Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, November 19, 2012

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN - NGƯỜI VIẾT SỬ THI VỚI BÀI THƠ “TÔI CHƯA BIẾT MÀ ĐÃ GỌI TÊN ANH”!


 

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN - NGƯỜI VIẾT SỬ THI VỚI BÀI THƠ “TÔI CHƯA BIẾT MÀ ĐÃ GỌI TÊN ANH”!
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
 
“Con rồng Lạc Long trên Biển Đông đã u sầu câm nín
vì xác người làm bạc sóng kêu than”
(thơDương Như Nguyện)
 
          Trong cuộc chiến Việt Nam vừa qua, một trong những tờ báo mà người Việt Quốc Gia miền Nam hết sức căm ghét là tờ l’Express của Pháp. Trong cuộc chiến tranh tự vệ của quân dân miền Nam chống lại cuộc xâm lăng của Cộng sản miền Bắc, tờ báo này đã gây ra không biết bao nhiêu thiệt hại cho phía những người Quốc Gia. Tờ báo này qua tay bỉnh bút thiên tả nặng ký Oliver Todd đã ra rả tung hô Hồ Chí Minh, đã bỏ công lặn lội vào các vùng do Cộng sản kiểm soát ở miền Nam và ca tụng, thần thánh hóa những cán binh Cộng Sản như những anh hùng của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc.
         Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau tháng Tư năm 1975, sự thật đã làm Oliver Todd mở mắt. Tháng 6-1978, tuần báo l’Epress đã đăng một bài mang tựa đề “Le Goulag Indochinois” (tạm dịch Đông Dương: Quần đảo Ngục Tù). Đây là một bài viết chứng minh sự phản tỉnh hoàn toàn của Oliver Todd.
          Trong bài viết, ký giả phản tỉnh Oliver Todd đã nhắc tới một lời phát biểu của văn hào Nga lưu vong Solzhenitsyn. Trong cơn hấp hối của miền Nam, đoán trước sự chiến thắng của Cộng sản và những gì họ sẽ làm trong tương lai ở Việt Nam, ngày 11 tháng Tư năm 1975, văn hào người Nga này đã gửi đến thế giới một thông điệp vắn tắt: “Toàn thể nước Việt Nam sẽ trở thành một trại tập trung.” Lời tiên đoán này đã trở thành sự thật.
          Tiếp theo đó, Oliver Todd còn viết nhiều bài vạch trần những mặt trái của xã hội Cộng sản mà bấy lâu nay được che lấp bởi hào quang và huyền thoại. Một trong những tác phẩm của Todd là quyển “Cruel Avril 1975: La Chute de Saigon” (tạm dịch Tháng Tư Đen 1975: Sự sụp đổ của Sàigòn) để tưởng niệm và tôn vinh một người Việt Nam mà ông đã có dịp gặp gỡ: Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Paris Trần Văn Bá.
          Có lẽ mọi người còn nhớ, Trần Văn Bá là con của cố Dân biểu Trần Văn Văn, du học tại Pháp từ trước 1975 và giữ chức Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Việt Nam tại Paris. Trong những ngày cuối cùng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Pháp lúc ấy là Nguyễn Duy Quang đang chuẩn bị bàn giao Đại sứ quán VNCH tại Paris cho đại diện Ngoại giao của Cộng sản và không thiêu hủy các hồ sơ mật. Chính Trần Văn Bá đã cùng các sinh viên trong Tổng hội Sinh viên Việt Nam trèo lên tầng lầu chứa các hồ sơ và tiêu hủy các hồ sơ đó.
          Ai đã từng theo dõi cuộc đấu tranh chống Cộng của người Việt tại Pháp trong giai đoạn 1975-1980 chắc hẳn không ai mà không biết Trần Văn Bá, một trong những người lãnh đạo chủ chốt.
          Cùng với các ông Lê Quốc Túy, Mai Văn Hạnh (đồng Chủ tịch Mặt trận Thống nhất các Lực lượng Yêu nước Giải phóng Việt Nam), Trần Văn Bá  trở thành một trong những bộ óc lãnh đạo của tổ chức kháng chiến này.
          Ngày 6 tháng 6 năm 1980, sau năm năm chuẩn bị và trăn trở suy nghĩ, chán ngán các trò tranh đấu chống Cộng bằng những cuộc thảo luận tại những phòng khách sang trọng ở các thành phố, thủ đô Pháp, Mỹ, Trần Văn Bá bay sang Thái Lan. Dưới bí danh C.4 trong tổ chức, anh đã góp phần tuyển mộ, tổ chức, huấn luyện cho các chiến sĩ kháng chiến, chuẩn bị xâm nhập quốc nội.
          Kỷ niệm hai năm ngày rời Paris, từ vùng hoạt động, anh gửi ra ngoài một lá thư, có đoạn viết: “Tôi vẫn mạnh khoẻ. Thật là gay go và cực khổ. Nhưng tôi cảm thấy được sự liên đới mật thiết giữa tôi với quê hương nghèo khổ, bất hạnh và đói khát. Công cuộc giải phóng đất nước, chủ yếu sẽ là công trình của những người kháng chiến quốc nội, chứ không phải của các chính trị gia lưu vong.” (do tác giả bài này in đậm).
          Trong những ngày anh còn ở Thái Lan, ông Trần Văn Tòng, anh ruột của anh (sau này là Chủ tịch Ủy ban Quốc tế Trần Văn Bá, trụ sở ở Paris) đã đến thăm và đã được anh tâm sự: “Quả thật là em đang làm cái chuyện đội đá vá trời.”
          Và rồi, từ giã C.1 (bí danh của ông Lê Quốc Túy) anh cùng C.2 (bí danh của ông Mai Văn Hạnh) và một số chiến hữu khác mang vũ khí, đạn dược, phương tiện liên lạc xâm nhập quốc nội.
          Sa cơ, anh và ông Mai Văn Hạnh cùng một số chiến hữu cùng xâm nhập và một số chiến hữu cơ sở quốc nội bị Cộng sản bắt.
          Bạo quyền Hà Nội đã mở một phiên tòa hát bội, được quảng cáo rùm beng ngày 19-12-1984 tại Nhà hát Thành phố Sàigòn để xử anh cùng 21 chiến hữu khác trong tổ chức.
          Phiên tòa này, thực chất chỉ là một cuộc trình diễn hình thức và đọc lên các phán quyết đã được định trước: 5 án tử hình dành cho các ông Mai Văn Hạnh, Trần Văn Bá, giáo sư Hồ Thái Bạch, Huỳnh Vĩnh Sanh và Lê Quốc Quân (em của ông Lê Quốc Túy).
          Trước phiên tòa, Trần Văn Bá đã giữ trọn vẹn khí phách của một chiến sĩ Quốc Gia can trường. Mặc dù theo luật, các tử tội có thể xin ân xá, nhưng anh đã thẳng thừng từ chối.
          Trong số những người từ bên ngoài xâm nhập Việt Nam để hoạt động, có hai người lãnh án tử hình là Trần Văn Bá và Mai Văn Hạnh. Ba người còn lại thuộc cơ sở quốc nội. Trong những người này, chỉ có ông Mai Văn Hạnh là thoát khỏi mũi súng của đội hành quyết. Là công dân Pháp, ông được chính phủ Pháp tích cực can thiệp và đã được thả về Pháp sau nhiều năm tù. Trần Văn Bá và các chiến hữu khác đã lần lượt đền nợ nước trong năm 1985.
          Trong phiên tòa, một cán bộ cao cấp của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, đóng vai trò công tố viên, đã lồng lộn quy kết cho Trần Văn Bá và các chiến hữu của anh những tội danh nặng nề nhất. Đồng thời cũng lên án các “thế lực phản động quốc tế, bọn bành trướng Bắc Kinh, quân phiệt Thái Lan” đã tiếp tay hỗ trợ cho Mặt trận Thống nhất các Lực lượng Yêu nước Giải phóng Việt Nam. Đặc biệt Hà Nội đã tố cáo đích danh Tình báo Lục quân Thái Lan do Tướng Yongchaiut, Tham mưu trưởng Lục quân Thái lan vào lúc đó chỉ huy đã tận tình giúp đỡ tổ chức này. Youngchaiut sau này trở thành Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Thái Lan và đã qua thăm Việt Nam.
          Anh Trần Văn Bá đã chết. Hai mươi bảy năm đã trôi qua. Oliver Todd đã đặt câu hỏi:
 
