Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, July 7, 2012

Bạn vàng, bạn tốt, và phản động



Thứ bảy, ngày 30 tháng sáu năm 2012

Bạn vàng, bạn tốt, và phản động

Trên đời không có gì quý hơn tình bạn, có lẽ điều này ai cũng đồng ý. Có được một người bạn đã là quý, bạn tốt  thì tất nhiên quý hơn. Và một người bạn vàng thì rõ ràng là quý hơn rất nhiều.

 

Nhưng tình bạn giữa Việt Nam và Trung Quốc, theo đúng những gì chính thức được hai nhà nước thừa nhận trên văn bản – hoặc nói đúng hơn là theo những gì người dân Việt Nam được nhà nước Việt Nam bảo cho mà biết, qua hệ thống thông tin tuyên truyền của báo chí cách mạng (mà dân thường hay gọi là báo lề phải, hoặc báo lề đảng) – thì còn đặc biệt hơn thế gấp bội phần. Không chỉ là bạn vàng, mà là bạn 16 chữ vàng, cũng không chỉ là bạn tốt, mà là bạn đến 4 lần tốt.

 

Sao, các bạn không hiểu ư? Thế là các bạn ít đọc báo chí lề đảng rồi. Xin nhắc lại cho các bạn về 16 chữ vàng và 4 tốt giữa Việt Nam và Trung Quốc nhé.

 

16 chữ vàng, tức câu phương châm có 16 chữ : "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Theo Wikipedia, đấy là phương châm do Tổng bí thư Giang Trạch Dân đã đề ra và Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu đã đồng ý, được hai Nhà nước xác định trong Tuyên bố chung vào tháng 2/1999[1].

Và đây là khẳng định trên báo Đảng (không chỉ là báo lề đảng, đây đúng là báo Đảng hẳn hoi nhé), một bài viết dài và nhiều mỹ từ, rất đúng kiểu Á Đông, chủ yếu viết cho đẹp còn thực tế thì chưa rõ. Ai quan tâm xin xem ở đây: http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/Preview/PrintPreview.aspx?co_id=30569&cn_id=96243.

Còn 4 tốt, hay là tinh thần 4 tốt, là như thế này: “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Toàn là những thứ chưa cần thêm chữ tốt thì đã tốt sẵn rồi: láng giềng, bạn bè, đồng chí, và đối tác. Nó mô tả bản chất của mối quan hệ keo sơn gắn bó của hai nước “núi liền núi, sông liền sông”, khăng khít “môi hở răng lạnh” Việt Nam và Trung Hoa.

 

Thế rồi … đùng một cái, Trung Quốc gọi thầu 9 lô dầu khí, tất cả đều nằm ngay trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tin ở đây này, lề phải đàng hoàng: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2012/06/9-lo-dau-khi-trung-quoc-moi-thau-deu-thuoc-viet-nam/.  Nôm na mà nói thì tôi thấy rất giống một người trắng trợn treo bảng bán nhà … hàng xóm vậy.

Trước đó vài ngày thì quốc hội VN thông qua Luật biển, nghe đồn là có khẳng định ngay điều 1 về chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa , và người phản đối đầu tiên và duy nhất là Trung Quốc. Nói  "nghe đồn" là bởi vì mặc dù báo chí đăng tin luật biển đảo được thông qua, nhưng đã có ai nhìn thấy mặt ngang mũi dọc của cái luật đó như thế nào đâu. Cứ y như thời Đảng ta còn hoạt động bí mật vậy.


Quay lại vụ TQ "bán nhà hàng xóm". Tất nhiên là Việt Nam phải gửi công hàm phản đối vụ mời thầu của Trung Quốc, nhưng Trung Quốc thì trước đó cũng đã kịp triệu tập đại sứ Việt Nam lên để “cạo” về vụ Việt Nam dám ra luật biển xâm phạm đến “lợi ích cốt lõi” của nước này.

 

Đấy là chưa kể nhiều sự kiện gây bất bình khác, rất thường xuyên, đó là cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trên ngư trường truyền thống của mình, đánh đập dã man, cướp tàu của ngư dân, cắt cáp tàu dầu khí của VN, đâm tàu vv, mà Việt Nam thì đố có dám phản đối, thậm chí chẳng dám gọi đích danh, thành ra bây giờ mới có cái từ rất lạ là từ … lạ – nước lạ, tàu lạ, và mới đây có mấy cái phòng khám … lạ,  tất cả đều có liên quan đến người bạn, người thầy, người đồng chí …" là lạ" kia.

 

Đọc trên mạng về quan hệ 2 nước thì thấy cả 2 chửi nhau loạn lên, bên này bảo bên kia vi phạm, nói trắng ra là ăn cướp. Tất nhiên đấy là phát ngôn của thường dân, hoặc giả dạng thường dân, dám lắm chứ? Còn phát ngôn chính thức trên báo chí thì thấy rõ ràng TQ rất kẻ cả đàn anh, trịch thượng lớn lối; VN thì rụt rè, giữ mồm giữ miệng, rón rén lén lút thế nào ấy. Ngay cả Luật biển đảo, thông qua rồi đấy mà dân có được đọc đâu? Công bố ra thì chắc là sợ ông anh lớn – big brother – anh ấy bắt bẻ, bắt nạt, cho vài cái bợp tai để ... răn dạy.

Thật chẳng thấy giống những gì mà tôi hiểu về một tình bạn bình thường một chút nào cả, chứ đừng nói đây là bạn vàng, bạn tốt.

 

Lên đọc kỹ lại entry trên Wikipedia về phương châm 16 chữ vàng, thấy có thêm thông tin về việc bọn “phản động” đã xuyên tạc 16 chữ vàng thành ra như sau:  Láng giềng khốn nạn. Lấn biển toàn diện. Cướp đất lâu dài. Thôn tính tương lai. Ở đây này: http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3o_lu%E1%BA%ADn:Ph%C6%B0%C6%A1ng_ch%C3%A2m_16_ch%E1%BB%AF_v%C3%A0ng

Biết rằng nhà nước nói đây là bọn phản động xuyên tạc, nhưng sao tôi ngẫm cũng thấy … đúng. Thì chẳng phải chúng đã/ đang lấn biển toàn diện đó sao, trước thì lấn một chút, thấy mình im, lại làm tới, làm tới, làm tới nữa, nay chúng đã ngang nhiên coi biển Đông là của riêng chúng rồi. Còn cướp đất lâu dài ư, cái này khỏi cần kiểm tra nữa, lịch sử 4000 năm của ta với anh chàng láng giềng to xác xấu tính này đã đủ cho từ đứa trẻ con tiểu học cũng đã biết dị ứng với bọn đế quốc Trung Hoa mà người bình dân vẫn gọi là nước Tàu.

 

Trong khi đó thì nhà nước ta vẫn tiếp tục có thái độ trọng thị đối với người bạn 16 vàng và 4 tốt kia. Và vẫn tiếp tục gọi chúng là bạn vàng, bạn tốt. Dù nghĩ mãi cũng không hiểu cái sự vàng và sự tốt của nó nằm ở đâu?

Ai có biết thì bảo cho tôi với?

http://bloganhvu.blogspot.fr/2012_06_01_archive.html

__._,_.___

Khi tuổi già nói về Bạn

 

Khi tuổi già nói về Bạn

 

Nguyễn thị Cỏ May

Khi lớn tuổi, người ta ai cũng vậy, thường thích nhắc lại chuyện xưa, tìm gặp lại bạn cũ thời thanh thiếu niên như để sống lại thời tuổi trẻ của chính mình. Nhắc lại kỷ niệm, gặp lại bạn cũ, không có chuyện chánh trị Việt Nam, chuyện chống cộng hay chuyện cộng sản/quốc gia gì chen vào. Những người xưa, nay gặp lại nhau, chỉ kịp tay bắt mặt mừng và dành hết thì giờ để hỏi han, nói chuyện tâm tình với nhau… là trên hết.

