Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, December 14, 2012

Máy bay chiến đấu Nhật Bản đối phó với máy bay Trung Quốc

 

Máy bay chiến đấu Nhật Bản đối phó với máy bay Trung Quốc
08:56:00 14/12/2012, cập nhật cách đây 2 giờ
 
Sáng 13/12, 8 máy bay chiến đấu F-15 của Nhật Bản đã được lệnh đuổi theo và chặn đường bay của một máy bay Trung Quốc đi vào không phận các hòn đảo đang là trung tâm tranh chấp giữa Tokyo và Bắc Kinh. Vụ việc được cho là sẽ làm gia tăng thêm căng thẳng trong quan hệ “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” giữa Nhật Bản và Trung Quốc. 


 
Chiều cùng ngày, Bộ Ngoại giao Nhật Bản cũng đã ra tuyên bố phản đối việc Trung Quốc đưa máy bay tới khu vực đang tranh chấp trên biển Hoa Đông. Tuyên bố này cũng khẳng định việc quân đội Nhật Bản phải điều 8 chiến đấu cơ F-15 và máy bay Trung Quốc cuối cùng đã rời đi chỗ khác.
 
Trả lời câu hỏi của phóng viên, Chánh văn phòng nội các Nhật Bản Osama Fujimura nói: “Bất chấp những cảnh báo của chúng tôi, các tàu thuyền của Trung Quốc trong 3 ngày qua vẫn tiến vào vùng biển tranh chấp. Hành động này là không thể chấp nhận được.
 
Họ lại tiếp tục tiến sâu vào vùng biển tranh chấp bằng đường hàng không”.
 
 
Ngày 13/12, lần đầu tiên máy bay Trung Quốc đi vào vùng không phận thuộc khu vực tranh chấp giữa hai nước.
 
Ông Osama Fujimura cũng cho biết, Tokyo sẽ sớm trao công hàm phản đối cho Đại sứ quán Trung Quốc tại Nhật Bản. Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Nhật Bản cho hay, đây là lần đầu tiên trong năm 2012, một máy bay Trung Quốc vi phạm không phận thuộc khu vực đang tranh chấp giữa hai nước.
 
Còn ở trên biển, trong hai tháng qua, nhiều tàu thuyền của Trung Quốc đã ra vào lãnh hải xung quanh quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư.
 
Riêng trong ngày 13/12, lực lượng bảo vệ bờ biển Nhật Bản (JCG) đã phát hiện 4 tàu hải giám Trung Quốc đi vào vùng lãnh hải Nhật Bản, gần quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.    
 
Đây là ngày thứ 3 liên tiếp và là lần thứ 17 tàu Trung Quốc đi vào vùng biển này kể từ khi Chính phủ Nhật Bản hồi tháng 9 mua 3 hòn đảo thuộc quần đảo Senkaku/Điếu Ngư từ một chủ sở hữu tư nhân.
 
Theo Sở chỉ huy JCG khu vực 11 tại Naha, tỉnh Okinawa, sau khi tàu tuần tra của JCG ra lệnh cho các tàu này phải rời khỏi vùng biển của Nhật Bản, một tàu Trung Quốc đã trả lời “quần đảo Senkaku/Điếu Ngư là lãnh thổ từ thời xa xưa của Trung Quốc”.
 
Tranh cãi giữa hai nước lại bắt đầu nổi lên sau khi Trung Quốc phản pháo lại rằng, máy bay và tàu hải giám nước này đi vào khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư là “hoàn toàn bình thường”.
 
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi còn khẳng định, quần đảo Senkaku/Điếu Ngư là “lãnh thổ không thể tách rời của Trung Quốc từ thời tiền sử”.
 
Khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư mà Nhật Bản - Trung Quốc đang tranh chấp.
 
Trước đó, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng phản đối việc Quốc hội Mỹ tái xác nhận quần đảo Senkaku/Điếu Ngư là  đối tượng bảo vệ theo Hiệp ước an ninh Mỹ - Nhật và yêu cầu Washington tiếp tục giữ quan điểm không đứng về bên nào trong tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo này.
 
Một điểm đáng chú ý nữa là trong ngày 13/12, khi cho máy bay và tàu hải giám tiếp cận khu vực Senkaku/Điếu Ngư, trên đất liền, Trung Quốc cũng đã tổ chức lễ kỷ niệm 75 năm vụ thảm sát và cưỡng hiếp tập thể của quân đội Nhật Bản tại Nam Kinh.
 
Buổi lễ được tổ chức tại bảo tàng Thảm sát Nam Kinh có 9.000 người tham dự.
 
Giới quan sát lo ngại, lễ kỷ niệm sẽ khiến quan hệ Nhật-Trung đang đóng băng, lại càng thêm lạnh nhạt.
 
Đó là chưa kể đến tác động của những sự kiện này tới cuộc bầu cử Hạ viện ở Nhật Bản dự kiến diễn ra vào ngày 16/12.
 
Theo kết quả thăm dò do hãng tin Kyodo tiến hành, đảng đối lập lớn nhất ở Nhật Bản là đảng Dân chủ Tự do (LDP) của cựu Thủ tướng Shinzo Abe và đồng minh là đảng Công minh Mới (NKP) hiện dẫn đầu về tỷ lệ ủng hộ và có thể giành xấp xỉ 300 ghế trong cuộc bầu cử Hạ viện (480 ghế).
 
Trong khi đó, đảng Dân chủ Nhật Bản (DPJ) cầm quyền của Thủ tướng Yosihiko Noda đang gặp bất lợi nên có thể chỉ được 60 ghế, thấp hơn rất nhiều so với 230 ghế mà DPJ đang nắm giữ.
 
Xu hướng này, theo các nhà phân tích, không có nghĩa các cử tri đang chuyển sang tư tưởng cánh hữu. Nhưng vấn đề mà cử tri Nhật Bản quan tâm nhất hiện nay là kinh tế, việc làm, an sinh xã hội và ngoại giao, an ninh



 

Trung Quốc đưa máy bay đến Senkaku/Điếu Ngư

* Tổng bí thư Trung Quốc chỉ thị tăng cường thực tế chiến đấu trong quân đội

TT - Chủ động leo thang căng thẳng trên biển Hoa Đông, ngày 13-12 lần đầu tiên Trung Quốc đưa máy bay xâm nhập không phận quần đảo Senkaku/Điếu Ngư hiện do Nhật kiểm soát.

Tổng bí thư Trung Quốc Tập Cận Bình (thứ tư từ trái qua) thăm tàu khu trục Hải Khẩu thuộc hạm đội - Nam Hải Ảnh: News.cn

Theo Kyodo, Bộ Quốc phòng Nhật cho biết lúc 11g, Lực lượng tuần duyên Nhật (JCG) phát hiện một máy bay cánh quạt Y-12 mang cờ Trung Quốc bay vào khu vực cách đảo Uotsuri, thuộc quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, khoảng 15km.
 
“Tàu tuần tra JCG phát lệnh yêu cầu máy bay rời khỏi vùng không phận của Nhật Bản. Họ đáp trả rằng đây là không phận của Trung Quốc” - đại diện JCG cho biết.

Đây là lần đầu tiên máy bay Trung Quốc xâm nhập vùng trời Senkaku/Điếu Ngư. Lập tức tám máy bay chiến đấu F-15 và một máy bay cảnh báo E2C đã được lệnh cất cánh và bay đến nơi nhằm xua đuổi chiếc máy bay của Trung Quốc khỏi khu vực.
 
Cuộc đối đầu giữa máy bay Nhật và Trung Quốc đã không xảy ra, bởi máy bay Trung Quốc đã rời vùng không phận Senkaku/Điếu Ngư.

Tạo ra “thông lệ mới”!

Bộ Ngoại giao Nhật đã lên tiếng phản đối Trung Quốc về hành động xâm phạm bầu trời của Nhật Bản. Chánh văn phòng nội các Nhật Osama Fujimura cũng cho biết Tokyo đã chính thức gửi công hàm phản đối Bắc Kinh về vụ việc này.

“Tàu của Trung Quốc đi vào vùng biển thuộc chủ quyền của Nhật. Giờ họ đưa cả máy bay đến. Chúng tôi sẽ xử lý bất kỳ hành động nào xâm phạm chủ quyền của Nhật” - báo Asahi dẫn lời ông Fujimura cảnh cáo.

