Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, September 23, 2012

HOA PHONG LAN THẬT TUYỆT ĐẸP




YouTube
buiphuong18 vừa tải lên video:
SANG NGANG -Do Le-MN Piano-Hoa Hong Thao Bao Hy- TNP & BP
PPS Link : http://www.mediafire.com/view/?2ecpmz47e5cv4dz
Bạn có thể hủy đăng ký nhận các thông báo cho người dùng này bằng cách truy cập vào


HOA PHONG LAN THẬT TUYỆT ĐẸP


Ngỡ ngàng trước nàng Hoàng Thảo Báo Hỷ

Hoàng Thảo Báo Hỷ - Dendrobium secundum là một giống phong Lan cao chừng 50-70 cm, lá dài 10-14 cm, ngang rộng 3 cm. Dò hoa dài từ 10-13 cm mọc ở gần ngọn cây. Hoa nhỏ 1.25 cm chừng 50 chiếc mọc chi chít, không nở bung ra nhưng có hương thơm.

Điều kiện nuôi trồng Lan Báo Hỷ cũng như các giống Dendrobium khác, nhưng cây Lan này ưa trồng trong các giỏ gỗ hay trên cành cây cho thoáng rễ.

Hoa nở vào đầu mùa Xuân cho đến cuối mùa Hè tại các khu rừng thuộc Phan Rang, Đắc Lắc, Lang Bian, Đà Lạt, Nam Cát Tiên, Sông Bé, Lộc Ninh,Đồng Nai và loài này còn phân bố ở Thái Lan, Myanmar, Indonesia, Philippine.

Với tên rất ấn tượng của mình, Hoàng Thảo Báo Hỷ còn đem đến cho chúng ta một vẻ đẹp nhẹ nhàng, thanh thoát, ngắm nhìn nàng ta như quên hết mọi phiền não, cảm giác thật thư thái, dễ chịu, hãy cùng lắng đọng và cảm nhận niềm vui nàng mang đến cho chúng ta qua những bức ảnh sau.

















































































































Giải Vua Trần Nhân Tông


 
 
 
Tran-Nhan-Tong-Medal_Final_600x300
Giải Vua Trần Nhân Tông
 ĐH Havard, Mỹ
 
 
 
Nhìn bản đồ các đòi hỏi của TQ và các nước ĐNA tại Biển Đông chồng lấn phức tạp.
Xét ảnh hưởng tai hại rất lớn của tranh chấp đối với ổn định,hoà bình và phát triển của toàn vùng và lây sang cả thế giới;
Nhận định những ve vản xoa dịu của lãnh đạo đại cường TQ chỉ có tính cách chiến thuật ngoại giao nhằm ru ngủ dư luận;
Nhớ lại lịch sử xa và gần của những cuộc chinh chiến bá quyền bành trướng hung bạo và tàn nhẫn của Trung hoa và Trung Cộng, đặc biệt đối với Việt Nam (Xâm lược HS 1956 & 1974, chiến tranh biên giới miền Bắc VN1979,Lão sơn, Trường sa 1988)
Nhắc lại chiến lược quốc phòng chính thức của TQ là sữ dụng võ lực "tiến công tự vê" (self defence preemptive attacks) trong mọi trường hợp liên quan đến chủ quyền
 
Tôi nghĩ là VN nên vận động chính trị ngoại giao để đưa vấn đề ra quốc tế.
Tiền đề để thắng lợi là VN cần mềm dẽo và nhân nhượng tìm một giải pháp Modus Vivendi (thoã hiệp sống chung) với các nước bạn trong khối ĐNA nhhư Mã lai Á, Phi,Brunei và ngay cả Đài loan.
Cho đến bây giờ vì nhiều lý do khó hiểu, Hà Nội tỏ ra thụ động và chờ sung rụng !
Có lẽ đã đến lúc VN cần đến sự hỗ trợ tư vấn của các chuyên gia và học giả quốc tế tầm cở và kinh nghiệm từ Mỹ và Pháp chẳng hạn.
TS
 
 
Dự hội thảo về Hòa giải tại Viện Trần Nhân Tông tổ chức chiều 21/9 ở Đại học Harvard, cựu ứng viên Tổng thống Hoa Kỳ năm 1988, ông Michael Dukakis (đảng Dân chủ Mỹ) đề nghị đưa các tranh chấp biển đảo ở Đông Nam Á ra Tòa quốc tế.
 
