Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, May 12, 2012

Thư kêu cứu cho Văn Giang

 

May 10, '12 1:12 PM

for everyone

Lời ngỏ:

 

Chúng tôi là những người Việt Nam, bao gồm chức sắc các tôn giáo, nhân sĩ trí thức, văn nghệ sĩ, bloggers,… cùng nhiều thành phần khác, kêu gọi quý anh chị em cùng tham gia gửi đi lá thư dưới đây, cùng các địa chỉ đã sọan sẵn để đến được những nơi cần thiết. Công việc này nhằm chia sẻ trong tình đồng bào và cứu vãn cho những hiện trạng đầy nghịch cảnh của người Việt hiện nay.

 

 

Vì tình tương trợ có truyền thống từ ngàn năm của người Việt, chúng tôi mong mỏi quý anh chị hãy bỏ chút thời giờ để ngăn chặn tội ác, cứu giúp những người vô tội.

 

Danh sách email dưới đây bao gồm các cơ quan truyền thông quốc tế, tổ chức phi chính phủ, các tòa Đại sứ quán, Tổng lãnh sự, các nhân vật quan trọng, kể cả các nhân viên của công ty Savills Việt Nam. Quý anh chị chỉ cần copy nội dung thư này cùng các địa chỉ email để gửi đi, nếu đồng ý với nội dung dưới đây. Thậm chí, quý vị có thể gửi đến những địa chỉ hữu hiệu cho công việc này.

 

Xin chân thành cảm ơn.


*

To whom this might concern:

 

We, a group of Vietnamese citizens, are writing to you to express our strong concern about the land dispute in the Ecopark Project in Hung Yen Province, in which Savills is a strategic partner with Viet Hung Urban Development and Investment J.S.C and is responsible for the sales of residential units.

 

Since the project was approved in 2003, Viet Hung Company has offered the farmers the compensation of around 135,000 dong (6.5 US dollars) for each square metre, which means one average household will receive around 150,000,000 dong (7500 US dollars), a very small sum compared to the income they can derive from the cultivation of the land, which can reach up to 50,000-100,000 US dollars per year. This amount of compensation is also insufficient for them to relocate elsewhere and the government has provided no assistance with finding them new jobs or housing.

 

Many farmers do not accept this amount of compensation and have taken the case to court, to the central government level, without any response. The farmers have staged many protests against the Ecopark project that took away their land and their livelihood.

 

However, despite the strong opposition from the farmers, on the morning of Tuesday April 24th, villagers in the district of Van Giang in Hung Yen Province, Vietnam were violently suppressed by riot police while defending their land from being confiscated illegally for the Ecopark project.

 

A force of about 3000 police and unidentified men not wearing uniforms used tear gas and clubs to beat up 700 peasants very violently and destroyed their crops. The protest is unlikely to stop here and might spread to other areas with land dispute issues.

 

As stated on your website, in June 2009, Savills Vietnam signed a strategic partnership with Viet Hung Urban Development and Investment J.S.C (Vihajico) as the exclusive sales agent for all residential components of the first phase at Ecopark. This project so far has proven to be a grave violation of human rights and has been carried out illegally and brutally, destroying hundreds of people’s lives.

 

Savills’ involvement in the project will damage your reputation as a socially responsible business and goes against your commitment “to ethical and responsible conduct”. We believe that you and the country you come from, Britain are strong defenders of human rights and you will not sacrifice your values for profit. We strongly urge you to terminate your partnership with Viet Hung Company and publicly denounce any connection with Viet Hung. To protect the well-being of hundreds of Vietnamese farmers is also in the interest of Savills if you seek to develop sustainable and reputable business in Vietnam in the long term.

 

Vietnamese citizens.

 

*

Gửi tới người có liên quan,

 

Chúng tôi, những công dân Việt Nam, nhân danh những người nạn nhân người Việt, và nhân danh việc bảo vệ quyền con người, đang viết thu cho quý ngài để bày tỏ sự quan ngại của chúng tôi về sự kiện đối tác của công ty Savills UK - Là Công ty cổ phần đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng (chủ dự án Ecopark) đang âm mưu với chính quyền để đàn áp và cướp đoạt ruộng đất của người dân.

Dự án mang tên Ecopark, được thực hiện ở tỉnh Hưng Yên, Việt Nam, trong đó Savills là một đối tác chiến lược với công ty Đầu Tư và Phát Triển Đô Thị Việt Hưng và chịu trách nhiệm bán nhà ở.

