Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 3, 2013

S.O.S Nhà cầm quyền Hà Nội âm mưu lén đập phá tu viện kín Cammelo của Giáo hội Công giáo


 


THỨ NĂM, NGÀY 03 THÁNG MỘT NĂM 2013


S.O.S Nhà cầm quyền Hà Nội âm mưu lén đập phá tu viện kín Cammelo của Giáo hội Công giáo


2/01/13 4:13 PM

S.O.S Nhà cầm quyền Hà Nội âm mưu lén đập phá tu viện kín Cammelo của Giáo hội Công giáo

 

Ngày tận thế, cơn giẫy dụa cáo chung của chế độ Cộng sản đang đến gần. Dù chúng có hung hăng, quẫy đạp thì chúng cũng sẽ không đi ngược lại được quy luật của đất trời, của xã hội loài người. Những hành động này của nhà cầm quyền Hà Nội là những hồi chuông đầu tiên, báo cơn bão sắp đến.

Đã nhiều lần khởi công nhằm quyết tâm cướp phá xóa dấu tích Tu viện kín Camelo của Tổng Giáo phận Hà Nội một cách trắng trợn. Lần thứ nhất, nhà cầm quyền Hà Nội đã tự ý đập phá một số hạng mục trong Tu viện kín Camelo. Ngày 25/5/2011, Tòa TGM Hà Nội đã có thông báo tới toàn thể giáo dân và có hành động phản đối, nhà cầm quyền Hà Nội đã buộc phải dừng lại vì đây là hành động cướp phá trái pháp luật.

Ngày 21/82012, Nữ Vương Công Lý đã loan “Tin khẩn: Nhà cầm quyền Hà Nội lại âm mưu đập phá Tu Viện Kín Camêlô – 72 Nguyễn Thái Học – Hà Nội”. Sáng 22/8/2012, việc tái khởi công chiếm cướp Tu viện đã diễn ra âm thầm với dày đặc công an, dân phòng canh gác khắp nơi. Cùng ngày 22/8/2012. Thông tấn xã Việt Nam đã chính thức loan tin xác nhận việc này. Trong bản tin, TTXVN còn tỏ vẻ ân nghĩa rằng “để phục vụ khám, chữa bệnh cho nhân dân, trong đó có giáo dân’ và ‘tôn trọng ý kiến, nguyện vọng của Tòa Tổng giám mục Hà Nộ”(?). Mặc dù nhà cầm quyền Hà Nội đã dùng mưu đồ cho thiết kế lại theo lối kiến trúc cổ nhằm đánh lạc hướng giáo dân. Nhưng mưu đồ đập phá, xóa bỏ vết tích cướp bóc và phá hoại tài sản của Giáo hội vẫn không thể che giấu.

Nhận được thông tin, giáo dân Hà Nội bừng bừng phẫn nộ và sẵn sàng xông lên để bảo vệ tài sản Giáo hội hơn chính bảo vệ mạng sống mình.

Nếu như trước đây, giáo dân Hà Nội cô đơn giữa thành phố hỗn độn bị ngộ độc bởi tuyên truyền cộng sản mấy chục năm qua và hệ thống báo chí nhà nước trong những vụ việc liên quan đến Công giáo. Thì những năm gần đây, bộ mặt bán nước, hại dân đã lộ rõ đến chân tơ kẽ tóc trong nhân dân làm nhà cầm quyền Hà Nội không có chỗ cho những lời lừa bịp nhân dân nữa. Vì thế không chỉ giáo dân, mà hầu hết những người công chính đều phẫn uất.

Với đội ngũ an ninh dày đặc như trấu, nhà cầm quyền không ngô ngọng gì mà không biết được tinh thần giáo dân Hà Nội hiện nay. Không chỉ giáo dân, hàng loạt dân oan, những người lương thiện và những người có lương tâm đang háo hức chờ nhà cầm quyền CS Hà Nội mở màn một trận đấu mới.

Những phản ứng đó của giáo dân và nhân dân đã buộc nhà cầm quyền Hà Nội chùn bước.


