Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 2, 2012

Mỹ chỉ trích việc bỏ tù hai nhạc sĩ


From: NGUYEN
Subject: Mỹ chỉ trích việc bỏ tù hai nhạc sĩ

 

 

Mỹ chỉ trích việc bỏ tù hai nhạc sĩ


Cập nhật: 10:47 GMT - thứ sáu, 2 tháng 11, 2012

Thông cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ về án tù với hai nhạc sĩ Việt Nam

Bộ Ngoại giao Mỹ bày tỏ quan ngại về án tù với nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình

Bộ Ngoại giao Mỹ vừa đưa ra tuyên bố bày tỏ quan ngại về án tù đối với hai nhạc sĩ Việt Nam, ông Việt Khang và ông Trần Vũ Anh Bình.

Trong thông cáo báo chí của Bộ Ngoại giao Mỹ ngày 1/11, ông Mark C. Toner, Phó Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, nêu rõ việc "Hoa Kỳ quan ngại trước tuyên án và kết án ngày 30/10 của Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đối với các nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình về tội 'tuyên truyền chống nhà nước'”.

Hai nhạc sĩ này đã bị kết án 4 và 6 năm tù giam, cộng thêm 2 năm quản chế mỗi người, vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước, theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

"Đây là hành động mới nhất trong một loạt các vụ bắt giữ và kết án tại Việt Nam đối với những người không tìm kiếm gì nhiều hơn việc thể hiện quan điểm của họ một cách ôn hòa. Ví dụ mới nhất này của các nhà chức trách Việt Nam trong việc hạn chế tự do ngôn luận không phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế.

"Trong bối cảnh tình hình nhân quyền gần đây tại Việt Nam xấu đi, chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam thừa nhận và khắc phục tình trạng này, bao gồm thông qua việc thả tự do cho các nhạc sĩ, và tất cả tù nhân lương tâm, cũng như tuân thủ các nghĩa vụ quốc tế của mình ngay lập tức," tuyên bố của Bộ Ngoại giao Mỹ viết.

Trước đó Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam cũng đã nêu quan ngại về việc hai ông Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị Tòa án TP HCM kết án tù.

"Ví dụ mới nhất này của các nhà chức trách Việt Nam trong việc hạn chế tự do ngôn luận là không phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế."

Bộ Ngoại giao Mỹ

Phát ngôn viên của tòa đại sứ, ông Christopher Hodges, nói trong một thông cáo: "Việc kết án tù này là hành động mới nhất trong một loạt các động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận".

"Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho nhạc sỹ [Việt Khang] cũng như tất cả các tù nhân lương tâm và tuân thủ ngay lập tức các bổn phận quốc tế của mình," thông cáo viết tiếp.

Tù nhân lương tâm

Hôm 29/10, Tổ chức Ân xá quốc tế đã lên tiếng trước khi diễn ra phiên xử hai nhạc sĩ này và kêu gọi thả tự do ‘ngay lập tức và vô điều kiện’ cho họ.

“Thật lố bịch khi đối xử như vậy với những người này chỉ vì họ sáng tác các bài hát,” ông Rupert Abbott, người phụ trách về vấn đề Việt Nam của Ân xá quốc tế, phát biểu trong thông cáo.

“Đây là những tù nhân lương tâm. Họ bị bắt giữ chỉ vì họ đã thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách hòa bình bằng những bài hát và những hành động phi bạo lực.”

“Thay vì cố gắng bịt miệng giới trẻ Việt Nam, chính phủ nước này nên cho phép họ bày tỏ ý kiến và có tiếng nói trong quá trình phát triển của đất nước,” ông nói thêm.

Mới tháng 9, Việt Nam đã xử nặng tay với ba bloggers, ông Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải (blogger Anhbasg) những người bị kết án 12, 10 và 4 năm tù giam vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN, vẫn theo Điều 88 bộ Luật Hình sự.

Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc lên tiếng chỉ trích bản án này là 'nghiệt ngã' đối với các blogger ở Việt Nam.

Cao ủy phụ trách đối ngoại của Liên hiệp châu Âu thì bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về bản án hà khắc dành cho các blogger và kêu gọi trả tự do cho ba người này.

Nhạc sỹ Việt Khang, 34 tuổi, tên thật là Võ Minh Trí và nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, 37 tuổi, nghệ danh là Hoàng Nhất Thống, đã bị bắt hồi cuối năm ngoái và bị giam giữ cho đến nay.

Hai ông bị truy tố theo điều 88 Bộ Luật hình sự về tội Tuyên truyền chống Nhà nước.

 

KHI ĐỒNG CHÍ CŨ TRỞ THÀNH KẺ CƯỚP


KHI ĐỒNG CHÍ CŨ TRỞ THÀNH KẺ CƯỚP

 

LÃO MÓC

 

Cả chục năm nay, bọn lãnh đạo đảng CSVN, “bọn cường hào, ác bá tân thời” của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) đã giở trò cướp đất đối với hàng ngàn, hàng vạn người dân từ Nam chí Bắc, từ đất đai của những nông dân nghèo chỉ có miếng đất nhỏ để cất tạm cái lều che nắng, che mưa đến đất đai của các giáo xứ, chùa chiền, thánh thất của các nhà tu Phật giáo, Cao Đài, Hòa Hảo v.v…

 

Hàng ngàn, hàng vạn dân oan đã đến các thành phố Sàigòn, Hà Nội kêu oan đã bị bọn cường quyền dùng vòi rồng, dùi cui giải tán, bắt thảy lên xe đưa về nguyên quán. Việc làm của nhà cầm quyền CSVN cũng giống như chuyện “bắt cóc bỏ dĩa” vì những dân oan khi bị ép buộc phải về nguyên quán không có nơi cư trú ngay trên chính mảnh đất của mình, họ lại tìm mọi cách đến những nơi gọi là Nhà Tiếp Dân của nhà cầm quyền để tiếp tục kêu oan từ năm này qua năm khác. Chưa có bao giờ mà tiếng kêu oan của người dân tại Việt Nam lại vang lên dậy đất, dậy trời như bây giờ, ngay cả thời thực dân Pháp.

