Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, June 10, 2012

Ngay Chien Si Tran Vong: Ky niem 50 nam Quan doi Hoa ky tham du Chien tranh tai Viet Nam

 

 

 

 Memorial<br />                                                          - Artist<br />                                                          Rendition

http://www.hsvnmf.org/

 

President Obama Honors the 50th Anniversary

of the Vietnam War on Memorial Day 

 

President Obama Commemorates Memorial Day

at Arlington National Cemetery 

 

* * * *

Phát Biểu Của Tổng Thống Tại Buổi Lễ Kỷ Niệm 50 Năm Chiến Tranh Việt Nam

 

Đài tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam

National Mall

Washington, D.C.

 

Xin chào tất cả mọi người,

Chuck, cảm ơn bạn về những lời giới thiệu, về tình bằng hữu và cuộc đời phục vụ của bạn,

Cùng với quý cựu chiến binh chiến tranh Việt Nam, gia đình, bạn bè và quý khách,

 

Tôi biết trời rất nóng. (Cười) Nhưng các bạn đến đây để tôn vinh những người thân yêu của các bạn. Michelle và tôi thật vinh dự được đến đây cùng với các bạn.

 

Cho đến hôm nay, khi nói đến sự phức tạp về thời gian Mỹ tham chiến tại Việt Nam, các sử gia vẫn không đồng ý một cách chính xác cuộc chiến đã bắt đầu khi nào. Các cố vấn Mỹ đã tham chiến, và chết ở đó sớm nhất là giữa những năm 50. Các cuộc hành quân chiến đấu lớn đã không thể bắt đầu cho mãi đến giữa những năm 60. Nhưng nếu kể ra bất kỳ năm nào nêu lên được việc thay đổi tiến trình tham gia vào cuộc chiến của chúng ta, thì phải nói đó là năm 1962.

 

Lúc đó là tháng Giêng, tại Sài Gòn, các phi công của chúng ta đã cài mũ bảo hiểm và leo lên những chiếc trực thăng, nâng bổng trực thăng lên cao và bay trên những ngọn cây mang theo những người lính miền Nam Việt Nam. Đó là một cuộc tấn công đơn lẻ chống lại đồn lũy của đối phương chỉ cách xa vài dặm trong rừng, nhưng đó là một trong những cuộc hành quân chính thức đầu tiên của Mỹ trong vùng đất xa xôi đó.

 

Năm mươi năm sau, chúng ta cùng đến bức tường này, đến nơi linh thiêng này, để nhớ. Chúng ta có thể bước lên phía bức tường đá hoa cương, sờ vào đó, và chạm vào một tên một người lính.

 

Hôm nay là ngày Chiến Sĩ Trận Vong, chúng ta nhớ lại tất cả những người đã âm thầm cho đi mọi thứ trong chiến tranh ngõ hầu chúng ta có thể đứng đây trong vinh quang. Và hôm nay bắt đầu kỷ niệm 50 năm ngày chúng ta tham chiến tại Việt Nam. Chúng ta vinh danh tên tuổi của những người lính đã được khắc lên bia đá, tên của 58.282 người Mỹ yêu nước. Chúng ta chào mừng tất cả những người đã cùng tham chiến với họ. Và chúng ta ủng hộ những gia đình vẫn còn yêu thương và tưởng nhớ họ.

 

Trong nhiều năm qua các bạn đã đến đây, và lại đến đây với họ một lần nữa. Và trong những điều đơn giản mà các bạn đã bỏ lại đằng sau, những cống hiến, những lưu niệm, những quà tặng của các bạn - chúng ta có được một cái nhìn thoáng qua về cuộc sống mà họ đã đi qua. Tấm chăn phủ khi họ còn là một cậu bé. Chiếc gậy bóng chày họ đánh khi còn nhỏ. Chiếc nhẫn cưới. Hình ảnh đứa cháu mà họ không bao giờ gặp. Đôi giày bốt họ mang vẫn còn dính bùn. Những huy chương họ đạt được vẫn còn lấp lánh. Và một số điều còn lưu lại ở đây có ý nghĩa đặc biệt mà chỉ các cựu chiến binh mới biết được: một lon bia, một gói kẹo M&Ms, một thùng chứa rác, một khẩu phần lương khô vẫn còn tốt và còn ngon. (Cười)

 

Ở đây, chúng ta cảm nhận được chiều sâu sự hy sinh của các bạn. Và ở đây, chúng ta nhìn thấy được phần lớn hơn câu chuyện của người Mỹ. Cha ông chúng ta, với sự sáng suốt, đã trao cho chúng ta một nhiệm vụ. Họ đã đặt ra để làm cho đất nước ngày càng được hoàn hảo hơn. Và do vậy, các thế hệ theo sau phải nối tiếp công việc đó để tiếp tục tiến về phía trước, để vượt qua quá khứ nhiều khi đau đớn, để tiếp tục phấn đấu cho lý tưởng của chúng ta.

 

Và một trong những chương đau đớn nhất trong lịch sử của chúng ta là cuộc chiến Việt Nam, đặc biệt nhất là chúng ta đã đối xử với quân đội của chúng ta ra sao, những người đã tham chiến ở đó. Các bạn thường bị quy trách nhiệm cho một cuộc chiến tranh mà các bạn đã không bắt đầu khi mà lẽ ra các bạn cần được tán thưởng vì đã phục vụ đất nước với lòng dũng cảm. (Vỗ tay). Đôi lần các bạn bị qui trách nhiệm vì đã có những hành động xấu, khi mà sự tham chiến cao quý của nhiều người lẽ ra nên được tán dương. Các bạn trở về nhà và nhiều lần đã bị gièm pha, phỉ báng, khi mà lẽ ra các bạn phải được tôn vinh. Đó là điều sỉ nhục của đất nước, một sự sỉ nhục không bao giờ để xảy ra nữa. Và đó là lý do tại sao hôm nay ở đây, chúng ta xác quyết rằng nó sẽ không còn xảy ra một lần nào nữa. (Vỗ tay.)

 

Do vậy, phần chính của Lễ Kỷ Niệm 50 năm hôm nay sẽ dành để nói về câu chuyện của các bạn mà lẽ ra chúng đã được nói từ lâu. Đây là cơ hội để nói lên sự sòng phẳng, đó là một trong nhiều cách chúng ta tiếp tục hoàn thiện sự hợp nhất của chúng ta, hãy sòng phẳng với nhau và nó được bắt đầu từ hôm nay. Bởi vì lịch sử sẽ vinh danh sự tham chiến của các bạn, và tên của các bạn đã đính vào cuộc chiến đã kéo dài trong hai thế kỷ qua.

 

Hãy cho tôi nói về câu chuyện thế hệ của những người tham chiến, bất kể màu da, niềm tin, giàu, nghèo, sĩ quan hay lính nhập ngũ, những người đã tham chiến với lòng yêu nước và danh dự như bất cứ ai đã từng đi trước các bạn. Chúng ta đừng bao giờ quên rằng hầu hết những người đã phục vụ cuộc chiến tại Việt Nam đã lựa chọn làm như vậy. Nhiều người trong các bạn đã tình nguyện. Khi đất nước có chiến tranh, các bạn đã nói, "hãy đưa tôi ra chiến trường." Điều này bao gồm cả những chị em phụ nữ đã tham chiến tại Việt Nam - mỗi người các bạn là một tình nguyện viên. (Vỗ tay.) Cả những người đã được tuyển chọn nhập ngũ, họ cũng đã ra đi và mang trên vai trọng trách của họ - các bạn đã tham chiến; các bạn đã làm xong nhiệm vụ của mình.