Tu viện kín camelo đã bị đưa vào tầm ngắm phá phách xây dựng khối nhà này


Sau khi bị phản ứng, nhà cầm quyền đưa ra một bản thiết kế nhằm bịt mắt giáo dân và nhân dân

Nhưng thói đời máu tham hễ thấy hơi đồng là mê. Trong cơn cùng khốn ở những ngày tận cùng của chế độ vô thần, khi ngân sách nhà nước không còn một cắc, việc cướp, phá của nhân dân được đặt lên hàng đầu. Hàng loạt các cớ khác nhau nhằm moi tiền nhân dân như các loại phí vô lý đặt ra nhằm bóp nặn nhân dân nôn ra những tái sản cuối. Kèm theo đó, nạn cướp phán liên tục diễn ra dưới những cái tên nghe đầy mùi bạo lực như cưỡng chế, hoặc hiền lành như cải tạo v.v… Tất cả chỉ để thỏa cơn khát quay quắt của ngân sách đã rỗng từ lâu do bầy sâu  mọt đục khoét, ngày mai, 3/1/2013, nhà cầm quyền Hà Nội lại tiếp tục âm mưu âm thầm phá phách nhằm cướp tu viện kín Camelo lần nữa.

Theo những người từ lâu chú ý đến động thái của nhà cầm quyền Hà Nội, liên quan đến việc cướp phá tu viện kín Camelo của Giáo hội Công giáo, nhà cầm quyền Hà Nội đã chuẩn bị cho vụ việc này bắng nhiều cách âm thầm. Ngày 27/12/2012, Ls Lê Quốc Quân, người từng tư vấn cho Nhà dòng đã bị bắt với tội danh “Trốn thuế”.

Ngay chiều nay 02/1/2013, nhà cầm quyền Hà Nội đã cho công an triệu tập ông J.B Nguyễn Hữu Vinh, một blogger đã nhiệt tình trong việc bảo vệ sự thật và tài sản của Giáo hội công giáo trong những năm qua) đến Công an Hà Nội đúng vào sáng 31/2013. Những hành động này đều không thể che mắt hoặc làm lung lạc được tinh thần giáo dân Hà Nội.


Giấy triệu tập ông J.B Nguyễn Hữu Vinh có mặt ở Công an đúng sáng 31/2013. Ảnh Facebook

Toàn thế giáo dân Hà Nội nói riêng và Giáo hội công giáo Việt Nam hãy cảnh giác và chặn bàn tay cướp bóc đầy tội ác của chúng lại.

Ngày tận thế, cơn giẫy dụa cáo chung của chế độ Cộng sản đang đến gần. Dù chúng có hung hăng, quẫy đạp thì chúng cũng sẽ không đi ngược lại được quy luật của đất trời, của xã hội loài người. Những hành động này của nhà cầm quyền Hà Nội là những hồi chuông đầu tiên, báo cơn bão sắp đến.

Một vài hình ảnh nhà cầm quyền CSHN đang chuẩn bị phá tu viện Camelo ngày hôm nay 02/1/2013:


Rào kín các đoạn hè phố đường Nguyễn Thái Học






22h ngày 2/1/2013

Cập nhật thông tin:

23h30 phút, ngày 212013, nhà cầm quyền Hà Nội đã cho đưa rào sắt, xe công an, nhiều đám côn đồ, công an đến khu vực tu viện kín Camelo Hà Nội.

 

 

 


 

 

 

 


__._,_.___

VIỆT CỘNG SỢ TỰ DIỄN BIẾN HÒA BÌNH NÊN RƯỚC BẦY VOI VÀO GIẦY MẢ TỔ


LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

VIỆT CỘNG SỢ TỰ DIỄN BIẾN HÒA BÌNH

NÊN RƯỚC BẦY VOI VÀO GIẦY MẢ TỔ

 

Hiện nay tại Việtnam, cộng sản Việtnam đang phát động phong trào chống “Diễn Biến Hoà Bình”; chống “Tự Diễn Biến”, “Tự Chuyển Hóa” trong cán bộ, đảng viên, quân đội, một cách triệt để, rộng khắp và rầm rộ, từ Trung Ương xuống Địa Phương.
 
Trong bài diễn văn nhân ngày kỷ niệm 40 năm cuộc không tập của Hoakỳ vào Hànội, ngày 12/12/1972 – 2012, tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng Việtcộng có bài đăng trên tạp chí Quốc Phòng Toàn Dân, lên án “Diễn Biến Hoà Bình”.
 
Lần đầu tiên Phùng Quang Thanh nhắc đến “nguy cơ chiến tranh xâm lược”, mà Thanh đổ cho: “Chính diễn biến hoà bình là hoạt động tạo cơ hội cho nước nào đó từ bên ngoài phát động chiến tranh chống Việtnam”.
 
Có nghĩa là nhu cầu “Diển Biến Hòa Bình” đã thấm sâu vào tâm trí và quan niệm của binh sĩ, cán bộ, và đảng viên Việtcộng, để tự diễn biến, tự chuyển hóa thành tư tưởng và hành động không còn tin tưởng vào Đảng Cộng Sản độc tài, độc ác, tham nhũng và bán nước nữa.
 