“Cũng như những người kháng chiến vô danh khác, Trần Văn Bá là người của lý tưởng hay thực tế, can đảm hay mạo hiểm? Anh là một anh hùng gương mẫu hay là một kẻ tuẫn đạo vô ích? Cuộc đấu tranh mà anh Bá theo đuổi là một cái gì đó mơ hồ, tuyệt vọng hay một thách đố xứng đáng để chúng ta kính phục, thông cảm và ủng hộ?”
         
Đối với người Việt Nam chúng ta, có lẽ không cần thiết phải đặt ra một câu hỏi như vậy. Rõ ràng anh Trần Văn Bá là một người tranh đấu vừa lý tưởng vừa thực tế, can trường và dám mạo hiểm. Anh là một anh hùng gương mẫu và là một kẻ tuẫn đạo, và con đường anh đã theo đuổi, cuộc đấu tranh của anh là một thách đố hết sức xứng đáng để chúng ta kính phục và hết lòng biết ơn.
 
Trong nhiều năm qua, sau cái chết của Trần Văn Bá đã có nhiều người viết văn là thơ về anh. Theo tôi bài thơ “Tôi Chưa Biết Mà Đã Gọi Tên Anh” của nhà văn Dương Như Nguyện, tác giả “Daughters of the River Hương” là một bài thơ cảm động nhất vì đã được viết bằng xúc động của con tim trước việc làm cao cả vì nước, vì dân của người anh hùng thời đại Trần Văn Bá.
 
“Tôi chưa biết anh mà đã gọi tên anh…
Trần Văn Bá
Tôi chưa hề biết anh
Mà đã hình dung ra đứa bé trai chạy chơi ở Cù Lao Cát,
Đứa bé thích hội họa, thích máy bay, ở tuổi thơ ngây chắc đã mơ làm nên vũ trụ, như họa sĩ, như nhà phát minh cơ khí.
Ngày mẹ đặt vào nôi, đặt luôn tên anh là chính đạo.
Mộng bá vương là mộng giúp đời, như tùng bách trong rừng sâu,
Cô độc mà nghênh ngang,
cao vời mà nhân đạo,
cương quyết trong ân cần.
Anh đó,
Nuôi dưỡng bằng đất bồi Cửu Long,
Tim đỏ thắm như bã trầu của mẹ quê, sinh con trai lớn lên làm cách mạng, ôi cách mạng Thế Giới Thứ Ba nổi trôi hơn thân phận con người.
 
Thóc thơm,
Gạo trắng,
Gió hiền
Miền Nam phì nhiêu nắng ấm
Mang vào đời anh chân thiện mỹ giữa hai làn tư tưởng Đông Tây,
tư tưởng mở tung xích xiềng nhược tiểu, cởi trói lý thuyết vô bằng.
Anh không chỉ nói, mà làm.
Anh chỉ làm mà, mà không cần nói.
Đứa bé trai lớn lên ở vựa lúa Phương Đông, rồi đứng ở Phương Tây,
Đọc sách mà trông về Phương Đông, ửng một khối trùng trùng khí phách.
Khí như khí hiên ngang của loài cây không biết ngã,
Phách như phách linh thiêng của rừng già không dấu chân người qua.
 
Tôi chưa hề biết anh
mà đã hình dung ra một thiếu niên có đường môi cong, mặc áo len trong trời thu Đà Lạt.
Tôi hình dung ra
phố thị cao nguyên khi tấp nập, khi đìu hiu mà anh đã một lần đi qua, với đôi chân đùa nghịch của tuổi trẻ.
Trời Đà Lạt thấp sương mù, mang cái lạnh của Hoàng Triều Cương Thổ, anh đã mang mùa thu Đà Lạt vào đôi mắt hiền lương,
Đôi mắt của niềm tin chính đạo, của loài cây cao vương bá trong rừng già.
Khi sách vở bạn bè Yersin chưa nhận ra chân dung người đi tìm công lý trong cuộc đời,
thì trường lớp cao nguyên vẫn là hàng rào không hoa trái, cản chân anh trong khuôn khổ bình an.
 
Nhưng rồi,
Bình an không còn nữa,
Khuôn khổ phải xóa đi,
Một lần
trong hoa lệ Sài Thành, trên vũng máu của chính trị vô nhân,
giây phút cha anh nằm xuống
là ngày vương đạo lên ngôi.
 