Đẹp lắm!

 

Nhưng khi đề cập tới chuyện đất nước ngày nay thì chắc chắn sẽ không khỏi xảy ra tranh cãi, xung đột, làm mất hết tình bạn ngay tức khắc. Đó là vấn đề Việt Nam. Rất Việt Nam! Do hoàn cảnh lịch sử Việt Nam tạo ra.

 

Vậy khi gặp bạn cũ khác chánh kiến, ta nên xử sự như thế nào cho phải phép? Có nên gặp lại bạn cũ khác chánh kiến với mình không? Vấn đề quá phức tạp. Nhường cho tiếng nói con tim hay khối óc?

Cỏ May xin trích lại một đoạn bút ký của Ls Đoàn Thanh Liêm, qua Mỹ theo diện HO sau thời gian dài học tập cải tạo vì ông là người của chế độ Sài Gòn trước 30/04/75. Loạt bút ký Âu du của ông được phổ biến rộng rãi trên mạng.

 

Lập trường chánh trị của Ls Đoàn Thanh Liêm, theo Cỏ May nghĩ, dứt khoát là không cộng sản. Bởi ông đã chấp nhận đi Huê Kỳ tỵ nạn công sản thay vì ở lại Việt Nam. Ở Huê Kỳ, ông từng tham gia những hoạt động tranh đấu cho Việt Nam sớm thay đổi theo dân chủ tự do. Tức muốn nói ông “chống cộng”.

 

Việt kiều yêu nước…

 

Những người bạn của ông được ông nhắc lại trong bút ký đều là những người thân cộng, Việt kiều yêu nước, cộng sản Đệ III, cộng sản Hà Nội từng hoạt động như tình báo trong Phái đoàn Hòa đàm Paris (phía Hà Nội), cán bộ thông tin tuyên truyền của Hà Nội trong gần đây,...

 

Có người chỉ làm khoa học, rời Việt Nam qua Pháp du học, có xu hướng thiên Hà Nội trong thời chiến tranh. Có người đi từ Sài Gòn sau 60, qua Pháp học bằng học bổng của Chánh phủ Sài Gòn, theo Hà Nội chống lại Chánh phủ Sài Gòn vì cho đó là Chánh phủ Mỹ Ngụy. Họ tranh đấu ngay lúc còn sinh viên. Tới 68, khi Liên-Xô cho xe tăng càn quét biểu tình ở Tiệp-Khắc, có một số lớn, cả Tây, lắc đầu và ngao ngán, rời bỏ “chánh nghĩa giải phóng” thì có vài người trong những người bạn của Ls Đoàn Thanh Liêm cương quyết giữ lập trường vô sản chuyên chính, theo Hà Nội cho tới ngày nay.

Mời bạn đọc đoạn văn dưới đây trích từ bút ký của Ls Đoàn Thanh Liêm để chia sẻ với Cỏ May tình bạn ở tuổi già là vô cùng quý báu và trên hết:

 

“… Trong suốt hai tuần qua, tôi đã gặp lại được một số bạn bè thân thiết, đặc biệt là các bạn cùng học chung với nhau tại trường Chu Văn An ở Hanoi từ 60 năm trước. Người bạn thân là anh Phạm Xuân Yêm từ lâu đã cho tôi biết là lúc này về hưu rồi, thì bạn có nhiều thời gian rảnh rỗi để sắp xếp nơi ăn chốn ở cho tôi tại Paris. Nhưng vào giờ chót anh chị Yêm phải đi vắng đến 18 tháng Năm mới về, nên đã phải nhờ đến một người bạn khác lo lắng cho tôi trong vài ngày trước khi Yêm có mặt tại nhà.

Vì thế mà người đón tôi tại phi trường Charles de Gaulle và chở tôi về nhà tại khu Maisons Alfort Juilliottes là anh Nguyễn Ngọc Giao. Anh Giao là thứ nam của Thầy Nguyễn Ngọc Cư, vị giáo sư đã dạy chúng tôi về môn Pháp văn và Triết học trong hai năm cuối bậc Trung học ở Hanoi. Bà xã của Giao là chị Phạm Tư Thanh Thiện gốc từ làng Hành Thiện Nam Định, thì lại là bà cô của cháu Phạm Tư Việt con rể của tôi, thành ra giữa anh chị Giao Thiện và tôi lại còn có thêm tình sui gia với nhau nữa. Anh chị Giao Thiện là những người rất tháo vát, lại sinh sống trên đất Pháp đã trên 50 năm nay, nên quen biết giao thiệp rất rộng rãi với nhiều người tại khắp nơi trên thế giới, điển hình như với chị Sophie Quinn-Judge mà tôi vừa mới gặp lại ở Philadelphia hồi mới đây.

Anh Giao dạy môn Tóan tại Sorbonne và đã nghỉ hưu từ mấy năm nay. Còn chị Thiện thì đã từng làm việc cho đài phát thanh RFI của Pháp dưới cái tên Thanh Thủy mà dù nay cũng đã nghỉ hưu – thì vẫn còn được nhiều bà con thính giả người Việt nhắc đến.
Trong vòng có hai ngày mà Giao đã chở tôi đi thăm viếng nhiều nơi ở khu Quartier Latin, khu Quận 13 và giới thiệu tôi gặp gỡ được với nhiều người trong buổi tiếp tân nhân dịp tái khai trương của Quán ăn “Foyer Mon Vietnam”(*) do ông bà Võ Văn Thận phụ trách. Cụ thể trong dịp này, tôi đã gặp anh chị Nguyễn Phong Châu cũng là người gốc làng Hành Thiện, chị Tố Nga con của bác Tạ Bá Tòng, anh Hà Dương Tường em của Hà Dương Dực bạn tôi ở bên California...”

 

Một hiện tượng trong Tổng Hội Sinh viên Paris

 

Tổng Hội Sinh viên Paris do sinh viên đi từ Sài Gòn bằng học bổng Chánh phủ Sài Gòn hay tự túc qua Pháp du học thành lập năm 1964. Trước đó, quan hệ ngoại giao giữa Sài Gòn và Paris không thuận thảo cho lắm và Chánh phủ cũng hạn chế cho sinh viên qua Pháp. Về phía Hà Nội không cho sinh viên qua Tây phương du học nhiều vì tốn kém và nhứt là vì quan điểm chánh trị. Nhưng họ lại cho cán bộ len lỏi tổ chức cơ sở tại địa phương bằng chính những người đi từ phía đối phương.

 

Từ 1964, phía Hà Nội có Văn phòng Đại diện ở Paris và có Liên Hiệp Việt kiều, rồi Việt kiều yêu nước, sau cùng Hội Người Việt Nam tại Pháp. Sinh viên, các nghành nghề,... đều thuộc các hội này quản lý nhằm hoạt động phục vụ cho Hà Nội xâm chiếm Miền Nam.

 

Sinh viên Trần Văn Bá, Chủ tịch Tổng Hội Sinh viên Paris, vì quá nóng lòng giải phóng quê hương đã kín đáo về Việt Nam làm kháng chiến, bị hi sanh vào đầu năm 1985 tại Việt Nam. Các bạn của anh, tuy ngày nay đều lớn tuổi, đều thương tiếc anh. Và hằng năm, anh chị em sinh viên của nhiều thế hệ không quên tổ chức lễ tưởng niệm anh như một vị anh hùng dân tộc. Tấm gương ái quốc của anh hãy còn sáng chói cho mọi người. Lễ tưởng niệm anh và những hoạt động tranh đấu khác của sinh viên, định kỳ hay bất thường, đều xuất phát dưới lá cờ quốc gia Việt Nam.

 

Nhưng giờ đây, Tổng Hội Sinh viên với Ban Chấp hành mới, chủ trương dẹp cờ. Anh Chủ tịch nhiệm kỳ trước xác nhận đó là chuyện thật đang xảy ra và Anh cho biết “anh em đang giàn xếp với nhau trong nội bộ”. Kết quả sẽ cho phổ biến trong một ngày gần đây.

