Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, November 5, 2012

Ai đem bom đạn cày nát đất Tổ


 

 


Cuộc xâm lược của 10 Quân đoàn, Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc 

trong lãnh thổ Việt Nam, tháng 2/197917/20/1979. Nguồn: Hoa Chí Cường.

 

1 – Dân quân, thường dân Việt Nam cam chịu, kẹt trong cuộc chiến:

 


Ngày 17-12/02/1979. Dân quân Hà Giang Việt Nam có 3.240 tử vong. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Thường dân Việt Nam tị nạn chiến tranh, tạm trú trong các hang động miền núi. Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc, đem ra hành quyết tập thể, vào ngày 24 tháng 2 năm 1979. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 25/02/1979. Bộ đội Trung Quốc hãm hiếp phụ nữ, già trẻ và bé gái. Cuối cùng họ bị hành quyết chôn vùi tập thể tại những hầm hố đạn đại pháo hai bên lề Quốc lộ 4C. Mỗi mồ từ 7 đến 20 tử thi. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 27/02/1979, Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc bắt 548 nông dân làm tù binh, thấy không lợi, lập tức hành quyết tập thể. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 25/02/1979. Dân quân Hà Giang Việt Nam, tử vong. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường

 


Ngày 20/02/1979, thường dân tử vong tại thị trấn Tân Sơn, trên Quốc lộ 4C. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 23/02/1979. Một dân quân tử trận nằm kế bên mộ tập thể của 62 Bộ đội Việt Nam tử trận tại Vị Xuyên, trên Quốc lộ 2C. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.


Ai đem bom đạn cày nát đất Tổ



Huỳnh Tâm (Danlambao)“...đất nước Việt Nam khéo có một biên giới thiên nhiên từ Đông qua Tây, nếu Trung Quốc chiếm cứ được núi cao tại biên giới, đương nhiên Việt Nam tự nó biến thành chư hầu... Tôi ghi chép tỉ mỉ, có cả hình ảnh đính kèm, chỉ rõ từng sự việc tại chiến trường Hà Giang Việt Nam. Nhờ cuốn nhật ký này, tôi tự làm một thống kê tổn thất về phía Việt Nam và Trung Quốc, từ ngày 17 tháng 02 năm 1979 đến ngày 16 tháng 03 cùng năm, có thể nói rằng con số tổn thất chính xác 90%.” - Đại tá TQ Hoa Chí Cường.

 

Mấy giờ liền tôi phỏng vấn tên Đại tá Hoa Chí Cường. Y trình bày về chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc vào năm 1979, mọi diễn biến tại chiến trường trong lãnh thổ Việt Nam rất tỉ mỉ, y là nguyên sĩ quan Tư lệnh phó Sư đoàn 40 thuộc Quân đoàn 14, y đón tiếp chúng tôi qua cung cách kính trọng. Phần tôi hình dung không khác nào tư cách đại diện của Bộ tư lệnh Quân ủy Vân Nam thuộc Quân khu Côn Minh, đang lắng nghe một thuộc cấp báo cáo về chiến trường.

Những phần đã đăng:

 







 

__________________________________________

 

Tôi nhếch môi cười thầm, tự trách:

 

- Tại sao, bỗng dưng ăn theo Nhất Biến để trở thành nhân vật có tầm cở bành trướng Bác Kinh, thời gian này không đáng là bao, thế mà trong tôi phải chịu đựng tên Cường nói về đau đớn trên quê hương mình, ngồi đây chỉ còn hy vọng y tiết lộ vài bí mật "phản công tự vệ" tôi cần biết. Và sáng mai đương nhiên tôi trở về vị trí đời thường, mang theo nỗi buồn quê hương khói lửa, bị mất trộm phần đất biên giới của Ông Cha vào tay Trung Quốc!

 


Xe tăng và Trung đội pháo binh 56 của Quân đoàn 14 Trung Quốc 

tiến qua đầu nguồn biên giới sông Lô thuộc tỉnh Hà Giang. Nguồn: Hoa Chí Cường.

 

Hoa Chí Cường đứng lên, đi đến kệ sách lấy một cuốn sổ dày cộm, luôn tay lấy một vò rượu và ba ống cây trúc, dài nhỏ, nói:

 

- Thưa quý anh, đây là vò rượu, cất bằng gạo cẩm của nông dân Việt Nam thường dùng trong dịp giao tế hay lễ lạt, quý anh, uống thử rượu đặc biệt mà người Việt Nam gọi rượu Cần nồng độ cao, uống vào cảm nhận được mọi hương vị cay, đắng, đậm đà, sau khi uống để lại một vấn vương thơm, kính mời hai anh.

 

Hoa Chí Cường vừa hút lên một ngụm rượu, uống ực một hơi vào miệng, khà... tay cằm cuốn nhật ký nói tiếp:

 

- Tôi ghi chép tỉ mỉ, có cả hình ảnh đính kèm, chỉ rõ từng sự việc tại chiến trường Hà Giang Việt Nam. Nhờ cuốn nhật ký này, tôi tự làm một thống kê tổn thất về phía Việt Nam và Trung Quốc, từ ngày 17 tháng 02 năm 1979 đến ngày 16 tháng 03 cùng năm, có thể nói rằng con số tổn thất chính xác 90%.

 

Sau ngày 16 tháng 03 năm 1979 đến 1987 con số tổn thất cao vòi vọi, vẫn tiếp tục chạy đua với thời gian trên chiến trường Việt Nam. Tôi cũng đã làm một thống kê khác trong nhật ký, nếu có dịp sẽ gửi tặng quý anh.

