, làm đau lòng đến rơi lệ- / .

 

"...anh công an tên Hiệu và viên công an thầy thuốc của trại giam lại dám có những lời nói, hành động hết sức nhân ái và dũng cảm - tôi nghĩ là không phải ai cũng dám mạnh mẽ sống theo lương tâm trong cương vị và hoàn cảnh như vậy đâu - và sự bừng sáng của lương tâm này lại làm cho chúng ta hy vọng.

Cho nên, tôi thiển nghĩ đây là cuộc đấu tranh "giành giật lại từng linh hồn", bác ạ. Nếu chưa làm được việc gì lớn hơn, ta đành luôn trong tư thế sẵn sàng giành lại từng con tim chung quanh ta, những người gần gũi với chúng ta hàng ngày, trong gia đình, nơi chỗ làm việc, bạn bè... và cả trên mạng nữa!...

Cần có niềm tin sắt đá vào tương lai, và niềm tin đó sẽ lây lan trong đất nước đã quá nhiều thất vọng này. Cái Thiện nhất định sẽ thắng!

.Phương Bích

 

 

Thành quả của việc giáo dục và cải tạo – biến đổi được hình dạng một con người trong hơn 5 tháng như thế này đây. Quả là những bức ảnh thay muôn vàn lời nói. Ai sẽ là người vui sướng hả hê, và ai là người đau lòng đến rơi lệ? Người thân ư? Hay người dưng?

 

 

 

http://chimkiwi.blogspot.fr/2012/05/nha-cam-quyen-ha-noi-uoc-va-mat-gi-khi.html

Nhà cầm quyền Hà Nội được và mất gì khi bắt giam Bùi Hằng

 

Trước mỗi sự kiện khác thường nào đó, tôi thường mất cảm giác khá lâu để tìm lại nó. Suốt hơn 5 tháng nay, kể từ khi Bùi Hằng bị bắt đưa đi biệt tích, rồi những lần lẽo đẽo theo thằng con lên thăm nuôi Bùi Hằng mà chả lần nào được gặp mặt, cảm giác xót thương lúc nào cũng ám ảnh. Nhiều người nhắc đến còn khóc chứ tôi chả khóc được. Bây giờ người ra rồi, chưa sờ vào người nhưng đã nghe thấy tiếng, nhìn thấy ảnh mà sao tôi mãi không nói được điều gì. Trong khi mọi người khóc cười xôn xao, tôi ngồi ngẫm sự đời!

Nhìn bức ảnh những người đi thăm chụp được hồi đầu xuân, trông Bùi Hằng có gầy đi nhiều khiến bạn bè từng xót xa bao nhiêu. Rồi gần đây, trong đợt truyền thông lề phải “đánh tổng lực”  Bùi Hằng thì có thoáng nhìn thấy người trên tivi . Cũng không đến nỗi nào (thoáng nhìn là vì cả năm nay tôi chả xem ti vi, thấy có người bảo Bùi Hằng đang trên tivi thì nháo nhào bật lên – nhìn được vài giây thì hết). Đến đận vừa rồi, khi trại Thanh Hà họ không cho Bùi Hằng ký đơn kiện, Bùi Hằng có nói với con trai là sẽ tự sát, nếu quyền con người của cô ấy không được tôn trọng. Nghe tôi kể điều này, nhiều người đã lo lắng chia sẻ, làm sao khuyên cô ấy đừng làm vậy mà thiệt thân, phải sống để mà tranh đấu chứ.

Mới đấy với đây chưa đầy 1 tháng, mà lúc ra sao người trông tiều tụy, khác xa với hình ảnh tôi nhìn thấy ở thời điểm trên làm vậy.

Ngay trong đêm 27/4, khi biết tin họ sẽ thả Bùi Hằng, chúng tôi đã tụ tập với nhau bên bờ Hồ Tây, ngồi chờ giây phút liên lạc được với Bùi Hằng. Hơn 9 giờ tối, có tin Bùi Hằng vẫn ở trong trại, từ chối hưởng lượng “khoan hồng” như báo ANTĐ đã đưa. Nếu đúng vậy thì mọi người đều bảo, Bùi Hằng xử sự như thế là được, có chí khí. Chỉ chưa biết sau đó họ sẽ đối phó thế nào, khi lệnh thả đã ký mà người được thả lại từ chối được “khoan hồng” như thế nào thôi.

