Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, September 22, 2012

Sở Hữu Chồng Chéo, Ngân Hàng Tròng Trành


 

Sở Hữu Chồng Chéo, Ngân Hàng Tròng Trành

(09/20/2012)


Ban đầu vỡ nợ chầm chậm. Sau đó mới thành đột ngột!

Từ vụ các đại gia ngân hàng tại Việt Nam bị bắt cách đây ba tuần, dư luận ngày càng lo sợ nguy cơ khủng hoảng tài chính do hiện tượng đầu tư chồng chéo của nhiều người có quan hệ đặc biệt với các giới chức quyền thế. Diễn đàn sẽ tìm hiểu vấn đề cực kỳ phức tạp này qua phần trao đổi của Vũ Hoàng với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Từ vụ bắt giữ các nhân vật quan trọng trong lĩnh vực ngân hàng của Việt Nam như ông Nguyễn Đức Kiên rồi ông Lý Xuân Hải, các công ty lượng giá trái phiếu đã chú ý đến tình trạng bấp bênh và gánh nợ quá lớn của hệ thống ngân hàng Việt Nam. Thế rồi khi tìm hiểu thêm về nhiều khúc mắc bên trong, người ta còn thấy ra hiện tượng đầu tư chồng chéo và giả tạo của một số đại gia ngân hàng. Ông nghĩ sao về mối nguy khủng hoảng xuất phát từ những hiện tượng bất thường đó?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa ông, trước hết là nhìn trong trường kỳ trên bối cảnh rộng thì các "đại gia ngân hàng" như dân chúng trong nước vẫn gọi và cả những ông chủ hay các nhà lãnh đạo ẩn mặt ở bên trong đã chẳng phát minh ra điều gì cả. Họ chỉ học các thủ thuật nguy hiểm của thiên hạ mà lại học tắt trong một môi trường thiếu luật lệ công minh và thông tin trong sáng, cho nên họ sẽ gặp tai họa còn sớm hơn nữa.

- Đầu tiên, tôi xin được nhắc lại rằng vụ sụt giá cổ phiếu tại Mỹ năm 1929 rồi Tổng khủng hoảng thời 1929-1933 cũng xuất phát một phần tự hiện tượng đầu tư chồng chéo. Đó là khi tập đoàn tài chính này đầu tư vào tập đoàn kia trong mối quan hệ chằng chịt mà chẳng còn biết đâu là gốc là ngọn. Hiện tượng đó dẫn tới vấn đề đơn giản nhất là mâu thuẫn về quyền lợi và trách nhiệm. Vấn đề thứ hai mới đáng ngại hơn, đó là gây ra rủi ro sụp đổ dây chuyền vì một quỹ đầu tư mà vỡ nợ là kéo theo các quỹ khác. Vấn đề thứ ba, cực kỳ nguy hiểm là người ta cứ thế mà đầu tư trong vòng luẩn quẩn, gây ra ảo tưởng thịnh vượng và bong bóng đầu cơ như một lâu đài xây trên cát. Cái vòng xoáy tai hại đó mới khiến vụ sụt giá cổ phiếu Hoa Kỳ dẫn đến nạn vỡ nợ dây chuyền. Sau đó, giới đầu tư quốc tế lại còn kinh nghiệm tai hại của Nhật Bản nên họ chả thấy ngạc nhiên về những gì đang xảy ra tại Việt Nam và cả Trung Quốc nữa.

Vũ Hoàng: Chúng tôi đoán là ông muốn từng bước trình bày bài học đã qua của các nước khác để thính giả của chúng ta khỏi ngạc nhiên và đặt vấn đề vào đúng bối cảnh của nó. Thế chuyện Nhật Bản là như thế nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Dù rằng có nền văn hoá khác và đi vào công nghiệp hóa theo một hướng khác với Hoa Kỳ, Nhật Bản đã nghĩ đến việc tập trung tài nguyên và trí tuệ vào một số khu vực chủ đạo, cũng như Việt Nam đang tập tành ngày nay.

- Nhật Bản xây dựng một hệ thống đầu tư chồng chéo giữa doanh nghiệp và ngân hàng. Các doanh nghiệp có thể đầu tư hàng dọc, từ trên xuống và từ dưới lên, để lập ra loại tập đoàn sản xuất hội nhập với nhau là các "keiretsu". Trong khi ấy, các ngân hàng thì đầu tư hàng ngang, ngân hàng này góp vốn vào ngân hàng kia và cùng nương nhau mà phát triển.

- Ở trên cùng, hay ở dưới cùng, là sự yểm trợ của bộ máy công quyền để các tập đoàn kỹ nghệ và tài chính ngân hàng này thực hiện chính sách phát triển của nhà nước. Các "chaebols" Nam Hàn cũng có xu hướng tương tự là do học được của Nhật.

