Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, May 19, 2012

Truyền Thông Hốt Bạc Bầu Cử

Truyền Thông Hốt Bạc Bầu Cử

(05/19/2012)

Tác giả : Vi Anh

Mùa bầu cử nói chuyện ứng cử viên, nói cử tri, nói đảng phái mà không nói đến truyền thông, không nói đến quảng cáo tranh cử trên truyền thông – là thiếu, quá thiếu. Số tiền ứng cử viên bỏ ra để chi tiêu cho truyền thông là số tiền lớn nhứt.

Một thóang thời sự về tiền bầu cử các ứng cử viên đã thâu và chi cho truyền thông. Chắc chắn TT Obama không thể kiếm được 1 tỷ Mỹ Kim cho quỹ vận động tái tranh cử. Theo tài liệu công bố ngày 16/5, tính đến hết tháng 4/2012, tổng thu tiền bầu cử của TT Obama là 239.6 triệu Mỹ Kim. Con số này ít hơn so với số tiền mà ông đã quyên góp được trong kỳ ứng cử 2008 và còn cách rất xa so với mục tiêu 1 tỉ Mỹ Kim mà chính ông Obama đưa ra

Đối thủ của ông Obama, ông Romney quyên được ít tiền hơn, trong tháng Tư 40 triệu gần bằng số thu của TT Obama trong tháng này, vì Ông Romney mới gây quỹ cho bầu cừ sơ bộ chớ chưa gây quỹ cho tranh cử tổng thống với TT Obama. Nhưng ông Romney được nhiều tổ chức vận động tranh cử tư nhân (còn gọi là các Super PAC) ủng hộ nhiệt liệt. Các tổ chức này có thể bỏ ra hàng trăm triệu Mỹ Kim để mua quảng cáo trên truyền hình và đài phát thanh, chống lại ông Obama và đảng Dân Chủ.

Chắc chắn TT Obama cũng phải dành một số tiền rất lớn để mướn các cơ quan truyền thông chạy quảng cáo bầu cử chống lại Ô Romney và Đảng Cộng Hòa để ăn miếng trả miếng.

Ngay trong nội bộ Đảng Cộng Hòa, các ứng cử viên cùng Đảng khi tranh nhau để được Đảng đề cử làm ứng cử viên tổng thống cho đảng Cộng Hòa, quí vị này cũng tốn tiền triệu triệu đô la cho truyền thông.

Điểm qua báo Mỹ New York Times và báo Pháp Le Monde, các Super PAC để ủng hộ gà nhà và đánh phá gà địch, tốn cho truyền thông đại chúng rất nhiều. Tiêu biểu như Super PAC vận động cho Ô. Gingrich tốn cho truyền thông 11 triệu Đô. Còn Super-PAC mất cho truyền thông 1 triệu 6 để vận động cho Ô. Santorum.

Còn ứng cử viên Mitt Romney, là người đựơc các Super PAC giúp đánh bóng cho Ông và bôi tro trét trấu đối thủ của Ông trên truyền thông, tốn rất nhiều.

TT Obama đặc biệt được giới triệu, tỷ phú điện ảnh ở Hollywood yểm trợ tốn cho truyền thông cũng rất nhiều để quảng cáo cho mình và đả đối phương, nhứt là Ô. Romney.

Cuộc bầu cử năm 2012 cuộc vận động chạy quảng cáo trên truyền thông còn đang diễn tiến, chưa có con số tốn kém chung cuộc cho truyền thông. Nhưng chắc chắn nó sẽ lớn hơn năm 2010.

Thử nhìn lại số tiền các ứng cử viên tốn cho truyền thông Mỹ trong cuộc bầu cử ngày 2 tháng 11năm 2010 sẽ thấy rõ số tiền các ứng cử viên Mỹ dành để trả cho các cơ quan truyền thông là “phần ăn của sư tử”. Chi phí tranh cử dành cho truyền thông phát thanh, phát hình, báo giấy lên vượt kỷ lục so các kỳ bầu cử trước.

Và kỳ bầu cử năm 2012 ắt cao hơn nữa vì ứng cử viên nào cũng dư chi và dư thu cao hơn. Và đặc biệt trong kỳ bầu cử năm nay 2012 theo phán quyết của Tối Cao Pháp Viện các Super PAC tòan quyền thu chi để ủng hộ gà nhà và đánh phá gà địch như đã thấy ở trên giữa các ứng cử viên Cộng Hòa.

Theo một sưu khảo và thăm dò, cuộc bầu cử ngày 2 tháng 11 năm 2010 chi phí các ứng cứ viên, các tổ chức chánh trị ủng hộ ứng cử viên tự nhiên trong đó có các chánh đảng dành chi cho truyền thông đã cao lâu nay kỳ bầu 2010 tăng đáng sợ.

Theo tổ chức Campaign Media Analysis Group, số chi phí đó trong cuộc bầu cử 2 tháng 11 này phải lên đến $4.2 tỷ Đô la. Tỷ lệ gia tăng rất cao. Phần lớn của số tiền kếch sù đó là dùng để trả cho tiền quảng cáo tranh cử trên truyền thông, theo sưu khảo của Borrell Associates.

Theo tổ chức này chi phí dành trả cho truyền thông trong bầu cử cứ tăng theo mỗi mùa bầu cử, không liên quan đến tình hình kinh tế lên hay xuống gì cả. Càng ngày, càng gần ngày bầu cử, đề tài, đề luận, lời qua tiếng lại càng tăng, càng tốn. Cứ mỗi mùa bầu cử thì giá cả càng tăng.