Hồi hộp cả đêm, rồi sang ngày hôm sau, từ Nam ra Bắc điện thoại như con thoi. Gần trưa thằng Bùi Nhân gọi cho tôi, giọng rất quyết đoán: nếu hết ngày nay không có tin tức gì, bác đặt vé ngày 2/5 cho con ra thăm mẹ.

Tôi đồng ý cái rụp, và có ý định lần này sẽ thông báo rộng rãi cho những ai muốn lên thăm Bùi Hằng. Rồi kiểu gì chúng tôi cũng phải phụ giúp cô ấy, đấu tranh đòi bằng được cái quyền khởi kiện (chứ không phải khiếu nại) của cô ấy.

Mọi người đoán già đoán non, rằng có khi họ cứ lẳng lặng đưa lên xe chở quách ra sân bay đưa về nhà, giống như kiểu thả cụ Hoàng Minh Chính ấy. Nếu không thế thì lệnh ký rồi phải hủy à? Mà hủy vì lý do đối tượng từ chối khoan hồng thì nhục quá.

Thời điểm loan tin Bùi Hằng đã về đến Vũng Tàu, đang khám bệnh như thế nào thì nhiều người biết. Nhưng những bức hình đầu tiên của Bùi Hằng, được đưa lên mạng mới thực sự khiến nhiều người bị sốc. Người ta nhớ lại hình ảnh người phụ nữ cao lớn, duyên dáng trong tà áo dài, khuôn măt tươi tắn rạng ngời cách đây hơn 5 tháng, để rồi ngỡ ngàng với hình ảnh người đàn bà tiều tụy, tóc hoa râm và cánh tay còn dấu tích của những vết thương chưa lành...Đây là kết quả giáo dục và cải tạo công dân sau 5 tháng đây ư?

Tôi đoán nếu đó không phải là Bùi Hằng, biểu tình viên chống Trung Quốc xâm lược, người đã được các tổ chức quốc tế lên tiếng đòi trả tự do thì chắc hẳn đã chết nghẻo trong trại như những con người khốn khổ khác rồi.

Hóa ra không chỉ một lần, công an vào trại thuyết phục Bùi Hằng làm đơn xin hưởng khoan hồng. Sao họ lại ấu trĩ đến thế nhỉ? Một người dám cắt tay tự sát để phản đối bất công, mà lại có thể hèn nhát đến thế sao? Nghe Bùi Hằng kể sơ bộ là họ chỉ đọc quyết định chứ không cho cô ấy xem. Rồi nói căn cứ vào đơn xin của gia đình...

Lạ nhỉ! Theo như báo đài đưa tin thì cách đây không lâu, chính gia đình Bùi Hằng còn làm đơn đề nghị đưa Bùi Hằng đi cải tạo kia mà, sao giờ lại làm đơn xin cho Bùi Hằng? Không biết nên tin vào ai bây giờ? Trớ trêu thay là chính những người nhà mà họ bảo có đơn xin cho Bùi Hằng ấy, lại nhắn tin chửi bới cụ Lê Hiền Đức, rằng “vì mày can thiệp mà con Hằng mới được ra”???

Vì Bùi Hằng nhất quyết kiện cái quyết định bắt cô ấy trái phép, nên khi công an không cho cô ấy kiện (tìm mọi cách để cô lập cô ấy ở trong tù), thì cô ấy chỉ có nước tự sát để tố cáo việc vi phạm pháp luật của những kẻ nhân danh chính quyền.

Không ai cổ súy cho việc tự sát, nhưng không phải ai cũng có can đảm làm được điều đó - dùng mạng sống của mình để chứng minh cho chân lý và sự thật!

Có lẽ điều này làm nhà cầm quyền Hà Nội lo sợ. Cái chết của Bùi Hằng nếu xảy ra ở trong trại sẽ là một quả bom, mà hậu quả của nó là không lường trước được. Bởi thế mới có chuyện lạ đời là sống chết cũng phải tống khứ Bùi Hằng ra khỏi trại, chứ chẳng phải khoan hồng khoan xanh gì hết.

