Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 13, 2012

Một góc nhìn cuộc biểu tình ở Sài Gòn ngày 09/12/2012


 

 

Một góc nhìn cuộc biểu tình ở Sài Gòn ngày 09/12/2012

Phạm Đình Trọng
Công an mặc thường phục đang giằng xé biểu ngữ
chống Trung Quốc xâm lăng tại Sài Gòn 09/12/2012.
Photo: on the net.
Tối thứ bảy thường tôi nghỉ ngơi xem truyền hình trực tiếp bóng đá Anh. Tối thứ bảy 8.12.2012 có trận đấu của đội Arsenal, đội bóng mà tôi ủng hộ nhưng tôi cũng không quan tâm đến bóng đá nữa, cả tối nghỉ ngơi hiếm hoi đó tôi tìm giấy, bút màu viết khẩu hiệu HOÀNG SA TRƯỜNG SA CỦA VIỆT NAM cho cuộc biểu tình sáng mai.
 
Viết xong khẩu hiệu thì có điện thoại của anh Kha Lương Ngãi, một người tôi rất kính trọng, hẹn sáng mai, 7 giờ 30 gặp nhau ở quán phở gà đường Nguyễn Du nhìn sang Bưu điện thành phố để từ đó ra nơi biểu tình, Nhà Hát Lớn. Nghe điện thoại của anh Ngãi rồi tôi gọi cho anh Lê Phú Khải, hẹn 7 giờ sáng mai gặp nhau ở bến xe buýt cạnh cây xăng đường Cộng Hòa, cùng đến chỗ hẹn với anh Kha Lương Ngãi. Từ năm 2004, khi đang là phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, tờ báo của thành ủy Sài Gòn, anh Kha Lương Ngãi đã có đơn xin ra khỏi đảng Cộng sản Việt Nam. Bí thư thành ủy trực tiếp gặp gỡ khuyên rút đơn nhưng anh Ngãi vẫn dứt khoát ra khỏi đảng khi đã có 38 tuổi đảng và xin về nghỉ hưu trí khi mới 58 tuổi đời.
 
Sáng chủ nhật 9.12.2012, 6 giờ 50 tôi vừa bước ra khỏi cửa, ông Tuấn, trên sở công an thành phố, người đã nhiều lần lấy tư cách an ninh gặp tôi, làm việc với tôi, tước đoạt quyền công dân của tôi, cùng cả chục người nữa, công an thì mặc đồ dân sự, dân phòng mặc đồng phục có logo dân phòng ở cánh tay, mỗi người một xe máy xô đến bảo tôi dừng lại nói chuyện. Tôi bảo không có chuyện gì để nói với các anh rồi lách qua đầu xe của họ mà đi. Dù tôi đi trên vỉa hè, họ vẫn lao đầu xe chắn trước mặt tôi.
 
Tôi nhận ra cậu công an trẻ tên Phước đã áp giải tôi từ Tòa án Sài Gòn về công an phường Bến Thành rồi lại áp giải tôi từ công an phường Bến Thành về tận nhà tôi hôm tôi đi dự phiên tòa xử câu lạc bộ Nhà báo Tự do ngày 24 tháng chín, năm 2012. Tôi dừng lại bảo Phước: Bác rất quí Phước, bác bảo Phước về đi đừng theo bọn họ làm việc đê tiện là tước quyền công dân của bác, không cho bác đi biểu tình chống Tàu xâm lược. Bác già rồi, chẳng sống được bao lâu nữa. Bác giữ nước cũng để cho các cháu. Phước im lặng và vẫn bám theo tôi.
 
Ông dân phòng đứng tuổi mặt xám xịt, tối sầm, vẻ hung hăng nhất trong đám dân phòng luôn lao xe vào chặn tôi, bảo tôi dừng lại nói chuyện. Tôi chỉ ông ta: Anh không có tư cách gì nói chuyện với tôi. Từ đó tôi mới không thấy bộ mặt tối sầm, xám xịt chặn trước tôi nữa.
 
Trên đường phố, cả một đám chục chiếc xe máy bám quanh tôi làm nhiều người chú ý. Đến chỗ đông người, tôi dừng lại, chỉ vào đám người công cụ, nói to: Các anh có còn là người Việt Nam không? Giặc Tàu cướp hết biển, hết đảo của ta rồi mà các anh còn ngăn chặn dân không cho dân đi biểu tình chống Tàu xâm lược là sao? Mỗi tháng các anh nhận cả chục triệu đồng lương từ tiền thuế của dân  để các anh làm việc tước đoạt quyền công dân của người dân à?
 
Bộ mặt công cụ tối sầm của ông dân phòng đứng tuổi không còn hung hăng lập công với công an chặn bước tôi nữa thì lại đến bộ mặt còn nguyên màu đồng ruộng của ông Tuấn, công an cấp thành phố. Chiếc xe máy của ông Tuấn cứ ép tôi, chặn tôi sát sạt.
 
Bực quá, tôi đẩy đầu xe ra và vỗ vào mũ bảo hiểm trên đầu Tuấn, quát: Tuấn, anh đang làm việc phạm pháp đấy! Đừng làm việc phạm pháp đó nữa, để tôi đi. Ông công an cấp thành phố liền lu loa: A, anh đánh vào đầu tôi! Có mọi người làm chứng, anh vừa đánh tôi. Anh phải vào đồn công an giải quyết việc anh hành hung tôi. Kinh ngạc thấy ông công an cấp thành phố và cấp hàm ông ta mang phải là cấp tá lại giở trò bẩn vu khống, tôi bảo: Tôi làm sao đánh được anh. Đánh phải có vết tích chứ. Ông công an Tuấn tiếp tục vở diễn: Ối! Ối! Tôi đau đầu quá! Anh đánh vào đầu tôi chấn thương rồi. Anh phải vào đồn công an giải quyết việc anh đánh tôi. Tôi gạt đầu xe ra để đi, ông công an cấp thành phố lại lao xe vào trước mặt tôi và lải nhải kêu đau đầu. Thật là trò bẩn thỉu, đê tiện!
 
Một mình ra xe buýt, tôi sẽ không thể lên được xe. Từ bến xe buýt đến nhà anh Lê Phú Khải, chỉ một đoạn ngắn, tôi liền đến thẳng nhà anh Lê Phú Khải, may ra anh Khải chưa ra khỏi nhà. Có thêm anh Khải, tôi sẽ có thêm sức mạnh. Không may cho tôi, anh Khải đã đi rồi. Qua điện thoại, anh Khải bảo đang trên xe buýt đến trung tâm thành phố. Tôi đành ở lại nhà anh Khải ngồi nói chuyện với chị Thuận vợ anh Khải. Bên ngoài cánh cổng sắt nhà anh Lê Phú Khải, đám người ngăn cản không cho tôi đi biểu tình chia làm hai tốp, một tốp năm công an mặc dân sự và một tốp năm, sáu dân phòng chốt ở hai ngả đường vào nhà anh Khải. Trong tốp công an, ngoài ông Tuấn cấp thành phố, tôi còn nhận ra ông Sầm, công an quận Tân Bình. Để theo dõi cuộc biểu tình ở Hà Nội, tôi gọi cho anh Nguyễn Quang A. Hóa ra tình cảnh của anh Quang A ở Hà Nội cũng giống như tình cảnh của tôi. Anh Quang A đang đi trên đường và cũng có đám công cụ quây quanh, cản đường không cho anh Quang A đi.
 
Hơn 10 giờ 30, anh Lê Phú Khải về, kể chuyện cuộc biểu tình thành công bất ngờ. Trước Nhà Hát Lớn xen giữa những sắc áo công an, những tốp người đứng ngơ ngác nhìn nhau, dò xét, chờ đợi. Lê Phú Khải mũ phớt, áo sơ mi trắng lốp, quần đen, giầy đen như một quí ông phong lưu, nhàn tản đến trước Nhà Hát Lớn. Một thanh niên mặt sáng sủa, đẹp trai nhìn Lê Phú Khải ngập ngừng hỏi: Bác đi biểu tình à? Tưởng là tên công an chìm gây sự, Lê Phú Khải trừng mắt hỏi lại: Đi biểu tình thì đã làm sao? Anh thanh niên mừng rỡ reo lên: A, thế là bác cũng đi biểu tình. Anh liền lấy trong người ra lá cờ đỏ tung lên. Như pháo hiệu đã nổ, những người đang tản mác quanh Nhà Hát Lớn liền tung cờ, giơ biểu ngữ giấu trong người ra dồn về trước Nhà Hát Lớn. Giữa những lớp sóng của lòng yêu nước, bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm đọc lời Tuyên bố mít tinh, nhà báo Lưu Trọng Văn, con trai nhà thơ Lưu Trọng Lư liên tục thét vang: Tổ Quốc trên hết! Những tiếng hô dồn dập: Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Phản đối Trung Quốc xâm lược!
 