 

Hàng ngàn, hàng vạn dân oan đã phải sống trong tuyệt vọng trong hàng chục năm trời, bỗng… tỉnh thức khi tiếng súng hoa cải, mìn tự tạo do anh “kỹ sư nông dân” Đoàn Văn Vươn vang lên từ đầm nuôi thủy sản tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, tỉnh Hải Phòng.

 

Người cựu chiến binh Đoàn Văn Vươn vì bị những đồng chí cũ của mình nay đã trở thành kẻ cướp là “bọn cường hào, ác bá tân thời”, là Chủ tịch Xã Vinh Quang, chủ tịch huyện Tiên Lãng mà bọn cướp đầu xỏ là bọn cầm quyền ở Hải Phòng, ở Trung Ương Đảng CSVN ra tay cướp đất giữa ban ngày, không còn đường sống đã nả súng bắn vỡ bức tường “sợ chế độ”, “sợ quyền lực” khiến bọn lãnh đạo đảng CSVN hoảng loạn đã lộ rõ bản mặt những kẻ cướp ngày.

 

Cách hành xử bất nhất của bọn lãnh đạo đảng CSVN trong biến cố Đoàn Văn Vươn cho thấy rõ tình trạng: Những con chuột đang tìm cách chạy khỏi chiếc tàu sắp chìm!

 

*

“Bọn cướp tập thể có ‘lai-sân’” này quy tụ trên 100 lâu la gồm công an, bộ đội với dao găm, mã tấu, súng AK, chó nghiệp vụ được chỉ huy bởi tên “Đầu lĩnh” là Giám Đốc Công An tỉnh Hải Phòng Đỗ Hữu Ca.

 

Chuyện khôi hài là bọn này đã là mất mặt “Quân Đội Nhân Dân anh hùng, ngàn lần anh hùng” và những kẻ “còn Đảng, còn mình” là bọn Công An ác ôn côn đồ “của Bác Hồ vĩ đại”. Cả trăm thằng ăn cướp trang bị đến tận răng khi tấn công vào mục tiêu phải cướp lại có đến 6 thằng gồm 2 bộ đội và 4 công an lại bị thương vì bị “thằng bộ đội phục viên” Đoàn Văn Vươn gài mìn và bắn súng hoa cải!

 

Càng khôi hài hơn là căn nhà 2 hai tầng sau đó bọn cướp ngày phải thuê xe ủi đến phá sập để phi tang nhục nhã lại ở ngoài khu vực mà bọn chúng nó được lệnh cướp.

 

*

Đã có hàng ngàn bài báo về vụ này. Vì sao mà tôi dám nói rằng cựu chiến binh Đoàn Văn Vươn bị những đồng chí cũ của mình nay đã trở thành kẻ cướp cướp đất cướp đất?

 

Ngày 14-10-1993, đáp ứng “chủ trương về khai hoang, vỡ hóa đất trống, đồi núi trọc, mặt nước, đất ven sông, ven biển vào phục vụ lãnh vực nông nghiệp”, anh bộ đội phục viên Đoàn Văn Vươn với tấm bằng kỹ sư nông nghiệp trong tay đã đưa gia đình tới Tiên Lãng nhận 40,3 ha đất bãi bồi từ tay ông Lưu Quang Yên.     

 

Hàng chục năm sau đó, bằng mồ hôi, nước mắt và cả sinh mạng, anh kỹ sư nông dân Đoàn Văn Vươn đã được báo chí xưng tụng là “anh hùng lấn biển” thì, bỗng nhiên một sớm, một chiều bỗng mất sạch thì không gọi cái bọn cưỡng chế là bọn cướp ngày thì phải gọi bằng gì bây giờ?

 

Thực ra không phải tới ngày 5-1-2012, Đoàn Văn Vươn mới bị cướp đất mà Đàn Văn Vươn đã bị cướp đất từ năm 1993 do “tên cướp ngày có lai sân” là ông Lưu Quang Yên.

 

Theo tác giả Hoàng Thế Hiển trong bài “Đất đai, mồ hôi, nước mắt và sinh mạng” (www.tamthucviet.com) thì:

 

“… Lưu Quang Yên, nguyên Đại biểu Quốc Hội khoá VII (1981-1987), nguyên Chủ tịch UBND và bí thư huyện Tiên Lãng, người đã giao 40,3 ha đất cho Đoàn Văn Vươn, đã phát biểu: ‘Tôi thấy thì thời gian 14 năm là đủ để người nông dân hoàn vốn và có lời nên đã quy định không có bồi thường khi thu hồi đất. Diện tích đất này nằm trong diện quy hoạch sân bay quốc tế Tiên Lãng. Nếu như để cho ông Vươn trực tiếp thuê đất, thì sau này, nhà nước phải đền bù với giá rất cao.’    

 

Như vậy là ông Lưu Quang Yên, với chức vụ CT/UBND huyện Tiên Lãng vào năm 1993 đã cắt xén quy định cho thuê đất của Trung Ương từ 20 năm xuống còn 14 năm, không cho gia hạn, và khi hết hạn 14 năm, người thuê đất phải ra đi với hai bàn tay trắng, toàn bộ cơ sở và dụng cụ để lại cho nhà nước sử dụng.”