 Mà muốn được Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền phải được tôn trọng. Thế nên Việtcộng rất sợ chính nội bộ của họ ‘tự diễn biến’ ‘tự chuyển hóa’ thành “Biến Cố Cung Đình” nội trong năm 2013 này.

 

Theo Vũ Văn Phúc, tổng biên tập Tạp Chí Cộng Sản, cơ quan lý luận của đảng, phát biểu ngày 27/12/2012, cho rằng: “Có liên hệ giữa đấu tranh chống quan liêu, tham nhũng với đấu tranh chống ‘diễn biến hoà bình’, cụm từ được định nghĩa là tiến trình giải thể hệ thống chính trị độc đảng ở Việtnam không qua biện pháp bạo lực”.
 
Vũ Văn Phúc tự đặt câu hỏi: “Chẳng hạn, ‘tự diễn biến’ là thế nào, tới mức nào thì dẫn tới ‘tự chuyển hoá’?
 
Nếu không khu biệt rõ, rất dễ nhầm lẫn. Mà nhầm lẫn thì đi đến nghi oan, thậm chí rất dễ quy chụp và dẫn tới rối loạn, lạc hướng”. Ông không đưa ra được giải pháp cụ thể mới mẻ nào, chỉ nói theo đảng là, tăng cường công tác xây dựng đảng, chống tham nhũng, lãng phí, đẩy lui tình trạng cát cứ, cục bộ và lợi ích nhóm. 
 
Đặc biệt Vũ Văn Phúc đề nghị: “Dựa hẳn vào Nhân Dân để xây dựng Đảng, xây dựng Nhà Nước”.

 

Tổng Biên Tập tạp chí Cộng Sản có nằm mơ đấy không, mà đề nghị Đảng Việtcộng dựa hẳn vào Dân để xây dựng Đảng và xây dựng Nhà Nước? Khi người dân Việtnam đã tỏ tường là Đảng Việtcộng vốn là con đẻ của Quốc Tế Cộng Sản, phản bội Dân Tộc, hết làm tay sai cho Liênxô, rồi làm đầy tớ Trungcộng. Giờ đây đang tạo điều kiện cho Trungcộng thôn tính Việtnam. Triệt tiêu tinh thần ái quốc chống quân Tầu xâm lược của toàn dân, toàn quân Việtnam.
 
 Đảng ra lệnh cho Nhà Nước thẳng tay đàn áp, bỏ tù những người yêu nước đòi Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền cho quốc dân mình. Để mặc cho chính phủ tìm mọi biện pháp ranh ma, quỷ quyệt để vơ vét tài sản toàn dân và cống hiến các nguồn tài nguyên cho đế quốc…Vậy Việtcộng muốn dựa hẳn vào với Dân thì phải lập tức đáp ứng nhu cầu cấp thiết của toàn dân là Dân Chủ Hóa Chế Độ, bằng biện pháp ‘Diễn Biến Hoà Bình”.
 
Dùng Luật Pháp Dân Chủ, Tư Pháp Độc Lập, Báo Chí Tự Do để diệt trừ tham nhũng, lãng phí, cát cứ, cục bộ, và lợi ích nhóm…nhằm huy động sức mạnh tổng hợp của toàn dân xây dựng lại Đất Nước đang tàn tạ, để đủ sức chống giặc Tầu xâm lăng hiện nay. Nhưng Việtcộng đã không dám làm thế, trái lại ra sức chống Diễn Biến Hoà Bình để duy trì độc đảng, độc tài, tham nhũng, bán nước. Mới là đáng nguyền rủa!

 

Tướng Phùng Quang Thanh hãy mở to mắt ra mà nhìn, để cảm nhận được sự thật lịch sử là ở Miến Điện, các tướng lãnh Quân Phiệt, đã thực hiện cuộc Dân Chủ Hóa Chế Độ, bằng giải pháp “Diễn Biến Hoà Bình”, chẳng có tạo cơ hội cho nước nào, từ bên ngoài, phát động chiến tranh chống Miến Điện cả.
 
Ngay Trungcộng là kẻ mất phần ăn lớn nhất cũng đành phải ‘ngậm đắng, nuốt cay’ làm hòa. Nều quân đội Việtnam dám làm như Miến Diện, đứng lên giải thể Đảng và Chế Độ Cộng Sản, thành lập Chính Phủ Chuyển Tiếp, để Dân Chủ Hoá chế độ, nhất định cũng sẽ được dân chúng tôn vinh, quốc tế ủng hộ, và những kẻ địch cũng phải kính nể nghiêm chỉnh đối thoại, như với ông tổng thống Thein Sein của Miến Điện hiện nay.
 
