Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, November 26, 2012

Bản Lên Tiếng của Hội Người Việt Tỵ Nạn Tại Na Uy,


 

 

Gởi mấy ông Ðại Sứ việt cộng và mấy

tên chóp bu việt cộng tại Hà Nội,

 

Là thành phần người Việt tỵ nạn cộng sản Hà Nội (tỵ nạn chính trị), dĩ nhiên chúng tôi vĩnh viễn không đội trời chung với cộng sản. Và mãi mãi không xem việt cộng các ông là thành phần quốc gia dân tộc của VN. Ngược lại, chỉ xem việt cộng các ông kể từ tên Hồ Chí Minh trở xuống đều là thành phần của những tên cướp quốc tế.

Vậy, các ông không có tư cách gì đề cập hay nói đến thành phần người Việt lưu vong ví nạn

 cộng sản xâm lăng.

Chúng tôi đánh giá rằng các ông là loại vô tri, vô giác, còn tệ hơn cả loài thú như chó mèo, v.v...  được chúng tôi nuôi trong nhà trước 30/4/1975. 

Tốt hơn hết, các ông (bầy lũ cầm đầu chế độ Hà nội) nên chấm dứt ngay cái trò xỏ lá, mua chuộc, lôi cuốn thành phần tỵ nạn chính trị chúng tôi. Chỉ có những thành phần óc heo mới có thể mắc mưu các ông.

Thay Mặt Người Việt Tỵ Nạn CS hải ngoại

Y DÂN Paris

 


 

 

 

Xin chuyển đến Qúy Vị, Quý NT và CH...

Bản Lên Tiếng của Hội Người Việt Tỵ Nạn Tại Na Uy,
về Tờ Thông Báo
"Đăng Ký Giữ Quốc Tịch Việt Nam"
của Sứ Quán CSVN Tại Oslo...

Bản lên tiếng phân tích vấn đề rất chi tiết và rõ ràng..

Xin mời Qúy Vị xem để tường và tùy nghi thẩm định..

Đặc biệt Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn tại Na Uy xin đọc kỷ,
đừng để bị lừa, đến khi hối tiếc thì đã muộn..


Rút ra được bài học tại Na Uy,
tại những quốc gia khác, Qúy Vị sẽ không vì dễ tin mà bị dụ dổ...

Trân trọng....

 

 

BMH

Washington, D.C

 


 

*************************************************************************

 HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI NA-UY

DET VIETNAMESISKE FLYKTNINGEFORBUNDET I NORGE - AVD. OSLO

PB. 633 Sentrum, 0106 Oslo Besøksadresse: Vietnamhuset - Torggt. 31, 0183 Oslo

epost: dvff-norge@vietnet.no - Org.nr. 992 662 697 Bankkonto: 6236 06 40111

 

 

BẢN LÊN TIẾNG VỀ

TỜ THÔNG BÁO «ĐĂNG KÝ GIỮ QUỐC TỊCH VIỆT NAM»

CỦA SỨ QUÁN CSVN TẠI OSLO

 

 

Oslo 23.11.12

 

Thưa quý đồng hương,

 

Vào trung tuần tháng 11/2012 một số không ít người Việt tỵ nạn tại Na Uy nhận tờ thông báo với đoạn mở đầu:

 

"Theo luật Quốc tịch Việt Nam 2008, người Việt đã vào quốc tịch Na Uy nhưng chưa làm thủ tục thôi quốc tịch Việt Nam vẫn có quyền đăng ký xin giữ lại quốc tịch Việt Nam. Bà con lưu ý, đến đầu năm 2014(được viết chữ đậm và gạch dưới), nếu chưa nộp đơn đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam, bà con sẽ mất quốc tịch Việt nam" (sic).

           

Đọc qua văn bản này chúng tôi đưa ra nhận định như sau:

 

I. HÌNH THỨC TỜ THÔNG BÁO:

 

Tờ thông báo này được đánh giá như tờ quảng cáo hoặc thư rơi, gửi bằng đường bưu điện, bao thư không ghi nơi xuất xứ. Trên đầu lá thư không tìm thấy cơ quan hoặc người trách nhiệm nội dung. Nhưng ở cuối tờ thông báo đính kèm địa chỉ giải đáp thắc mắc là "Đại sứ quán Việt Nam tại Na Uy", với số điện thoại, email, địa chỉ văn phòng và địa chỉ gửi bưu điện.

 

Nội dung thông báo có 4 điểm chính qua "Người đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam có quyền lợi:"

 

- 1: "Xin cấp hộ chiếu Việt Nam, nhưng vẫn tiếp tục giữ hộ chiếu Na Uy;"

- 2: "Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được phép về Việt Nam không cần xin thị thực (visum);"

- 3: "Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền xin cư trú lâu dài tại Việt Nam và nhập hộ khẩu sau khi làm thủ tục với chính quyền địa phương;"

- 4: "Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền sở hữu, đứng tên nhà đất ở tại Việt Nam không hạn chế số lượng."

 

II. TRUY LỤC DỮ KIỆN:

           

Trên trang thông tin điện tử trong nước cho thấy Luật Quốc tịch Việt Nam do Quốc hội ban hành ngày 28/11/2008, được thông tấn VOV của Việt Nam cộng sản ca ngợi là bà con kiều bào ở khắp nơi trên thế giới phấn khởi ủng hộ.

 

Vào trang thông tin điện tử của tòa đại sứ CSVN tại Na Uy, thấy có cái gọi là "Tờ Khai Đăng Ký Giữ Quốc Tịch Việt Nam" dưới dạng pdf. Tờ "Khai đăng ký..." này được đề tên nơi nhận là "Đại sứ quán CHXHCN Việt Nam tại Vương quốc Na Uy", trong đó có mục khai báo "Quốc tịch hiện tại (4)" với chú thích: Trường hợp có từ hai quốc tịch trở lên thì ghi rõ từng quốc tịch.

 

Vào trang nhà của Sở Ngoại Kiều UDI /Vương quốc Na Uy, thì chúng tôi thấy sự việc tương phản nhau. Để rộng đường dư luận xin quý đồng hương đọc các phần kế tiếp.

 

III. PHÂN TÍCH VÀ DIỄN GIẢI:

 

Trở lại tờ thông báo, việc đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam có 4 quyền lợi:

 

1. Xin cấp hộ chiếu Việt Nam, nhưng vẫn tiếp tục giữ hộ chiếu Na Uy;

 

Căn cứ theo Luật Quốc tịch CSVN ở điều 19 khoản 3 nói rằng: "Người nhập quốc tịch Việt Nam thì phải thôi quốc tịch nước ngoài. Việc cho phép có 2 quốc tịch không có nghĩa là từ bỏ nguyên tắc một quốc tịch của Việt Nam mà chỉ là sửa đổi nguyên tắc cho mềm dẻo và linh hoạt hơn. Quy định trên chủ yếu được áp dụng với các trường hợp người Việt Nam đã định cư ở nước ngoài trước đó. Còn từ 1/7/2009, người Việt Nam ra định cư, nhập quốc tịch ở nước ngoài đương nhiên mang quốc tịch Việt Nam mà không phải đăng ký". (1)

 

Nôm na mà nói là nhà nước CHXHCNVN muốn gom tất cả người Việt, kể cả người tỵ nạn có nguồn gốc Việt đang sinh sống ở nước ngoài, xem như họ nghiễm nhiên mang quốc tịch Việt Nam nếu chưa hề nộp đơn xin từ tịch.

 

Cần lưu ý là Na Uy không có quy định song tịch, nghĩa là đương sự khi xin nhập quốc tịch Na Uy phải có giấy từ khước quốc tịch có trước, trừ trường hợp quốc gia có hiến pháp không cho phép từ tịch mà phải vĩnh viễn làm công dân của một nước đó dù đang cư ngụ tại Na Uy. Nhưng đối với người tỵ nạn thì không bắt buộc phải có giấy từ tịch.

 

2. Khi đã có hộ chiếu Việt Nam, bà con được phép về Việt Nam không cần xin thị thực nhập cảnh (visum);

 

Sự việc này thoáng nghe thấy có vẻ giản dị, nhưng một khi về VN với bất cứ lý do gì, chẳng may dính líu tới luật pháp, thì nhà nước sẽ đối xử chúng ta như một công dân VN tại chỗ. Nếu chúng ta có thông hành chứng minh là công dân Na Uy, sẽ được chính phủ Na Uy tuyệt đối bảo vệ. Bởi vậy, một khi cầm hộ chiếu Việt Nam trong tay là mình tự cột chân mình vào với luật lệ của VN. Hiện nay người mang hộ chiếu Na Uy đến VN trong vòng 15 ngày không cần xin chiếu khán.

 

3. Khi đã có hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền xin cư trú lâu dài tại Việt nam và nhập hộ khẩu sau khi làm thủ tục với chính quyền địa phương;

 

Nhưng theo Luật Quốc tịch CSVN chiếu điều 5 khoản 2, người có quốc tịch Việt Nam phải làm tròn các nghĩa vụ công dân đối với nhà nước và xã hội theo quy định của pháp luật. Như vậy có nghĩa là người nhập quốc tịch VN sẽ phải chịu tất cả mọi ràng buộc bởi luật lệ VN (2). Đây là cái bẫy được ngụy trang rất khéo.

