Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 17, 2012

“MỘT BỘ PHẬN CÁN BỘ” LÀ CÁI CHI CHI?


 

 

                                              

        Chúc Quý vị và các bạn cùng gia đình hưởng một Mùa Giáng Sinh Vui Vẻ,

        tràn đầy Hồng Ân Thiên Chúa và Năm Mới 2013 Khang An - Hạnh Phúc.

                                                                                                        Văn Quang

 

                                                          

 

 


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 16.12.2012

 

 

                            “MỘT BỘ PHẬN CÁN BỘ” LÀ CÁI CHI CHI?

 

Lâu lắm rồi, người dân mới được nghe một vị “cán bộ cao cấp” có một lời tố cáo cụ thể về tình trạng tham nhũng tại VN. Không cần mở ngoặc đơn, ngoặc kép, ai cũng hiểu đây chỉ là một trong muôn hình vạn trạng những “kịch bản” tham nhũng lâu nay người dân nào cũng biết, biết nhiều quá đến nỗi phải thốt lên như cụ Cố Hồng trong tiểu thuyết Số Đỏ: “Biết rồi khổ lắm, nói mãi”.

 

Nhưng đây lại là chuyện không phải người dân nào cũng biết, chỉ có “một bộ phận cán bộ” không nhỏ biết rất rõ, song không bao giờ dám nói ra. Bởi các vị này đã từng phải thi để được vào “biên chế cán bộ nhà nước”.

 

Xin nói rõ thêm câu trên có nghĩa là được công nhận chính thức là công chức nhà nước, một thứ chức sắc thời đại, có quyền hành chưa biết tới đâu và tất nhiên có quyền lợi cũng như thế, tùy theo “vai vế” to nhỏ và tùy theo cái sự “phục vụ” của anh đến đâu.

Lại nói về “cái sự phục vụ” ở đây không có nghĩa hoàn toàn là phục vụ người dân, phục vụ đất nước mà còn nhiều hình thức phục vụ khác nữa như phục vụ cấp trên, đôi khi “phục” luôn cả các phu nhân và gia quyến các sếp nữa, từ đám cưới đến đám ma nhà sếp cũng phải lo.

Hoặc phục vụ những chủ trương đường lối của “đoàn thể, của tổ chức”, không cần biết đúng sai, cứ phục vụ trước cái đã, đừng ý kiến ý cò gì là “ngoan” nhất và dễ sống nhất. Sự tận tụy ấy được trả giá bằng sự thăng cấp nhanh. Nói thẳng ra ở nhiều cơ quan, cơ sở công hay công ty tư cũng có “tiêu chuẩn” này. Nhưng ở các cơ quan công lập thì hầu hết sự phục vụ đó là thước đo cho “năng lực” của nhân viên.

 

“Một bộ phận cán bộ” là cái chi chi?

Có một câu nói mà các vị quan chức lớn thường dùng, thí dụ như “một bộ phận cán bộ suy thoái đạo đức…” . Nóí lơ mơ như thế khiến người dân chẳng hiểu “một bộ phận cán bộ” là cái gì? Xin nêu ngay một dẫn chứng cụ thể:

 

Ngày 1/12 vừa qua, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, tiếp xúc với cử tri, hàng chục vị lão thành đã bày tỏ tâm tư về “một bộ phận không nhỏ cán bộ thoái hóa, biến chất”.

Băn khoăn về vấn đề này, cử tri Nguyễn Khắc Thịnh (phường Giảng Võ, Ba Đình) chất vấn Tổng bí thư:

“Tôi xin hỏi, bộ phận không nhỏ chiếm bao nhiêu phần trăm? Bộ phận không nhỏ ấy nằm ở đâu? Trung ương bảo như vậy nhưng về các tỉnh thành chúng tôi chẳng thấy bộ phận không nhỏ ấy nằm ở đâu cả”.

 

                                          

                                        Ông Trần Viết Hoàn: “Tham nhũng làm suy sụp đất nước, làm xấu quốc thể”

 

Chuẩn bị sẵn bài phát biểu công phu, cử tri Trần Viết Hoàn, nguyên Giám đốc khu di tích Phủ Chủ tịch bày tỏ nhiều tâm tư. Theo ông, Nghị quyết trung ương 4 khóa 11 của Đảng đã chỉ rõ bộ mặt thật của một “bộ phận không nhỏ”, những kẻ tranh thủ một thời làm quan, cậy quyền vơ vét, đục khoét tiền của dân, của nước.

“Lớp người này lấy đồng tiền làm cứu cánh, làm cái đà cho danh vọng, làm cái lọng che thân, làm cái cân cho công lý, làm cái cần cho lý trí và tiền với họ là hết ý.

Vì vậy, đó là những kẻ quá giàu có, giàu hơn cả thời địa chủ, tư bản. Đảng, Nhà nước, và nhân dân coi đây là giặc nội xâm, giặc quốc nạn”.

 

Hòa cả làng

Vị này cho rằng, chưa bao giờ có nghị quyết của Đảng mà dân coi Tổng bí thư là kiến trúc sư và được dân chúng đón nhận, tranh luận như “trời hạn gặp mưa rào”. Song, ông lo ngại cho Nghị quyết này cũng như Luật Phòng chống tham nhũng sửa đổi, bởi “nếu không làm triệt để thì mọi thứ lại trở về như cũ, thậm chí còn tồi tệ hơn”.