Số tiền chi phí dành cho truyền hình vượt kỷ lục các năm khác còn do những ứng cử viên tái ứng cử nữa. Họ có bổi rồi nên cho rất xộp. TNS John McCain (Cộng Hoà-Ariz.) và Kirsten Gillibrand (Dân chủ - N.Y.), và một số dân biểu, nghị sĩ lắm bạc nhiều tiền như các ứng cử viên Cộng Hoà Linda McMahon ở Connecticut và Carly Fiorina ở California. Những ứng cử viên này đã đổ nhiều triệu Đô la cho việc quảng cáo truyền hình tranh cử, cho việc làm phim quảng cáo cũng như mướn các cố vấn có tên tuổi chánh yếu là dùng vào việc quảng cáo tranh cử trên truyển thanh, truyền hình, báo chí nhưng nhiều nhứt là truyền hình. Truyền thông là món tiền lớn nhứt cần phải chi trong chiến dịch tranh cử - là kết luận của Evan Tracey, giám đốc của tổ chức sưu khảo Campaign Media Analysis Group.

Số tiền tranh cử chi phí cho truyền thông so với số chi phí gởi truyển đơn qua bưu điện, chi phí lương cho bộ tham mưu, và các chi phí linh tinh - tất cả đều tăng nhưng chi phí cho truyền thông cao nhứt, nhiều nhứt trong kỳ bầu cử này theo con số của so sánh của Government Accountability Office. Giá tiền quảng cáo truyền hình ở các địa phương sát nhau giữa các đài nhưng tất cả đều tăng, theo nhận định của Television Bureau of Advertising, một đại lý lấy quảng cáo cho các đài truyền hình. Theo ước đoán gần chính xác, cuộc bầu cử nào có số quỹ tranh cử từ 1 triệu trở lên, thường sử dụng từ 41 cho đến 49% cho truyền thông.

Câu hỏi sau cùng để người Mỹ gốc Việt trong đó có truyền thông tiếng Việt ở Mỹ Việt cùng nhau suy gẩm. Truyền thông tiếng Việt phát thanh, phát hình,báo chí truyền thống có đầy đủ. Ở cấp địa phương, cấp vùng và cấp quốc gia Mỹ đều có phủ sóng. Người Mỹ gốc Việt có gần 3 triệu người, đa số có quốc tịch Mỹ và một số không nhỏ là công dân cử tri Mỹ - cử tri mẫn cán nữa là đằng khác.Nhưng cho đến bây giờ tại sao các ứng cử viên Mỹ chưa ngó ngàng đến truyền thông tiếng Việt?./.

Vi Anh

 

 

 

 

CỘNG SẢN Ở NGAY TRONG CHÚNG TA

CỘNG SẢN Ở NGAY TRONG CHÚNG TA

CỘNG SẢN Ở NGAY TRONG CHÚNG TA

I. Các giá trị

 

Đối với tôi thì điều mà làm tôi luôn chống lại những người cộng sản đó là những thói gian manh, trí trá. Có một số người tại hải ngoại muốn có một phân định rõ ràng: Ai là những người của Quốc Gia và ai là những người cộng sản? Đó là một việc rất khó nếu chẳng muốn nói là không tưởng.

 

Thực tế thì đại đa số trong chúng ta ai mà chẳng có người quen, hay người họ xa, hay người thân là đảng viên cộng sản, như trong gia đình tôi đây: Ông ngoại tôi là công chức cấp cao trong bộ máy của chính quyền Pháp. Ông nội tôi là chủ đất, có rất nhiều người làm thuê, cuốc mướn; nhưng cha tôi lại là một đảng viên cộng sản. Chính cha tôi, khi còn trai trẻ, đã nhận thấy sự bất công đối xử của ông nội tôi với người làm công cho gia đình vì ông đã nghe theo lời dụ dỗ của người csvn mà đứng lên chống lại chính cha đẻ của mình.

Tôi lớn lên trong chiến tranh. Vì thế, cuộc sống luôn thay đổi và, mỗi lần chuyển rời chỗ học, tôi thường phải khai lại lý lịch của mình. Và, khi tôi viết về thành phần gia đình, mẹ tôi bảo khai: gia đình công chức nhà nước, ông nội làm ruộng, có nhiều người làm công… Đó là điều dối trá đầu tiên mà mẹ tôi đã cố nhồi nhét cho tôi. Khi tôi hỏi tại sao lại khai như thế vì trong nhà ai cũng biết là cái ngày cải cách ruộng đất, chính quyền xã đã mang ông tôi ra giữa đình làng cho mọi người nhiếc mắng đủ điều. Sau đó, người ta vu cho ông nội tôi là địa chủ và đã tịch thu ruộng đất nhà cửa, đồ đạc của ông nội tôi. Cha tôi đã không thể làm được gì để cứu gia đình trong cơn bách hại này mặc dù ông chính là đảng viên cộng sản. Đó cũng là điều tôi luôn thắc mắc trong thời kỳ thơ ấu của mình. Tôi đã hỏi mẹ và mẹ tôi bảo vì lúc đó, cha tôi là đảng viên nên phải gương mẫu trong đấu tranh, không thể để tình cảm làm tổn hại tới đường lối chung của đảng. Khi tôi vặn lại: Tại sao lại nói dối? Mẹ tôi bảo đó là vì quyền lợi của tôi. Nếu mà khai ông nội là địa chủ thì số phận tôi sẽ rất long đong trên bước đường đời, còn nếu lúc đó cha mà cứu ông thì cả nhà chắc chết! Cha tôi thì quát: Trẻ con biết cái gì mà hỏi.

