Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 24, 2012

ĐỐI THOẠI VỚI ĐẦU GỐI


 



Đối thoại với đầu gối chắc chỉ có ở những kẻ đi bằng đầu gối như Nguyễn Cao Kỳ, Lê Phước Sang, Trần Trường, Nguyễn Phương Hùng, Ecectera Nguyễn Quang Trường, Hà Sĩ Phu, Tô Hải, Nguyễn Cao Kỳ, Lê Xuân Khoa (cùng 34 đầu gối khác) Lâm Lễ Trinh, Vũ Văn Lộc. (trích lão Móc)

 

 

ĐỐI THOẠI VỚI ĐẦU GỐI

 

        LÃO MÓC

 

 

Nói với đầu gối là câu của ông bà ta ngày xưa ám chỉ việc nói với khoảng không. Tình hình thời sự hải ngoại tháng qua sôi động với việc nghị viên Houston Hoàng Duy Hùng đã trơ tráo lộ bộ mặt “hòa giải với VC”. Anh ta biện minh cho hành động của mình bằng những bài viết gọi là “Đối thoại trực diện”. Chúng tôi điểm lại trong quá khứ, đã có bao nhiêu người ‘đối thoại với VC” như Hoàng Duy Hùng và kết quả ra sao?

 

Chúng ta mất nước năm 1975 nhưng trong những năm sau này, phải nói có rất nhiều vị trí thức (ở trong nước và ở hải ngoại) đã rất chịu khó xin xỏ “đối thoại với những cái đầu gối” là những tên trùm sò của đảng CSVN. Chúng tôi lần lượt điểm qua những bộ mặt này.

 

Với người ở hải ngoại thì:

 

 Cách đây 7 năm, năm 2005, khi Thủ Tướng VC Phan Văn Khải và phái đoàn VC “bị gậy” qua Mỹ, nhà khoa bảng Lâm Lễ Trinh đã “chơi dại lấy tiếng ngu” đề nghị cộng đồng người Việt tổ chức quy tụ khoảng 100.000 người “đối thoại công khai và trong sáng” với trùm sò Phan Văn Khải. Kết quả là ông  đã bị dư luận lên án nặng nề về đề nghị hoang tưởng này.

 

Sau đó, cứ lâu lâu lại có những ông bà trí thức, khoa bảng tại hải ngoại lại gửi “Thư Ngỏ” xin xỏ hòa hợp hòa giải này nọ với mấy tên trùm sò VC. Rậm đám nhất là “Thư Ngỏ” của 35 vị “trí thức” đứng đầu là ông giáo sư “hoà hợp, hòa giải có lai-sân” Lê Xuân Khoa vào năm 2010. Báo hại một bậc tôn sư như giáo sư Vũ Quốc Thúc đã phải thân bại, danh liệt khi theo đuôi các nhân sĩ, trí thức ở trong nước ký tên vào “Thư Ngỏ” gửi cho đám trùm sò Hà Nội xin xỏ này nọ.

 

Đặc biệt nhất là ông Cựu Đại Tá Giao Chỉ Vũ Văn Lộc. Ông này đã trân trọng gửi thư cho Nguyễn Tấn Dũng để yêu cầu chỉnh đốn sửa sang Nghĩa Trang Quân Đội. Kết quả là Số Không!

 

Còn với những người trong nước và “phản tỉnh” thì kết quả ra sao?

 

Đầu tiên là ô nhạc sĩ Tô Hải. Ông này được Nhà Xuất Bản Tiếng Quê Hương ở  VA “lăng xê” rùm beng ở hải ngoại với “Hồi Ký của Một Thằng Hèn”

Năm ngoái, trong cuộc bầu cử Quốc Hội và Hội Đồng Nhân Dân tại Việt Nam , ông này viết thư gửi ứng cử viên Quốc Hội Trương Tấn Sang (TTS);

 

Người thứ hai là ông Hà Sĩ Phu tức ông Tiến sĩ Nguyễn Xuân Tụ “đối thoại với đầu gối” qua việc ông trí thức này gửi thư cho ông Trương Tấn Sang như sau:

 

Như vậy, kết quả cho thấy đã có bao nhiêu người vừa trí thứ vừa văn nghệ sĩ, vừa phản tỉnh vừa trốn chạy cộng sản đã xin xỏ đối thoại với các trùm lãnh đạo cộng sản bao lần và kết quả ra sao?

 

Để thay đổi không khí, LM xin gửi đến quý vị mẩu chuyện phỏng vấn giả tưởng dưới đây để nói về cái kết quả của những cái gọi là “đối thoại với đầu gối”. [1]

 

Đối với chuyện mới nhất về Hoàng Duy Hùng thì sự việc Hoàng Duy Hùng, nghị viên khu vực F của thành phố Houston tổ chức đón tiếp Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Ngoại Giao kiêm Chủ Tịch Ủy Ban Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (UBNVNONN) tại Toà Thị Sảnh thành phố Houston vào ngày 15-10-2012.

 

Mọi chuyện đổ bể và búa rìu dư luận nổi lên khi báo Quê Hương ở trong nước phổ biến bài viết ca tụng những bước đột phá của Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VC kiêm Chủ Tịch của cái UBNVNONN với ngân quỹ 1 tỉ 900 triệu $US.

 

Trong bài “Vỡ trận “trực diện - đối thoại” – Hoàng Duy Hùng (HDH) giở trò đốt pháo phân trâu”, chúng tôi đã phân tích cho thấy HDH là một kẻ làm chính trị hoạt đầu. Anh ta đã dựa vào một tên Trần Quân nào đó trên diễn đàn điện tử tố cáo ông Bùi Diễm và những người lãnh đạo đảng Đại Việt lén lút gặp VC (?!). Rồi anh ta tố cáo Nguyễn Tấn Trí của đảng Tân Đại Việt (cánh Ngô Thanh Hải) cho biết “đối thoại với VC không cần điều kiện gì cả”.Anh ta đã ăn miếng trả miếng khi kể lại việc cựu Dân Biểu Cao Quang Ánh về VN gặp Nguyễn Thanh Sơn là làm theo ý của Nguyễn Đình Thắng vì “ông Tiến Sĩ (chống) buôn người” này đã lên đài phát thanh của Dương Phục để tố cáo việc làm bợ đít VC của anh ta.

 

Mới đây, HDH lại “giở giọng hàng tôm, hàng cá” - nói theo cách nói của ông Nguyễn Nhơn - với nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh vì ông này kêu gọi recall (bãi nhiệm) anh ta. Anh ta thách thức và cho rằng ông Nguyễn Đạt Thịnh sẽ không làm rớt được một cọng lông chân của anh ta! Ông Nguyễn Đạt Thịnh và cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản có làm rớt được cọng lông chân nào của HDH được hay không, thời gian sẽ trả lời.

 

Bạn trẻ Hiếu Lê rất chí lý khi trả lời HDH: "Đúng vậy, không ai “động được sợi lông chân ai” trừ phi người đó tự cạo lấy lông mình, thưa ông Hoàng Duy Hùng”.

 

Với việc làm ra mặt bợ đít Thứ Trưởng VC Nguyễn Thanh Sơn để được hưởng phần trăm số tiền 1 tỉ 900 triệu đô-la Mỹ là ngân sách của UBNVNONN, HDH đã tự cao “bộ lông chống Cộng tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho VN” mà anh ta đã khoác lên mình trong bấy lâu nay. VC sẽ “cạo lông, mần thịt” anh ta - như chúng nó đã làm đối với những kẻ đi trước anh ta như Nguyễn Cao Kỳ, Lê Phước Sang, Trần Trường…

 

HDH hãy yên chí! Chuyện gì phải xảy ra, sẽ xảy ra: Số phận của HDH cũng sẽ không khác những tên “người đuôi chó” Trần Trường cũng như Nguyễn Phương Hùng, Ecectera Nguyễn Quang Trường bao nhiêu đâu!

 

Đối thoại với đầu gối chắc chỉ có ở những kẻ đi bằng đầu gối như Nguyễn Cao Kỳ, Lê Phước Sang, Trần Trường, Nguyễn Phương Hùng, Ecectera Nguyễn Quang Trường, Hà Sĩ Phu, Tô Hải, Nguyễn Cao Kỳ, Lê Xuân Khoa (cùng 34 đầu gối khác) Lâm Lễ Trinh, Vũ Văn Lộc.

 

Lão Móc

 

 

 

 



[1] Vở kịch hài của Lão Móc: Lão Móc đối thọi với Trương Tấn Sang

 

-Ông Móc này, có biết vì sao mà Đại đồng chí Mao Tsi Tung, sư phụ của Bác Hồ đã “phán”: “Bọn trí thức không bằng cục phân?”

 

-Thưa ông Tư Sang, cái này thì tui chịu thua. Trí thức ngon lành các cái, chế độ tư bản hay xã nghĩa lúc nào trí thức cũng thuộc hạng “dách lầu”!

 

-“Dách lầu” cái con khỉ. Cái chuyện thằng tự xưng “sĩ phu Bắc Hà” khi chọn bút hiệu Hà Sĩ Phu ở trong nước, thằng nhà văn Giao Chỉ, Giao Châu ở hải ngoại gì đó là chuyện… ruồi bu của mấy thằng ngu! Ông Móc có nhớ lúc lên làm Thủ Tướng nhiệm kỳ 1, Ba Dũng tuyên bố rất ghét tham nhũng?

 

-Có nhớ.

 

-Nhưng có phải là Ba Dũng hiện nay là đệ nhất quán quân về tham nhũng. Vụ Vinashin mà Ba Dũng còn làm cho chìm xuồng được, thì cái chuyện lão Vũ Văn Lộc, Vũ Văn Lọt gì đó gửi thư đòi bảo vệ Nghĩa Trang của bọn ngụy là cái chuyện ruồi bu, kiến đậu. Nói cho ông Móc biết, ba cái “kiến nghị, kiến nghệ” này nọ của bọn hải ngoại chỉ là để… nổ cho vui, nổ cho nổi tiếng, nổ để bắn tiếng với bọn này là: "Có chúng em đây! Chúng em sẵn sàng hoà giải hòa hợp với mấy anh lớn bên nhà, xin ban cho tụi em tí xương thừa, canh cặn”; chứ bọn nó dư biết là có bao giờ Đảng và Nhà Nước ta đếm xỉa gì tới bọn nó. Ông Móc có thấy từ Nguyễn Văn Thiệu, Dương Văn Minh đến Nguyễn Cao Kỳ, Lê Phước Sang… bọn này chỉ cần thảy ra vài cục xương “hoà giải, hoà hợp” là cả bọn thân bại, danh liệt. Tội nghiệp nhất vẫn là anh Nguyễn Cao Kỳ.