 

Các bạn đã kiên trì dù phải đối mặt với một số điều kiện tàn bạo nhất mà người Mỹ đã từng chịu trong chiến tranh. Những cơn nóng ngột ngạt. Những trận mưa mùa như trút nước. Kẻ thù có thể đến từ bất cứ nơi đâu và biến mất một cách nhanh chóng. Những trận chiến trong thành phố khốc liệt nhất trong lịch sử, và những trận đánh chiếm ngọn đồi dữ dội có thể kéo dài trong nhiều tuần lễ. Có thể kể ra đây những địa danh tử thần như là Briarpatch, Zoo và Hòa Lò Hà Nội - những tù binh chiến tranh Việt Nam của chúng ta không chỉ đơn giản là đã chịu đựng, các bạn đã viết lên những câu chuyện phi thường nhất về lòng dũng cảm và liêm chính trong quân sử. (Vỗ tay)

 

Là một quốc gia, từ lâu chúng ta đã từng tuyên dương lòng quả cảm của quân đội chúng ta tại Normandy và Iwo Jima, vành đai Pusan ​​và Heartbreak Ridge. Hãy cho tôi nói về lòng can đảm của các bạn tại Huế và Khe Sanh, tại Tân Sơn Nhất và Sài Gòn, từ Hamburger Hill đến Rolling Thunder. Hầu như ai cũng thường quên rằng các bạn, những người lính tham chiến tại Việt Nam, đã chiến thắng trên mọi trận đánh chính mà các bạn đã tham dự. (Vỗ tay)

 

Khi các bạn trở về, tôi biết nhiều người trong các bạn đã giấu đi những huy chương, đặt chúng trong ngăn kéo, hoặc bỏ vào một chiếc hộp đặt trong tủ quần áo. Các bạn tiếp tục sống cuộc sống của mình - bắt đầu từ gia đình rồi theo đuổi những nghề nghiệp. Rất nhiều người trong các bạn đã không hề nói về việc mình đã tham chiến. Hệ quả là, quốc gia này không phải lúc nào cũng coi trọng những gì sẽ đến với cuộc sống của các bạn.

 

Nào, chúng ta hãy nói về câu chuyện của một thế hệ khi đã trở về nhà, và họ đã sống ra sao. Mặc dù nhiều người Mỹ đã quay lưng lại với các bạn, nhưng các bạn đã không bao giờ quay lưng lại với nước Mỹ. (Vỗ tay.) Giống như các thế hệ đi trước, các bạn đã cởi bỏ quân phục, nhưng các bạn đã không bao giờ ngừng phục vụ. Các bạn đã trở thành những nhà giáo, những sĩ quan cảnh sát, những y tá - những người mà chúng tôi gặp hằng ngày. Các bạn đã trở thành những doanh nhân, điều hành các công ty và các ngành công nghiệp tiên phong đã làm thay đổi thế giới. Các bạn đã trở thành những nhà lãnh đạo, những công nhân viên chức, từ các hội trường thành phố đến Capitol Hill - đang nâng các cộng đồng, các tiểu bang, và đất nước của chúng ta lên.

 

Các bạn đã nhắc nhở chúng tôi thế nào là phục vụ; phục vụ có những ý nghĩa gì. Với những người đã từng phục vụ trong quân ngũ, các bạn đã được thăng cấp, đã trở thành những người lãnh đạo trong các ngành, đã học hỏi được những kinh nghiệm từ Việt Nam, và đã xây dựng lại quân đội chúng ta thành đội quân tinh nhuệ nhất mà thế giới đã từng biết đến. (Vỗ tay.) Và chúng ta hãy nhớ lại tất cả những cựu chiến binh Việt Nam đã trở về và tham chiến một lần nữa, trong các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan. Các bạn không ngừng phục vụ. (Vỗ tay)

 

Ngay cả khi các bạn đã thành công trong những nỗ lực này, các bạn còn làm một điều gì đó hơn nữa - có lẽ đây là điều quan trọng nhất mà các bạn đã làm, đó là các bạn đã săn sóc cho nhau. Khi chính phủ của các bạn đã không làm tròn trọng trách của mình, các bạn đã lên tiếng, đấu tranh cho việc chăm sóc và những lợi ích mà các bạn đã đạt được, và qua thời gian, việc đấu tranh của các bạn đang làm chuyển đổi Bộ Cựu Chiến Binh. Và tất nhiên, một trong những cựu chiến binh Việt Nam hiện nay đang là thư ký xuất sắc trong Bộ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ, đó là Ric Shinseki. (Vỗ tay)

 

Các bạn chăm sóc cho nhau. Các bạn quan tâm lẫn nhau. Và không phải lúc nào người ta cũng nói đến hội chứng hậu chiến tranh - các bạn đã hiểu điều đó, và các bạn đã đến với nhau. Và điều quan trọng là các bạn không chỉ chăm sóc cho riêng các bạn, các bạn còn quan tâm đến những lớp người đi sau. Các bạn đã tự đảm nhận sứ mệnh để nắm chắc rằng quân đội ngày nay cần nhận được sự tôn trọng và hỗ trợ mà tất cả các bạn hầu như đã không hề nhận được trước đây. (Vỗ tay)

 

Bởi vì các bạn, bởi vì các cựu chiến binh Việt Nam của chúng ta đã gánh vác trách nhiệm, mà điều luật Post-9/11 GI Bill đã giúp hàng trăm ngàn cựu chiến binh trở lại các trường đại học để theo đuổi ước mơ của mình. (Vỗ tay.) Bởi vì các bạn, các cựu chiến binh Việt Nam đã không cho phép chúng tôi được quên, tại các sân bay, khi những người lính chúng ta trở về và vừa ra khỏi máy bay, các bạn đã đến để bắt tay họ. (Vỗ tay.) Bởi vì các bạn mà trên khắp nước Mỹ, mọi cộng đồng đều chào đón đội quân chúng ta trở về từ chiến trường Iraq. Và khi quân đội của chúng ta trở về từ Afghanistan, toàn thể Thế Hệ 9/11 đều xứng đáng được đất nước Hoa Kỳ chào đón. Điều đó đã xảy ra một phần là vì các bạn. (Vỗ tay.)

 

Đấy là câu chuyện của những quân nhân tham chiến tại Việt Nam của chúng ta, những câu chuyện cần được nói đến. Đó là tất cả ý nghĩa của Lễ Kỷ Niệm 50 năm hôm nay. Đó là một cơ hội khác để nói với các cựu chiến binh Việt Nam về những gì mà lẽ ra chúng ta đã phải nói từ lâu: Các bạn đã hoàn tất bổn phận. Các bạn đã tham chiến trong danh dự. Các bạn đã làm cho chúng tôi tự hào. Các bạn đã trở về và giúp xây dựng đất nước mà chúng ta hằng yêu thương và ấp ủ.

