Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, October 19, 2012

Việt Nam: Chính sách kinh tế sai lầm gây khó khăn cho các doanh nghiệp


 

 

Việt Nam: Chính sách kinh tế sai lầm gây khó khăn cho các doanh nghiệp

 

                                                                   

                                                                                           Một nhà máy sản xuất linh kiện điện tử ở ngoại ô Hà Nội

 

                                                                                                     AUDIO

Lãi suất cao, chí phí sản xuất đắt đỏ, hàng tồn kho nhiều, những khó khăn chồng chất lên nhau khiến hàng loạt công ty phá sản và nhiều công ty khác phải hoạt động cầm chừng. Chính phủ đã dành ra 29 ngàn tỷ đồng để cứu các doanh nghiệp và đã đề ra dự án tái cơ cấu nền kinh tế để thúc đẩy sản xuất. Thế nhưng đề án này đã gặp nhiều chỉ trích và theo tiến sĩ Nguyễn Quang A, chính sách sai lầm về cơ bản đã dẫn đến tình trạng khó khăn hiện nay của các doanh nghiệp.

Trong báo cáo trình chính phủ vào tháng 3 vừa qua, Uỷ ban Giám sát tàì chính quốc gia đã tỏ vẻ rất quan ngại đối với khó khăn của các doanh nghiệp, mà theo uỷ ban này, nguyên nhân chủ yếu là khó tiếp cận nguồn vốn do lãi suất cao. Lãi suất bình quân của Việt Nam cao hơn các nước trong khu vực khoảng 2-4 lần. Cùng với lãi suất cao, sự thận trọng của các ngân hàng thương mại cũng khiến các doanh nghiệp khó vay tiền. Khó khăn về sản xuất và bán hàng càng khiến cho tình hình tài chính của các doanh nghiệp thêm tồi tệ.

Cộng thêm vào đó là tình hình suy thoái chung của toàn thế giới, đặc biệt là tại châu Âu, một trong những thị trường xuất khẩu quan trọng của Việt Nam. Thống kê nửa đầu tháng 05/2012 cho thấy là kim ngạch xuất khẩu ngành dệt may, một trong những ngành xuất khẩu chủ yếu của Việt Nam, đã tiếp tục giảm 24 triệu đôla so với nửa cuối tháng 04/2012. Thống kê của Tổng cục Hải quan, nửa đầu tháng 5 cho thấy kim ngạch xuất khẩu thủy sản giảm 45 triệu đôla. Trước đó, số liệu xuất khẩu thủy sản tháng 4 cũng đã giảm 4,7% so với tháng trước.

Theo các số liệu của Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam, trong vòng 4 tháng đầu năm 2012, gần 18 ngàn doanh nghiệp đã phải ngưng hoạt động, trong đó có hơn 400 doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, tăng gấp 10 lần so với cùng kỳ năm ngoái. Thật ra, đó chỉ mới là số liệu chính thức, còn trên thực tế, số doanh nghiệp bị khai tử chắc là cao hơn rất nhiểu.

Những doanh nghiệp còn sống thì cũng đang trong tình trạng rất khó khăn. Theo thống kê của hãng tin Bloomberg News, đưa ra trong bản tin đề ngày 21/5, trong số 700 công ty niêm yết ở hai thị trường chứng khoán Sài Gòn và Hà Nội, có đến 11% đã bị thua lỗ vào năm ngoái và 62% có lợi nhuận sụt giảm. Ngoài ra, trong số 473 công ty đã báo cáo kết quả kinh doanh trong quý đầu năm nay, có đến 14% công ty bị thua lỗ.

Hãng tin Bloomberg News nêu lên trường hợp của Công ty Đầu tư bất động sản - may thêu Việt Hưng, Hà Nội. Theo lời bà Lương Thị Kim Oanh, Tổng giám đốc công ty, họ đã phải sa thải hơn phân nửa công nhân và đã phải bán giảm giá 50% một số mặt hàng để nhanh chóng có tiền trả lương cho 70 công nhân còn lại. Bà Oanh cho biết là năm ngoái, xuất khẩu hàng của Việt Hưng sang châu Âu và Trung Đông đã giảm phân nửa và tình hình cho tới nay vẫn chưa cải thiện.

Trong khi đó, công ty của bà nay không thể vay tiền từ ngân hàng đề mua nguyên liệu và vì cần tiền để trả lương công nhân, cho nên bà Oanh đã phải vay tiền từ thị trường tự do, với lãi suất cao hơn gấp ba lần lãi suất ngân hàng, tức là hơn 70% một năm. Gia đình bà và bản thân bà đã phải thế chấp toàn bộ các tài sản, nhưng vẫn không đủ tiền để công ty tiếp tục hoạt động và nay Việt Hưng đang tuyệt vọng chờ sự giúp đỡ của chính phủ.

Để đối phó với tình hình này, vừa qua, chính phủ Hà Nội đã giảm 30% thuế thu nhập cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa, hoãn 6 tháng việc trả thuế bán hàng. Thế nhưng, theo nhận định của tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh Giám đốc nghiên cứu của Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright, được hãng tin Bloomberg News trích dẫn, giảm thuế và hoãn thuế cho các doanh nghiệp thì cũng giống như “đắp khăn uớt lên trán một người đang bị sốt rất cao, chứ thuốc trị căn bệnh này vẫn chưa có”.

Trong buổi khai mac kỳ họp Quốc hội ngày 21/5 vừa qua, phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhìn nhận rằng với việc nhiều doanh nghiệp, nhất là doanh nghiệp nhỏ và vừa, gặp khó khăn, kinh tế Việt Nam đang có dấu hiệu suy thoái. Chưa biết có sẽ rơi vào suy thoái hay không, nhưng điều chắc chắn là kinh tế Việt Nam đang tăng trưởng chậm lại rất nhiều, thể hiện qua tỷ lệ lạm phát sụt giảm mạnh.

Theo số liệu do Tổng cục Thống kê Việt Nam công bố ngày 24/5 vừa qua, chỉ số giá tiêu dùng trong tháng 5 vừa qua tăng 8,34% so với cùng kỳ năm ngoái. Lạm phát ở Việt Nam đã từng lên đến đỉnh cao 23% vào tháng 8 năm ngoái, nhưng việc lạm phát nay xuống dưới 10% không có gì là đáng mừng, bởi vì đó là hậu quả của việc lãi suất tăng cao và việc nhu cầu sụt giảm đối với hàng hoá và dịch vụ Việt Nam.

Theo các số liệu của Tổng cục thống kê, tăng trưởng kinh tế trong quý một chỉ đạt 4%, thấp nhất trong vòng nhiều năm qua. Theo dự báo của nhiều chuyên gia, tăng trưởng kinh tế của Việt Nam trong năm nay rất có thể sẽ là thấp nhất kể từ năm 2000. Một điều chắc chắc là Việt Nam sẽ không thể đạt được mục tiêu đã đề ra là tăng trưởng từ 6 đến 6,5% năm 2012.

Trước tình hình khó khăn của các doanh nghiệp và viễn cảnh suy thoái kinh tế, chính phủ Hà Nội đã đề ra một đề án gọi là “tái cơ cấu kinh tế”. Thế nhưng trong cuộc họp do Hội doanh nhân trẻ Việt Nam tổ chức ngày 17/5 vừa qua lấy ý kiến các chuyên gia, hiệp hội, doanh nghiệp, lãnh đạo nhiều xí nghiệp cở nhỏ và cở vừa đã cho rằng đề án nói trên “chỉ ra đúng thực trạng khó khăn, nhưng chưa giải quyết được điều gì cụ thể”.