 

Chắc là vì được lịnh như vậy cho nên tên đầu lãnh có “cái mặt như bộ phận sinh dục của một con ngựa cái” Đỗ Hữu Ca đã ra lịnh cho bọn lâu la:

 

“Đầm Vươn vang tiếng ruồi xanh

Sạch sành sanh vét cho phình túi tham!” (lẫy Kiều)

 

thế cho nên cả một con chó con của nhà Vươn vì yếu đuối không nhanh chân chạy thoát đã bị cả lũ lâu la túm gọn bắt… bỏ bao bố!   

 

*

Thực ra không phải chỉ ở Tiên Lãng mới có chuyện “đồng chí cũ”  trở thành kẻ cướp cướp đất của “đồng chí” của mình.

 

Ở Quận 9 thuộc tp HCM “rực rỡ vàng khè” cũng có chuyện ông cựu bộ đội la làng: "Nay, tôi là Việt Cộng bị những ông đảng viên đảng CSVN/Q.9 cướp hết”.

 

Xin thưa ngay lời tố cáo vô cùng bi hài - cực kỳ bi hài này không phải của Lão Móc là người đã từng bị “bọn dân chủ cỏ”, “bọn phản tỉnh giả”, “bọn âm binh trên mạng”, “bọn đảng phái chống Cộng cuội”ông “thằng hèn” Tô Hải vu cáo là “chống người chống Cộng”,“tình báo hai mang, là đặc công đỏ” viết bài đánh phá phong trào dân chủ trong nước”.

 

Lời tố cáo này là của cựu chiến binh Quân Đội Nhân Dân Nguyễn Xuân Ngữ viết trong “Đơn Kêu Cứu” có nội dung như sau:

 

“Kính thưa Thủ Tướng Chính Phủ;

Kính thưa Quốc Hội;

Kính thưa ông Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng;

Thưa ông Chủ Tịch Hội Cựu Chiến Binh VN

Khi đất nướccó chiến tranh: Tôi cũng như triệu triệu thanh niên Miền Bắc đáp lời Đảnggọi: Rất snẵ sàng lúc Đảng gọi thanh niên đi lên… chiến đấu giỏi cho xóm làng bình yên. Tôi cũng được lịch sử: Kính chào anh con người đẹp nhất. Lịch sử hôn anh… Tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược, tất cả vì giải phóng Miền Nam, tất cả… tất cả. Sau 9 năm chiến đấu ở chiến trường Miền Nam đến khi về giải phóng Sàigòn. Nhờ Trời cho còn sống. Khi về hưu năm 2000 mua thửa đất, còn chút sức cuối đời xay dựng cơ ngơi kiếm sống vì lương hưu ít ỏi. Nay chính quyền Quận 9 được Chủ Tịch UBNDtpHCM chấp thuận cho tàn phá, hủy diệt, cướp hết. Nhà mất, trang trại mất, tiền của đổ vào xây dựng mất, vật nuôi bị cướp mất, đất đai mất… Tất cả, tất cả đều mất… Bố tôi sau Cách Mạng  tháng 8 làm Việt Minh bị thực dân Pháp bắt được giết ngay, nhà cửa bị đốt nhưng không cướp gia súc, gia cầm, không ủi sập hết tường. Nay, tôi là Việt Cộng bị những ông đảng viên Đảng CSVN/Quận 9 cướp hết. Tất cả… tất cả đều mất và đang chết dở, sống dở không chết ngay như Bố tôitrước đây.

 

Đảng CSVN, Quốc Hội nước CHXHCNVN cứu giúp gia đình tôi. Nhà Nước VN là nhà nước pháp quyền. Sao TP/HCM không có pháp luật? Chủ tịch UBNDtpHCM lại chấp nhận sự chỉ đạo của ông Phó Chủ tịch UB Quận 9 phụ trách nhà đất? Văn hóa lớp 5, trước khi là Phó CTUB chỉ là chăn vịt mướn. Hơn nữa ông chăn vịt còn vô hiệu hoá cả Thanh Tra Chính Phủ? (Xin xem văn bản 359, kết luận 256, báo cáo 3595 của TTCP).

Nguyễn Xuân Ngữ

Cựu chiến binh”

 

Cũng được biết vào ngày 29-1-2012, ông CCB Nguyễn Xuân Ngữ có gửi thư cho ông Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Nước CHXHCN Việt Nam trình bày về việc nhà cửa trang trại của ông mua từ năm 1998 với diện tích 3.601m2 tại ấp Mỹ Thành phường Long Thạnh Mỹ Q9 vào năm 2003 đã bị UBQ9 thông báo miệng là sẽ bị thu hồi vì nằm vào quy hoạch khu Công nghệ cao (CNC). Và UB Q9 đã cho người kiểm kê tài sản và đã san bằng trang trại.

 

Theo đơn tố cáo thì CCB Nguyễn Xuân Ngữ 69 tuổi, Cán bộ Hưu trí, Cựu Chiến Binh, Gia đình liệt sĩ, chủ quyền nhà, đất số 166/6 ấp Mỹ Thành, Phường Long Thạnh Mỹ, Q9tpHCM. Và hiện bị chính quyền Q9 đuổi ra khỏi nhà và đất trên, ép phải đến ở khu nhà trọ Phòng C9, số nhà 41, đường Tăng Nhơn Phú, P. Phước Long B, Q9.

 

Để hiểu rõ thêm về vụ việc CCC Nguyễn Xuân Ngữ bị chính quyền Q9 cướp đất, san phẳng trang trại độc giả có thể vào google tìm tên của ông ta.  