 

4. Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền sở hữu đứng tên nhà đất ở tại Việt Nam không hạn chế số lượng.

 

Nhưng trên thực tế, theo Cục Quản lý nhà và Thị trường BĐS (Bất Động Sản) thuộc Bộ Xây dựng nhà nước CSVN trưng dẫn, thì ngược lại với những gì tòa đại sứ CSVN ở Oslo chiêu dụ: Những trường hợp đang có sở hữu một nhà ở tại Việt Nam thì không được sở hữu các nhà ở khác trong phạm vi toàn quốc. (3).

 

Rồi ở đoạn kết thông báo ghi: "Theo luật pháp Nauy và quy định của Cơ quan Nhập cư (UDI), bà con đã có quốc tịch Na Uy nhưng chưa thôi quốc tịch Việt Nam vẫn được phép đăng ký giữ quốc tịch và cấp Hộ chiếu Việt Nam. Việc đăng ký giữ quốc tịch và cấp Hộ chiếu Việt Nam không ảnh hưởng (được viết chữ đậm và gạch dưới)  tới quyền lợi của bà con đang sinh sống tại Na Uy."

 

Trong khi đó theo Cơ quan Nhập cư Na Uy, gọi tắt là UDI thông báo như thế này: "Tap av statsborgerskap når du får annet statsborgerskap" (5) có nghĩa là: "Quốc tịch sẽ bị mất khi nhận một quốc tịch khác", tức là luật Na Uy không hề cho song tịch.

 

Theo thông tin từ trang mạng điện tử của nhà nước CSVN (4) ve vãn: việc sửa đổi này nhằm thể chế hóa Nghị Quyết 36 của Bộ Chính trị về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài, Luật Quốc tịch (sửa đổi) đã bổ sung khoản 2 vào Điều 13 với nội dung "Người Việt Nam định cư ở nước ngoài mà chưa mất quốc tịch Việt Nam theo quy định của pháp luật Việt Nam trước ngày Luật này có hiệu lực thì vẫn còn có quốc tịch Việt Nam".

 

Và tại Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài (NVNONN) ở Tp. Hồ Chí Minh, tức Sài Gòn xưa, 9/2012, Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng lớn tiếng thèm thuồng: "Đảng và Nhà nước ta luôn nhất quán. Hơn 4 triệu người Việt Nam ở nước ngoài không chỉ là một phần máu thịt của dân tộc Việt Nam mà còn là nguồn lực quý báu cho sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, là cầu nối quan trọng trong quan hệ quốc tế của Việt Nam".

 

Từ đó, thông báo của Tạ Văn Thông đại sứ, nhất quán phải được chấp hành và phát tán đến tay đồng hương.

 

IV. LUẬT QUỐC TỊCH NA UY:

 

- Tap av statsborgerskap når du får annet statsborgerskap

Luật Na Uy không cho song tịch: "Quốc tịch sẽ bị mất khi nhận một quốc tịch khác" (5)

 

-  Tilsvarende gjelder for barn under 18 år. Det betyr at barnet mister det norske statsborgerskapet dersom de eller den som har foreldreansvar, har søkt om annet statsborgerskap for barnet eller samtykket i at barnet får annet statsborgerskap

Tương tự con cái dưới 18 tuổi cũng sẽ mất quốc tịch khi cha mẹ xin quốc tịch cho con hay là con em đồng ý nhận vô quốc tịch khác.

 

- Tap for barn som automatisk får annet statsborgerskap som biperson; gjelder barn under 18 år som: ikke er gift eller registrert partner; Og får annet statsborgerskap fordi en forelder får annet statsborgerskap.

Quốc tịch tự động mất khi trẻ em dưới 18 tuổi chưa lập gia đình hay có hôn ước; Và khi một trong cha/mẹ xin vô quốc tịch nước khác.

 

-  Kravet om løsning fra tidligere statsborgerskap: For å få norsk statsborgerskap må løse seg fra eller gi avkall på ditt andre statsborgerskap. Dette må du gjøre med mindre ditt andre statsborgerskap opphører automatisk når norsk statsborgerskap blir innvilget. Du er selv ansvarlig for å gjøre det som er nødvendig for at du kan bli løst innen fristen på ett år.

Na Uy đòi hỏi phải từ tịch trước khi xin vô quốc tịch. Phải làm thủ tục từ tịch kể cả trường hợp tự động mất ở quốc gia khác khi xin vô quốc tịch Na Uy. Thời hạn trong vòng 1 năm

 

V. SỰ THẢM BẠI CỦA CHIÊU THỨC DỤ DỖ:

 

Bộ ngoại giao CSVN cho biết kết qủa đến tháng 7/2012 chỉ có 2000 người, trên tổng số 4 triệu người ở hải ngoại đăng ký giữ quốc tịch. Như vậy sau 3 năm kể từ ngày Luật Quốc tịch hiệu lực, nhà nước CSVN đã không có khả năng thu hút "máu thịt" và "nguồn lực quý báu" đối với 300 nghìn chuyên gia trí thức gọi là "kiều bào".

 

Vì sự thất bại ê chề trong mưu đồ chiêu dụ người Việt tỵ nạn trên khắp thế giới, sứ quán CSVN ở Oslo cũng rập khuôn tung ra tờ rơi không mấy ăn khách kia. Chẳng có gì vui để bàn đến chuyện này, khi mà người dân trong nước, nhất là những đoàn dân oan khiếu kiện. Họ là công dân chính gốc VN, là những bà mẹ kháng chiến, gia đình liệt sĩ... từng lập công cho đảng CSVN trong thời kỳ chiến tranh huynh đệ tương tàn Bắc Nam còn bị nhà nước thu hồi cưỡng chế đất đai, huống chi những người Việt tỵ nạn từng có thành tích không đội trời chung với chế độ độc tài đã một lần liều chết ra đi.

 

VI. KẾT LUẬN:

 

Thưa quý đồng hương,

 

Tờ thông báo "Đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam" do tòa đại sứ CSVN tại Na Uy phát tán với ý đồ làm miếng mồi dụ dỗ người Việt tỵ nạn và giăng một cái bẫy vô hình để người tỵ nạn sa lưới. Việc xin trở lại quốc tịch VN với những "mối lợi" chưa chắc có thật, nhưng lại phải nhận hậu quả to lớn là quốc tịch Na Uy bị tước bỏ, sẽ di hại trầm trọng đến quyền an sinh xã hội rất bảo đảm cho đời sống của công dân Na Uy.

 

Sống ở xứ Tây phương như Na Uy, khi bước vào sân chơi dân chủ mọi người đều phải nhuần nhuyễn luật chơi của nó, không lừa mị nhưng phải thành thật. Bởi vậy, cái gọi là "Đại sứ quán Việt Nam tại Na Uy", biểu tượng cho một thể chế độc tài toàn trị nên chấm dứt trò lừa bịp này. Ông Đại sứ là hiện thân cho hố địa ngục độc tài VN, ngồi tại Oslo ông như đang xuất khẩu chính sự khinh thường và bất tín tột đỉnh của người dân trong nước đối với nhóm chóp bu Trung ương Bộ Chính trị đảng CSVN.

 

Không ai ngạc nhiên về việc "Đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam" này, nó như những "viên kim cương máu" giúp các ông củng cố chính sách độc tài đảng trị đặng tiếp tục trấn áp người dân vô tội.

           

Tm. Ban Chấp Hành/HNVTN/NU

 

 

 

Phạm Sĩ Việt

(U/v Thông tin & Báo chí)

 

 

Trích nguồn:




(5): http://www.udi.no/Sentraletema/Statsborgerskap/

Sunday, November 25, 2012

Gần 200 tiểu thương Đồng Nai đi Sài Gòn khiếu kiện


 


THỨ SÁU, NGÀY 23 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2012


Gần 200 tiểu thương Đồng Nai đi Sài Gòn khiếu kiện


VRNs – Sài Gòn

Các tiểu thương Đồng Nai biểu tình

căng biểu ngữ tại đường Võ Thị Sáu

Sáng hôm qua, 22.11.2012, gần 200 tiểu thương của chợ Tân Hiệp, thành phố Biên Hòa, Đồng Nai có mặt và căng băng rôn tại trụ sở tiếp dân cũ ở đường Võ Thị Sáu.

 

Nói với phóng viên VRNs, một chị cầm băng rôn cho biết: "Chúng tôi đã khiếu kiện từ cấp xã, phường lên thành phố và tỉnh rồi. Đã có người nộp đơn kiện ra tòa, nhưng bốn năm qua, không ai giải quyết dựa trên quyền lợi của người dân cả. Mọi thương thảo chỉ nhắm lợi cho nhà đầu tư và an toàn cho chính quyền".

