Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, August 18, 2012

Bỏ Cộng cứu nước




 15/08/12 |

Bỏ Cộng cứu nước


Bài Giải Cộng Nhi Thoát của Hà Sĩ Phu mới được công bố có thể gửi ngay cho các đảng viên cộng sản Việt Nam để giúp họ tự thoát khỏi những sai lầm, những điều mê hoặc được cố kết từ lâu nên rất khó tự mình cởi bỏ.

Ðây là những lời tâm huyết, lý luận chặt chẽ, nhắm vào lương tri và lương tâm của những ai còn đang suy nghĩ, lo lắng cho tương lai dân tộc.

Giải là cởi trói. Có cởi bỏ chủ nghĩa Cộng sản thì mới thoát được. Không phải chỉ giải thoát cho các cá nhân các đảng viên cộng sản; mà là cứu dân tộc thoát khỏi mối đe dọa của chính quyền Trung Quốc. Chính quyền đó do một đảng cộng sản cầm đầu nên chúng ta gọi là Trung Cộng. Thời chiến tranh, miền Nam đã đưa ra khẩu hiệu “Diệt Cộng cứu nước.” Bây giờ, mục tiêu của dân tộc Việt Nam không phải là tiêu diệt những người theo cộng sản. Dân Việt Nam chỉ cần xóa bỏ một chế độ độc tài tham nhũng đang nhân danh chủ nghĩa Cộng sản để tiếp tục đàn áp dân trong khi nhu nhược, hèn yếu trước áp lực xâm lấn của Trung Cộng. Muốn xóa bỏ chế độ đó, trước hết phải giúp cho chính các đảng viên cộng sản tự cởi trói lấy, tự giải mê cho họ.

Bài nhận định của Hà Sĩ Phu có mục đích đó. Ngay từ đầu ông đã nói đến lá thư của nhà văn Phạm Ðình Trọng gửi cho những đảng viên vẫn còn lưu luyến với Chủ nghĩa Cộng sản. Phạm Ðình Trọng muốn thuyết phục các đồng chí cũ phải biết một sự thật, là: “Chủ nghĩa Cộng sản mà học thuyết Mác-Lê vạch đường là một chủ nghĩa sai lầm, chỉ gây ra tội lỗi với đất nước, không thể sửa chữa mà chỉ có cách duy nhất là xóa bỏ tận gốc.” Rất nhiều người đã nêu ra điều đó trong không biết bao nhiêu bài viết từ lâu rồi. Hà Sĩ Phu đã làm một bản tổng kết các ý kiến được viết từ lâu nay, và ông nhấn mạnh đến một nhu cầu cần thiết của đất nước ngay bây giờ. Là phải xóa bỏ ngay cái chế độ đang còn tôn thờ Chủ nghĩa Cộng sản. Vì chỉ xóa bỏ chế độ tham tàn đó, mới giải thoát được dân tộc qua tình trạng nguy hiểm trước mối đe dọa của đế quốc Trung Cộng.

