Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, December 9, 2012

Poster ủng hộ biểu tình




Poster ủng hộ biểu tình














Poster ủng hộ biểu tình



















Sent: Sunday, December 9, 2012 8:12 AM
Subject: [GoiDan] Re: [BTGVQHVN-2] Nóng! Trực Tiếp Biểu Tình 09.12.2012- Hà Nội - Sài Gòn - Xuống đườngyêu nước, phản đối Trung Quốc xâm lược



NI LA LÊN ĐI BÀ CON ƠI Hãy đt hết nhà QUAN THAM,CÁN B VC.Cho V Con chúng nó đi mò tôm là va.

VHT

From: Xuong Duong <
To:
Sent: Saturday, December 8, 2012 6:59 PM
Subject: [BTGVQHVN-2] Nóng! Trực Tiếp Biểu Tình 09.12.2012 - Hà Nội -Sài Gòn - Xuống đườngyêu nước, phản đối Trung Quốc xâm lược



CHỦ NHẬT, NGÀY 09 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2012


Nóng! Trực Tiếp Biểu Tình 09.12.2012 - Hà Nội - Sài Gòn -Xuống đườngyêu nước, phản đối Trung Quốc xâm lược








Hà Nội:


Posted by basamnews

Tin từ Hà Nội:

09h38′: Đoàn biểu tình tới ngã tư Phủ Doãn – Tràng Thi bị chặn lại. Nguyễn Văn Phương, Lã Việt Dũng và một số người đã bị bắt. Một số người khác đã thoát được, đang đi tiếp tới sứquán TQ, trong đó có Bùi Hằng

09h32: Ti Hà Ni, đoàn biu tình đã b công an đ loi xông vào trn áp ti Tràng Thi. Ước tính hàng chc người đã b bt lên xe bus đưa đi đâu không rõ.

9h30′: Đoàn biểu tình khoảng 300 người đang đi trên đường Tràng Thi hướng về sứ quán TQ.


09h25: Khi đoàn đang tuần hành, xe cảnh sát đã không rống còi như ban đầu nữa.
Chỉ còn một xe đang đọc một văn bản gì đó, nhưng không át nổi tiếng hô vang dậy đất trời Thăng Long một sáng đầu đông.

09h20: Li nhn ca các bn đang có mt ti Sài Gòn - Nhà hát ln thành ph: các bn hãy tiếp tay thông tin, kêu gi mi người cùng đến, chung vai sát cánh. Xin hãy đng hành cùng chúng tôi!

09h20: Đoàn biểu tình đã đi vào đường Tràng Thi. Rất đông bà con nhân dân và đặc biệt là bà con dân oan đã đợi chờ từ Hồ Gươm và nhậpđoàn.

09h05 Hà Nội: khoảng hơn 200 người, mặc cho sự ngăn cản, đã bắt đầu biểu tình. Số người tham gia càng lúc càng đông. Rất đông PV nước ngoài cùng có mặt để đưa tin.



09h00 Sài Gòn: Có khoảng 1000 người đã bắtđầu tuần hành.

08h45: Tin t Sài Gòn cho biết, ti khu vc Nhà hát TP đã bt đu

T
i Sài Gòn: Hai bn Paulo Nguyn H Nht Thành và Trnh Kim Tiến b chn ti nhà riêng khi mt nhân viên an ninh tên Bình hi hai bn đi đâu sáng nay. Khi hai bn cho biết là đến công ty làm vic thì an ninh Bình tr li rng: "không có đi làm gì hết, phi nhà đến 12 gi trưa mi được đi".
Hai bn Thành và Tiến phn ng quyết lit vi s ngăn cn này, và khi hai bn lên xe ri nhà đi làm thì an ninh đã nhy vào cướp chìa khóa xe gia đường ti khu vc ngã ba Năm Châu - Lc Long Quân - P.11, Qun Tân Bình.
8h45′: Độc giả Mongun cho biết trong comment, “Nhà riêng bà Lê Hiền Đức ở số 7 ngõ 56 phố Pháo Đài Láng, HN có chốt gác suốt đêm qua. Lúc 23h00 bà đi ra khỏi nhà thì bị chặn lại, khiến bà phải quay về. Hai lần bà gọi taxi đều đến đón nhưng sauđó bị CS khu vực không cho dừng đỗ để bà lên xe. Sau khi ngồi tạm ở nhà hàng xóm chờ yên ắng trở lại thì vẫn thấy lính canh.
Lúc 03h00, sau nhiều lần gọi taxi không dừng, bà đã ở lại trong nhà. Cụ bà Lê Hiền Đức cho biết CAHN sẽ hội ý để đưa bà ra Nhà Hát lớn sáng nay, mà không để bà đi một mình. Bà lê Hiền Đức tuyên bố: Nếu 09h00 không thấy bà ra được NHL Tp HN, khiấy đã có chuyện xảy ra tại tư gia nhà bà“.
8h15′: Có khoảng 10 xe CA bao quanh trước tượng Lý Thái Tổ, rất nhiều biển cấm quay phim, chụp ảnh. Khoảng 100 đoàn viên TN mặc đồng phục và hướng dẫn nhau tập thể dục trước tượngđài. Trước tượng Cảm Tử cho TQ Quyết sinh, có 2 xe tải nhỏ của CS án ngữ.Có cả ông Cường, đội trưởng CA quận Hoàn Kiếm cùng hơn chục CA chìm, nổi.
Tại Sài Gòn: Hai bn Paulo Nguyn H Nht Thành và Trnh Kim Tiến b chn ti nhà riêng khi mt nhân viên an ninh tên Bình hi hai bn đi đâu sáng nay.
 
Khi hai bn cho biết là đến công ty làm vic thì an ninh Bình tr li rng: "không có đi làm gì hết, phi nhà đến 12 gi trưa mi được đi".
 
 Hai bn Thành và Tiến phn ng quyết lit vi s ngăn cn này, và khi hai bn lên xe ri nhà đi làm thì an ninh đã nhy vào cướp chìa khóa xe gia đường ti khu vc ngã ba Năm Châu - Lc Long Quân - P.11, Qun Tân Bình.




8h00
- sáng Ch nht 9/12, công an đ loi đang bao vây dày đc nơi ca c Lê Hin Đc, không cho c ra khi nhà đ đến Nhà Hát Ln tham gia biu tình chng Trung Quc xâm lược. Công an đã điu đng c xe cu thương đến trước ca nhà c Đc.
 
 
T trong nhà, c Lê Hin Đc đã thông báo tình trng khn cp đến nhà báo Trn Quang Thành. Danlambao s cp nht đon phng vn trong thi gian sm nht.


8h05′:


Nhà hát TP đã mởnhạc lớn, có hàng rào sắt bao quanh, vài chuc đoàn viên TN mặc thường phục lẫn với CA mặc sắc phục. Một xe phát sóng truyền hình trực tiếp cho chỉ huy CAPT, 1 xe buýt đỗ ngay gần đấy có lẽ để bắt người.