 

-Xin thưa ông Tư Sang, còn chuyện ông Hà Sĩ Phu công khai gửi thư cho ông Tư về chuyện “diệt trừ sâu bọ”, thì sao ạ?      

 

-Ông Móc có nhớ lúc Ba Dũng lên làm Thủ Tướng thì Ba Dũng cũng nổ là sẽ diệt trừ tham nhũng. Lần này là “my turn”, Tư Sang này cũng sẽ… diệt trừ sâu bọ…

 

-Có thật không đấy, ông Tư Sang?

 

-Ông Móc này, không biết tại sao tôi ngu tới mức mời ông làm “cố vấn chính trị” cho tôi. Ông không nhớ ông Nguyễn Văn Thiệu đã có câu tuyên bố để đời: "Đừng tin những gì cộng sản nói…”. Thời cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh thì cũng “nói và làm”; nhưng nói một đàng lại làm một nẽo, rồi Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh này nọ thì cũng y chang. Phan Văn Khải thì cũng y chang… Nguyễn Tấn Dũng…

 

-Sợ mấy ông thật. Hèn gì mà bọn báo chí hải ngoại có đứa phản động nó bảo nói chuyện với mấy ông như “đối thoại với đầu gối”, tức là đối thoại với những thằng vừa điếc vừa mù…

 

-Bọn nó nói đúng đó, ông Móc.

 

-Ông Tư nói sao, ạ?

 

-Bọn nó nói đúng đó: Bọn này phải giả dạng vừa điếc, vừa mù để cho bọn nó chửi cho sướng miệng. Cho bọn nó xả súp bắp để bọn nó tự sướng với nhau. Bọn nó cứ việc chống Cộng; nhưng bọn nó có bao giờ làm được gì bọn này đâu. Ông Móc phải nhớ một điều: Thằng nào, con nào mà làm rớt một cọng lông chân của bọn này là… a-lê hấp: vào tù! Cái gương linh mục Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ sờ sờ ra đó.

 

Và mới đây, cái bọn giáo xứ Thái Hà nó dám đòi lại đất của Nhà Thờ. Đất nào của Nhà Thờ? Đất là đất của Nhà Nước, đất… của Bác Hồ để lại cho chúng tôi. Nhà Thờ, Nhà Chùa… đi chỗ khác chơi! Rồi có thằng nhạc sĩ nào đó rên rĩ “Việt Nam tôi đâu?”, “Anh là ai?”. A-lê-hấp: vô tù mà rên rĩ, mà thắc mắc!

 

Ở nước ngoài về nước tranh đấu bất bạo động đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền cho VN hả? Đi vô khám mà đòi. Bộ tưởng xưng là “đảng viên đảng Việt Tân em của đảng Việt Cộng” mà bọn này không dám bắt nhốt hay sao?

 

-Thưa ông Tư, còn chuyện ông Tổng Thống Hoàng Duy Hùng ở thành phố Hiu-tơn, bang Tích Xịt thuộc nước Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ sẽ theo Ngài Thứ Trưởng Ngoại Giao Nguyễn Thanh Sơn của nước ta về nước để “đối thoại với mấy anh lớn bên này” về chuyện Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho VN” thì sao ạ?

 

-Cái gì? Đối thoại cái gì? Ông Móc nói sao? Tổng Thống Hoàng Duy Hùng là thằng chó chết nào mà đòi đối thoại với Tư Sang này?

 

-Xin ông Tư nói nhỏ nhỏ. Ông này ổng nổi tiếng là “Vua Nổ” ở hải ngoại. Đâu năm 1992 ổng về nước hoạt động định lật đổ đảng ta bị bắt nhốt. Nghe nói ổng thiệt thà khai báo cho công an của ta bắt nhốt trên 300 đảng viên đảng Đại Việt nên chỉ sau 15 tháng, ta móc nối và thả ông ta về Mỹ. Ổng  lập cái gọi là “Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động”. Có ông chiêm tinh gia Gia Cát Bụi, hậu duệ của chiêm tinh gia Gia Cát Lượng  ở bên Tàu bói ông này có số làm Tổng Thống. Ông ta bèn sửa ngày sanh, tháng đẻ là ngày 19 tháng 5 cho… giống “Bác Hồ”. Ông ta kiếm mua một cái tượng cẩm thạch, đi đâu ông ta cũng khoe là được một vị lão trượng kính tặng và nói là: “Ai mà giữ cái tượng này sẽ làm Tổng Thống!”

 

-Có chuyện này thiệt sao ông Móc? Cám ơn ông Móc nhiều. Ông Móc yên chí: “Thằng Tổng Thống HDH chó chết” này thì số phận cũng y chang như mấy thằng chó chết Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Phương Hèo gì đó mà thôi!        

 

-Cám ơn ông Tư. Đúng là hơn nửa giờ…nói chuyện với ông Tư mà tui học được một sàng khôn! Nhưng mà thưa ông Tư Sang, giả mù, giả điếc hoài có khi nào…

 

-Ông Móc này, đừng có nói bậy rủi rồi nó trở thành hiện thực. Mắt Bác Hồ có tới… “bốn con ngươi” mà mụ nhà văn Dương Thu Hương nó dám bảo là Bác Hồ đưa đất nước ta tới NHỮNG THIÊN ĐƯỜNG MÙ. Bọn này mà vừa mù, vừa điếc thì chuyện xin làm Thái Thú Giao Chỉ quận cho “đại đồng chí” Tập Cẩn Bình là phải quá rồi.  Nhân dân còn càm ràm cái nỗi gì?!

 

CSVN CHƯA THOÁT KHỎI KINH TẾ CHỈ HUY HOẶCH ĐỊNH

CSVN CHƯA THOÁT KHỎI KINH TẾ CHỈ HUY HOẶCH ĐỊNH
 

CSVN CHƯA THOÁT KHỎI

KINH TẾ CHỈ HUY HOẶCH ĐỊNH

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 23.12.2012


 

Đã hơn 10 ngày nay, Ông Bạn của tôi từ Đài RFI gửi cho tôi Bản Tin của Thông Tấn Pháp AFP đánh đi từ Hà Nội ngày 11.12.2012 nói về Kinh tế Việt Nam có nguy cơ rơi vào lâu dài  trong “cái bẫy thu nhập trung gian“ nếu nhà nước không cải cách hệ thống ngân hàng và những xí nghiệp nhà nước, vừa không hiệu quả vừa chất chồng nợ nần (Le Vietnam risque de tomber dans “le pìege du revenu intermédiaire“ si le gouvernement ne réforme pas le système bancaire et les entreprises publiques, aussi inefficaces que criblés de dettes).

Và Ông Bạn của tôi thêm một câu: Ca vaut un commentaire !!! (Bản Tin này đáng một câu bình luận !!!

         Chúng tôi đã bình luận rất nhiều rồi  về Mô hình Kinh tế Mafia CSVN đưa đến phá sản Kinh tế như ngày nay. Nhưng Bản Tin của AFP như tóm tắt để kết thúc năm 2012 và những lời tóm tắt này lại là từ những nhận định của Bà Giám đốc Ngân Hàng Thế Giới tại Hà Nội và của những người đang hỗ trợ vốn cho Việt Nam. Thật đáng một lời Bình luận vậy !!! (Ca vaut un commentaire !!!)

         Mãi hôm nay chúng tôi mới viết tóm tắt lời Bình luận ấy vì hai lý do: (i) Trong những ngày cuối năm, phải bận rộn những công việc trước khi nghỉ những Lễ Noel và Tất niên; (ii) Cũng trong những ngày mới đây, lại phải vạch mặt cái đám TÒNG PHẠM với tội ác CSVN và PHẢN BỘI  lại Dân tộc với chiêu bài Đối thoại và Hòa Giải Hòa Hợp.

         Xin đề cập những khía cạnh sau đây:

=>     Tóm dịch Bản Tin của AFP từ Hà Nội

=>     Hệ thống Ngân Hàng VN

=>     Các Xí nghiệp Nhà nước

=>     Bất lực không thể Cải cách

 

Tóm dịch Bản Tin của AFP từ Hà Nội

 

Bản Tin được tóm dịch như sau:

“HÀ NỘI, 11.12.2012 (AFP) – Việt nam có nguy cơ rơi vào lâu dài trong “cái bẫy thu nhập trung gian“ nếu nhà nước không cải cách hệ thống ngân hàng và những xí nghiệp nhà nước, vừa không có hiệu quả vừa chất chồng những nợ nần.

Độ phát triển Kinh tế của xứ cộng sản này vào năm 2012 là ở mức độ thấp nhất kể từ năm 1999. đó là lời nhận định của Bà Giám đốc Ngân Hàng Thế giới trong cuộc Họp thường niên cuối năm nay tại Hà Nội.

         Kinh tế mất đi nặng nề về tính sinh động và những ràng buộc thuộc Cơ chế càng ngày càng nặng nề gây thụt lùi trầm trọng tính cạnh tranh và độ tăng trưởng, Bà Victoria KWAKWA thẳng thắng nói như vậy trong bản công bố vào chiều tối thứ Hai 10.12.2012.

         Nhà Nước dự trù độ phát triển là 5.2% cho 2012, nghĩa là độ phát triển thấp nhất kể từ 13 năm nay.

         Thực vậy, Việt Nam như vậy là có nguy cơ rơi vào tình trạng thu nhập trung gian vì việc tụt dốc tính cạnh tranh sánh với những nước trong vùng và như vậy sẽ có nguy hiểm rơi vào tình trạng đình trệ nặng nề Kinh tế.

         Những người hỗ trợ vốn cho Việt Nam đã hứa gần 6.5 tỉ đo-la cho năm 2013, nhưng đó là lần giảm thiểu thứ ba kể từ năm 2010.

         Những người cho vay vốn nhấn mạnh như đòi buộc phải tẩy sạch những Tín dụng nghi ngờ, phải cải cách việc quản trị các xí nghiệp nhà nước và các ngân hàng, phải làm minh bạch lãnh vực công, một lãnh vực đang khống chế độc đoán Kinh tế quốc gia.

