Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, June 10, 2012

Con rồng Trung Cộng đã tỉnh giấc và sẽ làm dậy sóng biển Đông?

 

10/06/12 |

Con rồng Trung Cộng đã tỉnh giấc và sẽ làm dậy sóng biển Đông?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vào ngay đầu thế kỷ 19, (1802), Napoléon có nói: “Con sư tử Tàu đang ngủ quên. Nếu nó thức giấc, thì thế giới sẽ lay chuyển.” Vào đầu cuối bán thế kỷ 20 (những năm 60), nhà chính trị, kiêm bình luận, văn sĩ Alain Peyrefitte, có viết quyển sách bán chạy nhất lúc bấy giờ ở Pháp, mang tựa đề “Khi nước Tàu tỉnh giấc.”

 Ngày hôm nay, đầu thế kỷ thứ 21, nhiều người cho rằng con rồng Trung Cộng đã tỉnh giấc và sẽ làm dậy sóng biển Đông.

Có phải thế không? Chúng ta cùng nhau xem xét vấn đề.

I. Con rồng Trung cộng quả thật đã thức giấc

Không ai chối cãi rằng, từ ngày mở cửa kinh tế tới nay, Trung cộng có một sự phát triển kinh tế rất nhanh, đã giúp nước này trở thành cường quốc kinh tế thứ nhì trên thế giới, với tổng sản lượng tính theo khả năng mua bán (pouvoir d’achat) là gần 7 000 tỷ Mỹ kim, trên Nhật với gần 6 000 tỷ, chỉ thua Hoa kỳ là 15 000 tỷ, tuy nhiên sản lượng tính theo đầu người cũng tính theo khả năng mua bán, thì mới bằng 1/10 Hoa Kỳ, 1/9 của Nhật.

Với tổng sản lượng như vậy, Trung cộng có thể làm được nhiều chuyện. Ở đây tôi chỉ nêu lên một vài sự kiện như: Hiện Trung cộng là nước có dự trữ Đô la lớn nhất thế giới với 2 200 tỷ, có số công trái phiếu của Hoa kỳ đứng nhất nhì là 800 tỷ, có lúc hơn Nhật, nhưng cũng có lúc thua Nhật. Ngân sách quốc phòng hiện nay theo con số chính thức là 100 tỷ, có người dự đoán ở mức thấp là 120 tỷ, có người dự đoán ở mức cao là 140 tỷ; nhưng dù sao ngân sách quốc phòng này cũng đứng thứ nhì trên thế giới, chỉ sau Hoa kỳ là vào khoảng 600 tỷ, hơn Nhật là vào khoảng 50 tỷ.

Với những con số đó, cộng thêm với chính sách bành trướng truyền thống cố hửu của Tàu, con rồng Trung cộng đã quẫy quặng:

II. Con rồng Trung cộng quả thật đã quẫy quặng, làm dậy sóng biển Đông

Biển Đông giữ một vị trí chiến lược rất quan trọng đối với Trung cộng và các nước Đông Á, là nơi quy tụ những nguồn tài nguyên to lớn và là cửa ngõ của lục địa Trung cộng đi ra thế giới bên ngoài. Khu vực này cũng tập trung nhiều trục giao thông của những tuyến hàng hải quốc tế quan trọng nối liền Biển Đông với Ấn Độ Dương. Kinh tế của Trung cộng, Nhật Bản, Nam Hàn phụ thuộc rất nhiều vào những tuyến hàng hải này, chưa kể trữ lượng cá và nhiều hải sản quý.

Những hành động ngông cuồng của Trung cộng từ thập niên 70 đã ngày càng phơi bày dã tâm độc chiếm biển Đông. Vào ngày 19.01.1974, lợi dụng thời điểm Hoa Kỳ rút quân khỏi miền nam Việt nam, Trung cộng đã dùng vũ lực tấn công chiếm đảo Hoàng Sa, vào thời điểm này còn thuộc chủ quyền của Việt nam Cộng hòa. Ngày 14.03.1988 lại tấn chiếm một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa; năm 1995 Trung cộng cũng dùng vũ lực chiếm đóng đảo Vành khăn thuộc chủ quyền của Phi Luật Tân.

Trong năm 2011 Trung cộng càng hung hăng hơn và đã không ngừng liên tục khuấy động Biển Đông. Ngày 26.05, 3 tàu hải giám của Trung cộng đã công khai xâm nhập lãnh hải Việt Nam, phá hoại thiết bị và cản trở tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 2 đang hoạt động tại vùng biển miền Trung. Ngày 09.06, 1 tàu thăm dò dầu khí khác của Việt Nam cũng bị tàu Trung cộng tấn công và phá hoại thiết bị.

Trung cộng không dấu được tham vọng bá quyền Biển Đông khi chính quyền tỉnh Quảng đông đưa ra bản đồ 9 đoạn còn được gọi là bản đồ lưỡi bò chiếm gần hết 90% diện tích Biển Đông vào năm 1947 và giờ đây Trung cộng đang tìm đủ mọi cách kể cả những hành động côn đồ nước lớn, bất chấp luật lệ Quốc tế, nhằm mục đích kiểm soát toàn bộ Biển Đông.

Biển Đông lại một phen nổi sóng vào ngày 08.04.2012 khi máy bay do thám của hải quân Phi phát hiện nhiều tàu đánh cá của Trung cộng xâm phạm khu vực bãi cạn Scarborough nằm trong hải phận của Phi Luật Tân. Tàu chiến lớn nhất của Phi Luật Tân đã được gửi tới kiểm tra tàu Trung cộng, kết quả là đã phát hiện trên tàu nhiều hải sản quý như san hô, sinh vật biển và cả cá mập còn sống.

Ngay lúc đó 2 tàu hải giám của Trung cộng đã xuất hiện và ngang nhiên chắn giữa tàu chiến của Phi Luật Tân để các tàu đánh cá của Trung cộng tẩu thoát. Hơn một tuần sau, vào ngày 17.04, tàu nghiên cứu khảo cổ của Phi Luật Tân lại bị tàu hải giám và máy bay tuần tra của Trung cộng quấy nhiễu tại bãi cạn Scarborough.

Khi sự việc xảy ra Trung cộng lại tiếp tục gửi ra vùng tranh chấp 1 số lượng lớn tàu đánh cá để áp đảo không cho tàu của Phi Luật Tân đến gần bãi cạn Scarborough, đồng thời dùng ngoại giao cảnh báo các cường quốc không được can thiệp, dùng sức mạnh kinh tế, dùng cả mặt trận báo chí hăm dọa có thể xảy ra cuộc chiến vũ trang nhằm áp đảo tinh thần chính phủ và nhân dân Phi Luật Tân.

Trung cộng đã gặp phải phản ứng ngược, chính phủ Phi Luật Tân đã mạnh dạn tố cáo hành vi sai trái của Trung cộng, các cuộc biểu tình đông đảo, khí thế bất khuất của dân chúng Phi đã làm lộ rõ dã tâm và tham vọng bá quyền của Trung cộng.

Hành động ngăn chận nguồn xuất cảng của Phi qua Trung cộng và không cho dân chúng qua du lịch càng làm cho các nước Á châu e dè và xét lại chính sách và mục tiêu “Phát triển Hòa bình” của Trung cộng. Song song, mặc dù không chính thức, nhưng các cường quốc cũng có những động thái ủng hộ và yểm trợ Phi Luật Tân. Ngay khi xảy ra tranh chấp, tướng chỉ huy lực lượng thủy quân lục chiến Hoa Kỳ tại Thái bình Dương, trung tướng Duane Thiessen, tuyên bố công khai sẽ bảo vệ Phi Luật Tân vì Hoa Kỳ và Phi có hiệp ước quốc phòng chung.

Ngoài ra Hoa Kỳ tiếp tục tiến hành tập trận chung và cam kết tăng viện trợ quân sự cho Phi Luật Tân gấp 3 lần trong năm nay. Nhật Bản đã bãi bỏ chính sách hạn chế bán vũ khí và có chương trình cung cấp tàu tuần tra và huấn luyện lực lượng bảo vệ biển cho Phi Luật Tân. Ấn Độ cũng gửi 4 tàu chiến đến Biển Đông trên hành trình 2 tháng đến Nhật Bản; Úc cũng có những động thái tương tự.

Trước tinh thần tự chủ của nhân dân và tài lãnh đạo khôn khéo của chính phủ Phi Luật Tân cùng các phản ứng bất lợi của Quốc tế, Trung cộng đã phải dịu giọng xuống nước.