 


Cuộc xâm lược của 10 Quân đoàn, Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc 

trong lãnh thổ Việt Nam, tháng 2/197917/20/1979. Nguồn: Hoa Chí Cường.

 

Miệng của Hoa Chí Cường liên tục nói, và đôi tay mở ra trang đầu nhật ký, đọc:

 

- Ngày 17/02/1979, Sư đoàn 40 tiến công vào lãnh thổ Việt Nam, trước mắt có những cản trở bởi dân quân các làng xã thuộc thị trấn Thanh Thủy, Hà Giang Việt Nam. Cùng ngày, trước sau 4 Quân đoàn gồm 10 Sư đoàn của Trung Quốc đồng tiến công.

 

Thương vong, thiệt hại của Việt Nam, từ ngày 17/02/1979 đến ngày 16/03/1979.

 

1 – Dân quân, thường dân Việt Nam cam chịu, kẹt trong cuộc chiến:

 


Ngày 17-12/02/1979. Dân quân Hà Giang Việt Nam có 3.240 tử vong. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Thường dân Việt Nam tị nạn chiến tranh, tạm trú trong các hang động miền núi. Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc, đem ra hành quyết tập thể, vào ngày 24 tháng 2 năm 1979. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 25/02/1979. Bộ đội Trung Quốc hãm hiếp phụ nữ, già trẻ và bé gái. Cuối cùng họ bị hành quyết chôn vùi tập thể tại những hầm hố đạn đại pháo hai bên lề Quốc lộ 4C. Mỗi mồ từ 7 đến 20 tử thi. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 27/02/1979, Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc bắt 548 nông dân làm tù binh, thấy không lợi, lập tức hành quyết tập thể. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 25/02/1979. Dân quân Hà Giang Việt Nam, tử vong. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường

 


Ngày 20/02/1979, thường dân tử vong tại thị trấn Tân Sơn, trên Quốc lộ 4C. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 


Ngày 23/02/1979. Một dân quân tử trận nằm kế bên mộ tập thể của 62 Bộ đội Việt Nam tử trận tại Vị Xuyên, trên Quốc lộ 2C. Nguồn ảnh: Hoa Chí Cường.

 

2 – Những khu công nghiệp nhà máy bị phá hủy100%.

3 – Tỉnh Hà Giang có 196 đơn vị cấp xã, bao gồm 5 phường, 13 thị trấn bị phá hủy 84%.

4 – Tài sản tư nhân, 170.931 nhà cửa thường dân tại thành phố, do đại pháo phá hủy 75%..

5 – Tài sản tư thường dân nông thôn bị phá hủy 349.560 ngôi nhà 90%..

6 – Cánh đồng lúa cháy 100%.

7 – Núi rừng, Lâm nghiệp tổng số phá hủy 83%.

8 – Tư liệu sản xuất nông thôn, bị cướp 251.973 trâu, bò và các loại gia súc khác bị mất tổng số: 460.800 con 80%..

9 – Kinh tế, tài sản công cộng của thị xã, thị trấn bị phá hủy 350.760 ngôi nhà, cơ sở Giáo dục, Bệnh viện, Bệnh xá, Thương mại, Nông trường, Trang trại, Lâm trường, Xí nghiệp, Hầm mỏ, Điện lực, Văn hóa v.v... 98%.

10 – Dân số 4,5 triệu của 6 tỉnh Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn bị mất nhà cửa, tài sản và phương tiện sản xuất sinh sống. 

 

Tính trên tổn thất từ ngày 17/02/ đến 16/3/1979.

 

Nhất Biến cười nói:

 

- Tôi nghe anh đọc như một thực đơn bi ai, tôi ăn bằng cái đầu qua con số, người dân vô can gặp chiến tranh phải trả giá quá cao, ngoài trí lực của con người, con số mà anh Cường vừa đọc nó rất giá trị đối với chúng ta, nhưng không giá trị đối với những kẻ bàng quan, và hai đảng CSVN-TQ vô lương tâm, họ bịt mắt dư luận bằng những con số thấp nhất, do hành động dối trá.

 

Hoa Chí Cường thở dài phê phán:

 

- Chúng ta phải nói đảng CSVN-TQ lưu manh, không bao giờ công bố một tổng kết sự thật, họ sợ nói lên con số tổn thất, nghĩa là chỉ dấu thua trận, điểm yếu của một bè đảng CSVN-TQ là ở chỗ ấy, chiến tranh là như vậy, ai cũng cho mình thắng trận, địch tổn thất 10 (Việt Nam bị chết và bị thương là 50.000), ta tổn thất khoảng 20.000 v.v...

 


Tướng Ngũ Tu Quyền (伍修). Nguồn Ảnh: Hoa Chí Cường.

 

Một công bố khác của tên tướng Ngũ Tu Quyền (伍修), nguyên phó tổng tư lệnh Quân giải phóng Trung Quốc, phụ trách tình báo ngoại giao. Y lừa dối dư luận thế giới, công bố quân số của Trung Quốc có 20.000 tử vong. Nếu y làm số nhân: 20.000 x 4 = 800.000 tử vong, mới đúng sự thật. Tháng 4 năm 1979, "Tạp chí Quân đội Nhân dân" của Việt Nam loan tải, quân đội Trung Quốc có 62.500 người thương vong. Theo tôi con số này bất đắc dĩ chấp nhận được.

 

Ngũ Tu Quyền (伍修) còn công bố hư hao vũ khí có hơn 500 xe bọc thép hoặc pháo bị phá hủy. Y lại một lần nữa lếu láo, thay vì phải nhân: 500 x 3 = 1.500.

