Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 29, 2012

Thế Nào Là Tù Cải Tạo?

ThếNào Là Tù Cải Tạo?
 
Hoaiviet Nguyen <
   Chúng tôi rtt thán phc   n văn sĩ Hàn Giang Trn L Tuyn đã  can đm lt mt na tên Vit  Gian Cng Sn Đoàn Viết Hot và vg. Nguyn đan Quế đã mt thi  nùp bóng pht giáo n Quang rước rn Cng v giết hi đng bào ta. 

 

 

 

Thế Nào Là Tù Cải Tạo?

 

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

  

    Quý độc giả vừa đọc qua bài viết số 1, về “người tù hai mươi năm khổ sai”: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, người đã và đang cầm đầu của băng đảng “Cao Trào Nhân Bản”, với hình ảnh “thăm nuôi” độc nhất vô nhị, mà chắc chắn tất cả quý vị là cựu tù “cải tạo”, đã từng trải qua trong các nhà tù của Việt cộng, dù có nằm mơ cũng đều không bao giờ có thể thấy được.

 

    Và để tiếp tục giới thiệu đến quý vị một  “người tù” khác, thì trước hết, tôi xin thành kính tri ân đến các bậc trưởng thượng đã có những lời chỉ giáo, qua bằng nhiều cách trong thời gian vừa qua, khi tôi viết bài số 1; trong đó có vị Sĩ quan và là cựu tù với 13 năm « cải tạo » đã qua nhiều nhà tù khác nhau, từ Nam chí Bắc, mà tôi chắc vị này đã cao niên, vậy nhân đây, tôi xin phép để được gọi là: Sư huynh Võ Văn Sĩ, và một vị tôi không biết tên, đã vô ngôn trong một bản tin của nhà tù Quyết Tiến với nạn nhân là Trương Văn Thọ.
 
Đặc biệt, tôi đã lĩnh hội  được những lời nói của nhị vị cao kiến, đồng thời một lần nữa với  sự lưu tâm của các bậc trưởng thượng, đã khiến cho tôi không hề lo sợ trước những cơn cuồng phong có thể sẽ xảy ra trong những ngày sắp tới, mà tôi biết: qua trận cuồng phong ấy, chắc chắn sẽ có những cây sồi to lớn, chúng sẽ bị bật tung tận gốc rễ, sẽ ngã nghiêng trong cơn bão tố, để rồi có  những kẻ đã và đang chờ đợi, họ sẽ thu nhặt những cành cây đã bị gãy đổ, và đem về mà cho vào lò lửa, để sưởi ấm cho họ giữa Trời đông… còn tôi, tôi chỉ là một cây lau, cây lách yếu đuối, nhỏ bé, vì thế, nếu có bị vùi dập, bị chết trong cơn giông bão, thì tôi không hề có một chút gì để phải sợ cả, mà có thể  ý Trời đã muốn như thế?

 

     Và bây giờ, để không phụ lòng của quý vị, nên tôi lại tiếp tục giới thiệu thêm một người “tù” khác, cũng không kém Lỗ Bình Sơn (Robinson) đã vượt qua mọi “gian nan” để trở về đất… Mỹ một cách bình an. Đó là “người tù cải tạo 19 năm, với 4 năm tù biệt giam” trong các nhà tù của Việt cộng: “Chí hữu” Đoàn Viết Hoạt:

 

    Theo các tài liệu và tin tức từ “Văn phòng Đoàn Viết Hoạt” mà tôi đã có trong tay thì:

 

“- Đoàn Viết Hoạt sinh năm 1942.

Trước năm 1975, Phụ tá viện trưởng “Hòa thượng” Thích Minh Châu, Viện Đại Học Vạn Hạnh, Sài Gòn.

Năm 1976: bị bắt đi tù 12 năm. Năm 1988, được trả tự do.

Năm 1993: bị Việt cộng kết án 20 năm tù và 5 năm quản chế.

Từ nhà tù, tiếp tục viết bài gửi ra nước ngoài. Bị hoàn toàn cô lập. gia đình không có tin tức gì từ tháng 8-1997, cũng trong năm 1997: Hiệp Hội Báo Chí Thế Giới trao tặng giải thưởng Ngòi Bút Vàng của Tự Do năm 1998.

Tháng 9-1998, được trả tự do và đến Hoa Kỳ ngày 3-9-1998”.

 

   Cũng theo một bài báo đã viết về: “Giáo sư Đoàn Viết Hoạt nói chuyện tại Nam Cali”. (Tin của VNAForum). Đoàn Viết Hoạt cũng đã cho biết: “đã tham gia chiến dịch Nguyễn Trãi”. Điều này tôi đã biết, vì tổ chức của Hoạt - Quế đã và đang tiếp tục tuyển thêm nhiều Nguyễn Trãi khác. Song có một điều mà Đoàn Viết Hoạt có thể không biết, là có một người cũng đã được mời làm Nguyễn Trãi số 1, của cái gọi là “Cao Trào Nhân Bản” nhưng sau khi đã biết rõ về những việc làm phi pháp, bất chính, bất nghĩa và bất nhân của tổ chức này, vì thế họ đã  “cao phi viễn tẩu” từ lâu lắm đấy.

 

   Sau đây là những điều mà chính Đoàn Viết Hoạt đã nói, tất cả đều hoàn toàn láo khoét, cũng như vì nói láo, nên câu sau đã trái ngược với những điều đã nói ở câu trước. Vậy, nhân đây, tôi phải trích đoạn lại những điểm chính của bài viết, kèm theo với lời giải thích của tôi như sau:

 

    Bản tin này đã được đăng trên báo Thông Luận ngày 21-12-1998, tại Pháp, kính mời quý vị cựu tù “cải tạo” đã từng qua  các nhà tù việt cộng hãy cùng nghe “người tù cải tạo19 năm với 4 năm tù biệt giam” Đoàn Viết Hoạt kể qua bài viết:

 

“… Ngày 17-11-1990, ông bị bắt giữ. Tháng 11-1992, ông đã gửi ra ngoài được “Lời Kêu Gọi Từ Nhà Tù”. Ông kể rằng, vì không có một mẫu giấy, bút, ông phải viết Lời Kêu Gọi này trong đầu mình và học thuộc lòng cả đến dấu chấm và phẩy. Ông dặn vợ và người con út khi vào thăm thì bỏ một máy thu âm nhỏ vào chiếc túi vải để sát màng lưới sắt cách ngăn ông và người vào thăm. Ông chọn chỗ ngồi khuất ở cuối phòng, cách mặt mấy tên quản giáo. Rồi thay vì thăm hỏi vợ con, ông đọc nho nhỏ toàn bài Lời Kêu Gọi, với cả những dấu chấm, phẩy. Sau đó người con ông đã chép lại, đem đánh máy và lén chuyển ra nước ngoài”.

 

   Và đây là những bằng chứng nói láo của Đoàn Viết Hoạt:

 

  Thứ nhất, như bài viết số 1, tôi đã nói qua về một mô hình của một “nhà thăm nuôi” của trại tù “cải tạo”. thì không bao giờ có một người tù nào được phép tự chọn chỗ ngồi lúc vào “nhà thăm nuôi”. Bởi, tất cả mọi người tù mỗi lần đi vào phòng để gặp người thân, thì bắt buộc phải đi theo sự hướng dẫn của “cán bộ dẫn giải” và “trật tự” của trại, tất cả đều phải đi theo thành hàng, có khi phải vừa đi, vừa giơ tay, vừa đếm số thật lớn từ 1-2-3-4-5 … nữa. Sau khi vào phòng thì người tù phải ngồi trước trên một chiếc ghế dài ở phía trong.
 
Sau đó, “ cán bộ phụ trách thăm nuôi” mới cho “trật tự” ra gọi tên những người thân của họ, cũng phải đi theo thứ tự mà vào phòng, và phải ngồi trên chiếc ghế dài ở phía ngoài cửa ra vào. Mặc dù vậy, nhưng phải chờ cho đến lúc tên công an ngồi ở đầu bàn phía trong lên tiếng:

 

 “Các anh, các chị bắt đầu được phép nói chuyện”.

 

   Sau khẩu lệnh này, thì mọi người mới được nói chuyện với nhau, nhưng vẫn phải nói thật lớn, để cho tên công an này nghe cho rõ ràng, thời gian nói chuyện tối đa là chỉ 15 phút,  và không có một người nào được “mang một máy thu âm nhỏ” nào đem vào “nhà thăm nuôi”, bởi thân nhân của người tù, nếu không muốn bị những tên công an đuổi ra khỏi “ nhà thăm nuôi”,  phải bị cúp thăm nuôi, để rồi phải gánh quà  trở về, thì họ đều phải “chấp hành mệnh lệnh” của công an trại. 
 
 Mặt khác, chắc ai cũng đều biết, dù một máy thu âm nhỏ đi nữa, nó cũng phải phát ra tiếng kêu, vì đây không phải là một loại “con bọ” điện tử cực nhỏ, được gắn trong người, dùng để ghi âm, thu hình không phát sóng như bây giờ, Đoàn Viết Hoạt phải nên nhớ cho kỹ: đó là “nhà thăm nuôi” của trại tù “cải tạo” ở vào cuối thế kỷ trước, và nhất cử, nhất động, đều không bao giờ qua được cặp mắt của công an và “trật tự” của trại.

 

    Thứ hai, cũng như trước đây, vào năm 1998, Thích Quảng Độ đã từng nói với Võ Văn Ái là “tôi làm bốn trăm bài thơ, mà chỉ làm trong đầu, tôi đã đánh số thứ tự từ số 1, số 2, số ba, cho đến số 400 trăm” nhưng mãi cho đến năm 2009, thì “tập “Thơ tù” của Quảng Độ mới được Võ Văn Ái đem in và bán. Điều này, chắc có nhiều người khó hiểu, vì sao mà tập “Thơ Tù” Thích Quảng Độ nói đã thuộc lòng trong đầu, mà tại sao lại quá lâu như vậy,  mới được “trình làng”, để dịch ra nhiều thứ tiếng để dự tranh giải Nobel Văn Chương? Xin thưa: thì quảng cáo trước như thế, chứ để từ từ cho đệ tử làm cho đủ bốn trăm bài “Thơ Tù” chứ làm gì có thật mà bảo in liền được chứ. Cũng vậy, Đoàn Viết Hoạt đã “viết Lời Kêu Gọi” trong đầu mình và học thuộc lòng cả đến dấu chấm và  dấu phẩy”. Như thế, từ Thích Quảng Độ rồi Đoàn Viết Hoạt  cũng đều nói láo như nhau. Điều này cũng không khó hiểu, bởi cả cặp đều từng ở trong Đại Học Vạn Hạnh, của Phật giáo Ấn Quang.  Bới không biết nói láo là không phải là Phật giáo Ấn Quang, vì một khi đã gia nhập vào lò đúc Ấn Quang, thì trước hết phải tập nói láo, cho đến khi thuần thục thì mới được xuất lò.

 

   Và bài báo viết tiếp:

 

  “Ông Võ Khôi đặt câu hỏi giáo sư có liên lạc với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và có những liên lạc trong nước, ngoài nước hay không?”

 

   “Giáo sư Hoạt cho hay hoạt động đấu tranh ở trong nước rất khó khăn, nhưng phối hợp với trong nước là việc phải làm, và ông đã làm. Giáo sư Hoạt cho hay ông đã liên lạc với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bằng điện thoại”.

 

   Cái gì mà khôi hài lắm thế hả Đoàn Viết Hoạt? Thế tại sao chính Hoạt đã nói “ở tù” những 19 năm, biệt giam 4 năm và bị quản chế 5 năm. Còn cái gọi là “Cao Trào Nhân Bản” thì ban đầu nói Nguyễn Đan Quế “bị kết án 20 năm tù khổ sai và đã ở tù mười năm” thế nhưng, bây giờ tôi vào trang caotraonhanban. com, thì lại thấy bọn “Cao Trào Nhân Bản” đã tăng thêm cho Nguyễn Đan Quế tới hơn hai mươi năm tù, và đã được đề cử để tranh giải Nobel Hòa Bình nữa. Ôi! Giải Nobel chứ đâu có phải cái giải yếm đâu, mà cả ông Quảng Độ và Nguyễn Đan Quế đều cứ mơ cứ tưởng mãi, mà chắc phải chờ cho đến khi vào nằm trong quan tài rồi, thì sẽ có người đem cái “giải” đến tận nơi để đắp lên mặt cho mát. Nhưng theo các bản tin của “Cao Trào Nhân Bản”, thì Nguyễn Đan Quế đã “ở tù tới hơn hai mươi năm, bị quản thúc,  và cắt điện thoại nữa”. Như vậy, cả hai đều  ở tù khổ sai, trên dưới 20 năm, bị biệt giam, bị quản thúc và cắt cả điện thoại, thì làm sao mà Đoàn Viết Hoạt có thể: “ … phối hợp với trong nước là việc phải làm, và ông đã làm. Giáo sư Hoạt cho hay ông đã liên lạc với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế qua điện thoại???”.