-------Message original-------
 
De :
Date : 23/09/2012 01:09:22
A :
Sujet : Bản đồ chồng lấn Biển Đông,nguồn gốc bất ổn và tranh chấp cần được giải quyết tại một hội nghị quốc tế hay tại một Toà án quốc tế ?
 

 


Đấu đá giữa cung đình: ai nắm chuôi thanh Kiếm báu?


 

 

22/09/12 |

Đấu đá giữa cung đình: ai nắm chuôi thanh Kiếm báu?



Tranh giành quyền lực. Ảnh mang tính minh họa

Câu chuyện Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng (PCTN) đang là chuyện tranh chấp nhau khá là quyết liệt giữa các phe nhóm trong cung đình Hà Nội.

Cuộc tranh chấp khởi đầu từ sau khi cuộc họp ban chấp hành trung ương đảng CS lần thứ 5 (khóa XI) giữa tháng 5/2012 quyết định chức vụ Trưởng ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng lập ra từ năm 2006 do thủ tướng làm trưởng ban sẽ được chuyển cho Tổng bí thư đảng CS.

Suốt 4 tháng nay vấn đề này chưa được thực hiện vì bị vướng mắc bởi các văn kiện và thủ tục hành chính không rõ ràng, chồng chéo nhau của chính phủ, quốc hội và đảng CS.

Một mặt ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tự cho rằng từ nay ông ta là trưởng ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng, người trực tiếp chỉ đạo và quyết định cuối cùng mọi công việc của cơ quan có nhiều quyền lực này.

Trong khi đó về phía chính phủ, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng nghị quyết trung ương 5 chưa đủ giá trị thực tế theo hiến pháp và luật pháp, cần bàn thảo kỹ hơn, cho nên hiện ông vẫn là người cầm đầu có đủ uy quyền, là trưởng ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng.

Sự tranh chấp quyết liệt về việc ai là Trưởng ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng (PCTN) biểu hiện rõ trong các sự kiện vừa qua, phía nào cũng nhận là mình đang nắm quyền hành, rằng mình đã quyết định việc bắt giữ bị cáo Nguyễn Đức Kiên – Bầu Kiên, truy bắt Dương Chí Dũng, tạm giam một số nhà kinh doanh kinh tế – tài chính Lý Xuân Hải, Nguyễn Đăng Quang, Nguyễn Duy Hưng, Nguyễn Thị Bích Trang, đang đe dọa truy tố một số người khác như Hồ Hùng Anh, Lê Hùng Dũng, Trầm Bê…, toàn những tỷ phú có máu mặt hiện nay.

Việc tranh chấp trở nên quyết liệt đặc biệt khi trong bộ chính trị đang chia ra thành các nhóm lợi ích khác nhau, có khi đối lập nhau tranh dành lợi ích và quyền hành, khi Ban chỉ đạo trung ương có qưyền hành quyết định đối với số phận của mỗi công dân, mỗi nhà kinh doanh bị coi là phạm pháp.

Có thể coi Ban chỉ đạo PCTN là một thanh kiếm sắc nhằm trừng phạt, chém đầu những kẻ tham nhũng lớn, hiện có 4 vị trong bộ chính trị đều muốn có quyền nắm chắc trong tay chiếc cán kiếm để tỏ rõ vị trí, quyền uy vững chắc của mình, đồng thời che chở cho phe cánh của mình.

Trước hết là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ông Trọng viện lý do là đảng CS là thế lực lãnh đạo được Hiến pháp công nhận, lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện, thường xuyên đất nước, nên bộ chính trị trung ương đảng nắm chắc Ban chỉ đạo PCTN là lẽ đương nhiên, do đó tổng bí thư đứng đầu bộ chính trị làm Trưởng ban chỉ đạo là điều tự nhiên và tất yếu. Ông Trọng còn dựa vào ưu thế là không bị mất uy tín vì tham nhũng, không bị tai tiếng gì nặng nề về mặt này.