 

Y còn khoe bắt được 1.600 tù binh trong tổng số hơn 50.000 quân Việt Nam tham chiến tại mặt trận Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh. Trong khi ấy bộ tư lệnh Quân Khu Nam Ninh thống kê con số tù binh ngoạn mục: Tù binh Việt Nam gồm quân chủ lực 800, dân quân 200, thường dân 600. Cho thấy tên tướng Ngũ Tu Quyền (伍修) công bố tào lao "râu ông nọ, cắm cầm bà kia" không giống ai cả!

 

Hoa Chí Cường lại thở dài một lần nữa, đôi mắt ngó xuống nhật ký đọc tiếp:

 

Việt Nam công bố kết quả chiến đấu của họ như sau:

 

1 – Mặt trận Lai Châu: diệt 16.000 lính TQ, phá hủy 66 xe tăng, thiết giáp, 12 xe quân sự, và đánh thiệt hại nặng tương đương Sư đoàn, 38 khẩu pháo-cối.

 

2 – Mặt trận Lào Cai : diệt 17.000 lính TQ, phá hủy 41 xe tăng, thiết giáp, 52 xe quân sự, tiêu diệt 24 tiểu đoàn, thiệt hại nặng 52 khẩu pháo-cối.

 

3 – Mặt trận Hà Giang: diệt 11.000 lính TQ, phá hủy 32 xe tăng, thiết giáp, 45 xe quân sự, tiêu diệt 10 tiểu đoàn, thiệt hại nặng 14 khẩu pháo-cối.

 

4 – Mặt trận Lạng Sơn: diệt 13.000 lính TQ, phá hủy 76 xe tăng, thiết giáp, 52 xe quân sự, 95 khẩu pháo-cối và giàn phóng hoả tiễn, tiêu diệt 3 trung đoàn, thiệt hại nặng 4 tiểu đoàn.

 

5 – Mặt trận Cao Bằng: diệt 12.000 lính TQ, phá hủy 134 xe tăng, thiết giáp, 23 xe quân sự, tiêu diệt 7 tiểu đoàn, thiệt hại nặng 61 khẩu pháo-cối.

 

6 – Mặt trận Quảng Ninh: diệt 14.000 lính TQ, phá hủy 4 xe tăng, thiết giáp, 6 xe quân sự, tiêu diệt 3 tiểu đoàn, thiệt hại nặng 32 khẩu pháo-cối.

 

Tổng kết: Trung Quốc tử vong 83.000, phá hủy xe tăng, thiết giáp 353, 188 xe quân sự, 292 khẩu pháo-cối.

 

Hoa Chí Cường nói tiếp:

 

- Phân thắng bại còn chờ ngày kết thúc chiến tranh.

 

Về lâu dài, đã hơn 8 năm xung đột vũ trang dọc theo biên giới giữa hai quốc gia, buộc Việt Nam phải thường xuyên duy trì một lực lượng quân sự khổng lồ dọc biên giới, dấu hiệu hậu quả nền kinh tế xấu. Sản xuất của người dân vùng biên giới xuống cấp nghiêm trọng. Ngoài ra, Trung Quốc chủ trương di chuyển hay phá hủy cột mốc biên giới, tương lai gây khó khăn cho việc hoạch định biên giới sau này. 

 

Điều đáng trách, kẻ xâm lăng không nên tạo sự căm phẫn trong lòng dân bản xứ, dù bất cứ người dân ở quốc gia nào cũng phải tôn trọng họ, không được cướp mạng sống hay vật chất của họ. Trừ phi nhà nước đương cuộc lấy thường dân làm lá chắn, đem dân ra thử đạn pháo, thì mình đành chịu thôi. Trường hợp này bất khả kháng theo qui luật chiến tranh không còn cách nào để từ chối.

 

Về người nghe, cảm nghĩ của tôi:

 

- Quân số Trung Quốc có hơn 3,5 triệu, chỉ có một Hoa Chí Cường mẫu người bản lĩnh, đứng thẳng trước thượng cấp không hề nao núng, cá tính sống vì mọi người, phân biệt thế nào là địch-thù, quan trọng không kéo thường dân vào chiến cuộc, tuy nhiên tôi có một suy nghĩ khác: ‒ Ngày nay Hoa Chí Cường quân hàm Đại tá, nếu mai này làm Đại tướng cũng không thể khác hai tên tướng Dương Đắc Chí và Hứa Thế Hữu, vì Hoa Chí Cường quên rằng trong người của ông ta có huyết thống Hán 100%. 

 

Nhất Biến tranh thủ thời gian, liền hỏi:

 

- Thưa, anh Cường tiếp tục phỏng vấn nhé?

 

- Vâng, tôi xin trình bày tiếp. Về chiến lược phải phù hợp với chiến thuật để khi thoái quân an toàn không bị tổn thất. Chính tên Đại tướng Dương Đắc Chí cũng hờ hững về chiến thuật thoái quân, chiến trường Việt Nam địa lý thiên nhiên có quá nhiều núi cao, hiểm trở khó tiến công, thoái quân cũng khó, tuy quân đội Trung Quốc lập được ba chiến lũy sâu trong lãnh thổ Việt Nam nhưng không giá trị, nếu địch thủ chọn những điểm núi cao kiểm soát ba chiến lũy, tức thì quân đội Trung Quốc như một con Hổ nhốt trong rọ, quân đội Việt Nam sẽ rót đại pháo xuống đầu, không có đường nào để thoái binh. Quả thực đất nước Việt Nam khéo có một biên giới thiên nhiên từ Đông qua Tây, trong chiến tranh nếu Trung Quốc chiếm cứ được núi cao tại biên giới, đương nhiên Việt Nam tự nó biến thành chư hầu.

