Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, July 20, 2012

AI ‘’CÔNG HẦU’’ AI ‘’KHANH TỨONG’’ TRÊN BÀN CỜ TÂY-Á TBD,???

AI ‘’CÔNG HẦU’’ AI ‘’KHANH TỨONG’’ TRÊN BÀN CỜ TÂY-Á TBD,???

Cuối năm 2008, Hoa-kỳ khủng-hoảng kinh tế, thời điểm này TC lại là nứoc chủ nợ lớn nhất của Mỹ, Bắc-kinh còn cho là Washington. đang sa-lầy tại Iraq và Afghanistan. Nên đòi chia hai TBD với Hoa-kỳ, vẽ ra lữoi bò 9 đoạn, là kiểm soát  Biển Đông và Biển Hoa-đông trong đó có dảo Senkaku của Nhật và xem Biển Đông là vùng đặc quyền cốt lõi, song song với việc trên lại còn  ra sức tăng cừong Hải-quân ra dến Vinh Aden là nhằm khống chê Ân-dộ-dương, nếu quyền-lực mềm lẫn cứng  này mà  thành công là vùng DNÁ, TC sẽ nắm gọn trong tay thì eo biển Malacca chỉ vật dụng trong túi.

Dù là Hoa-kỳ có ‘’khủng-hoảng về kinh-tế’’ thì con diều hâu vẫn quyết-định trở lại Á-châu!

 

BÀN CỜ VÂY THÀNH HÌNH

Sự hung hăng của TC là muốn thay thê vị-trí lãnh-đạo của HK trên thế-giới. Điêu này bắt buộc Hoa-kỳ phải có dối-sách dể hóa-giải. Diều dấu-tiên là liên-kêt với Nhật – Úc – Tân-Tây-lan là đông-minh chiến lựoc truyền-thống. Sau này lạnh nhạt với Pakistan bắt tay lạii với Ân-dộ dồng-thời thắt chặt thêm với Nam-Han, DaiLoan, Philippines, Indonesia, Singapore, Thailan, Miến-diện…. và sau cùng là VN…Điều này đã làm cho vòng ‘’chuỗi ngọc’’ của BacKinh bi dứt doạn và Lữoi bò của con trâu nước tại Biển Dông bị thụt dù TC đã có HKMH ThịLang.

TC càng hung hang bao nhiêu thì Hoakỳ lại đựoc các nứoc trong vùng tự động mời dến, mà còn ‘’lot ổ’’ sẵn cho con diêu hâu. Ngoài ra còn vui lòng mời Mỷ lập căn cứ quân-sự, thay vì trước đây duổi Mỹ, Nên ta thây căn-cứ quân-sự của Mỹ trải dài tứ Nam-hàn – Nhật-bàn – Philippnes – Úc – Singapore – Guam. Trong tương lai, thành lập  căn-cứ tại Miến-diện – Utapao tại Thailan là diều không xa…. Căn cứ quân sự tại Camranh và HaiPhòng thì cũng dang trong vòng kỳ kèo…trả giá! 2

20106>  Chiến lược châu Á mi ca M : Tăng cường hin din quân s nhưng không có căn c thường trc

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120601-chien-luoc-chau-a-moi-cua-my-tang-cuong-hien-dien-quan-su-nhung-khong-co-can-cu-thuo

Không những vậy các nước trong vùng còn dua nhau mua vũ khí ….của Mỹ, thì VN cũng dang xoay 180º để theo chân Miên-Diện và đang van nài Mỹ dể dược mua vũ- khí sat-thương. Nhưng cái mai rùa ‘’dịnh-hứong XHCN’’ và trên đầu còn dội ‘’16 chữ vàng’’, không phải trong một thời gian ngắn mà trút bỏ hết đươc! Điều này phải nhờ đên ngừoi dân trong và ngoài nứoc đồng loạt đứng lên ‘’tháo gỡ dùm thì may ra!!!

 TC dù có muốn làm ‘’con rùa’’ rút đầu sâu vào lục-dịa, thì Bàn cờ vây dài như thế, Mỹ vẫn chưa hài lòng! Có nghĩa là bàn cờ còn cần thêm vài con cờ nữa mới dủ bộ (Mong-cô – Dong-duong sẽ là dồng-minh của Mỹ, đồng Minh giai-doạn hay dông-minh chiến-lựơc của Mỹ , thì còn chờ sự mở mắt của CSHN! Hanoi khôn ngoan hơn, thì đừng dể HƯƠNG HOA LÀI thổi đến! Và ‘’con cờ’’  Tân-cưong – Tây-tạng – Quang-dong – Hôngkông cũng cần-thiết dể gây rôi nôi-bộ của  TC!). Trên đây chúng ta mới bàn qua ‘’con cờ’’ ‘’mặt nổi’’ của Mỹ, con cờ ‘’kín’’ mà Mỹ vừa mới ….’’nhá’’ ra, dó là  sông Mekông…….! TC có thăng thiên độn thổ thì lứoi ‘’thiên la địa võng’’ của Mỹ cũng sẽ bủa vây! Nếu quị-vị cùng quan-diểm với Hoa-kỳ, quí vị đã hài lòng chưa? 

Điều này, chắc chắn Hoa kỳ ‘’cưoi thầm’’ cám ơn là TC đã tặng món quà toàn vùng cho Mỹ mà Washington, không cần …mang ơn!

 

GIAI-ĐOẠN 2

CƠN KHÁT DẦU CỦA TC!

Trong Đệ II TC, nước nào khống-chế được dầu khí là nắm chắc phần thắng trong tay. Trong thời bình, nứoc nào kiểm-soát được  dầu mỏ, là nắm được vận-mệnh kinh-tế toàn thế-giới, không những vậy còn chứng-tỏ đựoc  ‘’mệnh lệnh’’ trên bàn Hội-nghị Quốc-tế và cả tại LHQ, quân-sự cũng bao trùm là để răn-đe những nứoc dám đương đầu để tranh dành quyền lực  bá-chủ!!! Điều này không có gì là ngoại-lệ.

Sau khi cuộc CÁCH-MẠNG HOA LÀI tại Bắc-phi, nơi đây, TC đã bỏ sà-rông chạy lấy người,  xem gần như mất chân đứng tại Phi-châu. Syria hiện nay TC còn cố bám víu chỉ là thời-gian, Iran rồi đây Bắc-kinh có ngày cũng phải … buông tay!

Không có dầu khí là đại nạn cho TC, kinh-tế mà sụp thì kỹ-nghệ nặng kể cả quân-sự Hải-quân – không-quân chỉ để làm …cảnh để…. tham-quan!!!!

Thật là uổng công cho bao nhiêu năm, TC đã dè đầu bóc lột sức lao-dộng của người  dân cho thê giới tiêu dùng hàng rẻ! Cuôi cùng thì bao nhiêu tiền ký cóp tạo ra quyền lực mềm đã  tan thành mây khói!!! 

 Cơn khát dầu không lẽ nằm chờ chết! Túng thế TC phải quay về sân nhà, lần vào Biển Hoa-đông là gặp ‘’hàng rào kiên-cố’’ của Nhật thì khó lòng vượt qua! Thôi thì mò xuống Biển ĐNÁ, mười nước trong vùng  coi là đông, nhưng chỉ là đống cát rời, nếu cần là quăng một cục xưong là tranh ăn! Chưa nói đến ba ‘’con chó’’ trong khối Đông-dưong  thì đã mất ‘’công-lực’’  từ lâu!!! Nhưng, ‘’muôn sự tại TC mà thành-sự là do Mỹ’’ và nhất là bên cạnh Mỹ lại có ‘’Lý-Tả-Xa’’ (nhân-vật trong Hán-sở Tranh Hùng) là Philippines! Biển Đông xem như ‘’gân gà’’ khó nuốt!!! 

 

DIỄN-TIÉN TÌNH HÌNH Á-C/TBD TRONG THỜI-GIAN QUA ĐỂ XEM CUỘC ‘’CỜ VÂY’’  MỸ - TRUNG TÌM THẾ ‘’CHIẾU BÍ; LẪN NHAU!!! Tùy nghi Quí vị nhận-định.

201405>Biển Đông: Lực lượng Trung Quốc mang súng uy hiếp tàu cá Philippines http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Bien-Dong-Luc-luong-Trung-Quoc-mang-sung-uy-hiep-tau-ca-Philippines/163384.gd

10-/201405>Biển Đông:Hạm đội Nam Hải áp sát Philippines mang theo 48 quả tên lửa? http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Bien-DongHam-doi-Nam-Hai-ap-sat-Philippines-mang-theo-48-qua-ten-lua/163245.gd

201405>Philippines không tha nhn lnh cm đánh cá ca Trung Quc http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120514-philippines-khong-thua-nhan-lenh-cam-danh-ca-cua-trung-quoc

201605>  Việt Nam phản đối quyết định cấm bắt cá ở Biển Đông  http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Viet-Nam-phan-doi-quyet-dinh-cam-bat-ca-o-Bien-Dong/164017.gd

Lệnh cấm của TQ là 'vô giá trị' http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/05/120515_vietreax_fishingban.shtml

Tàu dịch vụ hậu cần ở Hoàng Sa

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/05/120517_paracel_service_ship.shtml

201705>Mỹ đưa siêu tàu ngầm tàng hình tấn công đến sát bãi cạn Scarborough-Philippines http://hientinhvn.wordpress.com/2012/05/17/1482/

212205>  Nhật cung cấp 10 tàu cho Philippines

 http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2012/05/nhat-sap-cung-cap-10-tau-tuan-tra-cho-philippines/

212305>Biển Đông: TQ kéo 100 tàu ra Scarborough, âm mưu xây sân bay, cầu cảng http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Bien-Dong-TQ-keo-100-tau-ra-Scarborough-am-muu-xay-san-bay-cau-cang/168027.gd

Thứ trưởng NG TQ Phó Oánh đang có mặt ở khu vực quần đảo Trường Sa? http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Thu-truong-NG-TQ-Pho-Oanh-dang-co-mat-o-khu-vuc-quan-dao-Truong-Sa/168545.gd

252006>Trung Quốc phản đối Việt Nam đưa máy bay tuần tiễu Trường Sa http://www.voatiengviet.com/content/trung-quoc-phan-doi-vietnam-dua-may-bay-tuan-tieu-truong-sa/1215852.html

262806 > Trung Quốc phái thêm 4 tàu Hải giám ra biển Đông để làm gì? http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Trung-Quoc-phai-them-4-tau-Hai-giam-ra-bien-Dong-de-lam-gi/185566.gd

>  Chiến hạm các nước đổ về quanh Biển Đông http://vnexpress.net/gl/the-gioi/anh/2012/05/chien-ham-cac-nuoc-do-ve-quanh-bien-dong /

 

Cuộc cờ đang diễn ra đến hồi …gay cấn giữa TC - Mỹ - Nhật – Úc – Ân – ASEAN tại Biển Đông, thí ông Nga ….ngứa chân nhẩy vào nhập cuộc! Thế thì lại càng sôi nổi !

Ông Nga ở tận Moskou

Giờ đây ông lại đâm vào kiếm ăn!

Nhưng chưa biết là ông sẽ đứng về …phe nào? Cũng có thể ông sẽ đóng vai Bàng-Thống trong Tam-quốc-chí để cố-vấn cho Tào-Tháo là TC sẽ sớm bị …’’trụi râu’’ trong trận ‘’Xích-bích’’ thời-đại tại Trường-sa! TC nghe êm tai là thua …’’cặp oanh’’! Mòi Quí Vị góp ý  đoạn này.

212105>Nga đang ủng hộ quan điểm của Trung Quốc ở Biển Đông? http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Nga-dang-ung-ho-quan-diem-cua-Trung-Quoc-o-Bien-Dong/166519.gd

212205> Động thái lạ ở Biển Đông: Nga muốn tập trận hải quân với Philippines http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Dong-thai-la-o-Bien-Dong-Nga-muon-tap-tran-hai-quan-voi-Philippines/167423.gd  

212305>  Nga lần đầu bình luận về Biển Đông

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/05/120523_russia_scs.shtml  

***Quan điểm của Nhật về tranh chấp Biển Đông http://www.youtube.com/watch?v=Y7tbzplMKjc&list=UUSfL291fDipxp_mbKX5ZZ2w&index=2&feature=plcp  

 

 

GIAI ĐOẠN 3

DẦU KHÍ  Lời gợi ý: Từ trước đến nay, nước nào kiểm-soát được dầu khí là đứng đầu  thế-giới về kinh-tế, phát-triển mạnh mẽ về quân-sự, khống-chế các đại-dương và không-gian là làm chủ thế-giới. Sau khi TC bị ‘’hất’’ khỏi Bắc-phi, thì dầu khí trở nên mối lo sinh-tử kinh-tế lẫn quân-sự của TC. Thò ‘’vòi’’ xuống Senkaku thì không thể ‘’trên cơ’’ dược Nhật-bản! Thôi thì tràn xuông Biển Đônglà thượng-sách, vì các nước này như một ‘’đàn chó’’ chỉ …. ‘’tranh ăn’’!! Nhưng, Hoa-kỳ có chịu ngoảnh mặt chưa? Xin các bạn cho câu giải-đáp!? Tranh-chấp Biển Đông thì Hoa-kỳ còn ‘’mắt nhắm mắt mở’’! Chui xuống ‘’hút dầu mà Mỹ chưa hài lòng  là ‘’tàu nổi của TC sẽ nhanh chóng thành ….’’tàu lặn’’ !! 

