Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 2, 2013

AI LÀ BÊN THẮNG CUỘC?


kinh chuyen

 

----- Courriel transféré -----
De : Trang Doan À :
Envoyé le : mardi 1 janvier 2013 2h14
Objet : Thư ngỏ của TH TQLC

 

 

 

AI LÀ BÊN THẮNG CUỘC?

Kính thưa qúi vị,

Hàng năm, thành phố Pasadena, miền nam California

đều có tổ chức một cuộc Diễn Hành Hoa Hồng (Rose parade) rất hoành tráng lộng lẫy vào ngày đầu năm dương lịch.

Một tuần lễ trước ngày diễn hành, ban tổ chức đã bán vé cho du khách vào xem hàng ngàn thiện nguyện viên đang miệt mài trang trí cho các xe hoa ( Như nhiều người đã biết, tất cả các xe hoa trong cuộc diễn hành này đều phải trang trí bằng hoa hồng và các loại hoa khác hay các thực vật lấy từ thiên nhiên như hoa lá, vỏ cây, trái cây, các loại hạt… tuyệt đối không được dùng các vật liệu nhân tạo như sơn, bột mầu, vải, giấy…).

Sáng hôm nay, vợ chồng chúng tôi đã tham dự chuyến viếng thăm này.

Chúng tôi đã dừng lại rất lâu tại chiếc xe hoa của Hội Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Triều Tiên. Rất nhiều cựu chiến binh, với những tấm huy chương lóng lánh trước ngực, hãnh diện và tươi cười chào đón du khách. Tôi cũng tự giới thiệu mình là một Cựu Chiến Binh trong Chiến Tranh Việt Nam. Và tôi đã được người Cựu Chiến Binh Mỹ kính cần giơ tay chào tôi theo kiểu nhà binh. Tôi cũng trịnh trọng đáp lễ như vậy. Chúng tôi đã bắt tay nhau và đàm đạo khá lâu về hai cuộc chiến, trong đó tôi đã xác quyết rằng Trung Cộng cũng không phải là kẻ chiến thắng trong Chiến tranh Việt Nam.

Nổi bật trên chiếc xe hoa này, là tượng những người lính Mỹ trong tư thế xung phong lao về phiá trước. Đứng giữa là Đại Tướng MacArthur… tất cả đều khoác áo poncho trắng toát để dễ dàng ngụy trang giữa một biển tuyết bao la…

Rời chiếc xe hoa của Chiến Tranh Triều Tiên này, tôi đã miên man nghĩ về Cuộc Chiến Việt Nam và chiếc xe hoa tương lai của Cuộc Chiến này, chắc chắn sẽ không phủ đầy mầu trắng mênh mông của biển tuyết, mà sẽ là mầu xanh của rừng núi bao la hiểm trở…

Trên đường về nhà và suốt ngày hôm đó, hình ảnh hai chiếc xe hoa và hai cuộc chiến Triều Tiên và Cuộc chiến Việt Nam cứ day dứt không ngừng trong đầu óc tôi, nhất là khi được tiếp cận với những lời bình phẩm về cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức. Cuốn sách này sẽ do Nhật Báo Ngưới Việt phát hành tại hải ngoại nay mai.

Tuy đã được nghe biết rất nhiều ý kiến về nội dung cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” này, nhưng vì chưa từng đọc qua, nên xin được miễn bàn về nội dung cuốn sách.

Không biết nội dung cuốn sách chứa đựng những gì, trúng trật ra sao.

Nhưng tôi biết chắc chắn rằng cái đầu đề của cuốn sách, cái tên của cuốn sách “ BÊN THẮNG CUỘC” là sai, HOÀN TOÀN SAI:

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, BẮC VIỆT VÀ KHỐI CỘNG SẢN QUỐC TẾ KHÔNG PHẢI LÀ BÊN THẮNG CUỘC”.

Xin mời qúi vị, nhất là quí ông Vũ Qúi Hạo Nhiên và qúi vị trong tòa soạn Nhật báo Người Việt cũng như tác gỉa Huy Đức vui lòng đọc qua chi tiết của ý kiến khá lạ tai này.

Kính thưa qúi vị,

Theo định nghĩa thông thường:

- Kẻ thắng trận là kẻ đạt được mục tiêu của cuộc chiến.

- Kẻ bại trận là kẻ không đạt được mục tiêu của cuộc chiến.

Mọi người có thể dễ dàng đi tới kết luận là Cộng Sản Miền Bắc và CS quốc tế không phải là “Bên Thắng Cuộc” vì họ đã không đạt được mục tiêu của cuộc chiến tranh Việt Nam do họ gây ra.

Tóm lại, muốn phân thắng bại, muốn biết ai là “Bên Thắng Cuộc” trong cuộc chiến VN, chúng ta cần phải biết rõ ràng về mục tiêu của cuộc chiến tranh này là gì.

Hai phe đối nghịch trong Chiến tranh Việt Nam là:

- Một bên là Hoa Kỳ, Thế Giới Tự Do và Việt Nam Cộng Hoà.

- Chiến tuyến bên kia là Nga ,Tầu, Thế Giới Cộng Sản và Miền Bắc Việt Nam.

Như mọi người đã biết, đất nước Việt Nam chúng ta có một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng trên bản đồ thế giới. Chúng ta vừa là “Bàn đạp để tiến vào Châu Á, vừa là bao lơn trông ra Thái Bình Dương”. Riêng vào thời gian đó, Việt Nam, không những là nơi chế ngự con đường hàng hải huyết mạch của thế giới tại Biển Đông mà còn là một địa điểm chiến lược để án ngữ làn sóng đỏ của cộng sản, nhất là CS Trung Hoa tràn xuống miền Đông và Nam Châu Á.

