Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, September 23, 2012

Đấu đá giữa cung đình: ai nắm chuôi thanh Kiếm báu?


 

 

22/09/12 |

Đấu đá giữa cung đình: ai nắm chuôi thanh Kiếm báu?



Tranh giành quyền lực. Ảnh mang tính minh họa

Câu chuyện Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng (PCTN) đang là chuyện tranh chấp nhau khá là quyết liệt giữa các phe nhóm trong cung đình Hà Nội.

Cuộc tranh chấp khởi đầu từ sau khi cuộc họp ban chấp hành trung ương đảng CS lần thứ 5 (khóa XI) giữa tháng 5/2012 quyết định chức vụ Trưởng ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng lập ra từ năm 2006 do thủ tướng làm trưởng ban sẽ được chuyển cho Tổng bí thư đảng CS.

Suốt 4 tháng nay vấn đề này chưa được thực hiện vì bị vướng mắc bởi các văn kiện và thủ tục hành chính không rõ ràng, chồng chéo nhau của chính phủ, quốc hội và đảng CS.

Một mặt ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tự cho rằng từ nay ông ta là trưởng ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng, người trực tiếp chỉ đạo và quyết định cuối cùng mọi công việc của cơ quan có nhiều quyền lực này.

Trong khi đó về phía chính phủ, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng nghị quyết trung ương 5 chưa đủ giá trị thực tế theo hiến pháp và luật pháp, cần bàn thảo kỹ hơn, cho nên hiện ông vẫn là người cầm đầu có đủ uy quyền, là trưởng ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng.

Sự tranh chấp quyết liệt về việc ai là Trưởng ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng (PCTN) biểu hiện rõ trong các sự kiện vừa qua, phía nào cũng nhận là mình đang nắm quyền hành, rằng mình đã quyết định việc bắt giữ bị cáo Nguyễn Đức Kiên – Bầu Kiên, truy bắt Dương Chí Dũng, tạm giam một số nhà kinh doanh kinh tế – tài chính Lý Xuân Hải, Nguyễn Đăng Quang, Nguyễn Duy Hưng, Nguyễn Thị Bích Trang, đang đe dọa truy tố một số người khác như Hồ Hùng Anh, Lê Hùng Dũng, Trầm Bê…, toàn những tỷ phú có máu mặt hiện nay.

Việc tranh chấp trở nên quyết liệt đặc biệt khi trong bộ chính trị đang chia ra thành các nhóm lợi ích khác nhau, có khi đối lập nhau tranh dành lợi ích và quyền hành, khi Ban chỉ đạo trung ương có qưyền hành quyết định đối với số phận của mỗi công dân, mỗi nhà kinh doanh bị coi là phạm pháp.

Có thể coi Ban chỉ đạo PCTN là một thanh kiếm sắc nhằm trừng phạt, chém đầu những kẻ tham nhũng lớn, hiện có 4 vị trong bộ chính trị đều muốn có quyền nắm chắc trong tay chiếc cán kiếm để tỏ rõ vị trí, quyền uy vững chắc của mình, đồng thời che chở cho phe cánh của mình.

Trước hết là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ông Trọng viện lý do là đảng CS là thế lực lãnh đạo được Hiến pháp công nhận, lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện, thường xuyên đất nước, nên bộ chính trị trung ương đảng nắm chắc Ban chỉ đạo PCTN là lẽ đương nhiên, do đó tổng bí thư đứng đầu bộ chính trị làm Trưởng ban chỉ đạo là điều tự nhiên và tất yếu. Ông Trọng còn dựa vào ưu thế là không bị mất uy tín vì tham nhũng, không bị tai tiếng gì nặng nề về mặt này.

Hai là ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng lăm le nuôi tham vọng cầm cán thanh kiếm PCTN, ông ráo riết vận động nâng cao thêm quyền hạn chủ tịch nước trên các lĩnh vực An ninh, Quốc phòng, Ngoại giao, tuy hiên thế của ông còn yếu, chân tay bộ hạ lưa thưa, uy tín cũng thấp, đành phải kết liên minh với ông Trọng, tuy kẻ Nam, người Bắc.

