Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, October 23, 2012

Úm ba la, chúng ta tha chúng mình!


 

 21/10/12 |

 




“Chúng ta tha chúng mình”- là cách nói giễu cợt, mỉa mai của tạp chí kinh tế Anh, một tờ báo có uy tín hàng đầu trên thế giới “The Economist”, trong bài “We forgive us” phân tích về diễn biến nhân sự trong Hội nghị Trung ương 6 vừa qua.

Sẽ không chút cường điệu nào khi nói rằng, các vị lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) là những tay phù thuỷ bậc thầy trong trò chơi “úm ba la”.

Sau khi diễn kín với nhau trên sấn khấu mang tên “Hội nghị Trung ương 6″ (từ đây tôi viết tắt “HN TW6″), các “ngôi sao” của xưởng phim cấp xã “ĐCSVN” đã lập tức ra mắt công chúng.

Úm ba la Ba Dũng

Nam diễn viên nổi bật trong vở diễn của “HN TW6″, Nguyễn Tấn Dũng, ngay sáng 16/10, đã tới thăm và trao tặng danh hiệu đơn vị “Anh hùng Lực lượng Vũ Trang Nhân Dân” cho Học viện Cảnh sát, nhân kỷ niệm 50 năm xây dựng (1962-2012). Trong sự hiện diện của Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang đã đánh trống khai giảng năm học mới của Học viện.

Những tiếng trống của tướng công an Quang làm rã đám dân chúng trong vùng thông tin mù mịt của “Quan Làm Báo”, trang web chuyên đưa tin về cuộc đấu đá nội bộ của ĐCSVN được chú ý nhất thời gian qua, đã tiền hô, hậu ủng, tung ra vô số các vụ bê bối kinh tế-tài chính-ngân hàng, như là nguồn khí công yểm trợ cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tấn công gạt bỏ Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi chiếc ghế thủ tướng.

Đặt cược quá cao, có lúc một ăn tới một trăm, nên bị cháy túi, “Quan Làm Báo” suốt hai tuần HN TW6 họp kín, đã không mò ra được thông tin nào khả tín. Những cơn gió từ các dữ kiện bê bối mà “Quan Làm Báo” trong gần nửa năm nỗ lực tạo nên, dường như đã thổi vào nhà hoang trống. Sau cuộc chơi, ta nhìn thấy một “Quan Làm Báo” khác, có vẻ đã thấm mệt, chất liệu thông tin gây sốc kém hẳn!

ĐCSVN đã giữ vai trò chủ động trong trò chơi úm ba la của HN TW6.

Ngay sau cơn sóng gió, hình ảnh NguyễnTấn Dũng đi duyệt binh oai vệ bên cạnh Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, một yếu nhân được “Quan Làm Báo” đặt ở phía Sang-Trọng, có thể chưa hẳn nói lên hết sức mạnh của Dũng trong thế chân kiềng kinh tế-an ninh-quân đội, nhưng là một tín hiệu thách thức cho bất cứ ai muốn làm suy chuyển chiếc ghế Thủ tướng của ông ta và cho cuộc mặc cả tiếp theo. Cứ xem sự hỉ hả, có phần lấc cấc, của bà Thu Hồng, người được dư luận cho là thân cận với tướng công an Nguyễn Văn Hưởng, trên Blog Beo thì thấy.

The One-man -show” kịch tính trong HN TW6, được kết thúc bằng “The Day After Show” hoành tráng!

Tổng Trọng úm ba la

Đọc báo cáo về kết quả HN TW6, khi nhận sai lầm, giọng ông Nguyễn Phú Trọng có lúc run lên như sắp bật khóc, nhưng chỉ một thoáng sau ông ta lấy lại bình thường.

Thái độ nghẹn ngào nhìn nhận sai lầm trước quảng đại quần chúng là hiện tượng cực kỳ hiếm hoi của giới lãnh đạo ĐCSVN. Trong lịch sử của ĐCSVN, dường như chỉ có một tiền lệ vào năm 1956, Hồ Chí Minh cũng đã rút khăn thấm nuớc mắt, sau khi hàng trăm ngàn người bị đã bị đấu tố nhục hình và giết chết oan ức trong Cải cách Ruộng đất.

Bài viết “Bây giờ chỉ còn làm thế nào mà thôi” hôm 19/10 trên tờ “PetroTimes” của ông Nguyễn Như Phong còn có vẻ tâm đắc với sự so sánh ông Trọng với ông Hồ.

Nhưng ai tin sự “nghẹn ngào” của ông Trọng là thật?

Tôi đã có thể tin! Nếu như vào ngày 1/10/2010, khi hàng chục ngàn dân chúng miền Trung sống trong cảnh đói rét, màn trời, chiếu nước và hàng chục người đã bị chết vì lũ lụt, người đứng đầu nhà nước trong bài diễn văn khai mạc Lễ Hội Ngàn năm Thăng Long ầm ĩ và hoang phí, có vài lời chia sẻ. Nhưng ông Nguyễn Minh Triết đã không làm như thế. Với giọng vô hồn, ông ta đọc bài diễn văn khá dài (có lẽ được viết sẵn từ lâu), không có một từ nào đề cập tới thảm hoạ thiên tai. Ở một nước có chinh phủ do dân cử, với số nhân mạng bị tổn thất này đã có thể là quốc tang. Còn sự vô tâm, vô cảm của lãnh đạo có thể dẫn tới việc dân chúng nổi giận làm sụp đổ chính phủ.

Tôi đã có thể tin! Vào ngày 17/2/2012, nếu như lãnh đạo ĐCSVN quá sợ hãi Bắc triều, không đủ can đảm để thắp một nén hương tưởng nhớ 10 ngàn người đã bỏ mình bảo vệ biên giới phía Bắc chống lại quân xâm lược Trung Quốc trong năm 1979, thì lẽ ra không nên bắt các phương tiện truyền thông phải im lặng trong cay đắng, xót xa. Nhưng họ đã thô bạo bịt miệng toàn xã hội!

Tôi đã có thể tin! Tương tự sự việc trong ngày 1/10/2010, nếu như nghe được một lời chia buồn từ lãnh đạo ĐCSVN đối với gia đình của 29 người bị chết do bão và sụt lở đất ở Yên Bái (ngày 8/9/2012) và 14 công nhân xuất khẩu lao động bị chết cháy, đưa di hài từ Nga về (ngày 24/9/2012). Nhưng Không! Không ai trong lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN có cử chỉ tình người tối thiểu ấy! Không có sự hiện diện nào trên sân bay Nội Bài từ phía nhà cầm quyền, thậm chí từ Bộ Lao động và Thương Binh-Xã hội, cơ quan chịu trách nhiệm chính về chính sách lao động xuất khẩu!

Cũng như Moskva không tin vào nước mắt của Putin khi ăn mừng chiến thắng trở lại điện Kremlin làm Tổng thống Nga hồi đầu năm 2012, tôi không bao giờ tin vào những giọt nước mắt của lãnh đạo ĐCSVN trong những vở diễn PR được dàn dựng với trình độ làng xã, dưới cả mức tồi tệ.