 

Sự việc bắt đầu cách nay đã bốn năm. Chính quyền họp các tiểu thương của chợ Tân Hiệp để bàn thảo việc đập chợ cũ, xây chợ mới. Gọi là cũ, nhưng thực ra cũng mới xây kiên cố mươi mười lăm năm thôi. Chính quyền thuyết phục rằng chợ mới sẽ xây dựng theo hướng hiện đại, nhưng bảo đảm duy trì chợ truyền thống, không xây siêu thị.

 

Gần 200 tiểu thương với nhiều biểu ngữ
có nội dung khác nhau - VRNs


Nhiều anh chị em tiểu thương không đồng tình, vì họ đã phải đầu tư quá nhiều vào chợ cũ. Có nhiều người bán cả nhà và đất để mua lại các kios và sạp. Bây giờ đập đi thì họ sẽ sống làm sao? Chợ hiện đại và truyền thống mô hình ra sao, chính quyền không trình bày rõ ràng. Một số anh chị em tiểu thương biết chuyện, nên đã nại vào quyết định số 429/QĐ-TTg, ký ngày 20.05.1998 để dứt khoát từ chối dự án mới, vì quyết định của Thủ tướng giao đất để xây chợ.

Phía chính quyền cho rằng dân chúng cứng đầu, ngoan cố và mê muội, vì dự án mới làm cho thành phố thêm sạch đẹp, xứng đáng là một đô thị tiên tiến. Thế là chính quyền bắt bớ những người cản trở dự án này ít nhất là ba lần.

 

Ngày 21.07.2008, ông Nguyễn Quốc Hùng, phó chánh văn phòng UBND tỉnh Đồng Nai, thừa lệnh chủ tịch đã trả lời khiếu kiện của 500/700 tiểu thương chơ Tân Hiệp. Trong đó, ông Hùng cho rằng việc giải tỏa và xây dựng mới khu thương mại kết hợp chợ truyền thống là phù hợp với pháp luật, nhất là các tiểu thương không phải là chủ sở hữu tài sản của chợ Tân Hiệp, nên không có quyền đòi nhà đầu tư phải thương lượng.

 

Anh Hùng (VRNs đổi tên) cho biết: "Kết luận như thế là phi nhân. Khi kêu gọi chúng tôi đóng góp xây chợ, thì ban quản lý chợ ký hợp đồng với từng người chúng tôi về thời hạn sử dụng cho từng sạp và kios. Cái thì 4 năm, cái 10 năm và cái 25 năm theo tính chất của từng loại hạng mục. Ban quản lý nói rõ, sau khi hết hạn thuê sẽ tiếp tục được ký hợp đồng. Đến nay rất nhiều người còn trên 10 năm nữa mới hết hợp đồng thuê mà bảo chúng tôi không có quyền thì là sao?"

 

Khi thấy dân Đồng Nai tập trung ở Võ Thị Sáu quá đông, công an lo sợ, nên đã điều ba xe bus đến để đưa bà con về điểm tiếp dân mới ở số 35 Hồ Học Lãm, Bình Tân, nhưng anh chị em tiểu thương chỉ cử 10 người đại diện đi gặp gỡ mà thôi, còn mọi người ở lại tiếp tục căng biểu ngữ.

 

Siêu thị Big C đã được xây trên đất chợ Tân Hiệp, nơi
chính quyền cam kết với dân là không làm siêu thị


Chị Mai cho biết, suốt bốn năm qua buôn bán bấp bênh, thu nhập giảm một nửa. Còn anh Nghĩa cho biết, chính quyền cam kết với dân là không làm siêu thị, mà bây giờ Big C đã đến đặt bản doanh để chuẩn bị kinh doanh.

 

Một thông tin chưa thể kiểm chứng được đang loan truyền cho dân rằng, chính quyền Biên Hòa và tỉnh Đồng Nai đã bán hay cho thuê dài hạn gì đó khu đất giải tỏa này với số tiền trên dưới 700 tỉ, và Big C đã đầu tư xây dựng khoảng 500 tỉ.

 

Chị Huyền nói: 'Họ đền cho chúng tôi một hai trăm triệu thì làm gì? Chỗ đâu chúng tôi ở, chỗ đâu để buôn bán qua ngày?

 


 

 

 

National Vietnam Veterans Museum


National Vietnam Veterans Museum
Phillip Island - Australia

________________________________________________________________________________________________

NGUYỄN KHẮP NƠI


 

Chủ Nhật 18 11 2012 vừa qua, tôi đã được mời tham dự buổi lễ “Back To Museum Day 2012” của Viện Bảo Tàng Quốc Gia Cựu Chiến Binh Việt Nam – National Vietnam Veterans Museum, tổ chức tại khuôn viên của Viện Bảo Tàng, số 25 Veterans Drive, Newhaven, Phillip Island VIC 3925.

Đã có khoảng hơn năm trăm quan khách Úc Việt (đa số là cựu quân nhân) tham dự buổi lễ này. Vì Viện Bảo Tàng cách xa Melbourne khoảng 120 km, nên đa số đồng hương đã tới dự buổi lễ bằng hai chiếc xe bus do Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tiểu Bang Victoria và Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà Tiểu Bang mướn, còn dân Úc thì đến bằng xe riêng.

Người có sáng kiến tạo nên Viện Bảo Tàng Quốc Gia Cựu Chiến Binh Việt Nam là vợ chồng cựu Đại Uý John Methven và vợ là Krishna (John Methven là Đại Uý thuộc Tiểu Đoàn 7 của Quân Lực Hoàng Gia Úc Đại Lợi - The 7th Battalion, Royal Australian Regiment (7 RAR). Tiểu đoàn của ông được điều tới Việt Nam năm 1967 với nhiệm vụ giữ an ninh cho căn cứ Núi Đất và mở những cuộc hành quân tìm và tiêu diệt Việt Cộng quanh vùng. Mãn nhiệm kỳ, ông trở về Úc vào năm 1970). Vào năm 1996, hai vợ chồng đã gom góp được một số quân trang quân dụng của quân đội Úc sử dụng trong chiến tranh Việt Nam, họ để tất cả vào một rờ moọc của chiếc xe Land Rover và lái đi chung quanh nước Úc, bất cứ nơi nào bạn bè họ (đa số là cựu chiến binh Việt Nam) muốn nhìn lại những vũ khí mà mình đã sử dụng trước đây. Hai vợ chồng gọi đó là... Phòng triển lãm lưu động (mobile museum). Đó cũng là ý kiến của Bộ Cựu Chiến Binh Úc (Bộ đã trả tiền xăng cho hai vợ chồng), muốn cho các cựu chiến binh biết rằng, một hội đoàn cựu chiến binh Úc vừa mới được thành lập, lấy tên là Vietnam Veterans Association of Australia. Hội đoàn này là nơi họ sẽ được giúp đỡ để ổn định cuộc sống sau chiến tranh và tìm lại những chiến hữu ngày xưa.

Trong chuyến viễn du này, John và Krishna đã thâu nhận thêm được rất nhiều hình ảnh cũng như quân trang quân dụng, nhiều tới nỗi, khi hai vợ chồng về tới San Remo, Phillip Isnland, họ phải dùng nguyên cái nhà đậu xe của họ để chứa những vật dụng kể trên. Garage này đã trở thành... Viện Bảo Tàng đầu tiên của cựu chiến binh Việt Nam, được khánh thành bởi ông Brian Flynn - đại diện Bộ Cựu Chiến Binh Tiểu Bang - vào ngày 21.3.1998 và cũng là ngày mở cửa cho công chúng vào xem.

Tới năm 1999, do nhận đuợc quá nhiều tặng vật và quá nhiều người đến thăm viếng, nhu cầu cần một cơ sở rộng hơn được đặt ra, Viện Bảo Tàng đã phải mướn một nơi rộng rãi hơn để phục vụ quần chúng. Đến thời điểm này, việc điều hành Viện vẫn là do tự nguyện và mọi tài sản của Viện đã được đưa vào Patriotic Trust Fund, do chính phủ lập ra. Từ đó, những tặng dữ từ $2.00 trở lên đã được cấp giấy chứng nhận trừ thuế (tax deductible).

Đến năm 2003, toà nhà đang mướn lại trở nên chật chội, Viện Bảo Tàng lại phải ra công tìm địa điểm mới.

Có người đề nghị dời Viện Bảo Tàng về Melbourne hoặc Geelong, nhưng tiền mướn ở cả hai nơi này đều quá cao, hơn nữa, cũng khó mà kiếm được lô đất thích hợp. Trong khi đó, Phillip Island vừa có nhiều khách du lịch viếng thăm (tổ chức đua xe hơi và xe môtô quốc tế (International Super Bikes, the Moto Grand Prix and the V8 Super Cars), nên Viện lại cố thủ ở Phillip Island.

Dịp may đã đến, có người đồng ý bán 1.25 mẫu đất với giá phải chăng, không tính tiền lời, trả dứt trong vòng 10 năm.Với sự trợ giúp của Vietnam Veterans Association, Viện Bảo Tàng đã mua được miếng đất nói trên. Viện cũng đã cố gắng mua một nhà kho lớn để dùng làm phòng triển lãm.

