Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, September 28, 2012

Xin phép được tường trình KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP CON CẶC

Xin phổ biến rộng rãi.....

Xin phép được tường trình KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP CON CẶC


Nguyễn Thu Trâm

Xin phép được tường trình đến lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam về những cơn ác mộng của tôi, theo kiểu “vừa đi đường, vừa kể chuyện, theo cung cách của Trần Dân Tiên để các cấp lãnh đạo đảng, nhà nước và chính phủ dễ tiếp thu:
Đầu tiên, tôi vào thăm lăng của Hồ Chủ Tịch, thật ngỡ ngàng, vì khẩu hiệu lớn cả bên ngoài lặng, cả trên đầu linh cữu của Hồ Chủ Tịch đều đã được chỉnh trang lại thật nghiêm túc rằng: KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP CON CẶC. Không tin vào mắt mình, tôi vội lật cuốn Nhật Ký Trong Tù của Người mà tôi đang mang theo bên mình ra, đối chiếu lại bài thơ Bị Hạn Chế, thì câu thơ đầu tiên cũng đã biến thành:
“Đau khổ chi bằng mất CON CẶC
Đến buồn đi ỉa cũng không cho…”
Phủ phàng tựa như một giấc chiêm bao, tôi quyết định ra phố, đến tất cả các cơ quan hành chánh công quyền của đảng và nhà nước cũng như các học viện, các trường đại học, trung học và tiểu học để kiểm chứng lại sự thể xem sao.
Vừa ra đến cửa lăng, ngoảnh lại nhìn vào cửa chính, hỡi ôi dòng chữ “Vào Cửa Tự Do” vốn từng đập vào mắt tất cả quan khách đến viếng lăng hàng ngày, bỗng chốc cũng đã biến thành dòng chữ VÀO CỬA CON CẶC.
Vẫn chưa thể nào tin vào mắt mình, tôi lao đến Tòa Nhà Quốc Hội, đối diện lăng, nơi chính phủ đang họp phiên thường kỳ tháng 9, để xem thực hư thế nào. Bước vào cửa, đúng lúc lể khai mạc phiên họp vừa bắt đầu, sau bản quốc thiều, đồng chí Thủ Tướng Ba Dũng dõng dạc hô lớn, “Một phút mặc niệm dể tưởng nhớ các chiến sỹ cách mạng, các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì lý tưởng XHCN và lý tưởng ĐỘC LẬP CON CẶC CỦA BÁC HỒ VĨ ĐẠI, phút mặc niệm bắt đầu…”.
Tôi choáng váng đầu óc, không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã mục kích, đã mắt thấy tai nghe… Nhưng quả tình là tôi không thể nào hiểu được tại sao lại như thế, sao lại như thế này mà không là như thế kia…




Rời đường Hùng Vương, tôi quyết định đến Trụ Sở Tòa Án Nhân Dân Tối Cao tại số Số 48 Lý Thường Kiệt định gặp vị chánh án Tòa Án Tối Cao Trương Hòa Bình để hỏi xem mọi sự thế nào, nhưng chúng tôi không thể nào vào bên trong tòa án được, bởi bên trong sân tòa, đến cổng tòa dễ có đến hàng chục ngàn chị em phụ nữ đang chén lấn nhau để vào bên trong tòa án, và đoàn phụ nữ cả già lẫn trẻ còn xếp hàng dài đến tận ga Hàng Cỏ.
Nghĩ rằng các chị em phụ nữ trong cả nước đang tập trung đến tòa án nhân dân tối cao để biểu tình hay khiếu kiện điều gì đó, bởi giữa cái se lạnh của trời Hà Nội vào thu, nhưng chị em ai cũng mồ hôi nhễ nhại, ai ai cũng mặt đỏ gay, và trông đằng đằng sát khí và trên tay ai cũng cầm một tờ giấy cùng khổ A4, có tờ được ép plastic cẩn thận, có tờ để trần, có tờ giấy còn mới trắng, có tờ đã úa vàng theo màu thời gian, nhưng điểm giống nhau là tờ nào cũng có chữ ký mực xanh và triện đỏ.
Hỏi ra mới biết đây là những nữ cựu tù hình sự và chính trị, họ đến Tòa Án Nhân Dân Tối Cao để đổi lại giấy ra tù, vì họ phát hiện giấy ra tù của họ có những sai sót nghiêm trọng. Mượn một tờ giấy của một chị cựu tù đang đứng bên cạnh, tôi sảng sốt khi đọc được rằng:

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Độc Lập, CON CẶC, Hạnh Phúc

QUYẾT ĐỊNH TRẢ CON CẶC CHO PHẠM NHÂN ĐÃ CHẤP HÀNH XONG ÁN PHẠT TÙ….

Thảo nào mà hàng chục ngàn nữ cựu tù phải tập trung về đây để đính chính lại, bởi họ là nữ, nên khi can án, đảng và nhà nước chắc đã tịch biên của họ cái KIA chứ đâu phải CÁI NÀY mà nay đảng và nhà nước lại quyết định trả lại CÁI NÀY cho họ… Các chị em cựu tù nghĩ rằng các cấp lãnh đạo của đảng và nhà nước vì quá bận việc nước việc dân mà nhầm lẫn tai hại đến thế chăng?
Ngao ngán với tất cả những điều mắt thấy, tai nghe, tay rờ ở thủ đô ngàn năm văn vật, tôi đến ga Hàng Cỏ đón chuyến tàu xuôi nam. Thời gian rảnh rỗi còn trên con tàu, tôi lấy chiếc Ipad ra, để kiểm chứng lại ngôn từ từ trên V-dict và càng hoảng hốt hơn khi tôi gõ vào từ “freedom” thì ngay lập tức phần Tiếng Việt được hiển thị tương đương là CON CẶC, tôi gõ tiếp liberté thì phần Tiếng Việt tương đương vẫn là CON CẶC, tôi lại gõ tiếp自由 thì phần Tiếng Việt tương đương vẫn là CON CẶC, … Thật chạnh lòng khi thấy chữ nghĩa của Thánh Hiền bổng chốc trở nên dung tục, thô tục trong kho tàng ngôn ngữ Việt Nam, chúng tôi thử tìm đọc một số sử liệu và thấy nực cười khi đọc được rằng, năm 1924, tại Moscow, sự kiện Nguyễn Ái Quốc gặp Luận cương của Lê-nin có thể coi là một dấu ấn, một mốc quan trọng trong cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Chính vì vậy, trong bài “Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lê-nin” viết năm 1960 nhân dịp kỷ niệm 90 năm ngày sinh Lê-nin, Người đã thổ lộ: “Luận cương của Lê-nin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao! Tôi vui mừng đến phát khóc lên. Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói to lên, như đang nói trước quần chúng đông đảo: “Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! CON CẶC là đây, cơm áo là đây!”.
Và nực cười hơn nữa khi tôi click vào vùng sách hiếm, và mở ra một cuốn Việt Ngữ Tân Thư do nhà xuất bản Sống Mới phát hành năm 1960, tôi không thể nhịn dược cười khi đọc đến một bài thuộc lòng trong đó, về Thành Phố Sài Gòn:

“Sài gòn có Bến Chương Dương

Có Dinh Độc Lập, có đường CON CẶC
Có Chợ Quán có Cầu Kho…..”

Và tôi không đủ can đảm để đọc tiếp một điều gì nữa sau khi vô tình click vào bài How Vietnam stifles press freedom, và đọc được rằng, vẫn tiếp tục duy trì nền chuyên chính vô sản, đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam tiếp tục tăng cường bóp nghẹt tất cả các CON CẶC của toàn dân Việt Nam, đặc biệt là CON CẶC báo chí…

Ngày 27 tháng 9 năm 2012

Nguyễn Thu Trâm

http://quynhtramvietnam.blogspot.com

Người việt nam hèn hạ


 

 

                                     Người việt nam hèn hạ
                                               Hanwonders
                                     (Theo blog Hanwonders)


       Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền , cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

       Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.
       Cách đây đã lâu, tôi đọc “Người Trung Quốc xấu xí” của ông Bá Dương
(Đài Loan), chưa bàn tới hay / dở / đúng / sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách. Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn “Người Mỹ xấu xí”, “Người Nhật Bản xấu xí”, rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” & nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?
       Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju (tài tử Hàn Quốc) danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?
Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao?   Đừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha mẹ & nhà trường. Tóm lại, đừng đổ nữa. Hãy biết hốt về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi. Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân.
        Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường & trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con  cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu.
         Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm”. Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình”. Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất.
        Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Đơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân & gia đình nó – nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này?
        Đừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ Đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động”.
         Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày.
       Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,..

       Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa? Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh & ức hiếp bên dưới.
      Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!
      Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân! Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sàigòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.
       Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới?
       Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng…
       Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Đáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.
Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện. Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó.
         Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi. 
        Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật. 
        Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.
        Tôi đọc tin bọn chủ & lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.
        Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.
        Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!… còn rất nhiều tin.
       Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế?
Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó. Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc”.
       Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Đó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết & chết. Không hơn không kém.
        Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:
       - Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.
       - Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?
- Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức
gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!
Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.
Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc.
       Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi?
       Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản. Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản.
        Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!
       Nghe nói cụ Tản Đà có câu:
      Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!
      Cho nên quân ấy mới làm quan
.
       Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đã nói đầy cả
ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần nhắc lại.
       Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?
       Ngoài sự cấu kết quyền lực – quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng
sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?
       Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ,… Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,…thì họ còn sợ gì nữa?
       Việc gì mà họ không dám làm?
Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta? Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không? Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta – những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm gì cho đúng.
        Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói:
        Đời chúng mày chỉ cần độc lập – tự do – hạnh phúc.
Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì? Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri cần phải hành động.
        Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à?      Ta thắng Mỹ để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?
       
Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Đông”,
“bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn”,.. để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Đĩ” chưa từng thấy!
        Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại.
        Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

        Còn dân việt nam thì sao?
Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa
không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng
thấy cả rồi, không cần nói nữa.
Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.
*****
 

Ăn gạo lứt rất nhiều Arsenic (thạch tín, thuốc độc) hơn ăn gạo trắng.


Ăn gạo lứt rất nhiều

Arsenic (thạch tín, thuốc độc)

hơn ăn gạo trắng.

Dưới đây là bài phân tích của anh HCD, xin gởi đến quí vị.

 

Theo bản tin từ CNN, thì người Mỹ đang lo ngại ăn gạo sẽ đưa lượng Arsenic (thạch tín, thuốc độc) vào cơ thể nhiều quá. Theo Consumer Reports  thì ít nhất nó làm cơ thể chứa thêm tới 44%.

Theo cơ quan Phòng Dịch Bịnh Mỹ (Centers for Disease Control), thì nó sinh ra bịnh ung thư gan, ung thư bàng quang, ung thư phổi.

Bấy lâu nay phe ta ca tụng gạo lứt như là “thần dược” ăn vào bách bịnh tiêu trừ, nay trong bài báo (có căn cứ từ phòng thí nghiệm) cho thấy ăn gạo lứt thì mang lượng arsenic vào cơ thể nhiều hơn ăn gạo trắng nhiều. Về phương diện arsenic thì ăn gạo trắng an toàn hơn.

Các bạn còn nhớ trước đây tôi là làng về Cadmium trong gạo không. Kim loại nầy cũng gây hại không thưa chi Arsenic. Thái Lan có vùng đồng ruộng Cadmium cao đến cái độ dân làng bỏ chạy.

 



Trên đây là tấm hình, nếu các bạn không thấy hình thì nên dọc attachment. 