Cho nên Việt Nam mới được gọi là Tiền Đồn Chống Cộng của Thế giới Tự Do.

Tuy những điều nói trên đã được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, ai ai cũng đều đã biết, nhưng vẫn xin được đi vào chi tiết hơn một chút nữa. Như chúng ta đã biết, dẫy núi Hi Mã Lạp Sơn chạy theo hướng Tây-Đông, đây là một trong các dẫy núi cao và hiểm trở nhất trên thế giới - ngọn núi Everest nằm trên dẫy núi này - đặc biệt, dẫy núi này lại có chiều cao gần như liên tục, chạy dài suốt từ Tân Cương, Tây Tạng tới biên giới Lào-Việt, gần như không hề có một ngọn đèo thấp nào để dễ dàng băng qua. Ngày nay, với các phương tiện kỹ thuật tối tân, Trung Quốc vẫn chưa thể thiết lập được những đường giao thông từ Trung hoa băng ngang qua dẫy núi cao chó vót này để tới các nước Án Độ, Miến Điện, Thái Lan, Ai Lao… cũng như để thóat ra Ấn Độ Dương. Huống chi là vào thời gian hơn nửa thế kỷ về trước. Vào lúc đó, con đường thuận lợi và dễ dàng duy nhất để đi tới các quốc gia tại Nam và Đông Nam Á là con đường băng ngang qua lãnh thổ Việt Nam.

Vì đất nước chúng ta có một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng như vậy, cho nên:

- Khối Cộng Sản quốc tế, nhất là Trung Cộng, đã quyết chiếm cho bằng đựợc .

- Hoa kỳ và Thế giới Tự Do cũng cương quyết bảo vệ bằng mọi giá.

Như vậy, mục tiêu của cuộc chiến tranh Việt Nam là:

- Mục tiêu của Khối Cộng Sản quốc tế và Cộng Sản VN là chiếm Miền Nam Việt Nam để tràn xuống Đông và Nam Châu Á.

- Mục tiêu của Hoa kỳ, Thế Giới Tự Do và Miền Nam VN là ngăn chặn Làn Sóng Đỏ nói trên.

Cuộc chiến VN đã kết thúc vào ngày 30/4/1975 và như đã thưa với qúi vị ở trên, nếu phân biệt thắng bại dựa trên mục tiêu của cuộc chiến , thì chúng ta đã thấy rõ ràng:

- Trung cộng, Nga sô, khối CS quốc tế và CS Việt Nam là “Bên Thua Trn”, vì h đã không đạt được mục tiêu củả cuộc chiến là nhuộm đỏ Miền Đông và Nam Châu Á.

- Hoa Kỳ, Thế Giới Tự Do và Việt Nam Cộng Hoà là “BÊN THẮNG TRẬN” vì đã đạt được mục tiêu của cuộc chiến là đã ngăn chặn được Làn Sóng Đỏ.

Tuy nhiên, đó là nói một cách tổng quát, riêng với VNCH và CS Bắc Việt, chúng ta thấy việc phân biệt thắng bại lại được nhìn theo một khiá cạnh hơi phức tạp hơn. Với vai trò là Tiền Đồn Chống Cộng, VNCH đã ngăn chặn được Làn Sóng Đỏ tràn xuống Miền Nam Châu Á, nhưng VNCH đã không bảo vệ được nền Tự Do của chính mình. CS miền Bắc VN đã không gíup chủ nghĩa CS tràn xuống được Miền Nam Châu Á, nhưng họ đã chiếm được Miền Nam VN, đã thống nhất được đất nước.

Tuy nhiên đấy chỉ là mặt nổi, trong thực tế CS Miền Bắc đã thất bại hoàn toàn, họ đã không hề chiếm được cảm tình, không hề chiến được trái tim của nhân dân Miền Nam VN. Phong trào vượt biên, với cả triệu người lao ra biển cả, lao vào chỗ chết để tìm kiếm hai chữ Tự Do, để thoát khỏi ách cai trị của những “kẻ thắng cuộc”. Mọi người sẽ không bao giờ quên được câu nói của nghệ sĩ Trần văn Trạch “Nếu cái cột đèn biết đi, thì nó cũng đã đi khỏi VN rồi”. Hơn nữa, mục tiêu của những người CS Miền Bắc là áp đặt chủ nghĩa CS lên cả nước VN, nhưng ai cũng biết là họ cũng đã thất bại hoàn toàn. Vào những năm cuối của thập niên 1980, Võ văn Kiệt đã phải hô hào “đổi mới hay là chết”, nhưng trong thực tế, đổi mới nghĩa là “bỏ đi những cái sai, những cái dở của Miền Bắc để thay vào bằng những cái hay cái đúng của Miền Nam”. Bằng chứng là nếu không có ngày 30/4/75 thì Miền Bắc VN vẫn còn đói khổ như Bắc Hàn hiện nay.

Không phải VNCH đã chỉ chiến thắng CS Bắc Việt về phương diện kinh tế và chính trị như trên, mà ngay cả về nếp sống, về văn chương, về nghệ thuật, về văn thơ, và ngay cả về… NhạcVàng nữa. Ai thắng ai thì mọi người đều đã và đang quá rõ.

Tóm lại, Cộng Sản Miền Bắc và Cộng Sản quốc tế đã không đạt được mục tiêu của cuộc chiến tranh VN do họ phát động là nhuộm đỏ toàn miền Nam và Đông Nam Châu Á nên họ không phải là “Bên Thắng Cuộc”.

Thế giới tự do, Hoa kỳ và VNCH đã đạt được mục tiêu “Ngăn chặn làn sóng đỏ” nên chúng ta là “Bên Thắng Cuộc”.