Bộ Cựu Chiến Binh lại ra tay trợ giúp với ngân phiếu $30,000 Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria cũng mở cuộc lạc quyên gây quỹ được $20,000. Hội Xe Môtô (The Victorian Vietnam Veterans Motorcycle Club and RAASC Association) cũng đã gây quỹ được gần $20,000 để tặng vào ngân sách của Viện.

May mắn thay, sau khi tiếp xúc với Hội Đồng Thành Phố Bass Coast Shire và Quỹ Phát Triển Những Thành Phố Nhỏ ở Victoria (Regional Development Victoria's Small Towns Development Fund), số tiền $30,000 của Bộ Cựu Chiến Binh hứa đã được tăng thêm để trở thành một số tiền trợ cấp là $250,000.
Chính quyền Liên Bang lại tặng thêm $58,000 nữa. Viện Bảo Tàng đã phải gấp rút đệ trình dự án mở rộng phòng triển lãm để xin giấy phép để được chấp nhận trợ cấp.

Vào ngày 09.3.2007, Viện Bảo Tàng Quốc Gia Cựu Chiến Binh Việt Nam đã được chính thức khai mạc bởi Thủ Hiến Victoria Steve Bracks, với hơn 2,000 khách tham dự. Với cái tên mới này, viện bảo tàng đã từ vị thế Tiểu bang trở nên một Viện Bảo Tàng với vị thế Quốc Gia, một tổ chức vô vụ lợi (Not For Profit Organisation) và được xếp vào danh sách những địa điểm viếng thăm của du khách tới Úc.

Hiện nay, Viện Bảo Tàng chứa hơn 25,000 hình ảnh, sách vở và quân trang quân dụng của Quân Lực Úc và Đồng Minh đã sử dụng trong chiến tranh Việt Nam, từ 1962 tới 1972, bao gồm trực thăng Cobra Gunship - AH-1G Huey - Đại bác105mm Howitzer - Xe Tăng Centurion - Xe vận tải và Land Rovers – Hỏa Tiễn Aerial Rockets - Phi Đạn Precision Guided Missiles - Súng Cối 81 ly - 60 ly - Đại liên M60 - Tiểu Liên M16... Trong tương lai, Viện Bảo Tàng sẽ có thêm những Máy Bay Phản Lực (có thể là F100 hoặc A 37, A5) Khu Trục Cơ Sky Raider - Canberra Bomber và Wessex Helicopter.

Từ Melbourne tới Phillip Island lái xe khoảng hơn một tiếng. Tuy đường xá xa xôi nhưng chạy xe không thế nào lạc được, vì chỉ có một con đường tới đảo mà thôi, hơn nữa, Phillip Island là một địa điểm du lịch, nên bảng chỉ đường ở dọc đường đi rất nhiều. Đảo nối với đất liền bằng một cây cầu dài khoảng 700m, qua khỏi cầu, chạy một hồi, nhìn về phía tay trái sẽ thấy ngay Viện Bảo Tàng với một hàng cờ những Quốc Gia tham chiến tại Việt Nam, nổi bật lên trên nền trời. Bãi đậu xe thật lớn mà đã gần kín hết cả rồi, nào là xe bus, xe nhà, xe Mô Tô và cả... xe đạp nữa.

Phòng triển lãm là một cái nhà kho thật lớn, bao gồm một tầng lầu và tầng trệt, chứa đầy những quân trang quân dụng. Quan khách được mời vào phía trong, nơi chứa những máy bay mới mang về, đang được ráp lại. Khán giả cả Úc lẫn Việt đứng ngồi tràn đầy không còn lối đi, khán đài là một cái bục làm bằng những tấm bửng sắt cũ (làm bãi đáp máy bay trước đây) trải thảm lên cho lịch sự. Xướng Ngôn Viên do đích thân ông Gary Parker - Chủ tịch của Viện Bảo Tàng - đảm nhiệm.

Khác với cách tổ chức của người Việt chúng ta, mở đầu bao giờ cũng là Lễ Chào Cờ và hát Quốc Ca, dân Úc đọc diễn văn mở đầu trước, rồi cuối cùng, trước khi bế mạc buổi lễ, họ mới làm lễ chào cờ và mặc niệm. Đúng 11:45am ông Gary Parker đã mở đầu buổi lễ bằng bài nói chuyện kể lại lịch sử của Viện Bảo Tàng lưu động từ ngày đầu tiên cho tới nay. Sau đó, ông mời Thiếu Tá Bob Elworthy – Chủ Tịch Vietnam Veterans Association Victoria lên đọc diễn văn khai mạc.Ông Bob rất hãnh diện vì hội Vietnam Veterans đã góp phần vào việc mua miếng đất để xây cất lên một Viện Bảo Tàng có tầm cỡ quốc gia như ngày hôm nay.Ngày hôm nay cũng là ngày mà hội có đủ tiền trả đứt cho chủ đất để cầm được tấm bằng khoán đất trong tay.


John Methven đang nói lời cảm tạ sau khi nhận bằng khoán đất. Bên trái của ông là Luật sư của Hội Cựu Chiến Binh Úc, bên phải là ông Bob Elworthy và ông Gary Parker.

Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan có ký với nhau một hiệp uớc phòng thủ hỗ tương, gọi là ANZUS (1951). Vì thế, hễ trận chiến nào có một trong ba quốc gia tham dự, chắc chắn hai quốc gia kia cũng nhập cuộc. Trong chiến tranh Việt Nam, có Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan cùng tham chiến với Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, vì thế, trong Viện Bảo Tàng này, chắc chắn Hoa Kỳ và Tân Tây Lan cũng có phần.

Ông Daniel Taylor, Tổng Lãnh Sự Tân Tây Lan tại Victoria đã được mời lên khán đài giới thiệu phần đóng góp của các cựu chiến binh Kiwis.

Phần đóng góp này được đặt tên là "Home Fires Burning New Zealand' Vietnam War, do Bộ Văn Hóa và Truyền Thống New Zealand đảm trách.

Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Victoria, bà Mary Warlick được mời lên khán đài để giới thiệu quà tặng của Hoa Kỳ: Chiếc Trực Thăng Huey UH 1G.


Chiếc trực thăng này do Hoa Kỳ chế tạo, đặt tên là UH 1G và đưa cho Úc... mượn xài tạm trong thời gian Úc tham chiến ở Việt Nam. Khi nhận trực thăng, Không Quân Úc đổi tên chiếc máy bay chuồn chuồn này là Huey Bushranger A2-110.

Khởi đầu, trực thăng này giữ nhiệm vụ yểm trợ hỏa lực (Gunship), được trang bị:

Hai Đại liên M 60, Hai Ống Phóng M158 với 7 Hỏa tiễn, Hai Trung Liên XM 21 gắn ở đầu máy bay.

Trong thời gian yểm trợ hỏa lực, trực thăng này đã bị bắn trúng nhiều lần, nhưng vẫn còn khiển dụng. Lần cuối cùng, trực thăng bị bắn gãy càng, hư hại nhiều chỗ, phải đáp khẩn cấp xuống một cánh đồng lúa. Sau khi tân trang, trực thăng này được dùng để chở quân dụng và tải thương. Sau khi hoàn thành sứ mạng, chiếc A2-110 được đem về Úc vào ngày 08.12.1970.

Không còn địa bàn hoạt động nữa, trực thăng được cho nằm ụ và trở thành nơi tạm trú cho... rắn. Đã có lần, các nhân viên bảo trì đã phải gỡ từng bộ phận của trực thăng ra để... bắt rắn, xong rồi thì lại để chiếc trực thăng phơi sương phơi nắng ngoài bãi đất trống.


Trực thăng UH-1G Huey Bushranger sau khi được tân trang.

Khi Viện Bảo Tàng ngỏ ý muốn xin chiếc trực thăng, Không quân mừng quá, vì đã có người chăm sóc dùm món đồ cổ, nhưng không dám cho, vì mình chỉ là người xài chứ không là chủ. Cuối cùng, Viện Bảo Tàng đã phải gởi thơ cho Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ để xin chiếc trực thăng làm vật dụng triển lãm.


Ông John Methven nhận giấy chủ quyền chiếc trực thăng.

Sau một thời gian chờ đợi, đơn xin đã được chấp thuận và Không Quân Úc đã phụ với Hội Cựu Chiến Binh Úc tân trang lại chiếc máy bay, gắn thêm phụ tùng và sơn phết lại đúng màu sơn ngày xưa. Chiếc trực thăng được hoàn tất và tháo gỡ cánh quạt ra để chuyên chở về Viện Bảo Tàng vào tháng 6.2012 vừa qua và chờ đến ngày hôm nay mới được chính thức chuyển giao cho chủ nhân mới.

