Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, September 27, 2012

NGỪNG DU LỊCH, HẠN CHẾ GỞI TIỀN VỀ VIỆT NAM


 

MỖI NGƯỜI LÀ MỘT CHIẾN SĨ
Ngừng/Hạn Chế Du Lịch & Gởi Tiền về Việt Nam

  



Hưởng ứng chiến dịch "xiết kiều hối"!
NGỪNG DU LỊCH, HẠN CHẾ GỞI TIỀN VỀ VIỆT NAM
-- để nhanh chóng làm sụp đổ chế độ Việt Cộng!
-- để nhanh chóng đuổi giặc Tàu!
-- để nhanh chóng Cứu Nước!
 
Kinh Tế Việt Nam:
Khúc Ruột Bắt Đầu Cạn
 
 Tâm Việt
 
"Năm 2010, với 8 tỷ 26 đô-la đổ về, Việt-nam là nước nhận được nhiều ngoại-tệ từ nước ngoài gởi về đứng thứ 9 trong các nền kinh tế đang phát triển nhận được loại tiền đó.
 
 "Năm 2011, Việt-nam nhận được 9 tỷ đô-la ở ngoài nước gởi về, giúp bù đắp đến 92% cán cân thương mại bị hụt.
 
"Tiền gửi từ nước ngoài về bao giờ cũng đóng một vai trò rất quan-trọng trong việc phát triển nền kinh tế quốc gia.  Những
con số thống-kê sơ-khởi cho thấy là ít nhất 4 tỷ 7 (4 tỷ 700 triệu)
đã đi vào thị-trường địa-ốc ở trong nước.
 
"Tuy-nhiên, số tiền do người Việt hải-ngoại gởi về trong sáu tháng đầu năm 2012 đã hạ xuống đáng kể tới 23%, đánh dấu một 'mùa tiền ngoại gởi về khá bết' cho toàn năm 2012."
 
Nói không được
 
Trên đây là phần mở đầu của một bài báo mới đây ở trong nước viết bằng tiếng Anh trên mạng VietNamNet Bridge (ngày 5 tháng 9, 2012).
Như chúng ta đều biết, tiền người Việt hải-ngoại gởi về là tiền "rất ngon" đối với ở trong nước. Vì sao? 
 
Vì không phải làm gì mà tiền cứ như trên trời rớt xuống.  Người nhà nhận được tiền đã vui, nhà nước Việt Nam cộng sản lại còn vui hơn nữa, bởi tiền thì trước sau gì cũng phải chuyển thành tiền VN không mấy giá trị, trong khi đô-la gởi về thì Nhà nước thu vào ngân-hàng Nhà nước nếu chưa đi vào túi tham của các quan cộng sản. Do đó nên quan dân đều rất "hồ hởi," dân nhắc gia-đình bạn bè ngoài này gởi về, Nhà nước ung-dung đút túi.  Mà đâu phải chuyện nhỏ, bạc tỷ đấy các bạn!
 
Muốn thấy sự thành công của chính-sách Nhà nước cộng sản "rút ruột... mấy khúc ruột xa ngàn dặm" này, ta chỉ cần nhìn vào mấy con số: Nếu trong những năm của thập niên 1990 thì chỉ có vài chục triệu mỗi năm thì sau khi Mỹ bãi bỏ cấm vận (1994) rồi tái-lập bang-giao (1995), con số đó đã nhảy vọt lên đến:
 
 
 
1 tỷ 34 đô năm 2000
2 tỷ năm 2001
2 tỷ 7 mỗi năm trong hai năm 2002 và 2003
3 tỷ 2 năm 2004
4 tỷ năm 2005
4 tỷ 8 năm 2006
7 tỷ 2 năm 2008
6 tỷ 8 năm 2009 (có xuống một chút)
8 tỷ 26 năm 2010
9 tỷ năm 2011
 
Nghĩa là nhân lên gấp gần 7 lần trong 12 năm (2000-2011).
Như vậy, ta có thể thấy là chính-sách của một số hội-đoàn, tổ-chức ngoài này kêu gọi bà con "không gửi tiền về, không đi du-lịch về VN" v.v. là gần như thất bại ?  Dù như ai cũng biết là nếu ta tắt cái vòi nước đô-la chuyển về đó chỉ cần vài tháng là CS ở nhà ngất ngư!
 
Tương-đương với cái gì?
 
Muốn biết tầm quan-trọng của số tiền đồng-bào hải-ngoại gởi về thì ta thử đem so sánh với một vài món tiền khác xem sao. Theo một nghiên cứu của tổ-chức MPI (Migration Policy Institute) thì 9 tỷ do đồng-bào gởi về trong năm 2011 tương-đương với:
 
-- Gần gấp đôi (= 183%) số tiền chính-thức các nước
  (tất cả các nước trên thế-giới) viện-trợ cho VN để
   phát triển
(ODA, Official Development Assistance).
 
 -- Hơn (= 121%) số xuất cảng dịch-vụ thương mại
   (Commercial Services Exports).
 
-- Bằng 90% số tiền ngoại-quốc đầu tư thẳng vào VN
   (
Foreign Direct Investment)
 
-- Bằng 12% tổng-số hàng xuất cảng trong năm, và
 
-- Bằng 7% tổng-sản-lượng quốc gia
  (
GDP, Gross Domestic Product).
 
Tóm lại, số tiền "chùa" mà 3 triệu bà con ngoài này gởi về một năm bằng số tiền làm quần quật của hơn 6 triệu người (7% dân-số) làm đầu tắt mặt tối ở trong nước. Thế thì làm gì Nhà nước chẳng khoái?  Nhất là khi đồng-bào gởi về là gởi đô-la hay Euro hay tiền Nhật, tiền Đại-Hàn... toàn thứ tiền cứng chứ không phải tiền Hồ mà không ai chịu nhận nếu đem ra khỏi nước.
 
Không trách nhiều người bực mình hay đau xót với ý-thức chính-trị còn thấp kém của đa-phần người Việt hải-ngoại gởi về nhiều khi vô tội vạ để cho người trong nước phè phỡn ăn chơi (chớ không phải để giúp gia-đình hay bạn bè cho những việc thực-sự cần thiết)!
 
 Sự thực, đồng-bào cũng có phần ý-thức
 
Sự thực, đồng-bào cũng có phần ý-thức chứ không phải không.  Bằng-chứng là Việt Nam cộng sản đã có luật đầu tư từ nước ngoài từ năm 1987 nhưng nếu ta thấy là ngoại-quốc đã bỏ vào hàng trăm tỷ đầu tư trong mọi lãnh-vực ở trong nước thì đồng-bào ta ở ngoài này đã dè dặt hơn nhiều. 
 
Học được bài học cộng sản chỉ thích ăn cướp của dân (như qua mấy lần đổi tiền hay vụ đánh tư-sản mại-bản), đồng-bào hải-ngoại đã rất rón rén khi đầu tư vào trong nước.  Chẳng thế mà trong 25 năm (từ 1987 đến giờ), người Việt hải-ngoại vẫn chưa đầu tư đến 2 tỷ bạc vào các dự-án làm ăn với chính-quyền CS ở trong nước--nghĩa là chưa bằng 1/4 số tiền tươi họ gửi về trong nước trong một năm (2011).
 
Thế tiền họ gởi về đi đâu? Các bạn có thể hỏi. Không lẽ người ở trong nước lại có thể ngồi đó mà "ăn" hết số tiền bà con ngoài này gởi về, dù như người ta có câu "ăn không thì đến núi cũng lở" ?
 
Không, người Việt ngoài này cũng hiểu là ta ở xa, khó lòng mà ăn có với những tên cộng sản lưu manh có quyền có thế ở quê nhà. Những gương tầy liếp như anh em Nguyễn Gia Thiều (ở Pháp về) hay Trịnh Vĩnh Bình (ở Hoà-lan về) còn sờ sờ ra đó: nó để cho mình ăn một lúc rồi nó cướp mình trắng tay.
 
Do đó nên nhiều người cho rằng mình khôn thì mình không về, chỉ cần gởi tiền về cho người nhà đi đầu tư vào những món hời là tốt rồi. Người nhà ở tại chỗ, quen lối làm ăn chụp giựt của CS rồi, quen biết những chỗ phải bôi trơn, hối lộ thì chắc sẽ thành thạo hơn, không sợ bị "tiền mất tật mang". Nói cách khác, nếu người Việt không trực-tiếp đầu tư thì lại gián-tiếp đầu tư trong nền kinh tế đó qua trung-gian của người nhà, người quen.
 