Nhưng hiện tại Trung cộng vẫn còn tranh chấp với nhiều nước về Biển Đông, trong đó có Việt Nam, Brunei, Mã Lai, Phi Luật Tân, Đài Loan và hành động ngang ngược của Trung Cộng đã thúc đẩy các nước Đông Nam Á cũng như các nước Nhật Bản, Ấn Độ, Nam Hàn, Đài Loan gia tăng vũ trang. Ngày nào Trung cộng chưa hành Xử như một cường quốc trưởng thành thì Biển Đông sẽ còn nhiều nguy cơ nổi sóng.

III. Con rồng Trung cộng vẫn là con rồng bệnh hoạn

Tuy nhiên con rồng Trung Cộng còn mắc nhiều bệnh trong lục phủ ngũ tạng, vì ăn phải lý thuyết Mác Lê, vì đi theo kinh tế thị trường một cách man dại, nên sự quẫy quặng của nó cũng rất có giới hạn, có làm dậy sóng, nhưng không phải là những sóng khổng lồ, có thể làm sai lệch bàn cờ thế giới, mà chỉ có thể đe dọa và làm ngộp thở những tiểu quốc chung quanh.

Thật vậy, con rồng Trung cộng đã thức tỉnh, nhưng con rồng này vẫn còn nhiều bệnh hoạn, mà theo tôi, thì vì nó ăn phải 2 loại độc dược cực kỳ mạnh: Đó là đi theo chủ thuyết Mác Lê, một thứ cặn bã của văn hóa Tây phương và đi theo kinh tế thị trường Tây phương một cách man dại và rừng rú.

Vì ăn phải cặn bã của văn hóa Tây phương là lý thuyết Mác Lê

Trong bài trước, tôi đã nói tư tưởng Mác Lê chỉ là cặn bã của văn hóa Tây phương khi tôi nhắc đến 2 câu nói, một của đại văn hào Victor Hugo: “Bắt con đại bàng thành con chim chích, buộc con thiên nga thành con dơi; bỏ tất cả mọi người vào trong một giỏ rồi xóc, để cho ai cũng như ai; đó là cộng sản.

Và đó là điều mà tôi không thích”; hai là câu nói của J. Proudhon, người đã từng bút chiến với Marx, khi ông viết quyển “Triết lý của sự nghèo đói” (Philosophie de la misère), thì Marx viết trả lời lại “Sự nghèo nàn của triết lý” (Misère de la philosophie), cũng như Marx coi Proudhon là người có cái nhìn về triết lý kinh tế sắc bén; tuy nhiên Proudhon có nói về lý thuyết Marx, rằng nếu lý thuyết này được áp dụng, thì nó trở thành con sán lãi của xã hội, mà ngày hôm nay chúng ta thấy qua đảng cộng sản.

Ở những nước tự do khác, người ta chỉ thấy 1 chính quyền, do dân bầu ra, ăn lương đến từ thuế đóng của dân, nay ở những nước cộng sản, có 2 chính quyền, một là đảng cộng sản, 2 là chính quyền chánh thức, đều ăn lương đến từ sự đóng thuế của dân. Đảng cộng sản không là con sán lãi, thì là cái gì?

Trong bài này tôi xin nói thêm chủ nghĩa Mác Lê là cặn bã của văn hóa Tây phương trên phương diện chính trị, chính thể:

Thật vậy, nước Anh mặc dầu ngày hôm nay vẫn còn Nữ hoàng như chúng ta thấy, nhưng trên thực tế nước này đã làm cuộc cách mạng dân chủ từ giữa thế kỷ thứ 17, để tiến tới chế độ quân chủ lập hiến hay đại nghị; nước Hoa Kỳ đã làm cuộc cách mạng dân chủ từ cuối thế kỷ 18 (1776); cuộc Cách mạng Pháp 1789, mặc dầu có sự thăng trầm của nó, nhưng bản chất chính vẫn là đi đến một chế độ dân chủ.

Trong khi đó, thì Marx, trong quyển Tuyên Ngôn Thư Đảng Cộng sản, tôi lấy quyển sách tiêu biểu mà phần lớn những người cộng sản đều biết, lại chủ trương trở về độc tài; mặc dầu Marx dấu diếm dưới nhãn hiệu là độc tài vô sản (Dictature prolétarienne).

Ở điểm này chúng ta mới thấy lý thuyết của Marx vừa không khoa học, giản tiện hóa mọi việc, hồ đồ và ảo tưởng.

Giản tiện hóa, đó là qui tất cả những nguyên nhân vào nguyên nhân kinh tế, chia xã hội thành 2 giai cấp, trên thực tế thì xã hội gồm nhiều giai tầng, từ đó Marx cho rằng giai tầng thợ thuyền nổi lên làm cách mạng vô sản (độc tài vô sản), để bãi bỏ quyền tư hữu, một khi quyền tư hữu bị bãi bỏ, thì xã hội không còn giai cấp, nhà nước tức chính quyền sẽ tự biến mất.

Danh từ mà Marx và Engels dùng, nhất là Engels, trong quyển Anti – Durhing, là “Nhà nước tự tắt”(L’Etat s’éteint), tự biến mất. Đây là tính chất vô cùng ảo tưởng của lý thuyết Marx.

Cho tới ngày nay, gần 100 năm thực hiện lý thuyết cộng sản, người ta không thấy nhà nước tự tắt, mà chỉ thấy nhà nước cộng sản càng ngày càng phình ra, to lớn hút hết chất béo của dân, của xã hội, như Proudhon đã từng tiên đoán.

Đi theo tư tưởng của Marx, Lénine lập lên nhà nước độc tài đảng trị, độc đảng. Ở điểm này Lénine cũng đi trái lại lời nói của Marx là cách mạng cộng sản chỉ có thể xảy ra ở những nước kỹ nghệ, trong khi nước Nga lúc đó là còn ở trong tình trạng phần lớn là nông nghiệp. Hơn thế nữa Marx không bao giờ chủ trương độc đảng.

 Chính Marx viết trong Tuyên ngôn thư: “Người cộng sản không bao giờ thành lập một đảng khác và trái với những đảng thợ thuyền khác” (Marx – Manifeste du Parti communiste – trang 42 –www.librio.net).

Về việc nắm quyền của Lénine, những người cộng sản, chuyên viên về vấn đề bóp méo và làm sai trệch lịch sử, cứ rêu rao là Lénine làm cách mạng cộng sản, với sự tham dự của thợ thuyền và lật đổ chế độ Nga hoàng. Nhưng không phải như vậy. Nga hoàng đã thoái vị, chính quyền bị Lénine lật đổ, thật ra là Trotski làm cuộc đảo chánh, là Kérenski.

Lénine và Trotski, sau khi lật đổ Kérenski, đã thành lập lên một chính quyền độc tài đảng trị, là một chế độ độc tài tàn bạo và xấu xa nhất trong những chế độ độc tài, vì chế độ độc tài quân chủ chỉ phần lớn quanh quẩn ở triều đình và những người theo chế độ quân chủ còn là những người tôn trọng nghĩa khí, danh dự.

Đằng này chế độ quân chủ độc đảng đi tận xuống thôn cùng, ngõ hẻm; và những người độc tài phần lớn là những kẻ du thử, du thực, đâm cha, chém. chú, không có một tý gì là đạo đức căn bản của con người.

Chúng ta chỉ nhìn những tin tức mới nhất về 2 chế độ cộng sản còn lại là Trung Quốc và Việt Nam, qua internet, thì chúng ta thấy rõ bản chất của chế độ độc tài này: từ vụ Bạch Hy Lai, mà người vợ của hắn giết một người Anh, vì vấn đề tiền bạc, rồi chính họ Bạc định giết ngay tay em của mình là Vương Lập Quân, khiến ông này phải bỏ trốn vào tòa Tổng lãnh sự Hoa kỳ, đến sự việc hàng ngày như một em bé bị đụng xe, mà mọi người làm ngơ, người tài xế kế tiếp không ngần ngại cán lên người em bé để chạy tiếp.

Ở Việt Nam cũng không khác, con gái cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, mới viết thư tố cáo bố và người vợ lẽ của bố mình (theo Danlambao – ngày 29/5 – internet), đến việc một cô gái, Trần Thị Cẩm Thu (ấp Tân Phú, xã Tân Hương, Việt Nam) vì ghen tị, vì một vài lý do nhỏ khác, đã không ngần ngại cầm dao giết người bạn từ hồi nhỏ của mình, và thản nhiên điện thoại về cho mẹ: “Con đâm chết nó rồi” (Theo Cali Today – ngày 31/05 – internet).