 

   Nói tóm lại, là những cái chuyện “ở tù” 19 năm, hơn 20 năm, bị tù biệt giam, quản thúc của cả hai tên Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế đều là láo khoét. Nên nhớ, là ngày 30-4-1975, cả hai tên Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế đã ra lệnh cho hàng trăm “sinh viên”, thực ra chúng là những tên đặc công đã mai phục ở trong Đại Học vạn Hạnh, và chúng đã cùng nhau cầm cờ ngũ sắc của Phật giáo và cờ của “Mặt trận Giải phóng miền Nam” để đi đón rước “bộ đội” cộng sản Bắc Việt vào Thủ đô Sài Gòn.

 

 

 Hình ảnh của Đoàn Viết Hoạt “mới ra khỏi nhà tù” của việt cộng:

 

  Chắc nhiều người còn nhớ, lúc Đoàn Viết Hoạt  được cho là “mới ra tù” khi xuống khỏi phi cơ tại phi trường Los Angeles, Hoa Kỳ, Đoàn Viết Hoạt đã rút từ trong áo ra một “Bản Tuyên  Ngôn” đã được viết sẵn từ trong nước, và đã đọc ngay cho khoảng 100 người, là những “chí hữu” của Đoàn Viết Hoạt nghe, rồi được các “chí hữu” vỗ tay, vỗ mông rối rít. Nhưng ác hại thay, vì chính cái bản văn đã viết sẵn này, cộng thêm với cái mặt béo tốt, trông như con heo Thái Lan đã được nuôi rất kỹ lưỡng, nó đã khiến cho nhiều người lúc đó đã không  tin được Đoàn Viết Hoạt là một người mới ra khỏi nhà tù của Việt cộng, rồi thêm cái bản văn đã viết sẵn đó, nó đã tự tố cáo là Đoàn Viết Hoạt không có ở tù.
 
 Vậy, một lần nữa, tôi xin kính mời các vị cựu tù  “cải tạo” thuộc Quân- Cán -Chính của Việt Nam Cộng Hòa, xin quý vị hãy nhìn xem “ người tù” Đoàn Viết Hoạt, với cái bản mặt “Mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao” khi “mới ra tù” mà tôi xin đính kèm theo đây, để quý vị thẩm xét. Riêng tôi, thì chắc chắn đây là một cán bộ cao cấp của đảng cộng sản Hà Nội, đã được “đào tạo nghiệp vụ cao”  trước khi xuất ngoại để làm công tác ngoại vận.

 


Đây: hình ảnh béo tốt, bảnh bao “mới ra tù”của “người tù Đoàn Viết Hoạt với 19 năm tù ở, 4 năm biệt giam và 5 năm quản chế”, tại Phi trường Los Angeles Hoa Kỳ, chiều ngày 3-9-1998.

 

 

  Đoàn Viết Hoạt qua bài viết của tác giả Hạ Quyên:

 

  Cũng trong thời gian ấy, tác giả Hạ Quyên qua loạt bài về Đoàn Viết Hoạt, do Nguyễn Gia Kiểng tổ chức, và đã đăng trên báo Tin Tức từ số 75, tháng 11 năm 1998, phát hành tại Paris với cái tựa đề: “Gặp Gỡ Đoàn Viết Hoạt”. Tôi xin tóm lược bài viết theo lời kể của Đoàn Viết Hoạt như sau:

 

   “Gần 1500 ngày sống trong phòng biệt giam kiên cố, Mỗi ngày ông chỉ nhìn thấy người đưa cơm nước vô cho ông, họa hoằn lắm, hắn mới mở miệng nói! Ngoài khi bị hỏi cung, ông không được tiếp xúc với ai, với bất cứ sinh vật nào.

   Có lần cứu một con chim chào mào bị thương bay lọt vào phòng, bầu bạn với với con chim vài ngày, ông cũng bị mất nó vì người cai tù đuổi cho con chim phải bay đi!

   Sống một mình với bốn bức tường của phòng giam và bốn bức tường khác rất cao bít quanh cái sân xi măng phía ngoài.  Cái nóng khủng khiếp của mùa hè nhiều lần đã làm cháy cả mấy ngọn rau ông trồng trong luống đất bên rìa sân. Những cây rau cải hay vài cây hoa nhỏ trong sân là những sinh vật duy nhất nuôi dưỡng Đoàn viết Hoạt trong bốn năm biệt giam đó. Vợ ông đã gửi cho ông một số hạt rau và hoa để ông trồng vừa có chất tươi ăn, vừa có chút màu sắc sinh động để ngắm nhìn giải trí. Nhìn vào sự tăng trưởng của hoa lá, ông thấy sự sống còn mầu nhiệm.

   Nếu tôi không có Thiền và Yoga thì tôi đã chết từ lâu. Tôi rất mang ơn vị thầy đã dạy tôi Duy Thức trong trường Cao Đẳng Phật Học Nam Việt từ những năm 1964-1965”.

 

  Trên đây, là trích đoạn những lời kể của chính Đoàn Viết Hoạt, đã được tác giả Hạ Quyên ghi lại, còn bây giờ tôi xin giải thích như sau:

 

   Vậy, Đoàn Viết Hoạt đừng có kể chuyện ma, mà hãy nghe đây:

 

  Tôi chắc Đoàn Viết Hoạt chỉ nghe người ta kể về con chim chào mào, chứ chưa hề thấy hoặc biết gì về giống chim này. Tôi cho Đoàn Viết Hoạt biết: chào mào là một giống chim có bộ lông đẹp, vàng, đen, đỏ, tía, ở đỉnh đầu có một cái “chốc” nên có nơi gọi là “ chốc mào”, nó chỉ sống nơi có cây cối rậm rạp, bay và đậu trên những cành cây cao, thường làm tổ trên các ngọn cây cao vút, vì thế, nên mới có câu: “Cun cút bay cao, chào mào bay thấp”. Bởi cun cút cụt đuôi không có lông vũ không bay cao được, còn chào mào thì lại không chịu bay thấp. Nghĩa là những chuyện không bao giờ có, giống chim này cũng không bao giờ ở những nơi không có cây cối, mà trong trại “cải tạo” đã từng giam giữ các vị là Quân- Cán-Chính của Việt Nam Cộng Hòa, thì chung quanh trại tất cả cây cối đều phải bị đốn sạch sẽ, để những tên công an tay ghìm súng ngồi ở trên các “chòi trực chiến” dễ dàng kiểm soát.

 

   Vả lại, giống chim chào mào rất khó nuôi, vì nó chỉ ăn trái cây rừng đã chín, nó thường ăn trái ngón, đặc biệt nó thích trái ráy, một loại cây giống cây khoai môn, có hạt và hình dáng giống trái bắp (ngô), khi chín lại càng giống trái bắp đỏ. Vào thời kỳ đầu của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa quê hương tôi thanh bình lắm, nhà tôi nuôi rất nhiều loại chim, anh tôi thường leo lên ngọn cây cau, bắt những con chim chào mào mới nở để nuôi, nhưng vì tìm trái cây rừng rất khó, nên chẳng bao lâu, khi nào lỡ một ngày không có ăn là nó chết. Con người khi đói có thể ăn bậy để sống, nhưng những con chim chào mào thì nó chịu chết, chứ không bao giờ ăn những thứ gì khác.

 

   Ngoài ra, Đoàn Viết Hoạt cũng cần biết thêm rằng: bất cứ giống chim nào nó cũng chỉ “ bầu bạn” với người chủ đã nuôi nó từ khi mới nở, còn người lạ, chỉ vừa thấy cái bóng, là nó hoảng hốt kêu thét lên và tìm cách trốn, còn con chim chào mào kia, nó từ trong rừng mà chịu “bầu bạn” với Hoạt  Kê là chuyện mèo đẻ ra trứng. Hay Hoạt nói vì nó bị thương nặng nên phải nằm im cho Hoạt “bầu bạn”?

 

    Nếu vậy, Đoàn Viết Hoạt muốn nói rằng: con chim chào mào ấy nó bị thương nặng từ trong rừng, mà nó lại bay được từ trong rừng đến trại “cải tạo” gồm có nhiều nhà giam, trong đó có nhiều phòng mở rộng cửa, nhưng nó không bay vào, mà nó đã phải tìm đến cái phòng “biệt giam” của Hoạt, rồi bằng cách nào đó, có thể nó hóa thân thành con muỗi như Tôn Ngộ Không vậy, rồi chui qua cái lỗ thông hơi của phòng “biệt giam” tối mò ấy để “bầu bạn” với Đoàn Viết Hoạt. Nên nhớ, là cửa phòng biệt giam luôn luôn khóa chặt, trong phòng tối om,  chỉ có độc nhất một cái lỗ thông hơi hình tròn đường kính khoảng 7-8 cm, và tù biệt giam không được ra ngoài, trừ những lúc hỏi cung đều có công an dẫn giải.

 

   Như đã giải thích ở trên, thì tôi chắc nhiều người đã biết: chỉ cần một câu chuyện về con chim chào mào thôi, thì nó cũng đủ chứng minh cho những lời láo khoét của Đoàn Viết Hoạt rồi, chưa nói đến những chuyện khác.

 

   Vậy, tôi xin kính mời quý vị cựu tù “cải tạo” hãy đọc lại những lời kể láo khoét của Đoàn Viết Hoạt qua lời tường thuật của tác giả Hạ Quyên:

 

   “… mấy ngọn rau ông trồng trong luống đất bên rìa sân. Những cây rau cải hay vài cây hoa nhỏ trong sân là những sinh vật duy nhất nuôi dưỡng Đoàn Viết Hoạt trong bốn măm biệt giam đó. Vợ ông đã gửi cho ông những hạt rau và hoa, để ông trồng để có chất tươi ăn, vừa có chút sinh động để ngắm nhìn giải trí. Nhìn vào sự tăng trưởng của hoa lá, ông thấy sự sống còn mầu nhiệm”.

 

     Quý vị cựu tù “cải tạo” vừa đọc qua những lời kể của Đoàn Viết Hoạt. Vậy, có vị tù nào, mà ngày xưa từng ở trong nhà biệt giam mà được nhận  những hạt giống của hoa và rau của vợ đã gửi vào, rồi được tự do để trồng hoa, trồng rau để ngắm giải trí chơi, thì xin cho biết, và tôi cũng xin nhắc lại:đồng thời cũng phải có lời giải thích một cách xác đáng và thuyết phục mọi người, chứ không được ngụy biện.

 

 Nhưng chưa hết, mà xin hãy nghe thêm một lần nữa những lời kể của Đoàn Viết Hoạt:

 

“Gần 1500 ngày sống trong phòng biệt giam kiên cố. Mỗi ngày ông chỉ nhìn thấy người đưa cơm nước vô cho ông, họa hoằn lắm hắn mới mở miệng nói! Ngoài khi bị hỏi cung, ông không được tiếp xúc với ai, với bất cứ sinh vật nào”.

 

   Cái gì vậy hả Đoàn Viết Hoạt??? Vì với những lời kể của Hoạt ở trên, thì làm sao có được: “… mấy ngọn rau ông trồng trong luống đất bên rìa sân. Những cây rau cải hay vài cây hoa nhỏ trong sân… và ông trồng để có chất tươi ăn …”

 

   Đấy, quý vị đã thấy Đoàn Viết Hoạt là một tên Đại Láo hay chưa. Bởi Hoạt mới nói:

 “Gần 1500 ngày sống trong phòng biệt giam kiên cố. mỗi ngày chỉ nhìn thấy người đưa cơm nước …” Như thế, mà sau đó, Hoạt lại nói đã được nhận những hạt giống của của hoa và rau cải, rồi được tự do trồng hoa, trồng rau, mà hể được trồng hoa trồng rau, thì phải có dụng cụ như cuốc, xẻng và cả gàu để múc nước mà tưới cho hoa, cho rau cải, rồi cũng được tự do đi hái rau rồi đem luộc, nấu, “để có chất tươi ăn” chứ???