7h55′: Quanh sứ quán TQ có đông CA và dân phòng nhưng chưa thấy CS cơ động.
 
Có 2 xe buýt lớn đỗ trước tượng Lenin. Rất đông thanh niên tập trung ở Viện Bảo tàng Quân Đội, đối diện vườn hoa Lenin, có lẽ để phản biểu tình.

 
 
7h"Có một vụ cháy rất lớn ở Dốc Đoàn kết, xe chữa cháy đang đổ dồn về". Hy vọng không phải là một vụ "tự thiêu" tài sản để đổ thừa cho "các thế lực thù địch", liên quan chuyện biểu tình hôm nay.

6h45′ - "Tại Nhà hát lớn các kỹ thuật viên đã lắp loa thùng và đang thử nhạc."

5h55′"Lúc 5h30 tại vườn hoa Lenin bà con vẫn tập thể dục, không có công an cảnh sát. Tại Nhà hát Lớn cũng không có công an ngoại trừ vài anh dân phòng ngồi gác cả đêm, không có rào chắn ở khu vực các ngã tư vào NHL."

 
 
4h45': 1 CTV cho biết, đã thấy xe ô tô chở đầy CSCĐ đủ trang phục đi qua ĐSQ Trung Quốc. 5h: Công an quận Hoàn Kiếm đã có những xe tải nhỏ chở hàng rào sắt.
 
 

4h15' – CTV cho biết: "khu vực 46 Hoàng Diệu, không rào chắn. Trừ đầu Trần Phú vẫn có rào sắt như mọi khi".



Tin từ Sài Gòn:

8h05′: 1 CTV cho biết, "GS Tương Lai và vợ chồng ông Tống Văn Công bịbắt vào CA phường Tân Phong, Quận 7″.

7h25′ – GS Tương Lai, một trong 5 người ký tên đại diện cho 42 nhân sĩ trí thức trong bản Thông báo vừa gửi "Cấp báo. Ngày hôm qua Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP HCM Lê Minh Trí tiếp chúng tôi với thái độ rất hòa nhã. Những tưởng sau cái bắt tay nồng nhiệt với ngườiđại diện cho chính quyền Thành phố, chúng tôi sẽ được tự do biểu thị lòng yêu nước của mình trước những hành động láo xược của nhà cầm quyền Trung Quốc, vi phạm trắng trợn chủ quyền của đất nước ta.
 
 
Nhưng sáng nay, ngay bây giờ, trênđường đi đến Nhà hát Thành phố, chúng tôi bị an ninh vây quanh xe taxi, không cho chuyển bánh.
 
 
Chúng tôi được biết các anh Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng cũngđang bị an ninh vây chặt, không cho ra khỏi nhà. Vậy xin cấp báo cho công luận trong và ngoài nước được biết. Tương Lai".

7h20′ – Nhà thơ ĐỗTrung Quân nhắn tin: "Toi bi tum roi". Ôi! Quê hương có còn những chùm khế ngọt nữa không anh?
 

6h50′"Trước quảng trường Nhà hát lớn TP, người ta đang sắp xếp ghế ngồi". Để phục vụ cuộc mít tinh phản đối Trung Quốc?

6h40′ – Nhà thơ ĐỗTrung Quân từ KS Continental-Saigon điện thoại cho biết: "Khắp khu vực quanh Nhà hát Lớn TP đã bị rào chắn, công an dày đặc.
 
 Ngoài 2 vị Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, còn có ông Cao Lập đã bị công an chặn lối ra khỏi nhà. Ông Huỳnh Tấn Mẫm có thể đã thoát, gọi điện thoại ông không nghe, có lẽ để tránh bị công an dùng kỹ thuật định vị".
 
 

5h45′ - Ông Lê Hiếu Đằng, cựu Phó Chủ tịch MTTQVN-TPHCM, một trong 5 vị đứng tên đại diện trong bản Thông báo mít tinh, bị thành ủy "mời' chiều qua, vừa gửi Email: "Hiện nay công an đang gác nhà tôi và anh Lê Công Giàu, không cho ra. Sẽ tìm cách thoát vòng vây. Ha ha … vui quá!"

7h35 - Theo tin từ facebook Bach Tran: Ngã tưNguyễn Thái Học - Hoàng Diệu xuất hiện CSGT đứng gác và dò hỏi người đi bộtrước khi cho đi vào đường Hoàng Diệu. Ngã tư Nguyễn Thái Học - Trần Phú tương tự.


Lưu ý là mọi hôm không thấy có CSGT đứng gác tại 2 ngã tư trên.


Phần nhiều anh chị em sẽ tham gia biểu tình hôm nay đều đã "dạt vòm", ra khỏi nhà từ chiều hoặc tối qua.


Nhà riêng bà Lê Hiền Đức ở số 7 ngõ 56 phố Pháo Đài Láng, HN có chốt gác suốt đêm qua. Lúc 23h00 bà đi ra khỏi nhà thì bị chặn lại, khiến bà phải quay về. Hai lần bà gọi taxi đều đến đón nhưng sau đó bị CS khu vực không cho dừng đỗ để bà lên xe. Sau khi ngồi tạm ởnhà hàng xóm chờ yên ắng trở lại thì vẫn thấy lính canh.


Lúc 03h00, sau nhiều lần gọi taxi không dừng, bàđã ở lại trong nhà.


Cụ bà Lê Hiền Đức cho biết CAHN sẽ hội ý để đưa bà ra Nhà Hát lớn sáng nay, mà không để bà đi một mình.


Bà lê Hiền Đức tuyên bố: Nếu 09h00 không thấy bà ra được NHL Tp HN, khi ấy đã có chuyện xảy ra tại tư gia nhà bà.


Sài Gòn:7h20: Nhà thơ Đỗ Trung Quân bịchặn lại
Tin từ CTV Danlambao: Tại ngã 3 Lý Tự Trọng - Nam KỳKhởi Nghĩa có một đôi bạn mặc áo NoU bị Cảnh Sát Giao Thông chặn kiển tra giấy tờ, sau đó bị bắt đưa đi đâu không rõ.Theo một số người dân xung quanh, hai bạn này bị chặn lại kiểm tra lúc 6h45', đi trên xe mang biển số của tỉnh Cần Thơ.-Càng gần trung tâm Nhà Hát Thành phố, dường như mạng 3G đang gặp sự cố, không thể truy cập như bình thường.
Theo tin từ Facebook: Quận 1đang bị phong tỏa dày đặc, lưới Barie B40 và cả Barie kẽm gai được bố trí trên diện rộng, từ khu vực Nhà thờ Đức Bà, công viên 30/4 đến Nhà hát Thành phố...CA chìm nổi bố ráp tứ phía*

6h sáng: Một đêm khó ngủ và nhiều người không ngủ được. Trong đó có những người mong ngóng, hồi hộp chờ mau sáng để xuống đường cùng bạn bè, đồng bào bày tỏ lòng yêu nước, xác định chủ quyền biển đảo và lên án bành trướng Trung Quốc. Có những người không ngủ, canh gác, bao vây , ngăn chận lòng yêu nước của chính đồng bào mình.