Chắc chắn quý vị phải đọc kỹ bài viết của Hà Sĩ Phu, và gửi cho tất cả các đảng viên cộng sản mà quý vị biết, để giúp họ tự cởi trói. Không phải chỉ vì muốn giúp họ, mà vì tương lai dân tộc. Hà Sĩ Phu là người đầu tiên ở nước ta đã dùng ngòi bút sắc bén trình bày những sai lầm của chủ nghĩa Mác xít; trước khi các chính quyền cộng sản ở Châu Âu sụp đổ. Từ đó, trong ba chục năm nay, ông đã bị đảng Cộng sản Việt Nam bỏ tù, quản thúc; đời sống hàng ngày của ông và gia đình luôn luôn bị đặt dưới các thủ đoạn sách nhiễu hăm dọa của guồng máy công an. Bài viết mới của ông sẽ là cái đinh cuối cùng đóng trên chiếc quan tài của Chủ nghĩa Cộng sản và chế độ cộng sản tại Việt Nam. Ông báo động: “Nay quân xâm lược đã riễu binh đến sát cửa nhà, thậm chí vào rất sâu trong nội tình, nội địa.” Vì thế phải giải Cộng, vì theo ông “Chừng nào còn giữ chế độ gọi là ‘Xã hội chủ nghĩa’ bên cạnh anh Cộng sản khổng lồ Trung Quốc, thì họa mất nước là thường trực.” Hà Sĩ Phu đã trình bày đầy đủ, rõ ràng, rành mạch, những lý luận vững vàng để giúp người đọc thấy hai sự thật trên. Ngày xưa Phùng Quán đã thề: “Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá.” Với bài tham luận này, Hà Sĩ Phu đã viết văn lên đá. Những đảng viên cộng sản còn giữ được lòng yêu nước, mà không bị trói chặt về địa vị, quyền lợi riêng, không bị che mắt vì ngã mạn hẹp hòi, đọc kỹ bài này xong sẽ phải quyết định ra khỏi đảng. Họ có thể làm nên lịch sử, nếu gây được một phong trào đảng viên bỏ đảng. Trong ba triệu đảng viên chỉ cần một trăm người bắt đầu công khai bỏ đảng thì sẽ lôi kéo hàng ngàn người khác ngay. Ngàn người này sẽ khích lệ nhiều ngàn người khác dứt khoát. Khi mỗi thành phố có một trăm, hai trăm người đứng ra đốt, xé thẻ đảng trước công chúng, thì nhân dân sẽ hết sợ công an. Người dân sẽ được giải thoát.

Hà Sĩ Phu vạch rõ tình trạng hiện nay, từ trên xuống dưới các đảng viên cộng sản đang đóng tuồng giả dối với nhau. Trên thì biết cả cái chủ nghĩa, tư tưởng của đảng là rỗng tuếch, nhưng cứ phải bám lấy để giữ quyền hành. Dưới thì biết bên trên đóng kịch nhưng cũng giả bộ tin để được chia chác lợi lộc nhờ tham nhũng. Giống trong truyện cổ tích kể chuyện ông vua không mặc quần mà các tay chân bộ hạ vẫn xun xoe nịnh vua mang cái quần đẹp quá! Hai bên cùng nói dối vì cần cấu kết với nhau để bám lấy quyền lợi, địa vị. Chúng đàn áp tất cả các ý kiến và hành vi phản kháng dù chỉ phản đối hết sức ôn hòa. Hà Sĩ Phu nói thẳng tình trạng “Uy tín không còn, chính danh không còn, ngai vàng còn giữ được nhờ hết vào đội KIÊU BINH khổng lồ, rải khắp hang cùng ngõ hẻm.” Ông nói sự thật, “Kiêu binh vừa gắn chặt với Ðảng của xã hội đỏ lại vừa công khai đi sóng đôi với côn đồ của xã hội đen trước thanh thiên bạch nhật…”

Người Việt Nam nào có mắt đều phải thấy mình đang phải sống trong tình cảnh đó. Nhưng người dân cũng không dám nói sự thật “Ông Vua không mặc quần.” Người dân Việt Nam cũng biết, như Hà Sĩ Phu viết: “Trò xiếc dối trá lẫn nhau, cố giữ bộ mặt đúng quy cách ấy không thể kéo dài mãi. Phía vua quan đã ‘khỏa thân tới số’ thì dân chúng còn cung kính giả vờ sao được?” Cho nên trên các blog người ta đã gọi thẳng Hồ Chí Minh bằng cái tên “Ku Nghệ!”

