Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, May 16, 2012

Mỹ - Trung đối đầu tại Đông Nam Á

Chủ nhật 13 Tháng Năm 2012

Mỹ - Trung đối đầu tại Đông Nam Á

Lính Mỹ và Philippines tập trận chung tại Ternate, ngoại ô Manila ngày 19/04/2012.

Lính Mỹ và Philippines tập trận chung tại Ternate, ngoại ô Manila ngày 19/04/2012.

REUTERS/Romeo Ranoco

Thụy My

Le Monde nhận định, việc Bắc Kinh yêu sách chủ quyền tại Biển Đông làm cho các nước trong khu vực hết sức lo ngại. Các quốc gia này tăng cường hợp tác quân sự với Washington, đúng lúc đại cường này đang lại hướng về châu Á. Việc Hoa Kỳ quay về với khu vực, đặc biệt là trong quan hệ với Philippines, Việt Nam, Úc và Nhật Bản, được Trung Quốc coi là một dấu hiệu báo động. Thế là Bắc Kinh bèn đẩy nhanh những quân cờ, như đã hành động tại bãi Scarborough.

Phụ trang địa chính trị của báo Le Monde số ra cuối tuần này được dành cho hồ sơ mang tựa đề « Đông Nam Á : Trung Quốc và Hoa Kỳ mặt đối mặt ». Hồ sơ trên hai trang lớn bên trong mang tên « Biển Đông, một khu vực nguy cơ cao mới » với các bài viết công phu « Chiến lược việc đã rồi của Trung Quốc », « Hoa Kỳ tái cam kết lâu dài tại châu Á » « Philippines đang ở tuyến đầu » của các thông tín viên Le Monde tại Bắc Kinh, Washington và Thái Lan.

Hoa Kỳ tái cam kết lâu dài tại châu Á

Thông tín viên Corine Lesnes tại Washington nhấn mạnh đến một sự « Tái cam kết lâu dài của Hoa Kỳ tại châu Á ». Ngay từ tháng 11/2011, Ngoại trưởng Hillary Clinton đã viết trên tạp chí Foreign Affaires rằng định hướng này là « nỗ lực ngoại giao quan trọng nhất trong thời đại chúng ta ». Phía Mỹ nghĩ rằng châu Âu sẽ phản đối, nhưng không có gì xảy ra, châu Âu đang bận lo giải quyết cuộc khủng hoảng Hy Lạp.

Tiếp theo đó là chuyến công du dài ngày vào giữa tháng 11/2011 của Tổng thống Barack Obama gây ấn tượng cho các nhà ngoại giao châu Âu : 9 ngày, vượt 35.000 km, với đoàn tùy tùng 200 người. Ông Obama đã đẩy mạnh một hiệp định tự do thương mại với 8 nước ở Thái Bình Dương, loan báo gởi thủy quân lục chiến Mỹ đến Úc, ký hiệp ước đối tác ưu đãi với Indonesia…chứng tỏ Hoa Kỳ muốn khẳng định vai trò lãnh đạo tại khu vực này trong nhiều thập kỷ tới.

Theo Le Monde, chính quyền Mỹ muốn cho thấy chương Irak - Afghanistan đã khép lại, nay Hoa Kỳ sẽ hiện diện thường trực tại châu Á - nơi mà Mỹ nhập khẩu hàng hóa nhiều nhất và cũng là thị trường xuất khẩu lớn thứ hai của Mỹ, kể từ năm 2000. Ngay từ đầu nhiệm kỳ, ông Obama đã cho biết sẽ hướng về châu Á, và chuyến công du đầu tiên của bà Hillary Clinton tháng 2/2009 được dành cho hội nghị ASEAN tại Việt Nam, trong khi trước đó chỉ có các trợ lý tham dự. Một năm sau đó tại Hà Nội, bài diễn văn của bà Clinton đã nhấn mạnh việc tự do hàng hải tại Biển Đông nằm trong số các lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ, làm cho Bắc Kinh giận dữ.

Le Monde nhận định, chính quyền Mỹ đã làm việc rất có phương pháp. Hoa Kỳ tham gia vào các hoạt động khu vực, thậm chí tổ chức hội nghị thượng đỉnh APEC 2011 tại Hawai. Washington nối lại các quan hệ thân thiện với những nước thuộc loại trung bình như Indonesia và Hàn Quốc, và trấn an tất cả các quốc gia nào lo sợ trước sức mạnh Trung Quốc, kể cả các chế độ độc tài.

Mỹ củng cố quan hệ với một số láng giềng của Trung Quốc như Ấn Độ, còn với Việt Nam, bà Clinton đã viện tới lịch sử, trong một cuộc hội thảo các chuyên gia Việt-Mỹ về cuộc xung đột trong thập niên 70 và chiến lược Mỹ trong khu vực. Bà ký hiệp định tăng cường hợp tác quân sự với Philippines, và khuyến khích Miến Điện nới tay với các nhà đối lập. Hoa Kỳ dự định đưa bốn chiến hạm neo đậu tại Singapore, và sắp tới 2.500 thủy quân lục chiến Mỹ sẽ được triển khai tại căn cứ Darwin của Úc.

Song song đó, Barack Obama cũng ý tứ dành một trong những chuyến công du đầu tiên cho Trung Quốc, cố gắng duy trì quan hệ tốt với Bắc Kinh. Chỉ trong tháng Giêng năm nay, Hồ Cẩm Đào và ông Obama đã gặp gỡ 10 lần, và từ khi đưa ra đối thoại chiến lược với Bắc Kinh năm 2009, mỗi năm các đại diện Mỹ - Trung có đến 60 cuộc gặp.

Các nhà chiến lược Mỹ muốn có một châu Á ổn định, tránh nguy cơ đối đầu giữa hai người khổng lồ trong khu vực là Ấn Độ và Trung Quốc. Nhưng sức mạnh của Bắc Kinh càng tăng thì Hoa Kỳ càng cần phải đảm bảo cam kết với các đồng minh - một điều mà Le Monde cho rằng không phải dễ dàng, trong khi đang phải siết chặt ngân sách.

Chiến lược đặt nước khác vào tình thế chuyện đã rồi

Trong bài « Chiến lược việc đã rồi của Trung Quốc », thông tín viên Brice Pedroletti nhắc đến hai lời tuyên bố của các lãnh đạo Bắc Kinh. Một là vào năm 1988, khi Tổng thống Corazon Aquino của Philippines nói rằng về mặt địa lý thì Philippines gần Trường Sa hơn, Đặng Tiểu Bình đã trả đòn ngay : « Về mặt địa lý, thì Philippines cũng không xa Trung Quốc bao nhiêu ! ». Hai là tuyên bố của Ngoại trưởng Trung Quốc trong diễn đàn khu vực ASEAN tại Hà Nội năm 2010 : « Trung Quốc là một nước lớn, còn các nước khác là nước nhỏ. Đó là một thực tế ! ».

Tờ báo đặt câu hỏi, liệu cái lý của kẻ mạnh sẽ chiếm ưu thế tại Biển Đông hay không ? Vụ đối đầu với Philippines tại bãi Scarborough mà Bắc Kinh gọi là Hoàng Nham đảo, kéo dài từ đầu tháng Tư đến nay cho thấy chiến lược của Trung Quốc. Theo nhà Trung Quốc học Jean-Pierre Cabestan thì Bắc Kinh - hiện chỉ kiểm soát được Hoàng Sa trong số ba nhóm quần đảo và bãi đá ngầm tại Biển Đông - có vẻ chưa muốn thay đổi nguyên trạng tại đây, nhưng chủ yếu tìm cách chiếm lấy các vùng biển xung quanh. Còn một chuyên gia nước ngoài về hải quân tại Bắc Kinh phân tích, Trung Quốc sử dụng chiến lược « đặt người khác trước việc đã rồi ». Bắc Kinh không sử dụng hải quân để can thiệp trong các vụ tranh chấp, mà gởi đến các lực lượng bán quân sự.

