Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, September 26, 2012

NGUYỄN TẤN DŨNG LẬP CÔNG DÂNG TẦU ĐỎ


LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

NGUYỄN TẤN DŨNG LẬP CÔNG DÂNG TẦU ĐỎ

BẰNG 26 NĂM TÙ CỦA 3 BLOGGER VIỆT NAM

 

Ba blogger chủ chốt trong Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, ngày 24/09/2012, đã bị toà án Việtcộng tại Saigòn ghép vào tội: “Đã đưa lên mạng internet những bài viết bôi xấu lãnh đạo, công kích Đảng và phá hoại niềm tin của nhân dân vào Nhà nước”.
 
 
Vi phạm Điều 88, theo luật hình sự của nhà nước Việtcộng. Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị 12 năm tù, 5 năm quản chế. Blogger Tạ Phong Tần bị 10 năm tù, 5 năm quản chế. Blogger  AnhbaSg Phan Thanh Hải bị 4 năm tù, 3 năm quản chế. Đây là một bản án nặng nề, phi pháp, cực kỳ vô nhân đạo với những người cầm bút đấu tranh cho tự do, dân chủ, công bằng và công lý cho toàn dân Việtnam. Nó chính là bản án kết tội chế độ Việtcông phi nhân, phi pháp, vô văn hóa, vi phạm nghiệm trọng quyền làm người của dân Việtnam.
 
 
 
Đồng thời cũng nói lên khá chính xác, đây là hành vi của Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Việtcộng đã quay lưng lại với Hoakỳ để ôm chân Trungcộng. Ngay lập tức, cùng ngày Toà Đại Sứ Mỹ tại Hànội đã ra tuyên bố yêu cầu Hànội trả tự do tức khắc cho ba thành viên  Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do. Nhấn mạnh là Tổng Thống Obama theo dõi sát hồ sơ “Điếu Cày”. Tòa Đại Sứ nhắc: “Cách chính phủ xử lý Điếu Cày dường như không nhất quán với các nghiã vụ của Việtnam theo Công Ứớc Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị cũng như các điều khoản của Tuyên Ngôn Nhân Quyền Toàn Cầu, liên quan đến Tự Do Ngôn Luận và xét xử theo đúng trình tự pháp lý”.
 
 
Thông cáo dẫn lời của tổng thống Obama nói về Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới 03/05, đã kêu gọi: “Chính phủ Việtnam phải thực hiện các bước cần thiết để tạo ra một xã hội mà ở đó các nhà báo độc lập có thể họat động tự do, không sợ hãi”.
 
 
Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hoakỳ, bà Victoria Nuland, ngoài việc kêu gọi Hànội thả ngay các Blogger, còn yêu cầu: “Việtnam phóng thích tất cả các tù nhân lương tâm, cũng như tôn trọng các cam kết quốc tế”. Đồng thời dẫn lời ngoại trưởng Hillary Clinton cho rằng: “Bảo vệ Nhân Quyền là bước đi cần thiết trong việc phát triển mối quan hệ song phương gần gũi và trưởng thành hơn”.

Tiếp sau Hoakỳ, Liên Hiệp Châu Âu- EU cũng ra thông cáo, kêu gọi: “Chính quyền Hànội thả ngay lập tức các blogger mới bị kết án”. Trong thông cáo ra ngày 24/09/12, EU nhắc tới: “Quyền cơ bản của người dân được tự do bày tỏ ý kiến một cách ôn hoà theo Tuyên Ngôn Quốc Tế nhân Quyền, và Điều 19 của Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và Chính trị mà Việtnam đã ký kết”.
 
 
 Bà Maja Kocijancic  phát ngôn viên của bà Catherine Ashton, người phụ trách chính sách đối ngoại của EU  bày tỏ quan ngại sâu sắc về việc kết án những người viết blog là Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải. Ngày 25/09/12, Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã lên tiếng chỉ trích các bản án tù mà họ coi là nghiệt ngã đối với các blogger ở Việtnam.
 
Cao Ủy Trưởng Cao Ủy Nhân Quyền, Navi Pillay nói: “Án tù nghiệt ngã đối với các blogger là bằng chứng về sự hạn chế nghiêm trọng tự do biểu đạt ở Việtnam”. Cao Ủy Trưởng nhắc: “Viêtnam đã tái cam kết về quyền tự do biểu đạt trong Quy Trình Đánh Giá Định Kỳ Tổng Thể của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc hồi năm 2009”.

Human Righs Watch kêu gọi Việtnam huỷ bỏ bản án. Phó giám đốc đặc trách châu Á, Phil Robetson tuyên bố: “Bản án nặng nề đối với ba blogger là cực kỳ vô nhân đạọ”. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới- RSF. Bà Lucie Morilon, trưởng bộ phận truyền thông thuộc RSF nhấn mạnh: “Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới hết sức phẫn nộ trước bản án quá nặng và phi lý dành cho 3 blogger tại Việtnam… Thân mẫu blogger Tần đã phải tự thiêu vì tuyệt vọng trước những bất công tại Việtnam”. Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế - CPJ cho biết: “Việtnam hiện giam cầm ít nhất là 14 nhà báo”,  và Hội Ân Xá Quốc Tế cùng lên án việc Hànội kết án nhiều năm tù với blogger Điều Cày, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải.
 