Một lần nữa, rất mong sẽ được đón nhận ý kiến của tác gỉa

Huy Đức, của Nhật Báo Người Viêt, nhất là của “Bên Bại Cuộc”.

Nếu đồng quan điểm, xin phổ biến đi khắp mọi nơi và tới mọi người, nhất là tới các bạn trẻ trong và ngoài nước.

Vũ Linh Châu.



Sent: Monday, December 31, 2012 4:57 PM
Subject: Re: [VN-TD] Thư ngỏ của TH TQLC

Hoàn toàn đồng ý!

Tưởng cũng nên nói thêm 2 sự việc có liên quan với nhau như sau:

1. Bạo quyền VN hiện nay đang khơi lại chiến thắng của cuộc chiến chống Mỹ Cứu nước, có tổ chức liên hoan và mời các vị tướng lãnh của Nga và Chệt chù qua Hà nội dự:


2. Cuốn sách BTC được tung ra hải ngoại.

Một số người "tị nạn" CS vội vã hứng lấy, vô tình hay cố ý giúp đỡ bạo quyền tuyên truyền qua tới những bến bờ tự do một cách rất ư là "vô tư". Có số nguỵ biện cho rằng chúng ta phải tìm hiểu "địch" mới có thể chiến thắng "địch" nhưng cái tìm hiểu mà họ đang cổ võ tiếc thay chỉ là tìm hiểu qua chỉ một cuốn sách được phép in ấn, xét duyệt cả ngàn lần bởi bạo quyền Hà Nội.

Và chỉ được viết, in ấn theo mục tiêu.

Trong vòng kiềm toả của bạo quyền CS, ko có chuyện viết lách, ăn nói chính trị dùm cho đảng chỉ vì ... ngẩu hứng. Tất cả phải được thảo luận, soạn thảo kỹ càng và có mục đích lớn nhỏ của nó.

Nếu cho rằng tìm hiểu chỉ qua một cuốn sách được viết, và soạn thảo chỉ để tuyên truyền bởi bạo quyền là việc đáng làm thì hoá ra họ muốn tìm hiểu xem bạo quyền CSVN tuyên truyền chúng ta ra sao à?

Điều này cũng đủ chứng minh những kẻ vô tình hay cố ý tuyên truyền dùm cho bạo quyền CSVN tối dạ và mức độ "cầu tiến" của họ hoàn toàn đang ở mức mơ màng.

Lý do: nếu họ chịu khó nghiên cứu những sách báo đầy dẫy trên thị trường thì họ sẽ hiểu thêm về bạo quyền hơn bao giờ hết.

Thí dụ:

(a) Những think tank websites hoàn toàn miễn phí.

(b) Tờ báo Economists - nhất là nhóm Economist Intelligent Unit -

Những tài liệu này đăng tải đầy dẫy những tin tức về giao thông, vận tải,giáo dục, buôn bán, mậu dịch và nhất là quốc doanh - một tấm chắn để che dấu tham nhũng có giấy tờ của bạo quyền, một vấn nạn rất lớn làm thâm thũng kinh tế VN trong vòng 30 năm hơn, kể cả quân đội, chính trị và mối "giao tế" giữa bạo quyền và các lân bang.

Thí dụ: vấn nạn sông ngòi, nước uống đã được đề cập 10 năm qua; vấn nạn đốn cây, bán gỗ lậu từ VN qua Lào đã được đề cập 10 năm qua, làm giàu cho bạo quyền, gây tổn hại đến mùa màng, gây nên lũ lụt, vấn nạn dầu hoả (có nhưng ko đem về cho dân chúng hơn 100k đô la) v.v...đã được đề cập tới trong vòng 5 năm qua.

Nhiều lắm. Ngay cả tôi - nếu chỉ chuyển ngữ không thôi mà ko cần giải thích dài dòng chắc cũng cần tới 1 tháng làm việc theo kiểu 1 ngày 8 tiếng mới hết.

Nguyễn Khắc Anh Tâm




Sent: Monday, December 31, 2012 6:14 AM
Subject: Thư ngỏ của TH TQLC



Kính gởi Quí NT, Quí MX

Trong thời gian gần đây một cuốn sách tựa đề gọi là "Bên Thắng Cuộc" (BTC) của Huy Đức đưọc tung lên các Web và đang được nhật báo Người Việt quảng cáo và sẽ phát hành đầu năm 2013, nhưng đã bị dư luận trong cộng đồng tị nạn CS hải ngoại phản đối mạnh mẽ.

Cái gọi là "BTC" của VC được viết bởi một tên VC với mục đích để ca tụng "BTC" thì chẳng đáng để chúng ta phải bàn đến. Nhưng với bản chất xảo trá của những tên CS, văn nô Huy Đức xen vào "BTC" một vài lỗi lầm của những cán bộ CS mà toàn dân đã biết, với cái lối lộng giả thành chân này Huy Đức đã đánh lừa được một số ngừơi ở hải ngoại vốn dòng dõi "hai hàng" ca ngợi cái gọi là BTC.

Toàn bộ nội dung BTC chỉ là những phỏng vấn những tên đầu não của đảng CS, là những trích dẫn từ báo chí CS, và những bịa đặt đối với quân dân miền Nam nên cái gọi là BTC chỉ là sản phẩm ca tụng CS và mạt sát quân dân miền Nam. Một cuốn sách trích dẫn từ những nguồn tài liệu tuyên truyền sai trái thì nó càng sai trái hơn.

Một chứng minh cụ thể là Huy Đức đã bịa đặt những chi tiết sai trái về TQLC Lê Quang Liễn. Văn nô HĐ đã phải xin lỗi khi bị TQLC Lê Quang Liễn phản đối những điều bịa đặt này. Vậy thì còn bao nhiêu bia đặt khác trong cuốn BTC mà chưa bị vạch mặt.