Đã tưởng thế là khôn nhưng chính ra vẫn còn dại. Bởi người nhà thì cũng không qua mặt được những cái cú cáo, móc nối, phe phẩy của bọn "bán trời không văn-tự."  Bỏ tiền vào thị-trường chứng-khoán ư?  Nhất là khi tiền lãi nhiều khi nghe chóng mặt! Chẳng cần làm nhiều, chỉ cần bỏ vào nhà băng là cũng có tiền lời 15-16% rồi.  Ai mà không ham?
 
Rồi nếu còn tham hơn nữa thì bỏ vào địa-ốc với giá nhà, giá đất lên vùn vụt (có chỗ ở trung-tâm Hà-nội, một thước vuông có thể đắt gấp mấy lần đất ở Tokyo) làm sao mà lỗ vốn được?  Đó là lối suy nghĩ "ăn xổi ở thì" mà nhiều người cho là khôn ngoan, ăn chắc.

 
 








Bong bóng địa-ốc bể
 
Đó là thảm-trạng của không biết bao nhiêu người "ốm dở, khóc dở" ngày hôm nay, cả ở Trung-quốc lẫn ở Việt-nam. Khi giá nhà lên thì người ta đổ xô vào xây nhà, mua nhà, đầu tư vào địa-ốc.

Nhưng đến khi kinh tế chậm lại (như ở Trung-quốc là tỷ-lệ tăng trưởng đang ở mức 10-11% bỗng xuống 9% hay thấp hơn nữa, còn ở VN thì đang ở 6-7% thụt xuống còn có 4%) thì tiền trả nhà băng kiếm cũng không ra, vay thì giá quá đắt (tiền lãi lên đến hơn 20%, có khi đến 23-24%), thế là vỡ nợ, bỏ của chạy lấy người.  Và những vụ như vậy thường có hiệu-quả dây chuyền, đỡ không nổi.
Chẳng thế mà cũng bài báo nói trên mách cho ta thấy là "ít ra 4 tỷ 700 triệu đô-la," nghĩa là hơn một nửa số tiền 9 tỷ đồng-bào gởi về, đã "đổ vào thị-trường địa-ốc."  Và 4 tỷ 700 triệu này thì chẳng mấy lúc ra mây ra khói khi cái bong bóng địa-ốc bị bể gần như khắp nước, không chỉ ở Hà-nội, Sài-gòn mà còn ở cả Cần-thơ, Đà-nẵng, v.v...
 
Có người ác miệng thì bảo "đáng kiếp!"  Lúc bảo thì không nghe, đến khi tiền thành mây khói rồi thì ngồi đó mà khóc! Thì ra Đức Phật sáng suốt biết bao, có nhân thì có quả, có tham sân si thì có ngã, có vấp!  Ai giàu ba họ, ai khó ba đời?  Những "đại-gia" hôm nay có thể ăn ngập miệng, tiền vất ra ngoài cửa sổ, nhưng có lẽ cũng không lâu sẽ phải trả giá cho những sung sướng đó bằng tù tội, bằng chết chóc, không thể lường được.
 
Ở trên ta đã thấy là tiền hải-ngoại gởi về đã xuống gần 1/4 trong sáu tháng đầu năm nay.  Riêng ở Thành-phố HCM tức Sài-gòn, tiền bà con gởi về đã sụt nửa tỷ (= 500 triệu) trong sáu tháng đầu năm đang là một mối lo khắc khoải mà nhà cầm quyền đang chưa biết cách nào chống đỡ hay bù đắp.
Có lẽ người ở ngoài này cũng đã học được bài học khi bị bỏng tay.  Chính-quyền CS đang nghĩ cách bù đắp bằng cách kêu gọi tăng-cường số người du-lịch vào Việt-nam.  Khổ nỗi, nếu tiền tươi bà con gởi về lên đến 9 tỷ trong năm 2011 thì cùng năm, ngành du-lịch chỉ mang về có 5 tỷ 1 thôi. 
 
Trong khi mọi nơi đều xuống cấp thì không hiểu làm sao mà có thể mong du-lịch mang về chỗ thiếu hụt, khi đồng-bào đã hết tin tưởng và không còn muốn đầu tư lối dốt nát như trước đây?
 
Tâm Việt
 
 
MỖI NGƯỜI LÀ MỘT CHIẾN SĨ
---> Ngừng/Hạn Chế Du Lịch & Gởi Tiền về Việt Nam










Hưởng ứng chiến dịch "xiết kiều hối"!
NGỪNG DU LỊCH, HẠN CHẾ GỞI TIỀN VỀ VIỆT NAM
-- để nhanh chóng làm sụp đổ chế độ Việt Cộng!
-- để nhanh chóng đuổi giặc Tàu!
-- để nhanh chóng Cứu Nước!
 
 
 


Wednesday, September 26, 2012

BẢN ÁN CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM


 

BẢN ÁN CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM


 

Nguyễn Thu Trâm

 

Tội ác của chủ nghĩa phát xít đã được thế giới biết rỏ và đã công nhận, nhưng có lẽ tội ác của chủ nghĩa cộng sản vẫn còn ít người trên thế giới biết tới, đó là lý do mà Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản (Victims of Communism Memorial) được xây dựng trong một khuôn viên tại Washington, D.C. Mà theo Quỹ Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản thì mục đích của tượng đài là: "để lịch sử về sự tàn bạo của cộng sản sẽ được dạy cho các thế hệ tương lai", và được ghi nhận là "để tưởng nhớ hơn 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản".

 

 

Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản được Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush khánh thành vào ngày 12 tháng 6 năm 2007, kỷ niệm 20 năm ngày Tổng thống Ronald Reagan đọc bài diễn văn nổi tiếng "Hãy phá đổ bức tường này" trước Bức tường Berlin.

http://www.iccrimea.org/images/vcmimg_0596.jpg
Đài tưởng Niệm 100 Triệu Nạn Nhân Của Chế Độ Cộng Sản

Trong buổi lễ khánh thành, Tổng thống Bush đã nêu ẩn danh của những người từng là nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản:

 

“Họ gồm có các nạn nhân Ukraina bị chết đói trong Nạn đói Vĩ đại dưới thời Stalin; hoặc những người Nga bị giết trong các cuộc thanh trừng của Stalin; những người Litva, Latvia và Estonia bị quăng lên xe chở trâu bò và bị đầy khổ sai trong các trại tử thần vùng giá rét của chủ nghĩa Cộng sản Xô Viết. Họ bao gồm những người Trung Hoa bị giết chết trong Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hóa; những người Campuchia bị tàn sát trong những cánh đồng chết của Pol Pot; những người Đông Đức bị bắn chết trong lúc cố trèo qua Bức tường Berlin để tìm tự do; những người Ba Lan bị tàn sát tại rừng Katyn; và những người Ethiopia bị tàn sát trong cuộc "Khủng bố Đỏ"; những người da đỏ Miskito bị giết chết bởi chế độ độc tài Sandinista ở Nicaragua; và những người Cuba, Việt Nam bị chết chìm trong lúc vượt thoát bạo quyền.”

 

 Để kết thúc bài diễn văn khánh thành tượng đài, Tổng thống George  W. Bush cũng nói: "Thủ đô Hoa Kỳ chưa từng có đài tưởng niệm nào cho nạn nhân của chế độ cộng sản" và "Trước sự hiện diện của những người, nam cũng như nữ, đã đấu tranh cưỡng lại cái ác và tiếp tay đưa đến sự sụp đổ của đế quốc cộng sản, tôi hãnh diện thay mặt cho nhân dân Hoa Kỳ, nhận lấy Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản, ".


Kính thưa quý vị,

 

Rỏ ràng, sự ra đời của chủ nghĩa cộng sản là một đại thảm họa của nhân loại. Trước hết, chúng tôi xin thống kê sơ lược số lượng hơn 100 triệu nạn nhân của chế độ cộng sản được phân bổ như sau:

 

- Liên Xô: 30 triệu người.

- Trung Cộng, 70 triệu.

- Việt Nam, 3 triệu.

- Bắc Hàn, 5 triệu.

- Cam Bốt, 3 triệu.

- Đông Âu, 2 triệu.

- Châu Mỹ La Tinh, 150 000.

- Phi Châu, 2,7 triệu.

- Afganistan, 2,5 triệu.