Bùi Hằng nói khi cô ấy bước vào phòng thì hai viên cảnh sát chực sẵn ở đó, xông vào giật cánh khuỷu cô ấy ra sau rồi lôi cô ấy ra sân. Khi cô ấy kêu la cưỡng lại thì có thêm hai cảnh sát chạy tới phụ giúp, khênh cô ấy lên xe ô tô. Ở đó có một cái chăn trải trên sàn xe, và họ vật cô ấy ra sàn xe để còng chân tay cô ấy lại. Lúc đầu họ còng tay phía trước, nhưng Bùi Hằng tự cắn tay mình đến chảy máu nên họ còng tay cô ấy ra phía sau. Vậy là cô ấy cứ nằm còng queo trên xe, chân tay bị còng như một con vật như thế cho đến tận  Hà Tĩnh hay Quảng Bình gì đó. Khi cô ấy đòi đi vệ sinh, viên cảnh sát tên Hiệu và viên cảnh sát thày thuốc của trại lên tiếng xin mở còng cho cô ấy, thì từ đó cô ấy mới không bị còng nữa.

Bùi Hằng kể rằng viên thày thuốc của trại đã nói rất chân tình với cô ấy, công khai trước nhiều người và có mặt cả cấp trên của anh ta, là hãy để anh ta đưa cô ấy về đến nhà một cách an toàn, rồi thì anh ta sẽ cởi bỏ bộ quân phục này !!!

Điều này làm tôi vô cùng xúc động và vui mừng. Tôi đoán trong thâm tâm con người này, khi chứng kiến và tìm hiểu về câu chuyện của Bùi Hằng, lương tâm anh ta đã bị dằn vặt đến mức phải thốt lên những lời đó. Hy vọng trên đời còn nhiều người như thế.

Ngay vừa mới đây, Bùi Hằng cho biết rất nhiều người (trong đó có cả những người chưa hề quen biết) đã đến nhà chúc mừng cô ấy trở về. Một anh xe ôm đem biếu cô ấy 5 quả dừa, nói để cô bồi bổ sức khỏe. Một vị đại tá quân đội gọi điện đến bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với Bùi Hằng.

Tôi cứ ngẫm nghĩ, cho đến giờ phút này, nhà cầm quyền được gì và mất gì trong việc bắt Bùi Hằng? Họ tự thấy là được gì tôi không biết, nhưng cái mất thì tôi thấy nhiều.

Bắt một công dân “gây rối trật tự công cộng” mà phải để đến các nhân sĩ trí thức trong nước nhiều lần lên tiếng, tổ chức nhân quyền thế giới lên tiếng. Dư luận trong và ngoài nước ồn ã. Mỗi lần bạn bè đi thăm nuôi về, lại kể tông tốc cho khắp thiên hạ biết những gì trước đây chưa ai nhìn thấy, nghe thấy vốn chẳng hề đẹp mặt cho nhà cầm quyền tý nào.

Tôi nghĩ cái tay nào tham mưu cho việc bắt Bùi Hằng này nên cho nghỉ việc. Bắt thì bắt bằng được, mà nào có bắt đàng hoàng công khai cho cam, đến mức tưởng đâu Bùi Hằng bị mất tích!

Hả hê chưa đã thì bắt đầu lo ngay ngáy. Trong nước thì lo đối phó với truyền thông rầm rĩ  từ thông tấn xã vỉa hè (vốn không bị cấp nào kiểm duyệt nên lan nhanh). Cắt cử người theo dõi, quay phim chụp ảnh tía lia những kẻ ngang nhiên “phơi mặt” lồ lộ ra giữa thanh thiên bạch nhật (láo quá vì không biết sợ). Mua lưới chăng kín mít cái vườn cây đẹp đẽ chỉ để không cho bọn “phản động” ấy nhòm thấy nhau lại gây “xúc động”, nước mắt nước mũi dầm dề rồi gọi nhau ời ời (khó chịu lắm). Ngoài nước thì hết tổ chức này đến sứ quán kia lên tiếng...

Ai mà ngờ được cái vụ này nó lại ầm ĩ thế. Rồi sau 5 tháng giam giữ, chưa giáo dục cải tạo được cái gì thì đối tượng đã sụt mất 15 ký. Nhỡ nó chết thì...khối kẻ chết theo!