- Tại Hà Nội, những người không ngũ đã canh gác và bao vây Ls Lê Quốc Quân, anh Phạm Văn Trội. CụLê Hiền Đức, blogger Đặng Phương Bích đang bị chặn ở nhà.


- Tại Sài Gòn, an ninhđang vây quanh nhà của ông Lê Hiếu Đằng và Cao Lập. Nhà của ông Lê Công Giàu cũng được dựng hàng rào người đội mũ công an.


- Các blogger, một sốsinh viên, bạn trẻ thông báo qua tin nhắn đang tìm cách vượt vòng vây. Trướcđó, một số khuôn mặt "quen thuộc" đã rời khỏi nhà 1, 2 ngày trước đểthoát lưới công an.


- Đường vào Nhà hát lớn bị giăng đầy barie kẽm gai, khác với những lần trước là dùng lưới B40. An Ninh, CSGT, CSCĐ, TNXP, dân phòng dày đặc quanh khu vực nhà hát lớn TP và các KS xung quanh: Park Hyatt, Caravelle, Lion, Continental...





XUONG DUONG

__._,_.___

Saturday, December 8, 2012

Nghệ thuật ...đái đường dành cho dàn ông & dàn bà


Subject: Fwd: Nghệ thuật ...đái đườn dành cho dàn ông & dàn bà

Nghệ thuật ...đái đường dành cho dàn ông 
- http://www.youtube.com/embed/2MsEaRbVuzs?feature=player_embedded



 

Nghệ thuật ...đái đường dành cho dàn bà 


       




Lý Tưởng, Lý Thuyết và Thực Tế Trong Công Cuộc Đấu Tranh Giải Thể Cộng Sản


 

Lý Tưởng, Lý Thuyết và Thực Tế Trong Công Cuộc Đấu Tranh Giải Thể Cộng Sản

(12/07/2012)

Tác giả : Nguyễn Quang Duy

Hai bài viết trứơc người viết đã ứng dụng lý thuyết trò chơi để phân tích một số sự việc đang xẩy ra, bài đầu phân tích trận đánh “đồng chí X” và bài kế là việc công an cộng sản bắt bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên. Cả hai bài nhận được rất nhiều góp ý từ bạn đọc, bài viết này mong trả lời một số góp ý về lý thuyết trò chơi bằng cách ứng dụng lý thuyết này phân tích một sự việc mà tất cả mọi thành viên tham dự đều hưởng lợi, không kẻ thắng người thua.

Lý Tưởng Tự Do

Trong một bài diễn văn phát biểu trước cộng đồng, ông Nguyễn văn Bon chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Victoria cho rằng chính trị và trò chơi không thể đi chung với nhau và đưa ra nhận xét đại ý như sau: lý thuyết trò chơi chỉ là một phương cách lý giải của các học giả Tây Phương còn người Việt chúng ta đấu tranh giải thể cộng sản phải dựa trên lý tưởng tự do.

Một người trẻ sinh sau 30-4-1975 lớn lên tại Úc như ông Bon nếu không tràn đầy lý tưởng thì đã không đứng ra nhận lãnh vai trò đại diện cho một cộng đồng đang trong thời kỳ khủng hỏang: hai lần bị đưa ra tòa. Nếu không có một lý tưởng cụ thể ông Bon đã không đứng ra kêu gọi cộng đồng biểu tình nêu đích danh bọn Việt gian và có thể bị chúng đưa ra tòa, hay biểu tình ủng hộ đồng bào quốc nội đứng lên giải thể cộng sản. Nếu không có một lý tưởng cụ thể ông Bon cũng khó có vượt qua muôn vàn khó khăn thường gọi “ăn cơm nhà vác ngà voi” phục vụ cộng đồng. Và nếu không có một lý tưởng ông Bon khó có thể “làm dâu trăm họ” dung hòa được quá nhiều các khuynh hướng khác nhau trong một cộng đồng.

Nhìn rộng hơn, từ 1945 đến nay nhiều thế hệ Việt Nam đã hy sinh trong cuộc đấu tranh chống độc tài cộng sản, nếu không có một lý tưởng vững chắc chúng ta đã không một quốc gia Việt Nam, một miền Nam tự do và một hải ngọai nhiệt tình đấu tranh cho tự do và dân chủ. Lý tưởng và niềm tin tất thắng của người Việt tự do luôn gắn liền với tình cảm yêu chuộng tự do và thương yêu đất nước dân tộc.

Lý Trí và Lý Thuyết

Trong khi ấy người Tây Phương, và nhất là người Mỹ hành xử theo lý trí ít xử dụng tình cảm. Lý thuyết trò chơi lại được phát triển tại Hoa Kỳ, nên phương pháp vận dụng chính yếu là dựa trên khoa học và lý trí.

Quan sát cuộc tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ các ứng cử viên ra tranh cử đều tràn đầy lý tưởng tự do, họ đều hãnh diện và đều đặt quyền lợi của Hoa Kỳ lên trên. Nhưng quan niệm về tự do của mỗi ứng cử viên mỗi khác, vì thế mỗi người lại đề ra chính sách khác nhau cạnh tranh với nhau nhằm đưa đất nước Hoa Kỳ tiến lên. Qua những cuộc tranh luận công khai và công bằng của những người tranh cử, người dân Hoa Kỳ có điều kiện chọn lựa ứng cử viên thích hợp nhất đại diện cho mình.

Điều đặt biệt là ngay khi có kết quả sơ khởi, biết mình thất cử, Thượng Nghị Sĩ Romney đã long trọng gởi lời chúc mừng đến Tổng Thống Obama và ngược lại ông Obama lại mời ông Rommey cộng tác để cùng quản trị quốc gia. Trong kỳ tranh cử trước, bà Clinton là đối thủ quan trọng nhất của ông Obama, nhưng ngay sau khi đắc cử ông Obama đã mời bà Clinton giữ vai trò Ngọai Trưởng và bà đã luôn sát cánh bên ông trong 4 năm qua. Đây là phương cách suy nghĩ (way of thinking) vô cùng thực tế của người Hoa Kỳ, người viết tin rằng chúng ta nên học hỏi.

Như đã thảo luận trong bài trước mỗi ứng cử viên tranh cử Tổng Thống đều có một Ban Tham mưu, Ban Tham mưu này dựa trên tin tức thâu nhặt từ đôi bên, họ phân tích đối phương, họ nhận định chính mình và ứng dụng lý thuyết trò chơi để đưa ra những quyết định đúng đắn nhất giúp ứng viên thắng cử. Người Hoa Kỳ ít dùng tình cảm không phải vì họ thiếu tình cảm với nhau, mà bởi vì họ sinh họat và cạnh tranh với nhau dựa trên Hiến Pháp và Luật Pháp quốc gia.

Thực Tế

Trên thực tế mỗi ngày mỗi người chúng ta đều chỉ có 24 tiếng, vừa lo kiếm sống, vừa lo gia đình, vừa lo phục hồi sức khỏe, vừa có những khuynh hướng đóng góp xã hội khác nhau, công việc cộng đồng hay đấu tranh chính trị lại là những công việc thiện nguyện.

