Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, November 12, 2012

KHI “ĐẢNG TA” ƯỚP “CÁI… TỰ DO”!


KHI “ĐẢNG TA” ƯỚP “CÁI… TỰ DO”!

 

LÃO MÓC

 

Những lãnh đạo lớn tuổi của đảng CSVN thường tự hào về thành tích vào tù ra khám từ thuở nhỏ để đánh Tây, đuổi Mỹ để “bao nhiêu lợi quyền về tay mình” khi “cách mạng thành công”. Và, chính điều này chứng tỏ đa số các lãnh tụ VC thường… ít được cắp sách đến trường.

 

Bài viết này xin không đề cập đến “Bác Hồ” vì đã có quá nhiều người nói về “Bác”.

 

Về chuyện “Bác Hồ cùng với Bác Tôn/Cả hai đều thích sờ mồm Minh Khai thì có người kể chuyện ông công nhân hãng Ba Son Tôn Đức Thắng đã từng được Liên Sô lấy tên đặt cho một con đường ở Mạc Tư Khoa (?).

 

Khi “Bác Tôn” lên làm Chủ Tịch Nước (?) có lần trong một buổi lễ, khi đọc diễn văn đã dừng lại và ê a rằng: “Đ.M. Chỗ này dừng lại vỗ tay”.

 

Đọc xong đoạn văn bắt đầu bằng hai tiếng Đan Mạch, “Bác Tôn” bèn dừng lại vỗ tay.

 

Thế là cả hội trường bèn thi đua mà vỗ tay theo. Về chuyện này có người giải thích là trong bài diễn văn, người viết diễn văn đã cẩn thận ghi chú từng đoạn để “Bác Tôn” theo đó mà “dừng lại để vỗ tay”. Đọc tới đoạn này, “Bác Tôn” bèn nổi máu du côn xài tiếng Đan Mạch (Đ.M.), rồi sau đó mới dừng lại để vỗ tay, nên mới có chuyện: "Đ.M. Chỗ này dừng lại để vỗ tay!”.

 

Cách đây 7, 8 năm cũng có chuyện cựu Thủ Tướng VC Phan Văn Khải, theo lời kể của một người bạn học của ông ta cũng là một đảng viên VC thì, trong một buổi lễ chào cờ, Phan Văn Khải vì quen thói chửi thề lúc còn nhỏ đi chăn trâu rồi “đi làm cách mạng” nên khi điều khiển một buổi chào cờ đã hô to: “Đ.M.! Chào cờ! Chào!”.

 

Nguyễn Xuân Phong, cưu Tổng lãnh sự VC đầu tiên tại San Francisco nổi tiếng là “Tổng Lãnh sự Đu Me” vì khi ông này và đoàn tùy tùng đi dự triển lãm 35 bức dị ảnh của Hồ tặc do tên hoạ sĩ thiên Cộng Thomas David triển lãm tại Oakland đã bị đồng bào biểu tình phát hiện, rượt đuổi khiến Phong và phái đoàn phải lái xe vượt qua đường rầy xe lửa để thoát thân, tức quá Nguyễn Xuân Phong đã buột miệng chửi thề Đ.M., đồng bào biểu tình nghe được nên anh Xuân Phong này mới có nick name “Tổng lãnh sự Đu Me”. 

 

Ở miền Đông nước Mỹ có truyền tụng câu đối tân thời:

 

“Lê Thiệp nghêng ngang ngồi đớp phở

Lê Bàng lúi húi cúi mò sò”

 

Lê Thiệp là một ký giả của VNCH, sau qua Mỹ làm nghề bán phở (?). Lê Văn Bàng là cựu Đại sứ VC tại Liên Hiệp Quốc. Để “cải thiện” bữa ăn, Đại sứ nhà ta bèn cùng tài xế đi mò sò … lậu. Bị phú-lít Mỹ bắt gặp, Đại sứ nhà ta bèn hươ hươ tay: “No English”; do đó mà có nick name “Đại sứ Mò Sò”.

 

*

Chuyện “dùng tiếng Đan Mạch” nổi tiếng trong “trại cải tạo” của VC là chuyện của cố Trung Tướng QLVNCH Dương Văn Đức (DVĐ).

 

Chuyện đọc lâu rồi nên khi kể lại có chỗ nhớ, chỗ quên; nhưng bảo đảm nội dung của chuyện không khác với chuyện đã được kể bao nhiêu.

 

Như các tù binh VC trong các trại tù của VC đều biết là bọn VC thường rất cường điệu khi “lên lớp” giảng dạy về chủ nghĩa xã hội, về đạo đức “Bác Hồ”, về “ba giòng thác cách mạng”. Trong một buổi “học tập” tại một “trại cải tạo” ở miền Bắc do một Trung Tá Công An VC giảng dạy, trong đó có “cải tạo viên” Dương Văn Đức.

 

Khi giảng viên thao thao bất tuyệt về “ba giòng thác cách mạng” sẽ đưa đất nước, nhân dân VN tiến lên thiên đường xã hội chủ nghĩa”, thì “Trung Tá giảng viên” lại thấy “Trung Tướng cải tạo viên” DVĐ căm cụi ghi vào số tay.

 

Khi giảng viên giảng về “Những lời dạy của Bác Hồ dạy quân đội ta “Trung với Đảng, hiếu với Dân” không bao giờ đụng đến cây kim, sợi chỉ của nhân dân”; thì “Trung Tướng học viên” lại giở sổ tay ra ghi ghi, chép chép…

 

Sau phần “lên lớp” là phần “giải đáp thắc mắc”.

 

Anh “Giảng viên Trung Tá Công An” đã theo dõi “Trung Tướng cải tạo viên” DVĐ về chuyện “vô cùng nhiệt tình ghi chép bài giảng” nên đề nghị Tướng Đức lên phát biểu, nhưng ông từ chối.

 

Anh “Trung Tá giảng viên” bèn yêu cầu ông “Trung Tướng cải tạo viên” đọc những phần đã ghi chép trong khi nghe bài giảng. “Ông “Trung Tướng cải tạo viên” cũng từ chối và giải thích là “Những ghi chép chỉ để riêng cho tôi hiểu mà thôi. Người khác không nên đọc”. 

 

Anh “Trung tá giảng viên” bèn ra lệnh đem quyển vở ghi chép lên cho anh ta để anh ta đọc cho các học viên nghe. Mặt anh ta tái dần và giận dữ ra lệnh giải tán lớp học sau khi đọc những ghi chép của “Trung Tướng cải tạo viên” DVĐ.