 

201205>Trung Quốc có thể di chuyển giàn khoan dầu vào vùng biển tranh chấp?

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/will-cn-move-oilrig-to-disputed-scsea-vha-05122012131839.html?textonly=1

220106>Việt Nam diễn tập bắn đạn thật trên biển

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120601_live_exercise.shtml

252706 > Trung Quốc mở thầu nhiều lô dầu khí ngay trong thềm lục địa Việt Nam

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/petro-vn-hol-conf-06272012092351.html?textonly=1

 

251806>Hội thảo về Biển Đông tại Đại học Harvard  http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/workshop-on-the-east-sea-gm-06182012123748.html?textonly=1 Lời góp ý: Ở VN bị ‘’bịt miệng’’ thì qua Mỹ … ‘’mở miệng’’! Đâu là tự-do???

24-/262806>Tiến sĩ Nguyn Nhã: Cn s đóng góp ca nhiu người đ ph biến ra thế gii nhng tư liu v Hoàng Sa-Trường Sa http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120628-can-su-dong-gop-cua-nhieu-nguoi-de-pho-bien-ra-the-gioi-nhung-tu-lieu-ve-hoang-sa-

262906> Thượng nghị sỹ Mỹ Liberman: Các lô dầu khí là của Việt Nam http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Thuong-nghi-sy-My-Liberman-Cac-lo-dau-khi-la-cua-Viet-Nam/186154.gd

262806 > Thượng nghị sĩ Mỹ khẳng định mối quan tâm của Hoa Kỳ với Biển Đông http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/us-concern-southchinasea-dispute-vh-06282012160607.html?textonly=1

241306>Tây Ban Nha sẽ triển lãm 134 tấm bản đồ quý về biển Đông

http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Tay-Ban-Nha-se-trien-lam-134-tam-ban-do-quy-ve-bien-Dong/178450.gd Lời góp ý:Tây-Ban-Nha này ‘’ác’’ thiệt! Trong thời-điểm ‘’dầu sôi lửa bỏng’’ với Philippines tại Scarborough mà mang bản-đồ Biển Đông dể chứng minh lịch-sử cách đây 300 năm, thì có khác nào ‘’dán bùa’’ vào  miệng TC!!! Rồi đây, Anh – Pháp – Mỹ sẽ còn …tung thêm nhiều … ‘’lá bài’’ khác …..! Hèn chi,  TC không dám … thảo-luận đa-phưong về vấn-đề Biển Đông! TC càng ‘’tránh né’’ thì cuối cùng cũng phải ….’’chường mặt’’ để … ‘’đối đầu’’ trứoc L.H.Q về vấn đề  HS – TS. Hoặc ‘’im lặng là vàng’’ là …âm-thầm rút khỏi vùng này trong … danh-dự, nếu còn … một chút …khôn ngoan!!! 

 

>Toàn văn bản " Luật Biển Việt Nam " :___http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php?t=21715&p=150457&posted=1#post15045

252206>Quốc hội TQ phản đối Luật Biển VN http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120622_china_legislature_scs.shtml

 262806 >  Bộ luật mới gây thêm căng thẳng giữa Việt Nam, Trung Quốc

http://www.voatiengviet.com/content/bo-luat-moi-gay-cang-thang-giua-vietnam-trung-quoc/1275587.html

252206>Việt Nam đang cố vô hiệu hóa công hàm ông Phạm Văn Đồng gửi Trung Quốc http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-try-neutr-dipl-note-06222012073009.html?textonly=1  Diêu này , qui vị có thây CSHN thanh công không ¿

 Lời góp ý : Công-hàm bán nứoc của HCM & PVĐ vào ngáy 14-09-1958 không có tư-cách pháp-lý quốc-tế, nhưng TC vin vào công-hàm này ‘’bắt chẹt’’ VN. Trong bang-giao quốc-tế, dù muốn dù không, CSHN cũng bị mang danh … thất-tín! Trong tình thế này, đối với CSHN thật là phức-tạp khó giải-quyết nếu vẫn còn hội-thảo song-phương với TC về vấn-đề HS – TS! Trong trừơng-hợp này, Hanội chỉ còn hai cách lựa chọn : 1-/ Lên án HCM và PVĐ luôn cả VNDCCH  đã tiếm danh  ký công-hàm bán nước kể trên, trong khi sở hữu-chủ là VNCH!

2-/  Nếu TC vẫn chưa chịu với giải-pháp kể trên! CSHN chỉ còn một cách ‘’lùi một tiến ba’’ là  ‘’tạm-thởi giải-thể’’ CHXHCNVN thay vào đó là ‘’tạm thời tái-lập’’ danh xưng VNCH để thu-hồi hai quần đảo trên từ tay TC! Sau khi ‘’danh xưng’’ này hoàn-thành nhiệm-vụ, thì phải trao trả quyền cai-trị cho toàn dân tự-quyết thành-lập thể-chế theo lòng dân. 

 

 

252006>  Mỹ - Việt cam kết về an ninh khu vực http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120620_us_vn_commitment.shtml

252206> Chiến-Hạm nghiên cứu của Hải quân Hoa Kỳ ghé Đà Nẵng http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/us-researc-ship-visi-vn-06222012140104.html?textonly=1

Mỹ sẽ sớm bán vũ khí cho Việt Nam?

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120602_us_vn_weapons.shtml 

Lời góp ý : Ngày nay Hanoi trước áp-lực gậm nhấm của Băc-kinh, hơn ai hết, CSHN đang thèm vũ khí sát thương của Mỹ. Nhưng sau 30-04-75, ‘’Con thuyền không bến’’ do các ‘’thuyền-trửơng’’ XHCN …’’dìu dắt’’ … nhưng sắp đến ‘’bến’’ thì lái không …’’lọt’’ qua nổi cái….’’eo’’, cái ‘’eo’’ dó là Nhân-quyền!!! Muốn vào …’’mục-tiêu’’ thì phải thay… ‘’thuyền-trửong’’ hoặc ít nhất, cũng phải nhờ …’’Pilot’’ dẫn đường!!! Đừng lo thiếu…’’thuyền-trửong’’  hay ‘’Pilot’’!!!!  

262606>Tổng thống Obama phê chuẩn thỏa thuận bán vệ tinh cho Việt Nam http://www.voatiengviet.com/content/tong-thong-obama-phe-chuan-thoa-thuan-ban-ve-tinh-cho-vietnam/1249258.html

 

Lời góp ý: Ngay tại Hội-nghị Shangri-La là ‘’con diều hâu’’ đã đưa chân bắt đầu khuấy động vùng này! 36-/223005> Shangri-La, kịch bản “đánh” và “đàm” của Trung Quốc trên biển Đông

http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/ShangriLa-kich-ban-danh-va-dam-cua-Trung-Quoc-tren-bien-Dong/171601.gd

270107> Biểu tình chống Trung Quốc: Tất cả họ đã có nhiều kinh nghiệm hơn

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/they-all-think-up-qc-06262012110330.html?textonly=1

 

GIAI DOẠN 4

220106>H sơ Bin Đông ni bt trong chương trình ngh s Đi thoi Shangri-La Singapor

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120601-ho-so-bien-dong-noi-bat-trong-chuong-trinh-nghi-su-doi-thoai-shangri-la-singapore

 

212505>  Mc đích chuyến thăm Vit Nam ca b trưởng Quc phòng M http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120525-muc-dich-chuyen-tham-viet-nam-cua-bo-truong-quoc-phong-my

Ø  Cùng thời-điểm này Bà Clinton, cũng có chuyến đi một vóng A-châu : Mông-cổ - Nhật-bản . VN  sau cùng là Lào

Ø  >Người Trung Quốc nuôi cá trên vịnh Cam Ranh và Vũng Rô http://blog.yahoo.com/_XBJ24W3KW6T7M46ZE67CZFJCHM/articles/209207/index

281307>  Bình Phước cho lao động TQ về nước http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/07/120713_chinese_labourers.shtml

> 

Trong nhiều năm liền Mỹ không thể phê chuẩn công ước này do gặp sự chống đối từ phía Đảng Cộng hòa mặc dù quân đội nước này cho biết họ vẫn hành động trong khuôn khổ các nguyên tắc của công ước.

Lời gợi ý : Công-ước Unclos được Hoa-kỳ  ký từ năm 1982 nhưng chưa được Quốc-hội phê-chuẩn!!! Có nghĩa là trong thời-gian qua, Mỹ đã ‘’mắt nhắm mắt mở’’ cho ‘’con ngáo ộp’’ tha hồ …’’xé rào’’. Trước sau gì thì Công-ứoc Unclos phải đựơc Quốc-hội ‘’phê-chuẩn’’, nếu Bắc-kinh vẫn còn ngang ngược …hung hăng trên Biển Đông! Phê-chuẩn Công-ước này xong là ‘’con ngáo ộp’’ sẽ bị ‘’khớp mõm’’ và được ‘’đuổi’’ vào ….’’ao tù’’ lục-địa!!! Công-ứoc UNCLOS, Sông Mekông là hai con cơ …’’dự-trữ’’ của Mỹ sẽ tung ra vào một thời-điểm thật …thích-hợp.

Washington kêu gọi phê chuẩn Công ước LHQ về luật biển

http://www.rfa.org/vietnamese/internationalnews/cl-pata-urge-us-ratify-sea-treaty-05232012143106.html?textonly=1

48-/>Thượng viện Mỹ xem xét khả năng phê chuẩn Công ước về Luật Biển

http://vn.360plus.yahoo.com/vanphong42@ymail.com/article?new=1&mid=233

Tìm hiểu:  Công-ứoc UNCLOS - Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) ___http://vn.360plus.yahoo.com/vanphong42@ymail.com/article?new=1&mid=226  ''Tạm thời'' THAM-KHẢO tài-liệu này .... 

Cuối cùng 281207>ASEAN thất bại không ra được thông cáo chung về tranh chấp Biển Đông http://www.voatiengviet.com/content/asean-that-bai-khong-dua-ra-duoc-thong-cao-chung-ve-tranh-chap-bien-dong/1403824.html

281207>ASEAN thất bại không ra được thông cáo chung về tranh chấp Biển Đông http://www.voatiengviet.com/content/asean-that-bai-khong-dua-ra-duoc-thong-cao-chung-ve-tranh-chap-bien-dong/1403824.html (Trong này có hình ảnh : Mỹ - Nam-hàn – Nhật  đang xiết chặt tay nhau). Hôm thứ Năm khi các bộ trưởng cấp cao bước ra khỏi Diễn đàn An Ninh Khu vực, cao điểm của các cuộc họp ASEAN tuần này, điều mà ai cũng nhận thấy rõ là nỗi thất vọng

(281207>'Trung Quốc sẵn sàng thảo luận về Bộ Qui tắc Hành xử Biển Đông'

http://www.voatiengviet.com/content/trung-quoc-san-sang-thao-luan-ve-bo-quy-tac-hanh-xu-o-bien-dong/1403795.html)

Nhưng cuộc cờ vẫn còn tiếp-diễn vì Bắc Kinh sẽ sẵn sàng tham gia đàm phán với các nước láng giềng về một bộ quy tắc ứng xử để giải quyết các tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Các cuộc đàm phán này dự kiến sẽ khởi sự sớm nhất là vào tháng 9 năm nay và tháng 11 cũng tại Diễn-đàn NomPenh. Dù muốn dù không thì hai phe sẽ tạm-thời ‘’dậm chân tại chỗ’’ và tìm thế chiếu bí lẫn nhau. Nhất là hiên nay, tập-đoàn Hồ-Cẩm-Đào đang chuẩn-bị ‘’truyền ngôi’’ cho ‘’thế-hệ’’ Tập-Cận-Bình trong êm thắm! Về phía Hoa-kỳ cũng không khá gì gì hơn, cũng nằm trong thời-điểm gay go cho TT Obama giữ vững ghê TT trong nhiệm kỳ hai. Điều này, chắc chắn Ông Obama không phải là không cẩn-trọng! Diều hâu TC có ngứa tay ngứa chân, thì cũng đơi sau tháng mừơi, may ra mới dám ….phiêu-lưu!!!   