Thôi thì không nhận khoan hồng cũng mặc! Không chịu ra cũng mặc! Cứ trói gô lại rồi tống lên xe, chở “hàng” bằng đường bộ để hoàn trả về nơi cư trú. Trong khi đó lại còn phải làm thêm động tác nghi binh, mua vé máy bay nhưng không đi???

Tính ra phí tổn cho việc từ bắt cho đến lúc thả là quá tốn kém tiền ngân sách. Đúng là tiền mất tật mang. Mà rồi nào chắc đã yên? Bùi Hằng đã khẳng khái tuyên bố trong lời “Tri ân” trên mạng, là sẽ không bao giờ chịu khuất phục, sẽ tiếp tục con đường tranh đấu cho công lý.


 

Thành quả của việc giáo dục và cải tạo – biến đổi được hình dạng một con người trong hơn 5 tháng như thế này đây. Quả là những bức ảnh thay muôn vàn lời nói. Ai sẽ là người vui sướng hả hê, và ai là người đau lòng đến rơi lệ? Người thân ư? Hay người dưng?

 

 

ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC VIỆT CỘNG DÙNG CƯỜNG QUYỀN BẠO LỰC CƯỚP ĐẤT CỦA DÂN

LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC VIỆT CỘNG DÙNG

CƯỜNG QUYỀN BẠO LỰC CƯỚP ĐẤT CỦA DÂN

 

Người dân oan thuộc ba xã Liên Minh, Liên Bảo, Kim Thái, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, đồng loạt đeo khăn tang trắng, thể hiện quyết tâm giữ mảnh đất ngàn đời ông cha mình để lại cho đến cùng.

 

Nhưng thật đau lòng, khi đảng và nhà nước Việtcộng đã mất hết tính người, mất luôn phong cách của một chính quyền, không màng tới quốc thể trên chính trường quốc tế, đã tự biến thành bọn ăn cướp, dùng cường quyền bạo lực quyết cướp đất của người dân lành chân yếu, tay mềm, không được luật pháp che chở, thì nông dân đành phải mất trắng thôi.

 

Việtcộng đã huy động trên 500 công an, côn đồ, cùng với chó nghiệp vụ, đủ loại khí giới, xe cộ tràn vào phá tan lều trại của hơn 200 nông dân, đa số là người già và phụ nữ, nhiều ngày nay trên cánh đồng thuộc xã Liên Minh, cắm dùi giữ đất qua đêm để  ‘chống lại lệnh cưỡng chế’.

 

Từ 20/12/2010, nhà cầm quyền tỉnh Nam Định đã dùng nhiều biện pháp để cưỡng chiếm cho bằng được khu đất nông nghiệp của ba xã Liên Minh, Liên Bảo, Kim Thái, kể cả dùng tới thủ đoạn buộc cán bộ, nhân viên, con em các gia đình nông dân phải nghỉ việc, nhằm áp lực người dân làng phải giao đất cho tỉnh.

 

Nhưng dân mất đất là mất luôn cuộc sống, nên họ cương quyết không chịu chấp nhận. Nay được đà bởi vụ cướp đất ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên toàn thắng. Nhà cầm quyền Việtcông tỉnh Nam Định liền xuống tay đàn áp dân chúng tỉnh nhà của mình để cướp đất.

 

Theo Danlambao: “6 giờ sáng ngày 09/05/12 phía ‘chính quyền’ bắc loa inh ỏi đọc lệnh cưỡng chế. Khoảng 06 giờ 30, cuộc tấn công  nổ ra, lực lượng cảnh sát cơ động xua chó nghiệp vụ tiến về phiá lều trại của dân. Khi đến gần, những con chó nghiệp vụ bất ngờ quay lại không dám cắn người.

 

Cuộc tấn công bằng chó săn thất bại, ‘chính quyền’ chỉ đạo một nhóm công an thường phục, lẫn sắc phục kéo đến lều trại khủng bố bà con nông dân. Tiếp đó, xe chở lực lượng cưỡng chế  ồ ạt đổ tới.

