Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, August 10, 2012

PHẠM XUÂN ẨN CHỈ ĐÁNG XÁCH DÉP CHO MỘT ÔNG GIÀ


Phạm Xuân Ẩn chỉ đáng xách Dép cho một ông già (Hải Triều)


Posted on 06/04/2012 by Lê Thy



PHẠM XUÂN ẨN
CHỈ ĐÁNG XÁCH DÉP CHO MỘT ÔNG GIÀ

Tôi nói ngay, ông cụ tôi muốn nói là một giáo sư đại học của trưòng Luật Khoa Sàigòn năm xưa. Dường như ông dạy luật hiến pháp hay bang giao quốc tế gì đó. Tôi học ở một trường khác nên không rõ chính xác ông dạy môn gì.

Ngày Sàigòn lọt vào tay VC, ông phóng lên lầu và thủ kín trong phòng không dám ra đường. Ông vừa thù, vừa ghét, vừa kinh sơ cộng sản. Ông cứ than: “Trốn chạy chúng nó vô Nam giờ này chúng cũng mò đến tận nơi! Điệu này tôi chết mất!”. Hàng ngày, cứ mỗi lần ai gõ cửa nhà là ông lên ruột, máu ông cứ lên xuống kiểu đó từng ngày. Bà cụ, vợ ông, là người duy nhất trả lời tiếng gõ cửa, không có bà ở nhà, ai kêu cửa vỡ nhà, ông vẫn “tử thủ” trên lầu, không thèm xuống.

Hai ông bà sống hồi hộp từng ngày. Khi Sàigòn đổi tên ra thành Hồ, ông đóng cửa phòng chửi thề tùm lum. Ông nói với bà: “Dẹp cái radio giùm tôi, ném nó vào thùng rác cho tôi nhờ! Cứ nghe đài nhắc tới tên lão là tôi muốn điên lên!”

Thế nhưng trời còn thương ông, không để ông sống ở thành Hồ khi Sài Gòn thành địa ngục. Đứa con ông ở Canada bảo lãnh cho cả ông bà ra khỏi nước. Ông mừng như chết rồi sống lại. Nơi ông sống là thành phố Vancouver, Canada.

Tại thành phố này, tuổi già thần tiên của ông trôi qua theo năm tháng. Ông ít giao thiệp với ai. Thỉnh thoảng có vài học trò cũ mò đến thăm ông. Ông vẫn nhắc đến những năm dạy ở trường Luật như những kỷ niệm không quên, song hễ ai nói đến thành Hồ là ông bảo dẹp, “đừng nhắc đến cái lão khốn nạn tàn dân, hại nước đó!”

Ông cụ biết và quen thân tôi qua tờ Nguyệt San Việt Nam, đó là tờ báo ông chịu. Ông thường đến văn phòng bác sĩ gia đình để khám bệnh và lấy báo đọc. Có khi tôi đưa ông cụ về nhà từ phòng mạch ông bác sĩ, có khi tôi bốc ông giữa đường. Ông cụ thường than khi gặp tôi:

- Tôi năm nay gần 90 tuổi! Không biết chừng nào cộng sản đổ ở Việt Nam để tôi về gửi thân ở quê nhà! Anh viết báo, anh có đoán được chừng nào tụi nó đổ không?

- Cộng sản Việt Nam không biết chúng ăn cái chi mà sống dai như đỉa, con cũng mong nó chết sớm để con còn về thăm ông cụ, cũng gần bằng tuổi bác. Thôi thì bác ráng giữ sức khỏe. Bác thọ đến 95 là thấy được ngày tàn của cộng sản!

Mắt ông cụ sáng lên.

- Thật không?!

Ông cụ, cho tới ngày bóng xế, chân đi run run với cây gậy vẫn mong một ngày về lại quê hương không cộng sản. Ông thường nói với tôi là “còn cộng sản là tôi không về!” Ông giữ lời cho đến ngày hấp hối và ra đi trên đất khách, có điều là ông đã đi trước cộng sản.

Trước đây, ông và bà cụ có mua hai cuộc đât nhỏ ở Burnaby gần Vancouver làm nơi an nghỉ, nhưng trong phút lâm chung, ông cụ đổi ý trối lại:

- Bố không muốn chôn thân ở Canada. Khi bố mất, hoả táng bố bỏ tro vào lọ!

Mấy đứa con hỏi:

- Thế bố muốn đem tro bố về chôn ở quê mình phải không?

- Không! Không chôn ở đất Sài Gòn, cũng không chôn ở đất Hà Nội!

- Sao vậy bố?

- Vì đất nào cũng có Việt cộng!

- Thế tụi con đem tro bố vô chùa ở Việt Nam được không?

- Không!

- Sao vậy bố?

- Làm sao tụi con biết được đó không phải là chùa của mấy ông sư quốc doanh Việt cộng!

- Thì bố nói rõ ý bố. Khi bố mất, tụi con sẽ làm theo lời bố!

- Không chôn bố trên đất cộng sản chiếm, không đem tro bố vào chùa quốc doanh, về Việt Nam thuê ghe ra sông Lòng Tảo rải tro bố xuống nước…

Di chúc của ông được gia đình thực hiện trọn vẹn. Ông đã về lại quê hương, trong lòng nước, trong lòng sông, trong lòng biển. Từng hạt phấn tro tàn của thân xác ông không dính dáng gì tới thứ mà ông căm ghét. Lần ra đi này, cộng sản không thể theo ông.

Mấy ngày gần đây, một số bài viết liên quan tới cái chết và “di chúc” của tướng tình báo cộng sản Phạm Xuân An rằng “đừng chôn tôi gần cộng sản” như thể cuối đời Phạm Xuân An nhìn ra mặt thật của cộng sản. Nhưng nếu chôn Phạm Xuân Ẩn ở Việt Nam thì chỗ nào là chỗ không gần cộng sản? “Đừng chôn tôi gần cộng sản” chỉ là một lời bóng gió muộn màng của một người điệp viên thông minh nhưng chậm hiểu và ngu xuẩn. An đã thấy rõ mặt thật của cộng sản ngay từ 1975. Ân đã đưa vợ con qua Mỹ, rồi buộc vợ con trở về khi cộng sản ban hàm tướng cho ông ta. “Đừng chôn tôi gần cộng sản” chỉ là giọt nước nhạt trong biển nước mắt của muôn dân hai miền Nam Bắc dưới chế độ cộng sản, một thành tựu máu xương oan khuất mà Phạm Xuân Ấn đã đóng góp khi thở không khí tự do của những năm tháng ở Sài Gòn.