 

Sau non một thế kỷ chủ nghĩa cộng sản ra đời, những người cộng sản ở Đông Âu nhận thấy rằng, trên 100 triệu con người đã bị tàn sát để lót đường cho sự hình thành và phát triển của chế độ cộng sản là quá nhiều, nên họ đã quyết tâm từ bỏ chế độ cộng sản, quay trở lại với chế độ tư bản tự do và dân chủ. Tuy nhiên, với bản chất bảo thủ, hiếu chiến hiếu sát và tham vọng quyền lực, tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam vẫn kiên trì đi theo con đường mà Hồ Chí Minh đã chọn, đó là con đường đi lên xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa được xây bằng xác người bị trị, bằng máu xương của những người yêu nước, và chắc chắn là di họa sẽ khó lường về cả vật thể lẫn tinh thần, đó là lý do cho sự ra đời của BẢN ÁN CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM này.

Tội Đồ Hồ Chí Minh

 Từ khi tham gia vào quốc tế cộng sản vào những năm 20 của thế kỷ trước, Hồ Chí Minh đã nhận chỉ thị của Đệ Tam Quốc Tế, đứa con đẻ của Lê Nin, ra đời vào năm 1919, mà một trong những chỉ thị gây di hại lớn hơn cả, đó là “Bạo Lực” và “Độc Tài Vô Sản” mà Hồ Chí Minh đã khéo léo đánh lừa dân Việt bằng cách thay từ “Chuyên chính vô sản” cho từ và “Độc Tài Vô Sản”, bởi từ “chuyên chính” thoáng nghe có vẻ tốt đẹp quá, chứ người Việt mấy ai hiểu được “Chuyên Chính” là một uyển ngữ của “Độc Tài”. Áp dụng bạo lực là một trong những chủ trương chính của Lênin. Và của Đệ tam Quốc Tế "Độc tài vô sản" được ông ta định nghĩa là "sử dụng bạo lực không chấp nhận một giới hạn nào cả, bất chấp tất cả các luật lệ". Về tinh thần quốc gia và tinh thần quốc tế, Lênin gạt bỏ tinh thần quốc gia, cho đó là môt quan niệm của giới truởng giả (bourgeois), và người cộng sản chỉ biết có một loại tinh thần quốc tế, đó là "chung sức với các người cộng sản khác để chuẩn bị, tuyên truyền, và gia tốc thực hiện cách mạng vô sản quốc tế". Ông ta kêu gọi những người cộng sản trên khắp thế giới "tiếp tay với Liên Xô tổ chức một đạo quân thống nhứt để thực hiện cuộc cách mạng vô sản thế giới và thiết lập một Cộng Hòa Sô Viết toàn cầu". Lênin đòi hỏi người cộng sản phải tuyệt đối trọng kỷ luật. Vi phạm kỷ luật là bội phản giới vô sản. Ông ta nói : "không tuân kỷ luật là giải giới vô sản... người nào vi phạm một tý ty kỷ luật sắt của đảng vô sản là... tiếp tay cho giới trưởng giả chống vô sản". Và Hồ Chí Minh, một học trò kiệt xuất của Lê Nin đã vận dụng một cách sáng tạo “Bạo Lực Cách Mang” và “Độc Tài Vô Sản” vào thực tiển của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc ở Việt Nam ngay khi đảng cộng sản Việt nam chưa chính thức thành lập, để với “Bạo Lực Cách Mạng” đó, Hồ Chí Minh đã thanh trừng những người yêu nước, những văn hào nhân sỹ trí thức vốn được xem là nguyên khí của quốc gia như cụ Sào Nam Phan Bội Châu, cụ Phạm Quỳnh, cụ Ngô Đình Khôi, Trương Tử Anh, Khái Hưng, và cả những đồng chí của Hồ như Tạ Thu Thâu, Ngô Gia Tự, Lâm Đức Thụ, Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai... 

http://vietcongonline.files.wordpress.com/2012/02/1124.jpg
Thảm Sát Huế Mậu Thân 1968

 Cũng với “Bạo Lực” Hồ Chí Minh và Cộng sản Việt Nam đã thảm sát hơn 7.000 đồng bào Huế trong biến cố Tết Mậu Thân 1968 bằng hình thức chôn sống, hoặc đập đầu trước khi chôn, mà nạn nhân trong vụ thảm sát đó không ít người là các chức sắc tôn giáo, các sinh viên học sinh, các giáo sư đại học kể cả các cụ già và em nhỏ, mà chúng gán cho cái tội “Việt gian”.

 

Cũng với “Bạo Lực”, Hồ Chí Minh đảng cộng sản Việt Nam đã xua quân qua vùng phi quân sự tại vĩ tuyết 17 đánh chiếm tỉnh Quảng Trị, vào mùa hè 1972, trong chiến dịch lấn đất dành dân đó, cộng sản Việt Nam đã nã đại pháo trực diện vào đoàn người đang di tản ra khỏi vùng chiến cuộc, nghiền nát hơn 30.000 cụ già, phụ nữ và trẻ em trên đoạn đường dài hơn 3 km từ Triệu Phong đến Hải Lăng, Quảng Trị, tạo ra một Đại Lộ Kinh Hoàng, một Holocaust của Việt Nam.

 

Cũng với “Bạo Lực”, mùa Xuân 1975, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đã xua quân đánh chiếm toàn Miền Nam Việt Nam, xóa tên trên bản đồ thế giới một nước Việt Nam Cộng Hòa hợp hiến, hợp pháp, có chủ quyền lãnh thổ từ Vĩ tuyến 8 đến vĩ tuyến 17, gây ra cảnh điêu tàn, đổ nát cho tất cả cả tỉnh thành của Miền Nam Việt Nam và cũng tạo ra cảnh thương vong cho hang triệu người dân vô tội. Mà theo thống kê của Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Chống Lại Loài Người Của Chế Độ Cộng Sản, thì số nạn nhân trực tiếp của Hồ Chí Minh và Cộng Sản Việt Nam là 3 triệu người, một con số thống kê, hết sức khiêm tốn, so với thực tế lên đến cả 10 triệu người.

 

Như đã nêu trên, một chỉ thị khác của Quốc Tế Cộng Sản được Hồ Chí Minh tiếp nhận và phát huy một cách sáng tạo trong thực tiễn của cách mạng Việt Nam nữa là “Độc Tài Vô Sản” mà Hồ Chí Minh và cộng sản Việt Nam đã lừa bịp cả dân tộc bằng uyển ngữ “Chuyên Chính Vô Sản”, tức là bần cùng hóa toàn dân, tức là quốc hữu hóa tất cả cơ sở vật chất, tài sản của nhân dân. Biến tài sản, nhà cửa, ruộng vườn, ao đầm, nhà máy, xí nghiệp của người dân thành tài sản của nhà nước, của chế độ. Phi giai cấp hóa toàn xã hội, tức là xóa bỏ hoàn toàn mọi tầng lớp quý tộc, thượng lưu, trung lưu, trí thức và kể cả các chức sắc tôn giáo trong xã hội bằng cách tịch thu tài sản của họ rồi hạ phóng, tức là đưa vào các trại cải tạo để tẩy não và hành hạ họ cho đến chết, rồi xây dựng một xã hội mới với những con người mới hoàn toàn vô sản, không có ý thức tư hữu bất cứ một loại tài sản nào, mà chỉ biết làm động để cấp nộp thành quả lao động lên cho “đảng và bác”. Ở Miền Bắc, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt nam đã thực hiện rất thành công chỉ thì này thành một chính sách lớn của đảng và nhà nước thông qua cuộc cải cách ruộng đất, đấu tố phú nông địa chủ, tịch thu nhà cửa ruộng đất, hành quyết hơn 300.000 nông dân và tập trung giam giữ, cải tạo 700.000 người khác. 

 

Cũng với chính sách “Độc Tài Vô Sản”, Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng đã hết sực thành công trong việc tiêu diệt tầng lớp trí thức tư sản ở các đô thị Miền bắc thông qua vụ án Nhân Văn Giai Phẫm từ năm 1955 đến 1958 mà đao phủ trực tiếp của vụ án này đã nhận định rằng: 

 

Lật bộ áo "Nhân Văn - Giai Phẩm" thối tha, người ta thấy ra cả một ổ phản động toàn những gián điệp, mật thám, lưu manh, trốt kít, địa chủ tư sản phản động, quần tụ trong những tổ quỷ với những gái điếm, bàn đèn, sách báo chống cộng, phim ảnh khiêu dâm…”… mà những người liên quan, gia sản bị tịch thu, bản thân bị tập trung cải tạo, bị hạ phóng. 