 
 
Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam ra thông cáo nói rằng: “Bản Án của 3 blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần và AnhbaSG là bằng chứng cho thấy Hànội không từ một thủ đoạn nào, để bóp nghẹt các tiếng nói cổ súy cho tự do dân chủ trong nước”.  Tuyên bố với VOA Việt ngữ, chủ tịch ủy ban này, ông Võ Văn Ái nói: “ Sự thật, 3 blogger này chỉ nói lên quan điểm của họ về nhân quyền và kêu gọi cải cách dân chủ. Chúng tôi tiếp tục lên tiếng tại Liên Hiệp Quốc. Chúng tôi hoạt động chung với 2 tổ chức quốc tế gồm Đài Quan Sát Những Người Đấu Tranh Bảo Vệ Nhân Quyền và Liên Đoàn Quốc tế Nhân Quyền. Chúng tôi sẽ đưa vụ này ra Liên Hiẹp Quốc trong những ngày tới và chắc chắn chúnng tôi sẽ mở rộng việc kêu gọi trả tự do cho 3 blogger này tới các chính quyền Âu, Mỹ”.
 
 
 Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị bắt từ năm 2008. Bị tuyên án tù 2 năm rưỡi về tội trốn thuế. Nhưng đích ra là vì  viết bài và tham gia chống Trungcộng cướp Hoàngsa và Trườngsa của Việtnam. Thế nên từ ngày mãn án tù vào tháng 10/2010 liền bị giữ lại. Tạ Phong Tần bị bắt ngày 05/09/2011 với hàng trăm bài viết về bất công xã hội, tham nhũng, và tình trạng lạm dụng quyền lực của bộ máy công quyền. 
 
 
Phan Thanh Hải bị bắt từ tháng 10-2010 với các bài viết  về tranh chấp chủ quyền giữa Việtnam và Trungcộng, về dự án bauxite Tây Nguyên. Cả ba đều đã được giải thưởng Hellman/ Hammett. Đặc biệt phiên xử của 3 blogger này đã bị đình hoãn tới 3 lần, không rõ lý do, lần cuối cùng vào tháng 7 năm nay, sau vụ tự thiêu của bà Đặng Thị Kim Liêng mẹ ruột của cô Tạ Phong Tần. Có lẽ Dũng định chiều theo ý tổng thống Obama, nhưng sau khi chấp nhận  kiểm điểm, Tự Phê và Phê Bình, tức là phải đầu hàng đảng, nên Dũng đã quay lại ôm chân Tầucộng để đối phó với các đối thủ là Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang, với việc tự chặt vây cánh của mình và của cả đối thủ, qua việc gọi là “Diệt Tham Nhũng”. Rồi dùng 26 năm tù các Blogger lập công dâng Tầu Đỏ.



Sự thật đã phơi bày. Ngày 20/09/2012, lần đầu tiên trong nhiệm kỳ thứ 2, Nguyễn Tấn Dũng đã sang Tầu gặp Tập Cận Bình, người sẽ kế nhiệm Hồ Cẩm Đào trong các chức vụ lãnh đạo tối cao của Trungcộng sắp tới, ở hội chợ Trungcộng – Asean lần thứ 9 tại Nam Ninh. Dũng đã bày tỏ có cùng quan điểm với Tập Cận Bình là: “sẽ luôn luôn ghi nhớ và đánh giá cao sự giúp đỡ của Trungquốc”. Dũng nói: “Phát triển quan hệ với Trungquốc là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Việtnam”.
 
 
Thế là Nguyễn Tấn Dũng đã tách rời Hoakỳ, quay lại phục tùng Trungcộng. Đúng với những gì Hồ Chí Minh mong muốn, kể từ năm 1950. Đúng với những gì mà Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng đã cam kết với Giang Trạng Dân, Lý Bằng ở Hội Nghị Thành Đô ngày 03-04/09/1990, về việc quay lại thần phục Trungcộng, để nhận 16 chữ vàng và 4 tốt. Đúng với  Nguyễn Phú Trọng ngày 11/10/2011 cam kết với Hồ Cẩm Đào về 9 điểm, định hướng quan hệ Trung-Việt, đi từ “Nhất Chế Lưỡng Quốc, tới Nhất Quốc Nhất Chế”. Tức là Hán Hoá Việt Nam.
 