Vì vậy, ở đây hôm nay, điều đó phải được nói ra, các bạn đã đạt được vị trí xứng đáng trong các thế hệ vĩ đại nhất. Lúc này, tôi yêu cầu tất cả các cựu chiến binh Việt Nam, những ai có thể đứng được, xin vui lòng đứng lên, và tất cả những ai đã đứng, xin hãy giơ cao tay - chúng ta hãy hô to những lời đơn giản mà chúng ta thường hay hô khi chào đón đoàn quân trở về: Chào mừng các bạn đã trở về. (Vỗ tay). Chào mừng các bạn đã trở về. Chào mừng các bạn đã trở về. Cảm ơn các bạn. Chúng tôi đánh giá cao các bạn. Chào mừng các bạn đã trở về. (Vỗ tay)

 

Ngày nay, chúng tôi kêu gọi tất cả người Mỹ, và mỗi thành phần của xã hội tham gia vào nỗ lực này. Ai cũng có thể làm được điều gì đó. Năm thập kỷ đã phân chia những người Mỹ, lễ kỷ niệm năm nay có thể nhắc nhở chúng ta về những gì chúng ta chia sẻ cho nhau như những người Mỹ. Điều đó bao gồm tôn vinh các cựu chiến binh Việt Nam bằng cách không bao giờ quên những bài học của cuộc chiến tranh đó.

 

Vì vậy, chúng ta hãy quả quyết rằng khi đất nước cần gửi thanh niên nam nữ vào con đường nguy hiểm, chúng ta phải luôn giao cho họ một sứ mệnh rõ ràng, chúng ta phải luôn cung cấp cho họ một chiến lược đúng đắn, chúng ta phải trang bị cho họ các thiết bị cần thiết để có thể hoàn thành công việc. Chúng ta phải thấy họ trở về. (Vỗ tay) Chúng ta phải quả quyết rằng các nhà lãnh đạo cần phải thẳng thắn về những rủi ro và tiến độ của cuộc chiến, và cần có một kế hoạch để đem quân đội trở về trong danh dự.

 

Chúng ta quả quyết không bao giờ quên cái giá của chiến tranh, bao gồm cả sự mất mát khủng khiếp các thường dân vô tội - không chỉ ở Việt Nam, nhưng trong tất cả các cuộc chiến tranh. Vì chúng ta biết rằng sự hy sinh và tham chiến của các bạn là định nghĩa của vinh quang, nhưng chiến tranh tự nó không phải là vinh quang. Chúng ta ghét chiến tranh. Khi chúng ta chiến đấu, chúng ta làm như vậy để bảo vệ mình bởi vì đó là điều cần thiết.

 

Hãy quả quyết rằng trong nền dân chủ, chúng ta có thể tranh luận và không đồng ý, ngay cả trong thời chiến. Nhưng chúng ta không bao giờ sử dụng lòng yêu nước như là một đòn phép chính trị. Người yêu nước có thể hỗ trợ một cuộc chiến tranh, người yêu nước cũng có thể phản đối một cuộc chiến tranh. Và bất cứ quan điểm nào, chúng ta hãy luôn luôn đoàn kết và hỗ trợ quân đội, là những người đang đối mặt với hiểm nguy. (Vỗ tay) Đó là nghĩa vụ quan trọng của chúng ta. (Vỗ tay)

 

Chúng ta hãy quả quyết chăm sóc các cựu chiến binh như họ đã chăm sóc chúng ta - không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng hành động. Không chỉ trong năm năm đầu tiên, nhưng là trong năm mươi năm đầu tiên sau cuộc chiến. Đối với các cựu chiến binh Việt Nam, điều này có nghĩa là trợ cấp tàn tật cho các chứng bệnh do hậu quả chất độc da cam. Điều đó có nghĩa là cung cấp công việc làm và chăm sóc sức khỏe tâm thần để giúp các bạn có thể tự đứng vững. Điều đó có nghĩa là kết thúc bi kịch những cựu chiến binh vô gia cư; do vậy, mỗi cựu chiến binh đã chiến đấu cho nước Mỹ phải có một căn nhà để ở. Các bạn không cần phấn đấu để có được mái nhà che thân khi các bạn đã chiến đấu thay mặt cho quốc gia mà các bạn yêu mến. (Vỗ tay)

 

Và khi một người lính không bao giờ trở về - bao gồm cả 1.666 người Mỹ vẫn còn mất tích từ chiến tranh Việt Nam - chúng ta phải quyết tâm làm đủ mọi cách trong khả năng của mình để đem họ trở về. Đó là lời hứa long trọng của chúng ta gửi đến bà Sarah Shay, 93 tuổi, người đang tham gia cùng với chúng ta hôm nay, người vẫn tôn vinh con trai của bà, Thiếu Tá Donald Shay, Jr., đang còn mất tích khi thi hành công vụ từ 42 năm qua. Đây là Bà Sarah. Xin cảm ơn lòng can đảm của Bà. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Bà. (Vỗ tay.)

 

Còn đây là lời hứa chúng ta thực hiện ngày hôm nay cho gia đình Meroney Fayetteville, thuộc tiểu bang Arkansas. Bốn mươi ba năm qua kể từ khi ông mất tích, chúng tôi long trọng thông báo rằng Đại Úy Virgil Meroney, III, đang trở về nhà, và sau cùng ông sẽ được an nghỉ nghìn thu. (Vỗ tay.)

 

Nhiều người cho rằng kỷ nguyên chiến tranh này là một vết sẹo trên đất nước chúng ta, nhưng đây là những gì tôi muốn nói. Như bất kỳ vết thương nào đã lành, các mô xung quanh nó đều trở nên cứng cáp và mạnh mẽ hơn trước. Và trong ý nghĩa ấy, cuối cùng, chúng ta đã có thể nhìn thấy được di sản thực sự của cuộc chiến Việt Nam. Vì Việt Nam và vì các cựu chiến binh, ngày nay chúng ta sử dụng sức mạnh của Mỹ thông minh hơn, chúng ta biết vinh danh quân đội hơn, chúng ta chăm sóc các cựu chiến binh tốt hơn. Vì những bài học quí báu của Việt Nam, vì các bạn, đất nước chúng ta còn mạnh hơn trước. (Vỗ tay)

 

Và cuối cùng, trong lễ kỷ niệm hôm nay và cả những năm kế tiếp, chúng ta hãy nhớ những gì đang liên kết chúng ta lại như một con người. Điều này thật quan trọng cho tất cả chúng ta dù cho bạn đã tham chiến trong cuộc chiến Việt Nam hoặc bạn đã chiến đấu chống lại nó, hay dù cho bạn còn quá trẻ để được định hình bởi nó. Điều quan trọng là trẻ em của chúng ta hiểu được sự hy sinh các bạn đã làm tại Việt Nam, điều mà đối với họ, chỉ là một cái tên trong những cuốn sách sử. Điều quan trọng là chúng ta hiểu được giá trị của một món quà một khi đã được để lại tại Đài Tưởng Niệm này.

 

Đó là vào cuối ngày, khi mà hầu hết các quan khách và du khách đã ra về, vẫn còn đó chiếc mũ football với những sọc màu đen trắng, và bảng vòng đeo cổ tay. Với họ, đó là một lời ghi chú được viết tay từ một thanh niên còn ngồi ghế nhà trường. Và cũng nhắc nhở các bạn rằng đã hơn hai thập kỷ sau cuộc chiến Việt Nam, người học sinh trung học đó mới được sinh ra. Nhưng trong đoạn ghi chú ngắn được viết tay trên đó, anh đã nói lên lòng kính trọng - mối liên kết giữa các thế hệ - đã đem chúng ta lại với nhau hôm nay, tại đây.