Bà Mary Warlikc, Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Victoria đã lên khán đài ca ngợi tinh thần chiến đấu của những binh sĩ Úc trong thời gian tham chiến tại Việt Nam trong nhiệm vụ ngăn chặn làn sóng Đỏ Cộng Sản và những hành động khủng bố của chúng. Khi chiến tranh kết thúc, chiếc trực thăng này xứng đáng được trao lại cho các cựu chiến binh Úc để thể hiện tinh thần hợp tác giữa hai quân đội.


Trước một số đông cử tọa là những cựu chiến binh Việt Nam mà bà Mary không có một câu nói nào tới họ cả, nên anh Nguyễn Văn Bon - Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria, trong phần phát biểu cảm tưởng, sau khi đã đề cao vai trò đồng minh của các chiến sĩ Hoa Kỳ và Úc Đại Lợi, Tân Tây Lan, xứng đáng là những anh hùng bảo vệ tự do cho người dân Việt, đã ca ngợi tinh thần chiến đấu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong trận chiến bảo vệ tổ quốc. Tinh thần chiến đấu này đã được truyền từ thế hệ cha anh qua thế hệ tiếp theo mà anh Bon và những người trẻ Úc gốc Việt hãnh diện là thành phần hậu duệ. Lớp người trẻ hậu duệ này đã cùng nhau gây quỹ được số tiền trên $20,000 để giúp trùng tu Viện Bảo Tàng Cựu Chiến Binh Việt Nam. Lời nói của anh thật chân thành và đầy thiện cảm, đã làm cho các khán giả Úc cũng như Việt đứng cạnh tôi cảm động chẩy cả nước mắt. Có một bà vợ của cựu chiến binh Úc đã nhờ tôi chuyển lời lại cho anh Bon, nói rằng, bà rất cảm động khi nghe những lời nói chí tình của anh.

Ngoài Cộng Đồng Người Việt và các cựu quân nhân Việt Nam gây quỹ giúp đỡ, còn có nhiều hội đoàn khác cũng góp công vào việc trùng tu Viện Bảo Tàng. Hội Vetride gồm những cựu chiến binh Úc thích chạy xe đạp, đã cùng nhau đạp xe khắp Tiểu Bang Victoria để gây quỹ được $31,500 giúp trùng tu Viện Bảo Tàng Cựu Chiến Binh Việt Nam.


Ông Peter, đai diện Vetride, trao tấm ngân phiếu tượng trưng số tiền $31,500 cho ông John Methven.

Sau buổi lễ, quan khách được mời đi vòng quanh Viện Bảo Tàng để ngắm những hình ảnh và quân trang quân dụng được trưng bày khắp nơi.

 



Súng Cối 60 ly và 81 ly.

Như đã trình bày ở trên, Viện Bảo Tàng có hơn 25,000 hình ảnh và quân trang quân dụng mà các Lực Lượng Đồng Minh và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã dùng trong cuộc chiến bảo vệ tự do cho Miền Nam Việt Nam. Những vật dụng này (từ khẩu súng Carabin, Garant M1 cho tới lựu đạn Mk 26, Xe Tăng, Trực Thăng, từ những bức hình của các quân nhân Úc đang giao chiến với Việt Cộng ở Long Tân cho tới bức hình họ đang cấp phát gạo và thực phẩm cho dân lành... đã được trưng bày khắp nơi trong hai tầng lầu của phòng triển lãm, nếu muốn xem hết từng thứ, từng hạng, chắc phải mất cả một tuần lễ, thôi thì chúng ta hãy cùng nhau đi xem một vài thứ tiêu biểu trong trận chiến của chúng ta.

Trước hết, hãy nhìn hai khẩu Súng Cối 60 ly và 81 ly trang bị cho hầu hết các đơn vị của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà chúng ta, từ cấp Đại đội và Tiểu đoàn. Đạn súng cối loại nào? Thuốc bồi loại nào? Bắn xa, bắn gần, nổ chụp nổ chậm ra sao... chắc anh em chúng ta còn nhớ. Đã có những trận chiến mà người lính Biệt Động Quân không có thì giờ đặt bàn tiếp hậu cho khẩu súng cối 60 ly, cứ thế mà ôm sát vào người, tự điều chỉnh hướng mà bắn về phía Việt cộng. Đã có những trận chiến mà người lính bắn súng cối tới đỏ nòng, phải tưới nước lên để tiếp tục bắn.


Trực thăng Cobra Gunship.

Trực thăng Cobra thường là do Không Lực Hoa Kỳ sử dụng. Với hỏa lực hùng hậu (hai Đại liên 6 nòng, hoả tiễn...) và thân hình dẹp lép dễ hoạt động, trực thăng này thường giữ nhiệm vụ dọn bãi đáp trước khi đổ quân và yểm trợ cho các đơn vị trong lúc chiến đấu.


Bạn đã có lần nào xin pháo binh bắn dọn đường trước khi tấn công địch hoặc xin đại bác 105 ly yểm trợ khi bị địch tấn công hay không?

Chắc là bạn cũng có vài lần... tùng thiết, phải không bạn?

Tôi nhớ lần hành quân trực thăng vận đầu tiên, khi đi thực tập với Tiểu Đoàn 44 Biệt Động Quân ở chiến trường Kiến Phong, chiếc trực thăng đảo qua đảo lại, làm cho tôi không còn biết đâu là Trời đâu là Đất nữa, lúc được lệnh nhảy, chúng tôi nhảy xuống ngay một con sông nhỏ đầy những nước, người xạ thủ súng cối mang nặng quá, chìm lỉm xuống tận đáy sông, tất cả phải xúm lại moi anh ta lên.


Trực thăng Wesex

Trực thăng Wesex được phi đoàn 219 sử dụng để thả những toán Biệt kích xâm nhập vùng tam biên và các mật khu của Việt Cộng.

Đi xem khắp mọi nơi, nhiều chiến hữu đã có cùng một ý nghĩ: Còn thiếu một cái gì đó.

Cái gì đó tức là những quân trang, quân dụng mà người Lính Việt Nam Cộng Hòa chúng ta đã sử dụng trong cuộc chiến chống lại bọn Cộng sản xâm lược. Những chiếc nón bê rê Đỏ, Xanh, Nâu, Đen đang ở đâu? Những bộ quân phục màu xanh rừng núi, những bộ quân phục rằn ri ở đâu? Và cả những huy chương mà chúng ta đã nhận lãnh nữa.


Lễ Chào Cờ và Mặc Niệm ở cuối chương trình.

Các bạn của tôi ơi, hãy tặng một vài món quân dụng tiêu biểu của chúng ta, hãy cùng nhau góp phần vào Viện Bảo Tàng Cựu Chiến Binh Việt Nam, các bạn nhé.

Đó là Viện Bảo Tàng của chúng ta đó.

NGUYỄN KHẮP NƠI

Saturday, November 24, 2012

CXN_Một lý thuyết tầm thường của một người rất tầm thường

CXN_112412_1954_Một lý thuyết tầm thường của một người rất tầm thường
  • Xin pho bien rong rai



Hình ảnh của người Sài gòn chào mừng đoàn quân Giải phóng theo Thạc sĩ Đào Tiến Thi đây…http://huynhngocchenh.blogspot.com.au/2012/11/phai-can-am-noi-loi-cam-on-nuoc-my.html?m=1

Thạc sỹ Đào Tiến Thi còn tuyên bố như thế này..”2. Sự thật nêu ở (1) không bác lại một sự thật khác như Nguyen Thuy nêu:
Có một bộ phận chạy trốn CS. Sự chạy trốn ấy có thể từ rất nhiều lý do: thù ghét CS, sợ CS trả thù, sợ nghèo đói,…” hết.

Người miền Nam không bao giờ bị tuyên truyền (full stop).
 
CP VNCH không bao giờ tìm cách tuyên truyền dân miền Nam vì CP miền Nam biết đó là một hành động vô vọng khi có tự do báo chí ở miền Nam.
 
Chính vì vậy tôi không thù ghét CS nhưng tôi thù ghét những thằng bất tài làm 90 triệu dân của tôi khổ.

Hai điều còn lại mà Thạc sỹ “đỉnh cao trí tuệ” phán là đúng rồi, đó là sự lo sợ CS trả thù và sợ nghèo đói, both of them are now fully justified (hai điều này được minh chứng rõ ràng ngày hôm nay).
 
Có người dân nào quyết không theo QLVNCH mà ở lại chờ 2 người anh của Đào Tiến Thi vào giải phóng hay không ???
 
 Hỏi kỹ lại xem Thạc sỹ nhé.
 
 Có lẽ Thạc sỹ bị 50 comments ném đá ngay vào mặt thì bây giờ mới vỡ lẽ là sự lừa bịp là thế nào.
 
Những thước phim là dàn dựng, là tò mò chứ làm gì có chuyện welcome quân giải phóng, rõ là ngụy biện của Cộng sản.

———————————-

Châu Xuân Nguyễn

Cái lý thuyết đó là một người có học thức, kinh nghiệm, kiến thức, minh bạch, trung thực đứng ở cương vị quản lý hành chánh thì chắc chắn rằng người dân sẽ ấm no, phát triển đến tận sức lực của người dân (develope to the people’s full potential).
 