Ông Hoàn nói tiếp:

"Đảng chắc không còn nghị quyết nào hơn nữa, Quốc hội chắc không còn Luật Phòng chống tham nhũng nào hơn nữa. Và như vậy, Đảng, Nhà nước gặp gian nguy gấp bội phần. Theo dõi bước tự phê bình, phê bình vừa qua thì như hòa cả làng, chẳng biết ai tốt ai xấu. Theo dõi những buổi chất vấn được truyền hình trực tiếp tại kỳ họp quốc hội vừa rồi, cử tri hài lòng bao nhiêu với chất vấn thì lại không hài lòng bấy nhiêu với trả lời chất vấn”.

 

Ông Hoàn kết luận:

“Chẳng lẽ diễn ra tình hình như bây giờ, tham nhũng hàng trăm nghìn tỷ chỉ cần một lời xin lỗi là xong hay sao? Nếu vậy muôn thuở không chống được tham nhũng mà chỉ mở đường cho tham nhũng hơn”, ông Hoàn bày tỏ: “mong mỏi của người dân là phải trị bằng được quốc nạn này”.

 

Mất một miếng ăn lộn gan lên đầu

Trước chất vấn của các cử tri về “một bộ phận không nhỏ cán bộ thoái hóa, biến chất”, Tổng bí thư nói:

“Trả lời câu hỏi này không đơn giản”. Dù điều này đã được nói đến từ lâu nhưng chỉ rõ ra bộ phận không nhỏ là bao nhiêu thì “khó” và “trừu tượng”. Tuy nhiên, ông khẳng định, phải tìm cho ra những yếu tố trọng tâm trọng điểm, nếu không sẽ “hòa cả làng”.

 

Ông Nguyễn Phú Trọng nói tiếp:

“Nói xây dựng Đảng, tổ chức thì điều quan trọng nhất vẫn là xây dựng con người. Miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu. Chả bao giờ mình thấy khuyết điểm của mình đâu. Đụng đến lợi ích của mình là phản ứng, nhất là lợi ích nhóm khi đã móc ngoặc với nhau thì vô cùng phức tạp”.

 

Theo Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, yêu cầu trước mắt đối với cán bộ, đảng viên trước hết phải cảnh tỉnh, đánh thức những người lâu nay bỏ quên những nguy cơ đối với sự sống còn của Đảng. Tiếp đó, là cảnh báo, răn đe và ngăn chặn, cuối cùng mới xử lý kỷ luật.

 

Chuyện chạy “làm công chức” mất 100 triệu

Trở lại với chuyện một “cán bộ cao cấp” có lời tố cáo cụ thể về một trong những kiểu tham nhũng “cơ bản” dễ thấy ở VN. Sáng 7-12 vừa qua, trong buổi họp bàn về Nghị quyết phân bổ biên chế hành chính, sự nghiệp năm 2013, ông Trần Trọng Dực, Trưởng ban Kiểm tra thành ủy Hà Nội lên tiếng tố cáo:

“Tôi xin mách với lãnh đạo quận huyện là Trưởng phòng Nội vụ quận, huyện đang là đầu mối tiếp nhận hồ sơ nhận tiền “chạy” của các thí sinh để đỗ công chức, số tiền không dưới 100 triệu đồng”.

 

                                             

                                     Đã có đề nghị cần phải có camera theo dõi hoạt động của cán bộ ở các cơ quan.

 

Lời tố cáo rõ ràng minh bạch, chỉ ra cơ quan nào, ai đang nhận hối lộ. Một thái độ quá dễ dàng, quá đường hoàng, chỉ là lời nói thật của một quan chức cấp cao, nhưng ở VN lại quá hiếm hoi. Người dân thường chỉ dược nghe toàn những lời kết tội mù mờ như “một bộ phận” không tên không tuổi, không đầu không cuối mà người dân thường bị nghe sau các “hội nghị”, các “diễn đàn”, các cuộc “kiểm điểm nghiêm túc”.

 

Nhiều cán bộ yếu kém nhưng không thể cho nghỉ việc!

Trưởng ban Kiểm tra Thành ủy Hà Nội Trần Trọng Dực cho rằng thời gian qua, việc tuyển chọn cán bộ có chất lượng hơn, song mục tiêu giảm biên chế chưa thực hiện được. Bộ máy không được tinh giản mà năm sau cao hơn năm trước. Ông kể:

“Cơ quan tôi có khoảng 30% cán bộ làm việc tốt, 35% làm việc khá và trung bình, còn lại là giao việc không yên tâm. Điều này cho thấy khoảng 40% cán bộ đang hưởng lương nhà nước không đáp ứng được công việc, nhưng không thể cho nghỉ vì động chạm đến quyền lợi của một bộ phận cán bộ”.

 

Lại vì “một bộ phận cán bộ” mà không thể cho nghỉ việc những anh lười, anh dốt. Tiền của dân cứ phải nuôi báo cô mấy anh ăn hại đái nát. Chỉ vì sợ những anh này là tay chân, là đàn em, là họ hàng hang hốc của “một bộ phận cán bộ”, tất nhiên “bộ phận” này là những ông quyền cao chức trọng. Và những “ông lớn” ấy tất nhiên là cũng thuộc loại hách xì xằng, mưu đồ riêng tư nên mới dung túng một loai đàn em như vậy trong các cơ quan nhà nước. Đôi khi, lại do chính các “thủ trưởng” cơ quan đó sợ bóng sợ vía thế thôi nên không dám đuổi thẳng cánh những con sâu trong cơ quan mình.