(-trích-) The Consumer Reports study found that white rice had lower levels of arsenic compared to brown rice, and that rice grown in Arkansas, Louisiana, Missouri, and Texas, generally had higher levels of arsenic.(-hết trích-) (tin nầy đăng trong CNN cách nay vài ngày)

May quá California cũng sản xuất nhiều gạo lắm. Osawha tiên sinh nói nhiều chuyện không đúng, nhưng với dân Cali thì ông nói đúng câu nầy: “Nên ăn thực phẩm  sản xuất tại địa phương”.  Tôi thấy gạo Cali ngon đâu thua gạo Thái Lan hay gạo Louisiana thề nhưng vì bán rẻ nên bà con ta chê không màng tới. Bà con ở trong nước có khi quên tường đâu trên thế giới chỉ có vùng Đông nam Á xuất cảng nhiều gạo. Mỹ cũng xuất cảng gạo nằm trong các quố gia hàng đầu, trong khi dân Mỹ không ăn hay rất ít ăn gạo.

 



 



 

 Các bạn thân mến,

Consumer reports vừa tìm thấy có nhiều Arsenic trong các sản phẩm từ gạo.
Nên giảm bớt số lượng gạo chúng ta ăn hàng ngày và nhất là các sản phẩm từ gạo như Rice Krisspies, organic rice baby cereal, rice breakfast cereals, brown rice, white rice
......

http://www.consumerreports.org/cro/magazine/2012/11/arsenic-in-your-food/index.htm

 

Arsenic in your food

Our findings show a real need for federal standards for this toxin

Consumer Reports magazine: November 2012

 



 

Our analysis found varying levels of arsenic in more than 60 rices and rice products.

 


 

Organic rice baby cereal, rice breakfast cereals, brown rice, white rice—new tests by Consumer Reports have found that those and other types of rice products on grocery shelves contain arsenic, many at worrisome levels.

Arsenic not only is a potent human carcinogen but also can set up children for other health problems in later life.

Following our January investigation, "Arsenic in Your Juice," which found arsenic in apple and grape juices, we recently tested more than 200 samples of a host of rice products. They included iconic labels and store brands, organic products and conventional ones; some were aimed at the booming gluten-free market.

The results of our tests were even more troubling in some ways than our findings for juice. In virtually every product tested, we found measurable amounts of total arsenic in its two forms. We found significant levels of inorganic arsenic, which is a carcinogen, in almost every product category, along with organic arsenic, which is less toxic but still of concern. Moreover, the foods we checked are popular staples, eaten by adults and children alike. See the chart summarizing results of our tests for arsenic in rice or rice products.

Though rice isn’t the only dietary source of arsenic—some vegetables, fruits, and even water can harbor it—the Environmental Protection Agency assumes there is actually no “safe” level of exposure to inorganic arsenic.

No federal limit exists for arsenic in most foods, but the standard for drinking water is 10 parts per billion (ppb). Keep in mind: That level is twice the 5 ppb that the EPA originally proposed and that New Jersey actually established. Using the 5-ppb standard in our study, we found that a single serving of some rices could give an average adult almost one and a half times the inorganic arsenic he or she would get from a whole day’s consumption of water, about 1 liter.

We also discovered that some infant rice cereals, which are often a baby’s first solid food, had levels of inorganic arsenic at least five times more than has been found in alternatives such as oatmeal. Given our findings, we suggest limiting the consumption of rice products. Use our recommendations.

Our study was a snapshot of the market, with many products purchased in the New York metropolitan area and online, to gauge the extent of arsenic’s presence in everyday foods. It can’t be used for overall conclusions about specific brands. Still, we found important trends:

·         White rice grown in Arkansas, Louisiana, Missouri, and Texas, which account for 76 percent of domestic rice, generally had higher levels of total arsenic and inorganic arsenic in our tests than rice samples from elsewhere.

·         Within any single brand of rice we tested, the average total and inorganic arsenic levels were always higher for brown rice than for white.

·         People who ate rice had arsenic levels that were 44 percent greater than those who had not, according to our analysis of federal health data. And certain ethnic groups were more highly affected, including Mexicans, other Hispanics, and a broad category that includes Asians.

·         Reducing arsenic in food is feasible. We examined the efforts of two food companies, including Nature's One, trying to tackle the problem and learned about methods being used to try to reduce arsenic in products. 

·         Based on these findings, our experts are asking the Food and Drug Administration to set limits for arsenic in rice products and fruit juices as a starting point.