Tokyo, như báo Asahi cho biết, cũng đã triển khai thêm nhiều tàu tuần tra thuộc JCG đến gần Senkaku/Điếu Ngư để phản ứng trước hành vi leo thang của Trung Quốc. Ngoài ra, 40-50 trong số 120 tàu lớn của Lực lượng phòng vệ Nhật (SDF) cũng đã tập trung ở cảng nước sâu Ishigaki, cách quần đảo Senkaku/Điếu Ngư khoảng 180km, sẵn sàng đến khu vực này.

“Trung Quốc yêu cầu Nhật Bản ngừng các hành động bất hợp pháp của mình trong vùng biển và bầu trời quần đảo Senkaku/Điếu Ngư” - người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi tuyên bố và với giọng điệu cố hữu, ông giải thích rằng việc máy bay tuần tra biển của Trung Quốc bay trên không phận này là “hoàn toàn bình thường”. Ông Hồng Lỗi cũng không quên nhắc lại quần đảo Senkaku/Điếu Ngư “thuộc chủ quyền của Trung Quốc từ ngàn xưa”.
 
 Sự kiện này diễn ra đúng vào ngày Trung Quốc kỷ niệm 75 năm cuộc thảm sát Nam Kinh (13-12-1937 - 13-12-2012) mà Trung Quốc cáo buộc quân đội Nhật đã sát hại hàng chục ngàn thường dân và binh lính Trung Quốc.

Quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đã là sân khấu cho các bước leo thang căng thẳng từ phía Bắc Kinh từ tháng 9-2012, và từ đó đến nay Trung Quốc đã 16 lần liên tục đưa tàu ngư chính và hải giám xâm nhập vùng biển quanh Senkaku/Điếu Ngư. Gần đây nhất là ngày 12-12, Trung Quốc đưa bốn tàu tuần tra tiến sát quần đảo Senkaku/Điếu Ngư. Cục Hải dương Trung Quốc cũng xác nhận Bắc Kinh đã triển khai hải quân và không quân tuần tra quanh khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.
 
Sáng 13-12, Bắc Kinh đưa máy bay B-3837 cùng các tàu hải giám 50, 46, 66 và 137 tiến vào vùng biển này. Ngoài ra, tàu hải giám lớn nhất Trung Quốc vừa được hạ thủy với trọng tải trên 5.000 tấn cũng đã đến tuần tra tại khu vực enkaku/Điếu Ngư.

Giới chuyên gia phương Tây nhận định việc xâm nhập không phận là “bất thường”, còn việc xâm nhập vùng biển “ngày càng ngang ngược”. Với động thái này, một lần nữa Trung Quốc cho thấy họ đang áp dụng chiến dịch khiêu khích nhằm tạo ra “thông lệ mới”.
 
Bắc Kinh muốn tung hỏa mù để cộng đồng quốc tế tin rằng lực lượng Trung Quốc đang làm chủ khu vực biển quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư. “Trung Quốc sẽ tiếp tục triển khai tàu và máy bay đến nhằm thách thức quyền kiểm soát Senkaku/Điếu Ngư của Nhật - chuyên gia Mitsuyuki Kagami thuộc Đại học Aichi nhận định - Sẽ là đáng báo động nếu Trung Quốc đưa tàu hoặc máy bay quân sự đến Senkaku/Điếu Ngư”.

Máy bay của Trung Quốc bay trên không phận quần đảo Senkaku/Điếu Ngư  - Ảnh: AFP

“Hãy bỏ cái tâm lý nạn nhân”

Xã luận báo Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng (SCMP) của Hong Kong đã gọi ra đúng tên cái “tâm lý nạn nhân” của Trung Quốc trong các tranh chấp biển đảo với các nước láng giềng và nhấn mạnh Bắc Kinh cần từ bỏ luận điệu đã cũ rích và lỗi thời này.
 
Kể từ cuộc chiến nha phiến đầu tiên (1839-1842), Trung Quốc bị các cường quốc phương Tây và Nhật đàn áp hơn 100 năm. Và dù hiện tại Trung Quốc đã trở thành một cường quốc, chính quyền và người dân nước này vẫn chưa bỏ được “tâm lý nạn nhân”, đặc biệt khi đối đầu với Nhật.

“Nếu chúng ta không vượt qua được rào cản này và luôn cư xử như một đứa trẻ dỗi hờn thì chúng ta sẽ không thể giành được sự tôn trọng của thế giới - xã luận SCMP nhấn mạnh - Tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư là một điển hình. Các vụ đập phá cửa hàng, siêu thị Nhật và đe dọa tính mạng của các công dân Nhật không phải là tinh thần yêu nước mà là hành vi của bọn kẻ cướp”.

Báo này viết tiếp: “Trên mặt trận chính trị, thay vì đòi chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư qua các kênh pháp lý phù hợp, Bắc Kinh lại triển khai tàu bè tuần tra tại đây như thể đó là lãnh thổ của Trung Quốc. Không thể hiểu nổi tại sao Trung Quốc dù muốn trở thành một cường quốc lại nghĩ rằng mình có thể tự tạo ra các quy định và buộc thế giới phải tuân thủ.
 
Thái độ của Bắc Kinh đối với tranh chấp trên biển Nam Trung Hoa (cách Trung Quốc gọi biển Đông) còn tồi tệ hơn. Dường như Trung Quốc chỉ muốn sử dụng vũ lực để buộc các nước phải tuân theo các đòi hỏi của Bắc Kinh”.

“Bắc Kinh cần tiếp cận với các quốc gia láng giềng có tranh chấp với lý lẽ và sự tôn trọng. Việc chính quyền khoe khoang sức mạnh quân sự cộng với chủ nghĩa dân tộc mù quáng và tâm lý nạn nhân sẽ chẳng đưa chúng ta đến đâu” - báo này kết luận.

Tổng bí thư Tập Cận Bình chỉ thị tăng cường thực tế chiến đấu trong quân đội
 
Trong chuyến thị sát quân khu Quảng Châu từ ngày 8 đến 10-12-2012, Tổng bí thư - chủ tịch Quân ủy trung ương Trung Quốc Tập Cận Bình đã chỉ thị cho quân đội (PLA) áp dụng các tiêu chuẩn chiến đấu thực tế trong các cuộc tập trận và tăng cường nhận thức này trong toàn binh sĩ để sẵn sàng chiến đấu.
 
Cụ thể là phối hợp giữa các lực lượng hải lục không quân để giành chiến thắng trong các cuộc chiến tranh ở khu vực trong thời đại thông tin và thực hiện các hoạt động quân sự đa dạng.
 
 
“Phải ghi nhớ rằng linh hồn của quân đội là phục tùng vô điều kiện mệnh lệnh của Đảng, đó là ưu tiên hàng đầu của quân đội để chiến đấu và chiến thắng. Và nguyên tắc cơ bản để củng cố việc đó là điều hành đội quân một cách nghiêm khắc và có kỷ luật” - Tân Hoa xã dẫn lời ông Tập nói với các quan chức lãnh đạo quân sự tại Quảng Châu.
 
Giáo sư Lý Kiệt thuộc Viện Nghiên cứu quân sự hải quân Trung Quốc cho rằng việc ông Tập yêu cầu PLA nâng cao nhận thức chiến đấu thực tế là trong bối cảnh Bắc Kinh đang phải đối mặt với nhiều thách thức, nhất là những căng thẳng trên biển. “Hiện đang có nhiều nhân tố bất ổn tại các vùng biển.
 
Chúng tôi phải đảm bảo rằng quân đội đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống” - ông Lý nhấn mạnh và nêu rõ PLA đã không chiến đấu từ hơn 20 năm qua nên cường độ huấn luyện của quân đội Trung Quốc đang tụt lại phía sau so với quân đội Mỹ.

MỸ LOAN - SƠN HÀ

__._,_.___

VỤ KIỆN CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM


 

*Bọn CS toàn dối trá ! Nói láo !

*Hèn với giặc, ác với dân !

*Người Mỹ đã tới giúp miền Nam VN chống lại cuộc xâm lăng của bọn chó má CS Bắc Việt. Cuộc chiến đấu của Quân Dân VNCH là cuộc chiến đấu TỰ VỆ hoàn toàn có CHÁNH NGHĨA.