Tôi chứng minh thêm rằng, nếu sự mếu máo là thật tình, thì hai ngày sau khi kết thúc HN TW6, trong buổi gặp cử tri Hà Nội ông Trọng đã phải có động thái thành khẩn, tử tế khác. Thay vì “xin lỗi toàn dân”, quyết tâm sửa chữa sai lầm, đặt lợi ích của nhân dân, đất nước lên trên lợi ích của đảng, cần phải mạnh dạn thực hiện ngay cải cách hệ thống chính trị suy đồi, bệnh hoạn hiện nay, thì ông Trọng lại tuyên bố gia cố vững chắc hơn cái lò sinh ra tội phạm này, bằng nhấn mạnh sự lãnh đạo duy nhất, độc quyền của ĐCSVN đối với toàn bộ nền chính trị Việt Nam, với Quốc hội, nhưng còn vuốt thêm… “Quốc hội sẽ tăng cường vai trò giám sát”.

Thế thì chẳng có gì khác với đàn gà sẽ “tăng cường vai trò giám sát” trước bầy cáo!

Chính vì hệ thống độc quyền mà các quan chức của ĐCSVN đã và đang mặc sức lộng quyền, giành giật cho bản thân những đặc quyền, đặc lợi, đứng ngoài vòng pháp luật, bóp chết báo chí tự do, làm triệt tiêu toàn bộ khả năng kiểm soát của xã hội. Cho nên, tất cả các tệ nạn được ông Trọng liệt kê trong thông báo của HN TW6 như “chạy chức”, “chạy quyền”, “chạy tội”, “buông lỏng, kiểm tra, giám sát không chặt chẽ gây tổn thất lớn, để lại hậu quả hết sức nghiêm trọng”… sẽ tiếp tục tồn tại và phát triển.

Những giọt nước mắt của ông Trọng chưa kịp ứa ra ngoài đã chảy ngược vào trong. Ngay lập tức!

Úm ba la Tư Sang

Cũng giống ông Trọng, xuất hành tiếp xúc với cử tri tại Sài gòn sau HN TW6 vào sáng 17/10, ông Sang cũng úm ba la điệu nghệ không kém.

Chúng ta không biết ông Sang sẽ làm gì với lời kêu gọi toàn dân chống tham nhũng, trong khi lý giải “không bị kỷ luật không phải là không có lỗi” về một Uỷ viên Bộ Chính Trị nào đó, thay vì với vai trò Chủ tịch nước, phải minh bạch hoá người “có lỗi” ấy để “dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” (như đảng vẫn nói) thì ông Sang làm phép úm ba la biến con người mà ông biết rất rõ, thành ẩn số “X”!

Rõ ràng, một đàng ông Sang khuyến dụ dân chúng tố cáo tham nhũng, đừng sợ bị “trù úm”, một đàng chính ông che giấu kẻ tham nhũng!

Câu nói “không hoàn thành nhiệm vụ thì rút lui” của ông Sang chắc chắn sẽ bị chôn chặt dưới mồ cùng với câu “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay” của ông Nguyễn Tấn Dũng vào năm 2006 khi nhận chức Thủ tướng. Bởi vì, 6 năm sau chính ông Sang tự thú “càng chống thì tham nhũng càng tràn lan và trở nên nặng nề, xảy ra mọi lúc mọi nơi, đây là căn bệnh rất trầm kha”, nhưng ông Dũng vẫn bình yên tại vị, còn “hậu quả nặng nề” kia thuộc về một ông X nào đó!

Blogger Trương Duy Nhất hẳn phải rất bực bội, thấy nghịch chướng quá, nên mới viết:

Tại sao cái tên của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng- người bị Bộ Chính Trị yêu cầu kỷ luật cũng không dám công khai, phải nói trại ra là “một đồng chí ủy viên BCT” như kiểu không dám gọi đích danh mấy loại tàu cướp của Trung Quốc mà phải gọi là “tàu lạ” vậy? Đến mức khi giải trình với cử tri, Chủ tịch nước vẫn không dám nêu tên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà phải gọi là “đồng chí X”. Đây là sự tế nhị, là nguyên tắc bảo vệ “tình đồng chí” trong đảng, hay là sự thỏa hiệp, là thái độ hèn hạ, bất lực? Thế thì làm sao còn dám kêu gọi người dân đừng sợ hãi, đừng sợ trù úm để cùng đảng chống tham nhũng?“.

Chưa hết! Trong ngày 21/10, thay vì gặp gỡ cử tri Hải Phòng, đơn vị bầu cử của mình, ông Dũng cũng lại đi diễn tận Sài Gòn. “Tiếp xúc với cử tri” tại Đại học Quốc gia, ông ta nói “công chức nhà nước phải có lòng tự trọng để khỏi rơi vào tình trạng tham nhũng“. Nghe xong bà con khắp nơi bấm bụng cười sặc! Ông Dũng “rơi vào” thì ông trở thành ông X, chứ quan chức thấp, hay dân đen “rơi vào” thì sẽ mỏi tay đếm lịch trong lao tù!

Thật đúng là, “úm ba la”, toàn đảng ta trong sạch!

Kết luận

Thiết nghĩ đã quá đủ dữ kiện để mỗi người tự xét có thể tin hay không vào lời nói và nước mắt của lãnh đạo ĐCSVN.

Nếu trên đời này, cái chổi quét nhà trong chuyện cổ tích thay thế được máy bay, thì may ra có thể tin họ, vì họ là những tay phù thuỷ siêu đẳng về đánh tráo khái niệm, tung hô thần chú úm ba la “chúng ta tha chúng mình“, biến tinh tinh thành chó sói!

Nhưng nghịch lý hơn lại là, đám đông ngơ ngác, xì xầm to nhỏ, thất vọng, cao lắm thì chửi đổng vài câu, rồi lại âm thầm ôm tủi nhục trước vũ điệu quay cuồng của những tay phù thuỷ.

© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Thế nào là phảnđộng

20/10/12 |

Thế nào là phảnđộng

Những người biểu tình thể hiện sự dân chủ, tiến bộ, phù hợp với xu thế thời đại.
Từ “phản động” nghĩa là tất cả những gì đi ngược lại hay trái với quy luật của tự nhiên và xã hội.

Khái niệm “phản động” trong lĩnh vực chính trịxã hội được hiểu là khi các chính phủ, tổ chức, đảng phái chính trị, cá nhân cóđường lối, chính sách, tư tưởng, cương lĩnh hoạt động đi ngược lại xu thế dân chủ và tiến bộ xã hội, làm thiệt hại đến lợi ích của nhân dân và Tổ quốc.

Các đảng cầm quyền, chính phủ cố níu kéo và duy trì chế độ chính trị lạc hậu, phi dân chủ.Họ tuyệt đối hóa quyền lực của một cá nhân hay một đảng. Họ khinh thường các giá trị của quyền con người. Họ biến nhân dân thành đối tượng, công cụ để họ thỏa mãn về quyền lực và của cải.

 Họ sử dụng cả hệ thống chính trị, luật pháp, và truyền thông để chống lại và đàn áp những tổ chức, cá nhân đấu tranh dân chủ và bảo vệ nhân quyền.

Trong các nước có chế độ chính trị độc tài hoặcđộc đảng toàn trị, cụm từ “phản động” và “thế lực thù địch” được chính quyền sửdụng để chụp mũ, qui kết, ám chỉ những người, những tổ chức đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tiến bộ xã hội.