 

Sau khi biến cố Đoàn Văn Vươn xảy ra, ông cựu bộ đội này còn viết trong trang blog của ông ta những giòng chữ như sau:

 

“Đừng ép dân để tôi phải đường cùng trở thành Đoàn Văn Vươn.

 

“Tổ quốc và Nhân dân VN hãy phá án cho tôi” nếu chẳng may tôi sẽ trở thành “Cù Huy Hà Vũ thứ 2”.

 

Vì từ năm 2003 tôi đã từng gửi hàng trăm kilo đơn khiếu kiện “các cấp cướp ngày” có rất nhiều “Bao Cao Su” để chụp mũ.

 

Vậy thì chỉ còn cách cuối cùng dùng hàng trăm kilo “b…” gửi cho “các cấp cướp ngày” như dân đã gửi cho nhà riêng Giám Đốc Công An tỉnh Thái Nguyên đầu năm 2012.

 

Thà hy sinh tất cả, nhất định không chịu mất đất vì tôi đã từng là lính cụ Hồ.”

 

*

“Ngày xưa, Hồ Chí Minh đã nói “cường hào ác bá” là sản phẩm của của thực dân, phong kiến.

 

Ngày nay, xem ra sản phẩm của XHCN còn cao siêu hơn nhiều.

 

Vụ án Đoàn Văn Vươn chỉ ồn lên vì có tiếng súng phản đối của một thành phần không nhịn được các đồng chí cũ nay trở thành kẻ cướp, trong khi còn không biết bao nhiêu người khác chỉ được gọi là “dân oan” từ nhiều năm nay cũng đã chìm trong im lặng để cho tình trạng chiếm đoạt đất đai cả công lẫn tư tiếp tục bởi bọn VC biến thái đang trở thành những đại gia tài phiệt đem tiền bạc chứa trong những ngân hàng ngoại quốc.”

 

Nhận xét của tác giả Hoàng Thế Hiển về biến cố Đoàn Văn Vươn cũng là kết luận của bài viết này!

 

LÃO MÓC

KHẨN ! HỘI NGHỊ SÁT NHẬP VIỆT NAM VÀO CHINA




From: Kiet Nguyen <>

CHUYỂN TIẾP...Phải chăng giờ đây là lúc VIỆT NAM đến hồi mạt vận sẽ bị xóa sổ trên bản đồ thế giới theo kế hoạch TẦM ĂN DÂU xâm thực dần dần của ĐẠI HÁN PHƯƠNG BẮC. Mời đọc:

HỘI NGHỊ SÁT NHẬP
VIỆT NAM VÀO CHINA



Hội Nghị Sát Nhập Việt Nam Vào China : Tỉnh Hay Khu Tự Trị ?

Ninh Cơ Ghi Lại, C/N 2009/12

Lời ghi chú của WebMa : Chúng tôi đã được tài liệu nầy từ hơn nửa năm rối, nhưng chưa tiếp sức phổ biến, vì có nghi ngờ về tính cách xác thực của nó.

Nhưng nay chúng tôi quyết định góp phần phổ biến vì tình hình VN đã biến chuyển hoàn toàn đúng theo những gì đã được ghi trong tài liệu nầy.



Hội Nghị Sát Nhập Việt Nam vào China: Tỉnh hay Khu Tự Trị? (Ninh Cơ ghi lại. Trích tài liệu chép lại từ băng ghi âm cuộc họp mật giữa đại diện Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 Việt Nam để lưu trữ, được bảo quản theo chế độ tuyệt mật).

Thưa các đồng chí.

Trong mấy ngày qua, ta đã cùng nhau thảo luận nhiều vấn đề, đạt được đồng thuận về căn bản, tuy không khỏi có sự tranh biện về tiểu tiết. Khép lại, ta có thểhài lòng khẳng định hội nghị đã thắng lợi và thắng lợi lớn. Xin các đồng chí hoan hỉ cạn chén.

Trong lời phát biểu kết thúc hội nghị, Lương Tư Lệnh nhấn mạnh : « Những gì được đưa ra bàn ở hội nghị chung quy chỉ là những điều đã được đề cập nhiều lần từ nhiều năm trong những cuộc gặp gỡ các cấp tham mưu và cả cao cấp ». Với tư cách Chính Uỷ được đề cử ra chủ trì hội nghị tôi xin tóm tắt vài điều cần thiết.

Trước hết, hội nghị nhất trí cao về quan điểm không có và không hề có chuyện China thôn tính Việt Nam. China không có nhu cầu thôn tính nước nào. Các nước lân bang đều nghèo. Họ cần đến China hơn là China cần đến họ. Những cái họ cóđều ở dạng tiềm năng dưới đất hoặc ngoài biển. Không có China giúp đỡ thì chẳng khai thác được.
 
Trong giai đoạn phải dồn toàn lực cho phát triển kinh tế, mà Ðặng Tiểu Bình lãnh tụ đã vạch ra, mọi sự đèo bồng đều vô nghĩa. Chúng kiềm hãm bước tiến vĩ đại của China vĩ đại. Thế mà ở Việt Nam lại có những luồng dư luận như thế đấy. Nào là China bá quyền, nào là China bành trướng. Thối lắm, thưa các đồng chí, không ngửi được.

