Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, July 8, 2012

Thiếu quan tâm tới sinh mạng dân

Thiếu quan tâm tới sinh mạng dân

 

Ngô Nhân Dụng

 

Người Việt mới thuật lại lời ông Nguyễn Xuân Hướng, chủ tịchHội Ðông Y Việt Nam, nói với báo Kiến Thức, ông có bằng chứng hơn 90% các phòng khám bệnh của người Trung Quốc ở Việt Nam là lừa đảo.

 

Một bằng chứng là trong một lần kiểm tra trước đây mươi năm, có 23 người Trung Quốc làm đông y thì 17 người không qua học hành gì cả, 5 người là y sĩ, bác sĩ cấp xã, vân vân. Một lần sau, hơn năm năm nay, thì phải bác bỏ cả 7 hồ sơ. Ông Hướng đến thử ở một phòng mạch, người đứng tên khai sinh năm 1937, gần 75 tuổi, nhưng người đứng ra khám bệnh là một thanh niên ngoài 20!

 

 Ông Nguyễn Xuân Hướng tố cáo việc để cho các y sĩ Trung Quốc sang Việt Nam hành nghề tràn lan là “thiếu quan tâm tới sinh mạng của dân.”

Tại sao chính quyền cộng sản ở nước ta lại nhắm mắt trước tai họa này?

 

Ông Hướng cho là một nửa tiền của người dân đến khám bệnh “chui vào túi người kinh doanh các phòng khám này,” và nửa còn lại chui vào túi của một số người “thuộc cơ quan chức năng quản lý các phòng khám ấy...”

 

Nếu trong vụ này các cơ quan chức năng lại được “chấm mút” với các nhà kinh doanh Trung Quốc đến một nửa số tiền thu nhập thì còn quý hóa hơn là chẳng ai được đồng nào, khi hàng chục ngàn công nhân Trung Quốc vào làm việc ở Việt Nam mà không cần phép tắc nào cả!

 

Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Trần Ngọc Hùng, chủ tịch Tổng hội Xây dựng Việt Nam, đưa ra con số hàng chục ngàn đó, chắc con số thật còn lớn hơn nhiều! Nếu có thêm mấy chục thầy lang Trung Quốc thấm vào đâu? (Dùng hai chữ Lang Vườn để nói về mấy người Trung Quốc không học mà đi chữa bệnh; xin quý vị thầy đông y tha lỗi mạo phạm).

 

Đây không phải là lần đầu tiên báo chí nước ta loan tin về người Trung Quốc sang làm ăn lậu. Mới tháng Tám năm ngoái, báo Giáo Dục Việt Nam loan tin công trường Thủy điện Sông Bung 4 ở huyện Nam Giang, Quảng Nam được trao cho một nhà thầu Trung Quốc Sinohydro. “Theo điều tra riêng của phóng viên, tại công trình Thủy điện Sông Bung 4 có 296 lao động Trung Quốc, trong đó có 186 công nhân, 23 lái xe và 5 nấu ăn, số còn lại làm quản lý… Đáng chú ý, 100% số lao động này đều không đăng ký với Sở Lao Động, Thương Binh, Xã Hội.” Có 296 người Trung Quốc đang làm việc "chui," phần lớn là “lao động phổ thông,” tức ai làm cũng được, không cần nghề chuyên môn nào hết, cướp công việc làm của người lao động Việt Nam! Thế mà chả biết có “cơ quan chức năng” nào được chia chác gì không!

 

Nhà báo bước vào thăm công trường thấy các tấm biển toàn bằng chữ Hoa. Anh hỏi chuyện mấy tài xế người Việt Nam làm việc ở đó. Mỗi tháng tài xế lãnh 6, 7 triệu đồng Việt Nam. Còn các công nhân Trung Quốc lãnh từ 10 triệu đến 15 triệu, mà công việc của họ nhẹ nhàng hơn: uốn sắt, làm kè, xây tường hay sửa xe.

 

Ngay cả việc nấu ăn cho công nhân Trung Quốc họ cũng phải “nhập cảng di dân lậu.” Nhà báo kể: Chị Mai Thị Bảy quê ở huyện Quế Sơn, (Quảng Nam), nói: “Nấu ăn cho công nhân người Việt mỗi tháng được trả 1,5 triệu đồng, còn nấu cho người Trung Quốc cao hơn nhiều, nhưng chỉ có người Trung Quốc nấu thôi. Anh em ở đây ăn uống kham khổ lắm.” Sở dĩ chúng tôi muốn giới thiệu chị Mai Thị Bảy bởi vì chị có liên quan đến bản tin về các lang vườn Trung Quốc ở nước ta! Nhà báo kể câu chuyện có thật: Chị Bảy bất đắc dĩ trở thành thầy thuốc! Bởi vì các công nhân “ốm đau như cơm bữa nhưng không hề có thuốc men!” Chị nói: “Thấy anh em đau ốm là cho uống kháng sinh, đau bụng thì cho uống Becberin. Nặng quá thì xin nghỉ đưa xuống trạm xá xã.” Bây giờ các “cơ quan chức năng” có thể biện hộ lần nữa: Một bà nấu bếp ở công trường Thủy điện Sông Bung 4 có thể đóng vai thầy thuốc được; vậy thì các ông lang Tàu không học mà đi chữa bệnh cũng không phải chuyện mới lạ!