Chính quyền cũng sử dụng từ “phản động” và“thế lực thù địch” để chụp mũ và qui kết cho những người có tư tưởng, quan điểmđối lập với đảng cầm quyền. Những người lên tiếng phê phán, chỉ trích đảng cầm quyền trong các lĩnh vực quản lý kinh tế, ngoại giao, quốc phòng, an ninh,…

Để vô hiệu hóa cũng như cô lập những người hoạtđộng đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Đồng thời làm mất đi sự ủng hộcủa những người dân còn thiếu thông tin dẫn đến hiểu sai về việc đấu tranh của những người yêu nước.

Các chính quyền độc tài và độc đảng toàn trị thường sử dụng quyền lực và các phương tiện truyền thông độc quyền của họ để tuyên truyền, vu khống và gọi những tổ chức và những người dân yêu nước là “phản động” và “thế lực thù địch”.

Trong thực tiễn của lịch sử thế giới, có những cá nhân, đảng phái chính trị mà ban đầu mang bản chất cách mạng, có công lao trong việc đem lại độc lập cho quốc gia. Nhưng khi nắm được quyền lực đã trởnên tham nhũng, thoái hóa, biến chất và không chịu từ bỏ những tư tưởng độc tài, độc đảng lạc hậu để tiếp thu những tư tưởng dân chủ, tiến bộ.

Do đó những nhà lãnh đạo, đảng cầm quyền này dần dần trở thành đảng phản động, và họ đi ngược lại với lợi ích của nhân dân và Tổ quốc. Họ sử dụng bộ máy an ninh, cảnh sát, nhà tù để đe dọa, uy hiếp người dân nhằm duy trì quyền lực cùng với bản chất phảnđộng của họ.

Một ví dụ điển hình đó là Robert Gabriel Mugabe, tổng thống Zimbabwe, ông nổi tiếng bắt đầu thập niên 1960 và được nhân dân châu Phi coi là anh hùng đấu tranh cho độc lập dân tộc. Ông đã nhận thức sai lầm rằng Chúa trao cho ông quyền lực thì không ai có thể đoạt lại được. Từ đó dẫn đến nạn tham nhũng, quản lý kinh tế yếu kém.

Nhân dân đã nổi dậy để chống lại ông, để bảo vệ quyền lực của mình ông đã dùng quân đội để giết hại 20000 người vào năm 1998. Trong những năm sau này chế độ do ông lãnh đạo còn giết hại nhiều người khác.

Năm 2008, Nữ hoàng Anh đã tước danh hiệu hiệp sĩ đã phong cho ông vào năm 1994. Chính phủ nhiều nước đã chỉ trích gay gắt chế độ của Mugabe, nhiều nước coi chính quyền của ông là bất hợp pháp.

Người bạn thân thiết của ông là cựu Tổng thống Nam Phi Nelson Mandela đã nhiều lần khuyên ông từ chức đểgiữ lại một chút danh tiếng. Còn nhân dân Zimbabwe coi ông là tên phản động sốmột cần phải bị lật đổ.

Để hiểu rõ thế nào là phản động và thế lực thù địch với nhân dân, chúng ta cần phải xem xét kỹ từ bản chất bên trong cho đến những biểu hiện ra bên ngoài của một chế độ chính trị xã hội, đảng cầm quyền, hay một chính phủ.

Trong Thánh Kinh cho biết “…Không có cây lành lại nào sinh quả độc; không có cây độc nào lại sinh quả lành; vì xem quả thì biết cây. Không ai hái trái vả nơi bụi gai, hay trái nho nơi bụi tật lê. Người tốt do lòng chứa điều thiện mà sinh ra điều thiện; kẻ xấu do lòng chứa điều ác mà sinh ra điều ác; bởi đầy dẫy trong lòng nên miệng mới nói ra.”

Ở những quốc gia mà do những đảng chính trịmang bản chất phản động nắm quyền thì chúng ta nhận thấy như sau:

Thứ nhất, mọi giá trị đạo đức xã hội bị đảo lộn. Những kẻ bất chính, bất lương và gian ác thì nắm quyền lực, chiếm chỗ của những người công bình, chính trực. Những kẻ lưu manh, xấu xa thì khoác áo công quyền.

Họ nhân danh Nhà nước, pháp luật để sách nhiễu, bắt giữ, xét xử và cầm tù những ngườiđang tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền.

Thứ nhì, tham nhũng trở thành quốc nạn, nó diễn ra ở khắp mọi nơi từ địa phương đến trung ương.

Từ nơi kín đáo, riêng tư cho đến công khai trên các tuyến đường giao thông.

Thứ ba, hệ thống, bộ máy quản lý kinh tế yếu kém dẫn đến tham nhũng, lãng phí tài sản của nhân dân, của quốc gia. Hệ thống tư pháp lạc hậu dẫn việc xét xử oan sai, công lý được đem ra mua bán, trao đổi. Hệ thống hành chính, thủ tục hành chính chồng chéo, không minh bạch dẫn đến tình trạng sách nhiễu người dân.

Thứ tư, nạn tham nhũng và vô trách nhiệm của chính quyền đã dẫnđến tình trạng tài nguyên thiên nhiên, rừng bị tàn phá và khai thác cạn kiệt. Môi trường sống, không khí trong các đô thị bị ô nhiễm xếp hạng nhất thế giới, ảnh hưởng đến sức khỏe và cuộc sống của hàng chục triệu người dân.

Thứ năm, những đảng phản động nắm quyền vô trách nhiệm, khôngđủ khả năng, năng lực để kiểm soát những loại hàng hóa tiêu dùng, thực phẩm độc hại, kém phẩm chất được sản xuất trong nước cũng như nhập lậu. Họ cũng yếu kém về trí tuệ cũng như tầm nhìn trong qui hoạch, kiến trúc và xây dựng đô thị.

Cuối cùng, chúng ta so sánh trong lĩnh vực nhân quyền để thấy rõ hơn bản chất phản động của một chế độ chính trị.

Ở các quốc gia do các đảng mang bản chất phản động cầm quyền thì các quyền con người trong lĩnh vực chính trị bị hạn chế hay tước bỏ hoàn toàn như: quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Khi người dân phê phán hay chỉ trích những sai trái của chính quyền thì bị qui kết chống lại nhà nước và bị cầm tù.

 Người dân không được quyền làm báo chí tư nhân mà báo chí do đảng phản động độc quyền. Khi người dân thực hiện quyền hội họp, biểu tình ôn hòa thì bị sách nhiễu, bị tước đoạt quyền tựdo, đem đi giam giữ mà không xét xử. Khi người dân thực hiên quyền lập hội, lậpđảng thì bị qui kết hoạt động nhằm lật đổ chính quyền.

 Còn ở các quốc gia dân chủ tiến bộ thì người dân được tự do thành lập các tờ báo, báo chí trở thành công cụ quyền lực của nhân dân để giám sát hoạt động của chính quyền. Người dânđược tự do hội họp, tự do biểu tình ôn hòa. Người dân có quyền tự do tham gia hoặc thành lập các tổ chức, đảng phái chính trị.


Qua thực tiễn ở các chế độ độc tài và độc đảngở Đông Âu trước đây và ở khu vực Trung Đông, Bắc Phi hiện nay.