Trong bài mới công bố của Hà Sĩ Phu, phần có trọng lượng nhất vạch rõ âm mưu thôn tính nước Việt Nam của đảng Cộng sản Trung Quốc. Âm mưu này được thực hiện từ năm 1950, khi Hồ Chí Minh cầu viện Trung Cộng; Hà Sĩ Phu phân tích: “Sự xuất hiện trào lưu Quốc tế Cộng sản hoang tưởng đã cung cấp cho Trung Quốc một cơ hội bằng vàng. Họ tận dụng những đặc trưng của Cộng sản để đưa con mồi vào lưới. Con mồi tự tìm đến cái bẫy, nhưng bị tấm màn ‘quốc tế đại đồng’ che mắt, nhìn cái bẫy thành chốn ruột thịt nương thân.” Ðến nay, Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục tự tìm chui vào bẫy, “cả những 16 chữ vàng, quan hệ 4 tốt, và cuộc thi ca khúc Việt-Trung và lời kêu gọi tri ân kẻ xâm lược cũng trở nên trơ trẽn, hèn hạ không thể chấp nhận.” Còn phía Trung Cộng, họ hành động ngày càng trắng trợn, như thể họ công nhiên thách thức: “Ông vô lý, ông tàn bạo, ông ngang ngược thế đấy, ông cứ làm trái ý dân, cứ làm trái công pháp quốc tế thế đấy, làm gì được ông?”

Xưa nay Cộng sản mạnh vì họ dối trá giỏi. Những lời dối trá còn di họa tới ngày nay; cần phải giúp chính các đảng viên ít hiểu biết thấy sự thật. Nhiều luận điệu cũ rích vẫn ám ảnh họ, cần được cởi trói. Như Hà Sĩ Phu nêu ra, một luận điệu quen thuộc: “Ðảng không ưu việt sao đánh được Pháp, được Mỹ?” Và ông chỉ rõ: Chủ nghĩa Cộng sản vào Việt Nam được đội lốt dưới chiêu bài yêu nước. Sức mạnh là do người Việt được kích thích bằng lòng yêu nước, không biết mình đang hy sinh cho một chủ nghĩa quốc tế, bất cần quốc gia. Ðảng Cộng sản biết lợi dụng lòng yêu nước của dân Việt Nam để cướp lấy chính quyền, thực hiện giấc mơ hoang đường của Marx, Lenin, vì bắt toàn dân Việt Nam thế rơi vào cái bẫy của đế quốc Mao Trạch Ðông.

Một thứ luận điệu tương tự, là trong thời 1945 đảng Cộng sản phải cướp chính quyền vì “lúc đó ai là người lãnh đạo đất nước vượt qua khó khăn đó, lãnh đạo nhân dân đánh đuổi kẻ thù xâm lược và xây dựng đất nước tiến bộ như ngày hôm nay?”

Sự thật là: Năm 1945 Việt Nam đã có một chính phủ, mặc dù do người Nhật giúp dựng lên nhưng toàn những người yêu nước và có khả năng giúp nước. Trước khi Nhật bại trận, đã có rất nhiều đảng phái “quốc gia” tức là không theo chủ nghĩa cộng sản quốc tế, cùng đấu tranh giành độc lập, chống Nhật, chống Pháp. Ðảng Cộng sản Việt Nam đã tìm cách ký kết thỏa hiệp với quân Pháp để tiêu diệt các đảng phái quốc gia, Việt Nam Quốc Dân Ðảng, Ðại Việt, Duy Dân, vân vân, lên tiếng tố cáo Hồ Chí Minh đi đêm với Pháp, với Tàu, cho nên bị đảng Cộng sản tìm mọi cách thủ tiêu. Trong những năm 1945-46, Hồ Chí Minh theo Ðệ Tam Quốc Tế nên đã giết những người yêu nước như Trương Tử Anh (Ðại Việt), Lý Ðông A (Duy Dân), Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch (Cộng Sản Ðệ Tứ), học giả Phạm Quỳnh, các nhà văn Khái Hưng, Nhượng Tống (Quốc Dân Ðảng), và biết bao nhiêu người yêu nước theo khuynh hướng“quốc gia” khác, trước khi phải chống Pháp vì không thỏa hiệp được. Mục đích của họ là chiếm “độc quyền” lãnh đạo nước Việt Nam để thực hiện chủ nghĩa cộng sản.