 

Trong lúc đó, Ông Lê Văn Trí, một sinh viên của thời những năm 60, lấy làm đau lòng trước sự việc Cờ Quốc gia bị Ban Chấp hành Tổng hội Sinh viên ngày nay phủ nhận. Chẳng đặng đừng, Ông Lê Văn Trí yêu cầu phổ biến bức thư của ông trả lời cho Bà Hoàng Mai và Ông Khải về vấn đề trên. Thư viết bằng tiếng Pháp với lý do của tác giả. Cỏ May trích vài đoạn để bạn đọc theo dõi diễn tiến sự việc. Ông Lê Văn Trí bắt đầu bằng đề cập thẳng tới hai người lãnh đạo Tổng Hội Sinh viên hiện nay và vấn đề phủ nhận Cờ Quốc gia có nguyên nhân cũng từ nhơn sự này. Ông viết:

 

“Theo tôi hiểu, Nguyễn Lương Hiền biết hoàn toàn những hoạt động của cha của anh ấy (Ông Nguyễn Gia Kiểng). Tổ chức “Dân chủ Đa nguyên” đã có một hay hai lần trình bày trước Ban Chấp hành Tổng Hội quan điểm của mình về chánh trị Việt Nam, về cộng đồng người Việt, về lá Cờ Quốc gia (dĩ nhiên những người Dân chủ Đa nguyên chống đối sự có mặt của lá cở vàng 3 sọc đỏ), về “hòa giải, hòa hợp dân tộc”,...

 

Phải thật thà mà nói những buổi nói chuyện này đã hấp dẫn được thính giả thanh niên của Tổng Hội vì đó không phải là những cuộc nói chuyện có tranh luận...

Với Đặng Quốc Nam, tôi không thấy rõ anh ấy nghĩ gì về lá cờ vàng 3 sọc đỏ.

Trong thư (email) của tôi ngày 16 tháng 5 rồi, tôi đã nêu lên một vấn đề đối với tôi rất là “nghiêm trọng” cho tương lai của Tổng Hội. Đó là vấn đề tiếp tục những hoạt động của Tổng Hội.

Tổng Hội nên tiếp tục là một “Think Tank” của những tư tưởng chánh trị khác nhau, nhiều khi mâu thuẫn nhau nhưng luôn luôn xây dựng?

 

Hay Tổng Hội nên trở thành một hội bình thường theo Luật năm 1901 theo đó mọi người sẽ

vui vẻ chơi chút ít thể thao và thêm vài hoạt động văn hóa?

Hay Tổng Hội nên biến thành một tập hợp hoạt động từ thiện giúp những người nghèo ở Việt Nam (như nhiều thanh niên đề nghị)?

Nói cách khác, Tổng Hội nên mở ra cho mọi người, kể cả những người phản lại dân chủ... cho đến chẳng may đánh mất luôn linh hồn của mình nữa à?

 

Hiện nay, mỗi đề nghị trên đây đều có người binh, kẻ chống. Tuy nhiên, đối với tôi là người đã từng biết Tổng Hội ngay lúc thành lập năm 1964 và cho tới năm 2012 vẫn còn lui tới thì thật đáng tiếc thấy Tổng Hội có thể không còn giữ được như trước đây khi mọi việc đều thay đổi...

Tổng Hội Sinh viên Paris sẽ được 50 tuổi trong ít lâu nữa. Đó là một tổ chức phi chánh phủ và phi tôn giáo, thuần túy Việt Nam còn tồn tại trên thế giới cho tới ngày nay, cả ở Việt Nam nữa, dưới hình thức từ lúc ban đầu.

 

Tổng Hội không phải là một chánh đảng vì không có quy chế chánh đảng và cũng không có thiên chức chánh trị. Nhưng không vì vậy mà đã không đào tạo cho Việt Nam những nhà chánh trị từng phục vụ Chánh quyền Miền Nam trước đây.

 

Điều lệ năm 1964 của Tổng Hội quy định chỉ những sinh viên mang Thông hành Việt Nam mới có quyền gia nhập Tổng Hội. Mà Thông hành, tức Thông hành do Chánh phủ Sài Gòn cấp.

 

Dù muốn hay không, điều khoản đó cũng ràng buộc Tổng Hội với Chánh phủ Việt Nam Cộng hòa, hiểu ngầm Tổng Hội là một bộ phận hải ngoại của Quốc gia với Cờ vàng là quốc kỳ. Điều lệ không quy định rõ là phải treo cờ trong những trường hợp nào, nhưng cứ tới Tết, Tổng hội đứng ra tổ chức Tết là có treo cờ và chào cờ vàng 3 sọc đỏ trước hằng ngàn khán giả, từ năm 1965 cho tới ngày nay

 ...(Le Van Tri - Email: ltri@aplus-sa.com ou van-tri.le@laposte.net)

 

Ai cũng biết thù hận, chống đối, đánh nhau,... rồi đây cũng mất, cũng tiêu tan như mây khói. Chỉ có tình cảm giữa con người là tồn tại và được trân quý. Nhưng đối với người cộng sản, họ chỉ có mục tiêu mà thôi. Tình cảm, về phía họ, là họ khoan hồng, họ mở rộng vòng tay cho ta về với họ khi họ thấy ta biết quên quá khứ để nhìn nhận họ, những người cộng sản, là luôn luôn có lý, có lẽ phải, có chánh nghĩa.

 

Cho tới ngày nay, Hà Nội chỉ nói hòa hợp chớ chưa bao giờ nói hòa giải. Mà hòa hợp, ai cũng hiểu, là về dưới trướng của đảng cộng sản.

Ông Nguyễn Minh Cần, một cựu đảng viên lâu năm ly khai, hiện sanh sống ở Mạc-tư-khoa, (trong bức thư gởi hmdc, 2008) phê phán về trường hợp những người chủ trương phủ nhận cái đang có của mình để dọn mình chực sẵn bắt tay với cộng sản, chỉ là những người sẽ làm tay sai cho cộng sản mà thôi.

 

Nguyễn thị Cỏ May

__._,_.___

Friday, July 6, 2012

Dân Gọi Dân Đứng Lên Diệt Lũ Đầy Tớ Giả

Dân Gọi Dân Đứng Lên Diệt Lũ Đầy Tớ Giả

(05/04/2012) (Xem: 1284)

Tác giả : Phạm Trần

Kỷ niệm 30 tháng 04 năm 2012, 37 năm sau ngày đảng Cộng sản Việt Nam cai trị cả nước, nhiều người từng vác súng đi “gỉai phóng miền Nam” đã hô dân vùng lên phá tan“ách kìm kẹp của bọn tự xưng là đầy tớ nhân dân”.

Trước tiên, hãy đọc Thông điệp của Nhà thơ Bùi Minh Quốc : “Chúng tôi đi, không tính toán so đo chuyện đói no sống chết, đi cho đến ngày 30 tháng 4.1975.

Đi cho đến ngày 7.01.1979, ngày 17.02.1979, lại thêm bao đồng đội của tôi chết trên đất Cam-pu-chia, trên biên giới phía bắc, trên biển Đông, bởi họng súng của những kẻ vốn được coi là đồng chí chí cốt, là bạn chí tình..

Và cho đến một ngày tôi cùng các đồng chí đồng đội đồng nghiệp của tôi nghe Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh cất lời hô “cởi trói”.

Hóa ra những người chiến sĩ Giải phóng chúng tôi bấy lâu đã bị một thế lực nhân danh sự nghiệp Giải phóng ngấm ngầm trói buộc vào một cỗ máy lấy xương máu chúng tôi và xương máu nhân dân để đúc thành ngai ghế vua quan cách mạng của họ.

Tôi và nhân dân tôi lại tiếp tục đi, trong một không gian thanh bình trả giá bằng bao nhiêu xương máu để rơi vào một vòng nô lệ mới dưới ách bọn người tự xưng là đầy tớ nhân dân để làm vua quan cách mạng.”

