Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, August 10, 2012

Thầy giáo Đinh Đăng Định bị kết án 6 năm tù giam



THỨ SÁU, NGÀY 10 THÁNG TÁM NĂM 2012


Thầy giáo Đinh Đăng Định bị kết án 6 năm tù giam



Danlambao - Sáng nay, 09/08/2012, sau phiên tòa chóng vánh kéo dài 3 tiếng đồng hồ, Tòa án Nhân dân tỉnh Đắk Nông đã kết án thầy giáo Đinh Đăng Định bản án 6 năm tù giam. Phiên tòa diễn ra không có luật sư, không người tham dự. Thầy Định bị cáo buộc Tuyên truyền chống phá Nhà nước XHCN theo điều 88 Bộ luật hình sự.

Không phạm tội



Do gia đình không có điều kiện mời luật sư, thầy giáo Đinh Đăng Định tự đứng ra bào chữa trước tòa.



Khi được phát biểu, thầy Định cho rằng bản thân mình không làm điều gì sai, không hề phạm tội như cáo buộc của Viện kiểm sát. 



Phiên tòa sáng nay diễn ra tại trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Đăk Nông (Đường Lê Duẩn, phường Nghĩa Tân, thị xã Gia Nghĩa), chỉ có thân nhân và các nhân chứng được mời. Người dân không được vào tham dự, bên trong phòng xử đa số là công an.



Trong lời phát biểu sau cùng, thầy giáo Đinh Đăng Định tiếp tục khẳng định bản thân không làm điều gì vi phạm pháp luật, yêu cầu được thực thi công lý.



Bản án bỏ túi



Sau thời gian nghị án mau chóng, Tòa án Nhân dân Đắc Nông đã quyết định tuyên án thầy giáo Đinh Đăng Định 6 năm tù giam theo một bản án bỏ túi. Phiên tòa kết thúc lúc 12 giờ ngày 09/08/2012, màn hài kịch "xử án" kéo dài khoảng 3 tiếng đồng hồ.

Đây là một bản án nặng nề, mang tính chất đe dọa và trả thù những người đã can đảm đã lên tiếng nói đòi hỏi quyền tự do, dân chủ.

Thầy giáo Đinh Đăng Định sinh năm 1963, sống cùng vợ và ba cô con gái tại tổ 4, thị trấn Kiến Đức, huyện Đăk R’Lấp, tỉnh Đăk Nông. Hai cô con gái sau vẫn còn nhỏ, hiện đang đi học. Vợ thầy là cô Đặng Thị Dinh một mình lo toan cho cuộc sống gia đình và nuôi con ăn học.



Thầy Định bị bắt từ tháng 10/2011 và bị giam giữ từ đó đến nay. Trước khi bị bắt, thầy là giáo viên môn Hóa tại trường THPT Lê Quý Đôn. Từng tham gia hoạt động trong quân đội với quân hàm truy úy. Do bất đồng quan điểm với Đảng Cộng Sản, thầy rời khỏi quân đội và chuyển sang làm nghề giáo.



Trước đó, do sống tại Đắk Nông, chứng kiến sự tàn phá môi trường của dự án Bauxite, thầy giáo Đinh Đăng Định đã tích cực tham gia kêu gọi người dân ký tên phản đối. Hoạt động trên đã thu hút sự hưởng ứng của nhiều người dân địa phương, và cũng là nguyên nhân khiến thầy bị sách nhiễu.



Trong bài xã luận phản ánh quan điểm chính thức của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đăng trên VOA, Hoa Kỳ đã lên tiếng phản đối việc bắt giam và tố giác thầy Đinh Đăng Định về tội có những “hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước.”



Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ khẳng định: "Hoa Kỳ quan tâm đến chuyện bắt giữ ông Định vì những cáo buộc có liên quan đến các bài viết của ông trên mạng". 



Để hiểu rõ hơn về hoàn cảnh hiện nay của gia đình thầy giáo Đinh Đăng Định, bạn đọc có thể theo dõi bài viết Những đôi mắt cô đơn của tác giả Cà-phê Đắng đã đăng trên Danlambao.




Danlambao







Austerity's Cost: Abandoned Children in Europe


Austerity's Cost: Abandoned Children in Europe

By Holly Ellyatt | CNBC – 8 hours ago

 

Cái Giá Của Biện Pháp Thắt Lưng Buộc Bụng: Âu Châu Đem Con Bỏ Chợ

Khi cuộc khủng hoảng kinh tế của khu vực Âu Châu trầm trọng thêm cùng với biện pháp thắt lưng buộc bụng đã đưa tới hậu quả là, theo các cơ sở từ thiện địa phương, số lượng trẻ em và trẻ sơ sinh bị cha mẹ bỏ rơi gia tăng khắp Âu Châu.