 
Đúng chỉ thị của Hồ Cầm Đào cho Trương Tấn Sang bên lề Hội Nghị APEC, hôm 07/09/12, rằng: “Kiên trì thông qua đàm phán, đối thoại thỏa đáng vấn đề Biển Đông bằng biện pháp hoà bình”. Sau khi Trungcộng đã thực sự chiếm trọn Biển Đông. Xem ra phương pháp “Diễn Biến Hoà Bình” của Mỹ phải thêm vào với sáng kiến của TNS. Jim Webb cho rằng: “Hoakỳ cần có vai trò lãnh đạo sáng tạo để giải quyết các tranh chấp ở vùng biển này”. Theo kiểu: “Quỷ Bất Tri, Thần Bất Giác”, mới dẹp được “Bọn Qủy Đỏ” chăng?. LÝ ĐẠI NGUYÊN – Little Saigon ngày 25/09/2012.

 

--

Khi súng đạn kết hợp với sợ hãi và ngu xuẩn





24/09/12 |

Khi súng đạn kết hợp với sợ hãi và ngu xuẩn



Blogger Điếu Cày trong phiên toà ngày 24/9/2012

“Không thể nô lệ hóa một con người tự do, bởi vì tư tưởng của con người tự do vẫn tự do ngay cả trong nhà tù” (Platon, triết gia Hy Lạp).

Ngay sau khi phiên toà ngày 24/9 kết án hết sức nặng nề ba nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải: 12 năm tù, 3 năm quảnchế; Tạ Phong Tần – 10 năm tù, 5 năm quản chế; Phan Thanh Hải – 4 năm tù, 3 năm quản chế, trong sự thất vọng đến bàng hoàng và phẫn nộ của dư luận, nhà văn, biên kịch điện ảnh Thuỳ Linh (hiện sống ở Hà Nội), trong bài “Sự trả tù mất trí“, viết:

Bản án tự kết án cho chế độ được tạo ra từ những nghịch lý: Ảo tưởng, Bất tin, Bất tín, Căm hận, Chán ngán… Và người xưa đã đúc kết: “bạo phát, bạo tàn”. Nếu chính phủ tiếp tục phát hành những “trái phiếu độc đoán, chuyên chế” thì họ sẽ gặt về dự án Sụp đổ như đã từng trước đây với những Vinashin, Vinalines… Bởi nhân dân không còn gì để thế chấp, không còn gì để họ có thể cướp bóc, đàn áp ngoài sự oán thán, căm hận – những cái mà chính quyền không hề muốn nhận về“.

Richard Kapuściński, nhà báo Ba Lan nổi tiếng, đoạt nhiều giải thưởng báo chí của các nước, được xem là “hoàng đế phóng sự”, từ trải nghiệm thời cộng sản của Ba Lan đã đưa ra nhận định:

Không có sự tồi tệ nào hơn bằng kết hợp sử dụng súng đạn với sự ngu dốt và sợ hãi. Nó sẽ xảy ra tất cả những gì tệ hại nhất mà bạn có thể nhìn thấy“.

Còn Oscar Wilde, hiệp sĩ, nhà văn nổi tiếng của Ireland (1854-1900) nói rằng “không ai gây tội ác mà không cùng lúc thực hiện sự ngu dốt“.

Những đúc kết trên đây rất chính xác cho phiên toà ngày 24/9 của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (CSVN). Họ có đầy đủ cả ba thứ: Súng đạn, ngu dốt và sợ hãi.

Trong bài viết “Những dự đoán về phiên toà xét xử các Bloggers Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn và chị Tạ Phong Tần“, nhắc lại lời của giáo sư Ngô Bảo Châu khi nói về “phiên toà ô nhục” xét xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trong năm 2011 rằng, “không thể lấy sự cẩu thả và sợ hãi làm phương pháp bảo vẹ chế độ”, tôi đã ý thức trước rằng nó sẽ tái diễn. Nhưng tôi không ngờ, nó được thực thi không những bằng sự cẩu thả, sợ hãi, mà cả sự ngu dốt ngoài sức tưởng tượng trong bối cảnh dư luận xã hội và quốc tế quan tâm rộng lớn chưa từng thấy trước đó đối với những phiên toà chính trị tương tự.

Thiết nghĩ, một bộ máy khổng lồ đào tạo công chức chuyên ngành pháp lý, cung cấp kiến thức lý luận và trao dồi tư tưởng từ các trường đại học luật, chính trị, được hỗ trợ thêm bởi ban tuyên giáo, ban văn hoá tư tưởng… và thời gian giam hãm dài và trì hoãn mấy lần để toan tính, nhà cầm quyền CSVN lẽ ra có thể đẻ ra được một ban bệ/hội đồng xét xử đủ khả năng thực hiện một tiến trình tố tụng nghiêm túc, trong một “phiên toà xét xử công khai”.

Thậm chí nếu thiếu tự tin, tự thấy mình kém cỏi, không đủ khả năng đối diện, tranh tụng, thì vẫn có thể để phiên toà diễn ra bình thường với những tiêu chuẩn văn minh tối thiểu. Quyền lực tuyệt đối nằm trong tay, nhà cầm quyền CSVN vẫn hoàn toàn có thể đạo diễn và đưa ra những bản án nặng nhất theo ý muốn, mà chẳng ai có thể làm gì được. Đúng không?