Một sự thật cần được vạch rõ là sau khi Ðại Chiến Thứ Hai chấm dứt, trên thế giới các dân tộc bị trị đều vùng lên. Tất cả cuối cùng đều giành được độc lập, mà không cần có đảng cộng sản nào cầm đầu cả. Chỉ có nước Việt Nam bất hạnh rơi vào tay cộng sản, mối họa đó kéo dài cho tới bây giờ.

Bây giờ ai còn nói đảng Cộng sản “xây dựng đất nước tiến bộ” thì đúng là đang chui đầu trong bùn đen không trông thấy gì cả! Cứ nhìn vào tình cảnh hiện nay ở nước Việt Nam mà so sánh với các nước Á Ðông khác thì biết. Các nước Phi Luật Tân, Indonesia, Thái Lan, Nam Hàn, Mã Lai, Ðài Loan, có dân nước nào nghèo nàn và chịu nhục nhã như nước mình hay không?

Tất cả những lời dối trá, mê hoặc như các luận điệu kể trên sẽ được giải mê khi bộ mặt thật của chế độ cộng sản bị phơi bày. Một trong những người đóng góp lớn cho công việc giải mê này trong gần 30 năm qua là Hà Sĩ Phu. Các bạn trẻ ở trong và ngoài nước có thể đọc bài viết mới của ông trong nhiều lần, mỗi lần một đoạn, mỗi lần lại thảo luận và nhờ những người lớn tuổi có hiểu biết giúp giải thích thêm cho rõ.

© Ngô Nhân Dụng

Nguồn: Người Việt








 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Đàn bà bao giờ cũng vô tình hơn đàn ông, đúng hông?

Đàn bà bao giờ cũng vô tình hơn đàn ông, đúng hông?