 


Kéo đại pháo lên núi cao. Nguồn Ảnh: Hoa Chí Cường

 

Trước đây tôi chọn một đồi núi cao để hổ trợ cho Sư đoàn 40, thì ngay sau đó tên Dương Đức Chí ý thức được việc phối trí binh bị của tôi, ý có hỏi: "Nguyên nhân nào đưa đến cách phối trí đại pháo trên núi cao". Tôi trả lời: "Biên giới Việt Nam là nơi hiểm yếu, có khả năng chôn 40 Quân đoàn của ta, nếu không biết chiến thuật, tức là mình khinh địch, trước khi khởi binh tôi cho trinh sát đi trước vẽ họa đồ, tọa độ, lập tổ liên lạc, từ lúc khởi binh cho lúc đến điểm tập kết dùng mật mã nhiễu sóng truyền tin, và lập pháo đài trong thời gian nhanh nhất.

 

Những nguyên nhân vừa rồi đủ chứng cứ, cho phép tên Dương Đắc Chí đưa tôi vào phạm luật quân kỷ. Ấy mà nào ai biết trước, trong sự hung có sự lành, nhờ vậy tôi mới thoát chết qua kẽ tóc, về tội khinh quân kỷ trên chiến trường. Nói chung tôi được Quân ủy Vân Nam dùng lại xem như cố vấn.

 

Phần tôi, thấy độ dày cuốn nhật ký hơn 450 trang giấy A4, và có nhiều hình ảnh chú thích, Hoa Chí Cường đọc mới vài trang mà như trong tôi có cảm tưởng còn rất nhiều bí mật khác của chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc, tôi cần phải biết nội dung cuốn nhật ký này, nếu có điều kiện, bằng mọi cách làm chủ nó.

 

Đôi mắt của Nhất Biến cũng không rời cuốn nhật ký của Hoa Chí Cường, vừa ngó chăm chăm và hỏi:

 

- Thưa, anh Cường có thể nào cho tôi mượn cuốn nhật ký đọc tại chỗ được không ?

 

Hoa Chí Cường không suy nghĩ, cũng không ngạc nhiên, trên mặt có vẽ tự hào, nhếch môi cười, vui vẻ đáp:

 

- Đối với anh Cát Thuần, đúng là cuốn nhật ký của tôi đi tìm tri kỷ, anh chờ một chút nhé?

 

Hoa Chí Cường đi đến kệ sách lấy một gói, không biết loại sách gì mà bề ngoài bao lại bằng giấy dầu, trao cho Cát Thuần nói:

 

- Tôi xin tặng anh ba thực đơn tinh thần, nhật ký thứ nhất viết từ ngày 10/02/1979 đến 16/03/1979, cuốn thứ hai viết từ ngày 17/03/1979 đến năm 1986. Trong cuốn thứ hai nội dung quan trọng nhất là trận chiến 1984. Và một cuốn Bản đồ tự tay tôi vẽ cùng một số bạn bè cung cấp, quan trọng của nó là những điểm núi cao có chú thích tọa độ và ngày tháng chiến tranh tại 6 tỉnh Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh củaViệt Nam và biên giới Trung Quốc.

 

Tôi suy nghĩ thầm và tự hỏi:

 

- Tại sao trong tôi bị khích thích, tăng khao khát những gì vừa nghe và thấy, như một chứng nhân chiến tranh? Hay tôi đang cần một thứ lương thực chỉ no cái đầu? Cũng có thể thứ mà tôi đang sinh hoạt trong phiêu lưu, chính nó thôi thúc tôi tìm những gì của quê hương bị bào mòn, bởi thế tôi phải cần biết ba hồ sơ trên tay của Nhất Biến.

 

Nhất Biến cầm ba hồ sơ trên tay nói:

 

- Đa tạ anh Cường, tuy nhiên anh tặng như thế này thì mai sau khi cần tìm đâu ra?

 

- Anh, Cát Thuần cứ an tâm, tôi có đến hai bản, bản chính tặng anh, tôi giữ lại bản phụ, tặng anh bản chính xem như tôi là bạn thân thiết ở bên anh.

 

Nhất Biến cảm động nói:

 

- Quả nhiên tri kỷ có khác, một lần nữa đa tạ, ghi vào tim. À, thưa anh trong dân gian có nói "được voi đòi tiên", ngày mai tôi phải lên đường cho kịp thời gian, xin anh cho mượn một chiếc xe để di chuyển trong 10 ngày, tôi gửi ở đây chiếc xe đạp, hy vọng anh đồng ý.

 

- Tưởng mượn vợ, mượn con thì không được, còn mượn xe thì đương nhiên không có vấn đề, ngày mai anh Cát Thuần lấy xe BJ-212A của tôi mà di chuyển, bao giờ đưa về đây cũng được. Anh đừng đổi xe đạp lấy xe hơi là tin nhau rồi.

 

Mọi người đồng cười, một ngày trôi qua, đêm đã khuya mà cuộc phỏng vấn chưa kết thúc, Nhất Biến hỏi Hoa Chí Cường:

 

- Thưa, anh Cường còn thiếu nợ của tôi ba vấn đề đấy nhé, như "nguyên do nào Không quân Trung Quốc không tham chiến, đã từng trải qua bao lần kỹ luật, và dự kiến nào cho tương lai đời mình? ". Mười ngày sau chúng ta phỏng vấn tiếp, tuy nhiên nếu trong nhật ký của anh có ghi các điều trong câu hỏi, xem như cuộc phỏng vấn này đến đây là kết thúc.