NHẬN-ĐỊNH

VỀ PHÍA TC

Để chuẩn-bị tham-gia Hội-nghị Thượng-đỉnh ASEAN, vào tháng 3, Hồ-cẩm-Đào đã  hứa viện-trợ cho Capuchia 5 tỷ Dola và ngày 28/05/2012, Lương Quang Liệt đã ký thỏa thuận viện trợ quân sự cho Cam Bốt 20 triệu đô la, với điều-kiện là Campuchia không đưa vấn đề tranh chấp biển Đông vào chương trình nghị sự của thượng đỉnh ASEAN 2012 và Cambodge đã ….ngoan-ngoãn tuân theo, Hun Sen đã “trở thành kẻ phá đồng thuận” Asean theo ý của Trung Quốc!,. Với động-thái này của TC xem như  ‘’mua đứt’’  Xú Chùa Tháp trong tay của Khối ASEAN. Trong cuộc cờ này TC đã đi nước tiên, là TC đã phá vỡ sự đoàn kết trong ASEAN. Đó là sự thành-công của TC trong giai-đoạn chiến-thuật.

PHÍA ASEAN

Ai cũng đồng-thuận cho rằng : ASEAN đã bị TC rút từng chiếc đũa trong bó đũa bẻ ra từng chiếc! Phân-hóa trong khối vì Campuchia là điều thấy rõ! Nhất là hai nước Philippines và VN tỏ ra thất-vọng nhiều nhât.

PHÍA HOA KỲ

Không thây Hoa-kỳ phản-ứng gì trong Hội-nghị này. Nhưng Bà Clinton cũng đã chuẩn-bị bước đi vào giai-đoạn tới. Khi được hỏi về việc Hoa Kỳ trợ giúp Cambodia, Bà Clinton đã nhắc đến sự khác biệt giữa hai đường lối viện trợ của Hoa Kỳ và TC  Bà nói:"Chúng ta không nhắm đến những toà nhà lớn” và Bà chỉ nhằm nuôi sống những người cần được nuôi sống, bảo đảm sự sống còn của phụ nữ phải sinh nở, và gắng cải thiện cuộc sống của mọi người, nhất là cuộc sống của các thiếu niên. Đó là ‘’cây gậy’’ nhân-quyền. 

 

Tuy vậy, từ Hoa Kỳ, một chuyên gia lại cho rằng sức ép của Bắc Kinh tại Phnom Penh lại là “thất bại chiến lược” cho Trung Quốc. Ông này dự đoán Hoa Kỳ sẽ lại tăng cường nỗ lực liên minh và giúp các nước có tranh chấp với Trung Quốc. Điều này đã làm cho các nứoc trong vùng  xáp lại gần hơn với Hoa-kỳ, nhất định vẫn là VN.

AI THÀNH AI BẠI dù ‘’bàn cờ’’ mới  ra quân được nửa bàn!?

 

Đáp-số của chính-trị và kinh-tế luôn luôn phức-tạp thì không có  2 X 2 = 4 như toán-học. Biến-dộng trên thế-giới đang chuyển-động nhanh chóng từng giờ, từng ngày vựot ra ngoài sự dự-liệu của các kế-hoạch-gia, chính-trị-gia, cũng hy-vọng rằng tiến-trình này cũng ‘’thổi’’ đến bất ngờ tại VN như HƯONG HOA LÀI chẳng hạn. Có vậy  Dân-tộc VN mới nở được NỤ CƯỜI đón nhận hòa-bình vĩnh cửu  và cùng sánh bứoc xây-dựng Dân-chủ với Nhân-loại trong thiên-niên-kỷ này!

Vân-Phong Nguyễn-Đình-Khánh 

Tuesday, July 17, 2012

ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ ÚC VIỆT

ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ ÚC VIỆT

Posted on by Nguyễn Khắp Nơi

TIỂU BANG VICTORIA
NGUYỄN KHẮP NƠI – 15 03 2010

 

 

www.nguyenkhapnoi.com

Hỡi Người Chiến Sĩ,
Đã bỏ lại cái Nón Sắt bên bờ lau sậy này,
Anh ở đâu? Bây giờ Anh ở đâu?
Đang xông pha đèo cao núi thẳm,
Hay đã về bên kia
Khung trời biền biệt, trên cao.

1. Cờ Bay Tên Thành Phố Quảng Trị


Kể từ khi Hiệp Định Genève được ký vào năm 1954 chia đôi đất nước, Người Dân Việt ở Miền Nam vẫn hằng mong rằng, phần đất thân yêu này sẽ là phần đất Tự Do, sẽ là nơi định cư vĩnh viễn cuả những người Việt yêu chuộng Tự Do. Nhưng giấc mơ đó chỉ giữ được trong hai năm: Năm 1958, Việt Cộng phát động phong trào Đồng Khởi tại Bến Tre và tới Tháng 10 năm 59, chúng thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam nhằm mục đích chiếm hết phần lãnh thổ Việt Nam, thực thi mưu đồ bành trướng cuả Khối Cộng Sản.
Để bảo vệ mảnh đất cuối cùng cuả Việt Nam tự do này, hàng hàng lớp lớp các thanh niên Miền Nam đã lên đường tòng chinh để đánh đuổi bọn Cộng Sản xâm lược. Cuộc chiến đầy chính nghĩa cuả chúng ta không đơn phương, mà còn được trợ giúp bởi các nước bạn Đồng Minh: Mỹ, Úc, Tân Tây Lan, Thái Lan, Phi Luật Tân, Nam Hàn. Những Quân Nhân Đồng Minh này đã cùng với Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chiến đãu rất hăng say để ráng bảo vệ mảnh đất được gọi là Tiền Đồn Chống Cộng ở Đông Nam Á.
Đáng buồn thay, cuộc chiến bảo vệ đất nước đầy chính nghĩa này đã thất bại vào ngày 30 Tháng Tư Năm 1975.
Chiến tranh Việt Nam đã kết thúc từ 35 năm về trước, nhưng mỗi khi đến ngày 30 tháng Tư, lòng người Dân Việt tha hương lại dâng lên một nỗi buồn man mác: Buồn vì mất Nước, buồn vì bỏ xứ ra đi, và buồn cho vong linh những Người Trai Nước Việt đã vĩnh viễn ra đi trong cuộc chiến bảo vệ Tự Do Cho Miền Nam Viêt Nam.
Mỗi năm, đến ngày 30 Tháng Tư – Tháng Tư Đen – Tháng Tư Tang Tóc, anh em Cựu Chiến Binh lại tụ tập nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện cuả thời quá khứ, nhận ra ai còn sống, ai đã chết.
Những người sống thì nhìn nhau ngậm ngùi,
Còn người chết rồi thì sao?
Việt Nam Cộng Hoà đã mất, nhưng không bao giờ mất trong lòng người dân Việt.
Do đó, những ai đã chết vì bảo vệ nước Việt Nam Cộng Hoà cũng không bao giờ bị quên lãng.
Phải thắp cho họ một nén nhang chứ!
Đồng ý!
Nhưng thắp ở đâu bây giờ?
Tới Chùa ư? Cầu xin Phật che chở cho linh hồn bạn cuả ta?
Tới Nhà Thờ ư? Cầu cho Thiên Chúa ban phước lành cho bạn cuả ta ư?
Cũng được.
Nhưng . . . vẫn có một cái gì đó không ổn:
Chùa chiền, nhà thờ là nơi linh thiêng, rất đáng là nơi chúng ta cầu nguyện cho hương hồn của những anh hùng vị quốc vong thân. Nhưng, ở những nơi đó không có cái gì riêng biệt cho NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA cả.
Nhìn chung quanh chỉ thấy Phật và Chúa, chỉ thấy các Tín Hữu và các Con Chiên mà thôi.
Vậy thì phải có một nơi dành riêng cho NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA chứ!
Nơi đó chính là
ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ ÚC VIỆT.
Đài Tưởng Niệm này dành riêng cho những Chiến Sĩ Việt Nam kiêu hùng đã hy sinh mạng sống cuả mình để bảo vệ cho Tổ Quốc Việt Nam mến yêu.
Nơi đây chỉ có Lính với Lính mà thôi, chỉ có những thằng mà trước đây đã từng cùng nhau lê mòn gót giầy Sô trên khắp bốn Vùng Chiến Thuật. Mày đã chết cho tao sống còn. Nay tao nhớ mày, tao thắp nén nhang tưởng niệm mày, để gọi là Tình Chiến Hữu.
Ngoài những NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA, chúng ta còn có những người LÍNH ĐỒNG MINH nữa.
Những người lính này, chẳng có quan hệ ruột thịt gì với những người dân Miền Nam Việt Nam cả. Họ chỉ nghe theo lệnh của chính phủ nước họ mà đến tham chiến ở Miền Nam Việt Nam, giúp chúng ta chống lại bọn Việt cộng hung tàn Miền Bắc, đã theo chỉ thị của bọn đàn anh Nga Tầu mà đem quân xâm chiếm Miền Nam, với mục đích nhuộm đỏ cả vùng Đông Nam Á, bành trướng chủ nghĩa cộng sản.
Sau khi chiến tranh kết thúc, các quốc gia này lại một lần nữa, giang rộng cánh tay nhận chúng ta vào sinh sống tại quốc gia của họ. Hiện tại, chúng ta đang ở nước Úc, do đó, dựng lên một đài tưởng niệm cho những Chiến Sĩ Tự Do Trận Vong trong cuộc chiến Việt Nam là một điều phải có, phải làm và nên làm.
Tại khắp các tiểu bang trên toàn cõi Úc châu, người Việt Tỵ Nạn chúng ta đã cùng nhau xây lên những đài tưởng niệm này.
Nhân dịp ngày 30 tháng Tư Đen sắp tới, tôi xin được hân hạnh giới thiệu tới quý vị độc giả tất cả những đài tưởng niệm Chiến Sĩ Úc Việt đã hy sinh thân mình trong chiến tranh Việt Nam trên toàn cõi Úc Đại Lợi. Vì chưa đủ tài liệu, kính xin quý vị trong ban điều hành tượng đài của các Tiểu bang gởi thêm tài liệu tới để tôi lần lượt đăng tải.
Trước hết, ngay tại tiểu bang nhà, tôi xin được giới thiệu đầu tiên:
ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ TỰ DO TRẬN VONG ÚC VIỆT
TẠI VICTORIA.
Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Úc Việt (xin gọi tắt là Đài Tưởng Niệm VIC) đã được khánh thành vào đúng ngày 30 tháng Tư năm 2005, dưới sự chủ tọa của Cựu Trung Tướng Michael Jeffery, Tổng Toàn Quyền Úc Đại Lợi (chức vụ vào thởi điểm nói trên), đại diện cho Nữ Hoàng Anh và đồng thời cũng là một cựu chiến binh Úc đã tham chiến trên chiến truờng Việt Nam.
Đài Tưởng Niệm VIC bắt đầu hình thành từ năm 2001, do một số anh em cựu chiến binh Việt Nam Cộng Hòa và Úc Đại Lợi chủ xướng.
Sau khi Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài VIC được thành lập, anh em đã khởi công đi tiếp xúc với tất cả các hội đồng thành phố của những vùng có đông đảo người Việt Tỵ Nạn chúng ta sinh sống.
Điều tiên quyết là đài tưởng niệm phải bao gồm:
Hai tượng đồng của hai chiến sĩ Úc Việt, và
Một dàn cột cờ với 7 lá quốc kỳ, bao gồm lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa và 6 quốc gia đồng minh đã tham chiến giúp Việt Nam Cộng Hòa trước đây: Mỹ, Úc, Tân Tây Lan, Nam Hàn, Phi Luật Tân và Thái Lan.
Có thành phố không đồng ý tặng đất xây đài tưởng niệm và có những nơi đồng ý dành chỗ, nhưng lại đặt điều kiện khắt khe. Cuối cùng, chỉ có Hội Cựu Quân Nhân Úc – Retired Services league của vùng Dandenong là đồng ý tặng một miếng đất để xây đài tường niệm.
Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Úc Việt tọa lạc tại khuôn viên của Hội Cựu Quân Nhân Úc vùng Dandenong (RSL Dandenong), góc đường Crow Street và Stud Road , Dandenong, Victoria 3175.
Khu đất dành cho tượng đài rộng khoảng chừng 30m2. Phía trước là chỗ đậu xe của các siêu thị Kmart, Coles, Myer, phía sau là chỗ đậu xe của RSL Dandenong. Đó cũng là những chổ để quan khách và hàng ngàn đồng bào tụ họp khi tham dự lễ khánh thành tượng đài.
Đài Tưởng Niệm bao gồm những kiến trúc như sau:
1. Tượng đồng hai chiến sĩ Úc Việt.
Hai chiến sĩ bằng đồng (Lính Úc cao 185cm và Lính Việt cao 170cm), với đầy đủ quân trang quân dụng. Người lính Úc đội mũ đi rừng, tay nắm chặt khẩu súng SLR (Self Loading Rifle, súng trường đặc biệt của Úc vào thời điểm 1965) trong thế đứng phòng thủ. Ba lô trên vai với 4 bình bi đông nước gắn chung quanh. Người lính Việt Nam Cộng Hòa, đầu đội nón sắt, dây ba chạc gắn lưỡi lê chúc đầu xuống, lựu đạn gắn chung quanh dây lưng TAB. Ba lô đầy những quân dụng và đồ dùng cá nhân nặng chĩu trên vai. Tay áo xăn lên để lộ hai cánh tay khỏe mạnh gân guốc, đang nắm chặt khẩu súng M16 trong thế sẵn sàng tác chiến, mắt chăm chú nhìn ra phía trước mặt (để giữ an ninh cho trực thăng tải thương đáp xuống thi hành nhiệm vụ tải thương).