Ông Dực còn chỉ ra nhiều bất hợp lý trong biên chế công chức, như UBND quận Long Biên có 230 biên chế thì thanh tra chiếm 70. Tương tự, huyện Sóc Sơn có 274 biên chế thì có tới 121 thanh tra xây dựng.

Theo ông Dực, thí điểm thành lập thanh tra xây dựng để quản lý trật tự xây dựng trong bối cảnh đang đô thị hóa nhanh, nhưng thành phố vẫn có nhiều công trình xây dựng sai phép. “Thanh tra xây dựng chiếm một nửa hay 1/3 biên chế”.

Người dân không thể hiểu trong một huyện làm gì mà cần nhiều thanh tra xây dựng đến thế, hơn một trăm ông! Nhiều thanh tra mà công trình nào cũng làm sai, làm ẩu. Càng nhiều thanh tra công trình xây dựng càng nhiều sai sót, dân chỉ có chết oan. Một ngôi nhà, một cây cầu, một ngôi trường, ngôi chợ chỉ toàn cát và sắt vụn là dựng lên một tai nạn chực chờ sẵn ngày sụp đổ chụp lên đầu nhân dân.

Ôi! Tai hại thay là cái “một bộ phận không nhỏ” này.

 

Thi công chức còn loạn hơn   

Ông Dực cho biết: “Thời gian qua một số quận huyện tổ chức thi biên chế tốt, song một số nơi chạy chọt để vào, có nơi người xin vào biên chế chi không dưới 100 triệu đồng. Ông kể về việc ông đi chấm thi tuyển công chức:

“Tôi từng chấm thi và phát hiện 2 giáo viên tự ý lấy bài của thí sinh để chấm. Tôi yêu cầu Trường đào tạo cán bộ Lê Hồng Phong phải kiểm điểm giáo viên này. Ví dụ này cho thấy chất lượng tuyển công chức của chúng ta không ổn tý nào. Trưởng ban Kiểm tra Thành ủy Hà Nội còn nhận xét, chất lượng thi công chức có nhiều vấn đề, bài thi của một số công chức không sai so với đáp án một dấu phẩy.

Cũng theo ông Trưởng ban Kiểm tra: “Nhiều người nói chi dưới 100 triệu đồng không có chuyện đỗ. Nói đến điều này là rất đau lòng, nhưng đây là thực trạng đang tồn tại”.

 

                                                      

                                                                                     Người dân đến làm thủ tục tại bộ phận tiếp nhận

 

Rõ ràng là việc thi cử để được vào làm công chức nhà nước chỉ là chuyện làm cho các quan chấm thi, được ăn hối lộ vô tội vạ. Tất nhiên là có sự chia chác với các giới chúc có thẩm quyền khác tại địa phương.

Không thiếu những người dân lương thiện cũng xách bút nghiên đi thi và họ rất giỏi nhưng chẳng bao giờ đậu nếu không có đủ 100 triệu và không phải là loại COCC (tức con ông cháu cha).

Những thí sinh VIP có bài mẫu sẵn nên cứ việc chép vô, dốt quá thì thầy đến tận nơi đọc cho mà chép hoặc thầy mang bài của thí sinh về nhà, thay bài khác vào là xong. Bởi vậy nên bài thi mới không sai một dấu phẩy, anh có giỏi đến đâu cũng không thể thuộc nguyên văn như thế được. Chỉ những anh dốt mới “thuổng” nguyên văn mà thôi.

Chuyện thi cử, bằng cấp ở VN đã loạn, thi công chức còn loạn hơn. Như thế thì làm sao tìm ra những công chức giỏi được, hầu hết là những anh kém mới đậu.

 

Số tiền 100 triệu bỏ ra, tất nhiên là anh công chức ấy sẽ phải lấy lại trong túi dân khi ngồi vào “bàn làm việc” của cán bộ. Không chỉ lấy lại đủ số tiền đã “đầu tư” mà số tiền đó còn sinh lời triền miên đến hết đời công chức… phục vụ nhân dân!!!

 

Có nhiều nơi còn phải chạy nhiều hơn 100 triệu

- Bạn Nguyễn Hạnh: (vntradere4@yahoo.com) viết trên báo Dân Trí:

“Theo như tôi thấy thì ngoài một số ngành như Điện lực, Ngân hàng, Dầu khí... có cơ chế lấy con em người đã phục vụ trong tổ chức cơ quan thuộc bộ máy chính quyền, nhà nước đã công tác lâu năm. Còn hiện tại, các cơ quan Bộ hoặc ngang Bộ hay các cơ quan nhà nước được quyền tuyển dụng cán bộ công chức, đều có giá trên 100 triệu hết.

 

                                            

                                                                                               Đến làm thủ tục tại cơ quan thuế vụ

 

Đơn cử như vào Kho Bạc Nhà nước, Tổng Cục Thuế, Tổng Cục Hải quan, với các đơn vị hành chính sự nghiệp thì tiền lót tay để vào theo tôi được biết là khoảng từ 200 triệu trở lên. Muốn vào các đơn vị có thu, có thu nhập được trích riêng thì lại càng phải lót tay nặng hơn quãng 400-500 triệu VNĐ.