Ngược lại, một đất nước để những người học thức kém, không kinh nghiệm, kiến thức thực tiễn, bưng bít, dối trá đứng ở cương vị quản lý hành chánh thì đất nước đó sẽ suy sụp hay đói khổ.
—-
Hãy nhìn vào bài viết dưới và trận đói 1958 – 1962 của Trung Cộng (thời điểm này là miền Nam thịnh vượng dưới thời TT Ngô Đình Diệm).
 
Tại sao có nạn đói ????
 
Vi Mao là một thằng thất học, hắn có những “sáng kiến” tối mò như lấy tất cả lúa gạo thu được trong dân và bỏ người dân chết đói (ngày nay với internet, kỹ thuật xây xát gạo, bảo quản, chứa đựng, vận chuyển, kho bãi thì khó có chuyện này xảy ra).
 
 Mao có quá nhiều quyền lực để làm chuyện quyết định thu tất cả lúa gạo của người dân, một điều mà những TT thời đại này không làm được vì sẽ có phản kháng của dân, QH, BT mà thời Mao thì bưng bít thông tin, chỉ vài người thấy sự sai trái và lên tiếng chống đối thì bị thủ tiêu với chiêu bài chống cách mạng.
 
Đó là hậu quả của cuộc cách mạng đại nhảy vọt nhưng có hiệu ứng trái ngược vi dốt nát mà quản lý hành chánh 700 triệu miệng ăn.

-
Chưa hết, Mao có một “sáng kiến” nữa là lấy hết những vật dụng bằng sắt nung chảy để làm sắt cho công nghệ.

Ngày nay, ai có học qua đại học đều biết có một cách dể hơn để lấy sắt đó là nhập khẩu quặng từ Úc rồi dùng than đá (coking coal) nung chảy thành sắt rẻ hơn, tiện hơn và với một số lượng hàng triệu tấn hàng năm.
 
Nhưng với sự ngu dốt (thời 1962 là thời ông Diệm, thời đó Nhật đã nhập cảng hàng chục triệu tấn than và quặng sắt (iron ore) của Úc rồi) của Mao thì cách lấy cây cuốc nung chảy là cách tốt nhất.
 
Đó là sự ngu dốt làm trì trệ phát triển của dân China.

Rồi chuyện Mao ra lệnh bắt giết chim sẽ sẽ để trừ nạn mất mùa, nhưng hậu quả là chuột sanh sản và ăn hết mùa màng.
 
 Đó là những ý kiến ngu xuẩn, ngông cuồng của Mao khi một tay một mình quản lý nước Tàu (cũng như CSVN đưa ra “sáng kiến” đường
bê-tong để giải quyết nạn dư thừa xi-măng tại đây..)



CXN_110812_1920_Một giải pháp trong Phiên họp CP thường kỳ tháng 10 sẽ phục hồi kinh tế, lạm phát thấp, tăng trưởng>10%

Vậy mà ngày nay, Đại Hội 18 vẫn tôn sùng Mạo và chế độ ngụy quyền CS phản động vẫn theo đó mà tôn sùng đàn anh Mao ????
——–
Đến nạn đói Ất Dậu 1944-1945 đất nước đang bị quản lý bởi Nhật và họ bắt người nông dân bộ trồng lúa mà chỉ được trồng đai.


Vậy nạn đói này do “lack of Planning”  (thiếu quy hoạch trồng lúa),
——-
Quay về hiện tại, ngụy quyền CS phản động không những không có kiến thức căn bản để tránh né nạn chết chùm vì không phá sản DN được hiện nay (do không hoàn tất nợ phải thu)

CXN_112312_1951_Không được phá sản nếu còn nợ phải thu: Càng ngày càng bế tắc cho 600 ngàn DN


Điều đau đớn là trong suốt mấy năm qua, hệ thống hành chính, chính trị của DCS cũng không ai nhìn thấy điều này, hay nhìn thấy nhưng không ai dám đề nghị vì bị không chế bởi những thủ trưởng độc tài. Một điều thật là sai quấy với hệ thống hành chính và chính trị hiện nay nếu không ai nhìn thấy điểm thiếu sót ấy.
 
Vậy mà hàng trăm, hàng ngàn viên chức du học, tại chức hay tu sinh nhưng vẫn không nhìn thấy hiện trạng nầy ít nhất 2 năm nay, khi nghị định 11 bắt đầu.
-
Cả một dân tộc 90 triệu người phải chịu cảnh chết chùm cả lũ vì một DN không thể nào phá sản (vì một ý tưởng rất lạc hậu khi Trần Văn Giá tự hào là người có “sáng kiến” lập ra luật Doanh Nghiệp).
 
Hãy tưởng tượng bây giờ bắt đầu cho phá sản 1 Cty tư nhân thì rối loạn chính trị sẽ như thế nào ????
 
Còn nếu để y trạng thì chừng 3 hay 6 tháng nữa thì sẽ không còn DN nào hoạt động được nữa chứ đừng nói đến hoạt động hữu hiệu.

-
Một quy luật rất quan trọng trong vận hanh hành chánh, kinh tế, chính trị (Public Administration) là khi phát hiện có vấn đề, như nợ xấu …>… 3% thì phải giải quyết, kiềm chế để chúng không làm unstable (rung rinh) hệ thống NH và từ đó có nguy cơ suy sụp cả hệ thống.

Rõ ràng là bọn 3D và DCS đều không nhìn thấy nguy cơ nợ xấu NH cũng như tổng dư nợ mà tập đoàn và DNNN mỗi ngày mỗi cao.

Câu kết luận cuối cùng là bao giờ 90 triệu dân VN có được một sự chọn lựa những nhà quản lý kinh tế, hành chánh, chính trị với khoa bảng, đầy đủ kiến thức, đầy đủ kinh nghiệm để đối mặt với những biến có nếu có (khi có kiến thức, tầm nhìn thì dự báo đã tiên đoán được gần hết tất cả những bất ngờ ngày hôm nay như sụp đổ BDS, nợ xấu NH, tổng dư nợ tăng cao hàng triệu tỉ của Tập đoàn và DNNN), minh bạch, trung thực một lòng phục vụ đời sống của nhân dân để những tài năng của từng người dân được tận dụng trong mưu cầu sinh nhai của họ.
 
Chỉ bao giờ ngày đó đến thì người đàn VN mới hy vọng, mới suy nghĩ đến việc sánh vai cũng thế giới, còn nếu không thì sẽ ngày càng tụt hậu như thời Mao, thời DCS VN…

Melbourne
25.11.2012
Châu Xuân Nguyễn

CXN_090612_1757_Quay ngược kim đồng hồ, nếu Vinashin phá sản hoàn toàn ngày 30.06.2010 thì kinh tế ngày nay có bế tắc như thế này hay không ????

CXN_090612_1759_Nếu ngày hôm nay không phá sản nhà băng thì 2 hay 3 năm nữa sẽ ra sao ???

CXN_090612_1758_Quay ngược kim đồng hồ, nếu NH đầu tiên với nợ xấu cao nhất phá sản hoàn toàn tháng 2.2011 thì kinh tế ngày nay có bế tắc như thế này hay không ????.

Một comment của bạn đọc:

CâyTre
Đăng ngày 2012/11/24 lúc 22:46
Như vậy có thể nói :Nạn đói 1958-1962 vì Mao Trạch Đông…!
Trích : “nạn đói vĩ đại của Mao.”Năm mươi năm sau nạn đói, đảng CSTQ có được đàn em CSVN theo đuổi mô hình chính trị, từ chính sách cải cách ruộng đất đến chính sách “Ngụy Tư Bản,” với thủ đoạn chiếm đất, đánh dân. “(hết trích)
Quả thực trước đó nạn đói năm Ất Dậu 1944-1945 xảy ra tại miền Bắc một số nguồn khác nhau ước tính là từ khoảng 400.000 đến 2 triệu người đã bị chết đói tại miền bắc Việt Nam trong thời điểm này !Tháng 10 năm 1945, theo báo cáo của một quan chức quân sự của Pháp tại Đông Dương khi đó là tướng Mordant thì khoảng nửa triệu người chết. Toàn quyền Pháp Jean Decoux thì viết trong hồi ký của ông về thời kỳ cầm quyền tại Đông Dương “À la barre de l’Indochine” – là có 1 triệu người miền Bắc chết đói. Các nhà sử học Việt Nam ước đoán là từ 1 đến 2 triệu. Nhiều nhà sử học sau này nêu con số 1 triệu trong khi những người sinh sống tại miền Bắc khi đó thì thiên về con số 2 triệu, là điều Hồ Chí Minh có nhắc đến trong bài Tuyên ngôn Độc lập ngày 2 tháng 9 năm 1945.(http://vi.wikipedia.org/wiki/Nạn_đói_năm_Ất_Dậu,_1944-1945 )

Như vậy thì đủ hiểu Tại sao ngày nay Đảng Ta lại “copy” giống bọn Láng Giềng Khốn Nạn một cách thảm hại như thế?