Le Monde cho biết, các lực lượng này thuộc năm cơ quan, trong đó có hai lực lượng hiện đại nhất, can thiệp thường xuyên vào Biển Đông nhất là lực lượng Hải giám (CMS) trực thuộc Quốc gia Hải dương cục, dưới quyền Bộ Đất đai và Tài nguyên, cơ quan Kiểm ngư thuộc Bộ Nông nghiệp. Ba lực lượng còn lại là hải quan, tuần duyên và an ninh hàng hải. Hiện bốn chiếc tàu của Hải giám đang bảo vệ cho ngư dân Trung Quốc tại Scarborough, chiếc tàu tuần tra Ngư Chính 310 hiện đại nhất của Kiểm ngư cũng đang có mặt tại đó.

Theo tổ chức phi chính phủ chuyên giám sát các cuộc xung đột là International Crisis Group, thì việc mở rộng sử dụng các lực lượng bán quân sự và cảnh sát trong các tranh chấp chủ quyền làm tăng nguy cơ gây đụng độ. Hải quân thường biết kìm chế hơn, trong khi các lực lượng bán quân sự thường mạnh dạn hành động vì ít liên quan đến hậu quả. Tuy chiến lược này giúp chính quyền trung ương có thể gián tiếp tiến công và dễ dàng phủi bỏ trách nhiệm, nhưng điểm yếu của Bắc Kinh là khó phối hợp chỉ huy các lực lượng vẫn thường hay ganh đua với nhau.

Bên cạnh đó, các tàu cá Trung Quốc cũng được tung ra khắp nơi. Những chương trình tài trợ rộng rãi của các tỉnh duyên hải đã kích thích đội tàu hiện đại hóa, đi đánh bắt ngày càng xa hơn, đè bẹp các nước láng giềng. Le Monde nêu ví dụ tàu công xưởng Hải Nam Bảo Sa 001 trọng tải 32.000 tấn với 600 công nhân được triển khai tại Biển Đông.

Nhắc đến các cuộc xung đột nghiêm trọng về lãnh hải giữa Trung Quốc với các nước láng giềng, Le Monde nêu ra việc Trung Quốc tiến đánh để giành quyền kiểm soát Hoàng Sa từ Việt Nam vào năm 1974. Tất cả các ý định lập một mặt trận thống nhất ASEAN đều bị Bắc Kinh vô hiệu hóa ngay.

Một chuyên gia về hải quân nhận định, Trung Quốc làm mọi cách để các tranh chấp được giải quyết song phương, bác bỏ mọi khả năng đưa ra trước các định chế đa phương, luôn dựa vào cái gọi là « quyền lịch sử » của Trung Quốc. Tuy phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1996, nhưng sau đó Bắc Kinh lại thông qua một đạo luật ngăn trở Công ước này « làm ảnh hưởng đến các quyền lịch sử của Trung Quốc ».

Le Monde đặt câu hỏi, liệu có khả năng xảy ra sự cố nghiêm trọng tại Biển Đông hay không ? Tuy cứng rắn nhưng thật ra Bắc Kinh cũng phải thận trọng và thực dụng, vả lại cũng không muốn có lộn xộn trước thời điểm đại hội Đảng lần thứ 18 vào tháng 10 tới. Nhưng với một công chúng gắn bó với « quyền lịch sử » trên biển, tất cả những « sai lầm trong tính toán » có thể gây ra những hậu quả bất ngờ. Theo phân tích của một chuyên gia, thì trong bối cảnh chính trị trong nước đang chao đảo « nhất thiết không nên giảm thiểu tầm quan trọng của một sự cố nào dù nhỏ nhất ».

Philippines đang ở đầu sóng ngọn gió

Còn theo thông tín viên Bruno Philip tại Bangkok, thì « Philippines đang ở tuyến đầu ». Manila có vẻ quyết tâm nhất trong việc bảo vệ chủ quyền của mình. Việt Nam, đối thủ lịch sử hàng ngàn năm của đế quốc Trung Hoa thì kín đáo hơn. Hà Nội đòi hỏi chủ quyền tại quần đảo Hoàng Sa đang bị Trung Quốc kiểm soát, và toàn bộ quần đảo Trường Sa, mà hiện Việt Nam đang đóng trên khoảng hai chục đảo. Theo tác giả, thì Hà Nội hoàn toàn có lý do để hoan nghênh sự « tái cam kết » của Hoa Kỳ tại Đông Á.

Trong hội nghị thượng đỉnh ASEAN tháng 11/2011, Tổng thống Philippines đã cố thuyết phục các thành viên khác liên kết chống lại Trung Quốc, nhưng không nước nào dám theo chân. Còn từ một tháng qua, ba tàu hải giám và 23 chiếc tàu cá Trung Quốc đang hiện diện tại vùng Scarborough, thách thức lực lượng tuần duyên Philippines.

Nhiều chuyên gia cho rằng các cuộc đối đầu tại Biển Đông chủ yếu vì tiềm năng dầu khí. Công ty dầu khí Philex Petroleum của Philippines vừa khẳng định mỏ khí Sampaguita gần khu vực tranh chấp có trữ lượng đến 4,66 tỉ tỉ mét khối thay vì 3,4 tỉ tỉ. Một nghiên cứu công bố tại Bắc Kinh ước tính trữ lượng tại Biển Đông lên đến 213 tỉ thùng dầu, tương đương 80% trữ lượng của Ả Rập Xê Út.

Theo Benoît de Tréglodé, giám đốc Viện nghiên cứu Đông Nam Á đương đại (Irasec) và là chuyên gia về Việt Nam, thì « Philippines và Việt Nam cần phải quốc tế hóa càng nhanh càng tốt vấn đề này. Cần quan trọng hóa ước tính về trữ lượng dầu khí vì các lý do quân sự và an ninh hóa các trao đổi thương mại. Các tàu ngầm có thể di chuyển ở độ sâu không thể phát hiện được, nên cần giám sát đáy đại dương, tăng ngân sách quân sự, gởi đến các quân nhân và các nhà địa chất, cũng như có sự hiện diện của các ngư dân không chỉ đánh cá… ». Dưới góc độ này, việc quản lý được đáy biển còn quan trọng hơn khai thác.

Riêng về quần đảo Trường Sa chẳng hạn, các đòi hỏi chủ quyền liên quan đến từ 300 tới 400 đảo nổi. Ông De Tréglobé cho biết theo nguồn tin quân sự Philippines thì số đảo tại Trường Sa thật ra có ít hơn, và con số chính xác luôn là bí mật được giữ kín.

Tổng thống Aquino của Philippines hiện đang do dự giữa hai thái độ : khi thì tố cáo « sự quấy nhiễu của Trung Quốc », khi lại kêu gọi thương thảo. Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Phó Oánh tuyên bố đã « chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với mọi sự leo thang » từ phía Philippines. Một nhà phân tích tại Manila nhận xét : « Washington chưa có hành động gì để bảo vệ Philippines ». Cho đến thời điểm hiện nay mà thôi – theo Le Monde.

« Người sống sót của Trại 14 » : Mãi mãi bị giam cầm trong tâm tưởng

Cũng liên quan đến châu Á nhưng tại Bắc Triều Tiên, tuần báo Le Nouvel Observateur có bài phỏng vấn Shin Dong Hyuk, nhân vật chính trong cuốn sách « Người sống sót của Trại 14, từ địa ngục Bắc Triều Tiên đến tự do » của nhà báo Mỹ Blaine Harden, bản tiếng Pháp vừa được nhà xuất bản Belfond phát hành.

Năm nay 30 tuổi, Shin Dong Hyuk đã trải qua hai phần ba cuộc đời trong trại cải tạo khắc nghiệt của Bắc Triều Tiên. Vượt thoát được, nay anh là nhân chứng cho một địa ngục có thật ít được thế giới biết đến.