Bọn dân chủ ở Việt Nam đã hô hoán rầm rĩ rằng cuộc vạch lại biên cương giữa China và Việt Nam là tranh chấp biên giới. Trong khi đàm phán, tất nhiên có nhữngđiều hai bên phải nhân nhượng nhau. Có chỗ lồi ra, có chỗ lõm vào, ở bên này hay bên kia. Nhưng, đó là kết quả của những thương thảo sòng phẳng, thuận mua vừa bán. Các đồng chí Việt Nam thấy chúng tôi nói thế, lại chỉ thanh minh mới chán. Như, Lê Thứ Trưởng (tức là ông Lê Công Phụng) trả lời phỏng vấn : « Thác Bản Giốc ta cứ tưởng là của ta, bạn cũng không bảo là của bạn. Ðo ra mới biết là của ta chỉ có một phần ba. Vì tình hữu nghị với ta, bạn cho ta hưởng một nửa ».Nói thế là tốt. Nhưng vẫn cứ là thanh minh. Việc gì mà phải là thanh minh cơchứ ; Với bọn phản động chuyên gây rối à ; Cứ thẳng tay trấn áp, bịt cái miệng chó của chúng lại. Cứ lừng chừng, thiếu kiên quyết. Cứ hữu khuynh nhân nhượng. Nhân nhượng là chết đấy. Phải quét cho bằng sạch, không thương xót bọn dân chủ.Không cho chúng được đàng chân lên đàng đầu. Vùi chúng xuống đất đen, không cho chúng ngóc đầu dậy. Nhưng, cái đó sẽ không còn là vấn đề trong tương lai.

Việc tiêu diệt bọn dân chủdòi bọ sẽ không còn là việc của riêng các đồng chí Việt Nam. Nó sẽ là nhiệm vụchung của tất cả chúng ta. Thưa các đồng chí. Hội nghị đã thành công là nhờ nó gạt được ra những chuyện lặt vặt vô bổ, đang là đề tài thời sự, để tập trung vào đại sự : bàn về chuyện hợp nhất hai quốc gia trong tương lai. Tương lai có thể chưa tới ngay, nhưng lại có thểrất gần. Vì thế, ta phải có viễn kiến và phải có sự chuẩn bị. Hợp kết China Việt Nam có thể là một mốc lịch sử vĩ đại trên đường phát triển của tổ quốc. Với tư cách tham mưu cho cấp cao hai bên, trong hội nghị này chúng ta bàn thẳng vào những phương án phát thảo những bước tiến hành cụ thể, những công việc cụthể trong công tác chuẩn bị. Nào, xin cạn chén một lần nữa, mừng thắng lợi của hội nghị lịch sử này.

Trong tình thế hiện nay, Việt Nam không còn lựa chọn nào khác, không còn con đường nào khác hơn là trởvề với tổ quốc China vĩ đại. Ði với Mỹ chăng ?
 
Thì các đồng chí chạy đi đâu ? Trở về với tổ quốc thì các đồng chí mới tiếp tục tồn tại như những ông chủ duy nhất trước hiểm hoạ của bọn dòi bọ đang tích cực phản công nhằm tống cổ các đồng chí ra khỏi chỗ ngồi của mình. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó, các đồng chí không được ngồi ở bàn giấy trong công thự, mà phải đi lang thang ngoài đường kiếm việc làm.
 
 
Thật khủng khiếp. Vì thế, chúng ta phải chiến đấu hết mình cho sự tồn tại của chúng ta, cho con cháu chúng ta, tương lai của chúng ta, của con cháu chúng ta. Quyết không để lọt vào tay kẻ khác. Lũ dân chủ dòi bọ ấy có cả ở China. Tôi thừa nhậnđiều đó. Nhưng chúng tôi thẳng thắn trấn áp chúng thắng lợi. Nhưng ở Việt Nam tình trạng có khác. Chúng hung hăn hơn, lì lợm hơn, là do các đồng chí thiếu kiên quyết.
 
Nếu ở China có một Thiên An Môn, thì tại sao Việt Nam không có một cái tương tự ; Tôi xin bảo đảm với các đồng chí rằng, China sẽ tận tình chi viện cho các đồng chí, một khi có sự biến đe doạ quyền lợi của đồng chí, để bảo vệ các đồng chí. China không thiếu xe tăng dĩ chí trong vài Thiên An Môn ... Các đồng chí cứ hỏi Nông đồng chí (tức ông Nông Ðức Mạnh) xem Hồ đồng chí (tức là Hồ Cẩm Ðào) đã hứa hẹn gì trong cuộc gặp gỡ cấp cao vừa rồi. Nhưng đó là trong tình huống hiện nay. Trong tương lai thì hai nước đã là một, thì sẽ không phải như vậy.

Việc Việt Nam trở về với tổquốc China vĩ đại là việc trước sau sẽ phải đến. Không sớm thì muộn. Mà sớm thì hơn muộn. Trong lịch sử, Việt Nam từng là quận huyện của China, là một nhánh của cây đại thụ China. China và Việt Nam là một. Ðó là chân lý đời đời. Ðó cũng là lời của Hồ đồng chí (tức là ông Hồ Chí Minh) trong lễ tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản China. Hồ đồng chí tôn kính còn dạy : « China, Việt Nam như môi với răng. Môi hở thì răng lạnh ».
 
Có nghĩa là hai nước là hai bộ phận trong cùng một cơ thể. Nông đồng chí (tức là đồng chí Nông Ðức Mạnh) từng tự hào nhận mình là người Choang (Zhuang) trong cuộc gặp gỡ các đại biểu trong Quốc VụViện. Mà dân tộc Choang là gì ; Là một bộ phận của đại gia đình các dân tộc China.
 