Những dòng chữ của nhà Thơ nổi tiếng gốc “Bộ đội Cộng sản miền Bắc”, từng “một cách tự nhiên, tôi lên đường vượt Trường Sơn vào Nam chiến đấu, trở thành người chiến sĩ Giải phóng” được gửi đi từ Đà Lạt tháng 04.2012.

Ông nói nghẹn ngào:” Gần 40 năm đã qua kể từ ngày được gọi là “Giải phóng”

Ôi nhân dân, Người ẩn chứa những gì
Mà bao năm mòn gót còng lưng trước công đường của Đảng ?
Các đầy tớ của Người mặt mày quan dạng
Ngồi dửng dưng sau từng núi đơn từ
Ôi nhân dân nhẫn nhục đến bao giờ ?
Xiềng xích nào trong đầu Người trói buộc ?
Nỗi nhẫn nhục nuôi béo bầy bạch tuộc
Trăm vòi đang hút kiệt nước non này .”

Thế rồi, nhìn vào làn sóng tự quật khởi vùng lên của nhân dân muốn “cởi trói” ách thống trị kìm kẹp ở mọi nơi, mọi chốn nhà Thơ hô hào : “Ngày càng đông đảo những người Việt Nam tự giải phóng khỏi nỗi sợ trước ách kìm kẹp của bọn tự xưng là đầy tớ nhân dân để làm vua quan cách mạng (trong đó có bọn lì lợm bám giữ ngai ghế bằng cách cam tâm ngấm ngầm làm tay sai cho thế lực bành trướng).Dựa chắc vào các chủ trương đúng đắn, các điều khoản đúng đắn của Hiến Pháp và pháp luật, tiến hành công khai và hợp pháp, trầm tĩnh và ôn hòa, kiên quyết và kiên trì, sự nghiệp tự giải phóng nhất định phát triển không gì ngăn cản nổi.

Ngày càng đông đảo, những con người Việt Nam kết chặt cùng nhau chống nội xâm chống bành trướng, ngày ngày cùng nhau cất tiếng hát vang:

Giải phóng Việt Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước! “

Nhưng không chỉ có một Bùi Minh Quốc đã thốt lên trong nghẹn ngào như thế mà còn có cả Nhà Thơ Lê Phú Khải cũng đã cất tiếng từ vùng đất hiền hòa Cần Thơ của Cửu Long Giang trong nỗi xót xa với Kỷ niệm 58 năm chiến thắng Điện Biên Phủ” (03-5-1954/03-05-2012).

Ông viết:

“Khi Phan Đình Giót lấy ngực mình bịt lỗ châu mai
Bế Văn Đàn lấy thân làm giá súng
Tô Vĩnh Diện chèn lưng cứu pháo
Các anh có hay đâu 58 năm sau
Bọn xâm lược lại đội mồ đứng dậy
Cướp ruộng vườn ở Tiên Lãng, Văn Giang
Xin các anh cứ yên nghỉ suối vàng
Thời a còng không cần súng đạn
Chúng tôi tung lên mạng
Chúng tôi thét lên mạng
Chúng tôi gào lên mạng:
Lũ quỷ Sa tăng đang nhe vuốt giơ nanh
Cắn xé quê hương bằng dùi cui lựu đạn
Cho cả loài người thấy rõ Việt Nam:
“Dân chủ” gấp vạn lần tư bản
Khi tất cả đã nhìn ra sự thật
Sẽ có một Điên Biên trong thời đại a còng
(Cần Thơ ,01-5-2012)

Câu hỏi cho mọi người Việt Nam, từ Bắc vào Nam từng nuôi ăn bộ đội “mang danh giải phóng”, nhất là những đảng viên CSVN, tại sao Bùi Minh Quốc đã gọi những kẻ có chức, có quyền gian manh là “bọn tự xưng là đầy tớ nhân dân” ?

Và nông nỗi nào mà Lê Phú Khải đã gọi những kẻ ra lệnh và chỉ huy quân đội, công an nổ súng tấn công để cưỡng chế phi pháp ruộng vườn của gia đình Đòan Văn Vươn ở Huyện Tiên Lãng, Thành phố Hải Phòng ngày 05/01/2012 hay bắn đạn hơi cay, tung pháo cối thẳng vào dân và đánh dân tàn nhẫn bằng dùi cui để chiếm đất ở Văn Giang, Tỉnh Hưng Yên ngày 24-4 là “bọn xâm lược”, hay “lũ qủy Sa Tăng” ?

Phải có cái gì qúa quắt lắm vượt qúa sức chịu đựng của con người khi nhà nước chà đạp lên luật pháp; biến dân thành kẻ thù; phản bội tuyên truyền “nhà nước ta là nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân” nên 2 Nhà Thơ mới thốt lên những điều ai óan như thế.

UẨN KHÚC VĂN GIANG

Tỷ dụ như trong vụ cưỡng chế đất ở Văn Giang, nhà nước đã phạm luật khi bỏ dân để bênh vực quyền lợi của nhà đầu tư, Công ty cổ phần đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng (chủ dự án Ecopark), để cưỡng chế chiếm đất của dân, trong khi Luật đã quy định nhà đầu tư phải thương lượng với chủ đất.

Theo tin điều tra của Báo mạng “Dân Làm Báo” thì Công ty Cổ phần đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng (VIHAJICO, Viet Hung Urban Development and Investment J.S.C.),thành lập ngày 19 tháng 8 năm 2003 nhưng chỉ hơn 2 tháng sau, vào ngày 31 tháng 10 năm 2003, Nguyễn Tấn Dũng đã ký văn bản số1495/CP-NN giao dự án đầu tư xây dựng Khu đô thị Thương mại - Dịch vụ Văn Giang trị giá 8 tỷ 2 dollars cho Vihajico.

Tại sao Dũng lại quyết định nhanh tốc hành như thế, dù Vihajico trên giấy tờ khai báo do Đào Ngọc Thanh đứng tên “Chủ doanh nghiệp”, chưa có qúa trình hoạt động nào ?

Phải chăng vì Vihajico có liên hệ với Nguyễn Thanh Phượng, con gái Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nên sự nhập nhằng giữa 2 Công ty cùng có tên là “Việt Hưng” là đầu mối của việc Nhà nước huy động Công an đến chiếm đất Văn Giang ?

Đến nay, theo tài liệu của “Dân Làm Báo” thì Phượng là Chủ tịch Hội đồng quản trị của VietCapital Bank. Phượng cũng là người sáng lập và là Chủ tịch Hội dộng Quản trị của Công ty “Cổ Phần Phát Triển Bất Động Sản Việt Hưng “,họat động từ 30/11/2007, là đối tác chiến lược của VietCapital Bank, nhưng trên giấy tờ làm khác việc của Vihajico,.

Vẫn theo tài liệu của “Dân Làm Báo” thì hoạt động của Công ty Việt Hưng của Phượng đã được giấu kín có nhiều khả nghi.

Vì vậy Dân Làm Báo mới đặt vấn đề : “Tại sao công ty Cổ Phần Phát Triển Bất Động Sản Việt Hưng không có những thông tin về hoạt động? Tại sao vai trò chủ tịch HĐQT của Nguyễn Thanh Phượng trong công ty này không được chính thức công bố? Những người thành lập Vihajico là ai? Tại sao ông Nguyễn Tấn Dũng giao dự án 8,2 tỷ đôla cho một công ty mới thành lập hơn 2 tháng với 7 "pháp nhân" lẫn 2 "thể nhân" đến nay vẫn được dấu kín? Có sự "liên hệ không chính thức" nào giữa 2 công ty với tên gọi gần giống nhau: Cổ Phần Phát Triển Bất Động Sản Việt Hưng và Cổ phần đầu tư và Phát triển đô thị Việt Hưng - một công ty do con gái thủ tướng làm chủ và một công ty được thủ tướng giao cho dự án 8,2 tỷ đôla?”