         Việt Nam đã được coi như một quốc gia nhiều hy vọng vào những năm 90. Một số người còn coi đây là con rồng tương lai Á châu. Nhưng tiếc thay, CHẾ ĐỘ ĐÃ KHÔNG BAO GIỜ MUỐN HAY THÀNH CÔNG DÙ MUỐN TRONG VIỆC CẢI CÁCH MÔ HÌNH KINH TẾ, NHẤT LÀ KHÔNG RỜI BỎ NHỮNG PHƯƠNG PHÁP SẢN XUẤT TỪ THỜI CŨ NÁT KINH TẾ CHỈ HUY HOẠCH ĐỊNH.

(ceb/ltl/dla/abl

AFP 110734 GMT DEC 12)

 

Hệ thống Ngân Hàng VN

 

Chưa một nước nào mà các Ngân Hàng mọc lên như nấm như ở Việt Nam. Những con ông cháu cha thi nhau xin Giấy phép mở ngân hàng để nhằm thu lợi về Tài chánh cho mau lẹ. Những Xí nghiệp nhà nước, thay vì chú tâm đến sản xuất, thì cũng cũng tìm cách mở ngân hàng để thu lợi mau về những nghiệp vụ Tài chánh. Các ngân hàng đã lợi dụng thời kỳ “hồ hởi“ về Kinh tế, nhất là ngành địa ốc, đã thi nhau cho Tín dụng với Lãi suất cứa cổ để thu lợi nhuận mau chóng. Khi một Ngân Hàng đã có được một chút tin nhiệm, thì lại đẻ ra những ngân hàng con, rồi ngân hàng cháu và bảo lãnh cho nhau mà phát hành Tín dụng. Ngân Hàng cho vay chỉ nhằm thu Lợi nhuận Tài chánh ăn xổi mà không cần quan tâm đến khả năng Kinh tế của người xin vay vốn có khả năng hoàn vốn. Đây là việc cấp Tín dụng “super-subprime credits”).

Hệ thống ngân hàng này còn là nguồn làm thổi phồng khối tiền lưu hành trong nền Kinh tế là Lạm phát Tiền tệ phi mã. Thực vậy, Tiền tệ được định nghĩa như Phương tiện Chi trả trong nền Kinh tế thực. Các ngân hàng thi nhau phát hành Bảo Lãnh làm phương tiện Chi trả mà không cần quan tâm tới khả năng tối thiểu bảo đảm cho một văn bản Bảo Lãnh. Một tỉ dụ cụ thể là Ngân Hàng Hàng Hải VN. Cách đây một số năm, chúng tôi nhận được một tờ Bảo Lãnh Tín dụng USD.100’000’000 (One Hundred Millions US Dollars) phát hành cho một Nhóm VN tại Texas. Tờ Bảo Lãnh đến tay chúng tôi, trong khi ấy chúng tôi biết rất rành về Ngân Hàng Hàng Hải VN chỉ có 5 triệu đo-la làm vốn, thế mà dám phát hành một tờ Bảo Lãnh USD.100’000’000.- đo-la. Các Ngân Hàng thi nhau phát hành Bảo Lãnh Tín dụng và còn buôn đi bán lại những tờ Bảo Lãnh ấy với nhau.

Cái nợ nần hiện nay của các ngân hàng đến chính yếu từ những phát hành phương tiện Chi trả Tín dụng này khi mà người sử dụng Tín dụng không có khả năng trả Lợi nhuận và Vốn cho những “super-subprime credits“. Do đó nợ nần hiện giờ trong hệ thống ngân hàng chằng chịt từ ngân hàng Mẹ, ngân hàng Con đến ngân hàng Cháu. Từ Mẹ đến Con, đến Cháu… cùng gia đình cả, thì chẳng ai thèm trả nợ cho ai !!!

 

Các Xí nghiệp Nhà nước

 

Các Tập đoàn, các Tổng Công ty thuộc Nhà nước tất nhiên là kém hiệu năng về sinh hoạt Kinh tế thực và tất nhiên không thể nào có tính cạnh tranh Kinh tế sánh với những Xí nghiệp Tư doanh trong những nước chung quanh thuộc vùng Á-đông. Lý do rất đơn giản là những Xí nghiệp Tư doanh làm việc với vốn TƯ HỮU nên căn cơ chắt bóp, trong khi đó những Tập đoàn, Tổng Công ty Nhà nước làm việc với Tiền chùa, nên dễ đút túi riêng hoặc chi tiêu xả láng không căn cơ.

Từ thời Liên Xô cho đến các nước có khuynh hướng Xã hội hiện nay, với những Công ty Nhà nước, các nhà Kinh tế đều xác nhận việc kém hiệu năng và phung phí vốn của các Xí nghiệp sử dụng CÔNG HỮU.

Khi so sánh việc sử dụng CÔNG HỮU và việc chắt bóp TƯ HỮU, các nhà Kinh tế thường đưa ra tỉ dụ sau đây mang tính cách Lịch sử. Sau cuộc Cải Cách Điền Địa tại Liên Xô thành hệ thống Soukhoz và Kolkhoz, Nông dân tư hữu đất đai xưa trở thành Công nhân đồng áng làm việc cho Nhà nước. Mùa màng thâu nhập bắt đầu sút kém. Nhà Nước bắt đầu sử dụng những danh hiệu “Anh hùng Nông thôn “ để dụ khị Công nhân đồng áng chịu khó và thi đua sản xuất. Nhưng những Công nhân này vẫn lười  và làm việc lấy lệ. Nhà nước bắt đầu sử dụng Cảnh sát đồng nội để bắt những Công nhân đồng nội làm việc cực nhọc như nô lệ. Nhưng làm sao Cảnh sát đông người bằng số lượng Công nhân đồng nội, nên không thể hiện diện thường trực và hết mọi nơi được để kiểm soát. Kết quả là Nông thôn không cung ứng đủ thực phẩm cho toàn dân. Cuối cùng, Nhà nước cấp phát cho mỗi gia đình Nông dân một ít sào ruộng và một con bò làm TƯ HỮU để tự kiếm sống. Người ta bắt đầu thấy những sào ruộng TƯ HỮU thì cây cối xanh tươi và con bò TƯ HỮU thì béo mập, có rất nhiều sữa, còn cánh đồng CÔNG HỮU thì cây cối cằn cọt cũng như con bò CÔNG HỮU thì gầy yếu hai vú teo lại ít sữa. Người ta cũng nhận thấy rằng phân bón CÔNG HỮU được cấp phát nhiều, nhưng một số phân đã bị thất thoát cho vào mấy sào TƯ HỮU để cây cối xanh tươi.

Tóm lại, các Tập đoàn, các Tổng Công ty nhà nước không có hiệu quả, thiếu tính cạnh tranh và nợ nần tràn ngập vì :

=>     Nếu là vốn TƯ HỮU của mình, thì mình mới cố gắng làm việc cho tăng hiệu năng. Còn vốn CÔNG, thì mình lười biếng. Nếu mất vốn, có nhà nước đổ vào thêm cho.

=>     Các Tập đoàn, các Tổng Công ty nhà nước cạnh tranh làm gì cho mệt bởi vì kết quả cạnh tranh cũng do nhà nước và những người khác hưởng

=>     Cứ việc cắt một phần vốn CÔNG HỮU làm của riêng giống như người Công nhân nông thôn trên kia lấy phân bón CÔNG HỮU về dùng ở mấy sào ruộng TƯ HỮU của mình. Vay nợ và cất giấu riêng tư. Nếu không trả được nợ, thì đã có Nhà Nước mua dùm nợ cho mình.

 

Bất lực không thể Cải cách

 

Không phải trong cuộc Họp thường niên cuối năm 2012, Bà Victoria KWAKWA, Giám đốc Ngân Hàng Thế giới trụ sở Hà Nội mới lên tiếng đòi hỏi Kinh tế Việt Nam phải cải cách hệ thống Ngân Hàng và các Xí nghiệp nhà nước. Đã từ cuối năm 2011, Ông ZOELLICK, Chủ tịch Ngân Hàng Thế giới, và Bà LAGARDE, Tổng Giám đốc Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF/ FMI), đã phải họp báo ở Bắc Kinh và thôi thúc Kinh tế Trung quốc phải cải tổ tận căn nguyên, nghĩa là phế bỏ chính Cơ chế để tránh THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ.

         Nhưng Mô hình Kinh tế CSTQ và CSVN không thể cải cách tận căn nguyên được bởi lẽ cải cách tận căn nguyên có nghĩa là:

1)      Mô hình Kinh tế TQ và VN phải tách rời Độc tài Chính trị ra khỏi Độc quyền Kinh tế;

2)      Phải cho quyền TƯ HỮU những phương tiện sản xuất, nghĩa là người dân phải có Tự do Kinh doanh, không bị nhà nước nắm “chủ động“ Kinh tế mà bắt tư doanh phải lệ thuộc những quyết định của các Tập đoàn Kinh tế nhà nước.

         Cái bất lực của Mô hình Kinh tế TQ và VN là nếu cho hai điều trên đây để những hoạt động Kinh tế có hiệu năng lớn hơn, có sự cạnh tranh mạnh hơn, tránh những LÃNG PHÍ, THAM NHŨNG và những tác nhân Kinh tế khỏi nợ nần chồng chất, thì chính là hai việc KHAI TỬ Cơ chế CSTQ và CSVN để chấp nhận việc Dân chủ hóa Kinh tế và Chính trị cho phù hợp.

         Như vậy, cái bất lực Cải tổ của TQ và VN là đảng CSTQ và đảng CSVN không muốn TỰ SÁT .

         Bản Tin của Thông Tấn AFP ngày 11.12.2012 đánh đi từ Hà Nội đã kết luận rất đúng sự bất lực Cải Cách này mà chỉ vẫn cố thủ giữ lấy Mô hình Kinh tế Chỉ huy Hoạch định đã mục nát như chiếc váy đụp:

         “CHẾ ĐỘ ĐÃ KHÔNG BAO GIỜ MUỐN, HAY THÀNH CÔNG DÙ MUỐN, TRONG VIỆC CẢI CÁCH MÔ HÌNH KINH TẾ, NHẤT LÀ KHÔNG RỜI BỎ NHỮNG PHƯƠNG PHÁP SẢN XUẤT TỪ THỜI CŨ NÁT KINH TẾ CHỈ HUY HOẠCH ĐỊNH.”