 

Bức thư bắt đầu: "Cựu chiến binh Việt Nam thân mến, đây là hai điều mà tôi cho là các bạn lẽ ra đã có." Rồi anh giải thích rằng đó là chiếc mũ football nhỏ và bảng đeo cổ tay của anh từ năm cuối bậc trung học của anh. Vì vậy, hôm nay tôi muốn kết thúc bài nói chuyện với những lời anh đã viết:

"Trong hai mảnh trang thiết bị này, tôi được phép phạm những sai lầm, được phép điều chỉnh chúng lại, được phép phát triển và trưởng thành như một con người. Tuy nhiên, đó là trên chiến trường của tôi. Các bạn đã không có cơ hội để làm điều đó trên chiến trường của các bạn. Một số bạn đã bị buộc phải lớn lên quá nhanh, tất cả các bạn đã qua đời quá sớm. Dù vậy, chúng ta có nhiều điểm chung. Cả hai chúng ta đều có chung niềm tự hào, con tim và lòng kiên định. Tôi cũng xin lỗi các bạn phải tìm hiểu những phẩm chất này quá nhanh. Đó là lý do tại sao tôi cho các bạn những gì đã cùng tôi lớn lên. Các bạn là những anh hùng thực sự và các bạn sẽ không bao giờ bị lãng quên."

 

Đó là những lời từ một học sinh trung học, sinh ra nhiều thập kỷ sau khi chiến tranh kết thúc. Và điều đó thể hiện tinh thần mà toàn bộ đất nước này nên nắm lấy.

 

Cựu chiến binh và gia đình thân mến, tôi biết vết thương chiến tranh chậm lành. Các bạn biết điều đó tốt hơn so với nhiều người. Nhưng hôm nay chúng ta bước thêm một bước khác. Việc kể câu chuyện của các bạn vẫn còn tiếp tục. Việc hoàn thiện đất nước của chúng ta đang tiếp tục. Và từ nhiều thập kỷ, tôi hy vọng những lớp người trẻ khác sẽ ghé thăm nơi này, đưa tay ra và chạm vào tên một người lính, và họ sẽ học được câu chuyện của những người đã từng tham chiến - những người mà họ chưa bao giờ gặp, người đã chiến đấu một cuộc chiến tranh mà họ không bao giờ biết - và khi đã cảm thông và tỏ lòng biết ơn, di sản của các bạn sẽ tồn tại. Vì các bạn là những anh hùng thật sự và tất cả các bạn đều được ghi nhớ.

 

Xin Chúa chúc lành cho các bạn, chúc lành cho gia đình các bạn. Xin Chúa chúc lành những người lính chúng ta và chúc lành cho đất nước Hoa Kỳ. (Vỗ tay)

Thẩm Vân dịch

VIỆT NAM-NHỮNG SỤP ĐỔ ĐÚNG LUẬT

CHỦ NHẬT, NGÀY 10 THÁNG SÁU NĂM 2012

VIỆT NAM-NHỮNG SỤP ĐỔ ĐÚNG LUẬT

 

Luật của người và luật của tự nhiên:

Chắc có lẽ, trong các bạn, nhiều người từng nghe câu chuyện về cuộc thi sức mạnh của các vị thần ở đỉnh Olympus trong thần thoại Hy lạp.

Chuyện kể rằng: một hôm thần Zeus muốn biết ai là vị thần mạnh nhất bèn tổ chức một cuộc thi sới vật. Các vị thần lần lượt lên thi đấu, cuối cùng có một vị thần với sức mạnh vô biên đã chiến thắng, tất cả những vị thần lực sĩ bị hạ đo ván, tất cả những ai thách đấu đều bị đánh bại. 

Đến cuối ngày, không còn đối thủ, thần Zeus chuẩn bị tuyên bố chiến thắng thì có một vị thần già, dáng lọm khọm ra thách đấu. Với chiến thắng và lòng tự ái, vị thần nọ chạy đến định dùng sức lực sĩ của mình nâng bổng và vứt vị thần già ra khỏi sới cho biết lễ độ.

Không ngờ, dù dùng bao nhiêu sức lực, bao nhiêu chiêu thế nhưng vị thần già nọ không hề suy suyển, trái lại mình bị mất sức, vị thần nọ đâm ra hoang mang. Rất nhẹ nhàng, vị thần già từ từ đặt đôi tay gân guốc của mình lên vai vị thần lực sĩ, thần lực sĩ cảm thấy sức mạnh ghê gớm từ vị thần già, hai chân rung rung, từ từ quỵ ngã. Vị thần già đã chiến thắng. 

Các bạn biết vị thần già đó là ai rồi chứ? Đó chính là nữ thần thời gian. Thời gian là một qui luật của tự nhiên. (Với mong muốn trường sinh bất từ, rất nhiều tên bạo chúa đi tìm thuốc trường sinh, tốn không biết bao nhiêu công sức, xương máu người dân, thậm chí là hài đồng để chế biến thần dược nhưng vẫn phải chết như thường. Khoa học hiện đại ngày nay có thể giúp con người kéo dài tuổi thọ, làm trẻ hơn so với tuổi nhưng không ai chống được cái chết).

Như tôi đã viết trong bài trước “con người và những qui luật của tự nhiên”, con người là một thành phần của tự nhiên, sinh ra từ tự nhiên nên luôn có những qui luật tự nhiên chi phối, chúng ta chỉ có thể nhận thức, chấp nhận và vận hành đúng để phát triển, còn không thì “điều gì đến phải đến”, dù có quyết tâm cao, ý chí của toàn đảng, toàn dân, có kêu gào học tập làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thì cũng thất bại, sụp đổ là điều khó tránh khỏi.

Những sụp đổ đúng luật:

Chúng ta chứng kiến những thất bại có tính hệ thống ở Việt Nam: (Rất nhiều quan chức lớn đã dùng từ lỗi hệ thống để chỉ tình trạng hiện nay, tôi cho là hoàn toàn chính xác).

  • Chính trị: Nạn chạy chức, chạy quyền, tham nhũng, lợi ích nhóm, mất dân chủ, tòa án bất công, luật pháp mất tính nghiêm minh,…..
  • Xã hội: tội phạm: trộm cắp, đĩ điếm, giết người, dân oan, tai nạn giao thông, bất công giàu nghèo quá sức,….
  • Kinh tế: suy sụp, các tập đoàn nhà nước nợ nần đầm đìa với hàng trăm ngàn tỷ, doanh nghiệp tư nhân phá sản hàng loạt, nạn thất nghiệp tràn lan, cuộc sống khốn khó.
  • Giáo dục: Giáo dục xuống cấp không phanh, bệnh thành tích, thi cử dối trá, hệ thống đại học bệ rạc, nạn sính bằng cấp, bằng giả, bằng thật học giả, chạy trường, chạy lớp, mua điểm,…..
  • Y tế: bệnh viện quá tải, thầy thuốc chuyên môn kém, nạn nhũng nhiễu, thờ ơ, vô cảm, dịch bệnh bùng phát, ung thư bùng nổ với mức độ làng ung thư,
  • Thực phẩm: mất an toàn khủng khiếp, đâu đâu cũng gian dối, cũng độc hại,……
  • Môi trường: ô nhiễm, xuống cấp trầm trọng, đất, nước, không khí đều bị nhiễm độc, từ nông thôn đến thành thị, từ ruộng đồng, sông suối đến khu công nghiệp, nơi nơi xả độc, trộm lén xả độc,…
  • ...........

Những ai có niềm trăn trở, ưu tư, có theo dõi thông tin hiện tình đất nước thì không thể không biết, không thể chối bỏ sự thật trên. Trừ khi đang hưởng lợi, cố tình bịt mắt, bịt tai hoặc tự sướng như AQ.

Luật của trời và luật của người:

Trước thực trạng trên, nhiều người đi tìm nguyên nhân của nó, nhiều ý kiến được đưa ra để kiến giải và đề xuất giải pháp.