Hay là mọi người hãy bắc thang lên hỏi Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội xem có nên điều tra cho rõ trắng đen không ?

Ở một nước dân chủ có pháp luật phân minh thì trường hợp hai công ty cùng có tên “Việt Hưng” không bao giờ xẩy ra vì vi phạm quyền thương hiệu.

Nhưng trong khi chờ xem cái “nhà nước pháp quyền” của Nguyễn Tấn Dũng sẽ trả lời công luận về ai là kẻ thật sự có quyền ở Ecopark Văn Giang thì hãy nghe thêm những lời nguyền rủa vào mặt chế độ của Nhà văn Võ Thị Hảo từ Hà Nội.

Bà viết : “Bom nổ Tiên Lãng, Hải Phòng chưa dứt, thì gạch đá, khói lửa, máu đổ ở Văn Giang, Hưng Yên đã dâng lên.

Thực vậy, những tưởng sau kết luận của ông Thủ tướng Chính phủ về xử lý sai trái của chính quyền trong vụ Tiên Lãng, sau việc ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản hô hào rộng khắp phong trào chỉnh đốn Đảng, các cấp chính quyền, mà lãnh đạo tuyệt đối là Đảng viên, phải chú ý sửa mình, thì đêm 23 rạng ngày 24/4/2012, lại xảy ra một vụ đàn áp, cưỡng chế dân khốc liệt, khiến người dân vô cùng phẫn nộ.

Sự cưỡng chế lần này có quy mô lớn gấp cả chục lần về số lượng và càng có phần không kém phần thù địch chống dân của chính quyền, với những người chủ trương ra tay lấy đất của dân đã có tuyên bố trước, đầy dõng dạc.

Sự “thù địch” này đã tạo nên tiếng kêu khóc xé ruột, thấu trời của hàng trăm hộ nông dân tại ba xã Xuân Quan, Phụng Công và Cửu Cao – huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên.

Tiếng kêu xé ruột của họ cũng bị khỏa lấp trong tiếng súng nổ, lựu đạn cay, tiếng gầm rú của máy xúc, máy ủi cùng tiếng đấm đá, đánh hội đồng của số đông những kẻ cưỡng bức họ và những phần tử a-dua, dấy máu ăn phần, những bàn tay sắt nối dài của chính quyền và những nhóm lợi ích.

Bóng những người nông dân khắc khổ, tay không vũ khí, không quyền lực, đói rách mong manh bị chìm ngập trong lực lượng vũ trang được công luận mô tả là lên tới cả ngàn người từ phía chính quyền và nhà đầu tư dự án Ecopark.

Nếu thế, thì lập trường “coi dân như kẻ thù” của nhiều lãnh đạo và viên chức chính quyền huyện Văn Giang và tỉnh Hưng Yên, đã thể hiện ở tầm cỡ còn lớn hơn, quyết liệt hơn cả Hải Phòng ư? “

Một số hình ảnh và Video ghi lại được gửi đi khắp thế giới trong khỏanh khắc ngày công an đàn áp dân Văn Giang 24/04 (2012) cho thấy Công an đã bắn đạn cay, tung pháo cối khói ngập trời rồi đánh đập dã man, đạp vào bụng nhiều thanh niên, khống chế, truy kích dân như trộm cắp đến đường cùng, nhưng “những miệng lưỡi rắn” của chính quyền Hưng Yên lại chối biến không có đàn áp.

Bản tin ngày 24/04 (2012) của Tỉnh Hưng Yên viết : “Các lực lượng thực hiện hỗ trợ thi công và cưỡng chế của huyện Văn Giang, sự hỗ trợ của Bộ Công an và Công an tỉnh, đã thực hiện tốt phương án đề ra, bảo đảm an toàn tuyệt đối về người, tài sản của nhân dân và các lực lượng tham gia hỗ trợ thi công, cưỡng chế….Trong quá trình tổ chức hỗ trợ thi công và cưỡng chế giải phóng mặt bằng bàn giao đất tại xã Xuân Quan đã thực hiện đúng tinh thần chỉ đạo của Chính phủ, bảo đảm tuyệt đối an toàn về người và phương tiện; được đông đảo cán bộ, đảng viên và nhân dân huyện Văn Giang nói chung, xã Xuân Quan nói riêng đồng tình ủng hộ.”

Ai ủng hộ ?

Mọi người chỉ thấy trong mấy tiếng đồng hồ nhiều tiếng súng đã nổ, đạn khói cay bắn về phía dân bao phủ một vùng trời như thời chiến tranh chen với những tiếng chửi rủa “quân ăn cướp” vô vọng của những phụ nữ tay không.

Thế mà tại hội nghị trực tuyến toàn quốc về công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo ngày 02/05 (2012), Phó Chủ tịch thường trực Ủy ban Nhân dân tỉnh Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào đã báo cáo xuyên tạc diễn tiến vụ Văn Giang với Nguyễn Tấn Dũng : “Những người lợi dụng dân chủ, móc nối với những phần tử tiêu cực, bất mãn, phản động trong nước và nước ngoài, cố tình chống phá chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, kìm hãm sự phát triển, thì nhất định phải có biện pháp xử lý kiên quyết.

Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ, để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền.”

Nếu có bằng chứng “nước ngòai” thì dại gì mà Hào không trưng ra, nhưng chuyện “Video clip gỉa” tòan cảnh Công an mặc thường phục, phường du côn đeo bang đỏ cầm dùi cui đi lùng đánh dân giữa ban ngày, trước mắt người dân thì chỉ có miệng lưỡi rắn Hổ Mang mới ăn nói mất trí như thế.

Cụ Bà Lê Hiền Đức, một nhân sỹ chống gian tham nổi tiếng ở Hà Nội đã đến Văn Giang chứng kiến cảnh đàn áp của Công an hôm 24/04 (2012).

Bà đã nói với các Đài Phát thanh nước ngòai : “ Chỉ có súc vật mới không đau lòng thôi.”

Nhà văn Võ Thị Hảo cũng phản ảnh : “Thực tế chứng minh rằng chẳng phải do “thế lực thù địch diễn biến hòa bình”, lực lượng gây suy thoái, hãm hại nhân dân, đẩy sự tồn tại của Đảng đứng bên bờ vực thẳm, chính bởi nhiều “đồng chí đang là “ong tay áo” mặc sức bòn rút xương tủy của đất nước và nô lệ hóa người dân bằng việc bắt họ phải tuân theo tư tưởng lạc hậu cả mấy trăm năm và đã bị hầu hết loài người ghê sợ xa lánh.

Những kẻ đó không thể chỉ bị phê bình hoặc tự phê bình, “xử lý nội bộ”, kỷ luật xuê xoa, thuyên chuyển công tác, hoặc về hưu, xin “nghỉ mất sức” theo kiểu “hạ cánh an toàn”, thậm chí nhiều trường hợp còn lên chức cao hơn.

Một thông điệp ngầm mà cách quản lý xã hội hiện nay đang gửi tương lai là : hãy tiếp tục trộm cướp, và đã trộm cướp thì hãy làm những vụ thật lớn. Nếu trước đây trộm cướp năm trăm triệu, thì nay, hãy làm những vụ hàng chục, hàng trăm ngàn tỉ cho bõ công….”

“…Và nhà tù VN phải được dành chỗ để tống giam vô số “đại trộm cướp” tích tụ thành một “giai cấp” từ mấy chục năm đến nay. Trong đó, có kẻ đang tại vị và tiếp tục gây hại lớn, có kẻ đã “hạ cánh an toàn”. Đám trộm cướp kếch xù đó – dù có mỹ từ hóa hành vi của chúng là “tham nhũng”, là “sâu mọt”, là “cố ý làm trái”, hay “chưa ý thức đầy đủ”, “chưa triển khai đồng bộ”, “chưa đi sâu đi sát quần chúng”… gây hậu quả…hay gì đó nữa, dù là “trách nhiệm gián tiếp” hay “trách nhiệm trực tiếp”, thì vẫn phải trả về đích danh hành vi của chúng đã được định nghĩa rõ trong từ điển tiếng Việt tự ngàn xưa: phường đại trộm cướp.