Studies show that arsenic can cause cancer in humans.

Rice producers argue that concerns about dietary exposure to arsenic in rice are overblown. “There is no documented evidence of actual adverse health effects from exposure to arsenic in U.S.-grown rice,” says Anne Banville, a vice president at the USA Rice Federation, a trade association representing the $34 billion rice industry. “And we believe the health benefits of rice must be properly weighed against the risks of arsenic exposure, which we believe are minimal.”

But scientists warn of complacency. “We already know that high concentrations of arsenic in drinking water result in the highest known toxic substance disease risks from any environmental exposure,” says Allan Smith, M.D., Ph.D., a professor of epidemiology at the University of California, Berkeley. “So we should not be arguing to wait for years until we have results of epidemiologic studies at lower arsenic intake, such as from rice consumption, to take action.” His studies of arsenic in public water in Chile and Argentina helped show that it causes lung and bladder cancer and other diseases.

Such long-term studies that track health effects of exposure to arsenic in rice have only recently begun in the U.S. Researchers at the Dartmouth Children’s Environmental Health and Disease Prevention Research Center in late 2011 published a small but informative study that indicated consuming slightly more than a half-cup of cooked rice per day resulted in a significant increase in urinary arsenic levels, comparable to the effects of drinking a liter of water containing the federal maximum of 10 ppb arsenic. The authors say their results suggest “many people in the U.S. may be exposed to potentially harmful levels of arsenic through rice consumption.”

The USA Rice Federation says it is working with the FDA and the EPA as they examine and assess arsenic levels in food and has supplied rice samples to those agencies for research. It also says some of its member companies may be doing their own testing. One rice company shared with us details of how it is taking matters into its own hands. Grant Lundberg, CEO of Lundberg Family Farms in Richvale, Calif., which sells rice and rice products, says the company is testing more than 200 samples of the many varieties of rice in its supply chain and plans to share the results with FDA scientists.

“We’re committed to providing safe food, to really listening to our consumers, and dealing with this problem very openly because doing the research needed to assess what the risks really are is the only way to go,” Lundberg says.

 

Tracing the sources of arsenic



 

Grant Lundberg, a rice producer in California, has begun extensive testing for arsenic.
Photo by: Robert Durell

The USA Rice Federation tells consumers that there is no reason to be concerned about arsenic in food. Its website states that arsenic is “a naturally occurring element in soil and water” and “all plants take up arsenic.”

But “natural” does not equal safe. Inorganic arsenic, the predominant form of arsenic in most of the 65 rice products we analyzed, is ranked by the International Agency for Research on Cancer (IARC) as one of more than 100 substances that are Group 1 carcinogens. It is known to cause bladder, lung, and skin cancer in humans, with the liver, kidney, and prostate now considered potential targets of arsenic-induced cancers.

Though arsenic can enter soil or water due to weathering of arsenic-containing minerals in the earth, humans are more to blame than Mother Nature for arsenic contamination in the U.S. today, according to the federal Agency for Toxic Substances and Disease Registry. The U.S. is the world’s leading user of arsenic, and since 1910 about 1.6 million tons have been used for agricultural and industrial purposes, about half of it only since the mid-1960s. Residues from the decades of use of lead-arsenate insecticides linger in agricultural soil today, even though their use was banned in the 1980s. Other arsenical ingredients in animal feed to prevent disease and promote growth are still permitted. Moreover, fertilizer made from poultry waste can contaminate crops with inorganic arsenic.

Rice is not the only source of arsenic in food. A 2009-10 study from the EPA estimated that rice contributes 17 percent of dietary exposure to inorganic arsenic, which would put it in third place, behind fruits and fruit juices at 18 percent, and vegetables at 24 percent. A more complete study by the European Food Safety Authority found cereal products could account for more than half of dietary exposure to inorganic arsenic, mainly because of rice.