Shin Dong Hyuk chưa hề bước vào trại cải tạo số 14 – trại nổi tiếng là kinh khủng nhất trong số sáu trại cải tạo của chế độ Bình Nhưỡng, đơn giản là vì anh được sinh ra ở đó. Cha mẹ anh là tù nhân, được các quản giáo ghép đôi vì cải tạo tốt. Các cặp « vợ chồng » như thế được ở với nhau 5 ngày liên tiếp và sau đó được gặp gỡ vài ngày trong năm. Mang dòng máu xấu xa của các kẻ thù giai cấp, các trẻ em sinh ra trong trại phải chuộc tội bằng cách lao động cực nhọc cho đến lúc chết. Shin đã sống trong trại 23 năm, anh trốn thoát được vào đầu năm 2005, và lang thang tại Trung Quốc trong hai năm trước khi được định cư ở Hàn Quốc.

Nhà báo Mỹ Blaine Harden đã mất chín tháng trời để thuyết phục Shin kể lại những năm tháng trong trại và cuộc vượt ngục. Tâm hồn bị hủy hoại vì tuổi thơ và tuổi thanh niên phải sống kiếp nô lệ phi nhân, Shin cho biết không bao giờ tự tha thứ cho mình vì đã tố cáo ý định trốn trại của mẹ và anh, khiến hai người thân bị tử hình. Anh chỉ mới có ý thức về đạo đức mãi về sau này.

Trong trại cải tạo Bắc Triều Tiên, không hề có khái niệm tình người. Mỗi người đều phải tố cáo các sai lầm của người khác, phải rình rập dò xét lẫn nhau. Shin Dong Hyuk thú nhận về mặt thể xác thì anh đã được tự do, nhưng trong tâm tưởng cũng như cảm xúc, anh vẫn đang là tù nhân của Trại cải tạo số 14. Và anh không biết trong suốt cuộc sống này, liệu anh có thoát ra được nhà tù kinh khiếp ấy không.

Tân Tổng thống Pháp và những thử thách

Cuộc bầu cử tổng thống Pháp vừa kết thúc hôm Chủ nhật 6/5, các tuần báo đã nhanh chóng ra số đặc biệt ngay vào ngày thứ Hai 7/5. Dĩ nhiên là chân dung ứng viên vừa đắc cử François Hollande chiếm trang nhất của tất cả các tờ báo tuần này.

Tuần báo L’Express « số lịch sử » với 50 trang đặc biệt đưa hình ông François Hollande đang ngước nhìn lên, với tựa lớn « Tổng thống », và « Số 100 người cùng với ông sẽ làm thay đổi nước Pháp ». Tờ báo lướt qua những điểm mạnh, điểm yếu của Tổng thống mới đắc cử, quá trình đấu tranh để có được ngày hôm nay, và nêu ra 100 khuôn mặt từ những người thân thiết, bạn bè từ thời cũ cho đến các chuyên gia trên nhiều lãnh vực khác nhau, các nhân vật của xã hội công dân có thể tham gia chính phủ. Bên cạnh đó là những thử thách trong quan hệ với Đức, và trong cuộc bầu cử Quốc hội sắp tới.

Tuần báo Le Nouvel Observateur thở phào nhẹ nhõm : « Thế là xong ! » với tấm ảnh ông François Hollande tươi cười phất cờ, và cũng với hồ sơ đặc biệt « 100 người mà ông Hollande sẽ cùng điều hành ». Tờ báo cũng thuật lại những câu chuyện bên lề trong quá trình tranh cử.

Le Point cũng ra « số lịch sử » đăng chân dung ông Hollande nghiêm nghị với tựa lớn « Tổng thống » và nêu ra những cảnh báo trên các vấn đề nợ công, kinh tế, đồng euro. Trong bài viết mang tựa đề « Hãy cứ mất lòng dân, thưa ông Hollande », tác giả Pierre-Antoine Delhommais cho rằng không đơn giản nhấn mạnh đến tăng trưởng mà đám mây Tchernobyl của khắc khổ trên bầu trời châu Âu lại dừng chân ở biên giới nước Pháp.

Chính sách tái thúc đẩy tiêu thụ, được ủng hộ trước mắt, nhưng cũng gây nguy cơ thâm hụt. Theo tác giả thì ông Hollande cần bắt đầu bằng thắt lưng buộc bụng, sau đó mới nên hào phóng, chú trọng nâng tính cạnh tranh hơn là sức mua. Chính sách này nếu thành công có thể làm mất lòng giới trung lưu, công chức, người về hưu, các công đoàn và nhất là ngay trong đảng Xã hội.

Tờ Courrier International cũng dành hồ sơ « François Hollande, trong sân chơi của những tên tuổi lớn » đã kể ra từ khủng hoảng chính trị Hy Lạp, đồng euro cho đến Afghanistan là những hồ sơ nóng bỏng đang chờ đợi tân Tổng thống. Vẫn còn chưa được thế giới biết đến nhiều, ông Hollande sẽ có dịp cọ sát trong các hội nghị thượng đỉnh G8, NATO và G20 diễn ra trước mùa hè này. Ông François Hollande cần phải vượt qua được chiếc bóng của người tiền nhiệm là ông Nicolas Sarkozy vốn được nước ngoài đánh giá cao vì các sáng kiến của ông.

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

JERUSALEM: ĐẤT THÁNH CỦA DO THÁI, HỒI GIÁO, THIÊN CHÚA GIÁO IRAN, CUỘC THỬ LỬA DO THÁI - MỸ

Subject: FW: [DiendanDanToc] JERUSALEM: ĐẤT THÁNH CỦA DO THÁI, HỒI GIÁO, THIÊN CHÚA GIÁO IRAN, CUỘC THỬ LỬA DO THÁI - MỸ
Date: Thu, 22 Mar 2012 15:03:14 +0100



 

 

JERUSALEM: ĐẤT THÁNH CỦA DO THÁI, HỒI GIÁO, THIÊN CHÚA GIÁO &
IRAN - CUỘC THỬ LỬA DO THÁI - MỸ

 

 

Tôi dùng từ ghép Do Thái - Mỹ có hai nghĩa: một là Do Thái và Hoa Kỳ, một nghĩa khác: người Do Thái ở Hoa Kỳ, gọi ngắn gọn là Do Thái Mỹ, một thế lực bao trùm nước Mỹ, trực tiếp ảnh hưởng, chi phối, kể cả khuynh loát nhiều ngành hoạt động từ ngân hàng, các tổ hợp luật sư, y tế, tài chính, địa ốc đến các tiệm cầm đồ và kim cương, nhất là báo chí và truyền thông. Một ký giả Mỹ lão thành từng gọi, đây là một "đế quốc" trên lục địa Tây bán cầu.

Do Thái có dám tập kích các trung tâm nguyên tử Iran không? Một phần quan trọng còn tùy thuộc vào Mỹ mà Do Thái Mỹ là một yếu tố quyết định, nhất là vào năm bầu cử, không chỉ riêng tổng thống mà còn lưỡng viện quốc hội, liên bang, tiểu bang, các thống đốc. Về số phiếu, Do Thái chỉ là thiểu số không thể so với da đen, da vàng và Latinô nhưng lại là khối áp lực mạnh nhất, phía sau là truyền thông báo chí. Bộ trưởng QP Hoa Kỳ Leon Panetta trên đường đi phó hội NATO tháng trước, trên máy bay nói với báo chí, dự báo Do Thái sẽ đánh Iran từ nay đến tháng Tư (lập lại).

 

Tại sao tuần qua Đại Tướng Chủ tịch ủy ban Tham mưu Liên quân Hoa Kỳ lại lên tiếng cảnh cáo Do Thái nếu đánh hậu quả sẽ tai hại?

 

 Hai ông trùm Ngũ giác đài "trống đánh xuôi kèn thổi ngược" chăng? Không phải. Rất nhịp nhàng! Leon Panetta mượn Do Thái để cảnh cáo Iran; còn ông tướng Tổng tham mưu trưởng lại làm cái đà cản Do Thái, hãm bớt Do Thái, đồng thời gián tiếp nói với Iran, đánh hay không đánh là tùy thuộc vào Uncle Sam.