Ba là ông chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Ông đang ráo riết huy động ủy ban tư pháp và ban thường vụ của Quốc hội đưa ra ý kiến là việc quy định ai có quyền là trưởng ban chỉ đạo PCTN phải được bàn cãi kỹ trong một phiên họp toàn thể của quốc hội vào cuối năm, nếu cần phải thông qua thành Luật, hoặc quốc hội phải sửa đổi Luật PCTN hiện hành, hoặc phải bổ xung Luật về chức năng của chính phủ, của viện kiểm sát tối cao, toà án nhân dân tối cao…

Thứ tư, nhưng lại là nhân vật năng động nhất, là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đang ráo riết tìm cách nắm chặt cán thanh kiếm PCTN trong tay mình, như trong suốt 6 năm qua, với cái lý là thủ tướng đứng đầu chính phủ có đầy đủ quyền hành PCTN có hiệu quả, có trong tay quân đội, bộ công an, bộ tư pháp…không cần thay đổi gì cả.

Thủ tướng và chủ tịch quốc hội đang gắn bó chặt chẽ nhằm chí ít cũng là trì hoãn việc thanh kiếm rơi vào tay tổng bí thư được chủ tịch nước ủng hộ.

Sau cuộc họp của ủy ban tư pháp và của ban thường vụ quốc hội ngày 18/9 vừa qua, do chưa đạt được thống nhất ý kiến, nên 3 phương án khác nhau về vai trò quyền hạn của trưởng ban chỉ đạo về PCTN sẽ được đưa ra trình quốc hội trong phiên họp cuối năm.

Phương án 1 là giao cho tổng bí thư đảng chủ trì Ban chỉ đạo về PCTN, ban nội chính trung ương đảng sẽ là cơ quan thường trực của ban chỉ đạo ấy. Để thực hiện việc này quốc hội cần bổ sung Luật về PCTN, xác định rõ trách nhiệm của chính phủ, của viện Kiểm sát nhân dân tối cao, của Toà án nhân dân tối cao và các cơ quan nhà nước khác trong mối quan hệ phụ thuộc dưới quyền Trưởng ban chỉ đạo về PCTN.

Phương án 2 là gần như để như trước, chính phủ chịu trách nhiệm điều hành việc PCTN, tổng bí thư và bộ chính trị tăng cường chỉ đạo, đôn đốc, vì thủ tướng cũng đã ở trong bộ chính trị rồi. Cần bổ sung một số điều khoản của Luật PCTN, như việc kê khai tài sản cán bộ những cấp nào, có kê khai tài sản của vợ, con, cháu ruột, anh, chị em ruột không ? việc không được di chuyển cán bộ đang bị cáo tội tham nhũng; ở các cấp tỉnh thành, huyện, ngành, ban chỉ đạo PCTN do người cầm đầu đảng bộ hay cầm đầu chính quyền làm trưởng ban.

Phương án 3, rất đơn giản, tổng bí thư nắm quyền trưởng ban chỉ đạo về PCTN, tất cả mọi sự liên quan đều do bộ máy đảng giải quyết, dựa vào điều 4 của hiến pháp.

Việc ai cầm chuôi cán của thanh kiếm như vậy là còn treo lại cho đến cuối năm để cho 500 ông bà nghị tha hồ thảo luận, với chính kiến có vẻ phân tán, khó đạt đồng thuận, trong khi đó 2 phe nhóm chính là phe nhóm 2 ông Trọng + Sang đối đầu dai dẳng với phe nhóm 2 ông Dũng + Hùng, cặp tổng bí thư cùng chủ tịch nước chọi lại cặp thủ tướng cùng chủ tịch quốc hội.

