Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 27, 2012

Đảng Cộng Sản chủ trương lòn cúi,bán nước cầu vinh


 


      THỨ NĂM, NGÀY 27 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2012

Đảng Cộng Sản chủ trương lòn cúi,bán nước cầu vinh


              

 

Đọc bài của “Đại tá Trần Đăng Thanh giảng về Biển Đông cho lãnh đạo các trường Đại học” ,đúng ra ABS hãy sửa lại cái tựa là “Đại tá Trần Đăng Thanh chỉ đạo về Biển Đông cho lãnh đạo các trường Đại học” thì nó mới tương xứng với cái cung cách chỉ đạo dạng bắt buộc các trường phải chấp hành cái chủ trương “lòn cúi,bán nước cầu vinh” một cách từ từ của đảng csVN,qua tên đại tá Trần Đăng Thanh nầy.

Mới vào đầu bài chỉ đạo hắn đã đưa cái “miếng ăn” ra hù dọa các giảng viên các trường đại học qua câu nói: {Hiện nay các đồng chí đang công tác chưa có sổ hưu nhưng trong một tương lai gần hoặc một tương lai xa chúng ta cũng sẽ có sổ hưu và mong muốn mỗi người chúng ta sau này cũng sẽ được hưởng sổ hưu trọn vẹn. Và tôi đi giảng bài cho tất cả các đối tượng, bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu} .Hắn răn đe giảng viên các trường đại học rằng muốn có “sổ lương hưu”, thì phải ra sức bảo vệ cái chế độ độc đảng này,bảo vệ cái chế độ XHCN này,vì cái chế độ độc đảng này còn tồn tại thì chúng ta mới có lương hưu.Hắn phát biểu không khác gì TBT Nguyễn Phú Trọng, vừa phát biểu trong buổi lể kỷ niệm Hội cựu chiên binh rằng, thì, là,chúng ta hãy ra sức bảo vệ đảng,bảo vệ chế độ,bảo vệ những thành quả cách mạng mà chúng ta đã đạt được,có như vậy chúng ta mới tận hưởng được những thành quả mà chúng ta đã có được,nhưng không bao giờ nghe trong bài diễn văn T Trọng nhắc đến bảo vệ sự toàn vẹn tổ quốc VN.

Có nghĩa là đảng csVN chỉ quang tâm đến sự tồn vong của đảng của chế độ,bảo vệ những gì mà đảng đã chiếm hửu được,còn tổ quốc VN có mất “một phần” hay thậm chí “mất hết” vào tay” anh em, bốn tốt mười sáu chữ vàng” cũng không sao, miễn là còn đảng còn chế độ,còn quyền lợi cho đảng là không có gì phải đáng quan tâm. Đấy ý của đảng csVN thông qua cách phát biểu của T Trọng và của tên đại tá Thanh là như vậy đấy? Chúng hèn đến mức độ nói đến TQ chúng chỉ dám nói;

{chúng ta không được phép là chĩa mũi dùi vào một phía nào đó mà hiện nay thiên hướng là cứ tập trung vào mỗi ông Trung Quốc. Xin thưa với các đồng chí nếu chúng ta chỉ tập trung vào mỗi một mình ông Trung Quốc là hoàn toàn chưa đúng, chưa chính xác mà phải đặt trong mối quan hệ tổng thể Việt Nam với Trung Quốc, Việt Nam với Mỹ, và Việt Nam với các nước ASEAN}.Hay như tên Nguyễn Thế Kỷ (Phó ban Tuyên giáo TƯ),từ “cắt cáp” hắn láy sang thành “đứt cáp”?

Trời ạ ! cái thằng TQ nó cướp đất chiếm biển đảo của VN, mà cái đảng cs đang lãnh đạo đất nước VN lại không dám tập trung mũi nhọn vào thằng “kẻ cướp”,thì chẳng khác nào thằng hàng xóm vào nhà tên đại tá Trần Đăng Thanh này ăn cướp, hắn dạy đám con của hắn đừng nên tập trung quan tâm đến thằng hàng xóm ăn cướp đó,hăn bảo con hắn không nên đề phòng một cách thái quá tên hàng xóm đó, hắn còn dạy con hắn nên quan tâm đề phòng những bạn bè xung quanh đang tìm cách giúp đở cho hắn,hắn lo sợ những bạn bè xung quanh hắn hơn là lo thằng hàng xóm ăn cướp,thì quả là các đỉnh cao trí tuệ của VN đang mắc phải chứng bịnh “hoang tưởng” nặng không còn thuốc chữa? Đã vậy hắn còn bảo:

{nhớ lời dặn của các cụ ngày xưa: “Thứ nhất cận thân, thứ nhì cận lân”, “Vắng anh em xa mua láng giềng gần”, rồi “Bán anh em xa mua láng giềng gần”, “Vắng anh em xa có láng giềng gần”. Ta phải chấp nhận}.

Không biết tên đại tá Thanh này trình độ hắn học đến lớp mấy trường làng tại chức,để leo lên được cái học hàm PGS-TS-NGƯT, mà sao trình độ hắn yếu kém đến mức viện dẫn câu nói của các cụ ngày xưa một thiển cận như vậy,câu nói dân gian hay truyền miệng với nhau là “bán anh em xa mua láng giềng gần”,mang ý nghĩa là với điều kiện giữa mình và các láng giềng gần đó, đối xử tốt với nhau, giúp đở lẫn nhau,tối lữa tắt đèn có nhau,chứ có ai bảo “bán anh em tốt ở xa,mua thằng kẻ cướp gần bên nhà” bao giờ đâu hởi cái “đầu bả đậu” Trần Đăng Thanh nói riêng và các lãnh đạo VN nói chung,sao mà “lý luận” thua cả trẻ thơ thế kia?

Đã vậy Đ tá Trần Đăng Thanh còn nói: {Hơi buồn cái là sinh viên thanh niên chúng ta hiện nay không biết lịch sử}.Câu này thì Đ tá Thanh nói đúng hoàn toàn trong cái bối cảnh đất nước VN hiện nay, dưới sự lãnh đạo của đảng cs,các sách lịch sử hiện nay đa phần dạy về bác Hồ về đảng về chủ nghĩa Mác Lênin, chứ có dạy cho học sinh lịch sử các bậc tiền nhân dựng nước và giử nước đâu, mà tên Thanh bảo là “hơi buồn”,kể cả cái Ải Nam Quan và một phần Thác Bản Dốc, cùng với các đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN, mà sách địa lý của VN có dạy cho học sinh học đâu, mà bảo học sinh là không biết lịch sử?