Mỗi ngừơi thì lại có quá nhiều khác biệt từ tính tình, trình độ, khả năng,… đến tuổi tác, đức tin, … Mỗi người mỗi khác không ai giống ai. Việc giả sử mọi người đều chung một lý tưởng, một tình cảm và mong muốn người khác đóng góp như mình là một điều thiếu thực tế, dễ giam mình trong một khuôn khổ chật hẹp, dễ trở thành độc đóan hay tự cô lập chính mình. Trong sinh họat chính trị những người như vậy một đôi khi còn bị xem là độc quyền chính trị hay độc quyền chống cộng.

Nói tóm lại khi một tập thể, một xã hội, một quốc gia, một thế giới càng phát triển thì lý tưởng và tình cảm chỉ là những yếu tố cần nhưng không đủ. Mỗi người cũng cần có một nguyên tắc làm việc riêng, mỗi tổ chức cần phải có một nội quy hay một cương lĩnh, mỗi quốc gia cần Hiến Pháp và Luật Pháp để mọi người tuân hành. Còn thế giới thì cần có những giá trị chung để mọi quốc gia có thể sống hài hòa cùng chia sẻ những thành quả nhân lọai tạo ra.

Trở lại với bài phát biểu, ông chủ tịch Cộng đồng Nguyễn văn Bon nhìn nhận sự khác biệt giữa các cá nhân và tổ chức bên trong Cộng đồng là chuyện thường tình nhưng theo ông trong công cuộc đấu tranh giải thể cộng sản mọi người cần phải đặt quyền lợi chung lên trên và đóng góp trong hòan cảnh mình có được. Khó có thể phản đối được ý kiến của ông Bon, thế thì tại sao đã hơn 37 năm chúng ta vẫn chưa thể thực hiện được điều này ? Có phải vì chúng ta đấu tranh dựa trên lý tưởng và tình cảm là chính, chúng ta đã bỏ quên nhiều yếu tố khác quan trọng hơn ?

Ông Bon cũng cho rằng chính trị và trò chơi không thể đi chung với nhau. Trong năm nay người viết đã chia sẻ với bạn đọc nhiều góc cạnh khác nhau của hai chữ chính trị: từ việc Khối 8406 không phải là một tổ chức chính trị, đến tư tưởng tòan dân chính trị của Đức Thầy Hùynh Phủ Sổ … Nếu chúng ta xem chính trị như một cách để quản lý quốc gia thì Bản Hiến Pháp chính là giá trị chung để mọi người trong một quốc gia đặt quyền lợi chung lên trên cùng đóng góp trong điều kiện và hòan cảnh cho phép.

Còn trong một cộng đồng muốn đặt quyền lợi chung lên trên chúng ta cần phải tôn trọng những giá trị chung. Giá trị chung đó chính là Bản Nội Quy. Chủ Nhật 25-11-2012 vừa qua, sau hơn ba năm làm việc Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Victoria vừa biểu quyết thông qua một bản nội quy mới. Là một thành viên trong Ban Tu Chính Nội Quy, người viết xin tiếp tục dựa trên năm yếu tố cơ bản của Lý thuyết trò chơi để chỉ thấy sự quan trọng của một bản Nội Quy trong sinh họat dân chủ. Nội quy chính là nền tảng cho một “trò chơi” mà tất cả mọi thành viên cộng đồng tham dự đều hưởng lợi ích.

Bài này sẽ không đi vào chi tiết của bản Nội Quy mới hay thủ tục để được trên 80 phần trăm đồng hương và đại diện các Hội Đòan tham dự Đại Hội biểu quyết thông qua.

Người Chơi (Players)

Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu - Tiểu bang Victoria gọi tắc là Cộng đồng được thành lập từ cuối thập niên 1970, cả về pháp lý lẫn trên tinh thần là đại diện chính thức và duy nhất cho toàn thể người Việt tự do sinh sống tại tiểu bang Victoria. Ban Chấp Hành Cộng đồng được đồng hương cư ngụ tại Victoria bầu ra trong những cuộc bầu cử theo thể thức phổ thông đầu phiếu. Họ điều hành cộng đồng, họ chịu trách nhiệm trước đồng hương (cộng đồng) và trước pháp luật.

Có lúc họ cần điều động đến cả ngàn người phụ giúp hay vài chục ngàn người tham dự như Hội Chợ Tết hay các cuộc biểu tình lên đến vài ngàn người tham dự. Nhưng cũng có những sinh họat chỉ cần vài người trong Ban Chấp Hành đứng ra đại diện cho tòan thể cộng đồng.

Một Ban Chấp Hành được đồng bào tiếp tục ủng hộ khi họ có lý tưởng, có đạo đức, có trách nhiệm và có khả năng để điều hành công việc cộng đồng. Muốn công việc được hòan thành tốt đẹp họ phải luôn luôn mở cửa mời gọi thêm người tiếp tay đóng góp. Nói theo lý thuyết trò chơi, tất cả những người có tham gia các sinh họat đều là những người chơi. Nhưng lẽ đương nhiên nếu thiếu một bản Nội Quy tốt mỗi người sẽ tìm cách chơi theo phương cách có lợi nhất cho mình và cho những người ủng hộ.

Quy tắc hay luật chơi

Ban Chấp Hành có trách nhiệm thì họ phải có quyền. Quyền của họ phải được ghi rõ trong bản Nội Quy và bản Nội quy này phải được chính phủ tiểu bang Victoria nhìn nhận.

Bên cạnh Ban Chấp Hành là một Hội Đồng Cố vấn và Giám Sát do các Hội đòan sinh họat trong Cộng đồng bầu ra, và một số các Ủy Ban do các thành viên tham dự các Đại Hội bầu chọn. Hội Đồng Cố vấn - Giám Sát, các Ủy Ban, các thành viên chỉ giữ vai trò trợ giúp cho Ban Chấp Hành thực hiện các trách nhiệm được người dân giao phó. Mô hình cộng đồng khác với mô hình tam quyền phân lập của một quốc gia, Ban Chấp Hành do dân trực tiếp bầu ra, họ chịu trách nhiệm trước cộng đồng và trước pháp luật, thế nên Ban Chấp Hành là những người duy nhất nắm thực quyền.

Bản Nội Quy còn ghi rõ nguyên tắc, biểu tựơng cờ vàng ba sọc đỏ, mục đích, phương cách tổ chức và phát triển, … thủ tục để truất phế Ban Chấp Hành. Khi Ban Chấp Hành được trao thực quyền, cũng cần nêu rõ thủ tục để truất phế nếu chính Ban Chấp Hành vi phạm Nội Quy. Những thành viên càng sinh họat gắn bó với cơ cấu cộng đồng lại càng cần hiểu rõ những điều khỏan trong Bản Nội Quy để họ không vi phạm những quy ước đã được cộng đồng công nhận.