 

    Đoàn Viết Hoạt nên nhớ, là quý vị cựu tù “cải tạo” từng ở “nhà biệt giam” như Trung tá Nguyễn Tối Lạc, Quận trưởng quận Đức Dục, Quảng Nam, và nhiều vị nữa hiện dang có mặt tại Mỹ đấy Đoàn Viết Hoạt kê ạ. Mà chẳng phải riêng các vị ở trong nhà biệt giam, mà kể cả những người ở trong các trại tù “cải tạo” cũng không được tự do để trồng rau cải, trồng hoa để ngắm chơi đâu, mà tất cả những người tù cũng đều bị hành hạ từ thể xác đến tinh thần, và lao động khổ sai như nhau, và tất cả không được dùng bất kể một thứ gì bằng kim loại, mà chỉ được nhận của gia đình những vật dụng như: muỗng, chén, bát và thau, nhưng tất cả đều phải bằng nhựa để lãnh cơm, canh do nhà “cấp dưỡng” tức nhà bếp của trại nấu và phát cho từng phòng, chứ chẳng có vị tù nào, dù không bị biệt giam cũng không bao giờ được tự do như của “người tù 19 năm với 4 năm bị biệt giam” như Đoàn Viết Hoạt cả.

 

    Và để ngụy biện cho cái mặt mập như con heo Thái Lan của “ người tù 19 năm với  4 năm bị biệt giam mới ra tù” nên Đoàn Viết Hoạt đã kể chuyện học Thiền ở  “Trường Đại Học Cao Đẳng Nam Việt” tại chùa Ấn Quang trong thời gian 1964-1965, như vậy, Hoạt là đồng môn với tên cộng sản thứ gộc là Thích Thanh Từ, nên được khỏe mạnh. Nói ngắn gọn là Đoàn Viết Hoạt không có ở tù gì hết, cho dù Hoạt có đến cả ngàn cái “ Giấy ra trại” thì cũng như Nguyễn Đan Quế mà thôi.

 

   Ngoài ra, xin mọi người đừng quên rằng Đoàn Viết Hoạt và cả Nguyễn Đan Quế đã đều chối bỏ lá cờ Vàng ba sọc đỏ trong những lần sinh hoạt với người Việt tỵ nạn Cộng sản, như những lần sang Pháp, Đoàn Viết Hoạt luôn luôn được Nguyễn Gia Kiểng, người cầm đầu của  « nhóm Thông Luận », đứng ra tổ chức cho Đoàn Viết Hoạt, để gọi là « Gặp gỡ Gs Đoàn Viết Hoạt » . và trong những lần « gặp gỡ » như thế, Đoàn Viết Hoạt đã không chấp nhận treo cờ vàng ba sọc đỏ, cho đến khi bị nhiều người phản đối thì Hoạt đã nói: “Nếu quý vị muốn treo, thì cứ treo ở phía sau lưng tôi đây”. Tại sao Hoạt lại nói như thế? Xin thưa: vì  Nguyễn Đan Quế và Đoàn Viết Hoạt đã quyết định: trước hết phải chọn lá cờ đỏ sao vàng của cộng sản Hà Nội, rồi sau đó là một lá cờ khác mà chúng đã chọn trước khi Hoạt sang Mỹ, để đổi màu cho đảng cộng sản Hà Nội, và chúng đã có một “chương trình” cho “Hoạt đi Quế ở”.

 

 

 Tội ác của Đoàn Viết Hoạt:

 

   Một lần nữa, tôi xin lập lại là tội ác không phải chỉ riêng cho những tên đao phủ, mà cả những tên đã từng đứng đàng sau của những tên đao phủ ấy. Và chính Đoàn Viết Hoạt trong ngày 30-4-1975, đã reo mừng, mở hội, đã cầm đầu  hàng trăm tên đặc công từ trong Đại Học Vạn Hạnh và trong các hệ thống trường  Bồ Đề trên cả nước, mà bằng chứng hiển nhiên là chính Đoàn Viết Hoạt đã ra lệnh cho đám đặc công này,  cầm cờ ngũ sắc của Phật giáo và cờ của “Mặt trận Giải phóng miền Nam” tất cả chúng đều mang băng đỏ, cùng đi công khai phía sau lưng của Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế, và chúng đã ra Ngã Tư Bảy Hiền để đón rước cộng quân vào Thủ Đô Sài Gòn.

 

    Song chẳng phải riêng trong những ngày này, mà suốt trong cả chiều dài của cuộc chiến chống cộng sản xâm lược mà việt-gian cộng-sản làm tay sai, Đoàn Viết Hoạt chưa hề, và không hề làm một việc nhỏ nào để góp một phần vào công cuộc bảo vệ Miền Nam Tự Do. Chúng ta đừng bao giờ quên rằng: Trong lúc Đoàn Viết Hoạt ung dung ngồi trên chiếc ghế “Phụ tá Viện trưởng “Hòa thượng” Thích Minh Châu: Viện trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh, Đoàn Viết Hoạt đã từng  kết hợp chặt chẻ với Nguyễn Đan Quế, cả cặp đã huấn luyện cho đám sinh viên Vạn Hạnh để trở thành những tên đặc công- biệt động thành Sài Gòn – Gia Định, chúng đã từng xuống đường, biểu tình,  hô hào phản chiến, đòi Mỹ rút quân,  thì ngoài kia, nơi Quân Trường thì các anh chiến sĩ tương lai đang ngày đêm miệt mài trên “ đoạn đường chiến binh” khó nhọc, để chuẩn bị lao thân vào những vùng đạn pháo, khói lửa mịt mù, để đối đầu với địch quân. Cùng lúc đó, ở những nơi chiến trường đầy gian lao, nguy hiểm, thì các anh Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã và đang băng rừng, lội suối, hoặc phải chịu giá rét dưới những chiến hào ngập nước, và có những ngày hành quân khi đã hết lương thực, nhưng vì đang lọt vào vòng vây của quân địch, mà máy bay tiếp tế không thể thả dù xuống được. Chính vì vậy, mà các anh phải hái những đọt rau rừng để ăn cho đỡ đói, và các anh đã chiến đấu với quân thù trong những ngày đêm đói và  lạnh, để rồi có những lần các anh đã ôm xác của đồng đội đã chết, mà lặng người đi, khi buộc lòng phải buông tay, để cho người chiến hữu phải nằm xuống vĩnh viễn nơi rừng sâu biên giới, và những dòng máu đào của người chiến sĩ đã tô thắm cho lòng đất Mẹ, và còn vương lại trên chiếc chiến y của người chiến hữu trong nỗi đau đớn như cắt, như xé tận tâm can, hoặc có những nơi các anh đang dán mắt của mình vào lỗ châu mai, ở trên những tiền đồn,  bên bờ kẽm gai cận kề cái chết. Ôi! Các anh đã đem cả máu xương của mình để  tận hiến cho Quê Hương, để bảo vệ cho đồng bào ruột thịt của mình và để bảo vệ cho những tên như Đoàn Viết Hoạt- Nguyễn Đan Quế cùng đồng bọn, để chúng được tự do kéo nhau xuống đường biểu tình, phản chiến, đòi Mỹ rút quân. Rồi cho đến ngày 30-4-1975, Đoàn Viết Hoạt là Phụ tá Viện trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh: “Hòa thượng” cộng sản Thích Minh Châu,  Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế đã cầm đầu hàng trăm tên sinh viên của Đại Học Vạn Hạnh, mà trước kia chúng là những tên đặc công của Biệt động thành Sài Gòn - Gia Định, và theo lệnh của Quế và Hoạt bọn chúng đã công khai đi đón rước cộng quân vào Thủ Đô Sài Gòn, rồi sau đó lại tổ chức “ lễ mừng chiến thắng và lễ sinh nhật” của tên tội đồ đại việt gian là Hồ Chí Minh, cũng ở ngay trong Đại Học Vạn Hạnh.

 

   Và tội ác của Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế cùng đồng bọn còn chồng chất cao hơn non Thái, bởi trong lúc Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế cùng lũ đặc công trong Đại Học Vạn Hạnh đã công khai mở hội, reo mừng kéo nhau đi đón rước cộng quân vào thủ Đô Sài Gòn, thì ngoài chiến trường kia đã có Ngũ Tướng đã chết theo thành, đó là các vị tướng: Phạm Văn phú - Nguyễn Khoa Nam - Lê Văn Hưng -Trần Văn Hai - Lê Nguyên Vĩ  và Đại tá Hồ Ngọc Cẩn  đã bị cộng quân xử bắn, và còn rất nhiều những anh hùng vô danh khác.

 

  Nhân đây, tôi xin kể về hai cái chết của hai vị: một người do chính tôi chứng kiến và một vị do tôi tìm thấy qua một bài báo như sau:

  

    Trước hết, tôi xin kể về cái chết của Đại tá Lân, ông bà là người Bắc di cư vào Nam vào năm 1954,  xin lỗi tôi không biết họ của ông, tôi nghe nói là ông phục vụ tại Sư Đoàn 3, tại Hòa Khánh, Đà Nẵng. Nhà của ông bà là tiệm sách Phương Mai: Phương Mai là tên của cô con gái lớn của ông bà, ông bà có hai người con: cô Phương Mai bị bệnh từ nhỏ nên phải đi gậy, cậu con trai kế khoảng 15 tuổi.  Tiệm sách Phương Mai đối diện với nhà thờ của Giáo Xứ An Khê, Đà Nẵng, do Linh Mục Đinh Văn Lợi quản nhiệm.

 

   Vào buổi chiều ngày 29-3-1975, sau khi các thầy chùa đã đưa xe ra tận núi rừng để đón rước cộng quân vào thành phố Đà Nẵng. Trong lúc đó, tôi đang đi tìm người thân bị thất lạc, khi đi ngang qua tiệm sách Phương Mai, thì bỗng nghe có tiếng khóc từ trong nhà của Đại tá Lân. Tôi liền ghé vào, nhưng thật kinh hoàng khi trước mắt tôi là thân xác của Đại tá Lân, đã chết trong bộ quân phục nằm trên giường, trên cổ của ông là một vết cắt dài và sâu, máu vẫn còn ứa ra từ vết cắt xuống ngực, ướt cả chiếc áo và tràn xuống đến nệm giường. Tôi được gia đình cho biết, ông đã dùng dao phay chặt thịt mà tự tử. Mặc dù vậy, nhưng lúc đó, vì quá sợ lũ Khuôn Hội Phật giáo đang chiếm giữ chính quyền, nên Phu nhân Đại tá Lân và cô Phương Mai đã nhờ một số người thân vội vàng khâm liệm, rồi chôn cất ông trong lén lút và trong đau đớn khôn cùng!!!

 

Nên nhớ, trong lúc Đại tá Lân đã tự cầm dao để cắt cổ mà chết, thì  Đoàn Viết Hoạt - Nguyễn Đan Quế và đồng bọn, chúng đang mừng vui mở hội, bằng cách  tập hợp cho lũ đặc công ở trong Đại Học Vạn Hạnh, để chuẩn bị đi đón rước cộng quân vào Thủ Đô Sài Gòn.

 

Trường hợp thứ hai, tôi xin phép tác giả Hoài Việt để trích lại một bài viết của ông trên Nguyệt San Dân Văn phát hành tại Đức Quốc, đây là một tờ báo mà tôi đã có một thời gian ở trong Ban Biên tập, nhưng rồi anh Huyền Thanh Lữ là Chủ Nhiệm đã nói với tôi: “Những bài viết của chị không sai với sự thật, nhưng  khó có thể đăng trên một tờ báo của Việt Nam Quốc Dân Đảng, nên sau đó, tôi chỉ viết cho Văn Nghệ Tiền Phong. Tuy nhiên, những hình ảnh của anh Huyền Thanh lữ và quý vị trong Ban Biên tập khi đến thăm tại nhà của chúng tôi, và những bài “Thư Pháp” bằng  chữ Hán, cũng như chữ Quốc ngữ mà chính tay của anh Huyền Thanh Lữ đã viết tặng tôi, thì tôi vẫn còn lưu giữ nguyên vẹn cho đến hôm nay.

 

    Vậy, tôi xin trích đoạn, và xin kính mời quý độc giả theo dõi về một cái chết của cả gia đình của một vị đó là, Trung Sĩ Nhất Nguyễn Văn Thoảng trên Dân Văn số 79 tháng 01 năm 2001, nơi trang số 57, với tựa đề: “Một Lần Chào Cuối Cùng Của Đời Quân Ngũ” như sau:

 

    “10 giờ 30 sáng ngày 29-3-1975. Tôi vẫn ngồi yên tại chỗ. Trung đội tình báo của của ban 2 vẫn đứng chung quanh tôi để bảo vệ như những lúc hành quân. Trung sĩ nhất Nguyễn Thoảng đến trước mặt tôi đứng nghiêm đưa tay chào một cách trịnh trọng rồi nói:

    Chắc em không vào Sài Gòn đâu Thiếu tá. Cả Quân Đoàn không một trận đánh nào mà bỏ đi cả, em thấy chán quá rồi. Em chúc Th/tá nhiều may mắn, cố gắng vào cho được Sài Gòn.