 

Một cuộc cuộc dàn trận không cân sức diễn ra giữa một bên là ‘chính quyền’ với quân số hơn 500 người, đi đầu là lực lượng cảnh sát cơ động trang bị tận răng; còn bên kia là những nông dân tay không tấc sắt chủ yếu là người già và phụ nữ”. “Theo ghi nhận, một cụ bà trên 70 bị đánh bất tỉnh, ít nhất là 1 người bị đánh gẫy chân, 2 người bị đánh vỡ đầu, nhiều người bị bắt”. “Sau mấy phút, cuộc tấn công của ‘chính quyền’ nhằm vào nhân dân mau chóng kết thúc với ‘chiến thắng’ thuộc về kẻ cướp đất”.

 

“Hiện tại bà con nông dân đã kéo tới trụ sở xã Liên Minh để phản đối. Trong khi đó, lực lượng công an vẫn còn có mặt tại hiện trường để bảo vệ cho những kẻ cướp đất làm công việc đo đạc, phân lô chia chác”.

 

Đây rõ ràng là hành vi của một bọn cướp chia của vừa chiếm được.

 

Đến bây giờ thì dư luận trong và ngoài nước mới vỡ lẽ ra rằng, làm thế nào mà bọn Việtcộng lại mau giầu đến thế? Thì ra, ngoài việc dùng các công ty quốc doanh để rút vốn của nhà nước, quỵt nợ quốc tế.

 

 Việtcộng còn triệt để giữ chế độ “Công Hữu Ruộng Đất” để nhân đó lấy cớ “Cưỡng Chế” đất đai sinh sống của Nông Dân, chỉ cần bồi thường 1 đồng, bán ra cho các công ty quốc doanh xây dựng đô thị lấy về 100 đồng, khi đô thị thành hình thì giá trị địa ốc lên gấp hàng ngàn đồng. Bảo sao bọn Việtcộng từ thượng tầng tới cơ sở chẳng toa rập với nhau cướp đất từ tay nông dân, cho mở rộng nhiều đô thị để cho hệ thống cầm quyền và hệ thống quốc doanh xây dựng, chia nhau làm giầu mau chóng.

 

Chắc rằng, sau vụ cướp đất ở Văn Giang, Hưng Yên thành công, Vụ Bản, Nam Định chót lọt, thì còn nhiều tỉnh khác cũng theo nhau cướp đất của dân để làm ‘chuyến tàu chót’. Vì mới đây trên thương trường nội điạ nổ ra đợt Nhà Nước độc quyền nắm giữ ĐôLa Mỹ, nay tiếp đến đợt cướp Vàng từ tay người dân của Ngân Hàng trung ương, bây giờ tới các tỉnh thành đổ xô vào vụ cướp đất.

 

Sở dĩ vụ cướp đầm nuôi hải sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng chỉ ở cấp xã, quận, chưa đụng tới quyền lợi của các Ủy Viên Trung Ương, nên nhiều tay ‘tai to, mặt lớn’ lên tiếng bênh vực cho nạn nhân, khiến báo chí lề phải nhào vào lên tiếng.

 

Nhưng đừng quên các Bí Thư Tỉnh Ủy, Thành Ủy đều là Ủy Viên Trung Ương Đảng, đều là những thành phần có tiếng nói quyết định trong nội bộ đảng, nếu không được chia chác quyền lợi thì 14 anh Bộ Chính Trị cũng đừng hòng yên thân. Chính vì thế, tuy vụ cưỡng chế đất của nông dân của 3 xã Xuân Quan, Phụng Công,

 

Cửu Cao thuộc huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên để cho dự án xây đô thị Ecopark của công ty tư nhân, mà các nhân vật ‘tai to, mặt lớn’ lại cố tình ‘đánh trống lảng’. Nên vụ ‘cưỡng chế’ đất Văn Giang, Hưng Yên, ngày 24/04/12, dù có 2 nhà báo bị đánh đập thô bạo, đó là nhà báo Nguyễn Ngọc Năm  trưởng phòng và Hàn Phi Long phóng viên thời sự, chính trị, kinh tế của Đài Tiếng Nói Việtnam –VOV, Vậy mà  Sáu, Bảy trăm cơ quan ngôn luận ‘lề phải’ vẫn im thin thít, chỉ có một tờ báo Người Cao Tuổi, hôm  25/04/12, có tiếng nói thách thức quyết định của chính quyền, khi cho rằng trong vụ cưỡng chế của UBND huyện Văn Giang là ‘trái luật pháp hiện hành’.