 

Tại công trường xây dựng nhà máy đạm Cà Mau có một ngàn công nhân Trung Quốc làm việc, cũng không cần xin phép ai cả! Nước Việt Nam là thiên đường của di dân lao động lậu! Mấy đại biểu quốc hội Mỹ lo vấn đề di dân lậu ở nước Mỹ, nên sang Việt Nam học tập chính sách di dân tự do ở Việt Nam! Nhưng quyền tự do lao động lậu chỉ dành cho người Trung Quốc thôi!

 

Lý do, bởi vì đại đa số các công trình xây dựng ở nước Việt Nam cũng là do các chủ thầu Trung Quốc được chấm! Mấy năm trước, ông Trần Ngọc Hùng, chủ tịch Tổng hội Xây dựng Việt Nam, đã cho biết các dự án xây dựng nhà máy lớn như điện, xi măng, hóa chất, nhà nước cho đấu thầu hầu như đều rơi vào tay các nhà thầu nước ngoài! Trúng thầu rồi, các nhà thầu Trung Quốc thường đem theo hàng ngàn công nhân và đem cả thiết bị của họ sang sử dụng; những thiết bị đó hoàn toàn có thể sản xuất ở Việt Nam được!

 

Ông Trần Văn Huynh, chủ tịch Hội Vật liệu xây dựng Việt Nam cho biết có hơn 10 công trình xây dựng nhà máy xi măng, nhiều dự án nhà máy điện lớn ở Việt Nam đều đang được các nhà thầu Trung Quốc làm. Ông kể là người Trung Quốc đem một số loại vật liệu qua Thái Lan rồi đi vòng vào Việt Nam!

 

Tại một nhà máy xi măng do nhà thầu Trung Quốc làm, đến cái bệ xổm toa lét họ cũng không dùng hàng làm ở Việt Nam mà đem từ Trung Quốc qua! Một quan chức trong Văn phòng Chính phủ công nhận tại một công trình số công nhân Trung Quốc sang tới hơn hai ngàn người!

 

Tháng 11 năm ngoái báo Tuổi Trẻ cũng điều tra thấy trong số 312 người lao động Trung Quốc tại nhà máy nhôm Nhân Cơ, có 190 người được nhà thầu Chalieco (Trung Quốc) đưa sang nước ta với danh nghĩa là “công nhân kỹ thuật cao.” Nhưng trong thực tế những người này chẳng được học hành, huấn luyện gì cả! 

Nhà báo viết: “Khi chúng tôi hỏi ông Khắc việc uốn sắt này học từ trường nào, ông cười xuề xòa: “Việc cỏn con, làm nhiều thì quen, chẳng ai dạy.

 

Tôi mới học hết lớp 10, chưa học qua trường nghề nào cả!” trong số 310 công nhân Trung Quốc Nhà máy Nhân Cơ, thì gần 180 người không có giấy phép lao động!

 

Còn nhiều chuyện khác, có thể coi là lớn hơn. Như báo Người Việt mới loan tin, “Từ đầu năm đến nay đã có 198 tàu thuyền nước ngoài, xâm phạm lãnh hải Việt Nam tại vùng biển Ðà Nẵng, phần chính là tầu Trung Quốc.” Và “Bốn tầu hải giám của Trung Quốc đã chặn một tàu cảnh sát biển Việt Nam tại khu vực Trường Sa.”  

 

Quả thật, so với số công nhân Trung Quốc sang Việt Nam làm việc lậu, hay là tàu thuyền Trung Quốc xâm nhập hải phận nước ta, thì sự kiện mấy chục ông lang vườn Trung Quốc hành nghề “có giấy phép của các cơ quan chức năng” tương đối còn lương thiện! Nhưng việc chữa bệnh không phải chuyện chơi!

 

Ông Nguyễn Xuân Hướng, chủ tịch Hội Ðông Y Việt Nam, nói rất đúng:“Các “cơ quan chức năng” này “thiếu quan tâm tới sinh mạng của nhân dân!”