Vương đạo trong lòng bàn tay anh,
Chỉ tay ngoằn ngoèo của những người luôn mơ tạo dựng lại vũ trụ,
Chỉ tay phức tạp mà an bài như định mệnh, cho cuộc đời đã trót đi theo đường đã vạch rồi.
Đường đã vạch rồi…
Tôi chưa hề biết anh
mà đã hình dung ra người thanh niên mặc áo sô trắng, chít khăn tang,
khóc cha trong lòng dân tộc.
Ôi trong lòng dân tộc…
Anh có hay chăng…một ngày
Cũng trong lòng dân tộc, anh bắt đầu cuộc hành trình,
Để rồi,
bên ngoài dân tộc,
Có tiếng khóc anh
Ở hành lang đại học.
Ôi hành lang đại học,
Là nơi giấc mộng của loài cây cao trong rừng già bắt đầu ươm trái
cho anh và cho tôi.
Khi Phương Tây rộng mở, đón anh vào,
vành môi cong thiếu niên đã đượm nét ưu tư,
Tim óc anh đã nhâp vào vòng lịch sử.
Lịch sử oái oăm khi lá cờ đổ xuống, anh đã hăm hở dựng lên.
Lịch sử thử thách vương đạo trong lòng bàn tay anh,
Lịch sử réo gọi trái tim nuôi dưỡng bằng gạo trắng Cửu Long,
chảy vào Đông Hải.
Anh đã làm theo đường đã vạch rồi, trong khi bao người còn đứng nói.
Bao người nói cũng không thành một bước anh đi, một việc anh làm, theo đường đã vạch rồi.
Ôi đường đã vạch rồi….
Như Cửu Long đổ vào Đông Hải,
Đinh mệnh biến anh thành dòng huyết nhục cội nguồn tan biến vào ngàn khơi.
 
Tôi chưa hề biết anh
Mà hình dung ra những con đường mang dấu chân anh.
Từ bầu trời rực nắng của tháng sáu Paris mùa oi ả, khi âm nhạc đổ dồn vào phố xá tưng bừng.
Ai đó còn nghe tiếng kèn đồng của người nhạc sĩ vỉa hè….
Qua đến tháng mười hai, mưa tuyết Paris phủ trắng dòng sông Seine.
Đâu đây vang vọng tiếng Hồ Cầm trong giai điệu cuối cùng
Còn văng vẳng tấu khúc không trọn vẹn của Schubert trước khi đêm xuống
làm đứt ngang giấc mộng.
Những nơi chốn anh đã nằm, ngồi, cười, nói, đã suy tư, đã uất nghẹn, từ Đà Lạt đến Paris.
Từ Paris quay lại những nẻo đường đất nước.
Anh đã trở về.
Ôi lục tỉnh lầm than, nơi bùn lầy nước đọng, con rồng Lạc Long của Biển Đông đã u sầu câm nín
vì xác người làm bạc sóng kêu than.
Này đây biên giới,
Này đây rừng nước với cù lao
Này đây những con người vất vưởng trong trại tù, trong nghèo đói.,
trong chính sách tiêu diệt hết một thế hệ phải buông súng, chịu cúi đầu.
Anh đã thấy, đã nhìn, và đã biết,
Đã chua xót, đã đau lòng,
Đã bất nhẫn, đã buồn hiu.
Ngày một ngày hai,
Anh đội đá vá trời,
Dầm mưa, dãi nắng,
Giã từ nhung lụa,
Chối bỏ vinh thân.
Tất cả
Đưa bàn chân anh tới,
Lót đường cho anh đi,
Đẩy anh về Cha,
Cho anh xa rời Mẹ.
Ôi đường vào dân tôc là túi mật của kẻ tử tù. Ôi Cửu Long, Cù Lao Cát, Đà lạt, Sài Gòn, Paris, và Biên Giới.
Tuồng diễn trâng tráo nhà hát lớn, vách tường vô nhân cay nghiệt nhà lao, và tiếng súng nổ sau cùng….
Tôi chưa hề biết anh,
Nhưng đã nghe nhân loại kể chuyện những con người không chịu chết,
chỉ biết khuất phục trước hai sức mạnh: Tình Yêu và Tổ Quốc.
Trong anh,
Tình yêu chưa một lần đến,
Mà Tổ Quốc đã một lần đưa.
Tôi chưa hề biết anh
Nhưng đã khóc ngày anh nằm xuống.
 
Anh nằm xuống như cha già đã nằm xuống,
Anh nằm xuống cho mẹ già đứng bên cạnh biểu ngữ trước nhân loại, khi nước mắt xót thân con phải chảy ngược vào lòng.
Trên con đường Thiên Lý và Thiên Cổ
Bên vong linh những Thiên Tài không chịu chết….
Anh đã đi vào Thiên Thu.
 
Tôi chưa hề biết anh
Đứng chơ vơ bên này bờ đại dương,
tôi sẽ gọi tên anh cho tất cả những thiếu nữ có ánh mắt làn môi Gina Lollobrigida ngoài lòng đất nước,
con tim vẫn óng ánh đường gươm của rừng già Mê Linh,
nơi mà tùng bách ngàn đời còn đứng vững,
đôi chân son còn mang guốc mộc của nàng Thanh Hóa,
muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, trên con đường anh đã đi qua,
Trong âm thầm,
Tôi sẽ gọi tên anh cho tất cả những nam nhân ở ngưỡng cửa học đường, mặc áo len, mang giấc mộng kinh bang tế thế,
 
Trên viền môi cong nghịch ngợm, nói tiếng Anh, tiếng Pháp, nhưng vẫn đánh vần chữ Việt,
Đôi mắt hiền lương đọc Camus, Steinbeck, nhưng trên diện mạo vẫn còn phảng phất vầng trán vuông và chiếc cằm vuông Nguyễn Thái Học….
Ngày xưa, đã có người viết sử cho 13 người trai trẻ lên đoạn đầu đài….
Nay mai, ai sẽ là người viết sử do anh làm ra,
Nhánh thông non,
Cây cao rừng già,
TRẦN VĂN BÁ
TRẦN VĂN BÁ
Vì thế
Tôi chưa hề biết anh,
Nhưng sẽ gọi tên anh,
Những sáng tuyết trắng trời Tây,
Những trưa nắng khét sa mạc bên này biển,
Khi người nhạc sĩ blue jazz đã buông kèn đồng trong hầm rươu tối
Khi tiếng réo rắt cuối, cùng Hồ Cầm đã ngừng giai điệu.
Tôi sẽ gọi tên anh,
Trong trầm tư mộng mị,
Trong thương nhớ u hoài,
Trong ánh nến lung linh tôi thắp trong lòng, ngọn nến không bao giờ tắt, cho riêng anh.
Tôi chưa hề biết anh
Nhưng đã gọi tên anh
TRẦN VĂN BÁ.”
                             *
Ai đó đã nói: "Chết vì nước là sống mãi với thiên thu!”
 