Một sự bất tín, vạn sự chẳng tin, những gì HĐ viết về TQLC Lê Quang Liễn, về LĐ 147/TQLC là một xúc phạm nặng nề đối với MX Lê Quang Liễn nói riêng và Binh Chủng TQLC, Quân Đội VNCH nói chung.

Một sự thật rõ ràng cái gọi là "BTC" chỉ là sản phẩm cho cái NQ 36 của chúng.
BTC rất là thâm độc khi nó chỉ nêu ra một vài lỗi lầm của những cán bộ CS mà làm mờ mắt những ngừơi ngủ mơ cho là BTC nói thật.


BTC rất là thâm độc khi nó mang ra ngoài in và phát hành, nó sẽ được lưu tuyền phổ biến ở xứ tự do này, và mai sau, thế hệ con cháu chúng ta đọc thấy BTC viết "TQLC đầu hàng", "QĐVNCH đầu hàng" thì con cháu chúng ta nghĩ gì về cha ông của họ ngày xưa?

Nhân danh Tổng Hội TQLC, tôi yêu cầu các chiến hữu MX cùng chúng tôi dứt khoát vứt BTC vào sọt rác. Chúng ta nói cho thân nhân, bạn bè, các đơn vị bạn cùng dứt khoát tẩy tay sản phẩm tuyên truyền rẻ tiền này. Văn nô Huy Đức không đáng để chúng ta nói tới, nhưng:


TH/TQLC cực lực phản đối nhật báo Người Việt đã nói giáo cho giặc khi quảng cáo cho sản phẩm BTC.


TH/TQLC yêu cầu tất cả MX cùng gia đình và bạn bè cương quyết tẩy chay nhật báo Ngừơi Việt.

Không đọc, không quảng cáo, nói "KHÔNG" vối tất cả những gì thuộc về báo Ngừoi Việt..

MX Phạm Cang
THT/THTQLC

 

--

Nguyễn Khắc Anh Tâm

Không đòi ai trả núi sông ta

Vũ Hoàng Chương

 
 

" Bên thắng CUỘC"

 

Tôi cố tình viết chữ hoa và ghi đậm chữ “ CUỘC”.

Mục đích của bài này, tôi chỉ lưu tâm đến chữ “ CUỘC ‘   mà thôi.

Phần còn lại, đã có nhiều vị, từ nhiều góc cạnh khác nhau,  trình bày rất độc đáo, rất vững chắc.

Các bài viết được nhìn từ điểm đứng của một sữ gia,   từ chiến trường của một quân nhân cho đến hậu trường của một  kinh tế gia …

Nói chung, đã quá đủ tài liệu thực  để chứng minh rằng tác giả của  “ bên thắng cuộc “ đã không viết  “ sự thật “, hoặc cố tình viết sai lịch sử hoặc ông ta thực sự cố gắng  nhưng còn quá non kém, thiếu soát.

Bà con đã biết rồi.

 

Phần này, tôi chỉ xin được phép bàn với quý vị  về chữ: “ CUỘC”.

 

Theo tôi,  chữ “ CUỘC ‘ trong tiếng Việt  có thể được dùng và giải thích như sau:

 

1. CUỘC: ( mạo từ ).: cuộc di dân, cuộc đua xe,….

2. CUỘC; ( động từ).:  Thi đấu tranh giải hơn thua, Cá độ nhau; Đánh Cuộc.

3. CUỘC: ( danh từ ): sự đánh cá, sự tranh giải hơn thua,

 

Theo tôi, tác gỉa dùng chữ CUỘC trong trường hợp này, hàm ý muốn nói rằng Miền Nam và Miền Bắc cùng giao tranh với nhau để giành phần thắng. Cuối cùng miền Bắc thắng . Miền Bắc đoạt  giải, Miền Bắc thắng CUỘC,   cho nên tác giả đặt tên cho quyển sách lấy tên “ bên thắng CUỘC “, tý muốn nói  Miền bắc thắng CUỘC.

 

Dựa vào phần phân tích trên, chúng ta thấy rằng. tác giả đã  nhận định sai lầm từ căn bản, trước khi viết quyển sách.

Quyển sách sai lầm từ  cái tên nằm ngay trên bìa đầu.

Tác giả đã sai ngay từ “ tiền đề “ .

 

Nếu chịu khó nhìn sâu thêm chút nữa, chúng ta sẽ thấy tác giả rất khôn khéo. Tác giả cố tình đánh lạc hướng người đọc qua tựa đề của quyển sách. Tác giả muốn  cho người đọc tự chấp nhận, tự thừa nhận là Miền Nam đã chính thức tham gia vào CUỘC đánh cá này. Kkhi đọc tựa đề

“ bên thắng CUỘC “.  độc giả vô tình không để ý, đến…cái bẩy được khéo léo gài ngay từ trang bìa của quyển sách.

Phải chăng  đây là cai “ ma lanh “ của những người đã được cộng sản nuôi dưỡng và hôm nay cho xuất trận.

Kính xin quý vị cùng với tôi bình tĩnh nhìn lại những gì đã thực sự xảy ra giữa hai miền Nam, Bắc trong suốt thời gian từ năm 1954 đến năm 1975.

Sách sử ghi lại  và chính chúng ta cũng thấy tận mắt, rằng:

 

1. Miền Nam không hề “ ghi danh”  tham dự để tranh giải “ dùng súng đạn để giết người “ -  cái giải mà  bên nào tiêu diệt được phía bên kia, là bên đó thắng CUỘC.