Trong các buổi thảo luận vào tuần trước trong khuôn khổ kỳ họp Quốc hội, nhiều đại biểu Quốc hội cũng đã cho rằng đề án tái cơ cấu kinh tế này quá sơ sài, chưa nêu được giải pháp, cơ chế và nguồn lực để triển khai; nói chung là cần phải được làm lại.

Trong buổi công bố báo cáo thường niên về kinh tế Việt Nam năm 2012 của Trung tâm nghiên cứu kinh tế chính sách (VEPR), Đại học Kinh tế Hà Nội, ngày 24/05, tiến sĩ Nguyễn Đức Thanh, giám đốc của trung tâm này, đã nhận định rằng, “bất ổn vĩ mô dai dẳng bắt nguồn từ cấu trúc nội tại nền kinh tế. Mô hình tăng trưởng phụ thuộc quá nhiều vào khu vực doanh nghiệp Nhà nước kém hiệu quả đã làm suy giảm năng suất và hiệu quả chung của nền kinh tế. ». Theo ông, Việt Nam cần “xem xét nghiêm túc mô hình kinh tế vừa qua và định hướng hiện nay”.

Về phần tiến sĩ Nguyễn Quang A ở Hà Nội thì cho rằng những khó khăn hiện nay của các doanh nghiệp và khó khăn của nền kinh tế nói chung là xuất phát từ chính sách sai lầm, quá ưu đãi cho những doanh nghiệp Nhà nước, mà phần lớn làm ăn thua lỗ, mà lại không quan tâm hỗ trợ cho khu vực tư nhân, nhất là cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa, trong khi đây là khu vực hoạt động hiệu quả hơn rất nhiều. Sau đây là phần phỏng vấn tiến sĩ Nguyễn Quang A.

RFI: Thưa tiến sĩ Nguyễn Quang A, theo ông, những nguyên nhân nào khiến các doanh nghiệp Việt Nam gặp khó khăn như hiện nay?

TS Nguyễn Quang A: Có vài nguyên nhân cơ bản. Tình hình kinh tế toàn cầu nói chung có ảnh hưởng đến Việt Nam, nhưng có lẽ nguyên nhân quan trọng nhất là chính sách kinh tế của khoảng năm, sáu năm trở lại đây đã rất không tốt và đã làm trầm trọng thêm những bất ổn kinh tế ở Việt Nam.

Lạm phát gia tăng rất nhiều, làm cho lãi suất tăng lên. Trong bối cảnh trầm trọng ấy, rất nhiều doanh nghiệp lâm vào cảnh khó khăn. Số doanh nghiệp hoạt động cầm chừng hoặc bị đóng cửa đã tăng lên một cách đột biến trong thời gian vừa qua. Hiện tượng là như thế, nhưng tôi nghĩ nguyên nhân chính là do chính sách của chính phủ đã không được tốt.

RFI: Cụ thể thì chính sách đó đã không tốt ở những điểm gì?

TS Nguyễn Quang A: Ví dụ như đã để lạm phát tăng rất cao. Ai cũng biết lạm phát là do chính sách của chính phủ gây ra, chứ không phải tự nhiên nó đến. Ở Việt Nam người ta thường nói rằng lạm phát này là do ảnh hưởng của kinh tế thế giới. Nếu như thế thì lạm phát ở Singapore, ở Thái Lan, Trung Quốc, Philippines hay Malaysia cũng phải cao chứ!

Thật sự không phải như vậy. Lạm phát trong vài năm vừa qua ở Việt Nam là cao vào loại nhất thế giới và hiển nhiên là cao nhất khu vực, thường là cao hơn gấp ba lần mức lạm phát bình thường của các nước trong khu vực. Đó là do nội tại của nền kinh tế mà chủ yếu ở đây là do chạy theo tăng trưởng, cho nên đã nới rộng chính sách tiền tệ, bơm nhiều tiền vào nền kinh tế, sử dụng quá nhiều vốn.

Để đạt được tăng trưởng ở một con số nhất định, thì phải bơm vốn ngày càng nhiều. Chính hoạt động không hiệu quả của nền kinh tế đó, cộng với chính sách bơm nhiều tiền vào đó, đã làm cho lạm phát tăng cao và tạo ra những bất ổn kinh tế vĩ mô từ bốn, năm năm nay. Sự bất ổn ấy, nhất là lạm phát, đã kéo theo lãi suất tăng cao, đẩy các doanh nghiệp vào tình thế rất khó khăn, thiếu vốn và hoạt động không hiệu quả.

RFI: Còn về nguy cơ sụp đổ của hệ thống ngân hàng Việt Nam ?

TS Nguyễn Quang A: Người ta kêu rất nhiều về hệ thống ngân hàng Việt Nam, điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng nghĩ rằng cái dễ sửa nhất trong nền kinh tế Việt Nam bây giờ là hệ thống ngân hàng. Đúng là nó có vấn đề, nhưng vấn đề ấy có thể giải quyết được và người ta cũng biết cách giải quyết. Có lẽ đó là vấn đề có thể được giải quyết một cách dễ dàng nhất. Còn những vấn đề khác mà người ta đặt ra trong việc tái cơ cấu kinh tế, tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước và tái cơ cấu đầu tư công là hai cái khó nhai hơn cải tổ hệ thống ngân hàng rất nhiều.

RFI: Như vậy lực cản hiện nay chủ yếu là các doanh nghiệp Nhà nước?

TS Nguyễn Quang A: Đúng là khu vực doanh nghiệp Nhà nước không hiệu quả, sử dụng quá nhiều nguồn lực và thành tích của nó không tương xứng với những nguồn lực mà nó sử dụng. Vì nó sử dụng quá nhiều nguồn lực, cho nên nó chèn ép khu vực hoạt động có hiệu quả nhất ở Việt Nam, đó là khu vực tư nhân.

Chính sự méo mó trong phân bổ nguồn lực ấy làm cho nền kinh tế Việt Nam hoạt động dưới tiềm năng của mình rất nhiều. Nhưng cốt lõi không phải là do khu vực quốc doanh, mà là do bản thân hệ thống chính trị này, do đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam, cứ muốn là phải o bế, nâng đỡ hệ thống doanh nghiệp Nhà nước, bởi vì đấy là công cụ của các nhà chính trị.

Về mặt lợi ích chính trị, quyền lực chính trị, hành xử như thế khá là dễ hiểu, khá là hợp lý. Chỉ có điều nó không phục vụ cho sự phát triển của đất nước và xã hội nói chung.

RFI: Ông có nhận định như thế nào về đề án tái cơ cấu kinh tế do chính phủ đề ra?

TS Nguyễn Quang A: Chắc chắn nó sẽ có một kết quả nào đó. Trong tình trạng khó khăn như thế, ai cũng nhìn ra vấn đề rồi và chắc chắn là nó có một sự cải thiện nào đó. Nhưng chừng nào họ không nhìn vào vấn đề cơ bản, những sự cải thiện đó sẽ không đáng kể.

RFI: Trước mắt, để cứu vãn các doanh nghiệp nhỏ và vừa, tức là những doanh nghiệp dễ bị tổn thương nhất, chính phủ nên có giải pháp nào?