Anh hùng Nguyễn Thái Học và 12 liệt sĩ lên đoạn đầu đài ở Yên Báy vào thập niên 1930 đã sống mãi với thiên thu.
 
Trần Văn Bá – “con Rồng Lạc Long của Biển Đông dậy sóng” cũng sẽ sống mãi với thiên thu.
 
Cũng như bài thơ “Tôi Chưa Biết Mà Đã Gọi Tên Anh” của nữ sĩ Dương Như Nguyện sẽ là bài sử thi sống mãi trong giòng lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam bất khuất!
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
tieng-dan-weekly.blogspot.com
         
 
                  
 

Tiếng kêu cứu của anh Đoàn Huy Chương


 


      THỨ BẢY, NGÀY 17 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2012

Tiếng kêu cứu của anh Đoàn Huy Chương


Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok

2012-11-15

Anh Đoàn Huy Chương, người hoạt động đấu tranh cho quyền lợi của công nhân tại Việt Nam và bị án tù 7 năm, đang bị cán bộ trại giam bức ép nhận tội.

Bị ép nhận tội


Tuy nhiên vì không tuân theo yêu cầu đó, khả năng anh Đoàn Huy Chương bị kỷ luật nặng trong trại là đều tất yếu. Một người từng ở chung tù với anh Đoàn Huy Chương và nay đã mãn án, ông Trương Minh Đức, cho biết thông tin mà bản thân ông này nhận được về tình trạng của anh Đoàn Huy Chương trong nhà tù qua cuộc nói

nh chụp anh  Đoàn Huy Chương tại SG ngày 15/05/08.

Hình chụp anh Đoàn Huy Chương tại SG ngày 15/05/08.

chuyện với biên tập viên Gia Minh sau đây.Trước hết ông Trương Minh Đức cho biết:

Cách đây ba ngày có một người quen trong trại giam K4, Xuân Lộc về đến báo cho biết anh Đoàn Huy Chương có nhắn gửi ra rằng tình hình của anh Đoàn Huy Chương hiện nay rất khó khăn bởi cán bộ trại giam đưa ra điều kiện cho anh Đoàn Huy Chương làm bản nhận tội nếu không họ sẽ đưa anh Đoàn Huy Chương xuống nhà cùm. Đó là cách làm rất quen thuộc đối với những người đấu tranh cho dân chủ mà bị giam tại trại giam Xuân Lộc như bản thân tôi từng biết đến.

Gia Minh: Người tù vừa mãn hạn đó có sẵn lòng cho biết tên hay không?

Ông Trương Minh Đức: Họ cho biết vì về còn phải buộc làm ăn sinh sống ở địa phương nên họ không cho biết tên tuổi rõ. Tôi biết tên nhưng họ nói cần phải bảo mật cho họ.

 

Gia Minh: Ông vừa nói ông cùng từng ở trong trại và biết đến nhà cùm, vậy khi vào đó có gì gây trở ngại cho tù nhân?

Ông Trương Minh Đức: Nhà cùm họ gọi là nhà kỷ luật, diện tích rất hẹp giam chỉ hai người trên bệ xi măng. Nó như conex, và bị cùm hai chân lại, chế độ ăn uống cũng khó khăn. Ở ngoài thì được hai chén cơm vào đó chỉ có một vắt cơm với muối, mà muối nhiều hơn cơm. Nói tiếng nhà cùm nhưng cũng là cực hình về cả ăn uống.

Gia Minh: Thường thời gian đưa vào nhà cùm hay nhà kỷ luật như vậy thời hạn bao lâu?

Trước đây một lệnh như vậy là bảy ngày; nhưng gần đây Cục 8 Bộ Công an tăng lên đến 10 ngày.  Nếu qua 10 ngày mà những người bị đưa xuống cùm không làm tờ cam kết nhận tội theo ý của trại giam thì tiếp tục cùm tiếp

Ông Trương Minh Đức

Ông Trương Minh Đức:Trước đây một lệnh như vậy là bảy ngày; nhưng gần đây Cục 8 Bộ Công an tăng lên đến 10 ngày. Nếu qua 10 ngày mà những người bị đưa xuống cùm không làm tờ cam kết nhận tội theo ý của trại giam thì tiếp tục cùm tiếp.

Gia Minh: Là người được biết và có liên lạc về tình hình ông Đoàn Huy Chương, thì ông biết gia đình ông này có thăm nuôi cho ông này thế nào không?

Ông Trương Minh Đức: Cách đây hai ba ngày khi nghe tin này thì tôi có đến gặp chị Tường Mạnh là vợ của anh Đoàn Huy Chương, hiện đang làm công nhân bao bì tại một xí nghiệp ở huyện Bình Chánh. Chị cũng cho biết gia đình của chị hiện cũng rất khó khăn. Chị phải gửi hai con cho bà ngoại ở dưới quê ăn học, vì chị ở quê thì không biết làm gì ra tiền.

Chị phải lên trên này thuê nhà ở chung với một số công nhân nữ để đi làm tại xí nghiệp đó, mỗi ngày được từ 120-140 ngàn đồng. Chị nói để được trên 100 ngàn thì mỗi ngày phải làm 10 giờ thì mới có đủ để trang trải nhà trọ, và có khi phải nhín lắm để gửi về quê nuôi các con. Chị nói có khi một tháng, hơn một tháng; khi nào kẹt tiền là hai tháng (mới đi thăm nuôi chồng). Đó là khó khăn của chị Tường Mạnh hiện nay.

Gia Minh: Qua kinh nghiệm bản thân ông thấy thăm nuôi ở ngoài có thể hổ trợ đến mức nào cho người trong trại giam?

Ông Trương Minh Đức: Nếu được gia đình thăm nuôi thì mình có tương đối đầy đủ thức ăn cho hằng ngày. Nhưng họ hạn chế việc gửi vào. Nói về thức ăn thì chủ yếu của gia đình gửi vào chứ còn ở trại mỗi tuần chỉ có một hai lần có đồ ăn thôi. Thường họ chỉ phát cơm với rau muống luộc vài cọng lỏng bỏng thôi- mà thường gọi là ‘canh đại dương’.

Gia Minh: Như vậy thức ăn do gia đình gửi cũng đến được tay của tù nhân?

Nghĩa là đến nhà thăm nuôi phải chi cho họ một vài trăm ngàn, rồi khi vào trong cổng cán bộ quản giáo xét cũng phải chi một hai trăm ngàn nữa mới cho đem vào.

