Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, July 30, 2012

Khoan nói chống Trung Cộng, Chống Việt Cộng trước đã.

Khoan nói  chống Trung Cộng, Chống Việt Cộng trước đã.

Trần Mộng Lâm.

 

Trước đây 34 năm, khi tôi may mắn thoát khỏi cái thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa của bọn Cộng Sản, chúng tôi, những người đã sống tại Miền Nam từ 1954 cho đến khi rời khỏi đất nước và sau đó ra nước ngoài, đã biết thế nào là đời sống tại Miền Nam, đời sống sau khi Công Sản vào, và đời sống của các tây phương như Pháp, Mỹ, Úc, Na Uy, Hòa Lan…v.v thường nói với nhau : Chúng mình sống tại Miền Nam tạm gọi là Thế Kỷ 20, Công Sản vào, đời sống bị kéo trở về Thế Kỷ 19, nay ra ngoại quốc, đúng là Thế Kỷ 21.

 

Mọi người có thể kết tội chúng tôi vọng ngoại, nhưng sự thực nó là như vậy, không phải nịnh ai, Mỹ hay Pháp, mà đây là nói chuyện chơi với nhau, có ăn đồng tiền cắc bạc nào .

 

34 năm nay, tôi không về thăm đất nước, vì một điều là tôi bực mình, không muốn thấy  lại hình ảnh một người bất xứng được tôn lên làm cha già dân tộc, mà tôi có về, thì làm được gì ngoài việc du hý, ăn chơi ?

 

Tuy nhiên, tôi không thể nào quên hẳn Việt Nam.

 

Nhờ ở Internet, nhờ ở bài viết của những người đã trở về thăm VN, bài viết của những người trong nước, những vidéo, tôi vẫn biết rõ những gì đang xẩy ra tại Việt Nam.

 

Càng biết, càng buồn.

 

Đất nước tôi, dân tộc tôi ,là thế sao ?

 

Một đất nước gì mà tiền kiếm được nhờ ở những người dân gửi về từ ngoại quốc. Những người làm ra tiền cho VN hiện giờ là những người đã di cư sau 1975, hay những người lao động được gửi ra nước ngoài làm tôi mọi cho người ta, làm những việc mà người bản xứ không thèm làm.

 

Việt Nam đã sản xuất được gì có giá trị? Nhà máy nào, công ty nào, sản phẩm nào. Việt Nam có thể có được một công ty tương tự như Toyota, Samsung ? hay chỉ là những công ty cung cấp dịch vụ tình dục hay ăn chơi cho bọn lắm tiền đến từ ngoại quốc?

 

Đất nước gì mà người ta chỉ có thể giàu có nhờ ăn cướp, tham nhũng, hối lộ,

 

Nhìn về Việt Nam, về phương diện văn hóa, thì ngôn ngữ Việt Nam càng ngày càng trở nên tối om với những từ ngữ mới . Báo chí VN nhiều khi đọc mà không hiểu họ muốn nói gì.Còn bọn lãnh tụ, khi ra ngoại quốc, ăn nói chẳng giống ai, điển hình là vụ :Việt Nam thức thì Cuba ngủ, Việt Nam ngủ thì Cu Ba thức, để canh cho thế giới !!!

 

Nhìn về Việt Nam, chỉ thấy giam cầm, bắt bớ, chỉ thấy dân oan khiếu kiện mếu máo thảm thương, chỉ thấy công an dùng sức mạnh và vũ khí quật túi bụi vào dân lành, và dân lành nhiều khi phẫn uất, mạng đổi mạng với bọn công an.

 

Nhìn về Việt Nam, chỉ thấy những cô gái nghèo, như trong vidéo mới đây tôi được xem, bán mình cho đàn ông ngoại quốc, không do tình yêu (tình yêu gì mà khi đến phi trường Đại Hàn, chưa biết ai sẽ ra đón mình), mà do một chút tiền bạc, mong có được để đổi đời, cho mình và cho cha mẹ mình.Việc đó có khác gì việc người da đen bị bán làm nô lệ trong thời Mỹ Quốc lập nước, hai thế kỷ trước đây ? Việc buôn bán nô lệ, là Thế Kỷ thứ 18.Việt Công đang đưa dân Việt trở về Thế Kỷ này.

 

Nhìn về Việt Nam, chỉ thấy ngao ngán, xa lạ. Xa lạ vì cho mãi tới giờ, người dân vẫn chẳng có một chút quyền hành, một chút giá trị gì. Họ là con giun, cái kiến trước bọn nắm quyền, đảng viên đảng Cộng Sản,tệ hại hơn các ông vua thời phong kiến.

 

Hỡi những người  Việt Nam, đồng bào của tôi, chúng ta phải chống bọn Trung Cộng Xâm Lược, chỉ lăm le nuốt chững chúng ta.

 

Nhưng trước khi chống Trung Cộng, chống bọn Việt Công trước đã, việc đó khẩn cấp hơn.Còn cái guồng máy CS trên đầu trên cổ, Việt Nam không thể trở nên hùng mạnh để làm các láng giềng nể trọng.

 

Trần Mộng Lâm. 

 

 

 

 

Bu`i Ba?o So+n CVA65

"When you cannot defend freedom through peaceful means, you have to use arms to fight..." Marek Edelman


WE SHOULD NOT BELIEVE WHAT THE COMMUNISTS SAID. INSTEAD, WE SHOULD WATCH WHAT THEY ACTUALLY DID.

Note: When forwarding this email, please have the courtesy to respect the privacy and confidentiality of the sender by deleting all previous email trails and addresses before you proceed to forward this email to others. This will also possibly help avoid your mailbox from SPAM.

 

Báo Người Việt và vấn đề tự do ngôn luận

26/07/12 | Tác giả: Trọng Đạt

Báo Người Việt và vấn đề tự do ngôn luận

Trụ sở báo Người Việt

 

Mấy tuần nay sự việc báo Người Việt tại quận Cam đăng bài của Sơn Hà trong mục Thư Ðộc Giả, số báo ra ngày Chủ Nhật, 8 Tháng Bảy 2012 đã gây xôn xao Cộng đồng người Việt hải ngoại.

 

Bài này viết để phản bác bài của ông Nguyễn gia Kiểng về “Vết Thương Ngày 30 tháng 4”.

 

Đại khái nội dung bài của Sơn Hà nói ngày 30-4-1975 là ngày dân tộc ta là kẻ chiến thắng, đế quốc Mỹ và Ngụy quyền tay sai là những kẻ bại trận, Đế quốc Mỹ chỉ là thực dân mới, bài ca ngợi cách mạng nhân đạo không trả thù Ngụy quân Ngụy quyền…

 

Tóm lại nội dung chỉ là bài tuyên truyền rẻ tiền của Việt Cộng đã bị người tỵ nạn lên tiếng phản đối dữ dội. Nội dung bài tuyên truyền quá nhàm chán nhưng người ta chú ý tới nó vì được đăng trên một tờ báo lớn ở quận Cam, thủ đô người Việt tỵ nạn, tôi xin đăng lại phía dưới bài viết này.