Tôi thật không hiểu các đỉnh cao trí tuệ của đảng csVN làm thế nào để:

{không được mất chủ quyền và quyền chủ quyền nhưng phải ưu tiên tối thượng là giữ được môi trường hòa bình}

Ôi trời ! đảng csVN và các lãnh đạo của VN che đậy hành vi “khiếp nhược bán nước” của chúng, bằng câu nói huyễn hoặc những người kém hiểu biết qua câu nói trên,đặt trường hợp thằng hàng xóm hôm nay nó dời cái hàng rào nó sang nhà tên đại tá Thanh một mét, tên đại tá Thanh này vì phải bợ đở nhờ vả nó,nên dạy đám con của hắn “ôi có một mét đất có đáng gì,miễn sao cái chủ quyền nhà của mình còn là được,cái quan trọng là các con phải giữ được mối tình “hữu hảo” hàng xóm với nhau là tối thượng, là cao cả hơn hết.Thế là tên hàng xóm được nước lấn tới, vài ngày sau hắn lại dời hàng rào của nhà hắn sang nhà tên đại tá Thanh này hai mét,thế là câu {tối thượng là giữ được môi trường hòa bình} của tên đại tá Thanh này được lập lại cho đám con hắn nghe,vậy là tên hàng xóm được nước lấn hết phần sân của nhà tên đại tá Thanh, cũng không thấy đám con hắn và hắn có hành động phản kháng gì,do con của tên Thanh phản kháng lại hành động ăn cướp của thằng hàng xóm, liền bị tên đại tá Thanh đánh đập bắt nhốt bỏ đói.

Thế là phần nhà còn lại tên hàng xóm ra tay chiếm nốt,chiếm xong hắn giao tên đại tá Thanh do công “bợ đở hèn hạ” này giử nhà mà hắn chiếm được và phong cho tên đại tá Thanh cái chức “giử nhà”,vậy là tên đại tá Thanh cam chịu cái chức “giử nhà” mà không biết nhục, mà đã vậy hắn còn đi rêu ráo với đám con của hắn và hàng xóm, là các con có thấy không ba thể hiện cái “ưu tiên tối thượng là giữ được môi trường hòa bình” không? Các con có thấy ba tài không,ba trí tuệ không, nhà chúng ta vẫn là nhà của chúng ta,đã vậy ba còn được phong cái chức “giử nhà”thật là oai,mà mình và hàng xóm có xảy ra đánh nhau đến máu đổ thịt rơi đâu,nếu cứ nghe lời xúi dạy của các con và cái lũ hàng xóm đâm thọc, thì có phải gia đình mình và gia đình hàng xóm, xảy ra cảnh đánh nhau đến máu đổ thịt rơi thì có phải là “dại” lắm không?

Vì vậy mà tên đại tá thanh thân là đại tá quân đội nhân dân VN,chỉ huy quân đội VN,vậy mà khi sơn hà nguy biến, tổ quốc lâm nguy, biển đảo của VN bị ngoại bang xâm chiếm,ngư dân VN bị bọn ngoại bang bắt giử và đánh đập ngay trên hải phận của VN,trong khi đảng và nhà nước VN không có bất kỳ động thái nào bảo vệ cho ngư dân ,bảo vệ sự toàn vẹn biên cương lãnh thổ của VN? Vì vậy nhân dân VN do bức xúc trước thái độ nhu nhược của đảng và nhà nước, đứng lên phản đối lại hành động cướp nước của ngoại bang, thì tên đại tá Thanh lại thay mặt đảng trân tráo bảo:

{Tôi bảo với các đồng chí, mấy vị biểu tình ấy viết đơn tình nguyện ra Hoàng Sa, Trường Sa đi xem có đi không hay lúc đó lại kêu em đau khớp, kêu em đau dạ dày}

Vậy thì cái đảng csVN và cái quân đội nhân dân VN ăn lương bằng tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân nghèo, lúc thời bình thì biến thành “bầy sâu” đục khoét của cải và tài nguyên của đất nước, khi hửu sự chúng không làm được tích sự gì, ngoài việc thách đân đen ra cáng đáng cái trách nhiệm của chúng?

Với tư tưởng “lòn cúi và hèn nhát” mang tính “bán nước cầu vinh” đối với TQ, của tên đại tá Thanh nói riêng và của đảng csVN nói chung, được “ngụy biện” bằng rất nhiều hình thức, trong toàn bài chỉ đạo của tên đại tá Thanh, kể cả câu nói {ta không quên họ đã từng xâm lược chúng ta nhưng ta cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xẻ áo cho chúng ta. Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa, đấy là đối với Trung Quốc hai điều không được quên}.

Trên khắp thế giới này không có bất kỳ một đất nước nào, hay bất kỳ một cá nhân nào “gây thơ và dốt nát” đến nổi bảo thằng “ăn cướp’ đối xử tốt với người bị chúng cướp bao giờ, cái thằng kẻ cướp đó giúp người bị cướp, là bởi thời thế bắt buộc chúng phải giúp người bị cướp, là do thằng kẻ cướp đó lo sợ chúng bị kẻ khác mạnh hơn cướp nhà của chúng, nên chúng mới ra tay giúp đở người bị cướp,tạm thời mượn tay người bị cướp chống lại kẻ mạnh hơn chúng,nghĩa là đánh giặc thay cho chúng chớ chúng có tốt lành gì đâu, mà người từng bị chúng ăn cướp lại không hiểu Cái đạo lý “mượn dao giết người” của thằng kẻ cướp đó, nó “thủ đoạn, xấu xa và bỉ ổi” như vậy, chứ nó có tốt lành hay nhân nghĩa gì đâu mà quay ra ơn nghĩa với thằng ăn cướp đó?Một khi mà nó bắt tay hòa hoản được với kẻ mạnh hơn nó, thì nó lại lộ bộ mặt kẻ cướp của nó một cách trắng trợn, công khai đánh chiếm lãnh thổ lãnh hải của VN, vậy mà tên đại tá Thanh và cái đảng csVN lại quay ra ca ngợi công ơn của thằng kẻ cướp. Thì theo tôi lịch sử đất nước VN bốn ngàn năm văn hiến nói riêng và của toàn thế giới nói chung,không có bất kỳ thời đại nào lại đi ngộ nhận kẻ cướp là “ân nhân”,chỉ có thời đại của Hồ Chí Minh và của đảng csVN này, là trường hợp cực kỳ “ngoại lệ” do dung dưỡng “bầy sâu hám ăn và ngu dốt” nên nhân dân và đất nước VN mới ra nông nổi như vậy?

Trùm Chăn 

TB : đáng ra bài này tôi còn phân tích nhiều hơn, nhưng bấy nhiêu cũng tạm nói lên trọn ý của bài phát biểu của đại tá Trần Đăng Thanh,tôi đang chờ đại tá Thanh hay bất kỳ cán bộ tuyên huấn nào, có thể tranh luận về bài phản hồi của tôi, trước bài {Đại tá Trần Đăng Thanh giảng về Biển Đông cho lãnh đạo các trường Đại học}./.

 

 

 


 

 

 

Bộ trưởng Bộ XD: Dư nợ liên quan đến BĐS “khoảng hơn 1 triệu tỷ đồng”



·         CXN_110112_1894_Tại sao những ĐBQH, thành viên của UBKT, chiên da KT, Tổng Bộ Trưởng KT không nhìn thấy điều này 2 năm trước (nợ xấu)


CXN_110112_1902_À há, thì ra là vậy, cơ cấu tổng dư nợ lần đầu tiên CXN giải mã cho 90 triệu dân VN đây

Càng ngày nhìn đám Vượn của Đỉnh cao trí tuệ này vận hành nền kinh tế này thì thấy dân miền Nam quá chính xác khi tháo chạy khỏi bị loài quỷ đỏ giải phóng tháng 4 năm 1975.