 

Nhưng bài báo này đã không còn truy cập được nữa.

 

Cũng còn may, có một số Trí Thức điều hành trang mạng Bauxite, ngày 04/05/2012 đã công bố bản “Tuyên Bố Về Việc Cưỡng Chế Giải Tỏa Đất Đai Văn Giang Bằng Bạo Lực”và đã được 2788 người Việt trong và ngoài nước ký tên, đặt vấn đề với:

 

“Các cơ quan quyền lực cao nhất của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, hãy chính thức bày tỏ quan điểm trước toàn dân về những vấn đề sau đây: Việc dùng bạo lực để giải tỏa đất ở Văn Giang ngày 24/04/2012 có vi phạm những quy định hiện hành của pháp luật Việtnam,  trong việc triệt để tôn trọng quyền mưu cầu hạnh phúc của cả một dân tộc, được tự do sinh sống trên mảnh đất độc lập do xương máu của chính mình giành được???...”.

 

“Các cơ quan quyền lực cao nhất hãy công bố những người, những bộ phận chính quyền địa phương và trung ương chịu trách nhiệm về chủ trương và việc thực hiện vụ cưỡng chế giải tỏa trên”.

 

“Xem xét lại toàn bộ dự án Ecopark để điều chỉnh những bất hợp lý, bất hợp tình, trong dự án theo hướng ưu tiên lợi ích thực sự của Nhà Nước và người nông dân có đất bị thu hồi”. “Yêu cầu các cấp chính quyền và doanh nghiệp Ecopark khẩn trương khắc phục những hậu quả của vụ cưỡng chế…”.

 

“Không được sử dụng lực lượng trị an của nhà nước để cưỡng chế đất đai “hỗ trợ” những dự án không phục vụ lợi ích thật sự của quốc gia, an ninh, quốc phòng”.

 

 “Nhanh chóng sửa đổi Luật Đất Đai, và những luật lệ liên quan đến việc giải phóng mặt bằng, theo hướng đặt quyền lợi của người dân có đất và quyền lợi thực sự của quốc gia lên cao nhất, tuyệt đối không để cho các nhóm đặc quyền lợi dụng luật để cướp đất của dân với giá rẻ mạt”.

 

Sự thực thì tiếng nói, chữ viết này chỉ để cho quốc dân và quốc tế quan tâm, còn với Việtcộng thì đồng tiền đã làm mù mắt, điếc tai và mê tâm họ rồi, đâu còn thấy gì, nên mới xẩy ra việc cưỡng chế thêm ở Vụ Bản. 

 

 Chỉ đánh đùng một cái, khi mất quyền rồi họ mới hiểu ra, thì đã quá muộn! 

 

 LÝ ĐẠI NGUYÊN – Little Saigon ngày 17/05/2012.

 

--

Vụ Bản, Nam Định: Chính quyền cướp đất, đánh dân tàn bạo

Vụ Bản, Nam Định: Chính quyền cướp đất, đánh dân tàn bạo

Bà cụ 70 tuổi bị CA dùng dùi cui đập đầu bất tỉnh

Danlambao - 
Đêm và rạng sáng ngày 09/06, hàng trăm công an đủ loại được huy động để cướp nốt những mảnh đất cuối cùng của bà con nông dân Vụ Bản, Nam Định. Suốt nhiều ngày qua, trên cánh đồng thuộc xã Liên Minh, hơn 200 người dân đa số là phụ nữ, người già đã bám trụ, cắm lều qua đêm để chống lệnh cưỡng chế. Những dân oan Vụ Bản đồng loạt đeo khăn tang trắng, thể hiện quyết tâm giữ đất đến cùng, dù mọi người đều hiểu đây sẽ là cuộc đối đầu không cân sức giữa nhân dân với chính quyền.

 

Sau một đêm thức trắng canh giữ đất, người dân Vụ Bản căng thẳng đón chờ một trận càn cướp đất khốc liệt. Trong khi đó, phía chính quyền đã cho huy động lực lượng đông đảo bao gồm cả công an, dân phòng, chó săn và vũ khí...