Chúng ta thấy rằng“các thế lực thù địch và phản động” đã bị chính quyền chụp mũ trước đây. Khi cách mạng dân chủ thành công thì đã chứng minh rõ ràng đó là những lực lượng cách mạng chân chính và tiến bộ. Họ đã tiến hành các cuộc cách mạng dân chủ đem lại quyền lực, quyền làm chủ đất nước về cho nhân dân.

 Thúc đẩy xã hội phát triển theo hướng dân chủ văn minh. Các chế độ độc tài và độc đảng sau khi bị thay thếvà công khai tất cả các thông tin về họ thì mọi người dân đều nhận thấy bản chất của các chế độ đó đều hết tàn bạo và mang bản chất cực kỳ phản động.

Chính quyền phản động thường biến nhân dân từ địa vị làm chủ đất nước thành công cụ để phục vụ cho lợi ích phi pháp của họ đó là nhân dân phải lao động cực khổ trong các nhà máy, trên các công trường, hầm mỏ, đồng ruộng, trên các ngư trường đánh bắt hải sản để làm tiền và nộp thuếcho ngân sách quốc gia nhưng đã bị các từng lớp quan chức tha hóa chi tiêu lãng phí, tham nhũng và vơ vét của cải của nhân dân thành của riêng.

Để dễ dàng thực hiện những hành vi phi pháp đó mà không bị nhân dân trừng phạt thì các chính quyền phản động phải duy trì quyền lực tuyệt đối của mình để kiểm soát mọi mặt của đời sống xã hội. Họ xây dựng hệ thống pháp luật, hệ thống các cơ quan tưpháp và hệ thống chính quyền nhằm hạn chế tối đa các quyền con người, vô hiệu hóa các quyền tự do, dân chủ của nhân dân.

Các chế độ chính trị phản động muốn duy trì bóng tối bao trùm lên cả dân tộc để che đậy những hành vi tội ác của họ. Nhưng các lực lượng dân chủ và tiến bộ xã hội lại mang ánh sáng tới để xua tan bóng tốiđang đè nặng lên dân tộc, và quét sạch đi mọi tội ác.

Nhận diện được bản chất thực sự ai là phản động? Ai là thế lực thù địch với nhân dân?

Và ai là dân chủ, tiến bộ là rất cần thiết.

Các đảng phản động, chế độ phản động, chính phủ phản động cho dù khéo léo che đậyđến đâu đi nữa, thì sớm hay muộn cũng sẽ bị nhân dân nhận diện. Nhân dân và các lực lượng dân chủ, tiến bộ sẽ loại bỏ các đảng phản động ra khỏi đời sống chính trị xã hội để xây dựng một quốc gia với thể chế chính trị dân chủ và tôn trọng các quyền con người.

Hà nội, ngày 18 tháng 10 năm 2012.
Nguồn: http://vietnamhumanrightscommitte.wordpress.com/2012/10/19/the-nao-la-phan-dong/

dangnguoivietyeunguoiviet.org

Dốt nát & ngụy tín


10/12 |

Dốt nát & ngụy tín




“Chỉ khi nào có sự thay đổi chế độ để nước ta trở thành DÂN CHỦ thực sự, mới mong có sự cãi tổ toàn diện cho nền giáo dục VN. Bằng không, tất cả mọi sửa chữa chỉ là VÁ VÍU và sẽ không đi đến đâu.”

Khách Qua Đường – độc giả trang Dân Luận.

Tháng Chín năm 1975, giáo sư Lý Chánh Trung được mời ra Hà Nội để tham dự Hội Nghị Hiệp Thương Thống Nhất. Chuyến đi được ông kể lại, với rất nhiều hào hứng:

“Ra Bắc, gặp một cô lái đò, cô hỏi: có phải là giáo sư Lý Chánh Trung không? Đúng là tôi. ‘Trước 1975, cháu có đọc nhiều bài viết của chú, cháu thích lắm…’

“Lý Chánh Trung tấm tắc đưa ra nhận xét: Trình độ văn hóa ngoài Bắc cao. Chiến tranh như thế mà một cô lái đò cũng tìm đọc Lý Chánh Trung ở trong Nam…” (Miền Đất Lạnh – Nguyễn văn Lục, ĐCV).

“Chiến tranh như thế” (rõ ràng) cũng có điểm rất … hay, và người Việt quả là một dân tộc rất … lạ. Họ chỉ đọc sách trong thời chiến thôi hà. Gần bốn mươi năm sau, sau khi đất nước hoà bình và thống nhất, và sau khi trình độ văn hóa (thấp) ở miền Nam đã được nâng lên cho bằng với văn hoá (cao) ở miền Bắc, trong một cuộc phỏng vấn dành cho VietNamNet– vào ngày 3 tháng 5 năm 2012 – ông Nguyễn Mạnh Hùng (Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, kiêm Giám Đốc Thái Hà Books) rầu rĩ cho biết:

Người Việt đọc chưa đến 1 cuốn sách/năm! Không thiếu những cuốn sách quý chở tư tưởng hiện đại và tư duy mới về Việt Nam, được dịch thuật một cách kì công. Nhưng câu chuyện về vỏn vẹn 500 bản in cho mỗi đầu sách quý này, tính trên số lượng 88 triệu dân – tức là chỉ có xấp xỉ 0,00057% dân số tiếp cận – quả là một con số giật mình.”

Chưa hết, báo Dân Trí vừa cho phổ biến công bố của Tổ Chức Sở Hữu Trí Tuệ Toàn Cầu (World Intellectual Property Organization) – theo đó “VN đang ngụp lặn ở nửa dưới của thế giới và với xu hướng ngày càng chìm sâu, thụt lùi xa so với láng giềng.”

Thảo nào mà ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND Hà Nội, đã bầy tỏ sự lo lắng “rằng trong các vụ tụ tập, biểu tình phản đối Trung Quốc, cũng có đa số là những người khiếu kiện đất đai bị lợi dụng để gây phức tạp về an ninh – trật tự.” Tương tự, ông Nguyễn Văn Bình, TGĐNHVN, cũng phàn nàn y như vậy: “Do dân trí VN chưa cao, nên người dân không biết ngân hàng nào tốt hay xấu.”

Ở nước ngoài, Đại Sứ Đỗ Xuân Đông cũng có nỗi băn khoăn tương tự: “Giá trị dân chủ là cái đích, mà tất cả chúng ta đều mong tiến tới. Nhưng trình độ dân trí của dân ta còn thấp lắm, nên chưa thể làm như vậy được.”


Ảnh On the net

Thế còn quan trí?