*Hãy nhìn vào nước Việt Nam ngày nay ra sao ? Bọn chó CS Bắc Việt đã đưa cả nước xuống hàng chó ngựa NÔ LỆ giặc Tàu !

*Tại sao người dân trong nước biểu tình chống giặc Tàu ? Và tại sao ngụy quyền CS Hànội lại ra tay đàn áp ? Đó là bằng chứng hùng hồn VN ngày nay đã trở thành NÔ LỆ của giặc Tàu ???

 

 

VỤ KIỆN CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM

*Võ Văn Sáu

 

          Như mọi người đã được biết, trong chiến tranh VN, không quân Hoa Kỳ đã xử dụng thuốc diệt trừ cây cỏ có chất Dioxin để khai quang một số khu rừng tiếp với nông thôn, nhằm bảo đảm an ninh cho các vùng nông thôn, chống quân du kích VC dùng làm nơi ẩn núp, đêm đêm xuất hiện xâm nhập vào các thôn xóm để thi hành các vụ cướp bóc, bắt cóc, hiếp dâm, đốt nhà, sát hại thường dân vô tội, cũng như lùa các thanh niên vào rừng cưỡng ép đi theo bọn chúng, gây biết bao nhiêu đau thương tang tóc cho đồng bào ta ở nông thôn.

     Chuyện kể cũng khôi hài. Người dân VN ở vùng nông thôn dưới sự cai trị của bè lũ CS Hànội bây giờ nghèo xơ nghèo xác, cơm không đủ ăn, chịu cảnh thất học, chữ nghĩa không đủ làm một lá đơn tiếng Việt. Thế mà bỗng dưng có một số nông dân ở cả hai miền Nam, Bắc lại có đủ tiền bạc cùng phương tiện để mướn luật sư người Mỹ, phát đơn kiện chánh phủ Mỹ và ngay tại các toà án… cũng ở Mỹ. Thế mới hách ! Ai cũng biết đàng sau là có bàn tay lông lá của lũ vượn làm người ở Bắc Bộ Phủ Hànội. Cuộc chiến đã kết thúc hơn 30 năm, bọn chúng toan khơi lại để làm gì ?

     Nhưng cả 2 lần đi kiện đều bị Toà Án Mỹ bác vì thiếu yếu tố. Mới đây, những nhà đấu tranh cho Dân Chủ ở trong nước đã nói toẹt ra rằng : Những người đang lớn tiếng tố cáo cho rằng họ đã bị nhiễm chất độc màu da cam là hoàn toàn không đúng sự thật. SỰ THẬT ở đây chính là vì các nạn nhân đó đã bị nhiểm bởi các chất độc trong thực phẩm do Trung Cộng sản xuất. Một phần chất độc khác do các sản phẩm nội địa vì thiếu an toàn thực phẩm. Chính bọn Trung Cộng và VC cố tình sách động vụ kiện chất độc màu da cam để tuyên truyền cũng như kiếm tiền, và người dân vì ham lợi đã trở thành kẻ đồng loã trong nội vụ. Đồng thời, chính Nữ Bác sĩ DươngQuỳnh Hoa cũng đã phản đối khi tên của bà lại có trong đơn kiện.. láo khoét nầy !

     Các toà án Mỹ đã có đủ lý do chánh đáng để bác bỏ vụ kiện. Và chánh phủ Mỹ cũng có đủ lý do chánh đáng để không bồi thường cho các nạn nhân chất độc màu da cam. Bởi vì trước kia, chánh phủ Mỹ đã đưa quân tới VN chiến đấu để giúp miền Nam VN "tự vệ"; trong khi chính CS Hànội là kẻ "xâm lăng". Hàng trăm ngàn quân nhân VNCH đã thiệt mạng, hàng chục ngàn khác đã phải mang thương tật suốt đời bởi các mìn cóc do Trung cộng chế tạo. Đó là chưa kể đến cái chết của hàng trăm ngàn thường dân vô tội bị chết oan uổng, điển hình như vụ thảm sát ở Huế trong vụ Tết Mậu Thân 1968 ! Còn về phía Hoa Kỳ đã có hơn 58 ngàn binh sĩ hy sinh tại chiến trường VN, và hàng chục ngàn người khác bị thương tật và tàn phế.

     Vậy thử hỏi ai mới chính là kẻ phải chịu trách nhiệm ? Nếu CS Hànội không XÂM LĂNG miền Nam thì đâu có xảy ra những cảnh máu đổ thịt rơi ? Nếu CS Hànội không thi hành chỉ thị của CS Đệ Tam Quốc Tế muốn nhuộm đỏ miền Nam thì chuyện rải thuốc khai quang với đất độc màu da cam đã không xảy ra.

     Việc rải thuốc khai quang chống du kích VC là một phần của cuộc chiến TỰ VỆ của chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng hoà !

     Như vậy đã rõ : Chính tập đoàn CS Hànội mới là kẻ chịu trách nhiệm về những tang thương, mất mát và đau khổ do chúng gây ra cho người dân. Hơn nữa, khi ký Hiệp Định Ba Lê 1973 chấm dứt chiến tranh, Hoa Kỳ đã cam kết sẽ tái thiết cả hai miền Nam-Bắc sau khi CS Hànội thi hành đầy đủ những điều cam kết, bảo đảm các cuộc bầu cử tự do giữa 2 bên miền Nam VN (VNCH và Chánh phủ Lâm thời  Cộng hoà MNVN) theo HĐ Paris-73, sau đó tiến tới Tổng Tuyển cử giữa 2 miền Nam Bắc theo HĐ Geneva 1954. Thế nhưng chính CS Hànội đã nuốt lời, ngang nhiên xé bỏ Hiệp Định xua quân cưỡng chiếm miền Nam, buộc miền Nam phải đầu hàng vô điều kiện ngày 30-4-1975. Do đó, bọn chúng không có lý do gì để đòi hỏi Hoa Kỳ thi hành nghĩa vụ tái thiết VN như đã cam kết.

     Chính Ngụy Quyền CS Hànội phải có bổn phận bồi thường cho các nạn nhân chất độc màu da cam. Bởi chính họ, CS Hànội, là nguyên nhân gây ra cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam.

     Ngoài ra, CS Hànội còn phải bồi thường cho nhân dân miền Nam; thậm chí cả nhân dân miền Bắc, về các tài sản như nhà cửa, đất đai đã bị chúng cướp đoạt từ hơn nửa thế kỷ qua !

     Đó là vấn đề thứ nhứt.

     Còn vấn đề thứ hai là, đã nói tới chiến tranh thì không thể không có chết chóc rủi ro và tàn bạo. Bọn VC đã xử dụng loại mìn con cóc đem gài khắp nơi. Loại mìn này không làm chết người, nhưng người đạp nhầm phải bị cụt 2 chân tàn phế suốt đời. Nếu CS Hànội thay vì đi kiện đòi bồi thường vụ chất độc màu da cam, họ nên lên án việc xử dụng chất độc này, đồng thời cũng lên án cả việc xử dụng các loại vũ khí độc hại như loại mìn cóc, thì mới chinh phục được cảm tình của thế giới.

     Về ý thức trách nhiệm trong chiến tranh, Ngụy quyền CS Hànội nên xem tấm gương người Nhựt. Hàng năm, người Nhựt đều tổ chức tưởng niệm các nạn nhân đã chết vì 2 quả bom nguyên tử của Mỹ trên Quảng Đảo và Trường Kỳ năm 1945. Họ tưởng niệm không phải là để khơi dậy lòng căm thù đối với người Mỹ. Họ tưởng niệm để nhắc nhở con cháu họ đừng bao giờ đi xâm lăng, gây đau khổ cho các dân tộc khác để rồi phải nhận lấy hậu quả bi thảm cho chính mình.

     Rõ ràng là không giống như bè lũ CS Hànội, mỗi năm tổ chức ngày 30 tháng tư, để khơi lại nỗi đau thương của nhân dân miền Nam; để thoả mãn thói kiêu căng cùng lòng dạ sói lang của kẻ chiến thắng. Chính CS Hànội cũng có trách nhiệm gián tiếp gây nên cái chết của 31 cựu cán binh miền Bắc bị lật xe khi trên đường vào Sài Gòn để ăn mừng lễ "Chiến Thắng Miền Nam" vào dịp tháng 4-2005 !

