Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, August 24, 2012

Tin bật mí : Vào năm 1972, Bắc Việt đã gửi thư đầu hàng Hoa Kỳ vô điều kiện.


 

.Tin bật mí : Vào năm 1972, Bắc Việt đã gửi thư đầu hàng Hoa Kỳ vô điều kiện.

 

 

                                          

Vào năm 1972, Bắc Việt đã gửi thư đầu hàng HK vô điều kiện

                                                                           Hope Solo claims 'Dancing' abuse VIDEO

 

 

Đây là sự thực của cái mà Đảng CSVN huyênh hoang về chiến thắng đánh "Mỹ nguỵ". Bắc Việt đã đầu hàng, nhưng Kissinger có ý đồ riêng, không chấp nhận.

 

Ðoạn video tài liệu được giải mật, dài 3:50, có 2 phần:

Phần 1 dài 1:50 là bản dịch tiếng Việt không có âm thanh.

Phần 2 còn lại nói Tiếng Anh và có âm thanh.

Xem để biết CS Hà Nội đã gởi điện thư đầu hàng vô điều kiện nhưng bản văn đã bị ém nhẹm...

~~~~~~~~~~~~~~~

Những tài liệu bất ngờ cùng nhân chứng cao cấp của chính quyền Hoa Kỳ cho biết sau năm 1968, CSVN đã bị kiệt quệ nhân sự vì hầu hết các lực lượng chính quy chủ lực quân cộng sản bắc Việt đã bị Mỹ và VNCH tiêu diệt .
 
Vào năm 1972 máy bay B52 đã san bằng Bắc Việt đưa tới sự việc lãnh đạo đảng CSVN gửi điện thư Đầu Hàng Vô Điều Kiện tới phòng truyền tin Hoa Kỳ. Bức điện thư đầu hàng của CSVN đã được phòng truyền tin gửi về NGŨ GIÁC ĐÀI .

Thay vì tuyên bố cho thế giới biết về sự việc cộng sản bắc Việt đầu hàng.Nhưng ngược lại, CIA đã đưa về nước 79 nhân viên phòng truyền tin Hoa Kỳ và thay đổi hoàn toàn nhân viên mới.

Điện thư đầu hàng của CS bắc Việt đã được ém lại.

Trên 80% quân đội nhân dân Trung cộng đã đánh chiếm cao nguyên miền Nam VNCH, Lính Trung cộng đã ngụy trang cộng sản bắc Việt xâm chiếm miền Nam Việt Nam.!!! Tại Sao ???

Chúng tôi phỏng vấn anh Nguyễn Hoàng Việt về sự kiện nầy.

Thu Hiền: Xin anh cho biết những sự kiện bất ngờ về việc CSVN đã đầu hàng VNCH từ năm 1973, thêm sự việc quân Trung Quốc ngụy trang lính Bắc Việt đánh chiếm Miền Nam VN vào năm 1975, anh nghĩ sao về vấn đề nầy?

Hoàng Việt: Tôi nghĩ tất cả là sự thật nhưng nguyên do tại sao chính quyền Hòa Kỳ lúc bấy giờ không tuyên bố bức điện thư đầu hàng từ của CSVN mà lại tìm cách ém chuyện nầy đó là điều mình phải cần phân tích.

Ông Ted Gunderson là nhân viên đặc nhiệm ở Los Angeles và Washington DC (Special Agent in Charge, Los Angeles, Special Agent in Charge, Washington,D.C. offices)
 
Trong thời gian cuộc chiến tranh VN ông ta là Trưởng Phòng điều tra, làm việc với những hồ sơ thuộc loại bảo mật quốc phòng (high-profile cases) .
 
Trong thời gian gần đây, ông đã tiết lộ cho biết là CSVN đã có điện thư đầu hàng Đồng Minh vào đầu năm 1973 trong một cuộc nói chuyện tại Washinton DC, ông cho biết như vậy .
 
 Trong cuộc nói chuyện nầy được nhiều cựu chiến binh Hoa Kỳ hỏi về chiến dịch "Operation Linebacker" là chiến dịch dùng B52 để san bằng, tiêu diệt quân đội Bắc Việt đã đưa tới kết quả nào thì ông cho biết là CSVN đã đầu hàng sau đó .
 
Chiến dịch "Operation Linebacker" bắt đầu từ mùa Xuân 1972.

Thu Hiền: Như vậy anh cho biết tại sao tin CSVN đầu hàng không được phổ biến để rồi kết quả cuộc chiến ngược lại ?

Hoàng Việt: Ông Ted Gunderson cho biết là trong thời gian làm việc tại VN, ông đã tiếp xúc nhiều sĩ quan cao cấp Quân Đội Hoa Kỳ nhất là nhân viên thuộc phòng Truyền Tin bộ Tham Mưu Hoa Kỳ tại VN, họ đã cho ông biết về bức điện thư CSVN tuyên bố đầu hàng vô điều kiện quân Đồng Minh vào đầu năm 1973 .
 
Bức điện thư đó cho tới nay vẫn chưa được giải mã, Ông Ted Gunderson còn cho biết thêm là tất cả các nhân viên thuộc phòng truyền tin sau đó đã được CIA thay thế toàn bộ !
 
Tôi tìm ra được một đoạn Video Ông Ted Gunderson có nói về vấn đề nầy.

 
                                                           

TÀU CHÌM, CHUỘT CHẠY?


 

TÀU CHÌM, CHUỘT CHẠY?
 
LÃO MÓC
 
Cũng giống như sức nóng của cuộc Cách Mạng Hoa Lài ở Tunisia làm lộ mặt những con tắc kè “phản kháng vờ, phản tỉnh cuội”; tiếng súng của anh kỹ sư nông dân Đoàn Văn Vươn đã phá vỡ bức tường “sợ chính quyền”,”sợ quyền lực” khiến lãnh đạo đảng CSVN lộ rõ bộ mặt tham nhũng đã đến thời kỳ cuối qua cách nhanh chóng giải quyết vụ án Tiên Lãng của Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng và, ngay sau đó Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lại phải tức tốc họp Đại Hội Đảng.
 
Cũng như những cái gọi là Đại Hội Đảng trước kia, mấy ông “trí thức” ở trong nước như ông luật sư Trần Lâm lại khua môi múa mỏ là “Việt Nam phải thay đổi! Thời gian không chờ đợi”.
 
Nhưng khi đọc cái đề nghị của ông ta:
 
“Ai sẽ là những người tham dự các Hội nghị bàn tròn? Tất nhiên một bên là những người đang cầm quyền, chấp nhận Đa nguyên, Đa đảng, một lòng vì sự sống còn của đất nước. Một bên là những người của dân, họ là những người trước đây hay hiện nay vẫn mang danh cộng sản, kết hợp với họ là những người tiêu biểu của các lão thành, các người trong giới tinh hoa trong nước, ngoài nước. Tóm lại, họ có thể là những người “Cọng Sản Tử Tế”, những người Cộng Sản phản tỉnh, những nhân sĩ không đảng phái có kinh nghiệm. Họ có thể vẫn còn khác nhau nhưng cùng một ý nghĩ: "Thay đổi hay là chết!”
 