Không! Họ không dám! Bởi vì đơn giản là họ quá dốt nát và hèn nhát. Những “súc thịt thắt cà vạt” (chữ của nhà văn Dương Thu Hương) với bộ não và ruột già có cùng chức năng giống nhau. Ngoài ra, lương tâm của họ bao trùm sự sợ hãi. Họ sợ sự thật! Sợ bị phanh phui những điều xấu xa, bất lương và những mưu toan hèn hạ bán rẻ lợi ich và chủ quyền của Tổ quốc cho bành trướng Bắc Kinh, trước con mắt của dư luận.

Vì thế,

Ở vòng ngoài, từ rất xa khu vực của toà án, trước và trong khi phiên toà diễn ra, công an chìm nổi dày đặc đã thẳng tay trấn áp, đánh đập tàn nhẫn và bắt giữ những người có nguyện vọng đến toà theo dõi phiên xử “công khai”. Thậm chí thân nhân của anh Điếu Cày, chị Dương Thị Tân và con trai, nhũng người có đủ quyền lợi và nghĩa vụ tham gia phiên toà, đã bị bắt, bị hành hung và Vũ Văn Hiển, trung tá công an phuờng 6, quận 3, TP HCM, đã thằng thừng đe doạ bạo lực bằng thái độ vô học, hạ cấp, ngay tại trụ sở, trước mặt nhiều người.

Ở vòng trong, phiên toà diễn ra nhanh đến kinh ngạc, ngỡ ngàng. Xét xử ba người bị quy kết phạm tội nghiệm trọng mà chỉ trong mấy tiếng đồng hồ! Trong khi các nhân chứng không được triệu tập đầy đủ (chỉ 3/9 người). Luật sư và những người bị quy kết tội phạm không có cơ hội và thời gian để trình bày, phản biện, đối chất với các nhân chứng. Tóm lại tệ hơn cả các phiên toà trong thời thực dân Pháp hay của phát xít Đức. Vụng về. Lấy thịt đè người hèn hạ, bỉ ổi.

Nói như luật sư Gerard Staberock, Tổng thư ký của Đài Quan sát Bảo vệ các Nhà đấu tranh Bảo vệ Nhân quyền, “phiên xử này là trò hề công lý“, là quá nhẹ. Bởi vì trò hề ít ra còn có thể mua vui cho thiên hạ, còn phiên toà này không những không gây cười cho ai, mà tạo ra sự khinh bỉ, tởm lợm và lòng căm phẫn trước một nhà nước vô luân, đểu cáng, những súc thịt với bàn tay của ác quỷ, coi thường và thách thức trâng tráo tiếng nói lương tâm của hàng triệu người Việt, của các tổ chức bảo vệ tự do báo chí và nhân quyền quốc tế, các đoàn ngoại giao và cả lời kêu gọi của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama.

Toàn bộ lực lựợng tập trung phục vụ cho phiên toà, từ trên xuống dưới, đã chứng tỏ bao gồm những kẻ bị mất trí trong cơn hoảng loạn của quyền lực bị tha hoá, suy đồi, mất hết niềm tin của xã hội, đã điên rồ như con thú dữ bị thương, nổi khùng trước lúc chết.

Trên Facebook, Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió viết: “Chuyển nghề đi cho nó lành… Viết blog mà án tù hơn công an giết người. Thế này tao đi giết những thằng tao ghét hơn là viết chửi nó, đằng nào chả thế”.

Hàng triệu người đã chết trong cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn vì tiếng gọi của Hồ Chí Minh “Không có gì quý hơn độc lập và tự do“. Cái tự do mà ông Hồ và đảng của ông ta quảng cáo, lừa mị, để ban cho nhân dân Việt Nam hôm nay tròn méo ra sao? Không gì chuẩn xác hơn bằng cách lột tả của Vũ Văn Hiển, trong sắc phục đại diện cho pháp luật và biểu tượng của “công an còn đảng còn mình”, bằng câu nói ngay giữa chốn công quyền: “Tự do cái con c…” .

Vâng, “Tự do cái con c…“ – là ngôn từ riêng “bất hủ” trong toàn bộ di sản của tập đoàn cai trị CSVN được định nghĩa trong phiên toà xử tội yêu nước ngày 24/9/2012.

Chế độ độc tài CSVN có thể giam giữ tự do của những người yêu nước, nhưng tư tưởng tự do của họ không một ai có thể tước đoạt được. Tư tưởng tự do, khí tiết tranh đấu và tinh thần yêu nước của họ sẽ lan toả, vượt ra khỏi bốn bức tường của nhà tù, truyền cảm hứng cho hàng triệu người yêu nước khác.

“Không thể nô lệ hóa một con người tự do, bởi vì tư tưởng của con người tự do vẫn tự do ngay cả trong nhà tù” – (Platon, triết gia Hy Lạp).