Gần đây có Tổng Cục Hải quan, Kho Bạc và Thuế cùng thi, các nhà báo cứ mạnh dạn hỏi xem người ta muốn vào được thì phải chi bao nhiêu tiền.

Bây giờ kinh tế khó khăn, nhiều gia đình muốn con cái, người nhà vào được các cơ quan nhà nước để vừa nhàn, vừa ổn định, thôi thì đành chấp nhận đóng một cục tiền như thế để yên tâm hơn so với việc làm ngoài vì chả biết họ đuổi lúc nào, nợ lương ra sao. Chưa kể còn đầy rẫy các tiêu cực xã hội nhăm nhe với những tâm hồn non trẻ”.

 

- Độc giả Thuy Nga: (thuynga201085@yahoo.com) viết:

“Vấn đề này tồn tại lâu rồi mà, nhưng dù sao cũng đáng khen ngợi ông Dực không ngại ngần thẳng thắn đề cập tới nó. Nhưng không làm thế thì các vị có chức quyền làm sao có tiền mà tiêu xài xông xênh như vậy?

Lương công chức thì thấp mà cứ nhà lầu, xe hơi ầm ầm. Một số người giỏi thực sự thì không nói làm chi nhưng đó chỉ là thiểu số, còn đa số mà không bằng cách này cách kia lót tay thì vô sao nổi. Học thì dốt toàn chạy điểm kiếm cái bằng đẹp ra trường, nhà lại có cơ thì còn gì phải lo nữa. Vậy nên, nếu các vị để ý vụ mà dân phản đối ầm ĩ thời gian gần đây như với nghị định 71 được đưa vào áp dụng đã bộc lộ rất nhiều điểm yếu. Phải chăng đó cũng là hệ quả của một số thành viên soạn thảo không có trình độ (do chạy chọt mà lên), để rồi khi ban hành ra rồi lại rút đi rút lại, dư luận cũng chả hiểu họ làm ăn kiểu gì mà a bờ cờ (ABC) đến vậy???” 

 

                                           

                                                                   Người dân đến làm thủ tục tại bộ phận “một cửa” ở 3-4 cửa.

 

- Độc giả Nguyen Van A: (tronghoiTNMT@gmail.com) viết:

“Nếu 100 triệu ở Hà Nội còn là quá rẻ. Ở một huyện nghèo thuộc Nghệ An mà muốn vào công chức xã cũng hết hơn 100 triệu, nhiều khi còn mất tiền oan nữa chứ” .

 

Tại sao người đứng đầu không tự mình giải quyết tệ nạn này?

Có một điều người dân thắc mắc là tại sao ông Trần Trọng Dực, người đứng đầu cơ quan có nhiệm vụ bảo đảm sự trong sạch của đội ngũ công bộc lại chọn cách phát biểu theo kiểu khuyến cáo tại một phiên họp toàn thể của Hội đồng Nhân Dân (HĐND) mà không phải là tự mình, với chức năng quyền hạn được giao giải quyết vấn đề? Và ngay sau phát biểu này, báo chí bằng nhiều cách mong làm rõ thông tin đều chỉ nhận được cái lắc đầu không chỉ của một mình ông Dực. Tại sao các vị có trách nhiệm, có quyền hành lại phải “tránh né” như tránh bom vậy? Thì ra vị nọ còn sợ vị kia ở trên nhìn xuống.

 

Cũng bởi cái kiểu tuyển chọn công chức như vậy nên trình độ của công chức quá kém, vì quá kém nên mới “tham mưu” cho cơ quan đẻ ra nhiều luật lệ, nhiều quy định lạ đời khiến người dân choáng váng. Tôi sẽ đề cập đến những quy định đó trong một bài sau.

Có lẽ, khi nào phải chỉ ra được một công chức đã làm được những gì, làm như thế nào thì mới hết cảnh phải chạy tiền cả trăm triệu và người dân mới biết được “một bộ phận cán bộ là cái chi chi”. Bà con cứ đợi nhé!

Văn Quang 13-12-2012

 