Theo như nhiều người kể, thì cô Thu này, sau khi cầm dao đâm bạn, lại còn lau dao và gọt trái cây ăn.

Quả thật là man dại và rừng rú.

Phải chăng đây là sản phẩm đỉnh cao trí tuệ của xã hội cộng sản?

Trở về sự nắm quyền của cộng sản, từ Lénine cho tới các nước Đông Âu, Trung cộng và Việt Nam, đều là do ngoại bang đưa về, lợi dụng tình thế chiến tranh. Lénine cướp quyền được là vào lúc cuối Thế chiến thứ Nhất (1914 -1918).

Lúc đó đế quốc Đức đang phải đương đầu với 2 mặt trận: mặt trận phía đông với Nga của chính quyền Kérenski, mặt trận phía tây, mặt trận quan trọng, với Pháp. Đức muốn dồn lực lượng vào mặt trận này, nên đã đưa Lénine từ Thụy sĩ, trong một toa xe lửa bọc sắt, trong đó có ba người tình báo Đức nói tiếng Nga rất giỏi, về để cướp chính quyền.

Lénine về cũng mang những cái gì cặn bã của nền chính trị, thể chế Tây phương. Như trên đã nói, Tây phương lúc đó là đã có hay trên con đường tìm kiếm thể chế dân chủ như Anh, Hoa Kỳ, Pháp. Ngay cả những chế độ quân chủ như đế quốc Đức (Phổ), hay đế quốc Áo Hung hoặc xa hơn nữa là đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ, sau Thế chiến thứ nhất, những chế độ quân chủ này đều phải cáo chung, nhường chỗ cho chế độ dân chủ.

Ngược lại, thì Lénine lại tái lập chế độ độc tài quân chủ, mặc dầu lấy danh nghĩa là độc tài vô sản, nhưng trên thực tế còn độc tài, ác ôn, hiểm độc, vô danh dự, vô nhân cách gấp cả trăm lần độc tài quân chủ.

Đến sau Đệ Nhị Thế Chiến, thì những chế độ cộng sản được dựng lên ở Đông Âu là dưới gót giày quân đội chiếm đóng Liên Sô. Ở Trung cộng và Việt Nam, đảng cộng sản cướp được chính quyền phần lớn là nhờ Cộng sản Liên sô.

Chính vì vậy mà Đức Đạt Lai Lạt Ma có viết: “Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi nẩy nở trong rác rưởi của cuộc đời.”

Ông Yakolek, cựu Ủy Viên Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Liên sô: “Giới lãnh đạo cộng sản là loài sâu bọ. Con mới đẻ nằm lên xác con già. Con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên được chỗ cao nhất. Tuy nhiên để đạt đến địa vị này, nó đã phải giẵm lên xác không biết bao con khác.”

Không nói xa, vừa qua, ông Tập Cận Bình, nhân vật thứ nhì, sắp lên nhân vật thứ nhất Đảng cộng sản Trung cộng, cũng nói: “Đảng cộng sản hiện nay là nơi qui tụ những thành phần xấu xa, vô trách nhiệm, ích kỷ nhất của nước Tàu.”

Sự kiện vụ vợ Bạc Lai Hy, lạm quyền, ức hiếp, giết rồi thủ tiêu một người Anh, đã từng chuyển cả tỷ $ ra nước ngoài cho bà, nhưng sau đó có sự xích mích; sự kiện con gái cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, Nông Đức Mạnh, bà Nông Thị Bích Liên, viết thư tố cáo người vợ lẽ của bố, tham nhũng hối lộ, lạm dụng quyền thế; chỉ cần những sự kiện này cũng đã nói lên quá đủ sự thối nát, thối rữa từ trong xương tủy của chế độ cộng sản.

Vì đi theo kinh tế thị trường Tây phương một cách man dại và rừng rú

Đây là đề tài tôi đã viết nhiều lần, nhưng tôi nghĩ vẫn cần phải nhắc lại, vì hiện nay Trung cộng và Việt Nam vẫn tiếp tục đi theo một đường lối chính trị thương mại man dại rừng rú, không những với nước ngoài mà ngay cả chính với dân họ.

Một nhà nghiên cứu về Tàu, ông Jean Luc Domenach, hiện là giáo sư hợp tác (professeur assocìé) của trường Đào tạo cán bộ cao cấp của Trung Ương đảng cộng sản Trung quốc, có viết về giới lãnh đạo Trung cộng từ Trần Độc Tú, Lý Đại Siêu, Mao Trạch Đông, là những người này có một trình độ văn hóa thấp vào đầu thế kỷ 20, chưa hiểu thấu đáo cái hay, cái dở của cả văn hóa Đông lẫn Tây, chỉ nghĩ cần phải theo Tây phương, để theo kịp khoa học kỹ thuật, vứt bỏ cái hay của văn hóa đông phương.

 Chính Mao nói câu: “Khổng tử chỉ là con chó giữ nhà cho chế độ phong kiến.” Điều không may lại cho rằng lý thuyết của Marx là khoa học. Nhưng thực ra lý thuyết này chẳng khoa học chút nào, mà lại là cặn bã của văn hóa tây phương.

Sau đó đến thời Đặng Tiểu Bình thì lại chủ trương đi theo kinh tế thị trường một cách quá lố, không coi trọng đạo đức nhân bản tối thiểu, theo khẩu hiệu: “Làm giàu là vinh quang”, “Mèo trắng, mèo đen, mèo nào cũng được, miễn sao bắt được chuột”, khiến dân Tàu hiện nay làm giàu bằng bất cứ giá nào, bất chấp thủ đoạn nào.

Đây là 2 độc dược làm cho con rồng Trung cộng, mặc dầu đã tỉnh giấc, nhưng còn bị đau trong lục phủ ngũ tạng, qua những cuộc đấm đá nội bộ, tranh quyền, giật ngôi.

Quả thật con rồng Trung cộng đã thức dậy, đã quẫy quặng. Sự quẫy quặng này đến từ 2 nguyên do chính:

Một là chính sách bành trướng cố hữu của người Tàu, mà nạn nhân thường là những tiểu quốc chung quanh như Tây Tạng, Việt Nam, Nam Dương, Phi Luật Tân v.v…

Hai là vì con rồng Trung cộng còn đang mắc phải nhiều bệnh trong lục phủ ngũ tạng, vì ăn phải độc dược là lý thuyết Mác Lê, chủ trương độc tài vô sản với Marx, rồi độc tài độc đảng với Lénine, vì ăn phải cặn bã của kinh tế thị trường, cho rằng để buôn bán, để kiếm lời thì bất cần thủ đoạn, ăn gian, nói dối, lường gạt, làm hàng giả, bỏ hết những nguyên tắc căn bản của đạo làm người.

Chính vì lẽ đó mà sự quẫy quặng của con rồng này cũng có giới hạn, có làm dậy sóng biển Đông, song những cuộn sóng này cũng chưa có thể làm sai lệch bàn cờ thế giới. Mặc dầu vậy, nó cũng đe dọa trầm trọng những nước chung quanh. Bằng cớ là Việt Nam và Phi Luật Tân hiện nay. Trung cộng xâm đất, lấn biển Việt Nam và hiện gởi cả trăm tàu chiến đến vùng Biển Cạn (Scarborough) giữa Phi Luật Tân và Trung cộng.

Nhưng giới lãnh đạo Phi đã có một đường lối chính trị đối phó rất là khôn ngoan từ quốc nội, đến quốc ngoại. Về quốc nội, họ đã trông cậy vào lòng yêu nước của dân, để có dân được tự do bày tỏ lòng yêu nước của mình qua những cuộc biểu tình chống Trung cộng. Về quốc ngoại họ đã biết chọn bạn mà chơi, chọn đồng minh mà liên kết.

Chỉ có Việt Nam hiện nay, vì xui xẻo nhất thời, mắc vào nạn cộng sản, với những lãnh tụ vọng ngoại như Hồ Chí Minh: “Tôi không có tư tưởng gì cả. Tư tưởng của tôi đã có Staline và Mao trạch Đông nghĩ hộ”. Hay một số sĩ phu trí thức hèn mạt, kiểu: “Hôn cho anh nền tảng đá công trường, nơi vĩ đại Lénine thường dạo bước.”

Chính vì vậy mà Việt Nam mới bị lâm vào cảnh bán đất nhượng biển, giới lãnh đạo xu phụng Trung cộng, như trường hợp Hội nghị Thành Đô vào tháng 3/ 1990. Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam bắt bỏ tù ngay cả những nhà yêu nước, những người biểu tình chống sự bành trướng của Trung cộng.