 

Báo Người Việt phủ nhận bài này, cho rằng đây là việc làm sai lầm cá nhân chứ không phải chủ trương của Người Việt, họ vẫn tự nhận là tờ báo chống Cộng của người Việt tỵ nạn.

 

Trong vòng mười năm trở lại đây, bao Người Việt đã bị đồng bào phản đối dữ dội khoảng 4, 5 lần về những lỗi lầm tương tự như vậy, mỗi trường hợp họ cũng đều xin lỗi cộng đồng vì sự sai lầm của một vài cá nhân và vẫn tự nhận là tờ báo chống Cộng, họ đã nhiều lần sa thải hoặc cách chức những người phạm lỗi.

 

Sở dĩ tờ báo tiếng Việt lớn nhât Hải ngoại này đã nhiều lần phải xin lỗi Cộng đồng không phải vì sợ áp lực của Cộng đồng hoặc sợ người tỵ nạn thưa kiện mà họ sợ bị “bể nồi cơm”, chính họ cũng đã nhìn nhận thế.

 

Báo Người Việt nằm trong lòng thủ đô tỵ nạn, họ sống nhờ quảng cáo của Cộng đồng tỵ nạn cũng như con cá nó sống vì nước !!! họ phải nhiều lần xin lỗi cộng đồng vì sợ bị người tỵ nạn tẩy chay không đăng quảng cáo.

 

Mặc dù báo Người Việt đã xin lỗi cộng đồng và đã có biện pháp kỷ luật với người phạm lỗi nhưng nhiều hội đoàn, báo chí tại Hải ngoại vẫn tiếp tục gửi văn thư phản đối tờ báo và yêu cầu giải thích rõ ràng hơn về sự việc này. Nói chung làn sóng phẫn nộ có khuynh hướng kéo dài.

 

Cũng có một vài vị giáo sư, luật gia đăng bài trên internet cho rằng báo Người Việt có quyền tự do ngôn luận của họ, các ông này giảng giải dài dòng văn tự về quyền tự do ngôn luận cho người Việt Hải ngoại để mọi người hiểu đây là xứ tự do, quyền tự do ngôn luận đứng vào hàng đầu.

 

Ý các vị này muốn nói báo Người Việt có quyền tự do ngôn luận, có quyền đăng những bài như vậy. Trong một bài viết về vấn đề này, một ông giáo sư có nói mọi người tại Hoa Kỳ có quyền phát biểu tư tưởng của mình, dù lời nói ấy có chối tai người nghe tới đâu chăng nữa vì đó là tự do ngôn luận.

 

Các ông này đã đánh giá quá thâp trình dộ hiểu biết của người tỵ nạn, làm như không ai biết gì về tự do ngôn luận, ai cần các ông giảng giải dài dòng văn tự về tự do ngôn luận? Tại Mỹ chuyện này dù là giới cu li cu leo khố rách áo ôm ai cũng đều biết cả.

 

Ngoài ra các ông này bênh vực cho báo Người Việt, ý nói báo Người Việt có quyền tự do ngôn luận, có quyền đăng những bài như vậy, có quyền nói những vấn đề như vậy dù là tuyên truyền cho CS…

 

Mắc mớ gì mà các ông bênh vực? người ta đâu cần các ông bênh?

 

Báo Người Việt phủ nhận không có nói như vậy. Họ chối đây đẩy nó không phải chủ trương của tờ báo mà do một cá nhân, người phụ tá chủ bút tính nết ngang ngược đã làm khổ cả tờ báo.

 

Đầu đuôi câu chuyện là việc của một cá nhân phụ trách mục Thư Độc Giả chứ không phải là chủ trương của tờ báo mà ra, họ cần sự thông cảm của Cộng đồng tỵ nạn. Các ông xúi dại người ta, đâm bị thóc chọc bị gạo, đổ dầu vào lửa vô tình đập bể nồi cơm của họ, báo Người Việt chỉ cầu xin hai chữ bình an, xin các ông thông cảm mà yên lặng giùm.

 

Nhưng dù là xứ tự do tôi nghĩ vấn đề phát ngôn chắc cũng phải có một giới hạn nào đó không lẽ cứ nói bừa đi à?

 

Tôi thí dụ nước Pháp tự do nhất thế giới, họ căm thù Đức Quốc Xã vì đã bi Đức quốc xã cái trị tàn ác, nếu có ai nói “ông Hitler tốt lắm” thì tôi nghĩ chắc người đó sẽ không còn cái răng ăn cháo!!

 

Bàn về quyền tự do ngôn luận như trên sẽ có thêm một số vấn đề, theo tôi biết người Mỹ không chấp nhận chủ nghĩa Cộng Sản và chủ nghĩa Quốc Xã vì những lý do như sau:

- Khi ra phỏng vấn phái đoàn tại Sài Gòn để đi tỵ nạn sang Hoa Kỳ như chúng tôi cách đây hơn 20 năm, người nhân viên Mỹ bảo chúng tôi dơ tay tuyên thệ: Tôi không nghiện sì ke ma túy, tôi không phải là đảng viên Cộng Sản.

 

- Khi thi vào Quốc tịch Mỹ, trong bảng những câu hỏi có hai câu: bạn có phải là đảng viên Cộng sản không? Bạn có phải là đảng viên Quốc Xã không?

 

Dĩ nhiên ai cũng phải nói không, ví nói có không những không được vào Quốc tịch mà còn bị FBI hỏi thăm sức khỏe là khác.

 

- Khoảng mười năm trước FBI có đăng thông báo nhờ người tỵ nạn giúp đỡ tố cáo Cộng Sản nằm vùng để họ bắt, họ cho biết nay nhiều đảng viên CS đã xâm nhập vào Mỹ hoạt động, dọa nạt người tỵ nạn.

 

- Người Mỹ đã cho lập tượng đài tưởng niệm nạn nhân CS, họ đã chính thức xác nhận chế độ CS đã tàn sát 100 triệu người trên thế giới.

 

Ngày thứ ba 12 tháng 6 năm 2007, Tổng thống Bush đã tham dự lễ khánh thành Tượng đài Tưởng niệm nạn nhân Cộng Sản (Victims of Communism Memorial) tại Hoa Thịnh Đốn.Trong bài diễn văn Tổng thống Bush cho biết ý thức hệ CS đã tiêu diệt khoảng 100 triệu người vô tội gồm cả đàn ông, đàn bà và trẻ nít (Communism, an ideology that took the lives of an estimated 100 million innocent men, women and children).

 

Tóm lại Hoa Kỳ không chấp nhận chế độ CS và Quốc xã và kết án hai chế độ này hiện thân của sự tàn ác chống nhân loại. Họ cũng đã xếp CS vào hàng tệ đoan xã hội ghê tởm ngang với xì ke ma túy như đã nói trên.

 

Hoa kỳ vẫn coi Cộng sản là kẻ thù mặc dù có bang giao với CS.