Vũ Hoàng: Thưa ông, thế rồi chuyện gì đã xảy ra?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Cũng lại là hiện tượng hồ hởi sảng và bong bóng đầu tư bị bể. Sau Mỹ đúng 60 năm, Nhật Bản bị bể bóng từ năm 1989 và các doanh nghiệp lẫn ngân hàng bị khủng hoảng từ năm 1991 vì quan hệ đầu tư chồng chéo dẫn đến nạn sụp đổ dây chuyền. Nam Hàn cũng có bài học này vào năm 1997 và đã phải vất vả tiến hành cải cách. Bây giờ ta mới nói về Việt Nam, với nhiều khác biệt cơ bản khi ta so sánh với các trường hợp mình vừa nhắc đến.

Vũ Hoàng: Những khác biệt ấy là gì, ông có thể trình bày từng chuyện cho thính giả của chúng ta được chăng?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa ông, các nước đó thuộc loại tiên tiến và có nền tảng luật pháp nghiêm minh chặt chẽ mà còn bị rủi ro về quản trị như trường hợp Hoa Kỳ hơn 80 năm trước.

- Nhật Bản hay Nam Hàn thì áp dụng chiến lược phát triển gần như một quốc sách cho toàn dân để thi hành chính sách công nghiệp hóa có định hướng và với sự yểm trở của nhà nước. Nền tảng luật lệ của họ lại công khai minh bạch trong một môi trường chính trị dù sao cũng dân chủ hơn Việt Nam gấp bội. Vậy mà họ vẫn bị khủng hoảng và còn gặp những tệ nạn khó tránh khi có sự cấu kết như vậy. Đó là nạn tham nhũng móc ngoặc; đó là nạn tư bản thân tộc bao che cho nhau; và nhất là cái nạn "ỷ thế làm liều", nói theo danh từ kinh tế và bảo hiểm là nạn "moral hazard".

Vũ Hoàng: Hình như Việt Nam cũng có ba loại tệ nạn ông vừa nhắc đến. Như nạn tham nhũng thì theo định nghĩa là trục lợi bất chính nhờ tiếp cận với công quyền và còn được viên chức công quyền bảo vệ. Như nạn tư bản thân tộc là khi con cái lãnh tụ đã một bước lên làm Tổng quản trị CEO, hay mẹ làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị, con là Tổng giám đốc, con rể là Tổng kiểm soát. Còn về nạn ỷ thế làm liều thì người ta nghĩ ngay đến Vinashin hay Vinalines.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa rằng đấy mới chỉ là mấy chuyện nhẹ nhất chứ chưa nghiêm trọng!

- Trên lý thuyết thì Việt Nam muốn học theo Nhật Bản và Nam Hàn vì thấy Trung Quốc cũng đi vào hướng đó. Tức là nhà nước lập ra và yểm trợ một khu vực chủ đạo làm đầu máy tăng trưởng và phát triển cho cả nước. Nhưng đấy chỉ là lý thuyết, hay truyên truyền. Chứ về thực tế thì trong khu vực chủ đạo ấy, các tập đoàn kinh tế nhà nước chỉ là trung tâm bòn rút tài nguyên quốc dân, kể cả vay mượn, để đưa vào dự án có giá trị kinh tế thấp mà rủi ro cao trong khi tay chân và thân tộc của lãnh đạo thì trục lợi rất lớn.

- Thế rồi nhờ thế lực chính trị dựa vào chính sách công nghiệp hóa ở ngọn, nhiều lãnh tụ đưa tay chân lên hàng đại gia để không chỉ thu vét tài sản công quyền mà còn hút cả tài sản của công chúng vào các nghiệp vụ đầu tư chồng chéo này. Họ làm như học theo Nhật Bản và Nam Hàn mà thực chất chỉ là con buôn chứ chưa xây dựng được những cơ sở lớn như mấy nước kia.

- Nhưng nghiêm trọng hơn cả là các thế lực chính trị lẫn đại gia kinh doanh còn có thể can thiệp và làm lệch lạc chính sách công quyền để kiếm lợi riêng. Thí dụ đang được bà con trong nước nói đến chính là trong hệ thống ngân hàng và vai trò đáng nghi của ngân hàng nhà nước khi nâng hay hạ lãi suất vào những thời điểm có lợi nhất cho các đại gia thôn tính hay sát nhập. Chúng ta có một vòng tròn khép kín của một tổ chức lường gạt ở cấp quốc gia được ở trên bảo vệ.