Câu trả lời xin được dành cho một nhân vật (rất) có thẩm quyền, nhà báo Trương Duy Nhất:

“Trong thành phần Chính phủ, tôi cũng có quen vài người. Hôm nọ ngồi tiếp chuyện một vị, ổng bất chợt hỏi:
– Nghe nói chú có nhiều bài viết hay lắm, tìm thế nào để đọc được?
Tôi thật thà:
– Ôi, anh nhiều việc thế chắc nói dài dòng không nhớ nổi đâu. Tốt nhất cứ vào gút- gồ gõ chữ Trương Duy Nhất là ra hết !
Vậy mà ổng trợn tròn mắt:
– Gút- gồ là cái chi rứa ?
Thật tình không dám cười vì sợ thất thố!
Ông Trương Duy Nhất (rõ ràng) là một người vô cùng lịch sự và tế nhị. Không phải nhà báo nào cũng có được những phẩm chất cao qúi đó. Bà
Phạm Thị Hoài (rành rành) là một “nhà” như thế:

“Những lời hùng biện nổi tiếng của Cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đang có nguy cơ nhường vị trí đầu bảng cho phát ngôn của Bí thư Thành ủy Hải Phòng ngày 17.2.2012 tại CLB Bạch Đằng, trong đó ông Nguyễn Văn Thành cảnh báo nguy cơ từ tai nạn truyền thông về sự cố trong lãnh địa do ông cai quản, với hơn 1500 bài báo và ‘5 triệu người vào mạng Gú gờ chấm Tiên Lãng’…

Khả năng của Gú gờ là vô tận, chúng ta biết. Nhưng vẫn bị bất ngờ, mà chính Gú gờ cũng sửng sốt. Một chương mới trong lịch sử internet sắp mở. Gú gờ còn có thể chấm rất nhiều thứ khác.

Trước hết là chấm sự dốt nát của vị tiến sĩ kinh tế, cử nhân luật, cử nhân Anh văn Nguyễn Văn Thành, người lãnh đạo cao nhất của Hải Phòng, thành phố trực thuộc trung ương lớn thứ ba trong toàn quốc, chỉ sau TP Hồ Chí Minh và Hà Nội. Ở vị trí đó, theo cơ chế chia ghế của Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Văn Thành hiện là ủy viên Ban Chấp hành Trung ương và có thể lên đến ủy viên Bộ Chính trị.”

“Ai cũng có cái dốt của mình. Dốt mạng không phải là tội. Nhưng trường hợp ‘Gú gờ chấm Tiên Lãng’ cho thấy hai điều đáng gọi là rùng rợn:
Thứ nhất, tác giả của phát minh nói trên, ông tiến sĩ Nguyễn Văn Thành, là một trong 175 người lãnh đạo cao nhất của 90 triệu người Việt Nam, tức thuộc giới thượng lưu chính trị của đất nước. Thứ hai, một sự dốt nát như thế chỉ có thể dõng dạc diễn thuyết như thế, khi nó chắc mẩm rằng cử tọa còn ngu dốt hơn nhiều.”



Tôi đồ chừng rằng bà Phạm thị Hoài có thành kiến hay tư thù (chi đó) với ông Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Văn Thành nên mới nặng lời đến thế. Chứ sự dốt nát của hai quan chức này (nói nào ngay) cũng không tệ hại gì cho lắm, nếu so với một vị lãnh đạo (kính yêu) khác – ông Nguyễn Tất Thành:”Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể sai được.”

Tất nhiên không phải mọi người họ Nguyễn đều nói năng bậy bạ và nhảm nhí như quí ông Nguyễn Thế Thảo, Nguyễn Văn Bình, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Văn Thành, hay Nguyễn Tất Thành. Xin đơn cử một thí dụ, ông Nguyễn Gia Kiểng: “Ở mọi nơi mà nó đã được thử nghiệm chủ nghĩa cộng sản đã chỉ là nghèo khổ, khủng bố, và tội ác.”

Bác Kiểng nói không sai nhưng (e) hơi bị thiếu. Nếu thêm hai chữ (“dốt nát”) nữa vào cuối câu – chắc chắn – nghe sẽ đầy đủ và thuận nhĩ hơn: “Ở mọi nơi mà nó đã được thử nghiệm chủ nghĩa cộng sản đã chỉ là nghèo khổ, khủng bố, tội ác, và … dốt nát.”

Hoạ cộng sản sẽ qua và (rất) có vẻ sắp qua nhưng nghèo khó, bạo lực, tội ác, và dốt nát (chắc) sẽ còn ở lại hơi lâu. Bao lâu thì tùy vào cái cách chúng ta tiếp nhận, cũng như xử lý những “di sản” thổ tả này trong những ngày tháng tới.

Riêng đối với sự dốt nát, hãy thử nhìn sang nước láng giềng xem người dân Miến Điện đang rục rịch phản công lại với giặc dốt ra sao trên mảnh đất khốn cùng của họ – theo như tường thuật của Từ Khanh, từ Yangon:

“Sau khi được trả tự do, Daw Suu vận động thành lập 36 ‘trường’ tư. Đúng hơn nên gọi là ‘trường thí’ vì học sinh không phải đóng tiền, dành cho các gia đình nghèo không đủ sức cho con theo học trường nhà nước (đủ thứ phí)… Chúng tôi bàn sẽ thuê xe đi thăm bốn trong 36 trường của Daw Suu nằm ở ngoại vi Yangon….


Một trong những lớp học vừa được dựng lên trên những khu xình lầy, ở ngoại ô Yangon. Ảnh: Từ Khanh.

Khái niệm ‘trường’ sẽ không đúng khi đến các ngôi trường này, vì mỗi trường chỉ gồm một lớp học. Cả bốn cái trường đều nằm trên những khu vực sinh lầy và hôi hám xa trung tâm Yangon vài chục cây số…

Sau suốt ngày dài, chúng tôi từ giã bốn ngôi trường trong tâm trạng buồn bã nhưng tràn đầy hy vọng và phấn khích. Nền giáo dục Miến Điện, như ở mọi thể chế không tự do, bị thui chột và đồng dạng. Bảy mươi phần trăm sinh viên đại học đều học hàm thụ, mỗi năm chỉ tập trung ở trường tám ngày. Trên năm mươi phần trăm trẻ em thất học. Những đứa trẻ được đến trường công thì cha mẹ phải đóng phí học thêm để thầy giáo kèm thi. Nhà chùa, dưới chế độ quân phiệt, đóng vai trò hướng dẫn cuộc sống đời và đạo.

Nhưng dù thực trạng não nề nhưng một con đường mới đang thắp sáng trước mắt. Những ngôi trường của bà Aung San Suu Kyi là một định hướng chiến lược, dù gần ba trăm giáo viên tình nguyện đang dạy trên 20.000 học sinh đều chưa qua trường lớp sư phạm, phần lớn mới học xong trung học. Một khởi sự đầy nhọc nhằn trong bầu khí dân chủ đang chuyển biến ngoạn mục trên quê hương đã quá nhiều lầm than.

Bắt đầu trang bị cho thế hệ mới những điều không được nói trên nửa thế kỷ qua từ khi nhà độc tài Ne Win chiếm quyền năm 1962. Bắt đầu công khai cấy ý thức dân chủ, thế nào là quyền căn bản của con người. Các lớp học trong chùa suốt năm thập niên qua tiếp tục dạy con người trở thành kẻ hiền lương trong mọi hoàn cảnh. Họ đã đạt được mục tiêu đó. Những chuyển động tài bồi dân trí hiện nay đang hướng về những kiến thức thời đại. Dạy làm người hiền lương là điều khó nhất nhưng họ làm được, trang bị những tri thức thời đại là điều tất nhiên sẽ thành.”