So về tiết tháo và con người, Phạm Xuân Ân khi từ bỏ cõi đời này, dù có hối tiếc về tội ác của mình, cũng không thể là kẻ có thể xách giép cho ông cụ gửi nắm tro tàn của mình trên dòng sông Lòng Tảo. Ông cụ “không chơi với cộng sản cho tới ngày qua thế giới bên kia” là giáo sư Lê Đình Chân của Đại Học Luật Khoa Sài Gòn.

Gia đình giáo sư Lê Đình Chân không đăng cáo phó về sự ra đi của ông, chỉ muốn ông đi âm thầm. Tôi là người dọn phòng cho ông để trả phòng lại cho nhà nước. Ông để lại cho tôi hình ảnh một ông già bất khuất và không chấp nhận cộng sản cho tới ngày tàn hơi. Ông để lại cho tôi một đôi giầy vừa vặn chân tôi, đôi giầy mới toanh mà ông thường đi bộ từ đường Main lên dốc đồi Queen Elizabeth mỗi buổi sáng.

Phải gần 20 năm nữa tôi mới bằng cái tuổi ông ra đi. Không biết đôi giầy của ông để lại, tôi có theo ông tới cái tuổi đó hay không? Lạy Chúa, lạy Phật cho tôi được leo tới cái tuổi của ngày ông ra đi thì thế nào tôi cũng thấy được cái ngày cộng sản lăn quay ra chết!

Bài viết này viết để tưởng nhớ giáo sư Lê Đình Chân, và cũng xin coi đây là một thông báo đến những học trò cua ông trên khắp thế giới chưa biết tin về sự ra đi của Thầy mình.

Web Vietland Feedback


1.Tạ Văn Chi

Posted: 2006/10/12 1:21 Updated: 2006/10/12 1:21 Re: Phạm Xuân Ẩn chỉ đáng xách dép …

Tạ Văn Chi tôi thú thật rất thích cái lối viết của anh Hải Triều, nó không có gì văn hoa bóng bẩy cũng không rườm rà lê thê. Lời văn giản dị và rất thật, đọc là hiểu được cái ý mà anh Hải Triều muốn tỏ bày.

Nhân đây, tôi cũng xin kể một câu chuyện tại tiểu bang Oklahoma, nơi tôi cư ngụ để nói lên tấm lòng của một đôi vợ chồng nhất định không về thăm Việt Nam chừng nào cái chế độ cộng sản còn đó. Hai vợ chồng tuổi đời không lớn lắm, trình độ học thức so với Gs Lê Đình Chân thua xa, qua Mỹ từ năm 1975. Hiện có cuộc sống rất thoải mái, thích giao du bạn bè… cở như anh Hải Triều chẳng hạn. Trong những lần chuyện trò, có người hỏi sao không thấy Anh về thăm VN, Anh chỉ cười không trả lời. Hỏi tiếp thế Chị có về VN lần nào chưa?, Anh trả lời Chị cũng không về.

Tạ Văn Chi miễn có ý kiến riêng, nhưng có ý kiến chung là nếu đại đa số người Việt hải ngoại mà giống như 2 vợ chồng này thì cái chế độ của cộng sản trong nước có còn tồn tại cho đến ngày hôm nay hay không?


2. Lê Thi

Posted: 2006/10/12 1:31 Updated: 2006/10/12 1:31 Re: Phạm Xuân Ẩn chỉ đáng xách dép cho một…

Tôi rất hân hạnh là học trò của giáo sư Lê Đình Chân. Giáo sư là một người chân thật và hiền lành nên hay bị sinh viên ghẹo phá. Có lần thi vấn đáp, giáo sư thường cho hàng chục sinh viên vào một lúc, rồi phát câu hỏi để trả lởi, có lẽ vì câu hỏi khó quá, nên thừa lúc giáo sư không chú ý, cả chục sinh viên đó ùa chạy ra khỏi phòng trốn mất, chờ buổi sau trở vào thi lại, thầy có nhớ ai là ai đâu. Nhưng sau này, thầy thu thẻ sinh viên, nên hết đường chạy. Được tin thầy đã ra đi tôi thật xót xa và hy vọng tới phiên trò ra đi thì VC đã sụp đổ rồi…


3. Băng Nhi.

Posted: 2006/10/12 3:05.updated: 2006/10/12 3:05 Re: Phạm Xuân Ẩn chỉ đáng xách dép cho một…

Phải nói là văn của ông Hải Triều rất thực, thực như con người của ông vậy. Trên Net gần đây đã có hằng loạt bài đánh phá cuộc đời của ông. Ngẫm nghĩ người lính già Hải Triều nầy đã một thời hy sinh đời trai trẻ của mình để đi bảo vệ cho một miền Nam Tự do. Bây giờ ông Hải Triều đã đến được đất Tự Do nhưng tâm vẫn nghĩ về những người lính VNCH, nghĩ đến những bạn chiến hữu của ông người còn, người mất…

Qua những công lao mà ông đã góp cái sức tàn của mình qua những tác phẩm “Các trận đánh không tên của QLVNCH” đấy là con người của Hải Triều mà tôi khâm phục. Những kẻ đánh phá ông cũng chẳng làm lung lay những ý nghĩ tốt đẹp của những người yêu mến ông. Những độc giả thầm lặng như tôi hôm nay xin tặng cho ông Hải Triều một đoá hoa hồng đẹp nhất.


Người Việt ở Úc chống tài trợ cho Tổng liên đoàn lao động VN


Người Việt ở Úc chống tài trợ cho Tổng liên đoàn lao động VN


Thanh Trúc, phóng viên RFA, Bangkok

2012-08-09

Người Việt ở Úc Châu đi biểu tình không nhằm phá hoại hay gây khó khăn cho Việt Nam mà là để bày tỏ cho Tổng Liên Đoàn Lao Động Australia biết nên ngưng tài trợ cho Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam vì tổ chức này không bảo vệ và binh vực quyền lợi cho người lao động trong nước.