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 23.12.2012

Bỏ phiếu bằng tên





21/12/12 |

Bỏ phiếu bằng tên


Người Mỹ thích đi. Số đông đi du lịch. Số ít đi thám hiểm. Số vừa vừa thì có cái tật hay đi làm việc từ thiện (nơi này nơi nọ) khắp nơi trên thế giới. Chỉ có riêng chuyện đi bầu là dân chúng Hoa Kỳ không có vẻ hào hứng, hay sốt sắng gì cho lắm – thường chỉ xấp xỉ trên/dưới 50 phần trăm là quá cỡ thợ mộc rồi!

Người Việt mình thì khác. Chúng ta chả mấy khi đi đâu ngoài việc đi làm, đi chợ, đi họp tổ dân phố, đi mít tinh chào mừng chiến thắng 30 tháng 4, và … nô nức đi bầu. Tỉ lệ con số số cử tri tham dự bầu cử luôn luôn lên đến 99 hay 99.5 %.

Vài mạng lẻ tẻ không đến được phòng phiếu chỉ vì bị chuyển bụng, bị tai nạn xe cộ, hay trúng gió (lăn quay) ở giữa đường. Hiếm họa lắm mới có kẻ nhất định “từ chối tham gia và lăng mạ, chửi bới xúc phạm khi tổ công tác đến nhà vận động đi bầu,” như ba cha con ông Huỳnh Ngọc Tuấn – theo tường thuật (chắc có thêm hơi nhiều mắm muối) của báo Người Lao Động:

“… năm 2005, Huỳnh Ngọc Tuấn không chịu tham gia Bầu cử Quốc hội khóa XII, khi tổ công tác đến nhà vận động đi bầu cử thì Tuấn và gia đình lăng mạ, chửi bới, xúc phạm.Mới đây, trong đợt bầu cử của năm 2011, Tuấn cùng con gái là Huỳnh Thục Vy và con trai Huỳnh Trọng Hiếu tiếp tục ‘không’ tham gia bầu cử Quốc hội khóa XIII và Bầu cử HĐND các cấp nhiệm kỳ 2011-2016. Ngoài ra, ba cha con Tuấn còn lấy thẻ cử tri ghi vào dòng chữ “NO!

Ảnh: Báo NLĐ

Ảnh: Báo NLĐ

Nói thiệt: cha con cái ông Tuấn này gan còn hơn Nhựt Bổn nữa chớ không phải giỡn đâu nha. Đối mặt với nhà nước chuyên chính vô sản, ít ai dám nói “no” một cách rõ ràng (và đàng hoàng) như vậy lắm. Thông thường, khi không bằng lòng với đường lối và chính sách của Chính Quyền Cách Mạng thì thiên hạ chỉ lặng lẽ bỏ phiếu bằng tầu (hoặc bằng thuyền) thôi.

Bỏ phiếu bằng tầu (bay) tại phi trường Gia Lâm

Bỏ phiếu bằng tầu (bay) tại phi trường Gia Lâm

Theo Operation Passage to Freedom, năm 1954, có tám trăm mười ngàn người miền Bắc bỏ phiếu bằng tầu (tầu bay hay tầu thủy) để vào Nam. Sau đó, từ 1975 đến 1995 – nếu không tính số (cỡ 1/3) đã chết chìm, chết đuối, chết ngạt, chết ngộp, chết trôi …– lại có thêm chừng hai triệu người Việt nữa, ở cả hai miền, đã bỏ phiếu bằng thuyền và đã đến được bến bờ tự do.

Bỏ phiếu bằng tầu (há mồm) tại bến cảng Hải Phòng

Bỏ phiếu bằng tầu (há mồm) tại bến cảng Hải Phòng

Tầu bay, tầu thủy hay những chuyến thuyền vượt biên mà mỗi chỗ phải trả hàng chục lượng vàng là cái giá quá tầm tay với đối với rất nhiều người – đặc biệt là những người thiểu số. Họ thường ở những vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng … – những nơi cách rất xa sông , cách biển, nên thuyền đò (nếu có) cũng trở nên vô dụng.

Bỏ phiếu bằng chân của nhóm người Thượng ở Cao Nguyên Trung Phần - Ảnh: RFA

Bỏ phiếu bằng chân của nhóm người Thượng ở Cao Nguyên Trung Phần – Ảnh: RFA

Ai may mắn sống giáp ranh biên giới những nước láng giềng thì có thể bỏ phiếu bằng chân. Còn không, và đây là số đông, đành phải “chịu trận” với Chính Quyền Cách Mạng thôi! Ở một nơi mà cái cột đèn còn (nhấp nhổm) muốn đi thì cuộc đời của những kẻ ở lại, tất nhiên, nếu không te tua thì cũng rất là bầm dập.

Bởi vậy, người dân miền núi ở mọi nơi đã đôi ba lần nổi dậy (vào những năm 2001, 2004, và 2011) đòi quyền sống. Lần nào họ cũng bị đàn áp dã man. Gần đây, thay đổi chiến thuật, họ nẩy ra sáng kiến bỏ phiếu bằng tên:

Tại Việt Nam ngày nay có mốt lấy tên ngoại. Những người làm chuyện tréo cẳng ngỗng này lại là người thuộc dân tộc thiểu số từ ngày cha sanh mẹ đẻ tới giờ chưa ra khỏi bản làng. Theo ông Bh’riu Liếc, Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam thì vì trên truyền hình người ta cho chiếu nhiều phim Đại Hàn quá nên dân chúng mê và đặt tên con theo tên các diễn viên trong phim. Anh Pơloong Huân, người thiểu số Cơtu, có ba đứa con, cả ba được đặt tên theo các diễn viên trong bộ phim ‘Mối Tình Đầu’ mà anh rất mê. Đứa con gái đầu, 8 tuổi, được đặt tên là Pơloong San Ốc, đứa con gái thứ hai là Pơloong San Ân, và bé trai tên Pơloong San U...

“Người thiểu số ở nước ta là những người hồn nhiên. Thích là họ tỏ bày ý thích ngay một cách thẳng thừng. Cách hồn nhiên nhất là cứ đè những đứa con ra mà thực hiện ý thích …” (Song Thao. “Tên.” Thời Báo 16 Oct. 2012).

Sự hồn nhiên này, tiếc thay, không được chia sẻ bởi những giới chức có thẩm quyền ở Việt Nam. Trao đổi với phóng viên Trí Tín (báo VnExpress.net) ông Đặng Tấn Thủ, Phó chủ tịch UBND huyện Sơn Tây khẳng định: “Việc đồng bào đặt tên con theo tên nước ngoài là khó thể chấp nhậnĐể hạn chế tình trạng tùy tiện đặt tên con theo tên diễn viên nước ngoài, chúng tôi sẽ họp bàn với già làng uy tín có hướng tuyên truyền phù hợp cho người dân.”

Ý kiến độc đáo này của ông Đặng Tấn Thủ khiến tôi nhớ đến chuyện kể (hồi năm ngoái) của già làng Hồ Chí Khánh, qua lời tường thuật của ký giả Nguyễn Đăng Lâm:

Sáng ngày 9/9/1969, hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ và đồng bào Kor vượt núi, băng sông về chiến khu Trà Lãnh (nay thuộc huyện Tây Trà) dự lễ truy điệu Hồ Chủ tịch do Huyện ủy huyện Trà Bồng tổ chức, lắng nghe Di chúc của Người và Điếu văn của Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Bức tượng Hồ Chủ tịch tạc từ thân cây quế được trang trọng đặt lên bàn thờ để mọi tấm lòng hướng về Người trong niềm đau thương xúc động. Tại buổi lễ này, các già làng người Kor đã đề đạt nguyện vọng của đồng bào ‘muốn mang họ Bác Hồ’ thể hiện tấm lòng trung thành với Đảng, ghi nhớ công ơn và làm theo lời dạy của Cụ Hồ. Khi nhận được kiến nghị này, đồng chí Lê Duẩn – Bí thư thứ nhất BCH Trung ương Đảng đã điện trả lời, đại ý: Trung ương Đảng không chủ trương việc đồng bào mang họ Bác, nhưng đây là nguyện vọng của dân, tấm lòng của dân, nên Trung ương đồng ý. Từ đó đến nay, đã 42 năm người Kor vinh dự và tự hào được mang họ Bác Hồ – Người cha của 54 dân tộc anh em trong đại gia đình Việt Nam.”

Gần năm mươi năm đã trôi qua. Hiện nay đồng bào Kor – mang theo họ Bác, ở huyện Trà Bồng – đang sống ra sao? Qua bài viết “Giảm Nghèo Ở Huyện Tây Trà: Còn Nhiều Thách Thức” nhà báo T. Huyền cho biết:

Những năm gần đây, huyện miền núi Tây Trà đã tận dụng nhiều nguồn lực tập trung đẩy mạnh công tác xóa đói, giảm nghèo, giúp người dân từng bước cải thiện cuộc sống. Thế nhưng, do cơ sở thoát nghèo chưa thực sự bền vững, nên tỷ lệ ‘tái nghèo’ cao. Công tác giảm nghèo ở huyện nghèo Tây Trà đang thực sự phải đối mặt với nhiều thách thức…”

“Hiện nay, đa phần các hộ gia đình ở vùng cao Tây Trà vẫn còn tập tục du canh du cư phát rừng làm rẫy, ảnh hưởng rất lớn đến việc triển khai các giải pháp hỗ trợ giảm nghèo của chính quyền địa phương. Việc di dân để nhường đất thực hiện dự án cũng gây ra hệ lụy không nhỏ đến chất lượng giáo dục.”

“Trò chuyện với các em, em nào cũng chỉ có một ước vọng: được ăn no bụng, có áo ấm đến trường. Em Hồ Thị Xoan, học sinh lớp 4C điểm trường thôn Tre nói tiếng Kinh không rành, đã cầm phấn viết lên bảng ước mơ của mình. Điều ước bình dị, nhưng xúc động đến nghẹn lòng: ‘Con mơ ước có một ngôi trường đẹp, con đường nhựa và bữa cơm no bụng.”

Lớp học của những em bé người Kor, mang họ bác Hồ, ở xã Tây Trà, huyện Trà Bồng. Em nào cũng chỉ có một ước vọng:”được ăn no bụng.” Ảnh: T. Huyền, chụp hôm 23 tháng 11 năm 2011.

Lớp học của những em bé người Kor, mang họ bác Hồ, ở xã Tây Trà, huyện Trà Bồng. Em nào cũng chỉ có một ước vọng:”được ăn no bụng.” Ảnh: T. Huyền, chụp hôm 23 tháng 11 năm 2011.