   Cái xác không hồn của tôi vẫn ngồi dựa vào trụ vôi, không chào lại, không bắt tay từ giã nói:

    Tao bây giờ không biết tính sao, tao cố gắng đưa đơn vị về tới đây để cùng vào Nam, song không ngờ như thế này, tao rất thương anh em nhưng bây giờ ngoài tầm tay của tao rồi.

    Vợ Trung Sĩ Thoảng và hai con, một đứa 6 tuổi, một đứa 4 tuổi cùng đi với Tiểu Đoàn từ hôm qua; chị ta bước tới trước mặt tôi và nói: Em chúc Th/tá lên đường bình an, vào cho được Sài Gòn nghe.

    Tôi đứng dậy xoa đầu hai đứa nhỏ đang đứng cạnh mẹ, có lẽ đó là phản ứng lịch sự với đàn bà, chứ tôi đã có lần đến nhà của chị ta mấy lần rồi nên cũng thường thôi. Tôi nói:

Tôi cũng không biết có đi được hay không, đến đâu hay đó, Thoảng (Trung Sĩ  I Thoảng thua tôi 5 tuổi) thì chắc chúng nó không giết đâu vì nó cấp bậc nhỏ là Chiến Tranh Chính Trị, ăn thua gì. Cố gắng lo cho hai đứa nhỏ.

Cám ơn Th/tá, chúc Th/tá thượng lộ bình an.

Thoảng tiến lên một bước, đưa tay chào tôi lần nữa. Tôi cũng không chào lại, đưa tay bắt và nói:

Thôi mày về đi, tùy tình hình địa phương mà sống, chắc không can chi đâu.

Anh ta đến chào Đại úy Hà thúc Thuyên, Tiểu đoàn phó, Đại úy Lê Ngọc Nhựt Trưởng Ban 2 và Đại úy Hoàng Văn Quý Ban 3, rồi từ giã ra đi.

Đến lúc này, chỉ còn những Sĩ quan đó và khoảng 20 lính của Trung đội Tình báo mà thôi. Còn tôi lại ngồi xuống đất dựa vào trụ vôi. Đại úy Thuyên tới nói:

Thôi, mình cứ về Đà Nẵng rồi hãy tính.

Tôi đang chán nản chưa có quyết định nào dứt khoát thì bỗng nghe một tiếng nổ lớn phía sau nhà tôi đang ngồi. Lính tôi phản ứng, ngồi xuống trong tư thế sẵn sàng tác chiến. Tôi nói:

 Minh, mày ra xem cái gì đó.

Minh đi với hai người lính nữa, sau hơn 5 phút Minh chạy lui, trả lời:

Thiếu tá ơi! Ông Trung sĩ Thoảng đã tự tử bằng lựu đạn với vợ con của ông ta rồi.

Tôi quá bàng hoàng và xúc động, tự nhiên bật khóc. Tôi đã đứng trước hàng trăm cái chết, sự rên la đau đớn, sự nhắn gửi trối trăn của thuộc cấp sắp chết, mặc dù tôi rất xúc động, tôi cũng có trái tim biết đau khổ, nhưng tôi tự kiềm chế không bao giờ khóc, nhiều lắm là đỏ con mắt. Tôi cố gắng kiềm chế không để cho thuộc cấp biết sự mềm yếu về tình cảm của tôi. Thế mà hôm nay tôi lại bật khóc, có lẽ đây là lần khóc đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong 13 năm quân ngũ của tôi đối với thuộc cấp. Tôi nói:

Nó chết ở đâu?

Ổng chết ở nhà kia.

Theo tay chỉ của Minh, thì sau căn nhà tôi đang đứng cách một cái nữa. Tôi đi theo Minh, 6 người lính bảo vệ tôi cùng theo.

Căn nhà tôn nhỏ, xây vách chung quanh. Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt tôi. Bốn thi hài không toàn vẹn, một xách áo quần, mền, còn để lại trong một góc của căn nhà, máu đang chảy, thịt tung tóe dính cả vào tường.

Tôi không nói gì, quan sát và đứng nghiêm chào vĩnh biệt 4 anh hùng rồi ra đi. Các binh sĩ theo tôi cũng bắt chước chào rồi đi ra đường. Người lính đi theo sau tôi nói:

Ông Thoảng và vợ ông là Việt Nam Quốc Dân Đảng đó Th/tá.

Tôi cũng biết Tiểu Đoàn này 2/3 là cựu Biệt Kích Quân Tây Hồ, hoàn toàn là Việt Nam Quốc Dân Đảng, chống cộng thứ thiệt mà.

Bây giờ là 11 giờ ngày 29-3-1975. Một Trung Sĩ cấp bậc quá nhỏ so với tôi, một thuộc cấp mà trước đây tôi đã từng gọi bằng « thằng », một phần vì anh ta nhỏ tuổi hơn tôi, phần khác vì gọi như thế cho thân mật, có những lỗi lầm mà tôi đã rầy la, đôi khi nặng lời nữa, thế mà hôm nay tôi phải gọi bằng ÔNG. Ông Thoảng, với lòng tôn kính, vì đây là một vị anh hùng hơn tôi rất nhiều, ít nhất là lòng can đảm, sự thể hiện bất khuất không thể sống chung với cộng sản.

Hôm nay, tôi viết để vinh danh một quân nhân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, cho con cháu sau này biết đến.

Xin nghiêng mình tôn vinh một vị anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng hòa.

Với tinh thần đó, tôi muốn viết lên sự tuẫn tiết của Trung Sĩ Nhất Nguyễn Văn Thoảng cùng vợ con của anh trong ngày 29-3-1975 tại Đà Nẵng.

 

Hai giờ chiều ngày 29-3-1975. Việt cộng đã treo cờ ở Tòa Thị Chính Đà Nẵng”.

 

Quý độc giả vừa được biết qua về cái chết của cả gia đình của Ông - Bà Trung Sĩ  Nhất Nguyễn Thoảng cùng hai đứa con thơ. Ôi! Quân lực Việt Nam Cộng Hòa không phải chỉ có các vị Sĩ Quan cấp Tướng, cấp Tá mà ngoài Ông bà Nguyễn Văn Thoảng, không ai có thể biết được là còn có bao nhiêu người nữa, đã chết tức tưởi trong thời gian trước và sau ngày nước Việt Nam Cộng Hòa đã rơi vào tay của cộng sản Hà Nội?!

 

  Vậy,  xin mọi người hãy ghi nhớ, và mãi mãi đừng quên rằng: Cũng vào giờ phút ấy, lúc Trung Sĩ Nhất Nguyễn Thoảng cùng vợ và hai đứa con thơ đã tan tành da thịt, máu chảy thành dòng, thì cũng là lúc  Đoàn Viết Hoạt - Nguyễn Đan Quế và đồng bọn, chúng đang reo mừng, mở hội trong lúc tập hợp lũ đặc công ở trong Đại Học Vạn Hạnh,  và đã ra lệnh cho cả bè lũ này phải chuần bị tay mang băng đỏ, cầm cờ ngũ sắc của Phật giáo và cờ của « Mặt trận Giải phóng miền Nam » để cùng nhau đi đón rước cộng quân vào Thủ Đô Sài Gòn vào ngày 30-4-1975.

 

   Nhưng rồi  bao nhiêu năm qua, những tên như Nguyễn Đan Quế - Đoàn Viết Hoạt và còn nhiều tên nữa, chúng đều là những tên tội đồ của Dân Tộc, song chúng vẫn đã và đang tiếp tục lừa bịp đồng bào ở trong và ngoài nước, bằng những thủ đoạn khác nhau.  Xin mọi người hãy tỉnh táo, hãy thẳng tay vạch mặt tất cả những tên đã một thời trưởng thành dưới những mái học đường của Miền Nam Tự Do, chúng đã được sống an bình tại các thành phố, trên máu xương của các anh Chiến Sĩ. Nhưng chúng đã vô lương, tàn ác, bất nhân vì chúng đã từng đâm xuyên vào từ phía sau lưng của những Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, bằng những ngọn giáo nhọn hoắt, oan khiên và tàn độc nhất.

 

    Và hôm nay đây, chúng ta là những người may mắn còn sống được sau ngày nước mất, nhà tan, chúng ta không thể nào an nhiên tự tại, mà quên đi được hình ảnh của các bậc Anh Hùng đã Vị Quốc Vong Thân, suốt cả chiều dài của cuộc chiến chống cộng sản xâm lược trong mấy chục năm qua. Chúng ta luôn luôn phải ghi nhớ rằng:  Chúng ta vẫn còn nợ với những dòng máu thiêng của những Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, những dòng máu  thắm đã tưới chan hòa trên khắp nẻo đường của đất nước Việt Nam.

 

   Xin mọi người hãy cùng nhau quyết tâm tự nguyện đi làm những người phu của công viên. Nghĩa là chúng ta sẽ moi từng gốc cây, bụi cỏ để tìm đào tận gốc những cây gai độc hại, tận diệt từng con sâu đến cái trứng, quét hết rác rưởi tanh hôi, đốt sạch không còn vết tích. Để trong công viên chỉ còn lại những cây lá thơm lành được đơm hoa kết trái.

 
http://hon-viet.co.uk/HanGiangTranLeTuyen_TheNaoLaTuCaiTao2.htm
 
(Bài 2)

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

( BÀI 2).- ”BÊN THẮNG CUỘC” DƯỚI MẮT CỦA BÊN THUA CUỘC:

( BÀI 2).-”BÊN THẮNG CUỘC” DƯỚI MẮT CỦA BÊN THUA CUỘC:
( BÀI 2).- SỰ THẬT CỦA HUY ĐỨC VÀ ĐỒNG BỌN LÀ THỨ SỰ THẬT NÀO?

 
 ”BÊN THẮNG CUỘC” DƯỚI MẮT CỦA BÊN THUA CUỘC:
( BÀI 1).- SỰ THẬT CỦA HUY ĐỨC VÀ ĐỒNG BỌN LÀ THỨ SỰ THẬT NÀO?
http://vulep.blogspot.com.au/2012/12/ben-thang-cuoc-duoi-cai-nhin-cua-ben.html



ĐẶNG VĂN NHÂM .

THỊT THỐI VÀ RUỒI NHẶNG

Tôi nhận thấy dường như hầu hết người Việt Nam tị nạn các nơi hải ngoại đều tỏ ra không chấp nhận hành vi bóp méo sự thật lịch sử dân tộc VN hiện đại, mà chính họ vốn là nạn nhân hay nhân chứng sống, cùng với luận điệu tuyên truyền gian trá một chiều trong quyển ” BÊN THẮNG CUỘC” của văn nô CS Huy Đức . Đó là một phản ứng hợp lý tự nhiên đã phản ánh rất rõ nét trên các phương tiện truyền thông hằng ngày, mà tất cả các giới quần chúng VN trong nước hay tị nạn hải ngoại đều có
thể tai nghe mắt thấy được.

Nhưng, cùng một lúc, ngược lại, tôi cũng nhận thấy có một vài kẻ tự mệnh danh ”trí thức”, gốc Vẹm, ở trong nước và 2 con” khỉ đỏ đít”, Cộng nô, lúc nào cũng bắng nhắng như giống nhặng xanh quanh bên cục thịt thối ở hải ngoại, là Đinh Quang Anh Thái, trong báo Người Việt ở Cali., và Lê Mạnh Hùng ở Virginia.

Hai con nhặng xanh này đã hết lời tán tụng Huy Đức với tác phẩm ” Bên Thắng Cuộc” của hắn. Ngay mấy trang đầu sách, hai con nhặng ấy đã phát biểu nguyên văn như sau:
• Nguyễn Mạnh Hùng :“Cuốn sách phân tích tình hình Việt Nam từ năm 1975 - của một nhà báo sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản -một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có. Nó là một kho tàng dữ liệu quý báu, có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua.” (sic! )
• Đinh Quang Anh Thái:“Bên Thắng Cuộc là tác phẩm ‘thực’ nhất (sic!) , cho đến thời điểm này, ghi lại một giai đoạn lịch sử khốc liệt, thông qua tư liệu, của dân tộc từ biến cố 1975 đến nay.” Nhật báo Người Việt, California, USA.
Hai kẻ này cũng giống hệt mấy tên Cộng Sản trong nước, đều cho rằng quyển ” BÊN THẮNG CUỘC” của Huy Đức đã kể cuộc chiến Quốc-Cộng diễn ra từ năm 1945 cho đến tận ngày nay vô cùng trung thực với các sự thật của lịch sử dân tộc.