 

Dự án này được bí mật chấp thuận năm 2003, mà những người nông dân hoàn toàn không biết, cũng như không được quyền có ý kiến về số phận của mình. Bằng một mức đền bù thấp và cưỡng ép, Công ty Việt Hưng với sự hậu thuẫn của chính quyền tỉnh Hưng Yên, Việt nam, buộc những nông dân nghèo khổ này dời đi nơi khác, mà số tiền đền bù này cũng không đủ để họ định cư ở nơi khác và nhà nước không hỗ trợ giúp họ tìm việc làm hoặc nơi ở mới.

 

Cụ thể hơn, đối tác của công ty Savills đã đưa ra mức đền bù cho các hộ nông dân khoảng 135 ngàn/m2, nghĩa là một gia đình trung bình sẽ nhận khoảng 150 triệu đồng (ước tính vào khoảng 7000 USD), đây là một con số rất thấp so với thu nhập họ có thể nhận được từ việc trồng trọt, có thể lên tới 1-2 tỷ đồng hàng năm (tức vào khoảng 50.000 - 100.000 USD/ năm). Và với số tiền ép buộc đó trong hiện trạng kinh tế Việt nam lúc này, đồng nghĩa sẽ đẩy hàng ngàn con người vào cảnh bần cùng và tuyệt vọng.

 

Nhiều người nông dân không chấp nhận mức đền bù trên và đã đâm đơn kiện lên đến cấp trung ương nhưng không được phản hồi. Họ đã tổ chức biểu tình nhiều lần phản đối dự án Ecopark thu hồi đất và làm mất đi nguồn sinh sống của họ. Tuy nhiên, bất chấp việc người dân phản đối kịch liệt, vào sáng thứ 3 ngày 24-4, dân làng ở huyện Văn Giang tỉnh Hưng yên đã bị đàn áp dã man bởi cảnh sát chống bạo động khi bảo vệ đất đai khỏi bị chiếm trái phép cho dự án Ecopark.

 

Một lực lượng khoảng 3000 cảnh sát và thanh niên không mặc đồng phục đã dùng hơi cay và dùi cui để đánh đập khoảng 700 người nông dân một cách bạo lực và phá hủy cây trồng của họ. Thậm chí xông tận vào nhà từng nông dân để hành hung.

 

Nhiều người nông dân đã bị đánh đập, đã bị bắt, bị đe doạ, cuộc sống của những người này đã chỉ còn là sự sợ hãi, căm phẫn và tuyệt vọng.

 

Những thông tin về cuộc đàn áp đã bị bưng bít bởi hệ thống truyền thông của chính phủ Việt Nam. Tuy nhiên, quý vị có thể tìm thấy những hình ảnh tàn bạo này ở các trang tin tức, đặc biệt là hình ảnh ở các địa chỉ như:

 

 - http://www.youtube.com/watch?v=s1KghqASDXU

 - http://www.youtube.com/watch?v=fLNFs7oIaWk

 - http://www.youtube.com/watch?v=tYWdaO3bjxY

 - http://www.youtube.com/watch?v=5ajMPgxnVeg

 - http://www.youtube.com/watch?v=LZ9lZxQUcSo

 

Như được viết trên trang web của công ty, vào tháng 6 năm 2009, Savills Vietnam đã ký đối tác chiến lược với Việt Hưng là đại diện bán nhà ở duy nhất của dự án. Tới nay việc cưỡng chiếm đất đai đã được thực thi một cách trái phép và bạo lực. Chủ trương dùng công an, quân đội và những thành phần thường phục của chính phủ Việt Nam để đàn áp nông dân để tiến hành dự án này là một vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Kết quả đã khiến hàng ngàn người dân sa vào đường cùng.

 

Chúng tôi tin rằng Vương quốc Anh, cũng như công ty danh tiếng Savills cũng sẽ phải phẫn nộ khi nhìn thấy những sự dã man và cướp bóc, nhân danh sự phát triển như vậy, trong câu chuyện này. Và chúng tôi cũng tin rằng việc tham gia vào dự án này, không cần suy xét, sẽ làm hủy hoại danh tiếng của công ty, vốn là một thương hiệu tự hào của Anh Quốc.

 

Chúng tôi cũng tin rằng công ty Savills UK và Vương quốc Anh,  là những người ủng hộ nhân quyền và công lý, sẽ suy xét và cân nhắc việc hoãn hoặc dừng hợp tác này, cho đến khi quyền lợi và mạng sống của của những nạn nhân trong dự án Ecopark, Hưng Yên, Việt Nam được bảo đảm.

 

Ký tên: Những công dân Việt Nam.