TS Nguyễn Quang A: Giải pháp 29 ngàn tỷ giảm thuế và hoãn thuế cũng chỉ là giải pháp tạm thời và chắc là sẽ có một kết quả nhất định.

RFI: Trong kỳ họp này của Quốc hội, liệu các đại biểu có thể làm được gì để cải thiện hiệu quả của đề án tái cơ cấu kinh tế mà chính phủ đề nghị?

TS Nguyễn Quang A: Các đại biểu Quốc hội khó có thể làm được gì nhiều. Thứ nhất đại biểu QH ở Việt Nam không phải như đại biểu QH ở những nước khác.Ở những nước khác, họ là những người đại diện cho nhân dân. Họ có nguồn lực, chẳng hạn như có văn phòng, có các cố vấn, đề họ có thể hình thành chính kiến của mình.

Đại biểu QH Việt Nam không phải là những người chuyên nghiệp lắm về những lĩnh vực này và lại không có nguồn lực nữa. Có đem vấn đề thảo luận đi chăng nữa, thì tôi e rằng, bản thân cơ chế hoạt động của QH, bản thân sức mạnh tiếng nói của đại biểu QH, những thông tin hay bộ máy giúp họ hình thành chính kiến, để có thể quyết định ủng hộ đề án này hay ủng hộ đề án kia, tất cả những điều kiện đó đều không có. Có thảo luận nhiều đi nữa thì cũng khó mà đi đến kết quả khả quan.

RFI : Xin cám ơn tiến sĩ Nguyễn Quang A.
THANH PHƯƠNG - RFI

Chống tham nhũng - đi tù- ai dám?


 

 

DẬY TRỌNG LÚ & SANG NGU :

CHỐNG THAM NHŨNG LÀ HỐT ĐỐNG PHÂN

CƠ CHẾ CSVN ĐI

 

NGUYỄN PHÚC LIÊN

Geneva, 19.10.2012

 

Cơ chế CSVN là đống Phân. Phân càng thối bao nhiêu khi ngoại quốc đầu tư vào, thì đám giòi càng sinh ra và béo mập nhung nhúc tranh nhau ăn. Đống Phân (Cơ chế CSVN) sinh ra giòi tham nhũng. Còn đống Phân thì còn giòi, diệt làm sao được. Đống Phân sinh ra giòi, nên phải hốt đống Phân đi thì mới hết giòi. Cái Cơ chế mà Hồ Chính Minh đem từ ngoài vào áp đặt lên Dân Tộc VN trở thành đống Phân vì đã cho độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế một lúc.

Trọng lú và Sang ngu tổ chức đàn giòi 175 con về họp Hội Nghị 6 để trừng phạt «một con giòi bự« thì bố con giòi nào dám bỏ phiếu trừng phạt bởi vì chúng cũng là giòi đáng bị trừng phạt và nếu thuận kỷ luật trừng phạt thì chúng cũng bị phạt. Nên giòi tha giòi là vậy.

Chỉ có 90 triệu dân mới trừng phạt được đám giòi này thôi. Dân không bắt từng con giòi, mà hốt luôn đống Phân CƠ CHẾ CSVN đi thì giòi hết chỗ chui rúc ăn phân !

Nguyễn Phúc Liên

 

 

Tố tham nhũng, bắt người tố trước?

Chống tham nhũng - đi tù- ai dám?

 

Chủ tịch nước Trương T ấn Sang khẳng định quyết tâm của Đảng trong việc chống tham nhũng

Khánh An, phóng viên RFA

2012-10-18

 

Trong buổi tiếp xúc với cử tri TPHCM hôm 17/10, Chủ tịch nước Trương T ấn Sang thừa nhận tham nhũng đang là một vấn nạn nghiêm trọng và kêu gọi toàn dân cùng tham gia chống tham nhũng.

Người dân phản hồi thế nào? Khánh An có bài tìm hiểu.

 

Tố tham nhũng, bắt người tố trước?

 

Ngay sau khi kết thúc Hội nghị trung ương 6, các lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam lập tức tiến hành việc tiếp xúc cử tri ở hai thành phố lớn là Hà Nội và TPHCM trong cùng ngày 17/10.

Tại buổi gặp gỡ, cả hai vị Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội và Chủ tịch nước Trương T ấn Sang tại TPHCM đều lên tiếng khẳng định quyết tâm của Đảng và Nhà nước trong việc chống tham nhũng. Chủ tịch nước Trương T ấn Sang thừa nhận vấn nạn tham nhũng hiện nay không còn dừng lại ở mức độ "một bộ phận nhỏ" như những khẳng định trước kia nữa, mà đã tràn lan đến mức "tập đoàn" như lời một cử tri. Chủ tịch nước kêu gọi toàn dân hãy cùng tham gia chống tham nhũng vì đây là một trách nhiệm của công dân.

Từ những phát biểu và kêu gọi của các lãnh đạo, một lần nữa, tệ nạn tham nhũng đầy nhức nhối tại Việt Nam lại được dư luận nhắc đến nhưng không mấy lạc quan và tin tưởng.

"Nếu không chống được tham nhũng thì tôi xin từ chức"

Bà Lê Hi ền Đức, 81 tuổi, người được biết đến với biệt danh "Công dân chống tham nhũng", cho rằng không thể tin được những khẳng định, tuyên bố, quyết tâm của các lãnh đạo được nếu như bà chưa tận mắt nhìn thấy những thay đổi trong thực tế. Bà nói: Tôi chẳng hiểu các ông ấy chống kiểu gì mà càng ngày càng tham nhũng

Hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải bị bắt giam sau khi có bài viết về vụ tham nhũng của PMU 18.

Dân oan ngày càng nhiều. Bây giờ trong nhà bác, đơn dân kêu cứu càng ngày càng nhiều. Nếu mà chất thẳng lên từng phong bì cỡ khổ A4 thì có lẽ phải cao bằng hai đầu người bác. Càng ngày tham nhũng càng nhiều. Cho nên bác không còn tin gì nữa cả. Không phải chỉ một mình ông này mà cách đây 6 năm, 2006, ông thủ tướng Tấn Dũng cũng kêu gọi toàn dân chống tham nhũng và hứa rằng "nếu không chống được tham nhũng thì tôi xin từ chức". Bác ghi nhớ câu ấy. Sự thật để cho công luận thấy rằng càng ngày càng nhiều tham nhũng. Không chống gì cả!

Bên cạnh việc kêu gọi người dân tham gia chống tham nhũng, ông Trương T ấn Sang cũng không quên đẩy một phần trách nhiệm về phía người dân khi họ không dám lên tiếng tố cáo tham nhũng. Ông đặt câu hỏi: "Nếu ai cũng sợ bị trù úm thì đất nước này sẽ thế nào?".

Trên thực tế, nhiều người dân hẳn vẫn còn chưa quên những vụ việc nổi tiếng mà người chống tham nhũng là các nhà báo đã bị "xử" một cách phi lý và nặng nề như hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải với 2 năm tù giam và 2 năm phạt cải tạo khi họ dám "nhúng tay" vào vụ án tham nhũng PMU 18; hay gần đây nhất là vụ nhà báo Nguyễn Hoàng Khương với bản án 4 năm tù giam vì viết bài chống tham nhũng trong ngành cảnh sát giao thông. Thử hỏi, nhà báo là những người có quyền và nghĩa vụ điều tra, đưa tin về những vấn đề tiêu cực trong xã hội mà còn bị trả giá như thế thì những người dân bình thường liệu có mấy ai dám đứng ra để chống lại tệ nạn được xem là "mang tính hệ thống" này?