Ngày 24/09/2012

© Lê Diễn Đức – RFA Blog



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Một ngày mai tươi sáng


 

 

 25/09/12 |

Một ngày mai tươi sáng



Chế độ – chính trị – xã hội Việt Nam:

Gần sáu mươi năm ở miền Bắc kể từ năm 1954 và hơn ba mươi bảy năm ở miền Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, toàn dân Việt Nam đều được niếm trải mùi vị của thiên đường xã hội chủ nghĩa qua từng thời kỳ: cái thời bế quan tỏa cảng – ngăn sông cấm chợ, hay còn gọi là thời bao cấp, hợp tác hóa nông nghiệp!


Ngày ấy, cả đoàn người dậy sớm chen chúc xếp thành một hàng dài cả buổi sáng hoặc phơi nắng cả buổi chiều chỉ để mua một kilôgam gạo mốc trộn đầy bông cỏ, một lít dầu lửa thắp đèn, vài cân chất đốt hoặc cây kim, cuộn chỉ hay viên đá hộp quẹt; rồi đến thời cũng xếp hàng, ăn chực, ngồi chầu để chờ thối tiền lẻ… nay nhớ lại còn thấy sởn tóc gáy, nổi da gà.



Và tới cái thời gọi là cơ chế thị trường nhiều dự án xây biệt thự, nhà cao tầng, cao cấp sang trọng, hiện đại mọc lên như nấm sau mưa nhưng những người dân nghèo hèn tầng lớp bị thu hồi đất đai, nhà cửa, ruộng vườn không bao giờ có cơ hội để với tới và khi không còn đất đai để sản xuất, canh tác con cháu họ phải vắt sức, kiệt lực trong các nhà máy-xí nghiệp, trên các công nông trường. Tiền lương kiếm được chưa đủ tái tạo sức lao động nói gì đến việc có cơ hội để thụ hưởng các mặt an sinh xã hội.


Tương lai con cháu của họ thật mịt mờ khi phải sinh sống trong những khu tạm cư hoặc ở thuê trong những dãy nhà trọ, nóng bức, tồi tàn, thiếu thốn tiện nghi. Thử mỗi sáng sớm đi ngang qua Khu chế xuất Linh Trung, quận Thủ Đức hay các khu công nghiệp ngoại thành, nhìn những cô công nhân nhỏ bé, gầy gò ăn vội những củ khoai mì, khoai lang cho kịp giờ vào ca mà cảm thấy lòng xốn xang. (tôi tận mắt chứng kiến chứ không chờ đến báo Người Lao Động đưa tin)

Người dân nông thôn và dân nghèo thành thị là những tầng lớp, giai cấp chiếm lĩnh vị trí đông đảo trong lòng xã hội Việt Nam, một tầng lớp giai cấp thường chịu sự thiệt thòi, lãng quên sau những cuộc trường chinh giữ nước, đánh đuổi ngoại xâm. Bởi khi chiến tranh kết thúc họ lại bị chính tầng lớp, giai cấp mà họ từng ủng hộ, nuôi giấu, che chở trở mặt, khống chế, đàn áp, tước đoạt đi quyền làm chủ những tư liệu sản xuất của họ là nhà cửa, đất đai, ruộng vườn và đưa đẩy con cháu họ phải cật lực bán sức lao động sống đời làm thuê, làm mướn cho những ông chủ tư sản nước ngoài và các ông chủ, các đại gia đại diện cho tầng lớp, giai cấp tư sản kiểu mới đó là con cháu những cán bộ, đảng viên có chức quyền.


Hầu hết những người lao động trên các công nông trường, nhà máy, xí nghiệp họ đều ngộ nhận rằng họ đang đứng trong hàng ngũ giai cấp công nhân một thành phần chuyên chế của chế độ là giai cấp lãnh đạo thống trị xã hội! Họ không hiểu thực chất đó chỉ là sự dịch chuyển lao động thuê mướn từ ruộng đồng sang lao động giản đơn trong các công trường, nhà máy, xí nghiệp mà thôi? Và nơi đó người công nhân lao động càng bị bóc lột sức lao động một cách tinh vi, tàn nhẫn và lạnh lùng hơn cả chủ nghĩa tư bản “bóc lột trên giá trị thặng dư” trước đây.


Đúc kết kinh nghiệm quá trình đấu tranh trong quá khứ, giai cấp thống trị đã triệt tiêu tinh thần đấu tranh chính trị bằng sự bần cùng, tha hóa của xã hội để làm cho những thế hệ nối tiếp sẽ không còn đủ sức đấu tranh cho tự do, dân chủ! Đó là làm cho dân chúng nghèo đói, thanh niên say sưa, nghiện ngập, đắm chìm trong bia rượu; còn phụ nữ phải bỏ tuổi thanh xuân trong các nhà hàng, khách sạn, quán karaoke, cafe đèn mờ để làm công cụ mua vui, thỏa mãn xác thịt cho những tầng lớp giàu có kiểu mới, đó là tầng lớp chỉ biết vơ vét, bóc lột sống bám trên mồ hôi xương máu của dân chúng.