Cần phải chỉ đích danh đám đại trộm cướp này là kẻ thù của nhân dân, đang phản lại công bằng và tiến bộ xã hội. Người dân căm phẫn và khinh miệt lũ chúng. Đám này đánh cắp cả quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước.”

Nhưng không chỉ có giới Văn-Nghệ sỹ mới động lòng đau xót cho hòan cảnh của gia đình Đòan Văn Vươn ở Tiên Lãng và đồng bào huyện Văn Giang.

NHỮNG UẤT ỨC KHÁC

Ông Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ CSVN, nguyên Trợ lý của Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã viết : “ Xem và nghe các tin tức về vụ cưỡng chế thực hiện thu hồi đất cho dự án Ecopark ở Văn Giang, tôi không thể nén được trong lòng sự căm giận và nỗi hãi hùng. Căm giận vì không thể chấp nhận nhà nước của dân, do dân, vì dân lại hành xử với dân như vậy, hãi hùng vì thấy rằng hệ thống chính trị nước ta đã có được trong tay lực lượng vũ trang sẵn sàng thực hiện lệnh trấn áp như vậy đối với dân.”

Nguyên Đại biểu Quốc hội Giáo sư, tiến sỹ Nguyễn Minh Thuyết đã nói lên cảm tưởng của mình bằng Thơ ngày 27-04 (2012):

“Cưỡng chế xong rồi
Không chiến sĩ nào xây xát nhẹ.
Các cậu cứ đùa
Trang bị ngon lành thế
Không xong mới là điều khó khăn.
Người thắng trận này không phải nhân dân.
Dân là vậy
Chỉ thắng trong trận cuối.
Nhưng chính quyền nhân dân thất bại
Khi tấn công những người mình nhân danh.”

Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, Nhà địa vật lý phát biểu ngày 02-05 (2012) : “ Ngày còn là sinh viên tôi đã từng lội đồng vác đất góp sức khơi mở cống Xuân Quan. Trệu trạo mấy nắm mỳ luộc nhân dĩn (mọt gạo), bập bõm chút nhạc lý tự học; nhưng vì mơ ngày nước tràn đồng tưới xanh ruộng mật bờ xôi, với cảm xúc tràn trề tôi đã viết ca khúc “Dào dạt Xuân Quan”. (Ca khúc này hình như chỉ được vài chục người hát trong vài tuần).

Lâu lắm rồi không thăm lại Xuân Quan nhưng trong tâm tưởng tôi ở đấy (nhờ có nước của Đảng đưa về tưới tắm) vẫn xanh mượt vườn cây trái, vàng ươm lúa chín thơm, và mấy năm gần đây còn xen thêm những luống hoa, vườn cảnh muôn mầu …

Thế mà, mấy ngày vừa rồi bỗng gặp lại Xuân Quan qua các video clip trên màn hình computer với rừng rực lửa đuốc, ầm ào tiếng súng, tiếng mìn, tiếng người kêu khóc!

Thảm họa rồi!

Không thể không lên tiếng cùng Xuân Quan, cùng bà con nông dân Văn Giang.

“Lấy thịt đè người” cưỡng chế nông dân Văn Giang, chính quyền đã phạm bốn lỗi/tội ác không thể không chê trách, không thể không oán giận.”

Và cuối cùng, một nhóm 8 Nhà Trí thức gồm các ông Giáo sư Nguyễn Huệ Chi; Nhà giáo Phạm Tòan; Giáo sự-Tiến sỹ Nguyễn Thế Hùng, Đại học Đà Năng; Nhà văn Hòang Hưng; Phó Giáo sư, Tiến sỹ Hòang Dũng, Đại học Sư phạm Tp Hồ Chí Minh; Tiến sỹ Phạm Hòang Oanh, Đại học Sư phạm Tp Hồ Chí Minh; Tiến sỹ Nguyễn Đình Nguyên và Đạo diễn Điện ảnh Song Chi, ở Na Uy đã cùng nhau phát biểu chung đòi Nhà nước phải : “

-Công khai xin lỗi, bồi thường cho những người dân bị đánh đập, ngược đãi trong vụ cưỡng chế.

-Làm lễ tạ tội những hương hồn đã bị đào mồ, phơi xương trắng; xin tạ lỗi với những hậu duệ của người chết, xin khôi phục mồ mả của cha ông họ.

-Đền bù thiệt hại của những hộ nông dân bị giải tỏa đất trong vụ cưỡng chế bằng các hình thức được họ chấp nhận.

Họ cũng nói cho đảng CSVN biết rằng : “Vụ cưỡng chế giải tỏa đất đai bằng vũ lực diễn ra sáng 24/4/2012 ở địa bàn huyện Văn Giang, Hưng Yên đang gây xúc động mạnh mẽ tất cả những người Việt Nam có lương tri, dấy lên nỗi lo lắng chưa từng có trong tất cả những người Việt Nam có suy tư về vận mệnh đất nước.

Cho đến hôm nay, đã có thể nhận rõ những sự thật đau lòng về bản thân vụ Văn Giang cũng như những sự thật nguy hiểm đối với đất nước đã được phơi bày từ vụ này.

Để chứng tỏ quyền lực của chính quyền trong việc “hỗ trợ” một dự án kinh doanh tư nhân được nhà nước bảo trợ thông qua những điều luật và điều khoản dưới luật đã và đang ngày càng bị công luận đồng thanh phản bác vì bản chất vi hiến, đi ngược lại quyền lợi của đại đa số nông dân, thành phần chủ yếu của nhân dân Việt Nam, thành phần từng là chủ lực quân của cuộc cách mạng và chiến tranh do Đảng Lao Động, Đảng Cộng Sản Việt Nam phát động và lãnh đạo trong nửa thế kỷ qua, chính quyền đã huy động hàng ngàn công an, cảnh sát vũ trang hùng hậu đàn áp cuộc chống đối giải tỏa của hàng trăm nông dân quyết bảo vệ mảnh đất thấm mồ hôi, nước mắt và máu, còn lưu giữ xương cốt của cha ông từ nhiều đời.

Những hình ảnh lan truyền khắp thế giới đã khiến tất cả những ai có lương tri của Con Người phải phẫn nộ. Những kẻ vũ trang tận răng xông vào đánh đập vài người nông dân yếu ớt. Những tiếng khóc la của đàn bà, con trẻ làm đau nhói tim người. Những mảnh xương cốt cha ông bị máy ủi xới bật lên trên cánh đồng xanh tốt phút chốc tan hoang để lại một ấn tượng chua xót và tủi nhục. Đó là những tội ác Trời không dung, Đất không tha.

Những hình ảnh phơi bày trước con mắt nhân dân trong nước và thế giới sự đối đầu không khoan nhượng giữa bộ máy đàn áp của chính quyền với một bộ phận nông dân, sự bạo hành chỉ có thể áp dụng đối với kẻ thù của nhân dân. Nguy hiểm hơn nữa cho đất nước, qua vụ Văn Giang có thể thấy một đội ngũ mang danh công bộc của dân nhưng lại chống đối nhân dân với tâm lý không biết sợ, không biết thẹn, không biết đau biết tủi.”

Như vậy bây giờ, sau 37 năm thống trị trên cả nước từ ngày được gọi là “giải phóng thành công”, hay chua ngoa rêu rao “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, những người Cộng sản, nếu còn chút danh dự, hãy tự xét xem họ có công hay có tội với đất nước ?

Họ hãy lắng nghe tâm tư của Luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Tp Hồ Chí Minh viết về ngày 30-04-2012: “ Vậy thì nhìn lại 37 năm qua, mục tiêu ban đầu của cách mạng đã được thực hiện như thế nào?