BY HOANGDE · APRIL 5, 2012 · 36 COMMENTS
ĐỜI SỐNG ·

Chiều qua tui đi thăm ông bạn già (cũng 6 bó rùi), ông đang nằm bệnh viện, nghe nói bịnh tùm lùm cả bao nhiêu năm rồi, tới nay chắc là chịu hết nỗi nên phải lết xác vô nhà thương cho người ta trị.
Tình trạng ông già thảm thương lắm, theo lời ông kể hồi trước 75 ông từng là sĩ quan huấn luyện gì đó của quân lực VNCH, biến cố 75 tràn tới, vì thương vợ, thương con nên nắm nuối rốt cuộc kẹt ở lại và phải theo dòng người vào trại tù cải tạo mất 8 năm, ông kể những năm đầu ông còn nhận được quà cáp, cũng như có một vài lần bà vợ dẫn hai đứa con đi thăm ông, thời gian qua đi, ông nhớ hoài lần cuối bà vợ lên thăm ông mang nhiều đồ lắm, bữa đó ông thấy bà có vẽ bồn chồn làm sao đó không hiểu được, thấy vậy ông gặng hỏi mãi bà mới nói đó là lần cuối bà dẫn con lên thăm ông, sau khi về bà sẽ đi vượt biên, nhưng cái làm cho ông sốc nhất đó là bà đưa cho ông tờ đơn li dị trong lúc ông đang bị tù, sa cơ thất thế - rồi muốn ông ký tên vô đó.
Ông nói là chắc bà nghĩ ông chức vụ cao phải ở tù lâu, mà cũng chưa chắc có ngày trở về nên bà quyết định cho ông “lên đường” để bà ở bên ngoài tự do tìm cuộc sống mới.
Mấy năm sau đó ông được thả tù, cả nhà ông dồn tiền để cho ông vượt biên, chuyến tàu định mệnh chết một nữa, còn sống một nữa vì hải tặc, bảo tố đủ thứ chuyện hết, ông là người may mắn còn sống sót.
Sau khi lên đảo nhờ có giấy tờ lính tráng hồi xưa nên được định cư sớm.
Qua tới Mỹ này, tuổi đã cao nên ông chẳng còn cơ hội đi học lại, tuy nhiên ông vẫn cố gắng đi làm kiếm tiền tự lo cho mình, nói về bà vợ với mấy đứa con, về sau này ông mới biết bà vượt biên là đi theo người tình mới, ông ta là một lão “xì thẩu” có tiền, nên lo lắng tất cả cho bà và hai đứa con.
Sang đây vài năm chắc chung đụng khó sống nên bà cũng đã li dị với ông già đó và bây giờ đang sống chung với ông chồng Mỹ, ông bạn tui nói chuyện bà vợ sống chết thế nào không phải là vấn đề ông quan tâm mà ông chỉ nhớ về hai đứa con, bây giờ chúng đã lớn, qua tin tức của những người quen biết cũng như từ gia đình cho biết hai đứa con ông học hành thành tài là bác sĩ, dược sĩ và cũng đều lập gia đình có con cái đàng hoàng cả rồi.
Chỉ có điều làm ông buồn và ông nói là nỗi buồn này sẽ theo ông suốt đời đó là hai đứa nhỏ nghe lời dạy dỗ gì đó của mẹ chúng mà không chịu nhìn nhận ông, có một lần họ sang California chơi và tình cờ gặp ông nhưng rồi tình nghĩa cha con nhạt nhẽo lắm, sau lần đó là không bao giờ ông gặp lại các con của ông nữa.
Bây giờ người cha đang nằm viện, mà lúc nào cũng đau đáu một sự suy nghĩ rủi ông ra đi sẽ không được gặp các con lần cuối.
Ông tâm tình với tui mà đôi mắt ông lệ ứa lưng tròng, ông nói: “Dù con tui như vậy nhưng nước mắt chảy xuống mà, làm sao tránh được!”
Vậy mới biết cuộc đời bạc bẽo quá.
Thảo nào người ta nói: đàn bà bao giờ cũng vô tình hơn đàn ông
Đúng vậy hông hả bạn?,




Chồng là cái....chi chi nhỉ ?


http://oi49.tinypic.com/fugz5.jpg



CHỒNG LÀ GÌ NHỈ ?


Chồng là một đấng anh hào

Là duyên, là nợ Trời trao cho mình

Chồng là trụ cột gia đình

“Ba đồng một mớ” Ta rinh về nhà


Chồng là Bố của Con Ta

“To đầu mà dại” đến già chưa khôn

Chồng là loài sống bằng cơm

Lại ham món phở, bia ôm vỉa hè


Chồng là một gã lái xe

Uống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêm

Chồng là Anh của nhiều Em

Ga lăng nên hễ có Tiền là vung


Chồng là cái thế Anh Hùng

Mát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơi

Chồng là Hào Kiệt trên Đời

Vợ Mình thì Sợ, Vợ Người thì Yêu


Chồng là Quân Tử hạng siêu

Cứ Ai phái yếu là Chiều, là Thương

Chồng là một gã Ương Ương

Bỏ đi thì Tội, phải vương cả Đời!


:laughing: Clapping MSN Emoticon :laughing:

 
Rất là đúng ngay chóc,,,, Chuyện này rất bình thường nhất là vào thời bây giờ luân thường đạo lý tong teo lỏng lẻo trong và ngoài nước đa số đàn bà việt tôi gặp chung quanh  tôi đều thấy là như vậy ..

Tôi không dám hồ đồ vơ đũa cả nắm vì tôi biết cũng có một số bà số cô việt nam rất đức độ rất tốt  đàng hoàng rất đáng ngưỡng mộ nhưng đó là số ít hiếm hoi ..

Đa số là mấy bà bám theo các ông hay bám theo người khác một là vì tình cảm nhất thời và phần quan trọng nhất là vì lợi ích cá nhân của mình .... và khi không còn cần còn xài nữa thì xá gì mấy chữ tình chữ nghĩa,  mấy chữ này chỉ có trong sách vở cho các ông đọc rồi mơ mộng hão huyền ...