Nhà báo Lê Phú Khải (đội mũ), người cạnh bên phải áo cộc tay
à Bác sỹ Huỳnh Tấn Mẫm (cựu thủ lĩnh sinh viên chống chính quyền
Việt Nam Cộng hòa trước 1975). Photo: on the net.
Thấy những con sóng của lòng yêu nước đang dâng cao, người đàn ông đứng cạnh Lê Phú Khải liền ra lệnh cho những công an đang bủa vây những người biểu tình: Chia cắt ra! Lê Phú Khải liền vặn hỏi: Chia cắt cái gì? Trả lời: Đây không phải việc của anh.
 
Không hiểu sao, những chiến sĩ công an trẻ không quyết liệt thực hiện mệnh lệnh chia cắt khối người biểu tình. Không bị chia cắt nhưng khối người biểu tình không thể di chuyển được, đi về hướng nào cũng bị các lực lượng chống biểu tình được chính quyền huy động quá đông đảo ngăn chặn.
 
Cuộc mít tinh của người dân Sài Gòn phản đối hành động gây hấn dồn dập mới diễn ra của nhà cầm quyền Trung Quốc với Việt Nam đã bị chính quyền Sài Gòn ngăn chặn, phong tỏa quyết liệt. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo đó, cuộc mít tinh tuy chỉ diễn ra ở Nhà Hát Lớn trong thời gian ngắn ngủi cũng là thắng lợi của ý chí bảo vệ độc lập, toàn vẹn lãnh thổ của những trái tim Việt Nam yêu nước.
 
Vẫn đội hình đông đảo buổi sáng bám theo tôi khi tôi từ nhà anh Lê Phú Khải trở về. Tôi vào nhà, họ còn chốt ở gần nhà tôi hơn một tiếng sau, đến xế trưa.
 
Thật buồn cho cách ứng xử của nhà nước với người dân có nỗi lòng đau đáu với nước và thật cám cảnh cho người dân Việt Nam sống trong xã hội cộng sản độc tài đến quyền yêu nước cũng không có, người dân thành bơ vơ, ăn nhờ ở đậu ngay trên chính quê hương đất nước mình.
 
* Tác giả Phạm Đình Trọng là cựu đại tá, nhà văn Quân đội nhân dân Việt Nam, người đã công khai ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 2009, hiện sinh sống tại Sài Gòn.

Càng đuối lý vì "lưỡi bò", Trung Quốc càng hung hăng với Việt Nam


 

BIỂN ĐÔNG : CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN bị áp lực của Trung Cộng ĐàN ÁP NHÂN DÂN và TRÍ THỨC BIỂU TÌNH CHỐNG BẮC KINH XÂM LƯỢC GÂY HẤN ! TS


 " ...Thành ra, nếu Trung Quốc muốn, thì đưa các vấn đề này ra, trước hết về đường chín đoạn thì ra Liên Hiệp Quốc, và về vấn đề các đảo thì ra Tòa án Quốc tế, chứ không thể dùng sức mạnh để làm áp lực như vậy, hay là dùng sức mạnh áp lực lên chính phủ Việt Nam, để (chính quyền Việt Nam) đàn áp dân chúng Việt Nam."

 

" ...Nói lên, nhưng nói với thái độ của nhân sĩ trí thức trong nước tôi thấy rất tốt " (GS Ngô vĩnh Long, USA)

Càng đuối lý vì "lưỡi bò", Trung Quốc càng hung hăng với Việt Nam


Biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông (REUTERS)

Biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông (REUTERS)

Trọng Nghĩa http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20121212-trung-quoc-ngay-cang-hung-hang-voi-viet-nam-vi-duoi-ly-tren-duong-luoi-bo


Ngày 09/12/2012, hàng trăm người tại Hà Nội, và dặc biệt là tại Sài Gòn, đã biểu tình phản đối các hành động gây hấn của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam tại Biển Đông, mà nghiêm trọng nhất là lên tiếng cấm Việt Nam khai thác dầu khí ngoài Biển Đông, sau khi cho tàu cá cắt đứt cáp thăm dò tàu khảo sát của Việt Nam.

Giáo sư Ngô Vĩnh Long
12/12/2012
More

Theo Giáo sư Ngô Vĩnh Long, chuyên gia nghiên cứu tại Đại học Maine (Hoa Kỳ), sở dĩ Bắc Kinh ngày càng hung hăng trên vấn đề Biển Đông, đó là vì Bắc Kinh càng lúc càng đuối lý trên vấn đề đường lưỡi bò.

RFI : Thưa giáo sư, giáo sư thường xuyên theo dõi tình hình, giáo sư nhận thấy là vì sao mà Trung Quốc lại có thể nói là đột nhiên lại có hành động quyết đoán như vậy đối với Việt Nam ?

NVL : Trước hết là vấn đề Trung Quốc không thể dùng đường 9 đoạn để lấn áp các nước Đông Nam Á về mặt lịch sử và luật pháp. Thế giới bây giờ đã thấy chuyện đó rồi. Thành ra Trung Quốc muốn dùng sức mạnh “quậy cho dữ”, vì Việt Nam có lãnh thổ và lãnh hải dài nhất trong khu vực, nếu lấn áp được Việt Nam, Trung Quốc sẽ làm cho các nước khác trong vùng - cũng như là Mỹ - yếu thế đi.

Từ xưa đến nay, Trung Quốc chủ yếu làm áp lực trên hai nước là Việt Nam và Mỹ. Trung Quốc muốn được Mỹ nhượng bộ trong khu vực cũng như trong các lãnh vực như kinh tế… Nhưng Mỹ lại không chịu nhượng bộ Trung Quốc về vấn đề lưu thông qua khu vực, thành ra Trung Quốc ép cho làm sao Việt Nam phải chịu nhượng bộ Trung Quốc.

Việt Nam đang ở trong tình thế rất khó khăn vì quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc không chỉ liên quan đến Biển Đông mà cả về kinh tế, ý thức hệ, chính trị… Cho nên cái không rõ ràng trong vấn đề xử lý quan hệ với Trung Quốc lại càng làm cho Trung Quốc tấn công Việt Nam (mạnh) hơn.

Thành ra tôi nghĩ là trong lúc này, không những Việt Nam, mà kể cả Mỹ, phải nói rõ cho Trung Quốc là không nên tiếp tục làm như vậy. Sở dĩ Trung Quốc tiếp tục đẩy manh trong lúc này là bởi vì họ nghĩ là Mỹ đang có nhiều chuyện khác nên có thể nhân nhượng Trung Quốc.

RFI : Thưa Giáo sư, Nhiều chuyên gia đã gắn liền các hành động quyết đoán của Trung Quốc tại Biển Đông, và cả tại biển Hoa Đông nhắm vào Nhật Bản, với sự kiện ông Tập Cận Bình bắt đầu chính thức lên lãnh đạo Trung Quốc và cần phải kích động tinh thần dân tộc chủ nghĩa cực đoan để củng cố quyền lực. Nhận định của Giáo sư ra sao ?

NVL : Đây là vấn đề về xa về dài. Thật ra, từ khi đưa ra đường lưỡi bò, Trung Quốc đã thấy rằng nó không hợp lý, nó cũng không có căn cứ về lịch sử hay luật pháp, (cho nên) họ đã nghĩ rằng họ sẽ có thể dùng sức mạnh quân sự và kinh tế để ép buộc các nước chung quanh. Càng ngày càng vô lý thì họ càng ngày càng dùng sức mạnh để mà “đẩy đến”.

Ngoài ra, ở trong nước, Tập Cận Bình đang lên (nên) muốn dùng chủ nghĩa yêu nước để củng cố địa vị của mình, bởi vì vị trí của ông thật ra vẫn chưa chắc lắm. Ngoài Việt Nam, gần đây Trung Quốc đã căng thẳng rất nhiều với Philippines, mà ngay trong vùng biển của Philippines.

Việt Nam ở sát Trung Quốc, nên ‘nó’ tìm mọi cách để gây áp lực trên Việt Nam. Mà đường lưỡi bò của Trung Quốc đúng là đi sát vào Việt Nam, vì vậy cho nên "nó" cứ dùng đường lưỡi bò để làm áp lực Việt Nam.

Việt Nam phải vận động quốc tế bắt Trung Quốc bỏ đường lưỡi bò, bỏ đường lưỡi bò thì mới có cơ hội hợp tác với các nước khác cũng như với Trung Quốc.