 (Một cái giỏ để bỏ rơi trẻ em tại Hamburg, Đức)

Sự gia tăng số lượng trẻ em bị bỏ rơi khắp Âu Châu có thể nhìn thấy qua số lượng số lượng cái giỏ “baby hatches” hay hộp “box” nằm khắp nơi - mà các bậc cha mẹ không nuôi nổi con cái đã bỏ con vào đó rồi lén lút bỏ đi.

Hiện tượng này trước đây phổ biến trong thành phần di dân, nhưng nay lại lan rộng trong thành phần người bản xứ gặp khó khăn về tài chánh.

Hatche là một cái giỏ mà sensor sẽ hoạt động khi người ta bỏ em bé vào đó, hệ thống báo động sẽ vang lên để người ta tới nhặt em bé đi. Cho dù biện pháp này đã bị dư luận coi như vi phạm Hiệp Định Nhân Quyền của Âu Châu năm 1953 bao gồm 27 thành viên, nhưng 11 quốc gia vẫn  cho phép xử dụng biện pháp đem con bỏ chợ này "baby hatches" in operation, trong đó có Đức, Ý và Bồ Đào Nha.

Tại những quốc gia mà đặt con vào giỏ rồi đem bỏ chợ coi như phạm pháp thì số lượng trẻ em bỏ rơi tại bệnh viện, phòng khám bệnh và nhà thờ cũng gia tăng và tạo lo ngại cho các tổ chức từ thiện Âu Châu, Liên Hiệp Quốc và Ủy Hội Âu Châu là…những biện pháp thắt lưng buộc bụng và gia tăng cắt giảm chi phí xã hội đã là vật xúc tác cho việc bỏ rơi con cái.

Theo SOS Villages - một tổ chức từ thiện Âu Châu đang nỗ lực giúp các gia đình gặp khó khăn về tài chánh để không bỏ rơi con cái, thì nội năm ngoái thôi đã có 1200 trẻ em bị bỏ rơi tại Hy Lạp và 750 tại Ý, tức gấp đôi số lượng 400 tại Ý năm trước đó và từ 114 trẻ em tại Hy Lạp năm 2003.

Với chi phí nuôi nấng con cái gia tăng, ước lượng khoảng từ 20% -30% ngân sách gia đình cho một đứa con tại Âu Châu khiến nhiều gia đình gặp khó khăn về tài chánh.

Cơ quan SOS Villages báo cáo rằng tỉ lệ nhận con nuôi tại Hy Lạp và Ý gia tăng 20% trong hai năm qua- một sự gia tăng mạnh mẽ do hậu quả của kinh tế suy thoái.

George Protopapas- Giám Đốc Quốc Gia về thiện nguyện của phân bộ Hy Lạp nói rằng các bậc cha mẹ đang tối tăm mặt mũi để giữ mái nhà che mưa nắng và giờ thì chỉ còn cung cấp nổi cho con cái quần áo và miếng ăn mà thôi. Ô. Protopapas kể ra trường hợp của một em bé 4 tuổi bị mẹ bỏ rơi ở một nơi giữ trẻ với dòng chữ: “Tôi sẽ không tới đón Anna ngày hôm nay vì tôi không còn khả năng nuôi nó. Xin làm ơn chăm sóc cháu cẩn thận. Thành thật xin lỗi.” Cũng theo Ô. Protopapas, cơ quan thiện nguyện không rõ con số chính xác trẻ mồ côi vì kinh tế là bao nhiêu nhưng trong những năm tới sẽ có nhiều trường hợp như thế này, ông nói “Năm ngoái cơ quan SOS Greece ghi nhận số đơn xin trợ cấp đủ loại gia tăng 150% với lý do khó khăn tài chánh và 87% người nộp đơn là Hy Lạp.” Số liệu từ cơ quan thống kê Hellenic cho thấy 27.7% người dân Hy Lạp đang lâm cảnh khốn khó. Ô. Protopapas nói thêm “Giờ đây hầu hết trường bỏ rơi con cái thuộc tầng lớp nghèo khó. Còn tầng lớp trung lưu cũng đang bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng và họ sẽ là nạn nhân trong hai năm tới. Họ rất cần trợ cấp để sinh tồn.” Bạn đồng nghiệp của Protopapas là Stergios Sifnios- Giám Đốc Xã Hội tại SOS Villages đã nói với đài truyền hình CNBC rằng trong 30 năm làm việc cho cơ quan thiện nguyện ông chưa thấy cuộc khủng hoảng xã hội nào tương tự như vậy từ đó khiến ông nghĩ rằng tình thế sẽ còn thê thảm hơn nữa , Ô. nói “ Chúng tôi thật sự lo sợ trong tương lai chúng ta sẽ thấy một con số lớn gia đình không sao nuôi nổi con cái vì những khó khăn như thế này. Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống đó và chính quyền cần phải tiếp tục tài trợ cho những cơ quan phục vụ phúc lợi xã hội. Chính quyền cần ngưng giảm thiểu các dịch vụ trợ cấp xã hội do những biện pháp thắt lưng buộc bụng.”