Nhóm Trọng + Sang dựa vào quyền uy của đảng, nhóm Dũng + Hùng dựa vào ưu thế của chính quyền và của đồng tiền. Chưa có bên nào vượt trội hẳn nên có thể dễ thỏa hiệp với nhau để cùng tồn tại và cùng ăn chia, 2 bên cùng thắng, kiểu win-win.

Cả 2 nhóm trong thời kỳ còn chưa phân định rõ ràng đều tự nhận mình có quyền nắm kiếm đằng chuôi để trừng phạt tay chân của nhóm đối lập, do đó diễn ra chuyện cả 2 nhóm đều bị thương vong.

Sự chia rẽ trong chính phủ và trong quốc hội cũng như trong trung ương đảng cũng diễn ra chưa từng có và ngay trong từng bộ như bộ công an, bộ quốc phòng cũng diễn ra sự phân hóa. Điều này thể hiện rõ khi lấy ý kiến các bộ trưởng về chuyện ai nên làm Trưởng ban chỉ đạo PCTN, vì các bộ trưởng phần lớn cũng là ủy viên trung ương đảng.

Bi kịch tranh giành thanh bảo kiếm để chém đầu kẻ tham nhũng nằm ở chỗ cả 2 phía đều tham quyền lực, tham tiền bạc như nhau, do đó chỉ làm đầu đề cho những chuyện đàm tiếu mỉa mai trong dân gian.

Blog Bùi Tín (VOA)

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Saturday, September 22, 2012

Lịch sử như ánh mặt trời!