thì người ta thấy ngay ông “ngụy trí thức” Trần Lâm chỉ nhai lại là cái gọi là “Tiểu Diên Hồng: Bàn Tròn Ba Bên” mà mấy năm trước đây ông Hoàng Minh Chính đã đem ra “nhử” mấy ông trí thức ở hải ngoại và đã bị chúng tôi vạch rõ đây là âm mưu đem người Việt tỵ nạn hải ngoại nộp mạng cho nhà cầm quyền CSVN!
 
Trong khi ông “ngụy trí thức” Trần Lâm tiếp tục bưng bỡ đảng, tìm cách cứu nguy đảng thì người ta lại thấy một ông tự xưng là “đảng viên cộng sản” là ông Kami Ajinomoto, người viết blog trên đài RFA (Á Châu Tự Do) viết bài bố cáo cùng thiên hạ là ông ta “đã bỏ đảng chạy lấy người từ 10 năm trước!”
 
Phải nói đây là chuyện khó tin nhưng có thật! Bởi vì, năm ngoái, ông người Nhật gốc Việt Kami Ajimoto này đã bị một người trong nước là ông Đinh Tấn Lực tố cáo là “một Phạm Xuân Ẩn trên mạng”.
 
Trong bài “Chuyện sau này mới kể”, blogger Đinh Tấn Lực kết luận bằng câu: "Không lý nào BBT blog RFA không rõ là bộ chính trị ta đã từng điều một Phạm Xuân Ẩn nhiều năm nằm tiêu lòn trong lòng địch khi xưa”. 
 
Nhưng Phạm Xuân Ẩn là ai mà ông Đinh Tấn Lực đề cập đến khi viết về chuyện “quảng cáo viên hãng bột ngọt Nhật Bản” Kami Ajinomoto viết trong blog của đài RFA bài viết về ngày 30 tháng 4 lần thứ 36 với giọng điệu xấc xược chê bai người Việt tỵ nạn cộng sản tại ngoại với mục đích gây tranh cãi vô ích?
 
Theo nhà văn Nguyễn Việt Nữ, trong tiểu luận “Dương Thu Hương và con hùm ngủ” thì Phạm Xuân Ẩn là cựu nhân viên tuần báo Time theo lời ông ta xác nhận qua cuộc phỏng vấn của Morley Safer, phóng viên đài truyền hình CBS. Tờ tuần báo Newsweek ngày 19 tháng 3 năm 1992 có đăng lại cuộc phỏng vấn này.
Theo bài viết trên tờ Newsweek, năm 1992, Phạm Xuân Ẩn 62 tuổi, nhìn nhận đã làm gián điệp cho bộ đội cụ Hồ từ năm 1950, làm phóng viên nhiều năm cho hãng thông tấn Reuter và cuối cùng là cộng tác viên cho tờ Time trong suốt 10 năm từ 1965 cho tới ngày chiến thắng 1975.
 
Trong nguyệt san The National Geographic, số tháng 11 năm 1989, phụ tá chủ bút, Peter T. White có gặp Phạm Xuân Ẩn đang sống tại một dinh thự đồ sộ ở Sàigòn đang nuôi chó Đức và kiếm được lắm tiền với “nghề” này. Ông ta nói với ký giả này rằng ông ta đã về hưu. Nhưng Peter White viết là Ẩn còn được giao cho nhiệm vụ theo dõi báo chí ngoại quốc.
Điều này giải thích vì sao trong cuộc chiến Việt Nam Cộng Hoà đã thua về mặt uy tín đối với thế giới.
 
Đại Tá tình báo VC Phạm Xuân Ẩn, cộng sự viên của tờ Time trong suốt “10 năm chống Mỹ cứu nước”, mặc thường phục, ung dung sống giữa  giới truyền thông Tây phương giữa thủ đô Sàigòn mà “bật mí” những bí mật của Chính phủ VNCH về cho Lê Duẫn, Lê Đức Thọ… ở Bộ Chính Trị VC, những bí mật hành quân của Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH về cho Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng… ở Hà Nội. Thảo nào miền Nam đã không bị bức tử.
*
Trong bài viết “Chuyện sau này mới kể”, blogger Đinh Tấn Lực viết về “quảng cáo viên hãng bột ngọt” Kami có blog trên đài Á Châu Tự Do (mà đài này lại bảo đó chỉ là ý kiến riêng của “quảng cáo viên hãng bột ngọt”, chứ không phải quan điểm của đài) như sau:
 
“… Nếu không đồng điệu thì chẳng ai phí sức khuyên “phe ta” đừng “giận quá mất khôn” mà tần ngần đứng đó sau 36 năm cực đoan ôm lấy “con số không tròn trĩnh”.
Nếu chẳng tương lân/ tương cầu thì chẳng ai toi công phân tích khuyết điểm của “phe ta” ở hải ngoại là “những kẻ ít học” và “do hiểu biết chính trị chưa đủ”; trong lúc thành tích của “bọn nó” chỉ cần 15 năm là cướp xong chính quyền, thêm 20 năm nữa là đạp nát đường mòn dọc biên để đốt cháy Trường Sơn mà dứt điểm quân đội miền Nam, và liên tục hoàn thành biết bao “kỳ tích phi thường” đến trời long đất lở trên toàn quốc suốt 36 năm sau đó…”
 
Và đưa ra câu hỏi:
 
“Không lý nào Ban Biên Tập blog RFA không rõ là bộ chính trị ta đã từng điều một Phạm Xuân Ẩn nhiều năm tiêu lòn trong lòng địch khi xưa?”
 
Chắc chắn người trách nhiệm chương trình của đài Á Châu Tự Do sẽ không thể trả lời câu hỏi của blogger Đinh Tấn Lực.
 
Và cả những người trách nhiệm đài VOA, và trang mạng Việt ngữ đài BBC cũng không thể trả lời câu hỏi của blogger Đinh Tấn Lực.
 
Bởi chính họ biết rõ “những Phạm Xuân Ẩn” của thời chiến tranh Việt Nam nay lại nằm chình ình trên các trang mạng của họ với cái khiên che chắn: “Đây chỉ là ý kiến cá nhân của blog…, chứ không phải là quan điểm của đài (BBC, RFA, VOA) chúng tôi”.
 
Có phải chăng đây là cái cách diễn biến hòa bình - cũng giống như khi xưa chương trình Việt ngữ của đài BBC trước tháng 4 năm 1975, đã góp phần loan tin VC đã “tiến chiếm” các tỉnh thành của miền Nam, trong khi “bộ đội của Bác Hồ” còn đang “mắc võng trên rừng Trường Sơn”?
*
Sức nóng của cuộc Cách Mạng Hoa Lài từ Tunisia lan toả đã khiến những con tắc kè “phản kháng giả, phải tỉnh vờ” đã phải lộ mặt.
 
Phải chăng sức nóng của tiếng súng nả vào chế độ của cựu bộ đội Đoàn Văn Vươn, lời ca ca tụng hy vọng đã vương lên của nhạc sĩ Việt Khang đã khiến những con chuột đang tìm mọi cách chạy khỏi chiếc tàu sắp chìm là đảng CSVN?
 
Nếu không là vậy thì tại sao “ông Phạm Xuân Ẩn trên mạng” là Kami Ajinomoto, người viết blog trên đài Á Châu Tự Do - như blogger Đinh Xuân Lực trong nước tố cáo, lại viết bài “khoe” là mình đã bỏ đảng chạy lấy người từ 10 năm trước và đã “tự bạch” như sau:
 