Courtesy baovelaodong.com

Cuộc biểu tình của người Việt ở Úc Châu trước tòa nhà Trade Hall ở Sydney


Cuộc biểu tình hôm thứ Năm tuần trước diễn ra tại tòa nhà Trade Hall ở Sydney, nơi qui tụ nhiều văn phòng của các nghiệp đoàn lao động tại tiểu bang New South Wales.

Nghiệp đoàn VN do đảng thành lập để phục vụ đảng

Ông Đoàn Việt Trung, thư ký của Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam tại Australia, cho biết:

Lý do tổ chức cuộc biểu tình ở đó là tại vì chúng tôi được biết trước đó mấy ngày là sẽ có một buổi ăn trưa giữa chủ tịch Tổng Liên Đoàn Lao Động nhà nước Việt Nam, ông Đặng Ngọc Tùng, sẽ gặp một viên chức nghiệp đoàn Úc tại building đó.

Mục đích là để thông báo cho người qua đường và nhất là những viên chức Úc làm tại đó biết sự thực về Tổng Liên Đoàn Lao Động của nhà nước cộng sản Việt Nam. Chúng tôi nói với họ là Tổng Liên Đoàn Lao Động của nhà nước cộng sản Việt Nam, tuy tự xưng là nghiệp đoàn nhưng được lập ra với mục đích rõ ràng là ngăn chặn không cho người lao động Việt Nam có quyền lập ra nghiệp đoàn.

Tại sao tôi nói như vậy? Tại vì ngay trong hiến pháp của nhà nước Việt Nam có điều nói là “có một công đoàn và chỉ một công đoàn mà thôi, có nghĩa là bất cứ ai khác muốn lập một công đoàn nào khác đều là bất hợp pháp bất hợp hiến.

Ngoài ra luật pháp Việt Nam cũng cấm thành lập nghiệp đoàn độc lập. Năm ngoái, một ủy ban của quốc hội, gọi là Ủy Ban Về Những Vấn Đề Xã Hội, muốn đổi luật để cho phép việc thành lập những nghiệp đoàn độc lập, thì chính Tổng Liên Đoàn Lao Động của đảng cộng sản Việt Nam đã mạnh mẽ chống đối và cuối cùng đã dẹp tan được cái dự luật đó.

Ngoài ra chúng tôi cũng có một tài liệu nội bộ của VGCL tức Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, tài liệu này ở cấp cao nhất tức cấp chủ tịch đoàn của VGCL. Trong tài liệu đó hồi tháng Sáu năm ngoái, họ đưa cho ông tổng thứ ký của đảng CSVN, qua đó điều yêu cầu số 13 nói là “ Chúng tôi, Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, yêu cầu nhà nước hãy dùng lực lượng an ninh để bắt à trừng phạt những người tổ chức đình công”. Đó là một yêu cầu hoàn toàn trái ngược lại với vai trò của nghiệp đoàn.

Vẫn theo lời ông Đoàn Việt Trung, tài liệu vừa nói được post lên website của Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam congdoan.org, gồm phần tiếng Anh và phần tiếng Việt. Nội dung phần tiếng Anh, cũng giống những nghiệp đoàn ở Mỹ ở Úc hay những nơi khác trên thế giới, người ta có thể đọc được là nghiệp đoàn phục vụ cho người lao động.

Ngay trong hiến pháp của nhà nước Việt Nam có điều nói là “có một công đoàn và chỉ một công đoàn mà thôi, có nghĩa là bất cứ ai khác muốn lập một công đoàn nào khác đều là bất hợp pháp bất hợp hiến.

Ông Đoàn Việt Trung

...ngay trong hiến pháp của nhà nước Việt Nam có điều nói là “có một công đoàn và chỉ một công đoàn mà thôi, có nghĩa là bất cứ ai khác muốn lập một công đoàn nào khác đều là bất hợp pháp bất hợp hiến.

Nhưng trong phần tiếng Việt, ông Đoàn Việt Trung giải thích tiếp, nếu nhìn về phia bên trái, tại ô về công đoàn, bấm vào đó thì ra một danh sách:

Trong đó có hàng về vai trò của công đoàn, bấm vào đó thì có một trang rất dài, và nếu đọc tới đâu thì thấy tới đó, là “chúng tôi được đảng cộng sản Việt Nam thành lập, chúng tôi phục vụ cho đảng, công bố những tin tức của đảng, tuân theo luật của đảng, do đảng và nhà nước điều khiển… Tức là hoàn toàn tất cả mọi việc là vì đảng cộng sản và cho đảng cộng sản mà thôi.

Cái thành công của cuộc biểu tình

Tưởng cũng cần nhắc tại cuộc họp của ban chấp hành Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam hồi tháng Bảy năm ngoái, chủ tịch Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam là ông Đặng Ngọc Tùng, bị biểu tình chống đối khi đến Trade Hall ở Sydney thứ Năm tuần trước, đã tuyên bố vào lúc kết thúc khi đó rằng ban chấp hành nhất trí chống lại dự luật cho phép thành lập các nghiệp đoàn độc lập ở Việt Nam.

Tại cuộc biểu tình ở Sydney thứ Năm tuần trước, khoảng một nghìn tờ rơi được phát ra cho người qua đường và cho các viên chức Úc từ trong Trade Hall bước ra đường vào giờ ăn trưa của họ.

Nhiều người ngừng lại đọc, có một vài người thấy đám đông biểu tình thì họ không thích mấy tại vì thấy ồn ào. Nhưng sau khi nghe chúng tôi giải thích thì họ đứng lại và lắng nghe, có người lại còn hô to những khẩu hiệu cùng với chúng tôi nữa. Nhiều người đi đường đã đọc được hàng chữ của chúng tôi là ‘Các Nghiệp Đoàn Thật Thì Không Cho Tiền Các Nghiệp Đoàn Giả, Real Union Don’t Give Money To Fake Union. Trong số khoảng một ngàn người đọc truyền đơn thì quan trọng nhất là nhiều viên chức nghiệp đoàn Úc. Hiện thời theo sự nghe ngóng của chúng tôi thì trong giới nghiệp đoàn Úc bắt đầu có sự suy nghĩ và bàn bạc trong một số nghiệp đoàn, ít nhất là tại thành phố Sydney.