Tựu trung lại có những kiến giải và giải pháp như sau:

- Xã hội xuống cấp về đạo đức, con người không có lương tâm, lãnh đạo bị thoái hóa tư tưởng, đạo đức cách mạng, mọi người chạy theo đồng tiền, bất chấp tất cả,…..Giải pháp: tăng cường giáo dục đạo đức, “bảo bối” là cuộc vận động “toàn dân toàn đảng học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”

- Luật pháp chưa chặc chẽ, nhiều kẽ hở, những kẻ cơ hội đã lợi dụng sở hở của luật pháp để tư lợi để làm giàu,….Giải pháp: tăng cường luật pháp, tăng cường thông tư, nghị định, …..làm ra một rừng luật.

- Pháp chế chưa nghiêm: luật còn nhẹ, không đủ răng đe, không đủ người thực thi, giám sát,…Giải pháp: tăng hình phạt, tăng thanh tra, kiểm tra, tăng nhân viên, phình to bộ máy nhà nước,……

- Nhận định thế lực thù địch chống phá, thực hiện diễn biến hòa bình,….giải pháp: tăng cường sự lãnh đạo của đảng, tăng cường học tập nghị quyết, tăng cường đạo đức và lý tưởng cách mạng, nhất là cán bộ, đảng viên,…..

Những nhận định trên tôi cho là hoàn toàn chính xác, không có gì sai và giải pháp đưa ra cũng đúng, hoàn toàn logic với nhận định, hoàn toàn đúng “luật”: nếu ai cũng làm như vậy: có đạo đức và hành động đúng luật thì chắc chắn xã hội sẽ tốt đẹp, sẽ là xứ thiên đường, người người nhường nhịn nhau, hy sinh cho nhau, lo cho tập thể, lo cho đất nước trước, gia đình mình, cá nhân mình sau (Ông Hồ để đời với bài viết “đấu tranh quét sạch chủ nghĩa cá nhân”), quan thì thanh liêm công bằng (cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư), dân thì cần cù, yêu nước lao động hăng say,…..

Ôi xứ thiên đường là đây, không thể chối cãi. Sai, thảm họa, khốn khổ là do dân, là do xã hội không nghe, không làm theo chủ trương đường lối của đảng, của tư tưởng vĩ đại Hồ Chí Minh, pháp luật của nhà nước, là do dân trí thấp chứ đảng thì anh minh, sáng suốt, bác Hồ vĩ đại không thể lầm.

(Tôi nghe lý luận kiểu này rất nhiều và nó tỏ ra khá hiệu quả làm cho kẻ tranh luận phải “đuối”).

Lý luận là vậy, logic là vậy, luật là vậy nhưng tại sao kết quả lại thảm hại thế này?

Giải thích vấn đề này như thế nào cho thấu tình, đạt lý:

Như trong bài viết “con người và những qui luật của tự nhiên” và “Luật pháp và kẽ hở của luật pháp”, tôi và bạn đọc đã cùng nhau là rõ “con người là một sản phẩm của tự nhiên, chịu sự chi phối của tự nhiên và những qui luật của nó, nếu nhận thức, hành động đúng thì phát triển, trái lại sẽ bị thất bại” và “pháp luật chỉ là luật của người, trên luật của người là luật của trời (qui luật tự nhiên), nếu pháp luật phù hợp và khoa học thì người dân sẽ tôn trọng, thực thi nếu luật do ý chí cá nhân, lãnh đạo đưa ra thì luôn bị dân bắt tay nhau để vượt qua. Dù có trăm ngàn điều luật cũng không ngăn được “nước thấm”, đó là chân lý.

Rọi chiếu cho tình hình đất nước hiện tại, để biện giải cho thất bại, cho sụp đổ người ta cho rằng cho con người làm sai, là phạm “luật” nhưng dưới góc nhìn của tôi, những sụp đổ đó là tất yếu là đúng luật (luật của trời), không thể thoát được. (trừ khi toàn thể người dân Việt nam nhận thức, chấp nhận qui luật lớn của tự nhiên còn không mọi sự sửa sai, mọi sự kêu gào, lên gân, sửa luật đều chì là hoài công vô ích, một dân tộc khôn ngoan hay tăm tối là ở chỗ này).

Một trong những qui luật lớn của tự nhiên chi phối con người và xã hội là chủ nghĩa cá nhân, là lòng tham và sự thủ lợi, điều mà vị cha già, vị thánh tổ cách mạng của chúng ta không chịu thừa nhận (đấu tranh quyết sạch chủ nghĩa cá nhân). 

Từ thừa nhận nó chúng ta mới đưa ra giải pháp khoa học, đúng luật khi đó dân mới giàu, nước mới thịnh.

Từ thừa nhận lòng tham của người cầm quyền chúng ta mới có tam quyền phân lập, đa đảng giám sát cạnh tranh nhau. Từ đây các “quốc nạn” chạy chức, chạy quyền, con ông cháu cha, tham nhũng, quan liêu,…..mới bị tiệt diệt, pháp luật tự nhiên sẽ nghiêm minh.

Từ thừa nhận lòng tham vô biên chúng ta mới thực hiện thị trường tự do, dân doanh, nhà nước dân chủ pháp quyền, khi đó kinh tế mới thịnh vượng, mọi yếu tố mới hòa nhịp đúng qui luật mà không còn xảo trá. Một trong cái tuyệt diệu của nền dân doanh, nhà nước pháp quyền là tính thương hiệu và pháp luật nghiêm minh: anh xảo trá, anh làm sai thì anh tự chết (thương hiệu xấu) hoặc bị luật nghiêm trị. Từ đây chỉ có cách duy nhất thỏa mãn lòng tham là ra sức sáng tạo, ra sức cải tiến kỹ thuật, làm ra sản phẩm tốt để thỏa mãn khách hành khi đó mới có nhiều tiền.

Hiểu vũ trụ, nắm càn khôn, chuyển đất trời, mang hừng đông dân tộc!

Quý bạn hữu trao đổi thêm, xin liên lạc:

K.s Nguyễn Văn Thạnh

http://www.facebook.com/nguyenvanthanhvn12

Email: bdhsvn12@yahoo.com

 

 

XUONG DUONG

Làm rất nhanh nhưng thu về số tiền rất lớn!

 

       

  Văn Quang - Từ Sài Gòn, ngày 08.6.2012

 

                                                                                  Làm rất nhanh nhưng thu về số tiền rất lớn!

 

Trong tuần qua dư luận tại VN ầm ỹ nhất là những vụ án có thể làm tổn hại đến danh dự quốc gia như vụ Đan Mạch tạm dừng tài trợ cho VN 3 dự án ODA do nghi bị xà xẻo. Nhưng vụ này còn đang có nhiều lời giải thích từ các cơ quan bị “tố”, lần lượt chủ 4 dự án đều khẳng định không có chuyện “thất thoát hay tham nhũng” trong các dự án mà họ thực hiện. Các nhà quản lý cũng hứa sẽ công khai với dư luận kết quả điều tra và sẽ làm sáng tỏ những nghi vấn ấy. Chính phủ đang theo dõi và tìm hiểu vụ việc, với tinh thần sẽ “xử lý nghiêm” nếu phát hiện sai phạm. Chúng ta hãy chờ xem sự minh bạch đi đến đâu.

 

Chuyện thứ hai cũng không kém phần gay cấn là tình trạng để người Trung Quốc nuôi cá trái phép tại Vũng Rô, việc này có thể có sự tham mưu của Sở Nông Nghiệp- Phát Triển Nông Thôn tỉnh Phú Yên. Tuy nhiên vụ này cũng còn đang được điều tra nên hai chuyện trên đây tôi sẽ tường thuật chi tiết khi có những thông tin chính xác.