 

Chuyện kể là sau khi “Trung Tướng cải tạo viên” DVĐ ra khỏi “nhà biệt giam”, các học viên của nhà tù VC mới biết là những ghi chép của ông “Trung Tướng cải tạo viên” này chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ rất là bình dân học vụ sau những lời giảng dạy về Bác Hồ và những ưu việt của xã hội chủ nghĩa :

 

“CON C.!”

“CÁI CON C.!”

 

Ông cố Trung Tướng QLVNCH Dương Văn Đức đã “ĐẤM C.” vào cái chế độ VC ngay trong khi ông Tướng bị bọn VC chúng nó giam giữ, cầm tù!

 

Mấy chục năm sau, một thằng Trung Tá Công An VC là Vũ Văn Hiển nó đã làm chuyện khốn nạn là đã “ĐẤM C.” vào mặt vợ con của một nạn nhân của nó là blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, vốn là một “cựu bộ đội Bác Hồ”.

 

Thằng công an khốn nạn của nước Việt Nam xã nghĩa nó đã lột áo có hàng chữ “Tự do cho người yêu nước” mà con trai của ông Nguyễn Văn Hải đang mặc và văng tục: “TỰ DO CÁI CON C.!” trước mặt bà Dương Thị Tân là vợ của ông Nguyễn Văn Hải.

 

*

Thực ra không phải tới bây giờ Đảng ta mới coi “Tự do là cái con c.” - như thằng công an VC đã làm.

 

Theo chuyện “Ướp xác Tôn Đức Thắng” mới được phổ biến trên các diễn đàn điện tử thì Đảng và Nhà Nước ta đã “ƯỚP… CÁI TỰ DO” từ khi Bác Tôn qua đời.

 

Chuyện kể vì “Bác Hồ cùng với Bác Tôn” đều có công với đất nước VN xã nghĩa nên Đảng và Nhà nước ta trong một phiên họp đã nhất trí ướp xác và xây lăng cho “Bác Tôn”  – như đã ướp xác và xây lăng cho Bác Hồ.. Tổng Bí thư Lê Duẫn đã dặn người thư ký riêng của Bác Tôn túc trực bên giường bệnh, hễ Bác trối trăn điều gì thì phải ghi chép trình lên.Trong phòng, Bác Tôn tỉnh dậy, hỏi: “Ngoài kia họp gì thế?” Anh thư ký trình bày việc BCT quyết định việc ướp xác bác như đã ướp xác Bác Hồ. Bác Tôn thều thào: "Ướp cái con c.!” rồi thở hắt và qua đời.   

 

Chuyện kể sau đó, “cái đó” của Bác Tôn được ướp và được đựng trong lồng kính có cờ đỏ sao vàng và được đặt ở cửa hàng Bác Hoá Tổng hợp ở tp Hồ Chí Minh vì đồng bào đi mua hàng ra về đều nói: "Chẳng có cái con c. gì cả!”

 

Theo đề nghị của cố Thủ Tướng Phạm Văn Đồng đem đặt “cái ấy của Bác Tôn” tại cửa hàng thì dân chúng sẽ không còn kêu ca vào đâu được!

 

Phải nói đây là câu chuyện bôi bác chế độ thuộc vào loại thâm thúy; nhưng có điều là không thấy ghi tên tác giả và cuối câu chuyện có ghi “Theo Nguyễn Chí Thiện, Hoả Lò”.

 

Theo tôi (LM), đây là một việc làm thiếu liêm khiết trí năng của tác giả câu chuyện trên.

 

Tập truyện Hỏa Lò của Nguyễn Chí Thiện gồm 6 truyện ngắn và 1 hồi ký viết về Phùng Cung (mà tôi đã giới thiệu trong một buổi ra mắt  sách vào năm 2001 tại San José) không có câu chuyện “Ướp xác Tôn Đức Thắng”. Tội nghiệp nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, dù đã qua đời hơn cả tháng nay mà cát bụi trần gian vẫn cứ cố bám vào gót chân nhà thơ nhiều khổ lụy!

 

*

Dù sao đi nữa (xin ông “Chủ Tịch Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích của cái “Ủy Ban Chính Phủ Lâm Thời” do ông “Lã Bất Vi tân thời” Hồ Văn Sinh mới thành lập - không nên dịch mấy chữ này thành “Umbrella star go more”) thì câu chuyện “Ướp xác Tôn Đức Thắng” và câu chuyện thằng Trung Tá CA Việt Cộng Vũ Văn Hiến văng tục vào mặt bà Dương Thị Tân: "Tự do cái con c..” đã cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật của những kẻ lãnh đạo Đảng và Nhà Nước VC ngày càng “giống bộ phận sinh dục của con ngựa cái già” - như nhà văn Dương Thu Hương đã từng ví von bộ mặt của tên Tướng Công An VC Dương Thông!      

     

LÃO MÓC

                 