Vì Sao Tôi Chấp Nhận Gian Nan

Vì Sao Tôi Chấp Nhận Gian Nan

Ngô Mai Hương

Ngô Mai Hương và phu quân Nguyễn Quốc Quân

(LTS Việt Báo: Tác giả Ngô Mai Hương là phu nhân của Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động dân chủ bất bạo động vừa bị nhà nước CSVN bắt ngày 17/4/2012 khi tới phi trường Tân Sơn Nhất và sẽ bị khởi tố vì “khủng bố.” TS Quân cũng vừa được 6 Dân Biểu Mỹ ký tên chung, kêu gọi CSVN trả tự do tức khắc cho  Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân vì chủ trương hoạt động bất bạo động chứ không có gì bạo lực. Việt Báo trân trọng cảm ơn tác giả Ngô Mai Hương đã chia sẻ những cảm xúc trong bài tùy bút sau)

 

*

Buổi sáng trời mưa bụi, tôi rời khỏi nhà một mình, tôi đi lại con đường tôi và anh Quân vẫn dẫn mẹ tôi đi bộ mỗi sáng. Trí còn ngủ, chắc Khoa cũng vậy, các con chưa biết bố bị bắt rồi. Tôi nhìn lên bầu trời đầy mây xám, tôi nhớ những cánh hoa sao cô đơn, quay tròn trên con đường dẫn vào ngôi trường Trưng Vương.

 

 

Tôi nhớ 37 năm về trước, sau ngày 30/4 tôi trở về lại  nhà, bố tôi đã đi mất. Những đám khói từ đống quần áo lính ai đốt ngoài ngõ còn âm ỉ cháy, và cái hình ảnh người lính nằm chết bên vệ đường cứ vương vất mãi trong trí óc tôi. Tôi đã trốn vào một góc tối và khóc một mình. Sau này khi đã ra hải ngoại, có đêm tôi đã nằm mơ thấy lại cảnh ấy. Và lạ lùng trong giấc mơ tôi lại thấy bố tôi về. Bố tôi quàng vai tôi và nói: “Đừng khóc con, bố không sao đâu”. Thực sự tôi đang cần được nghe một câu nói tương tự. Tôi đang cần nghe chồng tôi nói câu đó, như anh đã nói với tôi nhiều lần trước khi đi: “Đừng sợ, đừng lo, anh không sao đâu”. Anh đâu biết rằng đêm qua cái cảm giác lo sợ lại tràn đến quật tôi ngã. Tôi cảm thấy đau toàn thân, tôi cuộn tròn trong bóng đêm cố nghĩ đến những điều anh đã dặn: “Nếu lỡ có gì xảy ra cho anh, nếu anh bị bắt, phải xa gia đình một thời gian, thì H phải coi đó là sự xa cách của không gian, của khoảng cách, anh vẫn luôn ở cạnh bên H”.

 

Thu Hương, cô em gái anh Quân lại gọi cho tôi và khóc. Thu Hương lo sợ cho anh và nghĩ dại. Không biết Thu Hương có trách tôi là đã không ngăn cản anh Quân không? Tôi làm sao giải thích cho Thu Hương hiểu được lòng tôi. Khi mình thương ai, mình muốn người đó làm được điều họ mong ước.

 

Mấy lần tôi cản anh, anh đã nói với tôi: “Anh sống đủ rồi, cho anh được đóng góp chính  mình cho sự đổi thay của đất nước”. Mà đâu phải chỉ mình anh, còn những anh em khác nữa, và còn biết bao nhiêu người đang chịu tù đày trong nước. Còn chính tôi thì sao? Tôi có thật sự muốn đóng góp phần của mình không? Khi nhìn thấy người lính nằm chết bên vệ đường, tôi chỉ mới 15 tuổi. Lúc đó, tôi không làm được gì cả cho anh, nhưng bây giờ tôi có thể. Dù đóng góp ấy nhỏ bé so với những hy sinh của họ.

 

Mỗi buổi sáng, khi tôi đang loay hoay nấu ăn sáng cho mẹ tôi, thế nào cũng nghe anh Quân nói mấy câu: “Giờ này hai vợ chồng mình chắc đã đi bộ hết cánh đồng, rồi ghé qua nhà bác Ba, bác Bảy gì đó…”

 

Hoặc anh nói về cái cư xá sinh viên dành cho học sinh nghèo; mà anh dự định thực hiện khi đất nước có dân chủ. Những ước mơ của anh về cuộc sống tương lai của hai vợ chồng ở Long Xuyên, Rạch Giá… Những nơi tôi chưa từng sống qua, ngoại trừ một tháng ngồi tù vượt biên tại trại tù Tà Niên, Rạch Sỏi.