Rice absorbs arsenic from soil or water much more effectively than most plants. That’s in part because it is one of the only major crops grown in water-flooded conditions, which allow arsenic to be more easily taken up by its roots and stored in the grains. In the U.S. as of 2010, about 15 percent of rice acreage was in California, 49 percent in Arkansas, and the remainder in Louisiana, Mississippi, Missouri, and Texas. That south-central region of the country has a long history of producing cotton, a crop that was heavily treated with arsenical pesticides for decades in part to combat the boll weevil beetle.

“Extensive surveys of south central U.S. rice, by more than one research group, have consistently shown that rice from this region is elevated in inorganic arsenic compared to other rice-producing regions,” says Andrew Meharg, professor of biogeochemistry at the University of Aberdeen in Scotland and co-author of the book “Arsenic & Rice.” “And it does not matter relative to risk whether that arsenic comes from pesticides or is naturally occurring.” High levels of arsenic in soil can actually reduce rice yields. Meharg, a leading researcher in the field, notes the Department of Agriculture has invested in research to breed types of rice that can withstand arsenic. That may help explain the relatively high levels of arsenic found in rice from the region, though other factors such as climate or geology may also play a role.

What our tests found

We tested 223 samples of various rice products that we bought mostly in April and May, many from stores in the New York metropolitan area and online retailers. The samples covered a variety of rice-containing food categories, including infant cereals, hot cereals, ready-to-eat cereals, rice cakes, and rice crackers. We bought products often used by people on gluten-free or other special diets, including rice pasta, rice flour, and rice drinks.

We tested at least three samples of the foods and beverages for total arsenic. We measured specific levels of inorganic arsenic. And we checked for two forms of organic arsenic, called DMA and MMA.


Though inorganic arsenic is considered the most toxic, concerns have been raised about potential health risks posed by those two organic forms, which the International Agency for Research on Cancer has labeled “possibly carcinogenic to humans.” We found DMA in the 32 rices we tested, which include choices from the south central states and elsewhere, including California, India, and Thailand.

Within brands, brown rice had higher arsenic than white.

In brands for which we tested both a white and a brown rice, the average total and inorganic arsenic levels were higher in the brown rice than in the white rice of the same brand in all cases. Among all tested rice, the highest levels of inorganic arsenic per serving were found in some samples of Martin Long Grain Brown rice, followed by Della Basmati Brown, Carolina Whole Grain Brown, Jazzmen Louisiana Aromatic Brown, and Whole Foods’ 365 Everyday Value Long Grain Brown. But we also found samples of brown rice from Martin and others with inorganic arsenic levels lower than that in some white rice.

Though brown rice has nutritional advantages over white rice, it is not surprising that it might have higher levels of arsenic, which concentrates in the outer layers of a grain. The process of polishing rice to produce white rice removes those surface layers, slightly reducing the total arsenic and inorganic arsenic in the grain.

In brown rice, only the hull is removed. Arsenic concentrations found in the bran that is removed during the milling process to produce white rice can be 10 to 20 times higher than levels found in bulk rice grain.

We also tested for lead and cadmium, other metals that can taint food. The levels we found were generally low overall. Based on our recommended limits for rice products, even the few samples with elevated lead and cadmium should not contribute significantly to dietary exposure.

Cereals cause concern

Worrisome arsenic levels were detected in infant cereals, typically consumed between 4 and 12 months of age.

Among the four infant cereals tested, we found varying levels of arsenic, even in the same brand. Gerber SmartNourish Organic Brown Rice cereal had one sample with the highest level of total arsenic in the category at 329 ppb, and another sample had the lowest total level in this category at 97.7 ppb. It had 0.8 to 1.3 micrograms of inorganic arsenic per serving.

Earth’s Best Organic Whole Grain Rice cereal had total arsenic levels ranging from 149 ppb to 274 ppb, but higher levels of inorganic arsenic per serving, from 1.7 to 2.7 micrograms.

So what’s a parent to do? To reduce arsenic risks, we recommend that babies eat no more than 1 serving of infant rice cereal per day on average. And their diets should include cereals made of wheat, oatmeal, or corn grits, which contain significantly lower levels of arsenic, according to federal information.

