Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, September 22, 2012

Cuộc chiến giữa thiện và ác

Cuộc chiến giữa thiện và ác

 
Ngô Nhân Dụng

 

Các bloggers và nhà báo tự do ở Việt Nam mới gửi đi một “Bản lên tiếng chung” về trường hợp nhà báo Hoàng Khương bị xử bốn năm tù, đang chờ ngày ra trước tòa phúc thẩm.
 
Trong bản lên tiếng này, các nhà báo kêu gọi, “Chúng ta sẽ luôn đứng bên anh, đứng cùng chiến tuyến của anh, và tiếp tục dấn thân vào cuộc chiến giữa thiện và ác này.”

Theo nội dung bản lên tiếng thì chúng ta hiểu “Cuộc chiến giữa thiện và ác” ở đây là giữa guồng máy tham nhũng và nạn nhân là người dân Việt. Câu chuyện bắt đầu từ những bài báo của Hoàng Khương, tên thật là Nguyễn Văn Khương, tố giác nạn tham nhũng của cảnh sát quận Bình Thạnh, đăng trên báo Tuổi Trẻ vào Tháng Bẩy năm 2011.
 
 
 Trong bài báo kể một vụ ăn hối lộ cụ thể, Hoàng Khương đã chụp được cả hình Thượng úy Công an Huỳnh Minh Ðức đang đếm tiền, mười triệu đồng Việt Nam, với bộ mặt rất thản nhiên như đang nhận tiền công sửa xe hay bán dầu cháo quẩy vậy.

Các chi tiết kể ra trong bài báo của Hoàng Khương sống động như ký giả có mặt tại chỗ: “Ông Hoàng hỏi đưa trước 10 ‘chai’ (triệu) được không, ông Huỳnh Minh Ðức nhanh nhẩu bảo 'được.'
 
Ông Hoàng đếm tiền đặt trên bàn, ông Ðức xếp lại ngay ngắn rồi đút túi và nói, 'Chủ Nhật đưa giấy tờ xe, khoảng Thứ Năm, Thứ Sáu lấy xe, khỏi ra phường kiểm điểm.' Ông Hoàng nói Hòa (người lái chiếc xe bị bắt) không có giấy phép lái xe. Ông Ðức du di 'không có thì thôi.'
 
Thấy ông Hoàng chưa thật sự yên tâm, ông Ðức hứa chắc nịch: 'Vụ này đã thành công 99%!'”

Bài tường thuật lại kèm theo hình ảnh ông Ðức đếm tiền; đúng là một bài báo tuyệt vời! Nhưng làm sao nhà báo lại nghe được đủ các lời đối thoại và chụp được những bức hình như vậy?
 
Theo tố cáo của công an thì chính Hoàng Khương là người đã mai mối để đưa tiền hối lộ. Thế là, vào cuối năm 2011 bên công an lấy gậy ông đập lưng ông, đưa Hoàng Khương ra tòa về tội hối lộ cảnh sát. Họ còn yêu cầu báo Tuổi Trẻ đuổi Hoàng Khương; và tờ báo này đã ngoan ngoãn làm theo, “đình chỉ công tác” nhà báo từ tháng 12 năm ngoái.
 
 
Mặc dù lúc đó Hoàng Khương chưa hề ra tòa, chưa hề bị kết án! Sự kiện này chứng tỏ ở trong nước Việt ta thì lệnh của cảnh sát công an còn được thi hành nhanh hơn cả bản án của ngành tư pháp! Ðầu Tháng Chín năm 2012, Hoàng Khương bị án bốn năm tù về tội hối lộ cảnh sát! Huỳnh Minh Ðức cũng được lãnh năm năm tù về tội ăn hối lộ.
 

Luật lệ nước nào thì cũng coi cả việc hối lộ lẫn nhận hối lộ đều có tội. Nếu guồng máy pháp luật ở nước ta làm việc hữu hiệu thì chắc hơn một nửa nhân dân trong nước đã bị bỏ tù!
 
Vì chẳng mấy ai là không từng hối lộ, từ trẻ em lên chín tới các cụ già 90! Một nửa còn lại (cứ cho là 47% còn lại) không phạm tội hối lộ chỉ vì họ không đáng để các quan công an chiếu cố!
 
Quý vị công an ở nước ta có quyền tuyên bố là họ không bao giờ tham nhũng đối với 47% quần chúng nhân dân, vì đám nhân dân này chẳng có đồng xu nào đáng cho các quan bỏ công đi sách nhiễu cả!
 
Trong hàng ngũ nhân dân có thể 47% không bao giờ phạm tội hối lộ; còn trong hàng ngũ cảnh sát công an thì tỷ số người không bao giờ ăn hối lộ là bao nhiêu?
 
 
Nếu mở một cuộc trưng cầu ý kiến đồng bào Việt Nam ta thì chắc cả nước sẽ nói tỷ lệ đó là “zero phần trăm!” Tức là 100% các chiến sĩ công an đều chấm mút cả. Nếu không được chấm mút thì ai dại đeo cái mặt mo cho vợ con xấu hổ làm cái gì?

Ðiều tức cười là nếu phóng viên Hoàng Khương thực sự có ý đưa tiền hối lộ cho cảnh sát để chạy chọt cho người quen thì chắc anh không dại gì lại chụp ảnh rồi đem in lên báo!
 
 
Không lẽ một người tốt nghiệp Ðại Học Ðà Lạt lại dại dột “lạy ông tui ở bụi này” như vậy? (Xin thành khẩn khai báo, ký giả này cũng tốt nghiệp Ðại Học Ðà Lạt, trước năm 1975; nhưng nhận xét vừa rồi hoàn toàn dựa trên suy luận công bằng).

Cuối cùng, một người tối dạ đến đâu cũng thấy việc gán cho nhà báo Hoàng Khương cái tội đưa tiền hối lộ công an là một bản án “bắt voi bỏ rọ.” Chỉ vì nhà báo này dám đụng tới cảnh sát, công an. Và vì nền công lý ở nước ta thì con voi to đến đâu cũng bỏ vô trong rọ được hết!

Cho nên, bản lên tiếng của các nhà báo tự do ở Việt Nam đã “lên án” chính bản án kết tội Hoàng Khương; gọi là một bản án bất công.
 
 
Hơn nữa, nó “hoàn toàn phản bội những khát vọng và nỗ lực của nhân dân trong sứ mệnh bài trừ tham nhũng, tham ô, hối lộ, cửa quyền đã và đang phá nát xã hội Việt Nam.” Ðúng là một “cuộc chiến giữa thiện và ác.” Khát vọng của nhân dân là thiện. Bọn chúng nó là ác.

Nhưng cuộc chiến giữa thiện và ác không phải chỉ là giữa “nhân dân phải đi hối lộ” và “các quan đòi hối lộ.” Hiện tượng “đang phá nát xã hội Việt Nam” cũng không phải chỉ là do “bọn tham nhũng, tham ô, hối lộ, cửa quyền” gây ra.

Cuộc chiến giữa Thiện và Ác ở nước ta, tai họa đang phá nát dân tộc chúng ta, còn sâu xa và nặng nề hơn nhiều.