————————————-

Châu Xuân Nguyễn
Cứ mỗi ngày thâu lượm một mớ, nhặt rác của những con vượn lỡ miệng rồi từ từ ráp vào nhau thì tìm ra bức tranh của sự thật thôi, lúc đó thì chúng hết cãi chầy cãi chối nữa vì chúng ta biết quá rõ.
Này nhé, tổng dư nợ của hệ thống là từ 2.5 đến 2.8 triệu tỉ vnd…

CXN_102612_1891_NHNN có “từ bỏ thói quen che đậy nợ xấu vốn tồn tại hàng chục năm qua và coi đó là sự minh bạch cần thiết trong quá trình hội nhập kinh tế quốc tế.” hay không ???

Trích:”Theo ông Nguyễn Hữu Nghĩa, Chánh thanh tra Ngân hàng Nhà nước, hiện nợ xấu của toàn bộ nền kinh tế có địa chỉ tại hệ thống ngân hàng ước khoảng 8,6% trên tổng dư nợ được cho từ 2,5 triệu đến 2,8 triệu tỷ đồng.” hết trích.

Bài này cho thấy Sinh Hùng nói ù ù cạc cạc là dư nợ BĐS là 1 triệu tỉ, nên tôi phản biện là chỉ có 380 ngàn tỉ thôi…Trích:”Đọc bài dưới đây về dư nợ BĐS để thấy cái ngu, không nắm tình hình của thằng này là như thế nào…Dư nợ BĐS là 384 ngàn tỉ, 16% tổng dư nợ hệ thống như NHNN cố kéo về 16% với hạn chót ngày 31.12.2011. Đọc tại đây…
 

Trích:”Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói theo con số ông nắm được thì dư nợ bất động sản khoảng 1 triệu tỷ đồng…

“Hiện nay tôi nắm được dư nợ ngân hàng là 2 triệu tỷ, trong đó vào bất động sản khoảng 1 triệu tỷ”, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói tại phiên thảo luận về tình hình kinh tế, xã hội của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, sáng 16/10.”hết trích.

Hôm nay đọc bài dưới đây của Trịnh Đình Dũng thì mới vỡ lẽ ra là “tổng dư nợ có thế chấp bởi BĐS là 1 triệu tỉ, trong đó có 384 ngàn tỉ là nợ vay để xây dựng căn hộ BĐS sản, số còn lại là 616 ngàn tỉ là thế chấp BĐS để kinh doanh, để du lịch, để lao động quốc tế v.v….

Nhưng với con số 1 triệu tỉ thế chấp BĐS này thì có nghĩa là 1.5 hay 1.8 triệu tỉ dư nợ còn lại (trong tổng dư nợ hệ thống từ 2.5 đến 2.8 triệu tỉ đề cập bên trên) là không có BĐS thế chấp…tức là của tập đoàn, TCTY và DNNN, điều này đúng với Bùi Quang Vinh phát biểu là nợ của khối DNNN với ngân hàng trong nước là hơn 1 triệu tỉ tại đây….
 
CXN_091512_1782_Không một ai trong ĐCS thú nhận đọc trang CXN, vậy con số 384 ngàn tỉ từ đâu ra ???
 

Trích:”Theo số liệu của Bộ Tài Chánh thì tổng số nợ của 30 các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) là trên 1 triệu tỷ đồng.

Tuy nhiên Bộ Trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư-Bùi Quang Vinh, trong chương trình “Dân hỏi_ Bộ Trưởng trả lời” hôm 1/7, đã trấn an dư luận rằng không nên quá lo ngại về tổng số nợ như thế.”hết trích.

———-

Vậy là điều này cho chúng ta biết nợ của DNNN với hệ thống NH trong nước là từ 1.5 đến 1.8 triệu tỉ vnd.(Vinashin thất thoát 86 ngàn tỉ vnd coi nhỏ bé quá nhỉ ????).

Có giấu được nữa hay không vậy 3 Dũng ????

Melbourne

01.11.2012

Châu Xuân Nguyễn
——————————————-
 

Thứ 4, 31/10/2012, 11:12



Bộ trưởng Bộ XD: Dư nợ liên quan đến BĐS “khoảng hơn 1 triệu tỷ đồng”

“Dư nợ tín dụng liên quan đến cho vay BĐS, cho vay đầu tư thế chấp nhà đất đã lên tới con số hơn 1 triệu tỷ đồng.”

Wednesday, December 26, 2012

Uy Tín Đảng Đã Lên Bàn Cân


 

 

Uy Tín Đảng Đã Lên Bàn Cân

(10/12/2012)

Tác giả : Phạm Trần

Lần đầu tiên sau 82 năm ra đời (1930), đảng Cộng sản Việt Nam đã bị đặt lên bàn cân với thách thức lãnh đạo phải trả lời: Có quyết tâm làm sạch đảng để cứu nước hay “thỏa hiệp” để phá nước?

Áp lực này đến từ mọi phía, cả trong lẫn ngòai đảng, trước hiểm họa Tổ quốc bị Trung Cộng chiếm đóng lên cao và lòng dân không còn gần với đảng nữa.

Chuyện bắt đầu từ khi Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khoá XI) đưa ra Nghị quyết 4 ngày 31/12/2011 về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” dẫn đến một “phong trào” kiểm điểm trên cả nước, nhưng chưa thấy Ban đảng nào dám “vạch áo cho dân xem lưng” để thấy nó sạch hay bẩn.

Mọi người chỉ biết đến tháng 10 (2012) thì Nghị quyết 4 chỉ còn 2 tháng nữa tròn 1 tuổi nhưng xem ra công tác kiểm điểm tự phê bình và phê bình chưa ra ngô ra khoai gì cả.

Mọi con mắt ở Việt Nam bây giờ đều dồn về 15 ngày họp của Hội nghị Trung ương 6 bắt đầu từ ngày 1/10 (2012) để xem Ban Chấp hành Trung ương đảng sẽ quyết định ra sao về Báo cáo kiểm điểm làm gương của Bộ Chính trị và Ban Bí thư Trung ương.

VAI TRÒ NGUYỄN TẤN DŨNG

Chưa có tin chắc chắn ai trong số 14 Ủy viên Bộ Chính trị và thêm 4 Ủy viên Ban Bí Thư sẽ chịu kỷ luật hay phê bình, hoặc bị đề nghị “bất tín nhiệm”, nhưng nhiều tin hành lang đã chĩa mũi dùi vào Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng, người bị lên án là “bất lực, độc tài và không có khả năng kinh tế làm thiệt hại nghiêm trọng cho ngân sách nhà nước và tiền đóng thuế của dân”.

Nhưng ai có khả năng bảo vệ Dũng ?

Người “bắn phát đạn” cảnh báo về áp lực bảo vệ Nguyễn Tấn Dũng của Trung Cộng không ai khác hơn là Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ Hà Nội tại Bắc Kinh.