Khi không cần các ông nữa thi lịch sự là mời các ông đi chỗ khác chơi

Nếu không lịch sự thì .. ê mày cút đi cho khuất mắt tao..... đấy là chưa kể các bà còn kiếm chuyện mượn tay phú lít khỉa các ông cho các ông chui xuống nhị tì là các ông may mắn lắm rồi ...

Chuyện đàn bà bạc tình bạc nghĩa là chuyện dài từ thời cổ đại cho đến bây giờ ...

Do đó trước khi đụng các bà các ông phải thấm nhuần chân lý này ..

Các ông cứ thấy các bà các cô ùn ùn kéo nhau đi lấy tây lấy mỹ lấy ấn độ mỹ đỏ mỹ đen thằng mọi cà răng căng tai nào cũng được với bất cứ giá nào  là cũng tự hiểu tự  biết phần nào  bản chất của đa số đàn bà việt nam ngày nay ra sao rồi... trẻ hay già cũng như nhau...

Các ông mà nặng tình nặng nghĩa quá thì chết rán chịu... than với thở có chuột nghe... có tiền thì trả cho nurse than cho nurse nghe ở nursing home......

Bởi thế các ông khôn thì có thân thì phải lo vì bản chất số đông đàn bà là như vậy  .... và nên cẩn thận nhớ rằng đa số mấy bà rất thủ đoạn ..thủ đoạn không thể ngờ được có khi là hơn cả phim bộ nữa..... và thủ đoạn có khi rất tàn độc ... Tuy nhiên trên đời vỏ quít dày có móng tay nhọn có nhiều ông hay lắm trên cơ cao tay biết dĩ độc trị độc nên có thể nắm thế thượng phong...tha hồ hương lợi.

Mấy ông có con còn nhỏ có nhà có xe có cộ có savings này nọ thì đôi khi hơi kẹt ,,,, con cái lớn rồi thì dễ hơn ....

cái điều căn bản là phải tỉnh táo luôn đề cao cảnh giác đừng có nghe mấy bà dụ binh thản đừng có nóng giận mất khôn dễ vào tròng  ...đa số các bà dùng  mật ngọt chết ruồi để đập các ông te tua tơi tả ..... đàn ông tốt thẳng thắn cái gì rõ ràng phân minh mình biết không áy náy trong lòng là được rồi .....

Một điều quan trọng các ông nên nhớ con cái là tài sản cốt lõi không tranh cãi của các bà .

Mất chồng chuyện nhỏ.... nhưng mất con là chuyện không thể được .. các ông khó mà xí phần trong vấn đề tài sản cốt lõi con cái của mấy bà...

Mấy bà rất khéo có thể dùng tiền chùa của mấy ông ... để phúc rơi vào tay lông lá của mấy bà dùng để mị con cái  tỉ tê  rót vào tai chúng những lời đừơng mật chết người rất phi lý để brainwash chúng để cho chúng có thể sẵn sàng hồn nhiên chửi hay khện các ông tơi tả đấy ... lúc đó các bà nấp một chỗ che mặt ôm bụng cười khì khì thỏa mãn ....




-----Original Message-----


VC Giàu....NGÔI MỘ ĐẶC BIỆT CỦA BÀ BÁN BÚN NGÀN TỶ.


NGÔI MỘ ĐẶC BIỆT CỦA BÀ BÁN BÚN NGÀN TỶ.




Toàn bộ ngôi mộ được lát bằng đá hoa cương, chạm khắc tinh xảo. Để hoàn thiện công trình này, cả chục thợ xây phải hì hục làm mấy tháng, số tiền mà gia chủ bỏ ra cũng hơn 3 tỷ đồng.