Hai là ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng lăm le nuôi tham vọng cầm cán thanh kiếm PCTN, ông ráo riết vận động nâng cao thêm quyền hạn chủ tịch nước trên các lĩnh vực An ninh, Quốc phòng, Ngoại giao, tuy hiên thế của ông còn yếu, chân tay bộ hạ lưa thưa, uy tín cũng thấp, đành phải kết liên minh với ông Trọng, tuy kẻ Nam, người Bắc.

Ba là ông chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Ông đang ráo riết huy động ủy ban tư pháp và ban thường vụ của Quốc hội đưa ra ý kiến là việc quy định ai có quyền là trưởng ban chỉ đạo PCTN phải được bàn cãi kỹ trong một phiên họp toàn thể của quốc hội vào cuối năm, nếu cần phải thông qua thành Luật, hoặc quốc hội phải sửa đổi Luật PCTN hiện hành, hoặc phải bổ xung Luật về chức năng của chính phủ, của viện kiểm sát tối cao, toà án nhân dân tối cao…

Thứ tư, nhưng lại là nhân vật năng động nhất, là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đang ráo riết tìm cách nắm chặt cán thanh kiếm PCTN trong tay mình, như trong suốt 6 năm qua, với cái lý là thủ tướng đứng đầu chính phủ có đầy đủ quyền hành PCTN có hiệu quả, có trong tay quân đội, bộ công an, bộ tư pháp…không cần thay đổi gì cả.

Thủ tướng và chủ tịch quốc hội đang gắn bó chặt chẽ nhằm chí ít cũng là trì hoãn việc thanh kiếm rơi vào tay tổng bí thư được chủ tịch nước ủng hộ.

Sau cuộc họp của ủy ban tư pháp và của ban thường vụ quốc hội ngày 18/9 vừa qua, do chưa đạt được thống nhất ý kiến, nên 3 phương án khác nhau về vai trò quyền hạn của trưởng ban chỉ đạo về PCTN sẽ được đưa ra trình quốc hội trong phiên họp cuối năm.

Phương án 1 là giao cho tổng bí thư đảng chủ trì Ban chỉ đạo về PCTN, ban nội chính trung ương đảng sẽ là cơ quan thường trực của ban chỉ đạo ấy. Để thực hiện việc này quốc hội cần bổ sung Luật về PCTN, xác định rõ trách nhiệm của chính phủ, của viện Kiểm sát nhân dân tối cao, của Toà án nhân dân tối cao và các cơ quan nhà nước khác trong mối quan hệ phụ thuộc dưới quyền Trưởng ban chỉ đạo về PCTN.

Phương án 2 là gần như để như trước, chính phủ chịu trách nhiệm điều hành việc PCTN, tổng bí thư và bộ chính trị tăng cường chỉ đạo, đôn đốc, vì thủ tướng cũng đã ở trong bộ chính trị rồi. Cần bổ sung một số điều khoản của Luật PCTN, như việc kê khai tài sản cán bộ những cấp nào, có kê khai tài sản của vợ, con, cháu ruột, anh, chị em ruột không ? việc không được di chuyển cán bộ đang bị cáo tội tham nhũng; ở các cấp tỉnh thành, huyện, ngành, ban chỉ đạo PCTN do người cầm đầu đảng bộ hay cầm đầu chính quyền làm trưởng ban.

Phương án 3, rất đơn giản, tổng bí thư nắm quyền trưởng ban chỉ đạo về PCTN, tất cả mọi sự liên quan đều do bộ máy đảng giải quyết, dựa vào điều 4 của hiến pháp.

Việc ai cầm chuôi cán của thanh kiếm như vậy là còn treo lại cho đến cuối năm để cho 500 ông bà nghị tha hồ thảo luận, với chính kiến có vẻ phân tán, khó đạt đồng thuận, trong khi đó 2 phe nhóm chính là phe nhóm 2 ông Trọng + Sang đối đầu dai dẳng với phe nhóm 2 ông Dũng + Hùng, cặp tổng bí thư cùng chủ tịch nước chọi lại cặp thủ tướng cùng chủ tịch quốc hội.