“… May mắn cho tôi vì đã biết trước cái tất yếu sẽ xảy ra như ngày hôm nay và đã biết nhanh chân rời khỏi chuyến xe bão táp này…
 
“Tôi không phải là người lạc quan tếu, từ trước đến nay tôi vẫn không tin đảng CSVN sẽ sụp đổ bất cứ lý do gì về kinh tế hay xã hội. Nhưng đây là, mâu thuẫn nội bộ trong đảng CSVN, giữa đảng CSVN và nhân dân đã ở mức quá sâu sắc, mà chính họ thừa nhận là “Thực trạng suy thoái trong đảng đã năng lắm rồi, như căn bệnh ung thư.” Vậy có lẽ đã bắt đầu đến lúc chúng ta có thể đếm lùi giờ tận thế của họ - đảng CSVN, vì bây giờ họ muốn hối cải cũng đã quá muộn.”
 
Chiếc tàu cộng sản đang chìm! Phải chăng những con chuột đang cố liếm láp chút thức ăn thừa để thoát thân, trước khi quá muộn?!
 
LÃO MÓC

__._,_.___

2/9/1945 – 2/9/2012: Con đường từ “độc lập” tới nô lệ


 

19/08/12 |

2/9/1945 – 2/9/2012: Con đường từ “độc lập” tới nô lệ



Ảnh ký hoạ của Nguyễn Tâm Thiện Facebook

Vào ngày 2/9/1945 Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn độc lập tại Quảng trường Ba Đình, khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng hoà, nhà nước cộng sản đầu tiên tại Đông Nam Á, trước khi được đổi tên thành CHXHCN Việt Nam vào năm 1976. Ít ai ngờ rằng, đây là cột mốc bi kịch của người Việt từ độc lập đến nô lệ.

Mở đầu bản tuyên ngôn độc lập, Hồ Chí Minh lấy ý của Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hoa Kỳ: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc“.

Tính từ thời điểm đó đến nay đã 67 năm, tuyên ngôn của Hồ Chí Minh hoàn toàn sáo rỗng trên thực tế và những gì đang diễn ra tại Việt Nam (VN) hôm nay ngược lại với nó 180 độ.

Cố trung tướng Trần Độ, một vị tướng xông pha trên nhiều trận mạc, từng giữ chức vụ cao của Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đã viết:

”Những mơ xoá ác ở trên đời

Ta phó thân ta với đất trời

Ngỡ ác xóa rồi thay cực thiện

Ai hay, biến đổi, ác luân hồi”.

Còn nhà văn, đạo diễn Thùy Linh:

“Dường như lịch sử đang lặp lại? Dường như lịch sử đang khẩn thiết yêu cầu dân tộc VN quay lại bước đi ban đầu sau rất nhiều tang thương, mất mát, đau khổ, phản bội, nghèo đói triền miên, bất công, phân biệt đẳng cấp, giàu nghèo… Và đáng sợ hơn cả xã hội VN hôm nay chả khác là bao với xã hội phong kiến tập quyền xưa kia nhưng được mạo nhận với rất nhiều mỹ từ. Giờ đây mục đích tốt đẹp không thể biện hộ, thay thế cho phương pháp, đường lối sai lầm. Nhân dân không thể là những vật làm thí nghiệm cho các cuộc cải cách liên tiếp thất bại mà vẫn không chịu thừa nhận, sửa chữa”.

Giành độc quyền cai trị ở miền Bắc từ năm 1954 và trên cả nước từ năm 1975, ĐCSVN đã áp đặt một chế độ công an trị phi tự do dân chủ gấp nhiều lần thời thực dân Pháp.

Vào đầu thập niên 80, khi cả nước nghèo đói, thiếu thốn đủ điều, trên hè phố đã xuất hiện bài thơ dân gian mỉa mai:

Ngày 2 tháng 9,

Vườn hoa Ba Đình

Bác Hồ ở tít trên cao

Tôi nói hơi nhỏ đồng bào nghe không

Bác Hồ mặc áo nâu sòng

Đầu không đôi mũ, chân không mang giày

Xem ra cơ sự thế này

Nước Nam ắt sẽ ăn mày thêm đông.

Say quá đà bởi men chiến thắng và tham vọng hão huyền về mô hình XHCN trên cả nước, năm 1986 ĐCSVN mới bừng tỉnh, ý thức rằng, nếu không cải cách thì đất nước sẽ suy sụp không thể cứu vãn với một đội quân ăn mày nước Nam có quy mô bao trùm toàn quốc.

Suốt mấy chục năm dân tộc bị ĐCSVN bị kìm hãm, trói buộc, thế mà chỉ được “cởi trói” hạn chế trong vòng một thập niên, từ chỗ thiếu gạo ăn, VN trở thành một trong những quốc gia xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới. Kinh tế tư nhân năng động góp phần quan trọng vào mức tăng trưởng 7-8% trong suốt thập niên 90. Đời sống vật chất được cải thiện.

Thế nhưng, từ nền kinh tế kế hoạch lạc hậu chuyển sang kinh tế thị trường, đã tạo ra cơ hội cho các nhà lãnh đạo của ĐCSVN ít học, quen đi chân đất, tiếp cận với văn minh của thế giới tư bản. Họ nhận ra rằng, tắm bằng xà phòng Camay và xức nước hoa Gucci có thể làm mất mùi bùn phèn; mặc áo veston đeo cà vạt của Giorgio Armani có thể giấu được chất quê kệch và dốt nát của anh cựu y tá miệt vườn; Mercedes, BMW, Roll Royce đi êm và tiện nghi hơn Volga, Lada của Liên Xô, thịt bò Kobe của Nhật ngon và phẩm chất dinh dưỡng cao hơn thịt bán trong cửa hàng dành riêng cho cán bộ cao cấp của Trung ương trên phố Tôn Đản, Hà Nội.

Thế là như kẻ sắp chết đói được ăn ngon, xuất hiện một tầng lớp trọc phú mới, gắn chặt lương với bổng, quyền với tiền, tạo ra cuộc chạy đua náo loạn, bất chấp tất cả vì chủ nghĩa hưởng thụ, vì tiền, vinh thân phì gia, mà báo chí phương Tây gọi bằng thuật ngữ mới “mammonism“, làm đảo lộn và băng hoại hết mọi kỷ cương phép nước, và các chuẩn mực đạo đức xã hội.

Cuộc đua chen đen đỏ quyền-tiền khốc liệt này đã làm toàn bộ hệ thống chính trị của ĐCSVN bệnh hoạn, mục nát vì nạn mua quan bán chức, tham nhũng, rút ruột công trình bỏ túi riêng. Nhân cách của công chức trong bộ máy bị huỷ hoại thậm tệ trong mọi lãnh vực đời sống, vào tận học đường và bệnh viện. Nguồn tài lực của đất nước bị xói mòn, cạn kiệt dần và hậu quả nghiêm trọng mà thế hệ sau phải gánh vác là nhãn tiền.