RFI : Như có nói ở lúc đầu, hôm Chủ nhật vừa rồi, rất nhiều nhân sĩ, trí thức tại cả hai thành phố lớn của Việt Nam là Sài Gòn và Hà Nội đã biểu tình chống các hành vi xâm lược của Trung Quốc nhắm vào Biển Đông. Giáo sư cảm nhận như thế nào về các sự kiện trên ?

NVL : Tôi nghĩ đây là một điều có tác dụng rất tốt, bởi vì khi mà Trung Quốc quá hàm hồ và vô lý như thế - mặc dầu người Việt Nam đã chịu đựng, đã nhân nhượng - thì phải lên tiếng, nếu không thì Trung Quốc sẽ ngày càng làm áp lực lên Việt Nam.

Nói lên, nhưng nói với thái độ của nhân sĩ trí thức trong nước tôi thấy rất tốt. Tôi không muốn so sánh, nhưng nếu so sánh với thái độ của chính phủ và người dân Trung Quốc đối với đảo Điếu Ngư, thì tôi thấy rằng người Việt Nam rất đàng hoàng trong vấn đề phát biểu ý kiến của mình.

RFI : Giáo sư muốn nhắc đến các phản ứng rất hung hăng thô bạo của Trung Quốc đối với Nhật Bản trong vụ tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ngoài biển Hoa Đông, phải không ạ ?

NVL : Vâng. Rất hung hăng, kể cả với Philippines, cách xa Trung Quốc cả nghìn dặm.

Tôi thấy thái độ của nhân sĩ trí thức Việt Nam, của người Việt Nam trong nước, rất đàng hoàng. Ta phải nói lên, chứ nếu không thì người ta tưởng là mình khiếp nhược, Việt Nam không khiếp nhược, Việt Nam không sợ, mà Việt Nam đàng hoàng, muốn giải quyết vấn đề một cách có lý.

Thành ra, nếu Trung Quốc muốn, thì đưa các vấn đề này ra, trước hết về đường chín đoạn thì ra Liên Hiệp Quốc, và về vấn đề các đảo thì ra Tòa án Quốc tế, chứ không thể dùng sức mạnh để làm áp lực như vậy, hay là dùng sức mạnh áp lực lên chính phủ Việt Nam, để (chính quyền Việt Nam) đàn áp dân chúng Việt Nam.

Trung Quốc cố ý làm như thế để chính phủ Việt Nam mất chính danh đối với dân chúng, mà mất chính danh đối với dân, thì chính phủ sẽ yếu đi, càng yếu đi thì càng phải nhượng bộ Trung Quốc.

Tôi thấy là tiếng nói của người Việt Nam, của nhân dân Việt Nam trong lúc này rất quan trọng, đòi hỏi như thế là đúng.

Về luật pháp, thì chính phủ lo, ví dụ như về vấn đề đưa Trung Quốc ra Liên Hiệp Quốc hay ra Tòa án Quốc tế, nhân dân không làm được, thì chính phủ nên làm. Còn việc nhân dân (lên tiếng) đòi hỏi chính phủ làm việc đó, tôi nghĩ đấy là điều rất đúng, giúp cho chính phủ có cơ hội đưa vấn đề này ra.

KINH TẾ CSVN BỊ BỆNH XUẤT HUYẾT HÃY CHIỆT ĐƯỜNG TIẾP NƯỚC BIỂN


 

KINH TẾ CSVN BỊ BỆNH XUẤT HUYẾT,

HÃY CHIỆT ĐƯỜNG TIẾP NƯỚC BIỂN

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 12.12.2012


 

Ngân sách Hoa kỳ bên bờ vực thẳm để phải lo sợ suy trầm Kinh tế kéo dài. Các nước Au châu nợ nần, khó lòng phục hồi thăng bằng Ngân sách. Khuynh hướng “xã hội “ đã làm cho vốn mỗi nước thất thoát ra ngoài. Tại Hoa kỳ, nếu TT.Obama nhất thiết đánh thuế cao người giầu, thì những Xí nghiệp Liên quốc gia có thể để Lợi nhuận tỵ nạn ở ngoại quốc, một phương cách thất thoát vốn Hoa kỳ ra nước ngoài.

Tình trạng hiện nay về Tài chánh của nền Kinh tế CSVN như bệnh xuất huyết của một nền Kinh tế đang trong cơn hấp hối. Thực vậy, tham nhũng và lãng phí tràn lan có nghĩa là 2 triệu đảng viên từ chóp bu tới hạ tầng đã biến của chung thành của riêng. Tài chánh là máu huyết nuôi dưỡng Kinh tế. Khi hút hết máu ra, thì Kinh tế chỉ còn là cái xác mỗi ngày mỗi xanh xao vàng vọt. Còn tệ hại hơn nữa, không những chỉ cướp của chung thành của riêng, mà hiện nay số tài chánh cướp giựt được còn đang trở thành phong trào cho thất thoát ra nước ngoài để cất giữ.

Thu hẹp vấn đề tài chánh hơn nữa, đó là Ngân Sách của Nhà Nước. Khi mà đà tham nhũng lãng phí vẫn tiếp tục, nghĩa là đầu CHI Ngân sách vẫn hoang phí như cũ, mà đầu THU cho Ngân sách bị giảm, thì việc phá sản của chính Nhà Nước phải xẩy ra mà hậu quả trực tiếp là khối Công chức, Công an, Quân đội  không nhận đủ lương, nên NỔI DẬY !

Bài này đề cập đến những điểm sau đây:

=>       Vốn ăn cắp được tìm đường tháo chạy ra nước ngoài

=>       Từ bài học Lịch sử chiệt Lương thực quân Nguyên đến biện pháp hiện đại chiệt tiếp máu cho Kinh tế Mafia CSVN

=>       Không đóng thuế và rút tiền khỏi Ngân Hàng: chiệt đầu THU Ngân sách để Công chức, Công an và Quân đội NỔI DẬY

 

Vốn ăn cắp được

tìm đường tháo chạy ra nước ngoài

 

Việc lan tràn tham nhũng và lãng phí của hai Cơ chế CSTQ và CSVN được chính hai đảng Cộng sản xác nhận qua Hội Nghị Trung ương 6 CSVN và Đại Hội 18 CSTQ. Việc lan tràn này tàn phá hai nền Kinh tế và tạo bất ổn Chính trị. Những người đã ăn cướp của chung thành của riêng tất nhiên không còn tin tưởng vào sự kéo dài của hai Cơ chế Cộng sản. Chính vì vậy mà phải tìm mọi cách chuyển vố ra nước ngoài cho an tâm. Chúng tôi xin trích ra đây việc tháo chạy vốn này từ Trung quốc cũng như từ Việt Nam.

 

Phong trào tháo chạy vốn và người từ Trung quốc

 

Tác giả NGUYỄN CAO TRÍ, dựa trên những tài liệu từ chính phía Trung quốc, đã tóm lược việc tháo chạy này như sau:

“Viết trên Forbes (28/10/2012), cây bút Gordon Chang cho biết, tổ chức Global Financial Integrity ước lượng rằng, từ năm 2000 đến 2011, Trung Quốc đã mất 3,79 ngàn tỉ USD bởi các vụ tuồn tiền ra nước ngoài bất hợp pháp. Trong 2 năm qua, 1,05 ngàn tỉ USD đã bị thất thoát; và theo Wall Street Journal, chỉ trong 12 tháng (tính đến tháng 9/2012), khoảng 225 tỉ USD đã “vượt biên” khỏi Trung Quốc.

Tình trạng này đang làm thiệt hại đáng kể dự trữ ngoại tệ quốc gia Trung Quốc. Một trong những nguyên nhân trực tiếp khiến kinh tế Trung Quốc bất ngờ bị “thoái vốn” là do hiện tượng ngày càng có nhiều người giàu Trung Quốc bỏ ra nước ngoài. Theo báo cáo mới nhất của “Hồ Nhuận bách phú” (Hurun Report), Hoa lục hiện có hơn một triệu “thiên vạn phú ông” với tài sản hơn 10 triệu tệ (1,6 triệu USD).

Tuy nhiên, bản báo cáo công bố ngày 31/7/2012 trên cũng cho biết, hơn 16% trong nhóm “thiên vạn phú ông” đã di cư ra nước ngoài hoặc đang nộp hồ sơ di trú, trong khi 44% người khác có ý định tương tự trong tương lai gần. 1/3 tài sản người giàu Trung Quốc hiện cũng ở nước ngoài. Theo The Economist (4/8/2012), niềm tin chính đang bị mất ở Trung Quốc.