 

“Nghệ sĩ trình diễn” bán dâm đang làm dư luận nóng bỏng

Chuyện đang làm người dân theo dõi với thái độ vừa hào hứng vừa “chán cho đời” là chuyện các cô diễn viên điện ảnh, ca sĩ, người mẫu, hoa hậu (xin lạm dụng danh từ gọi chung là những “nghệ sĩ trình diễn”) bán dâm.

 

Đến nay những danh tính người bán và người mua dâm đang dần được tiết lộ. Tuy nhiên, người dân vẫn có những suy nghĩ khác và đang rộ lên những điều họ muốn biết và cần được làm công bằng, minh bạch. Mời bạn đọc tìm hiểu về vấn đề này. Một vấn đề đang làm băng hoại xã hội VN.

 

Một nhu cầu bức bách của những “nghệ sĩ” được coi là “chân chính”

Ở VN bây giờ những cuộc thi “hoa khôi, hoa hậu” rất nhiều. Ít nhất đến hôm nay có những cuộc thi sắc đẹp đã và đang diễn ra như: Hoa hậu Việt Nam, Hội thi Người đẹp Kinh Bắc (Bắc Ninh), Người đẹp Hạ Long (Quảng Ninh), Hoa khôi đồng bằng sông Cửu Long (Cần Thơ), Người đẹp Miệt vườn (Sóc Trăng)… Nếu kể cả những người đã thành danh từ 10 năm nay chắc chắn phải là trên 3 con số 0. Thôi thì cứ tạm gọi là trên dưới 10.000 cho dễ tính toán.

 

Sự đòi hỏi công khai minh bạch tên tuổi những “nghệ sĩ trình diễn” đã và đang bán dâm là một nhu cầu rất bức bách đối với những nghệ sĩ được coi là “chân chính”.  Đã có một vài nghệ sĩ lên tiếng. Diễn viên Kim Khánh cho rằng: “Họ chỉ là số ít! không thể đại diện cho cả làng giải trí”. Á hậu Thùy Trang cho biết, những suy nghĩ như vậy giờ đã như một lối mòn khó làm cho người ta nghĩ khác được bởi ngày càng nhiều người mẫu, hoa khôi, diễn viên bị phát hiện đi bán dâm, cặp kè với đại gia. Theo cô, thế giới showbiz là nơi đầy hào quang và cám dỗ nhưng cũng dễ làm cho con người ta suy đồi đạo đức nhất. Có rất ít người có đủ bản lĩnh để tránh được.

 

Diễn viên Diễm My lên án: “Giới trẻ bây giờ đang “ăn xổi ở thì”! Và cô kết luận: “Mọi thứ đều từ lối sống hưởng thụ”.

Những nghệ sĩ được coi là đàng hoàng còn đang là người mẫu, hoa hậu, đang “làm nghệ thuật” trên các sân khấu, trong các phim trường hoặc đang có phim trình diễn trên truyền hình, màn ảnh lớn nhỏ trên thị trường giải trí đang bước vào môt cú “sốc” nặng. Họ bị mang tiếng lây, khó lòng “cải chính” với dư luận và nhất là với cái nhìn nghi ngờ của những người ái mộ, của bà con anh em, của chòm xóm bất kỳ họ đi đến đâu. Họ đang bị tước đoạt mất sự hãnh diện khi được xem là “nghệ sĩ”, danh tiếng hay không chưa cần biết nhưng cứ là “nghệ sĩ chân dài” bị mang tiếng là điều chắc chắn. Vì vậy họ đòi hỏi được công khai minh bạch tất cả những “con sâu làm rầu nồi canh” đó, dù là sâu có “hơi nhiều” làm nồi canh đặc sệt.


Sự công bằng về thông tin

Người dân cũng đồng tình với đòi hỏi này, không thể phủ nhận một phần vì tò mò, phần khác quan trọng hơn là sự công bằng trong việc thông tin. Tại sao như những vụ trước đây lại có thông tin, hình ảnh chi tiết. Thậm chí có cô bị đưa vào nhà “phục hồi nhân phẩm” có nghĩa là nhân phẩm mất tiêu luôn. Tại sao lần này các cô gái bán dâm cũng y chang như vậy, nhiều cô lại được thong thả ra về, có cô còn được đón bằng xe hơi xịn. Như thế có là một sự bất công hay luật lệ đã thay đổi rồi? Nếu thay đổi, phải chăng đã vô tình khuyền khích cho những hành động này.

 

Đó là những chỉ trích có phần nóng vội. Nhưng cơ quan điều tra không nóng. Những thông tin chi tiết dần được hé lộ từng ngày. Các trang báo ngày nào cũng bài và những hàng tít lớn về vấn đề này, rối tinh như hỏa mù. Ở đây, tôi “hệ thống hóa” lại để bạn đọc dễ theo dõi. Đến nay (08 tháng 6-2012), những người liên quan đến đường dây đang nóng này có thể chia làm 3 loại như sau:

 

1- Loại “tú ông, tú bà”.

 Người nổi đình đám nhất trong đám cầm đầu đường dây mại dâm “cao cấp” phải kể đến Hoa hậu Nam Mê Kông 2009 - Võ Thị Mỹ Xuân, vừa bán dâm vừa điều hành đường dây gồm toàn loại “nghệ sĩ có tiếng”.

Theo sau là “tú ông” Trần Quang Mai (40 tuổi) là người nhiều “mối” nhất. Mai từng là MC tại một phòng trà nổi tiếng, có sẵn trong tay mối liên hệ các đại gia thường lui tới chỗ ăn chơi này.

 

Kế đến là “tú ông” Lê Quang Tuấn Anh có “biệt danh” là Kevil Lê vốn là một trong những người chăm sóc sắc đẹp có tiếng tại TP Sài Gòn, nơi hội tụ nhiều người đẹp nhất nhì Sài Gòn. Thậm chí, hoa hậu Mỹ Xuân, á khôi Thiên Kim cũng từng thông qua sự môi giới của Tuấn Anh để bán dâm!

 

Nguyễn Hữu Đạt (43 tuổi) ở phường 26, quận Bình Thạnh – TP Sài Gòn.

Cũng bị tình nghi về hành vi này còn có nữ người mẫu kiêm diễn viên điện ảnh Thiên Kim (tức Trần Thị Hoa, SN 1986, ngụ đường Nguyễn Cửu Vân, phường 17, quận Bình Thạnh – TP Sài Gòn). Nhưng vì đang mang thai nên được cho về, sẽ xử sau.

Cơ quan điều tra còn đang truy bắt một “tú ông” nữa tên Huy nằm trong đường dây môi giới bán dâm “cao cấp” hiện đã bỏ trốn.

 

2- Về “thành tích” các người đẹp bán dâm

Cho đến nay đã biết rõ danh tính một số “nghệ sĩ” bán dâm, chắc bạn đọc đã biết đứng đầu sổ là người đẹp Sóc Trang Mỹ Xuân. Tên thật là Võ Thị Mỹ Xuân (SN 1985, môi giới kiêm bán dâm) hiện là người mẫu tự do, cô từng hành nghề hướng dẫn viên du lịch và lên ngôi hoa hậu trong cuộc thi Hoa hậu Nam Mekong năm 2009. Trong cuộc thi này, cô còn đoạt thêm giải “Ứng xử hay nhất”.