Thực tế một số nghiệp đoàn ở Australia không có liên hệ với VGCL tức Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, ngược lại cũng có một số nghiệp đoàn xứ này hỗ trợ cho VGCL như Nghiệp Đoàn Giáo Viên, Nghiệp Đoàn Sắt (Metal Workers Union), và một tổ chức viện trợ của Tổng Liên Đoàn Lao Động Úc là ACTU:

Một điều đáng chú ý là tất cả những người đi dự những khóa hội thảo do ACTU tổ chức không phải người lao động, không phải được người lao động bầu ra mà họ là viên chức mang thẻ đảng cộng sản Việt Nam.

Ông Nguyễn Đình Hùng, cư dân thành phố Sydney, là một trong những người đứng ra kêu gọi biểu tình. Là nhân viên trong TCFUA, chữ tắt của Nghiệp Đoàn May Mặc New South Wales, ông Nguyễn Đình Hùng đã mời được lãnh đạo của bốn nghiệp đoàn Úc đến tham dự cuộc biểu tình.

Đó là các ông Paul Howes, tổng thư ký toàn quốc Nghiệp Đoàn Công Nhân Australia, ông Chris Christodoudou, phó tổng thứ ký của Liên Đoàn Lao Động tiểu bang New South Wales:

Tôi là Chris Christodoudou, Liên Đoàn Lao Động New South Wales, theo tôi biết thì đang có một đoàn đại diện nghiệp đoàn ở Việt Nam sang đây để gặp APHEDA là một tổ chức trong cao ốc này đang tài trợ cho họ. Tôi biết cộng đồng người Việt tại Úc rất quan tâm đến việc Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam không thực sự đại diện cho công nhân mà chỉ là một công cụ của chính phủ Việt Nam, quan điểm của tôi là chúng tôi tôn trọng quyền biểu tình của quí vị chống lại vấn đề này.

Người thứ ba, ông Barry Tubner, Tổng Thư Ký Nghiệp Đoàn May Mặc tiểu bang New South Wales:

Tôi là Barry Tubner, tổng thư ký Nghiệp Đoàn May Mặc New South Wales, điều tôi muốn bày tỏ hôm nay là tôi rất hãnh diện quí vị đã tới đây và hành động như một nghiệp đoàn của Australia. Tôi cũng vui mừng khi thấy cộng đồng người Việt ở đây thấu hiểu sự việc là tầng lớp lao động ở Việt Nam không được bảo vệ bởi nghiệp đoàn do chính phủ của họ lập ra, và cũng không có một nghiệp đoàn độc lập nào để có thể bênh vực cho họ. Những ai dám đứng ra bảo vệ quyền lợi chính đáng của công nhân thì bị bắt và bị đi tù. Chuyện này đáng lẽ không thể xảy ra nhưng nó đang xảy ra ở Việt Nam. Chúng tôi hoàn toàn đồng ý và ủng hộ cuộc biểu tình này của các bạn.

...Hầu như tất cả những bài phát biểu của các ông đó đều có nhấn mạnh là họ phản đối việc tài trợ cho những công đoàn chuyên môn đi đàn áp người công nhân. Cái thành công của ngày biểu tình là gây được sự thông cảm và hiểu biết từ những người trong nghiệp đoàn Úc.

chị Bảo Khánh

Và người thứ tư, ông Tony Woolgar, nguyên tổng thư ký toàn quốc Nghiệp Đoàn May Mặc.

Tất cả bốn vị này đều phát biểu trong tư cách đại diện những nghiệp đoàn lớn ở Australia, cả bốn vị đồng lòng với Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu kêu gọi APHEDA ngừng tài trợ cho Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam ở trong nước vì tổ chức này không mang tính chất một nghiệp đoàn thuần túy nhằm bảo vệ người lao động.

Để hiểu rõ hơn về APHEDA, một cánh tả trong Nghiệp Đoàn Lao Động Australia, Thanh Trúc nhờ ông Nguyễn Đình Hùng giải thích thêm:

APHEDA là một tổ chức nối dài của Tổng Nghiệp Đoàn Úc tại Australia, có nhiệm vụ tài trợ cho những nghiệp đoàn của những nước chậm phát triển trên thế giới, trong đó có Việt Nam.

Tuy nhiên hôm thứ Năm Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu biểu tình để nói lên nguyện vọng là không đồng ý với đường lối và chính sách của APHEDA dùng những số tiền của Nghiệp Đoàn Úc Châu để tài trợ hàng triệu đô la cho Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam trong hai mươi năm qua. Nghiệp đoàn tại Úc Châu là một nghiệp đoàn thật sự cho công nhân và vì công nhân thì không nên tài trợ cho một nghiệp đoàn chỉ làm việc cho chế độ mà thôi.

Góp tiếng với Đời Sống Người Việt Khắp Nơi hôm nay là chị Bảo Khánh của Vietnam Sydney Radio, cũng là người giúp rất nhiều trong việc kêu gọi biểu tình:

Khi Bảo Khánh ở đó thì có một số người, đầu tiên họ cũng thắc mắc cũng như không được vui là tại sao lại biểu tình chống công đoàn, họ tưởng là biểu tình chống công đoàn Úc. Nhưng khi đã giải thích và có những hình ảnh cũng như trình bày tại sao Cộng Đồng Người Việt Úc Châu đến đó, thì ngay cả một số người cao cấp bên công đoàn Úc cũng đã hỗ trợ cho cuộc biểu tình và một số những những người dân quanh đó đã dứng lại và hỗ trợ bằng cách hô vang những câu khẩu hiệu là không gởi tiền cho những công đoàn giả hiệu mà đó là VGCL, Vietnam General Confederation Of Labor, tức là tên của công đoàn từ Việt Nam qua. Đó là lý do họ không xứng đáng hưởng những số tiền tài trợ của nghiệp đoàn Úc ở đây, là tiền thuế của người dân chúng tôi đi làm và đóng cho nghiệp đoàn ở đây.