Lịch sử như ánh mặt trời!
(Bài 4)
Lương Vĩnh Thế
Nhưnội dung của bài viết đầu tiên cùng một tựa đề, hôm nay, với bài này, tôi xin lập lại: Mặt trời có khi sáng chói, có khi bị che khuất bởi những vầng mây u ám; nhưng những vầng mây u ám ấy, không bao giờ vĩnh viễn che được ánh sáng của mặt trời.
Lịch sử cũng như thế, có những trang lịch sử chưa được viết ra một cách đúng nghĩa, mà còn có một số sách, báo chỉ viết toàn những chuyện bịa đặt, nhằm để chạy tội cho tổ chức hay phe nhóm, thì không bao giờ được gọi là lịch sử cả.
Nhưng cái lịch sử của các “danh nhân” Việt Nam, thì lại là những câu chuyện đã được“thánh hóa”, mà đôi khi chỉ do một câu nói, hay có thể là một đoạn… đạo văn nàođó, thế mà sau đó, họ đã trở thành những “danh nhân” vang lừng khắp thiên hạ.
Ở đây, tôi không dám nói đến các bậc danh nhân thuở trước, mà chỉ muốn nói đến hai “danh nhân” trong lịch sử cận đại: Hồ Chí Minh, với câu nói: “Khôngcó gì quý hơn độc lập tự do”,mà đảng Cộng sản Việt Nam đã xem câu này như là “khuôn vàng thước ngọc”, và câu này luôn luôn chiếm một vị trí cao nhất ở những nơi làm việc của đảng Cộng sản Việt Nam, và cũng là câu khẩu hiệu được treo khắp nơi, từ thành thị cho đến thôn quê; mà chẳng có một người nào có ý kiến gì cả.
Vậy thì, cái câu này của ông Hồ, nó siêu việt tới đâu, mà đảng Cộng sản Việt Nam cứbắt người dân phải xem là “lời bác Hồ dạy”? Thực ra, câu nói trên, nó không có gì để đáng phải “học hỏi” cả. Bởi vì, khi đã nói: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”; thì tất nhiên, nó đã có một cái gì, một điều gì đó nó đã quý bằngrồi, chỉ có không quý hơnmà thôi.
Đểtrả lời cho cái câu “danh ngôn”: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”,thì chúng ta phải chịu khó mà mở trí ra để hiểu rằng, đối với họ Hồ, thì: Độc lập tự do nó đã có những thứ khác quý bằng rồi. Những thứ ấy, chẳng hạn như là quyền lực, lợi lộc… Và cũng chính vì những thứ đó, nên họ Hồ và đảng Cộng sản Việt Nam đã đặt Tổ Quốc và Dân Tộc xuống hàng (bằng)thứ yếu, chứ không hơn. Chính vì thế, cho nên Phạm Văn Đồng đã thừa lệnh của Hồ Chí Minh mà viết ra cái “Công hàm” bán nước vào ngày 14/9/1958, để đổi lấy những viện trợ của Tầu cộng, để được làm “vua”,được vui sướng mà hưởng thụ bên những cô gái trẻ như cô Xuân, cô Vàng vậy. Những điều đó, nó có nghĩa rằng: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”, NHƯNG nó đã có nhiều thứ như quyền lực, vinh hoa phú quý… hay như cô Nông Thị Xuân, cô Vàng thì đã quý bằng rồi; vì thế, cho nên, Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam đã không ngần ngại chấp nhận đem thân làm tôi mọi cho lũ giặc Tầu, cho dù đất nước không có độc tự do nữa.
Trênđây, là ý nghĩa chính trong câu “danh ngôn” của Hồ Chí Minh.
Còn bây giờ, tôi muốn nói đến một câu “danh ngôn” khác: của cựu T.T. Nguyễn Văn Thiệu:
“Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm”.
Với câu “danh ngôn” này. Tôi nghĩ đa số quý độc giả đã đọc qua bài: “Bản chấtvà hiện tượng của Cộng sản” của tác giả: MũXanh Lê Công Truyền. Tác giả đã viết:
“Khi còn tại thế, Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu vẫn thường lưu ý người dân:
Ðừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những gì CS làm”.
Vào năm 1932, trong tác phẩm “Hai nguồn cội của Luân lý và Tôn giáo:“Les deux sources de la Morale et de la Religion, triếtgia Henri Bergson đã viết:
“Ðừng tin những gì họ nói; hãy nhìn những gì họ làm” (Ne croyez pas ce qu’ils disent; regardez ce qu’ils font)”.
Qua câu nói này, thì từ xưa cho tới nay, người Việt mình, đa số đều tin là của“danh nhân” Nguyễn Văn Thiệu; nhưng cũng có một số người đã cho rằng câu nói này là của Thượng tá Tám Hà (tức Trần Văn Đắc; chính uỷ sư 5 Việt cộng).
Một sĩquan của Cộng sản Bắc Việt đã từ bỏ hàng ngũ Cộng sản, để trở về với Chính Nghĩa Quốc Gia, nhưng không hề có một bằng chứng nào là của Th.T. Tám Hà. Mặc dù vậy, nhưng suốt trong thời gian còn sống tại hải ngoại cả hai người: Th.T. Tám Hà cũng như cựu T.T. Nguyễn Văn Thiệu cũng không hề lên tiếng, để minh xác cho điều này. Riêng cựu T.T. Nguyễn Văn thiệu, thì vẫn cứ cố tình ôm lấy câu này để cho người đời ca tụng mình là “danh nhân có một câu nói bất hủ, để đời”.
Vậy, nhân đây, tôi muốn nói: chính cuốn sách mà tôi kèm theo dưới đây, mới đủ chứng minh một cách thuyết phục rằng: câu nói này đích thực là do cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã đạo văn của triết gia Pháp, ông là cha đẻ của thuyết “Trực giác”, và đã đoạt giải Nobel Văn Học năm 1927: Henri Bergson:
“Ne croyez pas ce qu’ils disent; regardez ce qu’ils font”.
Lịch sử như ánh mặt trời: Hãy trả câu nói này cho Triết gia Henri Bergson, để “bảo toàn danh dự” cho cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu khỏi mang tiếng là đạo văn của người khác.
19/9/2012
Lương Vĩnh Thế
-----------------------------------------------------------
Henri Bergson(1859-1941)

Henri Bergson, Prix Nobel de littérature(1927)

Công dụng của Mật Ong trong bệnh tiểu đường



 

Công dụng của Mật Ong trong bệnh tiểu đường

 

Mật ong được tạo thành từ chất ngọt do ong thu thập được trong các bông hoa.
 