 

                                           

                                                                 Mỹ Xuân hốc hác và tiều tụy sau khi bị bắt


 

Hoa hậu V.T.M.X còn tự mình đứng ra quản lý một đường dây bán dâm bao gồm các người mẫu, hotgirl, sinh viên... khác với giá rẻ hơn, từ khoảng 300 - 600 USD.

 

Mỹ Xuân đã “tự khai”: Từ tháng 4-2012, cô bắt đầu liên lạc với hoa khôi Duyên dáng Thời trang 2010 được tổ chức tại tỉnh Bến Tre là Lê Thị Yến Duy đi bán dâm với giá ban đầu là 1.000 USD/lần. Đến ngày 2-6, Mỹ Xuân tiếp tục đưa Yến Duy cùng một số người đẹp khác, trong đó có Nguyễn Thị Minh Nhài tức diễn viên Ngọc Thúy, đến khách sạn trên đường Nguyễn Văn Cừ, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1 – TP Sài Gòn để bán dâm cho đại gia với giá 3.000 USD. Theo VietNamNet, hoa hậu Mai Xuân còn tiết lộ mới lên giường một đêm với một đại gia hồi tuần rồi với giá 2.000 đô! Mỹ Xuân còn “nghe nói có một người mấu là TN bán dâm 8.000 USD một lần”. Nhưng TN đã lên tiếng phủ nhận và có thể sẽ kiện MX vì sự “nghe nói” này.

 

- Theo sau là Á khôi Thiên Kim. Nổi bật trong làng chân dài với chiều cao 1,72m và số đo 3 vòng 85-62-90. Trước khi bị bắt trong đường dây mại dâm “cao cấp”, Thiên Kim đã là người mẫu có tiếng và đã từng diễn xuất trong một số bộ phim. Bộ phim gần đây người đẹp này tham gia là “Lệnh xóa sổ” và đã gây được sự chú ý đặc biệt của khán giả. Bởi Thiên Kim vào vai nữ quái xã hội đen, xuất hiện với trang phục bằng da màu đen bó sát làm nổi bật thân hình người mẫu của cô. Chắc nhiều khán giả VN còn nhớ người đẹp ngổ ngáo này.

 

                                              

                                      Diễn viên điện ảnh Thiên Kim – gần đây đóng trong phim “Lệnh xóa sổ”.

 

- Người mẫu kiêm diễn viên Ngọc Thúy, tên thật là Nguyễn Thị Minh Nhài (SN 1989, quê tỉnh Đồng Nai, hiện ở đường Phạm Hùng, xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh – TP Sài Gòn. Ngọc Thúy là người mẫu thời trang của Công ty Promotion Look và đã từng đóng trong bộ phim truyền hình 40 tập có tựa đề “Bước chân hoàn vũ” phát sóng trên đài Truyền Hình HTV9 (TP Sài Gòn).

 

                                                    

                                                                 Người mẫu kiêm diễn viên Ngọc Thúy,

                                       đã từng đóng phim truyền hình 40 tập mang tựa đề “Bước chân hoàn vũ”.

 

- Yến Duy – đăng quang Hoa Khôi tại vòng chung kết Hội thi duyên dáng thời trang Bến Tre lần I, năm 2010, Tên thật là Lê Thị Yến Duy (SN 1990, quê Bến Tre; hiện ở tại đường Gò Dầu, phường Tân Quý, quận Tân Phú – TP Sài Gòn. Chiều 2-6, khi ập vào khách sạn Hà Phương Trang ở số 106 bis Nguyễn Văn Cừ (phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1), Công an bắt quả tang Lê Thị Yến Duy cùng một người đẹp khác đang mây mưa cùng 2 đại gia.

 

                                                    

                                                        Yến Duy đăng quang Hoa Khôi tại vòng chung kết

                                                     Hội thi duyên dáng thời trang Bến Tre lần I, năm 2010.

 

 

- Hot girl Jenny Phương (tức Lê Thị Thúy Hường, SN 1993, ở tại đường Lý Tự Trọng, phường Bến Thành, quận 1) cũng là người mẫu thời trang. Khi CA ập vào khách sạn Kim Linh ở số 116-118 Bùi Thị Xuân (phường Bến Thành, quận 1) bắt quả tang hot girl Jenny Phương và L. T. H. D (SN 1987, sinh viên năm thứ nhất một trường trung cấp nghề du lịch, đang làm việc tại một khách sạn tư nhân) đang bán dâm cho 2 đại gia khác.

 

                                         

                           Hot girl Jenny Phương người mẫu thời trang nõn nà làm các đại gia dễ dàng móc bóp.

 

- Người mẫu Hồng Hà tên thật là Hà Thị Hồng, sinh năm 1989 tại một miền quê nghèo tỉnh Thái Bình. Năm 17 tuổi, Hồng Hà quyết định vào Nam lập nghiệp. Thỉnh thoảng cô mới ra Hà Nội thăm họ hàng và về quê Thái Bình. Hồng Hà bị bắt tại Hà Nội.

 

                                              

                                               Diễn viên, người mẫu Hồng Hà tâm sự:

                                               “Nghề bán dâm làm rất nhanh nhưng lại thu về số tiền lớn”.         

 

Chiều ngày 24/5, tại hai phòng của một khách sạn trong khu du lịch Đồng Mô, ở Sơn Tây, Hà Nội, cảnh sát bắt quả tang hai gái bán dâm đang hành nghề. Trong đó, một người được xác định là diễn viên, người mẫu Hồng Hà. Một cô là Hà Thị T., cả hai người đã được người nhà đến trụ sở Cản sát để hoàn thành thủ tục bảo lãnh cho về nhà.

 

Suy nghĩ ngây thơ nhưng đúng là căn bệnh của xã hội ngày nay

Hồng Hà tâm sự: “Với số tiền kiếm được mỗi lần đi khách như vậy (1000 USD hay hơn nữa), em có thể mua sắm nhiều thứ hàng hiệu, đắt tiền giống như nhiều người mẫu, diễn viên khác họ vẫn xài.

Nghề bán dâm “làm rất nhanh nhưng thu về số tiền rất lớn”, vì thế em định sẽ làm vài tháng, khi nào mua được nhà và xe hơi thì em sẽ dừng lại. Sau đó, em sẽ tập trung cho sự nghiệp diễn viên, người mẫu của mình và lập gia đình thì sẽ chẳng ai biết được điều đó.” 

 

Đúng là thứ suy nghĩ rất… ngây thơ, nhưng đó lại là “lý tưởng” thật sự của nhiều cô gái khác. Cứ tưởng “làm ăn” một thời gian rồi “nghỉ hưu” lấy chồng, ai mà biết được chỗ “ma ăn cỗ”. Đây cũng lại là một sự thật ngoài đời, cuộc sống đầy khó khăn song đầy mời gọi, chỉ một cái gật đầu là xong và chỉ một giờ, một ngày, một tua du lịch là tiền ra tiền vào như nước, muốn mua gì chẳng được, tự nâng cao đẳng cấp của mình, vênh mặt trước các đồng nghiệp. Không cô nào nghĩ rằng đó là một thứ nghề như dính vào ma túy, không dễ gì bỏ được. Các cô đã từng biết thế nào là sự gian nan khổ sở của người lương thiện đi kiếm từng đồng, đôi khi còn bị hành hạ nhục nhã. Thế nên dù đã có nhiều tiền các cô vẫn lăn vào nghề kiếm tiền nhanh không vốn này và cứ thế kiếm mãi, có cô còn “làm” ngay cả khi có chồng rồi, cho đến khi thân tàn ma dại hay bị bắt.

 

Tại sao cũng là bán dâm, người bị bắt người được thả?       