MỐI THÙ TRUYỀN KIẾP

Từ năm 1979, cách mạng Hồi giáo Shia do ông Đạo Khomeini lãnh đạo đã đặt mục tiêu tận diệt Do Thái lên hàng đầu. Iran cho in lại tất cả các bản đồ Trung Đông và thế giới, xóa hẳn nước Do Thái, chỉ có một Palestine Hồi giáo.


Quí vị nào từng du lịch hành hương miền đất Thánh Jerusalem, đến thăm đồi Golgotha trên đỉnh đồi, nơi Đức Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá và táng xác rồi sống lại. Thánh đường, mồ Thánh Chúa xây năm 324 nơi Golgotha được bao quanh với bức tường xây năm 44. Nhưng sau đó, dưới thời đế quốc La Mã thống trị, Hadriano cho san bằng Mồ Thánh và Calvario để xóa hẳn di tích thiêng liêng của Kitô giáo và Do Thái giáo, rồi xây một đền thờ thần Giupiter.

 

Đến năm 326, đền này bị phá hủy để xây một thánh đường mới nguy nga tráng lệ. Năm 614, đế quốc Ba Tư (Persia tức Iran) tấn công phá hủy thánh đường này. Ẩn sĩ Modesto cho xây lại nhưng nhỏ bé hơn. Năm 1009, tướng Hồi giáo Khalif Hakem lại tàn phá, san bằng. Hận thù tôn giáo âm ỉ, mãnh liệt từ bấy giờ. Hai giáo phái Islam tuy cùng thờ một Allah, một Mahômét, nhưng Sunni và Shia (hay Shiites) thù nghịch nhau lại cùng có chung là Do Thái hay Zionism.

Từ thời Khomeini, Iran nuôi giấc đại mộng làm sống lại đế quốc Ba Tư xưa, sẽ là nước tiên phong tiêu diệt, san bằng Do Thái như năm 614 họ đã tràn qua Jerusalem, đồi Golgotha và san bằng Thánh đường của kẻ "ngoại giáo", Hồi giáo gọi chung là "infidels", những kẻ "bất trung" với Allah, trong đó hàng đầu là Do Thái giáo rồi đến Thiên Chúa giáo. Giết một người ngoại giáo rồi ngẩng mặt lên trời hô to: Allah vĩ đại!

Do Thái chỉ có 20,770 km2 bị vây quanh một thế giới của Allah mênh mông. Dân số hơn 7 triệu người, so làm sao nổi với Ả Rập Trung Đông, chưa nói đến thế giới Hồi giáo toàn cầu đã lên tới trên 1 tỷ tín đồ. Hãy nói riêng một Iran, phi Ả Rập, văn minh tiền tiến trên thế giới, dân số trên 70 triệu, gấp 10 lần Do Thái với diện tích 1,648,000 km2. Có thể nói, Do thái so với Iran chỉ là trứng chọi đá. Cuộc thử lửa lần này, ai sẽ đè bẹp ai? Chưa thể đoán trước được nhưng sẽ xảy ra.

TƯƠNG QUAN THẾ VÀ LỰC

Sau Do Thái là Hoa Kỳ và Anh, Pháp, Đức. Chỉ nói riêng Hoa Kỳ, xin lập lại, Do Thái Mỹ là một "đế quốc" thịnh vượng và giàu có đủ mặt trong “đế quốc Mỹ", nói theo ngôn ngữ của ông Đạo Khomeini. Quân đội Mỹ có vũ khí tối tân nào, quân đội Do Thái có thứ đó, có thể nói chỉ kém một bậc về vũ khí cơ mật hiện đại. Do Thái có máy bay không người lái tàng hình "drones". Mỹ có vũ khí laser và quang học, Do Thái cũng có. Cuối cùng, Do Thái đã có vũ khí và bom nguyên tử từ lâu.

 

Không quân Mỹ có F. 34, Do Thái sẽ có. Quân đội Mỹ có F. 23, Do Thái cũng đã có. Thế tựa vững chắc của Do Thái là hạm đội 5 ở trên biển Ả Rập Bahrain, ở các căn cứ Mỹ ở Kuwait, ở Aen, Qatar, v.v... Nghĩa là đụng độ giữa Do Thái - Iran là đụng độ Mỹ - Iran. Vấn đề rất lớn, không phải đơn giản. Trận thảm bại của liên quân 7 nước Ả Rập trong cuộc chiến Sáu ngày 1967 và cuộc chiến tháng Mười 1973 là bài học lớn cho Iran, chắc hẳn Iran hiểu rõ như vậy. Iran có thể tiêu diệt được Do Thái không?

 

Có thể, nếu Iran có bom hay đầu đạn nguyên tử, chỉ cần phóng tới Jerusalem, lỡ ra, trong tích tắc, hỏa tiễn Do Thái không phá nổi trên không, hẳn nhiên Do Thái lãnh đủ. Rồi 1 trái, 2 trái, còn gì là Do Thái. Hẳn Do Thái đã biết điều đó. Iran chỉ cần tàn phá Bức tường Than khóc sẽ là một đại thảm kịch của dân tộc Do Thái trong và ngoài nước.

Iran có thể thực hiện điều đó được không? Rất có thể với một kỹ thuật nguyên tử và hỏa tiễn tầm xa của Nga, Iran dư khả năng. Do Thái có lý do không thể đợi Iran có bom và đầu đạn nguyên tử rồi mới tấn công. Không thể được! Do Thái phải ra tay trước. Nhưng tại sao HP Obama còn dè dặt, chưa muốn Do Thái ra tay? Câu trả lời rất phức tạp nhưng có lẽ Hoa Kỳ đã có tủ tin tức cho biết, Iran dọa nhiều hơn là thực hiện.

 

Còn một thời gian cần thiết Iran mới chế tạo được bom nguyên tử hoặc sẽ không bao giờ. Vụ nguyên tử Iran chỉ là trò chơi chính trị của Âu - Mỹ để có cớ tiếp tục cấm vận Iran? Nếu sự thực Iran sắp có đầu đạn hay bom nguyên tử, Mỹ và Anh, Pháp, Đức sẽ không dè dặt mà hành động ngay. Và Hoa Kỳ sẽ để cho Do Thái rộng đường hành động. Chắc bây giờ thì chưa vội. Nga với Putin hẳn biết rõ điều đó.

IRAN: CƯỜNG QUỐC TRUNG ĐÔNG

Iran hay toàn khối Hồi giáo Shia đã bị lép vế từ lâu trước một khối Ả Rập Sunni. Như đã trình bày, liên tiếp qua 3 cuộc chiến qui mô, các nước Ả Rập liên minh đánh Do Thái đều bị thảm bại. Phong trào khủng bố của Arafat và Hamas Palestine cuối cùng chỉ làm bia ăn đạn Do Thái, trên 30 năm bạo động đấu tranh không đi đến đâu. Hàng trăm vụ bom tự tử của Palestine đều không đi đến đâu, chết uổng phí!

 

Trước chuỗi dài thảm bại của Hồi giáo Ả Rập Sunni, một Iran Shia sắn tay "vung gươm" đứng lên "đi làm lịch sử" như Đế quốc Persia thế kỷ thứ 7, tràn qua Jerusalem phá hủy hàng loạt đền đài thiêng liêng và di tích lịch sử của Do Thái từ thời tổ phụ Abraham và vua David. Nhắm đến Do Thái tuy là chính, Iran còn nhắm đến vai bá chủ Hồi giáo, ít nhất là ở Trung Đông. Quả thực cách mạng 1979, Iran đã thành công, thành lập Cộng hòa Hồi giáo đầu tiên, tái lập thần quyền của Tiên tri Mahamết. Taliban nối gót Iran, đoạt chính quyền ở Afghanistan, thành lập Cộng hòa Hồi giáo liên minh với khủng bố Al Qaeda và bin Laden. Nhiều phe đảng Hồi giáo bạo động ở Pakistan đã và đang theo gót Khomeini Iran và Taliban.