Ông Trương Minh Đức

Ông Trương Minh Đức:Vâng, hiện nay những người tù, như anh tù mới ra đây cũng cho tôi biết rằng đối với trại giam Xuân Lộc việc gửi quà vào rất khó khăn, mà cán bộ trại giam cũng có những tham nhũng, tiêu cực, nhũng nhiểu đối với người thăm nuôi. Họ đặt ra những điều lệ mà không biết Bộ Công an, Nhà Nước Việt Nam có cho phép hay không: họ không cho gửi đồ ăn mặn, đồ kho vào; còn nếu muốn gửi thì phải chi cho họ.

Nghĩa là đến nhà thăm nuôi phải chi cho họ một vài trăm ngàn, rồi khi vào trong cổng cán bộ quản giáo xét cũng phải chi một hai trăm ngàn nữa mới cho đem vào. Họ trắng trợn làm những điều ấy từ khi tôi ở trong đó mà chưa có cơ quan nào giải quyết được; mặc dù gia đình tù nhân phản ánh rất nhiều kể cà tù chính trị và tù thường phạm.

Gia Minh: Trở lại chuyện anh Đoàn Huy Chương, ông là người có nghe, có biết và có liên lạc thì ông đánh giá thế nào về anh Đoàn Huy Chương?

Ông Trương Minh Đức: Từ lúc ở trong K4, tôi cũng đánh giá rất cao về tinh thần đấu tranh của anh Đoàn Huy Chương. Rất kiên nghị. Nhiều lần cán bộ đưa bản kiểm điểm lên cho anh Đoàn Huy Chương và tôi. Tôi và anh Đoàn Huy Chương rất kiên nghị về chuyện đó và tuyệt đối không làm bản nhận tội theo yêu cầu của cán bộ trại giam. Những anh em thường phạm cũng rất quí mến anh Đoàn Huy Chương. Từ chỗ đó cán bộ khó gây khó dễ cho anh ta; nhưng cũng tùy theo lúc. Có những lúc theo yêu cầu của cấp trên thế nào đó họ có chiến dịch ép các tù nhân ký các bản nhận tội theo ý họ, nếu không họ có những trấn áp theo từng đợt.

Gia Minh: Cám ơn ông Trương Minh Đức.

Xin phép được nhắc lại anh Đoàn Huy Chương bị bắt hồi đầu năm 2010 sau khi tổ chức cho công nhân đình công tại nhà máy Mỹ Phong ở Trà Vinh. Tại phiên xử hồi tháng 10 năm 2010, anh bị kết án 7 năm tù giam.

Tổ chức Freedom Now, trụ sở tại Hoa Kỳ, hồi tháng 10 năm nay, gửi thỉnh nguyện thư đến Liên Hiệp Quốc yêu cầu trả tự do cho anh Đoàn Huy Chương và hai người khác là Đỗ Thị Minh Hạnh cùng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị kết án trong một vụ việc.

 

 


 

LỄ TẠ ƠN: NHỮNG CON GÀ TÂY ĐƯỢC “THA MẠNG” VÀ NHỮNG KẺ ĐỘC TÀI!


 

LỄ TẠ ƠN: NHỮNG CON GÀ TÂY ĐƯỢC “THA MẠNG” VÀ NHỮNG KẺ ĐỘC TÀI!
 
LÃO MÓC
 
Ngày Thứ Năm 22-11-2012 tuần tới là Lễ Tạ Ơn.
 
Năm nào cũng thế, cứ đến dịp lễ Tạ Ơn là giới truyền thông Mỹ đưa tin về lễ “tha mạng” gà tây do chính Tổng Thống Mỹ chủ trì.
 
Năm ngoái, hai con gà tên “Tự Do” và “Hoà Bình” đã được phóng thích.
 
Một công ty của Mỹ muốn cung ứng “việc làm” cho hai chú gà. Đó là hãng sản xuất rượu Wild Turkey Boubons nổi tiếng ở Kentucky đã ngỏ lời xin hai con gà đó để chúng là… phát ngôn gà (spoke birds) chính thức cho công ty mang nhãn hiệu Gà Tây của họ.
 
Ông Jimmy C. Russell, Giám đốc điều hành công ty cho hay “hai chú gà sẽ là điểm thu hút rất mạnh đối với cơ xưởng mới rộng đến 134.000 square feet của công ty. Thật ra có nhiều gà lôi hoang dã trong vùng nhưng chúng ta không thấy được chúng, giờ đây chúng tôi muốn có nhà ở cho chúng”.
 
Russell cho hay thêm là “2 con gà được TT Obama tha mạng sẽ sống trong chuồng trại rộng rãi và sống những ngày còn lại một cách êm đềm”.
 
Thật ra dù sống ở đâu thì “những ngày còn lại” của những con gà được TT tha mạng cũng không nhiều lắm. Hiệp hội National Turkey Federation cho biết hai chú gà “Apple” và “Cider” được tha năm ngoái đã từ trần ngay sau đó không lâu. Lý do là trước khi bốc thăm để được tha, cũng như nhiều triệu con gà lôi khác, chúng đã được “vỗ béo” quá đáng nên thường đa số đã mắc bệnh tim mạch trầm trọng.
 
Tội nghiệp cho các chú gà tây, không “lên bàn” thì cũng “xuống lỗ” cho dù có chức “phát ngôn gà” thì cuộc đời cũng thế thôi!” (Theo Đào Nguyên, source ABC News).
 
*
Đọc xong bản tin về mấy chú gà tây được tha mạng sau lễ Tạ Ơn tự dưng Lão Móc lại liên tưởng đến số phận của những kẻ độc tài trên thế giới và nhất là số phận của ông Hồ Chí Minh và đám hậu duệ của ông ta đã và đang cai trị đất nước Việt Nam trong hơn 60 năm qua. Cũng như có người đã đề cập đến điểm chung giữa những người cầm quyền ở Hà Nội với tên bạo chúa Gadhafi.
 
Có một điều mà không ai có thể chối cãi là những nhà cai trị độc tài, những bạo chúa đều có những kết cuộc bi thảm, chẳng chóng thì chầy, ngay cả khi những kẻ này đã chết. Từ Hitler đến Lénin, Staline, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh… Từ  Nicolai Causecu, Saddam Hussein đến Mubarack, Gadhafi v.v… Và gần đây nhất vụ Tòa án Quốc tế đang xét xử những lãnh tụ Khmer Đỏ Khieu Samphon, Noun Chea, Ieng Sary… về tội diệt chủng mà họ đã gây ra trong thảm cảnh Killing Fiefd.
 