Khi đọc bản lên tiếng của các nhà báo tự do trong nước, điều đáng chú ý nhất là không thấy nói những ý kiến nêu trong bản lên tiếng này nhắm gửi tới “thẩm quyền” nào để minh oan cho nhà báo Hoàng Khương. Các nhà báo tự do chỉ yêu cầu đồng bào cùng ký tên vào Bản lên tiếng, nhưng không nói họ sẽ làm gì để cho Hoàng Khương được xóa án, được tự do!
 

Ðây là một cảnh “nói giữa trời.” Không nói với một ai cụ thể. Cảnh này chỉ thấy ở nước Việt Nam ta. Lý do giản dị, là các nhà báo tự do không biết mình phải nói với ai cả! Ngoảnh đi ngoảnh lại, chẳng biết kêu ai để giải oan cho một bạn đồng nghiệp; thôi đành cứ “kêu lên giữa chợ;” ai nghe thì nghe vậy!

Muốn một người lên tòa phúc thẩm được tha bổng, thì nơi duy nhất để kêu oan là tòa án. Phải đi tìm luật sư ra biện hộ mạnh mẽ giữa tòa. Ðó là phương cách bình thường. Nếu tôn trọng cán cân công lý thì người ta cũng không thể dùng dư luận đông người làm áp lực với tòa án.
 
 
Công việc ở tòa án phải để cho các luật gia, bên công tố cũng như bên biện hộ, tranh biện với nhau; rồi để yên cho quan tòa quyết định, dựa trên pháp luật. Ðó là cách hành xử bình thường trong một xã hội văn minh, tôn trọng luật pháp.



Các nhà báo tự do không muốn làm một hành vi kém văn minh, tất nhiên không muốn mọi người thấy mình đang tạo áp lực với công lý! Như vậy thì chúng ta đi xin đồng bào ký tên ủng hộ để làm gì?

Chúng ta vẫn cứ phải làm, bởi vì biết tất cả hệ thống tòa án hiện nay không dính dấp gì đến công lý cả. Tòa án chỉ là một dụng cụ nằm trong tay ba anh chị “chuyên chính vô sản;” điều này đã được xác nhận công khai từ hơn nửa thế kỷ nay rồi. Nói chuyện với tòa án thà rằng vạch đầu gối ra mà thủ thỉ với nó còn hơn!
 

Ðó mới là cái tai họa lớn nhất đã phá nát nước ta trong hơn nửa thế kỷ nay. Cái ác lớn nhất, cuộc chiến đấu chống cái ác quan trọng nhất, là ở đó. Cuộc chiến giữa Thiện và Ác không phải chỉ là chống bọn tham ô, cửa quyền, chống các anh chị em công an cảnh sát nhặt nhạnh chỗ này chút, chỗ kia chút! Ðó chưa phải là cái ác lớn nhất. Phải kêu lên giữa chợ, để tất cả mọi người thức dậy, nhìn thấy cái ác lớn nhất, và tìm cách thay đổi.

Chúng ta hoàn toàn đồng ý với các nhà báo tự do trong nước, nói rằng việc kết tội Hoàng Khương hoàn toàn sai. Nhưng cũng phải nói thêm, hành động của anh khi đem tiền hối lộ đưa cho một người công an, nếu như trong phiên tòa anh nhận đã làm việc đó, cũng sai nốt.
 
 
Ở một nước văn minh, ngay cảnh sát cũng không được “gài bẫy” người ta phạm tội để bắt quả tang. Trừ khi có lệnh của tòa án cho phép; vì có những lý do chính đáng và không thể tránh được. Một phóng viên có thể tìm cách chứng kiến và thu thập tài liệu kẻ gian đang phạm tội, nhưng không thể tham dự vào tội ác, dù dưới hình thức là nạn nhân hay là tòng phạm!
 

Tại sao nhà báo Hoàng Khương không quan tâm đến quy tắc nghề nghiệp thông thường này? Tại sao những bloggers và nhà báo tự do lên tiếng bênh vực anh cũng không nhắc tới lầm lẫn của anh khi đóng vai chạy chọt, hối lộ để lấy tài liệu viết báo?

Ðặt câu hỏi như thế nhưng ai cũng biết tại sao rồi. Vì mọi người phải sống quá lâu trong một xã hội không thấy những người cầm quyền tôn trọng các quy tắc đạo lý bình thường. Thượng bất chính hạ tắc loạn. Khi một nhóm người chuyên dùng bạo lực và dối trá để lừa gạt dân, đàn áp dân, thì đạo lý cả xã hội sẽ mất hết. Công an ăn hối lộ. Thầy giáo ăn hối lộ. Thầy thuốc ăn hối lộ. Nhà báo ăn hối lộ. Xã hội đã mất kim chỉ nam đạo đức.



Cho nên khi một nhà báo có nhiệt tâm, muốn vạch mặt một anh chuyên ăn hối lộ để viết báo thì cứ nhử cho anh ta nhận hối lộ, thế nào cũng bắt được quả tang! Gọi việc này là “gài bẫy” thì đành chịu tội gài bẫy! Nhưng thực ra con mồi không mắc bẫy! Chính nó sẵn sàng chui vào bẫy. Vì thói quen ăn vụng xưa nay vẫn thế, có ai dám vạch mặt chỉ tên đâu!
 
 
Bắt lỗi một nhà báo gài bẫy, thì phải vạch tội toàn thể cái bọn từng gài bẫy cả dân tộc đi theo chúng; dẫn cả nước cùng tiến vào một con đường cụt, một con đường nghèo, con đường dốt, từ nửa thế kỷ nay. Khi cái ác trọng nhất là chiến đấu với cái đảng Siêu Gài Bẫy đang phá nát cả nền đạo lý của dân tộc.

Sạn Mật


Sạn Mật

 

 
 
From: Thomas An
kinh chuyen tiep
 
 

Sạn Mật

Lan Hương viết theo tài liệu báo Mayo Clinic 5/2006)
Nếu bạn thỉnh thoảng lại đau bụng phía ngang với dạ dầy, dưới gan 1 chút, rất khó chịu nhiều khi lại buồn nôn nữa thì rất có thể là bạn bị sạn mật. Sạn mật rất thông thường cứ 12 người Mỹ thì lại một người bị sạn mật và mỗi năm có thêm 1 triệu người bị bệnh này và bạn phải đi khám bác sĩ ngay vì để lâu ngày sạn lớn ra càng nguy hiểm hơn.

Mật là gì ?

 
Mật là một chất có mầu xanh lá cây do gan tiết ra để đánh tan chất mỡ và giúp tiêu hoá thức ăn. Túi mật hình trái lê, nằm ngay dưới là gan để chứa mật từ gan tiết ra. Khi cơ thể cần mật để tiêu hoá thì túi mật co thắt, bóp vào và tiết ra vào ruột non qua những ống dẫn mật li ti.
 