 

Từ những yếu tố trên sẽ nẩy sinh ra những thắc mắc, tôi không rành về luật, xin các vị biết rõ hơn giải thích dùm. Hoa Kỳ không chấp nhận chế độ CS, như vậy báo chí tại đây có quyền đăng bài tuyên truyền cho CS không? có được chửi Đế quốc Mỹ là thực dân mới không?

 

Ngoài ra tôi cũng thắc mắc một điểm nữa, những người vào Mỹ theo diện bảo lãnh và lấy Việt Kiều thì không nói chi, còn vào Mỹ, ở Mỹ theo diện tỵ nạn thì có được quyền ủng hộ CS, thân CS hoặc có cảm tình với CS không?

 

 Nếu có bằng cớ cụ thể có bị đuổi về nước không vì khi xin tỵ nạn anh khai là bị CS đàn áp, nay anh khen CS tốt, ủng hộ CS… tức là trước đây anh đã khai gian, anh là tỵ nạn giả, tỵ nạn zổm. Cái này mình thí dụ như vậy thôi chứ không có ác ý, tôi chỉ nêu để xin các bạn hiểu hiết hơn giải thích dùm thôi!

 

Vấn đề nóng bỏng này thu hút sự chú ý của nhiều người, mấy anh Vẹm, mấy anh cò mồi thừa cơ nước đục thả câu nhẩy vào ăn có, được thể la làng ầm ĩ trên các diễn đàn nào là tại Cộng đồng VN Hải ngoại từ 37 năm qua không có tự do báo chí mà chỉ có một chiều. Nào là Cộng đồng Hải ngoại bịt miệng nhà báo, chà đạp quyền tự do ngôn luận hơn CS..vân vân và vân vân.

 

Nghe mà phát ớn xương sống, nhiều người tỵ nạn nơm nớp sợ bị các anh cò mồi, các anh nằm vùng thưa ra tòa vì tội chà đạp quyền tự do ngôn luận!! những người yếu bóng vía ai nấy sợ xanh mặt vì sắp phải vác chiếu ra tòa, khiếp quá!

 

Sự thực người Việt tỵ nạn có bịt miệng ai đâu?

 

Có quyền hành gì mà bịt miệng người ta, họ chỉ biểu lộ sự phẫn uất phản đối những lời nhục mạ họ thôi, họ có quyền phản đối ầm ĩ, biểu tình ầm ĩ khi bị nói xấu như câu dưới đây

chỉ có đội quân xâm lược Mỹ và bè lũ Việt gian tay sai của Mỹ là thất thủ, là mất miền Nam, mất Sài Gòn, còn dân tộc Việt Nam, cả Nam lẫn Bắc là người thắng trận, thu giang sơn về một mối, chấm dứt ách thống trị của thực dân mới”

Chửi cha người khác thì họ có quyền chống đối, đơn giản vậy thôi, không lẽ tại xứ tự do họ không được quyền chống đối, biểu tình, phản ứng?

 

 Người Việt tỵ nạn đã từng là nạn nhân của chế độ, đã từng chạy trốn chế độ CS rất gian khổ có quyền chống đôi chế độ mà họ đã không chấp nhân sống chung, thế thôi. Nếu nói Cộng đồng VN bịt miệng nhà báo thì lại phạm cái tội vu cáo.

 

Phải công nhận mấy anh Vẹm vừa đánh trống vừa ăn cướp tài thiệt, một mặt các anh bịt miệng bóp cổ các nhà tranh đấu dân chủ trong nước le cả lưỡi ra, một đằng các anh thò tay ra Hải ngoại định bóp cổ bọn Ngụy không cho chúng phát ngôn phản động, nói xấu chính sách đảng và nhà nước, chống đối chế độ CS…. Hay thiệt!

 

Trong bài viết của một ông giáo sư như trên có nói mọi người tại Hoa Kỳ có quyền phát biểu tư tưởng của mình, dù lời nói ấy có chối tai người nghe tới đâu chăng nữa vì đó là tự do ngôn luận.

 

Theo tôi nghĩ những người thích nói những lời chối tai cả một tập thể thì chẳng có gì đáng khen cả mà ta cần phải giúp đỡ đưa họ vào nhà thương Biên Hòa điều trị cho hết bệnh. Nói những cấu chối tai cho cả một tập thể tức là tâm trí có vấn đề rồi.

 

Rất nhiều người tại Hải ngoại có cảm tình với CS, khen CS hoặc tuyên truyền cho CS nhưng lại không có ai chịu về nước sống với CS vì “Ở Mỹ vẫn sướng hơn”, đơn giản vậy thôi. Họ đã đánh lừa chính cả bản thân họ, ngay cả những người thích CS khi về nước cũng đã mang theo cái bùa hộ mệnh đó là bằng Quốc tịch Mỹ.

 

Mặc dù chê chửi Đế quốc nhưng họ vẫn sống bằng sự che chở của Đế quốc thế không là hèn thì là gì?

 

Hồi xưa tại miền nam VN trước 1975 cũng vậy, nhiều người khen CS, có cảm tình với CS, thân CS nhưng chẳng có ai muốn về Bắc sống với CS cả, khen CS cho vui thì có chết chóc gì, nói zậy chứ không phải zậy.

 

Từ ngày 30/4/1975 Việt Cộng đưa rất nhiều năm vùng giả dạng tỵ nạn vào Mỹ để chờ thời cơ quậy phá, sau ngày Việt Cộng bang giao với Mỹ nhiều anh Vẹm hý hửng tưởng mình là bồ tèo với Mỹ tới nơi rồi, sắp được vào Tòa Bạch Ốc yết kiến Tông Tông tới nơi rồi. Mặc dù Hoa Kỳ đã bang giao với CS như Sô Viết trước đây trong thời kỳ chiến tranh lạnh, bang giao chỉ là ngoại giao nhưng Mỹ vẫn coi CS là kẻ thù.

 

Ngay cả cựu CS Nga bây giờ cũng vẫn không phải là bạn của Hoa Kỳ. Mặc dù nay Mỹ có bang giao với vài nước CS nhưng họ không coi đó là bạn mà có thể là thù, bang giao chỉ có tính cách ngoại giao, kinh tế.

 

Các anh Vẹm nằm vùng hồi xưa che mắt được Nha Cảnh sát Đô thành Sài Gòn nhưng nay không thể che mắt FBI được, với phương tiện tinh vi tối tân hiện nay không dễ gì qua mặt họ được. Bây giờ hòa bình không nói chi, trong trường hợp Mỹ có chiến tranh với CS, thí dụ Bắc Hàn hay Trung Quốc chẳng hạn thì sẽ là lúc họ sờ gáy các chú nằm vùng.

 

Các chú cứ yên chí đi, FBI sẽ không quên các chú đâu, khi ấy họ sẽ cho xe Mercedes đến tận nhà đón các chú vào Viện Dưỡng lão nghỉ mát!

© Trọng Đạt

© Đàn Chim Việt



 

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Lịch sử sắp sang trang

Nguyễn Gia Kiểng: Lịch sử sắp sang trang  

 

Lời Tòa Soạn Việt Luận: Trước khi ông Nguyễn Gia Kiểng, thường trực ban lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, sang thăm viếng Úc để tiếp xúc với các chí hữu và thân hữu vào hạ tuần tháng 10 này, bán tuần san Việt Luận, phát hành tại Úc, đã phỏng vấn ông Kiểng về một số vấn đề liên quan đến hiện tình và tương lai đất nước.