Về mục tiêu độc lập, tự chủ và toàn vẹn lãnh thổ:

Sau 30.4.1975, nhiều người vẫn nghĩ rằng chẳng còn kẻ thù nào gây hấn, phá hoại nền độc lập, tự chủ và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Nhưng đâu có ai ngờ kẻ thù đó lại là “ông bạn vàng, môi hở răng lạnh” từ phương Bắc xua quân đánh qua các tỉnh biên giới phía Bắc. Xúi bọn tay sai Pôn Pốt đánh qua biên giới phía Nam và trước đó vào năm 1974, đã đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng hoà. Sau đó, vào năm 1988, đánh chiếm đảo Gạc Ma và một số đảo khác thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam… gây biết bao đau thương, tang tóc cho đồng bào, chiến sĩ chúng ta. Bên cạnh đó, việc mở đường cho bọn bành trướng Bắc Kinh vào thuê đất rừng ở các tỉnh biên giới, vào khai thác bauxite ở Tây Nguyên, đưa công nhân vào tận đất mũi Cà Mau và nhiều vùng kinh tế trọng điểm khác.

Ngoài ra, sự nhu nhược, khuất tất trong việc xử lý, đối phó với những hành động phá hoại, ngăn trở việc khai thác dầu khí trong vùng lãnh hải của Việt Nam, việc giết chóc, bắt bớ, đánh đập, giam cầm, đòi tiền chuộc như kẻ cướp biển đối với ngư dân chúng ta đang đánh bắt ở các ngư trường truyền thống biết bao đời nay… đã làm nhân dân cả nước bất bình, phẫn nộ nên đã nổ ra các cuộc biểu tình yêu nước ở Hà Nội, TP. HCM và đã bị đàn áp dã man, vi phạm nghiêm trọng các quyền tự do của công dân đã được ghi trong Hiến pháp.”

“Về mục tiêu dân chủ, tự do, công bằng và tiến bộ xã hội”, theo ông Lê Hiếu Đằng, một cựu sinh viên chống Mỹ và chống chính quyền Việt Nam Cộng hòa trong thời chiến, thì : “Có thể nói đây là một nội dung cốt lõi nhất qui định bản chất của một chế độ xã hội, tiến bộ hay lạc hậu.

Thực tiễn cho chúng ta thấy là trong 37 năm qua, từ 30.4.1975 đến nay, các quyền tự do, dân chủ được qui định trong Hiến pháp 1946 đã bị tước đoạt toàn bộ. Nhà nước dân chủ cộng hòa đã bị thay thế bằng một nhà nước toàn trị, độc đoán. Tinh thần tiến bộ của “Tuyên ngôn độc lập” mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tuyên đọc tại Ba Đình lịch sử với cam kết đem lại “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc” cho đất nước và cho nhân dân đã gần như bị lãng quên, nếu không nói là đã bị phản bội. Thành quả cách mạng đã bị đánh tráo. Các quyền cơ bản của người dân như tự do báo chí, tự do biểu tình, đình công, tự do lập hội… đều bị ngăn cấm hoặc xâm phạm thô bạo như đàn áp các cuộc biểu tình ở TP. HCM, ở Hà Nội, bức tử viện nghiên cứu độc lập đầu tiên của trí thức (IDS), bắt bớ, giam cầm các nhà đấu tranh cho dân chủ, các blogger, các nhà báo tự do và gần đây nhất là tại TP. HCM, bằng chỉ thị miệng, lén lút và hèn hạ, đã cấm chiếu phim “Hoàng Sa - Nỗi đau mất mát” của André Menras, giải tán hoạt động của các tụ điểm văn hóa lành mạnh như Ami ở Văn Thánh, café Thứ Bảy, bãi bỏ một số buổi giao lưu giữa bạn đọc với một số học giả, trí thức, nhà văn mà chính quyền cho là có “vấn đề” tại Hội sách TP. HCM mới đây, không cho tiếp tục chuyên mục “Câu chuyện triết học” hằng tuần vào số báo thứ tư của Sài Gòn Tiếp Thị.”

Ông Lê Hiếu Dằng kết luận : “ Nghiêm trọng nhất là trong lĩnh vực đất đai, nhà nước đã dung túng cho các chính quyền địa phương giải tỏa, đền bù đất đai của dân với giá rẻ mạt, hay nói thẳng ra là làm tay sai cho các chủ đầu tư, bọn làm giàu bất chính cướp đất của dân. Việc huy động quân đội, công an cảnh sát đàn áp gia đình Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng, huy động hàng ngàn công an dùng dùi cui, khiên giáp, lựu đạn cay “hỗ trợ” nhà đầu tư giải tỏa đất của nông dân ở huyện Văn Giang, Hưng Yên. Tiếng la khóc của người dân, tiếng nổ của lựu đạn cay, khói lửa bay mịt mù làm tôi nhớ lại bài hát Hát trong làn khói đạn của Trương Quốc Khánh trong phong trào sinh viên học sinh Sài Gòn ngày nào:

“Trái đạn nào là trái đạn không cay
Sinh viên nào không đấu tranh ngày ngày
Dùi cui nào mà đánh mình không đau
Học sinh nào mà không mến thương đồng bào…”

Viết đến đây, tôi cảm khái ngước mặt lên trời mà than rằng: “Lịch sử ơi, sao ngươi chơi trò trớ trêu và cay đắng quá vậy. Ta đi chống chế độ cũ đàn áp nhân dân, nay ta lại gặp cảnh cũ như là trong cơn ác mộng!”

Đúng đó là “cơn ác mộng” mà hai Nhà Thơ Bùi Minh Quốc và Lê Phú Khải đã hét lên trong những vần Thơ sau 37 năm đất nước và dân tộc bị rơi vào tay người Cộng sản, những người tự nhận là “đầy tớ của nhân dân” !

Phạm Trần
(05/012)

Xảo Thuật CS Phá Biểu Tình

Xảo Thuật CS Phá Biểu Tình

Vi Anh

Trong các cuộc biểu tình chống TC ở Saigon và Hà nội, cơng an dùng nhiều trị con khỉ chống phá biểu tình. Trong một bài rất điệu nghệ theo cách viết tin Mỹ do một người trong nước viết và Đài RFA phổ biến đã nĩi lên điều này.

Đĩ là bài tựa đề “VN: Sợ Trung Quốc và sợ cả Hoa Lài” của anh Phan Nguyễn Việt Đăng từ Saigon ngày 12-06-2011 viết riêng cho RFA. Câu chủ đề của bài là đại ý bài, “Cuộc biểu tình lần 2, ngày 12 tháng 6 năm 2011, theo lời kêu gọi của giới trẻ Việt Nam trên mạng internet đã được đáp trả bằng dùi cui, xe bít bùng và các thủ pháp ngăn chận.” Và các câu đầu của  mỗi đoạn văn là ý chánh của đoạn văn.

Sau đây là những trị con khỉ cũ rích ấy nhưng mức độ thơ bạo và tàn ác tăng lên nhiều. Cơng an chìm, khơng mặt sắc phục giả dạng xã hội đen hay chính du cơn, du đãng đích danh cơng an dùng đã ngang nhiên bắt bớ người biểu tình. Kỳ này tác giả nhấn mạnh “cơng an ra tay tàn nhẫn hơn rất nhiều. Thủ đoạn mới nhất là dùng xe honda chạy tới, lơi người biểu tình lên xe, kẹp vào giữa 2 cơng an và chở đi mất tích. Hàng chục người đã được ghi nhận là bị bắt đi như vậy.”

Cái  trị quái ác này  bọn du đãng đã sử dụng trong thời kỳ CS “bao cấp” nên dân Saigon phải ăn độn. Du đãng dùng xe Honda, người ngồi trước lo chạy kiếm chĩ lang thang ngồi đường. Người ngồi sau cầm dây thịng lọng làm bằng ruột dây thắng xe đạp. Họ gặp chĩ thì trịng vào cổ chĩ. Xe chạy ngược chiều  dây thắt vào cổ chĩ. Cổ bị siết chĩ hết kêu la. Xe chạy vài chục thước là chĩ mất thở chết. Tên du đảng  ngồi sau kéo dây thịng lọng dồn xác chĩ vơ bao để giữa hai người tránh cái nhìn của người qua lại.