Khi mật trong túi có vấn đề hoá học thiếu cân bình, thì sẽ vón lại thành chất cứng, lâu ngày thành sạn có thể nhỏ bé tí như hạt cát đến lớn nhất bằng quả banh golf. Túi mật có thể chứa một viên sạn hay cả trăm viên tùy theo trường hợp. Có 2 loại sạn mật:
 
1.- Loại sạn mật do cholesterol: Loại này thành hình là do những cholesterol mà mật không tiêu hoá được, cô đọng lại. Khoảng 80% sạn mật tìm thấy trong người sinh sống ở Mỹ và Âu Châu là loại này.
2.- Loại sạn mật có mầu sắc: do bệnh nhân có bệnh về máu và gan.
Xem [hình phiá trên] người ta nhận thất là khi túi mật bóp và tiết ra mật thì sạn mật cũng ra theo, nếu sạn mật quá lớn thì nó chặn lại tại những ống dẫn mật nêngây nên đau đớn khó chịu phải giải phẫu ngay.
 
Khoảng 30,40 năm trước thì người ta chỉ mổ túi mật ra để lấy viên sạn mật ra rồi khâu lại, nhưng có nhiều trường hợp chỉ vài năm sau túi mật lại có thêm sạn mật nữa, phải mổ đi mổ lại. Về sau thì y khoa kết luận là nên cắt túi mật đi luôn để trừ hậu hoạn.
 
15, 20 năm trước thì người ta phải giải phẫu lớn nghĩa là rạch 1 đường dài 10, 20 cm trên bụng mới lấy túi mật ra được, bệnh nhân phải nằm nhà thương cả tuần lễ và phải nghỉ dưỡng bệnh ở nhà chừng 1,2 tháng để trị vết thương. Bây giờ họ cũng dùng kiểu giải phẫu "cũ" này nếu túi mật đã bị sưng to.
Ngày nay [cứ theo hình dưới đây] thì họ đục 4 cái lỗ, một lỗ để đút giây video camera chiếu hình lên màn ảnh, một lỗ để đút giây đèn vào soi, một lỗ nhìn, một lỗ sỏ kéo vào để cắt. Kỹ thuật giải phẫu tân tiến này chỉ cần hơn 1 tiếng đồng hồ và bệnh nhân có thể ra về trong ngày và đi làm trở lại trong vòng 2-3 ngày.

Tại sao có sạn mật

 
Có nhiều yếu tố gây nên sạn mật. Một là có nhiều cholesterol (mỡ) trong mật vì mỡ rất khó tan và nếu trong mật lại có nhiều mỡ quá thì làm sao mật có giờ thanh toán mỡ được cho kịp vì vậy nó đóng thành sạn. Thêm vào nữa là nếu túi mật lúc nào cũng đầy mật mà không chảy vào ruột non thì nó sẽ đông lại và đóng thành sạn. Ngoài ra còn có nhiều yếu tố như:
a.- Phái tính: Đàn bà có cơ nguy bị sạn thân gấp đôi đàn ông vì kích thích tố nữ (estrogen) có nhiều mỡ trong mật, thêm vào nữa là những thuốc ngừa thai làm tăng số lượng mỡ trong mật.
b.- Lên cân quá mức: Mập quá cũng làm tăng số lượng mỡ trong mật và làm cản trở việc co bóp túi đẩy mật ra ngoài.
c.- Ăn uống: Nếu ăn uống nhiều mỡ quá và ít chất sơ cũng làm tăng mỡ trong mật.
d.- Dùng thuốc chống cholesterol: Nếu dùng các loại thuốc giảm cholesterol như TRICOR hay LOPID cũng làm tăng xác xuất có sạn mật vì thuốc ảnh hưởng đến mật.
e.- Tuổi tác: Càng già càng có nhiều cơ hội có nhiều cholesterol trong mật.
f.- Di truyền: Gia đình có người có sạn mật cũng sẽ ảnh hưởng di truyền đến người khác.
g.- Sắc tộc: Người Mỹ da đỏ đứng đầu sau đó đến người gốc Mễ Tây Cơ là 2 sắc dân có nhiều sạn mật nhất tại Hoa Kỳ.

Khi nào cần chữa trị ngay

 
Khi túi mật co thắt để bài tiết mật vào ruột non, thì một viên sạn hay nhiều viên sạn theo nhau chạy ra không có gì trở ngại cả, trừ phi viên sạn quá lớn làm nghẽn ống chuyển mật, làm bệnh nhân đau nhói không chịu được ở phần bụng trên, lan ra cả sau lưng và bả vai kéo dài từ 15 phút đến 1 vài giờ.
 
Sau đó đến màn nôn mửa, nóng, lạnh, mắt trắng da vàng, nước tiểu mầu đậm, phân mầu lợt lạt.
 
Nếu bạn có những triệu chứng như vậy thì vào nhà thương ngay. Có thể ít giờ sau, cơn đau sẽ qua đi nhưng túi mật có thể bị nhiễm trùng và bị bể ra nếu viên sạn vẫn chặn lối. Và nếu bị chặn thì lá lách cũng có thể bị sưng, có thể gây ra chết chóc.
 
Muốn chẩn bệnh sạn mật, thừờng phải thử máu để xem có bị nhiễm trùng không sau đó làm "ultrasound" là phương pháp hữu hiệu nhất để tìm sạn mật. Một cách khác là dùng một sợi giây có gắn máy chụp hình, chuyền từ cổ họng xuống để xem có viên sạn nào chặn lối ống dẫn mật vào ruột non không, nếu có thì họ có thể lấy ra ngay. Còn một cách là MRI (magnetic resonance imaging).

gallstone-symptoms-in-women 

 

Những cách chữa trị sạn mật

 
Nếu sạn mật không gây ra đau đớn hay biến chứng gì thì không cần chữa trị. Còn những viên sạn khuấy rối gây ra đau đớn thì cách tốt nhất là cắt tuí mật đi, vì túi mật không phải là một cơ phận thiết yếu của con người, nếu không cắt đi mà chỉ lấy sạn ra thì ít lâu sau sạn sẽ trở lại. Giải phẫu lấy túi mật rất thông thường tại Hoa Kỳ.

Con người sống không có túi mật ra sao

 
Sau khi cắt túi mật, thì gan vẫn bài tiết mật như thường nhưng thay vì mật được dự trữ trong túi mật thì chẩy thẳng vào các ống dẫn vào ruột non. Trong trạng thái "mất túi mật" này thì sẽ đi đại tiện nhiều hơn và phân sẽ lỏng hơn khi trước rồi sẽ trở lại bình thường. Nếu không trở lại bình thường và vẫn tiếp tục bị "tiêu chảy" thì phải nên khám bác sĩ để xin thuốc trợ mật và lá lách.

 

Mỹ Chuẩn Bị Chiến Tranh Đề Phòng Trung Cộng




Mỹ Chuẩn Bị Chiến Tranh Đề Phòng Trung Cộng

(09/22/2012)

Tác giả : Vi Anh

Làm hùm làm hổ, lấy thịt định đè người, ỷ cả vú lấp miệng em đối với các nước nhỏ ở Á châu Thái Bình Dương, CS Bắc Kinh quên một điều của túi khôn bình dân ngàn đời của người Trung Hoa đã dạy, “mãnh hổ nan địch quần hồ”. Và CS Bắc Kinh cũng quên lời dặn dò của Ô. Đặng tiểu Bình, người đã cứu sống CS Trung Quốc sau khi chủ nghĩa CS thất bại thể thảm ở Đông Âu và Liên xô. Ông Bình dặn rằng phải tỏ ra âm thầm trong chánh trị ngoại giao và quân sự hải ngoại để tăng gia kinh tế.