 

Năm năm dạy học tại Rạch Giá là khoảng thời gian in đậm nhất trong lòng anh. Khi chúng tôi mới cưới nhau, anh thường kể cho tôi nghe chuyện về thời gian đó, về học trò của anh.

 

Anh Quân không phải là người làm chính trị, và anh sẽ không bao giờ trở thành một người làm chính trị. Anh chỉ là một thầy giáo, một người thầy rất thương học trò. Anh rất ngại ngùng khi được khen tặng, và ngại nhất là phải đeo vòng hoa. Lần đón anh về năm 2007, nhiều người quí mến anh, đi đón, tặng hoa, đeo vòng hoa lên cổ cho anh là anh lại tìm cách tháo xuống ngay; tôi đứng bên cạnh cứ sợ anh làm buồn lòng họ. Vậy mà, anh đã làm tôi ngạc nhiên hôm anh dắt tôi đi dự buổi tiệc họp mặt của trường Kiên Thành. Hôm đó, các thầy cô giáo ai nấy đều được tặng một vòng hoa lan tím đeo trên cổ. Thoạt đầu, nhiều học trò các khoá sau, không nhận ra anh nên anh không có một vòng hoa nào cả. Anh gọi một anh học trò đến gần và nói: “Em cho thầy xin một vòng hoa, thầy là một thầy giáo”. Trước đôi mắt ngạc nhiên của tôi anh bảo: “ Học trò làm cho mình, không vì bất cứ lý do gì mà mình không đeo, lát nữa sau tiệc họ cũng vất hết, mà tội cho tấm lòng của học trò”.

 

Mặc dù luôn trấn an tôi, nhưng tôi thấy cung cách của anh giống như anh đang chuẩn bị cho một chuyến đi hơi lâu. Anh dặn dò tôi đủ thứ điều, người mà anh lo lắng quan tâm nhất lại chính là tôi. Thật ra, anh biết tánh hai cháu rất giống bố, với cái cứng cỏi và gan lì, cả ba bố con hay làm mẹ buồn; nhất là những gan lỳ và dại dột của những năm tuổi teen của các cháu. Lập gia đình với anh Quân, ngay từ lúc ban đầu chúng tôi  đã gặp nhiều sóng gió. Tôi là một “daddys girl” rất thương bố.  Ngày sắp rời VN, sắp gặp lại ông; tôi tự hứa với lòng rằng tôi sẽ không bao giờ cãi bố tôi, sẽ làm tất cả theo nguyện vọng của ông. Vậy mà rồi tôi thất hứa khi nhận lời cầu hôn của anh Quân. Bố mẹ tôi không bằng lòng anh, vì sợ lấy anh, tôi sẽ khổ, và cũng vì anh đến cùng lúc với một người khác có tương lai hơn. Những ngày ấy, chẳng biết tại sao Chicago trời cứ đầy mưa gió và sấm sét. Ngày nhận bó hoa đầu tiên anh tặng, là lúc San Francisco bị động đất lớn, tôi không thể nào liên lạc được với anh vì đường dây điện thoại bị gián đoạn. Rồi tiếp theo là những ngày buồn bã, đầy sóng gió trong gia đình do chuyện của chúng tôi. Sau này tôi có ghi lại trong một bài thơ viết tặng anh:

 

Vì em lỡ cãi mẹ lấy anh

Có bầu trời đầy sao chứng giám

Có chiều mưa và những ngày u ám

Nên đất trời biết mình yêu nhau.

 

Như đã nói ở trên, anh Quân là một thầy giáo và anh là một ông thầy rất nghiêm khắc. Khi về làm vợ anh cũng là lúc tôi chập chững bước vào đời. Những khó khăn trong công việc ở sở, khi đem chia sẻ với anh, lúc nào anh cũng ân cần, nhưng nghiêm trang bảo tôi: “Những khó khăn đó H phải tự vượt qua, nếu không H cũng sẽ gặp ở nơi khác”. Tánh anh không chiều chuộng, anh quí trọng những con người vượt khó, nên chờ đợi điều đó ngay cả đối vợ con mình. Có nhiều đêm tôi đã thầm oán trách anh và chỉ mong sao được chạy về với mẹ mình. Cho đến khi tôi trở thành một nhân viên danh dự của sở, cho đến khi tôi đứng  vững trên đôi chân của mình tôi mới hiểu được bài học của anh đã cho tôi.