Không lẽ là Ý Trời cho bọn Con Hoang Xuống Hố Cả Nút Vẹm Ngu này chăng ?

Hãy Kiên nhẫn chờ xem….!




—————
50 năm ‘Nạn Ðói Vĩ Ðại’ của Mao Trạch Ðông

50 năm ‘Nạn Ðói Vĩ Ðại’ của Mao Trạch Ðông



Friday, November 23, 2012 2:59:28 PM
Nhân đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc

Việt Nguyên

LTS: Từ Bàn Viết Houston là cột mục bàn về các vấn đề thời sự từ chính trị tới kinh tế, văn hóa… do nhà báo Việt Nguyên trong ban biên tập Ngày Nay phụ trách. Ông cũng là một bác sĩ làm việc tại Houston.

***

Ý dân là ý Trời. Trời cho Tổng Thống Barack Obama thêm bốn năm nữa như lời xin của ông với cử tri Mỹ để hoàn thành những chương trình của ông đã hứa mà chưa thực hiện được và giấc mơ của dân Mỹ “hy vọng và thay đổi” vào bốn năm trước vẫn còn nguyên vẹn.

Tổng Thống Barack Obama thắng cử là vì ông thuộc sách “Làm sao để thắng cử” của Quintus Cicero hơn là Thống Ðốc Mitt Romney. Năm 64 trước Tây Lịch, sử gia Cicero đã viết sách để dạy các ứng cử viên tranh cử ở Hy Lạp, nước có nền dân chủ đầu tiên trên thế giới. Ông Cicero dạy: Chính trị gia phải nói láo để được lòng cử tri hay là hứa hẹn nhiều hơn là có thể thực hiện “Nếu chính trị gia chỉ hứa những điều có thể giữ thì ông ta sẽ không có nhiều bạn bè!” Các chính trị gia phải có được một đám đông gồm những người đúng lúc đúng thời. “Ðiều quan trọng nhất là phải cho dân chúng hy vọng: người dân luôn luôn muốn tin vào một người, tin tưởng đó đưa đến hy vọng đời sống của họ sẽ tốt đẹp hơn” hay nói cách khác là “hứa bất cứ những gì mà ông ta thích hứa để được đắc cử.”

Lời dạy chót này của ông Cicero không cần thiết cho đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ) lần thứ 18, một đảng không cần dân bầu. Ðại hội đảng Cộng Sản như đại hội của đảng cướp Mafia, đóng cửa chia của đã cướp được của dân. Ðại hội đảng CSTQ lần này chính thức họp để tôn Hoàng Ðế Tập Cận Bình lên ngôi nắm tất cả các chức vụ then chốt, tổng bí thư đảng, chủ tịch nhà nước và chủ tịch quân ủy trung ương, một người sẽ có uy quyền tuyệt đối trong lịch sử cận đại. Ðại hội đảng CSTQ xảy ra trong thời kỳ Trung Hoa được xem là có nền kinh tế đứng hàng thứ nhì sau Hoa Kỳ, quyền lợi tập trung trong chín ủy viên trung ương Ðảng và giàu nghèo phân biệt ở Trung Hoa đang ở mức cao nhất với tỷ phú và triệu phú cán bộ đảng chuyển tiền sang ngoại quốc, nhiều nhất là Hoa Kỳ và Úc, trong khi dân Trung Hoa đang tự hỏ, “Chừng nào chúng tôi mới ăn được thực phẩm không bị chất độc, ngủ trong chung cư đến sáng vẫn thấy còn sống và chung cư chưa sập, đi trên xa lộ được an toàn không gẫy đổ vì xây dối trá và mỗi ngày có một không khí trong lành để thở?”

Những câu hỏi của dân Trung Hoa không có gì mới trong 50 năm qua từ ngày cải cách ruộng đất và năm 2012 là 50 năm kỷ niệm “Nạn Ðói Vĩ Ðại” của Mao Trạch Ðông.

Kỷ niệm đúng vào năm đại hội đảng CSTQ lần thứ 18.

“Nạn Ðói Vĩ Ðại”

Tân Dương thuộc tỉnh Hoa Nam hiện nay nổi tiếng là làng bệnh AIDS, tỷ lệ tội ác cao, cán bộ đánh đập dân, cướp đất xem đất nước là của riêng như thời lãnh chúa. 50 năm từ ngày “Biến cố Tân Dương,” dư âm nạn đói vẫn còn, tai họa vẫn còn ảnh hưởng đến người dân. Ðảng CSTQ gây phong trào tinh thần quốc gia chống Nhật với các cuộc biểu tình rầm rộ nhắc lại cuộc “Cưỡng hiếp Nam Kinh” nhưng tội ác của Nhật không bằng tội ác của đảng CSTQ trong thời kỳ “Cải cách ruộng đất” với hơn 36 triệu người chết, với cán bộ cộng sản đánh đập dân, giết nông nhân, giết những người chống lại chính sách của đảng. Năm mươi năm sau, chính sách ấy vẫn còn được áp dụng. Chính sách cải cách ruộng đất của họ Mao, sau này được ông Hồ Chí Minh áp dụng ở Việt Nam, đã được nhà báo Yang Ji Sheng vạch trần qua cuốn sách 1,800 trang, năm 2008 “Mộ bia, nạn đói vĩ đại Trung Hoa 1958-1962.” Cuốn sách được hầu hết giới trí thức Bắc Kinh đọc, bị cấm ở Bắc Kinh chỉ được xuất bản ở Hồng Kông. Cuốn sách được ví như cuốn “Quần đảo ngục tù” của nhà văn Nga giải Nobel văn chương Aleksander Solzhenitsyn, cuốn sách đáng lẽ phải được giải văn chương thay vì giải trao cho nhà văn Mặc Ngôn năm nay, một nhà văn mang tiếng nịnh bợ chế độ.

Thành công lớn nhất của nhà văn họ Dương là ông đã dùng chính tư liệu đảng. Tài liệu đầy bi kịch. Trong một chương với 60 trang ông đã mô tả một làng Tân Dương với một phần tám người chết đói, dân chết bên đường, người còn sống trong gia đình phải ăn thịt cha mẹ, anh em, để sống sót.

Họ Dương gọi “Biến cố Tân Dương” là thảm họa chưa từng thấy trong lịch sử thế giới với hàng chục triệu người đã chết đói, người ăn thịt người, trong giai đoạn mà Trung Hoa không có chiến tranh hay nạn dịch và thời tiết mùa màng điều hòa. Tân Dương là “Quần đảo ngục tù” ở Trung Cộng khác với “Quần đảo ngục tù” Xô Viết của Stalin, người dân Tân Dương đã bị đầy đọa ngay chính trong làng của họ chứ không bị đày đi các trại tập trung học tập cải tạo.

Khác với nhà văn Solzhenitsyn chống đảng ngay từ đầu, họ Dương là nhà báo của cơ quan thông tin nhà nước Tân Hoa Xã, trung thành tuyệt đối mù quáng với đảng CSTQ cho đến khi biến cố Thiên An Môn 1989 đã làm ông thức tỉnh. Chứng kiến cảnh tàn sát sinh viên ở quảng trường Thiên An Môn, nhà báo họ Dương “đã cảm thấy máu của các sinh viên trẻ tuổi đã rửa sạch tất cả những dối trá của đảng ra khỏi bộ não của tôi, những điều nói láo dối trá mà tôi đã chấp nhận trong nhiều thập niên.” Họ Dương tỉnh ngộ, viết lịch sử, phỏng vấn những người sống sót. Trận đói đã làm chính ông đau lòng vì ông đã chính mắt nhìn cha ông chết đói, lớn lên ông mới biết không phải chỉ cha ông mà còn hàng chục triệu người khác. Họ Dương đã hứa với linh hồn cha ông là ông sẽ dựng “tấm bia để đời” tưởng niệm cho cha và ông đã thực hiện bằng cuốn sách “Mộ bia: lịch sử thật của nạn đói vĩ đại ở Trung Hoa trong thập niên 1960.” Cuốn sách là tiếng kêu than thảm thiết của nạn nhân đảng CSTQ. Từ bí thư đảng quận cho đến Chủ tịch Mao, họ đã biết rõ những sự thật đã xảy ra, nhưng vì ôm chặt giáo điều Cộng Sản nên họ đã để hàng chục triệu người chết oan.