Thế mà cái bịnh kinh niên Thiên Triều và cơn say nước lớn của các “ông trời con” ở Bắc Kinh đùng đùng nổi dậy, khi tiến lên hàng siêu cường kinh tế số hai trên thế giới. Họ cho quậy đụt nước biển đảo của các nước A châu Thái Bình Dương.

Ngoại Trưởng Dương khiết Trì của TC trong một cuộc quốc tế bỏ phòng họp ra ngoài, chỉ vào mặt các ngoại trưởng các nước của ASEAN bị TC lấn đảo chiếm biển, cảnh cáo đừng quên Trung Quốc là một nước lớn.

Kiểu ăn nói trịch thượng thể hiện thái độ hành động bá quyền, bành trứơng cố hữu của quân Tàu coi những nước lân bang là man di mọi rợ. Kiểu ăn nói theo kiểu “thiên triều đó” đã đẩy các nước Á châu Thái Bình Dương vào vòng tay Mỹ. Cái kiểu suy nghĩ và hành động “lớn xác hơn lớn đầu” đó đã vô tình giúp cho Mỹ có thêm thế lực đa quốc gia để bao vây chánh trị, quân sự và kinh tế vơi hiệp ước Đối tác xuyên Thái Bình Dương của Mỹ thành lập, loại TC ra ngoài, khi TC rõ rệt đã trở thành đối thủ đáng gờm của Mỹ.

Chưa đã nư hống hách, say sưa thiên triều CS Bắc Kinh còn tung hàng chục ngàn tàu hải giám, tàu xưởng, tàu đánh cá vào Biển Đông của VN và Biển Tây của Phi luật tân. Và mới đây CS Bắc Kinh tung hàng ngàn tàu vào Biển của Nhựt khi Nhựt sắp hoàn tất thủ tục mua từ tư nhân Nhựt ba hòn đảo Senkhaku để quốc hữu hoá đảo và biễn này hầu thêm lý do vũng chắc để bảo vệ trước sự xâm lấn của TC.

Chưa đã nư khi tràn ngập, chạy đục nước biển Nhựt, TC còn khai thác tinh thần đại Hán, xúi dân Trung Quốc biểu tình bài Nhựt khắp các thành phố lớn của TQ. Tình hình Trung Nhựt căng thẳng đến nổi Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ phải bay sang Tokyo và Bắc Kinh, lên tiếng can gián, yêu cầu tư chế, không để tình hình vượt ngoài vòng kiểm soát có thể đưa đến xung đột võ trang. Tại Bắc Kinh Ông tham dự các cuộc họp với Bộ QP/TC nhằm giảm bớt sự nghi ngại của Trung Quốc, về ý định của Hoa Kỳ nhằm chuyển đổi trọng tâm hoạt động của quân đội sang vùng Thái Bình Dương.

Nhưng nói thì nói theo kiểu ngoại giao để giành chánh nghĩa như vây, chớ Mỹ rất thực dụng, muốn có hoà bình, muốn củng cố hoà bình là phải chuẩn bị chiến tranh với anh TC lớn xác mà nhỏ đầu này.

Bộ Quốc Phòng Mỹ đang lên kế hoạch thiết lập một hệ thống lá chắn tên lửa mới ở châu Á được cho là để đối phó với những mối đe dọa từ Triều Tiên cũng như các khả năng tên lửa mới của TC. Mỹ và Nhật đang thảo luận việc bố trí thêm một dàn radar báo động từ xa trên một hòn đảo ở phía Nam Nhật và một dàn khác có thể một nước ở Đông Nam Á liên kết với các tàu phóng thủ tên lửa và hệ thống đánh chặn trên đất liền.

Bộ quốc phòng Mỹ ủy thác cho Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc Tế (CSIS), CSIS kết luận với khuyến cáo Hoa Kỳ cần chuẩn bị cho một cuộc xung đột tiềm tàng với Trung Quốc. Ủy ban Vũ trang Hạ viện Mỹ mời CSIS ra điều trần. Bản báo cáo nhấn mạnh Hoa Kỳ và các đồng minh và đối tác hiện đang phải đối mặt, chính là việc sức mạnh và ảnh hưởng gia tăng của Trung Quốc.

Báo cáo khuyến cáo cần lập căn cứ thường trực cho một phi đội máy bay ném bom tại Guam cũng như xúc tiến các máy bay do thám có người lái và không người lái tại khu vực. Hơn nữa, bản báo cáo còn khuyến nghị việc Mỹ tăng cường hiện diện quân đội tại đây, bao gồm cả việc đồn trú thêm 2.500 lính thủy đánh bộ tại Australia.

Kết quá nghiên cứu có tính lý thuyết, quan niệm chiến lược hẵn những nhà làm chánh sách chánh trị, quân sự Mỹ đã có từ lâu, bây giờ mới cho công chúng biết khi mà việc chuyển trục quân sự Mỹ sang Thái Bình Dương Mỹ đã làm gần xong rồi. Mục tiêu không nói ra nhưng ai cũng phải thấy Mỹ bao vây TC chẳng những trên phươg diện quân sự mà trên kinh tế nữa.

Ý thức hệ cho quân nhân, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Panetta trong một buổi lễ long trọng 1099 sĩ quan hải quân tốt nghiệp ra trường Học Viện Hải Quân ở thành phố Annapolis, tiểu bang Maryland, tuyên bố trong bài diễn văn rằng,“Quân đội của TQ đang bành trướng và hiện đại hóa. Chúng ta phải đề cao cảnh giác. Chúng ta phải mạnh. Chúng ta phải sẵn sàng đối phó với mọi thách thức."

Và sau đó tại diễn đàn thường niên về an ninh Châu Á, còn gọi là Đối thoại Shangri-La ở Singapore Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ tuyên bố “từ nay cho đến 2020, hải quân sẽ tái phối trí lực lượng từ tỷ lệ khỏang 50%-50% hiện thời giữa Thái Bình Dương và Đại Tây Dương sang 60%-40% ưu tiên cho Thái Bình Dương – kể cả sáu hàng không mẫu hạm cũng như đa số tàu chiến và tàu lặn của chúng tôi.”

Ít ai ngờ, trong chuyền công du đầu tiên sang VN, từ hội nghị Shangri-La ở Singapore TT /QP Mỹ đến thăm Vịnh Cam Ranh. Đó là một căn cứ hải quân trọng yếu trong thời Chiến Tranh VN, không phải cho quân lực Mỹ ở VN mà cho tòan vùng Đông Nam Á của Mỹ.