*
Trong một bài viết trước đây, chúng tôi có đặt tựa “Đảng CSVN hay đảng Mafia?” được phổ biến trên các diễn đàn điện tử. Có một vị với nick “abcsukien” đã góp ý rất chính xác và đầy đủ về các đảng CS (nói chung)  và đảng CSVN (nói riêng) . Chúng tôi xin ghi lại nguyên văn như sau:
 
1- “Nhiều người ví đảng CS ở VN như một băng đảng Mafia. Nói như vậy chưa đủ.
-Mafia chỉ là một băng đảng tội ác sống bên vòng ngoài pháp luật. Mafia có khả năng tổ chức buôn lậu, chứa bạc, ăn cướp… Nhưng cướp của xong là phải… chạy! Đảng Mafia, ngay ở đảo Sicily bên Ý là nơi xuất phát của họ, cũng không bao giờ có thể đóng luôn cả vai cảnh sát bắt cướp để có quyền sử dụng vũ lực hợp pháp, đồng thời lại đóng vai QUAN TÒA sử dụng luôn hệ thống pháp luật để tự bảo vệ mình.
 
Đảng CS mạnh hơn đảng Mafia rất nhiều, mạnh hơn gấp trăm, gấp ngàn lần. Ngay từ thơi Hồ Chí Minh, ông đã nói: "Đảng ta là một đảng cầm quyền”. Nghĩa là “Đảng ta” nắm trong tay cả quân đội, công an, tòa án, pháp luật, báo chí, văn nghệ, ngân hàng, cửa khẩu. v.v… với quyền hành tuyệt đối.
 
Duy nhất, có một điều khiến tất cả các đảng CS trên thế giới và Mafia giống nhau. Đó là ‘Quy luật Omerta’ có thể dịch là ‘bảo mật’. Luật này có nghĩa là đảng viên phải giữ bí mật nội bộ, không bao giờ được tiết lộ chuyện trong đảng cho người ngoài biết. Các đảng viên Mafia khi bị bắt cũng không bao giờ được nói nửa lời về những chuyện riêng tư trong đảng, đứa nào nói là phản động, chống đảng, là tự kết án tử hình cho mình, thậm chí tuyệt lộ sinh tồn cho cả cha mẹ, vợ con, bạn bè thân thiết của mình.
 
Điều luật này, theo ngôn ngữ của đảng CSVN, còn gọi là “đoàn kết nội bộ”. Hồ Chí Minh đã viết rằng: “Cần phải giữ sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi trong mắt mình”.
 
2- Một số dẫn chứng:
 
a/  Trước đây, khoảng từ năm 1930, để huy động và lợi dụng  lòng yêu nước của toàn dân đánh đuổi giặc Pháp hoặc là xâm lược miền Nam VN, đảng CSVN đã phải lường gạt người dân để họ tưởng rằng đảng có chính nghĩa. Vì thế, chắc chắn đã có nhiều người dân vào đảng, hoặc hy sinh xương máu chiến đấu dưới lá cờ của đảng, là do lòng yêu nước thật sự. Những người này đã bị đảng lợi dụng.
 
“Ta cứ nghĩ đồng chí rồi thì không ai xấu nữa
Trong hàng ngũ ta chỉ có chỗ yêu thương
Đã chọn đường đi chẳng ai dừng ở giữa
Mạc Tư Khoa còn hơn cả thiên đường.
 
***
Ta nhất quyết đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ
Hình như đấy là niềm tin, ý chí và tự hào
Mường tượng rằng trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ
Sự ngây thơ đep tuyệt vời và ngờ nghệch làm sao”.
 
(Việt Phương – 1969)
 
Đến khi Đảng thành công, cướp được chính quyền trên toàn bộ đất nước rồi, đảng mới dần dần lộ ra bộ mặt đích thực của mình là một đảng cướp đúng nghĩa, một đảng Mafia chính danh:
 
-“Trí, Phú, Điạ, Hào đào tận gốc, trốc tận rễ” - Hồ Chí Minh.
 
-“Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa” (Lê Duẩn).
 
-“Đảng CS cướp chính quyền bằng bạo lực thì ĐCS sẽ giữ chính quyền bằng bạo lực” (Trường Chinh).
 
-“Bài học thất bại trong cuộc đời làm cách mạng của cha là chọn lầm lý tưởng Cộng Sản và CSVN, nhưng điều đáng lên án nhất là tính cách phục tùng đến hèn nhát của cha đối với mệnh lệnh phi nhân, bất nghĩa của tập đoàn lãnh đạo độc tài chuyên chính đã mất hết tình tự dân tộc”. (Nguyễn Hữu Thọ, cựu Chủ tịch MMTGPMN, cựu Chủ Tịch nước CHXHCNVN gởi cho con lúc lâm chung).”
 
*
 Những cái mà ông Nguyễn Hữu Thọ, một người CS về cuối đời đã tự thú là “đã chọn lầm lý tưởng cộng sản” và đã “tự lên án” cho bản thân mình là hèn nhát vì “tính cách phục tùng đến hèn nhát (của ông ta) đối với mệnh lệnh phi nhân, bất nghĩa của tập đoàn lãnh đạo độc tài chuyên chính đã mất hết tình tự dân tộc” cho thấy từ ông Hồ Chí Minh đến những người thừa kế hiện nay của ông ta đã cai trị đất nước như những tên bạo chúa với những mệnh lệnh phi nhân, bất nghĩa đã mất hết tình tự dân tộc!
 
“Tội nghiệp cho những chú gà tây, không “lên bàn” thì cũng “xuống lỗ” cho dù có chức “phát ngôn gà” thì cuộc đời cũng thế thôi!”
 
Tội nghiệp cho 14 tên bạo chúa đang ngự trị ở Ba Đình, trong tương lai: không “bị bắn chết như một con chó khi bị lôi lên từ một miệng cống nào đó” thì cũng “bị treo cổ trên đoạn đầu đài”; bởi vì số phận của những tên bạo chúa thì cũng y chang số phận của những con gà tây được tha mạng trong Lễ Tạ Ơn:
 
Không “lên bàn” thì cũng “xuống lỗ”!
 
LÃO MÓC
tieng-dân-weekly.blogspot.com

CXN_111912_1942_Những tương quan giữa”thả nổi giá vàng”,


 

Xin pho bien rong rai
CXN_111912_1942_Những tương quan giữa”thả nổi giá vàng”, “cty mua nợ để cứu ai”"phải in thêm tiền cách nào không gây lạm phát”,”nợ xấu bao nhiêu?”