Nhà nước CHXHCNVN thực sự chứng tỏ là một triều đại phong kiến kiểu mới, đứa con quái thai của chủ nghĩa Mác xít chuyên chế và chủ nghĩa phong kiến lạc hậu mà “lực lượng lãnh đạo thì chẳng khác gì nhà vua cha truyền con nối. Từ một nhà vua cá nhân thời quân chủ, nay trở thành một nhà vua tập thể thời cộng hòa xã hội chủ nghĩa” – (Nguyễn Văn An, cựu chủ tịch Quốc hội).

67 năm qua, triều đại CXHCNVN đã biến Việt Nam thành một nhà tù vĩ đại, giam hãm tử tưởng, quyền tự do, công lý và bình đằng xã hội, đúng hơn là đã tạo ra một “Trại súc vật”, như tên tác phẩm nổi tiếng của George Orwell, nơi mà với chính sách gia súc hoá, ĐCSVN muốn biến con người thành những con vật bằng lòng với cái chuồng chật hẹp và máng ăn dơ bẩn của mình, được nhà văn Đào Hiếu mô tả sinh động qua đàn vịt vừa đi vừa kêu “cạc cạc” với “đủ mọi thành phần: nông dân, giáo viên, tiến sĩ, kỹ sư, bác sĩ, nghệ sĩ nhân dân, nghệ sĩ ưu tú, học sinh, sinh viên, nhà văn, nhà thơ, diễn viên điện ảnh, hoa hậu, á hậu, người mẫu thời trang, giáo sư đại học, cán bộ công nhân viên, học sinh mẫu giáo”…

”Như thế, rõ ràng là hiện nay chúng ta đang có hai nước Việt Nam: một Nước Việt Khốn Khổ, bị rút ruột, bị đục khoét, bị bán tài nguyên, bán máu, bán phẩm giá, bị xâu xé, cướp bóc tả tơi và nợ như chúa Chổm. Và một Nước Việt Ảo đang được vẽ vời bằng những lời nói dối, nịnh bợ, cơ hội, lừa mị… của đủ mọi thành phần, từ cán bộ lãnh đạo cho tới học sinh mẫu giáo”.

”Mỗi ngày có một bộ phận người Việt đang sống và làm việc trong cái Nước Việt Ảo ấy trong khi một bộ phận người Việt khác lại đang sống và làm việc cùng một Việt Nam khác: khốn khổ, trần trụi, tơi tả.

Trong Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945 Hồ Chí Minh liệt kê tội trạng của thực dân Pháp như sau:

- “Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.

- “Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu”.

- “Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân”.

- “Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều”.

- “Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu”.

- “Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng”.

- “Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”.

Có thể dễ dàng chứng minh danh sách tội trạng gán cho Pháp trên đây cũng đã và đang diễn ra y hệt trong lòng CHXHCNVN qua chuỗi sự kiện: nhà cầm quyền đàn áp thô bạo tại Bắc Giang năm 2010 khi dân chúng nổi giận biểu tình phản kháng việc em Nguyễn Văn Khương bị công an đánh chết; đàn áp tàn nhẫn người Thượng ở Tây Nguyên, giáo dân tại Đồng Chiêm (Hà Nội), Cồn Dầu (Quảng Nam) và Con Cuông (Nghệ An); sử dụng bạo lực cưỡng chế thu đất của nông dân giao cho tư nhân và “những vụ cưỡng chế vô đạo lý, tàn ác dã man không còn chút lương tâm con người“, “dùng máy xúc máy ủi san lấp của cải mồ hôi nước mắt của nông đân, cày xới cả mồ mả người thân họ“; đời sống bị bóc lột tận cùng của công nhân đi xuất khẩu lao động, nô lệ tình dục của con gái VN lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc; công nhân trong các khu chế xuất, khu công nghiệp “thiếu ăn đến nỗi cơ bắp bị bào mòn, teo tóp, năng lượng dự trữ bị khai thác hết để làm việc“, v.v…

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã xót xa viết trong bài “Thơ trái luật” (trích):

“Quan tham ăn hối lộ

Sống như bậc đế vương

Người lương hai triệu mốt

Khốn khổ đủ trăm đường.

Dân cày bị mất ruộng

Biết kiếm việc gì làm

Nhìn cao ốc ngất ngưởng

Mà ruột tím gan bầm!

Công lý luôn thuộc kẻ nắm quyền

Tai họa đều đổ đầu dân đen

Sự thật mấy khi được nói thật

Tốt đẹp đều do việc tuyên truyền

Muốn sống, ai ơi phải giữ mồm

Thấy sai mà cứ nói lôm côm

Đừng tưởng tự do là có thật

Thời nay rất dễ bị gông cùm!”.

Những điều tôi nêu trên cho thấy con đường từ độc lập đến nô lệ, hay từ nô lệ này chuyển qua nô lệ khác của nhân dân VN không còn gì phải bàn cãi. Nhưng đây mới một phần, chỉ là sự nô lệ bởi giặc nội xâm.

Năm 1990, thành trì cách mạng của ĐCSVN là Liên xô và “các nước XHCN anh em” tại châu Âu sụp đổ, chơ vơ trên biển động của ý thức hệ mác xít, không còn phao nào để cứu cánh cho sự duy trì quyền lực chuyên chính, và cũng vì quyền-tiền đã làm lu mờ lương tri, ĐCSVN đã đi tới một quyết định ô nhục lịch sử: bắt tay trở lại với kẻ thù truyền kiếp Bắc Kinh, đưa đất nước vào thảm kịch mới: bị nô lệ bởi ngoại xâm phương Bắc.

Trước việc Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa và liên tiếp ngang ngược, trắng trợn xâm phạm chủ quyền biển đảo của VN, các động thái của nhà cầm quyền CSVN cho ta cảm tưởng chỉ phản ứng lấy lệ trong khuôn khổ lời nói gió bay, cốt không làm Bắc triều phật lòng. Tệ hơn, khi người dân lên tiếng nói yêu nước thì bị trấn áp tàn bạo, kể cả sử dụng những trò đốn mạt, hèn hạ. Bất kỳ hoạt động nào làm ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ xôi thịt hiện nay giữa Hà Nội và Bắc Kinh đều bị ngăn chặn, cấm đoán, bao gồm cả việc tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh bảo vệ Tổ quốc, trong sử dụng ngôn ngữ của báo lề đảng, những ngôn từ bất lợi cho Trung Quốc báo chí phải né tránh thay bằng các từ ngữ “lạ”, “nước ngoài”, thậm chí kẻ thù của hai Bà Trưng cũng không được nêu tên đích danh trong sách giáo khoa dành cho trẻ em.