     Cho thấy cái "tư duy" của người Nhựt nó cao cả khác xa với cái tư duy hèn kém và ngu ngốc của bè lũ CS Hànội. Ngay như 2 tấm bia tưởng niệm các thuyền nhân tại Mã Lai và Nam Dương, tự nó không làm hại ai; thế mà một tên Chủ tịch nước như Trần Đức Lương lại có thể gởi văn thư yêu cầu chính quyền của 2 nước này phải đục bỏ ! Thế mà họ còn dám diễn trò đạo đức giả kêu gọi hoà giải hoà hợp với người tị nạn coi như khúc ruột ngàn dặm (sic) !

     Những con người văn minh luôn đặt vấn đề "nhân đạo" lên hàng đầu. Như một người bị kết án tử hình, người ta cũng tìm thế nào cho tử tội chết cho thật êm ái không phải đau đớn. Khi kết thúc chiến tranh, người ta liền xoá bỏ hận thù. Như gương người Nhựt và người Mỹ. Sau chiến tranh cả hai trở thành bạn bè cùng chia sẻ những lợi ích chiến lược để đưa quốc gia của họ trở nên hùng mạnh như bây giờ.

     Về phần nước Mỹ, cũng đã từng xảy ra cuộc nội chiến Nam-Bắc kéo dài đầy hận thù và bi thảm. Nhưng khi cuộc chiến vừa kết thúc, không bên nào tuyên bố chiến thắng bên nào : Quân lính của 2 bên đều được tuyên dương là Anh Hùng. Các tử sĩ của 2 bên đều được chôn chung ở các nghĩa trang. Cả hai miền bắt tay nhau cùng tái thiết đất nước. Nhờ thế nước Mỹ mới có được như ngày nay !

     Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam vừa qua thật quả đau lòng và nhục nhã. Khi chiếm được miền Nam, bọn CS Bắc Việt đã ra tay trả thù quân, cán, chánh miền Nam; cướp đoạt tài sản của nhân dân miền Nam, cướp cả 16 tấn vàng mang về Bắc coi như là chiến lợi phẩm, bọn đầu sỏ đem chia nhau bỏ túi riêng. Bọn chúng cai trị miền Nam như một thuộc địa. Do đó, thay vì chiến thắng và xây dựng đất nước, bọn CS Hànội đã đẩy hàng triệu người phải bỏ nước ra đi; và đày đoạ cả dân tộc xuống hàng chó ngựa, thậm chí còn đem dâng cả biển và đất cho kẻ thù ngàn đời là bọn Bành Trướng Bắc Kinh, đó là cái tội mà trời không dung đất không tha !

     Thử hỏi, có dân tộc nào mà một nhóm kẻ cầm quyền lại có thể tự ý cắt đất, cắt biển đem dâng cho bọn Tàu cộng là kẻ thù truyền kiếp của VN như bọn cầm quyền CS Hànội hiện nay hay không ?

     Thử hỏi có dân tộc nào, mà những người dân yêu nước, thanh niên sinh viên yêu nước, biểu tình phản đối quân xâm lược Trung cộng lại bị bọn cầm quyền bắt, đánh đập bỏ tù như ở Việt Nam ngày nay hay không?

      Và thử hỏi, có một dân tộc nào lại đi dựng tượng đài để tưởng niệm những kẻ đã đem quân đến tàn sát dân tộc mình một cách dã man như bạo quyền CS Hànội hiện nay vinh danh bọn binh lính Tàu cộng xâm lăng Việt Nam năm 1979 hay không ?

     Nhục ơi, là nhục cho dân tộc Việt Nam !

     Đả đảo bọn Việt gian Cộng sản Hànội !

VÕ VĂN SÁU – NS Góp Gió     

Thursday, December 13, 2012

Nguyễn Cao Kỳ và Dương Văn Minh bao che cho Việt cộng nằm vùng như thế nào?


 

Nguyễn Cao Kỳ và Dương Văn Minh bao che cho Việt cộng nằm vùng như thế nào?

Trúc Giang MN


 

 

 

 

 

 

 

 

 

1* Mở bài

Nguyễn Cao Kỳ và Dương Văn Minh đã từng bao che, giúp đở, chứa chấp, cung cấp phương tiện và vũ khí cho Việt Cộng nằm vùng để đánh phá hậu phương Việt Nam Cộng Hoà. Hai ông tướng nầy có trách nhiệm trong việc đưa đồng bào miền Nam VN vào chế độ độc tài tàn bạo của Chủ Nghĩa Cộng Sản.

Hành động phản bội dân tộc được thể hiện qua việc bao che và giúp phương tiện cho sinh viên Việt Cộng nằm vùng Huỳnh Tấn Mẫm như dưới đây.

2* Chương trình Quân Sự Học Đường

Sau Mậu Thân 1968, chính quyền VNCH quyết định thành lập Sư đoàn sinh viên bảo vệ thủ đô, cho sinh viên tham gia các khoá học quân sự. Huỳnh Tấn Mẫm kể lại như sau:

“Lúc đó Thành Đoàn chỉ đạo chúng tôi tìm cách đánh phá chương trình nầy. Chúng tôi tổ chức những cuộc biểu tình yêu cầu bãi bỏ chương trình nầy. Phong trào được mọi tầng lớp hưởng ứng mạnh mẽ nên nhanh chóng lan rộng ra. Sau đó, tôi bị bắt vì sự phản bội nhưng phong trào đấu tranh vẫn diễn ra mạnh mẽ, liên tục”. Huỳnh Tấn Mẫm kể tiếp, “Khi tôi được thả ra cùng với hơn 30 người trong nhóm hoạt động, Thành Đoàn một lần nữa nhanh chóng chuyển hướng hoạt động, chúng tôi được chỉ thị là để cho sinh viên vào các quân trường tham gia các chương trình học quân sự rồi tìm cách đánh phá từ bên trong.”

Huỳnh Tấn Mẫm cương ẩu, nói dóc bịa chuyện trơ trẽn:

“Từ trong các quân trường, phong trào đấu tranh của sinh viên lại dấy lên mạnh mẽ hơn dưới một hình thức khác. Họ tụ tập nhau, lấy vạt giường ra đốt, rồi ca hát suốt đêm. Những sĩ quan nào khắc nghiệt với sinh viên thì liền bị trùm mặt lại rồi đánh…Do bị để ý theo dõi từ trước, tôi bị nghi là chỉ đạo những vụ đấu tranh nầy nên bị bắt giam 5 ngày. Trong 5 ngày đó, phong trào đấu tranh trong quân trường vẫn diễn ra, vì không có chứng cớ nên chúng phải thả tôi ra”.

3* Huỳnh Tấn Mẫm “tranh thủ” Nguyễn Cao Kỳ

Trong nhật ký, Huỳnh Tấn Mẫm kể lại như sau:

“Đánh giá sự rạn nứt giữa Tổng thống Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ, đầu tháng 9 năm 1971, Thành Đoàn chỉ đạo tìm cách “tranh thủ” ông Kỳ. Nhờ sự môi giới của dân biểu Hồ Ngọc Nhuận, ông Kỳ chịu tiếp phái đoàn Tổng hội Sinh viên chúng tôi”.

3.1. Hội đàm tại trại Phi Long

“Một phái đoàn khoảng 10 người gồm: Huỳnh Tấn Mẫm, Hạ Đình Nguyên, Võ Như Lanh, Nguyễn Thị Yến, Phan Công Trinh, Lê Văn Nuôi…được tiếp đón tại trại Phi Long trong khuôn viên phi trường Tân Sơn Nhất.

Nguyễn Cao Kỳ xuất hiện, tươi cười, niềm nở bắt tay từng người. Vóc dáng cao lớn, khuôn mặt hồng hào phương phi với hàng ria mép dầy.

Nằm phủ phục bên chân Kỳ là một con chó khổng lồ, lông, bờm rậm rạp y hệt sư tử.

Lúc chúng tôi gặp Kỳ, ông hỏi:

- Tôi nghe người ta nói mấy anh là Cộng Sản, có phải vậy không?

Lúc đó tôi nhanh miệng hỏi lại ông:

- Họ nói vậy mà Phó tổng thống có tin không? Nghe vậy, ông Kỳ im lặng. Thực chất, ông Kỳ cũng biết chúng tôi là Cộng Sản, nhưng ông muốn hợp tác với chúng tôi để nhờ chúng tôi chống lại ông Thiệu. Sau đó, ông Kỳ hỏi:

- Mấy anh cần gì ở tôi?