Sang năm 2012, tình trạng xem ra có vẻ lạc quan hơn nhiều – theo như tường trình phóng viên Mai Hạ, đọc được vào hôm 26 tháng 6 vừa qua:

Như nhà anh Hồ Văn Sơn, trước khi con đi xuất khẩu lao động ở Malaysia (vào năm 2008) là diện nghèo được hưởng chính sách xây dựng nhà ở theo Chương trình 134. Sau 3 năm con anh Sơn đi xuất khẩu lao động, anh đã trả nợ cho ngân hàng được 7 triệu đồng và cải tạo nhà ở, mua các vật dụng cần thiết trong gia đình.”

Sau gần nửa thế kỷ mang họ Bác, và lầm lũi đi theo con đường mà Bác kính yêu đã chọn thì ước mơ của những người dân mang theo họ Hồ – ở huyện Trà Bồng – vẫn chỉ giới hạn ở những “bữa cơm no bụng.” Nhưng chỉ sau ba năm đi xuất khẩu lao động thì cuộc sống được cải thiện ngay: mua được “các vật dụng cần thiết trong gia đình.”

Trong các vật dụng cần thiết này, tôi đoán chừng, có cái TV, Và chính nó là thủ phạm đã khiến cho những người dân miền núi (ở Quảng Ngãi) trở nên … vọng ngoại. Họ có cơ hội nhìn thấy cuộc sống của những người ở xứ sở khác, không mang tên Bác. Rồi họ đặt tên con theo tên tài tử Đại Hàn. Và điều này, theo ông Phó chủ tịch UBND huyện Sơn Tây, “khó thể chấp nhận” được.

Thôi chấp nhận (đại) đi, cha nội. Nghĩ cho cùng thì đây cũng chỉ là một cách bỏ phiếu bằng tên thôi mà. Sao nghèo mà khó dữ vậy? Chớ từ đời này qua đời khác, cứ tiếp tục đặt tên theo họ Bác mà tiếng Kinh vẫn nói không rành – như em Hồ Thị Xoan, ở huyện Trà Bồng – thì cuộc đời (rõ ràng) không khá!

Trước đây, Đảng và Nhà Nước cũng đâu chấp nhận chuyện vượt biên, hay bỏ phiếu bằng thuyền. Vậy chớ đám thuyền nhân (nay) đều đã được “tôn vinh là những sứ giả Lạc Hồng,” và là “một bộ phận không thể tách rời của cộng đồng dân tộc” – như bác Trương Tấn Sang mới vừa “khẳng định” vào ngày 15 tháng 1 năm nay, đấy thôi.

© Tưởng Năng Tiến

© Đàn Chim Việt



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

12 sự kiện nổi bật nhất trong năm 2012 tại Việt nam





 19/12/12 |

12 sự kiện nổi bật nhất trong năm 2012 tại Việt nam


2012

Là người thường xuyên bám sát các sự kiện xảy ra tại Việt Nam trong năm 2012, tôi lựa chọn, theo chủ quan của bản thân, 12 sự kiện trong năm, mà tôi cho là quan trọng và có ảnh hưởng nhất tới dư luận trong nước, cũng như phản ứng của nhà cầm quyền CSVN, đặc biệt là sự tham dự của báo chí truyền thông lề đảng.

Trong từng sự kiện được nêu ra tôi đều đã có các bài viết phân tích và đưa ra những nhận định của mình.

Tôi không xếp theo mức độ quan trọng của sự kiện, mà xếp theo thứ tự thời gian xảy ra từ tháng 1 đến tháng 12. Các bán có thể đồng ý với tôi và ngược lại, có thể đưa ra sự lựa chọn khác hợp lý hơn.

1. Nhà báo Hoàng Khương

hoangkhuong

Ngày 2/1 phóng viên báo Tuổi Trẻ Hoàng Khương bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt giữ và khởi tố về tội “đưa hối lộ”.

Trong bài viết “Nhà báo Hoàng Khuơng, tai ương nghề nghiệp và tình người” tôi có trích dẫn lời của nhà báo Huy Đức:

“Cho dù không đồng tình với một số biện pháp nghiệp vụ, Tuổi Trẻ cần phải khẳng định trên mặt báo điều mà Hoàng Khương đã tường trình: “Tôi cam đoan những biện pháp nghiệp vụ và tình huống cấp bách buộc phải xử lý nêu trên chỉ nhằm mục đích hoạt động nghiệp vụ báo chí, thu thập thông tin, chứng cứ chứ không hề có động cơ vụ lợi nào khác. Mặt khác, những hiện tượng tiêu cực, vi phạm nói trên đã được Khương thể hiện trong các bài viết và được tòa soạn đồng ý cho đăng tải”.

“Điều 8, Bộ Luật Hình sự quy định: “Những hành vi có dấu hiệu của tội phạm, nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể, thì không phải là tội phạm”. Hành vi của Hoàng Khương chỉ nguy hiểm cho những kẻ tham nhũng chứ không hề nguy hiểm cho xã hội. Có thể, sau khi bắt Hoàng Khương trên báo chí chỉ còn tin cảnh sát giao thông trả lại tiền hối lộ chứ không còn “ăn” hối lộ. Nhưng, không phải những thông tin như thế sẽ làm cho xã hội tốt đẹp hơn, bởi điều mà người dân cần là tham nhũng không còn chứ không phải là những nhà báo chống tham nhũng không còn nỗ lực để khui ra tham nhũng”.

Bất chấp phản ứng của dư luận, ngày 7/9 Toá án thành phố Sài Gòn đã xử Hoàng Khương 4 năm tù giam.

Trong bài “Nước mắt nghiệp chướng và “Nụ cười Hoàng Khương” tôi viết:

“Bản án dành cho nhà báo Hoàng Khương đã làm tôi, cũng như nhiều người khác phẫn nộ và càng thấy quý mến Hoàng Khương hơn, cho dù khi bắt đầu phiên toà tôi đã ý thức rằng, đối đầu với “thanh gươm và lá chắn” của chế độ, Hoàng Khương khó có thể tránh được đòn trả thù của bộ máy công an trị hà khắc nhất Đông Nam Á. Hơn thế, tham nhũng đã và đang là bản chất của bộ máy cai trị của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) hiện nay, là phương tiện sống còn để vinh thân phì gia của quan chức, đặc biệt là giới khoác áo nhân danh pháp luật tiếp cận hàng ngày với đời sống sinh hoạt của quần chúng”.

“Nhưng bên cạnh những giọt nướcc mắt, nỗi cay đắng, xót xa, tủi nhục của thân phận người làm báo lề đảng, vẫn sáng lên nụ cười. Hoàng Khương cười, với khuôn mặt điềm tĩnh nhìn đồng nghiệp tại phòng xử án và với hai tay bị còng trước khi bị đưa lên xe bít bùng của công an trở về nhà tù, bên cạnh những khuôn mặt hung tợn của đám công an”.

Được biết Hoàng khương đã kháng án và một nguồn tin trên Facebook nói phiên toà phúc thẩm sẽ diễn ra vào cuối tháng 12, khi Hoàng Khương được tại ngoại về chịu tang mẹ hôm 6/12.

2. Đoàn Văn Vươn

DoanVanVuong

Sáng 5/1, với lực lượng hơn 100 công an và quân đội, nhà chức trách địa phương đã cưỡng chế thu hồi đầm nuôi cá Cống Rộc của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, thuộc xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, và bị gia đình ông Vươn chống trả. Những người trong gia đình đã dùng đạn hoa cải bắn vào lực lượng cưỡng chế, làm 4 công an và 2 bộ đội bị thương.

Công an Hải Phòng ra quyết định khởi tố bắt giam Đoàn Văn Vươn và những người có liên quan, gồm các ông Đoàn Văn Quý (em ruột ông Vươn), Đoàn Văn Sinh, và Đoàn Văn Vệ, với cáo buộc “giết người và chống người thi hành công vụ”, mặc dù trong ngày xảy ra sự vụ 5/1 ông Vươn vắng mặt vì bận lên Viện Kiểm sát Nhân dân Hải Phòng kháng cáo.

Ngôi nhà hai tầng của ông Vươn bị nhà cầm quyền cho ủi sập. Công an cũng khởi tố Phạm Thị Báu (vợ ông Quý) và Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) nhưng không giam giữ.

Ngày 10/2, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kết luận vụ cưỡng chế trái với pháp luật và yêu cầu nhà chức trách địa phương thi hành các thủ tục cho phép gia đình ông Vươn tiếp tục được sử dụng đất đã giao.

Chiều ngày 23/2, chủ tịch và phó chủ tịch Uỷ Ban (UB) huyện Tiên Lãng bị cách chức. Ngày 22/10, Cơ quan Công an cũng đã ra quyết định khởi tố Nguyễn Văn Khanh, phó chủ tịch UB huyện Tiên Lãng; Phạm Xuân Hoa, Trưởng Phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Tiên Lãng; Phạm Đăng Hoan, Bí thư đảng ủy xã Vinh Quang; Lê Thanh Liêm, chủ tịch UB xã Vinh Quang, vì hành vi “hủy hoại tài sản”, vi phạm điều 143 Bộ Luật Hình sự.

Tuy nhiên, đến nay ông Vươn vẫn ngồi tù cùng những người thân, còn gia đình chưa có nhà ở, và nói chung chưa được giải quyết bất cứ quyền lợi gì thoả đáng, theo tinh thần kết luận của Thủ tướng.

Trong bài “Thời thổ tả” nhà văn Thuỳ Linh viết:

“Rồi đây anh Vươn sẽ ra sao ở trong lao lý? Nỗi uất nghẹn có thể phá tung gan ruột một người để dẫn người ta đến cái chết. Mình cam đoan anh Vươn sẽ khóc. Những giọt nước mắt còn hơn cả nỗi tuyệt vọng và đau khổ. Nó vượt qua sự chịu đựng và nỗi đau đớn của kiếp người”.

Trên trang Web Bauxite VN ngày 12/2, Ban Biên Tập nhận định:

“Trong kết luận của Thủ tướng Chính phủ, ông Thủ tướng lại chỉ đặt vấn đề kiểm điểm (đành rằng sau đó một ngày, Bộ trưởng Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam có tuyên bố rằng “sẽ xem xét kỷ luật lãnh đạo TP Hải Phòng”)? Chẳng lẽ ông không biết rằng nếu không có một cái gật đầu của bọn họ thì bọn ăn cướp ở Tiên Lãng dù có máu tham bằng mười cũng chẳng dám ho he sao? Ông có nghĩ rằng nếu cướp được chừng ấy đầm của ông Vươn, đám cướp Tiên Lãng đâu có dám ăn lấy một mình, còn phải cống nộp nữa chứ. Hãy cứ xem cái mặt núc ních của đại tá Ca thì cũng đủ đoán biết ông ta là người như thế nào, và chắc chắn không phải vô cớ và vô tư khi ông ta tỏ ra rất hể hả nói rằng việc phá nhà ông Vươn ông Quý là một trận đánh tuyệt đẹp đáng viết lại thành sách mẫu mực về chiến công của công an và bộ đội thời buổi này”.