Ngoài ra, có đến 85% người giàu đang lên kế hoạch cho con ra nước ngoài du học. Theo CNN, trong niên khóa 2009-2010, Trung Quốc đã qua mặt Canada, Ấn Độ và Hàn Quốc để trở thành nước có nhiều du học sinh nhất tại Mỹ; và tiếp tục tăng 23% (lên đến hơn 723.000 du học sinh) tại Mỹ trong niên khóa 2010-2011. Từ năm 1999 đến nay, số du học sinh Trung Quốc đứng thứ hai tại Đại học Harvard (chỉ thua Canada). Điều này cho thấy thêm rằng, hệ thống giáo dục Trung Quốc chưa bao giờ là niềm tự hào đối với chính công dân nước họ.

Cuộc tháo chạy khỏi Trung Quốc thật ra đã hình thành từ nhiều năm và bắt đầu bùng nổ vài năm gần đây. Làn sóng di cư đang hướng đến Canada, Anh, Australia và đặc biệt Mỹ. Chỉ riêng tại Mỹ, 65% đơn xin di trú diện đầu tư trong năm tài khóa 2011 đều đến từ Trung Quốc (Wall Street Journal 11/5/2012). Theo chương trình này, người đứng đơn và thân nhân trực tiếp được phép thường trú tại Mỹ nếu họ đầu tư ít nhất một triệu USD vào Mỹ và thuê mướn được 10 công nhân làm việc trong 2 năm.

Hiện tượng ra đi không chỉ xảy ra đối với người giàu mà cả với giới trí thức. Một phóng sự mới đây trên New York Times (31/10/2012) đã cho thấy việc này. Ở tuổi 30, Trần Quát đã đạt được nhiều thành công mà nhiều người Trung Quốc mơ ước: có một căn hộ riêng và một nghề lương cao tại công ty đa quốc gia. Nhưng vào giữa tháng 10/2012, cô Trần đã xách valy đáp chuyến bay nửa đêm đến Australia để bắt đầu cuộc sống mới, làm lại từ đầu, chấp nhận rủi ro.

            “Dân trung lưu ở Trung Quốc không cảm thấy an toàn cho tương lai và đặc biệt cho tương lai con cái” – nhận xét của Tào Thông, giáo sư Đại học Nottingham – “Họ cũng không nghĩ tình trạng chính trị (Trung Quốc) là ổn định”. Sự kiện Bạc Hy Lai đã để lại nhiều dư chấn chưa tan. “Sẽ tiếp tục có nhiều bất ổn và rủi ro, thậm chí ở cấp cao nhất, thậm chí ở cấp Bạc Hy Lai” – nhận định của Lương Tại, chuyên gia di trú thuộc Đại học Albany – “Người dân (Trung Quốc) đang tự hỏi rồi điều gì sẽ xảy ra trong hai ba năm tới trước mắt”…

Vấn đề “vượt biên chính thức”, chứ không phải “chảy máu chất xám”, đang trở thành chủ đề được bàn cãi căng thẳng trên các phương tiện truyền thông chính thống. Phương Trúc Lan, giáo sư Đại học Nhân Dân, gần đây đã viết trên tờ Diễn Đàn Nhân Dân rằng, nhiều người dân Trung Quốc đang “bỏ phiếu bằng đôi chân”, ám chỉ sự bày tỏ mất niềm tin bằng thái độ giũ áo ra đi…

            “Tháo chạy khẩn cấp” là từ chính xác để nói về bọn này: đám quan tham từng vét sạch két sắt nhà nước rồi cao chạy xa bay. Theo bản tin China News ngày 6/6/2012, thống kê chính thức từ Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao Trung Quốc cho biết có tổng cộng 18.487 viên chức Trung Quốc đang trốn tại nước ngoài bởi dính vào tham nhũng và biển thủ ngân khố từ năm 2000-2011.

Năm 2011, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đưa ra báo cáo cho biết có 18.000 viên chức đã trốn ra nước ngoài từ 1995-2008 với số tài sản thất thoát lên đến 125,7 tỉ USD. Trong thực tế, theo Lý Thành Ngạn, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu liêm chính Chính phủ thuộc Đại học Bắc Kinh, số viên chức đào tẩu có thể lên đến 10.000 với tài sản thất thoát lên đến hơn 150 tỉ USD.

Trong số bọn “tội phạm kinh tế” đào tẩu, bọn quan tham hám gái là đáng chú ý hơn cả. Trong vụ “ăn đường sắt” chấn động Trung Quốc, lực lượng chống tham nhũng đã phát hiện một trong những kỹ sư chính của Bộ Đường sắt Trung Quốc, Trương Thự Quang, có một biệt thự cực sang (5 phòng ngủ, 5 toilet) theo phong cách Địa Trung Hải tại Los Angeles, trị giá 840.000 USD, khi lương của hắn chỉ có 365 USD/tháng! Hẳn nhiên ngôi biệt thự tại Mỹ là nơi được thiết kế để Trương “hạ cánh” một khi đánh hơi thấy tai họa sắp chụp xuống đầu - một thủ đoạn quen thuộc của giới “lỏa quan”.

Lỗ hổng luật pháp Trung Quốc lớn như thế nào, cho thấy một hiện tượng “ăn xổi ở thì” lan rộng như thế nào, không chỉ ngoài xã hội mà cả trong giới chính quyền, với tâm lý vơ vét thật đậm rồi chuồn. Cho đến nay, Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp đồng bộ trong việc ngăn chặn giới chức tham nhũng trốn ra nước ngoài. Tháng 1/2012, chính quyền Quảng Đông tuyên bố viên chức nào có thân nhân di cư nước ngoài sẽ không được thăng chức. Đó hoàn toàn là một biện pháp chữa cháy tạm thời.

Nguyễn Cao Trí

 

Phong trào tháo chạy vốn và người từ Việt Nam

 

Dựa trên những thông tin từ quốc nội, ngày 01.11.2012, chúng tôi đã tóm tắt tình trạng tháo chạy vốn và người từ Việt Nam như sau:

“Mấy tháng qua, các nhà quản lý tại Anh, Canada, Úc, Mỹ đều ghi nhận luồng tiền ồ ạt chảy từ Việt Nam sang nước họ dưới danh nghĩa đầu tư. Lãnh tụ phe đối lập Úc thậm chí còn giật mình đòi chính phủ cầm quyền xét lại chính sách đầu tư nước ngoài ở quốc gia này bởi ngày càng có nhiều người nước ngoài trong đó có rất đông người Việt Nam sang Úc mua đất, cổ phần doanh nghiệp. Sự thật này trái ngược hẳn tình hình ảm đạm kinh tế trong nước. Báo chí chính thống và các nhà quản lý thì chỉ dám mon men phân tích chỉ số, niềm tin v.v. Một sự thật hiển hiện nhưng khó nói đó là đã xuất hiện làn sóng nhà giàu, đại gia cuốn gói và tháo chạy, bằng cách này hay cách khác mang lượng tiền vốn khổng lồ ra nước ngoài, khiến kinh tế Việt Nam ngày càng kiệt quệ.

Người giàu nhất Việt Nam năm 2007, ông Đặng Thành Tâm vừa đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC, với giá trị ước tính 1.400 tỉ đồng trong một trào lưu mà báo chí gọi là “đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi”.

Có thể các đại gia đang khát tiền mặt và tìm mọi cách thoái vốn, dù phải bán cả đống cổ phiếu của chính DN mình. Có hai điều có thể nhìn thấy qua sự kiện này: Những khó khăn của nền kinh tế không buông tha một ai kể cả đó là những người giàu nhất. Và sự bất chấp điều tiếng cho thấy những khó khăn về nguồn vốn lớn đến mức các đại gia buộc phải chấp nhận những mất mát về lòng tin của các nhà đầu tư vào thương hiệu thậm chí đã phải xây dựng trong nhiều thập kỷ.

Đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi. Thay vì bơm tiền vào phát triển doanh nghiệp và giữ vị thế cổ đông lớn, cổ đông sáng lập, nhiều đại gia dường như đang tranh thủ các cơ hội bán cổ phiếu để chốt lời hoặc bảo toàn không bị mất vốn

Sự kiện này cho thấy 1 hiện tượng là trong thời gian gần đây, trái ngược với xu hướng thâu tóm doanh nghiệp khi giá cổ phiếu ở mức bèo bọt, nhiều đại gia cũng đang tìm mọi cách rút hết vốn tại các doanh nghiệp của mình, bất chấp doanh nghiệp đó đang làm ăn tốt hay xấu.