Ông Vĩnh viết ngày 6/10/2012 trên Bauxite Việt Nam : “Trong vụ Nguyễn Tấn Dũng có ý kiến can thiệp gì của Tập Cận Bình không? Nếu có thì theo Tập Cận Bình hay theo Ban Chấp hành trung ương và theo dân? Việc của nội bộ chúng ta thì chúng ta tự giải quyết việc gì phải nể vì ai, theo ai? Nếu không kiên quyết xử lý dứt điểm vấn đề Nguyễn Tấn Dũng trong thời điểm hiện nay để mắc mưu ông ta thoát khỏi bị xử lý ngay trong hội nghị trung ương kỳ này và kỳ họp Quốc hội tháng 11 tới thì vô cùng nguy hại.”

Tập Cận Bình, Phó Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng và là người sẽ giữ chức Chủ tịch Nhà nước sau Đại hội đảng Trung Cộng vào tháng 11 năm 2012, đã gặp Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị kinh tế tại Nam Ninh, Quảng Tây ngày 20/09/2012 .

Tuy nhiên không ai biết Tập Cận Bình đã nói gì với Dũng hoặc Dũng đã “cầu viện” như thế nào, nhưng tướng Vĩnh đã công khai cảnh giác Ban Chấp hành đảng CSVN phải cương quyết đề phòng về việc “rất có thể” sẽ có áp lực “phải duy trì Dũng” từ Tập Cận Bình.

Tướng Vĩnh đã đưa ra bằng chứng nhiều chuyện “nhượng bộ” áp lực của Tầu khó hiểu trong qúa khứ của các Lãnh đạo đảng CSVN, trong đó có việc Tổng Bí thư đảng Nông Đức Mạnh đã để cho Tầu vào khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, ngay sau khi lên cầm quyền năm 2001.

Tại cuộc họp Tập Cận Bình-Nguyễn Tấn Dũng ngày 20/9/2012, báo ViệtNamNet viết: “Hai vị lãnh đạo nhất trí cho rằng, tình hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc do các thế hệ lãnh đạo tiền bối và nhân dân hai nước dày công vun đắp là tài sản vô cùng quý giá của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, hai bên cần phải có trách nhiệm kế thừa, gìn giữ và phát huy.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, không ngừng củng cố và tăng cường quan hệ láng giềng, hữu nghị, hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai nước là chủ trương nhất quán, lâu dài mang tầm chiến lược và là một trong những ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam.

Hai bên nhất trí cho rằng cần kiên trì giữ gìn hoà bình, ổn định tại Biển Đông, giải quyết thoả đáng mọi vấn đề thông qua đàm phán hoà bình và xuất phát từ tầm cao chiến lược của quan hệ hai nước.”

Những lời hứa của Dũng không mới, nhưng cũng có một giá trị đối với cá nhân Dũng vào lúc Dũng đang chịu áp lực của Bộ Chính trị đảng CSVN trong đợt kiểm điểm về khả năng lãnh đạo.

Vì vậy, theo lời tướng Vĩnh, nếu Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục giữ chức Thủ tướng thì sẽ không có lợi cho Việt Nam.

Ông Vĩnh nói với Đài Á Châu Tự Do ngày 10/10/2012: “Toàn dân người ta đã biết ông này không có năng lực quản lý xã hội, quản lý kinh tế cho nên chưa bao giờ kinh tế của chúng ta nó sa sút như bây giờ. Sự không có năng lực của ông ấy là đã rõ. Mặt khác các tập đoàn kinh tế nào là Vinashin, Vinalines rồi còn bao nhiêu tập đoàn kinh tế khác mà ông Thủ tướng trực tiếp quản lý đã thất thoát hàng ngàn tỷ của nhân dân, thiệt hại quá lớn. Vì vậy nếu ông ấy cứ tiếp tục thì thiệt hại lớn lắm. Kinh tế sẽ còn sa sút và các tập đoàn kinh tế nó sẽ còn thất thoát đến đâu nữa, như vậy thì còn gì nguy hại hơn nữa?

Mặt khác ông ấy lại độc đoán, độc tài vì vậy nếu còn nắm quyền thì ông ấy còn làm bao nhiêu thứ khác chỉ có hại cho đất nước như vậy thì không lo sao được?”
Trong khi đó thì các báo cáo của Thành Ủy,Tỉnh Ủy và Ban Cán sự cấp bộ, ngành trung ương và của các cơ quan truyền thông báo chí của đảng đều nói là họ đã thực hiện Cuộc kiểm điểm với tinh thần “dân chủ, khẩn trương, nghiêm túc, cầu thị, thẳng thắn, trách nhiệm”.

Nhưng câu chữ không nói lên được những điều người dân muốn biết.

Có điều đáng chú ý là ở đâu cũng sử dụng chữ nghĩa giống nhau như có mẫu sẵn và tuyệt nhiên chẳng có nơi nào nêu ra khuyết điểm hay đưa ra được một tên người nào đáng được tuyên dương hay nên bị phê bình.

Hãy đọc vài tỷ dụ:

BAN CÁN SỰ CHÍNH PHỦ

Ban này làm việc dưới quyền Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng là người, theo các tin từ Việt Nam, đã bị chỉ trích bởi Bộ Chính trị và Ban Bí thư Trung ương trong đợt kiểm điểm 16 ngày (từ 12/7 đến 7/8/2012 vì đã không làm tốt nhiệm vụ.

Quan trọng hơn cả là Dũng đã để cho tệ nạn tham nhũng lan rộng kéo dài trong nhiều năm và tại nhiều cơ quan nhà nước; đã để cho các Doanh nghiệp Nhà nước và Tập Đòan kinh tế làm ăn thua lỗ gây thiệt hại nhiều ngàn tỷ đồng cho ngân sách nhà nước và tiêu phí tiền đóng thuế của nhân dân và không kiểm soát được tình trạng lũng đọan, thao túng các ngân hàng của các “nhóm lợi ích” trong và ngòai đảng.

Ngòai ra cũng có tin Dũng còn bị chỉ trích vì đã dành nhiều ưu đãi cho các cơ sở kinh tài và kinh doanh của con gái Nguyễn Thanh Phượng.

Tuy nhiên, tên của Nguyễn Tấn Dũng đã không có trong Bản tin của Chính phủ phổ biến nói về Cuộc kiểm điểm này. Mọi người ở Việt Nam chỉ biết: “Từ ngày 11/9, Ban Cán sự Đảng Chính phủ đã tiến hành phiên họp trong 5 ngày để kiểm điểm tự phê bình và phê bình, theo Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khoá XI) về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”; tham dự họp có đồng chí Nguyễn Văn Quynh, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, Trưởng Nhóm công tác Trung ương.

Ban Cán sự Đảng Chính phủ đã chuẩn bị báo cáo tự phê bình và tiến hành kiểm điểm nghiêm túc, cầu thị, thẳng thắn, trách nhiệm theo đúng Nghị quyết Trung ương 4, hướng dẫn gợi ý của Bộ Chính trị và tiếp thu giải trình ý kiến đóng góp của các tổ chức, cá nhân.