Trung thực và dồi dào đến độ… ”có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua! ”(Lê Mạnh Hùng, khoe học hàm tiến sĩ, mà tỏ ra vô liêm sỉ đến độ dám viết câu nịnh bợ phóng phét quá lố kiểu này chẳng hiểu hắn là loại tiến sĩ gì và trí thức kiểu nào. Nhưng chắc chắn phải là loại trí thức mà Mao trạch Đông đã chê ”không bằng cục cứt” !).

Riêng Lê Mạnh Hùng, muốn tỏ ra có chữ nghĩa hơn tên Đinh Quang Anh Thái (*), nên còn viết thêm một bài ngắn nữa loan tải trên các liên mạng toàn cầu (internet) để lải nhải giãi bầy về sự tâng bốc ngu xuẩn của mình đã dành cho Huy Đức, chớ không thuộc loại cá Tra , cá Vồ dưới nước , hễ nghe bên bờ hồ có tiếng rơi ” bõm” là vẫy đuôi xông đến liền! [* chú ý: Cả đời Đinh Quang Anh Thái chỉ toàn lăng xăng chạy hiệu cho các nơi có động dao động thớt, làm công tác món, không viết nổi một bài , dù chỉ thuộc loại…văn nghệ học đường!].

Nhưng rất tiếc, vì lý do khuôn khổ hạn chế, tôi không thể trích dẫn thêm một giòng nào của Lê Mạnh Hùng vào đây .Bạn đọc nào muốn tìm hiểu đầy đủ, xin chịu khó vào các liên mạng.

SỰ THẬT CỦA HUY ĐỨC LÀ THỨ SỰ THẬT NÀO?

Nếu ai đã dằn lòng chịu khó đọc kỹ quyển ”BÊN THẮNG CUỘC” của văn nô CS Huy Đức, chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, cũng thừa sức nhận ra lối viết cóp nhặt , vá víu manh mún lẫn lộn xuyên qua cả 2 phía thắng cuộc và thua cuộc, để chèn nhét thêm vào đó những chuyện đầu Ngô mình Sở, khiến người đọc khó phân biệt rõ rệt từng sự việc.

Chuyện nào có thật hay không thật. Nếu thật thì sự thật ấy ước định được mấy phần trăm? Ngược lại, nếu không thật thì loại không thật ấy thuộc dạng thức nào?

Theo tôi, Huy Đức đã dùng sảo thuật ấy, trước tiên hơn mọi thứ, chỉ cốt để tô son trét phấn lên các bộ mặt gian ác, sát nhân gớm ghiếc của tập đoàn lãnh đạo CSVN, từ những kẻ đã chết và cả những tên đại tội đồ dân tộc đang còn sống. Sau đó, hắn cố gắng giả vờ tạo cảm giác cho người đọc nghĩ rằng hắn cũng có lòng chiếu cố chút đỉnh đến thân phận bi thương thê thảm của hàng triệu con người miền Nam VN hào hiệp, chân thật, lương thiện, chẳng may đã bị lọt vào bẫy của bọn CSBV.

Vẫn theo tôi, nếu Huy Đức không pha trộn tí chất liệu ” nhân nghĩa bà Tú Đễ”, trộn lẫn với những lời sỉ nhục và chửi rủa đau đớn của hắn dành cho tập thể nhân dân miền Nam vào quyển Bên Thắng Cuộc thì cái tập sách mỏng dính đầy đặc luận điệu tuyên truyền quê mùa, khô khan và hạ cấp ấy, chẳng ai thèm đọc!

Tóm lại, dưới con mắt của tôi, ”SỰ THẬT” trong quyển BÊN THẮNG CUỘC của Huy Đức và cả ”sự thật”mà bọn mặc áo thụng xanh, đứng ngoài thổi ống đu đủ như Ng. Mạnh hùng và Đinh Quang Anh Thái…chỉ là thứ sự thật của những thằng mù sờ voi, hay chuyện thằng mù thắp đèn lồng đi tìm sự thật ban đêm !

Còn riêng cá nhân tôi, thì tôi nhận định ”sự thật” trong quyển BÊN THẮNG CUỘC của văn nô CS Huy Đức như thế nào? Nơi đây, trên hết mọi sự, tôi khẳng định chắc nịch trước toàn thể các giới độc giả, đồng bào miền Nam thân thương trong nước, cũng như khắp nơi hải ngoại, rằng: SỰ THẬT chính là kẻ thù bất cộng đái thiên của bọn CSVN vô luân, vô đạo. Đối với CSVN ” SỰ THẬT” chỉ là một công cụ, một khẩu hiệu, một chiêu bài, một thuật ngữ, một chiếc mặt nạ rẻ tiền mà chúng luôn luôn xử dụng trong mọi trường hợp.

Nếu nơi nào ”SỰ THẬT CHÂN CHÍNH” đã chiếm ngự thì bọn CS phải dẫy chết!

Trên cơ sở căn bản ấy, văn nô CS Huy Đức đã ra đời (1962 tại Hà Tĩnh, quê hương của cáo Hồ) dưới chế độ CS, được nuôi dưỡng, giáo dục theo đường lối nhồi sọ, giáo điều của CSVN. Lớn lên Huy Đức đã hít thở không khí ô nhiễm của xã hội CS như giống cá Tra , cá Vồ trong những ao hồ đầy nước phân thối hoắc. Nếu bây giờ có ai thử bắt con cá Tra, cá Vồ đó ra khỏi môi trường sinh thái quen thuộc ấy chắc chắn nó sẽ chết ngay.

Vậy, thử hỏi, làm sao ai có thể tìm được một sự thật đích thực nguyên vẹn nào trong quyển ” BÊN THẮNG CUỘC” của Huy Đức? Nếu có, xin hãy vui lòng phơi bày ra cho quần chúng khắp nơi được biết.

 Đặc biệt nhất là Lê Mạnh Hùng và con khỉ đỏ đít Đinh Quang Anh Thái trong báo Người Việt, hãy dẫn chứng để biện minh cho những câu mà 2 kẻ này đã viết nguyên văn: Bên Thắng Cuộc là tác phẩm ‘thực’ nhất!... một kho tàng dữ liệu quý báu, có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo
dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua!!!

Tuy nói vậy, nhưng tôi dám chắc những kẻ vô liêm sỉ, cái sọ chứa toàn chất bã đậu thối khắm ấy, chẳng kẻ nào dám lên tiếng đâu ! Bạn đọc hãy cứ chờ xem…

Tóm lại, sự thật trong quyển BÊN THẮNG CUỘC của văn nô CS Huy Đức,dưới con mắt tôi, chỉ là một thứ ”trứng thối”, bề ngoài, cái vỏ được sơn phết diêm dúa lòe loẹt như loại trứng mùa ” phục sinh” theo tục đạo Thiên Chúa, nhưng bên trong chứa đầy độc tố chết người!

Nơi cuối bài số 1 của loạt bài dài nhan đề ” ”BÊN THẮNG CUỘC” DƯỚI CON MẮT CỦA BÊN THUA CUỘC, tôi đã rao trước, bài 2, tôi sẽ đề cập đến SỰ THẬT trong vụ CSVN đã đấu tố dã man đến chết bà Cát Hanh Long và đã hạ nhục cụ Ng. Khắc Niêm đến nỗi cụ Niêm vì uất quá đã phải tự tử chết trong ngục tối, Nên biết , cụ Niêm vốn là thân sinh của Ng. Khắc Viện, một trí thức hàng đầu của CSVN.

Bây giờ, nhân nói đến chuyện SỰ THẬT của bọn CSVN và ”sự thật” (sic!) trong quyển BÊN THẮNG CUỘC, tôi thấy có thể dùng trường hợp 2 vị này, qua lời kể của văn nô CSBV Huy Đức , để chứng minh ngay cho mọi người thấy Huy Đức đã chẳng tôn trọng sự thật nguyên thủy chút nào. Ngược lại , hắn chỉ lợi dụng sự thật manh mún , vụn vặt trong lịch sử của dân tộc để ”minh oan” hay ”chạy tội” một cách khờ khạo, phản tác dụng cho bọn lãnh đạo chóp bu CS mà thôi!

VỤ ĐẤU TỐ BÀ ” MẸ CHIẾN SĨ” CÁT HANH LONG NÓI LÊN SỰ THỰC GÌ?

Dưới đây là đoạn trích dẫn trong quyển BÊN THẮNG CUỘC của Huy Đức, để bạn đọc dễ dàng phán xét: - ”…trung tuần tháng 11-1953, một “hội nghị đại biểu toàn quốc của Đảng” được nhóm họp để “tán thành chính sách cải cách ruộng đất do Trung ương đề ra”. Từ ngày 1 đến 4-12-1953, Quốc hội họp kỳ thứ III thông qua Luật Cải cách Ruộng Đất. Theo ông Hoàng Tùng: “Ngay sau khi Bác quyết định cải cách ruộng đất, Trung Quốc đã cử các đoàn cố vấn sang. Đoàn Cố vấn Cải cách ruộng đất do Kiều Hiểu Quang, phó bí thư Tỉnh ủy Quảng Tây, phụ trách”…

- Trước khi những cuộc đấu tố địa chủ diễn ra, các cán bộ cải cách được đưa về làng, thực hiện chính sách “tam cùng”: cùng làm việc, cùng ăn, cùng ngủ. Vào làng, cán bộ thấy ai là thành phần nghèo khổ thì “tam cùng” để làm thân, rồi tiếp đó “thăm nghèo hỏi khổ”. Ngoài việc thu thập thông tin để “xếp loại kẻ thù”, đội còn khơi gợi người nông dân thổ lộ nỗi khổ, khơi gợi lòng căm thù và tìm kiếm những người có thể bồi dưỡng để tham gia đấu tố. Những phụ nữ đã từng có quan hệ với những người giàu trong làng sẽ được đội động viên, thúc ép, hoặc đe dọa để họ đứng ra tố là đã từng bị “cường hào cưỡng hiếp”. Vợ, con cái địa chủ cũng bị lôi kéo để đấu tố cha, chồng. Cải cách ruộng đất không chỉ mang lại những tổn thất về mặt con người mà còn phá vỡ những nền tảng đạo đức làng xã, gia đình, những tôn ti, trật tự giữa cha mẹ,vợ chồng,… những giá trị mà người Việt phải mất hàng nghìn năm kiến tạo…

- Kể từ cuối 1952 đến năm 1956, trên địa bàn của 3.314 xã miền Bắc Việt Nam diễn ra tám đợt “phát động quần chúng” giảm tô và năm đợt cải cách ruộng đất, tịch thu hơn bảy mươi vạn hecta, bằng 44,6% ruộng đất trong vùng. Số người bịquy oan lên tới 123.266 người, chủ yếu vì các biện pháp truy bức để “đôn” tỷ lệ địa chủ lên trên 5% dân số như một định mức bắt buộc, dùng nhục hình như đánh, trói, giam cầm, khi chưa có tòa án xét xử, kích động và hù dọa quần chúng để họ tố oan cho nạn nhân. Ở trên thì “phóng tay phát động”; ở dưới, những “đoàn”, những “đội” cải cách thì tha hồ lộng quyền, “nhất đội nhì giời”. ..

GHI CHÚ RIÊNG CỦA ĐẶNG VĂN NHÂM: Trong phong trào đấu tố này ở Hành Thiện, Nam Định, quê hương của Trường Chinh, ông bà tôi đã bị qui kết tội “địa chủ” chỉ vì một khoanh đất hương hỏa nhỏ xíu, mà một con chó đói ngồi còn thò đuôi ra ngòai! Đồng thời cha tôi cũng đã từng họat động cách mạng, rời bỏ gia đình theo kháng chiến chống thực dân từ những ngày đầu tiên, rồi cũng từ đó biệt tích luôn. Đứa em tôi ở lại miền Bắc với ông bà nội, trở nên côi cút, bơ vơ (vì không ai dám giúp đỡ một đứa trẻ, thuộc loại con cháu của những kẻ đã bị đấu tố!) cũng đã bị đày đọa, vùi dập, đến chết mất xác sau đó!...[ muốn biết chi tiết , xin xem hồi ký Đời Tôi của ĐVN đã phát hành tại Cali.].