Khi nói đến chính trị, đấu tranh cho dân chủ, người dân nông thôn và dân nghèo thành thị không hiểu chính trị, dân chủ là gì, đấu tranh cái gì và đấu tranh cho ai? Vì sao lại phải đấu tranh khi đất nước không còn giặc ngoại xâm, không còn quân đội nước ngoài chiếm đóng? Vì các mặt đời sống vô cùng khó khăn, vất vả nên những người dân nghèo họ chỉ biết quan tâm đến cơm-áo-gạo-tiền, mong sao có đủ điều kiện để trang trải cuộc sống, lo cho con cái được học hành là đủ; họ chỉ ước mơ đến một cuộc sống no ấm có công ăn việc làm ổn định, một cuộc sống tốt đẹp hơn so với hiện tại mà thôi.


Vì vậy nhiều người trong số họ luôn bàng quang và thờ ơ với thời cuộc, nếu kêu gọi họ đấu tranh cho tự do, cho dân chủ hay làm một điều gì đó để thoát khỏi cuộc sống bần hàn, cơ cực là chuyện khó thực hiện! Mỗi khi nhắc đến những người đấu tranh cho dân chủ – tự do đang phải chịu cảnh bắt bớ, giam cầm nhiều người trong số họ còn cho rằng những người đang chịu hy sinh, khốn khổ ở chốn tù đày để cổ vũ cho dân chủ, nhân quyền chỉ là những kẻ hoang tưởng, ngông cuồng.


Và ngay bản thân tôi cũng tự nhận mình là một trong những người yếu hèn, nhu nhược không đủ can đảm lẫn cả dũng khí dám công khai nói lên sự thật, nói lên những thứ phi nhân, bất tín vẫn luôn tồn tại mỗi ngày trong lòng xã hội. Thôi cứ tự an ủi: mỗi người có một phương thức đấu tranh khác nhau.

Khả năng thực thi quá trình đấu tranh cho tự do-dân chủ:

· Thực hiện đảo chính: chỉ có lực lượng quân đội mới đủ thực lực và khả năng để làm nên một cuộc binh biến! Nhưng điều này rất khó xảy ra bởi hệ thống quyền lực tuy tập trung nhưng quyền hành lại chia sẻ bởi nhiều tầng, nấc trung gian có nhiệm vụ nhòm ngó, kiểm soát lẫn nhau. Và điều quan trọng hơn: các sĩ quan, tướng lĩnh từ trung đến cao cấp đều được thẩm tra lý lịch kĩ lưỡng từ ba đời trở lên. Những thành phần được lựa chọn, hầu hết đều xuất thân từ những gia đình truyền thống: nhiều đời, nhiều thế hệ trung thành hoặc cảm tình với chế độ.


Gọi thời kỳ Việt Minh chống Pháp là thế hệ thứ nhất, thời kỳ chống Mỹ thế hệ thứ hai và hiện nay là thứ hệ thứ ba, thứ tư. Như vậy, khó có một cuộc binh biến xảy ra cho dù trong hàng ngũ các tướng lĩnh cũng có nhiều người bày tỏ thái độ không đồng thuận với những chủ trương, chính sách đi ngược lại với chủ quyền quốc gia, lợi ích hợp pháp của đất nước, dân tộc và bất nhẫn trước vấn nạn tham nhũng, cường hào, ác bá kiểu mới.

Một cuộc nổi dậy: như đã nói trên, đời sống kinh tế khó khăn, cuộc sống tẻ nhạt, nhiều vùng miền người dân sống trong nỗi lo toan chất chồng hàng vạn gia đình ngày chỉ biết lo tranh đấu tìm kiếm miếng cơm, manh áo, đêm về lo chống chọi với đói nghèo, tật bệnh, lo mất nhà, mất đất cùng bao nỗi lo toan khác như thiên tai, dịch bệnh…. nên hầu hết những người nông dân cùng các tầng lớp dân nghèo thành thị hiện nay đã trở nên thụ động, yếu hèn, họ càng trở nên run rẩy, nhát sợ trước bạo lực, cường quyền.


 Vì vậy kêu gọi họ đoàn kết, xuống đường làm cách mạng, làm những việc kinh thiên động địa nhằm đấu tranh cho tự do-dân chủ, cho công bằng-văn minh, nhằm làm thay đổi một chế độ xã hội tốt đẹp hơn như những nước Bắc Phi và một số nước Ả Rập đã làm như thời gian qua cũng là một việc không thể? Tuy với trình độ dân trí như hiện nay, Việt Nam không thua kém Ai Cập, Tennesy, Ly Bi, Syria hay các nước Ả Rập khác. Nhưng nếu đánh giá về mức độ đồng thuận và khả năng vận động dẫn đến cao trào thì hiện nay dân chúng vẫn không thể làm được, Việt Nam chưa thực sự có một thủ lĩnh có đủ bản lĩnh lẫn uy tín về chủ trương, đường hướng đấu tranh chính trị đúng đắn để vận động, lôi cuốn đủ mọi thành phần trong xã hội tạo nên sự đồng thuận mạnh mẽ như những quốc gia nói trên.