Trong thời đại hiện nay thì thế giới được tái phân chia sau đệ nhị thếchiến, thì Hoa Kỳ đã mất sự độc tôn trong sự trỗi dậy bất ngờ của tổ quốc chúng ta, thì sự sát nhập trở lại của Việt Nam và toàn bán đảo Ðông Dương tiếp theo là điều tất yếu. Thế nhưng chúng ta đều đã thấy, đã biết những biểu hiện lừng chừng, giao động lúc này lúc khác, trong ban lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam muốn người dựa lưng vào China, người dựa hơn con hổ giấy Hoa Kỳ. Bây giờ đã khác.
 
Sự lựa chọn chỉ còn có một. Và ở đây, các đồng chí Việt Nam tỏ ra có lựa chọn đúng. Ngày nay, China vĩ đại phải dành lại vị trí đã có của mình. Có Việt Nam nhập vào, China đã vĩ đại lại càng thêm vĩ đại. Thế giới hôm nay chỉ còn lại hai siêu cường. Ðó là China và Hoa Kỳ. Con hổ giấy Hoa Kỳ.
 
Những việc mà bây giờ chúng ta phải làm. Tôi xin nhấn mạnh lại lần nữa. Không phải bây giờmới làm, nhưng làm chưa đúng, làm chưa đủ, thì nay cần phải đẩy mạnh hơn nữa. Phải triển khai rộng hơn nữa là đè bẹp và tiêu diệt luận điệu tinh thần dân tộc vẫn còn tồn tại dai dẳng trong bọn kiên trì lập trường độc lập dân tộc. Ðặc biệt trong đám trí thức và vài phần tử công thần chủ nghĩa trong tướng lĩnh. Cần phải tiêu diệt cả về tinh thần, cả về vật chất.

Trong tướng lĩnh, phần nhiều là người của ta, do ta đào tạo, cất nhắc. Công này là nguyên chủ tịch Lê (tức là Lê Ðức Anh) người rất biết nhìn xa trông rộng. Tuy nhiên, lẫn vào đấy cũng vẫn có vài phần tử lừng chừng, giao động, chủ yếu do kém hiểu biết. Các đồng chí cần đả thông, bồi dưỡng thêm cho họ về lập trường, quan điểm và trường đảng các cấp. Mấy anh già sắp chết hay nói ngang thì phải đe nẹt cho chúng biết rằng, một khi đã bị coi là chống đảng thì chúng sẽ bị tước hết mọi tiêu chuẩn cao đang được hưởng, tất chúng sẽ im mồm.
 
Ðám trí thức lèo tèo mới là đáng ngại. Tuy chẳng có trong tay cái gì, nhưng chúng có khả năng kích động tinh thần nhân dân để cản trở sự hợp nhất. Nhưng không lo. Mao chủ tịch đã dạy : « Trí thức khởi xướng được, nhưng không làm được. Chúng chỉ lép bép lỗ miệng. Thấy súng lên đạn là chúng rùng rùng bỏ chạy ».Ðáng ngại là ở chỗ ấy, chỗ khởi xướng.
 
Nhưng không đáng sợ cũng ở chỗ ấy. Ở chỗbản tính trí thức, hãy lên đạn, hãy hô bắn thật to, đâu sẽ vào đấy. Lực lượng chủ yếu của chúng ta trong việc trấn áp bọn dân tộc chủ nghĩa là hai cánh quân. Về vật chất là công an, về tinh thần là truyền thông.
 
Công an sẽ được cung cấp mọi trang bị hiện đại nhất để đè bẹp mọi mưu toan đối kháng. Nhưng phải chú ýđến điểm này : Không được lạm dụng các phương tiện hiện đại. Chiếu cố những biện pháp truyền thống ít gây ồn ào, tránh những phản ứng quốc tế bất lợi. Truyền thông phải xừ dụng mọi phương tiện sẵn có. Tăng cường viết và nói hằng ngày hằng giờ, biện luận cho dân thấy cái lợi của việc sát nhập. Họ sẽ được hưởng mọi phúc lợi của người dân China hơn hẳn phúc lợi đang có. Họ sẽ không còn chuyện lủng củng vướng mắc về biên giới. Ngư dân được tha hồ đánh cá trên Biển Ðông này cũng là của họ mà không còn phải lo lắng : vì xâm phạm lãnh hải, bị hải quân China trừng phạt. Người dân khi xuất ngoại sẽ được cầm hộ chiếu của một nước lớn mà thế giới phải kiêng nể.

Tuy nhiên, tôi đặc biệt lưu ý các đồng chí là phải tiến hành kín đáo, để mọi việc chuẩn bị diễn ra như bình thường, không nhận thấy được. Trong khi chưađược hợp nhất, trung ương chính phủ, cũng như các tỉnh chính phủ, tuyệt đối không lộ ý đồ.
 
Thỉnh thoảng cũng phải cho phát ngôn nhân trung ương chính phủnói dăm ba câu phản đối về chủ quyền Tây Sa và Nam Sa. Và cho phép các báo đăng vài bài chiếu lệ về biên giới và hải đảo với mọi « sự cố » xảy ra trên biển như vừa rồi. Cứ tiếp tục ám chỉ một nước ngoài nào đó, hoặc một tàu lạ nào đó, không rõ quốc tịch là được. Ðừng quên xem thường các nhà báo.
 
 Họ là công bộc trung thành của ta. Thiếu họ không được. Hiện nay đang nổi lên sự phảnđối China khai thác Bauxite ở miền Trung, ồn ào lắm, có vẻ hung hăng lắm. Nhưng là bề ngoài thôi. Chứ bề ở trong, bọn phản đối cũng thừa biết mọi sự đã an bày. Tiền đã trao thì cháo phải được múc.
 