Thêm những hình ảnh người bạn đồng minh Mỹ nhân đạo (nếu họ ác thì chỉ tốn 1 thêm 1 viên đạn mà khỏi mất công). Càng thấy nhiều hình, càng thấy tuyên truyền của ngụy quyền CS phản động là ghê tởm đến như thế nào.

Suy nghĩ của Tây Âu rất là nhân từ…”Giả sử người đàn Ông này là cha tôi ở Kansas City thì sao ??”, chính vì vậy họ luôn luôn cứu mạng hơn là giết người (Họ giết VC vì nếu không thì VC giết họ, đó là nguyên tắc chiến tranh.

——————————-

Châu Xuân Nguyễn

Tôi thường viết những bài thật ngắn, thật để hiểu để bạn đọc với trình độ thấp nhất cũng nắm được những căn bản về kinh tế vĩ mô, rồi sau một thời gian, tôi viết một bài khá dài để chuỗi những sự kiện lai. Lúc đó, khi đã được trang bị được những kiến thức nho nhỏ thì chuỗi lại sự kiện sẽ dể nhìn ra toàn cảnh mà không thấy chán.
Đó là phương pháp giáo dục ngàn đời, dạy toán cộng trước, roi trừ, rồi mới nhân và chia. Rồi toán đố, sắp xếp con toán, rồi hình học, roi lượng giác, sin cos tang v.v..nhưng có những thằng chỉ học hết toán nhân và chia thì phải làm thủ tướng của một nguy quyền phản động nên kiến thức khiếm khuyết trầm trọng mặc dù có ai đó giảng giải nhưng vẫn không nắm bắt được.
-
Nhiều, rất nhiều bạn đọc phản ảnh với tôi là trước khi đọc bài tôi (từ 4 năm nay), họ không biết gì về lãi suất, lạm phát, tỉ giá, usd, nhưng sau một thời gian thì họ bắt đầu nắm bắt.
-
Hôm nay tôi dài giọng quá nhỉ ???
Vì bài nầy khá dài, phải viết dài thêm những chuyện lỉnh kỉnh để các bạn làm quen với dài giòng văn tự của CXN lần này thì họa may mà hiểu hết toàn cảnh những gì Bình ruồi (BR) đang làm.

-
Những điều tôi nhắc lại, ai muốn kiểm chứng thì phải bấm những tag của tôi để tìm đọc lại.
-
1. Những thông tin chúng ta đã biết, những nguồn kiến thức qua đọc những bài của tôi: Nợ xấu NH tôi nói 740 ngàn tỉ, BR nói chỉ có 202 ngàn tỉ thôi, Vương Đình Huệ vừa nói tổng dư nợ của DNNN là 1.3 triệu tỉ (nếu là 50% nợ xấu, điều này rất khả thi với tình hình của DNNN) thì nợ xấu nội khối DNNN không đã là 650 ngàn tỉ (đây là loại nợ xấu xa nhất, nó không có tài sẵn bảo đảm, NH đến đòi thì cười trừ, chờ phân bổ ngân sách…không phát mãi được một cái gì để thu hồi nợ, nợ nầy phần lớn được 3D chỉ định trước khi tập đoàn như Vinashin chết lâm sàng 30.06.2010 với 86 ngàn tỉ nợ coi như mất trắng. Nhưng 86 ngàn tỉ này không bao giờ mất đi, vẫn trong số sách của NH (ví dụ Habubank, ngay cả sau sát nhập cũng vẫn còn) và vẫn là món nó phải thâu (accruals) mà không thâu lại được, năm nầy qua năm nọ vẫn nằm trong sổ sách mà có lẽ BR không cho gọi đó là nó xấu với lý do ngộ nghĩnh là nợ này có nhà nước bảo đảm thì làm sao mà là nợ xấu được).
Ngoài phần nợ xấu của DNNN còn nợ xấu của BDS, của DN tư nhân, của người dân…chính vì vậy nên con số tổng nợ xấu 202 ngàn tỉ của BR dần dần trở thành trò cười của 90 triệu dân VN.

2.

6 tháng trước, tôi nói NHNN không còn tiền để mua nợ xấu, thành lập cty mua nợ 100 ngàn tỉ còn không có thì nói gì đến mua nợ xấu. Nhưng bây giờ chúng nghĩ ra được một cách nhưng vẫn không đủ để chữa hết bệnh nợ xấu nếu chúng không nói thật sự nợ là bao nhiêu.
-
3. Cách đó là in thêm tiền. Nhưng chúng không thể chỉ đơn thuần in thêm tiền tung ra thị trường hay bơm cho SHB (chủ mới của Habubank) 400 ngàn tỉ và nói là đây là chính phủ đại diện Vinashin trả, vậy là huề nhé, làm điều này sẽ gây ra lạm phát). Vậy thì chỉ có cách là in tiền mua vàng của dân, dùng vàng mới mua (350 tấn trong dân) để làm bản vị cho số tiền in ra (1 tấn vàng = 54.7 triệu usd). 60 tấn thu mua vừa rồi trị giá 3.3 tỉ usd hay 66 ngàn tỉ.
-
4. Muốn mua được vàng bằng cách dụ dỗ người dân thì phải thả nổi, không theo liên thông quốc tế nữa, với khác biệt 4 hay 5 triệu/lượng người dân nghĩ mình có lời nên sẵn sàng bán vàng của họ. Trong khi tiền thì chúng muốn in bao nhiêu lại không được (bây giờ khác biệt 10 triệu/lượng chúng mua cũng được). Nhớ lại BR nói cấm nhập thêm 1 kg vàng nào nữa là khỏi để mất usd nhập vàng (tư nhân mua usd bằng vnd để nhập vàng thì usd bay ra ngoại quốc, thất thoát dự trữ ngoại tệ), và nếu có thêm vàng nhập vào thì giá khác biệt được bình ổn, có thể người dân không chịu bán thì làm sao thu vàng trong dân được ???