Theo quy định của Hội Đồng Ong Mật Quốc Gia Mỹ và nhiều quy định về thực phẩm quốc tế khác quy định rằng "mật ong là một sản phẩm thuần khiết không cho phép thêm bất kỳ chất gì vào... bao gồm nhưng không giới hạn trong, nước và các chất ngọt khác".
 
Bài này chỉ đề cập về mật ong do ong mật (chi Apis) tạo ra; mật do các loài ong khác hay các loài côn trùng khác có các đặc tính rất khác biệt.

Một trong những đặc tính của Mật Ong là giúp chữa lành vết lở loét cho bệnh nhân tiểu đường

Ở các bệnh nhân tiểu đường, các vết thương dù nhỏ nhất cũng rất khó lành, nhiều khi phải tiến hành cắt bỏ tay, chân. Nhưng giờ đây, các nhà khoa học đã khám ra một phương thuốc chữa trị hiệu quả cho các bệnh nhân tiểu đường.

Ở những bệnh nhân mắc bệnh tiểu đường, những vết lở loét thường rất khó chữa do khả năng chống nhiễm trùng của cơ thể rất kém.
 
 Thậm chí nếu vết loét quá sâu và nặng thì phải "đoạn chi" (cắt cụt tay, chân). Tuy nhiên những phát hiện mới nhất cho thấy: mật ong có thể giúp chữa trị hiệu quả chứng lở loét nguy hiểm này.

Các bệnh nhân mắc bệnh tiểu đường thường xuyên phải chú ý tới hoạt động của mình, vì chỉ cần một vết xước nhỏ ở chân hay một vết xước móng ở tay cũng có thể mưng mủ hàng tháng trời, sau đó chuyển thành loét.
 
Thực tế, loét chân là chứng bệnh thường gặp phải ở bệnh nhân tiểu đường. Một nghiên cứu đã tìm ra rằng: cứ 5 người mắc tiểu đường thì có 1 người bị nhiễm loét và phải chữa bằng phương pháp "đoạn chi" (cắt cụt tay, chân).
 
 
Tuy nhiên gần đây các nhà nghiên cứu đã tìm ra một phương thuốc cổ xưa và có hiệu quả điều trị chứng lở loét ở những bệnh nhân bị bệnh tiểu đường: đó là mật ong.

Rita Arsenault, một bệnh nhân tiểu đường sống tại thành phố Mass, Michigan, đồng thời cũng là một trong số những người đã được chữa trị loét chân thành công bằng mật ong mà không cần dùng tới phương pháp "đoạn chi" cho biết: "Tôi bị một con nhện đốt vào ngón chân, vài ngày sau vết thương đó ngày càng loét rộng và sâu.
 
Thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy gân chân của mình. Một vài bác sĩ khuyên tôi nên điều trị bằng phương pháp cấy ghép da. Nhưng nếu nó không thành công, có khả năng tôi sẽ mất đi đôi chân.
 
Thay vào đó, tôi tìm gặp bác sĩ Paul Liguori, thuộc bệnh viện Haverhill, để được điều trị bằng cách bôi mật ong vào vết thương rồi băng bó lại. Thật không thể tin được, sau hơn một tháng vết loét đã hoàn toàn biến mất, thậm chí còn không để lại sẹo."

Sử dụng mật ong để chữa lành vết thương không phải là một phương pháp mới. Các nhà nhân chủng học đã tìm ra những bằng chứng chỉ ra rằng: những người Ai Cập cổ đại đã sử dụng nó từ hơn 5000 năm trước.
 
 Tuy nhiên, cho tới nay vẫn còn rất nhiều người không biết tới tác dụng này của mật ong.
 