 

Khi tốt nghiệp phổ thông với số điểm cao trong kỳ thi vào đại học, tôi được đi du học tại Balan nhờ vào bản lý lịch khai man. Và một phần nhỏ nữa là nhờ vào những gì mà cha tôi đã làm cho cộng sản.

Bây giờ, tôi là người trưởng thành và có thể lý giải một số chuyện trong cuộc đời này: Tôi đã hiểu tại sao mẹ tôi phải khai man lý lịch của tôi và tại sao những bà mẹ Việt Nam khi đứng cạnh đứa con trưởng thành và THÀNH ĐẠT, thay vì kiêu hãnh và tự hào mà thường thì họ khóc. Họ khóc vì những đứa con thành đạt của họ khi nói với họ những lời cảm tạ, những tình cảm yêu thương đối với mẹ mình không hề biết rằng, để giúp con mình thành đạt người mẹ đã phải làm những điều bất chính trái với lương tâm, họ khóc vì những cay đắng đã đến với họ mà không thể nói được với con mình, họ khóc vì buồn tủi… khóc vì sự oan nghiệt của cuộc đời này.

 

Điều này thật dễ dàng nhận ra khi quan sát các cuộc tuyên dương, vinh danh công trạng các chiến sĩ công an, các cán bộ “vì dân” của chính quyền cộng sản bắc việt. Thường thì khi vinh danh một ai đó, các MC hay lôi những người mẹ vào phỏng vấn và chúng ta thấy sau vài câu ấp úng nước mắt các mẹ tuân trào như mưa hệt như câu “Tôi đi giữa phố phường, chỉ thấy nước mắt sa trên nền cờ đỏ” như lời thơ của Trần Dần mà thôi.

 

Bây giờ, tôi đã thấy rất rõ: Con đường công chính trên mảnh đất này là một con đường rất hẹp và có rất nhiều chông gai.

Và để được coi là người THÀNH ĐẠT thường thì đa số trong họ trước đó phải làm rất nhiều việc đồi bại.

Một bằng chứng điển hình về tấm gương của những người suy đồi là hồ chí minh!!!

 

Để được khoác lên mình danh hiệu thơm tho cao quý “CHA GIÀ DÂN TỘC”, hồ chí minh đã làm quá nhiều chuyện đồi bại và những ví dụ về sự đồi bại của y không cần phải dẫn chứng trong bài viết này.

Một thực tế mà ai cũng biết: hồ chí minh là người tài trí. Những người như thế mà phải làm những chuyện đồi bại để leo lên đỉnh cao danh vọng là vì sao?

 

Câu trả lời: Vì họ là hạng người đi ngược lại những giá trị của Dân Tộc mà thôi. Họ lợi dụng các giá trị ấy để mưu cầu lợi ích riêng tư. Vì đặt lợi ích riêng tư lên trên hết, họ sẵn sàng làm mọi chuyện đồi bại, miễn sao mục đích của họ thành đạt mà thôi. Cha tôi cũng không là trường hợp ngoại lệ.

 

Trong xã hội Việt Nam, tôi không được coi là người THÀNH ĐẠT. Bởi lẽ tôi luôn luôn tôn trong các giá trị văn hóa, tâm linh của Dân Tộc vì thế tôi luôn luôn là người đi ngược lại với các suy nghĩ và tư duy trước hết là của những người thân trong gia đình (cha, mẹ) sau nữa là những người trong cộng đồng và xã hội.

 

II. Văn hóa dân tộc và cuộc chạy chốn?

Văn hóa dân tộc là gì? Không có câu trả lời rõ ràng cho vấn đề này. Nhưng, trên hết, dù là người chống lại các giá trị văn hóa, tâm linh dân tộc hay người bảo vệ các giá trị đó, tất cả những người nói tiếng Việt, sinh ra ở mảnh đất Việt đều kế thừa Di Sản Văn Hóa của Cha Ông! Nhưng bao thăng trầm của lịch sử đã biến Dân Tộc Việt thành hai quốc gia trong một Nước đầy hận thù và khác biệt ý thức sâu sắc.

 

TỪ ĐÓ, XÃ HÔI VIỆT NAM SINH RA NHỮNG TÂM LÝ TRÁI NGƯỢC NHAU:

a. Tâm lý vong bản

 

Vong là rời xa, rời xa mà vẫn phải liên hệ tức là vong, như chính phủ lưu vong, là chính phủ của Dân Tộc có nhiều liên hệ với dân tộc, quốc gia, nhưng lại nằm trên một đất nước khác.

Vong bản là tâm lý của người Việt hiện nay, mặc dù sinh ra và lớn lên tại đất Việt, nói tiếng mẹ đẻ là tiếng Việt, nhưng lại luôn có những hành động, ngôn ngữ để mọi người chú ý và ngạc nhiên về nguồn gốc xuất thân của anh ta.