Nằm ở vị trí đắc đạo, cạnh mặt tiền ngay lối dẫn vào khu nghĩa trang có cái tên rất kêu: “Sơn Trang Tiên Cảnh”, trên địa bàn xã Trường Thọ, huyện Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh, ngôi mộ của bà T.K.P (SN 1946, ngụ quận Tân Phú, TP.HCM), một đại gia từng gây xôn xao dư luận với cái chết đột ngột, để lại 1000 tỷ đồng, gây ra cuộc giành giật tài sản của con cháu và người thân.

Nếu ai đó có tận mắt chứng kiến ngôi mộ này, nói chính xác ra theo cách gọi của chủ đầu tư thì đó là nhà mồ, đều phải ngỡ ngàng trước cảnh bài trí tỉ mỉ.

Bề ngoài, ngay trước nhà mồ của bà P. là một vườn hoa, cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng, cạnh bên là 2 con kỳ lân đứng gác cửa trông rất uy nghiêm. Mái vòm của nhà mồ thiết kế theo kiểu đình nghỉ mát mái gối thủy tinh nhã lệ, kiểu nhà khí thế sang trọng, lăng mộ khắc đá giả cổ đầy phong cách nghệ thuật.

Để hoàn thành được nhà mồ của bà T.K.P, phải mất chi phí hơn 3 tỷ đồng

Riêng phần nội thất bên trong nhà mồ như bàn ghế, cột đều được làm bằng loại đá hoa cương có giá trị. Ngoài ra điểm nổi bật nhất của nhà mồ chính là bức tranh phong cảnh, được chạm khắc tinh xảo, nhiều họa tiết, cảnh vật trên bức tranh bằng đá hoa cương dài 2m. Phía xung quanh các bức tường bên trong, tất cả cũng đều được chạm khắc tranh phong cảnh.

Những đồ trang trí này theo ước tính cũng đã ngót nghét trên 1 tỷ đồng, chưa kể tiền chi phí xây dựng.

Hàng ngày, nhà mồ của bà P. luôn có công nhân lau chùi, quét dọn, hương khói rất chu đáo.

Theo giải thích của bên phía chủ đầu tư và con cháu, người thân khi bỏ tiền xây dựng, thì nhà mồ này nằm trên khu đất linh kiệt thánh địa. “Có thể nói nhà mồ của bà T.K.P đã tập hợp tinh nhuệ của thiên nhiên, với phong cảnh cực đẹp”- một người từng làm công trình này cho hay.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, thì sau cái chết đột ngột của bà P. vào đầu tháng 3/2011, người thâncon nuôi của bà đã cất công đi tìm khu đất “đẹp”, và nghĩa trang “Sơn Trang Tiên Cảnh” được gia chủ chọn làm nơi yên nghỉ của bà.

Hàng tuần, những người thân của bà ở TP.HCM đều thay phiên nhau ngược đường cả trăm km, mua đồ lên thắp hương khói.

“Từ khi nhà mồ này được xây dựng, cứ tuần nào cũng vậy, cách 2-3 ngày lại có người thân của bà P. lên đây thắp hương, mua đồ cúng viếng. Tuy nhiên, cô con gái nuôi- người thừa hưởng gia tài khổng lồ của bà lâu rồi không thấy xuất hiện”- các bảo vệ làm việc tại đây cho biết.

Chùm ảnh về ngôi mộ tiền tỷ của bà bán bún nghìn tỷ:

Nhìn bề ngoài, nhà mồ của bà P. trông rất bình thường



Mái nhà được thiết kế theo kiểu đình nghỉ mát mái gối thủy tinh nhã lệ



Án ngữ trước nhà mồ là 2 con kỳ lân



Và dàn hoa bonsai, cây cối được những người coi mộ cắt tỉa rất cẩn thận



Bộ bàn ghế và nhiều đồ nội thất bên trong được làm bằng loại đá hoa cương rất mắc tiền. Nhà mồ lúc nào cũng được lau chùi sạch bóng