 

Và sau ngày cưỡng chiếm miền Nam 30 tháng 4 năm 1975, “Bạo Lực” và Độc Tài Vô Sản” lại tiếp tục được những thuộc hạ của Hồ Chí Minh vận dụng hết sức thành công trước hết là bằng cách hành quyết những tiếng nói đối lập, tập trung giam giữ và cải tạo các sỹ quan, hạ sỹ quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa mà Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam quy kết là Ngụy Quân, Ngụy Quyền cùng với các viên chức hành chánh của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa và các chủ xưởng của các công ty xí nghiệp và lãnh đạo các tổ chức xã hội, các tôn giáo, các đảng phái mà không ít người đã vĩnh viễn gởi lại nắm xương tàn tại các nhà tù cải tạo đó, nhiều nhà máy, công ty, xí nghiệp, nhiều phương tiện sản xuất thuộc sở hữu tư nhân, chỉ sau một đêm bổng biến thành sở hữu của nhà nước, mà sau này được cổ phần hóa thành sở hữu của các cán bộ lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước. Nhiều chủ cả, với tài sản tích cóp suốt cả đời người chỉ sau một đêm bỗng trở nên trắng tay, trở nên người vô gia cư, gai đình vợ con họ bỗng thành những nông dân bất đắc ở những vùng kinh tế mới.

 

Cũng với chính sách “Độc Tài Vô Sản” đó, nhiều chiến dịch cải tạo tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp nhiều lần đổi tiền đã được thực hiện từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 để biến toàn dân miền Nam thành những người vô sản, những người có nhiều tiền của ngoài việc bị tịch thu gia sản, còn bị hành quyết hoặc bị đưa đi tập trung cải tạo để tẫy não, để họ không còn tư tưởng sở hữu tư nhân, tức là không còn là thành phần bóc lột trong xã hội nữa, để họ phải biết “lao động là vinh quang” phải biết quần quật suốt đời làm lụng để cung phụng cho xã hội, cho đảng và nhà nước, như đàn ong thợ kiến thợ trong xã hội loài ong, loài kiến, chỉ có kiến đực, kiến chúa mới được hưởng thụ, còn kiến thợ thì phải làm lụng, phải lao động. Và phải biết rằng lãnh đạo đảng và nhà nước chính là ong chúa ong đực, còn cả xã hội Việt Nam, cả 90 triệu thần dân Việt Nam đều phải là ong thợ, kiến thợ hết. Đó là lý do để mọi người thấy dễ hiểu rằng tại sao 16 tấn vàng trong quỷ dự trữ Quốc Gia của Việt Nam Cộng Hòa được lưu giữ tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam ở số 17 Bến Chương Dương, Sài Gòn, bỗng dưng trở thành tài sản riêng tư của Lê Duẩn và một số thuộc hạ của y trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam.

 

Cũng với chính sách “Độc Tài Vô Sản” ngay cả khi các nước XHCN Đông Âu đã hoàn toàn sụp đổ, đảng Cộng Sản Việt Nam đưa ra chính sách đổi mới như là một giải pháp nhằm xoa dịu người dân trong nước, bởi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lúc bấy giờ, lo sợ một cuộc cách mạng cam, cách mạng nhung cũng có thể xãy ra như đã xãy ra tại thành trì Xã Hội Chủ Nghĩa ở Liên Bang Sô Viết và ở các nước cộng sản khác ở Đông Âu, với chính sách đổi mới này, nhà nước cộng sản Việt Nam thừa nhận tính ưu việt của nền kinh tế thị trường, công nhận quyền tư hữu về phương tiện sản xuất, về nhà máy xí nghiệp và các doanh nghiệp, từ đó bắt đầu cổ phần hóa các công ty xí nghiệp và các doanh nghiệp mà trước đây nhà nước đã tịch biên của các nhà tư bản tư doanh và quốc hữu hóa. Điều đáng lưu ý là các cổ đông chủ yếu là cán bộ đảng viên cao cấp của đảng và nhà nước cũng như thân bằng quyến thuộc của họ. Điều đáng lưu ý là lúc này đảng và nhà nước Việt Nam không quy các địa chủ, phú nông, các chủ doanh nghiệp, các nhà tài phiệt là những kẻ bóc lột là kẻ thù của dân tộc nữa, bởi thành phần này hiện nay tập trung chủ yếu vào lãnh đạo đảng và nhà nước, tập trung chủ yếu vào các đảng viên cao cấp của đảng cộng sản. Hố ngăn cách giữa đời sống thị dân và thôn dân càng ngày càng lớn, khoảng cách giữa người giàu người nghèo trong xã hội càng ngày càng được khoét sâu, các lãnh đạo đảng và nhà nước, lãnh đạo các cục, các bộ có tài sản lên đến hàng ngàn tỷ đồng, hàng chục tỷ Mỹ Kim ký gởi ở các ngân hàng quốc tế, trong khi dân nghèo khắp các tỉnh thành trong cả nước cứ tiếp tục đói ăn quanh năm. Số lượng người nghèo, người vô gia cư, người ăn xin, người bán trôn nuôi miệng lại cứ thế tiếp tục tăng lên từng ngày. Cứ thế, số dân oan khiếu kiện cũng ngày càng gia tăng, bởi ruộng vườn nhà cửa bị quy hoạch bị giải tỏa để xây dựng các nhà máy, xí nghiệp, các khu đô thị cao cấp mà chủ đầu tư khai thác là các quan chức của chính phủ hay con cháu của họ. 

 

“Bạo Lực Cách Mạng” và “Độc Tài Vô Sản” lại được áp dụng, lại phát huy tác dụng, dân oan khiếu kiện lại bị bắt bớ, bị tù đày với tội danh gây rối trật tự công cộng, các cá nhân, tổ chức bảo vệ những người thấp cổ bé họng, giúp họ đấu tranh cho công lý cũng bị bắt bớ tra tấn, giam cầm với các tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước hay âm mưu lật đổ chính quyền. Nhiều tiếng nói yêu nước, đòi hỏi cải cách xã hội dân sự, cách cải dân chủ và yêu cầu nhà cầm quyền tôn trọng các quyền tự do căn bản và quyền làm người của mọi công dân cũng bị đàn áp và khủng bố man rợ: Thêm nhiều nhà tù nhỏ lại được xây dựng để giam cầm tất cả những người dám lên tiếng bảo vệ quyền sống, quyền làm người của dân Việt trong khi cả đất nước Việt Nam đang bị biến thành một nhà tù lớn, đang giam cầm, đang bịt mắt bưng miệng cả toàn dân.

 

http://baovecovang.files.wordpress.com/2010/08/hcm_langbadinh1.gif
Ngày Đó Không Xa!

“Bạo Lực Cách Mạng” và “Độc Tài Vô Sản” cũng được áp dụng đối với cả những người ưu tư cho sự tồn vong của tổ quốc. Trước cơn quốc biến, trước họa ngoại xâm, những người yêu nước lên tiếng phản kháng sự cướp đất đai, biển đảo của giặc ngoại xâm cũng đều bị bắt giam và các nhà tù nhỏ. Những người xót thương cho đồng bào đồng chủng đang bị “tàu lạ” của ngoại bang trấn cướp, bắn giết trên biển đông mà lên tiếng phản đối, đả đảo, cũng bị đảng và nhà nước cộng sản tống giam vào các nhà tù nhỏ. Gần đây nhất, những bản án nặng nề mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tuyên phạt các nhà báo tự do như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Blogger Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn hay cho các sinh viên Công Giáo tại thành phố Vinh là một tội ác mới của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam trong việc trấn áp những người yêu nước và khủng bố những người dân thấp cổ bé họng, trong một nổ lực nhằm duy trì quyền cai trị đất nước trong tay những người cộng sản.