Qua kiểm điểm đã khẳng định Ban Cán sự Đảng Chính phủ luôn kiên định với Chủ nghĩa Mác - Lê Nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, mục tiêu lý tưởng Chủ nghĩa xã hội, Cương lĩnh, đường lối của Đảng; trung thành với lợi ích của quốc gia, dân tộc; nghiêm túc chấp hành, kịp thời thể chế hóa, quyết liệt triển khai thực hiện chủ trương, nghị quyết của Đảng. Không suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống; không cục bộ, bè phái; không có “lợi ích nhóm”. Kiên quyết đấu tranh chống suy thoái về tư tưởng chính trị và tham nhũng, lãng phí.

Ban Cán sự Đảng Chính phủ luôn đề cao trách nhiệm chăm lo xây dựng đội ngũ cán bộ trong các cơ quan Chính phủ có phẩm chất và năng lực cơ bản đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ và có bước chuẩn bị cho nhiệm kỳ sau.

Ban Cán sự Đảng Chính phủ luôn nghiêm túc thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ, quy chế làm việc; phát huy vai trò tập thể và cá nhân người đứng đầu. Ban Cán sự Đảng Chính phủ là một tập thể đoàn kết, thống nhất cao; tất cả hành động vì lợi ích của Tổ quốc, của Nhân dân; vì độc lập chủ quyền quốc gia, vì sự ổn định và phát triển của Đất nước.

Trong bối cảnh có rất nhiều khó khăn, thách thức, Ban Cán sự Đảng đã nỗ lực lãnh đạo Chính phủ điều hành ổn định kinh tế vĩ mô, duy trì tăng trưởng hợp lý; giữ vững quốc phòng, an ninh; bảo đảm trật tự xã hội; cải thiện đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân...

Qua kiểm điểm nghiêm túc, Ban Cán sự Đảng Chính phủ đã thẳng thắn nhận trách nhiệm, khuyết điểm đối với những hạn chế, yếu kém:

- Chưa thực hiện tốt chức năng quản lý nhà nước. Năng lực tư duy, tổ chức triển khai còn hạn chế. Thể chế hóa chủ trương, nghị quyết của Đảng có mặt còn chậm, chưa sát thực tiễn. Hiệu lực, hiệu quả điều hành chưa cao, kinh tế, xã hội còn nhiều mặt yếu kém.

- Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, công chức suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chưa đạt được mục tiêu đã đề ra là ngăn chặn và từng bước đẩy lùi tham nhũng, lãng phí. Một số lãnh đạo tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước vi phạm pháp luật nghiêm trọng, gây thiệt hại lớn về kinh tế và bức xúc trong xã hội.

Ban Cán sự Đảng Chính phủ khẳng định quyết tâm phát huy ưu điểm, khắc phục yếu kém, khuyết điểm; nỗ lực phấn đấu hoàn thành tốt chức trách, nhiệm vụ được giao.”

Đọc báo cáo này, ai cũng thắc mắc : Sao mà giống báo cáo trước Quốc hội của Chính phủ thế? Nhưng “một bộ phận không nhỏ” là bao nhiêu và họ là ai, ở đâu mà không thấy nêu ra cho mọi người biết ? Nếu chỉ nói “chung chung như thế” mà không sợ bị phê bình là “vơ đũa cả nắm” à ?

Nguyễn Tấn Dũng và những Phó Thủ tướng, Thủ trưởng trong cơ quan Chính phủ có lỗi lầm gì không mà không thấy nói ?

TỪ CÔNG AN ĐẾN NGỌAI GIAO

Sang Bộ Công An thì phải biết là nơi “hái ra bạc, khạc ra tiền”, nhưng cũng chi thấy Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương nói cho phải lẽ rằng: “Nhìn chung, cấp ủy các cấp trong Đảng bộ Công an Trung ương đã chỉ đạo triển khai Nghị quyết khẩn trương, nghiêm túc. Công tác phổ biến, quán triệt Nghị quyết ở các cấp trong Đảng bộ Công an Trung ương được chỉ đạo tổ chức nghiêm túc, chất lượng, hiệu quả, đúng mục đích, ý nghĩa, yêu cầu và thời gian quy định; giúp các các cấp ủy, tổ chức Đảng và cán bộ, đảng viên nhận thức đầy đủ, sâu sắc, mục đích, ý nghĩa yêu cầu, nội dung của Nghị quyết.

Thời gian tới, Đảng bộ Công an Trung ương tiếp tục chỉ đạo thực hiện tốt công tác chuẩn bị, bảo đảm cho việc kiểm điểm, tự phê bình của tập thể, cá nhân ban thường vụ đảng ủy tổng cục, bộ tư lệnh đạt mục đích yêu cầu đề ra. Đồng thời trên cơ sở những kinh nghiệm rút ra từ kiểm điểm tập thể và cá nhân ban thường vụ trên, tiếp tục chỉ đạo, hướng dẫn các cấp ủy cơ sở, chi bộ và đảng viên tiến hành kiểm điểm tự phê bình và phê bình đạt chất lượng.”

Ô hay, kiểm điểm tự phê bình và phê bình là phải vạch ra những ưu và khuyết điểm của mình, nhưng đằng này chỉ thấy “chỉ đạo”, tức là cấp chỉ huy đã bảo nhau “chỉ tay năm ngón” cho cấp dưới thi hành, còn mình thì “không làm gì cả”.

Chẳng là cấp Lãnh đạo nào của Công an cũng “sạch như nước, trắng như vôi” hay sao?

Đến Bộ Ngọai giao của Phạm Bình Minh cũng chỉ thấy nói giống như thế.

Tin phổ biến viết: “Các ý kiến đóng góp đều rất chân thành, thẳng thắn, bám sát 3 nội dung của Nghị quyết Trung ương 4, nêu rõ các kết quả đạt được cũng như một số mặt hạn chế, tồn tại của tập thể và từng thành viên Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao trong xử lý công tác đối ngoại, các hoạt động xây dựng Đảng và phát triển ngành ngoại giao. Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao đã tiếp thu các ý kiến đóng góp và đã có giải trình cụ thể.

Tại Hội nghị, tập thể Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao và các đồng chí ủy viên đã nghiêm túc tiến hành kiểm điểm với tinh thần thẳng thắn, nhìn thẳng vào sự thật, tập trung làm rõ những hạn chế, trách nhiệm của tập thể và cá nhân về ba vấn đề cấp bách được Nghị quyết Trung ương 4 chỉ ra. Trên cơ sở đó, Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao đã rút ra bài học và đề ra phương hướng phát huy ưu điểm cũng như những biện pháp cụ thể để sửa chữa, khắc phục những khuyết điểm, tập trung tăng cường công tác giáo dục chính trị, tư tưởng, nâng cao sức chiến đấu của các tổ chức cơ sở Đảng; chú trọng nâng cao năng lực, phẩm chất cán bộ; phối hợp chặt chẽ với các Bộ, ngành Trung ương và địa phương triển khai toàn diện các hoạt động đối ngoại nhằm thực hiện thắng lợi đường lối đối ngoại của Đại hội Đảng lần thứ XI, góp phần vào sự nghiệp bảo vệ vững chắc chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, củng cố môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước.”

Lạ thật. Chả thấy Cán bộ ngọai giao nói gì đến thất bại và sự nhục nhã của Bộ Ngọai giao đã “gục mặt đầu hàng” trước các hành động tàn ác, dã man của Hải quân Trung Cộng trong các vụ giết hại ngư dân Việt Nam khi họ đánh bắt trên Biển Đông của Việt Nam trong nhiều năm qua.