 

Chắc các “cơ quan chức năng” có lý do để tự biện hộ. Họ có thể nói rằng ở nước Việt Nam thiếu bác sĩ, coi cảnh chị Mai Thị Bảy ở công trường Thủy điện Sông Bung 4, Quảng Nam, vừa nấu bếp vừa chữa bệnh, bán thuốc, thì thấy đảng và nhà nước đang cần thêm các nhà đông y chữa bệnh cho đồng bào.

 

Cho nên mới cho người Trung Quốc vào nước ta khám bệnh; cũng là một cách “tìm đường cứu dân cứu nước!” Nếu bệnh nhân gặp phải các “lang vườn Trung Quốc” thì chẳng qua là “sự cố kỹ thuật” mà thôi! 

 

 Có người từng đi tìm đường cứu nước đã đem cả tư tưởng, chủ trương, chính sách của Mao Trạch Đông vào nước ta áp dụng, tai họa còn gieo rắc cho tới bây giờ. Hành động mời ông Lang Vườn Chính trị Mao Trạch Đông đưa các cố vấn vĩ đại sang nước ta đã mở đầu cho tất cả các tai họa mà ngày nay người dân Việt Nam phải gánh chịu!

 

 Cô Huỳnh Thục Vy mới lên án chế độ cộng sản là “vô pháp, vô thiên” – trên không có trời đất quỷ thần, dưới không theo luật lệ nào cả!

 

Bốn chữ  “vô pháp, vô thiên” hay được ông Mao Trạch Đông dùng, theo lời người bác sĩ riêng của ông kể lại. Chế độ vô pháp, vô thiên đó đã được rước vào ta cũng chỉ vì người ta say mê tôn sùng một chủ nghĩa mà “thiếu quan tâm tới sinh mạng của nhân dân!”

__._,_.___

Những bài học quý giá từ cuộc cách mạng của tuổi trẻ Serbia

Những bài học quý giá từ cuộc cách mạng của tuổi trẻ Serbia

Bryan Farrell & Eric Stoner - Trần Quốc Việt  dịch

 

- Cách đây mười năm, vào ngày 5 tháng Mười năm 2000, hàng trăm ngàn người biểu tình Serbia đã tràn ra các đường phố ở Belgrade và tiến qua các lực lượng an ninh thờ ơ để chiếm lĩnh tòa nhà Quốc hội, từ đấy kết liễu thành công chế độ độc tài của Slobodan Milosovic. Hành động ấy là hành động cuối cùng của cuộc đấu tranh bất bạo động kéo dài hai năm trời dưới sự lãnh đạo của phong trào của tuổi trẻ mang tên Otpor, hay "Phản kháng", và nắm đấm biểu tượng của phong trào đã mở đường tiến đến các cuộc bầu cử tự do và nền dân chủ mới giành được. 

 

Một trong những nhà lãnh đạo của phong trào này là Srdja Popovic 27 tuổi, người được bầu vào Quốc hội Serbia sau khi Milosovic bị lật đổ. Năm 2004, Popovic rời bỏ chính trường để lập ra Trung tâm Chiến lược Bất bạo động Ứng dụng (CANVAS) ở Belgrade, một tổ chức đào tạo các nhà hoạt động dân chủ ở hàng chục nước trên khắp thế giới- từ những người đã tham gia trong các phong trào dân chủ thành công tại Ukraine và Maldives đến những cuộc đấu tranh đang diễn ra tại Miến Điện và Iran. 

 

Mới đây chúng tôi đã có dịp trò chuyện với Popovic và hỏi anh về vai trò mà hài hước đã đóng trong cuộc đấu tranh chống lại Milosovic, làm thế nào họ có thể thu phục được lực lượng an ninh đáng sợ và về các phương diện nào Otpor vẫn tồn tại đến ngày nay. 

 

Hỏi: Tại sao quan trọng cuộc phản kháng Milosovic phải là bất bạo động? 

 

Srdja Popovic: Sự tuân thủ bất bạo động là một trong những nguyên tắc thành công chính trong công cuộc đấu tranh bất bạo động. Một khi bạo động nổ ra, phong trào sẽ mất số lượng, mất đà và mất sự tin tưởng - gây tổn hại đến các mục tiêu chung. Rất quan trọng là những người Serbia, vốn bị coi là "bạo động" trong thập niên 1990, phải chứng tỏ cho mình và cho thế giới thấy chúng tôi thừa khả năng để thay đổi chính quyền một cách văn minh, qua các cuộc bầu cử và bảo vệ các kết quả bầu cử một cách ôn hòa. 