Sunday, November 11, 2012

Quốc hội không thể mũ ni che tai được mãi


 
  Kính chuyển bài viết của bà Võ Thị Hảo được đăng trên  đài BBC,

Quốc hội không thể mũ ni che tai được mãi

Nhà văn Võ Thị Hảo
Gửi cho BBC từ Hà Nội
Cập nhật: 12:04 GMT - chủ nhật, 11 tháng 11, 2012
  •  
Phương Uyên
SV Nguyễn Phương Uyên bị an ninh cáo buộc chống phá Nhà nước
Quốc hội khóa 13 đang nhóm họp và đi được ba phần tư thời lượng của kỳ họp thứ tư, trong bối cảnh ở ngay Thủ đô Hà Nội, nơi các vị dân biểu đang ngồi bàn chính sách, xây sửa luật, hàng ngày vẫn đổ tới hàng dòng người khiếu nại mà trong đó có nhiều dân oan trong cả nước tới để biểu tình.
Nhân dịp này, tôi xin thẳng thắn góp ý với các vị dân biểu đang ngồi trong Quốc hội và cơ quan quyền lực mang tiếng là của dân, do dân, vì dân này rằng đã tới lúc các vị không thể mũ ni che tai được nữa, mà hãy lên tiếng về chuyện dân oan bị ngược đãi ra sao và tìm phương cách giải quyết tận gốc khiếu nại của họ cũng như nạn bạo hành chống họ.
Như các vị thấy, người có lương tâm sẽ không bao giờ quên cái chết thảm khốc trong ngọn tự thiêu của bà Đặng Thị Kim Liêng trước trụ sở UBND tỉnh Bạc Liêu ngày 30/7/2012. Theo người thân của bà và công luận, bà tự thiêu để bày tỏ sự phẫn uất trước việc gia đình bà bị oan khuất, bị truy bức và phản đối việc giam giữ blogger Tạ Phong Tần - người con gái vô tội của bà.
Cuộc tự thiêu của người mẹ ấy, cũng như những cuộc tự thiêu trước đó, cùng bao nhiêu cái chết tức tưởi của dân oan dường như không mảy may động tâm các nhà chức trách. Ngày 24/9/2012, tòa án NDTPHCM đã tuyên cô con gái vô tội của bà một bản án nặng nề tới 10 năm tù và 5 năm quản chế khiến cho thêm một lần nữa, dư luận phải rùng mình lên tiếng.
‘Bắt cóc, xử lén, truy bức?’
"Bắt người như bắt cóc, xử người như xử lén, mở chiến dịch bôi nhọ, hãm hại họ và truy bức ngay cả gia đình nạn nhân bị oan ức.... điều đó hoàn toàn trái với Hiến pháp Việt Nam"
Võ Thị Hảo
Đó là ngôn từ mà người ta đã dùng đề mô tả cách hành xử của nhiều vị trong giới hành pháp và tư pháp trong những năm gần đây. Đó là việc bắt người như bắt cóc, xử người như xử lén, mở chiến dịch bôi nhọ, hãm hại họ và truy bức ngay cả gia đình nạn nhân bị oan ức. Điều đó hoàn toàn trái với Hiến pháp Việt Nam, gây những bản oan án chấn động thế giới.
Cộng đồng quốc tế đã nhiều lần lên tiếng phản đối hiện trạng trên và những bản án tàn nhẫn đối với những người dám nói lên sự thật và chính kiến như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ, Đoàn Văn Vươn, giáo dân Thái Hà, giáo dân Cồn Dầu, dân oan Văn Giang… Gần đây, cộng đồng lại phản đối mạnh mẽ việc những bản oan án đối với nhà báo Hoàng Khương, các blogers Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn, hai nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang, rồi việc “lén” bắt nữ sinh viên Phương Uyên và nhiều người dân oan khác.
Ông Phil Robertson- phó Giám đốc phụ trách khu vực châu Á của tổ chức nhân quyền thế giới đã phát biểu: “…Rõ ràng đây là điều kinh khủng. Nó đi ngược lại trách nhiệm của chính phủ vể quyền con người trong đó có quyền tự do ngôn luận. Nó chỉ rõ là Việt Nam không thực hiện những cam kết về quyền con người theo tiêu chuẩn quốc tế…” Quan chức lãnh đạo thuộc Hội đồng Châu Âu Herman Van Rompuy trong cuộc họp báo với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Hà Nội hôm 31/10/2012 nhấn mạnh rằng chính quyền Hà Nội nhất thiết phải tái xác nhận những cam kết cải cách bao gồm các lĩnh vực như quản lý công quyền, pháp quyền, và nhân quyền. Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội lại thêm một lần đề nghị Việt Nam phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận của công dân và kêu gọi Việt Nam phải tuân thủ các nghĩa vụ với quốc tế, trả lại tự do cho các tù nhân lương tâm…
Hiệu ứng dội ngược của đàn áp
Dân oan Việt Nam
Tác giả nêu bài học quá khứ để cảnh báo về nạn bạo hành của chính quyền với dân hiện nay
Như các vị biết rõ hơn ai hết, ít nhất Hiến pháp Việt Nam hiện hành, tại điều 69, Chương V đã ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.” Như thế, cần phải khẳng định, như đạo luật gốc và cơ bản nhất này, rằng những người biểu tình, bày tỏ chính kiến, lập hội đều vô tội, đấy là chưa kể hành vi của họ là ôn hòa, hòa bình.
Lịch sử thế giới cũng như lịch sử VN đã minh chứng rằng bất kỳ chính thể nào lạm dụng bộ máy đàn áp, vi phạm quyền tự do dân chủ của công dân, cũng đều tạo hiệu ứng “tức nước vỡ bờ”.
Trong lịch sử phong kiến Việt Nam có những triều vua tàn bạo. Vua Lê Long Đĩnh giết anh giành ngôi, hiếu sát đến bệnh hoạn, róc mía trên đầu sư cho đổ máu mà vỗ tay cười khoái trá, ông ta chỉ trị vì được năm rồi mất ngôi. Triều nhà Nguyễn như các vua Minh Mệnh, Thiệu Trị, Tự Đức luôn dùng các hình phạt tàn bạo hòng giữ ngôi vị. Các vị càng nghiên cứu lịch sử nước nhà, sẽ càng thấy vận mệnh của người dân Việt trải qua bao đời cai trị trước nay thật khốn khổ không lời nào tả xiết. Nhưng có một kết cục không thể tránh khỏi, là bất cứ sự bạo tàn nào cũng tạo ra phản ứng dội ngược, chỉ càng buộc những người dân bị truy bức cùng đường phải cảm tử đứng lên bảo vệ quyền sống của mình.
"Hiện nay tình hình trong nước rối loạn… quan tham lại nhũng xưng hùng xưng bá tác phúc tác oai, áp bức tàn nhẫn kẻ cô thế, bòn rút mỡ dân, đục khoét tủy nước"
Nguyễn Trường Tộ
Thế nhưng, trong khi nghiên cứu về những triều vua có các cử chỉ khét tiếng tàn bạo ấy, lại thấy rằng dẫu bạo tàn đến đâu, nhiều khi họ còn biết nghe lời nói thẳng của những gián quan hoặc người dân. Bản điều trần tháng 5/1866 của Giáo sĩ Nguyễn Trường Tộ gửi vua Tự Đức – một ông vua từng tru di tam tộc, chém treo nghành, tùng xẻo, cho voi giày ngựa xé nhiều tội nhân - có những lời hết sức bộc trực và tôi đề nghị các vị hãy tham khảo, suy ngẫm nó và để đừng lãng phí bài học tiền nhân:
“Hiện nay tình hình trong nước rối loạn… quan tham lại nhũng xưng hùng xưng bá tác phúc tác oai, áp bức tàn nhẫn kẻ cô thế, bòn rút mỡ dân, đục khoét tủy nước, việc đó đã đã xảy ra lâu rồi… Đối ngoại thì không có cách nào để động đến một mảy may lông của quân Pháp mà cũng chẳng thuyết phục được ai giải vây cho, lại đi tàn sát nhân dân mình, giận cá chém thớt. Khiến cho dân bị cái hại “cháy nhà vạ lây”. Thật đúng như câu nói : “đào ao đuổi cá”, “nối giáo cho giặc.”
Vua Tự Đức đã đủ tỉnh táo để không bỏ tù hoặc giết chết Nguyễn Trường Tộ vì lời nói thẳng, hẳn rằng ông còn nghĩ đến cái liêm sỉ của kẻ chăn dân. Chỉ tiếc rằng ông không đủ sáng suốt để làm theo kế sách cải cách của Nguyễn Trường Tộ nên trong thời ông trị vì đã đã có tới hơn bốn mươi cuộc khởi nghĩa, dẫn đến kết cục mất nước.
Đại biểu phải trung thành với Hiến pháp
Theo quy định tại điều 83 và 84 – chương V về Quyền lực và trách nhiệm của Quốc hộiQH): “Quốc hội thực hiện quyền giám sát tối cao đối với toàn bộ hoạt động của Nhà nước”; “Thực hiện quyền giám sát tối cao việc tuân theo Hiến pháp, luật và nghị quyết của Quốc hội; xét báo cáo hoạt động của Chủ tịch nước, Uỷ ban thường vụ Quốc hội, Chính phủ, Toà án nhân dân tối cao, Viện kiểm sát nhân dân tối cao”. Luật bầu cử Quốc hội cũng quy định đại biểu QH phải trung thành với Hiến pháp. QH khóa XIII hiện nay có tới khoảng 500 đại biểu- một lực lượng rất đông đảo.
Cưỡng chế đất ở Tiên Lãng
Các vụ cưỡng chế đất sai trái và bạo lực gây ra nhiều khiếu nại và ức chế đối với người dân
Để xảy ra hiện trạng giặc nội xâm tham nhũng và dân oan trầm trọng như hiện nay, đương nhiên tôi nghĩ, không thể không đề cập tới trách nhiệm giám sát và ngăn chặn của Quốc hội. Và ai cũng biết rằng, bất kỳ ai tại chức mà không thực thi trách nhiệm và bổn phận, là bội tín sứ mạng mà họ đã nhận trước nhân dân và đất nước.
Tất cả những hành vi bắt bắt bớ, giam cầm, truy bức, xử án và kết tội oan không những trái Hiến pháp và pháp luật mà còn làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của những người có trách nhiệm và của chính thể này.
Không những thế, dư luận càng thắc mắc về vô số những lá thư, những đơn kêu cứu, thế nhưng kiến nghị khẩn thiết và đầy trách nhiệm lên nhiều cá nhân, cơ quan, tổ chức, hầu hết đều không được trả lời.
Mặc dù trước tình trạng “im lặng đáng sợ”, thậm chí bị bôi nhọ, bị đe dọa, thiệt hại cho quyền lợi bản thân, thậm chí nhiều trí thức, nhân sỹ, quần chúng tham gia các cuộc biểu tình như chống Trung Quốc đe dọa chủ quyền, đòi bảo vệ Biển Đảo, phản đối hàng hóa độc hại của Trung Quốc… còn bị đông đảo kẻ núp bóng côn đồ đến hành hung, dọa nạt, nhưng điều đáng mừng là ngày càng nhiều người dân, đặc biệt là những trí thức trung thực bày tỏ chính kiến về hiện trạng trên. Điều đó chứng tỏ người VN không phải ai cũng “bán” linh hồn.
Hãy thực thi trách nhiệm trước dân oan
"Khi họ đòi quyền được giải oan, đòi quyền được sống như một con người, chúng ta phải cảm ơn họ, vì họ đang thực thi bổn phận của công dân và của một người yêu nước"
Võ Thị Hảo
Ngày 30/10/2012, hơn một trăm trí thức, nhân sỹ, quần chúng đã gửi kiến nghị phản đối việc nữ sinh viên vô tội Nguyễn Phương Uyên bị bắt giam như “bắt lén” và yêu cầu trả tự do cho cô. Cũng tại lá đơn này này, họ buộc lòng nhắc lại điều mà chính họ đã nhiều lần ghi trong các thư ngỏ và kiến nghị lên lãnh đạo Việt Nam trước đây, yêu cầu “chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước…”; đồng thời kêu gọi “xem xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi ích quốc gia như người ta đã quy kết. Những bản án đó chính là sự phá hoại uy tín của nhà nước, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam trước thế giới… Càng quay cuồng với bạo lực và trấn áp càng bộc lộ tính phi nhân nghĩa...”
Và ngày 31/10/2012, Luật sư Hà Huy Sơn, mặc dù đã phải chịu rất nhiều sức ép khi ông đã dũng cảm đứng ra làm luật sư bào chữa cho những người vô tội trong nhiều phiên tòa xử người bất đồng chính kiến, nhưng vẫn có văn bản kiến nghị QH đề nghị sửa đổi bổ sung điều 284 Bộ luật Tố tụng Dân sự. Ngày 4/11 năm 2012, Luật sư Ngô Ngọc Trai- Đoàn luật sư Nam Định, đã gửi đơn kiến nghị lên Chủ tịch nước, QH, Bộ trưởng công an, thủ trưởng cơ quan điều tra các cấp, các luật sư Việt Nam và các cơ quan báo chí, khẩn thiết đề nghị chấn chỉnh hoạt động lạm dụng bắt giam và hỏi cung của cơ quan điều tra để tránh oan sai cho người dân, tránh bức cung và nhục hình…
Trên đây là những kiến nghị hoàn toàn chính đáng, giúp giảm thiểu tình trạng dân oan. Nếu QH và những có trách nhiệm biết lắng nghe và sửa đổi, sẽ cải thiện được tình hình.
Lãnh đạo Việt Nam
Các quan chức lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng và Nhà nước Việt Nam đều là đại biểu quốc hội
Và trong khi đó, ngoài đường phố, ngày càng nhiều người dân, trong đó có các thương binh từ nhiều miền đổ về Hà Nội và trước các cơ quan công quyền địa phương để kêu oan.
Kêu oan ở dưới cơ quan công quyền nhiều khi cũng bị đối xử như tội nhân. Vì kêu oan là nói thật. Là phơi bày một sự thật mà những kẻ có quyền lực và tiền bạc đã gây oan cho họ muốn ém nhẹm bằng mọi giá, kể cả những thủ đoạn tàn nhẫn nhất.
Thưa các vị dân biểu, người dân đã đang chịu đói khát, gối đất nằm sương, bị xua đuổi trước nhiều trụ sở tiếp dân. Họ biết mình có thể bị đánh đập, bị tù đày, có thể cả cái chết, thậm chí họ có tự thiêu trước trụ sở vì oan ức thì có lẽ cũng chẳng ai động lòng. Nhưng họ vẫn giương cao lá cờ từng thấm máu của họ và đồng bào họ để dựng lên chính thể này. Khi họ đòi quyền được giải oan, đòi quyền được sống như một con người, chúng ta phải cảm ơn họ, vì họ đang thực thi bổn phận của công dân và của một người yêu nước và các vị, những người mang tiếng là của họ, vì họ, do họ, cũng phải thực thi phận sự tối thiểu của mình.
Hãy làm phận sự tối thiểu của các vị đi. /.
Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, nhà văn, nhà báo đang sinh sống tại Hà Nội.