 

Giới trẻ Việt ngày nay ở trong nước thích nói tiếng anh bồi, thích nghe nhạc và hát nhạc ngoại quốc, thích bắt chước ăn mặc và hành động như các ngôi sao điện ảnh của Mỹ, Hàn Quốc…họ muốn gửi một thông điệp đến mọi người xung quanh “Tôi không giống người Việt Nam,” Lớn hơn lên một chút, những thanh thiếu niên tốt nghiệp các trường đại học và có một chút tự trọng, sẽ tìm cách làm việc tại các công ty của nước ngoài đóng tại Việt Nam hay tại nước ngoài. Đối với họ, các giá trị dân tộc, văn hóa… là những thứ xa lạ, mục tiêu của họ là kiếm tiền, kiếm tiền và kiếm tiền, nói theo kiểu của Em Xi....Xi...Xi..., Em Phét, Em Phẹt...Phẹt...Phẹt Nguyễn Ngọc Ngạng Nghing Ngang Như Nỉnh Như Nang Nết Nên Nầu Nà ...Nó Nẹo Niền...Như Nà Nàm..."Ngu Như ...Nít".

 

Những người không có tự trọng thì tìm cách lọt vào các cơ quan công quyền mặc dù cái giá để phải vào những cơ quan công quyền này có khi đến cả trăm triệu đồng, nhưng họ biết rất rõ những cái mà họ sẽ nhận được trong tương lai, đó là trở thành những kẻ cai trị lại chính đồng bào của Dân Tộc mình.

 

Nói là cai trị vì phương cách lãnh đạo và điều hành đất nước của chính quyền hiện nay giống hệt cách cai trị của chế độ phong kiến quân chủ hôn quân.

Cai tức là cai quản như quản ngục cai quản tù nhân; trị là thống trị. Cai trị là sai quan để thống trị. Trong chế độ phong kiến có minh quân và hôn quân. MINH QUÂN như các bậc vua thời LÝ-TRẦN, hôn quân như các vua thời hậu Lê. Trong chế độ độc tài mà minh quân làm chủ thì đó vẫn là phúc cho dân tộc, nếu là hôn quân (u ám, mê muội, say đắm thú vui xác thịt, quên việc Nước) thì thực là đại họa cho Đất Nước.

 

Thế cho nên thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, tuy mầu sắc của chính phủ có ngả sang chế độ độc tài, nhưng vẫn để lại đầy tiếc thương trong lòng người dân Nam Việt Nam.

 

Nói rằng họ là những người không có tự trọng là vì để vào được các cơ quan công quyền (trừ những trường hợp là con ông cháu cha), tất cả họ đều phải qua các cuộc thử thách về sự luồn cúi, về trình độ nịnh hót, và về các kiểu đĩ bợm khác nhau… Tất cả các việc này đều phải được khuếch trương bằng tiền, cụ thể là để chứng minh sự đĩ bợm của mình, đương sự muốn xin việc vào một cơ quan công quyền quan trọng nào đó thì phải mời cho được kẻ phê duyệt mình đi ăn nhậu và, nếu trong cuộc ăn nhậu đó, lỡ có một tay chơi nào muốn chứng tỏ sự ngông cuồng hơn, có ý định trả tiền có bữa nhậu thì đương sự phải quyết tâm gặt phăng hắn đi mà tranh trả cho bằng được! Mà nếu sếp có ngỏ ý thích trò tiêu khiển theo kiểu trai trên, gái dưới thì đương sự phải tỏ ra sành điệu. Có những trường hợp, các đương sự tranh nhau về một vị trí quyền lực và cùng có mặt trên bàn nhậu rồi, sau đó, đã tranh nhau trả tiền! Cuộc tranh giành như thế trở thành một trận mưa tiền tới tấp đến chủ quán. Sự đồi bại đã trở thành trò lố bịch chỉ vì một mục tiêu duy nhất là “Tôi có khả năng trả giá cho chiếc ghế quyền lục ấy cao hơn.” Đó là một trong những tiêu chí để đương sự có thể được chấp nhận vào cơ quan công quyền tại Việt Nam.

Tiêu chí vào các cơ quan công quyền có thể xếp theo thứ tự ưu tiên như sau:

1. Bằng lòng

2. Bằng tiền

3. Bằng tình (đối với ứng viên là mỹ nữ thì điểm này có thể được xếp lên hàng đầu.)

4. Bằng cấp.

 

Mặc dù, trên các phương tiện truyền thông trong nước, người ta luôn đề cao tiêu chí bằng cấp lên đầu tiên, nhưng trong thực tế thì bằng cấp là cái mà các sếp xem cuối cùng, chỉ có liếc qua thôi. Chính vì thế, trong nước, nạn bằng giả tràn lan. Vì liếc thì làm sao phân biệt được đâu là giả, đâu là thật.

Tất cả những điều này đã xẩy ra và những thanh thiếu niên có lòng tự trọng hay không có tự trọng đều đi đến một kết luận chung giống nhau: Gặp thời thế, thế thời phải thế.

Bây giờ, chúng ta đi vào tâm lý của tầng lớp trung lưu tại Việt Nam, tức là tầng lớp có tiền và có địa vị. Tầng lớp này rất phức tạp! Họ là những người có tiền nhưng có thể không địa vị, hoặc ngược lại, hoặc có cả hai thứ.

 

Đối với những người có chức quyền tại Việt Nam hiện nay thì đa phần xuất thân từ những gia đình chân đất mắt toét (thành phần bần cố nông)!!!

Bản chất nông dân là:

Hiền lành khi bị ràng buộc.

Thô lỗ khi tranh giành.

Sợ hãi dưới cường quyền.

Ngạo mạn khi được đề cao.