Tượng đồng hai chiến sĩ Úc Việt đứng trên một khối đá hoa cương mầu xám nhạt rất lớn (2m2 dài, 1m2 rộng, 0m70 cao). Mặt trước chia làm ba phần, gắn ba tấm bảng đá mài mầu đen, khắc những hình tượng và những hàng chữ như sau bằng hai ngôn ngữ Anh và Việt:

Mặt sau khối đá được gắn một tấm bảng đá mài mầu đen, cũng được khắc sâu những hàng chữ Anh – Việt như sau:

2. Trực Thăng UH-1H Dust Off Iroquoir
Đây là chỉếc trực thăng của “Phi Đoàn Tải Thương Không Vận 172 Hoa Kỳ”, đã hoạt động đắc lực trên chiến trưởng Nam Việt Nam từ năm 1963 cho tới 1973 thì được trở về hậu cứ ở Tiểu Bang Iowa. Để tăng thêm phần lịch sử cho tượng đài, RSL Dandenong đã gởi thơ xin quân đội Hoa Kỳ một chiếc trực thăng loại này để trưng bầy trong khu tượng đài. Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ đồng ý tặng chiếc trực thăng này, hội RSL

Dandenong đã cử người qua tận bên Mỹ để ký giấy nhận trực thăng. Chiếc trực thăng đã được chuyên chở về Úc bằng đường biển, sơn sửa, gắn trên cột thép cao 6m. Chung quanh cột thép, có trồng bụi trúc xanh, tiêu biểu cho miền quê của Miền Nam Việt Nam.
3. Dàn Quốc Kỳ với 6 cột cờ
Phía trước tượng đài là cột cờ của chủ nhà. Cột cờ này chia làm 3 nhánh, treo cờ của Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan, phỉa duới là cở của RSL. Sáu cột cờ ở phía sau tuợng đài, từ trái qua phải, là dàn quốc kỳ của Việt Nam Cộng Hòa, Phi Luật Tân, Thái Lan, Nam Hàn và Hoa Kỳ. Những lá cờ này được treo vĩnh viễn theo đúng thủ tục quân sự: Sáng sớm, khi hội RSL mở của lúc 10 giờ, tất cả các lá cờ sẽ được đồng loạt treo lên. Buổi chiều, lúc 6 giờ, tất cả các lá cờ sẽ lại được đồng loạt kéo xuống. Chủ Nhật là ngày nghỉ, nhân viên của hội không làm việc, nên sẽ không treo cờ.
4. Bia đá “Chiến Sử Oai Hùng”
Bia đá này cao 300cm, bề ngang 200cm, phần trên tấm bia khắc bản đồ Miền Nam Vịệt Nam, phần dưới chia làm hai:
Một nửa ghi tên những trận đánh oai hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa , Úc, Hoa Kỳ và Nam Hàn (vi dụ: Pleiku, Dakto, Đồng Xoài, Bình Giả, Ia Rang, Long Tân v v)
Một nửa bên phải ghi tên 44 tỉnh của Miền Nam Việt Nam (ví dụ: Quàng Trị, Bình Long, An Lộc, Núi Đất . . .)

Cả hai bảng tên đều có số thứ tự 1, 2, 3 hoặc A, B, C kế bên, để chỉ địa danh.
Phần tìm tài liệu những trận đánh là do Y Sĩ Thiếu Tá Trần Xuân Dũng của Thủy Quân Lục Chiến đảm nhiệm.
Bia đá “Chiến Sử Oai Hùng” được đặt trong một hồ nước nền đổ đá sỏi và có vòi nước phun chung quanh.
5. Bia đá ‘Quốc Tế Viện Trợ’
Đây là bản sao của tấm bảng được vẽ bởi Nha Thông Tin Vũng Tầu, hoàn tất và dựng ngay tại Thị Xã Vũng Tầu vào năm 1967. Tấm bảng này (300mx200m) khắc sâu quốc kỳ của 30 quốc gia trên thế giới, nhằm mục đích cám ơn họ đã viện trợ tài chánh và gởi quân đội tới chiến đấu cùng với Việt Nam Cộng Hòa, góp phần vào việc giữ vững Miền Nam Việt Nam, tiền đồn chống cộng trong vùng Đông Nam Á. Đó là các quốc gia:

Úc, Bỉ, Gia Nã Đại, Đài Loan, Đan Mạch, Equador, Pháp, Cộng Hòa Liên Bang Đức, Nhật Bản, Nam Hàn, Lào, Mã Lai Á, Hoà Lan, Tân Tây Lan, Na Uy, Anh, Hy Lạp, Guatemala, Ân Độ, Ba Tư, Ái Nhĩ Lan, Do Thái, Ý, Thái Lan, Hoa Kỳ, Hồi Quốc, Phi Luật Tân, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Thụy Sĩ.
Dài theo hai bên hông của tấm bảng có khắc hai lá cờ VNCH và giữa tấm bảng là hình bản đồ toàn thể nước Việt Nam với miền Bắc tô mầu đỏ và miền Nam tô mầu vàng. Bản đồ Việt Nam trong hình không hoàn hảo cho lắm, tuy nhiên, đó là một tài liệu lịch sủ, không thể sửa đổi.
ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ ÚC VIỆT
TIỂU BANG VICTORIA
Bài thứ hai – 22 03 2010

6. Bia đá ‘Trực thăng UH-1H Dust Off Iroquoir’
Bia đá này giới thiệu trực thăng UH-1H và tầm quan trọng của loại trực thăng này trên chiến trường Việt Nam. Riêng chiếc “Dust Off Iroquoir” triển lãm này đã được ghi chép đầy đủ ngày ra khỏi xuởng, ngày chấm dứt hoạt động, kích thước của chiếc trực thăng và những chiến tích lịch sử của nó trong Phi Đoàn Tải Thương Không Vận 172 Hoa Kỳ như đã nói ở phần trên.

7. Lư Hương bằng xi măng đen.
Lư hương này được Ban điều hành Đền Thờ Quốc Tổ Tiểu bang Victoria tặng, được đặt ở phía bên tay phải của tượng đồng. Theo tập quán, cộng đồng chúng ta tới chiêm ngưỡng đài tưởng niệm đều thắp nhang cho hương hồn những tử sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh, sau đó cắm nhang còn lại vào lư hương kế bên.
CHI PHÍ XÂY DỰNG TƯỢNG ĐÀI.
Tổng số chi phí xây dựng Đài Tưởng Niệm là: $384,903
Chi phí này chia ra làm hai phần:
A. Phần đóng góp của Hội RSL Dandenong: $140,668
Số tiền này đã được dùng cho những cộng việc sau đây:
• Vận chuyển trực thăng từ Hoa Kỳ về Úc,
• Sơn sửa lại chiếc trực thăng,
• Làm bãi đáp bằng cột thép cho trực thăng,
• Làm bia đá “Trực thăng UH-1H Dust Off Iroquoir”
B. Phần đóng góp của Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niệm: $244,235
Ban xây dựng Đài Tưởng Niệm đã quyên góp được số tiền $244,235 để xây lên những kiến trúc như sau:
• Mua bệ đá và gắn huy hiệu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Úc,
• Đúc tượng đồng hai chiến sĩ Úc Việt,
• Làm hai bia đá “Chiến Sử Oai Hùng” và “Quốc Tế Viện Trợ”
• Dựng dàn Quốc Kỳ với 6 cột cờ.
• Đúc nền xi măng toàn thể chu vi Đài Tưởng Niệm, làm hồ nước, vòi phun nước.
Điêu khắc gia tạo ra hai bức tượng đồng là bà Lis Johnson, hội viên hội Điêu khắc Quốc Gia Úc. Chuyên gia đổ đồng là quý ông Cameron Loris và Shaun Ellis.
GÂY QUỸ XÂY DỰNG TƯỢNG ĐÀI.
Mạnh thường quân có tấm lòng hảo tâm nhất là Cố Giáo Sư Lương Minh Đáng và Cựu Bộ Trưởng Ngân Khố Peter Costello. Cố Giáo Sư Đáng dùng tiền riêng của mình để ủng hộ việc xây tượng đài, nhưng ông Costello thì lại khác, ông không cho tiền, chỉ cho . . . giấy mà thôi. Nhưng đó là một tờ giấy rất có giá trị: Ông đã sửa đổi lại vài điều khoản của luật Thuế Vụ để cho phép khai trừ vào tiền lương những số tiền mà nguời thọ thuế đã tặng cho Ban Xây Dựng Tượng Đài trong thời hạn một năm (Tax Deductible Certificate). Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Úc mà một Tượng đài được cấp Giấy Chứng nhận trừ thuế). Nhờ vậy mà đã có rất nhiều nhà hảo tâm tặng tiền cho Đài Tử Sĩ.
Riêng Đảng Tự Do Victoria đã tặng $12,000, Thủ Hiến Steve Brack tặng $10,000 và Hội Đồng Thành Phố Dandenong tặng $10,000
Ban xây dựng Tượng Đài đã tổ chức bốn buổi văn nghệ có dạ tiệc và một lần sổ số để gây quỹ.
THÀNH PHẦN BAN XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ ÚC VIỆT.
Ban xây dựng Đài Tưởng Niệm gồm có 8 thành viên:
Đồng Trưởng ban:
• Ông Nguyễn Hữu An (Hội Biệt Động Quân QLVNCH Victoria)
• Ông John Wells (Vietnam Veterans Association, cựu Lính Pháo Binh Úc)
Đồng Phó Trưởng Ban:
• Bà Huỳnh Bích Cẩm (Giám Đốc Điều Hành Hội Phụ Nữ ÚC Việt Victoria)
• Ông Nguyễn Đức Vĩnh (Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do VIC 2005)
• Bà Bé Hà (Chủ Tịch Hội Tỵ Nạn Đông Dương)
Tổng Thư Ký:
• Ông Steve Lowes (Vietnam Veterans Association, Education Team, cựu Lính Truyền Tin Úc),
Thủ Quỹ:
• Ông Võ Chín (Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức)
LỄ KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM.
1. Lễ đặt viên đá đầu tiên
Lễ này đã được tổ chức vào ngày 19 12 04 dưới sự chủ tọa của:
• Bà Đặng Thị Lý, phu nhân của Cựu Cố Thủ Tướng Việt Nam Cộng Hòa Phan Huy Quát,
• Thiếu Tướng David McLachlan, chủ tịch hội RSL Victoria
• Thiếu Tá Trần Cẩm Tường, chủ tịch hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt,
• Y tá Maureen Spice của Bệnh Viện Dã Chiến Núi Đất của quân lực Úc.
Viên đá đầu tiên này sẽ là cái “nhà” của tượng đồng hai chiến sĩ Úc Việt sau này. Đó là một phiến đá hoa cương với chịều dài 2m2 , rộng 1m2 và cao 0m70. Để đặt viên (khối) đá đầu tiên này, bốn vị khách mời nói trên đã cùng nhau kéo tấm khăn ba mầu (Xanh Dương của Úc, Vàng và Đỏ của Việt Nam Cộng Hòa) xuống cùng một lượt, để khởi đầu cho việc xây dựng tượng đài chiến sĩ.

Từ trái qua phải: Cụ Bà Đặng Thị Lý, phu nhân của Cựu Cố Thủ Tướng Phan Huy Quát. Thiếu Tướng Mc Lachlan, Y tá Maureen Spice. Khuất đằng sau là Thiếu Tá Trần Cẩm Tường.