Obama, người Mỹ đen đi trọn đường trần


 

 

Ai củng cho Obama là Mỷ Đen Nhưng xét cho kỷ Obama là nửa trắng nửa đen

Bề ngoài trông ĐEN nhưng đầu óc thông minh như người da TRẮNG. Mẹ Obama là Irish. Irish rất thông minh

 

Vẫn còn xa vời một anh Đen thui hay Vàng toè lên làm Tổng Thống Mỷ

 

----- Forwarded Message -----
From:
 

 

Obama, người Mỹ đen đi trọn đường trần


© Giao Chỉ-San Jose


Hoa Kỳ tổng tuyển cử 2012:

Tuyển cử thể hiện trọn vẹn tính cách đối lập lưỡng đảng. Sự khác biệt giữa tự do và bảo thủ được trưng cầu dân ý đã giữ lại quân bình cho thể chế dân chủ. Đa số tương đối chấp nhận quan điểm rộng rãi của đảng Dân Chủ qua các vấn nạn: đồng tính, phá thai, bảo hiểm, thuế khóa, di dân, xã hội và đối ngoại. Những khó khăn của quá khứ, thất nghiệp và nợ nần còn tồn đọng để bàn giao cho tương lai.

Đảng Cộng Hòa giữ đa số tại hạ viện với 233 ghế so với 193 ghế của Dân Chủ. Vì vậy vẫn còn giữ cán cân giữa hành pháp và lập pháp.

Với chiến thắng nhiệm kỳ hai, đa số chấp nhận Obama như là một quá khứ không toàn hảo và từ chối một tương lai bất định với Mitt Romney.

Nếu Obama là chính khách Mỹ trắng thì đây sẽ là một Kennedy của thế kỷ 21. Bởi vì Obama là Mỹ đen nên vẫn còn chịu đựng sự kỳ thị tiềm ẩn trong lòng một phần nước Mỹ. Sau đây là bài viết của Giao Chỉ khai triển chiều sâu 300 năm của vấn đề.

Dân Chủ thắng Cộng Hòa.

Kỳ bầu cử này khởi đi buồn tẻ nhưng đoạn cuối quá hấp dẫn. Bộ máy tranh cử của Cộng Hòa đã chứng tỏ hết sức hữu hiệu. Ứng cử viên của đảng Cộng Hòa không phải là món hàng dễ bán. Dù ngoại hình rất đẹp. Phong độ chững chạc. Gia đình hạnh phúc, nề nếp. Nhưng chính những ưu điểm lại trở thành vấn đề. Giàu có, sang trọng, lịch sự, không phải là yếu tố để người dân thường hâm mộ và bỏ phiếu.

Nhưng phe Cộng Hòa đã vận động thành công để những ngày tháng sau cùng cuộc bầu cử trở thành bất phân thắng bại. Báo nào, đài nào và chính khách nào cũng phải nói rằng “To close to call”. Ngang ngửa nên không đoán được. Cuộc đua không phải chỉ là trận tranh đấu của 2 đối thủ. Đây là cuộc chiến tranh giữa 2 đảng, kéo theo cử tri, truyền thông và dư luận thế giới.

Toàn thể các quốc gia Âu Châu theo dõi. Nga và các nước Đông Âu đợi chờ. Từ Á Châu cả Trung Hoa và Nhật Bản cũng chờ đợi. Do Thái và Palestine xem tin tức ngày đêm.

Thậm chí đến quân khủng bố Taliban và các quốc gia Trung Đông cũng theo dõi. Tại Phi Châu Kenya, cố hương của ông già tổng thống Obama đưa 2 con trâu đen trâu trắng ra đấu để tiên đoán tương lai. Kết quả trâu đen thắng trâu trắng. Cả nước ăn mừng.

Thêm một lần nữa Dân Chủ thắng Cộng Hòa.

Barack Obama làm tổng thống thêm một nhiệm kỳ. Four more years… Four more years…Hơn một nửa nước Mỹ chấp nhận cho ông Mỹ da đen đi trọn đường trần. Obama đã được tái cử với đa số phiếu toàn dân và cả phiếu cử tri đoàn.

Tương lai sẽ thay đổi ra sao. Hay là sẽ chẳng có gì thay đổi. Phải chăng Cộng Hòa hay Dân Chủ thì nước Mỹ cũng vẫn như thế?.

Tổng thống da đen của Hoa Kỳ.

Chữ nghĩa lịch sự thì gọi là da mầu. Chữ nghĩa lịch sử thì gọi là người Mỹ gốc Phi Châu. Nhưng thực sự ý nghĩa đơn sơ nguyên thủy thì ông Mỹ đen vẫn là ông Mỹ đen.

Trước khi bị ám sát chết, nhà tranh đấu cho dân quyền da đen là mục sư Martin Luther King đã đọc bài diễn văn lịch sử:
Tôi có một giấc mơ . Trước 200,000 dân da màu tập hợp biểu dương trên DC năm 1963, nhà tranh đấu Mỹ đen đã nói rằng:”Đã đến lúc người Mỹ phải trổi dậy để sống đúng với ý nghĩa trung thực trong niềm xác tín là mọi người sinh ra đều bình đẳng.”

Vì vậy vào năm 2008, một thành viên dân cử gần như còn vô danh tên là Barack Obama đánh bại ứng cử viên lừng danh của đảng Dân Chủ là bà thượng nghị sĩ Hillary Clinton. Đó mới là lúc nước Mỹ thực sự rũ bỏ được bản án kỳ thị trên toàn thế giới.

Lịch sử đen tối của dân nô lệ da đen kéo dài suốt 200 năm từ 1609 đến 1807. Dân da đen của rừng già Châu Phi sống từng bộ lạc, ngôn ngữ khác nhau, tại miền Trung và Tây Phi đã bị đám buôn người da trắng bắt cóc như thú vật. Các trại chủ miền Nam Hoa Kỳ chia cắt các gia đình nô lệ và tách rời từng bộ lạc để không còn nói cùng ngôn ngữ. Dân nô lệ da đen hoàn toàn mất nguồn gốc và bản sắc. Sống như trâu ngựa và sinh sản như thú vật nuôi trong nhà. Lao động cực khổ và được mua đi bán lại giữa các trại chủ. Bị xét xử bởi chủ nhân và thậm chí bị đánh đập và xử tử vì những tội rất vô lý.