Chinh sách Phò Tàu ra mặt này, được thể hiện qua nhận định của thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh về chuyến đi Trung Quốc cuối tháng 8/2011 của Thứ trưởng quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh:

“Không biết phía Trung Quốc khéo dỗ dành và hậu đãi thế nào mà Thứ trưởng Vịnh làm quà cho Trung Quốc bằng việc báo với Trung Quốc rằng: “Sẽ kiến quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam”, ý tức là chúng tôi sẽ đàn áp thẳng tay những người biểu tình chống các “đồng chí”, các “đồng chí” muốn làm gì ngoài biển, trên đất liền cũng được. Thật “trúng với cái bụng” các quan Trung Quốc lâu nay: “Ăn cướp lại bịt miệng nạn nhân không được la làng”.

Trong dịp kỷ niệm 65 năm ngày toàn quốc kháng chiến chống Pháp (23/12/2011), trả lời phóng viên, Trung tướng Phạm Văn Di, Chính uỷ Quân khu 7 nói:

“Hiện nay nguy cơ mất nước, nguy cơ bị làm nô lệ là có thật và đang tồn tại. Và nếu như không tỉnh táo, không khéo, không xây dựng quân đội mạnh, không xây dựng thế trận quân hậu mạnh, chúng ta có thể bị mất nước, chúng ta có thể bị làm nô lệ ngay khi mà người lính chưa kịp xông trận, ngay khi mà người lính chưa kịp nổ súng”.

Có thể đưa ra rất nhiều dữ kiện khác về sự nhu nhược kiên nhẫn của nhà cầm quyền CSVN trước Trung Quốc trong thời gian qua, cùng những việc làm cụ thể mà ĐCSVN đã đưa đất nước vào vòng lệ thuộc về kinh tế và an ninh lãnh thổ. Thiết nghĩ thái độ và những lời phát biểu của các tướng lĩnh quân đội đã nêu, đủ cho thấy đất nước VN không phải chỉ đứng trước nguy cơ bị nô lệ mà thực tế là đang bị vòng nô lệ của Bắc triều xiết chặt dần tới mức cuối cùng.

Đôi lời kết

Ngày 19/6/1919, những người VN yêu nước đã ký bản yêu sách dưới một tên chung “Nguyễn Ái Quốc” gửi Hội nghị Hòa bình Versailles gọi là Thỉnh nguyện thư của dân tộc An Nam (tiếng Pháp: Revendications du peuple annamite) gồm 8 điểm, trong đó yêu cầu Pháp “tổng ân xá tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị”, “xóa bỏ hoàn toàn những tòa án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân”, “tự do báo chí và tự do ngôn luận”, “tự do lập hội và hội họp” và “tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương”, “thay chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật”.

Gần một thế kỷ sau, 93 năm, một bản kiến nghị của 71 vị nhân sĩ tri thức VN, chủ yếu sống trong nước, đuợc gửi tới nhà cầm quyền CSVN, có nội dung khá tuơng đồng nhưng cách thể hiện ôn hoà hơn.

Trước đó, nhân sĩ, trí thức VN cũng đã nhiều lần gửi những kiến nghị tới nhà cầm quyền, nhưng thường về các sự kiện cụ thể như khai thác bauxite Tây Nguyên, trả tự do cho tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, cưỡng chế đất ở Văn Giang hay xây nhà máy điện hạt nhân… Lần này, theo tôi, bản kiến nghị chính trị này liên quan trực tiếp tới hệ thống nhiều nhất từ trước tới nay, có thể nói là mạnh dạn nhất, đề cập tới một số vấn đề nóng bỏng nhất của xã hội, đặc biệt là chủ quyền đất nước.

Tuy nhiên, một trong các quyền công dân tối quan trọng không thấy các vị nhân sĩ, trí thức nêu ra là quyền bầu cử tự do, tức quyền được tham gia vào việc quản lý, điều hành đất nước của mọi công dân. Điều này không có gì đáng sợ hãi để không dám đề cập tới, vì nó không xung đột với tuyên truyền của ĐCSVN, rất hợp với lòng dân và có thể lấy nó làm mục tiêu chính để vận động tranh đấu. Đây cũng là chìa khoá mở ra những yêu sách khác.

Vào tháng 11/1945, vận động người dân đi bỏ phiếu bầu quốc hội đầu tiên những người cộng sản VN đã nói:

“Vẫn biết đại đa số dân mình chưa biết đọc biết viết, nhưng vin vào đấy để kết luận rằng dân ta không đủ tư cách để kén chọn đại biểu là không hiểu gì dân chúng, không hiểu gì chính trị (…). Dân chúng đã có ý thức chính trị một cách khá dồi dào. Và hễ có ý thức chính trị là có đủ những điều kiện cần thiết nhất để phân biệt ai là thù, ai là bạn, ai xứng đáng là đại biểu chân chính của mình. Nói khác đi, dân chúng (…) chưa biết bàn luận những chuyện xa xôi, nhưng có một điều mà họ biết chắc chắn, biết rõ ràng hơn ai hết, là quyền lợi của họ (…). Chỉ Tổng tuyển cử mới để cho dân chúng có dịp nói hết những ý muốn của họ (…)”.

Ngoài ra, người Việt dường như có ít kinh nghiệm cách mạng quần chúng, nên các kiến nghị được thể hiện như một tâm thư dài dòng, nghiêng về mong đợi thiện chí của nhà cầm quyền hơn là bản yêu sách và cũng đồng thời là khẩu hiệu đấu tranh hướng tới quần chúng. Ở Ba Lan vào năm 1980, để vận động quần chúng tranh đấu, bản yêu sách của công nhân Ba Lan được viết trên một tấm gỗ thô sơ với 21 điều gạch đầu dòng liên quan đến tự do và cơm, áo, gạo, tiền. Tấm gỗ này hiện được UNESCO đưa vào danh sách Di sản Lịch sử của thế giới.

Hy vọng về sự thay đổi từ phía nhà cầm quyền CSVN sẽ là ảo tưởng. Trước hết lãnh đạo ĐCSVN không có văn hoá hồi âm, phúc đáp vì họ bị khuyết tật vĩnh viễn về mắt, tai và giây thần kinh liêm sỉ. Thứ đến, chưa có chế độ độc tài nào chịu nhân nhượng khi không có áp lực quần chúng đủ mạnh. Địa chỉ đúng cần phải gửi là Nhân Dân.