Tôi nói:

- Thưa ngài Phó tổng thống, như ngài thấy đó, chương trình Quân Sự Học Đường đang gây sự bất bình lớn trong sinh viên và công chúng, nếu không dẹp bỏ thì tình hình sẽ không yên ổn được. Tôi thay mặt họ đề nghị ngài kiến nghị với Tổng thống Thiệu, tạm hoãn hoặc bỏ chương trình nầy thì tình hình mới yên ổn được.

Chúng tôi tấn công tiếp:

- Đề nghị Phó tổng thống cấp cho Tổng hội Sinh Viện một trụ sở, vì lực lượng cảnh sát của ông Thiệu đã chiếm giữ trụ sở 207 Hồng Bàng của chúng tôi rồi.

Ông Kỳ trả lời:

- Tôi nói ông Thiệu hoài mà ông không nghe, cứ xen vào nội bộ của các anh làm gì. Gặp tôi, các anh đòi gì tôi giải quyết cho hết, đòi trụ sở có trụ sở, đòi xe hơi có xe hơi! Nhưng tôi đâu có quyền nên chỉ có cách lấy một ngôi nhà trong dinh quốc khách của Phó tổng thống, số 4 Tú Xương giao cho các anh làm trụ sở. Đồng ý không?

3.2. Chiến dịch phá bầu cử

“Hai ngày sau, để phô trương lực lượng với Kỳ, chúng tôi tổ chức một cuộc xuống đường đánh với cảnh sát dã chiến ngay trên đường Cường Để. Nguyễn Cao Kỳ và nhóm tham mưu của ông ta ngồi trên trực thăng, lượn nhiều vòng để chứng kiến cuộc giao tranh giữa lực lượng xung kích của Sinh viên Học sinh với cảnh sát, diễn ra trong khói lựu đạn cay mịt mù và tiếng nổ ầm ĩ của bom xăng.

Ngày hôm sau, Kỳ thuận giao cho chúng tôi ngôi nhà số 4 đường Tú Xương với đầy đủ văn phòng phẩm và xe cộ. Tại đây, chúng tôi gặp nhóm tham mưu của Kỳ để nhận toà nhà. Tôi gọi đùa, họ là “ban tham mưu chim cò” vì nhóm cận thần nầy toàn mặc áo chim cò, tướng tá bệ vệ được tuyển chọn từ các đơn vị người nhái và không quân.

Nhóm tham mưu nầy đề nghị chúng tôi tính hết những gì cần thiết ra thành tiền để họ đưa tiền cho chúng tôi tự mua sắm. Chúng tôi từ chối nhận tiền, chỉ yêu cầu cung cấp máy đánh chữ, giấy và máy in truyền đơn và vũ khí. Chúng tôi hỏi:

- Các ông có loại vũ khí nào có thể đánh sập các phòng phiếu, tiếng nổ lớn nhưng không sát thương cho người không?

- Có. Chúng tôi có loại MK3. Các anh cần bao nhiêu?

- Ít nhất là 2,000 trái để chúng tôi đánh suốt 2 tuần lễ trước ngày bầu cử.”

Theo lời thuật của Huỳnh Tấn Mẫm, ngày 3-10-1971, Nguyễn Cao Kỳ đã bí mật giao 5,000 lựu đạn MK3 (loại lựu đạn huấn luyện chỉ gây tiếng nổ, không sát thương) cho họ ném vào những tụ điểm thùng phiếu để phá cuộc bầu cử.

Huỳnh Tấn Mẫm lại cương ẩu, nói dóc như sau:

“Trận đánh đầu tiên mà SVHS tranh đấu sử dụng lựu đạn MK3 là trận diễn ra trước Đại học Vạn Hạnh. Từ cuộc biểu tình trong sân trường, sinh viên tràn ra đường Trương Minh Giảng, tất cả những thùng phiếu làm bằng gỗ “đặt trên lề đường để tiện cho người qua lại bỏ phiếu” bị đánh sập tan tành, khói bụi mịt mù. Cùng lúc, các bích chương tranh cử bị SV kéo xuống, dùng bút lông sửa chữ “Liên danh 1” thành chữ “Liên danh lì”, chữ “dân chủ” thành chữ “Dân chửi”, chữ “Thiệu” thành chữ “Thẹo” rồi treo lại đàng hoàng.

Chiến dịch “MK3” làm rung chuyển dư luận, dân chúng hoảng sợ, không dám đi bầu. Thiệu điên tiết, ra lịnh cho Tổng nha Cảnh sát truy lùng bắt một danh sách 127 sinh viên.”


SVHS đang đốt phá các bích chương tranh cử tổng thống của liên danh Thiệu – Hương năm 1971.

3.3. Trước toà án quân sự mặt trận

“Những tháng sau bầu cử 1971 đến đầu năm 1972, những thủ lãnh phá thùng phiếu, xung kích đốt xe Mỹ như Huỳnh Tấn Mẫm, Hạ Đình Nguyên, Võ Như Lanh, Nguyễn Xuân Thượng, Võ Thị Bạch Tuyết, Lâm Thành Quí, Lê Văn Nuôi …đều lần lượt bị bắt.

Ngày 18-3-1972, 10 sinh viên được đưa ra toà án quân sự mặt trận ở Nha quân Pháp số 3 Bến Bạch Đằng để xử về tội “phá rối trật tự trị an”.

Biện hộ chúng tôi là luật sư Nguyễn Long và LS Vũ Văn Mẫu.

Trong cáo trạng đọc tại toà có câu: “Bị cáo Lê Văn Nuôi khai, lựu đạn MK3 dùng để đánh phá bầu cử là do cựu phó Tổng thống Nguyễn Cao Kỳ cung cấp. Toà cho gọi nhân chứng Nguyễn Cao Kỳ. Ông Kỳ không có mặt.

“Trước khi đi, chúng tôi chuẩn bị phương án phá phiên toà. Dao lam được bẻ đôi, cột giấu vào tóc. Chúng tôi lấy dao ra, cắt vào tay, lấy máu viết lên tường toà án chữ “Tự do hay là chết”.

4* Nguyễn Cao Kỳ “xớt” Huỳnh Tấn Mẫm

4.1. Cuộc rượt đuổi sôi nổi trên đường phố

Cuối tháng 9 năm 1971, Huỳnh Tấn Mẫm được đưa tới khách sạn Caravelle, đường Tự Do, để trả lời phỏng vấn của đài BBC, sau đó, Mẫm trở về Trụ sở của Tổng vụ Thanh niên Phật tử số 294 Công Lý. Vì biết bị theo dõi nên Mẫm chạy lên tầng cao nhất của trụ sở, nhưng cảnh sát đã kịp thời bao vây. Mẫm đang lúng túng tìm đường thoát thân thì Ngô Thế Lý, Đoàn trưởng Đoàn Sinh viên Phật tử Đà Lạt đưa Mẫm vào một căn phòng và khoá lại.

Thấy nguy cho Mẫm, Nguyễn Thị Yến vội gọi điện thoại cầu cứu cho dân biểu Hồ Ngọc Nhuận và Kiều Mộng Thu. Nhuận gọi ngay cho Nguyễn Cao Kỳ xin giải vây cho Huỳnh Tấn Mẫm. Ông Kỳ liền phái hai sĩ quan cấp tá mang 2 xe jeep tức tốc đến Trụ sở Tổng Vụ Thanh niên Phật tử, Hồ Ngọc Nhuận cũng lái chiếc La Dalat đến nơi.

Cảnh sát không dám ngăn chận 2 xe jeep quân đội của 2 sĩ quan cấp tá và xe của dân biểu, nên cả 3 xe vào bên trong trụ sở Tổng vụ.

Một sĩ quan khoát vội cho Mẫm một chiếc áo nhà binh rồi đưa Mẫm cùng một số sinh viên lên 2 xe jeep để cảnh sát không nhận ra ai là Huỳnh Tấn Mẫm.

Theo kế hoạch, xe La Dalat của Hồ Ngọc Nhuận dùng kế nghi binh đánh lạc hướng cảnh sát. Xe bít bùng của Hồ Ngọc Nhuận phóng ra trước, kế đến là xe jeep chở Mẫm, xe jeep sau chở sinh viên, làm nhiệm vụ chận hậu và bảo vệ xe trước.