Năm 1860 Hoa Kỳ có 4 triệu nô lệ da đen chiếm 14% toàn thể dân số. Ngay từ khi cuộc cách mạng giành độc lập chiến thắng Anh quốc, nước Mỹ tuyên ngôn độc lập với áng văn chương nhân quyền bất hủ đã ghi nhận con người sinh ra bình đẳng.

Bản văn đầy huyền thoại như ánh đuốc tinh cầu soi đường cho nhân loại cũng chỉ là ngôn từ giả dối đối với dân nô lệ da đen. Phải chờ đến cuôc nội chiến kéo dài 4 năm từ 1861-1865 miền Bắc thắng miền Nam, hàng trăm ngàn chiến binh 2 bên phải hy sinh, vấn đề nô lệ da đen mới được tháo gỡ. Lịch sử da đen Hoa Kỳ từ bùn lầy đau thương vươn lên dần dần với rất nhiều gian khổ.

Hoa kỳ ban hành bản tuyên ngôn giải phóng nô lệ từ 1862 nhưng thực tế nô lệ vẫn chưa được giải phóng. 10 năm sau phong trào Ku Klux Klan nổi dậy lại bắn giết và đốt nhà da đen vừa được tự do.
Chính phủ liên bang phải ra thêm đạo luật dân quyền 1964 rồi tiếp theo đến luật bầu cử 1965 người da đen mới được bảo vệ để đi bầu.

Giai đoạn da đen nổi dậy.

Từ nguồn gốc nô lệ, sống như súc vật, không được đi học. Phần lớn mù chữ, không có căn bản đạo đức gia tộc, dân da đen bắt đầu ngồi lại và đấu tranh.

Năm 1955 người phụ nữ nổi danh Rosa Parks không chịu ngồi phía sau xe buýt đã làm thành một cuộc đình công vĩ đại ở Montgomery kéo dài 382 ngày. Sau cùng chính quyền da trắng phải bãi bỏ luật cấm da đen ngồi phía trên. Đến lượt Malcolm X chủ trương bạo động không chịu hợp tác với da trắng. Mục sư King chủ trương bất bạo động. Cuộc đấu tranh dần dần có kết quả dù cả Malcolm X và King đều bị giết chết.

Dân da đen dần dần hội nhập thành công về thể thao, âm nhạc, điện ảnh. Đã có 2 vị thẩm phán vào tối cao pháp viện. Có đại tướng tổng tham mưu trưởng liên quân Colin Powell. Có nữ bộ trưởng ngoại giao Condoleezza Rice và có tỷ phú là bà hoàng của show TV Oprah Winfrey.

Sau cùng, trong số gần 40 triệu người Mỹ gốc Phi, đảng Dân Chủ Hoa Kỳ đã tìm được một người để đưa ra làm tổng thống Hoa kỳ. Đó là Barack Obama.Tính từ năm 1609 khi người nô lệ da đen đầu tiên đến Mỹ cho đến năm 2008 Obama lên ngôi tổng thống, con đường da đen đi qua đã dài đủ 398 năm.

Đất nước của cơ hội.

Khi con tàu hoa tháng năm Mayflower đến Hoa kỳ năm 1620 tân lục địa là đất của cơ hội dành cho người Âu Châu.
Sau cuộc chiến ly khai với Anh quốc, Hoa kỳ trở thành vùng đất cơ hội của người Mỹ. Hoàn cảnh chưa dành cho các sắc dân khác có cơ hội. Da đỏ bị tập trung, dân Mễ phải di tản. Da đen bị giữ lại làm nô lệ. Da vàng từ Nhật và Trung Hoa đến thì cũng chỉ làm lao công. Nhưng thời gian trôi qua, sự tranh đấu gian khổ của di dân và cùng với tư tưởng tiến bộ phát huy, người Mỹ đã xây dựng được tinh thần hào hiệp và dần dần mở rộng cho mọi sắc dân.

Obama không phải là thần thánh của dân da đen. Ông cũng chỉ là một thành viên xuất sắc gốc Phi Châu trong lãnh vực chính trị. Không khác gì tuyển thủ bóng rổ vô địch trên sân chơi Michael Jordan. Không khác gì ca sĩ thần tượng trên sân khấu Michael Jackson.

Vào một buổi chiều xuất sắc trên diễn đàn đảng Dân Chủ người thanh niên da đen đã được lựa chọn và đưa ra chính trường. Người thanh niên trẻ tuổi, chưa hề đi quân dịch, chưa hề chỉ huy một trung đội, chưa hề làm giám đốc một công ty, chưa hề phát huy một sáng kiến.

Xuất thân chỉ là một thứ con lai da đen, chợt bước ra ánh sáng chói lòa, bắt được thời cơ, trở thành tổng thống và bây giờ lại tái cử nhiệm kỳ hai. Vinh quang như một phép mầu. Đó là phép mầu của nước Mỹ.

Đó chính là ý nghĩa của miền đất cơ hội. Obama không phải lên làm tổng thống vì thiên phú hay thiên tài. Trước sau ông chỉ nói thánh nói tướng.
Tất cả đều nằm trong đường lối của đảng Dân Chủ. Nhưng Obama có ở phía sau là 398 năm lịch sử nhọc nhằn của dân nô lệ da đen tại Hoa kỳ. Obama có ở phía trước là tấm lòng hào hiệp của ít nhất là hơn 50% phiếu bầu của người dân Mỹ.

Mặc dù yếu tố kỳ thị không hề đặt ra trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa kỳ vào thế kỷ 21, nhưng nó vẫn tiềm ẩn trong lòng người Cộng Hòa bảo thủ chưa rũ bỏ được toàn vẹn sự đố kỵ mầu da.

Yếu tố kỳ thị vẫn còn vấn vương trong lòng người Dân Chủ. Nhưng với lá phiếu tái cử vị tổng thống da đen, tấm lòng mở rộng của người bỏ phiếu chợt thấy nhẹ nhàng.

Người ta không khó chịu mà lại dường như có thiện cảm với da đen. Ít nhất trong một khoảng thời gian và trên một đoạn đường. Cho phép anh chàng nghị sĩ tiểu bang Illinois lúc đó 47 tuổi lên làm tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ.