Cây cảnh và cỏ cây xung quanh ngôi nhà mồ



Bức tranh phong cảnh được chạm khắc tinh xảo với đầy đủ các họa tiết



Tháng 3/2011, Văn phòng Thừa phát lại quận Bình Thạnh - TP.HCM đã lập một vi bằng ghi nhận lại khối tài sản khổng lồ lên đến 1.000 tỉ đồng của một người phụ nữ quá cố tên là T.K.P (sinh năm 1946, ngụ quận Tân Phú - TP.HCM). Đây có thể xem là vụ việc được lập vi bằng có số tài sản lớn có một không hai.
Do chết bất đắc kỳ tử nên bà P. đã không để lại di chúc trong khi bà không có con ruột, chỉ có một người con nuôi 22 tuổi mang họ bà là chị L. Người con nuôi này được bà P. xin nuôi ngay khi còn đỏ hỏn ở Bệnh viện Hùng Vương và được pháp luật thừa nhận. Khi bà P. chết, người con nuôi đang du học ở Đức đã quay về chịu tang mẹ.
Ngay khi tổ chức lập vi bằng dưới sự chứng kiến của anh chị em bà P. và chị L. cùng công an địa phương, tài sản của bà P. gần như không đếm xuể, phải đếm trong vòng 1 tuần mới xong: gồm 100 cây vàng, tiền mặt, 1 triệu USD, trang sức có rất nhiều kim cương, 17 cuốn sổ tiết kiệm (trong đó có nhiều sổ ghi số tiền hàng chục tỉ đồng).
Ngoài ra, còn có rất nhiều nhà xưởng, đất đai ở quận Tân Phú - TP.HCM, tỉnh Bình Dương, Tây Ninh... cũng do bà P. đứng tên. Không chỉ để tiền và tài sản quý giá trong két sắt, rất nhiều vàng được bà P. giấu kỹ bên dưới bàn làm việc đã làm những ai chứng kiến đều phải ngỡ ngàng.
Điều càng ngỡ ngàng hơn bà P. còn cất giữ cẩn thận nhiều tờ tiền mệnh giá 200 đồng, 500 đồng, 1.000 đồng và 2.000 đồng. Ngoài ra, căn nhà bà P. sinh sống tại quận Tân Phú rộng khoảng 2.000 m2 với 1 sân tennis cho thuê.
Dù sở hữu với số tài sản khổng lồ nhưng cuộc đời bà P. có nhiều bước thăng trầm. Những người hàng xóm chỉ biết bà với nghề làm bún gia truyền, không ai tin bà có thể tích cóp được lượng lớn tài sản như vậy.

Giang Uyên

Theo Infonet

Tự ủ giá đậu xanh

tự ủ giá đậu xanh
 

Phổ biến cho bà con hải ngoại mình tự ủ giá đậu xanh nhé.

 Lấy non 1/2 cup (8oz) đậu xanh, ngâm nước 1 đêm




1 bộ xửng đường kính khoảng 3 tấc




- lót 1 lớp vải mùng hoặc vải thưa, lót 1 đầu vô nồi, chừa 1 đầu để 1 lát đậy lên đậu




- rải đậu xanh đã ngâm nước thành 1 lớp mỏng, tránh hạt này chồng lên hạt kia




- gấp phần vải mùng thò ra bên ngoài gọn vào trong lòng xửng




- mỗi ngày cho đậu "uống" nước 3 lần, mỗi lần 1 tô chừng này




- cứ giở ra cho "uống" xong đậy lại, nước đọng phía dưới phần nồi nhiều quá thì đổ bớt ra. Đậy kín như vầy trong 5 ngày




- khoảng ngày thứ 4 thì đã thấy như vầy




- sau khi sảy vỏ đậu ra

 



- làm bánh xèo, bánh cống, ăn với cháo huyết, hủ tíu, phở v.v...



- đừng ham rải đậu nhiều quá, chật chỗ không đủ chỗ cho giá nẩy mầm thì cọng giá sẽ bị ốm tong teo

 ----------

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link