Nông dân hay còn gọi là thứ dân trong cách hiểu của KINH DỊCH là tầng lớp thấp nhất trong xã hội. KINH DỊCH cũng chỉ ra rằng tầng lớp trong xã hội thì cố định, nhưng con người trong xã hội thì chuyển động có nghĩa rằng nông dân có thể thay đổi tính cách của mình để trở thành một trí thức thực sự có ích cho dân cho nước, thậm trí có thể trở thành VUA như trường hợp VUA QUANG TRUNG. Tất nhiên, khi làm VUA ông Nguyễn Huệ đã gột sạch bản tính nông dân của mình và không còn là nông dân nữa.

 

Tuy nhiên chủ nghĩa cộng sản lại làm một điều ngược lại là cố định tính cách con người nhưng lại muốn hoán vị các giai tầng xã hội. Cho nên các gương mặt của các nhà lãnh đạo cộng sản thường có những nét thâm hiểm, ác độc, tính cách thì cục cằn, gắt gỏng, cau có. Họ không muốn thay đổi tâm tính, tức là về nguyên tắc họ vẫn là một nông dân xịn, nhưng họ lại cố thay đổi giai tầng xã hội, tức là họ muốn những người trí thức hay những người có chí khí phải ngu hơn họ. Họ muốn tạo ra một giai tầng xã hội thấp hơn giai tầng thứ dân. Nói chính xác là tạo ra một lớp người tù tội! Vì, như thế, những người này mới có cái vẻ ngu xuẩn hơn tầng lớp thứ dân mà thôi.

 

Trong nước vẫn lan truyền một câu ca “Ếch nhái lên làm người!” Đó là chỉ về những người này, nhưng tôi cho rằng đó là chỉ là thời thế, đó không thể là chân lý được.

Và vì thành phần lý lịch như thế nên tính cách của họ là thô tục, bẩn thỉu, nhỏ nhen, ích kỷ. Họ ý thức được điều đó là xấu xa nhưng không biết cách sửa nên họ luôn có một tâm lý chối bỏ nguồn gốc của mình, và che đậy chúng bằng những mỹ từ cùng những lời có cánh.

 

Chúng ta thấy, khi họ có địa vị chức quyền họ thay hình đổi dạng rất nhanh, ăn mặc đồ đắt tiền, nói năng hách dịch, đi toàn xe đẹp, nhà xây ngất ngưởng. Nhưng những thứ đó chỉ là bề ngoài mà không thể làm thay đổi bản chất thô tục trong lòng họ (chân đất, mắt toét).

Đó là tâm lý vong bản đã hình thành rất rõ rệt trong giới quan trường ở VN. Tâm lý đó đã tạo ra một xã hội nhầy nhụa,bẩn thỉu…

Đối với những người có tự trọng và có tiền ở Việt Nam thì khi đối mặt với sự nhơ nhớp trong xã hội và khi họ cảm thấy bất lực trước viễn cảnh của đất nước thì họ thường tìm cách chạy chốn, trước hết là tìm cách cho con cháu họ chạy ra nước ngoài, sau nữa là họ sẽ tìm cách sống yên ổn trong một căn nhà đẹp với một khuôn viên yên tĩnh…say sưa nghe những bản tình ca ủy mị, và nhâm nhi những giọt rượu ngon của ngoại quốc.

 

VÌ KHÔNG TÌM THẤY NHỮNG GIÁ TRỊ CỦA VĂN HÓA VÀ TÂM LINH CỦA DÂN TỘC NÊN HỌ TÌM ĐẾN CON ĐƯỜNG VONG BẢN NHƯ MỘT CUỘC CHẠY TRỐN CHÍNH NHỮNG GIÁ TRỊ TINH THẦN CỦA CHÍNH BẢN THÂN MÌNH MÀ NGUỒN GỐC XUẤT PHÁT TỪ VĂN HÓA, TÂM LINH CỦA CÁC BẬC TỔ PHỤ BÁCH VIỆT ĐÃ XÂY CẤT VÀ TẠO DỰNG QUA RẤT NHIỀU THẾ HỆ!

 

b. Tâm lý bảo thủ các giá trị văn hóa và tâm linh

Có thể nhận thấy rất dễ dàng là cộng đồng người Việt tại hải ngoại là những người nhiệt huyết nhất trong công cuộc bảo vệ những giá trị văn hóa, tâm linh của Dân Tộc.

Thường để khoe các giá trị văn hóa của một dân tộc thì những nghệ sĩ của dân tộc đó đem lời ca tiếng hát, âm hưởng đất nước của mình đi trình diễn trên xứ người. Nhưng đối với Việt Nam thì ngược lại. Những công dân có quốc tịch Mỹ, Pháp, Đức… lại về Việt Nam để hát những bài tình ca, dân ca trữ tình của Đất Việt và họ đã được hoan nghênh nhiệt liệt. Sau đây là những so sánh:

1. Đàm Vĩnh Hưng khi hát tại sân khấu tròn ở Sài Gòn, giá vé năm 2010 từ 90 đến 100 ngàn.

2. Ca sĩ hải ngoại tại sân khấu tròn ở Sài Gòn, giá vé từ 500 đến 700 ngàn.

Như vậy các ca sĩ từ ngoại quốc về Việt Nam hát những bài tình ca quê hương có giá gấp 5 lần các ca sĩ trong nước?

Ca sĩ Chế Linh biểu diễn ở Hà Nội, giá 3 triệu đồng / vé.

Dẫn chứng này cho thấy cộng đồng người Việt hải ngoại là những người bảo vệ các giá trị văn hóa tốt hơn những người làm văn hóa trong nước.