                                                   ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

__._,_.___

HÃY LÀM SẠCH MÔI TRƯỜNG CHỮ NGHĨA HẢI NGOẠI

HÃY LÀM SẠCH MÔI TRƯỜNG CHỮ NGHĨA HẢI NGOẠI
 

HÃY LÀM SẠCH
MÔI TRƯỜNG CHỮ NGHĨA
HẢI NGOẠI
Một vài thân hữu có nhã ý ngỏ lời nhận xét về tôi, đã cho tôi một trong những người “rất hết lòng với chữ nghĩa”. Tôi xin cám ơn và hy vọng rằng, với hai cuốn Hành Trình Chữ Nghĩa vừa ấn hành có thể sẽ không làm phụ những tấm lòng đã ưu ái dành cho tôi cái nhận xét đó.
Nói cho đúng ra, hầu như tất cả những ai đã từng cắp sách đến trường ở vào thời buổi xa xưa, cái thời mà miệng còn ê-a những bài trong các cuốn Quốc Văn Giáo Khoa Thư lớp Đồng Ấu, lớp Dự Bị….thì hầu như ai đều cũng đã rất hết lòng với chữ nghĩa.
Ở vào trường hợp của tôi cũng vậy. Ngay từ hồi còn bé, tuổi thơ của tôi cũng đã thấm đẫm biết bao nhiêu là lời hay, ý đẹp mà các thế hệ cha anh đã để lại đầy dẫy trong sách vở.
Khi vừa mới bắt đầu bước vào năm đầu tiên của bậc tiểu học, tôi cũng đã từng nghêu ngao bài học trong cuốn Quốc Văn Giáo Khoa Thư lớp Đồng Ấu:
Hỡi các cậu bé con
đang lúc tuổi còn non,
các cậu phải chăm học,
có học mới nên khôn.”.
Rồi thì những năm sau đó, nhà trường đã luôn dạy dỗ chúng tôi toàn những lời hay, ý đẹp, những bài học luân lý dạy làm người ngay từ thuở đầu đời như “Đi học để làm gì”, “Chọn bạn mà chơi”, “Học trò biết ơn thầy”, “Làm người phải học” ..v..v..
Trải nhiều năm ròng rã của thời thơ ấu, đầu óc của tôi vẫn vang vang những câu trong các bài học thuộc lòng, như:
Thấy người hoạn nạn thì thương,
Thấy người tàn tật lại càng trông nom.
Thấy người già yếu ốm mòn,
Thuốc thang cứu giúp, cháo cơm đỡ đần.
Những lời lẽ nghe đơn giản, mộc mạc là thế nhưng đã thấm sâu vào trí não của lũ con trẻ chúng tôi, không chỉ một thế hệ mà nhiều thế hệ , để từ đó đã tạo dựng nên những con người khi lớn lên, bước vào đời sống trong xã hội đã biết tôn trọng các phẩm chất làm người
Thế mới biết thế hệ cha ông chúng ta trong chủ trương gắn bó những giềng mối như Gia đình, Học đường, Xã hội đã dụng công kiến tạo một truyền thống văn hóa vô cùng tốt đẹp mà tiếc thay, càng về sau này đã càng bị những biến động chính trị, xã hội làm cho bị bào mòn, hay hủy diệt đi.
Vậy những nguyên nhân nào đã góp phần vào sự bào mòn và hủy diệt đó?
Dĩ nhiên, thủ phạm chính yếu vẫn là đường lối, chính sách và chủ trương của nhà nước CS.
Sự tàn phá truyền thống văn hóa của CSVN đã thể hiện rõ ràng nhất qua các cuộc Cải Cách Ruộng Đất trời long đất lở mà hàng vạn gia đình đã xẩy ra những thảm kịch: con tố cha, vợ tố chồng. Bộ mặt bất nhân, tàn ác của đám lãnh đạo CS vào thời điểm bấy giờ (thập niên 50 của thế kỷ trước) đã bộc lộ rõ ràng, và chính sách của họ đã tàn phá biết bao nhiêu gia đình, hủy diệt biết bao nhiêu nhân mạng cũng như tài sản văn hóa.
Sau này, mức độ tàn phá không thể hiện cụ thể trên khía cạnh vật chất nhưng vẫn tồn tại trong chủ trương giáo dục, chỉ nhằm biến con người trở thành công cụ phục vụ cho chế độ (khác xa với nền giáo dục nhân bản truyền thống).
Hậu quả của chính sách giáo dục phục vụ chính trị này ngày nay đã bộc lộ quá rõ: kỷ luật nghiêm minh ở chốn học đường đang trên đà lụn bại, nền đạo đức xã hội càng ngày càng suy đồi...chỉ cần xem tin tức trên báo chí trong nước hàng ngày là đủ thấy rõ.
Đấy là lý do khiến cho hàng triệu con người đã bỏ nước ra đi và cho đến nay vẫn còn quy tụ trong một cộng đồng hải ngoại với lý tưởng chống CS để có Tự do, Dân chủ trên quê hương đất nước.
Tuy nhiên, công cuộc chống Cộng của người Việt hải ngoại đã nhiều khi bị nhiều kẻ nhân danh chính nghĩa này để quấy hôi bôi nhọ bằng nhiều cung cách tệ mạt, như tráo trở, đổi trắng thay đen, sử dụng những ngôn ngữ ti tiện hạ cấp làm hạ phẩm giá con người như đã thấy trên mặt báo chí hay Internet ở hải ngoại trong suốt mấy chục năm qua.
Đặc biệt, một vài bút hiệu vốn đã nổi tiếng về những thủ thuật gian manh gây chia rẽ để phá nát hàng ngũ cộng đồng mà lạ thay, hầu như ai cũng thấy mà ít ai dám lên tiếng
Sự quấy rối và phá nát hàng ngũ này đã được thể hiện qua những cung cách như sau :
- Dựng đứng bất cứ một câu chuyện nào, bất chấp sự thật, bất chấp liêm sỉ để hòng triệt hạ đối thủ nhân danh chính nghĩa chống Cộng.
- Trong tiến trình dựng chuyện, bịa đặt, xuyên tạc, thì đủ loại ngôn từ, đủ cách ví von, lươn lẹo hạ cấp nhất đã được đem ra sử dụng để triệt hạ đối thủ. Kết quả là, những bài viết, những câu thơ vần vè theo cung cách như thế đã làm nhơ nhuốc bộ mặt chân chính của Cộng đồng người Việt hải ngoại, làm gương xấu vì đã tạo thói quen dùng ngôn ngữ vô giáo dục, vu cáo, ăn nói hàm hồ, chụp mũ, bịa đặt. Điều này khiến cho thế hệ trẻ đi sau sẽ hoặc là khinh miệt trình độ giáo dục thấp kém của cha, ông, hoặc là bắt chước, đua đòi theo kiểu viết lách hung hãn, đem ứng dụng trong mọi cuộc tranh chấp cần đến sự hỗ trợ của chữ nghĩa.
Đã đến lúc tình trạng này cần phải được cộng đồng triệt để lưu tâm tới và những thủ đoạn của đám cầm bút đầu gấu, chuyên việc trấn áp và triệt hạ nhiều nhân vật có thiện chí của Cộng đồng cần phải được tiếp tục phơi bầy ra ánh sáng.
Xin lần lượt điểm qua từng tên tuổi đã và đang còn quấy hôi bôi nhọ trong địa hạt chữ nghĩa.
NGUYỄN  THIẾU  NHẪN
( còn có bút hiệu LÃO MÓC)
 