Lễ Khánh Thành Đài Tưởng Niệm.
Bốn tháng sau khi đặt viên đá đầu tiên, đài tưởng niệm đã được hoàn thành và lễ khánh thành đã được tổ chức vào ngày 30 tháng Tư năm 2005, dưới sự chủ tọa của Tổng Toàn Quyền Liên Bang Úc, Thiếu Tướng Michael Jeffery, đại diện cho Nữ Hoàng Úc Đại Lợi.
Ngoài ra, còn có sự hiện diện của:
• Thượng Nghị Sĩ Liên Bang Mitch Filfield, đại diện Thủ Tướng Úc John Howard,
• Dân Biểu Bruce Midelhall, đại diện Thủ Hiến Victoria, ông Steve Bracks,
• Dân Biểu Gordon Phillip, đại diện Lãnh tụ Đối Lập Tiểu Bang Robert Doyle . . .
• Đại diện các quốc gia đồng minh đã gởi quân tham chiến giúp VNCH trước đây.
• Các Sĩ Quan Cao Cấp của Quân Lực Úc, Đồng Minh và Việt Nam Cộng Hòa.
•Thành phần quân nhân Úc Việt tham dự buổi lễ, gồm có:
• Một Tiểu đội Hải Quân Hoàng Gia Úc với hai Sĩ quan (mang kiếm) và 8 binh sĩ Hải Quân (mang súng trưởng) chia phiên nhau đứng gác chung quanh khu đất thiêng tượng đài.
• Một Đại đội lính trừ bị thuộc Tiểu Đoàn Công Binh đóng tại Dandenong,
• Hai Tiểu đội của Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt và Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức,
• Hai Tiểu đội Nhẩy Dù và Biệt Động Quân hầu kỳ,

Toán rước Quốc Quân Kỳ và Hầu Kỳ Úc Việt.

Dân chúng và các cựu quân nhân tham dự buổi lễ khánh thành tượng đài.

Những bia đã sau đây đã được khánh thành:
Bia kỷ niệm “Trực thăng UH-1H Dust Off Iroquoir” Được khánh thành bởi:
* Không Quân Trung Tá Đinh Quốc Hùng, khoá 16 Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Bảo Quốc Huân Chương Đệ Ngũ Đẳng,
* Cựu Chiến Binh Úc, quý ông Andrew Wells và Kevin Stayner.
Bia kỷ niệm “Quốc Tế Viện Trợ” Được khánh thành bởi:
* Tiến Sĩ Nguyễn Triệu Đan, Cựu Đại Sứ Việt Nam Cộng Hoà tại Nhật Bàn,
* Cô Nguyễn Thuỷ Tiên, thuộc thế hệ thứ ba của người Tỵ Nạn Việt Nam.
(Cháu Tiên tham dự vào Hội Ân Xá Thế Giới từ khi học lớp 9. Đến năm 2001 thì gia nhập vào Hội tranh đấu cho Nhân Quyền tại Việt Nam. Năm 2005, cháu được Tiểu Bang Victoria đề cử tranh giải ‘Người Trẻ xuất sắc Úc năm 2005’ và thắng giải nhì).
Bia kỷ niệm “Chiến Sử Oai Hùng” Được khánh thành bởi:
Trung Tá Trần Văn Quản, Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu đoàn Tiếp Vận, Sư Đoàn 18 Bộ Binh,
Trung Tá John Goss, Hạm Trưởng Chiến Hạm Cerbrus của Hải Quân Hoàng Gia Úc.
Cuối cùng, mới tới phần chính của buổi lễ là:
Khánh thành tượng đồng hai chiến sĩ Úc Việt.
Tôi xin trích lại một phần của bài đã tường thuật của tôi về buổi lễ đó như sau:
“Tổng Toàn Quyền Michael Jeffery, cùng với ông Châu Xuân Hùng, chủ tịch CĐNVTD Victoria, đã cùng kéo tấm vải bọc để hai chiến sĩ Úc Việt hiện ra hiên ngang trên tảng đá nền mầu xám nhạt, trong tiếng kêu sửng sốt và tiếng vỗ tay vang dội của mọi người.
Hai chiến sĩ bằng đồng với đầy đủ quân trang quân dụng. Người lính Úc thì mũ đi rừng, tay nắm chặt khẩu súng SLR (Self Loading Rifle) đặc biệt của Úc vào thời điểm 1965. Ba lô trên vai với 4 bình bi đông nước gắn chung quanh. Lính VNCH thì đầu đội nón sắt, dây ba chạc gắn lưỡi lê chúc đầu xuống, lựu đạn gắn chung quanh dây lưng TAB. Ba lô đầy những quân dụng và đồ dùng cá nhân nặng chĩu trên vai. Tay áo xăn lên để lộ hai cánh tay khỏe mạnh gân guốc, đang nắm chặt khẩu súng M16, mắt chăm chú nhìn ra phía trước mặt (để giữ an ninh cho trực thăng tải thương đáp xuống thi hành nhiệm vụ tải thương).

Tổng Toàn Quyền Úc, Thiếu Tướng Michael Jeffery, khánh thành tượng đồng hai chiến sĩ Úc Việt.

Từng đường nét, từng góc cạnh, hai chiên sĩ hiện ra như hai người lính bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt mọi người.
Phảng phất đâu đây hình ảnh những chiến sĩ oai hùng đang xông pha ngoài mặt trận, giữa tiếng đạn bay lửa cháy. Nghe loang loáng đâu đây tiếng hô “Xung phong” của người lính Việt Nam Cộng Hòa, tiếng nấc nghẹn của người lính bị thương.
Tôi nhìn xuống hàng ngàn đồng bào đang chăm chú nhìn vào hai bức tượng.
Ai đó đã chụp được hình một bà cụ vói hai mắt mở lớn, miệng há ra thoát tiếng kêu thật ngạc nhiên, hai tay cụ đưa ra phía trước như muốn ôm chầm lấy pho tượng. Có thể đó là hình ảnh cuối cùng của người con thân yêu của cụ đã ra đi vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Nay bất chợt hình ảnh này hiện ra ngay trước mắt cụ, đứa con ngày nào nay đã trở về. Cụ muốn gọi tên nó, muốn ôm lấy nó. Thưa cụ, đứa con yêu dấu của cụ đã trở về rồi đó, anh ta sẽ vĩnh viễn đứng đây, lúc nào cụ cũng có thể đến thăm anh ta.
Này cháu, nhìn kỹ đi, cha cháu đó, cha cháu đã hy sinh trên chiến trưởng Quảng Trị vào mủa hè đỏ lửa 1972 xa xưa. Mẹ mói sinh cháu đựợc vài ngày đã phải quấn lên đầu chắu vòng khăn tang trắng. Cháu lớn lên chưa đến tuôi đi học đã được mẹ đưa đi vượt biên tìm tự do. Hôm nay cháu hãnh diện dẫn mẹ đi dự lễ khánh thành tượng đài cũng là lần đầu tiên cháu được thấy hình ảnh của ngưởi cha yêu dấu mà cháu vẫn thưởng hỏi mẹ. Nhìn cho kỹ nhe cháu.
Chị ơi, tôi thấy chị không đứng lên để nhìn pho tượng như những người khác, Tôi hiểu, nước mắt chị đang chẩy dàn dụa trên mặt. Ba mươi ba năm qua rồi, nhưng có bao giờ chị quên được hình ảnh của ngưởi chồng chiến binh đâu! Nhưng sự nhớ thương đó cũng là chỉ ở trong tiềm thức mà thôi. Nay hình ảnh thực sự của anh đã trở về ngay trước mặt chị, chị thương cảm quá mà không nói nên lời.
Phóng viên của báo The Age Victoria cũng đã tường thuật như sau:
“Xa rời khỏi đám đông, tôi thấy một người đàn ông mặc áo da đen, trông không có vẻ gì đặc biệt. Ông đứng xa cách hẳn đám đông, dựa lưng vào một cột điện gần Kmart, đầu hơi cúi xuống.
Khi nghe Tổng Toàn Quyền đọc diễn văn:
“Chiến tranh Việt Nam không phải là một cuộc chiến xuông xẻ – The Vietnam war was not pleasant”.
Ông không có vẻ gì theo dõi cả, vẫn dựa lưng vào cột đèn, cúi đầu xuống.
Nhưng khi Tổng Toàn quyền nói tiếp:
“Những người lính chỉ là những người bình thường, họ làm nhiệm vụ đã được cấp trên giao phó, và họ đã hoàn tất một cách toàn hảo – The ordinary men and women, who did what was asked of them and did it magnificently’.
Thì lời nói này đã làm ông xúc động, nước mắt ông trào ra!
Ông đứng thẳng lên và từ từ lật mặt trong của áo jacket ra, hãnh diện khoe một hàng huy chương với nền vàng ba sọc đỏ.
Hãnh diện, phải không, người chiến hữu của tôi? Bạn chiến đấu theo lời yêu cầu giúp đỡ của chúng tôi, theo lệnh của chính phủ Úc. Tiếc thay, chiến tranh Việt Nam đã không đem lại hào quang mà chỉ làm cho bạn phải chịu phịền phức khi trở về. Mãi cho đến ngày hôm nay, bạn mới được vinh danh. Những chiến hữu của bạn đã ngã xuống cho lý tưởng Tự Do, hôm nay, tượng đồng của họ mới được dựng lên.
Khi người phóng viên hỏi:
-“Tại sao ông không đứng chung với những người khác trong khu vực hành lễ, mà lại đứng cô đơn tại đây?”
Người chiến binh già đã nuốt nước mắt mấy lần mới trả lời được:
“Tôi không biết! Tôi không biết tại sao lại không muốn họ nhìn thấy tôi! Có thể tại hình dạng của tôi không được toàn hảo cho lắm – I don’t know. I don’t know if I want to be seen by anyone from back them. I’m not a pretty picture, am I?’
(The Age ngày 01 05 05).
Tôi biết bạn muốn nói gì rồi. Đúng đó bạn ạ, chiến tranh luôn luôn kèm theo những bất hạnh, đúng như ông Tổng Toàn Quyền đã nói:
“It was dirty, dangerous, frightening at times, boring in part, and certainly never glorious”
Tuy nhiên, hôm nay bạn đến đây chắc chắn là để tưởng nhớ tới những đồng đội của bạn đã ra đi không bao giờ trở lại, phải không? Nếu vậy thì mời bạn tới gần một chút nữa nhé! Những người bạn cũ đang chờ bạn tới nói vài lời đó, dù chỉ là lời nói trong thâm tâm.
Không phải chỉ có người Việt chúng ta mới đứng xững ra mà nhìn pho tượng, phía bên Úc
cũng vậy. Người đầu tiên đứng lặng nhìn người “Digger” là ông Tổng Toàn Quyền. Ông xững
người, một giây xuất thần nhìn người lính Úc.

Tổng Toàn Quyền Úc - Đại diện Nữ Hoàng Anh Quốc – khánh thành tượng đài Chiến Sĩ Úc Việt.

Thoáng qua trong ký ức của ông hình ảnh những người lính trong Tiểu Đoàn của ông vừa nhẩy trực thăng xuống trận địa năm nào. Có người khi ra đi đã nói cười vui vẻ, nhưng khi về thì nằm im lặng trong bao plastic lạnh tanh! Ông đứng xích qua phía trái một chút để nhìn rõ nét phong sương với những giọt mồ hôi dính trên mặt người lính trẻ. Phút xúc động đi qua, ông bắt tay ông Châu Xuân Hùng(Chủ tịch Cộng Đồng Nguời Việt Tự Do Victoria) và cả hai cùng quay người lại phía dân chúng. Tiếng hoan hô lúc này nổi lên vang dội khắp khu vực tượng đài. Bao nhiêu gương mặt, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía tượng hai chiến sĩ vừa được gỡ tấm vải ra. Bạn có nghe rõ những tiếng
“OH” hoặc “Ồ” hoặc là “WOW”
Phát ra từ hàng ngàn cửa miệng của những người tham dự hay chăng? Tiếng quay phim, tiếng máy chụp hình vang lên như bất tận. Đám đông ùa nhau lên sát tới chỗ của hai xướng ngôn viên đứng để nhìn cho rõ hai bức tượng đồng”.
ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ ÚC VIỆT TIỂU BANG VICTORIA
NGUYỄN KHẮP NƠI – 29 03 2010
www.nguyenkhapnoi.com