 

Hoa Chí Cường đáp:

 

- Tôi trả lời những câu phỏng vấn của anh, đều có ghi hết trong ba nhật ký vừa tặng anh, tuy nhiên người được phỏng vấn trả lời mọi sự kiện, như được sống lại trong cuộc chiến tranh năm tháng ấy, bởi tất cả hiển nhiên hiện về trong trí nhớ. Còn nhật ký này xem như hồ sơ tham khảo.

 

- Anh, Cường nói thế chỉ đúng một phần, riêng tôi đọc mỗi chữ, anh viết trong nhật ký không khác nào chúng ta đang nói chuyện với nhau, và lúc nào tôi cũng đem theo bên mình, trước khi đọc một trang nhật ký phải niệm thần chú "Nam mô… đại ca Hoa Chí Cường".

 

Qua câu nói hài hước chân tình của Nhất Biến, mọi người và tôi đồng tham gia vào chuỗi cười thú vị. Đêm cũng đã khuya khoắt, chúng tôi chúc nhau an lành.

 


Dân ăn nhậu ở Sài Gòn


 

 

   Tết đến nơi rồi, mời quí vị sắp về Việt Nam XHCN đọc cho biết.

   Tin hay không thì tùy nghi.

    HkThành

    SI VIS PACEM, PARA BELLUM

 

 

 

 

        

       Dân ăn nhậu ở Sài Gòn

                          Đông Triều

Biến chế các thực phẩm hôi thối bằng cách, tẩm các hóa chất độc hại giết
người vào chân gà, gân bò, chân bò biến thành các món nhậu thơm ngon.

 

Không có cái thú vị nào bằng ngồi nhâm nhi với bạn bè hay còn gọi là chén anh chén tôi. Cái thú vị đó ở Sài Gòn ngày hôm nay nó vẫn thế, ngồi la cà, nhâm nhi đôi ba chén ở các quán bình dân, quán cốc hai bên đường, vừa rẻ tiền, lai rai những món nhậu hấp dẫn vừa nhìn ngắm người qua kẻ lại náo nhiệt trên đường phố. Nhưng không ai biết rằng, đằng sau những món khoái khẩu đó là biết bao giai đoạn chế biến, mà giai đoạn nào cũng đầy rẫy những hóa chất độc hại giết người. Các loại thực phẩm và các thức ăn uống ở Việt Nam ngày nay đều pha chế các loại hóa chất độc hại giết người. Những giai đoạn chế biến các món ăn gọi là bắt mồi cho dân nhậu, chế biến các chân gà, chân bò, gân bò . . . hôi thối thành những món ngon vật lạ khoái khẩu cho dân nhậu lai rai ở các quán cốc hay hai bên đường. Gân bò, chân trâu, chân bò, chân gà là những món ăn khoái khẩu của dân nhậu. Tuy nhiên, nếu chỉ cần một lần chứng kiến nhìn thấy những công việc chế biến những món ăn đó, từ những lô hàng thực phẩm hôi thối để trở thành những món nhậu thơm ngon.

 

                   

 

Lòng bò, gân bò, chân trâu, chân bò, chân gà hôi thối đã được ngâm trong hóa chất độc hại giết người.

Gân bò, chân trâu, bò, gà bị hôi thối

Sau hàng loạt vụ ngộ độc do ăn các loại thực phẩm ở các quán cốc hai vỉa hè, do sự phát hiện của cơ quan kiểm nghiệm thực phẩm về hàng trăm tấn nội tạng động vật hôi thối từ các tỉnh tuồn vào SG, nhiều người mới thấy hãi hùng vì hằng ngày mình đang tự bỏ các độc chất đó vào miệng. Ông Lê Thanh Tuấn, người có gần 20 năm kinh doanh phụ phẩm gia súc ở quận 8 - SG, tiết lộ: Gân bò mà các quán phở, quán lẩu bán cho mọi người ăn mà ai cũng khen ngon, giòn, dai đôi khi ngâm toàn bằng các hóa chất độc hại giết người.

Để chứng minh, ông Tuấn cho biết qua các khu vực biến chế ở Bến Ba Đình thuộc phường 8, quận 8 để chứng kiến hàng chục hộ ở đây chế biến lòng bò, gân bò như thế nào. Khi đến gần, bất cứ ai cũng sẽ có cảm giác buồn nôn bởi mùi hôi thối nồng nặc xông lên từ những đống lòng bò đang bỏ ngổn ngang trong các xô chậu thấy mà ê rợn nghê tởm.

Số lòng bò sau khi rửa sơ qua sẽ cho vào ngâm với hóa chất tẩy trắng để làm mới. Còn chân bò, chân trâu dù bốc mùi hôi thối nhưng cũng được làm sạch lông rồi cho ngâm trong một loại hóa chất có màu trắng không mùi. Chỉ sau một giờ ngâm, chân trâu, bò sẽ bị rã, lúc này người ta chỉ cần dùng tay là rút từng đoạn gân một cách dễ dàng.

Những chế biến trên chỉ là một trong số hàng trăm lò chế biến nằm rải rác trên địa phận thành phố. Theo sư nhận xét của dân cư sống chung quanh, thời gian gần đây, tình trạng vận chuyển chân trâu, bò từ các tỉnh ở khu vực miền Trung, miền Bắc vào SG tăng mạnh. Gần như ngày nào các cơ quan chức năng cũng bắt giữ hàng trăm, thậm chí cả tấn chân trâu, bò hôi thối.

Điều đáng nói là số chân trâu, bò này đều đang trong quá trình phân hủy, bốc mùi, giòi bọ lúc nhúc. Song đa phần mặt hàng này vẫn được đưa về các lò ở quận 12, Gò Vấp; các huyện Hóc Môn, Bình Chánh... để làm gân bò bán ra thị trường. Do số chân trâu, bò đã bị hư thối nên gân sau khi được lấy ra còn được ngâm tiếp vào hóa chất công nghiệp để tạo độ dai, giòn.