Trang web của Phóng viên Không Biên giới đăng tin "4 năm tù vì tố cáo cảnh sát nhận hối lộ" đi kèm với ảnh nhà báo Hoàng Khương. Screen cap.

Bởi vậy, khi được hỏi có suy nghĩ gì về lời kêu gọi của Chủ tịch nước, không ít người dân đã bật cười!

Ông Vĩnh, một người dân ở Hà Nội, tỏ ra không ngạc nhiên:

Người ta cười là đúng bởi vì những ông bỏ phiếu là những ông tham nhũng. Những ông đấy là cán bộ, ủy viên trung ương, bí thư tỉnh ủy hoặc quan chức một bộ ngành nào đó, không ít thì nhiều đều dính đến vấn đề chi tiêu tiền của quốc gia. Cho nên chống là khó.

Không ít lãnh đạo thế giới cũng đã lên tiếng cảnh báo và bày tỏ sự bất bình đối với những vụ việc xử án các nhà báo chống tham nhũng tại Việt Nam. Thậm chí, đại sứ Thụy Điển Jean-Hubert Lebert còn nói rằng việc xử các nhà báo "khiến cho người ta có cảm tưởng rằng ở Việt Nam hễ ai viết về tham nhũng đều có thể bị bỏ tù".

Báo cáo kết quả nghiên cứu gần đây của Thanh tra chính phủ và các nhóm chuyên gia, nhà báo cho thấy trong vòng 5 năm trở lại đây, kể từ năm 2006, số lượng thông tin liên quan đến chủ đề chống tham nhũng  đã giảm hẳn, đặc biệt là sau khi xảy ra việc bắt giam hai nhà báo của vụ PMU 18.

Một số người dân có suy nghĩ tương đối tích cực thì ghi nhận thiện chí, mong muốn chống tham nhũng của một vài nhân vật nhất định trong đội ngũ lãnh đạo của Việt Nam, tuy nhiên vẫn không tin vào khả năng thực hiện mong muốn ấy trên thực tế.

Người dân hẳn vẫn còn chưa quên những vụ việc nổi tiếng mà người chống tham nhũng là các nhà báo đã bị "xử" một cách phi lý và nặng nề như hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải

Ông Vĩnh ở Hà Nội nói:

Vụ tham nhũng nghiêm trọng của Vinalines lên đến hàng ngàn tỷ đồng. RFA file

Thực ra trong thâm tâm của một số người chẳng hạn như ông Sang thì có lẽ ông cũng muốn làm một cái gì đó khỏi lối mòn, khỏi cái mà người ta vẫn nghĩ về các ông ấy. Nhưng mong muốn của một số người với việc cả một hệ thống chống lại được điều đó không thì lại là một chuyện khác. Người ta không đủ bản lĩnh, đủ khả năng, đủ quyết tâm và sự thống nhất cao để có thể chống tham nhũng được bởi vì cái cơ chế nó là như vậy, có muốn cũng không làm khác được.

Không cần các ông nói chỉ cần các ông làm

Ông Vĩnh cho rằng những sự kiện xảy ra gần đây đã quá rõ để chứng minh sự hoài nghi hay mất lòng tin của ông đối với việc chống tham nhũng trên thực tế. Ông nói:

Tôi tin là nó chỉ giảm bớt được thôi chứ còn chống một cách triệt để hoặc có tính hệ thống toàn bộ thì rất khó. Bằng chứng là vừa rồi cái kết luận của Hội nghị trung ương 6 đó. Rất buồn cười! Bộ Chính trị và Ban Bí thư đều nhất trí sẽ tự kỷ luật mình, đề nghị mọi người tự kỷ luật mình và kỷ luật một đồng chí trong Ban Chính trị. Nhưng sau đó Ban Chấp hành trung ương lại không kỷ luật nữa. Điều đó thật buồn cười vì nó khác, nó không giống như tất cả hệ thống từ trước tới giờ. Khi mà Bộ Chính trị đã có ý kiến thì chẳng ai làm ngược lại cả. Nhưng lần này làm ngược lại thì đều phấn khởi cả, chẳng ai làm sao.

Bây giờ chống trước hết là giải quyết tất cả những người dân oan đi. Thế là chẳng cần phải tuyên bố gì cả. Dân hoan nghênh ngay lập tức. Dân ủng hộ ngay. Không cần tuyên bố một lời nào trên đài báo cả

Như phát biểu của một cử tri tại TPHCM, sau khi tiến hành "phê và tự phê" tại Hội nghị trung ương 6, thì "bước tiếp theo sẽ là gì? Biện pháp xử lý sẽ ra sao?" cũng là những câu hỏi mà nhiều người dân đang mong chờ lời giải đáp từ phía hàng ngũ lãnh đạo.

Công dân chống tham nhũng Lê Hi ền Đức cho rằng chỉ nội một việc là tập trung giải quyết tất cả những khiếu nại, tố cáo của người dân một cách thỏa đáng thôi thì cũng đã giải quyết một phần lớn tệ tham nhũng đang lan tràn hiện nay. Bà nói:

Bây giờ chống trước hết là giải quyết tất cả những người dân oan đi. Thế là chẳng cần phải tuyên bố gì cả. Dân hoan nghênh ngay lập tức. Dân ủng hộ ngay. Không cần tuyên bố một lời nào trên đài báo cả, cứ giải quyết tất cả những đơn thư khiếu nại, kêu cứu của những người dân oan. Thế thôi!

Đề nghị trên của công dân Lê Hi ền Đức liệu có khả thi hay không một khi hàng loạt những vụ sai phạm lớn đã bị báo chí phanh phui như vụ Vinashin, Vinalines hay vụ tham nhũng trong hợp đồng in tiền polymer vẫn chưa thấy có những người chịu trách nhiệm cao nhất bị xử lý?

Những chần chừ, lấp liếm, bưng bít trong các vụ việc cụ thể lại đẩy người dân đến chỗ phải một lần nữa đặt câu hỏi: "Liệu chính quyền có thực sự muốn chống tham nhũng hay không?".

Nguồn :RFA

 

 

 

 

THAM NHŨNG LÀ BẨM SINH:

PHÁT TRIỂN KHI CÓ QUYỀN ĐỘC TÀI

VÀ NGỒI CẠNH ĐỐNG VÀNG

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 07.06.2012


 

Trong Hội nghị lần thứ 5 của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản khóa XI được tổ chức tại Hà Nội vào đầu tháng 5 vừa qua, Nguyễn Phú Trọng nói chính yếu về vấn đề tham nhũng. Đó cũng chính là một trong những vấn đề quan trọng nhất được Ban chấp hành Trung ương đảng thảo luận trong suốt cuộc hội nghị kéo dài đến chín ngày. Trước đây, nhiệm vụ Phòng chống Tham nhũng được giao cho Nguyễn Tấn Dũng (Nhà Nước), nay việc đó được chuyển về chính Bộ Chính trị (Đảng). Khi nói đến việc chống Tham nhũng thì cả người trách nhiệm Đảng cũng như Nhà Nước đều lấy “Tinh thần Cách Mạng “ làm phương tiện để diệt Tham nhũng. Nhìn như vậy thì việc chống Tham nhũng không đi vào thực tế của vấn đề. Thực vậy, “Tinh thần Cách Mạng“ đã chết nghoẻo từ lâu rồi. Đảng (Bộ Chính trị) và Nhà nước (Nguyễn Tấn Dũng), từ thằng trên xuống thằng dưới đều THAM NHŨNG, thì làm thế nào đứng giữ trách nhiệm Phòng Chống Tham nhũng được. Đừng nói đùa để bịp bợm. Hãy vào sự thực căn gnuyên của THAM NHŨNG.