Trung thành với đảng, với chế độ có các thành phần xã hội:

Thành phần cơ hội: là những thành phần phấn đấu để thăng quan tiến chức chỉ nhằm trục lợi cá nhân. Thành phần này tuy trung thành nhưng nhiều thủ đoạn và tham lam vô độ, ưa chuộng lối sống thực dụng cùng với lòng tham không đáy. Họ là những kẻ mua quan, bán tước, tham ô, nhũng nhiễu! Chính thành phần này đã làm bào mòn chế độ, làm băng hoại xã hội nhưng khi có chiến tranh xảy ra họ là những kẻ bỏ chạy trước tiên để bảo toàn mạng sống và những của cải do xâm hại, cưỡng chiếm của dân chúng.


Một số khác dễ trở nên sai khiến, phản bội vì đã quen sống trong nhung lụa, giàu sang trên công sức của các tầng lớp nhân dân. Nhưng ngược lại trong một xã hội chưa có công bằng, dân chủ, văn minh thì chế độ xã hội đó luôn trọng dụng những loại thành phần này làm tâm phúc để làm công cụ bạo lực sai khiến và trấn áp, đánh đập dân chúng: đó là lực lượng công an, an ninh hiện nay.
· Thành phần con cha, cháu chú: hầu hết bây giờ là các ông chủ doanh nghiệp, là các đại gia thao túng toàn bộ đất đai và tài nguyên, khoáng sản. Tất cả những dự án lớn, nhỏ: từ cầu, đường, khu dân cư, nhà cao tầng cho đến những dự án sân golf, Resolt, Khu kinh tế, Khu chế xuất, Khu công nghiệp, khu Công nghệ cao vv…Thành phần này đều được sự tiếp tay ưu ái bởi những chính sách quy hoạch, thu hồi nhằm tước đoạt đất đai, nhà cửa, ruộng vườn từ tay người dân, đồng nghĩa với việc tước đoạt đi những tư liệu sản xuất của nông dân để đẩy họ và con cháu của họ từ những người là chủ thể của đất đai trở thành những kẻ đi làm thuê, làm mướn.


Thành phần hưởng lợi: được hưởng lợi từ các chính sách đất đai, do mở đường, do các dự án quy hoạch, thu hồi đất đai của nông dân để xây dựng các dự án, khu công nghiệp, Resoft như đã nói trên và họ gặp may từ các dự án mua bán nhà đất, đấu thầu cùng các chính sách do ngược đãi dân nghèo thành thị, bần cùng hóa nông thôn. Từ một thành phần thiếu thốn, nghèo khó nay trở nên giàu có, sung túc nhờ những cơ may trong việc mua bán nhà cửa, đất đai của thời kỳ đất đai tăng giá và ăn theo các dự án mà trở nên trung thành với chế độ. Đây là thành phần ba phải “gió chiều nào ngã theo chiều đó”.



Tóm lại: đi con đường nào để nhân dân Việt Nam nhìn thấy được ánh sáng của chân lý và tương lai nào để vận mệnh đất nước, dân tộc không phải lệ thuộc ngoại bang? Suốt một thời gian dài xã hội Việt Nam đã chịu đựng sự thống trị bởi một nhà nước độc quyền, độc đoán. Họ chỉ chăm chú việc bảo vệ chế độ bằng sự trù dập ý chí và lý tưởng của dân tộc. Nền tảng thống trị xã hội như hiện tại càng làm thui chột ý chí và tài năng của cả một thế hệ kế thừa, sản sinh nên một thế hệ lọc lừa, gian trá trên tất cả mọi lĩnh vực, khiếp nhược và yếu hèn trước ngoại bang. Một nhà nước không trong sáng, minh bạch chỉ đào tạo nên một thế hệ trẻ ích kỷ khôn vặt, khôn ranh và vô trách nhiệm trong các cơ quan công quyền; một thế hệ người vô cảm, vô tâm và tàn nhẫn, lạnh lùng ngoài xã hội (xin lỗi các bạn trẻ vì đã vơ đũa cả nắm).

Bảo vệ độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia không phải là nhiệm vụ riêng của giai cấp lãnh đạo mà là của cả một khối đại đoàn kết dân tộc! Mỗi khi có sự mâu thuẫn giữa lợi ích dân tộc và độc đoán nhà nước nó sẽ gây nên mối họa chia rẽ sâu sắc. Tục ngữ dân gian có câu: “Tức nước vỡ bờ” và một chiếc lò xo khi càng dồn ép, nén chặt, sức bật của nó càng trở nên mạnh mẽ. Một khi lòng dân oán hận thì không sao giữ vững nổi chế độ lâu dài. Mọi sự vật trong vũ trụ luôn chuyển hóa và biến thiên! Sự tồn tại và phát triển của một xã hội cũng vậy, chế độ – chính trị – xã hội nào làm cản trở quy luật vận động của sự phát triển thì chế độ xã hội đó sẽ bị đào thải trong một tương lai không xa.