Giới đầu tư đã nhiều lần xôn xao về các vụ “thoát xác” ngoạn mục của nhiều đại gia tại ngân hàng Sacombank (sau vụ thâu tóm), tại SHN (trước khi chủ tịch tuyên bố nguy cơ phá sản), THV (trước khi tình hình rủi ro mất thanh khoản lộ ra)…

Ở 1 khía cạnh nào đó, những cú thoái vốn của các đại gia cho thấy có dấu hiệu của sự khan hiếm tiền mặt hoặc dấu hiệu của sự kém hấp dẫn của các cổ phiếu. Họ đã phải bán ra 1 lượng lớn cổ phiếu ở thời điểm mà mức giá rất thấp, có khi chỉ bằng 10% so với đỉnh cao.


  

Từ bài học Lịch sử chiệt Lương thực quân Nguyên đến

biện pháp hiện đại chiệt tiếp máu cho Kinh tế Mafia CSVN

 

Chúng tôi không phải là quân đội, nhưng cũng biết rằng người lính muốn đánh giặc, thì phải có ăn uốn đầy đủ mới có sức. Việc tìm cách chiệt đường tiếp tế lương thực là một trong những chiến thuật binh bị.

Nhìn lại Lịch sử Việt Nam, lần đại phá quân Nguyên lần hai cho thấy lý do thiếu lương thực của đoàn quân của Toa Đô ở vùng Thanh, Nghệ, Tĩnh. Việc chiệt đường Lương thực làm chúng ta nghĩ đến biệc pháp Tài chánh mà Dân chúng Việt Nam có thể làm để chiệt đường tiếp máu cho Kinh tế Mafia CSVN và chiệt đầu THU Ngân sách. Chúng tôi muốn tóm tắt bài học Lịch sử đại phá quân Nguyên lần 2 trước khi nói đến việc dân chúng hiện nay chiệt tiếp máu cho Mafia CSVN và chiệt đầu THU Ngân sách.

Trần Hưng Đạo được Lịch sử dân tộc tặng công lớn nhất. Nhưng khi đọc đến tướng TRẦN NHẬT DUẬT với trận đánh HÀM TỬ, chúng tôi cảm phục cái nhìn phân tích mang tính bác học am tường mọi chuyện, chứ không phải chỉ là tướng tài vung đông chém tây ngoài trận địa. Trận HÀM TỬ đã chuyển bại thành thắng cho vị Tổng chỉ huy TRẦN HƯNG ĐẠO.

 

Quân Nguyên thất bại vì thiếu tiếp tế lương thực

 

Quân Nguyên sang chiếm nước ta lần thứ hai 1283. Lần này Nguyên Thái Tổ sai chính con ruột của mình là Thoát Hoan thống lãnh đại lực lượng 50 vạn quân. Đại quân được chia làm hai: bộ binh do Thoát Hoan chỉ huy trực chỉ Thăng Long qua ngả Lạng Sơn; còn thủy quân 10 vạn người do Toa Đô chỉ huy xuống tận Nghệ để đánh ra. Nước ta bị gọng kìm kẹp lại kẹt cứng.

Từ Lạng Sơn tràn xuống, quân Nguyên phá tan các đoàn quân ta trấn ải. Thế giặc mạnh, Trần Hưng Đạo lui binh về Chi Lăng, Thoát Hoan tràn quân xuống Chi Lăng. Trần Hưng Đạo thấy khống cự nổi, lại lui binh về Vạn Kiếp. Sau đó, Trần Hưng Đạo cũng đành bỏ luôn Vạn Kiếp trước thế mạnh của quân Nguyên. Thăng Long thất thủ, Trần Hưng Đạo phải rước vua Trần Nhân Tông chạy trốn.

Về phía Nam, thủy quân của Toa Đô chiếm trọn Nghệ An do quan trấn thủ đương nhiệm Trần Kiện mang cả gia đình ra hàng giặc. Trong gia đình này có Trần Ích Tắc (Lê Tắc) trốn được qua Tầu và sau này phản quốc. Trần Quang Khải được sai vào mặt trận phía Nam để án ngữ Toa Đô, nhưng cũng không thể chống cự được sức mạnh của giặc, nhất nữa lúc ấy Thoát Hoan đã chiếm Thăng Long và rảnh tay, nên sai đoàn quân của Ô-Mã-Nhi vào mặt trận phía Nam hợp lực với Toa Đô đánh ra nhằm chiếm trọn Việt Nam.

Họa mất nước thật khẩn cấp !

Nhưng từ bại, quân ta đã chuyển thành thắng mà lý do là con đường tiếp tế lương thực cho số lượng quân Nguyên đông đảo. Con đường tiếp tế lương thực cho đoàn quân của Thoát Hoan thì không khó khăn vì mặt trận miền Bắc gần kề với Tầu và dân chúng Việt Nam miền Bắc giầu hơn miền Nam để quân giặc có thể cướp lấy lương thực. Trong khi ấy lực lượng thủy quân của Toa Đô và O-Mã-Nhi vào tận Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa, vùng dân chúng nghèo nàn, đói ăn, đồng thời lại khó khăn về việc chuyển tải lương thực từ Tầu xuống qua đường biển. Thêm vào đó việc chuyển quân ở những vùng núi non hiểm trở Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa rất cực nhọc, vất vả.

Quân lính thiếu ăn, di chuyển cực nhọc đã là lý do khiến Toa-Đô và Ô-Mã-Nhi đành phải bỏ mặt trận phía Nam để ra miền Bắc với Thóat Hoan. Trận quyết định chuyển từ bại thành thắng của quân ta là Trận HÀM TỬ. Thực vậy, TRẦN NHẬT DUẬT, giỏi binh bị, nhưng cũng là một nhà Bác học, hiểu lòng dân và kinh tế của dân và sức quân chịu đựng đói ăn ở một tình thế giữa những hoàn cảnh vây quanh. Biết Toa-Đô và Ô-Mã-Nhi rút quân ra Bắc vì thiếu ăn khiến quân sĩ mệt mỏi, nên TRẦN NHẬT DUẬT đem 5 vạn quân theo riết đoàn quân mệt nhọc đói ăn của Toa-Đô và O-Mã-Nhi đến HÀM TỬ. Sử chép rằng:

“Tháng tư năm Aùt Dậu (1285), Trần Nhật Duật ra đến bến Hàm Tử, gặp chiến thuyền của Toa Đô, liền giốc toàn lực tấn công. Quân Mông Cổ đói ăn, mệt nhọc, sợ hãi, chạy tán loạn. Quân ta giết được giết được giặc không thể kể. Toa Đô phải lui binh ra cửa Thiên Trương.”

Quân ta lên tinh thần từ Trận HÀM TỬ để rồi tiếp theo những chiến thắng khác tại Chương Dương, Tây Kết và Vạn Kiếp chỉ trong vòng mấy thánh khiến Toa-Đô tử trận, Ô-Mã-Nhi bỏ chiến thuyền trốn sang thuyền nhỏ lẩn về Tầu và nhất là một Thái tử Thoát Hoan, con của Hốt Tất Liệt bách chiến bách thắng,  phải nhục nhã chui vào ống đồng thóat thân.

Việc chuyển bại thành thắng là do thiếu đường tiếp viện lương thực vậy.

 

Chiệt đường tiếp máu cho Kinh tế Mafia CSVN

 

Chúng tôi viết lại cái lý do tan ra của đại quân Ngyên là việc tiếp viện sức sống mà nhà Tướng và Bác học TRẦN NHẬT DUẬT thấy đúng lúc phải phản công. Lịch sử này dậy cho chúng ta một bài học hiện đại ngày ngay.