Nhóm Trọng + Sang dựa vào quyền uy của đảng, nhóm Dũng + Hùng dựa vào ưu thế của chính quyền và của đồng tiền. Chưa có bên nào vượt trội hẳn nên có thể dễ thỏa hiệp với nhau để cùng tồn tại và cùng ăn chia, 2 bên cùng thắng, kiểu win-win.

Cả 2 nhóm trong thời kỳ còn chưa phân định rõ ràng đều tự nhận mình có quyền nắm kiếm đằng chuôi để trừng phạt tay chân của nhóm đối lập, do đó diễn ra chuyện cả 2 nhóm đều bị thương vong.

Sự chia rẽ trong chính phủ và trong quốc hội cũng như trong trung ương đảng cũng diễn ra chưa từng có và ngay trong từng bộ như bộ công an, bộ quốc phòng cũng diễn ra sự phân hóa. Điều này thể hiện rõ khi lấy ý kiến các bộ trưởng về chuyện ai nên làm Trưởng ban chỉ đạo PCTN, vì các bộ trưởng phần lớn cũng là ủy viên trung ương đảng.

Bi kịch tranh giành thanh bảo kiếm để chém đầu kẻ tham nhũng nằm ở chỗ cả 2 phía đều tham quyền lực, tham tiền bạc như nhau, do đó chỉ làm đầu đề cho những chuyện đàm tiếu mỉa mai trong dân gian.

Blog Bùi Tín (VOA)

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Saturday, September 22, 2012

Lịch sử như ánh mặt trời!