Theo báo cáo của EC, 116 triệu người và 20.5 % trẻ em đang có nguy cơ nghèo đói tại Âu Châu vào năm 2012. Hãng CNBC đã liên lạc với văn phòng Ủy Hội Đặc Trách Xã Hội là nơi hoạch định chính sách nhưng không có ai trả lời. Một chương trình do EU tài trợ gọi là Daphme được giao trọng trách lượng giá những trẻ em nào có thể gặp nguy cơ nhiều nhất và phúc trình cho thấy sự bất ổn kinh tế của gia đình là yếu tố chính làm gia tăng số trẻ em bị cha mẹ bỏ rơi. “ Rất nhiều yếu tố đóng góp vào việc trẻ em phải lìa bỏ gia đình. Cuộc khảo cứu cho thấy những yếu tố chính là những điều kiện sinh sồng hằng ngày chẳng hạn như sự nghèo khó, cha mẹ thất nghiệp, không có lợi tức hoặc lợi tức thấp, thiếu thốn vật chất và điều kiện sinh sống thấp.”

            Theo Giáo Sư Kevin Browne của Institute of Work, Health & Organizations tại  Nottingham University và cũng là một trong tác giả của bản báo cáo Daphme thì khi kinh tế tồi tệ thì nhân quyền của trẻ em ở Âu Châu lâm nguy, “ Trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ là thành phần có nguy cơ bị bỏ rơi nhiều nhất trong số trẻ em bị bỏ rơi ở Âu Châu, nhất là với tình hình kinh tế như thế này.” Ông nói thêm “Điều 7 của Công Ước Liên Hiệp Quốc về Quyền Hạn Của Trẻ Em quy định rằng trẻ em có quyền được biết ai là cha mẹ nó và được chăm sóc bởi cha mẹ nó. Khi trẻ em bị bỏ rơi thì quyền này bị xâm phạm”.

Bản dịch của Đào Văn Bình

 

 

Cần phải lưu ý những bài viết của Việt cộng từ trong cho đến ngoài nước


Cần phải lưu ý những bài viết của Việt cộng từ trong cho đến ngoài nước

Châu Văn Thịnh

“Có nên giữ bốn tốt, và 16 chữ vàng”, hoặc: “Có nên cho Mỹ vào vịnh Cam Ranh hay không? – Có nên sửa hiến pháp ?...”.

Chúng ta, những người Việt Quốc Gia chống cộng thật sự, thì không bao giờ đề cập đến “có nên” thế này, thế khác đối với đảng Cộng sản Việt Nam; bởi vì, chuyện ấy, là chuyện của những tên đang nằm trong đảng Việt cộng và Tầu cộng, bọn chúng muốn giữ, hay muốn làm bất kể chuyện gì, thì cũng không hề mắc mớ gì đến chúng ta. Bởi vì cái điều chúng ta cần phải làm, là làm sao để triệt tiêu cho bằng hết cái đảng đã và đang bán nước, buôn dân, hiện đang cai trị gần chín mươi triệu đồng bào tại Việt Nam.

Chúng ta, cũng cần phải ghi nhớ, một khi đảng Cộng sản Việt Nam bị tiêu diệt hoàn toàn rồi, thì tất nhiên, tất cả bọn giặc Tầu đều phải lo cuốn gói chạy cho thật nhanh ra khỏi đất nước của chúng ta, nếu chúng không muốn vùi thây trên đất Việt!