 

2. Giải đất Miền Nam từ Bến Hải đến Mũi Cà Mau và nhân dân Miền Nam không phải là phần thưởng mà hai bên Nam , Bắc đặt ra để đánh CUỘC. với nhau qua chiến tranh.

 

3. Miền Nam không hề có ý  muốn  đem cái “ sở hữu “ của mình đi  ĐÁNH CUỘC với miền Bắc..

 

5. Miền Bắc đơn phương gây chiến, đem quân vào Miền Nam. Miền Nam chỉ tự vệ trên phần đất của mình. Miền Nam bị phải cầm súng để giữ nhà, bảo vệ dân của mình. Miền Nam không muốn gây chiến với Miền Bắc. Miền Nam không muốn CUỘC với Miền Bắc bằng súng đạn.

 

6. Như vậy, tuyệt đối  không có “ trận tranh tài “ theo đúng nghĩa giữa  hai đối thủ.

 

7. Không có tranh tài giữa hai đối thủ, thì không thể có CUỘC.

 

8. Không có CUỘC, thì không thể có “ bên thắng CUỘC”  hay “ bên thua CUỘC.”

 

9. Tác giả đã sai từ khi chọn “ tiền đề “ để viết sách.

 

10. Vì vậy nội dung của quyển sách không còn giá trị.

 

Katumtran.

 

2012/12/31 <ohmyboss@aol.com>

Tuesday, January 1, 2013

Thư đầu năm gửi bọn bán nước.


 

KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

Đứa nào bán nước?

Ai mà không biết 14 thằng trong bộ ăn cướp bán nước, chúng và đồng bọ sẽ bị dân chúng phân thây về tội này.

Đứa nào bán nước? Đoạn video xem được trong internet về chuyến đi mới đây của một nhóm người đến đảo Song Tử Tây, một hải đảo thuộc quần đảo Trường Sa, cho thấy cảnh một sĩ quan hải quân Cộng Sản Việt Nam đứng giải thích cho những người trong chuyến đi về một cột mốc bằng xi măng dựng trên đảo.

Bằng giọng Bắc đặc sệt, người quân nhân này vừa chỉ vào tấm bia xi măng vừa nói rằng cột mốc là một bằng cớ quan trọng có thể dùng để trưng ra làm bằng cớ về chủ quyền của Việt Nam trên đảo. Anh ta chỉ vào tấm bia có từ ngày 22 tháng 8 năm 1956 do Hải Quân Việt Nam Cộng Ḥòa dựng lên nhân một chuyến đi thị sát nghiên cứu và thăm đảo. Tấm bia ghi rõ quần đảo Trường Sa thuộc tỉnh Phước Tuy của Việt Nam Cộng Ḥòa. Anh ta nói rằng tấm bia rất quan trọng vì nó chứng minh chủ quyền của Việt Nam trên đảo. Anh ta nói thêm đó là bằng chứng lịch sử xác thực do hải quân của “chế độ cũ”, tức là chế độ Ngô Đ́nh Diệm dựng lên. Kế đó, anh nói thêm đó là tấm bia ghi rõ Việt Nam Cộng Ḥòa chứ không phải Cộng Ḥòa Xă Hội Chủ
Nghĩa Việt Nam. Rồi anh chỉ vào một chi tiết khác của tấm bia và nói đó là biểu tượng của “ngụy quân Sài G̣òn và chính phủ Ngô Đình Diệm.”

Song%20Tu%20Tay-%20cot%20moc%2056.jpgdsc_3293.jpg
ChuQuyen257jpg-090035.jpg Image.aspx?id=67983&ts=425&lm=634760875764430000
thumb00_090443402831416.JPG
———————————–

Mẹ kiếp, các con muốn dùng những thứ ấy trong những tranh chấp về lãnh thổ với Bắc Kinh thì trước hết, các con phải thay đổi ngay cái lối ăn nói mất dậy, vô giáo dục của các con. Tiếp tục gọi chính phủ ở miền nam vĩ tuyến thứ 17 là “ngụy quyền” thì các tài liệu, lập luận của các con liên quan đến Trường Sa và Hoàng Sa sẽ không có giá trị gì hết.

Các con coi Việt Nam Cộng Ḥòa là “ngụy quyền”, là “chính quyền lập ra để chống lại chính quyền hợp pháp của nhân dân chống xâm lược”. Các con coi chỉ có các con mới là chính quyền hợp pháp (tức là chính phủ Việt Nam Cộng Ḥòa của cả hai nền cộng hòa ở nam vĩ tuyến 17 là bất hợp pháp) thì tại sao các con lại lôi các tài liệu bằng chứng lịch sử của chính quyền “ngụy” ra để chống lại lập luận xâm lược của Tầu Đỏ bây giờ?

Các con phải bỏ ngay cái lối ăn nói mất dậy, vô giáo dục của cả nhà các con mỗi khi nói về các chính phủ ở nam vĩ tuyến 17 trước năm 1975 thì mới có thể trưng ra những bằng cớ hợp pháp về chủ quyền của Việt Nam tại các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Làm như thế mới có được sức mạnh đoàn kết của toàn dân mà các con rất cần vào lúc này. Phải công khai nhìn nhận các nỗ lực và hy sinh của người dân và quân đội Việt Nam Cộng Hòa đối với toàn vùng lănh thổ của đất nước.

Ngày nào mà các con không chịu công nhận và ghi ơn những hy sinh của các chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa ở Hoàng Sa trong trận hải chiến kéo dài từ ngày 17 đến ngày 19 tháng 1 năm 1974, và tiếp tục cái lối ăn nói mất dậy gọi Việt Nam Cộng Hòa là “ngụy”, thì ngày đó các con sẽ vẫn chỉ là một bọn phản quốc, sẵn sàng cắt đất, dâng đảo ngoài khơi và sẵn sàng ăn cứt cho bọn Tầu Cộng.