Nhà chùa, dưới chế độ quân phiệt, đóng vai trò hướng dẫn cuộc sống đời và đạo.” Chùa chiền, thánh thất, giáo đường ở Việt Nam không có cái may mắn đó. Đám tướng lãnh ở Yangon (xem chừng) cũng không chuyên nghiệp và chu đáo như những vị lãnh tụ kính yêu ở Hà Nội hay ở Bắc Kinh, theo như ghi nhận của Dương Kế Thằng:

“Từ nhà trẻ đến đại học, sứ mệnh chính là cấy thế giới quan cộng sản vào tâm trí của học sinh, sinh viên các cấp. Các viện nghiên cứu khoa học xã hội, đoàn văn công, cơ quan truyền thông và trường học tất thảy đều trở thành công cụ cho sự độc quyền của Đảng về tư tưởng, tinh thần và quan điểm, và tất cả các cơ quan này liên tục tham gia nhào nặn tâm hồn của thế hệ …”

“Trong hoàn cảnh suy nghĩ và thông tin bị bưng bít như vậy, chính quyền trung ương dùng bộ máy độc quyền của mình cho công tác lâu dài là làm cho mọi người thấm nhuần các giá trị cộng sản đồng thời phê phán và bài trừ bất cứ giá trị nào khác. Bằng cách này, tâm trí của giới trẻ hình thành những cảm xúc rõ rệt và sâu sắc về đúng/sai và yêu/ghét, và những cảm xúc đó hóa thành niềm khao khát mãnh liệt muốn biến các lí tưởng cộng sản thành hiện thực. Lúc đó, bất cứ lời nói hay hành động nào phản đối hay đi chệch khỏi những lí tưởng này sẽ bị toàn thể mọi người nhất loạt đả kích(*).”

Nạn nhân của chế độ quân phiệt, ngó bộ, dễ thoát hơn là nạn nhân của chế độ cộng sản – theo như nhận xét của giáo sư Cao Huy Thuần: “Ở Myanmar, dù tướng tá có hư hỏng, văn hóa đó vẫn còn tốt, xã hội đó vẫn còn tốt, con người ở đó vẫn còn tốt, vẫn còn cùng nhau chia sẻ một đạo đức chung.”

Từ Khanh, qua bài viết thượng dẫn, cũng có nhận xét (gần) tương tự: “Người Miến Điện, khi bị cai trị bằng súng đạn, vẫn có một sức mạnh bền bĩ nhờ tín ngưỡng. Họ dùi mài niềm tin trong im lặng, thâm trầm, y cứ vào lời dạy của giáo chủ để làm phương châm sống. Sự dùi mài niềm tin ấy trở thành máu thịt, rèn luyện họ thành những trí tuệ biết tập trung vào công việc. Những đền đài và tượng đài vĩ đại nhất thế giới của họ không làm bằng sự tự mãn, bằng xương máu, hoặc để được ghi vào sách Guiness, mà được tỉ mỉ dựng xây từ thế hệ này qua thế kỷ khác, bằng công và của chắt chiu từng ngày.”

Về tín ngưỡng, cũng như về văn hoá – xem chừng – nước Việt không có những ưu điểm tương đồng. Vì thế, trong việc đối phó và xóa bỏ vô số những điều ngụy tín đã thấm sâu vào lòng người, dân Việt chắc sẽ gặp rất nhiều trở lực. Dù vậy, chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta sẽ nói KHÔNG với sự ngu xuẩn, dối trá và bất nhân. (**)

Tưởng Năng Tiến

———————————————-

(*) Dương Kế Thằng – Nền chính trị hại dân của Mao trong thời kì Đại Nhảy vọt ở Trung Quốc: Lời nói đầu cho cuốn “Bia mộ” (2). Nguồn: Tạp chí “Trung Hoa đương đại” (2010), số 19 (66), tháng 9, trang 755-776). Bản tiếng Anh (The Fatal Politics of the PRC’s Great Leap Famine: the preface to Tombstone). Bản tiếng Việt © 2012 pro&contra; © 2012 Bùi Xuân Bách, Phạm Nguyên Trường, Phạm Vũ Lửa Hạ.

(**) Alan Phan – Gạch Nối Giữa Giáo Dục Và Tự Do.



 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Bắc Kinh sẽ tiếp tục mạnh tay với người Tây Tạng


 

 Chủ nhật 21 Tháng Mười 2012

Bắc Kinh sẽ tiếp tục mạnh tay với người Tây Tạng


Bộ đội Trung Quốc đi tuần tại Lhassa, Tây Tạng, ngày 01/02/2009

Bộ đội Trung Quốc đi tuần tại Lhassa, Tây Tạng, ngày 01/02/2009

REUTERS

Lê Phước


Đầu tháng 11 tới, chóp bu lãnh đạo Trung Quốc sẽ thay đổi, ông Tập Cận Bình được dự báo sẽ tiếp nhiệm ông Hồ Cẩm Đào. Nhiều ý kiến cho rằng, dưới thời Tập Cận Bình, chính sách Tây Tạng của Bắc Kinh sẽ nhẹ nhàng hơn so với các thế hệ lãnh đạo trước. Thế nhưng, tạp chí mạng Tibetan Political Review tại Ấn Độ có bài cho rằng, đó là một hy vọng thiếu căn cứ. Courrier International trích dịch bài viết này với dòng tựa cảnh báo : « Tây Tạng : Bắc Kinh sẽ không nới tay ».

Tờ báo cho biết, những người hy vọng Bắc Kinh dưới thời Tập Cận Bình sẽ nới tay hơn trong chính sách Tây Tạng chủ yếu dựa trên các căn cứ sau đây. Thứ nhất là dựa vào việc cha ông Tập Cận Bình là cựu phó thủ tướng Tập Trọng Huân, người đã từng gặp đức Đạt Lai Lạt Ma hồi đầu những năm 1950 và có quan hệ thân thiết với đức Ban Thiền Lạt Ma thứ 10 của Tây Tạng. Thêm vào đó, vợ của phó chủ tịch Tập Cận Bình bà Bành Lệ Viên là một ca sĩ quân đội nổi tiếng tại Trung Quốc, mang hàm thiếu tướng và là một phật tử rất sùng đạo. Thế nhưng tờ báo cho rằng, ông Tập Cận Bình leo lên được những vị trí như hiện tại hoàn toàn không phải nhờ vào việc ông có lập trường hòa giải hay nhẹ tay với Tây Tạng, các dân tộc thiểu số hay với những người ly khai, mà nên nhớ rằng, ông Tập cận Bình là người theo đúng đường lối cứng rắn của đảng Cộng sản Trung Quốc trên những hồ sơ này.

Để minh chứng, tờ báo nhắc lại việc hồi tháng 6 năm ngoái, trong dịp kỷ niệm 60 năm ngày quân đội Trung Quốc tiến vào Tây Tạng, phó chủ tịch Tập Cận Bình đã tuyên bố sẽ chiến đấu chống lại « các hoạt động ly khai của phe Đạt Lai Lạt Ma » ở Tây Tạng. Ông cũng nói, sở dĩ Trung Quốc và Tây Tạng được phát triển như ngày nay là hoàn toàn nhờ vào đảng Cộng sản Trung Quốc. Thế nhưng, tờ báo mỉa mai, chính nhờ vào đảng Cộng sản Trung Quốc thì mới có những vụ đập phá chùa chiền tại Tây Tạng, mới có những vụ đàn áp sư sãi ở Tây Tạng, mới có hàng loạt các vụ tự thiêu phản đối chính sách đàn áp của Bắc Kinh ở Tây Tạng.