Nạn đói 1958-1962 xảy ra vì Mao Trạch Ðông. Họ Mao muốn phát triển kinh tế nhanh chóng, cưỡng bách Trung Hoa thành một xã hội chủ nghĩa không tưởng. Khi lên cầm quyền, Mao đã giết hàng triệu “kẻ thù tưởng tượng” của nhân dân và chủ nghĩa. Họ Mao lúc đầu chia đất cho nông dân nên được dân ủng hộ nhưng sau đó Mao Trạch Ðông đi “bước nhanh,” chính sách bị Phó chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ và Thủ tướng Chu Ân Lai phản đối. Năm 1951, Họ Lưu chống đối chính sách nông xã, ông gọi chính sách này là chính sách nguy hiểm, lầm lỗi và cuồng tín. Năm 1957, Mao phát động chiến dịch chống phe Hữu, quét sạch thành phần trí thức, theo đuổi chính sách nông xã, lấy lại ruộng đất từ nông dân, nông dân sản xuất, chính quyền thâu lúa gạo. Cảm tình của dân đối với Mao Trạch Ðông xuống dần với số lượng sản xuất lúa gạo. Vấn đề trở nên trầm trọng hơn khi Nga phóng phi thuyền Sputnik lên không gian thì Mao bắt đầu chính sách “mùa gặt Sputnik.” Nông xã đầu tiên được thành lập ở Hoa Nam năm 1958. Cuối năm ấy cán bộ tỉnh, xã, quận bắt đầu phóng đại thành quả gặt hái, đưa ra những con số mầu nhiệm như là “mỗi mẫu đất ta sản xuất 1.000 kilô lúa” con số ba xạo đi ngược với lý trí và khoa học. Chính quyền mỗi xã quận thi đua “làm láo báo cáo hay” để đạt thành tích. Các cuộc thi đua tăng cao khi các đồng chí cao cấp như Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai tin vào con số báo cáo. Các cán bộ địa phương thu tất cả lúa gạo của dân nộp lên chính quyền trung ương, cuối cùng dân quê không còn gạo ăn. Ở nông xã, các cán bộ bắt dân đến ăn ở những “bếp chung.” Nông dân phải đến ăn vì nhà nước có chương trình tăng gia sản xuất sắt thép, tịch thu tất cả sắt thép từ nhà bếp và cuốc, xẻng của dân để đúc lại thành sắt thép dâng lên chính quyền lập công. Dân dần dần thiếu cả gạo, thiếu cả bếp, nhà bếp xã là nơi quyết định “ai sống, ai chết.” “Công nhân viên nhà bếp kiểm soát khẩu phần, có quyền phân phối thực phẩm, ăn chặn thực phẩm từ miếng thịt dưới đáy nồi đến miếng rau nổi trên nồi canh.” Dĩ nhiên các công nhân viên nhà bếp là “con ông cháu cha” trong đảng.

Từ đầu năm 1959, dân bắt đầu chết nhiều. Các cán bộ còn lương tâm và trách nhiệm đòi hủy bỏ nông xã, chống đối mạnh nhất là lãnh tụ quân đội tướng Bành Ðức Hoài. Mao nổi giận trục xuất họ Bành ra khỏi đảng trong buổi họp ở Lữ Hán tháng 7 và tháng 8 năm 1959, gây ra biến cố đầu tiên và là một trong những thảm họa lớn nhất trong lịch sử CSTQ. Nhà báo Dương đã mô tả: “Trong hệ thống chính trị của CSTQ, những kẻ dưới bắt chước kẻ trên và cuộc đấu tranh quyền lực ở mức trên thể hiện lại ở mức dưới với mức độ cao hơn và tàn nhẫn hơn.” Mao kết tội Bành Ðức Hoài đi theo “bọn cơ hội chủ nghĩa cánh hữu.” Bọn cán bộ tay sai của Mao ở tỉnh muốn được thăng chức, lập công với Mao bằng cách áp dụng chính sách của Mao ở hàng địa phương. Cán bộ lập chiến dịch đi đến từng nhà đào đất để tìm lúa gạo giấu, gạo không tìm thấy vì tất cả lúa gạo đã nạp cho chính phủ nhưng cán bộ đổ tội cho dân nói láo, đánh đập, tra tấn và giết dân như bọn cướp đến nhà tìm vàng!

Tháng 10 năm 1959, nạn đói bắt đầu. Sách của nhà báo họ Dương đã tả nhiều cảnh tàn nhẫn. Cán bộ đánh chính cán bộ chi đảng bộ vì họ phản đối chính sách nông xã, họ bị nắm tóc kéo ra khỏi giường ngủ, giật tóc, đánh đá cho đến chết. 12,000 vụ tương tự đã xảy ra. Nhiều người bị đập bể sọ, một số bị treo cổ thiêu sống. Một số bị dẫn ra đấu tố, đứng giữa đám đông, bị thoi, đánh đập cả giờ cho đến chết. Xác chết nằm dọc hai bên cống rãnh, đường mương, người ngồi trên xe đò qua Tân Dương nhìn thấy nhưng không ai dám nói đến nạn đói. Một nhà báo của Tân Hoa Xã lúc ấy đã báo cáo: “Một phần ba dân trong vùng đã chết đói trong khi cán bộ đảng no nê bụng phệ.”

Kẻ sống sót phải ăn thịt người. Một bé gái sau khi cha mẹ chết, thiếu ăn, đã giết cậu em 4 tuổi để ăn thịt, cán bộ bắt nhốt cô, để vào tù cô bé còn có cơ hội sống sót nhờ đồ ăn thừa trong tù! Ngoài tù dân thiếu ăn, kho gạo không được mở ra phân phát vì cán bộ sợ bị trừng phạt có thể bị tử hình. Công an cấm dân rời làng, cảnh sát kiểm soát các trạm xe lửa. Xe buýt không chở dân, chỉ chở cán bộ đảng. Bưu điện bị kiểm soát, thơ không ra ngoài. Vùng quê Trung Hoa thành “quần đảo ngục tù,” dân chỉ còn cách ở nhà đợi chết.

Năm 1960, “biến cố Tân Dương” đến tai Mao Trạch Ðông, với phản ứng hốt hoảng, họ Mao đổ tội cho giai cấp địa chủ đã cướp lại đất và phá hoại cách mạng Xã Hội Chủ Nghĩa. Ban điều tra đảng gởi xuống tỉnh đổ tội cho cán bộ địa phương không theo đúng lịnh đảng bộ Trung Ương. Hàng ngàn người bị giết và bị trừng phạt. Bọn cán bộ địa phương sợ bị trừng phạt nên đàn áp nông dân. Nạn đói lan tràn đến các tỉnh khác, cuối cùng lan khắp nước.

Trong thời kỳ ấy các công trình kinh đào, đập nước gây thêm nạn đói. Nông dân thay vì trồng trọt lại phải đi thủy lợi, đào kinh, xây đập. Kinh đào về sau bị nước cuốn trôi và dân chết đói cạnh những con kinh.

Nhà báo họ Dương kết tội đảng CSTQ, không chỉ họ Mao mà còn cả Chu Ân Lai, Lưu Thiếu Kỳ. Thời kỳ quân chủ chuyên chế phong kiến, vua chúa Trung Hoa dùng thuyết Khổng Tử sai lầm “Quân quân, thần thần” để cai trị, thời Mao lãnh tụ cộng sản dùng chủ thuyết Marx Lenin cai trị dân, lãnh tụ đảng được xem là thánh, hình tượng Mao được tôn thờ trước khi chết, chết rồi thì xác để vào lăng. Hệ thống chính trị độc đảng Cộng Sản đã để lãnh tụ như Mao Trạch Ðông toàn quyền, độc quyền cai trị. Sử gia Hòa Lan Frank Dikotter viết sách “Nạn đói vĩ đại của Mao” đổ tội cho Mao, giống như các sách của Jung Chang và Jon Holliday, ông sắp Mao Trạch Ðông vào hàng ngũ những con quỷ của thế kỷ thứ 20 như Hitler, Stalin hay Pol Pot. Giáo Sư Dikotter cho con số cao hơn con số của nhà báo họ Dương: 45 triệu người chết.

“Bước nhảy vọt” của Mao đã đưa đến “nạn đói vĩ đại của Mao.” Hệ thống chính trị tai họa nhất của nhân loại không đổi bản chất trong đầu thế kỷ thứ 21. Chế độ được nhà văn Lưu Hiểu Ba, giải Nobel hòa bình 2011, ví với chế độ Ðức Quốc Xã. Ngày đại hội đảng Cộng Sản lần thứ 18 với Hoàng Ðế Tập Cận Bình, ông thần Mao vẫn còn nằm trong lòng kính. Năm mươi năm sau nạn đói, đảng CSTQ có được đàn em CSVN theo đuổi mô hình chính trị, từ chính sách cải cách ruộng đất đến chính sách “Ngụy Tư Bản,” với thủ đoạn chiếm đất, đánh dân.

CSTQ có Thủ tướng Ôn Gia Bảo “ngụy quân tử,” sau khi hăm dọa thưa báo New York Times loan tin thất thiệt, lại yêu cầu điều tra tài sản gia đình từ mẹ ông đến các con. CSVN có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng cả gia đình nhưng mặt trơ hơn Ôn Gia Bảo.

Hoa Kỳ vẫn nuôi hy vọng “cải tổ hệ thống chính trị” cả Trung Quốc lẫn Việt Nam nhưng rõ ràng cải tổ theo kiểu Cộng Sản không phải là giải pháp.

 


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link