Thực vậy, Kinh tế Mafia CSVN đang ở thời kỳ phá sản:

=>       Độ phát triển thụt xuống khỏang 4%

=>       Hệ thống Ngân Hàng nợ nần chằng chịt vì đã tự do phát hành Bảo Lãnh cho vay lẫn nhau

=>       Các Tập đoàn Kinh tế và các Tổng Công ty Nhà Nước nợ chồng chất

=>       Các Xí nghiệp Tư doanh ngưng sản xuất vì hàng tồn kho ứ đọng

=>       Bong bóng Địa ốc xẹp xuống khiến bất lực hoàn nợ

=>       Lạm phát tăng vọt, Vật giá tăng phi mã khiến dân đã nghèo còn cạn sạch túi vì miếng ăn

Chúng tôi thường theo rõi những nhận định về tình hình Kinh tế Việt Nam của Tiến sĩ  Lê Đăng Doanh. Chưa bao giờ chúng tôi thấy những nhận định hoàn toàn bi quan của Tiến sĩ  vào ngày 24.11.2012, như sau:      

“Cơ cấu nợ phải trả của các TĐ như sau:

Điều có thể dễ dàng nhận thấy là tỉ lệ nợ trên vốn chủ sở hữu quá cao, có 8 TĐ, TCT có hệ số trên 10 lần. Trong khi đó, tình trạng lỗ của các TĐ, TCT rất đáng lo ngại. Báo cáo cho biết: “Lỗ lũy kế theo báo cáo hợp nhất của 13 TĐ, TCT đến ngày 31-12-2011 là 48.988 tỉ đồng, trong đó lớn nhất là TĐ Điện lực Việt Nam số lỗ lũy kế là 38.104 tỉ đồng (lỗ do sản xuất kinh doanh điện 11.437 tỉ đồng; lỗ do chênh lệch tỉ giá 26.667 tỉ đồng); TCT Hàng hải Việt Nam 5.738 tỉ đồng; TĐ Xăng dầu Việt Nam 2.390 tỉ đồng; TCT Xăng dầu Quân đội 566 tỉ đồng; TĐ Sông Đà 625 tỉ đồng; TCT Dâu tằm tơ 321 tỉ đồng; TCT Cà phê Việt Nam 209 tỉ đồng; TCT Trường Sơn 66 tỉ đồng; TCT Xây dựng đường thủy 871 tỉ đồng; TCT Xây dựng Công trình Giao thông 1: 35 tỉ đồng; TCT Chè Việt Nam 27 tỉ đồng; TCT Xây dựng Công trình Giao thông 6: 27 tỉ đồng; TCT Văn hóa Sài Gòn 3,4 tỉ đồng...”.

Ts Lê Đăng Doanh

 

Với hoàn cảnh Kinh tế như vậy, thì làm thế nào mà đảng và Nhà Nước CSVN có nguồn THU tài chánh để mà CHI xả láng lãng phí và ăn cắp. Các Tập đoàn và Tổng Công ty Nhà Nước nợ nần chồng chất, không thể đóng thuế. Dân chúng vì Lạm phát nên trở thành nghèo kiết xác, làm thế nào đóng thuế nổi, giống như dân Hà Tĩnh, Nhệ An, Thanh Hóa trước đây quá nghèo nên quân Toa-Đô và Ô-Mã-Nhi không thể ăn cướp được gì mà dồn vào dạ dầy. Ngân sách Nhà Nước CSVN sẽ hoàn toàn thiếu hụt. Nếu ngày nay, nhà Tướng và Bác học TRẦN NHẬT DUẬT còn sống, Oâng cũng khuyên chúng ta hãy đánh ngay vào nguồn THU, tức là không ĐÓNG THUẾ và RÚT TIỀN KHỎI NGÂN HÀNG. Đó là đánh vào TỬ HUYỆT CSVN như Oâng đã đánh trận HÀM TỬ để chuyển bại thành thắng cho đại cuộc phá quân Nguyên. Kinh tế Mafia CSVN đang thiếu máu để sống. Chúng ta phải hiệp lực chặn đường tiếp máu, tiếp nước biển cho chúng sống.

 

Không đóng thuế và rút tiền khỏi Ngân Hàng:

chiệt đầu THU Ngân sách để

Công chức, Công an, Quân đội NỔI DẬY

 

Chúng tôi đã viết những bài về những Biện pháp Tài chánh/ Tiền tệ của Nhà Nước CSVN như dùng những thủ đoạn để moi Tiết kiệm của Dân, như phá giá đồng bạc Việt Nam để ăn cướp mồ hôi nước mắt làm việc chắt bóp của Dân. Đó là những Biện pháp Nhà Nước tấn công Dân để thủ lợi Tài chánh và Tiền tệ cho mình.

Có lẽ chúng tôi đã quên đi việc Dân phải tấn công lại Nhà Nước để bảo vệ Tài chánh và Tiền bạc của mình, đồng thời cũng là việc đấu tranh tấn công vào TỬ HUYỆT CSVN để cho chúng chết mau. Thực vậy, những bí lối của CSVN lúc này là Tài chánh, Tiền tệ thực, nghĩa là có tương đương hàng hóa chứ không phải mới in ra,  thuộc phạm vi Ngân Hàng và Ngân sách. CSVN không dám nhờ IMF can thiệp vì chắc chắn IMF đòi hỏi Việt Nam phải Cải Cách tận CĂN NGUYÊN Hệ thống Ngân Hàng và Mô Hình Kinh tế—Chính trị. Vay Vốn nước ngoài thì rất khó khăn vì Việt Nam đã thất tín hoàn nợ nhiều lần, đồng thời Moody’s đã hạ cấp Tín Dụng đối với các Ngân Hàng VN khiến Lãi suất phải trả cao. Với hoàn cảnh Tài chánh/ Tiền tệ như vậy, Nhà Nước CSVN nhằm moi móc Tiết kiệm của Dân chúng.

Chúng tôi biết rằng Dân chúng Việt Nam, nhất là những nhà Kinh doanh tư nhân Việt Nam rất rành về Tài chánh/Tiền tệ, chứ không ngu khờ như đám Trọng, Sang, Dũng dốt nát mà nhằm lợi dụng. Chúng tôi muốn đóng góp thêm chút ý kiến vì trên Diễn Đàn, có những Vị đã nhắc đến Biện pháp Không đóng thuế, đến Biện pháp rút tiền ra khỏi Ngân Hàng… Do đó, chúng tôi cũng xin viết bài này để cùng với những Vị  đã viết những Biện pháp trên Diễn Đàn, đóng góp thêm với Dân chúng Việt Nam về những Biện pháp Tài chánh/ Tiền tệ cần phải có để tự vệ, đồng thời tấn công lại CSVN để mau chôn vùi chúng đi cùng những tội ác đã kéo dài từ Hồ Chí Minh cho đến nay.

 

Nguyên tắc góp ý của chúng tôi đối với Dân

 

Trên đây là những Biện pháp bất chính của Nhà Nước CSVN, trong lúc Kinh tế Mafia CSVN bị phá sản, nhằm moi móc túi Tiền Tiết kiệm của dân chúng để cứu sống cho Nhà Nước mặc dầu quyết định moi móc Tiền của dân chúng là bất nhân và sẽ mang hậu quả tai hại lên đời sống dân chúng hàng ngày.

Như chúng tôi đã viết ở đầu bài là trên Diễn Đàn có hai ý tưởng nhằm bảo vệ đồng Tiền Tiết kiệm của Dân, đồng thời cũng là Biện pháp đấu tranh triệt hạ tà quyền đầy tội ác này. Đây là hai Biện pháp thực tiễn nhằm TỬ HUYỆT KINH TẾ/TÀI CHÁNH của CSVN:

=>       Dân không đóng Thuế

=>       Dân rút Tiền khỏi Ngân Hàng        

Chúng tôi xin góp ý về hai Biện pháp này mà Dân quyết định thi hành.

Nguyên tắc góp ý của chúng tôi là không đứng ở những phạm trù Giá trị Quốc gia, Dân tộc, kêu gọi dân chúng làm hai công việc trên để dứt bỏ CSVN và cứu nước. Đụng đến phương diện Tiền bạc, chúng tôi không hô hào, kêu gọi hãy vì lý tưởng này, lý tưởng kia mà hành động. Nguyên tắc góp ý của chúng tôi là đặt người nắm giữ Tiền bạc phải tính toán hai điều để quyết định hành động: (i) Số Tiền đang giữ có rủi ro mất hay không ?; (ii) Số Tiền đang giữ có cơ hội kiếm được Lợi nhuận hay không ?.

Đồng Tiền không có đảng phái. Không phải chỉ nguyên những người dân chống CSVN mới nghĩ đến hai điểm (i) và (ii) mà chúng tôi vữa nêu ra để lấy quyết định hành động.  Chính những đảng viên CSVN khi nắm được một số Tiền trong tay, cũng phải tính toán hai điểm (i) và (ii) trên đây mà quyết định hành động. Tỉ dụ Nguyễn Phú Trọng có được 100 ngàn tỉ VN Đồng gửi Ngân Hàng. Nếu đồng Tiền bị mất giá do việc in Tiền mới cho vào lưu hành, thì Nguyễn Phú Trọng cũng tìm đủ mọi cách rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng. Việc rút Tiền của Trọng không phải là theo tinh thần chống Cộng kêu gọi mà chính là sợ rủi ro mất Tiền đã có.