Nếu hiện nay trong nước đã có những phong trào của thanh niên in áo T-shirt với chữ “NO U”, hay áo đen với dòng chữ đòi tự do cho các bloggers Điều Cày, Anh Ba Sài Gòn và Tạ Phong Tần, xuất hiện công khai, hoặc một nhóm anh em trẻ vừa qua đã quyên góp tiền, bí mật in hàng ngàn cuốn vở với trang bìa có biểu tượng Hoàng Sa- Trường Sa phân phát cho học sinh nghèo, thì thiết nghĩ việc in ấn các yêu sách của nhân sĩ, trí thức chuyển tới quần chúng không phải là việc làm bất khả thi.

Thử hỏi trong gần 90 triệu dân mà 60-70% sống ở nông thôn, có được bao nhiêu người tiếp cận với Internet để biết đến tình trạng bi kịch của đất nước hiện nay, đến sự phản bội của nhà cầm quyền, nguy cơ bị nô lệ thực sự bởi Bắc triều và phản ứng của dư luận cũng như tiếng nói của giới trí thức?

Mọi cuộc cách mạng đều bắt đầu từ một nhúm người” và “đều từ trên xuống” (A. Michnik), nhưng cách mạng thành công là nhờ có đám đông quần chúng. Lòng yêu nước, ý thức phản kháng truớc bất công và tinh thần dấn thân cho lợi ích xã hội và của bản thân phải được thức tỉnh, đánh động, tích luỹ và luôn được hâm nóng. Để đến lúc cần thiết các vị mới có thể có hậu thuẫn rộng lớn. Không ai hơn các vị nhân sĩ trí thức sống trong nước làm điều này, vì họ là những nguời từng trải, có học thức, có uy tín, được quần chúng biết đến và tin cậy. Sức thuyết phục của các vị cao hơn bất cứ ai hay tổ chức chính trị nào ngoài Việt Nam. Ở một quốc gia bình thường với quyền tự do lập hội, 71 vị đã có thể là một tổ chức xã hội, thậm chí một đảng chính trị có sức thu hút đông đảo người đứng bên cạnh mình, kể cả các đảng viên cộng sản.

Chỉ trong môi trường tranh đấu sôi động của quần chúng mới tạo ra cơ hội xuất hiện những nhân tố cho sự thay đổi, mới có thể xuất hiện và xây dựng được những biểu tuợng như Lech Walesa của Ba Lan, Vaclav Havel của Tiệp Khắc cũ, Aung San Suu Kyi của Miến Điện, hay thậm chí một “Boris Jelsin” Việt Nam.

Chỉ và chỉ nhân dân trong nước, mà giới trí thức phải là ngọn cờ đầu, mới có thể tự phá bỏ được cho mình xích xiềng nô lệ nội xâm và ngoại xâm, chứ không phải bất kỳ một lực lượng nào khác.

”Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian

Vùng lên, hỡi ai cơ khổ bần hàn!”

(Quốc tế ca)

© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Bill Nguyễn - Triệu phú Internet gốc Việt


 

Bill Nguyễn - Triệu phú Internet gốc Việt


Tuesday, 21 August 2012 09:23

Written by Administrator



Bill Nguyễn vừa khiến giới công nghệ bất ngờ với ý tưởng mạng xã hội di động Color.

ICTnews - Bill Nguyễn, triệu phú trẻ người Mỹ gốc Việt, là người nổi tiếng về khả năng làm giàu từ việc bán các ý tưởng sáng tạo với giá nhiều triệu USD. Chỉ sau hơn chục năm lăn lộn trong lĩnh vực Internet, doanh nhân này đã có thành lập tới 8 công ty và bán chúng với giá hàng trăm triệu USD.

Đe dọa cả Facebook

Vào ngày 25/3 vừa qua, Bill Nguyễn đã trở thành đề tài sốt dẻo của báo chí Mỹ khi ra mắt Color, ứng dụng chia sẻ ảnh cho điện thoại di động được ví như là mạng xã hội của kỷ nguyên điện thoại di động thông minh (smartphone) như iPhone và máy tính bảng như iPad.

Cách đây 5 năm, Bill Nguyễn đã thành lập Lala, website chia sẻ nhạc được Apple mua lại với giá 80 triệu USD vào tháng 12/2009. Sau đó, Bill Nguyễn và các nhân viên của Lala đã chuyển sang làm việc cho Apple và sau 9 tháng, doanh nhân này đã rời bỏ Apple để xây dựng Color.

Color là ứng dụng cho phép người dùng có thể chụp ảnh, quay phim trên điện thoại thông minh và chia sẻ chúng ngay lập tức với những người xung quanh. Khác với các mạng xã hội hiện nay yêu cầu người sử dụng đăng ký tên người dùng (username) và mật khẩu, Color chỉ yêu cầu người đăng ký cung cấp tên và số điện thoại của họ.

Phần mềm của Color sẽ sử dụng một số dấu hiệu của điện thoại di động như GPS và microphone để xác định những người dùng dịch vụ này trong bán kính 15 đến 10 mét. Những người dùng Color trong bán kính trên có thể chia sẻ ảnh, phim cho nhau trong thời gian thực.

Có thể hình dung về Color như sau: nếu bạn đang tham dự bữa tiệc, buổi hòa nhạc hay hội thảo, bạn không chỉ có thể xem các hình ảnh của sự kiện đó qua ống kính của mình mà còn có thể xem các bức ảnh của những người bạn bè (có đăng ký dùng Color) và thậm chí cả những người lạ khác đang chia sẻ sự kiện đó. “Tham gia Color, có nghĩa là bạn không đơn độc vì luôn được chụp ảnh cùng với những người khác”, Bill Nguyễn nói.

Color hiện được cung cấp miễn phí trên kho ứng dụng App Store của Apple. Ứng dụng này sẽ xuất hiện trên các nền tảng di động khác như Android, BlackBerry và Windows Phone 7 trong vài tháng tới.

Chia sẻ ảnh và phim hiện là hoạt động sôi nổi nhất trên Facebook. Chính vì vậy, những người sáng lập Color hy vọng đặc tính luôn online của Color sẽ tạo ra sự khác biệt của mạng xã hội này và trở thành đối thủ của Facebook trong kỷ nguyên hậu máy tính.

Theo Bill Nguyễn, các ứng dụng và mạng xã hội đang đang có xu hướng rời khỏi máy tính để chuyển sang các ứng dụng thân quen hơn, đó là điện thoại thông minh và máy tính bảng.

Mô hình của Color cũng giống như nhiều dịch vụ mạng xã hội cho di động khác vẫn đang cung cấp miễn phí nhưng Bill Nguyễn hy vọng có thể tạo ra doanh thu thông qua các dịch vụ tiếp thị dựa trên địa điểm và quảng cáo.

“Mọi người đã bắt đầu nhận thấy rằng với các thiết bị như iPhone, bạn có thể làm mọi thứ trên mạng xã hội giống như bạn có thể làm trên máy tính”, Mike Krupka, quản lý Bain Capital, một trong các quỹ đầu tư mạo hiểm vào Color.