Cái điều ghi nhận là khi nghe những bài diễn văn thì thấy là nếu không nói thì người ta không biết, nhưng khi nói cho họ biết sự thật thì tất cả những vị đó đều xác nhận rằng nếu một công đoàn không binh vực cho công nhân mà còn bắt bỏ tù những công nhân đình công để chống lại sự đàn áp của chủ thì đó là những công đoàn giả hiệu. Hầu như tất cả những bài phát biểu của các ông đó đều có nhấn mạnh là họ phản đối việc tài trợ cho những công đoàn chuyên môn đi đàn áp người công nhân. Cái thành công của ngày biểu tình là gây được sự thông cảm và hiểu biết từ những người trong nghiệp đoàn Úc.

Câu chuyện của Đời Sống Người Việt Khắp Nơi tạm kết thúc ở đây. Thanh Trúc sẽ trở lại cùng quí vị tối thứ Năm tuần tới.

__._,_.___

“Tôi nên từ bỏ đảng Cộng sản sớm hơn,”


“Tôi nên từ bỏ đảng Cộng sản sớm hơn,” Gorbachev

Jonathan Steele - Trà Mi lược dịch

Cựu Chủ tịch Liên Xô nhìn lại vai trò của mình trong sự sụp đổ của Liên Xô cách đây 20 năm trong một cuộc phỏng vấn độc quyền với tờ The Guardian

Các chính trị gia hiếm khi nhận lỗi, nhưng Mikhail Sergeyevich Gorbachev luôn luôn là người của lớp khác. Vì vậy, không ngạc nhiên, khi nhìn lại sáu năm hỗn loạn lãnh đạo Liên Xô, ông sẵn sàng để kể lại những lỗi lầm ông đã phạm phải.

Trong một cuộc phỏng vấn độc quyền với tờ The Guardian, ông đã kể ra ít nhất năm lỗi lầm của mình. Những lỗi lầm này không chỉ đưa đến sự sụp đổ của chính ông cách đây 20 năm, mà còn mang lại sự sụp đổ của Liên Xô và đem lại nền kinh tế tự do không kiểm soát đã biến một số người Nga thành tỷ phú trong khi đưa hàng triệu người khác vào cảnh đói nghèo.

Mikhail Gorbachev

Gorbachev trông có vẻ thoải mái, vui vẻ, nhưng thỉnh thoảng vẫn còn nét cay đắng, đặc biệt khi nói đến kẻ thù không đội trời chung, Boris Yeltsin, hoặc khi ông mô tả lại những kẻ âm mưu đảo chánh đã quản thúc ông tại gia ở Crimea trong cuộc đảo chính thất bại 20 năm trước.

“Họ muốn chọc tức tôi để gây chiến và ngay cả một cuộc đấu súng và có thể đã dẫn đến cái chết của tôi,” ông nói.

Khi được hỏi những điều hối tiếc nhất, ông trả lời không do dự: “Thực tế là tôi đã cố gắng quá lâu để đổi mới đảng Cộng sản.” Ông đã nên từ chức vào tháng 4 năm 1991, Gorbachev nói, và thành lập một đảng dân chủ để đổi mới vì Cộng sản đã chận đứng tất cả các thay đổi cần thiết.

Nhận định này sẽ được các sử gia quan tâm đặc biệt vì đây là lần đầu tiên Gorbachev công nhận rằng ông đã nên rời bỏ Đảng Cộng sản vài tháng trước khi có cuộc đảo chính tháng 8 năm 1991. Trong cuốn hồi ký, xuất bản vào năm 1995, ông đã không nói đến điều này.

Vào mùa xuân năm 1991, Gorbachev đã bị kẹt giữa hai xu hướng mạnh làm không khó cựa quậy được. Một bên là nhóm bảo thủ và phản động trong đảng đã luôn cố gắng để đảo ngược chính sách của ông, một bên là nhóm cấp tiến, những người muốn lập một hệ thống đa đảng và đưa đất nước theo hướng đổi mới [kinh tế] thị trường.

Cuộc đụng độ xảy ra tại một phiên họp của Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản vào tháng 4 năm 1991. Tại một cuộc họp Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản, một số diễn giả kêu gọi tuyên bố tình trạng khẩn cấp và áp dụng lại việc kiểm duyệt. Theo hồi ký của ông, Gorbachev đã phản ứng mạnh: “Mỵ dân như thế đủ rồi. Tôi từ chức.”

Trong cuộc phỏng vấn với tờ The Guardian, ông giải thích những gì đã xảy ra một cách chi tiết: “Bộ Chính trị [cơ quan quyết định cao nhất trong ủy ban trung ương] đã đi vào một cuộc họp ba giờ mà không có tôi; tôi được biết họ chỉ trích tôi và thảo luận lan man. Ba tiếng đồng hồ sau họ mời tôi trở lại và yêu cầu tôi rút lại đơn từ chức của tôi. Trong thời gian đó nhóm người ủng hộ tôi trong Ủy ban Trung ương đã lập ra một danh sách và hơn một trăm người ủng hộ ý tưởng lập ra một đảng mới.”

Khi Ủy ban Trung ương tiếp tục phiên họp, khung cảnh đã dịu lại, Gorbachev rút lời từ chức của ông và không ai muốn biểu quyết vấn đề này. (Ngay cả khi đã từ chức khỏi Đảng, ông sẽ vẫn là Chủ tịch Xô Viết). Trong hồi ký của ông, Gorbachev đã viết, “Hôm nay tôi thường tự hỏi liệu tôi đã nên quyết đòi từ chức Tổng Bí thư. Một quyết định như vậy cũng có thể thích hợp hơn cho cá nhân tôi. Nhưng tôi lại cảm thấy tôi không có quyền ‘từ bỏ đảng’.” Đảng Cộng sản đã cai trị nước Nga từ năm 1917 và thật khó cho bất cứ ai ở Nga, nhất là một quan chức với toàn bộ sự nghiệp của mình là người làm việc cho Đảng, có thể tưởng tượng Đảng sẽ không còn quyền lực.