Vũ Hoàng: Ông mường tượng ra cái vòng khép kín này là như thế nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trước hết, ta không quên một "đặc sản" của Việt Nam ngày nay là loại doanh nghiệp tư nhân giả hiệu mà điển hình là nhiều ngân hàng thương mại cổ phần. Quốc tế thì ngợi khen việc cải cách kinh tế và sự xuất hiện của thành phần kinh tế tư doanh trên thị trường Việt Nam nhưng rồi họ cũng biết về sự thật ở đằng sau, ở bên dưới.

- Ở trên cùng, các lãnh tụ chính trị phân vùng kinh doanh với nhau và chi phối các tập đoàn kinh tế nhà nước. Các tập đoàn đó có thể lập ra ngân hàng thương mại cổ phần với danh hiệu là tư nhân mà về thực chất thì do một tay chân thân tín của lãnh tụ đứng làm chủ. Ông hay bà hay cô chủ ngân hàng này mới lại lập thêm các công ty đầu tư hay cơ sở tài chính để đứng tên vay tiền của ngân hàng mẹ. Tất nhiên là họ được giải ngân tháo khoán dễ dàng vì là mẹ cho con vay theo kiểu đầu tư chồng chéo hay tròng chéo vì có cùng một tròng. Bước kế tiếp, công ty đầu tư hay cơ sở tài chính mới đi tìm các dự án tài trợ thật ra có sẵn trên giấy. Đây là loại dự án ảo về chế biến, thương mại hay bất động sản với trị giá được ước tính rất cao để vay tiền thật nhiều mà giá trị kinh tế hay kinh doanh thì rất đáng ngờ. Vậy mà vẫn trót lọt vì chỉ là cửa thu tiền cho lãnh tụ.

- Rốt cuộc thì từ ngân hàng mẹ, người ta có công ty đầu tư con và các dự án thuộc hàng cháu. Dòng tiền ở trên cứ chảy xuống, từ ngân hàng vào công ty đầu tư đến các dự án và chảy ngược về ông bà chủ ngân hàng. Họ không chỉ là chủ ngân hàng hay công ty đầu tư mà còn nắm trong tay nhiều dự án bất động sản hay cổ phiếu để lại dùng làm đòn bẩy góp vốn vào ngân hàng, mở ra cơ sở đầu tư khác hoặc thâu tóm ngân hàng khác. Nhờ ba lớp đòn bẩy này, họ mới trở thành đại gia. Thật ra, toàn bộ kiến trúc ly kỳ đó vẫn chỉ là cái tháp ảo vì mỗi lần cho vay ra lại là một lần tích lũy nợ xấu, nhưng người ta ỷ thế làm liều vì tin rằng ở trên cùng đã có ông chủ thật là lãnh tụ chính trị và các tập đoàn kinh tế nhà nước trong quỹ đạo của vị lãnh chúa này.

Vũ Hoàng: Thưa ông, loại kiến trúc hình tháp ấy hình như lại dựng ngược và có quá nhiều rủi ro vì dựa trên chuỗi liên hoàn chồng chéo những nghiệp vụ vay mượn và tài trợ cho các dự án không thật, hoặc có giá trị kinh doanh rất thấp. Nhưng vì sao mà người ta có thể tiến hành được các nghiệp vụ đó? Chẳng lẽ ngân hàng không có sổ sách hay hồ sơ tài trợ phân minh sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Ta trở lại chuyện nền tảng luật lệ. Khi người có gian ý mà làm luật thì kẻ chấp hành ở dưới có nhiều thủ thuật để lách luật mà biết là họ được ai đó ở trên bảo vệ. Chuyện rắc rối chỉ bùng nổ và đại gia bị kết tội phạm luật kinh tế khi có đấu đá ở trên cùng.

Vũ Hoàng: Trong cái vòng xoáy này, rủi ro cho công chúng là những gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Rủi ro đầu tiên mà ai cũng thấy ra là hệ thống ngân hàng bị lũng đoạn vì thói tật kinh doanh đó ở một tầng rất cao và có rất nhiều quyền hạn. Thứ hai là các ngân hàng có thể sụp đổ vì cái núi nợ xấu, khó đòi và sẽ mất. Mức nợ ấy đã được quốc tế báo động mà người ta chưa biết là xấu đến cỡ nào, là 10% hay còn cao hơn nữa nếu so với số dư nợ tín dụng? Khi ngân hàng sụp đổ thì thân chủ ký thác tức là công chúng có thể mất tiền oan. Thứ ba là trị trường trái phiếu hay tín dụng sẽ bị khủng hoảng vì các công ty đầu tư phát hành trái phiếu để vay tiền trên thị trường qua môi giới trung gian của ngân hành. Các công ty đầu tư này vay tiền ở ngoài để gom về cho ngân hàng mẹ dưới dạng cổ phần của ngân hàng. Khi công ty đầu tư hay ngân hàng sụp đổ thì chủ nợ có tờ trái phiếu biến thành tờ giấy lộn. Chuyện ấy càng dễ xảy ra vì ngân hàng lại dùng số vốn vay mượn đó đi đánh bạc trên thị trường chứng khoán!