Mặc dù vẫn chưa thể nói về triển vọng tương lai nhưng Color đã có được thành công bước đầu đáng kể. Ngay trước thời điểm ra mắt, Sequoia Capital đã đồng ý rót 25 triệu USD đầu tư mạo hiểm cho Bill Nguyễn thực hiện dự án này.

Trước đó, ngay sau khi rời Apple vào tháng 9 năm ngoái, Bill Nguyễn đã được các quỹ đầu tư mạo hiểm Bain Capital và Silicon Valley Bank đầu tư 14 triệu USD để xây dựng Color. Doanh nhân này đang tận dụng các nguồn vốn đầu tư để phát triển hạ tầng và hệ thống phần mềm sẵn sàng đón hàng triệu người dùng trong thời gian tới.

Lập và bán công ty kiếm tiền

Gia đình Bill Nguyễn rời Việt Nam sang định cư ở Mỹ từ năm 1969. Thời nhỏ, Bill Nguyễn (sinh năm 1971) đã từng làm nghề phụ bán xư hơi cũ vào cuối tuần để có tiền học và phụ giúp gia đình. Đam mê nghiên cứu và theo đuổi tới cùng ý tưởng, Bill Nguyễn đã rẽ ngang khỏi đại học Houston để ra kinh doanh và đến nay đã lập tới 8 công ty.

Tên tuổi của Bill Nguyễn bắt đầu được nhắc đến nhiều vào năm 1999 khi anh bán lại công ty Onebox chuyên về phần mềm chuyển tin nhắn do chính mình lập nên vào năm 1998 với giá 850 triệu USD cho công ty Phone.com.

Sau đó, vào năm 2000, Bill Nguyễn là sáng lập viên, giám đốc và là thành viên của hội đồng quản trị công ty phần mềm Seven Networks. Phần mềm ứng dụng cho các thiết bị di động hỗ trợ truy cập các dịch vụ dữ liệu của Seven Networks được ứng dụng khá rộng rãi và được các nhà mạng lớn như British Telecom (Anh) và NTT Docomo của Nhật mua bản quyền sử dụng. Sản phẩm này của Seven Networks đã được tạp chí Networlk Magazine bình chọn là “sản phẩm của năm”.

Từ thành công của này, Bill Nguyễn được Tập đoàn truyền thông MSNBC bầu chọn là nhân vật đứng đầu trong số 10 gương mặt triển vọng nhất năm 2001 với lời bình “có khả năng thay đổi bộ mặt CNTT toàn cầu”.

Tuy nhiên, sản phẩm làm tên tuổi Bill Nguyễn trở nên nổi tiếng nhất chính là Lala.com, dịch vụ kết nối những người có cùng sở thích âm nhạc với nhau và là nơi để mọi người trao đổi đĩa CD cũ với giá chỉ có 1 USD. Chỉ vài tháng sau khi ra đời vào năm 2006, Lala.com đã có có hơn 200.000 thành viên đăng ký sử dụng dịch vụ và hơn nửa triệu đĩa CD chuyền tay nhau giữa các thành viên.

Đến năm 2009, Lala đã có khoảng 8 triệu bài hát ở định dạng MP3 để khách hàng có thể nghe miễn phí 1 lần, sau đó họ có thể gửi tặng bài hát đó với giá 10 xu Mỹ hoặc tải về với giá 99 xu. Thành công rực rỡ của Lala đã khiến Apple lo ngại và quyết định bỏ ra 80 triệu USD để thâu tóm dịch vụ này. Đến tháng 5 năm ngoái, Apple đã chính thức ngừng dịch vụ Lala.com và kết hợp nó vào iTunes.

Sau khi rời khỏi Apple, Bill Nguyễn tiếp tục khiến giới công nghệ bất ngờ với ý tưởng mạng xã hội Color. Color, hiện có 35 nhân viên, là công ty thứ 8 của Bill Nguyễn. Đây là công ty được Bill Nguyễn sáng lập cùng với Peter Phạm, từng là giám đốc mạng chia sẻ ảnh Photobucket (website đã được bán cho MySpace) và 6 người khác.

Ăn mặc giản dị, vui tính hay cười, mê chơi game và nỗ lực làm việc không mệt mỏi, chỉ ngủ 3 giờ mỗi ngày, Bill Nguyễn là một trong số ít doanh nhân dưới 40 tuổi giàu nhất nước Mỹ kinh doanh trong lĩnh vực Internet, theo đánh giá của tạp chí Forbes. Bill Nguyễn đang sống vợ và hai con trai trong khu biệt thự rộng tới gần 8 héc ta ở vịnh Honulua, bang Hawaii của Mỹ.

Quốc Cường
Tổng hợp từ NYtimes, Wikipedia


 

Ứng dụng ảnh 41 triệu USD của một doanh nhân gốc Việt



Bill Nguyễn cầm iPhone chứa những bức ảnh ông tự chụp với ứng dụng Color. Ảnh: AP.

Bill Nguyễn đang thu hút sự chú ý lớn của giới truyền thông khi ứng dụng Color của ông được đầu tư khoản tiền khổng lồ, trong đó có 25 triệu USD từ Sequoia Capital.

Đây là khoản tiền lớn nhất mà Sequoia từng đầu tư cho một công ty mới thành lập, tức nhiều hơn cả số tiền họ dành cho Google. Ngoài ra, Color nhận được 9 triệu USD từ Bain Capital và 7 triệu USD của Silicon Valley Bank.

Bill Nguyễn chiếm được lòng tin của các nhà đầu tư không chỉ bởi tiếng tăm của mình (tháng 9/2009, ông bán lại trang âm nhạc Lala.com cho Apple với giá 85 triệu USD) mà còn vì bản thân ứng dụng Color là hình thức chia sẻ ảnh đầy tiềm năng trên smartphone.

Ứng dụng hiện mới chỉ dành cho iPhone và điện thoại Android. Để hiểu về công nghệ này, hãy hình dung bạn cùng 4 người bạn khác bước vào một nhà hàng. Khi đang trò chuyện, bạn rút điện thoại, mở Color và chụp ảnh. Bức ảnh đó sẽ ngay lập tức xuất hiện trên smartphone cũng đang bật Color của những người khác (mà bạn không hề quen biết) trong phạm vi 15 mét.

Nét thú vị của Color là nó "mở" (public) với tất cả mọi người, không đòi hỏi người nhận ảnh phải ở trong một mạng kết nối (như cùng là bạn bè trên Facebook). Nó nhận diện người xung quanh bằng dữ liệu định vị GPS cũng như sự tương đồng về âm thanh và ánh sáng.


Bill Nguyễn tại văn phòng Color ở Palo Alto. Ông là người giản dị và vui tính. Ảnh: The Chronicle.

Bill Nguyễn, sinh năm 1971 và rời Việt Nam từ nhỏ, là tên tuổi không hề xa lạ ở Thung lũng Sillicon (Mỹ). Ngay từ năm 1999, khi chưa đầy 30 tuổi, ông đã thành công vang dội khi bán lại dịch vụ chuyển tin nhắn OneBox.com với giá 850 triệu USD.