Chính vì những lẽ đó, nên chúng ta cần phải lưu ý đến những bài viết có những nội dung như vừa kể, chúng ta đừng thờ ơ mà vội vàng “ôm lấy” những bài viết nầy; bởi vì bọn Việt cộng đã và đang tìm nhiều cách để đánh trống lảng, để cho mọi người phải quên đi hết những hành vi tàn ác của chúng đối với những người dân cô thế, thấp cổ bé họng hiện ở trong nước. Đặc biệt nhất là tội bán nước, dâng biển cho lũ giặc Tầu; mà bằng chứng, là chúng đã bán dần từng phần đất của đất nước như: Cam Ranh, Hải Phòng, Ninh Thuận, Bình Dương… cũng như những hành động dã man đối với những người dân lương thiện, từ vụ Tiên Lãng, Hải Phòng, Văn Giang, Vụ Bản... Do đó, chúng đã tìm nhiều cách khác nhau để mọi người đừng chống ngay vào đảng CS, mà chỉ biết chống theo cái kiểu vòng vòng, quanh quẩn chỉ ở cái “thủ đô tỵ nạn” nầy, cộng với những bài viết, mà có người đã xem như là “có ý tưởng hay” như đã kể ở trên.

Những màn đánh trống lảng này, đã và đang diễn ra ở khắp nơi, theo từng thời điểm, qua nhiều cách trình diễn hơn là thực tế. Chúng ta đừng quên rằng, mỗi ngày chúng ta cứ chạy theo những màn trình diễn chống cộng qua những cách đó, thì bọn Việt cộng chúng mừng vui biết mấy, vì thấy chúng ta đã quên mất kẻ thù chung của dân tộc chính là cái đảng Cộng sản Việt Nam.

Những sự thật đáng buồn đó, có lẽ nào không một người nào nhận thấy, mà cứ nhắm mắt làm ngơ, không chịu nhìn về quê hương, để thấy đồng bào đang sống trong những cảnh lầm than, đói khổ, kềm kẹp; trong khi đó, bọn cầm quyền và gia đình, bè đảng của chúng thì sống trên sự giàu sang tột bực cao sang?!

Xin những người đang cầm bút đấu tranh, hãy cùng suy nghĩ, cùng nhìn về quê Cha, đất Tổ, để rồi hãy cùng nhau viết lên những bài viết thật chính xác về những bằng chứng bán nước, buôn dân, đày ải đồng bào, tiêu diệt tôn giáo của đảng Cộng sản Việt Nam, để cho những người đang ngày đêm muốn đấu tranh; đặc biệt, là giới trẻ tại quốc nội, họ sẽ có được những thông tin thật chính xác theo kịp với thời sự hiện nay, theo từng ngày, từng giờ, để họ có thể cùng nhau đứng lên đập tan mưu đồ dâng bán nốt những phần đất còn lại của đất nước và làm nên lịch sử.

Nên nhớ, lịch sử của nước Việt, không bao giờ có “bốn tốt, 16 chữ vàng” khốn kiếp đó. Chúng ta không cần phải nhắc đến, vì những chữ đó, là của giữa hai đảng Việt cộng và Tầu cộng, chứ không hề dính dáng với tất cả những người dân đứng ngoài hai cái đảng cướp côn đồ, tàn ác này. Vì vậy, những kẻ viết những bài có nội dung này, chắc chắn là của đảng CS. Điều đó, dễ hiểu, vì chỉ có ở trong đảng với nhau, nên mới có ý kiến với “đảng ta”; còn người ngoài đảng Cs, thì không mắc mớ gì mà phải đề cập tới những chuyện không phải của mình, mà những điều cần phải làm là phải tìm cho ra những con đường phải đi, những hành động thực tế để cứu nước, cứu dân.

Ngoài những điều đã nêu trên, chúng ta cũng đã thấy những lời “kêu gọi” hãy noi gương Đức Thành Trần Hung Đạo, mà “vì nước quên thù nhà”. Những lời “kêu gọi” vô cùng ngu xuẩn này, chắc không phải vô tình mà có, mà chắc chắn là do Việt cộng mớm lời, chứ không lẽ có những con người quá ngu đần như thế hay sao.

Nên nhớ, chuyện Đức Thánh Trần Hưng Đạo quên thù nhà, là chuyện giữa hai gia đình của hai anh em họ Trần với nhau (Trần Liễu và Trần Cảnh); nên khi bọn giặc Tầu xua quân xâm lăng, thì anh em họ phải quên thù nhà để cùng nhau đánh đuổi giặc Tầu, giữ yên bờ cõi; còn đảng Cộng sản VN, thì không những không chống Tầu, không đánh đuổi ngoại xâm, mà chúng còn dâng bán từ biển, đảo, và đến nay, thì chúng đã ngang nhiên đem bán dần từng phần đất ngay trong lòng của đất nước như đã nói là tại Ninh Thuận, Cam Ranh, Hải Phòng, Bình Dương… để lấy tiền chia nhau, để sống những cuộc sống đế vương, và cùng nhau đem tiền bỏ vào các ngân hàng ở ngoại quốc.