Vũ Hoàng: Thưa ông, kết cuộc thì sẽ ra sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nhớ đến một câu đối thoại trong truyện "The Sun Also Rises" của nhà văn Hoa Kỳ Ernest Hemingway. "Ông bị vỡ nợ như thế nào vậy? – Thưa rằng qua hai cách. Ban đầu còn chầm chậm, sau đó mới đột biến"!

- Từ hai năm nay, người ta đã thấy cái nạn vỡ nợ có vẻ như âm ỉ chầm chậm tại Việt Nam và cả Trung Quốc nữa. Bây giờ thì người ta chờ đợi một sự sụp đổ tan tành, xảy ra rất nhanh vì là kết quả tích lũy của tình trạng thao túng và lũng đoạn một khu vực huyết mạch của kinh tế là hệ thống tài chính và ngân hàng. Chúng ta đã nói đến kinh nghiệm Hoa Kỳ thời 1929, của Nhật thời 1989, nay mai sẽ có thêm kinh nghiệm của Trung Quốc và Việt Nam.

Vũ Hoàng: Đài Á châu Tự do xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc phỏng vấn này.

 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Mỏ kim cương khổng lồ đủ dùng trong 3.000 năm tại Xibêri


Thứ sáu 21 Tháng Chín 2012

Mỏ kim cương khổng lồ đủ dùng trong 3.000 năm tại Siberia


Mỏ kim cương Popigaï nhìn từ trên không.

Mỏ kim cương Popigaï nhìn từ trên không.

Wikipedia

Thụy My


Một mỏ kim cương khổng lồ tại Siberia, được giữ bí mật từ nhiều thập kỷ qua, có trữ lượng đủ đáp ứng cho nhu cầu trong ba ngàn năm tới. Theo các chuyên gia, thì việc khai thác mỏ này có thể dẫn đến một « cuộc cách mạng công nghiệp » trên thế giới.

Mỏ Popigaï được phát hiện vào đầu thập niên 70 tại một vùng hoang vu thuộc Xibêri đông phương. Nơi gần mỏ này nhất là Khantiga cũng cách đến 400 km, còn thủ phủ Krashnoïrsk, thì cách đến 2.000 km. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, mỏ kim cương này được coi là « dự trữ chiến lược » của Liên Xô cũ, và thông tin về sự hiện diện của mỏ được xem là tuyệt mật.

Trong tuần này, Việc Địa lý và Khoáng vật Sobolev ở Novossibirsk thuộc Xibêri đã công bố một số thông tin hiếm hoi liên quan đến mỏ kim cương trên, nằm tại một khu vực hình phễu có đường kính hàng trăm kilomet, do một tiểu hành tinh bị rơi xuống cách đây 35 triệu năm tạo thành. Tác động của cú sốc đã khiến than chì trong vòng bán kính khoảng hơn một chục cây số xung quanh điểm rơi lập tức biến thành kim cương.

Giám đốc của Viện Sobolev là Nikolaï Pokhilenko cho AFP biết, loại kim cương « công nghiệp » này, đa số có đường kính từ 0,5 đến 2 ly, hiện diện dưới dạng các hạt màu xám, xanh hay vàng trông giống như những hạt bụi. Các chuyên gia của Viện khẳng định, loại kim cương của mỏ Popigaï thường được sử dụng để làm các mũi khoan và trong các thiết bị hàng không, có trữ lượng tính theo carat lớn gấp 110 lần so với trữ lượng kim cương trên thế giới.

Hơn nữa, kim cương ở Popigaï bền gấp đôi so với kim cương truyền thống được sản xuất ra để dùng trong công nghiệp. Các chuyên gia Liên Xô biết thế, nhưng vào thời kỳ đó, theo lời kể của ông Pokhilenko, thì Liên Xô « chủ trương xây dựng các nhà máy sản xuất kim cương nhân tạo, và mỏ kim cương Popigaï được để nguyên trạng ».

Và thế là mỏ Popigaï bị bỏ quên trong suốt ba mươi năm qua. Cho đến năm 2009, Viện Sobolev mới quyết định nghiên cứu về tiềm năng của mỏ kim cương này. Trong tình trạng hỗn loạn về kinh tế cũng như ý thức hệ sau khi Liên Xô sụp đổ năm 1991, loan báo về sự hiện hữu của mỏ hầu như không được ai quan tâm đến.