Tháng Tư năm 2012, Bộ Quốc Phòng Mỹ lập một cơ quan tình báo mới chuyên trách chánh yếu về Trung Cộng. Đó là cơ quan tình báo mật của quân đội Mỹ (Defense clandestine service, DCS). Cơ quan này kết hợp làm việc với CIA với nhiệm vụ như gián điệp.

Bộ Quốc Phòng và Tổng Tham Mưu Mỹ cũng đã tái phối trí Thủy Quân Lục Chiến ở Á châu để đáp ứng nhu cầu chiến lược, chiến thuật mới, mà mục tiêu là tấn công và phòng ngự TC. Điều 9000 Thủy Quân Lục Chiến từ Okinawa qua Guam 5000 người, qua Úc 2500 người và qua Hawai khỏang vài ngàn để làm lực lượng tiếp ứng, giữ lại tại Okinawa 10 000 người .

Mỗi nơi phụ trách một vùng chiến thuật ở Á châu Thái bình dương, xung quanh TC. Các đơn vị Thủy quân lục chiến đồn trú tại Okinawa sẽ phụ trách khu vực bán đảo Triều Tiên và biển Hoa Đông; lực lượng ở Guam, vùng Tây Thái Bình Dương;lực lượng ở Darwin, miền Bắc Úc khu vực Biển Đông và Ấn Độ Dương và Thủy quân lục chiến đặt ở Hawaii, trừ bị,tiếp ứng.

Trước khi điều động thủy quân lục chiến ở Okinawa, Mỹ có 11 hàng không mẫu hạm, Bộ Quốc phòng và Tổng Tham mưu đã điều về vùng Á châu Thái bình dương 6 chiếc, đa số được dùng vào lực lượng tấn công. Và Bộ Trưởng QP Mỹ có tuyên bố sau đó tại hội nghị Shangri- la.

Mỹ cũng đã được sự đồng ý của Úc cho phép hàng không mẫu hạm, các tàu lặn nguyên tử Mỹ ghé thành phố Perth phía tây của Úc để tiếp tế, nghỉ ngơi, như một căn cứ an tòan hải ngọai của Mỹ.

Úc cũng đồng ý cho Mỹ sữ dụng quần đảo Cocos, một nhóm đảo san hô của Úc nằm trong Ấn Độ Dương và ở phía tây bắc của Australia, làm nơi xuất phát cho các máy bay dọ thám không người lái của Mỹ. Theo tin của AFP, quần đảo Cocos của Úc sẽ thay thế cho căn cứ Diego Garcia của Mỹ tại Ấn Độ Dương. Chính Đại sứ Mỹ tại Úc Jeffrey Bleich nhận định là từ căn cứ Darwin ở miền Bắc nước Úc, có thể đi thẳng ra Thái Bình Dương, Ấn Độ Dương, Biển Đông Timor và tất cả các tuyến đường thương mại xung quanh. Điều này tạo một lợi thế mạnh và lớn cho Mỹ trên Thái bình Dương. Mỹ có thể dễ dàng tung quân ra xa một cách nhanh chóng.

Mỹ bao vây kinh tế TC. Tổ chức do Mỹ chủ động danh xưng là Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương tên tiềng Anh là Trans-Pacific Partnership, TPP họp lần thứ 13 ở San Diego, thành phố cảng quân sự Á châu của Mỹ, đạt nhiều “tiến bộ quan trọng' trong các lãnh vực quan yếu: quan thuế, các dịch vụ xuyên biên giới, viễn thông, và chi tiêu của chính phủ. Kỳ họp tới Nhựt chắn chắn gia nhập và Canada cùng Mexico dư định tham gia. Bên cạnh Hoa Kỳ, nhóm Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương bây giờ gồm có: Úc, Brunei, Chile, Malaysia, New Zealand, Peru, Singapore và Việt Nam. Việt Nam là nước duy nhứt theo chế độ CS là thành viên của TPP. Trung Cộng hòan tòan không có mặt, bị gạt ra ngoài.


  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Hệ Thống Hạ Tầng Cơ Sở Ở Mỹ Suy Yếu Trầm Trọng


 

 

Hệ Thống Hạ Tầng Cơ Sở Ở Mỹ Suy Yếu Trầm Trọng

 

ĐỌC NEWSWEEK

· David Cay Johnston, người ký giả từng được giải Pulitzer, hiện đang là giáo sư dạy tại trường Syracuse University, vừa cho xuất bản tác phẩm “The Fine Print” tiên đoán về sự sụp đổ của hệ thống hạ tầng cơ sở của Mỹ. Sự sụp đổ đó sẽ đưa đến nguy cơ có những cuộc khủng hoảng lớn như cúp điện, cầu gẫy, xa lộ sập lỗ, đập nước vỡ, và nhiều hậu quả dây chuyền khác. Chúng tôi xin tóm lược ý chính trong tác phẩm này.

Trận bão Isaac vừa tấn công vào vùng Vịnh Mễ Tây Cơ, đánh dấu kỷ niệm bảy năm ngày trận bão Katrina tàn phá thành phố New Orleans. Nó cũng nhắc nhở cho chúng ta thấy hệ thống hạ tầng cơ sở quan trọng đến mức nào, bất kể tình hình kinh tế đang thịnh vượng hay suy thoái.

Lần này, con đê ngăn nước không bị vỡ, nhờ chúng ta đầu tư $14.5 tỉ đô la bằng ngân sách chính phủ liên bang, xây con đê mới sau thảm hoạ năm 2005. Trong nhiều thập niên qua, người Mỹ đã quá bủn xỉn, không chịu bỏ tiền đầu tư vào những “vật dụng cần thiết” cho ích lợi chung, khiến cho dân chúng sống trong sự nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào, và làm suy yếu nền kinh tế. Hiện nay hạ tầng cơ sở của ta có những cây cầu rỉ sét, những đoạn đường bị gẫy sập bất ngờ, những con đập ngăn nước rất yếu, vì quá cũ, và hệ thống bồn chứa nước rò rỉ vì thiếu bảo trì. Năm 2007, một cây cầu của xa lộ liên tiểu bang ở Minneapolis bị sập, làm cho 13 người chết, vết nứt của đoạn đường này làm cho cây cầu Sherman Minton, nối liền Indiana và Kentucky phải đóng lại. (Cây cầu vừa được mở lại hồi tháng Hai năm nay). Nói chung, tình trạng nguy hiểm được ghi nhận ở khắp mọi nơi, ngay quanh chúng ta.

Ngay cả những cơ cấu hạ tầng cơ sở do công ty lớn làm chủ cũng ở tình trạng cũ kỹ, già yếu, cần phải thay thế, chẳng hạn như những ống dẫn dầu, ống dẫn hơi đốt thiên nhiên, cột điện. Tất cả đều đã quá thời hạn chịu đựng, cần phải được thay thế, hay bảo trì. Hệ thống viễn thông không còn bén nhậy, đáng tin cậy, như cách đây hai thập niên, mặc dù khách hàng phải trả hơn năm trăm tỉ đô la để hiện đại hoá hệ thống này.