Những bằng chứng đó, đã quá rõ ràng. Do đó, bọn chúng phải tìm nhiều cách để đánh trống lãng, để cho mọi người phải lạc lối đấu tranh, đi vào những “mặt trận giả”, chứ không còn đánh trực diện vào đảng Cộng sản Việt Nam nữa!!!

Và những kẻ đang kêu gào: “Vì nước quên thù nhà”, cần phải biết rằng, cái thù của những người dân đang sống dưới ách nô lệ của đảng CSVN, là mối THÙ NƯỚC, chứ không phải là thù nhà. Mối THÙ NƯỚC đó vô cùng to lớn, vì đảng Cộng sản Việt Nam đã đem dâng, bán đất nước cho lũ giặc Tầu. Mối THÙ NƯỚC đó, nó đã bắt đầu từ khi có đảng Cộng sản trên đất nước cho đến ngày hôm nay, chứ không phải chỉ mới xảy ra, mà có thể gọi là “thù nhà”.

Chính vì những lẽ đó, cho nên: THÙ NƯỚC phải lấy máu đào để rửa, chứ không phải “quên thù nhà” như những tên ngu đần, đã và đang làm tay sai, hoặc chính kẻ đó, là Việt cộng thứ thiệt.

Một lần nữa, kẻ viết bài này, xin lập lại: Mối thù hiện nay của tất cả những đồng bào đang sống những cuộc đời tối tăm, đau khổ là mối THÙ NƯỚC, mà THÙ NƯỚC thì những người yêu nước không bao giờ được xao lãng, mà phải cùng nhau quyết tâm, góp sức, để rửa cho sạch mối THÙ NƯỚC, như trong một bài viết: Bài học ngày Quốc Hận trước đây, kẻ viết bài này đã từng nói:

KHÔNG! Chúng ta không thể ngồi yên. Chúng ta phải Rửa Hận cho Nước, phải giải hết những oán cừu cho những đồng bào nạn nhân khốn khổ ấy.

Chúng ta hãy lắng nghe những lời của trung thần Nguyễn Phi Khanh đã nói, phải nén những đau thương, nuốt những dòng nước mắt vào trong tim, để lo rửa THÙ cho NƯỚC, và trả hận cho đồng bào ruột thịt của chúng ta ở cả ba miền Trung-Nam-Bắc. Nước đã mất về tay của kẻ thù truyền kiếp là lũ giặc Tầu, thì chúng ta phải cùng nhau giành lại đất nước.

Đồng bào ta khổ, thì chúng ta phải cùng nhau cứu khổ; cònTHÙ NƯỚC, thì chúng ta phải cùng nhau rửa hờn cho NƯỚC!

Huntington Beach, CA 92649,

9/8/2012

Châu Văn Thịnh

-----------------------------------------------

- Đây công hàm bán nước của Việt gian Hồ chí Minh cùng bè đảng qua tay Việt gian Phạm văn Đồng





Làn sóng cuốn gói và tháo chạy khỏi Việt Nam




 


THỨ SÁU, NGÀY 10 THÁNG TÁM NĂM 2012


Làn sóng cuốn gói và tháo chạy khỏi Việt Nam



Mấy tháng qua, các nhà quản lý tại Anh, Canada, Úc, Mỹ đều ghi nhận luồng tiền ồ ạt chảy từ Việt Nam sang nước họ dưới danh nghĩa đầu tư. Lãnh tụ phe đối lập Úc thậm chí còn giật mình đòi chính phủ cầm quyền xét lại chính sách đầu tư nước ngoài ở quốc gia này bởi ngày càng có nhiều người nước ngoài trong đó có rất đông người Việt Nam sang Úc mua đất, cổ phần doanh nghiệp. Sự thật này trái ngược hẳn tình hình ảm đạm kinh tế trong nước. Báo chí chính thống và các nhà quản lý thì chỉ dám mon men phân tích chỉ số, niềm tin v.v. Một sự thật hiển hiện nhưng khó nói đó là đã xuất hiện làn sóng nhà giàu, đại gia cuốn gói và tháo chạy, bằng cách này hay cách khác mang lượng tiền vốn khổng lồ ra nước ngoài, khiến kinh tế Việt Nam ngày càng kiệt quệ.