 

Xin lưu ý chế độ Iran hiện nay là chế độ thần quyền độc đoán sống lại thời Trung Cổ, trên dưới đều do các ông Đạo Shia chỉ đạo. Cường quốc quân sự Iran hiện nay, xây dựng liên tục từ hơn 30 năm qua chỉ là một thứ quân đội Thánh chiến như thời Trung Cổ, kẻ thù số một là Do Thái rồi đến Mỹ và sau hết là văn minh Tây phương.

Bài trước đây, tôi đã viết khái quát về chế độ Iran, cũng là một nước độc tài thần quyền và cực quyền không kém chế độ thế quyền trước đây của Iran với Saddam, Libya với Gaddafi, và bây giờ là Syria (khởi từ năm 1963 với đảng Ba'th toàn trị). Trước đây, toàn khối Ả Rập, kể cả Syria không thân thiện với Iran còn đối đầu với cách mạng Khomeini.

Iran có giầu hơn các nước ở bán đảo Ả Rập, kế cận Iran không? Xin thưa không. Không giàu hơn cả Do Thái, một nước nhỏ xíu, tổng sản lượng quốc gia GDP là 49 tỷ USD trong khi dân số Iran hơn 10 lần, rộng hơn 30 lần GDP là 540 tỷ USD, chính yếu là nhờ dầu hỏa.

 

Lợi tức đầu người của dân Iran một năm là 7,044 $US so với Saudi Arabia 20,220 $USD, so với dân Do Thái là 31,520 $USD. Thực tế Iran chỉ dựa vào sức mạnh quân sự mà lớn tiếng thế thôi.

 

Quân đội Iran về lục quân và không quân không hơn quân đội Ai Cập và Saudi Arabia. Do vậy chỉ lấy nguyên tử hù dọa thiên hạ, đồng thời tuyên truyền trong nước Iran. Mà nguyên tử Iran có nghĩa là nguyên tử Nga và Trung Cộng.

Xin lập lại, HP Obama sẽ để mặc cho Do Thái đánh Iran như Bộ trưởng QP Panetta dự báo nếu Iran sắp có bom nguyên tử. Nếu HP Obama không đồng ý cho Do Thái đánh thì trong tình thế này, Do Thái cũng đánh, bất cần HP Obama.

 

 Trước sau HP Obama và cả đảng Dân Chủ Mỹ phải nương theo thế lực chính trị và tài chính của Do Thái Mỹ. Trong nhất thời, HP Obama và cả Uncle Sam còn phải chiều lòng Nga và Trung Cộng "vuốt mặt nể mũi". Cấm vận Iran như thế đã là quá đáng, bất cần Nga và TC phản đối. Chắc rằng, HP Obama không dám tiến xa hơn, phải ngăn Do Thái không để con cháu vua David đi tới. Do Thái có sợ quân đội Iran? Chắc không.

 

Tình báo Do Thái đâu có kém tình báo Mỹ, nếu không muốn nói vượt Mỹ ở Trung Đông. Đánh lại Do Thái bằng bộ binh và hải quân, Iran sẽ thất bại, sẽ nướng quân như liên quân Ả Rập trước đây. Có lẽ vậy, Iran chọn giải pháp nguyên tử và hỏa tiễn.

PHẢI ĐÁNH IRAN

Thử tưởng tượng những giàn hỏa tiễn tầm xa của Iran như giông bão phóng qua Do Thái, con cháu vua David chống đỡ được không? Chắc chắn Do Thái đủ sức với các dàn Patriot-s loại hiện đại nhất sẽ phóng lên phá hỏa tiễn Iran từ trên không trung, ngoài lãnh thổ Do Thái. Hệ thống ra đa của Do Thái cực kỳ bén nhạy, hiện đại nhất sẽ khám phá hỏa tiễn địch khi vừa rời khỏi nòng lao lên trên bầu trời Iran (Việt Nam đang vận động Do Thái bán cho hệ thống ra đa này). Thế giới sẽ chứng kiến trận hỏa pháo hơn cả truyện phong thần.

 

Và đây cũng là thử thách đối đầu kỹ thuật của Mỹ và của Nga về hỏa tiễn tầm xa. Lỡ ra (như cuộc chiến vùng Vịnh trước đây) vài trái hỏa tiễn của Iran lọt lưới phóng xuống Jerusalem, đánh trúng một số đền đài, di tích lịch sử và tôn giáo như Bức tường Than khóc bị tàn phá. Hậu quả sẽ khủng khiếp. Toàn khối Do Thái trên thế giới phản ứng cũng sẽ khủng khiếp!

Dư luận chung chung trong chính giới Hoa Kỳ và Liên Hiệp Âu Châu EU là đánh, thượng sách phải đánh Iran. Tiêu biểu cho khuynh hướng đánh qua 2 báo lớn, một là báo The Economist, Luân Đôn (nhưng tế nhị và kín đáo), hai là tạp chí Foreign Affairs của Hội đồng bang giao quốc tế Mỹ. Ts Mathew Kroenig, cựu Cố vấn bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ về chiến lược và chính sách đối với Iran qua một bài tham luận tâm đắc, phân tách gốc ngọn của vấn đề. Kroenig chủ trương đánh.

 

Bài của chuyên gia an ninh nguyên tử, Hội Đồng bang giao quốc tế Hoa Kỳ, một người thấu đáo chủ trương và nôỉi tình của Iran, cho rằng "Tại sao đánh Iran lại là một chọn lựa ít tệ hại nhất?" (Why a strike is the least bad option). Kroenig dẫn chứng tài liệu của viện khoa học và an ninh quốc tế ISIS cho biết "Bây giờ đây, Iran đã có thể sản xuất một quả bom nguyên tử đầu tiên trong vòng 6 tháng khi quyết định như vậy". Nếu không nhanh chóng chặn đứng ngay, Hoa Kỳ sẽ phải trả một giá đắt trong tương lai gần.

Nếu Iran có bom và đầu đạn nguyên tử, Mỹ sẽ phải gánh một gánh nặng lớn (a huge burden):

1. Mỹ phải tăng cường quân lực ở Trung Đông.
2. An ninh Trung Đông sẽ tiêu mòn tiềm lực Mỹ.
3. Mỹ trở thành người lính tuần phòng ngày đêm canh thức trong vùng.
4. Iran chẳng những là sự đe dọa trong vùng mà sẽ lan rộng cả ở Bắc Phi và Trung Á.
5. Mặc nhiên một liên minh đối đầu nguyên tử với Mỹ, ngoài Nga là TC, kéo theo Pakistan, xa hơn là Bắc Hàn.

6. Saudi Aribia sẽ phải tìm đường kiếm vũ khí nguyên tử, chạy đua với Iran.

7. Vùng dầu hỏa số 1 của Mỹ, Nhật, Nam Hàn và Tây phương sẽ bị đe dọa trực tiếp.
8. Nhân đó, khủng bố Hồi giáo quá khích sẽ trỗi dậy, nhất là ở các nước Pakistan, Yemen, Somalia...
9. Hồi giáo Shia (Iraq) sẽ phải ngả theo Iran.

Hồi giáo Shia ở tiểu quốc dầu hỏa Bahrain, chiếm đại đa số, gốc Iran sẽ là mối đe dọa thường trực của Mỹ ở đảo quốc này, một căn cứ lớn của Mỹ nơi đồn trú của Đệ Ngũ hạm đội Mỹ. Do vậy trì hoãn hoặc tìm biện pháp hòa bình giải quyết nguyên tử Iran chỉ là một lựa chọn khủng khiếp và tệ hại nhất (not only a terrible option but the worst).

Đánh Iran vào năm bầu cử là một chọn lựa thật khó khăn và có thể tệ hại cho Obama, nhưng không đánh bây giờ thì sẽ phải chịu hậu quả khủng khiếp về sau (xem: Foreign Affairs, đã dẫn, no. 1, vol. 91-Jan & Feb 2012). Theo cách nhìn chung chung, với áp lực của khối Do Thái Mỹ, HP Obama cuối cùng phải để cho Do Thái được tự do lựa chọn vì lẽ sống còn.