 

Ngót một thế kỷ rồi, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam nắm quyền cai trị đất nước, đã biến Việt Nam thành một đất nước đói nghèo lạc hậu, biến dân tộc Việt Nam thành một dân tộc nhu nhược đớn hèn, mông muội bởi chính sách ngu dân và bần cùng hóa giống nòi, bởi chính sách “Độc Tài Vô Sản”. Đối với Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam chắc chắn trúc Nam sơn không ghi hết tội, nước Đông hải không rửa sạch mùi tanh hôi. Một ngày không xa nữa, những kẻ tội đồ của dân tộc sẽ phải trả lời trước lịch sử của giống nòi Lạc Việt, trước muôn dân về những tội ác mà chúng đã trót gây ra cho đất nước cho dân tộc. Tổng gồm các bản án mà Hồ Chí Minh và tập đoàn cộng sản đã kết cho những người yêu nước hôm qua, hôm nay, sẽ là một bản án cho chính các lãnh đạo của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, những tội đồ của dân tộc, vào một ngày không xa nữa.

 

Ngày 26 tháng 9 năm 2012

 

Nguyễn Thu Trâm


 

TÔI DỰ PHIÊN TÒA XỬ CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO Ở CÔNG AN PHƯỜNG BẾN THÀNH


TÔI DỰ PHIÊN TÒA XỬ CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO Ở CÔNG AN PHƯỜNG BẾN THÀNH


 

                                                                         PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Sáng ngày 24 tháng chín, năm 2012, Sài Gòn nắng đẹp. Đi trong nắng mùa thu trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa tôi lại nhớ đến câu hát thôi thúc ngày nào: Mùa thu rồi / Ngày hăm ba / Ta đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến .  .  .
 
 
Câu hát của thế hệ đàn anh của tôi vào ngày 23 tháng chín năm 1945. Họ hát lời đất nước kêu gọi rồi bừng bừng dũng khí đi vào cuộc kháng chiến chín năm chống Pháp xâm lược.
 
Hạnh phúc biết bao thế hệ được hát lời kêu gọi của đất nước rồi lên đường cứu nước.
 
 
Thế hệ của tôi không có được hạnh phúc đó. Thế hệ chúng tôi cũng rầm rập ra trận, lúc đó chúng tôi tưởng rằng đi giải phóng miền Nam và hào hứng hát: Giải phóng miền Nam / Chúng ta cùng quyết tiến bước .  .  .
 
 
Hóa ra không phải chúng tôi đi giải phóng miền Nam mà chúng tôi đi vào cuộc nội chiến Nam – Bắc tương tàn, chúng tôi chỉ là công cụ mang học thuyết Mác Lê nin, học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu áp đặt cho miền Nam, để cả nước bị nô dịch bởi học thuyết Mác Lê nin, để học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu thống trị cả dân tộc Việt Nam, đánh phá tan tác khối đoàn kết dân tộc Việt Nam, đánh phá tan nát đạo lí và văn hóa Việt Nam.

 

Dù hạnh phúc hay bất hạnh, thế hệ đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến đã kết thúc vai trò lịch sử. Dù có tội hay có công, thời của thế hệ chúng tôi cũng đã qua. Tuổi trẻ và sức lực của thế hệ chúng tôi đã để lại ở những ngả đường chiến tranh và những năm tháng gian nan, cơ cực, đói khổ, thiếu thốn.
 
 
Bây giờ chúng tôi đã là những người tuổi già, sức yếu mà đất nước lại đang nguy biến. Giặc bành trướng Phương Bắc đã chiếm nhiều đất đai Việt Nam ở biên cương phía Bắc, đã chiếm nhiều đảo của Việt Nam ở biển khơi phía Đông, đang quyết thôn tính cả đất nước Việt Nam, mưu toan đồng hóa cả dân tộc Việt Nam. Sứ mệnh cứu nước bây giờ chủ yếu đặt trên đôi vai trẻ thế hệ kế tiếp của chúng tôi.
 
 
Tháng chín mùa thu lại đến. Buổi sáng mùa thu nắng đẹp, tôi đến với những người anh hùng ở thế hệ đó, các anh Blogger Nguyễn Văn Hải, Luật sư Phan Thanh Hải và Blogger Tạ Phong Tần, những người Việt Nam nồng nàn yêu nước, lẫm liệt đi đầu trong cuộc chiến đấu mới chống bành trướng xâm lược nhưng đã bị Tòa án Nhân dân thành phố Sài Gòn buộc tội chống Nhà nước và đưa ra xử vào buổi sáng mùa thu lịch sử này.
 
 
Điều đau xót là đến với những người anh hùng cứu nước hôm nay, tôi phải đến nơi được gọi là Tòa án Nhân dân thành phố Sài Gòn, nơi xét xử tội phạm.

Đường dẫn đến tòa án Nhân dân thành phố Sài Gòn từ ngã tư Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Nguyễn Thị Minh Khai đã dày đặc công an.
 
Tôi biết ngoài số công an công khai sắc xanh, sắc vàng giăng trập trùng trên đường kia còn lực lượng công an chìm cũng đông đúc không kém.
 
 
Đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đông nghẹt ô tô, xe máy và dày đặc công an.
 
Tôi rẽ vào đường Nguyễn Du thưa thoáng hơn rồi đi vào đường Nguyễn Trung Trực phía sau Tòa án. Gửi chiếc xe máy ở điểm giữ xe vỉa hè đường Nguyễn Trung Trực, tôi đi bộ theo đường Lý Tử Trọng vòng ra phía trước Tòa án.

Bình thản qua mặt tốp công an ở cổng Tòa án, tôi vào đến mảnh sân Tòa thì người đàn ông mặc áo trắng vẻ mặt gây sự đến đuổi tôi ra ngoài. Tôi hỏi: Anh là ai mà đuổi tôi? Tôi là bảo vệ. Cái gì chứng minh anh là bảo vệ? Anh ta tỏ ra không thèm quan tâm đến câu hỏi của tôi, vẫn gay gắt đuổi tôi ra ngoài cổng. Hai người cầm camera chĩa ống kính vào mặt tôi ghi hình. Tôi nói to: Này, các anh muốn ghi hình mặt tôi, anh phải hỏi, tôi đồng ý anh mới được ghi hình chứ.
 
 Đã làm xong việc cần làm nên họ mang camera lẳng lặng bỏ đi. Lại một người mặc đồng phục nhân viên bảo vệ đến đuổi tôi. Tôi bảo: Đây là phiên tòa xét xử công khai, mọi công dân đều có quyền đến dự và tôi mới chỉ đứng ngoài sân, chưa vào phòng xử án. Hơn nữa, chỗ này cũng không có bảng cấm. Nhân viên bảo vệ bỏ đi. Tôi ngồi xuống gờ gạch đỏ bao quanh bồn cây xanh và thảm cỏ.

Tôi ước lượng chỉ từ cổng vào sân tòa án đã có khoảng hơn năm mươi cảnh sát áo xanh. Họ đứng thành hàng bên hàng rào sắt ngăn giữa sân tòa. Họ đứng từng tốp rải rác trong sân tòa. Người đeo còng sắt số tám ở thắt lưng. Người cầm điện thoại di động nghiệp vụ trên tay.
 
 
Người trên lưng áo có hàng chữ và số CĐ 113, cảnh sát cơ động, hoặc cảnh sát chiến đấu 113. Bộ máy công cụ bạo lực được triển khai, rầm rộ, quyết liệt. Ngoài ra trên sân tòa còn khoảng hơn ba chục người mặc đồ dân sự. Những người này phần lớn ngồi ở gờ gạch đỏ bao quanh hai thảm cỏ ở một phía sân tòa án. Công an chìm đó.
 
 
Chỉ trong sân trước tòa án đã có tới gần trăm công an chìm, nổi. Số công an chìm, nổi rải trên những đường phố quanh khu vực tòa án phải lên tới cả ngàn người. Tôi lấy điện thoại gọi thử. Máy lặng ngắt, không có sóng! Máy điện thoại dân sự đã bị xóa sóng. Chỉ còn sóng của những máy điện thoại nghiệp vụ công an. Hàng ngàn công cụ hưởng lương cao từ tiền thuế của dân, rồi máy móc, thiết bị hiện đại đắt tiền rầm rộ huy động cho một phiên tòa dân sự không xét chỉ xử ba người viết blog và biểu tình chống phương Bắc xâm lược. Đồng tiền thuế nghèo của dân bị sử dụng hoang phí đến như vậy! Tiền thuế của dân được sử dụng để chống lại chính nhân dân!

Bốn chiếc ô tô chở tù đỗ góc sân sát ngôi nhà tòa án quét vôi vàng. Hai chiếc ô tô mang biển số trung ương từ ngoài cổng chạy vào sân, chiếc bảy chỗ ngồi, 80A 000.70, vòng sang bên trái sân, đỗ lại. Chiếc bốn chỗ ngồi, 80B 6586, vòng sang bên phải. Nhưng không có ai mở cửa xe bước ra.