Người giàu nhất Việt Nam cũng thiếu tiền

Người giàu nhất Việt Nam năm 2007, ông Đặng Thành Tâm vừa đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC, với giá trị ước tính 1.400 tỉ đồng trong một trào lưu mà báo chí gọi là “đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi”.
Nhưng đây chỉ là 1 “gạch đầu dòng” trong chuỗi vô số những khó khăn của các đại gia, mà những biến động của “chứng” (khoán) trên thị trường mới chỉ là khía cạnh có thể nhìn thấy.

Quốc Cường Gia Lai bị khởi kiện ra tòa xung quanh một dự án BĐS ở Đà Nẵng là một điển hình cho tình trạng đại gia “gặp khó khăn”. Hết quý II, đại gia này nợ tới 2.980 tỉ đồng. Và trong khi lượng hàng tồn kho lên tới 2.846 tỉ đồng thì quỹ tiền mặt chỉ còn hơn 15,3 tỉ đồng.

Đại gia Bình An tiếp tục bị chủ nợ vây hãm, đòi tuyên bố phá sản, bất chấp thông tin bà Diệu Hiền có thể sẽ về nước. Thậm chí ngay cả khi Chủ tịch HAGL Đoàn Nguyên Đức mua lại 1,1 triệu cổ phiếu HAG, các nhà đầu tư vẫn tỏ thái độ mà báo chí mô tả rất chính xác là “thờ ơ”.

Không “thờ ơ” không được, không lo lắng không xong, khi bất chấp việc ông chủ của HAGL đăng ký mua hơn 3 triệu cổ phiếu – một động thái dư luận cho rằng mang tính trấn an hơn là một hoạt động đầu tư, bất chấp những thanh minh số nợ “chỉ” 6.400 tỉ đồng, chứ không phải 15.500 tỉ đồng, HAGL vẫn tiếp tục bị Fitch đưa vào diện “theo dõi tiêu cực” cho định hạng tín nhiệm B đối với nợ ngoại tệ, nội tệ dài hạn.

Có thể các đại gia đang khát tiền mặt và tìm mọi cách thoái vốn, dù phải bán cả đống cổ phiếu của chính DN mình. Có hai điều có thể nhìn thấy qua sự kiện này: Những khó khăn của nền kinh tế không buông tha một ai kể cả đó là những người giàu nhất. Và sự bất chấp điều tiếng cho thấy những khó khăn về nguồn vốn lớn đến mức các đại gia buộc phải chấp nhận những mất mát về lòng tin của các nhà đầu tư vào thương hiệu thậm chí đã phải xây dựng trong nhiều thập kỷ. 

Rút vốn bằng mọi cách bất chấp suy kiệt niềm tin.

Nghiêm trọng hơn, TTCK lại bị rung động khi “quả bom” SME phát nổ với việc cả chủ tịch và phó chủ tịch Cty chứng khoán này bị bắt. Song nghĩ cho cùng, nỗi lo mất vốn, mất tiền không phải đến khi “quả bom” phát nổ – khi mà các mã cổ phiếu “dán nhãn SME” gần như thành giấy vụn, được bán tống bán tháo với giá cốc trà đá – 700đ/cổ phiếu mới có. Bởi thế, “quả bom SME”, hay sự kiện người giàu nhất VN năm 2007 “bán chứng gom tiền”, chỉ là dày thêm sự thờ ơ và nỗi lo.

Ông Đặng Thành Tâm công khai việc phải bán cả núi cổ phiếu dẫu sao vẫn còn hơn chán vạn những đại gia khác, bất chấp uy tín, tìm mọi cách “bán lén” cổ phiếu. Như trường hợp Chủ tịch HĐQT Kien Long Bank, vừa bị phạt vì “bán chui” cả gánh 876.450 cổ phiếu STB. Nắm cổ phiếu ngân hàng – loại cổ phiếu được bảo lãnh bằng danh nghĩa “an ninh tài chính tiền tệ” còn phải tìm cách “bán lén” huống chi các loại “chứng” khác.

Khi mà nền kinh tế lâm trọng bệnh, khi người giàu nhất VN cũng trở thành kẻ túng thiếu, thì việc nói về một “dấu hiệu khởi sắc cho thị trường chứng khoán” hay sự phục hồi của các DN quả thực xa vời.

Đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi

Thay vì bơm tiền vào phát triển doanh nghiệp và giữ vị thế cổ đông lớn, cổ đông sáng lập, nhiều đại gia dường như đang tranh thủ các cơ hội bán cổ phiếu để chốt lời hoặc bảo toàn không bị mất vốn

Lãi lỗ đều muốn bán cổ phiếu

Vừa công bố lãi ấn tượng trong quý thứ 2 liên tiếp, với lợi nhuận 6 tháng đầu năm lên tới 86 tỷ đồng, tăng 162% so với cùng kỳ (chủ yếu nhờ vào lợi nhuận từ nhà máy xỉ titan), ông Đặng Thành Tâm, bất ngờ công bố muốn bán 22 triệu cổ phiếu Khoáng sản Sài Gòn- Quy Nhơn (SQC).

Cụ thể, từ ngày 1/8 – 24/8, ông Đặng Thành Tâm, anh trai của bà Đặng Thị Hoàng Phượng -Chủ tịch Hội đồng Quản trị công ty, đăng ký bán ra 22 triệu cổ phiếu SQC.

Mục đích giao dịch nhằm cơ cấu lại danh mục đầu tư qua phương thức thỏa thuận. Trước khi giao dịch, ông Tâm nắm 66 triệu cổ phiếu SQC, tương đương với 60% tổng số cổ phiếu SQC đang lưu hành.

Nếu tính theo giá cổ phiếu SQC đang được giao dịch ngày 31/7 là 63.000 đồng/cổ phiếu thì tổng giá trị cổ phiếu SQC ông Tâm hiện đang nắm giữ lên tới gần 4.200 tỷ đồng và số vốn ông muốn thoái bớt là gần 1.400 tỷ đồng.

Các số nói trên thực tế chỉ là tính toán. Việc bán được hay không và bán với mức giá nào còn phải chờ thời gian bởi tính thanh khoản của cổ phiếu này là rất thấp, rất ít người mua cũng như gần như không có người bán. Suốt từ ngày lên sàn đầu 2010 tới nay, cổ phiếu SQC gần như không có giao dịch. Trong 10 phiên gần đây, lượng giao dịch trung bình chỉ đạt 100 cổ phiếu.

Sự kiện này cho thấy 1 hiện tượng là trong thời gian gần đây, trái ngược với xu hướng thâu tóm doanh nghiệp khi giá cổ phiếu ở mức bèo bọt, nhiều đại gia cũng đang tìm mọi cách rút hết vốn tại các doanh nghiệp của mình, bất chấp doanh nghiệp đó đang làm ăn tốt hay xấu.

Trường hợp hàng loạt nhân vật chủ chốt của Công ty Cổ phần Tập đoàn Đức Long Gia Lai (mã DLG) bán chui cổ phiếu hồi cuối tháng 6 vừa qua là 1 ví dụ.

Theo đăng ký, người chủ tịch và nhiều lãnh đạo DLG bán cổ phiếu từ 26/6/2012 nhưng trên thực tế bà Hương (vợ Chủ tịch HĐQT) đã bán hơn 1 triệu cổ phiếu từ ngày 21/6. Một loạt nhân vật khác như chị chủ tịch, thành viên HĐQT, phó tổng giám đốc… mỗi người bán hàng trăm ngàn cổ phiếu trước thời hạn đăng ký.

Trước đó, giới đầu tư đã nhiều lần xôn xao về các vụ “thoát xác” ngoạn mục của nhiều đại gia tại ngân hàng Sacombank (sau vụ thâu tóm), tại SHN (trước khi chủ tịch tuyên bố nguy cơ phá sản), THV (trước khi tình hình rủi ro mất thanh khoản lộ ra)…

Một loạt cổ đông lớn (cả tổ chức và cá nhân) cũng đã thoái vốn tại nhiều doanh nghiệp như SCR, PTI, VNT, CSG, CII, GMD…

Gom tiền tươi

Việc lén lút bán cổ phiếu của các đại gia tại các doanh nghiệp “có vấn đề” thì rất dễ giải thích. Trong hầu hết các trường hợp, cái lợi mà các cổ đông lớn thu về khi bán chui cổ phiếu lớn hơn nhiều so với việc họ giữ lại hoặc mua bán công khai.

Thực tế cho thấy sau mỗi vụ các cổ đông chủ chốt tại các doanh nghiệp bán chui cổ phiếu, giá cổ phiếu thường sụt giảm mạnh và thông thường sau đó là những thông tin không mấy tốt lành về doanh nghiêp.

Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp cổ đông lớn bán cổ phiếu của cả những doanh nghiệp đang làm ăn khá tốt. Thực tế, trên thị trường tài chính, hoạt động chốt lời là hiện tượng rất bình thường. Nhiều nhà đầu tư mua cổ phiếu vào ở mức giá thấp và bán ra ở mức giá cao hơn để hiện thực hóa lợi nhuận.