Hiệp Hội Kỹ Sư Cầu Cống cho hệ thống hạ tầng cơ sở của Mỹ điểm “D”, tức là điểm kém, dưới mức trung bình. Hiệp hội đề nghị cần phải bỏ ra khoảng $2.2 trillìon đô la (hơn hai ngàn tỉ) để sửa chữa và tu bổ.

Biến cố hồi tháng Bảy vừa qua làm cho chúng ta phải lo ngại về sự thiếu sót đáng trách này. Nạn cúp điện toàn bộ vì quá tải – electric grid lock - xảy ra ở Ân Độ xảy ra hai lần cho thấy sự tai hại lớn như thế nào khi hệ thống cung cấp điện ngưng hoạt động. Hơn một nửa dân số Ấn Độ không có điện dùng. Hệ thống bơm nước cho dân thành phố Tân Dehli bị đóng. Hơn 300 chuyến xe lửa ngưng chạy, bỏ rơi hàng ngàn hành khách ngồi chờ trong cái nóng như thiêu đốt. Rất nhiều người kẹt cứng trong thang máy bị ngưng chạy nửa chừng, và hơn 200 thợ mỏ bị nằm kẹt sâu trong lòng đất. Những người giầu có, thường sử dụng máy điều hoà không khí nay phải tắm hơi vì cúp điện.

Vụ cúp điện ở Ấn độ ảnh hưởng đến 670 triệu dân Ấn, tức là cứ 10 người sống trên trái đất thì có một người bị ảnh hưởng. Nhưng tin tức về vụ cúp điện chỉ gợi trí tò mò một chút, rồi thôi, ít có ai để ý đến tin này. Những gì xảy ra ở Ấn độ cũng có thể xảy ra tại Hoa Kỳ. Bởi vì hệ thống cung cấp điện lực của Mỹ cũ kỹ đến mức nguy hiểm.

Chúng ta vẫn chưa quên vụ cúp điện cách đây chín năm, ảnh hưởng toàn vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, và một phần Canada. Kinh nghiệm vụ 9/11 vẫn còn rõ trong trí nhớ. Thử hỏi cư dân khu Manhattan sẽ xử trí ra sao nếu lỡ bị khủng bố tấn công một lần nữa. Họ sẽ phải mò mẫm trong bóng tối trong những toà nhà chọc trời. Nhưng kỳ này nếu xảy ra, mức thiệt hại có thể lên đến $6 tỉ đô la, làm chết sáu người, và do bọn khủng bố ở trong nước gây ra.

Nạn cúp điện qui mô có thể sẽ xảy ra nhiều lần, bởi vì hàng trăm hệ thống cung cấp điện đều trực thuộc ba mạng lưới phân phối điện lớn nhất: Đông, Tây và Texas. Hiện nay, ba mạng cung cấp điện lớn này đã cũ lắm rồi, dễ bị hư hỏng, ngưng họat động như vụ cúp điện qui mô hồi năm 2003.

Ngoài ra, chúng ta không nên quên rằng một số công ty độc quyền cung cấp điện cho hai phần ba nước Mỹ vừa sa thải hàng chục ngàn công nhân phụ trách bảo trì mạng lưới cung cấp điện.

Dưới danh nghĩa đề cao việc dẹp bỏ những luật lệ phức tạp cho doanh nghiệp, các công ty độc quyền cung cấp điện, nước sạch để dùng, xăng dầu, hơi đốt thiên nhiên, và internet hô hào nên giải tư hệ thống hạ tầng cơ sở. Hệ thống này là sự sống còn của đời sống hiện đại, và là huyết mạch của nền kinh tế. Thay vì phải bỏ thêm tiền đầu tư, những công ty độc quyền lại cắt giảm thật nhiều ngân khoản bảo trì. Trong lúc đó, họ kiếm lời khá bộn, tăng 55% so với tích sản công ty, và gấp tám lần các công ty trung bình khác.

Những công ty doanh nghiệp độc quyền, làm chủ hệ thống xe lửa, đập thủy điện, và ống dẫn hơi đốt thiên nhiên có áp suất cao, đã cắt giảm rất nhiều chi phí bảo trì hạ tầng cơ sở. Họ làm cho mạng sống và tài sản của dân chúng Mỹ ở nhiều nơi trong nước ở vào tình trạng rủi ro rất cao. Việc cúp điện, nổ ống dẫn gas,vỡ đập nước, có thể làm cả một thành phố bốc cháy, nổ tung, hay bị nước cuốn trôi đi.

Rủi ro lớn nhất phải nói là tình trạng của những ống dẫn hơi gas. Đó là những ống dẫn có lích thước khoảng 30 inches, được đặt ngầm dưới đất từ thời Tổng Thống Harry Truman. Trong một báo cáo hồi năm 2004, Học Viện Nghiên Cứu Về Công Trình Xây Dựng viết rằng: Một số lớn ống dẫn gas đươc Bộ Giao Thông thanh tra và báo cho biết ống dẫn gas bị rỉ sét, hao mòn đến 70%. Giấy cảnh báo nói rõ công ty chỉ được sử dụng tạm một thời gian, phải thay thế những ống dẫn gas này. Cách đây hai năm một đoạn ống dẫn hơi gas nổ tung ở tỉnh San Bruno, ngoại ô San Francisco, California, giết chết 8 người, và thiêu hủy 38 căn nhà. Ngọn lửa bắn tung lên không trung, cao đến 200 feet, trong lúc công nhân hãng Pacific Gas & Electricity phải mất hơn một tiếng đồng hồ mới có thể đóng ống dẫn gas, vì kẹt xe. Trong số những người bị chết trong vụ nổ ở San Bruno, có bà Jacqueline Greig, một nhân viên thuộc Ủy Ban Tiện Ích Công Cộng. Bà có trách nhiệm thanh tra những ồng dẫn hơi gas. Bà không ngờ rằng ở ngay gần nhà bà có đường ống dẫn ga đặt dưới lòng đất cách đây hơn 50 năm, lại có mối hàn bị nứt.

Trước đó khoảng 10 năm, một vụ nổ ống dẫn gas khác xảy ra ở vùng sa mạc của tiểu bang New Mexico, khiến cư dân ở cách đó 20 dậm còn nghe thấy tiếng nổ. Lính cứu hoả đến nơi gặp phải ngọn đuốc khổng lồ đang rực cháy sáng. Ống dẫn hơi gas đưa hơi đốt từ nam California sang. Gần một tiếng đồng hồ sau, người ta mới khoá được ống dẫn gas ở El Paso. Khi đó chỉ còn nghe tiếng khóc than thảm thiết của nạn nhân. Chạy xuôi xuống dòng sông Pecos River, lính cứu hoả tìm được sáu người còn sống sót, trong một gia đình 12 người bị thiêu cháy. Một người bị phỏng nặng quá, xin được bắn cho chết để bớt đau. Sau đó, tất cả những nạn nhân đều chết vì phỏng nặng.