- Theo ông Hoàng Tùng, về sau chính Hồ Chí Minh đã phải than: “Mình nói để cho mình đánh Pháp xong đã rồi sẽ cải cách theo cách của Việt Nam nhưng mà cứ ép cho bằng được”. …Ông Hoàng Tùng kể: “Khi ấy tôi thường dự họp Bộ Chính trị nên cũng biết một số việc, trong đó có việc thí điểm cải cách chọn bắn bà Nguyễn Thị Năm”. Bà Năm nổi tiếng ở Hà Nội với tên gọi là Cát Hanh Long. Bà có hai con là cán bộ ViệtMinh, một người là cán bộ bậc trung đoàn trưởng làm việc ở Cục Chính trị của Văn Tiến Dũng. Từ năm 1945 đến 1953 bà Năm tham gia công tác ở Hội Phụ nữ.

Trong “tuần lễ vàng”, gia đình bà hiến 100 lượng vàng. Theo ông Hoàng Tùng: “Các anh Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ thường ăn cơm ở nhà bà và được bà Năm coi như con. …
- Họp Bộ Chính trị, Bác nói: ‘Tôi đồng ý người có tội thì phải xử, nhưng tôi cho là không phải đạo khi phát súng đầu tiên lại nổ vào người đàn bà mà người ấy lại giúp đỡ cho cách mạng’. Sau, Cố vấn Trung Quốc La Quý Ba đề nghị mãi, Bác nói:‘Thôi, tôi theo đa số chứ tôi vẫn cho là không phải”.
- Ông Hoàng Tùng, ngay từ đầu cuộc nói chuyện đã gọi các “đồng chí Trung Quốc” là “nó”, tiếp: “Không chỉ có địa chủ bịbắn, nhà thờ, nhà chùa, đền đài đều bị nó phá sạch. Đền thờ An Dương Vương thì nó dùng làm nơi để phân bón. ÔngTrường Chinh thì có mặc cảm, vì nhà cũng có bảy mẫu ruộng, do ông chủ yếu làm nghề viết báo nên cho người ta cày rẽ lấy tô, rất dễ bị ‘quy’…. Bố ông Nguyễn Khắc Viện là Nguyễn Khắc Niêm, từng đỗ đầu tiến sỹ làng Giáp, Tây đưa lên hàng thượng thư (*).
Kháng chiến, Hồ Chí Minh cũng có thư vận động ông Niêm. Khi cải cách, bị ‘đội’ bắt, ông Nguyễn Khắc Niêm đã tự tử chết”.

(* )CHÚ Ý:Văn nô CS Huy Đức viết:” tiến sỹ làng Giáp” và ”Tây đưa lên hàng thượng thư”. Vậy, ” tiến sỹ làng Giáp ” là loại bằng gì, ở đâu? Ai cấp? Còn” Tây đưa lên hàng thượng thư” là thế nào? Nên biết: thượng thư là một chức vụ chớ không phải là bằng cấp hay học vị đâu nhé!

ĐÂY, NHỮNG SỰ THẬT ĐÍCH THỰC CỦA LỊCH SỬ DÂN TỘC
Trên đây, văn nô Huy Đức đã kể chuyện bọn CSBV đấu tố bà Nguyễn Thị Năm, còn gọi là bà Cát Hanh Long, nhưng hắn ta chỉ kể chuyện về bà bằng một hai câu rất đơn giản, thậm chí không biết cả tên hai người con trai bà và lúc đó họ đang phục vụ trong bộ đội kháng chiến quân với cấp bực gì…Nhưng ngược lại, hắn đã mượn lời của Hoàng Tùng để nói nhiều về sự áp đặt đường lối đấu tố dã man của bọn cố vấn Tàu Phù với mục đích chính yếu là thanh minh, chạy tội đã giết dân vô cùng dã man, vô nhân tính của đám lãnh đạo CS cao cấp vô luân từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp … xuống đến tận bọn cán bộ điạ phương trong đội cải cách.

Theo sự tham cứu của riêng tôi, năm 1953, khi phong trào đấu tố miền Bắc vừa được bọn lãnh đạo đảng CSVN phát động theo lệnh và sự chỉ đạo trực tiếp của lũ cố vấn Tàu Phù, bọn CSVN đã đem ngay bà Năm ra pháp trường đấu tố dai dẳng, kéo dài đến 3 phiên mới xử bắn tại pháp trường
đã gây nên một luồng chấn động dân tâm dữ dội.Ai nghe cũng không khỏi bàng hòang, run sợ.

Dưới thời Tây bảo hộ, bà Năm còn thường được gọi là bà Cát Hanh Long, tức là tên thương hiệu ở Hà Nội của vợ chồng bà. Ngoài ra, thuở sinh tiền, hai ông bà còn làm chủ một đồn điền lớn rộng ở Đồng Bẩm, Thái Nguyên. Nhưng ông Cát Hanh Long đã qua đời trước cách mạng.

Trước khi cuộc khởi nghĩa mùa Thu năm 1945 bùng lên trên cả nước, trong bí mật, bà Năm đã được Hồ Chí Minh và đồng bọn tay chân trong đảng CSVN vinh danh là một bà “ Mẹ Chiến Sĩ ” rất có công với cách mạng. Bà đã từng ủng hộ các chiến sĩ CS từ thời bí mật, khoảng những năm 1937- 38. Chính các tay CS gộc như Trường Chinh, Hòang Quốc Việt đã được bà che chở, nuôi dưỡng trong nhà. Gia đình bà có 2 người con trai đều tham gia họat động trong hàng ngũ Việt Minh CS từ thời bí mật. Một người tên Nguyễn Công lúc đó đã và đang giữ chức chính ủy trung đòan. Một người khác là em, tên Nguyễn Hanh đã làm đại đội phó bộ đội thông tin trong đơn vị do Văn Tiến Dũng chỉ huy.

Dù vậy, khi viên cố vấn Tàu phù, tên La Qúi Ba nêu lên nhận định bừa bãi rằng bà Năm là mụ địa chủ ác ôn, cần phải lấy đầu để làm gương, lập tức toàn bộ lãnh tụ CSVN , từ Hồ Chí Minh đều run sợ, cúi đầu riu ríu nghe theo. Trong khi đó, ngược lại, một số đông nông dân chất phác ngây thơ, hãy còn cố gắng kháng biện với cố vấn Tàu Phù, kể rằng bà Năm rất tốt, nhân từ, hay đi chùa, làm việc thiện, có nhiều cán bộ chiến sĩ là con nuôi của bà. Như vậy , bà là người đã có công với kháng chiến, nên xếp bà vào hàng địa chủ kháng chiến, tức không nên giết. Lập tức những nông dân ấy liền bị cố vấn Tàu và tên đội trưởng đội đội cải cách , quê ở Nghệ An, kết tội họ là những kẻ tay sai của địa chủ, định âm mưu bao che, bênh vực để chạy tội cho địa chủ…

Riêng Hồ Chí Minh, khi được Hoàng Quốc Việt khẩn cấp báo tin, cáo Hồ hứa sẽ can thiệp, và sẽ ra lịnh cho Trường Chinh thực hiện chuyện này. Thế nhưng, kết quả cuối cùng là không một tên lãnh đạo CSVN nào – kể cả Hồ Chí Minh !- dám cưỡng lệnh của tên cố vấn Tàu Phù. Như vậy rõ ràng bọn lãnh đạo CSVN từ thời còn trong kháng chiến đã bị bọn CS Tàu xỏ mũi dắt giây như chủ nhân dắt một bầy chó săn ngoan ngoãn!

Cái gan của bọn lãnh đạo CS này, xem ra còn thua cả lòng dũng cảm, can trường của những nông dân chất phác, vô học, trước mặt bọn cố vấn Tàu Phù. Dù sao, tối thiểu họ còn dám ngang nhiên phát biểu ý kiến trung thực của mình về số phận của một người đàn bà đã từng là ân nhân của kháng chiến.

Lập luận của cố vấn Tàu phù là:” Việc con mụ Năm làm chỉ là giả dối, nhằm chui sâu trèo cao vào hàng ngũ cách mạng để phá họai. Bản chất của giai cấp địa chủ là rất ngoan cố, xảo quyệt, tàn bạo, chúng không từ một thủ đọan nào để chống phá cách mạng. Nông dân phải luôn luôn sáng suốt , nhận rõ kẻ thù của mình, dù chúng giở thủ đọan nào”…

• [ Ghi chú: Chuyện bọn CSVN đã mở các phiên tòa án nhân dân, đấu tố bà Cát Hanh Long kéo dài nhì nhằng mãi tới lần thứ 3 mới được tuyên bố xử bắn. Chuyện bọn lãnh tụ đảng CSVN đã vong ân bội nghĩa và hành động dã man tàn bạo, vô nhân tính như loài súc vật trong chốn rừng già đối với một phụ nữ yêu nước đã lầm tưởng tập đoàn Hồ Chí Minh cũng có lòng yêu nước thiết tha và chân thành như mình đã được George Boudarel mô tả khá đầy đủ trong tác phẩm pháp ngữ ”Cent Fleurs Écloses dans la nuit du Vietnam”.( Paris. Jacques Bertoin,1991. 174,175).

 Ngoài ra, còn một nhân chứng quan trọng khác là anh Đinh Xuân Cầu, bác sĩ thú y (Docteur Vétérinaire). Năm 1954, anh đã giã từ miền Bắc, di cư vào Nam tìm tự do.

Trong Nam, thời TT Ngô Đình Diệm anh đã được bổ nhiệm làm giám đốc đài phát thanh Sài Gòn một thời gian. Chính anh đã từng kể lại đầy đủ chuyện này cho tôi cùng với một số thân hữu khác nghe. Về sau, khi viết và xuất bản quyển” Bên Kia Bến Hải” anh cũng đã đem chuyện CSVN đấu tố bà ” mẹ chiến sĩ ” của chúng vào sách. Sau biến cố năm 1975, tôi nghe các bạn nói anh Đinh Xuân Cầu đã qua Mỹ tị nạn, nhưng tôi chưa kịp qua mỹ thăm anh , thì anh đã qua đời !…]

CỤ NG. KHẮC NIÊM LÀ AI?TẠI SAO PHẢI TỰ TỬ?

Kế đến là cái chết đau thương của cụ Nguyễn Khắc Niêm, thân phụ bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, một trí thức nổi tiếng lâu năm trong giới Việt Kiều ở Pháp rất có công và hết mực trung thành với nhà nước VNDCCH như lòai khuyển mã. Cụ Niêm làm quan Tham Tri của triều đình Huế, cũng đã bị đội cải cách kết tội địa chủ phong kiến, rồi nhốt vào chuồng nuôi hươu. Đến bữa ăn, bọn cán bộ CS đã đổ cơm lên lá chuối, trải trên mặt đất, bắt cụ phải quì xuống và phải sủa “ gâu,gâu…” rồi mới được ăn.
Cụ tham tri nhất định không chịu và đành nhịn đói cho đến chết !...

• (GHI CHÚ:hàng chữ in đậm có gạch dưới là những chi tiết quan trọng lý giải vì sao mà cụ Ng. Khắc Niêm phải tự tử, đồng thời cũng nói lên những hành vi dã man, tàn bạo, chà đạp lên nhân phẩm con người của bọn ác thú CSBV trong cuộc nội chiến Quốc –Cộng. Nhưng chi tiết này đã bị văn nô CS Huy Đức lược bỏ .

Vậy thử hỏi lương tâm của hắn và đồng bọn thổi ống đu đủ Lê Mạnh Hùng và Đinh Quang Anh Thái : ”sự thật” nằm ở đâu và lương tâm của chúng thuộc loại gì?

Điều đáng nói trong cái chết đau thương của cụ Ng. Khắc Niêm là trong khi đó Ng.Khắc Viện, con trai của cụ vẫn tọa thị điềm nhiên và vẫn tiếp tục khom lưng uốn gối phục tùng bọn lãnh đạo CS đã hạ nhục cha mình đến chết. Đó chính là đặc chất vô luân, phi nghĩa của bọn CSVN.

Chúng ta là người Quốc Gia, bên thua cuộc. Chúng ta đã thua cuộc chỉ vì chúng ta đã chiến đấu trong tinh thần nhân đạo, biết thương yêu đồng chủng, luôn tôn trọng, giữ gìn truyền thống ” NHÂN, NGHĨA , LỄ , TRÍ, TÍN ” ( ngũ thường) của tổ tiên, cộng với nguyên nhân bị nội phản và ngoại phản.

Chúng ta , người miền Nam thua cuộc, nhưng lương tâm vẫn trong suốt, lòng nhân đạo vẫn bao la tràn trề, lập trường vẫn minh bạch, ngôn từ vẫn hiên ngang khí phách và thuận lý ( logique). Ngược
lại, bên thắng cuộc, bọn CSBV, đoàn quân thổ phỉ vì đã sống đói khát, khổ sở lâu năm dưới gông cùm sắt máu CS, khiến chúng đã biến dạng thành một loài ác quỷ, uống máu đồng bào không biết tanh, không nhăn mặt. Nhiều khi người ta đã so sánh bọn CSVN với loài dã thú. Nhưng theo tôi, loài ác thú, chí như giống cọp, beo, sư tử…vẫn không bao giờ ăn thịt đồng loại!