Chiều Ba mươi tháng Tư ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà
Chiều ba mươi tháng tư ở nghĩa trang quân đội Biên Hoà
Người lính gác vẫn chưa chịu bàn giao
Vì vừa mới nghe tin Sài Gòn thất thủ
Anh, người lính Dù, ngồi bất động mắt đăm chiêu về hướng Sài Gòn
Lệnh tan hàng… nhưng các anh tử thủ
Bởi nơi này là mảnh đất quê hương.
Chiều ba mươi tháng tư ở nghĩa trang quân đội Biên Hoà
Những người lính trên bốn vùng chiến thuật
Tập họp, điểm danh rồi xếp hàng xung trận
Đánh để đời, trận cuối rồi thôi.
Chiều ba mươi tháng tư ở nghĩa trang quân đội Biên Hoà
Có tiếng kèn xung phong của anh hùng tử sĩ
Thì ra cuộc chiến vẫn chưa tàn
Hãy đợi đấy niềm tin
Vô Danh.
Rước Quốc Quân Kỳ và Lễ Chào Cờ.
Toán Cadet do Đại Úy Mel Simpson mở đường, đi giữa là toán lính hầu kỳ và cuối cùng là các anh em trong hội Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt Victoria.
Toán Quốc kỳ gồm có mười bốn cháu, thật là đúng nghĩa “Side By Side”: Một phần là các cháu gốc Việt Nam, phần kia là các cháu chính gốc Úc. Bản hùng ca “Cờ Ta Bay Trên Thành Phố Quảng Trị Thân Yêu” đã trổi lên làm nhịp cho toán Quốc Kỳ trong tiếng vỗ tay vang dội của đồng bào. Ngày xưa, khi tái chiếm Quảng Trị, đồng bào ta hoan hỉ chừng nào, thì ngày nay, khi NGỌN CỜ VÀNG ĐƯỢC DỰNG LÊN NƠI VÙNG ĐẤT THIÊNG TRONG THÀNH PHỐ DANDENONG. mọi người còn hoan hỉ hơn thế nữa.
Úc thì hô:
“Come on”
Việt thì hô:
“Việt Nam Cộng Hòa”
Vang dội.
Lá cờ vàng ba sọc đỏ được từ từ kéo lên, toàn thể dân Việt cùng trang nghiêm cất tiếng hát bài Quốc Ca. Bạn và tôi cùng nhìn vào những khuôn mặt rạng rỡ của những người tham dự buổi lễ ngày hôm nay đi, bất cứ ai, không phân biệt Việt, Úc, Tân Tây Lan, Mỹ, Phi Luật Tân, Thái Lan, Nam Hàn. Hãy nhìn xem trên gương mặt của họ thể hiện những gì? Đó là nét mặt hân hoan, hãnh diện khi được thấy lá cờ Việt Nam Cộng Hòa được kéo lên, và sẽ tồn tại mãi mãi. Lá cờ mà mọi người trong chúng ta, quân đội của sáu quốc gia đồng minh đã đổ xương máu chiến đấu cho sự tồn vong của nó. Bạn sẽ thấy nước mắt của mọi người chẩy dài trên gương mặt hân hoan của họ. Những giọt nước mắt hân hoan, hãnh diện khi nhìn thấy lá cờ Vàng được kéo lên. Hãnh diện lắm, phải không các bạn! Công lao tranh đấu biết bao lâu, qua biết bao nhiêu khó khăn, để mới có ngày hôm nay: Ngọn cờ Vàng có riêng cột cờ và được đặt tại một nơi xứng đáng.
Không phải chỉ có những người dân Việt chúng ta mới bật ra tiếng khóc, mà hầu như trên mặt tất cả mọi người, Úc cũng như Việt, đều nước mắt dàn dụa. Nước mắt của sự vui mừng, của sự tôn kính, của lòng Ái Quốc. Tiếng hát vang vang kéo dài hầu như bất tận. Ai cũng chỉ mong bài ca kéo dài mãi mãi để được hát, để được nhìn thấy LÁ CỜ VÀNG bay phất phới trong nắng TỰ DO.
Lần đầu tiên trong nước Úc, lá cờ Vàng của Người Việt Nam Tỵ Nạn đã được kéo lên ở một nơi trang trọng, và được giữ vĩnh viễn tại đó. Trang trọng hơn nữa, là lá cờ của chúng ta được tung bay ngang hàng với những quốc gia đồng minh đã một thời chiến đấu bên nhau.
Bà Minh Hà đã đọc bài điếu văn cho tất cả các Quân Dân Cán Chính đã vị quốc vong thân, vì nước quên mình, bài điếu văn thật là cảm động. Ban tế lễ của Cộng Đồng, cụ Trần Như Kình, ông Trần Đức Vũ đã cùng với Ông Châu Xuân Hùng làm lễ thắp nhang trong khi bài điếu văn đang vang vọng tới mọi người.
Quan khách đã được mời đặt vòng hoa tưởng niệm trong khi ban nhạc Cộng Đồng hát bản ‘Chiến Sĩ Vô Danh’ ‘Side By Side’ và ‘Người tình không chân dung’
Dân Biểu Graeme Edwards của Tiểu Bang Western Australia cũng đã từ miền Perth xa xôi tới Melbourne dự lễ.
Ông là một trong những quân nhân Úc đã bị thương, để lại hai chân tại chiến trường vùng II khi dẫn toán quân Úc Việt do ông huấn luyện đi đột kích địa điểm đóng quân của Việt Cộng. Hôm nay ông ngồi trên chiếc xe lăn do một quân nhân cũng trong Toán Huấn Luyện đẩy, hai tay ôm chặt vòng hoa tưởng niệm. Ông dừng xe thật lâu trước tượng hai chiến sĩ, nước mắt dàn dụa khi nhớ lại những bạn đồng ngũ đã ra đi không trở lại. Một lúc sau ông mới tuột xuống xe lăn, trịnh trọng đặt vòng hoa xuống cho các đồng ngũ. Ông cũng đốt một nén nhang cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa và cắm vào lư hương. Ông chỉ tay lên chiếc trực thăng tải thương để kể lại chuyện xưa:
“Khi tôi bị thương, mặc dầu đã được băng bó tạm, nhưng không có cách nào di chuyển ra khỏi vị trí chiến đấu cả. Một Phi công Việt nam đã gan dạ bay sát hàng cây đáp vội xuống một bãi đất trống kế bên để bốc tôi về bệnh viện. Nếu trễ, tôi không còn cơ hội sống sót. Tôi không biết người phi công đó là ai? Tên gì? Và chắc ông phi công đó cũng chẳng nhớ tôi là ai? Ông ta còn sống hay đã chết? Xin trả lòi tôi.”
Bác Sĩ Bùi Trọng Cường cũng đã từ Queensland bay xuống thật gấp, chỉ để tham dự buổi lễ, ngắm tượng đồng hai chiến sĩ, đặt một vòng hoa tưởng niệm cho những người nằm xuống, rồi lại vội vàng leo lên taxi ra phi trường bay trở về Queenland để dự lễ tưởng niệm tại đó. Ông chỉ nghe nói về tượng đài ở Melbourne mà thôi, thế là dù bận cách mấy, cũng ráng tới.
Đại diện ban điều hành xây tượng đài chiến sĩ khắp các Tiểu Bang, như ở:
South Australia, Bác Sĩ Ngô Anh Tuấn và ông Bill Danny,
• Brisbane, Ông Huỳnh Bá Phụng,
cũng đã không quản đường xá xa xôi mà tới tham dự buổi lễ và lấy kinh nghiệm. Hàng đoàn người nối đuôi nhau lên thắp nhang cho những người nằm xuống, hoa tưởng niệm đặt đầy tràn trước tượng đài. Mỗi người chỉ đủ thời giờ đặt vòng hoa, thắp một nén nhang, khấn vài câu tưởng niệm, rồi nhường chỗ cho người khác, người khác.
HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ, BÀN GIAO TƯỢNG ĐÀI LẠI CHO CỘNG ĐỒNG VÀ HỘI CỰU CHIẾN BINH ÚC VIỆT.
Sau khi làm lễ khánh thành Đài Tưởng Niệm, ban xây dựng Tượng đài vẫn còn thiếu các hội đoàn một số tiền đáng kể, đã cố gắng tổ chức buổi gây quỹ lần thứ tư và cũng là lần cuối cùng để kiếm đủ số tiền trả nợ những bạn hữu và các hội đoàn. Thật là may mắt, số tiền thâu được trong buổi gây quỹ này không những đã đủ để trả nợ, mà còn dư để mua tồn kho 80 lá cờ Việt Nam Cộng Hòa (để dành thay thế cho lá cở đang treo trên cột cờ sẽ bị hư hại sau mỗi sáu tháng) và thực hiện được 1000 cuốn DVD ghi lại các buổi lễ khánh thành Bệ Đá và Đài Tưởng Niệm, để tặng tất cả đồng hương trong Tiểu Bang, trên toàn cõi Úc Châu và Thế Giới (đã hết).
Cuối buổi gây quỹ, Ban xây dựng Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Úc Việt đã cùng tuyên bố:
1. Đã hoàn tất nhiệm vụ xây dựng tượng đài, cả về kỹ thuật cũng như tài chánh.
2. Giải tán Ban Xây Dựng, bàn giao tượng đài và số tiền $3251 còn lại cho Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria, Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Victoria và RSL Victoria, kể từ ngày 16 tháng Tư 2006.
Thủ tục giấy tờ sẽ hoàn tất vào ngày 07 05 2006.
Đại diện các hội đoàn nói trên đã nhận trọng trách và hứa sẽ lo việc gìn giữ, tu bổ và tổ chức những buổi lễ tưởng niệm quan trọng trong cộng đồng tại nơi tượng đài trang nghiêm này.
Các cơ quan truyền thông Úc và Việt đã tới quay phim và làm phóng sự rất đông, gồm có các đài truyền hình ABC, SBS, Chanel 7, Chanel 9, Chanel 10 và VT31. Đài phát thanh, có SBS, 3UA, Viễn Xứ, 97.4, Mẹ Việt Nam. Báo chí thì có The Age, Herald Sun, The Australian, Nhân Quyền, Thời Báo, TV Victoria, Việt Luận . . .

Văn thơ của ông Peter Costello, Tổng Trưởng Ngân Khố (năm 2005) Xác nhận đã cấp giấy chứng nhận “Tax Deductible of Gift To Vietnam War Memorial of Victoria.

Tượng bằng đất sét đã làm xong (Điêu khắc gia Lis Johnson đứng giữa). Bức tượng sẽ được cắt ra từng mảnh nhỏ để đúc đồng.

Cuối cùng thì các mảnh mới được ráp lại để thành tượng đồng người chiến sĩ.

NGUYỄN KHẮP NƠI.
TÌM HIỂU THÊM:
BAO NHIÊU QUÂN NHÂN ĐÃ HY SINH TRONG
TRẬN CHIẾN TẠI MIỀN NAM VIỆT NAM?

Lễ kỷ niệm 5 năm Tượng Đài Chiến Sĩ Úc Việt Dandenong ngày 24 04 2010 vừa qua.

Thế hệ thứ hai của người Việt Tỵ Nạn và các Cadet của Hải Quân Úc kéo cờ rũ tưởng niệm các Chiến Sĩ Vị Quốc Vong Thân trong Lễ kỷ niệm 5 năm Tượng Đài Úc Việt 24 04 2010.

QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA:
Không có con số chính xác, vì không ai có thể biết rõ, kể từ sau ngày 30 tháng Tư 1975, đã có bao nhiêu chiến sĩ tử trận tại trận tiền? Bao nhiêu chiến sĩ đã tự tử vì không chịu nhục đầu hàng? Bao nhiêu chiến sĩ đã bị giết, chết tại những trại tù cải tạo?
Có tài liệu cho rằng, khoảng 266,000 chiến binh đã tử trận, nhưng cũng có tài liệu khác nói, khoảng 316,000 người lính đã hy sinh thân mình để bảo vệ Miền Nam Việt Nam.
BỘ ĐỘI VIỆT CỘNG.
Theo tài liệu của bọn Cộng sản, khoảng 1,000,000 cán binh đã bị thiệt mạng trong cuộc chiến xâm lăng Miền Nam Việt Nam.
Riêng trong hai trận đánh lớn:
Trận Tổng Tấn Công Tết Mậu Thân, 45,267 cán binh đã bị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thanh toán.
Trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, 75,000 quân Bắc Việt đã bị giết trên chiến trường. 700 xe tăng bị phá hủy.
DÂN LÀNH MIỀN NAM VIỆT NAM BỊ THIỆT MẠNG.
Tổng số khoảng 1,000,000 người dân lành ở Miền Nam Việt Nam bị chết oan trong trận chiến.
DÂN MIỀN BẮC BỊ THIỆT MẠNG.
Tổng số cũng khoảng 1,000,000 dân miền Bắc bị thiệt mạng trong các cuộc dội bom của Không Lực Hoa Kỳ ở miền Bắc và trên dường mòn Hồ Chí Minh. Một số khác đã bị chính quyền miền Bắc xử tử hình vì từ chối đi dân công.
QUÂN LỰC HOA KỲ.
58,260 quân nhân Hoa Kỳ đã tử trận tại chiến trường, để bảo vệ cho Miền Nam Việt Nam, cho chính thể Việt Nam Cộng Hòa Tự Do Dân Chủ.
QUÂN LỰC ĐẠI HÀN (NAM HÀN)
Đã có 5,099 quân nhân Nam Hàn tử thương trong trận chiến, 11,232 chiến sĩ bị thương nặng và nhẹ, 4 chiến sĩ bị mất tích.
QUÂN LỰC PHI LUẬT TÂN.
Phi Luật Tân đã gởi hơn một tiểu đoàn tới giúp Nam Việt Nam, 7 chiến sĩ tử trận, 2 bị mất tích.
QUÂN LỰC THÁI LAN.
Đã có 351 chiến sĩ hy sinh, 1,358 bị thương.
QUÂN LỰC HOÀNG GIA ÚC.
Đã có 514 quân nhân bị tử thương tại chiến trưởng Miền Nam, 2,940 chiến sĩ khác bị thuơng, 5 quân nhân mất tích (nay đã tìm đuợc xác rồi).
QUÂN LỰC HOÀNG GIA TÂN TÂY LAN.
Đã có 55 chiến sĩ hy sinh, 212 chiến sĩ khác bị thương trên chiến trường.
QUÂN ĐỘI BẮC HÀN.
Theo tài liệu của báo Quân Đội Nhân Dân Trung Cộng, có khoảng dưới 100 lính Bắc Hàn phục vụ trong các dàn phòng không bị dội bom chết.
QUÂN ĐỘI TRUNG CỘNG.
Đã có 1,446 lính Trung Cộng đa số phục vụ tại các dàn đại bác phòng không bị máy bay ném bom và bắn chết.
QUÂN ĐỘI NGA.
Đã có 16 lính Hồng quân bị chết, đám này đi theo làm cố vấn cho các đơn vị Bắc Việt.
(Viết theo tài liệu của wikipedia.org/vietnamwarcasualties)
NGUYỄN KHẮP NƠI

__._,_.___

ÔNG ĐẠI ÚY VÀ NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG SÁU 1996

ÔNG ĐẠI ÚY

 

VÀ NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG SÁU 1996

TẠI SÀI GÒN.
NGUYỄN KHẮP NƠI – 16 06 2009
www.nguyenkhapnoi.com


Viết theo lời kể của một Nữ độc giả ở Melbourne.
Thân tặng các chiến hữu Không Quân – nhất là các Phi công trực thăng của Không Lực Việt Nam Cộng Hòa đang còn ở lại quê nhà.
Riêng tặng Đại Úy Nguyễn V S, Thiếu Úy Nguyễn Th C của Phi Đoàn 219.