Và Bộ này cũng quên luôn trách nhiệm của họ đã để cho Cán bộ Ngọai giao và báo chí của Trung Cộng, đặc biệt là Tân Hoa Xã (Xinhua News Agency) và Hòan Cầu Báo đã xuyên tạc, phủ nhận chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải và công khai mạ lỵ nhân dân Việt Nam trong cuộc tranh đấu bảo vệ chấp chủ quyền.

Cái Bộ “phản ngọai giao” của Việt Nam đôi khi còn “đồng lõa” với người Phát ngôn viên của Bộ Ngọai giao Trung Cộng để vào hùa lên án nhân dân Việt Nam đã tham gia 12 cuộc biểu tình tại Sài Gòn và Hà Nội chống chính sách bá quyền và bành trướng của Trung Cộng khi họ lấn chiếm biển đảo của Việt Nam.

Như vậy thì Phạm Bình Minh, Bộ trưởng Ngọai giao có còn nhớ Cha ông, nguyên Bộ trưởng Ngọai giao Nguyễn Cơ Thạch (tên thật là Phạm Văn Cương) đã bị Trung Cộng ép buộc đảng CSVN tại Đại hội VII lọai ra khỏi Chính phủ như một “điều kiện bắt buộc” để Việt Nam có thể nối lại quan hệ ngọai giao với Trung Cộng năm 1991?

Sự căm ghét của Trung Cộng đối với Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch, một người mà Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của Hà Nội tại Bắc Kinh từ 1974 đến 1987 nhìn nhận là”một nhà ngoại giao yêu nước, đầy tài năng và rất cảnh giác với bành trướng, bá quyền Trung Quốc”, chẳng lẽ đã phai mời trong trí nhớ người con Phạm Bình Minh khi làm cuộc kiểm điểm về những khuyết điểm của ngành ngọai giao?

Đối với các Thành phố và Tỉnh, các cuộc kiểm điểm cũng không ra ngòai các câu chữ như đã thực hiện với “tinh thần nghiêm túc, dân chủ, cầu thị, trách nhiệm; làm rõ ưu điểm, hạn chế, khuyết điểm và trách nhiệm của tập thể Ban Thường vụ Thành uỷ trong lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện thời gian qua, đề ra các giải pháp khắc phục những hạn chế, khuyết điểm trong thời gian tới; thống nhất cao các vấn đề cần tập trung chỉ đạo xử lý ngay sau Hội nghị kiểm điểm”, theo mô tả của Ban Thường vụ Thành ủy Hải Phòng.

Ban Thường vụ Hải Phòng là những người đã đồng lõa với các viên chức Huyện Tiên Lãng trong vụ đàn áp có nổ súng để cưỡng chế đất của gia đình anh em ông Đòan Văn Vươn, Đòan Văn Qúy từng làm rung chuyển hệ thống cầm quyền của Việt Nam hồi tháng 1/2012.

Tuy nhiên, trong bản tin kiểm điểm không thấy có tên người nào từ to đến bé của Thành ủy Hải Phòng bị kỷ luật hay khiển trách mà chỉ thấy nói bâng quơ: “Về kiểm điểm cá nhân các đồng chí Uỷ viên Ban Thường vụ Thành uỷ (từ 19/9 đến 21/9/2012), các ý kiến tham gia phê bình đối với từng cá nhân cụ thể đều thể hiện tinh thần nghiêm túc, thẳng thắn, chân thành, khách quan, xây dựng, và về các giải pháp khắc phục trong thời gian tới.”

Như vậy thì có nên “bắc thang lên hỏi ông Trời” xem Hải Phòng đã “nghiêm túc” và “chân thành” như thế nào chăng?

TẮM PHẢI BIẾT GỘI ĐẦU

Trước nguy cơ “kiểm điểm cho có lệ rồi đâu lại vào đó”, Tổng Bí thư đảng Khoá VIII Lê Khả Phiêu đã cảnh giác: “Trong ba vấn đề cấp bách thì vấn đề trung tâm và cấp bách nhất, đó là sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp.

Điều này thực nguy cho chế độ. Bởi lẽ, nếu một đảng viên cấp cơ sở suy thoái, hư hỏng sẽ chỉ ảnh hưởng đến cơ sở nhưng một người đứng đầu tổ chức đảng, cơ quan nhà nước, người giữ trọng trách cao trong Đảng, trong bộ máy Nhà nước mà hư hỏng thì hại cho Đảng, hại cả quốc gia, dân tộc.”

Cũng nên biết dưới thời Lê Khả Phiêu, Nghị quyết Trung ương 6 (lần 2) đã được ban hành năm 1999, có nội dung giống hệt như Nghị quyết 4 của đảng Khoá XI đang thi hành, nhưng cũng không ăn thua gì.

Bây giờ 13 năm sau, Phiêu vẫn băn khoăn: “Bệnh đã chẩn. Thuốc đã bốc. Nhưng thuốc kê giải bệnh phải uống để chỉnh đốn Đảng không phải là khẩu hiệu. Tôi cũng đã nêu nhiều lần rằng vai trò tiên phong "uống thuốc giải bệnh" phải là Bộ Chính trị, cần sinh hoạt dân chủ, thẳng thắn tự phê bình và phê bình những yếu kém, tồn tại để làm gương cho cấp dưới.

Đã tắm phải biết gội đầu. Bộ Chính trị làm trước, báo cáo trước Trung Ương đã phê bình, tự phê bình đến đâu, TƯ có ý kiến, rồi đến lượt TƯ làm. Nếu ít thời gian thì làm TƯ 4 lần hai, giống như TƯ 6 năm 2003 lần một bàn về nông nghiệp, lần hai bàn riêng về xây dựng Đảng trong 8 ngày.

Trong thư gửi Bộ Chính trị mới đây, tôi đã nói Bộ Chính trị phải làm gương làm mẫu, kiểm điểm cả tư tưởng chính trị, đạo đức, công tác cán bộ, quan hệ giữa những người đứng đầu các tổ chức, tập thể, cá nhân.

Sự cấp bách TƯ 4 đã tự nhận rõ và tôi đồng tình tuyệt đối. Đó là những cấp bách nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ. Nếu chỉnh đốn Đảng lần này làm không nghiêm thì bộ máy Ðảng và Nhà nước suy yếu, niềm tin của nhân dân đối với Ðảng, với chế độ bị xói mòn.”

Qủa đúng như thế. Người dân bây giờ không còn tin vào đảng nữa. Điều được gọi là “liên hệ máu thịt” giữa đảng và dân đã tan lõang từ lâu lắm rồi.

Vì vậy, nếu kết qủa của 15 ngày họp, dự trù kết thúc ngày 15/10 (2012) không đáp lại mong đợi của dân hoặc không thỏa mãn được cảnh báo của thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh về vai trò của Nguyễn Tấn Dũng trong guồng máy cai trị thì còn gì để nói rằng “Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền, của dân, do dân và vì dân” ?