Một lần khi nói về vấn đề đầu tư ở Việt Nam gặp rủi ro mất vốn, có một đảng viên cao cấp đề nghị cổ võ việc đầu tư vào Việt Nam. Tôi đặt câu hỏi ngược lại: nếu ông Đỗ Mười có 5 triệu Đo-la, liệu ông ta có dám đầu tư ở Việt Nam hay ông ấy tìm cách đầu tư ở một nước khác có sự bảo đảm không mất vốn ?

Tóm lại: Một người, Cộng sản hay Quốc gia đang sống ở Việt Nam mà có một số Tiền vốn, họ sẽ tính toán hai điều sau đây để hành động:

(i)         Rủi ro mất Tiền khi gửi ở Ngân Hàng: Nếu thấy để Tiền tại Ngân Hàng, họ sẽ gặp rủi ro mất số Tiền ấy vì đồng Tiền mất giá mà họ là nạn nhân, nên họ phải rút ra để xoay sở cách khác mong bảo tồn tài sản.

(ii)        Trốn tránh đóng Thuế: Việc trốn tránh đóng Thuế thì không phải chỉ người Quốc gia từ chối đóng Thuế mà ngay cả những đảng viên CSVN gộc cũng trốn tránh việc đóng Thuế. Điều quan trọng không phải là ý chí không đóng Thuế mà là phải tìm ra lý do để từ chối việc đóng thuế hay cách thế trốn được việc đóng Thuế.

Chúng tôi góp ý cho hai Lời Kêu gọi trên Diễn Đàn theo những nguyên tắc mà chúng tôi vừa nêu ra trên đây chứ không phải là kêu gôi TINH THẦN ĐẤU TRANH CHỐNG CỘNG mà rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng hay Không đóng Thuế cho Nhà Nước.

 

Dân có lý không đóng Thuế:

chống chi tiêu Ngân sách lãng phí và bỏ túi riêng

 

Dựa trên Bản Tin của Vietnamnet ngày 15.11.2012, Ông Châu Xuân Nguyễn từ Melbourne kêu gọi việc không đóng Thuế như chiến thuật đấu tranh diệt CSVN. Chúng tôi cũng xin bàn thêm về Lý do và Cách thế ngưng đóng Thuế cho Nhà Nước CSVN.

Bản Tin của Vietnamnet

Đà Nẵng hết tiền trả lương công chức


Thứ 5, 15/11/2012, 07:29

Nguyên nhân chưa có lương tháng mà như lời xác nhận của ông Thị là do nguồn thu ngân sách của quận gặp khó khăn nên quận còn nợ lương tháng 11 của cán bộ công chức,viên chức với tổng số tiền khoảng 7 tỷ đồng.

Cán bộ công chức quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng có lẽ là nơi đầu tiên của các thành phố trong cả nước bị nợ lương vì nguyên nhân các doanh nghiệp nợ thuế, chậm nộp thuế hoặc do làm ăn thua lỗ khiến nguồn thu ngân sách bị thiếu hụt, không kịp để trả lương cho cán bộ công nhân viên chức của quận…

Trao đổi với VietNamNet vào sáng 14/11, Chủ tịch UBND quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng Dương Thành Thị xác nhận thông tin khoảng 400 cán bộ công chức, viên chức hành chính của quận Liên Chiểu đến thời điểm này chưa được nhận lương tháng 11.

Nguyên nhân chưa có lương tháng mà như lời xác nhận của ông Thị là do nguồn thu ngân sách của quận gặp khó khăn nên quận còn nợ lương tháng 11 của cán bộ công chức, viên chức với tổng số tiền khoảng 7 tỷ đồng.

Nguồn thu ngân sách đạt thấp do ảnh hưởng của suy thoái kinh tế. Nhiều doanh nghiệp trên địa bàn quận gặp khó khăn, thị trường bất động sản đóng băng, nhiều doanh nghiệp nợ thuế hoặc không nộp thuế khiến nguồn thu ngân sách trên địa bàn giảm. Tổng thu ngân sách của quận Liên Chiểu khoảng 150 tỷ đồng, hiện chỉ mới đạt 62% kế hoạch giao.

Do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế, làm ăn khó khăn, nên nhiều doanh nghiệp nợ thuế hoặc không nộp thuế cho Nhà nước. Trong đó có hai doanh nghiệp nợ thuế lớn nhất là Công ty Xây dựng Bách khoa nợ 7 tỷ đồng và Công ty Nghệ thuật Việt nợ 5 tỷ đồng.

Để giải quyết việc nợ lương cán bộ công chức của quận Liên Chiểu, Phó Chủ tịch UBND TP. Đà Nẵng Võ Duy Khương tại cuộc làm việc với lãnh đạo UBND quận Liên Chiểu vào chiều 13/11 đã quyết định ứng từ ngân sách TP. Đà Nẵng 7 tỷ đồng để giải quyết lương cho cán bộ công chức quận.

Ngoài giải quyết lương cho cán bộ công chức bị nợ, ông Khương yêu cầu: quận Liên Chiểu phải rà soát lại các khoản chi để bằng mọi giá phải bảo đảm vấn đề lương và các khoản phụ cấp cho cán bộ viên chức, không được nợ lương như vừa qua.

Đồng thời phải cắt giảm tối đa các khoản chi khác như hội họp, tiếp khách, đi công tác. Đây là giai đoạn cần phải thắt chặt chi tiêu để vượt qua khủng hoảng và tạo điều kiện giúp các doanh nghiệp phục hồi sản xuất kinh doanh.

Chánh Văn phòng UBND quận Liên Chiểu Ông Văn Dũng cho biết lương cán bộ công chức của quận được chi trả từ ngày 5 đến ngày 10 hàng tháng. Nhưng đến nay vẫn chưa có tiền để chi trả. Nhiều cán bộ công chức lo lắng.

Văn phòng UBND quận Liên Chiểu cho biết, trong thời gian qua, nhiều doanh nghiệp trên địa bàn làm ăn thua lỗ. Thị trường bất động sản đóng băng hoàn toàn đã ảnh hưởng nhiều đến nguồn thu ngân sách.

Theo Vũ Trung

Vietnmanet

 

Trong hoàn cảnh thiếu hụt Ngân sách của CSVN hiện nay, Lời kêu gọi không đóng THUẾ là chiến dịch đấu tranh rất hữu hiệu vào TỬ HUYỆT TÀI CHÁNH CSVN. Cái ý chí không đóng Thuế vẫn có sẵn nơi mọi người, chỉ cần đưa ra những Lý do  biện minh  việc không đóng Thuế và tìm mọi cách để trốn Thuế cũng như tri hoãn việc đóng Thuế.

1)         Lý do đòi hỏi Luật pháp Thu-Chi Thuế rõ rệt về Trách nhiệm

Việc phá sản Kinh tế là do Tham Nhũng phát sinh từ Cơ chế Chính trị—Kinh tế CSVN. Dân đã đóng Thuế, nhưng Nhà Nước CSVN Tham nhũng và Chi dùng lãng phí. Trách nhiệm Tham nhũng và Chi dùng lãng phí là từ đảng và Nhà Nước CSVN. Mới đây Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng, không chịu trách nhiệm trước Dân, những người đóng Thuế, về việc Tham nhũng và Chi dùng lãng phí. Nguyễn Tấn Dũng đã chối bỏ trách nhiệm trước Dân chúng phải đóng Thuế, mà chỉ nói rằng ông chỉ chịu trách nhiệm trước đảng mà thôi. Như vậy khi dân đóng Thuế mà không có ai chịu trách nhiệm về Chi tiêu Thuế, thì Dân ngưng đóng Thế cho đến khi Cơ chế Nhà Nước có Luật pháp công minh phân chia trách nhiệm Thâu Thuế và Chi Thuế. Dân từ chối đóng Thuế vì không có Luật pháp trách nhiệm việc Thâu Thuế và Chi Thuế.

2)         Lý do đòi hỏi Giải trình minh bạch về những Lạm chi      

Nhà Nước quyết định chi những món Tiền khổng lồ cho những Tập đoàn Kinh tế Nhà Nước. Những món Chi đó là từ Tiền Thuế của Dân. Những Tập đoàn Kinh tế Nhà Nước làm thất thoát những lượng Tiền lớn mà dân không có những Giải trình minh bạch về những thất thoát ấy. Dân không thể tiếp tục đóng Thuế để Nhà Nước Chi tiêu tự do và không được giải trình về những thất thoát khổng lồ.

3)         Lý do không còn khả năng đóng Thuế

Hậu quả của phá sản Kinh tế hiện nay là do Nhà Nước CSVN “chủ đạo “ nền Kinh tế quốc gia khiến những lãnh vực Kinh tế tư doanh cũng phải phá sản. Khi các doanh nghiệp tư doanh phải chịu phá sản do Nhà Nước gây ra, thì họ không còn khả năng đóng Thuế hoặc tối thiểu cũng phải có quyền xin khất Thuế.