Lịch sử như ánh mặt trời!
(Bài 4)
Lương Vĩnh Thế
Nhưnội dung của bài viết đầu tiên cùng một tựa đề, hôm nay, với bài này, tôi xin lập lại: Mặt trời có khi sáng chói, có khi bị che khuất bởi những vầng mây u ám; nhưng những vầng mây u ám ấy, không bao giờ vĩnh viễn che được ánh sáng của mặt trời.
Lịch sử cũng như thế, có những trang lịch sử chưa được viết ra một cách đúng nghĩa, mà còn có một số sách, báo chỉ viết toàn những chuyện bịa đặt, nhằm để chạy tội cho tổ chức hay phe nhóm, thì không bao giờ được gọi là lịch sử cả.
Nhưng cái lịch sử của các “danh nhân” Việt Nam, thì lại là những câu chuyện đã được“thánh hóa”, mà đôi khi chỉ do một câu nói, hay có thể là một đoạn… đạo văn nàođó, thế mà sau đó, họ đã trở thành những “danh nhân” vang lừng khắp thiên hạ.
Ở đây, tôi không dám nói đến các bậc danh nhân thuở trước, mà chỉ muốn nói đến hai “danh nhân” trong lịch sử cận đại: Hồ Chí Minh, với câu nói: “Khôngcó gì quý hơn độc lập tự do”,mà đảng Cộng sản Việt Nam đã xem câu này như là “khuôn vàng thước ngọc”, và câu này luôn luôn chiếm một vị trí cao nhất ở những nơi làm việc của đảng Cộng sản Việt Nam, và cũng là câu khẩu hiệu được treo khắp nơi, từ thành thị cho đến thôn quê; mà chẳng có một người nào có ý kiến gì cả.
Vậy thì, cái câu này của ông Hồ, nó siêu việt tới đâu, mà đảng Cộng sản Việt Nam cứbắt người dân phải xem là “lời bác Hồ dạy”? Thực ra, câu nói trên, nó không có gì để đáng phải “học hỏi” cả. Bởi vì, khi đã nói: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”; thì tất nhiên, nó đã có một cái gì, một điều gì đó nó đã quý bằngrồi, chỉ có không quý hơnmà thôi.
Đểtrả lời cho cái câu “danh ngôn”: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”,thì chúng ta phải chịu khó mà mở trí ra để hiểu rằng, đối với họ Hồ, thì: Độc lập tự do nó đã có những thứ khác quý bằng rồi. Những thứ ấy, chẳng hạn như là quyền lực, lợi lộc… Và cũng chính vì những thứ đó, nên họ Hồ và đảng Cộng sản Việt Nam đã đặt Tổ Quốc và Dân Tộc xuống hàng (bằng)thứ yếu, chứ không hơn. Chính vì thế, cho nên Phạm Văn Đồng đã thừa lệnh của Hồ Chí Minh mà viết ra cái “Công hàm” bán nước vào ngày 14/9/1958, để đổi lấy những viện trợ của Tầu cộng, để được làm “vua”,được vui sướng mà hưởng thụ bên những cô gái trẻ như cô Xuân, cô Vàng vậy. Những điều đó, nó có nghĩa rằng: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”, NHƯNG nó đã có nhiều thứ như quyền lực, vinh hoa phú quý… hay như cô Nông Thị Xuân, cô Vàng thì đã quý bằng rồi; vì thế, cho nên, Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam đã không ngần ngại chấp nhận đem thân làm tôi mọi cho lũ giặc Tầu, cho dù đất nước không có độc tự do nữa.
Trênđây, là ý nghĩa chính trong câu “danh ngôn” của Hồ Chí Minh.
Còn bây giờ, tôi muốn nói đến một câu “danh ngôn” khác: của cựu T.T. Nguyễn Văn Thiệu:
“Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm”.
Với câu “danh ngôn” này. Tôi nghĩ đa số quý độc giả đã đọc qua bài: “Bản chấtvà hiện tượng của Cộng sản” của tác giả: MũXanh Lê Công Truyền. Tác giả đã viết:
“Khi còn tại thế, Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu vẫn thường lưu ý người dân:
Ðừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những gì CS làm”.
Vào năm 1932, trong tác phẩm “Hai nguồn cội của Luân lý và Tôn giáo:“Les deux sources de la Morale et de la Religion, triếtgia Henri Bergson đã viết:
“Ðừng tin những gì họ nói; hãy nhìn những gì họ làm” (Ne croyez pas ce qu’ils disent; regardez ce qu’ils font)”.
Qua câu nói này, thì từ xưa cho tới nay, người Việt mình, đa số đều tin là của“danh nhân” Nguyễn Văn Thiệu; nhưng cũng có một số người đã cho rằng câu nói này là của Thượng tá Tám Hà (tức Trần Văn Đắc; chính uỷ sư 5 Việt cộng).
Một sĩquan của Cộng sản Bắc Việt đã từ bỏ hàng ngũ Cộng sản, để trở về với Chính Nghĩa Quốc Gia, nhưng không hề có một bằng chứng nào là của Th.T. Tám Hà. Mặc dù vậy, nhưng suốt trong thời gian còn sống tại hải ngoại cả hai người: Th.T. Tám Hà cũng như cựu T.T. Nguyễn Văn Thiệu cũng không hề lên tiếng, để minh xác cho điều này. Riêng cựu T.T. Nguyễn Văn thiệu, thì vẫn cứ cố tình ôm lấy câu này để cho người đời ca tụng mình là “danh nhân có một câu nói bất hủ, để đời”.
Vậy, nhân đây, tôi muốn nói: chính cuốn sách mà tôi kèm theo dưới đây, mới đủ chứng minh một cách thuyết phục rằng: câu nói này đích thực là do cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã đạo văn của triết gia Pháp, ông là cha đẻ của thuyết “Trực giác”, và đã đoạt giải Nobel Văn Học năm 1927: Henri Bergson:
“Ne croyez pas ce qu’ils disent; regardez ce qu’ils font”.
Lịch sử như ánh mặt trời: Hãy trả câu nói này cho Triết gia Henri Bergson, để “bảo toàn danh dự” cho cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu khỏi mang tiếng là đạo văn của người khác.
19/9/2012
Lương Vĩnh Thế
-----------------------------------------------------------
Henri Bergson(1859-1941)

Henri Bergson, Prix Nobel de littérature(1927)

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link