Tuy nhiên lịch sử gần 5 000 năm dựng nước và giữ nước, dân Việt đã bao lần đánh Tống, bình Chiêm, kháng Minh, đuổi Thanh, đã từng đánh bại đế quốc Mông Cổ, mạnh nhất vào thế kỷ thứ 13, cũng nhờ chính sách lấy lòng dân làm gốc, qua hội nghị Diên Hồng, lấy giới sĩ phu yêu nước làm cột trụ, qua hội nghị Bình Than.

Ngày nào còn chế độ cộng sản, ngày đó dân Việt còn phải chịu nhiều đau khổ, trong đó có những đòn do sự quẫy quặng của con rồng Trung cộng.

Dân Việt và nhất là giới sĩ phu yêu nước hãy ý thức rõ điều này (*).

Paris ngày 07/06/2012

Chu Chi Nam

  

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Cần chăng một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc?

09/06/12 |

Cần chăng một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc?

Trong bài Việt Nam Nhất Định Có Cách Mạng Sớm Nếu . . . tác giả Nguyễn Ngọc Già đã viết: “Người viết bài tự đặt câu hỏi: Xã hội Việt Nam ngày nay có phải vẫn cần ‘Cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, NHƯNG kết hợp cuộc cách mạng tự do dân chủ’?” Tuy là tác giả NNG đã nói rất rõ là tự hỏi chính mình nhưng tôi cũng xin được mạn phép tham dự để đóng góp một số suy nghĩ của mình cho đáp án của câu hỏi đó.

“[C]ần [chăng một] cuộc cách mạng giải phóng dân tộc?” Đây là một câu hỏi tuyệt vời. Cũng là một câu hỏi cực kỳ quan trọng. Không đúng, phải nói là quan trọng hơn hết trong tất cả những câu hỏi quan trọng mà bất cứ ai muốn tìm một giải pháp chính trị cho “một đất nước đang đứng trước những thử thách lớn” cũng cần phải đặt ra.

Quan trọng hơn hết là bởi vì “một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc” là một trong số những giải pháp chính trị nhưng lại là một giải pháp triệt để và toàn diện hơn hết, nó đòi hỏi một sự vận động rộng lớn từ phía quần chúng, nó có thể đòi hỏi quần chúng phải đối kháng trực diện với bạo lực của nhà cầm quyền đương thời, nó thể hiện quyết tâm cao độ của nhân dân, nó có khả năng đẩy đất nước vào một lộ trình mới (và lộ trình đó có sáng sủa hay không còn tùy thuộc vào những động lực chính trị).

Quan trọng hơn hết là vì nếu không có lý do chính đáng và nếu rõ ràng có con đường nào khác tốt hơn thì câu hỏi “cần chăng một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc?” đã không được đặt ra.

“[C]ần [chăng một] một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc?” Để trả lời câu hỏi này ít ra chúng ta cần phải hỏi: Tại sao dân tộc cần phải được giải phóng và giải phóng dân tộc khỏi cái gì? Tại sao phải là một cuộc cách mạng mà không là một giải pháp nào khác?

Chúng ta rất may mắn là đã có mặt và sống trong Thời Đại Tri Thức và đã chứng kiến sự giàu có của rất nhiều người, xuất thân từ những thành phần khác nhau và ở những quốc gia khác nhau khắp nơi trên thế giới, nhờ vào số vốn tri thức của họ.

Ở những thời đại trước, từ những thời đại sơ khai cho đến Thời Đại Nông Nghiệp, cho đến ngay cả Thời Đại Công Nghiệp, người ta làm ra được một sản phẩm thì chỉ có thể bán được một lần duy nhất sản phẩm đó cho một người tiêu thụ, tức là một món hàng đã bán cho anh A rồi thì không thể bán nó cho chị B. Để làm ra sản phẩm người ta cần có đất đai, nguyên vật liệu, máy móc và sức lao động. Để trở nên rất giàu có người ta phải đầu tư rất lớn vào tư bản và mượn sức của rất nhiều người.

Những điều này có nghĩa là gì? Những điều này có nghĩa là: (a) người ta sản xuất ra một thì chỉ có thể doanh thu được một; (b) sự giàu có của một đất nước bị giới hạn bởi số lượng đất đai, nguyên vật liệu sản xuất và số lượng lao động; (c) kèm theo sự giàu có của một giai cấp, xã hội xuất hiện tầng lớp bốc lột và tầng lớp bị bốc lột; (d) kèm theo sự giàu có của một quốc gia, thế giới xuất hiện những quốc gia đi chiếm tài nguyên của người và những đất nước bị người chiếm tài nguyên; (e) hầu hết tư bản của một đất nước tập trung vào tay tầng lớp thống trị giàu có; (f) hầu hết tư bản của thế giới tập trung vào tay của những quốc gia giàu có; và (g) hầu hết thường dân, ngay cả thường dân sống trong một quốc gia thịnh vượng, rất khó có thể trở nên giàu có và thoát khỏi giai cấp công nông lao động dầu là làm việc cật lực suốt cả một đời.

Đó là những thực trạng của những thời đại đã qua.

Tuy là không đơn giản như tôi vừa trình bày nhưng có thể coi là khá chính xác.

Chỉ duy nhất trong Thời Đại Tri Thức này con người mới có cơ hội để tạo ra một sản phẩm mà có thể không cần (gần như hoàn toàn không cần) đến đất đai, nguyên vật liệu, máy móc và sức lao động cơ bắp. Tôi muốn nói tới những sản phẩm nặng hàm lượng tri thức.

Duy nhất chỉ trong Thời Đại Tri Thức một sản phẩm đã bán rồi cho một người mà vẫn có thể đem bán cho người thứ hai, người thứ ba . . . người thứ n. Để trở nên giàu có người ta cần đầu tư thật nhiều vào tri thức.

Những điều này có nghĩa là gì? Những điều này có nghĩa là: (a) người ta sản xuất ra chỉ có một mà có thể doanh thu vô hạn; (b) sự giàu có của một đất nước không bị giới hạn bởi số lượng đất đai, nguyên vật liệu sản xuất hoặc số lượng lao động; và (c) cơ hội để cho một cá nhân trở nên giàu có hoặc vượt lên một giai tầng mới trong xã hội, để cho một dân tộc bước lên một mặt bằng mới ngang tầm với những dân tộc tiến bộ trong cộng đồng nhân loại, và để cho một đất nước vươn lên sự phồn thịnh . . . chưa bao giờ “thực tế” hơn lúc này và “gần” hơn lúc này.

Điều này cũng có nghĩa là: cái cơ hội để cho mỗi và mọi người dân Việt Nam của chúng ta, để cho toàn dân tộc Việt Nam của chúng ta, để cho quốc gia Việt Nam của chúng ta thoát ra khỏi sự “èo uột” triền miên và vươn lên sự thịnh vượng, thực sự và lâu dài, đang nằm ngay trong tầm mắt và nằm ngay trong tầm với.

Nếu các bạn đang dõi mắt theo dòng chảy của những con chữ tôi đã đặt xuống, tôi hy vọng là các bạn đã hình dung ra được tầm cỡ của vấn đề tôi đang nói. Vâng, tôi muốn nói NÓ KHÔNG PHẢI LÀ CƠ HỘI BÌNH THƯỜNG MÀ LÀ THỨ CƠ HỘI CHƯA TỪNG CÓ TRONG LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI. Cơ hội “ngàn năm một thuở”. Một cơ hội cực kỳ lớn.

Lớn đến mức độ nào? Hãy tạm dùng USD để làm thước đo, mặc dù không phải là thước đo hoàn hảo nhưng cũng đủ để cho chúng ta hình dung được cái tầm cỡ của cơ hội. Chỉ với sản phẩm social network của Mark Zukerberg, công ty Facebook đã được giới đầu tư lượng giá gần một trăm tỷ USD, hơn cả giá trị của toàn bộ tập đoàn kinh tế ăn hại của nhà nước Việt Nam gấp nhiều lần.

 

Chỉ với một bộ phim Avatar mà Office Box đã thu về hơn 1 tỷ USD trong vòng 17 ngày. Chỉ với một website Huffington Post, bà Ariana đã bán được 315 triệu USD. Tất cả đều nhờ vào hàm lượng tri thức nằm trong sản phẩm của họ.