 

Năm 2007, anh ở tù chung với một em trai ở Tây Ninh. Em đã 22 tuổi mà không biết đọc. Khi trại giam đưa bản cáo trạng cho em ký, em mới thú nhận với anh là em mù chữ. Vậy là anh gỡ vôi trên tường làm phấn để dạy em học mỗi đêm trên bản luận tội của em. Có lúc em lười biếng, muốn trốn học, em làm bộ đọc thuộc làu làu câu: Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam… trên đầu trang giấy và xin được nghỉ sớm. Em tưởng là em có thể qua mắt được ông thầy của em; em đâu biết rằng ngày xưa thầy cũng đã từng ở ngôi thứ ba - nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò. Thầy chỉ cần bịt tay vào một vài chữ, rồi bắt em đọc chữ kế tiếp là cậu học trò ngớ mặt ra ngay, thế là em lại phải ngồi ngay ngắn lại để học.

 

Tánh anh Quân gan lì nhưng nhiều tình cảm. Một lần nghe một em bé Mỹ lai hát vọng cổ cũng làm anh ràn rụa nước mắt. Anh quan tâm nhiều đến giáo dục, đến lớp người trẻ. Những ngày ngồi  tù ở Nguyễn Văn Cừ, nhìn những quản giáo trẻ đi lại ngoài hành lang, anh bảo với tôi là anh thấy rất thương họ. Anh ngồi tù bên trong nhưng thân phận của họ cũng chẳng khác gì anh. Anh mong những việc anh làm có thể phần nào đóng góp  vào sự đổi thay của đất nước để chính những người công an này thấy được một cuộc sống tốt hơn cho chính bản thân họ và cho đồng bào họ.

 

Trước năm 2007, anh về VN để kiếm người phụ anh làm phần mềm dịch tự động từ tiếng Anh sang tiếng Việt. Trong dịp này, anh đã dẫn cô bé gái, con học trò cũ của anh từ Rạch Giá lên Sài Gòn đi theo anh khắp nơi. Anh bảo: “Cháu 16 tuổi mà trông như một cô bé lọ lem, đen đủi, ốm yếu. Hễ mở miệng ra là lại nói về bác Hồ, anh dẫn cháu đi cho cháu làm quen với các anh chị sinh viên trên Sài Gòn, cho cháu nhìn thấy một thế giới khác”. Chính những tình cảm dạt dào của anh, chính con người rất thầy giáo trong anh, đã làm cho tôi có thể chấp nhận mọi gian nan để anh được làm tròn những điều anh mong ước.

 

Có người bảo rằng con người là sinh vật cô đơn nhất trên hành tinh này. Tôi đang một mình nhưng tôi không cô đơn, tôi biết tôi sẽ còn buồn, sẽ còn lo, nhưng tôi sẽ vượt qua được tất cả. Có lần anh Quân bảo tôi, ở trong tù có những lúc anh đã tìm cách nói chuyện với tôi, anh tin là thần giao cách cảm sẽ giúp anh làm được điều đó, và nhiều đêm anh đã dặn tôi từ rất xa là tôi hãy yên lòng, hãy an tâm.

 

Tôi không biết lúc này, anh có nghe được tôi nói hay không, nhưng tôi muốn đọc một text message mà Khoa gởi về cho mẹ. Anh về lại Sacto thăm con trước ngày đi, anh đã nói thật với con về chuyến đi của mình. Khoa kể lại cho mẹ nghe rằng: hai bố con đi ăn phở, rồi vì mãi dặn dò con, gọi phở ra mà anh chẳng ăn miếng nào. Tôi thầm đọc cho anh nghe những điều Khoa viết. Tôi muốn anh biết rằng con đã lớn, đã trưởng thành. Khoa viết những điều này cho mẹ sau hai ngày anh rời Mỹ: “Hi mom, I just wanted to say that I really respect and love both you and dad. I know that dad being away scares you, but you should know that I will always be there for you and try my hardest to make sure you have a comfortable life. I want our family to fulfill our dreams and live happily anh I know dad wanted too. Please, dont be afraid, I love you”.

 

Không biết bố đã nói gì với Khoa về ước mơ của bố, nhưng một lát nữa đây khi về đến nhà tôi sẽ phải báo tin cho các con tôi là công an Việt Nam đã giữ bố. Chắc Khoa, Trí sẽ buồn nhưng các cháu sẽ hiểu. Và nếu các cháu chia sẻ được những khó khăn với bố mẹ trong lúc này, các cháu cũng biết được những giá trị về trách nhiệm của bố mẹ đối với quê hương, đối với cội nguồn của mình.