Giám đốc Viện Sobolev nhấn mạnh, hiện nay tuy mới chỉ thám sát có 0,3% khu vực mỏ Popigaï, nhưng lượng kim cương tại đây đã lên đến 147 tỉ carat. Trong khi đó trữ lượng toàn cầu về kim cương được ước tính chỉ vào khoảng 5 tỉ carat.

Nhà khoa học khẳng định : « Với tiến độ sử dụng kim cương công nghiệp hiện nay, trữ lượng của mỏ Popigaï tương đương với nhu cầu trong vòng ba ngàn năm », và có thể dẫn đến « một cuộc cách mạng công nghiệp trên thế giới », đặc biệt là trong ngành chế tạo máy bay và xe hơi.

Còn Phó giám đốc Iakoutnipromalmaz, một công ty chuyên về kỹ nghệ kim cương tại Iakoutie, thuộc Xibêri đông phương lo ngại : « Mỏ Popigaï có thể làm đảo lộn tình hình trên thị trường kim cương, và không thể nào đoán được giá cả sắp tới sẽ ra sao ».

Tuy nhiên theo nhận định của các chuyên gia, việc khai thác trữ lượng kim cương ở Popigaï có thể sẽ rất tốn kém. Lớp kim cương nằm tại một vùng đất đóng băng quanh năm, cách xa tất cả những tuyến đường bộ lẫn đường sắt. Nicolaï Toutchkov, nhà nghiên cứu của Viện Sobolev cho biết : « Mỏ kim cương ở tại một nơi vô cùng hẻo lánh, cách Bắc cực gần 200 km và cách địa phương gần nhất 400 km ». Tuy nhiên có thể kết hợp việc khai thác mỏ Popigaï với các loại quặng mỏ khác ở gần đó, như vậy có thể giảm bớt được chi

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Hạ Viện Mỹ Thông Qua Dự Luật Nhân Quyền VN


Hạ Viện Mỹ Thông Qua Dự Luật Nhân Quyền VN

(09/20/2012)

Tác giả : Vi Anh

Chưa có vấn đề nào gây trở ngại trung tâm trong bang giao; chưa có vấn đề nào gây trở ngại then chốt, cốt lõi trong phát triễn đối tác chiến lược giữa Washington và Hà nội như vấn đề Nhân Quyền VN. Gay go, sâu sắc đến đổi trong thời kỳ Mỹ dồn dập chuyển trục chiến lược, quân sự, hải lực, kinh tế sang Á châu Thái Bình Dương như bây giờ, VNCS bị mất đất mất biển muốn mua vũ khi chiến tranh mà Mỹ cũng không bán.

Chưa có vấn đề nào đi sâu vào Quốc Hội Mỹ như vấn dề Nhân Quyền VN, ba lần Hạ Viện biểu quyết với đa số áp đảo dự luật Nhân Quyền VN nhưng chưa thành luật vì bị nhận chìm ở Ủy Ban Đối Ngoại Thượng Viện mà TNS Kerry một người Phản Chiến nòi thời Chiến tranh VN là chủ tịch.

Nhưng Hạ Viện Mỹ, trái tim và khối óc của nhân dân Mỹ không nản lòng, tiếp tục trình dự luật, mở cuộc điều trần, lên nghị trình, thảo luận biểu quyết. Với tinh thần hữu chí cánh thành, ngay trong thời kỳ cuối pháp nhiệm để tái tạo dấu ấn, tiếp tục mở đường cho pháp nhiệm sau tái tiếp đưa vấn đế Nhân Quyền VN thành luật của Mỹ, được lưỡng viện thông qua, tổng thống ban hành, có giá trị cưỡng hành đối với Hành Pháp Mỹ đăc biệt là Bộ Ngoại Giao và khi chánh quyền Mỹ bang giao, giao thương, viện trợ cho VNCS.

Thực vậy, vào tuần lễ thứ hai của tháng 9, chỉ còn 6 tuần nữa là tất cả dân biểu Hạ Viện Mỹ phải tái tranh cử thế mà ngày thứ Ba 11-9-2012, Hạ Viện Mỹ vẩn thảo luận, biểu quyết thông qua với đa số áp đảo hai văn kiện lập pháp H.Res.484 và H.R.1410 liên quan đến Nhân Quyền VN.