The EPA sets limits for a carcinogen based on how many extra cases of cancer would be caused by exposure to the toxin at a certain level. The limit is designed to minimize that risk. For our recommendations, we used the latest available science to choose a moderate level of protection that balances safety and feasibility, similar to the EPA’s approach for water. Our scientists made these calculations using standard estimates of weight, typical daily consumption of individual rice products over a lifetime, and the range of levels of inorganic arsenic we found. For our recommendations for children, we paid particular attention to their levels of consumption during this critical phase of their development.

According to federal data, some infants eat up to two to three servings of rice cereal a day. Eating rice cereal at that rate, with the highest level of inorganic arsenic we found in our tests, could result in a risk of cancer twice our acceptable level.

For children and pregnant women, risks are heightened. Keeve Nachman, Ph.D., a risk scientist at the Center for a Livable Future in the Johns Hopkins Bloomberg School of Public Health, says, “The more we learn about arsenic’s additional effects on the developing brain, the more concerned I am by these levels of arsenic being found in infant and toddler rice cereal.”

Ready-to-eat cereals, which are popular with adults as well as children, also gave us cause for concern. For instance, Barbara’s Brown Rice Crisps had inorganic arsenic levels that ranged from 5.9 to 6.7 micrograms per serving. Kellogg’s Rice Krispies, at 2.3 to 2.7 micrograms, had the lowest levels for the category in our tests.

Rice drinks in our tests showed inorganic arsenic levels of up to 4.5 micrograms per serving. Based on those results, our scientists advise that children under the age of 5 should not have rice drinks as part of a daily diet. In the United Kingdom, children younger than 4½ years are advised against having rice milk because of arsenic concerns.

“This is a time when cells are differentiating into organs and many other important developmental things are going on, so getting exposed to a toxicant like arsenic in utero or during early childhood can cause damage that may not appear until decades later,” says Michael Waalkes, laboratory chief at the Division of the National Toxicology Program. He is one of the authors of a June 2012 report funded in part by the National Institutes of Health that concluded early life exposure to arsenic produces a wide range of cancers and other diseases.

Diet changes arsenic risk

If rice truly is an important source of arsenic exposure, then people who eat rice should have greater arsenic levels in their body, on average, than people who do not. To find out, we analyzed data collected annually by the National Center for Health Statistics for the National Health and Nutrition Examination Survey (NHANES). The survey contains information on the health and nutrition of a nationally representative sample of the U.S. population, based on interviews and physical exams, which may include blood and urine tests.

Our data analysis was led by Richard Stahlhut, M.D., M.P.H., an environmental health researcher at the University of Rochester, who is experienced in NHANES analysis, and Ana Navas-Acien, M.D., Ph.D., a physician-epidemiologist with expertise in arsenic research at Johns Hopkins University’s Bloomberg School of Public Health. Working with Consumer Reports statisticians, they reviewed NHANES data from 2003 through 2010 from participants age 6 or older whose urine was tested for arsenic and who had reported what they’d had to eat or drink from midnight to midnight the day before their examination. A urine test is the best measure of recent arsenic exposure because most of it is excreted in urine within a few days after ingestion.

Our study shows people who eat rice have higher arsenic levels.

Because seafood contains a form of organic arsenic called arsenobetaine, generally considered nontoxic to humans, we then excluded from our analysis anyone who reported eating seafood during the 24-hour period and those with detectable levels of arsenobetaine in their urine. The remaining participants therefore were more likely to have had exposure to inorganic arsenic, which poses the greatest potential health risks.

Our resulting analysis of 3,633 study participants found that on average, people who reported eating one rice food item had total urinary arsenic levels 44 percent greater than those who had not, and people who reported consuming two or more rice products had levels 70 percent higher than those who had no rice.

“Despite our taking into account other common sources of arsenic, and no matter which way we sliced the data, we see a very strong association between rice consumption and arsenic exposure,” says Stahlhut, who along with Navas-Acien led a similar analysis of NHANES data for our January 2012 article on arsenic in juice. That analysis found that study participants who reported drinking apple or grape juice had total urinary arsenic levels that were on average nearly 20 percent higher than those who didn’t. Consumers Union, the advocacy arm of Consumer Reports, urged the FDA to set a 3 ppb limit for total arsenic in apple and grape juice.