Trông cậy gì ở vị tổng thống dù trắng hay đen mà một sáng một chiều sẽ thay đổi kinh tế toàn cầu từ đen thành trắng. Clinton đã nói là thảm kịch kinh tế này phải 10 năm chưa ra thoát. Tài gì mà gỡ ngay được. Không chết hết đã là may. Chủ trương của đảng Dân Chủ là tháo gỡ các nút chặn bảo thủ của Cộng Hòa. Vì vậy nên chấp nhận cộng đồng Gay, cho phép phá thai, hòa giải với thế giới Hồi Giáo. Tháo gỡ hận thù, nhẹ tay với dân Mễ chui rào, tiếp tục giúp cho các nhu cầu xã hội và giáo dục. Nuôi dưỡng 50% dân Mỹ từ trẻ thơ đến bà già. Không nói ra nhưng chấp nhận lạm phát, và chấp nhận nợ nần. Hạ hồi phân giải. Tất cả những quyết định rất khó chịu đó đều giao vào tay anh tổng thống da đen. Xem ra người Mỹ đi bầu đã hiểu rõ con đường phải trải qua của nước Mỹ. Và nghĩ cho kỹ, nếu không giữ Obama lại bằng lá phiếu kỳ nầy thì có nghĩa nước Mỹ đã đuổi anh tổng thống da đen đầu tiên ra khỏi chức vụ. Không được tái cử có nghĩa là bị cất chức.

Trong số 50 tiểu bang Hoa Kỳ có các tiểu bang bản lề qua số phiếu phân vân thường quyết định sinh tử số mệnh ứng cử viên tổng thống. Đó là các tiểu bang Virginia, Ohio, Colorado, Wisconsin, Iowa, New Hampshire vân..vân. Tổng số trên 100 phiếu cử tri đoàn quyết định, kỳ này đã đồng lòng tặng cho Obama cơ hội ở lại.

Vì vậy người Mỹ dù đã từng nghe Obama nói trời nói đất và ông có thể tiếp tục cất tiếng gáy thêm vào buổi bình minh năm 2013. Nhưng ai cũng biết, nhân vô thập toàn và tổng thống thì cũng lực bất tòng tâm.

Obama vốn là hậu duệ của những người da đen suốt 3 thế kỷ không được đi cửa chính. Con cháu của những công dân hạng nhì phải ngồi ghế sau xe Bus cả trăm năm. Nay trở thành nguyên thủ quốc gia, được ở lại trọn vẹn 2 nhiệm kỳ. Ngồi trong Bạch Cung, bay Air Force One. Ông được như vậy vì những cuộc bầu phiếu này là thử thách dành cho lương tâm nước Mỹ.

Vài chục năm sau, sẽ có một bà tổng thống con cháu gốc Mễ. Lịch sử ghi rằng thân mẫu của nữ tổng thống vốn chui rào từ Mễ qua San Diego sinh ra bà tay đã cầm sẵn cái thẻ công dân. Và rồi đến lượt da vàng.

Da đen, da đỏ, da trắng, da vàng ở vùng đất cơ hội, ông trời của nước Mỹ sẽ không đóng cửa riêng ai.

© Giao Chỉ-San Jose

 

Chuyên án bỏ tù hèn hạ và ấu trĩ của an ninh dành cho những Người Yêu Nước


 


CHỦ NHẬT, NGÀY 11 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2012


Chuyên án bỏ tù hèn hạ và ấu trĩ của an ninh dành cho những Người Yêu Nước



Vũ Đông Hà (Danlambao) - Trong khi Nguyễn Phương UyênĐinh Nguyên Kha chưa được xét xử "công bằng" trước tòa án (dù rằng không còn ai tin có sự hiện hữu của "công bằng" ở những loại tòa bản án đã bỏ sẵn trong túi này), thì những phiên tòa và các bản án kết tội đã được dựng lên và tung ra bởi báo chí lề đảng. Những cái "tít" như Bộ mặt thật của tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” được giật lên với lời phán của các quan tòa phóng viên lề đảng. Bên cạnh đó là những trận ném đá tơi bời có kế hoạch bởi các độc giả cùng lề. Tất cả đều rập khuôn theo thông tin từ "chuyên án của an ninh" tạo dựng ra sau khi bắt cóc Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. 

 

Xin gửi đến các bạn vài nhận định đối với "chuyên án của an ninh" qua một bài báo tiêu biểu của Công an Tp. HCM.


 

Về những đầu mối quan hệ: 

 

Trong bài báo "Bài học cho những người nông nổi" đăng trên Công An Tp HCM: 

 

Khoảng tháng 4-2012, Đinh Nguyên Kha vào trang mạng xã hội Facebook kết bạn với Nguyễn Thiện Thành. Thành và Kha thường xuyên trao đổi những nội dung liên quan đến tình hình Việt Nam. Tên Thành giới thiệu về những hoạt động chống phá chính quyền và cho biết mình bị công an phát hiện, bắt giữ và đã trốn sang Thái Lan. Quá trình trao đổi, tên Thành móc nối Kha tham gia tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” và Kha đã tham gia. 

 

Nguyễn Phương Uyên cũng quen biết Nguyễn Thiện Thành qua yahoo.messenger khoảng đầu tháng 5-2012. 

 

Để thực hiện kế hoạch rải truyền đơn có nội dung kích động chống Đảng và Nhà nước vào dịp xét xử hai nhạc sỹ tham gia tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” tháng 10-2012, tên Thành lên kế hoạch rồi giới thiệu Kha với Uyên để phối hợp hành động. 

 

Những điểm căn bản rút ra từ "chuyên án công an" này: 

 

1. Đinh Nguyên Kha là người chủ động kết bạn với Nguyễn Thiện Thành qua Facebook vào tháng 4-2012. Vào thời điểm kết bạn này, Thành đã trốn sang Thái Lan. 

 

3. Thành là người móc nối Kha tham gia nhóm TTYN (trong khi Kha, theo an ninh thì lại là người vào Facebook kết bạn với Thành). 

 

4. Thành không quen biết Uyên khi còn ở VN cho đến Thành đã ở Thái Lan và liên hệ qua yahoo.messenger vào tháng 5, 2012. 1 tháng sau khi Thành quen Kha. 

 

5. Kha và Uyên không có liên hệ, quen biết nhau cho đến khi Thành từ Thái giới thiệu 2 bạn đang ở VN với nhau để thực hiện "chỉ thị công tác" của Thành.

6. Cả Kha và Uyên đều biết nhân vật quen trên môi trường ảo này là người đã có 
những hoạt động chống phá chính quyền, đã bị bắt và trốn thoát sang Thái Lan.

Tóm lại theo chuyên án an ninh dựng nên: 3 bạn trẻ này, 4 tháng trước đó không hề biết nhau, hoàn toàn chỉ liên hệ với nhau qua mạng. Tất cả xảy ra khi 2 sinh viên đại học, một người đang là Ủy viên ban chấp hành chi đoàn thanh niên, biết rõ mình đang quan hệ với một người đã bị công an phát hiện, bắt giam vì những hoạt động chống phá chính quyền của anh ta. 