Sản xuất và kinh doanh ngày càng đình đốn.

Trước tình trạng trên, nhiều doanh nghiệp rơi vào tình trạng thiếu tiền mặt cho hoạt động sản xuất kinh doanh.

Hồi cuối quý I, CTCP Cơ điện lạnh REE đã bán toàn bộ hơn 42 triệu cổ phiếu STB của Ngân hàng Sacombank và Đường Biên Hòa (BHS) trong đợt đăng ký bán toàn bộ hơn 1,44 triệu cổ phiếu STB.

Đằng sau các vụ mua bán này ít nhiều có liên quan tới vụ thâu tóm cổ phiếu STB nhưng nó cũng được giải thích là để co gọn lại hoạt động đầu tư tài chính của mình và dịch chuyển về mảng kinh doanh cốt lõi hoặc nhằm thu hồi vốn đầu tư.

Hoặc gần đây, lý do khi thành viên gia đình chủ tịch HĐQT THV thoái vốn được đưa ra là để lấy tiền hỗ trợ cho hoạt động của THV…

Ở 1 khía cạnh nào đó, những cú thoái vốn của các đại gia cho thấy có dấu hiệu của sự khan hiếm tiền mặt hoặc dấu hiệu của sự kém hấp dẫn của các cổ phiếu. Họ đã phải bán ra 1 lượng lớn cổ phiếu ở thời điểm mà mức giá rất thấp, có khi chỉ bằng 10% so với đỉnh cao.

Trường hợp ông Đặng Thành Tâm đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC trị giá tới gần 1.400 tỷ đồng (trong khi SQC đang có lợi nhuận tăng lên khá mạnh) cũng có thể khiến giới đầu tư hình dung về 1 khả năng thoái vốn vì khan hiếm tiền mặt, cũng có thể để chốt lời để tìm cơ hội khác… Nhưng nó vẫn khiến giới đầu tư còn nhiều thắc mắc.

Thông thường trên thế giới, các tỷ phú thường nắm giữ rất chắc tỷ lệ cổ phiếu tại các doanh nghiệp con cưng do họ dựng lên, tại những doanh nghiệp lớn và làm ăn ổn định. Việc đầu tư tiền vào các kênh đầu tư khác chắc hẳn khó có thể bằng vào chính doanh nghiệp của mình mà mình biết tường tận và có hoạt động lành mạnh.

Sau việc tính dứt bỏ, bán đi 1 lượng lớn cổ phiếu SQC, giới đầu tư đang đặt ra vấn đề tính hấp dẫn của các cổ phiếu trên thị trường chứng khoán (TTCK) nói chung.

Trước đây, mỗi khi 1 doanh nghiệp được lên sàn là các ông chủ coi như đã lên 1 “đẳng” mới. Từ mức vốn rất khiêm tốn, thậm chí vốn ảo, cổ phiếu tăng vèo vèo, 1 chấm, 2 chấm, rồi 10 chấm… Giá trị tài sản (tính theo giá cổ phiếu) của nhiều đại gia tăng chóng mặt, vào tốp này tốp kia của những người giàu nhất trên TTCK.

Cùng với đó, các đại gia liên tiếp phát hành thêm, in thêm cổ phiếu để gia tăng quy mô của doanh nghiệp và thực sự với nhiều người thoái vốn vào những thời điểm sốt như vậy (2007, 2009) thì lượng tiền của họ có thể nói là khổng lồ.

Tuy nhiên, sự thật đằng sau những gì mà doanh nghiệp làm được không hề tương xứng với cái giá mà các nhà đầu tư phải trả để mua cổ phiếu. Bên cạnh đó, sự pha loãng liên tục rồi sự lừa đảo, vi phạm, sai phạm trắng trợn trên.

TTCK khiến niềm tin bị mai một. Một lớp nhà đầu tư nhỏ lẻ (một trong những nền tảng của nhà đầu tư tổ chức) đã tỉnh táo hơn. Sự tham gia của họ vào TTCK ngày càng thưa hơn và thận trọng hơn. Đây cũng chính là lý do khiến TTCK luôn rơi vào tình trạng ảm đạm. Nền kinh tế ngày càng thiếu vốn trầm trọng cho sản xuất.

theo Dân Trí
http://webwarper.net/ww/%7Eav/caunhattan.wordpress.com/2012/08/08/lan-song-cuon-goi-va-thao-chay-khoi-viet-nam/
hangtanphat.blogspot.com/2012/08/lan-song-cuon-goi-va-thao-chay-khoi.html



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link