Và hiện tượng như Facebook, Avatar, Huffington Post không phải là chuyện hiếm hoi. Với độ lớn của cơ hội từ một vài điểm cực nhỏ (vừa nêu để làm thí dụ) trong bức tranh kinh tế toàn cầu, nó không khó để cho chúng ta phóng chiếu ra độ lớn của cơ hội mở rộng trên toàn thể bức tranh.

Cơ hội chưa từng có. Cơ hội cực kỳ lớn. Cơ hội cực kỳ thật. Cơ hội cực kỳ gần. Cơ hội đó đang nằm ngay trước mũi.

Nhưng không may cho dân tộc Việt Nam là giữa khoảng cách từ đầu chót mũi cho tới chỗ cơ hội dầu chỉ là một khoảng cách rất gần, gần “sát nút,” nhưng lại có một vách ngăn trong suốt cho nên không thể nào dơ tay ra để nắm lấy được. Lý do?

Chỉ vì có một cái lồng giam thủy tinh đang bao trùm lên đất nước và toàn dân tộc đang bị nhốt bên trong cái lồng đó. Không cần nói thì các bạn cũng dư biết THỦ PHẠM ĐÃ CHỤP CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH ĐÓ LÊN TOÀN CÕI ĐẤT NƯỚC CHÍNH LÀ ĐCSVN.

Thoạt nhìn, dầu là từ ngoài nhìn vào hay từ trong nhìn ra, cái lồng giam thủy tinh đó dường như là vô hại, ít ra là theo cái nhìn của một số người.

NHƯNG SỰ THẬT LÀ CÁI LỒNG THỦY TINH ĐÓ ĐÃ GIAM HÃM ĐẤT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI NHIỀU HƠN LÀ NGƯỜI TA TƯỞNG VÀ ĐÃ LÀM THIỆT HẠI LỢI ÍCH DÂN TỘC NHIỀU HƠN LÀ NGƯỜI TA BIẾT.

Đúng, tuy là ĐCSVN trên thực tế không chĩa súng vào đầu người dân và ra lệnh “Cấm” như đã từng làm trong thời trước đổi mới nhưng trên “một thực tế khác tinh vi hơn” dân tộc Việt Nam vẫn không thể nào đưa tay ra để nắm bắt lấy cơ hội ngàn năm một thuở ấy CHỈ VÌ CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH ĐANG BAO TRÙM ĐẤT NƯỚC do chính ĐCSVN đã chụp xuống nhốt lấy toàn dân trong đó.

Cụm chữ “không thể nào đưa tay ra để nắm bắt lấy cơ hội” nói theo thuật ngữ Mỹ thì nó có nghĩa là dân tộc Việt Nam đang bị nằm trong tình trạng gọi là “denial of access to THE opportunity.”

Điều này, denial of access to the opportunity, có nghĩa là gì đối với mỗi cá nhân và tất cả mọi người dân đang sống trên đất nước Việt Nam?

Điều này, ở cấp độ thực tiễn nhất, cấp độ áo cơm của dân đen, có nghĩa là . . . ĐCSVN báo hại chúng ta phải tiếp tục vừa ăn kho quẹt vừa chùi nước mắt. Chùi nước mắt vì đã bán mặt cho đất bán lưng cho trời ngày này sang ngày khác mà đám con mình vẫn không đủ ăn, trong khi NẾU NHƯ KHÔNG CÓ CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH ĐÓ thì chúng ta đã có thể có thừa mứa cơm thịt cho tất cả mọi người trong gia đình trong mỗi bửa ăn.

Điều này có nghĩa là . . . ĐCSVN báo hại con em chúng ta phải khao khát những thứ vật chất rất là “bèo”. Khao khát đến đổi phải đem bán một quả thận của mình cho dân Trung Quốc để đổi lấy một số tiền chỉ đủ mua một “con dế” (cell phone di động) mà đúng ra NẾU NHƯ KHÔNG CÓ CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH ĐÓ thì chúng nó đã có rất nhiều dế và không phải bị “khát” vật chất đến đổi đem bán đi một phần thân thể của mình.

Điều này có nghĩa là . . . ĐCSVN báo hại học trò phải lần dây cáp qua sông đi học; cô giáo phải đâu lưng ngũ chung trên một giường và phơi quần lót ngay trong lớp dạy; bệnh nhân phải nằm chung sàng, trên sàng và cả dưới sàng; hàng trăm ngàn người trẻ phải bán sức lao động ở xứ người với đồng lương rẽ mạt mà còn bị cắt xén bớt và bị đánh đập tàn nhẫn; thiếu nữ xếp hàng cởi truồng để cho đàn ông ngoại quốc lựa hàng như lựa thịt . . . và hàng ngàn chuyện lớn nhỏ khác mà đúng ra NẾU NHƯ KHÔNG CÓ CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH ĐÓ thì tất cả những chuyện như vậy sẽ không đến nỗi tồi tệ đến mức như vậy, nếu không muốn nói là đã không xảy ra.

Vâng, dĩ nhiên là tôi muốn nói tới những thiệt hại do không nắm bắt được cơ hội ngàn năm một thuở để “thực sự đổi đời” người dân và hệ lụy của sự thiệt hại đó đối với đời sống của họ, đời sống của con người đứng bên trong cái lồng thủy tinh nhìn thấy cái bóng của mình lẫn trong thế giới “đổi đời thực sự” của dân tộc khác mà ảo tưởng là mình cũng đang được đổi đời hoặc không ảo tưởng nhưng khát quá nên cứ . . . nhắm mắt đưa chân.

Thực sự thì tôi muốn nói tới cái gì khi tôi dùng hình ảnh “CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH” làm biểu tượng? Trả lời một cách ngắn gọn, nó là TOÀN BỘ HỆ THỐNG ĐIỀU HÀNH ĐẤT NƯỚC của ĐCSVN, bao gồm cả lý thuyết và ý chí chính trị làm nền tảng cho tạo dựng cơ cấu từ thượng tầng kiến trúc xuống tới hạ tầng cơ sở.

Một hệ thống mà ông cựu CTQH Nguyễn Văn An đã cho là “lỗi từ trên xuống dưới.” Một hệ thống mà TS Iris Vinh Hayes đã đánh giá là “tồi tệ”.

Chính cái hệ thống điều hành đất nước tồi tệ này của ĐCSVN đã và đang gây ra sự phá sản toàn diện. Phá sản trong mọi lãnh vực, đặc biệt là lãnh vực giáo dục và đào tạo con người. Nói cho rõ hơn, cái hệ thống điều hành đất nước tồi tệ này của ĐCSVN đã làm cho nền giáo dục và đào tạo của Việt Nam chỉ còn đủ khả năng cho “ra khuôn” những lớp người trí năng bị xơ cứng, kiến năng bị đóng gói, khả năng tư duy không hơn không kém lập trình của đảng.

Cái hệ thống tồi tệ đó do những ông bà Bí Thư ngu dốt ngồi trên đầu trên cổ nhân dân từ trung ương xuống tới địa phương, ngồi trên đầu trên cổ của các trí thức, ngồi trên đầu trên cổ của các thầy cô giáo từ cấp hậu đại học cho tới cấp tiểu học, “chỉ đạo” “đường lối của đảng đã hoạch định” để nhanh chóng biến dân tộc Việt Nam thành mẫu người . . . bị thiểu năng tri thức.

Ở vào Thời Đại Tri Thức mà một dân tộc đã bị làm cho biến thành thiểu năng tri thức thì dân tộc đó đâu khác gì là một người không có đôi tay. Mà không tay thì làm sao có thể vươn tay ra để nắm lấy cái cơ hội ngàn năm một thuở, dầu là cơ hội nằm sát ngay đầu chót mũi??? Mà không nắm được cơ hội cực lớn này thì làm sao mà đất nước có thể theo kịp những quốc gia khác và theo kịp sự dịch chuyển của Thời Đại Tri Thức để mà vươn lên sự phồn thịnh?

Mà đất nước không vươn lên sự phồn thịnh với tốc độ tương xứng thì làm sao mà con cháu chúng ta không “khát’ vật chất khi mà chung quanh, phía bên ngoài CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH ĐÓ, là thế giới thừa mứa vật chất? Sự thừa mứa do sức sáng tạo và công suất rất cao của những nền kinh tế có thực năng từ những đất nước mà người dân trên những đất nước đó không bị nhà cầm quyền làm cho biến thành thiểu năng tri thức. Mà đã khát vật chất thì làm sao nhân cách không bị thương tổn?