5. Khi có đủ 100 ngàn tỉ lập cty mua nợ thì chúng làm vậy là cứu ai ??? Cứu 3D và DCS trước nhất vì hệ thống NH sẽ đưa nhưng nợ xấu xa nhất (nợ của DNNN) để cty mua nợ mua. Nguyên tắc của cty mua nợ là DN thiếu NH 100 vnd, Nh đòi không được, bán cho Cty mua nợ 35 vnd cùng với tài sản thế chấp. Cty mua nợ trả 35 vnd cho NH, lấy tài sản thế chấp phát mãi, được 35 vnd thì huề, hơn thì lãi chút chút. Nhưng dĩ nhiên khi mua nợ thì phải có sự móc ngoặc giữa cty mua nợ, NHNN, NH bán nợ để giải quyết khối nợ mà 3D chỉ đạo cho đám Tập đoàn vay trước. Những món nợ này sẽ bán với giá cao, 80 hay 90 vnd/100 và sẽ không thu hồi được gì. Sau chừng vài tháng thì mới la toáng lên là 100 ngàn tỉ như muối bỏ biển, không đủ, cần thêm 600 ngàn tỉ nữa.  (300 tấn vàng trong dân chỉ có 16 tỉ usd thôi, nợ xấu theo tôi là 37 tỉ vậy thì làm sao giải quyết hết ???)

6. Đó là toàn cảnh mà chúng nghĩ là chúng có giải pháp nên chúng từ từ xì thêm nợ xấu ra rồi từ từ in tiền rồi thu hết vàng trong dân đổi lại thành tiền giấy lộn.
—-
7. Những bài tới tôi sẽ hiến cách mà người dân làm được để tránh bị dụ dỗ vì khi mua vàng lại thì cho dầu trả cao giá hơn giá đã bán vẫn không mua được vì NHNN không bán ra.

Hiện nay có hiện tượng nhà băng chê vàng SJC là để người dân sợ bị cấm lưu hành mà bán nhanh cho chúng.
Melbourne
19.11.2012
Châu Xuan Nguyen
——————————————

http://thitruongtaichinh.vn/index.php?r=public/index&news_id=36821

Công ty mua bán nợ quốc gia (AMC): Sẽ theo mô hình N+1


Thứ Sáu, 16/11/2012, 08:48 GMT+7 Bản in Email Đến thời điểm này, tuy nội dung cụ thể Đề án thành lập AMC chưa được công bố, song mô hình của công ty đã được nhiều chuyên gia đoán định.



Trả lời câu hỏi của đại biểu Quốc hội trong phiên chất vấn đầu tuần này, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) Nguyễn Văn Bình khẳng định, Đề án thành lập AMC không phải là đề án của NHNN; cơ quan này chỉ được Chính phủ giao soạn thảo, đồng thời nghiên cứu kinh nghiệm trong và ngoài nước để đề xuất mô hình, nội dung hoạt động của công ty này.

Tuy nội dung cụ thể của Đề án chưa được tiết lộ, song Thống đốc NHNN khẳng định, trong Đề án có một loạt nhóm giải pháp liên quan đến sự phối hợp giữa các bộ, ban, ngành. Việc ai là người đưa ra các quyết định mua nợ, mua với giá nào, nguồn tài chính ra sao, có phát hành trái phiếu hay không… cũng được nêu rõ trong Đề án.

Dù mô hình chính thức chưa được công bố, song theo nhận định của nhiều chuyên gia kinh tế, AMC được thành lập theo mô hình N+1, tức ngoài thành viên chính là NHNN, còn có sự tham gia của nhiều bộ, ngành khác.

Về cơ bản, AMC là một doanh nghiệp đặc biệt, do Thủ tướng thành lập với 100% vốn nhà nước, hoạt động không vì mục tiêu lợi nhuận.

Theo TS. Trần Hoàng Ngân, Phó hiệu trưởng Trường đại học Kinh tế TP.HCM, trong thành phần của AMC, cần có sự tham gia của một số bộ, ngành chủ chốt như Bộ Tài chính, Bộ Xây dựng, Bộ Công an. Lý do là, nợ xấu hiện tập trung nhiều ở các doanh nghiệp nhà nước và lĩnh vực bất động sản, vốn thuộc lĩnh vực do Bộ Xây dựng và Bộ Tài chính quản lý. Quá trình xử lý nợ chắc chắn sẽ động chạm tới vấn đề lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, sai phạm, công ty sân sau… do đó, phải có sự vào cuộc của Bộ Công an.

Ngoài ra, một số bộ, ngành có liên quan cũng cần thiết có mặt trong AMC là Bộ Công thương, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn…

Trong khi đó, đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa (TP.HCM) thì cho rằng, trong AMC, ngoài các bộ ngành liên quan, cần có một cơ quan giám sát độc lập, bao gồm các thành viên của Quốc hội như Ủy ban Kinh tế, Ủy ban Tài chính – Ngân sách.

Về vốn hoạt động, có khả năng AMC sẽ có quy mô ban đầu khoảng 100.000 tỷ đồng. Khi đi vào hoạt động, AMC sẽ “mua đứt” một lượng lớn nợ xấu của các ngân hàng, từ đó giúp giảm nhanh tỷ lệ nợ xấu, bước đầu khai thông tín dụng. Trước mắt, AMC sẽ xử lý các khoản nợ xấu có tài sản đảm bảo, chủ yếu là bất động sản. Và cũng không loại trừ khả năng, số tiền bán nợ mà các tổ chức tín dụng nhận được không phải là “tiền tươi”, mà có thể là trái phiếu hoặc các giấy tờ có giá khác do Chính phủ hoặc NHNN phát hành.

Người đứng đầu NHNN cũng khẳng định, ngay sau kỳ họp Quốc hội này, Chính phủ sẽ chỉ đạo các bộ, ngành tham gia Đề án. Như vậy, có khả năng, Đề án thành lập AMC sẽ được triển khai trong tháng 12 tới.

Việc thành lập AMC được dư luận chờ đợi như một sự đột phá trong giải quyết nợ xấu trên thị trường. TS. Trần Hoàng Ngân hy vọng, nếu AMC sớm thành lập và đi vào hoạt động quyết liệt, thì việc đưa nợ xấu giảm xuống mức 3% vào năm 2013 có thể khả thi. Tuy vậy, chính Thống đốc Nguyễn Văn Bình khẳng định, đây chỉ là một trong số các giải pháp xử lý nợ xấu. Nói cách khác, việc áp dụng riêng giải pháp này mới “cắt” được ngọn, mà chưa xử lý được gốc của nợ xấu.

Một chuyên gia kinh tế cũng cho rằng, nguyên nhân gây ra nợ xấu vẫn đang nằm im trong hệ thống ngân hàng, đặc biệt là tình trạng lợi ích nhóm, cho vay dưới chuẩn, hàng tồn kho cao… Ngoài ra, việc phối hợp giữa bộ, ngành là một thách thức lớn khi AMC đi vào hoạt động, bởi trong nhiều trường hợp, công tác phối hợp giữa các bộ, ngành thường mang lại hiệu quả chưa cao.

Hà Tâm
Theo Đầu Tư

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link