Ông Bí thư Thành uỷ Hải phòng Nguyễn Văn Thành với “Gúc gồ chấm Tiên lãng” và “một trận đánh đẹp” của giám đốc công an Đỗ Hữu Ca, trở thành đề tài châm biếng, mỉa mai trên các phương tiện truyền thông mạng.

3. Ngô Bảo Châu về trí thức Việt Nam

intelectualy

Trên tờ Tuổi Trẻ ngày 20/1/2012, giáo sư Ngô Bảo Châu, được xem là biểu tượng của giới trẻ VN trong nước, phản đối việc “coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm trí thức”, và nói “trí thức là người lao động trí óc… Giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội”.

Nhận xét này đã gây một làn sóng tranh luận sôi động trong giới trí thức, đặc biệt giới cầm bút.

Không đồng ý với Ngô Bảo Châu, bài của tôi viết “Clerc-ism, trí thức trùm chăn và lưu manh giả danh trí thức“, được chuyển trực tiếp cho Ngô Bảo Châu trên Blog “Thích học Toán”, có đoạn:

“Trí thức, nếu được “phong hàm”, thì phải gắn với vai trò phản biện xã hội, một trong những chỉ tiêu quan trọng nhất”.

“Giá trị của sản phẩm có thể “không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội” thật. Nhưng nếu nó được làm ra từ “lao động trí óc” thuần tuý, thì chẳng to tát gì hơn bộ bàn ghế đẹp được làm ra bằng bàn tay khéo léo của người thợ mộc. Tìm ra đáp số bài toán hay chứng minh bổ đề, trong ý nghĩa này, là sản phẩm của anh thợ toán”.

“Cần phải nói rằng, giai tầng trí thức giữ một vị trí đặc biệt trong hệ thống. Stalin gọi họ là ‘những kĩ sư tâm hồn’. Vâng, họ là đối tượng chính của những vụ đàn áp, mà lại rất tàn khốc nữa. Nhưng mặt khác, chính quyền lại luôn sử dụng họ nhằm củng cố hệ thống. Không có nhóm xã hội nào được ve vãn và nịnh bợ như thế, ngoài tầng lớp “con ông cháu cha” cộng sản ra thì không có giai tầng nào được nhiều đặc quyền đặc lợi như trí thức”.

“Vì thế, trí thức phải là tiếng nói của xã hội đã bị bịt miệng. Đối với người trí thức thì chính trị là lựa chọn mang tính đạo đức. Người trí thức bước vào chính trị là để lấy sự thật chống lại dối trá của bộ máy, lấy sức mạnh của niềm tin chống lại thói vô nguyên tắc của bộ máy”.

4. Cưỡng chế Văn Giang

vangiang

Vào ngày 24/4 tại huyện Văn Giang, khoảng 3 ngàn cảnh sát cơ động, công an, an ninh được nhà cầm quyền huy động vào một cuộc cưỡng chế vô tiền khoáng hậu, nhằm thu hồi đất của nông dân ba xã thuộc huyện Văn Giang, Hưng Yên, giao cho doanh nghiệp tư nhân thực hiện dự án xây dựng đô thị Ecopark.

Trong bài viết “Còn lại gì cho Văn Giang hôm nay và ngày mai?” tôi đã trích lời của cụ Lê Hiền Đức từ bài “Phản cách mạng đã rõ ràng!“:

“Qua việc “tích cực”, “hăng hái” tham gia các vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai đối với người dân, những lực lượng mang danh “Uỷ ban nhân dân”, “Công an nhân dân”, “Quân đội nhân dân”, “Viện kiểm sát nhân dân”, “Toà án nhân dân”… ở VN đã nghiền nát, phá sạch, đốt sạch chữ “Nhân dân” trong cái tên của chúng”.

“Đã sống qua thời VN còn chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít, đã hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đã xem phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ chính quyền “của dân, do dân, vì dân” cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, song tôi chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với quy mô lớn như thế”!

“Mâu thuẫn giữa người dân với kẻ rắp tâm ăn cướp đất đai, tài sản của họ đã lên tới đỉnh điểm, đã tới mức không thể dung hoà. Trong cuộc đấu tranh giữ lấy đất, giành lại đất, có thể nhân dân phải tạm lui bước vào lúc này, lúc khác, tại nơi này, nơi khác, song chắc chắn họ sẽ thắng, như bao đời nay vẫn thế! “Phúc chu thuỷ tín dân do thuỷ “ – Thuyền bị lật mới biết sức dân như nước. Cứ cái đà này thì ngày ấy chẳng còn xa…”.

Tôi cũng dẫn lời của nhà văn, nhà biên kịch Thùy Linh:

“Ngút trời tiếng khóc xé vành môi bà mẹ, chị em tôi, những người bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, để kiếm hạt thóc nuôi con khôn lớn đi đánh giặc giữ nước, giữ làng. Giờ Làng Nước có rồi nhưng Đất lại bị đưa vào cuộc bán buôn kiếm chác của những kẻ chức quyền tham lam vô độ, vô nhân”.

Trong nhiều tháng qua, nông dân Văn Giang vẫn thường xuyên tập trung ở Hà Nội khiếu nại việc thu hồi đất đai này và vẫn là đề tài thời sự chưa thấy hồi kết trên mặt báo lề đảng cũng như lề trái.

5. Khoả thân phản kháng ở Cần Thơ

CanTho

Trưa ngày 22/5, hai người phụ nữ VN, bà Phạm Thị Lài, ngụ tại phường Hưng Thạnh, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ và bà Hồ Nguyên Thủy, con ruột của bà Lài, kế toán viên của một công ty kinh doanh vật tư xây dựng, đã khoả thân tên mảnh đất của nhà mình, phản đối việc thi công dự án.

Trong bài “Khoả thân phản kháng ở Cần Thơ: Những bi kịch đau lòng sẽ còn tiếp diễn” tôi viết:

“Người có một chút lương tâm thôi sẽ đặt câu hỏi vì sao nên nỗi mà người dân phải chống lại bất công bằng cách sử dụng hình thức đau xót, xa lạ với thuần phong mỹ tục của người Việt như thế”.

Tôi trích lời của cụ Lê Hiền Đức viết trên Blog của mình:

“Đang trong trạng thái “lõa thể”, bà Lài nói trong nước mắt uất nghẹn: “Đất của gia đình vợ chồng tôi dành dụm, mua bằng tiền mồ hôi nước mắt để cất nhà sinh sống, làm ruộng, trồng rau, nuôi gà… cả mấy chục năm rồi. Công ty địa ốc vào đây tự đưa ra giá rồi ép chúng tôi nhận tiền mà không cho chúng tôi quyền được thỏa thuận mua bán. Ủy ban còn hỗ trợ Công ty, dùng lực lượng Công an cưỡng chế đất tôi giao cho công ty. Chồng tôi sức yếu thế cô chỉ biết tự tử để phản đối. Giờ mẹ con tôi biết làm gì ngoài việc lột hết đồ đạc, ráng chịu nhục nhã để phản đối họ?! Nhục lắm mấy cô mấy chú ơi!”.

Hình ảnh hai phụ nữ trần truồng bị kéo lê lết trên mặt đất đã làm dư luận bất bình, ghê sợ. Thế nhưng cơ quan điều tra đã đề nghị phạt hành chính bà Lài 1,5 triệu đồng về “hành vi cản trở hoạt động bình thường của cơ quan tổ chức và 80 ngàn đồng cho hành vi được cho là vi phạm thuần phong mỹ tục”.

Không thấy báo chí đề cập đã có quyết định phạt trong thực tế hay không.

6. Quan làm báo

QuanlamBao

“Quan làm báo” được xem là hiện tượng trong báo chí truyền thông mạng.

Xuất hiện vào khoảng tháng 5/2012, trang web “Quan Làm Báo” đã giành được sự quan tâm khác thường của bạn đọc trong, ngoài nước, của báo chí nước ngoài, với hơn 37 luợt triệu người truy cập (xếp hạng 82 tại VN, theo Alexa Ranking, vào thời điểm tháng 9/2012).

Tôi có hai bài viết về hiện tượng này: “Quả đấm phản tác dụng thảm hại của Nguyễn Tấn Dũng” và “Tờ Quan Làm Báo bị tấn công: Cú ra đòn hạ cấp“, trong đó có các đoạn:

“Quan Làm Báo” tập trung đưa thông tin về những câu chuyện liên quan đến hậu tường của ĐCSVN, tấn công thẳng vào những người có vị trí lãnh đạo cao nhất, đặc biệt là Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng, bằng cách vạch trần những việc làm ăn mờ ám, gây tổn hại cho nền kinh tế VN, đồng thời khai thác những bí mật từ cuộc tranh giành ảnh hưởng quyền lực trên thượng tầng kiến trúc của ĐCSVN”.

“Dẫu biết rằng một nửa chiếc bánh mỳ không phải là một chiếc bánh mỳ, một nửa sự thật chưa phải là sự thật, nhưng trong một xã hội bị bịt miệng và đói thông tin về hậu trường của những người cầm cân nảy mực, quản lý đất nước, độc giả sẵn sàng ngốn ngáo ngon lành nửa chiếc bánh mỳ khô. Khi bóng đêm của dối trá, bất lương trùm phủ, một nửa sự thật cũng đủ làm ngọn nến soi sáng”.

” Người dân bị trị chẳng còn cách nào khác. Trong bối cảnh những vụ hối lộ, móc ngoặc làm ăn bất chính được thực hiện dưới gầm bàn, trong góc tối, tại dinh thự riêng hay qua trung gian các bà vợ, con cái, thân hữu của các quan chức, sẽ vô cùng khó khăn, nếu không nói là vô phương để có thể “bắt tận tay day tận trán”. Để không trở thành những Hoàng Khuơng tiếp theo, các “hiệp sĩ” buộc phải theo phương châm “cùng tất biến, biến tất thông”, ra đòn trên mặt trận thông tin và tạm thời giấu mặt”.