Vụ nổ ống dẫn gas ở New Mexico lẽ ra là một lời cảnh cáo gay gắt cho chúng ta thấy sự nguy hiểm của hạ tầng cơ sở cũ nát. Nhưng nó chỉ xuất hiện ngắn ngủi trên bản tin hàng ngày, với lời kết luận là gia đình bất hạnh đã có mặt vào giờ không may, đúng ngay lúc ống dẫn gas nổ. Chỉ vài ngày sau, người ta xoay qua chú ý đến tin tức vì sao giá điện ở California tăng lên rất cao. Lý do là vì thiếu loại xăng đặc biệt dùng cho máy chế tạo điện năng, thoả đáp nhu cầu dùng điện gia tăng trong mùa nóng.

Mới cách đó một năm, chúng ta suýt mất cả thành phố Bellingham, tiểu bang Washington. Một ống dẫn dầu của công ty Shell, chạy ngầm dưới vùng duyên hải Miền Tây. Một đoạn ống dẫn dầu này bị vỡ, làm cho xăng lan tràn ra ngoài, chảy vào con sông nhỏ Whatcom Falls Creek. Con sông đó lại chạy ngang qua khu chung cư của người cao niên cư ngụ, và gần đó có một nhà tù. Nếu không phát giác kịp vết dầu loang này, có lẽ hàng ngàn người đã phải bỏ mạng. Tình cờ có hai chú bé tinh nghịch, chơi với bật lửa dùng để hút thuốc, làm xảy ra một vụ nổ, vì xăng pha trong nước bắt lửa. May là vụ nổ này xảy ra cách xa trung tâm thành phố. Ông Thị trưởng Mark Asmundson gọi hai chú bé tinh nghịch Stepehn Tsiorvas và Wade King là “hai vị anh hùng bất đắc dĩ.”.

Cha mẹ của hai em bé này thưa công ty Shell ra toà, và với sự tiếp tay của biện lý toà án liên bang tại điạ phương, họ đã thắng kiện, và được bồi thường $4 triệu đô la để thành lập Qũi Dự Phòng Bảo Vệ An Ninh Ống Dẫn Gas - Pipeline Safety Trust. Qũi này tìm cách đòi hỏi phải cải tổ làm sao cho các ống dẫn gas được an toàn hơn. Năm 2002, Qũi này thuyết phục được Quốc Hội Hoa Kỳ làm ra đạo luật bắt buộc phải thanh tra định kỳ ống dẫn dầu lớn.

Luật này cũng buộc công ty đặt ống dẫn gas, hay xăng dầu dưới lòng đất phải thông báo cho cư dân ở khu vực xung quanh ống dẫn. Tiếc thay, thông báo đó thường gửi chung với giấy báo tính tiền điện nên ít có ai đọc. Một tờ truyền đơn nhiều mầu cũng được gửi đến các hiệu trưởng trường học, hay cơ sở công cộng, ở gần ống dẫn gas. Nhưng không ghi rõ điạ điểm đặt ống gas. Những tài liệu thông báo vô tích sự này do ngành kỹ nghệ dầu khí thảo ra, và họ thuyết phục được Văn Phòng Chính Phủ Liên Bang về An Toàn của Hệ Thống Ống Dẫn Gas chuẩn phê. Trong tài liệu, họ chỉ dùng những chữ cảnh cáo mơ hồ như “khu vực có hậu quả cao”. Tuyệt đối họ không dùng những chữ như “chết”, “nổ tung’, hay “phỏng nặng”.

Chính quyền liên bang chưa hề nghiên cứu xem những tài liệu truyền đơn này có hữu hiệu hay không. Nhớ lại trường hợp nổ ống gas ở San Bruno, ông Thị trưởng Jim Ruane nói với chúng tôi rằng mãi cho đến khi vụ nổ xảy ra hồi năm 2010, nhân viên Sở Chữa Lửa thành phố cũng không hề biết có ống dẫn gas chôn dưới đất. Về sau, thành phố San Bruno còn phát hiện thêm một ống dẫn gas lớn khác, nhân dịp họ báo cho công ty Pacific Gas & Electricity là họ sẽ xây một bin đinh trên khu vực ở gần ống dẫn hơi gas thứ hai này. Gửi đi những tờ truyền đơn chiếu lệ mới chỉ là một cách để ngành kỹ nghệ hơi đốt né tránh không đề cập đến rủi ro bị nổ ống gas.

Theo cuộc nghiên cứu của ngành kỹ nghệ hơi đốt thiên nhiên một ống dẫn hơi đốt có đường kính 30 inches, hoạt động với áp lực 1,500 pound khi bị nổ có thể làm chết người cách xa 660 feet. Vụ nổ ống dẫn gas của công ty El Paso Natural Gas ở tiểu bang New Mexico, hoạt động với áp suất chỉ bằng một nửa áp suất kể trên, vậy mà cũng giết chết 12 người cách xa 675 feet.

Một vấn đề đáng sợ có thể xảy ra trong khu thị tứ là các chất thải trên ống cống, xăng dầu do xe hơi thải ra, cộng lại có thể tạo thành những vụ nổ. Ông Vince Dunn, viên chức hàng đầu về an toàn của Sở Cứu Hoả New York lưu ý rằng khi mùa nóng, bất cứ một tai nạn nào gây ra do ống dẫn gas nứt hay vỡ, có thể làm nổ tung, bắn cao lên tới chung cư, hay văn phòng của nhiều bin đinh chọc trời.

Ông Glen Corbett, Chỉ huy trưởng trạm chửa lửa ở New Jersey, dạy lớp học về an toàn chống hỏa hoạn tại trường John Jay College ở khu Manhattan, kể lại rằng hồi xảy ra vụ nổ đường dẫn hơi gas của công ty Edison ở New Jersey, lính chửa lửa phải đóng ống van dẫn hơi gas bằng tay. Họ phải xoay đủ 600 vòng, mất 6 giờ đồng hồ mới khoá được ống dẫn gas, trong lúc đó ngọn lửa vẫn hừng hực cháy. Ông kết luận rằng việc nổ ống dẫn gas hiếm khi xảy ra, nhưng một khi để nó xảy ra, tổn thất về nhân mạng và cơ sở vật chất sẽ rất lớn.

Khó khăn ở chỗ là chiếu theo luật Pipeline Safety Improvement Act, ký năm 2002, Bộ Giao Thông phải thanh tra những ống dẫn gas nào được tạm miễn, phải tìm cách sửa chữa bảo trì. Nhưng chính phủ không có đủ thanh tra làm việc kiểm soát. Ngoài ra, điạ điểm chôn dấu những ống dẫn gas thường là những điạ điểm cần giữ bí mật để phòng ngừa bọn khủng bố phá hoại.