 

Ngô Mai Hương


DienDanCTM
nguồn: http://www.vietbao.com/D_1-2_2-67_4-191823_15-2/

 

Mời quý vị xem video phỏng vấn của SBTN với bà Hương Giang, vợ Ts. Nguyễn Quốc Quân:

 

http://www.youtube.com/watch?v=yIfSJ1kW2NE

Để tang đất

Để tang đất

Nguyễn Thị Từ Huy

Để gọi lãnh thổ quốc gia, người Việt chúng ta dùng một từ ghép tổng hợp: “đất nước”, ghép hai yếu tố chính tạo nên lãnh thổ. Huyền thoại về nguồn gốc dân tộc, câu chuyện rồng-tiên, gắn với hình ảnh đất (bao hàm cả núi) và nước. An Dương Vương, trong truyền thuyết, khi làm mất đất đã chọn nước (biển cả) làm mồ chôn của mình. Ý nghĩa của đất và nước đã được bàn nhiều, ở đây không nhắc lại nữa.

Không phải ngẫu nhiên mà người nông dân Nam Định mới đây đã đeo khăn tang trong nỗ lực cuối cùng và tuyệt vọng để gìn giữ đất sống của họ. Vì họ đã biết trước rằng không thể giữ được đất, và vì đất đối với họ chính là cuộc sống, là linh hồn.

Đất mang một giá trị thiêng liêng. Đất làm nên bản thể sâu thẳm của người nông dân, đất là một trong những yếu tố định nghĩa người nông dân. Đơn giản là vì nếu không còn đất canh tác thì họ không còn là nông dân nữa. Sâu xa hơn, vì họ gắn bó với đất suốt đời, vì họ “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” trong suốt cuộc đời họ. Cái tư thế “bán mặt cho đất” khiến họ thiết lập một mối quan hệ đặc biệt với đất, mà có thể nông dân ở những nước công nghiệp hóa không còn cảm nhận được. Vì thế mà đất là máu thịt của họ, là sinh mệnh của họ.

 Vì thế mà họ để tang đất. Đây là điều mà những kẻ cướp đất của họ không thể nào hiểu được, bởi lẽ đối với những người thu các lợi nhuận khổng lồ từ đất đai thì đất chỉ được nhìn như một phương tiện sinh lãi mà thôi.

Người nông dân để tang đất, người ngư dân để tang biển, và những người Việt Nam đang trong thời kỳ để tang đất nước. Cứ nhìn cách mà chính phủ của một đất nước nhỏ bé như Philippines bảo vệ biển của họ, và cách mà chính phủ Việt Nam đang tiến hành trước mối đe dọa hàng này, mối đe dọa toàn diện của Phương Bắc, thì bất kỳ ai có chút ít óc phân tích và có chút tình tình cảm với lãnh thổ này đều cảm thấy dâng lên trong lòng cảm giác tang tóc, cái cảm giác mà một người nông dân Văn Giang đã thốt lên thành lời trong cái ngày người ta cướp đất của ông: “thế này thì mất nước”.

Vì sao vào thời khắc mất đất người nông dân lại nghĩ tới chuyện mất nước?

Khi những người có quyền quyết định sinh mệnh quốc gia ủng hộ những kẻ cướp đất thì, đối với họ, cả bên ăn cướp lẫn bên bảo trợ, đất chỉ là một món hàng hóa đẻ ra lợi nhuận, thậm chí siêu lợi nhuận, ngoài ra không có một giá trị nào khác. Trong trường hợp đất tuyệt đối không còn mang một chút giá trị tinh thần nào nữa, trong trường hợp các nhà chức trách (không phải cá biệt mà là phổ biến) có thể đàn áp những người nông dân khốn khổ, tước đoạt sinh mệnh (đất) của người nông dân, chỉ vì lợi nhuận của cá nhân mà thôi, thì làm sao còn có thể hy vọng rằng các nhà chức trách đó sẽ sống chết cho cái lãnh thổ này, cái lãnh thổ chỉ có ý nghĩa khi nó tồn tại với tư cách là một giá trị tinh thần?

Khi quân đội và cảnh sát, vốn là những lực lượng bảo vệ tổ quốc và bảo vệ nhân dân, chính thức đứng ra trấn áp nhân dân, thì người dân còn biết hy vọng vào cái gì?

Các giá trị mà quân đội và cảnh sát bảo vệ là gì? Chức trách và nhiệm vụ của quân đội và cảnh sát là gì? Khi quân đội và cảnh sát không cần biết đất có ý nghĩa như thế nào đối với người nông dân, không cần biết họ sẽ sống chết như thế nào, và hơn thế, không ghê tay khi đánh đập hành hung họ, thì thử hỏi giờ đây điều mà người dân còn có thể trông mong ở lực lượng quân đội ấy và cảnh sát ấy là gì?