“Thực tế sau khi ban hành văn bản số 7169/VPCP ngày 12/9/2012, trong đó Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị xử lý các trang mạng đưa thông tin bôi xấu đảng và nhà nước CSVN, nêu đích danh “Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo”, “Biển Đông”,… được báo chí lề đảng nhất tề tiền hô hậu ủng, đã chứng minh cho thế thượng phong không chối cãi của báo ngoài lề đảng”.

“Sau khi công bố văn bản, ngay lập tức số lượng độc giả truy cập “Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo” tăng cao đột ngột bất thường. Tên của hai tờ báo xuất hiện trên nhiều trang báo của các hãng tin lớn trên thế giới. Còn trang Biển Đông, nhiều người chưa biết đến, đã cố gắng tìm xem tờ báo nói gì mà được cả Thủ tướng quan tâm đến thế!”.

Thông tin từ “Quan làm Báo” đã không đủ để góp phần hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng. Sau Hội nghị Trung Ương 6, tờ báo ít sôi động hơn và lượng độc giả cũng bị giảm (xuống hạng 290 tại VN trong ngày 16/12, theo Alexa Ranking). Tuy nhiên nó vẫn tiếp tục là trang thu hút sự tò mò, thích thú cho độc giả về hậu cung của triều đại CSVN.

7. Bầu Kiên bị bắt

baukien

“Bầu” Kiên, tức Nguyễn Đức Kiên, một trong những ông chủ của ngân hàng ACB, bị công an bắt hôm 20/8/2012. Hiệu ứng của sự việc làm rung động dư luận VN và quốc tế, chưa từng thấy từ trước đến nay với một vụ án kinh tế. Trị giá của sàn chứng khoán VN chỉ trong ba ngày sau đã bốc hơi trên 1 tỷ USD. Các tờ báo lớn uy tín trên thế giơi chuyên về kinh tế tài chính đồng loạt đưa tin với những tiêu đề rất sốc như “Chính trường VN nóng lên cũng như kinh tế đang rúng động” (Jakarta Post 26/8/12); “Sự sụp đổ tiếp tục ở Ngân hàng VN” (New Yorl Times 24/8/12); “Fitch: Các lỗ hổng của bề mặt ngân hàng VN; RTG rủi ro gia tăng” (Reuters 24/8/12); “Cổ phiếu VN giảm nhiều nhất ở châu Á” (Bloomberg 23/8/12); -”Ngân hàng của VN: lòng tự tin bị mục nát” (Financial Times 23/8/12); “VN bị nghiền nát bởi bong bóng bất động sản” (Business Insider 23/8/12); “Tại VN: Những lo ngại về một cuộc khủng hoảng kinh tế” (New York Times 22/8/12)…

Trong bài “Nước Việt buồn và gia tài để lại của mafia đỏ” nói về cách kiếm tiền của “bầu” Kiên, tôi viết:

“Những tay chơi bạc là những tay tổ sư của trò các trò ma giáo “mượn đầu heo nấu cháo”, “lấy mỡ nó rán nó”, dù chẳng lạ lẫm gì trong giới làm ăn, vì đã từng được các tay trùm mafia đỏ ở nước Nga áp dụng trong thập niên 90, nhưng là sân chơi riêng vô cùng hạn hẹp của giới quyền lực đầu sỏ. Những con bạc máu mê đặt cược hàng trăm triệu, hàng tỷ đôla, nhưng “khi thua có người cứu, ngân hàng thương mại mà chết thì có Ngân hàng Nhà nước cứu. Như vậy là anh đem tiền của nhân dân đi đánh bạc, thắng anh ăn, anh thua – nhân dân chịu. Nói chung, đó là đánh bạc không sợ mất vốn” – Ông Bùi Văn, cựu Phó Giám đốc chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright nhận định trên tờ Pháp Luật”.

“Ngay cả khi tiến trình điều tra, có thể phanh phui thêm những liên kết ma quỷ, như dư luận đồn thổi, giữa “bầu” Kiên với Nguyễn Thanh Phượng, ái nữ của Nguyễn Tấn Dũng thì, bằng mọi giá, kể cả thủ tiêu đối tác hay thí tốt, Nguyễn Tấn Dũng sẽ làm mọi thứ để cứu mình và con gái. Nếu như Trung tướng Phan Văn Vĩnh Tổng cục trưởng Cảnh sát phòng, chống tội phạm, Trưởng ban chuyên án vụ “bầu” Kiên cho hay “nội dung cụ thể thuộc phạm vi bí mật nhà nước”, thì người ta có thể suy luận rằng, các nhân vật thế lực trong nhóm lợi ích ngân hàng này sẽ tìm mọi biện pháp che chắn những gì có thể để bảo vệ Nguyễn Tấn Dũng, ngăn cặn phản ứng của dư luận”.

Bầu Kiên đang bị tạm giam 4 tháng để điều tra, một cuộc điều tra với đầy những toan tính khi các nhóm lợi ích ngân hàng cũng đã được nêu ra trên báo lề đảng. Kết quả vụ án thế nào sẽ còn là chủ đề làm tốn nhiều thời gian và giấy mực cho những người cầm bút.

8. Hội nghị Trung ương VI và ông X

lecacaczarownica

Hội nghị Trung ương 6 của ĐCSVN (HN TW6) cuốn hút sự chú ý của xã hội lớn, vì nó diễn ra trong lúc hàng loạt thông tin được tung ra trên báo chí ngoài lề đảng về các vụ bê bối kinh tế, đặc biệt trong lĩnh vực tài chính-ngân hàng liên quan đến chính sách của chính phủ và những nghi ngờ về mối quan hệ thân hữu giữa giới đầu sỏ ngân hàng với Thủ tướng, gia đình ông và phe nhóm lợi ích, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế của đất nước và đời sống thường nhật của mọi tầng lớp xã hội.

HN TW6 còn hấp dẫn, mang kịch tính hơn vì cuộc đấu đá này được cho là trận thỉ hí sống còn giữ một bên là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, một bên khác là Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng.

Khi HN TW6 diễn ra, trong bài “Hội nghị Ương 6 tại Hà Nội: Việt Nam quo vadis?“, tôi nhận định:

“Giới quyền lực chóp bu: Đấu đá nhau tranh giành quyền lực, nhưng tay nào cũng có con tin để áp lực lên đối thủ chính trị, vì tay nào cũng có bàn tay ít nhiều nhúng chàm, không bản thân thì người thân trong gia đình, họ hàng. Phương án cuối cùng sẽ là thoả hiệp cứu đảng. Một tay nào đó nếu bị buộc rời ghế cũng sẽ hạ cánh bình an, vì sẽ được bảo đảm an toàn trong cuộc mặc cả. Đừng đặt hy vọng nào từ biến động về nhân sự (nếu có) của HN TW6 (đang diễn ra từ ngày 1 đến 15/10 tại Hà Nội) sẽ mang lại điều tích cực gì đó cho tiến trình Dân chủ của VN. Gần 200 uỷ viên trung uơng, tập hợp quan trọng nhất tạo ra toàn bộ bộ máy cai trị, vẫn sẽ mãi giữ vững chắc nguyên tắc tuyệt đối: Còn đảng còn mình”.

Khi HN TW6 kết thúc, trong bài “Úm ba la, chúng ta tha chúng mình!“, tôi viết:

“Chúng ta tha chúng mình”- là cách nói giễu cợt, mỉa mai của tạp chí kinh tế Anh, một tờ báo có uy tín hàng đầu trên thế giới “The Economist”, trong bài “We forgive us” phân tích về diễn biến nhân sự trong Hội nghị Trung ương 6 vừa qua”.

Bởi vì “Bộ Chính trị (BCT) thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Uỷ viên”, nhưng vì “để giữ gìn uy tín, hình ảnh thiêng liêng của Đảng”, “kiên quyết bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ”, “Ban Chấp hành Trung ương đã bỏ phiếu quyết định không kỷ luật BCT và một đồng chí trong BCT”.

Uỷ viên BCT không bị kỷ luật trên được ông Trương Tấn Sang gọi là “X”, trở thành đề tài đàm tiếu, giễu cợt của dư luận. Nhà báo Trương Duy Nhất viết:

“Tại sao cái tên của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng- người bị BCT yêu cầu kỷ luật cũng không dám công khai, phải nói trại ra là “một đồng chí ủy viên BCT” như kiểu không dám gọi đích danh mấy loại tàu cướp của Trung Quốc mà phải gọi là “tàu lạ” vậy? Đến mức khi giải trình với cử tri, Chủ tịch nước vẫn không dám nêu tên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà phải gọi là “đồng chí X”. Đây là sự tế nhị, là nguyên tắc bảo vệ “tình đồng chí” trong đảng, hay là sự thỏa hiệp, là thái độ hèn hạ, bất lực? Thế thì làm sao còn dám kêu gọi người dân đừng sợ hãi, đừng sợ trù úm để cùng đảng chống tham nhũng?”.

Trong bài “Ông Thủ tướng khinh trí tuệ, trọng bạo lực“, nhà văn Phạm Đình trọng viết:

“Lời hứa của danh dự, lời hứa của lịch sử (từ chức nếu không chống được tham nhũng) cũng không thực hiện thì liêm sỉ đâu còn nữa. Liêm sỉ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng chìm nghỉm, mất hút trong tham nhũng. Lời hứa của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thành lừa dối với nhân dân, dối trá với lịch sử! Sự dối trá của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nêu tấm gương cho xã hội. Cả xã hội dối trá. Dối trá là lẽ sống. Dối trá được coi trọng. Dối trá lên ngôi thì sự trung thực không còn đất sống”.

Trong bài “Nguyễn Tấn Dũng không từ chức là một may mắn cho Việt Nam“, tôi viết:

“Một cuộc lên đồng tập thể (vì phấn hứng) may mắn đã không diễn ra, nhờ Nguyễn Tấn Dũng không từ chức. Điều này làm cho hàng chục triệu người Việt cân bằng lại tâm lý, nhìn kỹ hơn chính mình, đoạn tuyệt với ảo tưởng, quay về với thực tế mà tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng để lại cho các thế hệ tiếp nối”.

“Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục tại vị còn tránh được bi kịch khủng hoảng lãnh đạo ở thượng tầng kéo dài, có thể đẩy đất nước vào tình cảnh rối loạn hơn, khi đám kiêu binh của ông ta trong ngành an ninh và các khu vực kinh tế chủ chốt quậy tưng bừng trả đòn. Nồi cơm VN đã bị khê lại thêm nhão nhoét!”