Như chúng ta đã biết Thời Đại Nông Nghiệp kéo dài khoảng 30 ngàn năm, của Thời Đại Công Nghiệp khoảng 300 năm, của Thời Đại Vi Tính khoảng 30 năm, của Thời Đại Thông Tin ngắn hơn nữa và của Thời Đại Tri Thức thì chưa biết. Thế giới chuyển dịch ngày càng nhanh, nhanh tới mức đủ làm cho chúng ta chóng mặt khi nghĩ tới nó. Cả thế giới đều “ì xèo” chạy đua với thời gian để nắm bắt cơ hội trong khi ĐCSVN thì vẫn tiếp tục bắt dân tộc chúng ta chỉ được đứng nhìn từ bên trong CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH do họ kiến tạo.

Bên trong CÁI LỒNG GIAM THỦY TINH do ĐCSVN chụp xuống đất nước, các bạn có biết dân tộc chúng ta đang còn lê lết ở giai đoạn nào trong sự chuyển dịch của các thời đại vừa nói hay không? Các bạn có biết là đã có bao nhiêu thời đại đã trôi qua rồi hay không trong suốt thời gian cầm quyền của ĐCSVN?

Các bạn có biết đã có bao nhiêu cơ hội cực lớn đã bị ĐCSVN đánh mất rồi hay không? Các bạn có biết là khi đất nước còn tiếp tục bị CÁI LỒNG THỦY TINH ĐÓ GIAM HÃM thì dân tộc sẽ vẫn tiếp tục bị thiểu năng tri thức và không thể có được đôi tay để vươn ra nắm lấy cơ hội mà Thời Đại Vi Tính, Thời Đại Thông Tin, rồi nay là Thời Đại Tri Thức đang ban phát cho nhân loại khắp cả thế giới hay không?

 Và các bạn có biết hay không hiện giờ đất nước người ta đang gởi phi thuyền tới những hành tinh xa xôi để khám phá và công dân của họ thì đang chuẩn bị để khai thác tài nguyên trên những thiên thể lơ lững ngoài vũ trụ còn ở Việt Nam thì bọn cầm quyền đang chỉ biết cướp đất của nông dân nghèo khổ, phá tán tài nguyên của đất nước và TBT Nguyễn Phú Trọng của ĐCSVN thì tuyên bố là sẽ tiếp tục nhốt chúng ta và toàn thể dân tộc trong CÁI LỒNG THỦY TINH ĐÓ? Không phải là nhốt mà là nhốt “muôn năm” theo cái “quang vinh” của ĐCSVN!

Như tôi đã nói rồi, CÁI LỒNG THỦY TINH ĐÓ ĐÃ GIAM HÃM ĐẤT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI NHIỀU HƠN LÀ NGƯỜI TA TƯỞNG VÀ ĐÃ LÀM THIỆT HẠI LỢI ÍCH DÂN TỘC NHIỀU HƠN LÀ NGƯỜI TA BIẾT.

Cũng trong cùng một bài viết tác giả NNG đã đặt nghi vấn “có phải người VN gần như đang sống vào đúng thời chị Dậu, anh Pha gần trăm năm trước? thậm chí còn tồi tệ hơn nhiều nếu xét thêm yếu tố đạo đức, văn hóa!?” Tôi không ngần ngại dùng chỉ một hai chữ duy nhất để xác định: KHÔNG SAI! Không những vậy mà còn tệ hơn nhiều nếu đem “khoảng cách trong chất-lượng-đời-sống của người VN so với chất-lượng-đời-sống của người dân trên những quốc gia khác vào thời chị Dậu anh Pha” đối chiếu với “khoảng cách trong chất-lượng-đời-sống của người VN so với chất-lượng-đời-sống của người dân trên những quốc gia khác vào thời điểm hôm nay”.

Viết tới đây có lẽ cũng đã quá đủ để trả lời câu hỏi “tại sao dân tộc cần phải được giải phóng và giải phóng dân tộc khỏi cái gì?” mà chúng ta đã nêu ra từ đầu. Câu hỏi còn lại “Tại sao phải là một cuộc cách mạng mà không là một giải pháp nào khác?” tôi xin được dành cho bài viết kế tiếp.

6/7/2012

© Iris Vinh Hayes

© Đàn Chim Việt

  

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Hết cơn quy mã đến hồi … mã quy

Hết cơn quy mã đến hồi … mã quy

Thạch Hồng

Chuyện tiếu lâm khôi hài đen đang thịnh hành trong nước kể rằng “Sau 30/4/1975, dân miền Nam lâm cảnh cùng cực, đói khổ quá mức chẳng biết làm sao, bèn đến Lăng Ông Bà Chiểu cầu khẩn xin xâm nhờ “Ông” chỉ dạy. Quẻ ra không lời, chỉ có hình vẽ con rùa đi trước, con ngựa đi sau. Quẻ được diễn giảng rằng “theo chữ Nho, rùa là Quy, ngựa là Mã. Quy Mã nghĩa là …qua Mỹ!” Thế là dân đen miền Nam ùn ùn kéo nhau ra biển ... quy Mã và ai qua được thì đời họ (và gia đình) bớt khổ thấy rõ. Thấy vậy, lần lượt cán bộ CS từ tép riu đến chóp bu cũng đua nhau … quy Mã! Chóp bu thì thay phiên nhau qua rồi về, về rồi qua để kiếm chác, làng nhàng tép riu không có thế lực để qua thì cho con cái kéo nhau qua làm đầu cầu phòng … hậu sự!

 

Nay đến lượt giới chóp bu CSVN lâm cảnh khốn đốn, ngoài thì bị Tàu bức hiếp, o ép, trong thì dân tình bất mãn, chống đối khiến họ loay hoay như gà mắc tóc lo lắng bị mất cả quyền lẫn mạng. Không tin ở Lăng Ông trong Nam, các lãnh đạo CS bèn rủ nhau vào … Lăng Ba đình xin quẻ xem bao giờ thì hết bí!

 

 

Quẻ ra cũng chỉ có 2 tấm hình, con Ngưa ra trước, con Rùa ra sau. Bộ Chính trị họp khẩn trương liên tục 10 ngày đêm mới tìm được lời giải: Mã trước, Quy sau, đọc là Mã Quy, nghĩa là .. Mỹ Qua mới hết bí!

*

Chuyến viếng thăm Việt Nam của Bộ trưởng QP Hoa Kỳ Leon Panetta mới đây được công luận chú ý đặc biệt trong bối cảnh tình hình biển Đông đang nóng bỏng vì thái độ lâu nay của Trung Cộng công khai bày tỏ tham vọng lấn át tât cả các nước trong vùng biển chiến lược này (chính yếu là VN và Phi Luật Tân) để dành quyền bá chủ.

 

Là Bộ trưởng QP đầu tiên của Hoa Kỳ (sau 1975) có mặt tại Cam Ranh, từng có thời là quân cảng quan trọng nhất nhì trong chiến lược Đông Nam Á của Mỹ, chỉ 1 ngày sau khi tuyên bố tại Diễn đàn an ninh “Đối thoại Shangri-la tại Singapore” rằng “ Hoa Kỳ đang tái phối trí lực lượng chiến lược¸ gia tăng sự hiện diện quân sự của mình tại vùng Á châu-Thái Bình Dương với mục đích cân bằng sức mạnh ở khu vực có ảnh hưởng đến quyền lợi quốc gia tối thượng của nước Mỹ”, ông Panetta tỏ ý hoan nghênh việc tàu Mỹ được lui tới và sử dụng cảng Cam Ranh là một yếu tố quan trọng để xây dựng và củng cố mối quan hệ Mỹ-Việt, đồng thời ước mong mối quan hệ quân sự này càng lúc càng phát triển hơn, cả phẩm lẫn lượng!

 

Mạnh mẽ hơn, Bộ trưởng QP Mỹ nói thêm, Hoa Kỳ muốn đặc biệt hợp tác với Việt Nam trong các vấn đề hàng hải quan trọng, trong đó có bộ Quy tắc Ứng xử của các bên ở Biển Đông". Ông Panetta kêu gọi các nước Đông Nam Á (ám chỉ cả Trung Cộng) đưa ra một bộ quy tắc ứng xử, gồm những luật lệ điều hành quyền lưu thông và đặc quyền trên biển đồng thời tổ chức những cuộc hội thảo đa phương để giải quyết những tranh chấp.