Ngày nay, nghi ngờ của Gorbachev đã biến mất. “Tôi nghĩ rằng tôi nên đã dùng cơ hội đó để thành lập một đảng mới và khẳng định sự từ chức với đảng Cộng sản. Điều này đã trở thành một lực cản về mặt cải cách mặc dù nó đã đưa đến đổi mới. Nhưng tất cả họ đều nghĩ rằng những đổi mới chỉ cần có vẻ bề ngoài. Họ nghĩ rằng sơn mặt tiền là đủ, khi thực sự vẫn còn đầy lộn xộn bên trong tòa nhà cũ.”

Hối tiếc thứ hai của ông, ông nói rằng ông đã không bắt đầu đổi mới Liên Xô và trao nhiều quyền hơn cho 15 nước cộng hòa trong liên bang sớm hơn. Đến lúc ông bắt đầu suy nghĩ về việc tạo ra một liên bang cởi mở hơn vào năm 1991 thì ba nước Baltic đã tuyên bố độc lập. Máu đã chảy ở Lithuania và Azerbaijan ở vùng Caucasus. Dưới quyền lãnh đạo đầy tham vọng của Boris Yeltsin, Nga, nước cộng hòa lớn nhất, phô diễn sức mạnh của mình và đòi quyền kiểm soát ngân sách của Liên Xô nhiều hơn. Một số nhà phân tích nói rằng toàn bộ hệ thống của Liên Xô không thể đổi mới và bất kỳ thay đổi nào cũng sẽ dẫn đến một quá trình chuyển đổi ngày càng mạnh và không thể ngăn cản được. Đó là điều không thể tránh khỏi, theo phân tích này, thì Gorbachev đã hoàn toàn mất quyền kiểm soát.

Một phần vì cá tính hào phóng, và hạnh với phúc cuộc sống gia đình (cho đến khi vợ của ông là Raisa Maximovna qua đời vì bệnh bạch cầu năm 1999), Gorbachev vẫn còn là một người lạc quan. Thất bại không làm ông cay đắng hay trở thành hoài nghi. Ông lập luận rằng tất cả các vấn đề Liên Xô đã nằm trên biên của giải đáp cho đến khi cuộc đảo chính tháng 8 năm 1991 kéo các lực lượng cạnh tranh vào một sôi nổi mới.

Đảng Cộng sản đã đến lúc dự thảo một chương trình mới vào tháng 11 năm 1991. Quốc hội đã thông qua một “kế hoạch chống khủng hoảng” để đẩy mạnh cải cách kinh tế. 12 nước cộng hòa của Liên Xô vẫn còn sau khi các Baltics tách ra đã chấp nhận các văn bản của một hiệp ước mới sẽ cho họ có quyền tự chủ chính trị và kinh tế hơn trong khi việc quốc phòng, ngoại giao vẫn thuộc chính phủ Xô Viết. Hiệp ước đã được chuẩn bị ký kết vào ngày 20 tháng 8.

“Lúc này tôi đã làm một sai lầm. Tôi đã đi nghỉ mát. Tôi có thể không cần 10 ngày nghỉ ... Tôi đã sẵn sàng bay tới Moscow để ký hiệp ước,” ông nói. Nhưng vào ngày 18 tháng 8, một nhóm người không được mời đã đến. “Tôi nhấc điện thoại và hỏi những họ là ai và ai đã gời họ đến, nhưng không có đường giây. Điện thoại của tôi đã bị cắt đứt.”

Gorbachev là với vợ, con gái Irina và gia đình cô trong một biệt thự của chính phủ ở Foros trên bờ Biển Đen. Tòa nhà được canh gác ba ngày cho đến khi cuộc đảo chính sụp đổ vì sức đề kháng của Yeltsin, chia rẽ ở trong quân đội, và bất đồng nội bộ giữa các nhóm đảo chánh tất cả đều là các Bộ trưởng, quan chức cao cấp của đảng Cộng sản.

Gorbachev mạnh mẽ bác bỏ thuyết cho rằng ông đã bật đèn xanh cho cuộc đảo chánh. “Mọi người đã sai khi cho rằng Gorbachev vẫn còn có thông tin liên lạc và ông đã tổ chức tất cả mọi thứ. Họ nói rằng Gorbachev nghĩ rằng ông sẽ trở thành người chiến thắng, dù bất cứ điều gì đã xảy ra. Volys, hoàn toàn vô lý,” Gorbachev nói. “Những người này muốn lật đổ lãnh đạo và giữ lại hệ thống cũ. Đó là những gì họ muốn. Họ yêu cầu tôi viết một tuyên bố yêu cầu được giải nhiệm Chủ tịch vì vì bệnh tật.”

Raisa Maximovna giữ một cuốn nhật ký trong thời gian quản gia đình bị quản thúc tại gia. Trong đó, bà thông báo rằng Gorbachev đã cảnh cáo nhóm lính gác là ông sẽ có “biện pháp cực đoan” nếu liên lạc với thế giới bên ngoài không được khôi phục.

Đây là cú tháu cáy, Gorbachev nói với tôi. “Đó là một phần của thủ đoạn của tôi ... Tôi chỉ muốn gây áp lực với họ, nhưng tôi muốn tránh khiêu khích họ ... biện pháp cực đoan của tôi là ngoại giao và chính trị. Tôi đã có thể thắng trí bọn họ. Nếu không có thay đổi tại Moscow, tôi đã không biết phải làm gì. Nhưng tại Moscow, người dân phản đối. Họ được Yeltsin dẫn đầu và đây là lý do tại sao chúng tôi phải ghi công và trao quyền cho Yeltsin. Yeltsin đã làm đúng.”

Là một trong những phóng viên của The Guardian Moscow trong cuộc đảo chính, tôi nhắc với Gorbachev, rằng Yeltsin kêu gọi tổng đình công đã không ai chịu nghe và nhiều người Nga trong tuyệt vọng, cảm thấy cuộc đảo chính sẽ thành công. Các thế hệ lớn tuổi nhớ nhóm bảo thủ ngày trước đã dễ dàng loại bỏ Khrushchev và mang thời đại của gột rửa Stalin đến kết thúc vào năm 1964. Tôi hỏi Gorbachev điều gì sẽ xảy ra nếu nhóm đảo chính đã bắt Yeltsin cũng như Gorbachev ngay lúc đầu. Họ có thể đã giành được chiến thắng?