Thanh tra các ống dẫn gas là trách nhiệm của Bộ Giao Thông. Bà Maureen Knightly, phát ngôn viên của Bộ nói rằng: “An toàn là ưu tiên hàng đầu. Hàng năm Bộ Giao Thông thực hiện từ 800 đến 900 cuộc thanh tra, kiểm điểm lại tất cả hồ sơ về các ống dẫn gas.”. Nhưng ông Carl Weimer, Giám đốc Qũi Pippeline Safety Trust cho rằng việc làm của Bộ Giao Thông là chuyện đuà, đáng diễu cợt. Bởi vì phần lớn họ chỉ thanh tra trên giấy tờ. Bộ Giao Thông làm thủ tục này nặng về giao tế hơn là thực sự đi thanh tra. Người của kỹ nghệ hơi gas và thanh tra đều là bạn bè đồng liêu cũ với nhau. Thành thử việc thanh tra trở thành chuyện đuà, không có thực chất. Hồi năm 1978, cơ quan General Accountability Office –Văn Phòng Kiểm Tra Tính Chất Trung Thực, Minh Bạch - một công cụ của Quốc Hội, phải viết trong báo cáo rằng họ hoài nghi khả năng của các vị thanh tra thuộc Bộ Giao Thông. Những vị thanh tra này bất tài, yếu kém. Thậm chí Viện Nghiên Cứu Dầu Hoả Mỹ, đại diện cho các công ty dầu hoả lớn cũng phải chỉ trích văn phòng phụ trách về tính an toàn của hệ thống dẫn hơi gas trong việc họ viết báo cáo về tai nạn xảy ra.

Ông Jim Hall, khi còn làm Chủ tịch Hội Đồng An Toàn Giao Thông nói với Hiệp Hội Ống Dẫn Xăng Dầu từ 12 năm trước rằng: “Không có người Mỹ nào muốn sử dụng chiếc xe cũ đến 48 năm.”.

Toàn bộ hệ thống kiểm soát tính an toàn của ống dẫn gas hoàn toàn khác hẳn với phương pháp bảo vệ an toàn cho hành khách của kỹ nghệ hàng không. Các hãng máy bay tìm cách tránh những vụ rớt máy bay qua việc kiểm soát máy móc, phân tích và thu thập dữ kiện. Ngành kỹ nghệ ống dẫn dầu, hơi gas làm việc không bằng một phần nhỏ. Vì thế ông Rick Kessler, một tình nguyện viên trong Qũi Bảo Vệ An Toàn Ống Dẫn Dầu, hơi Gas nói rằng: “Nếu kỹ nghệ hàng không làm ăn giống như những qui tắc trong kỹ nghệ dẫn dầu, hơi gas, chắc chẳng bao giờ tôi dám đi máy bay.”.

Luật sư Paul Blackburn chuyên phụ trách những vụ bênh vực quyền lợi công chúng, sử dụng đạo luật Freedom of Information Act, để đòi xem kế hoạch, hoạ đồ, và số điện thoại khẩn cấp để gọi khi cần về những đuờng ống dẫn dầu, hơi gas. Ông buồn bã cho biết: “Họ không cung cấp cho chúng tôi một chút tin tức gì hữu ích cả. Hầu như không có một hồ sơ lưu trữ về các đường ống dẫn dầu, hơi gas.”

Công nhân ngành điện lực, tiện ích công cộng trên toàn quốc nói với chúng tôi rằng họ đang ở tình trạng lâm nguy, có thể mất việc bất cứ lúc nào. Ông Charles D. Rittenhouse, chủ tịch nghiệp đoàn công nhân ngành tiện ích công cộng, chi bộ 98, tiểu bang West Virginia cho biết: “Tất cả các công ty cung cấp gas đều làm ăn dựa trên sự may rủi. Họ chỉ lo cắt giảm công nhân, cắt hoài, cắt mãi. Trong lúc đó lương của Tổng Giám Đốc thì tăng cao ngất trời. Điều lo ngại lớn nhân cho đám công nhân chúng tôi là không có đủ nhân sự để làm công việc bảo trì, tu bổ.”

Thiếu sót trong việc thay thế phụ tùng cần thiết của mấy công ty điện lực cũng khiến cho dân chúng bị vạ lây. Lấy trường hợp vợ chồng ông bà Rita và Ben Weishaar ở Reno, được hàng xóm báo cho biết hộp bảo quản điện thế ở cột điện sau nhà của hai ông bà nóng quá, xẹt lửa. Họ báo cho công ty Nevada Energy về sự việc này. Nhưng công ty bảo với họ đừng lo. Ngay tối khuya hôm đó xảy ra hoả hoạn. Người thợ điện nóí rằng gia đình Weishaar may mắn lắm. Nếu không gọn lửa sẽ lan sang các đám bụi cây khô gần nhà, và thiêu rụi cả căn nhà. Người thợ điện cũng mách cho vợ chồng Weisshaar biết công ty cắt giảm chi phí nhiều quá, nên không chịu chi tiền thay thế những hộp bảo quản điện thế quá cũ. Những cắt giảm này không phải vì công ty điện lực thiếu tiền. Họ kiếm tiền khá lắm, Ủy Ban Tiện Ích cho phép họ tăng tiền điện nhiều hơn, nhanh hơn tỉ lệ lạm phát.

Công ty Pacific Gas & Electricity, công ty chủ quản của ống dẫn gas phát nổ ở San Bruno, tăng giá điện nhiều lần trong mười năm qua. Trong đó có khoản dùng để thay thế 2.3 triệu cột điện, đúng theo chu kỳ 50 năm phải thay một lần. Nhưng thay vì phải thay thế 46,000 cột điện mỗi năm, họ chỉ thay thế có 3,000 cột thôi. Với nhịp độ thay thế quá ít như vậy, phải đợi đến năm 2778, họ mới làm xong việc thay cột điện.

Không chịu thay thế trang bị đúng thời hạn nghe ra có vẻ như là một chiến thuật ngu xuẩn. Không phải vậy đâu! Công ty điện lực đang chơi trò đểu đấy. Họ cứ để cho cột điện gẫy đổ, làm gián đoạn việc cung cấp điện một thời gian. Công chúng phát hoảng. Khi đó, họ mới xin Ủy Ban Tiện Ích Công Cộng cho tăng giá đặc biệt, và giới tiêu thụ sẵn sàng chấp thuận cho việc tăng giá này. Hơn thế nữa, họ còn gỉa vờ nói rằng mức tăng giá đó chỉ là tạm thời. Một hồi lâu, giá biểu tăng tạm đó trở thành vĩnh viễn.

Ủy ban Qui Định Luật Lệ về Năng Lượng Liên bang vừa mới cho phép các công ty đặt ống dẫn dầu được tự động tăng giá hàng năm, trong năm năm sắp tới. Giá hơi đốt có thể tăng hơn 35%. Nhưng Ủy Ban này cũng không đòi hỏi họ phải cải tiến về tính an toàn, và khả tín với số tiền lấy thêm.

Còn một điểm nghịch lý khó chịu khác nữa. Đó là việc tăng giá tiền gas điện do chính phủ qui định, thường đòi hỏi công ty điện lực tăng mức bảo hiểm thêm, để họ có thể bồi thường khi xảy ra vụ nổ. Trong tư cách công ty độc quyền, những công ty điện lực lập tức tăng giá tính tiền cho khách hàng, để trả thêm tiền bảo hiểm. Như thế tức là chúng ta phải trả thêm tiền, nhưng vẫn phải sống trong mối lo canh cánh bên lòng.

-NGUYỄN MINH TÂM tóm lược tác phẩm “The Fine Print” của David Cay Johnston / Newsweek ngày 10/9/2012

 

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link