 
Trong Hành Trình Chữ Nghĩa cuốn I, tôi đã nhắc lại vụ Nguyễn Thiếu Nhẫn vu cáo rằng tôi sau 1975 đã “dắt công an CS đi bắt văn nghệ sĩ”.
 
Khi cuốn sách phát hành, một vài độc giả đã post lên net  những email để có ý kiến như sau :
 
From: MienDu Nguyen <haingoaithica04@...>
Subject: [PhoNang] Re: TRẢ LỜI NHÀ VĂN NHẬT TIẾN
Date: Monday, March 12, 2012, 10:30 AM
 
Ông Nguyễn Thiếu Nhẫn thân kính,
Xin lỗi ông, xin phép cho tôi được góp ý một vài lời ông nhé, là một người cầm viết, mà ông viết những câu như vậy, thì gây hiểu lầm là phải rồi.
 
Những câu ông nói rằng, ông viết trong thể NGHI VẤN, !? không khác nào là chiến thuật mà ông muốn tung hoả mù "vu khống" nhà văn Nhật Tiến.
 
Báo trong nước là báo nào, ngày nào, tháng nào, ai viết, ông chỉ nghe nói vu vơ thôi, rồi đặt bút lại viết những câu vu vơ như thế, làm hại đến nhân phẫm của người khác, rồi còn bào chữa là " viết với thể NGHI VẤN"? lại đưa đi đăng báo khắp nơi.
 
Nếu là NGHI VẤN, thì ông phải viết như thế này: "Tôi được nghe nói báo trong nước đăng tải là nhà văn Nhật Tiến ..... điều này không biết có đúng sự thật như vậy không, nếu đúng ... , thì thật đáng buồn .... còn không đúng thì xin lỗi ...".
Nhà văn Nhật Tiến nói ông  “ngòi bút BẤT XỨNG”, là phải rồi. Phàm là một người cầm viết, muốn trở thành một nhà văn thực thụ, phải biết sử dụng câu cú rỏ ràng, chứng minh, phân tích, phải có nguồn gốc lấy từ đâu. Tôi đọc những điều ông viết, thấy rỏ ràng ông nói vu vơ, trong cách viết vu vơ ấy đã có ý manh nha hại người . Tôi thiết nghĩ ông nên rút lại bài báo và nên có lời xin lỗi với nhà văn Nhật Tiến thì tốt cho ngòi bút của ông hơn, nếu sau này ông còn muốn trở thành một "cây viết đứng ngoài nắng".
 
Lời thật thì mất lòng, xin lỗi ông, tôi hy vọng ông hiểu những điều tôi viết, mà không trách cứ kẻ hậu sinh này - thân kính chào ông
 
Miên Du Đà Lạt
___________
From: Hong Vu <hongportland99@...>
To: thanhcongnguyen1951@...
Sent: Friday, March 16, 2012 1:28 PM
Subject: Fw: [PhoNang] Máu mực bể dâu
----- Forwarded Message -----
From: Hoa Le <hoale92704@...>
Sent: Friday, March 16, 2012 12:22 PM
Subject: Re: [diendanviahe] NHÀ GIÁO MỘT THỜI NHẾCH NHÁC
 
Nói gì thì nói, tôi yêu cầu ông không được mang phụ nữ Việt bị hãi tặc trên đường đi tìm tự do ra chế diễu đó nghen ông Nhẫn. Đây là vết thương dân tộc, ông bất nhân nó vừa vừa thôi.
Hòa Lê
Santa Ana,CA
            
Sự phẫn nộ của ông (hay bà)  Hòa Lê là rất chính đáng và xứng đáng dành cho “ngòi bút Nguyễn Thiếu Nhẫn” mà từ lâu vốn đã bị nhận diện là một ngòi bút bất xứng.
 
 Báo Đại Nghĩa số ra ngày 05 tháng 4 năm 1995, có cho độc giả được biết :
 
“ Lão Móc tức Nguyễn Thiếu Nhẫn là cây viết nồng cốt của báo Quê Hương và đồng thời cũng là nhân viên của đài phát thanh Quê Hương nữa. Những bài viết bôi bẩn, đánh phá cá nhân những nhân vật và tổ chức chống Cộng trong vùng được Nguyễn Thiếu Nhẫn - Lão Móc xử dụng những từ ngữ bẩn thỉu rất hạ cấp, dùng ngòi bút bóp méo sự thực một cách bất cố liêm sỉ, một đức tính cần có của người cầm bút, đến đổi có nhiều đồng bào cho chúng tôi biết là họ rất khó chịu và không thể tưởng tượng nổi một ông được gọi là nhà văn, nhà báo và cũng từng giữ chức chủ tịch hội văn nghệ sĩ tự do nữa thì thật là lạ!”
 