Việt Luận: Trong bài viết mới nhất “Bắt đầu một giai đoạn thay đổi dồn dập” đăng trên Việt Luận gần đây, ông nhận định Mỹ đã trở lại Biển Đông và lưu ý các lực lượng dân chủ VN về khúc quanh quan trọng này. Có dấu hiệu nào cho thấy Mỹ trở lại Biển Đông cũng sẽ là Mỹ trở lại Việt Nam?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Mọi quan sát viên đều có thể thấy là Mỹ đang tăng cường nhanh chóng sự hiện diện trong vùng với sự đồng tình của các nước ASEAN, đặc biệt là Việt Nam.

Có những sự kiện tuy nhỏ nhưng đặc biệt đáng chú ý như việc Mỹ sắp họp với bốn nước hạ lưu sông Mê Kông - Việt Nam, Lào, Campuchia và Thái Lan - đang khốn khổ vì Trung Quốc xây các đập giữ nước trên thượng nguồn. Mỹ hoàn toàn không có quyền lợi quốc gia nào trên sông Mê Kông. Mỹ chỉ gặp để nghe các nước này trình bày những bức xúc và yêu cầu của họ.

Bốn quốc gia này cần Mỹ vì bị Trung Quốc "cướp nước". Một chỉ dấu khác cũng khá rõ ràng là những lời tuyên bố của các quan chức Trung Quốc. Họ không giấu sự tức giận, họ nói thẳng ra là Việt Nam đang muốn dựa vào Mỹ để chống họ, và họ hăm dọa.

Về phía Mỹ thì ngoại trưởng Hillary Clinton dõng dạc tuyên bố Mỹ đã trở lại Đông Nam Á. Nhưng đối với Mỹ trở lại Đông Nam Á chỉ có nghĩa là trở lại Việt Nam mà thôi vì họ chưa hề ra đi và vẫn còn hiện diện rất mạnh trong vùng. Năm nước chính trong vùng - Indonesia, Thái Lan, Mã Lai, Singapore và Philippines - đều đã là những đồng minh thân thiết của họ.

Tiến trình sáp lại với Mỹ và tách dần khỏi ảnh hưởng Trung Quốc của chính quyền CSVN thực ra đã bắt đầu từ gần hai năm nay, chính xác là từ ngày 31-12-2008 khi Việt Nam và Trung Quốc cắm xong mốc biên giới trên đất liền, từ đó Việt Nam được giải tỏa khỏi đe dọa bị gặm nhấm đất đai; nó đã đạt tới cao điểm trong tháng 7 vừa qua với Diễn Đàn Khu Vực ASEAN tại Hà Nội.

Việt Luận: Nhiều người lo ngại rằng một khi sáp lại với Mỹ, để phòng ngừa điều mà họ gọi là "diễn biến hòa bình" CSVN sẽ gia tăng đàn áp lực lượng dân chủ VN hoặc sẽ tung ra nhiều đòn chính trị hoả mù khác để kiềm chế hoặc vô hiệu hóa phong trào dân chủ. Ông nghĩ sao về sự lo âu này?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Không nên sợ chính quyền CSVN gia tăng đàn áp. Họ không hề nương tay với đối lập dân chủ Việt Nam cho tới nay.

Họ đã hành động ở mức hung bạo nhất mà họ có thể làm. Họ không thể gia tăng hơn mức độ đàn áp. Trái lại càng sáp lại với Hoa Kỳ và phương Tây thì họ càng phải giảm bớt sự thô bạo.

Nên lưu ý một nhượng bộ quan trọng gần đây của Hà Nội: theo ông Phạm Gia Khiêm, từ nay vấn đề nhân quyền tại Việt Nam được coi là một vấn đề để thảo luận giữa Mỹ và Việt Nam.

Như thế từ nay, Hà Nội sẽ phải trả lời về những vi phạm nhân quyền chứ không thể ngụy biện xấc xược rằng đó là một vấn đề nội bộ của Việt Nam như trước nữa.

Áp lực của Mỹ, và các nước phương Tây nói chung, đối với Việt Nam về vấn đề nhân quyền chắc chắn là sẽ phải gia tăng dù chính quyền các nước đó có muốn hay không bởi vì dư luận, báo chí, các tổ chức nhân quyền, nói chung là xã hội dân sự, sẽ buộc các chính quyền của họ phải can thiệp mạnh hơn cùng với sự gia tăng hợp tác.

Điều đáng lo ngại hơn nhiều là những đòn chính trị hỏa mù. Nhiều nhân vật và tổ chức đối lập cuội sẽ được chính quyền cộng sản đạo diễn, đánh bóng và tung ra trong mục đích đánh lừa dư luận để chiếm đoạt cuộc vận động dân chủ hay ít nhất biến môi trường dân chủ thành một chợ trời nhốn nháo.

 Cho đến nay tuyệt đại đa số những người đấu tranh cho dân chủ tại hải ngoại tỏ ra rất ngây thơ, họ có thể bị mắc lừa một cách quá dễ dàng.

Việt Luận: Xin cho một vài thí dụ cụ thể?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Đảng Nhân Dân Hành Động là một thí dụ. Đảng này được công an lập ra năm 1991 theo sáng kiến của ông Võ Văn Kiệt sau khi Hà Nội ký hiệp định Paris cam kết rút khỏi Campuchia. Nó ngụy trang dưới bộ mặt của một tổ chức đối lập, mục đích của nó là xâm nhập hàng ngũ đối lập, đặc biệt là để phát giác và triệt tiêu những phần tử chống đối tại Campuchia. Đảng này được thành lập một cách rất lộ liễu, thí dụ như toàn bộ giáo chức trung học tỉnh Vĩnh Long được mời và bị làm áp lực buộc phải tham gia. Mọi tổ chức đấu tranh nghiêm chỉnh với ít nhiều cơ sở trong nước đều có thể nhận ra ngay.

Tuy vậy đảng này đã đưa rất nhiều người đối lập thực sự vào tù và mỗi lần như vậy nó còn khoe khoang như là những thành tích chống cộng. Năm 2005, nghĩa là 14 năm sau, khi ông Hoàng Minh Chính trong tình trạng sức khỏe nguy kịch được đảng này đưa ra nước ngoài với ý đồ lợi dụng uy tín của ông để gom thâu và lố bịch hóa phong trào dân chủ, rất nhiều nhân sĩ và tổ chức đối lập đã tấp nập đến ủng hộ. Thật đáng buồn.

Cũng may âm mưu này không thành vì nó được thực hiện một cách quá vụng về. Sau khi anh Nghiêm Văn Thạch, một thành viên Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, lên tiếng tố giác, nhiều người vẫn không tin, thậm chí còn cho rằng THDCĐN đã chụp mũ và vu cáo.