Đến ngã tư Trương Tấn Bữu, xe của Nhuận chạy về hướng Lăng Cha Cả, hai xe jeep quẹo trái chạy trên đường Trương Minh Giảng hướng về trung tâm thành phố. Cảnh sát chia làm hai đuổi theo.

Trời sắp tối, cuộc rượt đuổi giữa xe cảnh sát và xe jeep quân đội diễn ra trên đường phố giống như trong ciné. Xe cảnh sát hụ còi không ngừng và giữ liên lạc điện đàm với cấp chỉ huy. Những tài xế cừ khôi của cảnh sát và của tướng Kỳ tranh nhau từng khoảng đường với tốc độ cao. Phe mình rượt đuổi phe ta rất sôi nổi. Chiếc xe jeep cố tình lạng qua lạng lại không cho xe cảnh sát vượt qua, xe chở Mẫm bỏ xa xe cảnh sát. Tới khu đông người ở chợ Bến Thành, Mẫm xuống xe rồi chen lẫn vào đám đông tìm đến ẩn náo trong sạp trái cây của “má” Tám Ảnh ở cửa Bắc chợ Bến Thành. Má Tám Ảnh cho người liên lạc với “má” Văn Hoa, chủ tiệm may Văn Hoa số 100 đường Lê Thánh Tôn.

Sau đó, Hồ Ngọc Nhuận xin Dương Văn Minh che chở cho Mẫm thời gian suốt 6 tháng.

4.2. Hồ Ngọc Nhuận dùng kế nghi binh giải vây Huỳnh Tấn Mẫm

Hồ Ngọc Nhuận thuật lại. “Chiếc La Dalat cà mèn của tôi, mà cảnh sát Sài Gòn đã nhẵn mặt, bất ngờ xông thẳng vào Trung tâm Quảng Đức, quay đầu ra đường. Anh em sinh viên bu lại vây kín, hè nhau buông các tấm phủ xuống che chiếc xe bít bùng. Trong tích tắc, tôi lái vọt ra đường, nhấn hết ga hướng về sân bay Tân Sơn Nhất. “Lực lượng rằn ri” hùng hỗ đuổi nà. Gần tới phi trường, thay vì chạy thẳng hay rẻ vào trại Phi Long của tướng Kỳ, tôi đột ngột ngừng xe lại, chậm rãi cuốn những tấm phủ lên và ngồi lại tay lái, châm…thuốc hút. Trong xe, ngoài tôi, không một bóng người. Biết bị trúng kế “điệu hổ ly sơn”, rằn ri bực tức, chắc chắn là có chửi thề.

5* Dương Văn Minh đã cưu mang Huỳnh Tấn Mẫm suốt 6 tháng trời

Từ tiệm may Văn Hoa của “bà má Văn Hoa”, Huỳnh Tấn Mẫm gọi điện thoại kêu Nguyễn Thị Yến nhờ dân biểu Hồ Ngọc Nhuận tìm chỗ trú ẩn cho y. Hồ Ngọc Nhuận vội gọi cho văn phòng của Dương Văn Minh. Đến trưa hôm sau, Dương Văn Minh (DVM) phái thiếu tá Trịnh Bá Lộc đến đón Mẫm ở điểm hẹn là ngã tư Nguyễn Trung Trực-Lê Thánh Tôn, cách tiệm may Văn Hoa khoảng 100 mét rồi đưa thẳng về nhà số 3 Trần Quý Cáp. Tướng Minh cho Huỳnh Tấn Mẫm (HTM) ở trong căn phòng đầy đủ tiện nghi, có điện thoại và nhà vệ sinh. Theo điều kiện, Mẫm không được tiếp xúc với bất cứ ai trong nhà, ngoại trừ thiếu tá Trịnh Bá Lộc cung cấp thức ăn hàng ngày.

Thiếu tá Lộc xác nhận trong hồi ký “Saigon et moi”: “Tôi được biết anh Mẫm trong thời gian chuẩn bị vận động bầu cử Tổng thống VNCH nhiệm kỳ 2, năm 1971. Lúc đó anh là Chủ tịch Tổng hội SV Sàigon, anh hoạt động chống TT Thiệu và đang bị truy nã.

Một nhân vật trong ban tham mưu chính trị của Đại tướng DVM (Db Hồ Ngọc Nhuận) giới thiệu anh và xin cho anh được lánh nạn trong căn nhà dùng làm văn phòng tranh cử. Tôi được chỉ thị cung cấp thực phẩm cho anh, do đó chúng tôi có dịp tiếp xúc với nhau hàng ngày.”

Nhờ có điện thoại, HTM liên lạc với đồng bọn dưới cái tên Hoàng. Mẫm ở đó suốt 6 tháng.

Vào đầu tháng 1 năm 1972, Mẫm bí mật rời khỏi căn nhà chuẩn bị cho việc ra tranh cử vào Ban Đại diên sinh viên Y khoa.

Ngày 5-1-1972, sau phiên họp ở Y khoa, trên đường về cư xá Minh Mạng, HTM bị an ninh bắt trước cửa bịnh viện Hồng Bàng. Thời gian tung hoành của HTM chất dứt từ đó.

Sau nầy HTM thuật lại: “Thời gian ở nhà của DVM tôi và ông Minh có nói chuyện với nhau. Tôi đề nghị ông vào thành phần thứ ba nhưng ông từ chối. Ông nói: “Qua biết mấy em là Cộng Sản nhưng qua không thể là thành phần thứ ba được. Qua phải trở thành thành phần thứ hai, thay thế Thiệu-Kỳ thì mới có hy vọng hoà hợp hoà giải dân tộc được”.

Với chủ trương đàm phán với VC, ông Minh cưu mang HTM để bảo vệ “người anh em”, một “đồng chí”:.

Thực ra, ngoài HTM, DVM còn cho 2 cựu dân biểu là Dương Văn Ba, Phan Xuân Huy và ký giả Kỳ Sơn (Nguyễn Đình Nam) đang bị truy nã, và cả cán bộ VC Nguyễn Văn Cước ẩn náo trong tư dinh của ông. Họa sĩ Ớt, Huỳnh Bá Thành cán bộ VC cũng đến Dinh Hoa Lan, số 98 Hồng Thập Tự. (Còn nhà số 3 Trần Quý Cáp là nhà của người em, sau là Đại tá Dương Thanh Sơn, QLVNCH).

6* Quá trình “tranh thủ Dương Văn Minh

Dương Văn Minh sinh ngày 19-2-1916 tại Mỷ Tho, gia đình có 4 trai 3 gái. Dương Văn Minh là con trai cả. Kế đến là Dương Thanh Nhựt (sau làm đại tá VC), con thứ 5 trong gia đình là Dương Thanh Sơn (sau lên đại tá VNCH)

Theo tài liệu của VC, thì công tác địch vận đối với DVM bắt đầu từ năm 1962 với nhiều lực lượng, ban ngành tham gia: Ban Binh vận của TW Cục Miền Nam, Tình báo, An Ninh T-4 (Sài Gòn Gia Định (ở mật khu) và Trí vận.

1. Ban Binh vận TW Cục Miền Nam

Năm 1960, Võ Văn Thời, thuộc TW Cục Miền Nam, yêu cầu Tổng Cục Chính Trị QĐ cử Dương Thanh Nhựt (Mười Ty) về Nam để tác động và tranh thủ Dương Văn Minh. Sau một thời gian được huấn luyện, cuối tháng 12 năm 1960 Dương Thanh Nhựt lên đường vào Nam.

Tháng 8 năm 1962, Dương Thanh Nhựt (DTN) móc nối liên lạc được với gia đình, bắt đầu từ cậu ruột là Nguyễn Văn Di, rồi người vợ ở lại miền Nam sau khi chồng tập kết ra Bắc, tên Sử Thị Hương. Sau đó, Mười Ty gặp mặt em trai là Dương Thanh Sơn (sau lên đại tá VNCH) và người em gái của Mười Ty, cũng là em của DVM là Dương Thu Vân.

Thấy thuận lợi, Mười Ty đưa một cán bộ mật, đem ý kiến của lãnh đạo đến trao đổi với DVM về việc đề nghị đảo chánh Ngô Đình Diệm.