 

Nhân chi sơ, Tính tham lam

 

Năm 1964, cách đây gần nửa Thế kỷ, tôi bắt đầu hội nhập đời sống Chính trị Sinh viên tại Sài gòn, chống lại HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN CỨU QUỐC của Bác sĩ Lê Kh ắc Quyến khởi xướng từ Huế tràn vào Miền Nam. Một Vị lão luyện trong Chính trường đã khuyên tôi: “Khi cậu hoạt động Chính trị, thì phải tránh hai điều: (i) đừng động chạm đến những vấn đề lăng nhăng đàn bà con gái; (ii) đừng liên hệ đến những điều không sáng tỏ về tiền bạc. Khi tránh được hai vấn đề ấy thì quần chúng sẽ tha thứ, cho dù cậu có dốt về Chính trị “.

Ngày nay, suy nghĩ về hai vấn đề này, tôi thấy đây là hai vấn đề thuộc về thể xác từ khi chào đời, nghĩa là thuộc bẩm sinh. Có thể nói là “Nhân chi sơ, tính Dâm dục và Tham lam !”. Cuộc sống thân xác của một con người mang hai tính đó. Freud đã khẳng định rằng mọi hành động của một con người có thể cắt nghĩa từ tính Dâm dục. Tính Dâm dục là sự thỏa mãn thân xác cho xung động ham thích. Còn tính Tham lam của cải vật chất là để trước hết bảo toàn sự sống còn thân xác. Hai tính đó có ngay từ lúc con người mới sinh ra va mang cái xác con người. Khi lớn lên với Giáo dục, từ Văn Hóa đến Tôn Giáo , người ta dậy cho những GIÁ TRỊ thuộc phạm vi Tinh thần nhằm kềm chế hai cái Tính bẩm sinh thuộc Thân xác là Dâm dục và Tham lam vật chất. Vì vậy khi một đảng viên Cộng sản không còn Tinh thần Tôn Giáo , Văn hóa hay Cách Mạng, thì không còn phương tiện kềm chế hai tính bẩm sinh Dâm dục và Tham lam vật chất. Phòng chống Tham nhũng được trách nhiệm bởi Nhà Nước (Nguyễn Tấn Dũng) hay bởi Đảng (Nguyễn Phú Trọng), rồi cả hai lấy “Tinh thần Cách Mạng “ ra để chống, thì đều là chuyện mây gió bịp bợm.

 

Phải diệt cái Hoàn Cảnh làm

Phát sinh và Lan tràn Tính Dân dục và tính Tham lam

 

Hai cái Tính Dâm dục và Tham lam vật chất thuộc bẩm sinh con người, thì ở Xã hội nào cũng có giống nhau. Điều hệ trọng là Tổ chức Xã hội khả dĩ ngăn chặn sự phát sinh và triển nở hai cái Tính bẩm sinh ấy. Chúng tôi xin kể ra đây một vài tỉ dụ cho thấy rằng phải diệt cái HOÀN CẢNH làm nẩy sinh và phát triển tính Dân dục và tính Tham lam, chứ không phải diệt hai Tính bẩm sinh ấy.

Tỉ dụ thứ nhất về Tính dâm dục. Chúng tôi còn nhớ lại rằng khi sống tu trì trong Chủng viện, mỗi lần gặp khách đến thăm, nhất là phái nữ, thì phải gặp ở Phòng Khách mở cửa sổ quang đãng, mọi người có thể nhìn thấy. Thực vậy, cho dù một Thánh nhân, đã trải qua nhiều năm “diệt dục“, nhưng khi Thánh nhân bị nhốt trong phòng tối cùng với một mỹ nhân, không ai nhìn thấy, thì có ngày lòng Dục bẩm sinh nổi lên và Thánh nhân có thể hú hí với mỹ nhân.

Tỉ dụ thứ hai về Tính Tham lam vật chất. Một người được giáo dục và thực hành Công lý nhiều năm. Nếu lúc này cho người đó Quyền hành độc đoán sinh sát người khác và đặt bên cạnh người ấy một đống vàng, thì có lúc người đó cũng lượm mấy thỏi vàng vào túi làm của riêng bảo đảm cho cuộc sống thân xác của mình. Nếu ai nghi ngờ, thì người có quyền và đã biển thủ vàng sẽ dùng quyền độc tài mà bịt miệng kẻ khác. Điều quan trọng là đã tạo cho con người biển thủ trên đây cái HOÀN CẢNH vừa có quyền độc tài, vừa ngồi bên cạnh đống vàng. Xin nhắc lại rằng ở thời Mao Trạch Đông, quyền độc tài còn mạnh hơn thời nay, nhưng THAM NHŨNG ít hơn vì thời Mao Trạch Đông, không có đống vàng ở bên cạnh mà biển thủ, chứ không phải thời Mao Trạnh Đông được giáo dục về Công lý kỹ càng hơn.

 

Dứt bỏ Cơ chế CSVN là diệt HOÀN CẢNH làm

nẩy sinh và phát triển THAM NHŨNG

 

Cơ chế CSVN chủ trương độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế. Đó là HOÀN CẢNH làm nẩy sinh tham nhũng, lãng phí. Không cần phải đưa Phòng chống tham nhũng từ Nguyễn Tấn Dũng về cho Nguyễn Phú Trọng. Cả hai đều không chống nổi tính Tham lam bẩm sinh tự con người, mà PHẢI TÁCH RỜI ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ RA KHỎI ĐỘC QUYỀN KINH TẾ thì mới có thể kềm chế được THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Nó giống như việc đừng nhốt chung trong Phòng tối một Thánh nhân và một Mỹ nhân, cũng như đừng cho một nhà Độc tài quyền hành Chính trị có toàn quyền về đống Vàng ở bên cạnh.

Chống THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ không phải là diệt tính bẩm sinh THAM LAM VẬT CHẤT của cá nhân, mà là diệt cái HOÀN CẢNH làm phát sinh và tràn lan tinh THAM LAM. Bãi phân là HOÀN CẢNH để nẩy sinh và lan tràn giòi bọ. Giao bãi phân cho Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Tấn Dũng săn sóc, thì bãi phân vẫn là bãi phân, nghĩa là vẫn một HOÀN CẢNH, mà giòi bọ vẫn nhung nhúc. Phải HỐT ĐI NÃI PHÂN, thì giòi bọ mới hết chỗ (HOÀN CẢNH) nẩy sinh và lan tràn vậy.