Tuy vậy đảng cộng sản đã hiểu là lá bài đảng Nhân Dân Hành Động đã bị lật tẩy và ngay sau đó họ khai tử đảng này. Họ sẽ tung ra những con bài khác và cũng sẽ vẫn có nhiều người mắc lừa.

Nhiều người hiện nay vẫn còn đề cao Nguyễn Tiến Trung như một thanh niên dũng cảm đã dám thách đố chính quyền cộng sản vì lý tưởng dân chủ mà không biết rằng anh Trung là đảng viên đảng Nhân Dân Hành Động và thành lập Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ theo lệnh của đảng này.

Chúng ta có thể và phải bênh vực Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức vì họ đã bị xử án tù một cách thô bạo nhưng phải biết họ là ai. Còn nhiều trường hợp khác.

Câu hỏi phải được đặt ra là tại sao có những người hoạt động chính trị mà không cần có thông tin nào cả và khi được thông tin thì cũng không muốn nghe? Đó là vì họ chỉ muốn làm những việc sôi nổi để có được chút tiếng tăm chứ không thực sự muốn đóng góp cho thắng lợi của dân chủ. Những người đấu tranh thực sự không hành xử như thế.

Việt Luận: Giáo sư Úc Carlyle Thayler, chuyên viên về vấn đề Á châu của đại học ANU, nhận định CSVN chỉ muốn lợi dụng sự trở lại của Mỹ trên Biển Đông để được sống yên thân hoà bình với Trung Cộng. Theo ông liệu CSVN có thể khéo léo đu dây chính trị giữa Mỹ và Trung Quốc để tồn tại được không?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Ông Thayler nhận định đúng. Đảng CSVN chỉ muốn lợi dụng Mỹ để có thể theo Trung Quốc một cách thoải mái. Chắc chắn là họ muốn đi với Trung Quốc chứ không muốn đi với Mỹ.

Đứng trên quan điểm dân tộc thì làm bạn với Mỹ có tất cả mọi cái lợi trong khi đi theo Trung Quốc chỉ có thiệt thòi và thiệt thòi, nhưng đó không phải cách nhìn của ban lãnh đạo cộng sản. Ưu tư của họ là duy trì độc quyền lãnh đạo của đảng. Quần chúng Việt Nam có một câu nói nôm na mô tả tình trạng của đảng cộng sản là "đi với Mỹ thì mất đảng, đi với Tàu thì mất nước". Lập trường của những người lãnh đạo đảng cộng sản là chẳng thà mất nước chứ không mất đảng.

Điều họ muốn là gia tăng quan hệ với Mỹ để xuất khẩu được thật nhiều hàng hóa sang Mỹ và được Mỹ che chở trước sự uy hiếp của Trung Quốc nhưng vẫn chống Mỹ và thân Trung Quốc để duy trì chế độ độc tài toàn trị. Nhưng muốn được như thế thì nước Mỹ phải rất khờ khạo, điều này rất xa sự thực. Mặt khác chính Trung Quốc cũng không chấp nhận để Việt Nam tăng cường quan hệ với Mỹ, họ muốn Việt Nam phải hoàn toàn tùy thuộc họ.

Cần lưu ý rằng người Trung Quốc nói chung, chính quyền cũng như đối lập, giống nhau ở chỗ họ rất ít hiểu biết về thế giới và có một cái nhìn lệch lạc như nhau về Việt Nam. Những người đối lập dân chủ Trung Quốc mà tôi đã gặp cũng nói một cách vô tư rằng Việt Nam trước đây là một tỉnh của Trung Quốc bị Pháp chiếm đoạt.

Trong cách nhìn đó Bắc Kinh coi việc Hà Nội quan hệ với Mỹ như hành động ngoại tình của một cô vợ bé và không thể chấp nhận. Chính sách đu dây của Hà Nội không thể kéo dài vì muốn như thế thì Mỹ phải rất khờ khạo và Trung Quốc phải không là Trung Quốc.

 Lý do khiến nó phải chấm dứt ngay là những áp lực nội bộ đến từ chính xã hội Việt Nam và đa số đảng viên cộng sản. Thời gian và các biến cố đã làm công việc của chúng và có một cái gì đó đã chín muồi.

Bắc Kinh đã quá tham lam và xấc xược đến nỗi không còn người Việt Nam nào chịu đựng được nữa, sự phẫn nộ đã lên quá cao, chính sách qụy lụy Trung Quốc có thể gây bùng nổ ngay trong nội bộ đảng. Tình hình có thể tóm tắt như thế này: Trong hai mươi năm qua ban lãnh đạo cộng sản đã phải nhẫn nhục theo Trung Quốc để kéo dài chế độ, ngày nay họ phải chấm dứt sự quỵ lụy đó để tránh một sự sụp đổ tức khắc.

Tôi có hai người bạn đều là những chuyên gia chính trị cao cấp vừa về Việt Nam nghiên cứu và tiếp xúc trong một thời gian khá dài. Họ đều nhận định một điều là sự phẫn nộ đối với Trung Quốc đã lên rất cao ngay trong môi trường đảng viên, cao đến nỗi không còn một lãnh tụ nào dám tỏ ra thân Trung Quốc. Thời gian đu dây đã chấm dứt.

Việt Luận: Tại sao Hà Nội cứ cố bám vào Bắc Kinh trong hai mươi năm qua dù bị nhiều thiệt thòi và mất mát?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Ý thức hệ quyết định chính sách đối ngoại. Dù thù ghét nhau đi nữa người ta vẫn dễ liên kết với nhau khi có cùng một cách suy nghĩ và hành xử. Ngược lại kết thân với một nước có chế độ chính trị khác hẳn mình chẳng khác gì nhìn nhận rằng cái ngược lại với chủ nghĩa của mình cũng hay, và khi nước đó lại hơn hẳn mình về mọi mặt thì quan hệ hợp tác là một sự lố bịch hóa hàng ngày cho chế độ.

Hơn thế nữa trong giao tiếp hàng ngày còn phải chấp nhận, thậm chí chính mình phải làm, những điều trái ngược với bản chất của chế độ. Trong chính trị, ý thức hệ quyết định chính sách đối ngoại cũng như nhạc quyết định điệu nhảy trong khiêu vũ. Không thể để nhạc Valse rồi nhảy Rock.

Khi phải chấp nhận sáp lại với Mỹ và tách rời khỏi quỹ đạo Trung Quốc những người lãnh đạo cộng sản cũng biết rằng chế độ phải cáo chung. Họ phải thay đổi định hướng vì nếu không sự cáo chung còn đến nhanh hơn, một cách dữ dội hơn.

Việt Luận: Sau Diễn Đàn Khu Vực ASEAN Hà Nội đã cử Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng, được biết là một nhân vật hắc ám thân Trung Quốc, sang Bắc Kinh cam kết lập trường "ba không". Phải chăng chính quyền CSVN vẫn còn hy vọng có thể tiếp tục chính sách đu dây?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Chuyến đi của ông Nguyễn Chí Vịnh có lý do của nó. Ngay cả một chính quyền dân chủ thực sự cũng không có lý do nào để không tìm cách sống chung hữu nghị với Trung Quốc miễn là quyền lợi quốc gia không bị xâm phạm. Có thể là Bắc Kinh không hài lòng với những lời giải thích của ông Vịnh nhưng ít nhất Hà Nội cũng đã nói lên được với thế giới lập trường hữu nghị của mình, nếu sau này không may xảy ra xung đột thì đó không phải là ý muốn của Việt Nam. Tuy vậy ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam thừa biết là không thể đu dây được nữa.