Bản Nội Quy cũng hướng đến việc trao quyền hành và trách nhiệm cho các thế hệ tương lai. Riêng về chính trị Việt Nam, vai trò của thế hệ đi trước và hôm nay là đấu tranh giành lại tự do cho Việt Nam, thì thế hệ tiếp nối cũng cần tiếp tục đấu tranh để xây dựng tự do và dân chủ cho Việt Nam.

Bản Nội Quy vì thế không phải chỉ là quy tắc mà còn là giá trị chung cho tòan thể cộng đồng.

Phạm vi của Trò Chơi (Scopes)

Như đã nói ở bên trên, về pháp lý và trên tinh thần (chính danh), Ban Chấp Hành Cộng đồng là đại diện chính thức cho toàn thể người Việt tự do sinh sống tại tiểu bang Victoria. Tiếng nói của họ không phải chỉ trong phạm vi tiểu bang Victoria hay nước Úc, tiếng nói của họ mang một tầm vóc quốc tế đại diện cho tòan thể người Việt tự do cư ngụ tại Victoria.

Bản Nội Quy chủ yếu để những người muốn tích cực tham gia sinh họat cộng đồng biết mà tôn trọng lẫn nhau. Bản Nội Quy cũng giúp những người Việt đang sống tại Victoria cũng như các thế hệ tiếp nối nhìn nhận và tham gia những sinh họat cộng đồng.

Chiến Thuật (Tactics)

Trong phạm vi bài này, chiến thuật là phương cách tham gia sinh họat cộng đồng. Thiếu một bản Nội Quy minh bạch, hợp tình và hợp lý là nguyên nhân của những bất ổn cộng đồng.

Bản Nội Quy cũ cũng chỉ vì có những điều khỏan không rõ mới dẫn đến việc một chủ tịch Hội Đồng Tư Vấn và Giám Sát (tên cũ) ra thông báo triệu tập Đại Hội Bất Thường để truất phế chủ tịch Cộng đồng.

Thêm vào đó là một số điều khỏan thiếu thực tế không thể áp dụng được khi cần tới. Thí dụ Ban Chấp Hành có quyền mua tài sản như đất xây Đền thờ Quốc Tổ nhưng Nội Quy không cho phép họ bán hay vay mựơn để tiếp tục phát triển cộng đồng.

Một bản nội quy như thế dễ dẫn đến việc thành viên thay vì cùng nhau đóng góp xây dựng và phát triển cộng đồng, cũng như liên kết đấu tranh cho dân chủ và tự do tại quê nhà, lại quay ra công kích lẫn nhau để đối phương lợi dụng và đồng hương xem thường. Thậm chí còn đưa nhau ra trước pháp luật như đã hai lần xẩy ra tại Victoria.

Một bản Nội Quy minh bạch, thuận tình, thuận lý, mọi thành viên sẽ không tìm cách tranh đua thắng thua mà đặt quyền lợi chung lên trên cùng gắn bó với nhau, người có công góp công, người có của góp của, người có tài góp sức để đưa cộng đồng càng ngày càng thăng tiến.

Giá trị gia tăng (Added values):

Sống trên đất khách quê người, người Việt nào cũng mong muốn có một cộng đồng hài hòa từng bước hội nhập vào xã hội Úc, nhưng vẫn duy trì những bản sắc văn hóa dân tộc và bản sắc của một cộng đồng tị nạn cộng sản. Mọi người đều mong muốn quê hương sớm có tự do dân chủ để hội nhập vào thế giới văn minh. Một bản Nội Quy minh bạch, có tình, có lý sẽ gia tăng giá trị cho mỗi người tham gia sinh họat cộng đồng và sẽ gia tăng giá trị cho tòan thể cộng đồng người Việt tự do. Mọi người sẽ đặt quyền lợi chung lên trên và đóng góp trong hòan cảnh mình có được để thực hiện các mục tiêu đã đề ra, trong đó có mục tiêu chính trị là mang nhân quyền dân chủ tự do đến cho dân tộc Việt Nam.

Lý thuyết trò chơi là phương cách suy nghĩ

Từ thời chiến quốc, Tôn Tử dạy cho người chỉ huy khi cầm quân phải biết vận dụng lý trí “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Hiểu được binh pháp Tôn Tử bạn sẽ thấy Tôn Tử cũng xem việc điều binh khiển tướng như một phương cách, một “trò chơi” để nắm quyền và để cai trị đất nước. Đến nay tư tưởng Tôn Tử vẫn còn nguyên giá trị và đã trở thành tinh hoa tư tưởng của nhân lọai.

Nói rõ hơn lý thuyết trò chơi không phải là một sáng chế của người Tây Phương hay của người Hoa Kỳ. Nhưng người Mỹ rất thực tiễn nên đã hệ thống hóa những tinh hoa của nhân lọai thành những lý thuyết đem ra ứng dụng trên thực tế. Ngày nay người Mỹ đã biến lý thuyết trò chơi thành phương cách suy nghĩ (way of thinking) để ứng xử trong đời sống hằng ngày nhất là trong sinh họat chính trị. Phương cách suy nghĩ này đã trở thành phương cách suy nghĩ của những người đang tiếp xúc với nhau trong một nền văn minh dân chủ và khai phóng tòan cầu. Thay vì tranh giành thắng thua con người sẽ ứng xử với nhau theo nguyên tắc đôi bên cùng có lợi, mọi người đều có lợi.

Trở lại Hòan Cảnh Việt Nam

Tại Việt Nam đảng Cộng sản là đảng cai trị, Hiến Pháp và luật pháp chỉ là công cụ cai trị. Khi đảng Cộng sản còn thế, còn lực, còn thực quyền thì họ lấy Cương lĩnh và kỷ luật sắt để duy trì quyền lực. Thời và thế đã thay đổi, đảng cộng sản đã đưa đất nước lâm vào khủng hỏang tòan diện, họ đang cố gắng vùng vẫy thóat ra, nhưng càng vùng vẫy lại càng bế tắc, dẫn đến sự tan rã từ tư tưởng đến thực tế.

Chỉ một năm về trước Tổng Bí Thư đảng Cộng sản còn tự tin phát động phong trào “phê và tự phê”, nhưng bây giờ ông lại phải tự thú: "Kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ."

Ông Trọng đã nhận ra đựơc bế tắc của một nhà nước không thượng tôn pháp luật nhưng ông lại quên rằng những người ông sợ gây thù truốt óan lại là những tội đồ của dân tộc. Cá nhân ông đã có tội vì đại diện cho tập thể vi phạm luật pháp, nay ông lại vứơng vào tội sợ mất “Đảng”, sợ thù óan mà thỏa hiệp với đàn sâu đục khóet quốc gia thì tội của ông càng ngày càng chồng chất.

Ông Trọng cần sáng suốt nhận rõ sự sụp đổ của chế độ cộng sản đã gần kề và để tránh sự đổ vỡ tòan diện con đường duy nhất là phải dân chủ hóa Việt Nam. Muốn thế, giới cầm quyền cộng sản phải chủ động và thực tâm cùng các tổ chức và cá nhân đấu tranh chính trị ngồi lại thảo luận về một lộ trình dân chủ mà mục tiêu chính là sọan một Hiến Pháp Dân Chủ cho Việt Nam.