Lấy hóa chất độc hại giết người “tắm trắng” vào chân gà

Nhìn dĩa chân gà ướp muối ớt nướng thơm phức, dĩa chân gà hấp hành trắng phau, dĩa gỏi chân gà trộn rau răm bắt mắt... thực khách khó mà biết rằng mặt hàng này cũng đã được chế biến theo công nghệ “tắm trắng”. Hiện loại chân gà này phần lớn là hàng nhập khẩu, lâu ngày tiêu thụ không hết lại bảo quản không đúng kỹ thuật nên dễ bị hư hỏng, biến chất.

Nguồn hàng này được các chợ bán sỉ mua vào với giá rẻ, 1 kg chỉ hơn 20.000 đồng rồi đem bán ra thị trường. Tại một điểm chế biến chân gà nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo trên đường Hậu Giang, quận 6, mỗi ngày có hàng chục thùng chân gà (mỗi thùng có trọng lượng hơn chục kg) được chế biến theo công nghệ “tắm trắng” bằng hóa chất.

Để “phù phép” chân gà lâu ngày đã có những vết thâm đen trở nên trắng phau, người ta cho chân gà vào các thùng nhựa - loại thùng từng chứa hóa chất được bán cho các vựa ve chai. Tiếp đến, đổ một loại hóa chất không rõ nguồn gốc có màu trắng đục, hôi nồng nặc để ngâm chân gà. Sau 2 - 3 giờ, số chân gà vớt ra đã chuyển từ màu thâm đen sang trắng phếu, không chút tì vết. Cứ khoảng 6 giờ hằng ngày, mối lái từ các chợ lẻ đổ về lấy hàng. Hiện khu vực phía sau các chợ Bình Tây, Hòa Bình, Bà Chiểu, Bà Hom..., chân gà ngâm chất tẩy trắng được bán tràn lan. Thau ngâm hóa chất được đặt ngay chỗ bán, trên là mâm bày chân gà bán cho khách. Cứ thế, hết hàng trên mâm, người bán lại thò tay xuống thau vớt lên bán tiếp.

Tẩy trắng nhiều nhất là mặt hàng chân gà rút xương dùng để làm gỏi, nấu lẩu. Do yêu cầu chân gà rút xương phải trắng nên người bán sẽ ngâm thuốc tẩy với liều lượng cao hơn chân gà thông thường để tẩy thật trắng. Sau khi ngâm thuốc tẩy, chân gà còn được ngâm tiếp vào chất tạo xốp, chất tạo độ dai, giòn. Thế mà dân nhậu ở Sài Gòn vẫn cứ tiếp tục nhậu, không lường được sự nguy hiểm gây độc hại đến bản thân. Con người sống dưới chế độ cộng sản đã trở thành vô cảm, cho nên họ không từ bất cứ một việc làm gì, miễn là kiếm ra tiền. 

                                                 

                                          Đông Triều 

 

 

Pháp lệnh cấm cán bộ VC đến Santa Ana"


 

 

"Pháp lệnh cấm cán bộ VC đến Santa Ana"



 

Thị Trưởng Thành Phố Santa Ana Miguel Pulido Công Bố Pháp Lệnh: Ngăn Cản Cán Bộ CSVN Đến Thành Phố Santa Ana

SANTA ANA (VB) - Lúc 12 trưa Thứ Năm, ngày 1 tháng 11 năm 2012 trước tiền đình toà thị chánh Santa Ana, Thị Trưởng Miguel Pulido mở cuộc họp báo công bố Pháp Lệnh nhằm ngăn cản cán bộ CSVN đến thành phố Santa Ana với sự tham dự của đông đảo dân cử và các cơ quan truyền thông Việt Mỹ.

*Thị Trưởng Santa Ana Miguel Pulido (giữa) đang cầm micro phát biểu trong cuộc họp báo trước tiền đình tòa thị chánh Santa Ana. (Photo VB)

Ông Kenneth Khanh Nguyễn, Đại Sứ Thành Phố Santa Ana trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Santa Ana, giới thiệu thành phần tham dự gồm: Dân Biểu Tiểu Bang California Jose Solorio; Thị Trưởng Santa Ana Miguel Pulido; Phó Thị Trưởng Santa Ana Claudia Alvarez; Phó Thị Trưởng Westminster Tyler Diệp Miên Trường; Hòa Thượng Thích Minh Nguyện trong Hội Đồng Liên Tôn; Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California; Joe Đỗ Vinh, Ủy viên Kế Hoạch Thành Phố Garden Grove.

Phát biểu trong cuộc họp báo, Thị Trưởng Miguel Pulido, đang tái tranh cử chức vụ Thị Trưởng với nhiệm kỳ thứ 9, kể rằng vài ngày trước đây khi tham dự lễ cầu nguyện và đấu tranh chống án cho hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, ông thấy một phụ nữ khóc vì bức xúc trước tình hình đàn áp tự do, dân chủ và nhân quyền Việt Nam của CSVN, mà lòng cảm động và tự hỏi mình có thể làm gì được cho công cuộc đấu tranh của người Việt là cư dân trong thành phố Santa Ana. Chính đó là động lực để ngày hôm sau ông đệ trình Pháp Lệnh ngăn cản cán bộ CSVN đến Santa Ana.