 

Đồng thời, Bộ trưởng QP Mỹ đưa ra chi tiết về kế hoạch tăng cường sự hiện diện quân sự của Mỹ trong khu vực, cụ thể là tăng số lượng chiến hạm và binh sĩ luân phiên nhau hiện diện trong vùng này. Kế hoạch quốc phòng của Mỹ đã dự trù, đến năm 2020, HQ có thể đưa thêm 8 chiến hạm tối tân sang khu vực AC-TBD, và nói chung, khoảng 60% lực lượng hải quân Mỹ sẽ được phối trí tại vùng này .

 

Sau Cam Ranh, ông Leon Panetta đã ra Hà Nội và được các viên chức quân sự CSVN chào đón ngay tại phi trường, và tiếp theo đó đã hội đàm với Bộ trưởng Quốc phòng CSVN. Hai bên đã thảo luận nhiều điểm liên quan đến bản ghi nhớ về chuyện hợp tác quốc phòng đã ký với nhau năm 2011 tại Hoa Kỳ (“thiết lập cơ chế đối thoại thường xuyên cao cấp giữa giới chức QP Mỹ và QP-CSVN, an ninh biển, tìm kiếm cứu nạn, nghiên cứu và trao đổi kinh nghiệm về hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ, hỗ trợ nhân đạo và cứu trợ thảm họa”).

 

Sau đó, Bộ trưởng QP Mỹ cũng gặp Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng. Tuy không có một thông cáo hay tuyên bố chung nào giữa 2 Bộ trưởng QP được đưa ra, cũng như các cơ quan truyền thông thông của nhà nước CSVN chỉ tường thuật rất bài bản về chuyến viếng thăm và hội đàm này của Bộ trưởng QP Hoa Kỳ, công luận được biết rằng, trong các cuộc tiếp xúc, ông Leon Panetta đã yêu cầu Hà Nội cho Hải quân Mỹ được gia tăng việc sử dụng hải cảng Cam Ranh, một trong các cảng nước sâu có vị trí địa lý-chiến lược thuận lợi nhất khu vực.

 

Cần nhắc lại là cho tới nay CSVN đã đồng ý cho tàu Mỹ được ghé Cam Ranh để sửa chữa và bảo trì nhưng con số còn hạn chế và chỉ là các loại tàu dân sự, hoặc quân sự nhưng không vũ trang. Giới chức quốc phòng CSVN lâu nay đã nhiều lần lập đi lập lại điều này, nhằm giảm bớt sự suy đoán là HàNội đang công khai ngả về Mỹ nhằm đối phó với Bắc Kinh.

 

Điển hình là Thứ trưởng QP/CSVN, Tướng Nguyễn Chí Vịnh, mới đây nhấn mạnh rằng “hoạt động của tàu Mỹ tại Cam Ranh chỉ là những hoạt động kinh tế bình thường".

 

Tuy nhiên các chuyên viên quốc tế lâu năm theo dõi tình hình khu vực lâu năm cho rằng đó chỉ là cách CSVN cố tìm cách tránh làm phật lòng Trung Cộng, không muốn có bất kỳ hành động nào bị coi là công khai khiêu khích và đối đầu Bắc Kinh”.

 

Dù Hà Nội có cố hạ bớt ý nghĩa chuyến viếng thăm của Bộ trưởng QP Hoa Kỳ đến đâu, thì Bắc Kinh vẫn không dấu giếm thái độ bực bội của họ. Nhiều bài viết trên các trang mạng tại Hoa Lục đã công khai dùng lời lẽ nóng nảy, cứng rắn phê bình điều họ gọi là “chủ trương thù địch của Mỹ ra sức bao vây để khống chế Trung quốc”.

 

Các cơ quan ngôn luận chính thức của nhà nước Trung Cộng thì “khuyến cáo Hoa thịnh Đốn cẩn trọng, xét lại chính sách để tránh không gây ra bất ổn cho khu vực cũng như cho tình hình ổn định an ninh toàn cầu”.

*

Tính đến nay, Hoa Kỳ và CSVN đã bình thường hóa quan hệ ngoại giao với nhau được 17 năm (1995-2012) và lần này, lời tuyên bố của Bộ trưởng QP Leon Panetta “quan hệ giữa hai nước đã tiến được một bước dài, hai bên có một mối liên hệ phức tạp nhưng không bị trói buộc bởi lịch sử” có nghĩa, rõ ràng giới lãnh đạo Hoa Kỳ đã nói thẳng không úp mở rằng “cuộc chiến VN trước kia [lịch sử] nay không còn là chướng ngại nữa”.

 

Thế nhưng như vậy đã đủ để đến hồi … Mã Quy chưa?

*

Quả thật, trong khoảng 10 năm qua, chuyện người Mỹ trở lại VN đã diễn ra dưới nhiều hình thức, nhất là viện trợ. Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chỉ tiến hành một cách từ từ, chậm chạp và nặng ý nghĩa biểu tượng hơn là thực chất.

 

Trở ngại chính ngăn cản CSVN được hưởng ‘đầy đủ và quy mô sự yểm trợ mọi mặt của Mỹ” chính là vấn đề “dân chủ, nhân quyền”.

Đây là lĩnh vực khiến lần lượt các chính quyền Hoa Kỳ trong 17 năm qua, từ Bill Clinton, sang George W Bush III đến Barak Obama, vẫn bị áp lực của Quốc hội Mỹ chưa cho gia tăng và phát triển đầy đủ mọi lĩnh vực quan hệ với nhà nước CSVN, cho dù các cấp lãnh đạo chính trị và quân sự ở Hà Nội thay phiên nhau … Quy Mã vận động.

 

Riêng về mặt cải tiến và gia tăng khả năng quốc phòng, nhiều lần các giới chức CSVN đã tha thiết yêu cầu được Hoa Kỳ viện trợ và bán các loại vũ khí tối tân nhưng cho tới nay, đó vẫn chỉ là niềm mơ ước của Hà Nội.

 

Theo Thượng nghị sĩ John McCain tiết lộ thì, đầu năm nay 2012, khi ông cùng một phái đoàn dân biểu, nghị sĩ Hoa Kỳ thăm viếng một số nước Ðông Nam Á, Hà Nội đã đưa ra một danh sách rất dài các loại trang bị võ khí muốn mua của Mỹ. Tuy nhiên, TNS McCain khẳng định “ CSVN chỉ có thể được mua vũ khí của Mỹ nếu tình hình nhân quyền tại VN được cải thiện cụ thể và rõ rệt”.

 

Trước đó, khi sang Hoa Kỳ vào năm 2010, Bộ trưởng QP-CSVN Phùng Quang Thanh đã yêu cầu “chính phủ Mỹ ngăn chặn việc thông qua dự luật Nhân Quyền Việt Nam, vốn từng nhiều lần được thông qua ở Hạ Viện nhưng bị chặn tại Thượng Viện” để tránh hậu quả ngăn Hà Nội không được mua vũ khí của Mỹ.

 

Vì vậy, dù Bộ trưởng QP Leon Panetta có nhấn mạnh chuyện “Mỹ muốn gia tăng và phát triển mạnh mối quan hệ hợp tác mọi mặt với CSVN”, ước muốn của Hà Nội được mua vũ khí loại cao cấp của Mỹ hẳn lần này cũng chưa đạt được. Vì thế , giới lãnh đạo CSVN phải chữa thẹn qua lời tuyên bố của Bộ trưởng QP Phùng Quang Thanh mới đây, ngay trước khi ông Panetta đến Hà Nội, rằng “vì khả năng tài chánh hạn chế nên có nhu cầu mua sắm vũ khí trang bị từ phía Mỹ không nhiều”.

 

Hôm 24/5, trả lời báo Vietnam Net về triển vọng được mua sắm các loại vũ khí tối tân nhất thế giới của Hoa Kỳ, Phùng Quang Thanh nêu ra nhiều rào cản chưa vượt qua được bên cạnh khả năng tài chính rất hạn chế. Ông ta nói rằng “Hiện HK chưa bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với VN, chưa công nhận VN có nền kinh tế thị trường.

 

Hà Nội đã yêu cầu Mỹ bỏ lệnh cấm vận đó nhưng Quốc Hội Mỹ chưa thông qua.” Bộ trưởng QP-CSVN nói thêm “vì khả năng tài chính hạn chế, trong khi các loại vũ khí tối tân của Mỹ đắt gấp nhiều lần so với các loại tương tự do Nga sản xuất mà VN là khách hàng truyền thống, nên nhu cầu mua sắm vũ khí trang bị từ phía Mỹ không nhiều.” Phùng Quang Thanh cho hay “CSVN chỉ có nhu cầu mua sắm vật tư cho các loại vũ khí trang bị kỹ thuật khối lượng khá lớn do VNCH bỏ lại như trực thăng, chiến xa, đại bác, tàu chiến”.