Nếu giới cầm quyền cộng sản tiếp tục ngoan cố chống lại khuynh hướng dân chủ tòan cầu, chống lại đòi hỏi dân chủ ngày càng tăng của người dân, tiếp tục đàn áp người đấu tranh và cấu kết với ngọai bang bán nước thì bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát họ và gia đình. Quay về với dân tộc, dân chủ hóa Việt Nam là con đường duy nhất để cứu sống họ và gia đình.

Về phía những người đấu tranh, lý tưởng và tình cảm chỉ là những điều kiện cần cho việc đấu tranh chính trị với cộng sản. Nắm được lý thuyết và ứng dụng được lý thuyết vào thực tế đấu tranh là điều kiện đủ để Việt Nam có dân chủ tự do.

Kết Luận

Lý thuyết “trò chơi” chỉ là tên gọi của một lý thuyết có thể ứng dụng phân tích mọi vấn đề xã hội. Nếu ta quá nặng chữ “trò chơi” chúng ta sẽ không thể nào hiểu được và ứng dụng vào thực tiễn.

Lý thuyết trò chơi dựa trên lý trí, người tham dự cuộc chơi vẫn giữ được sự khác biệt và sự độc lập cá nhân nhưng hành xử thích nghi với hòan cảnh thực tế. Lý thuyết trò chơi trở thành phương cách suy nghĩ thực tế để mọi người tham dự đồng có lợi. Thời đại hiện tại không còn phải thời đại thắng thua mà là thời đại của mỗi người và mọi người đặt mọi quyền lợi của cộng đồng, của dân tộc, của nhân lọai lên trên để tối đa lợi ích cho mình và cho nhân quần xã hội.

Cuối năm nay Cộng đồng Người Việt Tự Do tại Victoria đã biểu quyết thông qua một Nội Quy nhằm gắn bó mọi người Việt tự do sinh sống tại Victoria. Hy vọng năm tới Việt Nam sẽ có một Hiến Pháp Tự Do Dân Chủ gắn bó mọi người, trong và ngòai nước, để đồng lòng vượt qua khủng hỏang đưa đất nước đi lên hòa nhập cùng văn minh nhân lọai.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
6/12/2012

 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Đảng Cúi Mãi Dân Sao Ngóc Lên Được?


 

Đảng Cúi Mãi Dân Sao Ngóc Lên Được?

(12/07/2012)

Tác giả : Phạm Trần

Nếu Lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cứ mãi cúi trước người Trung Quốc thì đến bao giờ dân mới ngóc đầu lên được?

Câu hỏi này đang sôi sục trong đầu người dân ở Việt Nam vào cuối năm 2012 khi Trung Cộng đã chứng minh bằng hành động sẽ chiếm vĩnh viễn chủ quyền ở Biển Đông.

Hãy kể ra một số việc điển hình:

-Bắc Kinh đã công khai đem hàng ngàn thuyền cá bao vây đánh bắt tự do trên vùng biển của Việt Nam, sau khi đã thường xuyên bắn giết, bắt giam, tích thu tài sản ngư dân Việt Nam rồi bắt chuộc tiền, buộc ký giấy đã xâm phạm lãnh thổ của Trung Cộng.

-Họ ngang nhiên khai thác dầu khí ngay trong vùng Vịnh Bắc Bộ và đang chuẩn bị đào dầu ở vùng Hòang Sa mà họ đã chiếm từ tay Việt Nam Cộng Hòa năm 1974 và Trường Sa, nơi họ cũng đã chiếm mất 8 đảo đá ngầm từ tay quân đội CSVN năm 1988.

-Tổng công ty Dầu khí hải dương Trung Quốc (China National Offshore Oil Corp – CNOOC) còn khoanh vùng để gọi đấu thầu quốc tế ngay trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

-Thành lập Bộ Chỉ huy quân sự, cơ quan hành chính, tổ chức chính quyền cho Thành phố Tam Sa thành lập từ ngày 24/07/2012. Họ cũng đang tổ chức du lịch, nghiên cứu đáy biển, thăm dò tài nguyên trên tòan vùng Tam Sa chiếm từ 80 đến 85% diện tích trên 3,000 cây số vuông bao gồm Hòang Sa-Trường Sa và Trung Sa (bãi Macclesfield và bãi cạn Scarborough hay còn gọi là Bãi Cỏ Rong có tranh chấp giữa Trung Cộng và Phi Luật Tân).

Nếu Bắc Kinh nắm Tam Sa, chỉ còn lại từ 20 đến 25% diện tích Biển Đông dành cho 4 nước có tranh chấp trực tiếp với họ gồm Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á và Brunei. Bắc Kinh sẽ tự do hòanh hành trong vùng “ao nhà” của họ, gây nguy hiểm cho an ninh tòan khu vực và đe dọa an ninh hàng hải của Thế giới từ Ấn Độ Dương qua Bắc Đại Tây Dương.

Một cuộc chiến trên Biển Đông với Trung Cộng có thể đến từ những nước trong khối ASEAN có tranh chấp, Nhật Bản hay Hoa Kỳ là điều không viễn vông.

Ấy là chưa kể Đài Loan đang chiếm giữ đảo Ba Bình, lớn nhất trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam từ Đệ nhị Thế chiến. Đảo này có chiều dài 1,360 mét và chiều rộng 350 mét.

-Ngày 15/5/2012, Trung Quốc phát hành Hộ chiếu có hình Lưỡi Bò, một bước xâm lược mới vi phạm chủ quyền Việt Nam.

-Ngày 30-11-012, các thuyền đánh cá của Trung Cộng đã cố tình quấy phá và cắt cáp tầu khảo sát địa chấn Bình Minh 2 của Tập đòan Dầu khí Việt Nam ở khu vực đảo Cồn Cỏ trong vùng Vịnh Bắc Bộ (nhìn từ Huế ra biển).

Đây là lần thứ hai tầu Bình Mình 2 bị phiá Trung Cộng cắt cáp. Lần thứ nhất xẩy ra vào ngày 26-5-011 khi con tầu này bị 2 tầu Hải Giám Trung Cộng đe dọa rồi cắt cáp trong vùng biển Phú Yên.

LÊ KHẢ PHIÊU VÀ LÃNH ĐẠO TẦU

Tất cả những sự việc nghiêm trọng này xẩy ra nhịp nhàng với những “lời ca xướng họa” của Lãnh đạo Việt-Trung lúc nào cũng “vừa là đồng chí vừa là anh em”. Hay luôn luôn kẻ tung người hứng sống chung hòa bình theo phương châm “16 chữ vàng” và “tinh thần 4 tốt” của Tuyên bố chung 1999 giữa Tổng bí thư đảng CSVN Lê Khả Phiêu và Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân.