Thị Trưởng Pulido nói rằng các thành phố lân cận như Westminster và Garden Grove đều có pháp lệnh như vậy để ngăn cản cán bộ CSVN đến các thành phố đó, nhưng Santa Ana là thành phố đầu tiên đón người Việt tị nạn cộng sản đến định cư tại Hoa Kỳ thì chưa có pháp lệnh như vậy. Thị Trưởng Pulido với nét mặt hân hoan nói rằng hôm nay chúng ta đã có Pháp Lệnh này, đây là điều rất quan trọng. Ông hy vọng rằng các nghị viên khác trong hội đồng thành phố Santa Ana sẽ đồng thuận Pháp Lệnh này. Thị Trưởng Pulido cho biết ông không thể để cho các cán bộ CSVN tự do đến đây để làm tổn thương đến cộng đồng người Việt tị nạn. Cho nên, theo ông, "Chúng ta phải đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền Việt Nam vì Hoa Kỳ là đất nước có truyền thống bảo vệ tự do, dân chủ và nhân quyền.”

Phó Thị Trưởng Santa Ana Claudia Alvarez nói rằng thành phố Santa Ana đã có nghị quyết chấp thuận cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng tự do, dân chủ và nhân quyền của cộng đồng Việt Nam, nhưng Santa Ana chưa có pháp lệnh ngăn cản cán bộ CSVN đến thành phố này.

Dân Biểu Tiểu Bang California Jose Solorio nói rằng chúng ta đã có nghị quyết công nhận cờ vàng của người Việt tị nạn thì nay chúng ta có thêm pháp lệnh ngân cản cán bộ CSVN đến thành phố này.

Phó Thị Trưởng Westminster Tyler Diệp phát biểu nói rằng pháp lệnh rất quan trọng vì Santa Ana là thành phố lớn nhất của Quận Cam cũng là nơi có người Việt tị nạn sinh sống đông đảo. Phó Thị Trưởng Tyler Diệp nhấn mạnh rằng Santa Ana có quá trình cùng với cộng đồng Việt Nam tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền Việt Nam thì việc có pháp lệnh này là điều quan trọng.

Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California Nguyễn Xuân Nghĩa nói rằng ông rất vinh dự được hiện diện tại cuộc họp báo công bố pháp lệnh ngăn cản cán bộ CSVN đến thành phố này, nơi mà có khoảng 40,000 người Việt tị nạn đang sinh sống. Luật Sư Nghiã nhấn mạnh rằng qua hành động này cho thấy "Chúng ta cùng nhau đẩy mạnh việc ngăn cấm CSVN đến đây." Ông kêu gọi cử tri người Mỹ gốc Việt đi bầu đông đủ vào ngày 6 tháng 11 tới đây để thể hiện quyền công dân, và đến đây vào ngày 19 tháng 11 tới đây để ủng hộ Pháp Lệnh được hội đồng thành phố thông qua.

Hòa Thượng Thích Minh Nguyện, thành viên Hội Đồng Liên Tôn tại Hoa Kỳ, phát biểu rằng, "Tất cả chúng ta có mặt là để ủng hộ pháp lệnh của ông Thị Trưởng Pulido không hoan nghênh cán bộ CSVN đến đây." Hòa Thượng cũng kêu gọi đồng hương Việt đến ủng hộ pháp lệnh vào lúc 5 giờ rưỡi chiều ngày 19 tháng 11 tại cuộc họp của hội đồng thành phố Santa Ana "để nói rằng chúng ta không chấp nhận CSVN đến đây."

Theo ông Khanh Nguyễn, pháp lệnh khác với nghị quyết, vì một khi được hội đồng thành phố thông qua thì pháp lệnh có hiệu lực như một đạo luật có tính chế tài về pháp lý, chứ không phải chỉ có tính cảnh báo như nghị quyết. Ông Khanh Nguyễn cũng cho biết thì hiện nay trong số 5 nghị viên đã có 2 nghị viên chấp thuận pháp lệnh là Thị Trưởng Pulido và phó thị trưởng Claudia, còn lại 3 nghị viên khác có thể cũng sẽ OK. Theo ông Khanh Nguyễn thì xác suất thông qua của pháp lệnh là tới 70%.

 

Sunday, November 4, 2012

Quân đội Cam Bốt mua thêm vũ khí


 

 Thứ bảy 03 Tháng Mười Một 2012

Quân đội Cam Bốt mua thêm vũ khí


Sau biến cố Preah Vihear, Cam Bốt tăng ngân sách, mua thêm vũ khí để củng cố việc phòng thủ biên giới (Reuters)

Sau biến cố Preah Vihear, Cam Bốt tăng ngân sách, mua thêm vũ khí để củng cố việc phòng thủ biên giới (Reuters)

Phạm Phan


Vào ngày thứ Ba đầu tuần này, một chuyến hàng quân sự đã đến cảng Kampong Som gây ít nhiều ngạc nhiên cho giới báo chí ở Thái Lan lẫn Cam Bốt. Sự ngạc nhiên có hai lý do, một là số lượng xe bọc thép chiến đấu đến Cam Bốt lần này nhiều hơn trước đây, cũng có thể nói là nhiều nhất trong lịch sử quân sự xứ này trong vòng 2 thập niên nay; hai là giới chức quân sự lại không nói rõ nguồn gốc của phương tiện quân sự chiến đấu này.

Thông tín viên Phạm Phan
03/11/2012
More

Báo mạng Phnom Penh Post ra ngày thứ Sáu nói rằng tại cảng Kampong Som ở miền Nam Cam Bốt đã đưa lên bờ khoảng hơn 100 chiếc xe tăng (tank) và khoảng 40 chiếc thiết vận xa loại từ 6 đến 8 bánh (armoured personnel carriers -APC), cùng một số trang bị quân sự khác không rõ chủng loại, như súng hay đạn dược.