Cái vòng luẩn quẩn của Hà Nội là nếu không được Mỹ yểm trợ thì sẽ bị Bắc Kinh uy hiếp, do đó phải thân thiện với Mỹ, nhưng như thế Trung Quốc lại càng bực bội và gia tăng áp lực khiến Việt Nam lại càng cần Mỹ hơn, cuối cùng thì thế đồng minh với Mỹ để đương đầu với Trung Quốc là không tránh khỏi, do chính sách bá quyền thượng quốc của Bắc Kinh. Người ta có lý do để nghĩ rằng chuyến đi Trung Quốc của ông Vịnh sẽ không làm dịu bớt sự bực tức của Trung Quốc.

Trước hết là do vai vế của ông Vịnh. Ông không phải là một nhân vật cao cấp, ông chỉ là một thứ trưởng và không phải là ủy viên ban chấp hành trung ương ĐCSVN. Gửi một nhân vật với cấp bậc như vậy sang gặp Bắc Kinh không chứng tỏ một sự kính trọng đặc biệt. Ông Vịnh cũng chỉ nhắc lại ba cái KHÔNG rất hiển nhiên: Việt Nam không liên minh quân sự với một nước nào, không cho nước nào đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam vả không dựa vào một nước nào để chống một nước khác.

Trên thực tế trừ Trung Quốc không nước nào muốn liên minh quân sự với Việt Nam cả và cũng chỉ có Trung Quốc có thể có ý muốn đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam mà thôi. Cả ba cái KHÔNG này đều nhắm vào Trung Quốc chứ không nhắm vào Mỹ.

Cũng nên lưu ý một điều: ông Vịnh và Tổng Cục 2 (TC2) bị nhiều thù ghét vì TC2 được nhìn như là dụng cụ của hai ông Đỗ Mười và Lê Đức Anh để kiểm soát đảng cộng sản, nhưng thực ra TC2 không có ân oán gì với những người dân chủ cả. Không phải TC2 đem bọn côn đồ tới hành hung giáo dân Tháí Hà hay phật tử Tiếp Hiện, cũng không phải TC2 còng tay, vu cáo, giải tòa và giam giữ những người dân chủ.

Việt Luận: Các phe phái đối nghịch trong ĐCSVN đang vận động hậu thuẫn bằng cách triệt hạ uy tín nhau, nhưng hình như ông Trương Tấn Sang vẫn chưa bị kể tội. Vậy Trương Tấn Sang có thể là nhân vật tương lai? Trương Tấn Sang là ai và nhân vật này có đủ uy tín để lãnh đạo đảng CSVN đương đầu với giai đoạn biến chuyển dồn dập này không?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Ông Trương Tấn Sang không bị đả kích vì ông ấy không tỏ ra muốn tranh chức tổng bí thư và hiện nay cũng không được nhìn như một người có nhiều triển vọng trở thành tổng bí thư. Hai người đang dẫn đầu trong cuộc tranh giành chức tổng bí thư là Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng.

Ông Dũng mạnh nhất nên cũng bị tố giác nhiều nhất. Những vụ Vinashin, Bôxít Tây Nguyên, Đường Sắt Cao Tốc đều có trách nhiệm của ông Dũng và đều có tác dụng làm mất uy tín của ông. Một nhân vật khác cũng bị thiệt hại uy tín nhiều trong các vụ này là ông phó thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng người ủng hộ ông Dũng và có tham vọng giữ chức vụ thủ tướng nếu ông Dũng trở thành tổng bí thư.

Đang có một liên minh chống lại ông Nguyễn Tấn Dũng trong đó ít hay nhiều ông Trương Tấn Sang có tham gia một cách kín đáo. Ông Trương Tấn Sang thuộc phe Võ Văn Kiệt trước đây nhưng ông đã khéo léo thỏa hiệp được với phe Đỗ Mười – Lê Đức Anh khi ông Kiệt bị cô lập. Ông Sang là Thường trực Ban bí thư, trên nguyên tắc cao hơn chức thủ tướng trong cơ chế cộng sản, theo đó bộ chính trị quyết định, ban bí thư thi hành thông qua chính phủ, nghĩa là chính phủ chỉ là công cụ của ban bí thư để thực hiện những quyết định của bộ chính trị.

Tuy vậy trên thực tế ông Dũng lại mạnh hơn ông Sang vì ông có hậu thuẫn của hai ông thái thượng hoàng Đỗ Mười và Lê Đức Anh. Thế lực của ông Sang lại càng suy giảm sau khi ông bị phát hiện sử dụng nhóm Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức để tấn công ông Dũng nhân danh đối lập, qua đảng Dân Chủ. Ông Sang chỉ có thể trở thành tổng bí thư như một giải pháp thỏa hiệp trong trường hợp hai ông Đỗ Mười và Lê Đức Anh thấy không thể cứu được ông Dũng.

Việt Luận: Các phe phái trong đảng cộng sản khác nhau ở chỗ nào và tình hình Việt Nam sẽ thay đổi như thế nào nếu phe này hay phe kia thắng thế?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Một cách tóm lược ông Nguyễn Tấn Dũng được thế lực sau lưng hai ông Đỗ Mười và Lê Đức Anh ủng hộ, qua hai ông này ông cũng được Tổng Cục 2 yểm trợ. Lực lượng riêng của ông Dũng là thành phần tài phiệt đỏ được ông bao che và làm giàu chủ yếu nhờ tham nhũng. Trước mặt ông là một liên minh lỏng lẻo không có đồng thuận trên một dự án chính trị nào cả ngoại trừ lập trường chung là chống ông Dũng. Nhân vật điển hình của liên minh này là ông Nguyễn Phú Trọng một người thường lặp đi lặp lại lời kêu gọi kiên trì với chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.

Nét đậm nhất của đảng cộng sản trước thềm đại hội 11 là đảng rất cần một nhân vật kiệt xuất để đoàn kết đảng và áp đặt những thích nghi bắt buộc nhưng lại chỉ có những cấp lãnh đạo mờ nhạt, không thành tích, cá tính và thiếu tầm nhìn. Dù ông Dũng, ông Trọng, ông Sang hay bất cứ một ai khác làm tổng bí thư thì cũng sẽ chỉ là một tổng bí thư yếu, trong một bộ chính trị yếu và chia rẽ, do đó không ngăn chặn được đà phân hóa trong đảng.