Nhưng phương châm 16 chữ do ông Giang Trạch Dân tạo ra rồi giao cho phía Việt Nam chấp hành, theo đó hai nước thống nhất chủ trương “Ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện” và lúc nào cũng phải là "láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt".

Nghe qua thì người Việt Nam nào không yên lòng mở cờ trong bụng, nhưng cũng vào thời điểm này, ông Lê Khả Phiêu đã phải đồng ý Bản đồ phân chia lại Biên giới dành phần hơn cho Trung Quốc qua chứng minh mất phần đẹp nhất của thác Bản Giốc và Nam Quan.

Việt Nam cũng “đương nhiên” mất luôn những phần đất bị lính Tầu chiếm trong cuộc chiến tranh Biên giới năm 1979 và nhiều khu vực đất của Việt Nam cho người Trung Hoa mượn để chon mồ mả tổ tiên ở các bản, làng dọc biên giới hai nước.

Bằng chứng cắt đất cho Trung Cộng của ông Lê Khả Phiêu trong “Hiệp ước biên giới trên đất liền”, ký ngày 30 tháng 12 năm 1999 đã được Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh từ 1974 đến 1989 cho biết :

“Đánh ta năm 1979 một mặt gạt bỏ sự hàm ơn của ta đối với những giúp đỡ trước đây của nhân dân Trung Quốc, mặt khác tự phơi bày ý đồ vụ lợi trong sự viện trợ cho ta. Khi không đạt được thì trở mặt….Năm 1984, Trung Quốc huy động một Trung đoàn với hỏa lực mạnh liên tục tấn công bắn giết phân đội quân ta đóng giữ cao điểm 1.502 ở huyện Vị Xuyên, cuối cùng chiếm lấy cao điểm ấy làm điểm quan sát từ xa, nhòm vào nội địa ta. Ở biên giới phía Bắc nước ta từ trước đến nay, dân hai bên đã có những việc xâm canh, xâm cư, dân ta cũng có một số điểm xâm canh sang đất Trung Quốc, diện tích không đáng kể, dân Trung Quốc xâm canh, xâm cư sang nước ta tại rất nhiều điểm, tổng diện tích khá lớn. Trong đàm phán phân định biên giới, Trung Quốc luôn nêu lên “phân định theo hiện trạng”, tranh luận qua lại, Trung Quốc luôn nêu “nhân nhượng lẫn nhau vì đại cục (?), cuối cùng Trung Quốc vẫn ăn hơn thì mới chịu. Thác Bản Giốc vốn của ta nay họ chiếm đứt được một nửa. Xưa Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Nam Quan, trước nay ta vẫn nói đất nước ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, sau đàm phán, biên giới nước ta tụt lùi xuống mãi đến chợ Tân Thanh, đối diện đã là trụ sở hải quan của Trung Quốc….”

(17-03-2010, Bauxite Viet Nam)

Một năm sau, ngày 25 tháng 12 năm 2000, cũng vẫn dưới thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, đảng Công sản Việt Nam lại ký với Trung Cộng “Hiệp định về phân định lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước trong vịnh Bắc Bộ” và “Hiệp định hợp tác nghề cá ở Vịnh Bắc Bộ” gây thiệt hại không những chủ quyền trên biển mà còn mất cả tài nguyên, vựa cá truyền thống của ngư dân Việt Nam.

Quốc hội Việt Nam không hề được đảng tham khảo hay được đọc các văn kiện lịch sử này mà vẫn “nhắm mắt” chấp thuận.

Sau ông Phiêu đến phiên Tổng Bí thư đảng Nông Đức Mạnh, liên tục hai khoá đảng IX và X (từ 2001-2010) nhận tiếp áp lực từ Trung Cộng do ông Phiêu chuyển sang để phải đồng ý cho Bắc Kinh vào khai thác Bauxite trên Tây Nguyên.

Dự án Bauxite ở Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắk Nông), cơ bản đồng ý với Trung Cộng từ năm 2001 và thực hiện từ năm 2007, đã bị dư luận, đa số trong giới trí thức, chuyên viên, kể cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp phản đối nhưng đảng không làm sao thoát khỏi gọng kìm của Bắc Kinh.

Cho đến cuối năm 2012, dù đã bỏ ra không biết bao nhiêu ngàn tỷ bạc của dân, vẫn chưa thu về được một đồng xu mà viễn ảnh có lời thì mù mịt. Nguy cơ “trái bom bùn đỏ” thập tử nhất sinh và nền an ninh quốc gia bị người Tầu ngồi trên Tây Nguyên đe dọa vẫn đang treo trên đầu người dân.

Đã có nhiều lời khuyên tâm huyết nên “đình chỉ” để tránh họa cho dân nhưng đảng cứ cố đấm ăn xôi “bong bóng” của Trung Cộng!

Từ 4 bài học thỏa hiệp Biên giới, vịnh Bắc Bộ, Nghề cá và Bauxite sang áp lực ở Biển Đông, dường như Lãnh đạo Việt Nam vẫn còn “lạnh cảm” khiến trong dư luận người ta đã râm ran nghĩ đến lời cảnh giác “cõng rắn cắn gà nhà” của Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đưa ra trong Bài viết của ông dịp Lê Quốc khánh 2/9/2012.

Ấy là chưa kể nhiều ngàn mẫu rừng chiến lược và vùng ven biển “hái ra bạc, khạc ra tiền” cũng đã nằm trong tay các Công ty trúng thầu “khó hiểu” với lý do khai thác không minh bạch của người Tầu!

Nhưng ai là người đã hay sẽ mang tội “phản quốc” này thì sẽ có Lịch sử làm chứng. Bây giờ, vào thời điểm cuối năm 2012, mọi người phải suy nghĩ tiếp về thái độ tiếp tục cúi đầu trước Trung Cộng của nhiều người trong hàng ngũ Lãnh đạo đảng, Quân đội và Nhà nước.

VAI TRÒ NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Chẳng hạn như trong ngày 2/12 (2012) tại cuộc tiếp Đòan đại biểu Trung Hoa do ông Lý Kiến Quốc, Uỷ viên Bộ Chính trị, Phó Uỷ viên trưởng Uỷ ban Thường vụ kiêm Tổng Thư ký Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc, dẫn đầu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói: “Quan hệ hai Đảng, hai nước do Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Mao Trạch Đông và các thế hệ lãnh đạo hai Đảng, hai nước dày công vun đắp, nay đã trở thành quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện. Những năm qua, quan hệ hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước đã không ngừng phát triển, đó là cơ sở quan trọng để hai bên tăng cường giao lưu, hợp tác trên mọi lĩnh vực, đồng thời giải quyết thoả đáng các vấn đề còn tồn tại, trong đó có vấn đề trên biển, qua đó không ngừng thúc đẩy quan hệ láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện Việt - Trung phát triển một cách lành mạnh, ổn định, vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.” (Theo Thông tấn xã Việt Nam,TTXVN)

Ông Lý sang Việt Nam có mục đích thông báo cho phía Việt Nam biết kết qủa Đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ) kỳ thứ 18, theo đó ông Tập Cận Bình, người đã họp với ông Trọng và một số Lãnh đạo khác của Việt Nam nhiều lần đã lên chức Tổng Bí thư và sẽ nhận chức Chủ tịch Nhà nước vào tháng 3/2013.