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 07.06.2012



 

=================================================

 


 

 

TRIỆU TIẾNG NÓI, MỘT TỬ HUYỆT

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 16.10.2012


 

Ngày 14.10.2012, chúng tôi viết bài MIẾNG CAO SU NHÂN QUYỀN LÙNG BÙNG nhân Phong trào kêu gọi Nhân Quyền cho Việt Nam với khẩu hiệu TRIỆU CON TIM, MỘT TIẾNG NÓI. Ngày 15.10.2012, chúng tôi phổ biến bài TỬ HUYỆT KINH TẾ VN để thấy rằng cái điểm mà chúng ta phải dồn toàn lực để tấn công lúc này là vào cái TỬ HUYỆT KINH TẾ ấy chứ không phải là vào MIẾNG CAO SU NHÂN QUYỀN LÙNG BÙNG. Hôm nay, ngày 16.10.2012, chúng tôi muốn mãn phép đề nghị với giới Truyền Thông Hải ngoại hãy quy tụ TRIỆU TIẾNG NÓI của mình vào cái TỬ HUYỆT KINH TẾ CSVN đang làm cho Kinh tế dân chúng Việt Nam tụt giốc trầm trọng.

                Hội Nghị Trung ương 6 của đảng CSVN đã không quan tâm gì đến sự bại hoại của Kinh tế làm cho 90 triệu dân Việt nghèo cực, mà chỉ dàn xếp giữa chúng để cố thủ giữ lấy quyền hành độc tài của đảng CSVN mà thôi.

                Truyền Thông chúng ta phải làm thế nào để khối 90 dân Việt nghèo cực thấy rằng đảng CSVN chỉ nghĩ đến cố thủ giữ quyền hành thống trị và ĂN CƯỚP kinh tế mặc cho 90 triệu dân nghèo cực do chính chúng gây ra. Khi dân ý thức rõ rệt như vậy, thì đó là động lực mạnh nhất để dân NỔI DẬY dứt bỏ cái quyền hành ĂN CƯỚP của đảng CSVN. Đó là mục đích của Truyền Thông chúng ta: TRIỆU TIẾNG NÓI, MỘT TỬ HUYỆT làm cho 90 triệu dân Việt quốc nội đứng lên tự cứu mình ra khỏi cảnh nghèo cực.

                Trong ý hướng như vậy, chúng tôi mãn phép đề nghị các Cơ quyan Truyền Thông Hải ngoại hãy phổ biến rộng rãi về trong nước những bài viết liên quan đến tụt giốc Kinh tế Việt Nam mà cả đảng CSVN phải chịu trách nhiệm vì chính chúng đã hút hết máu của nền Kinh tế. Chúng tôi đề nghị những bài liên hệ đến những Chủ đề sau đây:

=>           Những Dự án xây dựng là nguồn để CSVN cắt xén, tham nhũng. Dự án càng lớn, thì cắt xén, tham nhũng càng nhiều.

=>           Những Tập đoàn Kinh tế nhà nước toàn mua vật dụng, thiết bị, tầu bè, nhà máy “second hand”, nhưng làm Hóa đơn như hàng mới để Nhà Nước lấy tiền thuế của dân mà trả. Sự chênh lệch trả tiền mua hàng “second hand” như hàng mới được chúng giữ lại tại nước ngoài. Đây là việc chuyển tiền tham nhũng một cách chính thức do chính Nhà Nước làm.

=>           Những thua lỗ nhiều tỉ đo-la từ các Tập đoàn Kinh tế nhà nước như Vinashin, Vinalines, PetroVietnam, Điện Lực VN… chỉ được đưa ra và CSVN nói đến trừng phạt kỷ luật, thuyên chuyển chức vụ, nhưng đảng không bao giờ nói đến những món tiền ăn cắp đó đang cất giữ ở đâu. Dân chúng Việt Nam nghèo cực chỉ cần quan tâm đến những món tiền khổng lồ ấy nằm ở đâu và yêu cầu đòi lại cho dân, còn việc trừng phạt kỷ luật, cách hay thuyên chuyển chức vụ…là việc riêng của đảng giữa những tên ăn cướp đứa nào cũng giống đứa nấy.

=>           Hệ thống Ngân Hàng đang đi đến phá sản vì nợ xấu giữa chúng, nghĩa là Ngân Hàng cho những Tập đoàn nhà nước vay. Ngân Hàng cũng thuộc Nhà nước hoặc thuộc những con cháu của Nhà nước. Những Tập đoàn Kinh tế nhà nước vay vốn của Nhà nước. Mà Nhà nước là đảng CSVN. Như vậy đảng cho đảng vay và bây giờ đảng không trả nợ cho đảng. Vay mượn, nợ nần, quỵt nợ…cũng là trong nội bộ đảng. Nhưng cái tệ hại hơn cả là chúng lại in tiền mới tung ra để mua nợ của đảng. Việc in tiền mới này là việc ăn cướp tiết kiệm của dân khi đồng bạc phá giá.

=>           Ăn cướp trực tiếp chính nền Kinh tế bằng tham nhũng, cắt xén những Dự án, những món nhập siêu; ăn cướp chính tiền tiết kiệm của dân bằng in tiền mới phá giá đồng bạc Việt Nam rồi, nay chúng đang tìm đủ mọi cách chuyển những tiền ăn cướp được ra nước ngoài để chúng tẩu thoát ra ngoại quốc sống vương gỉa mặc cho 90 triệu dân Việt sống chết mặc bay với nền Kinh tế rỗng tuếch. Việc cấp bách là giải quyết nền Kinh tế cho 90 triệu dân, nhưng Hội Nghị trung ương 6 của đảng không làm, mà chỉ lo cố thủ dàn xếp giữ lấy quyền hành. Có thể đây là việc hõan binh chi kế để chúng có thời giờ chuyển tài sản ăn cướp được ra nước ngoài.

Truyền Thông Hải ngoại quy tụ TRIỆU TIẾNG NÓI vào những Chủ đề nêu ra trên đây để 90 triệu người Việt quốc nội kịp thời NỔI DẬY tóm cổ những tên CSVN ăn cướp bất nhân kia:

*               PHẢI ĐỀN TỘI THAM NHŨNG PHÁ SẢN KINH TẾ ĐẤT NƯỚC 

*               PHẢI HOÀN TRẢ NHỮNG CỦA CẢI CƯỚP GIỰT LẠI CHO DÂN

TRIỆU TIẾNG NÓI của Truyền Thông Hải ngoại quy tụ đánh vào MỘT TỬ HUYỆT KINH TẾ CSVN vậy.

 

TỬ HUYỆT KINH TẾ VN

Bi kịch nền kinh tế Việt Nam

Chủ Nhật, 14/10/2012, 10:41. Theo Trần Việt – ANTĐ

 

Có thể nói nền kinh tế Việt Nam đang đứng trước bi kịch lớn.

 

Một thực trạng đáng lo lắng

Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam Trần Đình Thiên, trong nghiên cứu của mình đã dẫn thống kê của Bộ Kế hoạch Đầu tư: có tới 53.000 doanh nghiệp đóng cửa và phá sản trong năm 2011, và 35.500 doanh nghiệp lâm vào cảnh tương tự trong 8 tháng đầu năm 2012.

Con số này gần bằng một nửa con số các doanh nghiệp đóng cửa và phá sản kể từ năm 1986 tới nay.

Đáng lo hơn hoạt động của các doanh nghiệp đang tồn tại trên thị trường cũng không khá hơn. Thống kê cho thấy hầu hết các doanh nghiệp đã giảm công suất hoạt động, thậm chí nhiều doanh nghiệp chỉ còn tồn tại hình thức bởi không tiêu thụ được sản phẩm, lượng tồn kho cao. Nếu tính trung bình các doanh nghiệp này giảm công suất 20% tương đương với khoảng 150.000 doanh nghiệp nữa đóng cửa và phá sản. Số người thất nghiệp do sự thu hẹp sản xuất lên đến hàng triệu người.