Tiến sĩ Peter Molan thuộc Đại học Waikato New Zealand cho biết: "Mật ong có đặc tính tiêu diệt vi khuẩn rất mạnh, do trong mật ong có hàm lượng axit cao, hàm lượng nước thấp, đặc tính khử nước mạnh.
 
Những vi khuẩn gây loét có tính kháng thuốc rất cao, do vậy gần như mọi loại thuốc kháng sinh đều không có tác dụng. Mật ong là một phương thuốc hiệu quả để điều trị chứng lở loét."

Một nghiên cứu đã được tiến hành trên 2 nhóm bệnh nhân tiểu đường bị loét chân. Cả 2 nhóm được điều trị trong 12 tuần theo hai phương pháp khác nhau.
 
Nhóm 1 được điều trị bằng mật ong, nhóm 2 sử dụng hydrogel, một loại gel trong suốt thường được dùng để làm lành vết thương.
 

Kết quả là: nhóm 1 giảm được tới 34% kích cỡ của vết loét. Ngược lại nhóm 2 chỉ giảm được 13%. Sau 12 tuần, số lượng bệnh nhân trong nhóm 1 khỏi bệnh nhiều hơn hẳn so với nhóm 2.
 

Tiến sĩ Peter cho biết thêm: "Ngoài khả năng tiêu diệt vi khuẩn, mật ong còn đem lại nhiều lợi ích cho bệnh nhân. Chữa trị bằng mật ong ít gây đau đớn hơn và ít để lại sẹo cho người bệnh.
 
Hơn nữa, đây là phương pháp tiện lợi, dễ sử dụng, chi phí lại thấp nhưng hiệu quả hơn nhiều so với các phương pháp điều trị khác."





 

--

Thomas Tran

 

Không Nói, Không Viết, Không Làm

những gì có lợi cho cộng sản

 

Nhìn những tù binh Cộng sản, mà xót đau với hình ảnh của các vị Quân-Cán-Chính VNCH trong các tù “cải tạo”!


Sent: Saturday, September 22, 2012 6:06 AM
Subject: :Nhìn những tù binh Cộng sản, mà xót đau với hình ảnh của các vị Quân-Cán-Chính VNCH trong các tù “cải tạo”!

 
 Nhìn những tù binh Cộng sản, mà xót đau với hình ảnh của các vị Quân-Cán-Chính VNCH trong các tù “cải tạo”!

Phan Nhân

Mấy ngày nay, đọc bài viết của tác giả Phạm Thắng Vũ, khi nhìn vào những tấm hình của những tù binh Cộng sản, tất cả đều khỏe mạnh, không hề có một dấu vết của sự “hành hạ” như những năm trước ngày mất nước, doViệt cộng và những tên tay sai của chúng đã ra sức tuyên truyền, thì lòng tôi cứ xót đau khi nhớ lại những năm tháng đã ở trong nhà tù “cải tạo” của Việt cộng.



Người tù "cải tạo" dưới chế độ của Việt cộng

Tôi không bao giờ quên được những người bạn đồng tù, có những người đã chết vì bệnh tật vì không được chữa trị. Họ đã chết đói, chết lạnh, chết vì bị hành hạ, đánh đập; và thân xác của họ đã bị vùi chôn ở một nơi nào đó, trên những khu núi rừng Việt Bắc, hoặc ở những nhà tù khác, trên khắp cả nước, có những người mà cho đến bây giờ, cha mẹ, vợ con và thân nhân của họ vẫn không tìm lại được di cốt!

Nhưng có những điều mà ít ai biết tới, đó là những cán binh Cộng sản ở trong các nhà giam dưới chế độ nhân đạo của Việt Nam Cộng Hòa. Một số lớn những cán binh này, họ đã thực sự thấy được Chính Nghĩa của Quốc Gia, cho nên họ đã thực tâm muốn ở lại miền Nam theo chính sách Chiêu Hồi; mặc dầu như thế, nhưng bên cạnh đó, cũng có một thiểu số vì đầu óc đã bị thâm nhiễm những cách “giáo dục” của Cộng sản ngay từ lúc còn bé, hoặc có thể họ lo sợ cho thân nhân của họ ở ngoài Bắc.
 