Nhưng không phải Ông Lý tử tế gì đâu, hay ông Tập “yêu qúy” ông Trọng mà làm như thế. Sự thật là ông Trọng trước đó đã gửi đặc sứ ông Hoàng Bình Quân, Uỷ viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Đối ngoại Trung ương sang Bắc Kinh chúc mừng ông Tập từ hôm 17/11 (2012) rồi.

Vì vậy, mà ông Lý mới nói với ông Trọng những điều ngọt lịm rằng : “Đảng, Chính phủ Trung Quốc và Tổng Bí thư Tập Cận Bình hết sức coi trọng phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện giữa Trung Quốc và Việt Nam, coi đó là tài sản quý báu của hai Đảng, hai nước; nguyện cùng với Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam làm hết sức mình để vun đắp, thúc đẩy quan Trung - Việt trong giai đoạn mới phát triển ổn định đi vào chiều sâu, lên tầm cao mới.”

Úi cha ơi, nghe sao mà êm tai, thắm thiết sướng qúa!

Chả thế mà khi đến lượt mình tiếp ông Lý, Bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội cũng phấn chấn như mở cờ trong bụng:” “Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam trước sau như một, hết sức coi trọng quan hệ với Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc.”

Ông Lý Kiến Quốc cũng lại ca bài con cá tiếp tục “khẳng định quan hệ hữu nghị truyền thống Trung Quốc - Việt Nam là tài sản quý báu chung, cần được hai bên gìn giữ và phát huy” khi gặp bà Phóng.

Như vậy, có lẽ cả ông Trọng và Bà Phóng đều đã quên hay không dám hé răng than phiên với Lý Kiến Quốc về tai nạn mà tầu đánh cá của Trung Cộng không những đã trắng trợn xâm lăng lãnh hải Việt Nam để đánh bắt cá của Việt Nam trong vịnh Bắc Bộ mà còn cắt cáp tầu khảo sát Bình Minh 2 ngày 30/11/2012.

Trước đó vào ngày 24/10/2012, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tiếp Mạnh Kiến Trụ, Ủy viên Quốc vụ, Bộ trưởng Bộ Công an Trung Cộng

Theo báo điện tử đảng CSVN Mạnh Kiến Trụ đã nói với ông Trọng rằng : “Vấn đề Nam Hải (Biển Đông) không phải là toàn bộ của quan hệ Trung – Việt, nhưng xử lý không thoả đáng sẽ ảnh hướng đến toàn cục của quan hệ hai nước.”

Ông Trọng đáp lại : “ Tình hữu nghị truyền thống hai nước Việt Nam – Trung Quốc nồng thắm. Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam sẽ mãi mãi không quên sự giúp đỡ quý báu, chân thành của Trung Quốc dành cho Việt Nam lâu nay. Việt Nam sẵn sàng duy trì giao lưu cấp cao với Trung Quốc, tăng cường sự tin cậy chính trị, tăng cường đoàn kết và hợp tác, xử lý thoả đáng vấn đề trên biển thông qua hiệp thương hữu nghị trên tinh thần "vừa là đồng chí vừa là anh em".

Theo bài viết của TTXVN thì trong cuộc họp này, ông Mạnh còn : “ Khẳng định chủ trương nhất quán của Đảng và Nhà nước Trung Quốc là coi trọng quan hệ hợp tác hữu nghị truyền thống với Đảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam và nỗ lực cùng nhau thúc đẩy mối quan hệ đó không ngừng phát triển.”

Và ông Trọng cũng nói : “Mặc dù thời gian qua gặp một số khó khăn, nhưng quan hệ hợp tác hữu nghị truyền thống giữa hai Đảng, hai nước Việt Nam - Trung Quốc tiếp tục được duy trì và phát triển. Tổng Bí thư nhấn mạnh, chỉ cần hai bên cùng nhau nỗ lực, tăng cường phối hợp, quán triệt nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, thực hiện nghiêm túc những thỏa thuận đã đạt được, thì quan hệ Việt - Trung nhất định phát triển đúng theo phương hướng đã định, đáp ứng lợi ích căn bản và nguyện vọng chính đáng của nhân dân hai nước, góp phần gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định và phát triển ở khu vực và trên thế giới.”

CÁI THÒNG LỌNG THÀNH ĐÔ

Nhưng đó là ước mơ của ông Trọng còn người Trung Quốc thì không viển vông mà họ chỉ hành động theo sách lược đã thống nhất từ lâu. Trong trường hợp Việt Nam, chủ trương của Trung Cộng như đã chứng minh từ khi hai nước tái lập quan hệ ngọai giao năm 1991, là phải “cột cứng” lãnh đạo đảng CSVN vào rọ để không còn đường chạy thóat như họ đã thành công ở Bauxite Tây Nguyên và trên Biển Đông.

Vì vậy có ai tin Tổng Bí thư đảng CSTQ Tập Cận Bình, mới lên chức ngày 14/11/2012, không biết chuyện Hộ chiếu Lưỡi Bò đã phát hành từ ngày 15/5/2012, trước 6 tháng Việt Nam bắt đầu không đóng dấu qua cửa khẩu?

Và có ai đã buột miệng hỏi : Tại sao ông Tổng Bí thư khóa đảng VI Nguyễn Văn Linh, trong cuộc họp với Lãnh đạo Trung Cộng Giang Trạch Dân tại Thành Đô (Tứ Xuyên, Trung Cộng) tháng 09/1990, đã phải đồng ý với Trung Cộng 2 điều kiện để được bình thường hoá ngọai giao với Bắc Kinh, đó là : 1) Rút quân Việt Nam khỏi Cao Miên. 2) Lọai Bộ trưởng Ngọai giao Nguyễn Cơ Thạch ra khỏi Chính phủ?

Sự nhượng bộ mà theo nhiều chuyên viên Việt Nam ở trong nước là một sai lầm lịch sử nghiêm trọng đã mang hệ lụy nhục nhã cho phía Việt Nam và sẽ còn kéo dài cho đến ngày nào lãnh đạo Việt Nam biết ngẩng đầu lên ngang hàng với lãnh đạo Trung Cộng.

Tiếc rằng từ ông Linh đến ông Nguyễn Phú Trọng đã qua 5 đời Tổng Bí thư mà thời gian dài đằng đẵng 26 năm qua, cái cúi đầu của ông Linh, có sự chứng kiến của hai ông Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng ở Thành Đô, cứ thấp xuống mãi khiến cho Việt Nam lúc nào cũng bị đảng và nhà nước Tầu coi khinh.

Nhưng nếu lãnh đạo Việt Nam cứ cúi mãi xuống thì đến bao giờ dân tộc Việt Nam mới ngẩng cái đầu lên được, nói chi đến giấc mơ hão huyền “ngang tầm thời đại” với Thế giới?

Phạm Trần
(12/012)



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link