 

Hơn nữa, nếu ta nhìn vào cuộc nghiên cứu rất hay của Freedom House được công bố trong năm 2005 có tên "Làm thế nào giành được tự do", cuộc nghiên cứu này phân tích những cuộc thay đổi chính trị trong vòng 35 năm của thế kỷ vừa qua - một số cuộc thay đổi chính trị bằng phương tiện bạo động, một số bằng phương tiện bất bạo động. Cuộc nghiên cứu chứng minh rõ ràng những cuộc thay đổi chính trị đạt được nhờ đấu tranh bất bạo động rất có thể sẽ bảo đảm nhân quyền, dân chủ và ổn định chính trị lâu dài. 

 

Hỏi: Sự sáng tạo và hài hước quan trọng như thế nào trong cuộc đấu tranh làm sụp đổ Slobodan Milosevic? 

 

Srdja Popovic: Tuyệt đối quan trọng. Hài hước và châm biếm, nhãn hiệu của Otpor, đã có thể tạo ra thông điệp tích cực, hấp dẫn lượng khán giả lớn nhất có thể, làm cho các đối thủ của chúng tôi - những quan chức chán ngắt và cổ hủ ấy-trông ngu ngốc và lố bịch. Quan trọng nhất, nó phá tan sợ hãi và khích lệ xã hội Serbia vốn mệt mỏi, thất vọng, và thờ ơ vào cuối thập niên 1990. 

 

Hỏi: Diện mạo và hình ảnh của phong trào quan trọng như thế nào để tránh được sự chỉ trích từ chế độ và các phương tiện truyền thông? 

 

Srdja Popovic: Những kẻ định hướng dư luận nói "nhận thức là hiện thực", mà rõ ràng không sai lắm. Vì đã lường trước chuyện những người tuyên truyền cho chế độ sẽ cố mô tả Otpor là "những tên lính đánh thuê của Tây Phương", "những kẻ không yêu nước" và "bọn phản bội cánh hữu", ngay từ đầu trong quá trình đấu tranh chúng tôi đã có thể chuẩn bị cho sự vu cáo này. Chúng tôi dùng nắm đấm, một biểu tượng thiên tả từ thời cộng sản xa xưa của thế hệ ông bà chúng tôi, những khẩu hiệu yêu nước đúng đắn, những khuôn mặt trẻ trung trong sáng luôn luôn đi hàng đầu cho Otpor, vốn tương tự những gì MLK thực hiện trong các cuộc tuần hành ở Nashville. Chế độ đã tốn rất nhiều thời gian nhằm thuyết phục công chúng rằng chúng tôi thật ra còn xấu xa hơn cả bọn khủng bố thực sự, nhưng nhìn thấy những khuôn mặt trong sáng trẻ trung mặc áo phông Otpor đã làm cho sự vu cáo trông lố bịch và, cuối cùng, nó rõ ràng còn hại ngược lại chính họ. 

 

 

Hỏi: Làm thế nào Otpor đã thu phục được cảnh sát và lực lượng an ninh? Sự thuyết phục đóng vai trò gì trong cuộc phản kháng dân sự? 

 

Srdja Popovic: Điều cốt lõi cho các phong trào bất bạo động là phải kéo được mọi người ra khỏi các trụ cột quyền lực như cảnh sát và quân đội, thay vì đẩy họ đến các trụ cột ấy và thay vì tỏ ra đe dọa và hiếu chiến. Otpor học được bài học này từ các cuộc xuống đường của sinh viên vào năm 1966 và 1977, nhưng cũng học được từ Gandhi. Vì thế, ngay từ đầu, chúng tôi đã hành xử một cách rất thân thiết như thể anh em với cảnh sát và quân đội, chúng tôi mang hoa và bánh ngọt đến tặng họ, thay vì la hét hay ném đá. Mô hình này đã thành công trên khắp thế giới tại những nơi như Georgia và Ukraine. Một khi ta hiểu rằng "cảnh sát chỉ là những người dưới bộ đồng phục cảnh sát" thì nhận thức của ta thay đổi và sự thuyết phục sẽ diễn ra. 

 

Hỏi: Cấu trúc lãnh đạo của Otpor khác với các phong trào bất bạo động khác như thế nào? 

 

Srdja Popovic: Đó là "lãnh đạo tập thể" với cấu trúc của cuộc vận động "chính trị /bầu cử" mà rất hiệu quả trong việc thực hiện các quyết định. Lãnh đạo cũng hoàn toàn phân cấp, tạo ra nhiều lớp lãnh đạo để nếu 10 đến 15 người lãnh đạo cao nhất bị bắt, thì guồng máy phong trào to lớn không vì thế mà ngừng hoạt động. Cấu trúc như thế cũng cho các thành viên trẻ và mới gia nhập có cơ hội để công khai bày tỏ ý kiến thẳng thắn với tư cách "các nhà lãnh đạo của Otpor"

 

Hỏi: Phải chăng việc NATO ném bom Serbia đã làm Milosevich suy yếu và dù sao cũng làm cho phong trào bất bạo động can đảm hơn? 