Nên nhớ tấm bia của quân đội Việt Nam Cộng Hòa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1965 không có nghĩa là chỉ từ ngày đó trở đi, chủ quyền của Việt Nam mới có trên đảo, mà còn cả trước đó nữa. Bắc Kinh không hề có bất cứ một chứng cớ nào có thể đưa ra về chủ quyền của chúng trên các đảo này.

Nhưng cái này khó hơn cho các con trong những tranh cãi về lãnh thổ với Bắc kinh. Tấm bia của Việt Nam Cộng Hòa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1956 thì ngày 14 tháng 9 năm 1958, tức là sau ngày dựng tấm bia hai năm, thì thủ tướng của các con gửi cha nó một công hàm cho Chu Ân Lai nói rằng nhà nước của các con “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 58 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung quốc”.

Cũng trong bức công hàm ô nhục đó, Phạm Văn Đồng còn viết thêm là sẽ “chỉ thị cho các cơ quan nhà nước tôn trọng quyết định của Bắc Kinh trong mọi quan hệ với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể”.

Rành rành ra như thế rồi thì làm thế nào các con vô hiệu hóa được cái công hàm khốn nạn đó. Chính thủ tướng của các con đã ngu xuẩn và nhanh nhảu viết bức công hàm đó chỉ 10 ngày sau khi Bắc kinh tuyên bố láo lếu về chủ quyền của bọn chúng, và tình nguyện nhìn nhận, tôn trọng quyết định ngang ngược xâm lăng của bọn Tầu.

Đến nay, các con mới quýnh quáng không biết ăn làm sao, nói làm sao vì cái miệng mắc bố nó cái quai công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng. Trong khi đó, sau 38 năm các con vẫn chưa dám nói về trận hải chiến ở Hoàng Sa và các hy sinh của hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Các con vẫn không dám gọi thẳng bọn Tầu khốn nạn là bọn xâm lược thì các con chống Tầu thế chó nào được, và các con vẫn tiếp tục đàn áp những tiếng nói yêu nước khi người dân Việt lên tiếng về việc lãnh thổ của cha ông bị bọn chó Bắc kinh xâm chiếm thì các con sẽ không bao giờ có được hậu thuẫn và ủng hộ rất cần của toàn dân để chống lại Tầu cộng.

Mẹ kiếp bây giờ đã thấy rõ đứa khốn nạn chó dại nào bán nước cầu vinh chưa?

Bùi Bảo Trúc.

NHẬT KÝ TÔ HẢI VỀ 12 NGÀY ĐÊM B52 NÉM BOM HÀ NỘI


NHẬT KÝ TÔ HẢI VỀ 12 NGÀY ĐÊM B52 NÉM BOM HÀ NỘI
 
Ngày 11/12/2012

 

 

TỚ, "KHÁN GIẢ" CỦA 12 NGÀY ĐÊM ĐÁNH NHAU VỚI B52 XIN...CÓ Ý KIẾN!
   
Mấy hôm nay, các phương tiện truyền thông lề đảng liên tục đăng bài, đưa hình ảnh, tổ chức cho các nhân chứng lịch sử phát biểu về cái «chiến dịch Điện Biên Phủ Trên Không» cách đây 40 năm!
   
Thôi thì đủ thứ tài tình của Đảng ta về chiến lược, chiến thuật, nào là về nghệ thuật quân sự, nào là 4 mũi giáp công để đánh thắng trận Điện Biên Phủ Trên không, nào là buộc Đế Quốc Mỹ và tay sai phải ngồi vào bàn hội nghị ký kết «Hiệp định Lập Laị Hòa Bình và Chấm dứt chiến Tranh ở Việt Nam», buộc quân Mỹ phải «rút lui nhục nhã», tạo điều kiện cho cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam đi đến thắng lợi hoàn toàn...


Chao ôi! Toàn những lời lẽ đã được viết trên sách vở báo chí của họ cả 40 năm qua! Một chứ mười thằng Mỹ mà gặp phải cái sự tài tình vô biên của «Bộ Chính Trị Đảng ta» thì cũng đi tiêu luôn! 
Cho nên, hôm nay Đảng được quyền làm vua, muốn gì được nấy, bất khả xâm phạm là cái lẽ thường tinh! Thằng nào phủ nhận cứ là chộp đi tù hết!
   
NHƯNG KHÔNG! Không phải như thế!
   
Tớ, nhân danh một người có cái đầu biết nghĩ, có cái tim biết rung động, và có cái «gan» dám nói ra những điều mà khối người nghĩ như tớ mà chẳng dám hé môi, xin tuyên bố: 
Theo tớ:
   
CHIẾN DỊCH 12 NGÀY B52 DỘI BOM MIỀN BẮC VIỆT NAM KHÔNG HỀ CÓ MỘT MỤC ĐÍCH QUÂN SỰ NÀO! 
   
Mỹ cũng chẳng muốn tiếp tục tham chiến, mà ta cũng chẳng mong tiêu hao bớt không lực Hoa Kỳ để đọ tài nghệ thuật quân sự làm gì!
Tất cả chỉ nhằm mục đích là kéo phái đoàn Lê Đức Thọ trở lại Paris để ký kết cho xong cái Hiệp Nghị đã hoàn chỉnh và ký tắt, trừ một điều khoản chưa thống nhất mà quan trọng bậc nhất là «phía Mỹ phải bồi thường chiến tranh với số tiền là...tỷ ??? đô-la....».
   