Nhân sự kiện xét xử ba blogger của CLB Nhà báo tự do vào buổi sáng nay 24/ 09/2012, những diễn biến xảy ra bên trong phiên tòa và chung quanh tòa án đã đủ nói lên sự thật! Xin chia sẻ và tri ân những nhà dân chủ khi họ dám lên tiếng đấu tranh, dám bày tỏ chính kiến dù thừa hiểu rằng sẽ bị bắt bớ, bị khủng bố tinh thần, bị tra tấn, tù đày đi kèm với những bản án nặng nề đã được vạch sẵn… họ đã dũng cảm dám nói lên sự thật, dám lên án những bất công, cường quyền vẫn luôn hiện diện trong lòng xã hội Việt Nam. Thật đáng thương thay cho những cánh én đơn lẻ chưa thể làm nên nổi một mùa xuân.

Sài Gòn ngày 24/09/ 2012

Quốc Anh

 

 

 

Hoa Kỳ và Châu Âu kêu gọi Việt Nam trả tự do cho ba blogger


Hoa Kỳ và Châu Âu kêu gọi Việt Nam trả tự do cho ba blogger


Biểu tình tại Sài Gòn ủng hộ ba blogger Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phạm Thanh Hải.

Biểu tình tại Sài Gòn ủng hộ ba blogger Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phạm Thanh Hải.

DR

Thụy My  RFI


Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, hôm qua 24/09/2012, đã ra thông cáo cho biết Washington « quan ngại sâu sắc » về việc ba blogger Việt Nam bị kết án từ 4 đến 12 năm tù vì tội tuyên truyền chống Nhà nước, đòi phải trả tự do cho họ. Cũng trong hôm qua, Bộ Ngoại giao Pháp tuyên bố « vô cùng lấy làm tiếc » về bản án trên, còn Cao ủy phụ trách đối ngoại của Liên Hiệp Châu Âu đòi trả tự do ngay lập tức cho ba blogger.

Bà Victoria Nuland, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tuyên bố : « Chúng tôi quan ngại sâu sắc về việc kết án ba blogger Việt Nam, mà chừng như họ không làm gì khác hơn là sử dụng quyền tự do ngôn luận ». Thông cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ còn đòi hỏi chính quyền Việt Nam phải trả tự do cho ba blogger trên, và nhấn mạnh rằng « tự do báo chí là điều cốt yếu cho một xã hội cởi mở và công bằng ».

Người đứng đầu ngành ngoại giao của Liên Hiệp Châu Âu, bà Catherine Ashton tố cáo bản án trên là « đặc biệt nặng nề », và nhắc nhở « quyền cơ bản của mọi con người về việc tự do bày tỏ quan điểm của mình một cách hòa bình ». Trong khi vẫn ca ngợi quan hệ tốt đẹp giữa Liên Hiệp Châu Âu và Việt Nam, bà Ashton yêu cầu chính quyền Hà Nội nên tôn trọng những nghĩa vụ quốc tế và trả tự do « ngay lập tức » cho các blogger vừa bị án tù.

Về phía Pháp, thông cáo của Bộ Ngoại giao Pháp hôm qua cho biết Paris « vô cùng lấy làm tiếc » về bản án dành cho ba blogger, bị tù vì « các quan điểm mà họ tin rằng có thể tự do bày tỏ ». Nước Pháp nhắc lại sự gắn bó với quyền tự do ngôn luận và tự do tư tưởng, kể cả trên internet, tại mọi nơi trên thế giới.

Xin nhắc lại, hôm qua trong một phiên xử diễn ra chỉ trong vài giờ, ba blogger Nguyễn Văn Hải tức Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải tức Anhbasg, đã bị kết án lần lượt 12, 10 và 4 năm tù, kèm theo từ 3 đến 5 năm quản chế. Họ phải ra tòa vì tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước » và « âm mưu lật đổ chế độ », có khung hình phạt lên đến 20 năm tù, vì đã viết blog tố cáo tham nhũng, bất công và chính sách đối ngoại của Hà Nội.

Việt Nam hiện đứng thứ 172/179 về tự do báo chí, theo bảng xếp hạng của Phóng viên Không Biên giới. Tổ chức này, hôm qua, trên trang web của mình đã nêu rõ, blogger Nguyễn Văn Hải đã bị giám sát nghiêm ngặt sau khi phản đối rước đuốc Olympic đến Thành phố Hồ Chí Minh nhân Thế vận hội Bắc Kinh 2008, cũng như việc ông tham gia biểu tình chống chính sách xâm lược của Trung Quốc tại Hoàng Sa và Trường Sa. Còn blogger Phan Thanh Hải thì viết về tranh chấp chủ quyền trên biển với Trung Quốc, và chỉ trích việc khai thác mỏ bauxite ở Tây nguyên.

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link