Còn một vấn đề đáng lo nữa là số lượng sản phẩm tồn kho cao và sự giảm giá trị tài sản do giảm phát, hạ giá do sức mua kém. Hàng triệu tỷ đồng vốn đang bị chôn trong hàng hóa tồn kho, trong đó hàng tồn bất động sản lớn nhất. Trên thị trường bất động sản có tới 70.000 căn hộ đang bị ế chỉ ở hai thành phố lớn nhất nước. Ít nhất là có tới 140 nghìn tỷ đồng đang bị chôn, mà phải mất tới 7 năm sau may ra mới xử lý được. Một báo cáo của Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia ước tính, khu vực bất động sản đã được các ngân hàng bơm gần 350 nghìn tỷ đồng, một số vốn khổng lồ.

Thêm một dẫn chứng bi kịch về bất động sản. Ông Thiên tính toán có 69 công ty bất động sản niêm yết đang đối mặt với vấn đề thanh khoản nghiêm trọng. Đến cuối năm 2011, các công ty này gánh khoản nợ vay 67.000 tỉ đồng và chi phí lãi vay mỗi năm 13.400 tỉ đồng. Đáng báo động là trong cơ cấu nợ vay, khoản vay ngắn hạn trong quý IV của năm ngoái đã tăng lên 26.400 tỉ đồng. Nghĩa là các công ty này phải có 39.800 tỉ đồng để trả nợ vay đến hạn và lãi vay trong năm 2012. Nhà kinh tế đặt câu hỏi hoài nghi: “Với tình trạng hiện nay, họ có khả năng trả nợ không?”

Nhìn ra khu vực công, tình hình cũng không sáng sủa hơn. Ủy ban Kinh tế của Quốc hội cho biết, năm 2011, tổng số nợ vốn đầu tư của 63 tỉnh và thành phố là 91.273 tỷ đồng của 47.209 dự án; trong đó, nợ vốn các công trình xây dựng cơ bản đã hoàn thành là 25.423 tỷ đồng, nợ vốn của 20.921 dự án đang triển khai là 65.850 tỷ đồng, dãn tiến độ 41 dự án với tổng số vốn là 38.320 tỷ đồng. Hệ quả của tình trạng trên, không gì khác là số phận hẩm hiu của các doanh nghiệp và người làm công. Ông nói: “Đang có nhiều doanh nghiệp “chết” hoặc “chờ chết” vì không thu được món nợ này”.

 

Doanh nghiệp Nhà nước nợ khổng lồ

Sự suy giảm này trước hết là do hoạt động của các doanh nghiệp Nhà nước mà đứng đầu là các tập đoàn và tổng công ty nhà nước làm ăn không những kém hiệu quả mà còn để rơi vào tình trạng phá sản.

Tiến sĩ Đinh Tuấn Minh tại tài liệu phục vụ cho Diễn đàn Kinh tế mùa thu 2012 do Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam phối hợp tổ chức tại thành phố Vũng Tàu (tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu) đã chỉ rõ: “Doanh nghiệp Nhà nước sử dụng vốn tín dụng chiếm tới khoảng 70% tổng số nợ xấu, trong đó các tập đoàn kinh tế, tổng công ty chiếm 53% số nợ xấu”. Ngoài ra, theo ông Minh, nợ xấu của khu vực tập đoàn, tổng công ty chiếm tới 30 – 35% tổng dư nợ của khối này trong vay nợ từ hệ thống ngân hàng thương mại.

Tổng dư nợ đó của 12 tập đoàn kinh tế Nhà nước lên tới gần 218.740 tỷ đồng, theo Đề án tái cấu trúc khu vực doanh nghiệp Nhà nước của Bộ Tài chính năm 2012. Trong đó dư nợ lớn nhất thuộc về Tập đoàn Dầu khí (PVN – 72.300 tỷ đồng), Điện lực (EVN-62.800 tỷ đồng), Than và Khoáng sản (Vinacomin – 19.600 tỷ đồng).

Ngoài khu vực ngân hàng, tiến sĩ Minh lưu ý nợ xấu của khu vực doanh nghiệp đang “rất lớn” ở Ngân hàng Phát triển (VDB). Chẳng hạn, Vinashin vay ưu đãi VDB gần 300 tỷ đồng lãi suất bằng 0% để hỗ trợ trả lương và phụ cấp; EVN được vay hơn 5.000 tỷ đồng. Còn trong các năm trước đó, Vinalines cũng vay VDB để phát triển tàu mới; Xi măng Đồng bành vay 290 tỷ đồng…

Ông Nguyễn Quang Dũng, Tổng giám đốc Ngân hàng Phát triển (VDB) cho biết: “Nợ của các tập đoàn, tổng công ty… chiếm độ 75 – 80% tổng dư nợ của Ngân hàng Phát triển…” Các doanh nghiệp Nhà nước mặc dù số lượng thấp hơn doanh nghiệp tư nhân nhưng nợ thuế cũng khổng lồ, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Thuế Trần Văn Phu nhận xét: Nợ thuế chưa trả của các DN Nhà nước chiếm khoảng 13% trên tổng số nợ thuế.

Khối các ngân hàng thương mại cũng không khá hơn. Bởi lẽ, giữa năm 2012 NHNN công bố tỷ lệ nợ xấu của Việt Nam là 8,6% tổng dư nợ nghĩa là vào khoảng 202 nghìn tỷ đồng, nhưng trên diễn đàn Quốc hội, Thống đốc NHNN lại thông báo con số 10%, và dư luận lại đánh giá có thể ở mức cao hơn 10%. Gánh nặng này thật sự đã đè gần bẹp khả năng phát triển của nền kinh tế vì vốn là một trong những điều kiện tiên quyết của hoạt động doanh nghiệp.

 

Những lối thoát cần được tính đến

Ngày 6-10-2012 một cuộc hội thảo quốc gia mang tên: “Kinh tế Việt Nam năm 2012: Tạo bước ngoặt để xoay chuyển tình thế”, tập hợp đông đảo các nhà quản lý và nghiên cứu kinh tế đã được tổ chức. Tại hôi thảo này đa số các đại biểu cho rằng những khó khăn của nền kinh tế không thể giải quyết một sớm một chiều bằng một vài ba giải pháp nào đó. Những chỉ tiêu lên xuống của nền kinh tế hiện nay hầu hết không phản ánh được thực tế của nền kinh tế cũng như hiệu quả của những chính sách cụ thể. Đại biểu Quốc hội Trần Du Lịch đồng tình: “Chính phủ cần xây dựng kế hoạch tổng thể cho cả ba năm tới, thay vì làm kế hoạch cho từng năm như hiện nay. Kế hoạch đó là nhằm phục hồi nền kinh tế sau khủng hoảng. Cả ba năm tới phải tập trung toàn bộ nguồn lực và chủ trương cho kế hoạch này.”.