Điều này có làm xấu hổ những cán bộ làm công tác văn hóa văn nghệ trong bộ văn hóa không? Tôi không nghĩ là không, vì như dư luận trong nước đã nói là họ bị đứt dây thần kinh xấu hổ.

Như các bạn đã thấy khi các ca sĩ hải ngoại hướng tới văn hóa và những âm hưởng dân tộc, thì quần chúng đã ủng họ nhiệt liệt.

Vậy, việc thanh thiếu niên trong nước thờ ơ với Lịch Sử Dân Tộc, với các Truyền Thống của Dân Tộc thì không bắt nguồn từ bản chất của họ. Mà nguyên nhân chính là có một bức rèm ngăn cách họ với quá khứ, có một thế lực muốn hủy hại các giá trị văn hóa dân tộc của cộng đồng người VIỆT. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần làm rõ thêm một số điểm quan trọng trong phong trào ca hát cổ võ dòng nhạc quê hương này:

+ Các ca sĩ trong nước thua các ca sĩ ở hải ngoại không phải vì họ kém tài năng, mà vì thể chế chính trị trong nước là một vùng lầy, đa phần các ca sĩ muốn được hát, hay muốn được lăng xê phải làm “đĩ” trước khi được lên sân khấu. Tức là các cán bộ văn hóa phải được làm nhục họ trước khi cho họ biểu diễn.

+Trong trường hợp môi trường chính trị cởi mở, thông thoáng như môi trường mà các ca sĩ hải ngoại đang được thụ hưởng thì chắc chắn các ca sĩ trong nước sẽ biểu diễn tốt hơn rất nhiều.

+Phần lớn các trình diễn của các ca sĩ hải ngoại là các bản dân ca, hoặc là nhạc trữ tình quê hương do các nhạc sĩ sáng tác ở những năm 50-60. Thời điểm này là thời điểm mà tại Việt Nam xuất hiện nhiều biến cố đau thương: Chia cắt hai miền Nam-Bắc, Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị ám sát, quân đội Mỹ đổ bộ vào Miền Nam, cuộc chiến trở nên đẫm máu…Các nhạc sĩ đã ghi lại những vết thương tình cảm đó trong các sáng tác của mình vì thế các bài hát ở thời đó thường mang âm hưởng rất buồn. Nhưng đó cũng là một khúc rẽ đau thương của Dân Tộc.

+Mặc dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, kể từ ngày hiệp định Giơ-ne-vơ chia cắt hai miền Bắc-Nam, những đau thương của cuộc chiến, cũng như những đau buồn do thăng trầm của lịch sử vẫn lẫn khuất u ám trong mỗi tâm hồn người Việt sống tại quê nhà. Âm hưởng u buồn này đeo đẳng, lúc lên, lúc xuống theo nhịp điệu cuộc sống lúc buồn, lúc vui của mọi người. Cho đến khi các ca sĩ hải ngoại trở về và với một tình cảm nhớ nhung quê hương, với phong điệu tân kỳ của kỹ nghệ âm nhạc tây phương cũng như với một ý chí giữ gìn nguyên trạng âm hưởng, hồn phách của quê hương. Khi họ trở về quê nhà, hát lại những bản tình ca thủa nào thì trong lòng những người dân Việt nỗi buồn đau lại được dâng tràn. Và nhiều người đã khóc. Tuy nhiên những giọt nước mắt này khác rất nhiều với những giọt nước mắt của các mẹ đã dẫn ở trên.

Không có ai thích tích tụ những sự đau khổ, buồn rầu trong người. Cho nên, khi các ca sĩ hải ngoại về trình diễn tại quê nhà, người ta tranh nhau mua vé bởi họ muốn tống thoát những đau buồn trong lòng tích tụ hàng bao nhiêu năm nay. Tình cảm đau buồn lẫn khuất trong tâm hồn họ được tràn ra khi nghe hát. Sự việc này rất giống như việc bạn đun một nồi nước, khi sôi tràn cũng là lúc một lượng nước đã thoát ra khỏi nồi. Những giọt nước mắt của họ là niềm sung sướng vì được giải thoát, cho dù là một phần rất nhỏ trong tâm hồn.

Thật sự, khi quay về với tổ tiên, chúng ta sẽ nhận được nhiều hơn chúng ta tưởng. Hiện tại thì các ca sĩ hải ngoại là những người như thế.

QUÁ KHỨ LUÔN LÀ MỘT VẾT THƯƠNG TRONG TÂM HỒN, NGÀY NÀO MÀ VẾT THƯƠNG ĐÓ CHƯA ĐƯỢC CHỮA LÀNH, NÓ VẪN LÀM CHÚNG TA GIỐNG NHƯ NHỮNG CON THÚ BỊ THƯƠNG, KHÔNG THỂ ĐI XA ĐƯỢC.

Sự phồn vinh, thịnh vượng của Dân Tộc Việt Nam phụ thuộc vào việc chúng ta băng bó, chữa trị vết thương trong tâm hồn mỗi người chúng ta!