Phạm Trần
(10/012)

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Khi đảng Việt cộng sụp đổ, cán cộng đi về đâu

Khi đảng Việt cộng sụp đổ, cán cộng đi về đâu
 
VN-News 2011/06/19
Trương Minh Hoà
Thời kỳ súc vật Hồ Chí Minh còn ọ ẹ, chơi gái, hút á phiện ro ro, cầm đầu đàn thái thú Việt Cộng, cút cung tận tụy cho Nga-Tàu, nói láo, dâng đất cho Tàu Cộng và xua thanh niên miền bắc vào ” sanh bắc tử nam”, hắn lên giọng hù dọa rằng: ” Mỹ thua về Mỹ, anh em binh sĩ về đâu?”.
 
Câu nói nầy của súc vật Hồ Chí Minh được cán ngố bắc Việt, đám “cháu ngoan ghẻ bác hồ” miền nam đã học thuộc lòng và nói với quân nhân cán chính miền nam trước và sau 1975 để coi là: tư tưởng Hồ Chí Minh luôn là “chân lý sáng ngời” ví như trời như phật, nhưng nói láo mà cho là thật, nên thời gian bị lật tẩy, là chuyện đương nhiên. Một điều mà hầu hết cán ngố bắc-nam không chấp hành tư tưởng Hồ Chí Minh một cách “nghiêm túc” là: gọi quân lực VNCH là Ngụy quân, trong khi Hồ kính trọng gọi là: “anh binh sĩ”.
 
Lời lếu láo của súc vật Hồ Chí Minh đã được chứng minh ngược lại: “Mỹ thua về Mỹ, anh em binh sĩ đi Mỹ gần hết” từ di tản, vượt biển, bằng đường bộ, H.O…. Đó là sự có mặt của hàng trăm ngàn quân nhân cán chính miền nam tại hầu hết các cường quốc Âu Châu và nhất là tại Mỹ, nơi có con sốc “anh em binh sĩ đông nhất” đấy.
 
Và lúc Hồ còn sống, chưa phét biểu rằng: “từ cuộc chiếm thắng hôm qua, đảng liếm đít Mỹ gấp mười lần qua”, là điều mà tư tưởng Hồ Chí Minh không, không và cũng không hề ghi, dạy cho cán ngố từ trung ương đến địa phương, nhưng ngày nay, lũ súc vật Việt Cộng đã “sáng tạo” ra cái “đỉnh cao trí tuệ” ấy, là phản đề tư tưởng Hồ tặc, luôn coi: “đế quốc Mỹ là kẻ thù số một”, nay đàn súc vật Việt Cộng lại không làm theo lời dạy của “cha già khỉ vượn” ấy. Đó là kết quả tất yếu của “kẻ chiến thắng bằng thời cơ” chứ làm sao mà chúng thắng được “đế quốc Mỹ?”.
 
 Ngay cả quan thầy Liên Sô, Trung Cộng còn ngán Mỹ nữa. như loài Ếch ngồi đáy giếng, bầy súc vật Việt Cộng giống như con ếch, chỉ cất tiếng kêu to, tưởng là thiên hạ đệ nhất thiên hạ, vỗ ngực xưng hung xưng bá: “đảng Cộng Sản Việt Nam anh hùng, từng đánh thắng Phát Xít Nhật, Thực dân Pháp và đế quốc Mỹ”… là vô địch, ra địt, hung hăng như con bọ xít, tên “tưởng thú” Phạm Văn Đồng thừa thắng xông lên, tuyên bố: “rồi đây, chúng ta sẽ giải phóng nốt nước Mỹ”.
 
Bây giờ thì rõ ràng: “ai thắng ai? ” nên kẻ chiến thắng, vỗ ngực xưng tên là ” anh hùng” đành phải ” lòn trôn, liếm đít thật kỹ” kẻ chiến bại là Mỹ để được ban chút ” bơ thừa sữa cặn” và có đô la Mỹ để làm giàu, nhưng đảng súc vật Việt Cộng ” thề quyết không đổi ruột, mà chỉ đổi màu để tồn tại” trong thời đại dân chủ hóa toàn cầu đang trên đà cao tiến công mạnh vào thành trì các chế độ độc tài, còn tồn đọng trên hành tinh nầy.
 
Súc vật Việt Cộng càng ngày càng gần đến ngày đi theo quan thầy Liên Sô qua những hiện tượng kinh tế suy thoái, lòng dân bất mãn, quốc tế quá chán chính sách ” lấy kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, tham nhũng, cửa quyền, vơ vét, trấn lột dân, bán người làm lao nô và tình dục sang các nước…. nợ nần lút đầu, nhất là thất thoát hơn 4, 4 tỷ Mỹ kim, chỉ với công ty đóng tàu Vinashin, chứ còn nhiều công ty quốc doanh khác cũng lỗ nặng, thiếu nợ, chưa được phanh phui…đó là những cơ phận ” ung thư kinh tế” tiềm ẩn trong cấu kinh tế, tài chánh của chế độ Việt Cộng.
 
Đây là điều làm cho thế giới, các nhà đầu tư ” tháo chạy” khi nhìn thấy nơi nầy có rủi ro cao hơn nhiều nước trong vùng, tức là thế giới đã nhận ra: ” làm ăn ở nước do Việt Cộng cai trị, chẳng khác nào mang tiền nộp cho đảng cướp”. Trước tình hình càng lộ nét ” khi Việt Cộng sụp đổ”, không thể biết được lúc nào, vì chế độ Việt Cộng đã hội đủ điều kiện để ra đi, khi có biến động, như căn nhà mục nát, đầy mối mọt, có khả năng sập bất cứ lúc nào, nhất là có gió lớn.
 
Tác động khủng hoảng kinh tế toàn cầu, khu vực, làm cơn lốc, có nhiều khả năng làm sụp chế độ Việt Cộng, là điều mà chúng nhìn thấy từ lâu và nhất là hiện nay, cuộc cách mạng Hoa Lài tác động mạnh vào thành trì các chế độ bán độc tài ở Bắc Phi, Trung Đông. Mặt khác, lòng dân “cực kỳ” bất mãn trước thái độ “hèn nhát, hèn nhát, đại hèn nhát” của Việt Cộng qua chuyện bị mất đất biên giới, quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa trở thành vùng nằm trong lưỡi bò của Bắc Kinh, tàu đánh cá của dân Việt Nam bị cướp, giết, đòi tiền chuộc công khai và mới đây vụ tàu Hải Giám của Trung Cộng ngang nhiên xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền VN, mà còn khiêu khích, cắt dây cáp tàu Bình Minh 2… toàn dân Việt Nam biết Việt Cộng chính là bọn “xâm lược nội địa”, là tập đoàn thái thú cho Trung Cộng, nên không biết lúc nào, dân chúng đứng lên “khởi nghĩa” đánh bọn ngoại bang Việt Cộng, tái diễn truyền thống chống ngoại xâm của tiền nhân.
 