 

6 giờ sáng, 09/06, phía chính quyền bắc loa inh ỏi đọc lệnh cưỡng chế, đồng thời chỉ đạo một nhóm công an thường phục lẫn sắc phục kéo đến khu lều trại khủng bố bà con nông dân. Tiếp đó, xe chở lực lượng cưỡng chế ồ ạt đổ về. Một cuộc dàn trận không cân sức diễn ra giữa một bên là chính quyền với quân số hơn 500 người, đi đầu là lực lượng cảnh sát cơ động trang bị tận răng; còn một bên là những nông dân tay không tấc sắt, chủ yếu là người già và phụ nữ.

Ảnh: Blog Nguyễn Xuân Diện    Bà cụ 70 tuổi bị CA dùng dùi cui đập đầu bất tỉnh
 

 Bà cụ 70 tuổi bị CA dùng dùi cui đập đầu bất tỉnh
 

Tất cả những con đường dẫn đến khu vực cưỡng chế đều bị cô lập, cảnh sát giao thông chốt chặn nhiều nơi không cho ai đến gần.

 

Khoảng 06:30 sáng, cuộc tấn công bất ngờ diễn ra. Lực lượng cảnh sát cơ động xua chó nghiệp vụ tiến về phía lều trại của dân. Khi đến gần, những con chó nghiệp vụ bất ngờ quay lại không dám cắn người. 

 

Cuộc tấn công bằng chó săn thất bại, phía chính quyền ra lệnh một lực lượng CA hỗn hợp cả thường phục lẫn sắc phục lao vào đập phá lều trại của dân. Với quân số đông gấp đôi, gấp ba lần, phía chính quyền đã ra tay hết sức tàn bạo trong tiếng kêu la thảm thiết của các chị phụ nữ. 

 

Bà con nông dân bị đánh đập dã man, nhiều người bị đánh đến đổ máu. 

 

Một bà cụ hơn 70 tuổi trong nỗ lực giữ đất tuyệt vọng đã phải đổ gục xuống bất tỉnh, sau khi bị công an dùng dùi cui đập mạnh vào đầu. Sau đó, những tên công an khác lôi bà cụ ra khỏi khu vực cưỡng chế rồi bỏ mặc nạn nhân nằm bất tỉnh trên đất. Mãi cho đến khi bị nhiều người dân phản đối, phía chính quyền mới cho xe cứu thương đến chở bà cụ đi cấp cứu.

 

Một số thanh niên có mặt trong khu lều trại cũng bị đánh đập tàn nhẫn, ngay cả khi gục xuống vẫn phải hứng chịu những cú đạp bằng giầy đinh vào đầu, mặt. Trong khi đó, các chị phụ nữ thì bị nắm tóc lôi đi xềnh xệch.

 

Theo ghi nhận, ít nhất một người bị đánh gãy chân, 2 người bị đánh vỡ đầu. Nhiều người bị bắt đi.

 

Sau vài phút ngắn ngủi, cuộc tấn công của chính quyền nhắm vào nhân dân mau chóng kết thúc với “chiến thắng” thuộc về những kẻ đi cướp đất. Người dân bị đẩy ra khỏi khu vực cưỡng chế, trên người mang nhiều thương tích nặng nề. 

 

Hiện tại, sau khi đã băng bó vết thương, bà con nông dân đang kéo về trụ sở xã Liên Minh để phản đối. Trong khi đó, lực lượng công an vẫn có mặt tại hiện trường để bảo vệ những kẻ cướp đất làm công việc đo đạc, phân lô và chia chác.

 

Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

 

--

                        

           Kính thông báo đến quý vị địa chỉ trang nhà và email của Thanh Niên Cờ Vàng (TNCV) đã bị Việt Công đánh cắp  www.thanhniencovang.com , www.thanhniencovang.net,  www.thanhniencovang.org  và thanhniencovang@gmail.com  từ tháng 9 2011 cho tới nay, TNCV đang làm việc với registrar. Sẻ thông báo đến với quý vị khi có kết quả. Hiện tại trang nhà của TNCV đã được chuyển đến  www.TNCVOnline.com 

www.tncvonline.com

http://www.tncvonline.com/cms/home.html

Trân trọng

TNCV

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link