Tờ báo lại cho rằng, những người dự báo chính sách Tây Tạng của Bắc Kinh sẽ dịu mềm hơn thì đa số là những người ly khai hoặc những người sống lưu vong, tức là hoàn toàn không có cân lượng gì trong đường lối lãnh đạo của đảng Cộng sản Trung Quốc.

Nhìn lại quá khứ, cũng đã từng có những hy vọng tương tự khi ông Giang Trạch Dân lên nắm quyền vào năm 1989 hay khi ông Hồ Cẩm Đào lên cầm trịch vào năm 2002. Thế nhưng, hy vọng đã lụi tàn khi mà chính sách Tây Tạng dưới thời hai ông này ngày càng xiết chặt. Hơn nữa, hồi đầu tháng 9 này, một thân cận của chủ tịch Hồ Cẩm Đào là ông Lệnh Kế Hoạch bị bãi nhiệm chức vụ chánh văn phòng Trung ương Đảng để về lãnh đạo Ban Mặt trận Thống nhất Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc. Nhiều người cho rằng, ông Lệnh đã bị giáng chức, thế nhưng Tibetan Political Review lại cho rằng, Ban Mặt trận Thống nhất có ảnh hưởng đáng kể trong việc hoạch định chính sách Tây Tạng của đảng Cộng sản Trung Quốc, bởi thế, việc điều ông Lệnh về lãnh đạo ban này có nghĩa là ông Hồ Cẩm Đào sẽ tiếp tục ảnh hưởng lên chính sách Tây Tạng của thời đại Tập Cận Bình.

Tờ báo cũng nhắc thêm một điều nữa, đó là hiện tại người đứng đầu đảng Cộng sản Trung Quốc không phải là người muốn làm gì thì làm, tức có thể quyết định theo ý riêng của mình, mà là lãnh đạo dựa trên ý chí tập thể. Mà ý chí tập thể hiện tại của đảng Cộng sản Trung Quốc lại tỏ ra không khoan nhượng đối với người Tây Tạng ly khai.

Tóm lại, niềm hy vọng cho rằng dưới sự lãnh đạo của ông Tập Cận Bình Bắc Kinh sẽ nhẹ tay hơn trên hồ sơ Tây Tạng, theo tờ báo đó là một niềm hy vọng thiếu cơ sở thực tiễn.

Nhật Bản : Quan liêu đối mặt với thảm họa sóng thần

Quá trình tái thiết sau thảm họa sóng thần xảy ra hồi tháng 3 năm ngoái ở Nhật Bản diễn ra khá ì ạch mà nguyên nhân là do tệ quan liêu, đó là nhận định của tờ nhật báo Mainichi Shimbun tại Tokyo, được Courrier International dẫn lại với dòng tựa đáng chú ý : « Bầy gián của công cuộc tái thiết ». Bầy gián ở đây muốn chỉ những kẻ quan liêu và tham lạm công quỹ đang như những con gián cắn xé những đồng tiền được dành cho công cuộc tái thiết.

Tờ báo cho biết, ngân sách chính phủ Nhật Bản dành cho công cuộc tái thiết sau thảm họa cho năm 2012 là 3 775,4 tỷ yên (37 tỷ euro), lấy từ nguồn thuế và bán trái phiếu. Ngân sách này dành cho năm 2013 có thể sẽ đạt đến 4 479,4 tỷ yên (44 tỷ euro), tức tăng 18,6% so với ăm 2012. Với nguồn ngân sách dồi dào như vậy, nhưng công cuộc tái thiết đã diễn ra như thế nào ? Tờ báo dẫn lời một dân biểu của một trong những vùng bị thảm họa sóng thần hồi năm ngoái cho biết : Việc tái thiết các cảng không tiến triển, một vài nhà ga không được qui hoạch xây dựng lại sau thảm họa sóng thần, các chương trình hỗ trợ những công ty vừa và nhỏ ở vùng bị thảm họa đang ở điểm chết. Nguyên nhân do đâu ? Vị dân biểu này nhận định : Một phần là do có những kẻ đục nước béo cò, rút rỉa nguồn ngân sách dành cho việc tái thiết.

Một khúc mắc khác trong công cuộc tái thiết đó là một nguồn ngân sách bổ sung hơn 1 tỷ yên đã được cấp cho Cơ quan năng lượng nguyên tử thuộc bộ Văn hóa, Khoa học và Công nghệ Nhật Bản. Tờ báo dẫn tiếp lời dân biểu nói trên bức xúc : «Tại sao tiền dành cho tái thiết lại được cấp cho các nhà máy phản ứng hạt nhân, trong khi mà người Nhật đã phải quằn mình vì thảm họa hạt nhân ? ».

Thêm vào đó, tiền dành cho tái thiết vùng bị thảm họa lại bị tệ quan liêu làm lệch hướng, chẳng hạn như việc sử dụng nguồn tiền này để gia cố các tòa nhà chính phủ tại Tokyo, trong khi ở vùng bị thảm họa, có những trụ sở chính quyền bị sóng thần tàn phá lại không hề được để mắt đến. Trong bối cảnh việc tái thiết còn trì trệ như thế, người dân thì chấp nhận tăng thuế để tái thiết đất nước, thì bức xúc khác lại nổi lên, khi có tin cho biết rằng ngân sách dành cho tái thiết lại bị cắt xén để chi tiêu cho việc mua vũ khí quân dụng.

Chưa hết, theo tính toán của một giáo sư người Nhật thì con số thực tế dành cho công việc tái thiết thấp hơn nhiều so với ngân sách mà chính phủ tuyên bố dành cho tái thiết.

Giải Nobel Hòa Bình là để thưởng công hay để khuyến khích ?

Giải Nobel Hòa Bình được dùng để ghi nhận công lao của người hay tổ chức được trao giải, hay là để khuyến khích những đều mà họ sẽ làm trong tương lai ? Đây là câu hỏi mà tác giả bài xã luận đăng trên tuần san L’Express bàn về sự kiện Liên Hiệp Châu Âu vừa nhận giải Nobel Hòa Bình 2012. Bài xã luận chạy dòng tựa khá ấn tượng : « Thuốc giảm đau hay thuốc tăng lực - Morphine hay vitamine ? ».

Hôm 12/10, Ủy ban Nobel Na Uy đã quyết định trao giải Nobel Hòa Bình 2012 cho Liên Hiệp Châu Âu (EU) để tưởng thưởng cho việc châu lục này đã trải qua 67 năm hòa bình giữa các quốc gia. Thế nhưng theo tác giả, châu Âu trên thực tế đã không bảo đảm được hòa bình trong những năm qua, bao gồm hòa bình giữa các quốc gia, hòa bình giữa các dân tộc và hòa bình giữa các giai cấp trong xã hội. Tác giả nhắc lại làm bằng chứng, đó là cuộc chiến Nam Tư, hay làn sóng dân túy nổi lên ở một số nước châu Âu, hay các cuộc đụng độ giữa cảnh sát và người biểu tình chống khắc khổ thời gian qua.