NHỮNG SỰTHẬT TRONG CUỘC XÂM LĂNG MIỀN NAM 30.4.75

Những sự kiện điển hình cho đặc tính ác quỷ truyền thống của bọn CSVN còn rất nhiều, vương vãi đây đó trong quyền BÊN THẮNG CUỘC của văn nô CS Huy Đức, tôi sẽ lần lượt kể ra để chúng ta cùng nhận định.

Nên biết, sở dĩ, Huy Đức đã để lọt những chuyện ấy vào trong tác phẩm của hắn chẳng phải vì hắn tôn trọng sự thật, mà chính vì hắn muốn chứng minh chế độ CS của hắn và đồng bọn vốn mang đặc tính truyền thống là ” THƯỢNG TÔN LUẬT PHÁP” , ”PHÁP BẤT VỊ THÂN” và ”DÂN CHỦ PHÁP TRỊ” v.v… nên hắn bị mắc kẹt ngay trong cái trò đu giây vụng dại do chính hắn bày ra.

Tóm lại, các sự kiện trên đây đã trao cho chúng ta một nhận thức nào? Trước hết là bản chất vô luân, phi nhân, bất nghĩa đến táng tận lương tâm của bọn CSVN đối với toàn thể dân chúng VN, dù cùng là ” đồng chí ” với nhau hay là kẻ thù địch đồng chủng miền Nam VN. Kế đến là sự phục tùng đến mức sợ hãi mù quáng của tòan bộ đảng CSVN, từ Hồ Chí Minh xuống đến một tên cán bộ quèn, đối với cố vấn Tàu Phù.

Bởi thế , trong dân gian ta đã có câu châm ngôn truyền khẩu rất phổ cập là ”HÈN VỚI GIẶC , ÁC VỚI DÂN”.

Ngoài ra, hành động xu phụ, sợ hãi bọn Tàu Phù của tập đoàn lãnh đạo CSVN đã khiến nhà đại văn hào kiêm triết gia lừng danh thời hậu chiến của Pháp André Malraux phải viết ra tác phẩm:” La Chine vue par des cons!” (Nước Tàu trong con mắt của bọn ngốc tử)!

( còn tiếp nhiều kỳ)
ĐẶNG VĂN NHÂM

BÀI 3.- BÊN THẮNG CUỘC DƯỚI MẮT CUẢ BÊN THUA CUỘC: NHỮNG SỰ THẬT GIAN
ÁC CỦA QUÂN THỔ PHỈ CSBV TRONG CUỘC XÂM LĂNG MIỀN NAM 1975.
MỜI VÀO XEM TRANG WEB: dangvannham.net


Y ÁN ĐỐI VỚI ĐIẾU CÀY VÀ TẠ PHONG TẦN: LẠI THÊM MỘT PHIÊN TOÀ Ô NHỤC


 

        Nói tới CS là nói đến tội ác diệt chủng, tội chống nhân loại.
      Nói tới CS là nói đảng cường khấu cướp của, giết người.
      Nói tới CS là nói tới lũ khủng bố dân tộc một cách dã man.
      Nói tới CS là nói tới bọn vong nô, tội đồ hồ chí Minh mọp đầu làm theo quan thầy
 
Mao loài vô thần khát máu, qua những vụ thảm sát dân tộc "ngày long trời, đêm lỡ đất"  tàn sát man sợ hàng trăm ngàn  đồng bào vô tội tại miền Bắc do cái gọi là chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa.
 
Chúng gán cái tội điền chủ  để giết người cướp của mà tài sản đó là do ông cha của họ để lại từ bao nhiêu đời.

      Bọn bạo quyền CS làm gì có hệ thống luật pháp, chúng kích động nhân dân đấu tố và hành quyết bằng hình thức vô cùng tàn bạo dã man như những bộ lạc man di thời tiền sử, mà trước đậy chúng gọi là toà án nhân dân nếu ai dám nêu lên lý lẽ với chúng. Hình thức man rợ ấy bị thế giới kinh tởm lên án, đồng thời từ khi được Mỹ cho vào WTO và bang giao với thế giới bên ngoài.
 
 Từ ấy chúng mới ngụy trá bằng hình thức toà án như các chế độ tự do, dân chủ để che mắt thế giới mà thôi.
 
Thực chất cũng chỉ là công cụ để khủng bố, đàn áp tiếng nói đòi quyền làm người, đòi công lý mà chế độ cuồng bạo đã tước đoạt.

      Tóm lại, ngày nào còn bọn CS tay sai bán nước thì ngày đó dân tộc bị khủng bố bằng họng súng công an, bằng tà án, bằng tù ngục giam cầm nhằm dập tắt tiếng nói tự do, công lý của tất cả những nhà đấu tranh yêu nước đang đi đầu.

      Hởi các bạn trẻ trí thức, thanh niên, sinh viên, các nhà đấu tranh cho tự do dân chủ hãy tiếp nối tấm gương Lm Nguyễn Văn Lý, Ms Nguyễn Công Chính... Ls Nguyễn Văn Đài, Ts/Ls Cù Huy Hà Vũ, các blogger Điếu Cày/Nguyễn Văn Hải, anh Ba Sài Gòn, nữ SQ công an Tạ Phong Tần, Đoàn Văn Vươn, cựu Tr tá bộ đội nhân dân Trần Anh Kim.....................
v.v... và v.v.... hàng hàng, lớp lớp anh hùng dân tộc đứng lên lãnh đạo cuộc cách mạng dân chủ như Nga và Đông Âu trong những thập niên trước, như tại Trung Đông và Bắc Phi trong năm 2011 vừa qua. Thắng lợi nằm trong tay nhân dân thì đố bọn CS tay sai bán nước chạy đàng trời cho thoát "THIÊN VÕNG KHÔI KHÔI, SƠ NHI BẤT LẬU" khỏi bàn tay và vành móng ngựa DÂN TỘC.@
             Cao Gia.

 





To:
From: khangcongcuunuoc@gmail.com
Date: Sat, 29 Dec 2012 11:21:55 +0700
Subject: [BTGVQHVN-2] LẠI THÊM MỘT PHIÊN TOÀ Ô NHỤC.

 

     

Y ÁN ĐỐI VỚI ĐIẾU CÀY VÀ TẠ PHONG TẦN: LẠI THÊM MỘT PHIÊN TOÀ Ô NHỤC


 

Nguyễn Thu Trâm, 8406

Vậy là phiên tòa phúc thẩm cũng đã trôi qua và kết quả cũng không ngoài dự đoán của công chúng và ngay cả của báo chí của thế giới tự do: Y án 12 năm cho Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, 10 năm cho Blogger Công Lý & Sự Thật Tạ Phong Tần - Chỉ có một chút thay đổi cũng theo dư đoán của nhiều người là anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải được giảm án 1 năm còn lại 3 năm tù.
 
 Như vậy, tổng mức án cho các thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do sau phiên phúc thẩm là 25 năm tù giam, dù các Luật sư đã chứng minh rằng chiếu theo luật pháp và hiến pháp của nước CHXHCN Việt Nam thì các bị cáo hoàn toàn vô tội, và chính các bị cáo Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần vần dõng dạc tuyên bố trước tòa là mình vô tôi. Lại thêm một phiên tòa ô nhục trong lịch sử cai trị của đảng cộng sản Việt Nam


Sở dĩ công luận đã đoán định được kết quả của phiên phúc thẩm này bởi thế giới loài người đã hiểu quá rõ về cộng sản cho nên người ta chưa bao giờ mong chờ bất cứ điều gì mới ở phiên phúc thẩm này, ai cũng hiểu rằng chưa bao giờ có công lý ở bất cứ phiên tòa nào ở Việt Nam, bởi tất cả các mực án cho các bị cáo đều đã được chỉ đạo từ trước của lãnh đạo đảng, tòa án chỉ là một hình thức nhằm đánh lừa dư luận về cái gọi là “dân chủ” trong một nước theo thể chế độc tài đảng trị mà thôi.

 


Cái bộ mặt thật của đảng và nhà nước CSVN càng lộ rõ hơn trước công luận thế giới khi đêm trước phiên tòa một lực lượng an ninh chìm, nổi được triển khai dày đặc khắp Sài gòn để khống chế, ngăn chặn những người quan tâm đến dự phiên tòa. Một hệ thống hàng rào chống bạo động cũng đã được dựng lên chung quanh nơi sẽ xử án cũng ngay trong đêm 27 tháng 12, như vậy chế độ cộng sản cũng đã hiểu tâm tư tình cảm và cả thái độ của người dân đối với chế độ, nên phải có biện pháp phòng chống bạo loạn tại tòa.
 Cho nên người dân không cảm thấy xa lạ hay khó hiểu đối với hệ thống hàng rào chống báo động đó, mà điều khó hiểu là việc nhà cầm quyền ngăn chặn các thân nhân của những "bị cáo" đến tham dự phiên tòa: Tạ Khởi Phụng, em gái của Blogger Tạ Phong Tần đi suốt một đêm từ Bạc Liêu đến Sài gòn và đã bị ngăn không cho vào tham dự phiên tòa, rồi bị bắt đi biệt tích trước khi phiên tòa khai mạc.
 Cả vợ con anh Điếu Cày cũng bị ngăn chặn từ xa, cháu Trí Dũng cũng bị bắt đưa đi biệt tích, chị Dương Thị Tân thì đang bị giam lỏng ở nhà với hơn20 nhân viên an ninh đang trực tiếp canh cửa.
Điều này lạ quá! Có điều gì khuất tất ở phiên tòa mà nhà cầm quyền lại ra sức ngăn chặn, không cho phép người nhà của các nạn nhân đến dự? Chẳng ai có thể hiểu vì sao một phiên tòa xét xử "công khai" mà lại không cho bất cứ ai tham dự, lại dựng lên cả hệ thống hàng rào để chống bạo động, rồi lại huy động cả gàng trăm nhân viên an ninh cũng hàng trăm côn đồ để bảo vệ phiên tòa: Phải chăng nhà cầm quyền CSVN đã thấy được rằng LÒNG DÂN ĐANG CHUYỂN?


 

 

Tiếng thét của chị Dương Thị Tân phản đối bầy lang sói CA bắt con trai mình (VRNs)

 

Tưởng cũng cần nhắc lại rằng ngay sau khi các thành viên của CLB nhà báo tự do bị bắt, các tổ chức quốc tế nhân quyền và chính phủ các nước tự do ở phương tây đã bày tỏ mối quan ngại đối với sự vi phạm nhân quyền và chà đạp nhân phẩm người dân của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
 
Chính vì vậy mà sau phiên xử sơ thẩm các thành viên của CLB nhà báo tự do vào ngày 24 tháng 9 vừa qua thẩm phán Vũ Phi Long đã bị cộng đồng quốc tế tẫy chay và đã bị Liên Minh Âu Châu cấm nhập cảnh vào EU vì ông làm chủ tọa phiên xét xử sơ thẩm đó, một phiên xử gây quá nhiều bất bình trong dư luận cả ở Việt Nam và thế giới.
 
Phiên xử sơ thẩm vừa vi phạm luật pháp của chính cộng sản Việt Nam hiện nay lại vừa chà đạp lên các công ước quốc tế về nhân quyền mà nhà nhà nước cộng sản Việt Nam đã tham gia ký kết. 

 


Tưởng cùng cần nhắc lại rằng chính Điều 69 hiến pháp cộng sản Việt Nam quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.”
 
Như vậy, việc thành lập CLB Nhà Báo Tự Do là hoàn toàn hợp hiến, hợp pháp và ngay cả việc viết bài đăng trên các trang blog cá nhân cũng như trên trang nhà của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do của các blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải cũng chỉ là hành động thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân theo đúng quy định của hiến pháp và pháp luận là cớ gì lại dùng điều 88 của bộ luật hình sự để buộc tội “tuyên truyền chống nhà nước” đối với những người thực hành điều 69 của hiến pháp? Làm vậy nhà nước cộng sản Việt Nam càng tỏ rõ rằng Hiến Pháp của cộng sản thực chất chỉ là một cái bẫy giết người!

 

Cùng với Điều 74 quy định rằng: “Công dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào.

Việc khiếu nại, tố cáo phải được cơ quan Nhà nước xem xét và giải quyết trong thời hạn pháp luật quy định.