Bộ Chính Trị quyết không bỏ kế hoạch này. Nhất là đồng chí Nông Ðức Mạnh. Là chuyện sinh tử của đồng chí Nông Ðức Mạnh nên đồng chí ấy rất cương quyết. Trong chuyện Bauxite, tôi thấy bên cạnh cái xấu lại có cái tốt đấy. Các đồng chí ạ ! Phải công bằng mà lập luận, một khi Việt Nam đã nhập vào China thì vùng Tây Nguyên của Việt Nam là của chung nước ta. Chưa chừng, trên sẽ thay đổi kế hoạch. Ta không khai thác ở đấy nữa, mà chuyển sang khai thác, thực hiện ở Châu Phi. Bauxite của ta, ta để đấy dùng sau. Cũng như ta đâu có vội khai thác cả tỷ tấn Bauxite ở Quảng Tây. Nói để cácđồng chí phấn khởi. Về thực chất, qua con đường ngoại thương, đầu tư, ta nắm Châu Phi trong nhiều năm nay rồi. Ta đã mua hết các chính quyền ở đấy. Cái đó gọi là quyền lực mềm. China đến sau Phương Tây và Hoa Kỳ, vậy mà chỉ trong vòng 1 thập niên, ta đã quét sạch chúng khỏi đấy. Ta còn chuyển dân mình sang Châu Phi, làm thành những vùng đất China trên lục địa đen kia nữa. Người China bây giờ có quyền nói : « Mặt trời không bao giờ lặn trên đất đai của tổquốc ». Phải trấn an các cán bộ các cấp, từ trung ương cho đến địa phươngđể họ thấy rằng sau hợp nhất, mọi vị trí quyền lợi, bổng lộc của họ không bị suy suyển.
 
Các đơn vị hành chính sẽ được giữ nguyên trong một thời gian dài trước khi áp dụng mô hình hành chánh chung của toàn quốc. Việc này rất quan trọng. Xin các đồng chí chớ coi thường. Lãnh đạo từ trung ương cho đến địa phương có thông thì dân mới thông.
 
Nhân dân đã được giáo dục chu đáo trong nhiều năm, tinh thần tuyệt đối phục tùng lãnh đạo. Nhưng nếu họ thấy cấp trên của họ giaođộng, tư tưởng bất thông thì chính họ cũng sẽ giao động theo, trở thành mồi ngon cho những tư tưởng dân tộc chủ nghĩa. Thưa các đồng chí. Còn lại việc cuối cùng là mô hình quản trị Việt Nam trong tổ quốc thống nhất. Tỉnh hay khu tự trị? Chuyện này xin các đồng chí về nghĩ thêm, bàn thêm.
 
Tỉnh thì cũng nhưQuảng Ðông, Quảng Tây. Về diện tích hơn kém không nhiều. Khu tự trị kiểu nhưkhu tự trị Choang trong tỉnh Quảng Tây thì lại quá nhỏ về vai vế. Nông đồng chí vốn rất e ngại sự chống đối trong nội bộ. Mà làm khu tự trị với ý nghĩa lớn hơn thì lại vướng chuyện Tây Tạng. Bọn chó Ðạt Lai Lạt Ma cũng đang xin tự trị đấy, mà trung ương không thuận.
 
Còn mấy đồng chí Việt Nam nêu ý kiến, hay là tổ chức China thành liên bang, Việt Nam sẽ là một nước hay một bang trong liên bang ấy. Ý kiến này không mới. Nó đã từng được nêu lên. Nhưng các đồng chí thử nghĩ xem.
 
Nếu như thế thì thống nhất làm sao được với bọn Tây Tạng, bọn Nội Mông, bọn Mãn Châu, bọn Hồi Bột. Chính chúng nó đang muốn cái đó để xưng độc lập, hoặc tự trịtrong liên bang. Trên nguyên tắc thì đúng, là cái gì cũng được. Danh chính thì ngôn thuận. Nhưng nội dung bất biến. Vùng nào cũng chỉ là một bộ phận lãnh thổcủa China. Có điều những danh hiệu độc lập, tự trị là cái rễ bị lồng vào đấy cái tinh thần dân tộc, mầm mống cho sự phận liệt. Không được. Quyết không được.

Thưa các đồng chí. Vấn đề hình thức nhưng lại có tầm quan trọng. Xin các đồng chí phát huy tự do tư tưởng ... (hết phần trích và dịch đoạn băng ghi âm)
.






DÒNG NHẠC ĐOÀN CHUẨN & TỪ LINH


Vũ khí đất hiếm của Trung Quốc đã bị vô hiệu hóa ?


 

Vũ khí đất hiếm của Trung Quốc đã bị vô hiệu hóa ?


Đất hiếm, nguyên liệu cần thiết để chế tạo các sản phẩm công nghệ cao


Trọng Nghĩa


Gần đây, khi quan hệ hai bên lại căng thẳng trên vấn đề chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, Bắc Kinh đã không ngần ngại dùng biện pháp kinh tế để gây sức ép trên Tokyo. Thế nhưng lần này, không thấy Trung Quốc dùng đến loại vũ khí đất hiếm, từng chứng tỏ hiệu quả cách nay hai năm, khi họ hạn chế việc xuất khẩu loại nguyên liệu thiết yếu cho nền công nghiệp Nhật Bản, buộc được đối thủ lùi bước trong cuộc đọ sức cũng về chủ quyền biển đảo.


Nguyên do rất đơn giản. Rút kinh nghiệm lúc ấy, Tokyo, cùng với nhiều nước khác, đã tìm cách hóa giải ngón đòn này của Bắc Kinh và đã có dấu hiệu thành công.