 

Do Thái Pháp và Âu châu sẽ ủng hộ Sarkozy tái đắc cử và ứng cử viên Xã hội Pháp với chủ trương trừng trị Iran. Mùa Xuân này hay ít nhất mùa Hè 2012, cuộc thử lửa Do Thái, Mỹ và Iran sẽ nổ to.

JERUSALEM, ĐẤT CỰC THÁNH

Jerusalem, Do Thái tự nhận là thủ đô, chứ không phải Tel Aviv, Palestine coi Jerusalem đương nhiên là thủ đô của họ, các con cháu Abrahim cũng là tổ phụ của họ. Thiên Chúa giáo coi nơi đây là đất thánh cực thánh. Với gần 30 đền thánh di tích lịch sử, mặc nhiên được Do Thái bảo vệ ở mức tối đa, không kể quân đội, an ninh chìm nổi Do Thái dầy đặc.

 

Ba địa điểm cực thánh được coi là nhạy cảm nhất: Vòm đá tảng cũng gọi là đền thờ Omar do Merwan xây vào thế kỷ thứ 7, Merwan định biến đền thánh này để thay thế trung tâm Mecca. Người Islam tin rằng, đây là nơi Tiên tri Mahômét đã lên trời từ tảng đá Moria, cực thánh đối với Do Thái giáo, Hồi giáo và Thiên Chúa giáo. Tảng đá này là bàn thờ Abraham đã giết con là Isaac dâng lên Thiên Chúa.

Nơi cực thánh cực thiêng liêng đối với Do Thái giáo, kể cả Do Thái duy vật như Các Mác hay Do Thái cải giáo: Đây là bức tường Than khóc. Người Do Thái khắp nơi đổ về bức tường này để cầu nguyện. Năm 1947-1967 dù đã dựng lại nước, dân Do Thái không được đến đây vì nằm trong lãnh thổ Jordan. Sau đại thắng cuộc chiến Sáu ngày 1967, Bức tường Than khóc trở về tay Do Thái, được nới rộng như ngày nay để hàng ngàn người có thể cầu nguyện.

 

Bất hạnh hỏa tiễn hay nguyên tử Iran phóng xuống bức tường cực thánh này, chiến tranh Iran - Do Thái sẽ khủng khiếp một mất một còn!

HÀ NHÂN VĂN

Tuesday, May 15, 2012

VIỆT NAM: TỪ LÂM NGUY ĐẾN CHÍ NGUY!

 

Kính chuyển bài viết mới của tác giả Lê Thành Nhân.

TT

 

CỨU NƯỚC 5

 

VIỆT NAM: TỪ LÂM NGUY ĐẾN CHÍ NGUY!

                                                                  minhtânLê Thành Nhân

 

ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM TRONG TÌNH-TRẠNG CHÍ NGUY

Bắt đàu Mùa Quận-Hận năm nay người viết có linh cảm về một viễn tượng bi đát khác thường sẽ đến với  Đất Nước và Dân-tộc.  Trong 36 mùa Quốc Hận trước, chúng ta chỉ thấy có quốc nạn do Việt Cộng gây ra.  Giờ đây, Đất Nước và Dân tộc đang đứng trước một đại họa khác, to lớn hơn bội phần:  Đất Nước đang rơi vào ách nô lệ của Tàu cộng

 

Thực vậy: Trung cộng đang sắp sửa tràn vào Việt Nam từ mọi phía, bằng mọi cách: ngoài biển, tàu chiến, tàu đánh cá, tàu hải giám, tàu ngư chính, giàn khoan dầu , v.v… của Trung cộng đang tràn ngập Biển Đông và uy hiếp Việt Nam ở sát hải-phận Việt Nam, kể cả trong vùng đặc quyền kinh tế do luật pháp quốc-tế quy định. 

 

Trên đất liền, những đạo quân trá hình của Tàu cộng đang mai phục dầy đặc từ Bắc chí Nam trong những “con ngựa Thành Troie”  ngụy trang bằng những tên gọi như “công-trường nhà máy phân đạm”, “công-trường khai thác quặng bauxite”,  “công trường trồng cây công-nghiệp”, v.v….  Mỗi nơi lên đến cả chục ngàn “công nhân” người Tàu. 

 

 Đó là những “căn cứ đóng quân Tàu cộng” mà nhà cầm quyền CS Hà Nội không còn quyền thanh sát gì trên chính lãnh-thổ của mình.  Một phương-diện uy hiếp khác của TC là: trên thượng nguồn sông Mékong,TC đã xây 15 đập thủy-điện khổng-lồ và còn tiếp tục xây thêm. 

 

Với các đập đó Trung cộng có thể điều chỉnh dòng chảy để biến toàn bộ đồng bằng sông Cửu-Long (nguồn lúa gạo chính của VN) thành một vùng nước mặn vô dụng, và phá hoại toàn bộ nền kinh tế Việt Nam bất cứ lúc nào . Hàng triệu tấn thực-phẩm, hoá chất độc hại giết người mà Trung cộng tự do tuồn vào Việt Nam hàng ngày, thực chất, là những quả bom hóa học, sinh học để diệt chủng người Việt Nam một cách âm thầm

 

Cùng lúc đó, thì trên tờ Hoàn-Cầu Thời-Báo (Global Times) của Tàu cộng, bọn tướng lãnh hiếu-chiến Hán tộc liên tiếp công khai đe dọa các nước lân cận (Việt Nam, Phi Luật Tân, ….)  là nếu không để cho chúng tự do cướp đất, cướp đảo, cướp biển thì  … “nên sẳn sàng để nghe tiếng nổ của đại-bác”! Giặc Tàu phương Bắc có thể xâm lược công khai Việt Nam bất cứ lúc nào, vì ngay trên bộ, các trục tiếp vận như xa-lộ dọc Trường sơn và đường hỏa xa Bắc-Nam đã được xây dựng sẳn từ lâu. 

 

 Với cách bố-trí lực-lượng như trên, quân Tàu cộng, bất cứ lúc nào, có thể xóa sổ quân CSVN chỉ trong vòng vài giờ!  Đó là đại-họa từ “Tàu đỏ”.

Mới hôm 5-5-12, Bộ Quốc-Phòng Đài-Loan loan tin đã tổ-chức một đơn vị đặc nhiệm có thể triển khai trong vòng vài giờ để đến đảo Thái-Bình (trong quần đảo Trường Sa) tức là đảo Ba Bình mà chúng đã cưỡng chiếm của VNCS hồi năm 1986 và đổi tên thành đảo Thái-Bình.

 

Cách nay vài tháng tướng lãnh của Đài-Loan cũng tuyên bố là nếu xãy ra chiến tranh giữa VNCS và Trung cộng thì Đài-Loan sẽ đứng về phía TC! Đó là đại-họa từ “Tàu xanh”.  Rõ ràng: Tàu xanh hay Tàu đỏ gì chúng cũng đều mang một dòng máu “thực dân đại Hán” cố hữu như nhau.

 

Tình hình quân-sự tại Biển Đông hiện đang làm cả thế-giới hết sức lo ngại!  Hoa Kỳ đã khẩn cấp tái bố-trí các lực-lượng tại Tây Thái Bình dương, từ Nhựt Bổn xuống Ấn-độ-dương.  

 

Hoa-Kỳ điều động TQLC đến Úc châu, đưa nhiều chiến-hạm đến Singapore để tăng cường đáng kể căn cứ chiến-lược nầy.  Dựa theo Hiệp-ước phòng thủ hỗ-tương Mỹ-Phi có từ 1951, Chánh-phủ Phi chánh-thức khẩn cấp kêu gọi quân-lực Hoa Kỳ đưa quân đến bảo-vệ Phi chống lại sự khiêu khích và quấy nhiễu hàng ngày của tàu quân-sự lẩn dân-sự của Trung cộng. Hoa Kỳ đã đáp ứng lời kêu gọi nầy. 