4)         Lý do xét lại bảng  khai Thuế trong tình trạng phá sản sinh hoạt Kinh tế

Dựa vào những Lý do trên đây, các xí nghiệp tư doanh và tư nhân phải xét lại bảng  khai Thuế trong tình trạng phá sản sinh hoạt Kinh tế hiện giờ về khả năng đóng Thuế.

 

Dân có lý rút Tiền khỏi Ngân Hàng:

tránh việc phá giá Tiền VN và Lạm phát

 

Một Vị ký tên là TUỔI 20 viết một bài đầy tinh thần yêu nước, kêu gọi việc rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng như một chiến thuật làm cho CSVN sụp đổ nhanh chóng trong một tuần. Chúng tôi xin trích đăng bài kêu gọi Rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng và sau đó xin góp ý kiến dựa trên những nguyên tắc tránh rủi ro mất Tiền và nhằm thu lợi tối đa từ món Tiền có sẵn.

Bài Kêu gọi Rút Tiền  khỏi Ngân Hàng

“Sống trong nước, tuổi trẻ Việt Nam khôn ngoan hơn chúng ta sẽ cất lên tiếng nói khác, âm thầm nhưng vũ bão. Chỉ cần các bạn tự mình và thuyết phục gia đình cùng nhau RÚT TIỀN ra khỏi tất cả các ngân hàng trong nước và thay vào đó mua vàng để phòng thân. Chỉ cần 24 tiếng đồng hồ thôi, chiến dịch XIẾT HẦU BAO nay sẽ đánh ngay vào tử huyệt nền kinh tế của chế độ. Tết sẽ qua, chi tiêu sẽ bị thâm thủng vì quà cáp, lì xì, hội hè đình đám, đây là thời điểm tuyệt vời để RÚT TIỀN. Việt kiều ở nước ngoài hãy gọi điện thoại về quê nhà khuyến khích thân nhân rút tiền vì không phải ai cũng có điều kiện đọc bài viết này.

Tôi đã góp ý cùng ba mẹ và các cụ sẽ làm ngay sau Tết, các cụ cũng sẽ rỉ tai bạn bè. Chúng ta không đánh chế độ bằng súng đạn, máu Việt Nam đã đổ ra trong hằng bao năm qua. Chúng ta hãy đánh bọn động vật hoang dã bằng khối óc của tuổi trẻ. Tại sao chúng ta phải cứ nai lưng nộp tiền nuôi những người cướp nhà, cướp đất của chúng ta? Tuổi trẻ Việt Nam cùng các thế hệ cha anh cả nước ĐỨNG LÊN, chúng ta đã quỳ gối bao năm rồi. Chúng ta cần ĐÓNG CỬA các ngân hàng trong nước, nên nhớ bọn tham quan của chế độ cùng vây cánh đang dùng tiền chúng ta gửi ngân hàng để quay về giết chúng ta, câu chuyện người anh hùng Đoàn Văn Vươn là một điển hình. Nhân danh nhà nước (có ai biết nhà nước là ai đâu?) chúng thu hồi đất đai để bán cho tư bản đỏ, và tư bản đỏ vay tiền ngân hàng nơi chúng ta ký gởi.Đừng suy nghĩ sai trái là tôi gửi ngân hàng có vài trăm ngàn, rút ra sẽ chẳng nghĩa lý gì. Bạn đang lầm to ngân hàng trong nước hiện nay đang sống bằng những đồng tiền nhỏ bé của bạn đấy, lấy thí dụ: Bạn gửi khoảng 200,000 trong ngân hàng và có 100 người như bạn ngân hàng sẽ thu vào 20,000,000, cứ thế mà nhân ra và tiền của bạn sẽ được chuyển thẳng vào tay tư bản đỏ dưới hình thức cho vay. Các đại gia “tư bản đỏ” sẽ dùng số tiền của bạn gửi ngân hàng để quay lại mua ruộng vườn, nhà cửa đất đai của bạn với giá rẻ hơn bèo sau khi đã hối lộ bọn quan tham địa phương. Chúng nó mượn đầu heo nấu cháo, chúng nó uống rượu, chơi gái bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, hãy tỉnh thức. Kế tiếp, tình hình lạm phát ở Việt Nam hiện nay cao nhất Châu Á và đứng hàng thứ hai trên thế giới, đây là lời tuyên bố của ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, Uỷ viên Bộ chính trị, có nghĩa là đồng tiền Việt Nam sẽ càng ngày càng mất giá. Để kiểm nghiệm điều này, bạn hãy so sánh giá một bó rau muống, một cân thịt hoặc một tô phở của năm trước với năm nay bạn sẽ thấy ngay. Vật chất là tô phở, bó rau muống, ký thịt thì vẫn không thay đổi, chỉ có giá tiền là tăng lên thôi, đó là chứng minh hùng hồn của đồng tiền Việt Nam ngày càng mất giá. Tiền bạn gửi ngân hàng hôm nay có thể mua được 10 tô phở và năm sau lấy ra cộng cả tiền lời do ngân hàng trả lúc đó đừng nghĩ đến 10 tô phở nữa kẻo sẽ thất vọng to. Chính vì thế, ngân hàng và tư bản đỏ cấu kết với nhau dùng tiền của chúng ta ngay từ bây giờ để làm giầu, hãy tỉnh thức. RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG.Chúng ta đã câm lặng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị bóp cổ bóp miệng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị lợi dụng trong 70 năm qua. Xương máu hai miền đã đổ ra chỉ để nuôi bầy thú dữ! RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG chúng ta sẽ khai tử chế độ cộng sản Việt Nam trong vòng một tuần lễ. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.”

Tuổi 20

Nguồn:HenNhauSaiGon2015.com

 

Như chúng tôi đã trình bầy trong phần Nguyên tắc Góp ý của chúng tôi không phải là kêu gọi tinh thần chống Cộng cứu nước…, mà dựa trên tính toán rủi ro mất Tiền hay không và sử dụng đồng Tiền để có lợi nhuận cao. Chúng tôi xin góp những ý kiến sau đây:

1)         Lạm phát sẽ tăng phi mã do sự công khai hay lén lút của Nhà Nước in thêm Tiền mới để cho vào lưu hành. Cái khó khăn thiếu hụt Ngân sách, làm tan vỡ Cơ chế, sẽ làm cho CSVN trở thành vô nhân đạo mà in liên tục Tiền mới ra để phá giá đồng bạc Việt Nam. Nếu chúng ta để Tiền nằm yên tại Ngâ Hàng, thì sau một thời gian phá giá, chúng ta sẽ mất 1/3 hay 2/3 trị gia đồng Tiền ký thác gửi ở Ngân Hàng. Vì sự rủi ro thực tế này mà chúng ta phải rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng.

2)         Tất nhiên khi rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng, nếu chúng ta vẫn giữ khối Tiền rút ra ấy tại gia mà không chuyển khối Tiền ấy sang hình thức tiết kiệm khác, thì đồng Tiền vẫn chịu ảnh hưởng mất giá do phá giá đồng bạc Việt Nam. Chúng ta phải chuyển khối Tiền rút ra ấy một cách cấp thời sang những hình thức tiết kiệm phác, như:

=>       Mua Vàng

=>       Tìm cách đổi ra ngoại tệ, như

*          Liên hệ với những thương gia ở ngoại quốc để họ chi tiêu Tiền Việt Nam mua hàng Việt Nam và trả cho mình tại nước ngoài bằng ngoại tệ;

*          Những Việt kiều du lịch Việt nam cần chi tiêu bằng Tiền Việt Nam. Họ có thể đổi ngoại tệ lấy Tiền Việt Nam với giá chợ đen để chi tiêu trong nước.

=>       Tìm những hình thức Tiết kiệm khác để chuyển Tiền Việt Nam sang hình thức Tiết kiệm ấy cho vững hơn hoặc tối thiểu không bị ảnh hưởng do đồng Tiền Việt Nam bị phá giá liên tục.

Tóm lại, khi rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng, hãy tìm cách chi tiêu Tiền rút ra ấy càng mau càng hay để tránh lạm phát, phá giá tiền VN.

3)         Nếu đồng loạt rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng và chậm trễ chuyển khối Tiền sang cách thế Tiết kiệm khác, chúng ta có thể gặp một rủi ro khá quan trọng là Nhà Nước CSVN có thể làm một việc phi nhân đạo là ra quyết định ĐỔI TIỀN sang Tiền mới !

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 12.12.2012

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link