Ngay từ bây giờ chúng ta có thể dự đoán là cương lĩnh của đại hội 11 sẽ không đưa ra được một thay đổi định hướng nào cả, trong khi không thay đổi trong một bối cảnh bắt buộc phải thay đổi tương đương với tự sát. Sự đào thải của chế độ cộng sản là điều chắc chắn, có thể đến ngay trong khóa 11 này, nghĩa là trước năm 2016. Tất cả vấn đề là nó sẽ diễn ra như thế nào và nhường chỗ cho cái gì.

Việt Luận: Trong lúc đảng CSVN đang chao đảo và sự bất mãn của quân dân Việt Nam lên đến cực điểm, tại sao phe đối lập vẫn không kết hợp được thành một tổng lực dân tộc để thay đổi lịch sử? CSVN quá mạnh hay lực lượng dân chủ quá yếu? Tại sao lại có mâu thuẫn này?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Đảng cộng sản không mạnh, trái lại nó đang rất bệnh hoạn, nhưng trước mặt nó lực lượng dân chủ cũng đang suy thoái một cách báo động. Thế hệ đối lập dân chủ cũ già đi và dần dần bỏ cuộc vì tuổi tác hoặc mệt mỏi trong khi thế hệ sau không tiếp nối vì không thấy có gì đáng để tiếp nối cả.

Thế hệ trước không để lại một tư tưởng chính trị có sức thuyết phục, cũng không để lại những cơ cấu tổ chức để đón tiếp và đào tạo tuổi trẻ cho lý tưởng dân chủ hoá đất nước, thậm chí ngay cả một phong cách hoạt động chính trị mà tuổi trẻ có thể tự hào giữa lúc họ đang bị chủ nghĩa thực tiễn cám dỗ. Cả hai bên đều đang yếu đi một cách nhanh chóng, nhưng sự suy yếu của đảng cộng sản đang lẽ phải là một khích lệ cho đối lập dân chủ thì nó lại diễn ra trong cảnh rã rượi thấy rõ của phong trào dân chủ.

Thật là đáng buồn, và phải nói thẳng là đáng xấu hổ. Nguyên nhân sâu xa của nghịch lý này là vì văn hóa chính trị của chúng ta sai và cho đến nay chưa có những tiếng nói đủ mạnh mẽ để bác bỏ nó.

Vì văn hóa đó chúng ta quan niệm làm chính trị là cốt để làm quan, nghĩa là tìm công danh cá nhân bằng những cố gắng cá nhân. Một mặt quan niệm này tự nhiên đưa đến cách hoạt động chính trị nhân sĩ, không tham gia một tổ chức nào cả, chỉ tìm cách tạo uy tín cá nhân cho mình với hy vọng là một khi đã có danh tiếng thì sẽ có ngày được tham chính. Mặt khác, với một quan niệm như vậy thì dấn thân chính trị không còn là một bổn phận đạo lý mà chỉ còn là chọn lựa của những người có tham vọng cá nhân.

Phải vất bỏ cái văn hóa chính trị bệnh hoạn này. Không thể xây dựng được gì cả với những con người chỉ có những tính toán cá nhân. Dấn thân chính trị không phải như vậy, nó là một cố gắng để đánh bại sự tồi dở và gian ác, để thay đổi cách tổ chức xã hội trong mục tiêu tôn vinh phẩm giá con người và đem lại phúc lợi tối đa cho mọi người.

Nó là một cuộc đấu tranh khó khăn vượt khả năng của mọi cá nhân nên đòi hỏi kết hợp trong một tổ chức. Mặt khác nó cũng là một cuộc đấu tranh cao cả và một bắt buộc của đạo đức khi đất nước không may lọt vào tay một tập đoàn tham bạo, như hiện nay.

Việt Luận: Trước những biến chuyển dồn dập hiện nay, để có một tập hợp dân chủ đủ mạnh để đối đầu với CSVN, cần phải có những điều kiện nào?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Cần ý thức rằng sẽ không có một cường quốc nào hay một thế lực quốc tế nào xóa bỏ chế độ độc tài và thiết lập dân chủ cho chúng ta cả. Bối cảnh quốc tế tuy thuận lợi nhưng đất nước có dân chủ hay không hoàn toàn tùy thuộc ở cố gắng của chúng ta. Cần hiểu rằng đấu tranh chính trị không bao giờ là đấu tranh cá nhân cả mà luôn luôn là đấu tranh có tổ chức. Chúng ta sẽ chỉ giành được thắng lợi cho dân chủ nếu có được một tổ chức dân chủ mạnh.

Mặt khác một tổ chức chính trị đúng nghĩa phải được quan niệm như là dụng cụ để thể hiện một tư tưởng chính trị và thực hiện một dự án chính trị. Như thế phải có một tư tưởng chính trị đúng đắn có thể vận dụng được trong một dự án chính trị cho Việt Nam. Dân chủ không chỉ giản dị là bầu cử tự do và tam quyền phân lập như nhiều người lầm tưởng, nó là thành quả của cả một dòng tư tưởng mãnh liệt kéo dài trong nhiều thế kỷ và vẫn còn đang tiếp tục. Đấu tranh để thay thế một chế độ độc tài bằng một chế độ dân chủ là một cuộc cách mạng tư tưởng lớn. Không phải bất cứ ai cũng có thể thành lập một tổ chức dân chủ. Quan trọng hơn, cần ý thức rằng mọi tổ chức đấu tranh chính trị, dù được quan niệm đứng đắn đến đâu cũng đều đòi hỏi những cố gắng xây dựng thông minh và kiên trì trong rất nhiều năm. Phải rất kiên trì.

Việt Luận: Úc châu có dân số người Việt ước lượng khoảng 250,000 người, có tỷ lệ thành đạt trên các mặt khoa bảng, nghề nghiệp chuyên môn và thương mại cao so với các sắc dân khác. Nhân chuyến Úc du tháng 10 sắp tới ông có lời kêu gọi gì với những người hằng quan tâm về VN ở đây không?

Ông Nguyễn Gia Kiểng: Do điều kiện địa lý đặc biệt của Úc, thanh niên Việt Nam tại đây, khác với tại Mỹ và Châu Âu, nắm vững tiếng Việt và văn hóa Việt không kém thanh niên trong nước, ngoài trình độ hiểu biết cao. Vì vậy khối người Việt tại Úc sẽ là sự hiện diện bền vững của căn cước Việt Nam tại nước ngoài khi phần lớn người Việt các nơi khác đã hội nhập sâu vào đất nước định cư.

 Tôi đánh giá cao khối người Việt tại Úc và tôi cũng đặt nhiều kỳ vọng. Với lòng kính mến, tôi muốn nói với các anh chị em quan tâm tới đất nước rằng, bằng cách này hay cách khác lịch sử sắp sang trang. Đất nước cần một tổ chức dân chủ mạnh để giành thắng lợi cho dân chủ và sau đó áp đặt những thay đổi hợp tình hợp lý. Giờ này đã quá muộn nếu chúng ta chỉ mới bắt đầu xây dựng một tổ chức như thế. Nên khởi hành từ những gì đã có, tiếp nối những cố gắng đã bỏ ra. Trừ khi các bạn tìm được một tổ chức dân chủ tốt hơn,

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên có thể là một điểm hẹn. Trong 28 năm qua, từ ngày thành lập, chúng tôi đã tạo dựng được một tư tưởng chính trị và qui tụ được một đội ngũ nòng cốt, hai yếu tố đòi hỏi nhiều thời giờ nhất. Cùng nhau chúng ta có thể thay đổi được lịch sử và dẫn đất nước vào kỷ nguyên dân chủ. Trong thời gian ở Úc vào hạ tuần tháng 10 này tôi hy vọng sẽ có dịp được trao đổi với nhiều bạn cùng chia sẻ niềm tin đó trong tinh thần không có ý kiến nào cấm nêu ra, không có đề tài nào cấm bàn đến.