Một là Nghị Quyết 484 (H.Res.484) do nữ Dân Biểu Loretta Sanchez (Dân Chủ CA) đại diện cho một đơn vị ở Nam California có nhiều người Mỹ gốc Việt sinh cơ lập nghiệp nhứt, là người khởi xướng được 30 dân biểu đồng viện ủng hộ. Nội dung Nghị Quyết này kêu gọi nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam tôn trọng các quyền căn bản của con người, và chấm dứt việc lạm dụng các điều luật về an ninh như Điều 79 và Điểu 88 Bộ Luật Hình Sự, mà CS lại lạm dụng dùng để bắt bớ những người chỉ ủng hộ quyền tự do tôn giáo và chính trị một cách ôn hoà. Đó là xảo thuật pháp lý, CS Hà nội dùng thủ tục hình sự hoá để biến những người Việt đấu tranh chánh trị đòi hỏi tự do tôn giáo, tự do, dân chủ và nhân quyền cho 90 triệu người dân VN trong nước đang bị CS Hà nội tước đoạt những quyền bất khả tương nhượng của con ngươi sanh ra với tư cách Con Người, dù chính CS Hà nội đã ký gia nhập vào Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền từ lâu rồi. DB Sanchez đã nộp dự thảo Nghị Quyết này từ cuối năm ngoái 2011 nhân Ngày Nhân Quyền Quốc Tế.

Hai là, Dự luật 1410 (H.R.1410) do Dân Biểu Chris Smith (Cộng Hoà) thành viên cao cấp trong Ủy ban Đối ngoại Hạ Viện Hoa Kỳ chủ xướng, nhằm mục đích thúc đẩy tiến trình tự do và dân chủ hoá ở Việt Nam. Đây là một dự luật, chớ không phải nghị quyết. Nó có tính cưỡng hành, chớ không như nghị quyết chỉ có tính khuyến nghị. Dự luật 1410 qui định Hành Pháp không được cấp viện trợ kinh tế trừ viện trợ nhân đạo nếu Hà nội không chứng thực trong hồ sơ nhân quyền VN, do Bộ Ngoại Giao Mỹ trình cho Quốc hội.

Ngoài việc ràng buộc cải tiến nhân quyền, Dự luật 1410 còn dự trù chánh quyền Mỹ sẽ cung cấp hỗ trợ cho các cá nhân và tổ chức hoạt động trong lĩnh vực cổ súy nhân quyền ở Việt Nam.

Như đã biết hai dân biểu tác giả của Nghị Quyết là Bà Loretta Sanchez và của Dự Luật là Ô. Chris Smith, hai nhân vật kiên quyết đấu tranh cho nhân quyền VN trong lập pháp Mỹ đều bị Đảng Nhà Nước CSVN liệt vào hàng chính khách "thiếu thiện chí".

Sau khi hai văn kiện pháp luật liên quan đến nhân quyền VN, một vấn đề nhậy cảm của CS Hà nội được Hạ Viên Mỹ thông qua, thì nhà cầm quyền CS Hà nội phản đối liền.

Vào thứ Năm 13-9, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao của VNCS Lương Thanh Nghị cũng dùng lý luận cũ rích, tuyên bố dự luật của Mỹ “đưa ra những thông tin sai trái, thiếu khách quan về tình hình thực thi quyền con người ở Việt Nam.” Ông Nghị tĩnh bơ nói thêm rằng “trong những năm qua, Việt Nam đã đạt được rất nhiều những thành tựu trong việc bảo đảm quyền con người trên mọi lãnh vực dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội và đã được cộng đồng quốc tế ghi nhận.”

Được biết Dự luật này cần phải được chuyển qua Thượng Viện Mỹ thảo luận, biếu quyết trước khi chính thức trở thành luật. Trước đây hai Dự luật Nhân quyền Việt Nam từng được Hạ viện Mỹ thông qua, nhưng bị ngăn lại tại Thượng viện, ngay trong Ủy Ban Đối Ngoại của Thượng Viện mà TNS Keryy (Dân chủ) là chủ tịch ủy ban này.

Và theo Cơ quan Phát triển Quốc tế của Hoa Kỳ, trong năm tài khóa 2010, Mỹ đã cấp cho Việt Nam 134 triệu đô la, hơn phân nửa số này được dành cho lĩnh vực y tế và nhân đạo. Năm nay 2012, cơ quan này đề nghị hạ xuống còn 125 triệu đô la thôi.

Ba và sau cùng, TNS Kerry (Dân Chủ) vẫn còn ngồi làm Chủ Tịch Ủy Ban Đối Ngoại Thượng Viện, chưa có dấu chỉ nào Ông nới tay nhận chìm Dự luật 1410 nhu đã dìm hai dư luật nhân quyến trước đây, chết ngay trong Ủy Ban của Ông, chớ không ra được khoáng đại Thượng Viện.