Cựu lãnh đạo Liên Xô cho biết, câu hỏi giả thuyết ít có giá trị. Cân bằng lực lượng như vậy nên cuộc đảo chính đã bị tiêu diệt bất kỳ nhóm đảo chính đã làm gì. Nhóm âm mưu đảo chính đã bối rối vì sức đề kháng và từ chối từ chức Chủ tịch của Gorbachev. Ông cũng chỉ ra rằng các lực lượng đặc biệt đã nổi loạn khi được lệnh xông vào Nhà Trắng nơi Yeltsin đã được hàng ngàn người ủng hộ bao quanh.

Gorbachev liệt kê một số thành tựu ông tự hào nhất, bắt đầu với một từ: “Perestroika.”

Có nghĩa là tái cấu trúc, perestroika là chương trình cải cách hệ thống chính trị và kinh tế của Liên Xô do Gorbachev thiết lập ngay sau khi ông lên nắm quyền vào tháng 3 năm 1985. Nhưng nó cũng liên quan đến việc cơ cấu lại các quan hệ quốc tế về giải trừ vũ khí hạt nhân, từ chối can thiệp tại nước ngoài và công nhận rằng các siêu cường cũng đang sống chung trong một thế giới phụ thuộc lẫn nhau. Không có quốc gia là một hòn đảo hay nên hành động đơn phương.

Chính sách mới không-can-thiệp của Liên Xô cho phép các mước Đông Âu có thể thay đổi chế độ nội bộ bằng phương tiện hòa bình. “Những gì chúng tôi đã có thể đạt được trong nước và trên trường quốc tế có tầm quan trọng rất lớn. Nó xác định trước các sự kiện đi đến sự kết thúc chiến tranh lạnh, chuyển hướng tới một trật tự thế giới mới, và mặc dù tất cả mọi thứ, đẩy phong trào dần dần đi từ một nhà nước độc tài toàn trị một nền dân chủ.”

Gorbachev đã không bao giờ hòa giải được với chín năm quyền lực của Yeltsin mà ông xem như là một thời gian hỗn loạn. Ông cũng không ưng thỏa thuận của Yeltsin với các nhà lãnh đạo Ukraine và Belarus tuyên bố Liên Xô đã chết trong tháng 12 năm 1991. Ông nghĩ mình đã nên loại Yeltsin ra khỏi chính trường vài năm trước khi Yeltsin trở thành một đối thủ trực tiếp. “Tôi đã có thể quá tự do và dân chủ trong ứng xử với Yeltsin. Đáng lẽ tôi đã nên gửi ông ấy đi làm Đại sứ tại Vương quốc Anh hoặc có thể làm Đại sứ tại một thuộc địa cũ của Anh,” ông nói.

Ông ca ngợi Putin khôi phục lại sự ổn định ban đầu cho đến khoảng năm 2006. Mặc dù Putin đã sử dụng một số phương pháp độc tài, chấp nhận được trong quan điểm của Gorbachev. “Nhưng sau đó đến khi tôi thấy ông ấy thay đổi hệ thống bầu cử, bãi bỏ các cuộc bầu cử thống đốc vùng của Nga và loại bỏ các khu vực bầu cử chỉ có một dân biểu. Có khoảng 20 thay đổi mà tôi không thể ủng hộ,” ông nói thêm.

Khi cuộc phỏng vấn một giờ gần kết thúc, tôi đã yêu cầu cựu Chủ tịch Liên Xô nói về sự thay đổi ở Trung Quốc, nhà nước cộng sản lớn nhất thế giới hiện nay. Gorbachev có quan điểm dài của lịch sử nhưng chắc chắn rằng đổi mới ở đó là điều không thể tránh khỏi. Bất kỳ đề nghị nào cho rằng ông đã nên đi theo Trung Quốc bằng cách bắt đầu với cải cách kinh tế hơn là đổi mới chính trị là sai, ông nói.

“Không có gì có thể xảy ra tại Liên Xô đã nếu chúng tôi đã làm như thế [đổi mới kinh tế trước khi đổi mới chính trị]. Người dân đã bị cô lập hoàn toàn trong mọi quyết định. Đất nước của chúng tôi là một giai đoạn phát triển khác với Trung Quốc và với chúng tôi, để giải quyết vấn đề, chúng tôi đã phải liên quan đến người dân.”

“Ông [nhà báo] có nghĩ rằng Trung Quốc sẽ có thể để tránh những lựa chọn khó khăn tương tự tại một thời điểm trong tương lai? Sẽ đến lúc họ sẽ phải có quyết định thay đổi chính trị và họ đã đến gần thời điểm đó.”


Gorbachev kỷ niệm sinh nhật lần thứ 80 của mình vào tháng Ba năm nay ở London tại một buổi dạ tiệc tại Royal Albert Hall, do Kevin Spacey và Sharon Stone tổ chức. Một mảng các ca sĩ lập dị, đã trình diễn cho Gorbachev, như Shirley Bassey, Paul Anka, Melanie C cũng như các ban nhạc rock, Scorpions, của Đức, ban nhạc phương Tây thứ hai chơi ở Liên Xô.

Mikhail Gorbachev phát biểu trong Gorby 80 Gala tại Royal Albert Hall, London


Tuy nhiên, nổi bật nhất là khi Gorbachev hát một bản tình ca Nga trên màn hình lớn. Khán giả đã choáng váng vì độ trong sáng cũng như niềm đam mê trong của giọng hát của ông. Tôi nói tôi không biết ông có thể hát một cách tuyệt vời như thế, và có tài năng tiềm ẩn này.

Gorbachev cười. “Nếu cần tôi sẽ trở thành một ca sĩ nhạc pop,” ông nói. “Raisa thích khi tôi hát.”

Ông Lê Thanh Tùng lãnh án 5 năm tù







Image du profil l



Ông Lê Thanh Tùng

Ông Lê Thanh Tùng đã viết nhiều bài trên Internet cổ súy cải cách chính trị

BBC.Tác giả một số bài viết tuyên truyền dân chủ lưu truyền trên internet, ông Lê Thanh Tùng, lãnh án 5 năm tù giam vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Tòa án Nhân dân TP Hà Nội trong phiên sơ thẩm sáng thứ Sáu 10/8 còn tuyên buộc ông Tùng thêm 4 năm quản chế tại đị́a phương.