Tác giả chua chát : Giải Nobel là được « trao », tức có bao gồm một quá trình vận động hành lang để được sự ưu ái của ủy ban trao giải. Và lần này, không phải ngẫu nhiên mà giải Nobel Hòa Bình được trao cho EU : Châu Âu đang cần liều thuốc Nobel Hòa Bình để làm dịu cơn đau khủng hoảng. Cụ thể hơn, là EU đang ở trong tình cảnh chia rẽ hơn bao giờ hết, và nếu tình trạng chia rẽ này tiếp diễn thì tác giả cho rằng có thể châu Lục Già sẽ bị rơi vào cảnh « xâu xé đẫm máu ».

Còn nếu như dựa trên tiêu chí thịnh vượng vì châu Âu xưa nay vẫn được xem là châu lục giàu có nhất, thì tác giả cho rằng, tiêu chí này cũng chưa đạt được. Ở châu Âu, khủng hoảng nợ công vẫn còn đang hoành hành, các tầng lớp trong cùng một quốc gia đang bị chia rẽ, tinh thần « chị ngã em nâng » giữa các quốc gia đang bị thử thách.

Trong bối cảnh đó, giải Nobel Hòa Bình vừa rồi giống như là một liều morphine có thể giúp châu Âu giảm đau, nhưng không trị dứt được căn bệnh. Tác giả nhắc lại, hồi đầu nhiệm kỳ của mình, tổng thống Mỹ Barack Obama đã được trao giải Nobel Hòa Bình, trong khi chưa làm được gì cho hòa bình cả, thì giờ đây châu Âu lại nhận giải thưởng này trong khi còn rất nhiều việc phải làm mà trong đó trọng yếu nhất là việc làm sau tăng cường tính đoàn kết và liên minh chính trị trong khối.

Tác giả nhắc lại, hồi năm 1950, cựu chủ tịch hội đồng bộ trưởng Pháp Robert Shuman từng nói : «Một châu Âu thật sự chưa ra đời vì chúng ta vừa phải có chiến tranh ». Còn giờ đây, tác giả nhận định : « Nếu không tạo ra được một châu Âu mới, thì chúng ta sẽ có chiến tranh ».

Pháp : Tham nhũng từ nhà tù đến trường học

Đến với nước Pháp, tuần san L’Express cho biết: tình trạng tham nhũng hầu như nhìn đâu cũng có, thế nhưng, cuộc chiến chống tham nhũng hiện tại vẫn chưa được nhà chức trách Pháp quan tâm đúng mức. Tờ báo dành cho chủ đề này một hồ sơ đặc biệt với hàng tựa lớn chạy trên trang nhất : «Nước Pháp của những cảnh sát tham nhũng ».
Đầu tiên đến với ngành giáo dục, tờ báo cho biết, ở Pháp hiện tại chỉ cần với số điểm 1,2/20 người ta cũng có thể được nhận vào học ở một trường đại học. Hay thậm chí có những trường hợp được cấp bằng thạc sĩ (master 2) hẳn hoi, nhưng học viên nhận bằng lại không hề giao tiếp được bằng tiếng Pháp.


Tờ báo nhắc lại, hồi năm 2009, lãnh đạo của Học viện Quản trị doanh nghiệp ở thành phố Toulon miền nam nước Pháp từng cho biết, có một sinh viên Trung Quốc đề nghị chi cho ông đến 100 000 euro đổi lại việc học viện cấp từ 60 đến 80 bằng cho một nhóm học sinh Trung Quốc. Cũng tại Toulon, hồi năm 2008, có đến 138 học viên Trung Quốc được nhận thẳng vào học đại học mà không cần phải qua các kỳ phỏng vấn như qui định. Hay vào năm 2011, ở Seine-Saint-Denis thuộc vùng Ile de France, một giảng viên của một trường đại học đã bị kỷ luật vì đã cho đăng ký lậu 60 sinh viên Trung Quốc với giá 4 000 euro cho một trường hợp.

Tham nhũng cũng đã vào tận nhà tù. Tờ báo nhắc lại việc hồi tháng 9 rồi, một giám thị nhà giam tại Pháp đã phải ra hầu tòa vì tội chuyển ma túy và điện thoại di động cho tù nhân để kiếm tiền. Trước tòa người này đã lên tiếng cho biết, có nhiều đồng nghiệp cũng phạm tội như anh nhưng chưa bị phát hiện. Một quan chức chống tham nhũng của chính phủ Pháp nhận định, các giám thị do đồng lương thấp và do tiếp xúc thường xuyên với các tội phạm lắm tiền nhiều của, nên dễ bị biến chất. Quan chức này cũng cho biết, mỗi năm chỉ có khoảng 5 trên 26 000 giám thị tại Pháp bị điều tra tham nhũng. Số còn lại là bao nhiêu, không ai biết nổi ?

Bên cạnh đó, tờ báo cũng có bài thông tin về tham nhũng trong các cơ quan ngoại giao của Pháp ở nước ngoài trong việc ăn tiền để lươn lẹo trong các thủ tục cấp hộ chiếu hay visa. Hay như tham nhũng ở các cơ quan hành chính tại Pháp trong thủ tục giấy tờ nhập cảnh hoặc cấp thẻ lưu trú.

Thụy Sĩ : Dùng tin nhắn SMS chống bệnh tình dục

Trong lĩnh vực ý tế, phụ trang cuối tuần báo Le Monde có bài chạy tít khá thu hút : «Tin nhắn SMS sẽ gióng lên hồi chuông báo tử cho các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục ? ».

Vừa rồi, nhà chức trách Thụy Sĩ đã phát động một chiến dịch kêu gọi mọi người có bệnh lây nhiễm qua đường tình dục sử dụng e-mail hoặc tin nhắn SMS để cảnh báo với những người mình đã từng có quan hệ tình dục về căn bệnh mà mình mắc phải.

Số là Cục y tế cộng đồng liên bang đã thành lập một trang web, qua đó, mọi người có liên quan có thể gửi một tin nhắn SMS hay một thư điện tử nặc danh theo kiểu : «Xin chào, người mà bạn có thể đã có quan hệ tình dục bị mắc bệnh giang mai ».

Anh : Bất bình đẳng giới ngay trên báo chí ?

Liên quan đến hồ sơ bình đẳng giới tính, phụ trang cuối tuần báo Le Monde có bài thông tin « Phụ nữ làm cho độc giả sợ ư ? ».

Tờ báo cho biết, theo một nghiên cứu vừa được thực hiện tại Vương Quốc Anh, có đến 78% bài báo được chạy tựa trên trang nhất của 9 tờ báo là của cánh đàn ông, và 84% những người được trích dẫn trong các bài báo cũng là đàn ông.

Còn về hình ảnh sử dụng trên báo chí thì chị em cũng có phần thua thiệt. Nghiên cứu cho biết, phân nửa số hình ảnh trên báo chí là đàn ông, hình ảnh phụ nữ chỉ chiếm có 36%, số còn lại là hình hỗn hợp cả nam lẫn nữ.

Có phải phụ nữ làm cho độc giả sợ chăng, nếu không thì vô tình hay cố ý mà báo chí ưu ái cánh mày râu đến thế ?

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link