 
Do đó, họ đã trở thành những kẻ hung ác, họ đã đánh đập tàn nhẫn đối với những cán binh Cộng sản muốn trở về với Chính Nghĩa Quốc Gia theo chính sách Chiêu Hồi. Đó là lý do đã khiến cho một số cán binh Cộng sản khi xin ở lại miền Nam, nhưng sau đó, đã phải “đổi ý”; có lẽ họ lo sợ cho bản thân và gia đình sẽ bị trả thù. Điều này rất dễ dàng để nhận biết, tôi vẫn nhớ, có một số cán binh Cộng sản đã từng trình bày rằng, họ đã “được” Cộng sản tuyên truyền, đầu độc như:


“Nếu khi bị Mỹ-Ngụy bắt, thì đầu hàng cũng chết, không đầu hàng cũng chết, có khai cũng chết, không khai cũng chết, chỉ có một con đường phải chọn là phải tự tử chết để được tuyên dương là anh hùng, là liệt sĩ…”.



Tù hàng binh Việt cộng xin được ở lại miền Nam tự do, hưởng quy chế "Hồi Chánh" trong đợt trao trả tù binh năm 1973

Những luận điệu tuyên truyền như đã kể trên, nhưng sau một thời gian ở trong các nhà giam của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, những cán binh Cộng sản này đã được đối xử tử tế, đời sống được no ấm, bịnh tật được điều trị thuốc men đầy đủ, không bao giờ phải chịu đói khát, lạnh lẽo. Bởi vậy, đa số đã nhận ra được Chính Nghĩa Quốc Gia, nhưng vì sợ Cộng sản sẽ trả thù đối với gia đình của họ, cho nên buộc lòng họ đã không dám xin hưởng chính sách Chiêu Hồi, mà như một trường hợp một cán binh đã bị đánh trong lúc trao trả tù binh là vậy.

Những hình ảnh đau thương của các vị Quân, Cán, Chính Việt Nam cộng Hòa trong các nhà tù “cải tạo”:

Tôi chắc chắn rằng, đối với những người may mắn không bị vào các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng, thì không thể tưởng tượng ra được những cảnh đày đọa, đói, khát cũng như những nỗi cực nhọc trong những năm tháng bị đày đi lao động từ trên rừng cho đến những đồng ruộng sình lầy, thay trâu bò để cày bừa; áo quần rách rưới giữa mùa Đông, hay giữa cái nắng như lửa đổ giữa mùa Hè; với những bữa ăn chỉ là khoai sắn chấm với muối, hoặc một chén canh rau nêm cũng với muối; tất cả những người tù “cải tạo” không có một người nào được khỏe mạnh cả.
 
 

Tuy nhiên, như mọi người đã thấy, chỉ trừ ra có hai người “tù” cao cấp, là được hoàn toàn khỏe mạnh, lúc “ở tù” thì được tự do tắm nước mưa, được tự do trồng hoa ngắm chơi; rồi kghi “ra tù” lại còn được tự do viết sẵn một “Tuyên ngôn” để đem lên máy bay đi thẳng sang Mỹ, với cái bộ mặt mập mạp, ú na, ú nần bằng cái mâm đồng, mâm gỗ, còn hơn những người không hề có một ngày tù. “Người tù” đó, chính là “ông” Gs Đoàn Viết Hoạt, với “gần 20 năm tù, biệt giam”.