Sau đảo chánh ngày 1-11-1963, Dương Văn Minh giữ vai trò quốc trưởng, Mười Ty có đến nhà DVM số 98 Hồng Thập Tự (Dinh Hoa Lan), sau đó, đến nhà em là Dương Thanh Sơn, số 3 Trần Quý Cáp và ở đó thời gian 10 ngày.

“Trong thời gian giữ vai trò quốc trưởng, DVM có những hành động tiến bộ có lợi cho cách mạng”. (Theo tài liệu của Việt Cộng).

- Quyết định hủy bỏ 16,000 ấp chiến lược.

Phía VC đề nghị hai việc, là hủy bỏ ấp chiến lược và không chủ trương đánh ra Bắc. Dương Văn Minh ra quyết định hủy bỏ 16,000 ấp chiến lược. Khi Đại sứ Cabot Lodge hỏi, thì DVM trả lời rằng tập quán của người VN là không muốn rời xa mảnh đất gắn bó với đời mình và không muốn xa mồ mả ông cha. Dồn dân vào áp chiến lược là chủ trương sai.

- Bộ trưởng QP/HK Mc Namara và tướng Harkin yêu cầu quốc trưởng DVM để cho HK ném bom ra miền Bắc, không ném ồ ạt, mà ném bom nổ chậm trên đê sông Hồng. Miền Bắc sẽ bị lũ lụt, mất mùa, dân sẽ đói. Dương Văn Minh lắc đầu từ chối.

- Tháng 1 năm 1964, Đại sứ Cabot Lodge yêu cầu quốc trưởng DVM chuẩn thuận cho thực hiện kế hoạch 34 A, tổ chức hoạt động gián điệp của biệt kích chống miền Bắc, Dương Văn Minh không trả lời.

- Theo kêu gọi của MTDTGP/MN/VN, Dương Văn Minh muốn thương lượng để thực hiện bầu cử tự do, thực hiện chế độ trung lập, thành lập Chính phủ Liên hiệp, nhưng Mỹ cự tuyệt, chống hoà đàm, chống xu hướng trung lập.

- Cuối tháng 4 năm 1964, Mỹ đưa Nguyễn Khánh lên làm Chủ tịch Hội Đồng Quân nhân Cách mạng kiêm Thủ tướng bằng một cuộc đảo chánh. Nguyễn Khánh tuyên bố “Tôi đảo chánh Dương Văn Minh để cứu đất nước khỏi rơi vào tay Cộng Sản”.

Sau ngày 30-4-1975, các sĩ quan tùy viên như trung tá Trương Minh Đẩu, thiếu tá Hoa Hải Đường và em tướng Minh là đại tá Dương Thanh Sơn đều đi tù cải tạo.


Nguyễn Hữu Thái đứng thứ hai bên phải, tay cầm tập giấy, chứng kiến Tổng thống chính quyền Sài Sòn Dương Văn Minh chuẩn bị tuyên bố đầu hàng. (Ảnh của ông Nguyễn Hữu Thái ). Photo Kỳ Nhân.

7* Dẹp tan đám sinh viên Việt Cộng nằm vùng

7.1. Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo ra tay

Năm 1971, phong trào sinh viên tranh đấu do Thành Đoàn Cộng Sản HCM lãnh đạo đã quậy tưng bừng tại thủ đô Sài Gòn, nhưng sau 2 vụ ám sát, SV Lê Khắc Sinh Nhựt (28-6-1971) và GS Nguyễn Văn Bông (10-11-1971), thì Tướng Nguyễn Khắc Bình, Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo kiêm Tư Lệnh Cảnh sát Quốc gia, quyết tâm đối phó với cái đám SV VC nằm vùng nầy.

Trọng trách được giao cho Ban A-17, (thuộc Phủ Đặc Ủy TW Tình báo) dưới quyền của ông Nguyễn Thành Long (hỗn danh là Long Quắn), một cấp chỉ huy kiệt xuất.

A-17 nhập cuộc. Thế trận nhanh chóng gây bất lợi cho Thành Đoàn CS. A-17 bao gồm những cán bộ chọn lọc, đa số xuất thân từ các phân khoa đại học, số còn lại thì đang học và đã từng có vài năm đại học, cho nên tất cả đều am tường các sinh họat đại học. Được sự hợp tác chặt chẽ của ngành Cảnh sát Đặc biệt Đô Thành, cho nên trong một thời gian ngắn, công tác ổn định đại học đã thành công mỹ mãn. Các Ban đại diện SV đã về tay SV quốc gia.

Đa số SV VC nằm vùng đều bị bắt, một số chạy trốn ra khu. Các tổ chức bị phá vở.


Huỳnh Tấn Mẫm (trái) và Trịnh Bá Lộc, 2005. Trịnh Bá Lộc nguyên là thiếu tá tùy viên của cựu tướng Dương Văn Minh (hình của TBLộc).

Sau năm 1975, Thành Đoàn cho ra những tài liệu khoe khoang thành tích đánh phá hậu phương của VNCH, nhưng họ phải công nhận là đã bị đánh bại. Trong cuốn “Trui rèn trong lửa đỏ” Hoàng Chức Nguyên đã viết: “Bởi vì từ năm 1972, địch đã ra tay khủng bố, càn quét đè bẹp các phong trào đấu tranh. Hầu hết những cơ sở tập hợp công khai của sinh viên đều bị chúng phá hủy hoặc chiếm đóng, tình hình im ẳng, căng thẳng, không một cuộc đấu tranh công khai lớn nhỏ nào nổ ra được”.

7.2. Việt Cộng muốn vắt hết chanh

Theo tiến trình thi hành Hiệp định Paris ngày 27-1-1973, thì ngày 20-2-1974 Huỳnh Tấn Mẫm được đưa đưa lên Lộc Ninh để trả cho VC, nhưng vì còn muốn lợi dụng HTM nên phía CS không nhận HTM, với lý do là hắn không phải là tù binh, không phải là VC và yêu cầu trả đương sự về với gia đình. Mẫm cay đắng phải chấp nhận tiếp tục ngồi tù do các đồng chí của mình xếp đặt.

Trong hồi ký của Diệu Ân, trang 247, Ngô Đa đã viết: “Anh Mẫm có tâm sự với tôi, anh thật lòng muốn được trao trả về Lộc Ninh để sớm thoát khỏi cái địa ngục trần gian, thoát khỏi những trận đòn tra khảo tàn khốc, không thể chịu đựng nổi. Nhưng do yêu cầu của tổ chức lúc bấy giờ, nên tôi buộc phải đòi địch trả tự do cho tôi trở về gia đình ở Sài Gòn”.

Ngày 26-4-1974, 2 tháng sau, Mẫm được chuyển ra trại chiêu hồi tại eo biển Lagi, Hàm Tân, Mẫm ở đó đến những ngày gần 30-4-1975.

Tình hình biến chuyển nhanh chóng, quân đội VNCH đang di tản khỏi Hàm Tân. Viên sĩ quan phụ trách, một mình dùng ghe đưa Mẫm vào Nam. Qua các bót cảnh sát Long Hải, Vũng Tàu, Gò Công, Chợ Gạo, Long An, Tổng Nha, không chỗ nào chịu nhận Mẫm.

Cuối cùng, viên sĩ quan áp tải đưa HTM vào bót cảnh sát Thảo Cầm Viên để ngủ qua đêm. Sáng hôm sau, ngày 29-4-1975, Thủ tướng 2 ngày Vũ Văn Mẫu tuyên bố, người tù chính trị đầu tiên được thả là Huỳnh Tấn Mẫm. Khoảng 10 giờ sáng, chuẩn tướng cảnh sát Bùi Văn Nhu đích thân chở HTM đến Dinh Hoa Lan giao cho thiếu tá Trịnh Bá Lộc, tùy viên của DVM.

Sau năm 1975, Huỳnh Tấn Mẫm bị cách chức Tổng biên tập báo Thanh niên. Lê Văn Nuôi bị cách chức Tổng biên tập báo Tuổi trẻ chỉ vì cho đăng tải một bức hí họa trong đó phi cơ tư bản Mỹ trở lại VN đã rải ra những tờ đô la và đăng một bảng thăm dò dư luận, trong đó thanh niên VN xem Bill Gastes là thần tượng. (chớ không phải là Hồ Chí Minh).

8* Vài nhận xét về Nguyễn Cao Kỳ

Một Phó tổng thống VNCH mà vì địa vị cá nhân đã bao che, giúp đỡ phương tiện và vũ khí cho kẻ thù đế đánh phá hậu phương VNCH thì thật sự là một hành động phản bội không thể tha thứ được.