Người đàn ông xấp xỉ năm mươi tuổi mang kính trắng đến ngồi cạnh tôi. Tôi bắt chuyện: Phiên tòa đã bắt đầu chưa anh? Không biết! Anh ta trả lời gọn lỏn và lại lặng thinh nhưng ít phút sau chính anh ta lại ngồi hỏi chuyện tôi ở đồn công an phường Bến Thành.

Chiếc ô tô màu trắng từ ngoài cổng chạy vào sân, trên thành xe có hàng chữ CẢNH SÁT, sau ca bin chỉ có một hàng ghế ngồi còn lại là thùng nhỏ chở đồ. Chiếc ô tô vòng sang phải quay đầu xe rồi chạy đến đỗ lại bên cạnh tôi. Một người mặc dân sự đứng đó từ trước, nói: Chúng tôi yêu cầu anh ra khỏi đây, anh không ra. Bây giờ mời anh lên xe về phường.
 
 
Tôi nói: Đây là phiên tòa dân sự công khai, hoàn toàn không có thông báo cấm, sao các anh lại cấm tôi. Tôi định bước ra cổng nhưng cửa xe sau ca bin mở ra, mấy người xô lại, đẩy tôi lên xe.
 
Hai người mặc dân sự ngồi kèm hai bên người tôi. Người còn trẻ mặc quần jean, áo thun đen đã ngồi trên xe từ trước. Phía trước một người ngồi cạnh ghế lái.
 
Chiếc xe rú còi báo động rền rĩ chạy như bay như biến vượt đèn đỏ về công an phường Bến Thành như trên xe đang chở tên trùm tội phạm nguy hiểm.

Tôi bị dẫn lên lầu một, vào phòng có dãy tủ sắt bên tường và mấy chiếc bàn ghế. Đại úy Nguyễn Tuấn Phong đưa tôi tờ giấy có in sẵn hàng chữ Bản Tường Trình.
 
Đọc mươi dòng tôi viết trong Bản Tường Trình rồi đại úy Phong mải miết cắm cúi viết vào tờ giấy gấp đôi Biên Bản Ghi Lời Khai. Tôi chờ đợi biên bản kết thúc khi trang giấy thứ nhất đã gần kín chữ. Nhưng, sang trang thứ hai, viên đại úy trẻ vẫn mải miết viết.
 
 
Nhìn cây bút bi của đại úy Phong nhoay nhoáy trên trang giấy, tôi mỉm cười nghĩ thầm: Sự việc chả có gì cả. Mình là nhà văn cũng không thể có lắm chữ nghĩa để viết dài đến thế. Viết gần hết trang thứ hai đại úy Phong mới dừng bút, đưa cho tôi tờ giấy vừa viết bảo tôi đọc lại và kí. Tôi ngạc nhiên là chỉ đọc mươi dòng tường trình của tôi và chỉ hỏi tôi đôi câu: Vì sao anh biết có phiên tòa? Anh đi cùng với ai? mà biên bản ghi lời khai cũng có liên tiếp nhiều cặp câu hỏi, đáp của một cuộc lấy cung và điều tôi ngạc nhiên hơn là đại úy Phong khá đẹp trai, mặt mũi khôi ngô nhưng chữ viết xấu quá. Chữ xấu đến đâu tôi cũng đọc được nhưng chữ viết của đại úy Phong thì tôi đành chịu.
 
 
Tôi bảo người viết đọc cho tôi nghe và tôi cũng không tập trung lắng nghe. Loáng thoáng nghe những điều ghi không có hại cho mình tôi liền kí cho xong để về nhà.

Nhưng hết trung tá Nguyễn Công Cư, đến trung tá Đặng Văn Loát, rồi trung tá Lê Văn Linh đến hỏi tôi nhiều chuyện. Bất ngờ tôi gặp lại ở đây cả người tự giới thiệu là Tuấn ở công an thành phố hồi đầu tháng trước đã đến nhà tôi hỏi tôi nhiều điều về bản Kiến nghị ngày 27.7.2012 của 42 trí thức gửi lãnh đạo thành phố đề nghị tổ chức biểu tình phản đối những hành động xâm lược của Trung Quốc với Việt Nam mà tôi có tham gia kí tên.
 
 
Hôm đó trước khi ra về, ông Tuấn khuyên tôi: Bác có cuộc sống đầy đủ, con cái trưởng thành, không có gì phải lo nghĩ, bác ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đừng đi biểu tình! Hôm nay ông Tuấn cũng mặc đồ dân sự như hôm ông đến nhà tôi nên tôi không biết cấp hàm của ông.
 
Những gì diễn ra sau đó cho tôi biết ông Tuấn chính là người chủ trì việc bắt giữ tôi. Ông Tuấn tất bật ra vào chỉ thỉnh thoảng mới dừng lại nói với tôi một câu. Bác Trọng chủ yếu là chống chủ nghĩa Mác. Ông Tuấn bảo tôi như vậy.

Người đàn ông mang kính trắng đến ngồi cạnh tôi ở sân tòa án cũng lượn lờ ở đây rồi đến ngồi nói chuyện với tôi. Tôi hỏi và ông cho biết tên là Nam ở công an thành phố.
 
Thỉnh thoảng ông an ninh Nam lại tự nói ra một chi tiết về thân thế của tôi chứng tỏ ông Nam biết quá rành về cuộc đời tôi và gia đình tôi. Ông Nam chuyển câu chuyện về chiếc điện thoại di động để ném ra câu hỏi: Điện thoại chú xài mấy sim? Trời ơi, tôi đã nghỉ hưu, suốt ngày ở nhà, đâu có nhiều mối quan hệ, xài một xim đã quá đủ. Tôi thật thà khai báo.

Qua cách hỏi chuyện của những ông trung tá mặc cảnh phục mang bảng tên và những ông an ninh mặc đồ dân sự, tôi biết sự quan tâm lớn nhất của họ là việc tôi đến tòa án có ai đứng ra tổ chức không. Tôi đi với ai? Ai rủ? Đi bằng gì? Vì sao lại biết có phiên tòa? .  .  .

Những ông công an Tuấn, Nam, Nguyễn Công Cư, Đặng Văn Loát, Lê Văn Linh đều ở cùng thế hệ với Blogger Nguyễn Văn Hải, Luật sư Phan Thanh Hải, Blogger Tạ Phong Tần, thế hệ đang được đặt trên vai trách nhiệm về sự giàu nghèo, sự sống còn của đất nước.
 
Anh Nguyễn Văn Hải, anh Phan Thanh Hải, chị Tạ Phong Tần đã sống và hành xử theo lương tâm và trách nhiệm của người dân yêu nước, theo tiếng gọi của đất nước nguy biến thì bị chính quyền khép tội chống Nhà nước. Còn các ông công an Tuấn, Nam, Cư, Loát, Linh .  .  . thì hăng hái, hãnh diện được làm công cụ đàn áp, tù đày những khí phách Nguyễn Thanh Hải, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và cứ nhìn vào gương mặt của họ cũng biết họ đang quá mãn nguyện, nhởn nhơ, hả hê với cuộc sống đủ đầy phong lưu của sĩ quan công an lương cao bổng lộc nhiều mà họ đang được Nhà nước này lấy ngân sách nghèo của nước, lấy đồng tiền thuế đổ mồ hôi sôi nước mắt của dân ưu ái ban cho.
 
 Sự ưu ái đó như vị mặn trong thức ăn của con chim được người nuôi. Quen với món ăn có vị đậm đà của muối, con chim không thể rời người nuôi.

Người nói chuyện với tôi nhiều nhất lại là anh chàng trẻ tuổi mặc quần jean, áo thun đen đã ngồi trên ô tô áp giải tôi từ tòa án về công an phường Bến Thành. Cháu đã đọc bài Ăn Mày Dĩ Vãng của bác nhưng mạng bị chặn, cháu chưa đọc hết. Cháu biết bác đã đi thăm Cù Huy Hà Vũ.
 
Ai mua vé máy bay cho bác ra Hà Nội? Tôi phải nói rằng chuyến đi thăm Cù Huy Hà Vũ của tôi chỉ là sự tình cờ. Hằng năm khi ngọn gió heo may xào xạc gợi cảm trở về miền Bắc tôi đều ra Hà Nội để được cảm nhận cái hơi may giá lạnh của nỗi nhớ, của kỉ niệm.
 