Chính cái sự bế tắc tạm thời này mà hai bên đều tạm nghỉ, để chuẩn bị một «ván cờ chính trị bằng ...bom đạn» cuối cùng, mà nguời Mỹ đang nóng lòng chấm dứt ngay cái cuộc dính líu "tốn kém tiền bạc và mạng người nhất trong lịch sử của nước Mỹ" 
   
Trong cái tháng 12/1972 đó, chẳng phải chỉ có những cán bộ tuyên huấn như tớ, không ai là cán bộ nhà nước ở miền Bắc mà không phải học qua chiến lược, chiến thuật «Bốn mũi giáp công» của Đảng ta! 
   
Nghĩa là: Trên chiến trường càng đánh mạnh thì trên bàn hội nghị càng dễ cho "ta"... mặc cả. Cú 4 mũi giáp công lần này không ngờ lại được chính người Mỹ mang áp dụng ngay vào những ngày cuối tháng 12 năm 1972!
   
Chiến trường miền Nam chưa dọa được nổi ai thì ở miền Bắc, Nixon đã ký lệnh tiến hành ngay chiến dịch «Linebacker 2» đe dọa «đưa miền Bắc VN trở lại thời kỳ đồ đá» như H. Kissinger đã công khai báo trước!(«push the Viet Nam to the Stone age»)! bằng cuộc tấn công từ trên trời suốt 12 ngày đêm bằng đủ loại máy bay gồm cả B52 rải thảm ở trên 140 địa điểm của 5 thành phố!
 
 
 
Chỉ riêng Hà Nội, 67 xã ngoại thành (nặng nhất là Yên Viên), 19 trận địa tên lửa, 14 trận địa phòng không, 8 sân bay đã bị dội 36.000 tấn bom.
   
Làm chết (theo "ta") là 4025 người và (theo Mỹ) là 2200 trên 5 tỉnh bị bom B52, mà chỉ riêng Hà Nọi là...1.318 người!
   
Thiệt thòi về vật chất, cầu đường, kho tàng quả là to lớn nhưng so với khối lượng hơn 36.000 ngàn tấn bom đổ xuống (bằng tất cả số bom Mỹ đã đổ xuống hai miền VN từ 1961 đến 72) thì sao cái số người chết lại quá ít thế nhảy? «Thằng Mỹ có mắt như mù», «B 52 là bê quăng sai» (*) thật sao?
 
 
 
Trường quân sự Mỹ đào tạo ra toàn thứ vô tích sự thua cả một anh nông dân chính cống Thái Bình lái máy bay sao?
 
"Hiện đại thế này mà chỉ rải thảm ở...ngoại thành bởi vì...Sợ dân nội thành quá hay sao?
 
Là người chứng kiến từ đầu đến cuối không sót một trận nào trên một sân thượng đường Quan Thánh của nhà đạo diễn điện ảnh Đỗ Ngọc: tớ xin nói thẳng một điều mà người ta sợ chạm đến nhất, ĐÓ LÀ:

   
TRƯỚC SAU NHƯ MỘT KHÔNG QUÂN MỸ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP ĐÁNH VÀO KHU DÂN SỰ!
Điều này giải thích tại sao dân Hà Nội trong đó có tớ thì.., «dù ai đi đâu thì đi, Quyết tâm ở lại một ly không rời!». 
   
Trong những ngày mà người ta hô hoán lên, tưởng như Hà Nội sắp bị san thành bình địa ấy, tớ và bạn bè, đặc biệt những anh em trong dàn nhạc của xưởng phim truyện (ngày ấy còn trẻ hơn tớ nhiều nên nay chắc khối người còn sống) chắc không thể nào quên! 
   
Tất cả chúng ta đều ra ngồi ngắm cái «trò chơi nắn gân chết người» bên bờ hồ Tây ngay cạnh studio của xưởng, đúng vào những ngày thu thanh âm nhạc cho phim "Bài ca ra trận” của tớ (Đạo diễn Trần Đắc) 
   
Chẳng anh nào có lấy một cái hầm cá nhân! Anh nào cũng yên chí «Mỹ nó đánh có mục tiêu cả đấy!» hoặc "Nếu bị tên bay đạn lạc thì có đi sơ tán hay xuống hầm cũng chết vì...có số cả thôi"! 
   
Như ông Đại sứ Santini và cô nhân tình nào đó đã bị Thần chết điểm danh nên mắc phải «tên bay đạn lạc»! Chứ Sức mấy mà Mỹ nó dám làm cỏ cả gần trăm cái sứ quán! Có mà chính trị...Rồ! 
   
Cho nên: Cách tránh máy bay Mỹ tốt nhất chính là...ở lại Hà Nội! Thậm chí có nhiều gia đình cơm nắm, muối vừng lên cạnh hai sứ quán Liên Xô và Trung Quốc trải chiếu nằm la liệt suốt đêm ngày!
   
Nói trắng ra rằng, Không lực Mỹ đã có lệnh nên cố tránh hết sức các mục tiêu phi quân sự
   
Một vài nơi như mặt sau phố Khâm Thiên, bệnh viện Bạch Mai đều do cảnh tên bay, đạn lạc, né tránh tên lửa, pháo cao xạ mà xảy ra. Chưa kể có đêm, khán giả đã chứng kiến cảnh lạnh người tên lửa ta vừa phóng lên bỗng vì sao chẳng biết không bay lên tới đích mà lại bay vòng cầu, rớt trúng một khu dân cư nào đó ở ngoại thành! Trừ bọn tớ, ai nghe nổ đùng trên đầu chẳng cho là... bom địch!
   