 

Thực tế, ngay chính yêu cầu của Hà Nội xin mua của Mỹ cơ phận bảo trì, thay thế cho những chiến cụ, vũ khí này vẫn bị từ chối, dù chúng đã quá cũ và lỗi thời, nhưng với Hà Nội thì “có còn hơn không”.

 

Chẳng thế mà trước đó nữa, nguyên Bộ trưởng QP-CSVN Tướng Phạm văn Trà đã từng sang Nam Hàn để xin được mua phụ tùng thay thế cho các loại chiến xa và thiết vận xa của QL/ VNCH để lại (vì Nam Hàn được nhà sản xuất Hoa Kỳ cấp phép sản xuất thiết vận xa theo bản quyền).

 

*

Xem vậy thì quẻ Mã Quy cho giới lãnh đạo CSVN ở Hà Nội vẫn chưa ứng nghiệm! Đó là chưa kể bài học của VNCH (và cả của Đài Loan) năm 1972 khi Richard Nixon đến Bắc Kinh bắt tay với Mao Trạch Đông, lập quan hệ chính thức với Trung Cộng buộc mọi người vẫn tiếp tục phải dè dặt về chuyện “vị trí và số phận VN trong bàn cờ quan hệ quốc tế”.

 

Thực tế, mối giao thương giữa Hoa Kỳ với Trung Cộng hiện nay nhiều gấp hang trăm lần so với mối giao thương giữa Mỹ với VN, cũng như hiểm họa CS Bắc Hàn có vũ khí nguyên tử đang là nỗi lo lắng hang đầu của Hoa Kỳ và các đồng minh Nhật Bản, Nam Hàn.

 

Người Mỹ hiểu rằng, chỉ có Trung Cộng mới có thể hóa giải bài toán hóc búa này một cách êm thắm và chính Bắc Kinh thừa hiểu lợi thế này sẵn sàng khai thác bằng cách dung dưỡng nhưng luôn luôn kìm hãm trong tầm kiểm soát của mình để dùng làm con bài mặc cả với Hoa Kỳ về mọi mặt, kể cả mối tham vọng bành trướng ảnh hưởng trên Biển Đông.

 

Thạch Hồng

__._,_.___

FUNDING TO PROJECTS (Attachments:17 Documents)

 

Kính Diễn Đàn,

Một số quý Vị, nhất là một số bạn Trẻ hỏi chúng tôi về vấn đề Tài chánh, nhất là làm thế nào có được Tài trợ cho những Dự Án trong hoàn cảnh Khủng hoảng Tài chánh lúc này.

Chúng tôi xin gửi lên Diễn Đàn những tài liệu này viết bằng tiếng Anh, mong hồi âm một phần nào quý Vị và một số bạn Trẻ. Đây là Phương cách giải quyết khó khăn kiếm vốn cho Dự Án mà chúng tôi đang làm việc với một số người ngoại quốc cho những Dự án không liên hệ gì đến CSVN và dưới quyền độc tài Kinh tế của Cơ chế ấy.

Riêng về Việt Nam, chúng tôi nhất định không làm việc với những Dự án liên hệ đến CSVN hoặc dưới quyền độc tài của Cơ chế CSVN hiện hành. Xin quý Vị nào hay bạn Trẻ nào làm việc liên hệ đến CSVN hay dưới Cơ chế độc tài Kinh tế của CSVN, thì chúng tôi chắc chắn sẽ từ chối.

 

Kính quý Vị vào chào quý bạn Trẻ.

Nguyễn Phúc Liên

 

 

 

Mr.Jean-Louis Claude JOYE

c/o Me.Roger MOCK, Lawyer’s Office

18, Rue du Conseil –General, 1205 GENEVA  &   6, Rue du Port, 1204 GENEVA, SWITZERLAND.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Authorized Mandate:

Dr.NGUYEN PHUC LIEN

22, Rue du Prieuré,CH-1202 GENEVA, Switzerland      40,Lischenweg,CH-2503 BIEL/BIENNE, Switzerland

Fax: 0041 22 738 28 08. Tel: 0041 22 731 82 66    Fax: 0041 32 365 24 49. Tel: 0041 32 365 24 49

nguyenphuclien2009@yahoo.com <==E-Mail ==> nguyenphuclien2009@gmail.com

==============================================

Date: 30-5-2012

 

FUNDING TO PROJECTS

IN POOR COUNTRIES & FOR YOUNG ENTREPRENEURS

 

 

To WHOM IT MAY CONCERN,

 

These are the introductory notes to show how to solve the difficulty in obtaining Funding to Projects in poor Countries and for young Entrepreneurs.

 

The main difficulty in getting Loans is the Bank Guarantee

 

Great Banks provide Loans to rich Companies in developped Countries. The Western Prime Banks request the private Companies in poor Countries to provide Bank Guarantees confirmed with responsibility by Western Prime Banks to ensure the funding to their Projects. A young and dynamic Student who just finishes University Studies would like to realize an excellent Project. He comes to a Bank and  this Bank asks him if he can provide a Bank Guarantee. How can they—small Companies and young Student-- get a Bank Guarantee issued by Prime Banks when they are still poor? Because of the impossibility of providing a Bank Guarantee, they cannot get the funding to Projects.

From 2008 until now, we are in financial crisis and every Bank, even Prime Bank, is afraid of losing Loans even guaranteed by Governments !

 

Motivating Assets as Collaterals for Loans

 

In order to solve the above difficulty, we were trying to motivate the Assets of great value sleeping in Bank Security Boxes or in Insurance Storages. For example: the value of Gold stocked in Banks; the Paintings of famous Authors like Da Vinci, Picasso…sleeping in Insurance Storages. During the crisis period, rich people prefer buying Assets of great value to depositing fresh cash in Banks with risks of devaluation between currencies. Consequently, the motivating Assets is easier then the getting Bank Guarnatees. These real Assets of great value can be utilized as Collaterals to ensure Loans.

 

Dossier of the Asset Painting “LA NOSTRA DONNA”

by Leonardo Da VINCI for Louis the XII

 

With the purpose of motivating Assets as Collaterals for Loans, we were working with Mr.Jean-Louis Claude JOYE, the Owner of this Painting. He is ready to utilize it as Collateral in getting the Funding to Projects of Companies in poor Countries or of young Enterpreneurs. The value of this Painting was evaluated, in 1997, USD.70 millions (Seventy millions United States Dollars).

We send you the Dossier of this Painting containing the following Documents:

0)         0JO00 : Funding to Projects in poor Countries. Introduction

1)         0JO01: Certified Photo Painting

2)         0JO02: Passport of the Owner, Mr.Jean-Louis Claude JOYE

3)         0JO03: Power Authorization to Dr.Nguyen Phuc Lien, Financial Adviser, page 1

            0JO03: Power Authorizytion to Dr.Nguyen Phuc Lien, Financial Adviser, page 2

4)         0JO04: (New) Passport of the Mandate

5)         0JO05: Painting History

6)         0JO06: Affidavit of Ownership by Lawyer

7)         0JO07: Affidavit of Ownership by the Owner himself

8)         Value Insurance Lloyd, page 1

            Value Insurance Lloyd, page 2

9)         Security Storage Insurance MAT SECURITAS suisse

            Security Storage Insurance MAT SECURITAS suisse, recent

            Security Storage Insurance MAT SECURITAS suisse, recent payment

10)       Bank Safekeeping by Credit Agricole Indosuez

11)       Art Expert Evaluation by Art Expert Dr.VINCENT

12)       Curriculum Vitae of Art Expert Dr.VINCENT

 

Starting the Joint-Venture Capital:

Utilization of the Painting as Collateral to obtain Credit Line

 

If Owners of Projects are interested in using this Painting as Collateral to obtain a Credit Line from Banks or from private Lenders of Funds, please send us:

a)         LOI : Letter of Intent

b)         SUMMARY OF PROJECT: maximum 2 pages.

Please send the LOI and the SUMMARY OF PROJECT to the E-Mail Address of the Authorized Mandate, Dr.NGUYEN PHUC LIEN, as follows:

Dr.NGUYEN PHUC LIEN

22 Rue du Prieuré

1202 GENEVA, Switzerland

E-Mail: nguyenphuclien2009@yahoo.com

or nguyenphuclien2009@gmail.com 

We will contact you for further developments of PROCEDURES to realize the transaction.

 

Best regards,

 

Dr.NGUYEN PHUC LIEN, Economist

Financial Adviser

Authorized Mandate

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link