Tháng ba năm nay tôi ra Hà Nội đúng dịp chị Dương Hà vợ anh Cù Huy Hà Vũ đi thăm chồng nên tôi xin đi theo. Chuyến đi ngẫu nhiên của tình cảm chứ không phải chuyến đi có tài trợ của tiền bạc, càng không phải chuyến đi có tổ chức của chính trị. Anh chàng an ninh trẻ còn nhắc đến một số bài viết khác của tôi, không hiểu để khai thác ở tôi điều gì.
 
 
Tôi hỏi, anh chàng cho biết tên là Phước. Không biết có thật Phước đọc được những bài viết đó của tôi. Đó là những bài viết chân thành, là nỗi đau của tôi với đất nước, với nhân dân. Ai đọc bằng cái hồn dân tộc chứ không phải bằng lí thuyết giai cấp, ai đọc bằng cái cảm, cái suy tư của riêng mình đều thấy trong đó một phần hiện thực đau buồn của đất nước để có sự thức tỉnh. Lớp người trẻ tuổi như Phước cần có sự thức tỉnh đó, Phước ơi!

Việc tường trình của tôi, việc ghi biên bản của công an đã xong từ mười giờ. Tôi liên tục đòi về. Ông Tuấn liên tục áp máy điện thoại vào tai nhận lệnh cấp trên rồi bảo tôi chờ một tí, chờ một tí. Mười một giờ. Mười hai giờ. Mười hai giờ rưỡi. Tôi thúc giục nhiều quá, mọi người lảng đi, bỏ mặc tôi ngồi trong phòng. Gần một giờ chiều, một người mang đến cho tôi xuất cơm hộp và nài ép tôi ăn. Tôi phải nói dứt khoát: Có chết đói tôi cũng không ăn cơm của các anh. Tôi cần về nhà chứ tôi không cần ăn cơm.

Họ lại bỏ bỏ mặc tôi trong phòng. Kiểu này họ sẽ giữ tôi cho đến hết ngày làm việc của phiên tòa đây. Không chấp nhận hành xử đó, tôi liền xuống cầu thang, ra cửa. Ông Tuấn vừa nghe điện thoại vừa chặn trước mặt tôi, tôi lách qua bước ra ngoài phố. Gần chục người, cả sắc phục công an, cả thường phục quây quanh tôi, chặn chân tôi.
 
 
Đã ra ngoài đường nên tôi nói to cho người đi đường thấy việc làm sai trái của công an: Tôi đến dự phiên tòa công khai, tôi không làm điều gì trái pháp luật. Các anh tùy tiện bắt giữ tôi là các anh đang làm trái pháp luật. Người dân được làm mọi việc pháp luật không cấm.
 
 
 Còn các anh chỉ được làm những việc pháp luật cho phép. Luật pháp nào cho phép các anh tùy tiện bắt giữ tôi suốt từ sáng đến giờ. Nhìn những công an trẻ đầy sức vóc đứng quanh tôi, tôi bảo: Một ông già ốm yếu như tôi, chỉ một người trẻ như các anh thừa sức bắt giữ, việc gì các anh phải đứng đông thế này!

Tôi cương quyết đòi ra lấy xe về nhà. Một trung tá, tôi chẳng cần quan tâm đọc bảng tên nữa, bảo tôi: Tôi là trưởng công an ở đây, tôi nói với anh . Anh đưa chìa khóa và vé xe cho anh em ở đây đi lấy xe về đây rồi sẽ giao xe cho anh về nhà. Tin lời hứa của ông trưởng công an phường, tôi giao chìa khóa và vé giữ xe cho Phước. Phước mang xe về nhưng ông Tuấn lại giữ chìa khóa xe của tôi. Đòi mãi không được, tôi phải sẵng giọng, quát: Anh Tuấn! Đưa chìa khóa xe đây!
 
Ông Tuấn một tay nắm chặt chìa khóa xe của tôi, một tay cầm điện thoại áp vào tai. Rời điện thoại khỏi tai, ông Tuấn bảo: Bác chờ công an phường của bác lên đưa bác về. Tôi nói rằng tôi không phải người tù để công an dẫn giải và vẫn liên tục đòi lại chìa khóa xe.

Ông cảnh sát khu vực quen thuộc ở phường tôi, đại úy Dương Tấn Lắm mặc đồ dân sự, cùng một người nữa đi xe máy đến. Lại một cuộc giằng co vì tôi dứt khoát không chịu để công an, dù là ông Lắm, chở tôi về nhà. Ông Tuấn khuyên tôi để công an chở tôi về nhà cho an toàn và đưa chìa khóa xe của tôi cho ông Lắm.
 
 
Tôi giành lại chìa khóa xe, nổ máy và bảo ông Lắm: Anh muốn đi kèm tôi thì ngồi sau xe tôi. Ông Lắm đành lên xe ngồi sau tôi. Tôi cho xe chạy rất nhanh. Qua kính nhìn sau, tôi thấy hai công an phường Bến Thành, Phước và một người nữa, đi hai xe máy vẫn bám sát cho đến khi tôi về đến nhà.

Đến khuya vào mạng, tôi uất nghẹn đến lặng đi khi trên mạng đưa tin phiên tòa đã tuyên bản án nặng nề không thể tưởng tượng đối với ba trái tim nồng nàn yêu nước: Blogger Nguyễn Văn Hải 12 năm tù, 5 năm quản chế. Blogger Tạ Phong Tần 10  năm tù, 3 năm quản chế. Luật sư Phan Thanh Hải 4 năm tù, 3 năm quản chế.

Nhà nước của tòa án đã buộc tội và tuyên bản án nhục nhã trong lịch sử cho những người yêu nước Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải chính là Nhà nước đã buộc tội và tuyên án cả Trần Quốc Toản khi Trần Quốc Toán dõng dạc hét lên: Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vua chư hầu cho đất Bắc.
 
 
Và các anh, chị Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải chính là Trần Bình Trọng của hôm nay. Tên tuổi các anh chị còn mãi với lịch sử Việt Nam hào hùng còn Nhà nước đã buộc tội và tuyên án các anh, chị sẽ được nhân dân và lịch sử xét xử. 


Nhà văn Phạm Đình Trọng - cựu đại tá QĐND, cựu trưởng đại diện báo QĐND tại TP.HCM, ông đã tự làm đơn từ bỏ đảng tịch khi đã gần 40 năm tuổi đảng

NGUYỄN TẤN DŨNG LẬP CÔNG DÂNG TẦU ĐỎ


LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

NGUYỄN TẤN DŨNG LẬP CÔNG DÂNG TẦU ĐỎ

BẰNG 26 NĂM TÙ CỦA 3 BLOGGER VIỆT NAM

 

Ba blogger chủ chốt trong Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, ngày 24/09/2012, đã bị toà án Việtcộng tại Saigòn ghép vào tội: “Đã đưa lên mạng internet những bài viết bôi xấu lãnh đạo, công kích Đảng và phá hoại niềm tin của nhân dân vào Nhà nước”.
 
 
Vi phạm Điều 88, theo luật hình sự của nhà nước Việtcộng. Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị 12 năm tù, 5 năm quản chế. Blogger Tạ Phong Tần bị 10 năm tù, 5 năm quản chế. Blogger  AnhbaSg Phan Thanh Hải bị 4 năm tù, 3 năm quản chế. Đây là một bản án nặng nề, phi pháp, cực kỳ vô nhân đạo với những người cầm bút đấu tranh cho tự do, dân chủ, công bằng và công lý cho toàn dân Việtnam. Nó chính là bản án kết tội chế độ Việtcông phi nhân, phi pháp, vô văn hóa, vi phạm nghiệm trọng quyền làm người của dân Việtnam.
 
 
 
Đồng thời cũng nói lên khá chính xác, đây là hành vi của Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Việtcộng đã quay lưng lại với Hoakỳ để ôm chân Trungcộng. Ngay lập tức, cùng ngày Toà Đại Sứ Mỹ tại Hànội đã ra tuyên bố yêu cầu Hànội trả tự do tức khắc cho ba thành viên  Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do. Nhấn mạnh là Tổng Thống Obama theo dõi sát hồ sơ “Điếu Cày”. Tòa Đại Sứ nhắc: “Cách chính phủ xử lý Điếu Cày dường như không nhất quán với các nghiã vụ của Việtnam theo Công Ứớc Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị cũng như các điều khoản của Tuyên Ngôn Nhân Quyền Toàn Cầu, liên quan đến Tự Do Ngôn Luận và xét xử theo đúng trình tự pháp lý”.
 