Cam Bốt củng cố quốc phòng sau biến cố Preah Vihear

Cùng thời gian đó, tờ báo Bangkok Post ở Thái Lan cũng cho đăng tin về chuyến hàng quân sự này với lập luận ngạc nhiên, họ nói Cam Bốt đã mua nhiều xe tăng hơn trước đây. Điều này còn cho thấy, Băng Cốc không bỏ qua các hoạt động chuyển vận vũ khí từ ngoài vào xứ Chùa Tháp.

Theo Ban Tiếng khmer của đài VOA thì số lượng hàng quân sự kỳ này, chính quyền Cam Bốt mua từ Châu Âu nhưng lại không nói rõ là ở quốc gia nào, hay hãng chế tạo nào đã ký hợp đồng mua bán với Cam Bốt.

Bộ Trưởng Quốc Phòng Tea Banh của Cam Bốt đã xác nhận với đài VOA về số lượng xe quân sự chiến đấu bọc thép nhập vào hôm thứ Ba, theo ông đó là nhu cầu của vấn đề quốc phòng nhằm trang bị thêm khả năng chiến đấu cho quân đội, tuy nhiên ông cũng không đề cập chính xác nguồn gốc của hơn 100 chiếc tăng và hơn 40 chiếc thiết vận xa của quốc gia nào bán cho Cam Bốt.

Phản ứng của giới đối lập

Ông Yim Sovann người phát ngôn của Đảng Samrainsy có cái nhìn tương đối khác với báo chí, ông nói rằng: Số lượng trang thiết bị quân sự được nhập về cảng Kampong Som mới đây là không bình thường, và mặc dù Cam Bốt có căng thẳng với Thái về vấn đề biên giới, tuy nhiên chính quyền Cam Bốt nên dựa vào luật pháp quốc tế để giải quyết tranh chấp, chiến tranh không phải là một sự lựa chọn tốt nhất.

Cạnh đó thì theo người phát ngôn Đảng Sam Rainsy, vấn đề mua vũ khí của ngoại quốc nên công khai cho dân chúng biết, không nên để trong tình trạng mập mờ.

Đảng Sam Rainsy thường lên tiếng về vấn đề biên giới của Cam Bốt bị lân bang xâm phạm, không phải chỉ ở phía tây giáp Thái mà lại còn ở phía đông giáp với Việt Nam.

Về phía chính quyền thì họ chú ý nhiều đến sự củng cố quốc phòng ở vùng biên giới Thái, nhất là sau xung đột quân sự với Thái về việc tranh chấp ngôi đền cổ Preah Vihear.

Trong khi đó nông dân sống ở vùng biên giới giáp Việt Nam thì lại than phiền với đảng đối lập Sam Rainsy rằng đất của người Khmer cứ bị mất dần dần một cách tiệm tiến thầm lặng không nghe tiếng súng.

Cam Bốt tăng ngân sách quốc phòng trong lúc ngân quỹ eo hẹp

Cách đây hai năm, vào năm 2010, Cam Bốt đã mua từ các nước Đông Âu khoảng 100 chiếc xe tăng, khi chiến sự tại vùng biên giới Thái bùng lên.

Trong năm 2012, ngân sách Nhà nước là 2,5 tỷ Mỹ Kim, nhưng chính quyền đã chi ra 350 triệu Mỹ Kim cho quốc phòng. Các giới chức tại Bộ Quốc Phòng lại nói rằng quân đội còn cần nhiều chi tiêu hơn nữa để nâng cao công tác huấn luyện, và khả năng phòng ngự, chiến đấu trong tình huống sẳn sàng đáp ứng hiệu quả một khi nổ ra đối đầu quân sự.

Vào cuối tháng 9, Thái Lan đã công bố kế hoạch mới về tái phối trí quân ở dọc biên giới Thái đối mặt với tuyến biên giới xứ Chùa Tháp. Kế hoạch quân sự mới đã được các chuyên gia quân sự nước ngoài đánh giá cao khi họ được Bộ Quốc Phòng Thái mời đến để giới thiệu và quan sát.

Điểm chính của bản kế hoạch mới này là giao trách nhiệm cụ thể hơn cho các đơn vị quân sự chủ lực đóng tại địa phương giáp với tuyến biên giới Cam Bốt, theo đó họ được nâng cao khả năng phòng thủ với các trang bị hiện đại, bảo mật cao, chính xác, một khi phải chống lại cuộc tấn công từ Cam Bốt ở bất kỳ lúc nào.

Trước đó hai tháng, vào tháng 7, nữ thủ tướng Yingluck và thủ tướng Hun Sen đã ký vào thỏa thuận tạm thời tái phối trí quân tại đền cổ Preah Vihear nhằm giảm bớt sự căng thẳng trong khu vực, đồng thời làm nền tảng cho quan hệ hòa bình giữa hai nước.

Được biết là bản kế hoạch mới của Bộ Quốc Phòng Thái đã được chuẩn bị từ hồi đầu năm nay, và họ chờ hai bên tạm thời tái phối trí quân xong mới thông báo chiến lược phòng thủ mới.

Như thế, cả hai phía đều tự động tăng cường khả năng quân sự để phòng ngừa tình huống chiến tranh có thể xảy đến, đó là chỉ xét trên danh nghĩa. Đối với Thái chi tiêu quốc phòng có thể không phải là gánh nặng, nhưng nếu Cam Bốt tiếp tục gia tăng ngân sách quốc phòng hàng năm thì lại là một vấn đề đau đầu cho chính quyền.



 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link