Sau nầy, ông bị VC lợi dụng để tuyên truyền cho việc thực hiện thành công NQ 36, mục đích đánh phá các phong trào đòi nhân quyền của các cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại.

Nhiều người xí xoá sau khi ông chết, cho rằng “nghĩa tử là nghĩa tận”, thật ra nhóm chữ nầy được dùng sai về cái nghĩa của nó. Trước hết chữ “nghĩa” là lẽ phải. Là điều làm khuôn phép cho cách xử thế. “Nhân nghĩa lễ trí tín” là phương châm tốt để thực hiện nếp sống. “Nghĩa” còn là quan hệ tình cảm tốt trước sau như một. Nghĩa vợ chồng.

“Nghĩa tử là nghĩa tận” là làm trọn nghĩa đối với người chết bằng mọi cố gắng lớn nhất, bất chấp mọi khó khăn, không tính toán, do dự.

Do đó, không thể dùng nhóm chữ nầy vào trường hợp của ông Kỳ.

Trước đây, tôi không tán thành những người chửi bới vị cựu Phó Tổng thống VNCH của mình bằng những từ ngữ thô tục, nặng nề nhất, nhưng vừa qua, sau khi xem một Video clip được cho rằng VC phổ biến sau cái chết của ông Kỳ, tôi nhận thấy họ chửi rất đúng. Nội dung video clip được tóm tắt như sau.

“Cần phải có một chiến thắng để thống nhất đất nước. Tôi đã chiến đấu và chúng tôi đã không làm được, mà phía bên kia đã làm được. Đó là một sứ mệnh vinh quang của lịch sử. Cộng đồng người Việt hải ngoại hành động như một bọn côn đồ, những tên Kèo, tên Cột đóng vai hề hạng bét, kêu gọi phục quốc. Phục cái gì? VN có mất nước cho Tàu, cho Tây đâu mà phục quốc?

Họ hô hào, chúng ta có sức mạnh, có trí tuệ, có chất xám, có tiền, nhưng khi được cầm tiền thì anh ta ôm tiền trốn mất. Cái dốt của NCK là không biết được thống nhất đất nước để đưa cả dân tộc vào chế độ độc tài tàn bạo của CNCS.

Bọn nâng bi, bợ đít VC cũng nhắm mắt trơ trẽn ca ngợi thành tích thống nhất để đưa cả nước lên chủ nghĩa ưu việt, không còn cảnh người bóc lột người, mọi người làm việc theo khả năng mà được hưởng theo nhu cầu, vì khi bước lên CNXH thì của cải vật chất xã hội thừa mứa.

9* Kết luận

Một người thân cận đã từng sát cánh với ông Kỳ nêu nhận xét như sau: “Những gì tôi biết, hình như có hai Nguyễn Cao Kỳ, một NCK phản bội đồng đội, phản bội chính mình và một NCK từ 1966 đến 1975 có lòng với đất nước…” Nhận xét nầy chỉ đúng có một nửa, vì ông Kỳ đã phản bội dân tộc từ năm 1971 khi bao che, giúp phương tiện và vũ khí cho tên VC nằm vùng Huỳnh Tấn Mẫm đánh phá hậu phương VNCH.

Trúc Giang

Minnesota tháng 12 năm 2012

 

NASA thông tin mới BẢO MĂT TRỜI


NASA thông tin mới BẢO MĂT TRỜI
Than men chuyen
TH

 

                               Khủng khiếp, sao mà lắm Thiên tai thế này ! 2012 chưa xong lại tới 2013. Thôi thì Trời kêu ai nấy DẠ

 

 
 
THÔNG TIN MỚI, CHÍNH THỨC CỦA NASA 

                                       Người dịch : PHẠM VIẾT ĐÀO 
Các quan chức NASA đã chính thức thông báo, năm 2013 trái đất của chúng ta sẽ bị chấn động bởi một vụ nổ mặt trời do bởi nguyên nhân: mặt trời đã đạt tới cực đại của sự vận động nội tại của nó.
 
Vụ nổ này sẽ gây nên những thảm họa điện từ cho toàn thế giới. Tất cả các vệ tinh do con người phóng lên vũ trụ sẽ bị tê liệt, tất các các chuyến bay sẽ bị hủy bỏ, các máy phát điện sẽ nóng lên và toàn thế giới có khả năng sẽ chìm trong bóng tối. 
Theo The Telegraph, các chuyên gia của NASA đã cho biết: Một cơn bão mặt trời siêu mạnh có khả năng gây nên những thảm họa lớn nếu con người không chuẩn bị có hình thức ứng phó. 

Cơn bão mặt trời tạo nên những cơn song điện từ đến một cách bất ngờ như những tia chớp, có khả năng phá hủy bất cứ dụng cụ điện nào. Như vậy sẽ dẫn tới hệ thống an ninh của các quốc gia sẽ bị tê liệt trong một thời gian không xác định, hệ thống ngân hàng sẽ không hoạt động. 
 “ Chúng tôi biết thảm họa này đang tới gần nhưng không lường được hậu quả xấu của nó gây ra đến đâu. Tất cả các hệ thống thong tin liên lạc vệ tinh sẽ bị phá hủy hoàn toàn; các vệ tinh thám không sẽ bị hư hại và hệ thống máy tính toàn thế giới sẽ bị phá hỏng. Nhiều vùng đất sẽ không có điện…” Đó là tuyên bố của Giám đốc Cơ quan nghiên cứu mặt trời của NASA: Tiến sĩ Richard Fisher.

Trong cơn bão mặt trời, nhiệt độ của mặt trời sẽ vượt quá 5.500 độ …
 
 
 
           CHÂU ÂU SẼ BỊ HỦY DIỆT VÀO NĂM 2013


          Telegraph vừa đưa tin: Các nhà khoa học vừa dự đoán về một thảm họa có thể xảy ra: một vụ nổ của mặt trời vào năm 2013 tại khu vực châu Âu.
 
           Trong một cuộc họp báo Tiến sĩ Richard Fisher đã thông báo: sẽ có vụ va chạm của những tia sóng điện từ với một mức độ không thể lường định được. Rất nhiều nhà nghiên cứu cho biết “ vụ nổ mặt trời " sẽ xảy ra vào năm 2013 khi mà trái đất có thể bị tiếng nổ cực mạnh này xô vào.

          “ Khu vực xảy ra vụ nổ sẽ dẫn tới bị mất điện kéo dài. Sóng điện tử này sẽ lan tỏa điên cuồng như ánh chớp…” Đó là ý kiến của Tiến sĩ Richard Fisher.

           Theo các nhà khoa học Anh, vụ nổ mặt trời sẽ rất mạnh có thể phá hủy toàn bộ hệ thống thông tin và gây hậu quả khủng khiếp đối với con người; nó có sức công phá mạnh tương đương với 100 quả bom Hidrogen…

             Theo các nhà khoa học thì nếu vụ nổ mặt trời này gần quả đất thì rất nhiều quốc gia sẽ bị hủy diệt. Trong một cuộc họp báo Tiến sĩ Liam Fox đã thông báo: Nước Anh, Bắc Triều Tiên, Iran có thể có khả năng hứng chịu thảm họa này. 

            Vào năm 2013 vụ nổ mặt trời sẽ va chạm với trái đất và rất khủng khiếp; nó sẽ hủy diệt toàn bộ các vệ tinh do con người phóng lên vũ trụ và các con tàu thám hiểm không gian.

                 Theo các chuyên gia NASA thì toàn bộ máy móc điện tử sẽ bị hủy hoại, hệ thống ngân hàng, bệnh viện sẽ bị tê liệt, các trạm kiểm soát không gian chỉ còn là những cục gạch…
                           Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Anh vừa tuyên bố tuần tới sẽ sang gặp các chuyên gia NASA trong một cuộc hội thảo để bàn cách hạn chế thấp nhất những sự phá hoại do vụ nổ mặt trời gây ra vào năm 2013.

             “Chúng tôi biết chắc rằng thảm họa này sẽ xảy ra nhưng không lường trước được sự tàn phá của nó đến đâu”- Đó là ý kiến của Tiến sĩ Richard Fisher , Giám đốc của cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ NASA khi đề cập tới cơn bão mặt trời này…
                                Chờ  xem  ! ! !

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link