***
Đáng lẽ ra thì tôi đã chấm dứt nói về cái bút hiệu này để khỏi tốn giấy, tốn mực và nhàm tai độc giả. Nhưng sự kiện về Nguyễn Thiếu Nhẫn lại không chỉ liên hệ đến một vụ bịa chuyện để bôi nhọ cá nhân tôi, mà tệ hại hơn, nó còn là một sự vung vãi, bôi bẩn chữ nghĩa bằng những lời lẽ vô cùng tệ mạt mà Nguyễn Thiếu Nhẫn vẫn còn tiếp tục loan truyền trên trang blog của chính anh ta.
 
Vì tính chất của vụ việc, tôi đành phải xin lỗi quý độc giả khi phải trưng ra đây những lời lẽ mà Nguyễn Thiếu Nhẫn cho đăng lên blog của chính hắn ( mặc dù nhiều từ ngữ tôi đã phải thay bằng dấu  “... ...”,  như sau :
           
 
 
Đ.M. mày hoa chay says:
 Tháng Mười 21, 2011 lúc 4:18 chiều
 
Đ.M. thằng hoa chay này phải lụi vài nhát vào lưng của nó rồi thiến d…i   và tống đầy c…t  vào mồm nó cho nó câm mõm chó khỏi sủa bậy.
Đ.M. mày thích Việt Cộng sao không hả họng cho to ra rồi bú c… và ăn c… tụi nó, đừng núp trong l…. má mày rồi ló họng ra khỏi cửa mình rồi tru sủa như con chó hoang. Đ.M. Mồm mày nói ra toàn mùi cứt đái thúi lắm.
Bú c… tụi Việt Cộng xong rồi ông nội mày đây sẽ thưởng cho mày liếm đít để ông cố nội mày khỏi phải dùng chó Việt Cộng để chùi đít.
 
 
***
 Tao Đ.. L..n má mày thằng HOA CHAY Việt Cộng says
 Tháng Một 22, 2012 lúc 2:43 sáng
Tao Đ… L… má mày thằng HOA CHAY Việt Cộng
Mày bú    c… Tầu PHÙ liếm đít tụi Nga Sô
Mả cha mày thằng bú C… ngoại bang
Làm tôi mọi cho Việt Minh Cộng Sản
Đ… má Mày, ăn c… ngon không mà ngu hơn con chó ghẻ
Ló đầu ra trong l… má mày mở miệng sủa hoang
Đ… má mày thằng chó đẻ HOA CHAY BÚ C….
Tao thiến D… những con chó Việt Gian Cộng Sản.
 
Nguồn:http://nguyenthieunhan.wordpress.com/2011/06/09/ai-sang-%E2%80%93-ai-mu/#comment-1520
 
                                         ****
 
Nhà văn Chu Tất Tiến chắc cũng rất bất mãn vì cái lối chống Cộng vô tư cách, mạt hạng này nên ông đã “dại dột” lên tiếng ngay trên cùng trang blog đó với lời lẽ như sau:  
chu tất tiến says:
Tháng Một 22, 2012 lúc 4:24 chiều
Thưa quý vị,
Thiển nghĩ, trong vấn đề chống lại chủ thuyết phản dân, phản quốc của Đảng Cộng Sản, nếu chúng ta dùng những ngôn ngữ văn minh, trí thức, lịch sự, thì có hiệu quả hơn là sử dụng thứ ngôn ngữ chợ búa của ông bạn trên đây, đọc nghe ghê cả người. Mong tác giả của trang blog này đục bỏ cho không khí chống Cộng trong sạch và khoa học hơn.
 
Lập tức Nguyễn Thiếu nhẫn giở ngay ngôn ngữ lưu manh hạ cấp để trấn áp Chu Tất Tiến như sau (tôi tô đậm vài hàng để cho rõ thêm) :
           
NGUYỄN THIẾU NHẪN says:
Tháng Một 30, 2012 lúc 4:20 chiều
 
     THƯA CHUYỆN VỚI
    ÔNG CHU TẮT TIẾN
 
Thưa ông,
Tôi nghĩ trang blog như một cái nhà. Ông vào nhà không ngồi ở phòng khách lại vào restroom “thưởng thức các món ngon vật lạ xong” à thực khách thải ra, rồi lại than phiền với chủ nhân là nên dẹp bỏ những “món ngon vật lạ” mà ông đã được thưởng thức, để cho “không khí chống Cộng sạch sẽ và khoa học hơn (sic!)”. Đúng là chuyện khôi hài và lố bịch. Ông muốn “nịnh sằng, nổ sảng” thì cứ làm blog rồi tha hồ “nổ”. Sao lại vào nhà người ta đòi thế này, thế nọ. Khi thực hiện trang blog, tôi chủ trương không làm chuyện “vừa đá banh, vừa thổi còi”. Sao ông không coi cho hết những “áng văn tuyệt tác” của bọn CAM và tay sai nó dành cho các bài viết của tôi? Tôi đã coi bọn âm binh này không ra gì. Ông lại vào đây ra điều cao ngạo đòi  “không khí chống Cộng sạch sẽ và khoa học hơn”.
 
Đề nghị ông không nên vào đây nói chuyện nhảm nhí nữa. Với lại không nên tự xưng “Người Việt hải ngoại”; lý do ông chỉ là MỘT người.
 