Cáo trạng của tòa nói từ tháng 11 năm ngoái, cơ quan quản lý văn hóa thông tin Hà Nội đã yêu cầu công an TP Hà Nội điều tra làm rõ một số bài viết trên mạng Internet của ông Lê Thanh Tùng, "người tự xưng danh là phóng viên phong trào tự do dân chủ Việt Nam".Ông Lê Thanh Tùng bị bắt tạm giam từ ngày 1/12/2011, nhưng tới nay mới được mang ra xét xử.

Những bài viết này bị Sở Văn hóa - Thông tin cho là "có nội dung chống phá Nhà nước, nói xấu chính quyền, đòi đa nguyên đa đảng, đòi thay đổi Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam…".

Cáo trạng cũng cho hay sau khi điều tra và khám xét nơi ở cũng như máy tính cá nhân của ông Lê Thanh Tùng, cơ quan công an đã xác định rằng trong khoảng hai năm từ tháng 8/2009 đến tháng 10/2011, ông Tùng đã viết và phát tán trên mạng Internet nhiều bài viết "có nội dung xuyên tạc sự thật, bêu xấu xã hội Việt Nam, phỉ báng chính quyền, chống phá đại hội Đảng, chống phá bầu cử Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các cấp".

Bộ đội phục viên


Ông Lê Thanh Tùng, 44 tuổi, sống tại huyện Sóc Sơn, Hà Nội, nhập ngũ năm 1986và xuất ngũ năm 1991 vì lý do sức khoẻ.

Sau đó ông đã có thời gian sinh sống làm ăn bên Campuchia, nơi mà cơ quan công an nói ông đã tiếp xúc với một số "nhân vật chống đối" Nhà nước Việt Nam.

Ông Tùng là một trong các thành viên đầu tiên của phong trào đấu tranh dân chủ Khối 8406 khi tổ chức này thành lập năm 2006. Ông cũng tham gia đảng chính trị không được hoạt động là đảng Thăng tiến Việt Nam.

Ông cũng được nói đã tham gia giúp một số người dân khiếu kiện đất đai.

Bốn năm trước, ông đã bị chính quyền mang ra chỉ trích, kiểm điểm trước đám đông hàng trăm người ở địa phương vì có thái độ "chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng".

Lúc đó ông Lê Thanh Tùng đã phải viết tường trình nhận tội, mà công an Việt Nam nói là "tự nguyện".

Hôm thứ Năm 9/8, tòa án tỉnh Đăk Nông cũng khép án 6 năm tù cho nhà giáo Đinh Đăng Định cũng vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 Luật Hình sự.


Anh ơi ! Tháng Tư đen

Ngày ba mươi đoạn trường !

Anh nuốt hờn tủi nhục,

Em suối lệ trào tuôn .

Anh ơi ! Tháng Tư đen

Tháng Tư cơn Quốc nạn .

Trời đất cùng kinh hoàng,

Tháng tư phủ mầu tang.



"Tháng Tư đen không chỉ là buông súng,

Ngày toàn dân phải trả gía"hòa bình" .

Bằng tủi nhục bằng ngàn năm tăm tối,

Bằng đọa đày cả thế hệ tương lai ."

Tháng Tư ôi ! Nhục hình

Ngập trời cảnh điêu linh .

Khóc thương bao Anh Hùng,

Vì Tổ Quốc hy sinh .



Ba mươi sáu năm qua,

Tháng Tư đau từng giờ .

Tháng Tư trong hơi thở,

Tháng Tư gợi hồn thơ .



Vần thơ ôm uất hận,

Ta khóc đời lưu vong .

Anh hùng há thua được,

Khí tiết còn Non Sông .



Hãy biến những đau thương,

Thành hành động kiên cường .

Hãy cất cao tiếng nói,

Vì tương lai xuống đường .



Tổ quốc Việt Nam ta

Hãy trả lại cho ta !

Vạn tấm lòng tha thiết,

Thề cứu lấy Quốc gia .



Anh ơi ! Tháng Tư đen

Hãy ngẩng cao cuộc đời .

Lịch sử đang gọi mời ,

Lịch sử chính tay người .



Hãy viết lên anh ơi,

Hoa Lài trang sử mới .

Hãy thét lên anh ơi ,

Hoa Lài réo hồn tôi .

Anh ơi ! Nước non dơ

Ta lấy gì rửa sạch ?

Cơn cuồng phong cách mạng ,

Ta rửa nhục giang san .


Máu Trung Tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ.

Anh ơi ! Ngày tang chung

Thúc giục hồn Anh hùng

Anh Hùng nơi lòng đất

Khí phách còn Núi Sông

 LÊ CHÂN





HÀO KIỆT ĐÂU ???
Hào kiệt đâu ?
Tổ Quốc đang trong cơn bể sầu .
Hùng khí đâu ?
Đây nước non gọi ta tuyến đầu .
Việt Nam ơi !
Dân tộc ta lạc về phương nào ?
Việt Nam ơi !
Đây tiếng kêu đớn đau nghẹn ngào .

Đây quê hương bao năm dài tăm tối
Tủi nhục ơi ! Tang tóc đến ngất trời
Dậy ! Dậy ! Đi cách mạng khắp nơi nơi
Hoa Lài kia là chân lý cuộc đời
Giờ thái thú tham tàn đang thống trị,
Cam tâm cúi đầu bán nước cầu vinh .
Chúng hèn với giặc, ác với dân mình,
Hào kiệt ơi ! Sao anh nỡ làm thinh ?
Hỡi những trái tim thao thức Việt Nam,
Hỡi những trái tim khắc sâu lời nguyền .
Hỡi những trái tim kêu gào khẩn thiết,
Hỡi những trái tim chưa lần ngủ yên .

Không ! Ta không van xin bạo quyền .
Không ! Ta vươn vai phá tan xích xiềng 
Không ! Ta biến mình thành ánh đuốc
Không ! Ta thề cứu lấy Non Sông
LÊ CHÂN

a

Tội Ác HỒ CHÍ MINH và Đảng CSVN Đối Với Đồng Bào Việt Nam





Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link