Tôi vượt biện cùng vời gia đình, nhưng vẫn còn thân nhân kẹt lại ở Việt Nam. Tình gia đình là quan trọng, nên ai cũng phải tìm cách về thăm nhà, nhất là về thăm cha mẹ già yếu. Tôi nhận được thư của em tôi, nói rằng ba má tôi hồi này đã già, ưa bịnh bất tử, nên về thăm trước khi quá trễ. Đã hơn 15 năm xa xứ rồi, nên tôi cũng muốn nhân dịp này mà về thăm cha mẹ, anh em.
Năm 1996, tôi làm gan mua vé máy bay cùng đứa con gái về thăm gia đình.
Lần đầu tiên trở về Việt Nam, tôi hồi hộp lắm, không biết chuyện gì sẽ xẩy ra? Xuống tới phi trường Tân Sơn Nhứt, nhìn một dọc những gương mặt công an đằng đằng sát khí đứng xếp hàng đằng trước, tôi hoảng quá, muốn lên máy bay trở lại Úc, nhưng máy bay đã bay đi mất rồi, chỉ còn nước chịu đựng.
Tới phiên tôi gặp người công an coi giấy tờ nhập cảnh. Ông ta chẳng nói năng gì cả, mặt khó đăm đăm, cứ lật qua lật lại cuốn sổ thông hành của tôi. Mặc dù tôi nghe lời chỉ dậy của những người đi trước, cũng đã kẹp vào trong cuốn sổ thông hành một tờ giấy thông hành khác có hình“$US” rồi, vậy mà tôi vẫn còn rung. Khi thấy giấy tờ thông hành đó rồi, ông này mới mở miệng hỏi tôi:
-“Về đây làm gì?”
Làm cho tôi đâm hoảng, trả lời không suy nghĩ:
-“Về . . . chơi!”
-“Trước đây làm gì?”
-“Trước đây là hồi nào?”
-“Trước bẩy mươi nhăm”
-“Ờ. . . thì . . . ở nhà, làm . . . nội trợ”
-“Nội chợlà cái gì?”
Tôi đã mở miệng, tính nói thiệt là . . . “Làm vợ lính”
Nhưng kịp thời ngậm miệng lại.
Ra khỏi phi trường, tôi đứng hú hồn hú vía một hồi mà vẫn chưa tỉnh, tới nỗi chị em tôi ra đón kêu réo om xòm mà tôi cũng không nghe.
Gặp lại ba má, tôi mừng hểt sức, nói hoài không hết chuyện. Ông bà gặp đứa cháu ngoại sanh ở bên Úc, cứ ôm cháu mà nựng. Nhưng mặc cho ông bà hỏi chuyện, nó cứ đứng cười thôi, vì đâu có hiểu ông bà ngoại nói cái gì đâu mà trả lời?
Mấy hôm sau, tôi đưa gia đình đi ăn tối, lúc ra về, hai mẹ con tôi xin về sau, rồi cùng thả bộ dọc theo bờ sông Sài Gòn hóng mát. Đi một hồi, tôi đã mỏi chân lắm rồi, nhưng con tôi vẫn còn muốn đi bộ nữa, vì đối với nó, thành phố Sài Gòn vẫn rất là khác với những thành phố ở bên Úc. Khi nhìn thấy những chiếc xe xích lô, con tôi lại càng lấy làm lạ hơn nữa, đòi được leo lên xe chạy cho biết.
Tôi đưa tay ngoắc một chiếc xe gần đó. Xe chưa ngừng hẳn thì con tôi đã thót lên xe ngồi rồi, tôi chỉ còn kịp nói với người lái xe:
“Ông làm ơn chở má con tụi tui đi vòng vòng quanh thành phố một hồi nha”
Rồi bước lên xe, vì sợ con gái không biết ngồi, sẽ bị té. Ông lái xe chắc là cũng đã quen với cảnh này, lẳng lặng đạp xe đi. Đi cả giờ đồng hồ, vừa xem phong cảnh, vừa hóng gió, hai mẹ con tôi mới về tới nhà.

Xuống xe, tôi đưa tiền ra trả, chợt nhớ ra rằng mình đã quên không hỏi giá trước khi lên xe. Người lái xe lui cui móc tiền thối lại, tôi vội lên tiếng:
“Tôi không biết ông sẽ thối lại bao nhiêu, nhưng cho tôi được tặng ông đó! Nẫy giờ con tôi đòi chạy tới chạy lui, chắc làm cho ông mệt dữ đó!”
Người lái xe lên tiếng:
“Cám ơn bà, bà tử tế quá!”
Giọng nói của người lái xe nghe thật quen thuộc, nhưng tôi không nhớ là đã nghe giọng nói này ở đâu? Hồi nào? Tôi ngước mặt lên nhìn ông ta:
Người lái xe dáng cao cao, đội cái nón ca lô của không quân cũ lệch qua một bên, cái áo lính cũng đã cũ, vá nhiều mảnh. Tôi nghi đã có gặp qua người này rồi, nhưng bất chợt nên không nhớ ra, nên đã nói với ông ta:
“Tôi nghe giọng nói của ông, quen lắm, nhưng chưa nhớ ra”

Người lái xe nhìn lại tôi, tôi chợt thấy cặp mắt của ông ta chớp chớp, rồi ông quay đầu xe, thót lên yên đạp đi, không nói một lời nào. Tôi nhìn theo ông, chợt nhớ ra, vội vàng kêu lên:
“Đại Úy! Đại Úy Sân, phải không?”
Người được kêu là Sân ngưng đạp, ngồi bất động trên xe xích lô. Một lúc sau, ông ta mới trả lời tôi, thật nhỏ:
“Phải là chị Mi, vợ của Thiếu Úy Cường đó không?”
Tôi mừng quá, dắt con chạy lên ngang với người lái xe, cũng nói nhỏ vừa đủ nghe:
-“Dạ đúng rồi đó, Đại úy, tôi là Mi nè! Đại úy còn nhớ vợ chồng tui hả? Tại sao Đại úy còn ở Việt Nam? Tụi tui tưởng Đại úy qua Mỹ lâu rồi chớ!”
-“Chuyện xưa quá rồi, tôi quên rồi . . . Mà chị đừng gọi tôi là Đại úy nữa!
Hết từ lâu rồi!
Cho tôi gởi lời hỏi thăm anh Cường nhe!”
Nói rồi ông đạp xe bỏ đi. Tôi vội chạy theo:
“Đại . . . Ông Sân, chồng tôi sẽ về sau, xin ông cho tôi địa chỉ, bữa nào vợ chồng tôi đến thăm ông. Bề gì ông cũng là cấp chỉ huy của chồng tôi hồi còn ở Phi Đoàn 219 đó mà.”
Chợt nghe tôi nhắc tới Phi Đoàn 219, người lái xe vội thắng xe lại, nhìn tôi:
-“Phi đoàn 219? . . . Còn ai không?
Chị có gặp những ai ở bên đó không?”
-“Có chớ Đại . . . Có chớ! Nhiều lắm! Ở bên Úc có Đại úy Kha, Thiếu úy Dzu, tôi gặp mấy ông đó thường lắm.”