XIN TẠ ƠN THIÊN CHÚA

Viết tại Phát Diệm, ngày 29 tháng 4 năm 2012

Nguyễn Hòa Bình (Bút danh: Hàn Quang Tự)

Ai Bảo Vệ Ngư Dân Việt

Ai Bảo Vệ Ngư Dân Việt

(05/18/2012)

Tác giả : Vi Anh

Cũng như mọi năm, năm nay 2012, Trung Cộng đơn phương công bố lịnh cấm đánh cá ở Biển Đông vào mùa trúng nhứt. Lịnh cấm suốt hai tháng rưỡi bắt đầu từ ngày 16 tháng 5 đến 1 tháng 8. Lịnh năm nay mở rộng phạm vi cấm đóan ra vùng biển Scaeborouh TC đang tranh chấp với Phi Luật Tân. Lịnh năm nay TC khuyến khích ngư dân Trung Quốc tập trung đánh cá ở vùng biển gần Trường sa là vùng TC và VNCS đang tranh chấp. Hình phạt qui định nặng hơn, vi phạm sẽ phạt tịch thu tàu, ngư cụ và hải sản, “người vi phạm” bị 2 năm tù và 8.000 Đô la tiền vạ.

Phi luật Tân phản ứng, khẳng định không công nhận lệnh này, tuyên bố TC “xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Philippines” và Manila “sẽ thực thi các đặc quyền hợp pháp theo Công ước LHQ về luật Biển (UNCLOS)”. Và Phi sẽ “có thể áp đặt lệnh cấm tương tự để khôi phục nguồn hải sản”.

Còn chế độ CS Hà nội đang thống trị VN thì cũng như mọi năm phản đối việc TC cấm đánh bắt cá ở Biển Đông bằng lời nói suông, một cách chiếu lệ, làm lấy có mà thôi. Không phải gởi công hàm hay triệu đại sứ TC đến Bộ ngọai Giao trao công hàm phản đối, mà vào ngày 15-5, trả lời câu hỏi của phóng viên Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam CS Lương Thanh Nghị không dám nói đích danh, trực tiếp đến lịnh cấm hiện tiền của TC và lập trường cụ thể của CS Hà nội, mà chỉ nói bâng quơ, vòng vo tam quốc, như sau: “Lập trường của Việt Nam về vấn đề này đã được nêu rõ trong phát biểu của Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam ngày 20-01-2012.”

Trong khi đó Thượng Nghị Sĩ McCain một chính khách có thế lực và từng là ứng cứ viên tổng thống của Đảng Cộng Hòa từ Mỹ cách VN và Phi nửa vòng trái đất mà còn nói thẳng thừng Mỹ không thể để Trung Quốc 'tự tung tự tác' ở Biển Đông. Theo TNS, Mỹ cần phải bảo đảm rằng Trung Quốc không thể “muốn làm gì thì làm”, Mỹ cần phải ủng hộ các nước đối tác trong khối ASEAN, để họ có thể hình thành một mặt trận thống nhất và thông qua đường lối đa phương, hầu có thể giải quyết vụ tranh chấp này một cách hòa bình.

Trong những năm gần đây, nhà cầm quyền CS Hà nội xuất hàng chục tỷ Đô la mua máy bay, tàu lặn. Mới đây tuyên bố sẽ giao cho lực lượng cảnh sát biển một chiếc tàu lớn và hiện đại nhứt, với thủy thủ đòan 70 người, trọng tải 2,200 tấn, tốc độ tối đa 21 hải lý mỗi giờ, có thể hoạt động trong mọi điều kiện sóng gió với thời gian 60 ngày đêm liên tục.

Thế nhưng từ khi TC chiếm biển đảo của VN, không tàu thuyền đánh cá nào khi bị TC tấn công, bắn giết mà thấy bóng dáng hải quân hay cảnh sát biển của CSVN. Bóng dáng còn không thấy thì làm gì có chuyện đối phó với quân Tàu hay cứu giúp ngư dân VN. Nhưng ngư dân nào được miển đóng thuế và lệ phí cho Đảng Nhà Nước CS Hà nội trung ương cũng như địa phương.

Năm nay 2012 là năm thứ ba Trung Cộng đã ngang nhiên, ngang ngược ra lịnh cấm đánh cá ở Biển Đông coi như là ao nhà của TC. Như thông lệ nhà cầm quyền CS Hà nội cho phát ngôn viên lên tiếng phản đối, xác nhận chủ quyền VN nhưng TC không đếm xỉa gì cả. Nhưng CS Hà nội cho đảng viên cán bộ đang nắm mấy cơ quan ngoại vi của Đảng là hiệp hội ngành đánh cá tuyên bố ngư dân VN bất chấp lịnh cấm của TC, thúc đẩy, khuyến khích ngư dân tiếp tục ra khơi, bám biển nhưng Đảng Nhà Nước không thấy tung quân ra bảo vệ ngư dân.

Vấn đề đặt ra là phải chăng lợi dụng nhu cầu thiết yếu sống của ngư dân VN phải đi đánh cá nếu không thì chết đói cả nhà, Đảng Nhà Nước CS Hà nội sử dụng ngư dân làm quân trinh sát hay lấy ngư dân thực hiện chiến thuật biển người ngăn chận TC.

Nhớ lại trong một phóng sự phát thanh ngày 16-5-2011, Nam Nguyên, phóng viên RFA, tường thuật. “Ngư dân Đà Nẵng phát biểu tàu Hải Quân Việt Nam thường ở gần bờ không ra xa đến những ngư trường mà ngư dân họat động… Một ngư dân nói “Thấy tàu của Hải Quân VN đi ở 110 độ kinh đông trở vô thôi 16 độ vĩ Bắc trở xuống chứ còn lên 17 Bắc-111 đông thì không có Việt Nam mình, chỉ có tàu Trung Quốc thôi.”