 

Các cuộc tập-trận của TC và Hoa-Kỳ cùng đồng minh diễn ra liên tục trên suốt vùng biển chạy dài từ Nhựt Bản đến Ấn-độ-dương. Các cuộc thí-nghiệm hỏa tiển liên lục địa cũng xãy ra liên tiép từ Ấn-độ đến Nam Hàn, Bắc Hàn, …. 

 

Các nước, đứng đầu sổ là LB Nga, (phần chính của Liên-Xô cũ) đua nhau mặc sức bán tàu lặn, tàu chiến, phi cơ, xe tăng, vũ khí….cho các quốc-gia tiếp giáp Biển Đông để trục lợi.

Còn số phận Đất Nước Việt Nam thì sẽ ra sao? Ai bảo vệ?  Lấy gì để bảo vệ?

 

LẤY SỨC MẠNH Ở ĐÂU RA ĐỂ CHỐNG GIẶC TÀU XÂM-LƯỢC?

Không ai có thể cứu Nước Việt thay cho chính người Dân Việt.

 Dân Việt hiện nay gồm hai khối: khối chính gồm gần 90 triệu dân trong nước, và khối hải ngoại gồm trên dưới 4 triệu người (đa số là tỵ-nạn CS).

Cái lý hiển nhiên là 90 triệu đồng bào trong nước phải là chủ-lực để chống ngoại xâm. Cái bất hạnh, lại cũng hiển nhiên, là 90 triệu người dân Việt đó đang bị đảng CSVN “trói tay” không cho đứng lên chống giặc cứu Nước. Đất Nước đã trong cảnh chí nguy như trên rồi mà bọn lãnh-đạo CS Hà Nội không hề dám công khai tuyên bố với nhân dân là “Đất Nước lâm nguy”; trái lại, còn cố tình bít kín mọi tin tức khiến cho người dân trong nước không hay biết gì về đại họa mất Nước gần kề.

 

Còn 4 triệu người Việt hải ngoại thì như “rắn không đầu”, “lạm phát tổ-chức”: hàng trăm, hàng ngàn tổ chức mọc lên như nấm, từ các hội đá banh đến các hội đồng hương, ái-hữu, tưng bừng chè chén quanh năm...  Cũng có không ít tổ chức có mục tiêu đấu tranh, từ dân-sự, cộng-đồng, chánh đảng đến các tổ-chức quân-nhân của mọi binh chủng, quân trường… Thực-tế đó KHÔNG phải là điều đáng mừng, KHÔNG phải là biểu hiện của “sức mạnh”. 

 

Trái lại, đó là biểu hiện của một tình trạng “phân hóa” trầm trọng.  Thành phố Seattle là một thí dụ điển hình: có đến hai, ba “tổ-chức cộng-đồng”, đến hai hội CSVSQTB Thủ-Đức, đến hai hội Đồng-hương QNĐN, v.v…! Vừa qua, chỉ có một ngày Quốc-Hận mà có đến …bốn nhóm đứng ra tổ-chức!  Sắp đến đây sẽ có đến hai nhóm tổ chức Ngày Quân-Lực, chỉ riêng tại Seattle!  Tình trạng tố cáo, nhục mạ lẩn nhau hiện đang diễn ra ở Houston và San Jose là những cảnh tượng đau lòng cho mọi người Việt Quốc-gia!  Không có cảnh tượng nào bi đát hơn! 

 

Trong nhiều trường hợp tình trạng đó do bọn nội tuyến của VC, TC cài vào, khoác áo “Quốc-gia” để bươi móc, sách động, gây nghi kỵ, chia rẻ, đánh phá lẫn nhau, nhứt là trên các diễn đàn điện-tử, khiến cho địch không cần đánh mà vẫn thắng!   

 

Ai cũng biết muốn thắng giặc thì phải có sức mạnh lớn hơn sức giặc. Trong hoàn cảnh hiện nay lấy đâu ra một sức mạnh lớn hơn sức mạnh của quân xâm lược Tàu cộng?  Chúng tôi thấy có 3 cách để huy động sức mạnh đó:

 

1.       Nhà cầm quyền hiện nay phải chấm dứt ngay “trò đu dây”, phải dứt khoát đứng về phe Tự do, gồm Phi Luật Tân, Hoa Kỳ, Úc, Nhựt, Nam Hàn, Ấn-độ, v.v… để chống lại cuộc xâm lăng thô bạo hiện nay của Trung cộng. Phi Luật-Tân đã có lập-trường dứt khoát đối đầu với Trung cộng bằng cách công khai kêu gọi Hoa Kỳ tiếp viện để phòng thủ PLT dựa vào hiệp-ước hỗ-tương năm 1951.  Hoa Kỳ đã chính thức đáp ứng lời kêu gọi đó.  Các hiệp ước “hợp-tác quân-sự” mà Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký kết có thể là căn bản có giá-trị để Việt Nam  thi hành chiến-lược trên đây.

 

2.      Nếu nhà cầm quyền trong nước hiện nay vì khiếp nhược và lệ thuộc Trung cộng, không dám thực hành giải-pháp trên thì 90 triệu dân trong nước phải đứng lên, vì sự sống còn của Đất Nước, lật đổ họ và kêu gọi Hoa Kỳ và các quốc-gia tự do yểm trợ cho nhân dân Việt Nam chống giặc Tàu xâm lược, bảo vệ nền độc-lập quốc-gia mình. Muốn cứu Nước phải có những sĩ-phu, trí thức trong nước dám bất chấp sự đàn áp của bọn ngụy quyền phản động, liều chết đứng lên kêu gọi và lãnh-đạo thanh-niên, sinh-viên, học-sinh, bộ đội, công nhân, nông dân,... tạo thành phòng trào quốc dân cứu Nước, .  Sẽ có đàn áp.  Sẽ có sinh mạng bị hi-sinh. “Freedom is NOT free”!  Tự do phải mua bằng xương máu!

 

3.      Rất có nhiều khả năng là hai kịch bản (scenarios) trên đây sẽ không thể xãy ra: như vậy chỉ còn cách là  4 triệu đồng bào hải-ngoại phải đứng lên kêu gọi Hoa Kỳ và các quốc-gia tự do yểm trợ chúng ta chống giặc Tàu xâm lược. Đó không phải là điều đáng khạc nhiên, vì trong đệ II Thế chiến, muốn giải-phóng nước Pháp, Tướng De Gaule cũng đã phải làm như vậy khi Chánh-phủ Pétain nắm giữ quyền hành trong nước là công cụ bù nhìn của quân xâm lược Đức Quốc-xã, y hệt như nhà cầm quyền CS ở Hà Nội hiện nay.

 

Chúng ta hiện còn may mắn hơn người Pháp hồi đệ Nhị Thế-chiến , vì người Pháp lúc ấy không có được tiếng nói và sức mạnh trí tuệ, tài chánh của 4 triệu người Việt hải-ngoại có khả-năng tác động lên trung tâm quyền lực của thế-giới (Hoa Kỳ) như chúng ta hiện nay.

 

Muốn thực hành giải-pháp nầy thì điều duy nhứt mà 4 triệu người Việt hải ngoại cần làm là tập-hợp thành một cơ-cấu tổ-chức thống nhứt, xác-định được mục-tiêu chung, sách-lược đấu-tranh nhứt quán và được lãnh-đạo bởi những sĩ phu yêu Nước, dũng cảm và tài ba.

 

Nếu 4 triệu người Việt Hải ngoại mạnh ai nấy múa theo kiểu riêng của mình thì quốc-gia nào, tổ chức nào dù muốn giúp mình cũng không biét nói chuyện với ai!  Trong mọi cuộc đấu tranh, tổ-chức và lãnh-đạo là hai yếu-tố quyét-định.

 

Phương thức để làm việc đó là: Khẩn cấp triệu tập một HỘI-NGHỊ DIÊN HỒNG để quy tụ anh tài, hào kiệt khắp nơi đứng ra cứu Nước như ông cha chúng ta đã làm trong quá khứ.  Vài ba cá nhân, vài ba phe nhóm lẻ tẻ không thể cứu được Nước.