Thực tế của Hưng Yên, Nam Định, Hải Phòng, và nhiều địa phương trên đất nước này, liên quan đến việc tranh chấp đất đai, cho thấy rằng, đối với một bộ phận xã hội, cái bộ phận có quyền quyết định, từ lâu đất đã thôi không còn là một giá trị tinh thần, chỉ còn là miếng mồi béo bở để hốt bạc mà thôi.

Đã có bao nhiêu dự án liên quan tới đất được tiến hành suốt gần nửa thế kỷ vừa qua?

Những cơn sốt đất kéo dài nhiều thập kỷ qua đã phá hủy hồng cầu của những kẻ hưởng lợi từ đất, khiến máu của họ trở nên lạnh ngắt và tim họ trở thành sắt đá.

Tình cảm nhân đạo, ý thức về đạo lý, về tình người, về sự công bằng, về pháp luật… đã đóng băng hoặc đã tiêu biến ở họ. Điều kinh khủng khiến cho cơn sốt của họ không giảm, và nhân tính của họ không ngừng bị phá hủy, là họ khám phá ra rằng, với lợi nhuận thu được từ đất họ có thể điều khiển cả pháp luật, cả bộ máy công quyền, cả cảnh sát và quân đội, như những gì mà người dân Việt Nam phải chứng kiến thời gian vừa qua, và hẳn còn chưa chấm dứt.

Đất càng lên giá, càng là đối tượng đầu cơ siêu lợi nhuận thì càng mất đi giá trị tinh thần. Đất càng lên giá thì con người càng bị coi rẻ. Cứ như thể trong xã hội này, chỉ có một số ít đáng được hưởng cuộc sống của con người, còn đa số còn lại thì phải chịu một đời sống khổ sở, dù đó là giáo viên, viên chức, công nhân hay nông dân. Đấy là lý do để người ta có thể xây những khu đô thị đảm bảo không gian sinh hoạt lý tưởng cho một số kẻ có tiền bằng cách đẩy những người dân vào cảnh khốn cùng. Và đất càng lên giá thì đất nước càng bị những kẻ hưởng lợi từ đất coi rẻ. Đấy là lý do để người nông dân than lên tiếng than mất nước.

Và họ để tang đất.

 

Sài Gòn, 9/5/2012

N. T. T. H.

Cánh đồng vàng đã mất: Bán lúa non trên cánh đồng trăm triệu

Cánh đồng vàng đã mất: Bán lúa non trên cánh đồng trăm triệu

Nam Hải

(Dân Việt) – Những mảnh ruộng màu mỡ biến mất, người dân Xuân Quan (huyện Văn Giang, Hưng Yên) đương đầu với một tương lai mù mịt. Hướng tạo việc làm mới được vẽ lên bằng những ý tưởng lãng mạn, không thực tế.

Mua mù, bán bốc

“Hiện anh trai tôi có 5 suất đất thuộc khu dịch vụ Chiêm Mai, xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, Hưng Yên cần bán. Mỗi suất 40m2, giá bán 230 triệu đồng/suất (không thương lượng)”.

Thông tin ấy đã xuất hiện đầy trên mạng thông tin nhadat24h.net. Nhưng quả thực nếu hỏi nhà đầu tư này xem vị trí cụ thể của miếng đất ở đâu tại khu Chiêm Mai thì có lẽ chẳng bao giờ nhận được câu trả lời. Đơn giản là những chủ nhân đầu tiên của món hàng, những nông dân ở Xuân Quan còn chưa biết là miếng ấy ở đâu, mặt mũi thế nào.

Gia cảnh của bà Gián rất đáng thương.

Gia cảnh của bà Gián rất đáng thương.

Mỗi hộ dân tại Xuân Quan được dự án dành cho trên dưới 40m2 đất liền kề khu đô thị Ecopark để làm khu dịch vụ. Tuy nhiên, nhiều hộ vì nhiều lý do đã phải bán đất non với giá 1 – 2 triệu đồng/m2. Riêng Đội 1, Xuân Quan đã có trên 20 gia đình phải bán miếng đất – cần câu cơm cuối cùng khi mất toàn bộ đất canh tác khi chưa biết hình thù mảnh đất ấy ra sao.