Chào ông,
Nguyễn Thiếu Nhẫn
 
Nguồn:http://nguyenthieunhan.wordpress.com/2011/06/09/ai-sang-%E2%80%93-ai-mu/#comment-1520
 
            ****
 
Dĩ nhiên Nguyễn Thiếu Nhẫn sẽ biện minh rằng trang blog là “nhà riêng” của anh ta. Nhưng lý sự kiểu đó chỉ là một thứ ngụy biện. Vì nếu đã ưa thích sống chung với loại ngôn ngữ hạ cấp kiểu đó thì cứ chép vào sổ tay hay nhật ký để cho riêng mình coi, can cớ gì phải đưa lên Internet nếu không muốn cho mọi người vào đọc.
 
Khi một điều gì đã post lên Net, lên blog thì không còn có thể nói nó là “nhà riêng” để muốn làm gì thì làm, viết gì thì viết được. Bởi nó vẫn đòi hỏi phải tôn trọng pháp luật và giữ phẩm giá con người. Không tin, Nguyễn Thiếu Nhẫn thử post lên vài hình con nít bị lạm dụng coi, xem có cãi được với FBI về chuyện “đây là nhà riêng của tôi, tôi muốn làm gì thì làm” chăng ???
 
Và cho dù nó chỉ là trang blog, nhưng ảnh hưởng của những thứ blog hạ cấp này không phải là không có, nhất là đối với kẻ đồng hội đồng thuyền hoặc với những tuổi trẻ chưa có kinh nghiệm về chữ nghĩa, đọc xong rồi lại cứ tưởng các bậc trưởng thượng, cha anh đều xài ngôn ngữ kiểu đó, đều có một loại tư tưởng tệ mạt kiểu đó nên lấy đó làm gương.
Xin nêu vài chứng cớ cụ thể :
 
1)Đồng hội đồng thuyền: “Nhà thơ” (!) Nguyễn Đạt đã góp ý như sau:
“Nếu không có những ngòi bút sắc bén của những nhà văn chân chính, lương thiện và có tâm huyết như nhà văn Hoàng Hải Thủy, nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn thì bọn nhà văn Cỏ Đuôi Chó còn nỏ mồm đến bao giờ?”
***      
Thật là khổ cho những chữ “chân chính, lương thiện và có tâm huyết” sau khi những sự kiện như trang blog Nguyễn Thiếu Nhẫn vừa bị phơi bầy ở trên hay là nhà văn Nguyễn Thụy Long trước khi mất đã phải viết về Hoàng Hải Thủy qua  bài “Mõm Chó Vó Ngựa” (xin coi ở phần sau )
 
***
  2) Tuổi trẻ thơ ngây, chưa có kinh nghiệm về chữ nghĩa:
 
 * )Truc thanh, Saigon, on September 19, 2009 at 8:03 am said:  Kính chúc nhà văn Hoàng Hải Thủy luôn luôn được an khang, nhiều phước lộc. Tôi không còn lời nào tốt đẹp hơn  nữa để ca tụng công trình mà Ông đã góp tay xây dựng cho sự nghiệp văn chương chân chính, chói lọi của đất nước Việt Nam.
* ) Cô bé, on January 17, 2008 at 1:43 pm said:         Cháu cảm ơn bác đã cho cháu , một cô bé với suy nghĩ mỳ ăn liền, những cảm xúc thực nhất mà cháu đã từng đọc. 
 
Trước khi có những nhận định thêm về những “feedback” (phản hồi) mang lòng tin cậy một cách tội nghiệp kiểu này, xin mời độc giả hãy coi qua phần “chữ nghĩa” của Hoàng Hải Thủy.
 
 
***********




--- On Fri, 12/14/12, nhan nguyen <

 
Date: Friday, December 14, 2012, 10:13 AM
 
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
 
 
 
Những âm thanh cuồng nộ của dư luận khắp nơi đã vang lên vì việc làm “bợ đít VC” này, dù HDH đã tìm cách bàu chữa bằng những bài viết tràng giang đại hải với những lập luận đao to, búa lớn, ngoa ngôn, ngụy ngữ nhưng chẳng thuyết phục được ai. Hơn ai hết, HDH đã thấy rõ tương lai chính trị của mình cũng sẽ không khá gì hơn những Bùi Duy Tâm, Nguyễn Cao Kỳ, Phó Bá Long, Nhật Tiến v.v…: những kẻ trước HDH nhiều năm đã chủ trương hoà giải hòa hợp với VC. Cái mà HDH gọi là phương thức đấu tranh mới “trực diện - đối thoại” chỉ là một hình thức hòa hợp hoà giải mà VC đã chủ trương và thực hiện từ lâu tại hải ngoại với mục đích chiếm lĩnh cộng đồng  
Ngoại trừ những khuôn mặt can trường đã vào tù, tinh thần trí thức hướng dẫn xã hội và dân tộc đến bình đẳng tự do, dân chủ, đã bị dẹp tan, gần như diệt chủng, kể cả những “trí thức” đã đi du học, làm việc ở nước ngoài, đã được giải thưởng, cũng lộn về để nhận ân sủng, phẩm hàm, nhà cửa”? (Thụy Khê - Tiếng vọng trong đêm, tiểu thuyết Nguyễn Mạnh Tường).
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
tieng-dan-weekly.blogspot.com
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link