 

Srdja Popovic: Tấn công một quốc gia từ bên ngoài luôn luôn khiến nhân dân tập hợp lại quanh lãnh đạo. Điều đó đã xảy ra khi NATO ném bom Serbia trong năm 1999, rõ ràng càng làm Milosevich mạnh thêm. Nếu ta nhìn số lượng người ủng hộ George W. Bush, ta sẽ thấy số lượng người ủng hộ ông tăng cao nhất ngay sau vụ 11 tháng 9. Cho nên bất kỳ ai trong chính quyền Mỹ nghĩ ném bom Serbia sẽ làm suy yếu Milosevich là hoàn toàn sai. Rốt cuộc ném bom chỉ làm tổn thương quốc gia và dân thường. Còn tệ hơn nữa, Milosevich lấy cớ ấy để tấn công và tiêu diệt bất kỳ nhóm đối lập nào còn sót lại trong tình trạng khẩn cấp (Lệnh thiết quân luật được ban ra trong lúc bom rơi!). Nhà báo và biên tập viên nổi tiếng Slavko Curuvija bị giết ngay trước nhà ông sau khi bị tố cáo công khai "hợp tác với những kẻ ném bom Serbia." Nhà chính trị đối lập Zoran Djindjic và phần lớn lãnh đạo Otpor bị mật vụ đe dọa đánh đập đã phải trốn ra khỏi nước. Bài học ở đây là "dân chủ không đến từ nắp xe tăng." 

 

Hỏi: Sự ủng hộ của Mỹ dành cho Otpor quan trọng như thế nào cho sự thành công của phong trào và anh có khuyên các tổ chức bất bạo động khác nhận tài trợ từ chính quyền Mỹ hay từ các cơ quan được chính quyền tài trợ? 

 

Srdja Popovic: Vai trò của Phương Tây ở Balkans có mặt sáng và mặt tối, nên tôi nghĩ những vấn đề này nên được xét riêng rẽ. Đúng, Mỹ và Liên Âu đã giúp đối lập Serbia về tiền bạc và vật chất trong những năm cuối cùng của thập niên 90. Quan trọng nhất, họ giúp về các phương tiện truyền thông tự do và đào tạo những nhân viên giám sát bầu cử. Họ cũng cung cấp dầu để sưởi ấm cho các công dân ở các đô thị do đối lập quản lý. Nhưng cũng chính "những nhà dân chủ Tây Phương" này ủng hộ Milosevic vào trước hiệp ước hòa bình Dayton năm 1995 ở Bosnia và ban hành luật cấm vận kinh tế vào năm 1992, mà gần như tiêu diệt giai cấp trung lưu ở Serbia và cho phép Milosevic và đồng minh của y trong cảnh sát và tội phạm có tổ chức nắm chắc sự kiểm soát hơn nữa. Các nhà ngoại giao Phương Tây cố gắng quản lý đối lập Serbia một cách quá tỉ mỉ và chi tiết, từ đấy đưa đến sự phân tán. Do cách hành xử như thế, trong suốt nhiều năm trời cộng đồng quốc tế là một phần của vấn đề thay vì một phần của giải pháp. Phải tốn rất nhiều thời gian và công sức để sửa chữa điều đó. 

 

Mặt khác, ta không được đánh giá thấp vai trò của nỗ lực đấu tranh cho dân chủ của Mỹ trên khắp thế giới, với tư cách là siêu cường dân chủ hàng đầu. Bài học từ Serbia - như tổ chức của tôi, Trung tâm Chiến lược Bất bạo động Ứng dụng (CANVAS), nhìn thấy- là ta cần cố gắng có được càng nhiều sự ủng hộ từ bên ngoài. Nếu ta muốn có các cuộc cách mạng thành công, ta cần đưa những người nước ngoài, như các nhà ngoại giao và những người gọi là "các chuyên gia", ra khỏi cuộc đấu tranh của chúng ta và không để họ tham gia vào quá trình ra những quyết định quan trọng. Nhưng kiến thức và kỹ thuật có thể có lợi, điều này chúng tôi biết nhờ chia sẻ kiến thức cùng kinh nghiệm với nhiều nhà hoạt động dân chủ trên khắp thế giới, trong đó có những người Georgia, Ukraine, Lebanon, và Maldives (kể tên những người đã thành công trong cuộc đấu tranh cho sự thay đổi), cũng như những người Zimbabwe, Miến Điện, Iran, và Venezuela (những người mà cuộc đấu tranh của họ ta vẫn còn thấy rõ trên khắp địa cầu). Mỗi lần chúng tôi nhận câu hỏi này lời khuyên của chúng tôi vẫn trước sau như một: chính quyền nước ngoài không có bạn, chỉ có quyền lợi. Vì vậy hãy cố gắng có nhiều sự ủng hộ từ bên ngoài, nhận kiến thức và tiền bạc và vật chất từ những ai muốn giúp và dùng nó cho sứ mạng của phong trào của ta. Nhưng coi chừng những lời khuyên chính trị của họ vì những cuộc cách mạng thành công đều là những cuộc cách mạng hình thành từ trong nước, được thiết kế và được thực hiện theo đấy bởi những người địa phương trong nước nào đấy. 