Báo Việt Luận & Nguyễn Gia Kiểng

Sunday, July 29, 2012

PHÁ THÁNH GIÁ LÀ PHÁ ĐẠO.

 

            Kính thưa qúi vị,

Chắc qúi vị còn nhớ vụ VC triệt phá cây thánh giá trên Núi Thờ tại Đồng Chiêm đầu năm 2010.

Vào thời gian đó, tôi đã có bài phát biểu sau đây đăng trên hãng tin Công Giáo VietCatholic và trên các D Đ.

 Hôm nay, nhân tin Thánh Giá lại bị đập phá tại nghĩa trang công giáo Nghĩa Thành, Nghệ An, xin phổ biến lại một phần bài viết nói trên, hy vọng sẽ có ích cho công việc chung.

Vũ Linh Châu

 

           PHÁ THÁNH GIÁ LÀ PHÁ ĐẠO.

 

 Xin được đóng góp vài ý nghĩ về việc chính quyền Cộng sản Việt nam đập phá cây Thánh Giá tại Núi Thờ, giáo xứ Đồng Chiêm đêm 6 tháng 1 năm 2010.

Hy vọng sẽ giúp người đọc, nhất là những vị không cùng niềm tin Thiên Chúa giáo (Xin nhấn mạnh, Thiên Chuá giáo, chứ không phải Công giáo), hiểu được những diễn biến đã đang và sẽ xảy ra liên quan tới biến cố lịch sử này.  

... 

-         Biến cố này trầm trọng hơn các vụ tranh chấp đất đai trước đây tại Tòa Khâm sứ, tại Thái Hà, Tam Toà, Loan Lý, Vĩnh Long…gấp bội vì đó chỉ là những tranh chấp về một quyền lợi vật chất tầm thường mau qua chóng hết

 

-         Biến cố này cũng khác xa với các vụ triệt hạ, đập phá tượng Đức Mẹ tại Đồng Đinh và Bầu Sen trước đây. Qúi vị có thể hiểu được điều này dễ dàng khi nhớ lại cách trang trí trong một thánh đường công giáo. Người công giáo Việt nam nổi tiếng về  lòng sùng kinh Đức Trinh nữ Maria, nhưng tượng ảnh của Đức Mẹ chỉ được trưng bày tại bên cạnh, bên hông bàn thờ hay ngoài hang đá…Trái lại, thánh giá luôn luôn ngự trị tại nơi trang trong nhất, chính giưã giáo đường, ngay trên bàn thờ nơi linh mục cử hành thánh lễ hay trang trọng trên đỉnh cao nhất của tháp chuông giáo đường.

 

-  Có lẽ dễ hỉêu nhất về sự trầm trọng của biến cố này là khi chúng ta nhớ lại các hoạt cảnh trong phim ảnh tuống tich về việc cấm đạo ngày xưa tại nước ta. Quan quân thường lấy que củi làm thành một hình chữ thập rồi để cây thánh giá đó xuống đất. Người giáo dân được lôi ra pháp đình và họ có hai lưạ chọn : bước qua cây thánh giá này thì được tha ngay, được trắng án lập tức, trái lại nếu từ chối bước qua thánh giá là đòn vọt, là cực hình tra tấn, có khi là đầu lià khỏi cổ… Tóm lại bước qua thánh giá là bỏ đạo.

Vậy thì ĐẬP PHÁ THÁNH GIÁ LÀ PHÁ ĐẠO.

 

-         Người công giáo hiểu rất rõ điều này, nên khi giáo dân Đồng Chiêm dựng laị hai cây thánh giá bằng tre, người ta đã kéo lên hai lá cờ tang, lá cờ thường dùng trong các dịp ma chay tang lễ. Rồi trong thánh lễ buổi chiều cùng ngày, toàn thể giáo dân đã chit khăn tang… Cũng xin được lưu ý rằng đây là hành động hoàn toàn tự phát của giáo dân vì cha xứ hôm đó đang tham dự tĩnh tâm với Đức Tổng GM và các linh mục khác tại Hà Nội. (Tĩnh tâm, còn gọi là cấm phòng, thì phải tuyệt đối im lặng để suy tư về các sai sót trong qúa khứ và hoạch định chương trình cho tương lai. Do đó ngay cả trò chuyện với nhau cũng không được cho phép, nói chi tới việc liên lạc giao tiếp với người bên ngoài). Giáo dân tại Đồng Chiêm hành động tự phát như vậy vì mọi tín đồ Công giáo khắp nơi trên đất nước Việt nam và trên khắp thế giới đều ý thức như vậy. 

-                     Ở phần trên người viết có lưu ý rằng Thiên Chúa giáo chứ không phải Công giáo. Tại vì Thánh giá không phải chỉ được người Công giáo tôn trọng, mà Thánh giá còn được mọi tín đồ của chúa Giê Su, nghĩa là mọi hệ phái Tin Lành, mọi giáo hội như Anh Giáo, Chính Thống Giáo…trên toàn thế giới tôn thờ. Phá Thánh Giá là xúc phạm tới niềm tin thiêng liêng của dân chúng và chính phủ các quốc gia Nam Mỹ, Trung Mỹ, Bắc Mỹ, Âu Châu, Liên bang Nga… và trên khắp mặt đất

 

-         Riêng tại Hoa Kỳ, đi đâu chúng ta cũng thấy thánh đường, các thánh đường đó thuộc rất nhiều giáo hội khác nhau, nhưng tất cả đều có một cây Thánh giá ngự trị trên tháp chuông chót vót hay ở một nơi trang trọng nhất.

THÁNH GIÁ NÀY ĐÃ BỊ CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐẬP PHÁ TAN NÁT.

 ...

 

-         Tin tức cập nhật mới nhất cho thấy các suy luận trên đây có phần chính xác vì trên hầu hết các cơ quan ngôn luận ngoại quốc, cụm từ “phá Thánh giá” đã thường xuyên được nhắc tới trong các tiêu đế. Thí dụ: “Viêtnamese police attack Catholic parishioners in effort to destroy cemetery crucifix”. “Vietnam police tear gas, beat Catholics over cross”. “Xô xát vì thánh giá ở Đồng Chiêm”, “Công an…triệt hạ thánh giá trên Núi Thờ”

 

Xin mạnh dạn trình bày, hy vọng sẽ giúp độc gỉa theo dõi biến cố lịch sử trọng đại này một cách hứng thú và tường tận hơn.

 

Vũ linh Châu

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link