Năm 2000, nhận thấy tiềm năng trên thị trường điện thoại màu mỡ, Nguyễn xây dựng công ty Seven Networks chuyên cung cấp dịch vụ kết nối không dây và huy động được số vốn 34 triệu USD. Không chỉ ở Mỹ, các hãng viễn thông như British Telecom (Anh) và NTT DoCoMo (Nhật) cũng mua đã bản quyền sử dụng công nghệ của Seven.

Sang năm 2001, ông được tập đoàn truyền thông MSNBC bình chọn đứng đầu trong số 10 gương mặt triển vọng của năm với "khả năng thay đổi bộ mặt công nghệ thông tin toàn cầu". Một năm sau, ông đứng trong "Top 100 nhà phát minh hàng đầu thế giới" do tạp chí Technology của Học viện kỹ thuật Massachusetts (MIT) chọn từ 7 ngành công nghệ mũi nhọn.

Giữa năm 2006, Bill Nguyễn cho ra đời Lala.com với tham vọng biến trang web này thành nơi trao đổi và mua bán đĩa CD lớn nhất thế giới. Khi đó, Bill khẳng định ông rất tin vào trực giác của mình và hy vọng cái tên LaLa - hai tiếng đầu tiên mà con trai ông bập bẹ nói - sẽ mang may mắn đến cho ông. Ngày 5/12/2009, Apple mua lại Lala.com với giá 85 triệu USD và tích hợp vào trong iTunes.

Ăn mặc giản dị, hay cười, mê chơi game nhưng Bill Nguyễn rất nghiêm khắc trong công việc. Nguyễn cho rằng ông không cần phải tốn thời gian cho những nhân viên không toàn tâm toàn ý và hay than vãn. Từ năm 16 tuổi, Nguyễn đã phải làm nghề phụ bán xe hơi cũ vào cuối tuần. Một lần, Nguyễn cược với chủ rằng mình có thể bán gấp đôi số xe hơi so với những nhân viên kỳ cựu khác và ông đã thắng. Triệu phú chưa tốt nghiệp đại học này nổi tiếng với câu nói: "Mỗi khi bắt tay vào một vụ làm ăn mới, không nhất thiết bạn phải phát minh lại thế giới".

Phương châm để thành công trong kinh doanh của Bill Nguyễn là: Phải thật sự hiểu rõ các công ty IT và xem đó là nỗi khát khao lớn nhất của mình; phải tuyển dụng những cộng sự giỏi hơn mình; lắng nghe khách hàng và không ngủ quá 3 tiếng mỗi đêm.

 

Ngôi nhà của triệu phú công nghệ gốc Việt



Ngôi biệt thự nằm bên bờ vịnh Mokuleia (Maui, Hawaii)

Ngôi nhà của Bill Nguyễn là sự kết hợp hoàn hảo giữa phong cách Hawaii truyền thống và những đổi mới tân tiến nhất của kiến trúc bền vững.

Là tên tuổi lừng lẫy trong giới công nghệ Mỹ, đã từng bán trang web Lala.com cho hãng Apple với giá 80 triệu USD và thành công trong hàng loạt các dự án trị giá từ hàng chục đến hàng trăm triệu USD, Bill Nguyễn hoàn toàn có thể mua một biệt thự xa xỉ ở khu nhà giàu nhưng anh đã không làm như vậy.

Năm 2001, Bill Nguyễn mua một khoảnh đất rộng 18 mẫu (gần 73.000m2) bên bờ vịnh Mokuleia (Maui, Hawaii) với ý định xây một căn nhà chắc chắn và không cần bảo dưỡng nhiều. Anh đã tới gặp kiến trúc sư Tom Kundig, chủ tịch của Viện kiến trúc Oslon Kundig (Mỹ) để nhờ thiết kế ngôi nhà.

Họ cố gắng để đảm bảo rằng mọi chi tiết phù hợp với địa điểm đặc biệt đó. Đồng thời, họ cũng làm việc chặt chẽ với Cục Đất đai và Tài nguyên thiên nhiên Hawaii để giải quyết các vấn đề về quy mô toà nhà.

Mười bản thiết kế đã bị loại bỏ trước khi họ tìm được giải pháp phù hợp nhất. Kết quả cuối cùng là một toà nhà 3 gian xinh xắn, vừa đủ cao để đem lại cho chủ nhà tầm nhìn tuyệt vời và cũng đủ thấp để quyện hoà cùng thiên nhiên với những cây thiết mộc và đồng cỏ bao la. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa phong cách Hawaii truyền thống và những đổi mới tân tiến nhất của kiến trúc bền vững.


Ngôi biệt thự nằm bên bờ vịnh Mokuleia (Maui, Hawaii

Là một trong số những ngôi nhà đất nện hiếm hoi ở Maui, ngôi nhà của Bill Nguyễn lại càng độc đáo khi nguyên liệu xây nhà lại chính là đất ở nơi đây. Bill Nguyễn nhớ lại: "Trông nơi này như Stonehenge với những khối đất sừng sững".


Mái nhà thực sự là một điểm đáng chú ý. Những tấm kim loại lượn sóng giúp bảo vệ ngôi nhà khỏi nắng mưa, thậm chí là cả những cơn bão và động đất thất thường ở Maui.


Cỏ Pili, những bụi a’ali’i và hơn 20 loại cây bụi như ilima, iliahi, nehe, hinahina - những loại thực vật đậm chất Hawaii được trồng để giữ đất khỏi bị xói mòn.


Chất liệu làm nên ngôi nhà rất đơn giản và mộc mạc: nền bê tông, tường bằng đất nện, gỗ phơi khô và mái nhà bằng các tấm kim loại lượn sóng.


Tường nhà khá dày (45,7cm) được làm từ đất nện. Vào khoảng thời gian nóng nhất trong ngày, bạn vẫn có thể cảm nhận được hơi mát của ban đêm từ những bức tường. Đến đêm, hơi ấm buổi ban ngày lại được giữ trong tường.

B

B

B


Vì muốn có nhiều không gian nên Bill Nguyễn không sử dụng nhiều đồ nội thất trong nhà.


Nhà tắm được thiết kế rộng rãi và tiện nghi.

B


Gian nhà ở phía Đông có một phòng ngủ lớn. Gian nhà phía Tây, nơi gia chủ vẫn gọi là Motel 3, có 3 phòng nhỏ dành cho khách với nhà tắm riêng. Còn nhà trung tâm là nơi cả gia đình quây quần.


Tất cả 3 gian nhà đều được nối với nhau bằng một lối đi nhỏ lắp kính trong suốt.


Mái nhà được trang bị phần hắt điều khiển bằng điện. Phần hắt này có thể đóng vào hoặc mở ra tuỳ theo điều kiện thời tiết. Bill Nguyễn nói: "Mái hắt sâu đến nỗi bạn có thể ngồi bên ngoài mà vẫn khô cong dù trời đang đổ mưa rào".


Hai con của Bill Nguyễn đang ngồi chơi trên cầu. "Làm việc ở Maui thật là tuyệt", Bill Nguyễn nói, "Bạn có thể ngồi trên chiếc cầu gỗ và gọi điện thoại trong khi ngắm cá voi

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link