Ông Phạm Phú Chu -trưởng thôn lắc đầu: “Họ đến nhờ tôi ký giấy làm chứng bán đất dịch vụ, người mua cũng mua bừa, người bán cũng bán bừa, gọi là mua mù, bán bốc”.

Lý do của việc bán “lúa non” này cũng đơn giản như việc bán lúa non thật: Bí tiền. Người tiên phong cho phong trào bán “lúa non” này là gia đình bà Nguyễn Thị Gián, gia đình này cũng bị thiệt thòi nhất vì giá đất lúc đó rất rẻ.

Chúng tôi đến nhà bà Gián đúng vào lúc cô con gái út Đặng Thị Hoà vừa đi chữa bệnh về. Tháng nào cũng thế, chị phải làm một hành trình khôi hài: Từ nhà ra thị trấn Văn Giang lấy một cái giấy, cầm giấy lên thành phố Hưng Yên lấy thêm cái giấy nữa (mất khoảng hơn trăm km), sau đó vòng về Hà Nội chữa bệnh dù từ nhà chị đến Hà Nội chỉ 13 km. Cái này là thủ tục bắt buộc để được bảo hiểm y tế.

Chị bảo: “Bệnh của tôi, hết tiền là chết”. Cả tiền đền bù và tiền bán đất dịch vụ được gần 200 triệu đồng nhưng hiện nay hỏi đến số tiền ấy, bà Gián bảo: “Hết rồi! Nhà có 8 người, nhận tiền đền bù, tiền bán đất đã mấy năm nay, công ăn việc làm không có, con gái út của tôi lại ốm đau liên tục. Mảnh ruộng, cơ nghiệp của cả nhà tiêu được có 3 năm là hết sạch, không biết những năm tới sống bằng gì, hết ruộng, hết bãi, muốn đi làm thuê cho các chủ vườn cũng không được nữa”.

Việc mở ra hướng kinh tế mới là làm dịch vụ tại khu đô thị cho người dân được các nông dân tại đây nhận định “là trò dỗ trẻ con”.

Đơn giản vì chúng tôi là nông dân

Việc gia đình bà Gián buộc phải bán đất dịch vụ còn có thêm một lý do nữa: Đó là bà sợ khi khu đô thị hoàn thiện thì bà không biết lấy đâu ra tiền để nộp cho cái gọi là “Đóng góp đầu tư hạ tầng kỹ thuật”. Hiện tại con số này vẫn chưa được công bố chính thức, chính vì vậy nhiều hộ dân nghi ngờ tính chân thực của việc dành cho dân mất đất khu dịch vụ liền kề.

Trước hướng kinh tế mới mà chính quyền và nhà đầu tư vẽ lên cho những người dân Xuân Quan, ông Phạm Phú Chủ thẳng thắn: “Cho chúng tôi làm dịch vụ là viển vông. Đơn giản vì chúng tôi là nông dân”.

Một sào Bắc Bộ đất thu hồi được giao 10m2 đất dịch vụ. Mức đất nhỏ nhất cho 1 gia đình là 40m2. Một suất liệt sĩ được giao 20m2. Các hộ được diện tích hơn 100m2 phải nhận 2 – 3 vị trí khác nhau, phù hợp với quy hoạch được duyệt.

Với ý tưởng là những hộ dân ở đây sau khi mất đất sẽ chuyển sang buôn bán các đồ nhu yếu phẩm phục vụ cho khu đô thị để sinh sống, có lẽ chính quyền và nhà đầu tư đã quên rằng:

Ecopark sẽ là khu đô thị hiện đại bậc nhất với hệ thống siêu thị cung cấp hàng đầy đủ, thuận tiện và nhanh chóng. Sẽ chẳng còn mấy chỗ cho việc buôn thúng bán mẹt, nhỏ lẻ như tưởng tượng. Đến lúc ấy, ngay việc vào khu đô thị hiện đại này để làm những công việc phổ thông cũng cần một trình độ, sức khoẻ nhất định. Ngay điều đơn giản ấy, những nông dân Xuân Quan cũng khó đáp ứng nổi.

Công trình thủy lợi Bắc Hưng Hải cũng không thể giúp gì cho cánh đồng này, vị trí đắc địa không thể giúp gì cho cánh đồng này. Những nghệ nhân, những “bàn tay vàng”, những bằng khen cho người nông dân sản xuất kinh doanh giỏi cũng không giúp gì được cánh đồng này… Vĩnh biệt cánh đồng trăm triệu.

N. H.

Nguồn: http://danviet.vn/87523p1c24/canh-dong-vang-da-mat-ban-lua-non-tren-canh-dong-tram-trieu.htm

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link