Từ quan hệ chỉ biết nhau qua mạng, trong vòng 4-5 tháng ngắn ngủi sau đó, "chuyên án công an" đã vẽ ra những hoạt động của Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha theo sự "chỉ đạo" của Nguyễn Thiện Thành ở Thái Lan như sau:

Về những hoạt động 


"Bài học cho những người nông nổi" của công an viết tiếp:

Cuối tháng 8-2012, Thành yêu cầu Kha chuẩn bị thực hiện chiến dịch trong ngày Quốc khánh 2-9, tiến hành dán cờ vàng ba sọc đỏ và truyền đơn trên địa bàn tỉnh Long An. Thành đã chuyển 3 file truyền đơn tuyên truyền chống Nhà nước qua hộp thư yahoo.mail. Tối 31-8-2012, Kha sử dụng máy vi tính in khẩu hiệu ra một tờ giấy A4, cờ vàng ba sọc Kha dán ba sọc băng keo màu đỏ trên nền giấy A4 màu vàng. Ngày 1-9-2012, Kha đã dán các khẩu hiệu và cờ vàng ba sọc đỏ tại khu dân cư gần Bệnh viện đa khoa Long An, cổng lăng 1 Nguyễn Huỳnh Đức, khu đô thị Lợi Bình Nhơn và khu vực gần nhà ở của gia đình Kha tại ấp 2, xã Phú Mỹ, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An. 

Tháng 8-2012, Thành cho Uyên biết sẽ treo cờ vàng ba sọc của chế độ Việt Nam Cộng hòa tại TP.Tân An, tỉnh Long An vào dịp lễ Quốc khánh 2-9. Uyên đề nghị được thực hiện tại địa bàn Bình Thuận (nơi ở của gia đình Uyên) bằng cách trực tiếp dán cờ mang đi treo, chụp ảnh lại rồi gởi cho Thành. Theo hướng dẫn của Thành, Uyên đã dùng bút chì sáp vẽ hình cờ vàng ba sọc đỏ trên nền giấy A4; dùng máu pha loãng viết tay trên tờ vải trắng dòng chữ nói xấu Đảng Cộng sản Việt Nam. Ngày 20-8-2012, Uyên mang cờ và truyền đơn đi dán ở một số điểm trên Quốc lộ 28 thuộc địa bàn xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận và dùng điện thoại di động chụp ảnh lại. Ngay trong ngày, Uyên chuyển 19 file ảnh này cho tên Thành để đăng trên trang web “Tuổi trẻ yêu nước” và trên trang facebook cá nhân dưới tên Nguyễn Tấn Cường (tức Nguyễn Thiện Thành). 

Vậy là chỉ sau 4 tháng liên lạc qua mạng, an ninh đã "cho" Đinh Nguyên Kha thực hiện yêu cầu công tác của Thành từ cờ rãi truyền đơn, cờ vàng cho đến làm công việc của kẻ khủng bố: "Kha còn tự đi mua hóa chất, thuốc nổ, kíp nổ để chế vật gây nổ theo tài liệu tên Thành chuyển cho. Kha đã thử nghiệm gây nổ ba lần tại nhà cha mẹ mình ở xã Mỹ Phú, huyện Thủ Thừa. Thành và Kha dự định đặt vật gây nổ tại tượng đài Bác Hồ ở TP.Cần Thơ."


Điểm "lý thú" là an ninh "để" Kha... nổ thử ngay trong nhà cha mẹ của Kha đến 3 lần. Chẳng ai biết, chẳng ai hay cho một thử nghiệm nổ luôn tượng đài của ông Hồ Chí Minh như an ninh vẽ vời.

2. Về phần của Phương Uyên cũng vậy. Trong kịch bản chuyên án của an ninh, một Ủy viên ban chấp hành chi đoàn thanh niên đã có những hoạt động theo yêu cầu của một người vừa mới kết bạn trên yahoo.messenger chưa đầy 4 tháng và đang đào thoát vì bị an ninh phát hiện chống phá đảng và nhà nước.


Từ những quan hệ ngắn ngủi, rất "ảo" trên môi trường mạng, 2 sinh viên này đã có những hoạt động mà trong đó an ninh đã gắn lên đầu cái mũ "khủng bố" đặt chất nổ. Động cơ gì đã thúc đẩy hai người trẻ này? An ninh đã có câu trả lời "giùm" cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha:

"Những việc làm này đều nhằm mục đích lấy lòng tên Thành để hắn cho máy laptop, điện thoại và hỗ trợ học (tiền, công việc)."


Thế ra, tất cả những động cơ cho việc làm thả truyền đơn, đặt mìn nguy hiểm này theo an ninh là chỉ để lấy lòng, có được cái máy laptop, có được cái điện thoại và hỗ trợ tiền học.

Những động cơ này đã được gài trong tờ đơn "thú tội" của an ninh có chữ ký của cô sinh viên 20 tuổi Nguyễn Uyên Phương sau khi bị an ninh bắt cóc và vi phạm mọi thủ tục tố tụng trong việc bắt giữ này.

Thử hỏi trên đất nước này, có ai chỉ vì cái laptop, điện thoại, chút tiền học đã sẵn sàng lấy lòng một người xa lạ, chưa hề gặp để thi hành những công việc mà cái giá phải trả có thể là một bản án tù từ 10 năm đến 20 năm theo cái điều luật mang hình 2 còng số 8? Huống hồ gì đó lại là một sinh viên năm thứ 3 đại học và là 
Ủy viên ban chấp hành chi đoàn thanh niên!?

Có! Nó nằm trong những kịch bản của an ninh; cùng tông với kịch bản 2 bao cao su đã quá sử dụng dành cho Ts Cù Huy Hà Vũ; cùng điệu với kịch bản trốn thuế dành cho Điếu Cày; và kịch bản hồi 2 cũng dành cho Điếu Cày - tuyên truyền chống đối chế độ trong khi đang ở... trong tù.

Nếu họ đã đội lên đầu anh Cù Huy Hà Vũ 2 bao cao su, nếu họ chụp lên người anh Điếu Cày hình ảnh một tù nhân trốn thuế... thì bây giờ an ninh lấy mực Tàu màu đen, vẽ hình ảnh của 2 sinh viên yêu nước là những kẻ ham tiền, thèm một cái laptop, một cái phôn.

Tên gọi chung của những kịch bản này là: Chuyên án bỏ tù hèn hạ và ấu trĩ của an ninh dành cho những người Yêu Nước.




 

 

 


__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link