Pháp nhiệm Hạ viện này cũng sắp mãn vào sau cuộc bầu cử 6-11-2012. Theo Nội qui Hạ Viện, các dự luật chưa giải quyết sẽ chấm dứt luôn với pháp nhiệm, chớ không đem qua pháp nhiệm kế tiếp. Vì vậy mà DB Sanchez và Smith mới cố gắng vận động đưa ra Hạ viện biểu quyết trong những ngày cùng tháng cạn của pháp nhiệm này của Hạ Viện. Người Mỹ gốc Việt vô cùng cảm kích thiện tâm, thiện chí của hai vị tác giả Nghị Quyết và Dự luật này.

Dù Dự luật 1410 có được Thượng Viện thảo luận biểu quyết hay không, biểu quyết của Hạ Viện Mỹ vừa rồi rõ rệt là một lời cảnh báo với CS Hà nội. Nhân dân Mỹ, Quốc Hội Mỹ rất thiết tha với tự do, dân chủ, nhân quyền của 90 triệu đồng loại đang sống dưới chế độ CS Hà nội.

Việc đòi hỏi nhân quyền cho nhân dân VN kỳ này không thành, sẽ làm kỳ sau, kỳ sau không thành sẽ làm nữa đến khi nào thành thì thôi. Trong đấu tranh chánh trị ai dài hơi, kiên nhẫn sẽ thành công. Thành công chánh trị coi giá trị lâu dài hơn thành công quân sự.

Đòi hỏi nhân quyền trên phương diện chánh trị, ngoại giao chưa được, thì sẽ lần lượt liên kết với kinh tế là thế cầm quyền của CS. Tự do, dân chủ, nhân quyền là trở ngại trung tâm trong bang giao, là trở ngại then chốt trong phát triển đối tác chiến lược Hà nội-Washington. Tự do, dân chủ, nhân quyền là khắc tinh, là tử huyệt đối CS độc tài đảng tri toàn diện. Nơi nào có tự do, dân chủ, nhân quyền, thì CS độc tài không có lý do tồn tại./. ( Vi Anh)

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

HẢI QUÂN TRUNG CỘNG CHƯA PHẢI ĐỐI THỦ CỦA NHÂT

HẢI QUÂN TRUNG CỘNG CHƯA PHẢI ĐỐI THỦ CỦA NHÂT
Đối mặt với thách thức từviệc chính phủ Nhật Bản mua ba hòn đảo trong quần đảo Điếu Ngư/Senkaku đang có tranh chấp ở biển Hoa Đông, phía Trung cộng đã dồn dập phản ứng quyết liệt, đồng thời đưa ra nhiều hành động đáp trả.
Hải quân Nhật
Báo Bình Quả của Hong Kong ngày 12/9 cho biết, cùng với việc công bố đường cơ sở lãnh hải đối với đảo Điếu Ngư/Senkaku, hai tàu hải giám số 46 và 49 của Trung Quốc ngày 11/9 cũng đã tới vùng biển bên ngoài khu vực quần đảoĐiếu Ngư/Senkaku, cơ quan hải giám Trung cộng đã hoạch định kế hoạch hànhđộng liên quan, căn cứ tình hình thực tế để hành động bảo vệ và tuyên bố chủquyền.

Theo nhà nghiên cứu quân sự trên biển Christian Le Miere thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế, việc điều hai tàu hải giám này phản ánh Trung cộng chỉ thực hiện ngoại giao pháo hạm “phi quân sự hóa” để đáp trả việc Nhật Bản “mua đảo,” bởi vì tàu hải giám chỉ là “cảnh sát duy trì trị an tại vùng nước chủ quyền.
Ngoài việc kiểm soát tàu thuyền dân sự, tàu hải giám không hề tạo ra hình ảnh uy hiếp về mặt quân sự.

Hiện dư luận khá lo ngại về khả năng tranh chấp Trung-Nhật trong vấn đềchủ quyền quần đảo Điếu Ngư/Sekaku leo thang, hai bên rất dễ xảy ra nổ súng. Vềvấn đề này, Khúc Tinh - Trưởng Trung tâm Nghiên cứu Vấn đề Quốc tế Trung cộng- cho biết việc Nhật Bản “quốc hữu hóa” quần đảo Điếu Ngư/Senkaku đã thu hẹp một cách nghiêm trọng khả năng Trung-Nhật qua con đường ngoại giao đểgiải quyết tranh chấp, nguy cơ hai bên nổ ra xung đột đang ngày một gia tăng.
Tuy nhiên, chuyên gia quân sự Hoàng Đông tin rằng khả năng nổ súng giữa hai bên không lớn.