Đó là rất nhiều câu hỏi đã được đặt ra: Tại sao cũng đi bán dâm mà người thì bị bắt lại như Mỹ Xuân, còn Hồng Hà  lại được ra về thơ thới hân hoan? Có điều gì lắt léo trong việc này đây?

 

Theo cơ quan điều tra, liên quan đến đường dây bán dâm cao cấp, theo lời khai của các má mì, tú ông bị bắt thì có khá nhiều người mẫu, diễn viên điện ảnh, hoa khôi… từng tham gia bán dâm cho các đại gia thứ thiệt ở trong nước lẫn nước ngoài. Tuy nhiên, do không bắt quả tang nên công an chỉ xét xử những người vừa bị bắt. Hiện vụ án vẫn đang được tiếp tục điều tra. Có thể trong một ngày gần đây, sẽ lại có một số tên tuổi các “nghệ sĩ bán dâm” này, được thông tin đến bạn đọc.

 

Luật sư Phạm Chí Công, đoàn luật sư Hải Dương cho biết,  theo luật hiện nay của VN: Hoa hậu Mỹ Xuân có hành vi dẫn dắt, làm trung gian cho hoạt động mua, bán dâm và trục lợi từ hoạt động này. Hành vi của Mỹ Xuân đã cấu thành tội môi giới mại dâm, và có thể sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo Điều 255, khoản 1 Bộ luật hình sự “Phạt tù từ 6 tháng đến 5 năm đối với người có hành vi dụ dỗ hoặc dẫn dắt người mại dâm”...


Khác với hoa hậu Mỹ Xuân môi giới mại dâm, người mẫu Hồng Hà (và nhiều cô khác) bị bắt khi đang “bán dâm”. Theo Điều 22 và Điều 23 của Pháp lệnh Phòng chống mại dâm, người bán dâm tuỳ theo tính chất, mức độ vi phạm mà bị xử phạt hành chính bằng các hình thức khác nhau. Ngoài ra, gái mại dâm bị bắt sẽ được đưa vào Trung tâm phục hồi nhân phẩm, dạy nghề để sau này có nghề nghiệp mưu sinh, không phải quay lại con đường cũ.

 

Nhìn lại bản án 6 năm trước, vào tháng 3 năm 2006, Tòa án TP Sài Gòn đưa ra xét xử đường dây mại dâm cao cấp, trong đó có 2 người mẫu kiêm diễn viên kịch. Một nữ ca sĩ là LNA chuyên hát ở các vũ trường, quán bar nổi tiếng nhưng nghề tay phải lại điều hành đường dây gái gọi cao cấp. LNA vừa đi diễn vừa phục vụ khách khi có nhu cầu với giá 200 - 300 USD/lần. Sau khi bị bắt, cô lĩnh án 6 năm tù giam.

Còn 2 cô người mẫu kiêm diễn viên, một cô bị đưa vào trại phục hồi nhân phẩm vài ngày rồi được thả, cô KT cũng chỉ bị phạt hành chánh.

 

Còn nữa, chưa hết

Theo lời khai của các tú ông tú bà, còn nhiều người đẹp sa vào đường dây này đang bị điều tra như siêu mẫu kiêm ca sĩ K.N.Th., người mẫu kiêm diễn viên điện ảnh T.N., diễn viên kiêm ca sĩ N. K... Trong số này, siêu mẫu K. N. Th ngoài việc bán dâm còn bị tình nghi tham gia môi giới bán dâm.  K.N.Th từng bán dâm nhiều lần cho các “đại gia”, dù thân hình khá bốc lửa nhưng chỉ với giá 1.500 USD/lần. 

 

Danh sách sẽ còn tiếp nối dài dài. Nhưng việc phổ biến rõ tên tuổi còn tùy thuộc vào chứng cứ cụ thể tại cơ quan điều tra.

Ngoài ra còn những “tú bà” đang là sinh viên trẻ măng cũng có đường dây bán dâm, những số điện thoại trên internet mời mọc, những quán gội đầu, quán massage… lôi kéo đủ loại người từ các cô gái quê, anh nông dân đến các cô, các cậu học sinh nhan nhản khắp nơi. Chưa bao giờ như lúc này, ở VN có nhiều “ổ” đến như thế! Nhiều như ổ gà trên đường xa lộ, bắt không xuể!

 

3- Mua dâm là các “đại gia chân đất”?       

Dư luận cho rằng sẵn sàng bỏ ra số tiền khá lớn mua dâm các hoa hậu, hoa khôi phải là những đại gia thứ thiệt, có đẳng cấp trong giới kinh doanh như xăng dầu, tài chính và ngân hàng. 

 

Có thông tin cho biết trong 4 ông mua dâm bị bắt quả tang có một người tên H, hiện công tác trong ngành truyền thông tại TP Sài Gòn. Khi bị bắt, ông H “hù” mình là “bà con” của nguyên lãnh đạo của một tờ báo!

Tờ báo NLĐ cho rằng trong thực tế, những người mua dâm là những đại gia “chân đất” vùng ven, phất lên nhờ các dự án bất động sản, gồm: N.V.N (SN 1960, ở ấp 2, xã Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh – TP Sgn), T.T.H (SN 1979, ở ấp 1, xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình Chánh – TP Sgn), T.V.T (SN 1960, ở ấp 4, xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh – TP Sgn) và Đ.V.M (SN 1968, ở cùng ấp với ông T.V.T).

 

Lại những dấu hỏi… đáng hỏi

Từ những thông tin này, dư luận lại đặt dấu hỏi tại sao các cô gái bán dâm thì thông tin rõ tên tuổi, còn “đại gia” lại chỉ viết tắt? Và không lẽ chỉ có mấy ông “chân đất” mới thèm hoa khôi, người mẫu thôi sao? Còn mấy đại gia có chức có quyền hay đại gia thuộc các ngành “sang” như ngân hàng, tài chính, xăng dầu với “của lạ thơm như mít” kia thì “hổng có thèm tí nào”?

 

Xin điểm qua vài lời của bạn đọc phát biểu trên các báo VN:

 

- Bạn Ba Đía: “Tôi thật sự không hài lòng khi báo thông tin tên tuổi đại gia mua dâm mà còn viết tắt, đây mới chỉ là 50% của sự thật, mà sự thật 50% thì chưa phài là sự thật. Và chưa nói lên điều gì trong công tác phòng chống các tệ nạn xã hội, vẫn còn dung dưỡng những thành phần làm băng hoại đạo đức xã hội. Cũng không công bằng khi các “kiều nữ” được hài danh tánh trong khi các đại gia này thì úp úp mở mở ai muốn hiểu tên ông ấy là tùy; cái này lại càng dễ gây ngộ nhận cho người thân kể cả vợ con những đại gia thực sự chân chính”.

 

- Bạn Minh Kễnh thẳng thắn: “Ai tin thì cứ tin chứ tôi không tin các bác “nông dân” bán đất như bài báo này nói đâu. Nhưng mà tôi hiểu là “đai gia” đã bịt được mồm khối kẻ rồi. Cuối cùng nông dân bị đổ vạ và làm nhục. Chẳng thà nhà báo cứ thẳng thắn là “đai gia” có chức trong ngành truyền thông văn hóa (như đã hé lộ trong bài trước) nên chưa tiện công khai thì dư luận sẽ dễ chấp nhận hơn…”

 

- Bạn Hong Le phát biểu gọn lỏn: “’Mấy ổng chơi , bắt nông dân chịu!”.

Đến đây lại xin nhường lời bình luận cho bạn đọc.

Văn Quang

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link