Còn chuyện sơ tán ư? Có những bài phơi-ơ-tông viết cứ như thật của mấy anh ký giả «nghe kể lại rồi tán láo»...thì...đúng là không mấy ai biết được rằng:
   
a-/Hà Nội đã bắt buộc phải đi sơ tán từ lâu! Ngay gia đình tớ cũng có 3 nơi sơ tán vì 3 con phải đi theo 3 trường!
   
Dân số Hà Nội lúc ấy chẳng còn được nửa triệu người. Đặc biệt qua bao năm sống dưới chế độ bao cấp sau "cải tạo XHCN", mất tất tần tật rồi, có ai còn gì đâu để mà thương tiếc! Có cái xe đạp là quý nhất với một cuốn sổ gạo và một nắm tem dầu, mỡ, đậu phụ, là...hấp lên đường!
   
Chính cái không khí «hòa bình đến nơi rồi» đã làm nhiều người «hồi cư» sớm tí chút nên mới có chuyện một đêm 18/12/1971 di tản được 50 vạn người! Nhưng Trở lại nơi sơ tán mới đúng là tính chất của cái đêm đáng nhớ ấy!
   
Chẳng cần lệnh liếc, chẳng cần phải tổ chức đội đoàn..., chẳng cần ai "lãnh đạo", mạnh ai thì cứ «vô tư» trở về nơi sơ tán! Ai có xe dùng xe! Ai chạy bộ thì chạy bộ!...
   
Cho nên, các con đường dẫn ra khỏi thủ đô, tối hôm đó đều...«vui như trẩy hội»!
   
Con nít vừa đi vừa chạy trên đường sáng trăng, đuổi nhau la hét om sòm.
Tớ cũng cảm thấy rất vui khi trực tiếp chứng kiến cái cảnh này do cũng phải đưa đứa con út về nơi sơ tán vì nó cũng như nhiều học sinh khác cứ tưởng hòa bình đến nơi, nên nhân ngày nghỉ lễ, mò về Hà Nội thăm nhà! Nào ngờ!
 
 
 
 
Nói phỉ phui, nếu Đế Quốc Mỹ chủ trương giết người thì chỉ đêm đầu tiên, nó có thể tiêu diệt cả ngàn người trên những con đường dẫn ra khỏi Hà Nội như chơi!
   
Nhưng may thay, cho đến gần sáng, khi xuất hiện những chiếc ô-tô đủ loại đuổi theo đoàn người đi sơ tán tự động, mới các cháu "ưu tiên lên xe", tất cả không hề xảy ra một chuyện đáng tiếc nào!
Vậy mà người ta cứ nói «phóng» lên sự thần kỳ của cuộc di tản trong một đêm của nhân dân Hà Nội dưới dự lãnh đạo và tổ chức tài tình cuả Đảng đã đập tan âm mưu của «Đế Quốc Mỹ»! Ôi! tuyên truyền nhồi sọ láo toét cho ba cái anh nông dân i-tờ-rít cách đây 40 năm nay mang ra diễn lại với dân Việt thời @ này! Đúng là họ ...liều thật !
   
Tóm lại VỤ 12 NGÀY ĐÊM, chính phía Mỹ đã dùng chiến thuật ĐÁNH ĐỂ ĐÀM của Việt Cộng một cách hiệu quả hơn «ta» chứ chẳng nhằm mục đích quân sự nào cụ thể! Và họ đã ép «Ta» phải trở lại Hội Nghị Paris bằng cái giá tiền, của, và sinh mạng của cả 2 bên không rẻ chút nào!
   
Bản hiệp ước Paris vẫn được ký mà vẫn không có được sự đòi hỏi của phía Việt Nam là Bồi Thường Chiến Tranh! Chẳng thêm cũng như bớt được điều gì so với bản ký tắt do ông Sáu Thọ mang từ Paris về mà bọn mình đã phải học để mà..."quán triệt" để mà viết baì ca ngợi sự tài tình của Đảng-Bác (dù bác đã chết cả 3 năm rồi)!
   
Không những thế, nó đã đánh dấu một thời kỳ lịch sử đau thương mới của dân tộc Việt: Đó là sự rút lui khỏi một cuộc chiến bị khoác cho là «xâm lược» của người Mỹ, để lại cho mảnh đất hình chứ S một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn thêm hơn ba năm nữa mang tên «Chiến tranh giải phóng» nhưng thực chất là cuộc chiến để cộng sản hóa khắp vùng Đông Nam Á này!!!
   
Chính cái thắng lợi 1975 của những người cộng sản miền Bắc đã đưa cả dân tộc Việt này vào chỗ «không thể hòa hợp» cho đến hôm nay và...cho đến...«bao giờ...cho đến bao giờ!» bắt đầu từ cuộc «nắn gân nhau» bằng xương máu của hàng vạn con người...là như vậy đấy!
   
Là nhân chứng lịch sử còn sót lại («eyes and ears witness»), mình càng thấy «đau» hơn khi người ta đã liều lĩnh bóp méo sự thật, để lừa gạt những thế hệ hôm nay và mai sau! 
   
Và mình quyết phải nói lên, dù mới chỉ nói ra được mới có 1/10 sự thật!
   
Ai còn sống sót đến ngày hôm nay hãy bổ xung cho lớp trẻ hôm nay được rõ thêm kẻo cứ phải nghe mấy ông già, dù ít tuổi hơn mình, nhưng hầu hết đã lẩm cẩm hết hơi, đang lên Tivi nói ra những điều mà tớ bỗng dưng thấy cần phải viết ngay entry này./.
   
(*) Tất cả những con số tớ đều tra cứu nghiêm túc từ Google (cả ta lẫn Mỹ)! Sức mấy mà tớ nhớ được! Tuy nhiên không tin thì các bạn cứ tra cứu mà xem.
 
Còn nhiều chuyện hay vô cùng!
 
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link