Không quân Nhật
Xét về sức mạnh không quân và hải quân giữa Trung cộng với Nhật Bản, một khi khai chiến, hải quân Trung cộng nhất định không phải làđối thủ của Nhật Bản; không quân tuy có vẻ khá hơn hơn song cũng không thể giành phần thắng.

Một số phân tích cho rằng hành động “ký hợp đồng mua đảo” của chính phủ Nhật Bản chưa hẳn là “ điểm cao ” của cuộc tranh giành quần đảo Điếu Ngư/Senkaku, tới đây rất có thể sẽ còn có các đợt sóng gió khác xung quanh cuộc tranh chấp này.

Phát biểu trên tờ Văn Hối cùng ngày, chuyên gia các vấn đề Nhật Bản của Trung cộng, ông Đường Thuần Phong cho biết Nhật Bản đã thách thức Trung cộng nghiêm trọng.
Việc Trung cộng gia tăng đáp trả là chắc chắn và cần thiết, và hành động này sẽ còn tiếp diễn trong một khoảng thời gian nữa, song gia tăng đến mức độ nào thì còn phải căn cứ vào hành động của phía Nhật Bản đểquyết định. Nếu như Nhật Bản tiếp tục gia tăng thách thức, phía Trung cộng sẽ không loại trừ việc áp dụng các biện pháp trả đũa trong nhiều lĩnh vực nhưdu lịch, kinh tế và hiệu quả của việc làm này rất khó dự liệu.

[Nhật Bản tung lực lượng tuần duyên đối phó với Trung Quốc]
Tuần duyên Nhật chận tàu Trung cộng
Cao Hồng - Phó Chủ nhiệm Trung tâm nghiên cứu Nhật Bản Viện Khoa học Xã hội Trung cộng - cho rằng chính phủ Nhật Bản đã phớt lờ thỏa thuận ngầm và nhận thức chung Trung-Nhật trong vấn đề quần đảo Điếu Ngư/Senkaku và đang đi theo con đường sai lầm và nguy hiểm. Nếu như Nhật Bản không kịp thời trở lạiđàm phán với tiền đề “nhìn thẳng vào tranh chấp”, tiếp tục đơn phương hànhđộng, thì tất sẽ phải gánh chịu những hậu quả hiện thực.


Dưới tiền đề hai bên Trung- Nhật đều không muốn giao tranh và không muốn nổ ra xung đột quân sự, Trung cộng không thể không điều thêm nhiều tàu ngư chính và tàu hải giám tới vùng biển quần đảo Điếu Ngư/Senkaku để tuần tra, tuyên bốbảo vệ chủ quyền, song nếu Nhật Bản cũng đáp trả bằng hành động tương tự khiến cho nguy cơ xung đột leo thang, lúc đó, hình thức đấu tranh giữa Trung cộng và Nhật Bản có thể sẽ chuyển từ chính trị sang lĩnh vực kinh tế, khiến cho quan hệ kinh tế hai nước thụt lùi nghiêm trọng.
Gần đây, do quan hệ hai nước căng thẳng, tiêu thụ hàng hóa của Nhật Bản -nhất là xe hơi - bị tác động nghiêm trọng. Nếu như tranh chấp quần đảo Điếu Ngư/Senkaku tiếp tục leo thang, nó không chỉ ảnh hưởng tới đường đi của quan hệTrung-Nhật mà còn ảnh hưởng tới các vấn đề lớn hơn như ổn định và phát triển của khu vực châu Á-Thái Bình Dương, thậm chí là toàn cầu.

Lý Quốc Cường, Phó Chủ nhiệm Trung tâm nghiên cứu biên cương sử địa Viện Khoa học Xã hội Trung cộng, cho biết quan hệ Trung-Nhật đã rơi xuống mức thấp nhất kể từ đầu thế kỷ này tới nay, phía Nhật Bản gần như đã bịt chặt con đường hai nước thông qua đàm phán ngoại giao để giải quyết vấn đề, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Trung cộng đối với đảo Điếu Ngư/Senkaku và các đảo phụ cận.Điều này đã phủ bóng đen dày đặc lên tương lai quan hệ Trung-Nhật.

Quan hệ song phương trong tất cả các lĩnh vực chính trị, kinh tế, ngoại giao…đều sẽ phải đối mặt với những thách thức nghiêm trọng. Trung cộng sẽ mởmột cuộc đấu tranh ngoại giao mới quyết liệt hơn trước.
Tình hình hiện nay chưa phát triển đến mức phải sử dụng đến vũ lực, nên hai bên vẫn phải cố gắng qua nỗ lực ngoại giao tích cực giải quyết ổn thỏa tranh chấp./.

TỔNG HỢP

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link