 
Thông cáo dẫn lời của tổng thống Obama nói về Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới 03/05, đã kêu gọi: “Chính phủ Việtnam phải thực hiện các bước cần thiết để tạo ra một xã hội mà ở đó các nhà báo độc lập có thể họat động tự do, không sợ hãi”.
 
 
Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hoakỳ, bà Victoria Nuland, ngoài việc kêu gọi Hànội thả ngay các Blogger, còn yêu cầu: “Việtnam phóng thích tất cả các tù nhân lương tâm, cũng như tôn trọng các cam kết quốc tế”. Đồng thời dẫn lời ngoại trưởng Hillary Clinton cho rằng: “Bảo vệ Nhân Quyền là bước đi cần thiết trong việc phát triển mối quan hệ song phương gần gũi và trưởng thành hơn”.

Tiếp sau Hoakỳ, Liên Hiệp Châu Âu- EU cũng ra thông cáo, kêu gọi: “Chính quyền Hànội thả ngay lập tức các blogger mới bị kết án”. Trong thông cáo ra ngày 24/09/12, EU nhắc tới: “Quyền cơ bản của người dân được tự do bày tỏ ý kiến một cách ôn hoà theo Tuyên Ngôn Quốc Tế nhân Quyền, và Điều 19 của Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và Chính trị mà Việtnam đã ký kết”.
 
 
 Bà Maja Kocijancic  phát ngôn viên của bà Catherine Ashton, người phụ trách chính sách đối ngoại của EU  bày tỏ quan ngại sâu sắc về việc kết án những người viết blog là Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải. Ngày 25/09/12, Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã lên tiếng chỉ trích các bản án tù mà họ coi là nghiệt ngã đối với các blogger ở Việtnam.
 
Cao Ủy Trưởng Cao Ủy Nhân Quyền, Navi Pillay nói: “Án tù nghiệt ngã đối với các blogger là bằng chứng về sự hạn chế nghiêm trọng tự do biểu đạt ở Việtnam”. Cao Ủy Trưởng nhắc: “Viêtnam đã tái cam kết về quyền tự do biểu đạt trong Quy Trình Đánh Giá Định Kỳ Tổng Thể của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc hồi năm 2009”.

Human Righs Watch kêu gọi Việtnam huỷ bỏ bản án. Phó giám đốc đặc trách châu Á, Phil Robetson tuyên bố: “Bản án nặng nề đối với ba blogger là cực kỳ vô nhân đạọ”. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới- RSF. Bà Lucie Morilon, trưởng bộ phận truyền thông thuộc RSF nhấn mạnh: “Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới hết sức phẫn nộ trước bản án quá nặng và phi lý dành cho 3 blogger tại Việtnam… Thân mẫu blogger Tần đã phải tự thiêu vì tuyệt vọng trước những bất công tại Việtnam”. Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế - CPJ cho biết: “Việtnam hiện giam cầm ít nhất là 14 nhà báo”,  và Hội Ân Xá Quốc Tế cùng lên án việc Hànội kết án nhiều năm tù với blogger Điều Cày, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải.
 
 
 
Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam ra thông cáo nói rằng: “Bản Án của 3 blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần và AnhbaSG là bằng chứng cho thấy Hànội không từ một thủ đoạn nào, để bóp nghẹt các tiếng nói cổ súy cho tự do dân chủ trong nước”.  Tuyên bố với VOA Việt ngữ, chủ tịch ủy ban này, ông Võ Văn Ái nói: “ Sự thật, 3 blogger này chỉ nói lên quan điểm của họ về nhân quyền và kêu gọi cải cách dân chủ. Chúng tôi tiếp tục lên tiếng tại Liên Hiệp Quốc. Chúng tôi hoạt động chung với 2 tổ chức quốc tế gồm Đài Quan Sát Những Người Đấu Tranh Bảo Vệ Nhân Quyền và Liên Đoàn Quốc tế Nhân Quyền. Chúng tôi sẽ đưa vụ này ra Liên Hiẹp Quốc trong những ngày tới và chắc chắn chúnng tôi sẽ mở rộng việc kêu gọi trả tự do cho 3 blogger này tới các chính quyền Âu, Mỹ”.
 
 
 Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị bắt từ năm 2008. Bị tuyên án tù 2 năm rưỡi về tội trốn thuế. Nhưng đích ra là vì  viết bài và tham gia chống Trungcộng cướp Hoàngsa và Trườngsa của Việtnam. Thế nên từ ngày mãn án tù vào tháng 10/2010 liền bị giữ lại. Tạ Phong Tần bị bắt ngày 05/09/2011 với hàng trăm bài viết về bất công xã hội, tham nhũng, và tình trạng lạm dụng quyền lực của bộ máy công quyền. 
 
 
Phan Thanh Hải bị bắt từ tháng 10-2010 với các bài viết  về tranh chấp chủ quyền giữa Việtnam và Trungcộng, về dự án bauxite Tây Nguyên. Cả ba đều đã được giải thưởng Hellman/ Hammett. Đặc biệt phiên xử của 3 blogger này đã bị đình hoãn tới 3 lần, không rõ lý do, lần cuối cùng vào tháng 7 năm nay, sau vụ tự thiêu của bà Đặng Thị Kim Liêng mẹ ruột của cô Tạ Phong Tần. Có lẽ Dũng định chiều theo ý tổng thống Obama, nhưng sau khi chấp nhận  kiểm điểm, Tự Phê và Phê Bình, tức là phải đầu hàng đảng, nên Dũng đã quay lại ôm chân Tầucộng để đối phó với các đối thủ là Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang, với việc tự chặt vây cánh của mình và của cả đối thủ, qua việc gọi là “Diệt Tham Nhũng”. Rồi dùng 26 năm tù các Blogger lập công dâng Tầu Đỏ.



Sự thật đã phơi bày. Ngày 20/09/2012, lần đầu tiên trong nhiệm kỳ thứ 2, Nguyễn Tấn Dũng đã sang Tầu gặp Tập Cận Bình, người sẽ kế nhiệm Hồ Cẩm Đào trong các chức vụ lãnh đạo tối cao của Trungcộng sắp tới, ở hội chợ Trungcộng – Asean lần thứ 9 tại Nam Ninh. Dũng đã bày tỏ có cùng quan điểm với Tập Cận Bình là: “sẽ luôn luôn ghi nhớ và đánh giá cao sự giúp đỡ của Trungquốc”. Dũng nói: “Phát triển quan hệ với Trungquốc là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Việtnam”.
 
 
Thế là Nguyễn Tấn Dũng đã tách rời Hoakỳ, quay lại phục tùng Trungcộng. Đúng với những gì Hồ Chí Minh mong muốn, kể từ năm 1950. Đúng với những gì mà Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng đã cam kết với Giang Trạng Dân, Lý Bằng ở Hội Nghị Thành Đô ngày 03-04/09/1990, về việc quay lại thần phục Trungcộng, để nhận 16 chữ vàng và 4 tốt. Đúng với  Nguyễn Phú Trọng ngày 11/10/2011 cam kết với Hồ Cẩm Đào về 9 điểm, định hướng quan hệ Trung-Việt, đi từ “Nhất Chế Lưỡng Quốc, tới Nhất Quốc Nhất Chế”. Tức là Hán Hoá Việt Nam.
 
 
Đúng chỉ thị của Hồ Cầm Đào cho Trương Tấn Sang bên lề Hội Nghị APEC, hôm 07/09/12, rằng: “Kiên trì thông qua đàm phán, đối thoại thỏa đáng vấn đề Biển Đông bằng biện pháp hoà bình”. Sau khi Trungcộng đã thực sự chiếm trọn Biển Đông. Xem ra phương pháp “Diễn Biến Hoà Bình” của Mỹ phải thêm vào với sáng kiến của TNS. Jim Webb cho rằng: “Hoakỳ cần có vai trò lãnh đạo sáng tạo để giải quyết các tranh chấp ở vùng biển này”. Theo kiểu: “Quỷ Bất Tri, Thần Bất Giác”, mới dẹp được “Bọn Qủy Đỏ” chăng?. LÝ ĐẠI NGUYÊN – Little Saigon ngày 25/09/2012.

 

--

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link