“These findings show that rice is an important source of arsenic exposure for the U.S. population,” says Navas-Acien. The associations were even stronger for rice compared with juice and are consistent with the relatively high levels of arsenic, including inorganic arsenic, measured in rice samples, she says. She says the results underscore the need for monitoring arsenic in food and establishing safety standards. A new study of NHANES data from Dartmouth researchers also shows that rice consumption can contribute to increased urinary arsenic levels in children.



What should be done

Consumers Union believes a standard for arsenic should be set for rice, and industry should accelerate efforts to reduce arsenic levels in rice. They should also develop types of rice that take up less arsenic, and use rice with the lowest possible arsenic in products for young children, such as infant rice cereal.

Our scientists are also asking regulators to prohibit agricultural practices that may lead to increases in arsenic in rice:

·         The EPA should phase out use of pesticides containing arsenic.

·         The USDA and the EPA should end the use of arsenic-laden manure as fertilizer.

·         The FDA should ban the feeding of arsenic-containing drugs and animal byproducts to animals.

To find out more about what Consumers Union is doing on the subject and to get involved, go toConsumersUnion.org/arsenic. On the international stage, a group advising the World Health Organization is meeting in 2014 to consider proposed arsenic standards for rice. Limits of 200 ppb (inorganic) for white rice and 300 ppb (total or inorganic) for brown rice are under discussion.

After the concerns raised by our juice story, the FDA says it is confident in the overall safety of apple juice. “FDA has made significant progress in developing a proposed action level for arsenic in apple juice and is nearing completion of this work,” the agency says in a statement.

The FDA also says it is studying arsenic in rice and rice products to determine the level and types of arsenic typically found and to identify ways to reduce it.

“The need for a standard for arsenic in food is long overdue,” says Trudy Bialic, director of public affairs for PCC Natural Markets, a Seattle-area chain that is America’s largest food co-op. “Certainly there are excellent and committed people in FDA’s ranks, but it’s shameful the agency has not addressed this problem more systematically, leaving us to figure it out on our own to protect ourselves.”

Arsenic in food

The chart here lists the rice and rice products in our tests and the levels of arsenic we found. Also, download this PDF with complete details of our test results.



How to cut your arsenic risk

Test your water. If your home is not on a public water system, have your water tested for arsenic and lead. To find a certified lab, contact your local health department or call the federal Safe Drinking Water Hotline at 800-426-4791.

Change the way you cook rice. You may be able to cut your exposure to inorganic arsenic in rice by rinsing raw rice thoroughly before cooking, using a ratio of 6 cups water to 1 cup rice for cooking and draining the excess water afterward. That is a traditional method of cooking rice in Asia. The modern technique of cooking rice in water that is entirely absorbed by the grains has been promoted because it allows rice to retain more of its vitamins and other nutrients. But even though you may sacrifice some of rice's nutritional value, research has shown that rinsing and using more water removes about 30 percent of the rice's inorganic arsenic content.

Eat a varied diet. Some vegetables can accumulate arsenic when grown in contaminated soil. To help, clean vegetables thoroughly, especially potato skins. Some fruit juices such as apple and grape juice are high in arsenic, as our previous tests showed. To prevent obesity and tooth decay, pediatricians advise that infants younger than 6 months shouldn't drink juice; children up to age 6 should have no more than 4 to 6 ounces a day and older children no more than 8 to 12 ounces. Like grape juice, wine also can be a source of exposure, according to data collected in the FDA's Total Diet Study, which provides more complete information about arsenic content in a variety of foods. Go to
fda.gov and search for "total diet study analytical results."

Experiment with other grains. Vary your grains, especially if you eat more than two or three servings of rice per week. Though not arsenic-free, wheat and oats tend to have lower levels than rice. And quinoa, millet, and amaranth are among other options for those on a gluten-free diet, though they have not been studied as much.

 



Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link