Kế đến cơng an chìm và xã hội đen tay em vẫn bắt nguội  những người biểu tình. “Điều quan trọng là tất cả những ai đã từng xuống đường ngày 5 tháng 6, đều bị nhận mặt và bắt đi trước cuộc tuần hành diễn ra, tức trước lúc 9g30 sáng”.  Nhứt là những người cĩ uy tín và hăng hái biểu tình mà cơng an đánh giá là “hạt nhân mới của đám đơng biểu tình, cĩ thể dẫn đến những cuộc bạo phát bất ngờ.”

“Các cuộc bắt nguội vẫn diễn ra đều đặn trên đường đi của đồn tuần hành. Thái độ lơi kéo, bắt bớ của an ninh chìm được người chứng kiến mơ tả là thơ thiển và cơng khai "như một bọn cướp biển".

Cơng an chìm và xã hội đen tay em cùng với cảnh sát chống bạo động là lực lượng mũi dùi và áp đảo của CS chống dân. Cảnh sát chống bạo động  mặc đồ rằn ri, trang bị tận răng, súng điện, má trắc, khiêng canh phịng, cấm chốt, đặt ngựa sắt làm rào ngăn chận các địa điểm cĩ thể tập họp và cản trở những nhân vật cĩ uy tín khơng đi biểu tình được.” Một lượng cơng an dày đặc đến kinh ngạc khơng chỉ bao bọc khu vực này, mà bao bọc cả các nơi được dự đốn sẽ là nơi tập trung.” Theo nhận xét của tác giả “lực lượng cơng an đơng đến gấp 3 lần người biểu tình.”

“Và cũng từ 6g sáng. Như thường lệ, trước các cửa trường Đại Học ở Saigon, trước cửa Thanh Minh Thiền Viện của thầy Thích Quảng Độ, trước tư gia của nhiều nhân vật trí thức, đấu tranh ở Saigon... đều cĩ xe cảnh sát, xe bít bùng và các lực lượng cơng an chìm, nổi.”

Trước đĩ Tuyên Huấn của Đảng ra lịnh cho “báo đài” khơng thơng tin, nghị luận, “khơng được làm nĩng thêm tình hình Trung Quốc - Việt Nam”. Họ làm nhưng dấu mặt, dấu vết tích. Bằng cách nhắn tin để khơng cịn dấu vết. “Từ thứ Sáu 10 tháng 6, các tổng biên tập báo chí đều nhận tin nhắn” này.

Đợt biểu tình này do lớp trẻ kêu gọi và số người trẻ  và trí thức tham dự nhiều. Cơng an được Đảng tăng cường  cán bộ Đồn Thanh Niên CS Hồ chí Minh để lũng đoạn cuộc biểu tình. Cán bộ thành đồn CS giả dạng người biểu tình “tìm cách gây gỗ, đánh hoặc lơi  những người biểu tình đi.” Hoặc họ “tri hơ bị mĩc túi, cĩ trộm cắp trong đám đơng để lỗng khơng khí đấu tranh.”

Trong một số email và blog khác nĩi, cán bộ thành đồn  cịn làm bộ hơ đả đảo nhà cầm quyền nhu nhược để cơng an cĩ cớ giải tán, bắt bớ người biểu tình nhứt là những người cĩ uy tín.

Theo tác giả được biết qua lời của một cơng an tâm tình với tư cách riêng, “viên cơng an nĩi trên cho biết trong cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6, khi các cơng an chìm thử đề nghị đồn tuần hành hơ khẩu hiệu hoặc ca các bài hát cách mạng ca ngợi Đảng và nhà nước, thì hầu như khơng được bất kỳ sự đĩn nhận nào.

Đồng bào trong nước biết nhà cầm quyền đi nước đơi, chỉ cho “phe ta” biểu tình, mà khơng cho “người khác” biểu tình sợ chuyển biến khơng kiểm sốt được. Họ sợ khiêu khích Trung Cộng. Họ sợ Đảng Việt Tân giựt dây. Họ sợ biểu tình chống TC thành chống độc tài vì sợ Cách Mạng Hoa Lài lan sang VN.

Nên những người đi biểu tình thủ kỹ. Người viềt tin nĩi, “Từ 7g sáng, đã cĩ nhiều thanh niên, sinh viên... xuất hiện, ngồi ở các quán cafe, cơng viên gần khu vực tịa Tổng Lãnh sự Quán của Trung Quốc trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, chờ cơ hội để nổ ra cuộc biểu tình.”

Nhận định của người viết bản tin phân tích về cuộc biểu tình thứ hai chống TC này là nhà cầm quyền CS Hà nội “Sợ Trung Quốc và sợ cả cách mạng Hoa Lài, nhà cầm quyền Việt Nam đã thành cơng trong việc bĩp chết lịng yêu nước của những người dân xuống đường tại Saigon và Hà Nội”.

Nghĩ thật gian nguy, khĩ khổ cho đồng bào trong nước đi biểu tình  biểu lộ lịng yêu nước, chống quân Tàu xâm lược quê cha đất tổ của người Việt. Thán phục lịng dũng cảm của đồng bào trong việc biểu lộ cho TC biết người dân Việt khơng chấp nhận hành động xâm lăng, ngang ngược của TC. Thán phục đồng bào đã dũng cảm nhắc nhở cho nhà cầm quyền CS Hà nội, khơng thể đặt  tình đồng chí CS cao hơn tình yêu Tổ Quốc VN. Giang sơn gấm vĩc VN là xương là máu, là mồ hơi, nước mắt của người Việt. Khơng cĩ đảng phái, nhà cầm quyền hay chánh quyền nào cĩ quyền tương nhượng một tấc đất cho bất cứ ai. Nhà cầm quyền nào bất động trước cuộc xâm lược của ngoại bang là mắc tội với Tổ Quốc, với tiền nhân, hậu duệ và đương thời.

Thiết nghĩ quá sướng, quá dễ cho người Việt hải ngoại đi biểu tình chống TC và VC. Đi bằng xe hơi riêng, bằng xe bus ban tổ chức đưa ruớc. Tự do hoan hơ đả đảo. Cĩ cảnh sát bảo vệ an ninh thực sự, chớ  khơng phải như cảnh sát cơng an CS nĩi bảo vệ biểu tình nhưng  thực chất là kềm kẹp, phá hoại biểu tình.

Thế mà cĩ người khơng đi biểu tình mà ngồi ở tiệm cà phê tán gẫu. Khơng đi mà chê những người đi biểu tình là chống Cộng bằng “mồm”. Vậy thử hỏi, đấu tranh chánh trị cĩ tính tập thể, đại chúng khơng sử dụng phương pháp hiến định là quyền biểu tình ở các quốc gia dân chủ, thì dùng cái gì. Trong bụng sợ đi biểu tình CS chụp hình khơng đi VN tìm cỏ non bị lạt được nên khơng đi, rồi gieo tiếng ốn cho người cịn gắn bĩ với vận mạng nước non là chống Cộng bằng mồm, thiết nghĩ là khơng thực thà.

Thử hỏi người Việt hải ngoại cĩ tự do, dân chủ, cĩ quyền hội họp, ăn nĩi, biểu tình mà khơng biểu tình giúp cho thế giới biết, cho đồng bào hay TC xâm lăng nước nhà VN; thì làm gì đây. Đồng bào trong nước khơng làm được điều đĩ ở hải ngoại, người Việt hải ngoại khơng làm thì ai làm cho đồng bào trong nước. VN vẫn là nước nhà của người Việt hải ngoại ./. ( Vi Anh)

Trước
--
--
Trước

https://sites.google.com/site/tochucnguoivietyeunguoiviet/

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link