9. Các nhà báo tự do Điếu cày, Anh Ba Sài Gòn và Tạ Phong Tần

DieuCay

Phiên toà ngày 24/9 kết án hết sức nặng nề ba nhà báo tự do, Nguyễn Văn Hải: 12 năm tù, 3 năm quản chế; Tạ Phong Tần – 10 năm tù, 5 năm quản chế; Phan Thanh Hải – 4 năm tù, 3 năm quản chế,

Trong bài “Khi súng đạn kết hợp với sợ hãi và ngu xuẩn“, tôi viết:

“Ở vòng ngoài, từ rất xa khu vực của toà án, trước và trong khi phiên toà diễn ra, công an chìm nổi dày đặc đã thẳng tay trấn áp, đánh đập tàn nhẫn và bắt giữ những người có nguyện vọng đến toà theo dõi phiên xử “công khai”. Thậm chí thân nhân của anh Điếu Cày, chị Dương Thị Tân và con trai, những người có đủ quyền lợi và nghĩa vụ tham gia phiên toà, đã bị bắt, bị hành hung và Vũ Văn Hiển, trung tá công an phuờng 6, quận 3, TP HCM, đã thằng thừng đe doạ bạo lực bằng thái độ vô học, hạ cấp, ngay tại trụ sở, trước mặt nhiều người”.

“Ở vòng trong, phiên toà diễn ra nhanh đến kinh ngạc, ngỡ ngàng. Xét xử ba người bị quy kết phạm tội nghiệm trọng mà chỉ trong mấy tiếng đồng hồ! Trong khi các nhân chứng không được triệu tập đầy đủ (chỉ 3/9 người). Luật sư và những người bị quy kết tội phạm không có cơ hội và thời gian để trình bày, phản biện, đối chất với các nhân chứng”.

“Luật sư Gerard Staberock, Tổng thư ký của Đài Quan Sát Bảo Vệ Các Nhà Đấu Tranh Bảo Vệ Nhân quyền, gọi “phiên xử này là trò hề công lý” là quá nhẹ, bởi vì trò hề ít ra còn có thể mua vui cho thiên hạ, còn phiên toà này không những không gây cười cho ai, mà tạo ra sự khinh bỉ, tởm lợm và lòng căm phẫn trước một nhà nước vô luân, đểu cáng, coi thường và thách thức trâng tráo tiếng nói lương tâm của hàng triệu người Việt, của các tổ chức bảo vệ tự do báo chí và nhân quyền quốc tế, các đoàn ngoại giao và cả lời kêu gọi của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama”.

Nhà văn Phạm Đình Trọng viết:

“Nhà nước của tòa án đã buộc tội và tuyên bản án nhục nhã trong lịch sử cho những người yêu nước Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải. chính là Nhà nước đã buộc tội và tuyên án cả Trần Bình Trọng khi Trần Bình Trọng dõng dạc hét lên: Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vua chư hầu cho đất Bắc. Và các anh, chị Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải chính là Trần Bình Trọng của hôm nay. Tên tuổi các anh chị còn mãi với lịch sử Việt Nam hào hùng còn Nhà nước đã buộc tội và tuyên án các anh, chị sẽ bị nhân dân và lịch sử công minh xét xử”.

Được biết ba nhà báo tự do đã kháng cáo và phiên toà phúc thẩm sẽ diễn ra tạai Sài Gòn ngày 28/12. Tôi khó tin là mức án sẽ thay đổi vì ba người không chỉ là những cái gai lớn đâm vào mắt Hà Nội mà còn cả Trung Nam Hải.

10. Nguyễn Phương Uyên

NguyenPhuongUyen

Bị bắt biệt tăm từ ngày 14/10, tới ngày 3/11, công an thành phố Sài Gòn mới kết hợp với công an tỉnh Long An họp báo về việc bắt giữ Nguyễn Phương Uyên, 20 tuổi, nữ sinh viên năm thứ ba thuộc trường đại học Công nghệ Thực Phẩm Sài Gòn, cùng Đinh Nguyên Kha, với cáo buộc “vi phạm Điều 88, Bộ luật Hình sự nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) về tội tuyên truyền chống Nhà nước”, vì đã “rải truyền đơn có nội dung chống phá Nhà nước VN tại cầu vượt Quang Trung (quận 12, Sài Gòn)”.

Trong bài “Trò dàn dựng ‘nhận tội, xin khoan hồng’ cũ rích hoàn toàn bị phá sản“, tôi đã phân tích và chứng minh khó ai bắt bẻ về trò “gắp lửa bỏ tay người”, đổi trắng thay đen trắng trợn trong cuộc họp báo so với thực tế, khi công an dẫn ra “tang vật thu được của vụ án gồm hơn 700 truyền đơn và cờ của chế độ Ngụy quyền, hơn 2kg hoá chất tạo thuốc nổ cùng một số tang vật khác” và “trong vụ án còn một số dấu hiệu của tội khủng bố”.

Tôi cũng nhấn mạnh trò dàn dựng “nhận tội” đã không gây nên chút ấn tượng nào, ngược lại còn làm dư luận khinh bỉ thêm nhà cầm quyền và vẫn dành tình cảm quý mến cho cho cô sinh viên mới ở tuổi 20. Cha mẹ của Phương Uyên cũng không tin vào những gì mà con gái ông bị cáo buộc hay “nhận tội”, cũng bày tỏ lòng “cảm phục” và “hãnh diện” về con gái.

Nguyễn Phương Uyên và người bạn hiện đang bị giam giữ điều tra và chúng ta sẽ chờ đợi một phiên toà với mức án định trước, không khác bao nhiêu với phiên toà đã xử ba nhà báo tự do Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn và Tạ Phong Tần.

11. Biểu tình 9/12

9-12

Cuộc biểu tình cùng lúc ở Hà Nội và Sài gòn trong ngày 9/12 đã không diễn ra với số lượng tham gia không lớn và rầm rộ như trong mùa hè 2011, và đã bị dập tắt rất nhanh trong vòng nửa tiếng đồng hồ, nhưng có ý nghĩa lớn: Nó được nhân sĩ, trí thức miền Nam, những người đã từng nổi tiếng tổ chức các cuộc biểu tình chống Mỹ tại Sài Gòn trước năm 1975, phát động và thông báo công khai với nhà chức trách.

Nhà cầm quyền đã huy động công an, mật vụ dày đặc tìm cách không chế, ngăn cản, cô lập những nhân tố tích cực và bắt giữ những người thoát được vòng phong toả tham gia biểu tình.

Sự đàn áp này làm công luận càng căm phẫn trước tình trạng gây hấn ngày mỗi leo thang và ngạo ngược của Trung Cộng trên Biển Đông và thái độ nhịn nhục thái quá của ĐCSVN.

Các ông Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng, những người đã ký tên vào Thông báo tổ chức mít tinh, biểu tình vào ngày 9/12 tại quảng trường Nhà hát Thành phố, đã viết tuyên bố công khai “cực lực phản đối những hành vi thô bạo vi phạm pháp luật của các lực lượng công an và chính quyền địa phương tại những Phường và Quận nơi cư trú và nơi tổ chức mít tinh”.

12. “Bên thắng cuộc”

BenThangCuoc

Nếu “Quan Làm Báo” là hiện tượng của các trang web điện tử, thì tác phẩm “Bên Thắng Cuộc” của nhà báo Huy Đức là hiện tượng của phát hành sách Việt ngữ tại Mỹ. Cuốn sách đã thu hút rất lớn người đọc, đặc biệt trong nước, những người quan tâm đến cuộc chiến tranh VN và tình hình đất nước sau cuộc chiến.

Giáo sư Trần Hữu Dũng từ đại học Wright thuộc tiểu bang Ohio Hoa Kỳ, gọi đây là cuốn sách “cầm lên không thể đặt xuống” và “cuốn sách viết về lịch sử hay nhất sau năm 1975″.

Tôi không cho đây là cuốn sử ký mà là cuốn sách tổng hợp công phu các sự kiện lịch sử, được sắp xếp, đan chéo không hợp lý, bằng kỹ năng của một nhà báo chuyên nghiệp, có tài. Nhờ những quan hệ đặc biệt với các nhà lãnh đạo cao cấp của ĐCSVN, hiện đã chết, cũng như còn sống, và với những nhân chứng của hai bên cuộc chiến, Huy Đức mang đến cho độc giả nhiều sự kiện mới từ một xã hội bị bịt miệng và những thông tin liên quan đến các nhà lãnh đạo thượng tầng của ĐCSVN được xem như bí mật quốc gia. Sự khéo léo đưa ra những câu chuyện sinh động có thật để chứng minh cho các sự kiện là một trong những ưu thế mà cuốn sách làm tăng thêm sự tò mò của độc giả.

Với công sức thu thập tư liệu trong 20 năm và miệt mài làm việc trong 3 năm, phong cách thể hiện công bằng, điềm tĩnh mạch lạc và trong sáng, tác giả Huy Đức đã cung cấp cho bạn đọc một kho tư liệu lịch sử khổng lồ, có giá trị để để đời cho nhiều thế hệ và kho tàng tư liệu văn hoá-lịch sử của Việt Nam. Thế nhưng tôi thực sự băn khoăn, không biết nhà báo Huy Đức (hiện đang tu nghiệp tại Mỹ) khi trở về nước sẽ phải chịu hệ lụy như thế nào trước nhà cầm quyền CSVN.

Kết

Rất có thể nhiều người sẽ đưa ra các sự kiện khác không kém phần làm sôi động dư luận như bà Bùi Thị Minh Hằng được trả tự do (4/2012); thương binh-côn đồ quậy phá ở Viện Hán Nôm (5/2012); cụ Lê Hiền Đức bị nhốt tại Sở Văn hoá Thông Tin Tuyên truyền Hà Nội (6/2012); Huỳnh Thục Vy tham gia biểu tình chống Trung Cộng và bị bắt (7/2012), bà Đinh thị Kim Liêng tự thiêu (7/2012); Dương Chí Dũng, cựu chủ tịch Vinalines bỏ trốn, bị truy nã và bị bắt trở lại (6-9/2012), phiên toà xử Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình (10/2012), v.v…

Nhưng như mở đầu, tôi chú trọng theo chủ quan của mình về tầm ảnnh hưởng đến dư luận và phản ứng từ phía nhà cầm quyền, báo chí đảng, để đưa ra 12 sự kiện nêu trên.

© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link