Ông Sân ngồi trầm ngâm trên yên xe, cặp mắt nhìn về phía xa xa, chắc là ông đang nhớ lại từng khuôn mặt bạn bè ngày xưa.
Một lúc sau, ông Sân mới nhìn trở lại hai mẹ con tôi, giọng thật là buồn:
-“Tôi ở xa lắm, không tiện cho anh chị tới đâu! Bến xe của tôi ở chỗ chị đã gọi tôi hồi nẫy đó. Khi nào anh chị muốn kiếm tôi, cứ lại đó hỏi tên tôi là có.”
-“Ngày mai là anh Cường sẽ tới đây, vậy tối mai tụi tui cũng tới chỗ đó, lúc 7 giờ tối, được không ông Sân?”
-“Rồi, mai sẽ gặp!”
Hôm sau, chồng tôi mới về tới nhà. Tôi nói vừa mới gặp ông Đại Úy Sân, Cường- chồng tôi – tưởng ông ta cũng từ Mỹ về chơi, liền hỏi tới:
“Ông Đại Úy của tui hả! Vui quá, ổng cũng từ Mỹ về chơi hả, em có xin địa chỉ của ổng để mình tới thăm hông?”
Tôi kể lại mọi chuyện, Cường nghe xong, vẫn không tin, hỏi lại tôi:
“Em nói chơi hay nói dỡn vậy?”
Tôi không còn cách nào, phải kêu con gái tôi ra, hỏi nó về người lái xe xích lô có đội cái nón ca lô trên đầu, đã nói chuyện với hai mẹ con tối hôm qua. Tới lúc con tôi nói rõ là tôi có kêu ông đó là . . .
“Some thing . . . Đai Uy”
Cường mới chịu tin, nhưng vẫn cứ thắc mắc: Tại sao ông Sân còn ở đây?
Nguyên ngày, Cường cứ đi tới đi lui suy nghĩ, mới dợm tối đã hối tôi sửa soạn đi kiếm ông Sân.
Tới bến xe kế bên bờ sông, tụi tôi đi tới đi lui rồi kiếm một băng ghế ngồi chờ một hồi thì thấy ông Sân đang đạp xe về bến. Từ xa, Cường nhìn chăm chú vào người lái xe, nhìn dáng điệu, nhìn gương mặt, nhất là nhìn cái mũ calô ông đội trên đầu. Một lúc sau, Cường mới nắm chặt tay tôi, giọng nói thật chắc ăn:
“Đúng ổng rồi!”
Chiếc xe tới đậu tại bến, tôi và Cường đi từ từ tới chỗ ông Sân. Ông đã nhìn thấy tụi tôi, ông ngồi lặng trên yên xe, nhìn Cường không chớp mắt. Cường cũng đứng lặng nhìn ông. Một lúc sau, ông Sân mới nhẩy khỏi yên xe và Cường cũng chạy vội tới. Hai người lính cũ gặp lại nhau, bắt tay nhau, ôm lấy vai nhau, rưng rưng nước mắt.
Tôi nghe họ kêu tên nhau:
“Đại Úy Sân, ông đó hả?”
“Thiếu Úy Cường . . . Cường phải không?”
Tôi đứng xớ rớ, không biết làm gì, tính lên tiếng mời cả hai đi kiếm chỗ nào ăn tối nói chuyện, thì cả hai đã cùng bật lên tiếng cười thật lớn, thật vui vẻ.
Ông Sân nói lớn với những người lái xe chung quanh:
“Tôi gặp lại bạn hiền, nghỉ xe tối nay nhe!”
Rồi ông Sân quay lại phía vợ chồng tôi, nói nhỏ:
“Lâu quá mới gặp nhau, tôi mời cả hai đi uống nước, lên đây tôi chở đi luôn.”
Tôi muốn kiếm chỗ nào kha khá thân mật một chút, nhưng ông Sơn đã gạt đi, nói rằng đến chỗ nhà hàng của đám xích lô, nói chuyện dễ dàng hơn. Quả đúng như vậy, quán ăn này không xa bờ sông Sài Gòn là mấy, nhưng rất đông khách, khách nào cũng có một chiếc xe xích lô đậu kế bên.
Ông Sân kéo ghế cho chúng tôi ngồi, tự động với bình nước rót cho cả ba, cười nói rổn rảng:
-“Chỗ này toàn là . . . phe ta cả đó! Muốn nói chuyện gì cũng được, nói thả dàn!”
-“Hơn hai chục năm rồi, lẹ quá, Đại Úy! Nhìn ông vẫn ngon lành như xưa!”
-”Bằng ngày xưa sao được!”
-“Nhưng mà, ít nhất, ông vẫn còn cái nón Không Quân trên đầu, chỉ thiếu chiếc trực thăng thôi.”
Ông Sân vỗ vỗ vào sườn xe xích lô, cười rạng rỡ:
-“Đây nè . . . trực thăng của tôi đây nè!”
Qua khói thuốc lá, ông Sân chậm rãi kể lại chuyện đời của ông:
“Phi đoàn mình đuợc lệnh không chính thức là bay qua Utapao hoặc ra biển. Tôi về nhà thu xếp đưa vợ con và bà mẹ cùng đi. Không may cho tôi, mẹ tôi đã quá già, lại bịnh hoạn nữa. Mẹ tôi nói:
“Mẹ đi xe hơi thì được, chứ ngồi trên trực thăng thì không nổi đâu! Chưa tới nơi thì đã chết rồi. Thôi hai con di đi, để mẹ ở lại. Đằng nào mẹ cũng chết, thà chết ở Việt Nam còn hơn là chết tha phương!”
Tôi dành lòng nào bỏ mẹ lại một mình! Thôi thi mẹ con có nhau, ở lại chưa chắc đã chết.
Qua ngày 30, ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, anh em chạy tứ tán. Cả gia đình tôi di tản về Cần Thơ làm ăn. Khi được lệnh trình diện, tôi khai là . . . Hạ Sĩ thợ máy, nên chỉ học có 10 ngày rồi về.
Tôi đi chỗ này chỗ kia, vừa lo buôn bán vừa dòm tới dòm lui coi anh em còn ai không?
Tới khi mẹ tôi mất, chôn cất mẹ xong rồi, vợ chồng tôi mới kiếm đường vượt biên. Tìm đường hoài, đi hai ba lần không thoát, cạn vốn hết trơn. Lần vượt biên kế, hy vọng lắm, nhưng vẫn xui xẻo cho vợ chồng tôi: Đêm đổ bãi thì vợ tôi lại mang bịnh, không thế nào đi nổi. Chuyến đi đó trót lọt nhưng không có mặt hai vợ chồng tôi. Vốn liếng không còn, người chủ tầu cũng đi mất rồi, tôi cũng ráng “Binh” đủ kiểu, vét hết tiền bạc đánh cú chót. Cái xui vẫn đeo đuổi tôi, mới leo lên ghe nhỏ thì bị bắt cả đám. Nằm khám gần một năm mới được thả ra. Tôi nghĩ, mình không có số đi ngoại quốc, nên an phận ở lại “Chọn nơi này làm quê hương.
Cũng vì cái gốc . . . Hạ Sĩ, mà tụi nó không có đụng chạm gì tới tôi cả, yên cái thân già.
Ở Cần Thơ khó sống, tụi tôi mò về Sài Gòn. Tôi đạp xích lô sống qua ngày, vợ tôi buôn bán lai rai, cuộc sống cũng tạm gọi là có ăn có mặc.”
-“Sao ông không xin đi theo chương trình “HO”?
-“Muốn đi theo “HO” phải học tập ít ra từ một tới ba năm ở trại tù cải tạo. Tôi đâu có học tập cỡ đó đâu? Hơn nữa, tôi đã lỡ khai là Hạ Sĩ rồi, làm sao mà khai lại được? Thôi, cái số của mình nó là như vậy, không đòi hỏi gì nữa!
Thôi, mình kêu anh em như xưa đi, đừng . . . ông nữa, nghe kỳ lắm!”
Hai anh em cụng ly đầy ly vơi, uống với nhau thật sảng khoái.
-“Anh em mình còn lại nhiều không, anh Sân?”
-“Cũng cỡ vài chục, đủ mọi binh chủng.”
-“Vợ chồng tôi muốn được gặp lại anh em, nói chuyện ngày xưa với nhau, anh nghĩ sao? Anh có thể giúp. . . tập họp anh em đuợc không? Anh có chỗ nào tiện lợi không?”
-“Nếu chú mày đã có lòng như vậy thì anh đây đâu có từ chối! Để vài ngày cho tôi đi hú anh em. Có một nhà hàng, cũng của một thằng phi công.
Tay nàyđi học tập đã đời, về nhà kiếm đường vượt biên không xong, chán quá, mở quán chiêu đãi anh hùng hào kiệt tứ xứ. Anh em mình tới đó cũng đông lắm”.
Mấy bữa sau, anh Sân dạp xe tới cho hay, đã tụ họp đủ anh em, vào tối mai, ở tại nhà hàng đường Phan Đình Phùng cũ.
Phe ta tới khoảng bẩy chục mạng. Chủ quán có phong độ y như . . . lính Không Quân ngày xưa, cũng vẫn đẹp trai, vẫn ngang tàng, khí phách. Được dịp gặp nhau nói chuyện xưa, ai cũng vui vẻ như là họp nhau ngày Quân Lực 19 tháng Sáu ngày nào.
Một anh lính, uống hết ly mới chợt nhớ ra:
“Anh em, bây giờ cũng là Tháng Sáu vậy! Có điều không phải ngày 19 thôi.”
Một người khác chen vô:
“Ăn thua gì, miễn là trong Tháng Sáu là được rồi. Anh em mình có đủ mặt hết ở đây, Cứ coi như là “Ngày Quân Lực” của mình cho năm 1996 đi, nghe được hông?”
-“Vậy thì còn đợi gì nữa! Cụng ly đi!”
Tất cả cùng đưa ly lên:
“NGÀY QUÂN LỰC – DZÔ”
Một anh đưa ra cây đàn ghi ta cũ sì, không giống một cây đàn nào ở trên thế giới cả. Anh trìu mến nhìn cây đàn:
“Cây đàn này do tôi tự chế hồi còn ở tù cải tạo. Độc nhất vô nhị đó! Sống thì đờn cho anh em nghe, chết sẽ chôn theo đó!”
Cả bọn nhao nhao lên đòi xem. Ai cũng tấm tắc khen cây đàn bằng ván ép gò lại bằng tay, có chạm trổ chung quanh thật là tinh vi và tài tình. Đúng là độc nhất vô nhị!
Nguời nghệ sĩ đa tài đợi cho mọi người im lặng, anh nhẹ nhàng đưa tay lên phím đàn, cất giọng hát trầm ấm:
“Giữa lòng trời khuya muôn ánh sao hiền,
người trai đi viết câu chuyện một chuyến bay đêm . . .”
Cả hội quán đang ồn ào, bỗng nhiên im lặng. Tất cả cùng ngồi nghe, không môt ai nhúc nhích.
Không gian thật là tịch mịch, y như là lúc chỉ có một mình mình trong phòng lái.
“Bạn bè dù cách xa nào hay,
Tình nàng chưa nói nhưng mà say.
Giai nhân hỡi khóe mắt em u hoài
Theo tìm trong chuyến bay. . .”
Lâu lắm rồi. Đúng vậy, đã lâu lắm không ai còn dịp gặp lại ai nữa! Không ai biết bạn bè mình hiện còn sống hay đã chết?
“Có người hỏi phi công ước mơ gì,
Người ơi nhân thế muôn màu, nào biết mơ chi?”
Biết chứ, tôi biết bạn ước mơ chi chứ! Bạn đang mơ đến một ngày, anh em trong phi đội về Việt Nam họp mặt đầy đủ, trong tiếng nhạc quân hành . . .
“Bạn có biết chuyện này, Tôi ghi lúc vũ trụ còn ngủ say. . .”
Tiếng hát của người ca sĩ đã dứt từ lâu, nhưng khán giả thì vẫn như còn đang muốn nghe tiếp, nghe mãi. . .
Họ không phải chỉ nghe bài hát đâu! Họ đang . . . bay đấy!
Người chủ quán đập đập tay vào thùng đàn . . .
Mọi người như choàng tỉnh, tiếng vỗ tay nổi lên vang dội.
Anh em đã hạ cánh về trần thế trở lại rồi.
Đủ mọi tiếng ồn ào lại tiếp tục vang lên. Đủ thứ chuyện cũ đem ra mà kể cho nhau nghe. Có những chuyện ngày xưa chưa từng nói, có những cô bồ đã dấu kín ban bè vợ con ngày đó, bây giờ mới đem ra mà kể . . . chuyện cũ mà!
Một ông nói bô bô:
-“Anh em còn nhớ Đại Úy Khánh hay không?”
“Nhớ chớ, nhớ chớ!”
“Ổng ở bên Úc với tụi tui đó!”
Ông vừa hỏi khoát tay xin anh em yên lặng:
Để tôi kể tiếp cho nghe!
“Hồi đó, ổng huấn luyện tụi tui. Bữa đó, tôi thi lái lần cuối, có ổng kế bên, tôi bay ngon lành lắm. Tới khi đáp xuống, hổng biết quỷ ám sao đó mà tôi quờ quạng nắm cần tùm lum đẩy tới bẻ lui làm sao mà trực thăng . . . rớt xuống một cái “RẦM”
Tôi cũng xỉu, ổng cũng xỉu.
Đem về tới quân y viện, máu me ổng chẩy tùm lum, hết thở rồi. Bác Sĩ khám hoài không thấy hơi thở, cho ổng xuống nhà xác nằm chờ, báo tin cho vợ lên nhận xác chồng.

Hôm sau bà vợ mới lên tới nơi. Vào nhà xác, bả thấy ổng nằm một đống, bả thương cảm quá, ôm lấy xác chồng mà khóc mùi mẫn, khóc suốt một ngày trời.
Bả khóc quá, bả kêu tên ổng quá trời:
“Anh ơi . . . Sao anh đành bỏ em
Để ra đi một mình . . .”
Bả kêu tới nỗi ổng đi rồi còn phải về nghe bả nói cái gì? Ổng mở cặp mắt ra mà hỏi:
“Cái gì vậy? Bà làm cái gì mà um xùm vậy?”
Bà mừng quá, vội chạy ra ngoài la hét om xòm kêu y tá, kêu bác sĩ, kêu trời, kêu đất, kêu đủ mọi người tới cứu ổng.
Y tá tới, thấy ổng tỉnh lại rồi, lấy cáng khiêng ổng trở lại phòng cấp cứu. Bác sĩ khám nghiệm lại, xé bỏ tờ giấy khai tử. Chắc là bác sĩ cũng có gọi điện thoại cho Diêm Vương xin điều chỉnh luôn rồi, cho nên từ đó trở về sau, chỗ nào ổng cũng bay, phòng không bắn cỡ nào cũng hổng trúng ổng.”
Mọi người cười lớn, khen ông lớn mạng, ít ra lớn mạng hơn Thiếu Tá Anh. Một người khác, thối mồm, nói chen vô:
“Bởi vậy, cũng từ đó, Không quân mất một thằng bay bướm. Nó bay xong là về nhà trình diện vợ liền, chứ không có . . . “Tung cánh bay tìm về tổ em bé” nữa!”
“Ông Phước “Răng đồng”, xếp của tụi mình đó, ổng có biết chuyện này hông?”
“Ai mà biết! Qua Mỹ mà hỏi, ổng nghe nói đang ở bển đó!”
Ba năm sau, tôi mới có dịp trở về Việt Nam, vợ chồng tôi có tới bến xe ở bờ sông Sài Gòn để tìm lại anh S, người bạn không quân thủa nào, nhưng rất tiếc, đã không gặp được anh. Chúng tôi cũng có trở lại quán ăn ngày nào ở đường Phan Đình Phùng, quán cũng đã có chủ mới.
Có thể, những người bạn của tôi đã đi viết một câu chuyện khác, về một chuyến bay đêm khác:
Bạn có biết chuyện này?
Đến nay, mỗi lần tới Ngày Quân Lực, tôi lại chạnh lòng nhớ lại đêm hội ngộ của anh em lính chiến QLVNCH vào năm 1996 ở Sài Gòn ngày nào, mà lần đầu tiên, một người vợ lính như tôi đươc tham dự . . .
Viết theo lời kể của một người vợ lính. Tên của Đại Úy Sân, Thiếu Úy Cường và những nhân vật khác trong truyện, chỉ là tên gần đúng. Vì tôi không gặp lại họ, tôi không dám để tên thật. Nhưng quý vị trong phi đoàn 219 chắc chắn sẽ đoán ra, họ là ai?
Hình chụp lấy từ trong website của Phi Đoàn 219.
NGUYỄN KHẮP NƠI.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link