Những nổ lực mị dân, lừa bịp để chứng minh “lòng yêu nước cuội” được Việt Cộng dàn dựng bằng: tổ chức biểu tình trước sứ quán, lãnh sự Trung Cộng “trong vòng trật tự và do công an quản lý, đảng lãnh đạo”, tổ chức tập trận giả, bắn đạn thật, chứng minh quyết tâm bảo vệ tổ quốc dỏm… tất cả đều không thể che dấu được dân chúng, vì ai cũng biết: “Việt Cộng theo chủ nghĩa tam vô”, chúng chỉ có “thế giới đại đồng” là mẫu quốc của quan thầy, chứ nào có tổ quốc đâu mà bảo vệ?.
 
Như vậy, câu hỏi đặt ra “phản ánh” đúng tâm trạng của cán ngố trung ương, địa phương: “đảng súc vật Việt Cộng sụp đổ, cán Cộng chạy đi đâu?”.
 
Nếu năm 1975, VNCH thắng, thì liệu quan thầy Liên Sô hay các nước “xã hội chủ nghĩa anh em” có dám xuất tiền để thành lập các trại “tỵ nạn dành cho Việt Cộng?”.
 
Đó là câu hỏi mà Việt Cộng nên xem lại, khi nhìn thấy “đế quốc tư bản phản động, đế quốc Mỹ” đã dám chi ra hàng nhiều tỷ Mỹ kim để giúp những người bỏ nước ra đi tìm tự do. Một điều có thể xảy ra là: các nước Cộng Sản không có “chế độ” giúp đỡ các “đồng chí Việt Cộng bị thua” và họ cũng sẵn sang bắt, giao nộp cho tòa án quốc tế những “đồng chí” mang tội giết người hành loạt như Đổ Mười, Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Võ Đắc Xuân… để được hưởng quyền lợi kinh tế.
 
Hiện tượng Việt Cộng nhón chân tháo chạy đã được nhìn thấy qua nhiều mặt:
- Cho con cháu du học và tìm cách ở lại các nơi mà chúng từng lên án ” tư bản phản động” và nơi mà tên” tưởng thú” Phạm Văn Đồng cho là:” đĩ điếm du côn”. Di dân theo diện tay nghề, hôn phối giả, thương mại…
 
- Chuyển tiền ra nước ngoài, ký thác vào các ngân hàng do “bọn tư bản phản động làm chủ”, vì không có tên nào còn tin vào định chế tài chánh là “ngân hàng nhà nước”, do chính chúng thành lập. Nhưng trời bất dung gian, sau ngày 11 tháng 9 năm 2001, các nước Tây Phương ban hành luật chống khủng bố, biện pháp phong tỏa tài chánh, đã làm cho những “đại gia tư bản đỏ” Việt Cộng hoảng sợ, không biết tiền phi pháp được cất dấu nơi nào an toàn. Do đó, chúng bèn chuyển sang đầu tư nhà đất, thương nghiệp.
 
Tuy nhiên, con cháu của chúng rất ngán khi sống chung với những nạn nhân mà ông cha chúng từng “cướp của giết người”, nên chúng hay dấu tong tích, sống thầm lặng để nín thở qua sông, tan biến vào xã hội các nước “tư bản phản động”, theo thời gian, làm tàn lụi hết” mầm đỏ” được mang cấy trồng vào một môi trường không thích hợp, như cây ở vùng nhiệt đới, sang trồng tại xứ lạnh vậy.
 
Tiền không thể dấu ở ngân hàng, nhưng mua bất động sản lại càng lộ mặt, vì các thương nghiệp, bất động sản ở các nước “tư bản phản động” cũng bị chi phối bởi hệ thống luật đầu tư. Nhất là chính phủ, các cơ quan an ninh, kinh tế… biết rõ những thứ tài sản có dính dáng tới những nhà độc tài, tội phạm chống lại nhân loại, tội phạm hình sự (đảng cướp Mafia, bán ma túy..).
 
Dù chưa ra tay, nhưng chính phủ vẫn biết, đến khi Việt Cộng sụp đổ, thì họ có khả năng truy lùng tài sản của Việt Cộng từ tin tức các cơ quan an ninh, do người Việt tỵ nạn biết…thế là không thể chạy thoát.
 
Thí dụ điển hình là tài sản kếch xù của súc vật Nguyễn Tấn Dũng, gồm nhiều cơ sở thương mại, nhà đất…ở Mỹ, các nơi khác. Chính quyền Mỹ và các nước đều biết, nhưng chưa đến lúc ra tay, khi Việt Cộng sụp đổ là tài sản khó dấu, như trường hợp các nhà độc tài Mubarak, Gaddafi… đây là yếu huyệt mà Việt Cộng lo sợ ngày đêm, khi tiền ăn cướp có thể bị mất trắng bất cứ lúc nào bởi luật quốc tế chống khủng bố, rửa tiền…
 
Nếu cán Cộng dám chi cho bà con, họ hàng mỗi người vài chục ngàn, đoạn ký thác dùm vào trương mục, liệu khi bị thua, có bao nhiêu người chịu hoàn trả? Hay là họ lợi dụng thời cơ để “tiếp thu” tiền chùa? Việt Cộng rất đa nghi, nên chuyện rải tiền như vậy là khó khăn đối với chúng.
 
Tài sản của cán Cộng rải rác tại các nước Tây Phương, xem ra an toàn, nhưng lại có nhiều rủi ro, khi các nước có những biện pháp chế tài, phong tỏa những số tiền lờn, tài sản của bọn tội phạm, nhà độc tài….khi bị dân chúng đứng lên đánh sập.
 
Tòa án quốc tế đang chờ đợi những tên mang tội sát nhân hàng loại là Việt Cộng, giống như 160 tên sát thủ ở cựu Cộng Hòa Nam Tư, đang nằm thụ án và kẻ mới nhất là tướng Mladic. Tại Việt Nam, khoản 300 tên gây nên tội ác chống lại nhân loại cũng là thành phần “most wanted” trong tương lai, sau khi chế độ Việt Cộng sụp đổ, chúng còn đường nào chạy không.
 
 Từ lâu, cán Cộng đã biết trước số phận, nên chúng chuẩn bị những” hậu cứ an toàn” tại ngay các nước Âu, Mỹ bằng cách cho con cháu di dân theo diện tay nghề, thương nghiệp và nhất là hôn phối…theo luật pháp các nước dân chủ. Tuy nhiên, liệu các nước ấy có chấp nhận cho những tên tội phạm, tội ác chống lại nhân loại được hưởng chính sách” di dân” theo diện đoàn tụ gia đình, khi chúng hết đường chạy?.
 
Nhất là Hoa Kỳ, nơi không ưa Cộng Sản, có chấp nhận cho những tên cán bộ được sang sống đoàn tụ với con cháu?. Mưu sự tại cán, thành sự tại các nước dân chủ, do đó, Việt Cộng tính già hóa non, nên chắc chắn là chúng đã” phát hiện” ra những điều bất lợi nầy…Đảng súc vật Việt Cộng sụp đổ, cán Cộng đi về đâu?.
 
Tuy nhiên, nếu bọn Cán Cộng nào thức thời, hãy đứng lên tự động xóa sạch đảng cướp Việt Cộng, như Boris Yelsin, thì vẫn còn lối thoát, được toàn dân khoan hồng và không chừng trở thành anh hung dân tộc…nếu thực sự đưa đất nước đến dân chủ. ./.
 
Trương Minh Hòa
17.06.2011

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link