 

Hỏi: Sau cách mạng phong trào đã làm gì để chính quyền mới chịu trách nhiệm? 

 


Srdja Popovic: Otpor có một vai trò "người theo dõi" rất quan trọng sau cách mạng. Nó phát động hai chiến dịch quan trọng (Tháng Mười Một năm 2000 và mùa hè 2001) buộc chính quyền mới chịu trách nhiệm, đòi hỏi những cải cách dân chủ và bài trừ tham nhũng. Ít được biết đến là vai trò của phong trào rộng lớn nhằm chuẩn bị dư luận cho việc bắt giam cựu tổng thống Milosevic và giải giao y cho Tòa án Hague. Tên của chiến dịch, khởi động từ tháng Ba và đầu tháng Tư trước khi ông ta bị bắt giam, là "HẮN CÓ TỘI!" Đây là thời điểm rất quan trọng vì thủ tướng Serbia mới can đảm Zoran Djindjic vào lúc đó hầu như đơn độc trong nhiệm vụ cần thiết nhưng rất "mất lòng dân" này. Tất cả những điều này chứng minh rằng tự thân một cuộc cách mạng dân chủ hóa thật sự vẫn không đủ. Tiếp theo sau đó ta cần xây dựng khả năng và củng cố các thể chế dân chủ để đạt đến một xã hội dân chủ. Serbia may mắn đã đạt đến xã hội dân chủ, và đôi khi tôi nghĩ các quốc gia khác như Georgia thật sự đang thiếu phần nào sự ủng hộ "hậu chấn thương" từ các phong trào bất bạo động chính của họ và từ các nước dân chủ trên thế giới. 

 

Hỏi: Ý nghĩa của Otpor hiện nay trên thế giới là gì và anh thấy nó tồn tại như thế nào trên thế giới ngày nay? 

 

Srdja Popovic: Otpor và cuộc cách mạng bất bạo động đã thật sự trở thành hàng hiệu có thể nhận ra trên khắp thế giới. Ta có thể thấy những trường hợp thành công của các phong trào tương tự ở Georgia (2003), Ukraine (2004), Lebanon (2006) và xa tận Maldives (2008). Ta sẽ thấy vẫn các biểu tượng và sự giống nhau về hình ảnh ở Ai Cập và Kenya. Ta sẽ thấy các nhà sư Phật giáo đi đầu trong cuộc Cách mạng màu Vàng Nghệ (Saffron Revolution) được khích lệ từ bộ phim Đánh Gục Nhà độc tài. Ta sẽ thấy những phong trào dựa trên chiến lược tương tự ở Vennezuela và Việt Nam. Ta sẽ thấy sách và phim được phân phát rộng rãi ở Cuba và Iran. Có vẻ như tư tưởng và mô hình "cách mạng bất bạo động" đã khích lệ nhiều người và trong số họ có một số đã thực hiện thành công những chiến thuật thông minh và sáng tạo một phần nhờ bộ phim Đánh Gục Nhà độc tài, và những bộ sách bao gồm "Cuộc đấu tranh bất bạo động: 50 điểm cốt yếu", và phần rất lớn nhờ vào lòng can đảm và quan tâm của các nhà hoạt động dân chủ địa phương trên toàn thế giới. Điều đó làm cho chúng tôi tự hào vì chúng tôi tin tưởng vững chắc rằng mỗi người nam hay nữ trên thế giới này đều có đầy đủ quyền mà cũng có bổn phận ủng hộ nhân quyền và dân chủ. 

 

Srdja Popovic

 

Nguồn: tạp chí Wagingnonviolence 5/10/2010. Tựa đề của người dịch 

 

http://wagingnonviolence.org/2010/10/bringing-down-serbias-dictator-10-years-later-a-conversation-withnonviolence-movement-leader-srdja-popovic./

 

 

Trần Quốc Việt

Trả giá?

Trả giá?

Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton hôm 6-7 đã chỉ trích Nga và Trung Quốc vì ngăn chặn nỗ lực phế truất Tổng thống Syria Bashar al-Assad, người vừa mất một viên tướng kề cận đã đào tẩu sang Pháp

Tại Hội nghị những Người bạn của Syria ở Paris, bà Clinton kêu gọi Nga và Trung Quốc “rời khỏi đường biên” và hãy ủng hộ nhân dân Syria. Bà giục đại diện khoảng 100 quốc gia và tổ chức tại hội nghị “nói rõ rằng Nga và Trung Quốc sẽ trả giá” vì lập trường của họ. Bà nói: “Tôi không nghĩ Nga và Trung Quốc nhận ra họ đang trả giá cho sự ủng hộ của họ đối với chế độ Assad”.

 

Nhưng không rõ là liệu 2 nước này có thay đổi lập trường để buộc ông al-Assad từ bỏ quyền lực hay không. Nga và Trung Quốc, hai đối tác thương mại của Syria, trước đó đã ngăn cản những nỗ lực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc (LHQ) nhằm lên án bạo lực ở Syria và phế truất al-Assad. Cả Nga và Trung Quốc đều không có đại diện tại hội nghị ở Paris.

 

Mỹ và các nước khác bày tỏ hy vọng cuộc gặp hôm thứ sáu có thể dẫn đến những biện pháp trừng phạt kinh tế khắt khe hơn và sự ủng hộ nhiều hơn dành cho phe đối lập. Phát biểu sau khi kết thúc hội nghị, bà Clinton tranh biện về các hình thức trừng phạt bổ sung được Nghị quyết Hội đồng Bảo an ủng hộ theo Chương 7 của Hiến chương LHQ. Chương này về cơ bản cho phép sử dụng vũ lực.

 

Bà Clinton cũng cảnh báo các đồng minh của ông al-Assad ở Syria rằng chứng cứ của tình trạng ngược đãi đang được thu thập và họ nên “đứng về bên phải của lịch sử?”. “Cho phép tôi nói với các binh sĩ và viên chức vẫn ủng hộ chế độ Syria rằng nhân dân Syria sẽ ghi nhớ sự lựa chọn của các bạn trong những ngày tới” - bà nói.

 

Phát biểu của bà Clinton được ghi nhận gần như đồng thời với việc Thiếu tướng Manaf Tlas của Vệ binh Cộng hòa Syria, con trai của cựu bộ trưởng quốc phòng Syria, rời bỏ chế độ. Ngoại trưởng Pháp Laurent Fabius mô tả hành động của Tlas là một “đòn trời giáng” đối với chế độ al-Assad, trong khi ngoại trưởng Mỹ nói đây là một thất bại nữa của al-Assad- người mà bà cho là đang cảm thấy nhức nhối bởi các biện pháp trừng phạt kinh tế. Nhưng bà Clinton cho rằng thách thức vẫn còn khi al-Assad đang “lơ lửng” nhờ “tiền từ Iran và sự tiếp sức của Nga”.

 

Moscow và Bắc Kinh tỏ ra thận trọng về điều họ xem như là thị hiếu phương Tây đang tăng lên hướng đến sự thay đổi chế độ và họ không chấp nhận điều đó. Phản ứng trước chỉ trích của bà Clinton, Thứ trưởng Ngoại giao Nga Gennady Gatilov cho rằng ngoại trưởng Mỹ đang đi ngược lại chiến lược chung mà các cường quốc cố dàn xếp tại Geneva tuần trước.

 

Trung Quốc chưa lên tiếng.

Những chia rẽ quốc tế về Syria vẫn còn đó và ông Kofi Annan, đặc phái viên của LHQ và Liên đoàn Ả Rập, đưa ra một lời cảnh báo thẳng thừng rằng các cường quốc phải dừng ngay sự “cạnh tranh tiêu cực” về tương lai của chế độ Assad.

 

Liệu Hội đồng Bảo an LHQ có đáp ứng lời kêu gọi từ Hội nghị những Người bạn của Syria bằng cách trừng phạt nặng nề hơn và buộc Syria chấp nhận kế hoạch chuyển tiếp chính trị? Xem ra khó vì dường như đến lúc này, lập trường của cả Nga và Trung Quốc vẫn không lay chuyển.

 

Không ai được phép mua bán đảo của TQ’

Không ai được phép mua bán đảo của TQ’

Cập nhật: 07:16 GMT - chủ nhật, 8 tháng 7, 2012

Máy bay do thám của Nhật Bản bay trên một đảo thuộc quần đảo Senkaku/Điếu Ngư

Trung Quốc liên tục đòi chủ quyền đối với các hòn đảo hiện do Nhật Bản quản lý

Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã lên tiếng mạnh mẽ trước thông tin phía Nhật Bản định quốc hữu hóa các hòn đảo thuộc một quần đảo đang có tranh chấp trên biển Hoa Đông.