Những giải pháp đó là cơ cấu lại nền kinh tế, đẩy mạnh cải cách doanh nghiệp Nhà nước và xử lý nợ xấu. Ông Lịch đề xuất, ngân hàng nào hệ số vốn chủ sở hữu so với tổng tài sản dưới 8%, nhưng nợ xấu lên trên 10%, tức là đã mất hết vốn, thì Nhà nước cần quốc hữu hóa. Bên cạnh đó, ông đề nghị khoanh nợ và cho vay mới với các doanh nghiệp sản xuất, xây dựng, các dự án BOT, BT mà có khả năng sản xuất tiếp. Về tài khóa, ông Lịch đề nghị từ nay đến 2015 tất cả các cơ quan của hệ thống chính trị không được xây mới trụ sở, nếu nơi đó còn trường học bệnh xá là nhà tranh, vách lá. Trên diễn đàn Quốc hội, ông cho biết sẽ đề nghị Quốc hội cắt chi thường xuyên năm 2013 đi 10% so 2012, ngoại trừ tiền lương và chi xã hội; và giảm thuế thu nhập doanh nghiệp xuống 20% từ 25% hiện nay.

Song dư luận cho rằng bên cạnh việc xử lý nợ xấu, hay tồn kho bất động sản, hay các giải pháp cơ cấu nền kinh tế… cần tiếp tục cải cách bộ máy Nhà nước, tìm cơ chế để tìm ra người chịu trách nhiệm khi có những sai phạm gây tác động xấu tới nền kinh tế… Đó cũng sẽ là một việc quan trọng cho phục hồi và xây dựng nền kinh tế bền vững sau này.

 

Theo Trần Việt – ANTĐ

 

 

MIẾNG CAO SU NHÂN QUYỀN LÙNG BÙNG

NGUYỄN PHÚC LIÊN

Geneva, 14.10.2012

 

Mỗi lần tại Quê Hương, CSVN để lộ ra TỬ HUYỆT để Quốc nội và Hải ngoại hiệp lực đánh thẳng vào TỬ HUYỆT ấy, thì tại Hải ngoại lại cho phát động những Phong trào kêu gọi dồn lực đánh vào KHOẢNG KHÔNG, đánh vào GIÓ, đánh vào miếng CAO SU lùng bùng mà CSVN không ngại sợ !

Thực vậy, NHÂN QUYỀN là miếng CAO SU lùng bùng. Từ thời TT.Clinton gióng lên mặt trận Nhân Quyền, Thế giới Tự do miệng hô to NHÂN QUYỀN, nhưng giơ tay BẮT TAY với Trung quốc, với Việt Nam để mong thủ lợi Kinh tế, Thương mại. Nhiều khi tôi có cảm tưởng người ta đánh đĩ hai chữ NHÂN QUYỀN, sử dụng nó để nói rằng ta đấu tranh, nhưng bọc gói bên trong những cấu kết thủ lợi vật chất với nhau. Nhiều khi tôi có cảm tưởng rằng những người, những nhóm muốn xưng danh đấu tranh để có tiếng, nhưng không biết đâu là mục đích thiết thực cho cuộc tranh đấu, nên vớ lấy hai chữ NHÂN QUYỀN mà đấu tranh, rồi còn hãnh diện đó là hai tiếng TRÍ THỨC. Đấu tranh kiểu làm cảnh này thì đến Tết Congo, CSVN mới đổ. Nó cứ để cho mình đấm bình bình vào miếng CAO SU NHÂN QUYỀN, để mình ôm nhau ăn mừng tưởng rằng NHÂN QUYỀN sẽ phải đến, rồi CSVN khúc khích với nhau cười vào mũi mình: “Sao tụi nó ngu thế ! Chỗ TỬ HUYỆT của mình, chúng không đánh, mà chỉ dồn sức đấm lình bình vào miếng CAO SU NHÂN QUYỀN ! Thấy chúng đấu tranh như thế mà tội nghiệp! Thôi mình cũng cho chúng chút tiền còm để mỗi lần mình nguy hiểm, chúng mở Phong trào đấu tranh lạc hướng dùm mình vậy !”

Miếng CAO SU NHÂN QUYỀN lùng bùng, cả Thế giới, qua Liên Hiệp Quốc, làm rùm beng lên về vụ VI PHẠM NHÂN QUYỀN của Syrie tàn sát dân chúng trước mặt cả Thế giới, nhưng chỉ có Nga và Tầu giơ tay lên làm khựng lại cả Thế giới, cả Liên Hiệp Quốc ! Việc VI PHẠM NHÂN QUYỀN của Syrie là tỏ tường, nhưng Liên Hiệp Quốc bất lực. Huống chi lúc này, người Việt Hải ngoại chỉ có một tờ giấy mang chữ ký lên trình Liên Hiệp Quốc để tố cáo CSVN vi phạm Nhân Quyền, liệu Liên Hiệp có làm được gì cụ thể không, nhất là khi Trung quốc, quan thầy của CSVN, giơ ngón tay lên cản, thì Liên Hiệp Quốc lại im thin thít !

Nếu NHÂN QUYỀN là miếng CAO SU mà CSVN không ngại sợ, thì KINH TẾ VIỆT NAM lụi bại lúc này do THAM NHŨNG mới là cái TỬ HUYỆT mà đại hội trung ương đảng CSVN phải họp cấp bách để giải quyết vì chúng sợ DÂN CHÚNG nghèo đói sẵn sàng NỔI DẬY để chôn vùi chúng đi.

Tôi rất ngạc nhiên không hiểu tại sao những Tổ chức, những Cơ quan Truyền thông lớn sau đây không nhận ra cái TỬ HUYỆT của CSVN lúc này là KINH TẾ LỤI BẠI làm dân khổ mà không hô hào kêu gọi người Việt trong và ngoài nước dồn lực đánh vào TỬ HUYỆT KINH TẾ ấy:

•*Human Rights For VN PAC

•*Tổ Chức Dân Chủ Nhân Dân

•*Đảng Việt Tân

•*Đài Truyền Hình SBTN

•*Đài Truyền Hình SET

•*Đài Truyền Hình VHN

•*Trung Tâm Bang Nhạc Asia

•*Đài Radio Bolsa / Radio San Jose

•*Đài  Radio Tiếng Nước Tôi San Diego, Sacramento, Atlanta, Austin, Kansas City, Boston, Phoenix, và tại Úc Đại Lợi TNT: Adelaide, Melbourne, Brisbane va Sydney

•*Báo Viet Times Atlanta, Toronto

Những Tổ chức trên đây gọi là đầu não của Truyền Thông lại hô hào đồng bào dồn sức đập lùng bùng trên tấm CAO SU NHÂN QUYỀN. Nếu không biết TỬ HUYỆT lúc này của CSVN nằm ở lãnh vực nào, thì thật là quá “tệ“ khi tự coi mình đứng ở đầu sóng ngọn gió của Truyền Thông. Còn nếu biết rõ TỬ HUYỆT của CSVN lúc này là KINH TẾ LỤI BẠI, mà lại mở Phong trào rầm rộ kêu gọi đồng bào dồn sức đánh lùng bùng trên miếng CAO SU NHÂN QUYỀN, thì người ta có thể hiểu rằng đây là đòn “Hỏa mù“ mà CSVN ưa thích và CSVN sẽ sai đám nằm vùng Nghị Quyết 36 thưởng cho những Cơ quan Truyền Thông này mấy cái kẹo chanh để ngậm cho đỡ khản tiếng và có dài hơi kêu gọi đồng bào đánh dài dài trên miếng CAO SU NHÂN QUYỀN !

 

NGUYỄN PHÚC LIÊN

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 16.10.2012
Web: http://VietTUDAN.net

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link