 

 Nhiều thức-giả và tổ-chức hải ngoại đã lên tiếng kêu gọi thực hiện việc đó từ nhiều tháng nay trong đó có cả nhóm SBTN/CA (Gs Phạm Cao Dương, Tường Thắng).  Nhưng, rất tiếc, chỉ sau một thời gian ngắn thì mọi việc đã rơi vào cảnh “đánh trống bỏ dùi”, bị lái lệch qua một hướng khác. 

 

 Trong khi đó thì nhiều bọn phản-động và phản quốc ra sức đánh phá tinh vi để triệt tiêu sách lược ĐOÀN KẾT CỨU NƯỚC quan trọng đó, khiến cho bây giờ không thấy ai còn nói đến nữa!  Dĩ nhiên đó là điều vui mừng nhứt của VC và TC! Ngày nào mà người Việt chưa đoàn-kết thì đừng mong gì lật đổ được VC và đẩy lui được TC.

 

MỘT VẤN-ĐỀ CHIẾN-LƯỢC: MẤT “NƯỚC” HAY “MẤT NHÂN QUYỀN”?

 

Không nên lẩn lộn mục tiêu CHỐNG GIẶC XÂM-LĂNG với mục tiêu CẢI THIỆN NHÂN QUYỀN.

 

Dưới chế-độ đệ I Việt Nam Cộng-hòa chẳng hạn, chúng ta đâu có “đảng đối-lập” dù là đảng “Quốc-gia”, đâu có tự do tôn giáo thực sự.  Nhân quyền là chuyện muôn đời.  “Tàu cộng xâm-lược” là đại họa trước mắt.

 

Nếu để giặc Tàu cướp được nước, đặt ách nô lệ lên dân ta thì còn nhân quyền đâu nữa mà bàn luận:

 

 Nước mất là mất tất cả.

Còn Nước là còn tất cả.

 

Vấn-đề chiến-lược là: Phải tiêu diệt được quân Tàu cộng xâm lược thì ngụy quyền bù nhìn tay sai của chúng (CSVN) đương nhiên tiêu vong: Tướng De Gaule thành lập “Chánh-phủ Kháng chiến” là để chống quân xâm-lược Đức Quốc-xã, chớ không phải chỉ chống chánh-phủ bù nhìn Pétain.  Khi quân Đức xâm lược bị đẩy lui rồi thì bọn bù nhìn tay sai Pétain tự nhiên tiêu vong. Nếu chúng ta chỉ lo tiêu diệt bọn bù nhìn mà không tiêu trừ CÁI GỐC của đại-họa--tức là tên quan thầy Trung cộng-- thì Tàu cộng vẫn có thể dựng lên một lũ bù nhìn khác. 

 

Và cái đại-họa vẫn còn đó.  Cần nói rõ đễ tránh trò “chụp mũ”: Không coi “chánh-phủ bù nhìn” là mục tiêu chính không có nghĩa là không chống họ hoặc “hòa hợp hòa giải” với họ!

 

Chúng tôi ca ngợi chiến dịch “Nhân quyền cho Việt Nam”, vì nó là một “sáo ngữ” mà mọi “chánh-khách” trên thế giới đều hiểu được dễ dàng và dễ đồng tình, tán trợ. Nó là một “công thức thời thượng” của các chánh-khách tại các nước dân chủ. 

 

Nó có thể giúp huy động sức mạnh nhân dân cho công cuộc cứu Nước. Nhưng trong hiện tình của Việt Nam, nó đòi hỏi rất nhiều năm, nhiều tháng và không phải là thứ vũ khí duy nhứt có thể “đẩy lui cuộc xâm lăng toàn diện hiện nay của quân Trung cộng”.  Trong lịch-sử, chưa thấy ai chống xâm lăng bằng “chiến-dịch nhân quyền”.  Người Pháp đã đánh đuổi quân xâm lăng Đức KHÔNG bằng “chiến-dịch nhân quyền”. 

 

Xin nêu ra thêm hai điểm nhận xét sau đây:

1.       Dùng “chiến dịch Nhân-quyền” để chống ngoại xâm Tàu cộng” thì không khác gì “chửa BỆNH UNG THƯ NÃO BỘ (Brain cancer)” bằng cách “thoa dầu cù-là vào ngón chân”!  

 

Chống tàu chiến của Trung cộng ở Biển Đông chỉ bằng “khẩu hiệu” là chuyện “khoa học giả tưởng”!  Cứ kiểm điểm các thế lực, vũ khí hiện đang đổ dồn về Biển Đông thì rõ.  Ngay trong việc “chống bằng khẩu hiệu”, BTC chiến-dịch TNT còn “dặn dò” kỷ lưởng là khi đến dâng “Thỉnh-Nguyện-Thư”cho TBO phải TRÁNH KHÔNG ĐƯỢC NÓI ĐỘNG ĐẾN TRUNG QUỐC! 

 

Thật là chuyện kỳ quặc! Trong khi đó lẽ ra chúng ta phải cầu chánh-phủ  Hoa Kỳ đưa lực lượng trở lại Á châu-Thái Bình Dương để đẩy lui Trung cộng, bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ và nền độc-lập của các nước đang bị TC uy hiếp trong đó có Việt Nam. 

 

2.       Chúng ta đã “đấu tranh cho Nhân quyền”, tức thoa dầu cù-là đó lên con bệnh Việt Nam từ 37 năm rồi, thử hỏi bệnh tình đã thuyên giảm được bao nhiêu rồi? Liệu bao lâu nữa thì con bệnh Việt Nam thoát được hiểm nghèo, trong khi quân Tàu cộng đang sẳn sàng nuốt chửng Việt Nam trong vài giờ?

 

 TÓM LƯỢC

1.     Bằng sự NGU DỐT và MÙ QUÁNG, tập-đoàn HCM và đảng CSVN đã bán đứng Đất Nước Việt Nam cho các đảng CS Nga, Tàu trong hơn nửa thế kỷ qua, và đã đưa Tổ-quốc đến bên bờ vực thẩm hiện nay.

 

2.     Muốn cứu Nước không thể không cần đến TRÍ TUỆ  và DŨNG KHÍ.  Hiện nay ở hải ngoại lại đang bị “đại họa” là có quá nhiều tay “phù thủy” chưa học một ngày y-khoa mà đòi mổ óc con bệnh Việt Nam để chửa ung-thư não.  Đó là cách hay nhứt để giết con bệnh.  Trong khi đó thì nhiều “lương y” đều phải ẩn dật vì không muốn tên tuổi mình bị mang lên diễn đàn bôi bẩn, nhục mạ.    Bôi bẩn, nhục mạ, chia rẻ những chiến-sĩ Quốc-gia có tâm và có tài là vũ khí hiểm-độc nhứt của VC và TC.

 

3.     Xin tha thiết kêu gọi mọi người Việt có tài đức và nhiệt huyết ở khắp nơi, nhứt là các chánh đảng Quốc-gia như Đại Việt, Việt Quốc hãy mau mau cùng nhau tìm ra “CON ĐƯỜNG CỨU NƯỚC THỰC TẾ VÀ HỮU HIỆU” để cứu lấy nước Việt và dân Việt khỏi đại họa TIÊU VONG hiện nay.

 

 Hãy mau mau cùng nhau tập hợp lại trong tinh thần HỘI-NGHỊ DIÊN-HỒNG” để ĐOÀN KẾT CHỐNG GIẶC CỨU NƯỚC!

 

Theo gương của các sĩ-phu khác trước cơn quốc biến, người viết vì đã thuộc lớp “cổ lai hi”, không thể làm gì hơn, chỉ còn tấm lòng mong đóng góp được những gì có thể được cho đại cuộc cứu Nước.

 

Hải ngoại, giữa mùa Quốc Hận 2012

minhtân Lê Thành Nhân

Email: minhtandiendan@yahoo.com

NB. Xin mời quý bạn đọc vào viếng trang mạng www.minhductandan.com

để đọc các bài viết khác của cùng tác-giả và biết qua tiểu-sử tác-giả.

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link