Các hòn đảo không có người ở thuộc quần đảo mà Nhật Bản gọi là Senkaku còn Trung Quốc gọi là Điếu Ngư lâu nay là tâm điểm tranh chấp chủ quyền giữa hai nước.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Quần đảo này nằm trong vùng biển giàu tôm cá và được dự đoán có trữ lượng lớn khí đốt.

“Biện pháp cần thiết’

“Không ai được phép mua bán lãnh thổ thiêng liêng của Trung Quốc,” người phát ngôn Lưu Vi Dân phát biểu vào tối muộn hôm thứ Bảy ngày 7/7 trong một tuyên bố được đăng tải trang điện tử của Bộ Ngoại giao Trung Quốc.

“Trung Quốc sẽ tiếp tục có những biện pháp cần thiết để khẳng định chắc chắn chủ quyền của mình đối với đảo Điếu Ngư và các hòn đảo phụ cận,” ông nói.

Ông Lưu lặp lại rằng các hòn đảo này đã là một bộ phận của Trung Quốc từ xa xưa và chủ quyền của Trung Quốc ở đây ‘dựa trên những cơ sở lịch sử và pháp lý không thể chối cãi’.

"Không ai được phép mua bán lãnh thổ thiêng liêng của Trung Quốc."

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Vi Dân

Thủ tướng Nhật Bản Yoshihiko Noda đã phát biểu hôm hôm thứ Bảy 7/7 rằng chính phủ của ông đang xem xét mua lại các hòn đảo từ tay những người Nhật đang sở hữu chúng.

“Việc quần đảo Senkaku là một bộ phận không thể tách rời của lãnh thổ chúng ta trên cơ sở lịch sử và luật pháp quốc tế là điều không phải bàn,” Thủ tướng Noda nói với các phóng viên.

“Không có vấn đề tranh chấp chủ quyền hay sở hữu gì ở đây cả vì Nhật Bản trên thực tế đang kiểm soát các hòn đảo này,” ông nói.

Trước đó, Trung Quốc cũng từng có phản ứng tương tự khi Thị trưởng Tokyo Shintaro Ishihara đề xuất dùng công quỹ để mua lại các hòn đảo này. Trung Quốc đã mô tả kế hoạch này là ‘phi pháp’.

‘Chưa hành động đủ’

Hồi tháng Tư, Thị trưởng Ishihara loan báo ông đang đàm phán để mua ba hòn đảo thuộc quần đảo này và nói rằng chính phủ Nhật Bản chưa hành động đủ để bảo vệ chủ quyền.

Ngoài ra quần đảo còn có hai hòn đảo nữa và một bãi đá.

Thủ tướng Noda đã đưa ra những phát biểu kể trên sau khi nhật báo Asahi Shimbun đưa tin hôm thứ Sáu ngày 6/7 rằng chính phủ Nhật đã thông báo với thị trưởng Tokyo rằng họ đang có kế hoạch mua lại ba hòn đảo hiện đang nằm trong tay tư nhân.

Nhật báo này cho biết các quan chức cao cấp của chính phủ đang đàm phán với những người sở hữu đảo là gia đình Kurihara. Họ hy vọng sẽ hoàn tất việc quốc hữu hóa các hòn đảo này vào cuối năm nay.

Gia đình Kurihara đã mua những hòn đảo này từ hậu duệ của người chủ trước đó vốn cũng là người Nhật từ nhiều thập niên trước đây.

"Không có vấn đề tranh chấp chủ quyền hay sở hữu gì ở đây cả vì Nhật Bản trên thực tế đang kiểm soát các hòn đảo này (Senkaku/Điếu Ngư)"

Thủ tướng Nhật Bản Yoshihiko Noda

Trước khi Đệ nhị Thế chiến kết thúc, trên đảo từng có ngư dân Nhật sinh sống.

Trong khi đó, chính quyền thành phố Tokyo đã cho biết trước đó rằng họ đã quyên góp được 1,3 tỷ yên, tương đương với 16,3 triệu đô la, từ những người hảo tâm trên khắp đất nước để chi trả cho việc mua đảo.

Năm 2008, Bắc Kinh và Tokyo đã đồng ý trên nguyên tắc sẽ cùng nhau xây dựng các mỏ khí đốt tại vùng biển gần quần đảo này. Tuy nhiên, tiến độ thực hiện rất chậm chạp và Nhật Bản đã cáo buộc Trung Quốc đã vi phạm thỏa thuận để tự khoan tìm khí đốt.

Hồi cuối năm 2010, một thuyền trưởng tàu cá Trung Quốc đã bị phía Nhật Bản bắt giữ sau đâm thẳng tàu vào hai tàu tuần dương của Nhật Bản.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link