Điều đó cho thấy rõ khẩu hiệu do Đảng Nhà Nước đưa ra “Nhà Nước và Nhân Dân Cùng Làm” là tuyên truyền láo. Nhà cầm quyền chỉ có “động viên”, “đề nghị” tức bắt dân làm, mà cán bộ đảng viên thì lánh né.

Bảo quốc an dân là việc làm then chốt một chánh quyền đáng gọi là chánh quyền phải làm, phải có hành động kiên quyết, dứt khoác. TC đã cướp miếng cơm của người dân Việt ngay trên ngư trường mà đất nước ông bà VN ngàn năm đã để lại cho con cháu. TC đã cướp chủ quyền quốc gia trên một phần giang sơn gấm vóc mà Tổ Tiên VN đã khai phá, phát triễn và gìn giữ bằng xương máu của quân dân Việt Nam hàng ngàn năm rồi.

TC đã nhứt quá tam, làm tội phạm quán hành, trường hợp gia trọng, VN không thể không chiến đấu tự vệ, không thể không đòi hỏi công lý được. Trước cuộc cướp biển, với bọn cướp biển lần thứ ba, thứ tư này, nhà nước và nhân dân phải cùng chống trả.

Không thể chờ Mỹ, chờ ASEAN, chờ thời cơ gì được nữa. Thời gian đang có lợi cho TC mà rất bất lợi cho VN. Nhà Nước không thể để cho Trung Cộng bắt ngư dân Việt Nam, tịch thu tàu, đòi tiền phạt và chuộc nữa. Nhà Nước không thể đưa ra những lời truyên bố suông về chủ quyền trước những hành động cướp cạn có hệ thống của TC nữa. Nhà Nước không thể xúi, lùa dân ra biển, làm trinh sát cho quân đội, làm bia cho tàu tuần của TC.

Đảng Nhà Nước không thể chỉ ở Hà nội sai phát ngôn viên bộ ngoại giao tuyên bố bằng những lời lẽ trống rổng, sáo mòn, chiếu lệ, tuyên xưng chủ quyền, lên tiếng phản đối, lên án lịnh cấm của TQ là «bất hợp pháp» và «vi phạm chủ quyền Việt Nam”. Ngoại giao cái gì, đối thọai làm chi với “một kẻ nói ngang ba làng nói không lại” như TC, hởi Ô. Trọng, Sang, Dũng.

Đảng Nhà Nước không có lý do gì không để cho báo chí trong nước thông tin, nghị luận trung thực, nói lên niềm đau của đất nước VN bị quânTàu cướp, nỗi khổ của đồng bào ngư dân Việt Nam bị quân Tàu cướp nguồn sống, người dân VN yêu nước thương dân xuống đường bày tỏ lòng yêu nước, chống quân Tàu xâm lược như Việt Khang đã đem tim óc ra viết thành dòng nhạc, lời ca đau đớn của quốc gia dân tộc VN.

Ông Trọng người Miển Bắc, Ông Sang, Ô. Dũng người Miền Nam cầm quyền làm gì mà không bảo quốc an dân. Quân đội, hải, lục, không quân, cảnh sát biển, biên phòng đều có. Tàu xe, máy bay, súng nhỏ, súng lớn, bom hoả tiễn đều có. Tướng tá “quân hàm”, huy chương đỏ ngực. Một năm người dân đóng bao nhiêu thuế để trả lương và phụ cấp. Quân đội làm gì không ra biển bảo vệ ngư dân, giữ gìn bờ cõi.

Trong thế giới sử, trong lịch sử Việt Nam, chủ quyền quốc gia, danh dự đất nước, quyền lợi nhân dân, chỉ có chánh quyền và nhân dân nước đó mới bảo vệ kiến hiệu nhứt. Không có ngoại bang nào yêu nước VN, sẵn sàng chết sống cho Tổ Quốc VN như người Việt. Quyền lợi của quốc gia dân tộc VN, người Việt không chiến đấu bảo vệ thì ngoại quốc dại gì nhảy vô giúp đỡ.

Ai cũng biết thời gian có lợi cho TC. Nguyên trạng cũng có lợi cho TC vì họ đã chiếm hai đảo Hoàng sa, Trường sa lập thành huyện Tam sa trực thuộc tỉnh đảo Hải Nam rồi. Căn cứ hải quân Hải Nam của TC đã phong tỏa Vịnh Bắc Việt rồi. Còn Biển Đông của VN, bản dồ hình lưỡi bò của TC đã liếm hết 80% diện tích rồi.

Ở thế kỷ 21 này, thế giới đâu có để yên cho một nước lớn đánh ăn hiếp một nước nhỏ. Nhứt là nước lớn đó là TC có quá nhiều kẻ thù, quá nhiều kẻ ghét trên thế giới. Trong lịch sử VN, chưa bao giờ VN hiện có 3 triệu người Việt tỵ nạn CS là những nhà ngọai giao dân gian quốc tế vận hữu hiệu cho quyền lợi quốc gia dân tộc VN. Người Việt hải ngọai chống chế độ CS, chớ không chống quốc gia dân tộc VN là nước nhà, là đồng bào của người Việt hải ngọai. Cái gì chớ khi quân Tàu đánh VN, ngành ngọai giao của TC tại các đại siêu cường mà người Việt tỵ nan CS đã định cư vô quốc tịch, sẽ bị một trận sóng thần chống đối liên tục bởi người Việt hải ngọai./.

Vi Anh

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link