Mọi hành vi xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân phải được kịp thời xử lý nghiêm minh. Người bị thiệt hại có quyền được bồi thường về vật chất và phục hồi danh dự.

Nghiêm cấm việc trả thù người khiếu nại, tố cáo hoặc lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo để vu khống, vu cáo làm hại người khác”.

Ngay cả  Điều 4. Luật Báo Chí đã được Quốc Hội cộng sản Việt Nam thong qua vào ngày 28 tháng 12 năm 1989 cũng quy định rằng: “ Công dân có quyền :

1- Được thông tin qua báo chí về mọi mặt của tình hình đất nước và thế giới;

2- Tiếp xúc, cung cấp thông tin cho cơ quan báo chí và nhà báo; gửi tin, bài, ảnh và tác phẩm khác cho báo chí mà không chịu sự kiểm duyệt của tổ chức, cá nhân nào và chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung thông tin;

3- Phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế giới;

4- Tham gia ý kiến xây dựng và thực hiện đường lối, chủ trương,

chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước;

5- Góp ý kiến, phê bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Đảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội và thành viên của các tổ chức đó.

 


Như vậy, nếu Việt Nam thực sự là một nhà nước pháp quyền, của dân, do dân và vì dân như đảng và nhà nước cộng sản vẫn rêu rao, thì các anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Anh Ba Sài Gòn Phan Văn Hải và Công Lý & Sự Thật Tạ Phong Tần còn được nhà nước tưởng thưởng bởi không những họ đã sống và làm đúng theo Pháp Luật và Hiến Pháp mà các thành viên này của CLB Nhà Báo Tự Do còn có tinh thần trách nhiệm cao đối với hiện tình đất nước.
 
Tiếc thay, nói vậy mà không phải vậy! Cái nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay là cái nhà nước của đảng, do đảng và vì đảng cho nên những ai cứ tin vào những gì đảng và nhà nước nói, những ai sống và làm theo hiến pháp và pháp luật thì đều có cùng một chung cuộc đó là vào nhà tù nhỏ mà chiêm nghiệm cuộc đời và để suy gẫm về di huấn của cố tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”.

 

Trước phiên xử sơ thẩm ngày 24 tháng 9 vừa qua, tổ chức Theo Dõi Nhân quyền Human Rights Watch đã đưa ra kêu gọi Hà Nội hủy bỏ mọi cáo buộc và trả tự do ngay lập tức cho ba blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, và Anh Ba Sài Gòn. Tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam mà Viện Kiểm Sát Nhân Dân và tòa án quy kết cho các thành viên này thể hiện sự tráo trở lật lọng của hệ thống lập pháp, tư pháp và hành pháp của Việt Nam.

Video: NGUYỄN TẤN DŨNG CHỈ ĐẠO TRẤN ÁP TIẾNG NÓI ĐỐI LẬP

 

Trong thông cáo ra ngày 21 tháng 9 nhan đề "Thủ Tướng Việt Nam Chỉ Đạo Tấn Công Các Tiếng Nói Chỉ Trích Và Đóng Cửa Các Trang Blog", Giám đốc phụ trách Châu Á thuộc Tổ chức Theo Dõi Nhân quyền, ông Brad Adams, nói rằng các blogger này bị kết tội chỉ vì đã tường trình các thông tin mà chính quyền không muốn người dân đọc và các blogger bị nhắm mục tiêu tấn công vì chính quyền Hà Nội còn tùy tiện sử dụng các điều luật mơ hồ về an ninh quốc gia để bỏ tù những người lên tiếng phê phán chính phủ.

 

Lên tiếng về việc bắt giữ và xét các blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Anh Ba Sài Gòn Phan Văn Hải và Công Lý, Sự Thật Tạ Phong Tần, Phó Giám đốc của Human Rights Watch phụ trách khu vực Châu Á, Phil Robertson, nhấn mạnh:


Chính quyền Việt Nam nên bỏ các cáo buộc đối với 3 blogger được nhiều người biết đến này và phóng thích họ ngay. Họ không làm gì để bị tội hình sự. Những gì họ làm là trình bày các thông tin mà người dân Việt Nam muốn đọc mà chính quyền không cho. Những người kêu gọi cải cách dân chủ, nhân quyền cần được tán dương vì đó là việc làm tốt cho sự phát triển của xã hội, nhưng tiếc là ngược lại, họ lại bị Hà Nội truy tố, giam cầm. Trong bối cảnh Việt Nam đang tăng cường đàn áp quyền tự do ngôn luận và những ý kiến bất đồng của công dân như hiện nay, tôi cho rằng gần như không có khả năng ba blogger này sẽ được trả tự do trong phiên sơ thẩm sắp tới. Nhưng Hà Nội cần nhận ra rằng cộng đồng quốc tế đang theo dõi những hành động vi phạm nhân quyền của họ, nhiều nhà tài trợ cho Việt Nam đang quan ngại về thành tích nhân quyền của họ.” 


Human Rights Watch nói rằng, lẽ ra chính quyền Việt Nam nên cần có một luồng thông tin tự do hơn giữa lúc đang phải đối mặt với khủng hoảng  kinh tế, nhiều vụ bê bối và mâu thuẫn chính trị nội bộ. Và Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền quốc tế này nhấn mạnh rằng Hà Nội cần hiểu rõ thông điệp rằng bịt miệng những người chỉ trích và bỏ tù các blogger không giúp ích cho việc giải quyết các vấn nạn của đất nước.

 

Ấy vậy mà hôm  17 tháng 12 vừa qua, tại hội nghị ngành công an, Thủ tướng cộng sản lại tiếp tục chỉ đạo ngành công an tiêp tục tang cường các biện pháp trấn áp những tiếng nói đối lập rằng: “An ninh chính trị đang đứng trước thách thức lớn khi các thế lực thù địch sử dụng chiến tranh thông tin và chiến tranh tâm lý làm nội bộ ta phân tâm, ly tán và làm cho nhân dân hoài nghi, mất lòng tin vào những người đứng đầu Đảng, Nhà nước và vai trò lãnh đạo của Đảng. Thảo luận kỹ vấn đề này nhằm tham mưu với Đảng các giải pháp tổng hợp bằng luật pháp và kỹ thuật để đối phó hiệu quả với các âm mưu chiến tranh thông tin và tâm lý của các thế lực thù địch. Vì hiện tại đang có 1/3 dân số thường xuyên sử dụng Internet. Bây giờ Đảng phải ra tay chứ, nhà nước phải ra tay chứ, nó tấn công thông tin như thế… Các đồng chí nghiên cứu kỹ âm mưu thủ đoạn của nó thế nào, các nước đối phó ra sao thì Đảng mình phải lãnh đạo thế nào”. 


Cùng với Nguyễn Tấn Dũng, chỉ mười ngày trước phiên tòa phúc thẩm này, Đại tá Trần Đăng Thanh cũng đã được đảng và nhà nước sai phái đi rao giảng, đi "quán triệt" đường lối, chính sách và quan điểm của đảng, của nhà nước CSVN đối với vấn đề biển đông cũng như đối với mối quan hệ Trung -Việt cho lãnh đạo các trường đại học ở Hà Nội, mà bài rao giảng vừa mang tính chỉ đạo, vừa răn đe giới trí thức Việt Nam, khi cái ông đại tá Trần Đăng Thanh này phát biểu rằng:


- “Đối với Trung Quốc hai điều không được quên”: “họ đã từng xâm lược chúng ta nhưng ta cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xẻ áo cho chúng ta. Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa”.

 

- “… các đồng chí nhớ người Mỹ chưa hề, chưa từng và không bao giờ tốt thật sự với chúng ta cả ... Nếu có tốt chỗ này, có ca ngợi chúng ta chỗ kia, có ủng hộ chúng ta về Biển Đông chẳng qua vì lợi ích của họ. Họ đang thực hiện “thả con săn sắt, bắt con cá rô”. Họ chưa bao giờ tốt thật sự với chúng ta, tội ác của họ trời không dung, đất không tha.”

 

“… không được mất chủ quyền và quyền chủ quyền nhưng phải ưu tiên tối thượng là giữ được môi trường hòa bình“.

 

“Trước mắt là chúng ta phải tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng chúng ta, sự điều hành của Chính phủ …”

 

- “… nếu trường đại học nào còn để sinh viên tham gia biểu tình bất hợp pháp trước hết khuyết điểm thuộc về các đồng chí Hiệu trưởng và Ban Giám hiệu trường đó, trước hết thuộc về Bí thư Đảng ủy – phòng quản lý sinh viên của trường Đại học đó.



Như thế này thì đã quá rõ: Những ai dám phản kháng lại Trung cộng xâm lược, những ai dám lên tiếng về chủ quyền biển đảo và những ai dám dùng pương tiện truyền thông đại chúng để bày tỏ quan điểm của mình như các thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và anh Ba Sài Gòn, thì khó mà tránh khỏi sự trừng phạt nặng nề của đảng và nhà nước CSVN.



Rõ ràng thông điệp mà ông Robert Phil của Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền Human Rights Watch gởi đến cho nhà cầm quyền cộng sản Việ Nam rằng “Bịt miệng những người chỉ trích và bỏ tù các blogger không giúp ích cho việc giải quyết các vấn nạn của đất nước.” thực ra chỉ như nước đổ đầu vịt thôi.
 
Và ngay cả người viết cũng đã hơn một lần mượn lời của Thánh hiền để nhắc nhở Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và tập đoàn cộng sản Ba Đình rằng:  “Nhân hiền nhi bất kính, tắc thị cầm thú giã - nghĩa là không biết kính trọng kẻ hiền sĩ, tức là loài cầm thú vậy”. và Nguyễn tấn Dũng cùng tập đoàn cộng sản Ba Đình vẫn tiếp tục bất kính hiền sĩ, tiếp tục giam cầm nhân sĩ, hiền tài thì đồng bào Việt Nam cả trong và ngoài nước đã thấy rõ chúng là ai rồi!


 

Từng là một Việt cộng nằm vùng đã quá dày dặn trong kinh nghiệm khủng bố dân lành,  Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ biết duy nhất một điều là dùng bạo lực cách mạng để đe dọa và trấn áp những tiếng nói đối lập khi tiếp tục chỉ đạo ngành công an phải: “đấu tranh ngăn chặn kịp thời âm mưu, ý đồ kích động, gây bạo loạn của các thế lực thù địch, cương quyết không để nhen nhóm hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá và đi ngược lợi ích của đất nước, của nhân dân”. Và chắc chắn chỉ đạo đó của y tá thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã rất có ý nghĩa với kết quả của phiên tòa hôm nay để thể giới loài người càng hiểu rõ thêm về cộng sản Việt Nam bởi nhân loại chỉ biết rõ cộng sản quốc tế, mà có thể họ chưa hiểu được rằng cộng sản Việt Nam tàn ác và thủ đoạn gấp vạn lần cộng sản quốc tế.
 
 Và người Việt Nam hôm nay càng thấy tự hào hơn về các thành viên của CLB Nhà Báo Tự Do, bởi các anh chị đã không khuất phục trước bạo quyền, rằng các anh chị vẫn ngẫng cao đầu trước bạo lực cách mạnh và các anh chị vẫn cất cao tiếng nói của Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho toàn dân Việt.
 
Chúng tôi hiểu rằng xiềng xích của bạo quyền cộng sản chỉ có thể xiềng trói tay chân các anh chị nhưng không bao giờ làm lụi tàn được ý chí đấu tranh cho tư do dân chủ và nhân quyền hay dập tắt được tư tưởng sống là đấu tranh đấu tranh cho quê hương Việt Nam được tự do đang bừng cháy trong tim các anh chị. Chúng tôi tin rằng, Việt Nam sẽ còn có hàng triệu Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, hàng triệu Anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải và hàng triệu, hàng triệu Công Lý và Sự Thật Tạ Phong Tần… và ngày đó sẽ không xa khi những tội đồ của đất nước hôm nay phải trả lời trước toàn dân tộc Việt Nam về những tội ác mà chúng đã gây ra cho quê hương cho dân tộc Việt Nam suốt ba phần tư thế kỷ qua… “Hổ thác lưu bì, nhân thác lưu danh” những kẻ bán nước buôn dân hôm nay rồi sẽ phải lưu xú muôn đời, còn các anh chị, những người dấn thân vì vận mệnh của đất nước vì nền tự do dân chủ và quyền sống, quyền làm người của dân tộc mà lụy vòng lao lý thì những trang sử vàng của Việt Tộc sẽ lưu danh các anh chị đến muôn đời.

 

Ngày 28 tháng 12 năm 2012

 

 

Nguyễn Thu Trâm, 8406


 



Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link