Một bài phóng sự đăng trên nhật báo Mỹ Washington Post vào hôm qua, 27/10/2012, đã mô tả cụ thể một phần trong chiến lược được Nhật Bản và Hoa Kỳ áp dụng để phá vỡ thế lệ thuộc vào nguồn đất hiếm, mà cho đến gần đây Trung Quốc hầu như nắm độc quyền : Đó là tự mình đầu tư khai thác, chứ không còn trông chờ vào một nhà cung cấp duy nhất.

Ví dụ được tờ báo Mỹ nêu bật là trường hợp của tập đoàn Nhật Hitachi Metals, đã qua tận bên Mỹ, đầu tư vào một cơ sở sản xuất nam châm công nghệ cao từ đất hiếm. Nhà máy đặt tại một thành phố nhỏ bé, không đầy 4000 dân tại tiểu bang North Carolina, mang một cái tên tiền định là China Grove. Dù chỉ sử dụng 70 nhân công, nhà máy này là một thí dụ nhỏ cho thấy là việc vận dụng thế lực của thị trường đôi khi có thể giúp giảm bớt ảnh hưởng thương mại của Trung Quốc.

Trong những năm gần đây, Bắc Kinh đã thống trị việc sản xuất các loại nam châm hi-tech đó, một phần bởi vì Trung Quốc hầu như có độc quyền trên việc khai thác và tinh chế các nguyên liệu đất hiếm dùng để làm ra các sản phẩm này.

Có 14 loại đất hiếm thường được sử dụng trong các ứng dụng công nghiệp cao cấp, chẳng hạn như giúp chiếu sáng các loại ống nhòm nhìn đêm, tạo chất màu tỏa sáng màn hình của điện thoại thông minh...

Riêng về loại nam châm đất hiếm đang được đầu tư sản xuất ở Mỹ, chất liệu này nhẹ hơn, nhưng mạnh hơn nam châm kim loại truyền thống, nên cực kỳ hữu dụng trong các bình ắc quy cung cấp năng lượng trong xe hơi chạy bằng điện. Mục tiêu của hãng Hitachi Metals là nhằm cung ứng cho các nhà sản xuất xe chạy bằng điện hay chạy bằng cả điện lẫn xăng.

Chiến lược thoát khỏi vòng kềm tỏa của Bắc Kinh đã được ông Koshi Okamoto, giám đốc điều hành chi nhánh tại Mỹ của Hitachi Metals giải thích : " Tương tự như mọi nhà cung cấp khác, chúng tôi đang cố gắng để khỏi phải lệ thuộc vào các nguồn từ Trung Quốc ".

Phải nói là cách nay hai năm, Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu và Nhật Bản đã khiếu nại lên Tổ chức Thương mại Thế giới về việc Bắc Kinh đã lợi dụng thế độc quyền của mình trên các khoáng sản, để dùng đất hiếm như một vũ khí chính trị và kinh tế - cụ thể là để trừng phạt Nhật Bản vì dám tranh chấp các hòn đảo ở Biển Hoa Đông với Trung Quốc, và để lôi kéo các công ty nước ngoài di dời các nhà máy qua Trung Quốc bằng miếng mồi " được cung cấp đất hiếm giá rẻ ".

Tương tự như Hitachi của Nhật, công ty Mỹ Molycorp trụ sở tại Colorado đã kết hợp với một số đối tác ở Úc và ở nơi khác, để phá vỡ thế thống trị của Trung Quốc. Molycorp đã cho mở cửa trở lại một mỏ đất hiếm ở Mountain Pass, bang California. Mỏ này đã bị đóng cửa một thập kỷ trước đây vì không đương cự được trước nguồn cung cấp đất hiếm giá rẻ đến từ Trung Quốc.

Chủ tịch Molycorp Mark A. Smith cho biết là công ty của ông đã tăng số nhân công làm việc tại mỏ từ 55 lên thành 420 trong những năm gần đây, hằm sản xuất khoảng 40.000 tấn một năm vào năm 2013, chiếm khoảng 30% nguồn cung dự trù cho toàn thế giới.

Theo doanh nhân Mỹ này, chiến lược thoát khỏi sự lệ thuộc vào đất hiếm Trung Quốc đang đơm hoa kết trái. Trước đây, vào lúc uy lực đất hiếm của Trung Quốc cực mạnh, giá sản phẩm làm ra tại Trung Quốc rẻ hơn những nơi khác đến 40%, khiến cho các nơi sản xuất ngoài Trung Quốc phải đóng cửa. Thế nhưng, hiện nay, theo ông Smith, giá của Trung Quốc đã gần như ngang bằng với nơi khác. Điều này làm cho vũ khí đất hiếm của Trung Quốc mất đi hiệu quả.

Từ hai năm nay, vị trí độc quyền của Trung Quốc trong địa hạt đất hiếm đang bị sói mòn dần dần. Nhật Bản, nước tiêu thụ hàng đầu, ngày càng đa dạng hóa nguồn cung cấp, đi tìm đất hiếm ở Mông Cổ, Việt Nam, hay ở Mỹ như nói trên…

Mới đây, báo The Asahi Shimbun của Nhật đã tiết lộ khả năng Tokyo nhập khẩu một khối lượng đất hiếm lớn từ Ấn Độ, có thể đáp ứng được 15% nhu cầu của Nhật Bản. Thương vụ quan trọng này dự trù được ký kết nhân chuyến công du Nhật Bản của Thủ tướng Ấn Manmohan Singh vào tháng 11 tới đây.

Theo các nhà quan sát, động thái hoàn toàn không vô ích trong bối cảnh Trung Quốc vẫn duy trì các hành động gây căng thẳng với Nhật Bản vì tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link