Đoàn Viết Hoạt

Còn “người tù” thứ hai, đó chính là “ông” Bs Nguyễn Đan Quế, như một tấm hình đã được ghi là “thăm nuôi”. Nguyễn Đan Quế (không mặc áo quần tù) tươi cười bên ca sĩ Tâm Vấn cũng cười tươi như hoa, mặt mày trang điểm như đúng là một ca sĩ đang đứng trên sân khấu, trước một chiếc bàn đang bày đầy những món “quà thăm nuôi”. Những hình ảnh của hai “người tù” này, đã hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh của các vị tù “cải tạo”, cũng như những hình ảnh của những vợ tù “cải tạo” đã từng khổ sở “thân cò lặn lội”, đi thăm chồng ở những trại tù trên khắp đất nước dưới chế độ của Cộng sản Việt Nam.



Cảnh thăm nuôi “cải tạo viên” Nguyễn Đan Quế

Trở lại với những hình ảnh của những cán binh Cộng sản trong các nhà giam của chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Khi nhìn những hình ảnh này, tôi lại còn nghĩ rằng: nếu trong hiện tại, mà đa số những đồng bào của chúng ta, có những cụ già lưng đã còng, tay đã run, và có những mảnh đời đói rách triền miên hiện đang sống vất vưởng trong những cơn đói khát lạnh lẽo, thân hình trơ xương dưới sự cai trị của đảng Cộng sản Việt Nam, thì mọi người ai cũng đều nhân thấy: những tù binh Cộng sản này, đã có một đời sống no ấm hơn hẳn những đồng bào của chúng ta trong thời điểm hiện nay ở trong nước.
 
 

Điểm qua những hình ảnh tương phản với nhau như thế, tôi nghĩ rằng vẫn chưa đủ. Do đó, tôi phải ghi thêm vào đây là những hình ảnh của những kẻ đang nắm quyền cai trị đất nước hôm nay: từ “Chủ tịch nước”, “Chủ tịch đảng”, “Thủ tướng” và tất cả những đảng viên Cộng sản, cũng như tất cả con cháu của họ, hết thảy đều ngồi trên những ngôi cao của chế độ, đều là những “đại gia” lúc nào cũng sẵn sàng ném tiền qua cửa sổ để mua những “cuộc vui suốt tháng, trận cười thâu đêm”.

Nhưng chỉ chừng ấy, thì có lẽ cũng chưa đủ, bởi vì, nếu so sánh cuộc sống đầy đủ của những đảng viên cao cấp của đảng Cộng sản cùng với những người dân đói nghèo thì khác nhau một trời, một vực. Nhưng, nếu đem so sánh với hai “người tù”: Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế, thì cả hai đều không khác với những đảng viên cao cấp của đảng Cộng sản Việt Nam. Chẳng tin, thì quý vị cứ nhìn vào những tấm hình “người tù” Nguyễn Đan Quế đang ở… trong tù, tay đang nâng “ly rượu mừng”, còn vợ, ca sĩ Tâm Vấn thì cứ bay đi, lượn về Việt Mỹ, rồi Mỹ Việt, để “đấu tranh” cùng chồng cho chắc ăn hơn.
 

Lời sau cùng, tôi chỉ muốn nói thêm: giá như, ngày xưa, những người tù “cải tạo” như chúng tôi, mà có được lấy một phần nhỏ như những tù binh Cộng sản trong những tấm hình này, thì đâu đến nỗi các bạn tù của tôi phải bỏ mình trên những rừng sâu núi thẳm, có người đã chết mất xác, không tìm lại được nắm xương tàn. Tôi ước gì những đồng bào đang đau khổ của chúng ta tại quê nhà, tất cả đều có được những cuộc sống, những thân thể khỏe mạnh như những cán binh Cộng sản kia; và tôi cũng ước gì tất cả những đồng bàocủa tôi đang đói khổ, rách rưới, lang thang đâu đó, trên khắp quê hương đất nước Việt Nam, họ đều có được một thân thể khỏe mạnh và một cuộc sống bình an, no ấm chỉ bằng một nửa của hai “người tù” Nguyễn Đan Quế và Đoàn Viết Hoạt, thì tôi sẽ vui mừng biết mấy!

Colorado, 21/9/2012

Phan Nhân

 

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link