Còn cứ để cho Đảng Cộngsản Việtnam lãnh đạo bằng cách rước cả Tầu, Nga, Mỹ cùng vào tranh chấp tại Việtnam. Đó mới đích thực là hoạt động tạo cơ hội cho nước nào đó từ bên ngoài phát động chiến tranh chống Việtnam.

 

Ngoài việc Trungcộng đang  nắm được nhược điểm của Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng và toàn thể 14 ủy viên Bộ Chính Trị Việtcộng, để sai khiến. Mật vụ Trungcộng còn len lỏi vào quân đội, nắm công an để ra lệnh đàn áp dân chúng và tuyên truyền chống Mỹ, như thời chiến tranh lạnh.
 
Ngày 31/12/2012, Trungcộng trực tiếp, trắng trợn xâm phạm chủ quyền nội bộ Việtnam bằng cách yêu cầu: “Việtnam chấm dứt những biện pháp làm phức tạp và trầm trọng thêm các vấn đề giữa hai nước, như Luật Biển của Việtnam bắt đầu có hiệu lực hôm nay”.
 
Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Cộng nhấn mạnh: “Trung quốc có chủ quyền không thể tranh cãi tại các quần đảo Tây Sa, Nam Sa (tức Hoàngsa và Trườngsa) và các vùng biển liền kề tại Hải Nam (tức Biển Đông). Tất cả các yêu sách và hành đông của nước khác liên quan đến chủ quyền các đảo này là bất hợp pháp và vô giá trị”.
 
Thế mà bọn lãnh đạo Việtcộng còn mời phái đoàn Trungcộng và Nga đến tham dự kỷ niệm 40 năm họ gọi là “Điện Biên Phủ Trên Không 12/12/72” nhằm khơi lại cuộc chiến tranh mà họ gọi là “Chống Mỹ Cứu Nước”.

 

Hiện nay, Nga là nước bán vũ khí cho Việtcộng nhiều nhất, và chính quyền Putin luôn luôn muốn Nga có ảnh hưởng lớn tại Việtnam và Đông Nam Á.
 
Trungcộng hiển nhiên  đang là chủ của Đảng Việtcộng. Mỹ cũng đã nhập nội Việtnam sâu đậm 17 năm nay, và giúp cho nền kinh tế Việtnam sống nổi. Nhất là, đang tích cực chuyển trục chiến lược toàn cầu của mình về Châu Á - Thái Bình Dương, mà Việtnam là điểm quan trọng.
 
Cả ba cường quốc này vốn là đối thủ và cũng là đồng minh của nhau. Nga, Tầu là đồng chí của nhau, nhưng cuối cùng Tầu đã bắt tay với Mỹ để chống Nga.
 
 Nga là đồng minh với Mỹ trong Thế chiến II, nhưng lại là kẻ địch của Mỹ trong chiến tranh lạnh. Nga dù không còn là cộng sản, nhưng Putin vẫn là nhà độc tài, hiện không thuận thảo với Mỹ.
 
Tầu tuy vẫn là đối tác kinh tế quan trong đối với Mỹ, nhưng việc Mỹ chuyển trục chiến lược về Châu Á, khiến Trungcộng thấy mình bị bao vây, nên quyết liệt giành ảnh hưởng với Mỹ ở Đông Nam Á, nhất là tại Việtnam.
 
Thế mà Việtcộng lại ngu xuẫn rước cả loại: Sói Tầu, Gấu Nga, Ưng Mỹ vào chung trong một tổ Việtnam, định dùng thế dằng kéo của ba bên để có thể đứng vững thì đúng là Mạt Sách.
 
Họ có thể vì quyền lợi tranh chấp nhau, rất dễ  đánh nhau đấy. Nhưng họ vẫn có thể vì quyền lợi, trao đổi với nhau ở trên đầu bọn Việtcộng. Để đánh đùng một cái, bọn Việtcộng chẳng kịp ‘hạ cánh an toàn’, bỗng trở thành tù nhân.
 
Cầu mong cuộc chạy đua nước rút giữa Chim Ưng, Gấu Tuyết, Sói Đỏ này, kẻ thắng một cách hoà bình chính trực là Chim Ưng thì toàn dân Việtnam đỡ khổ.

Chúc Mừng Năm Mới
- LÝ ĐẠI NGUYÊN 
-  Little Saigon ngày 02/01/2013.

 

-

Giải mã chính sách Biển Đông


 


Còn theo CNXH là còn còng lưng lệ thuôc Tàu,

là thà đi theo Tàu chứ không để mất Đảng.

Giải mã chính sách Biển Đông

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

2013-01-02

Ngày đầu năm 2013, báo Tuổi Trẻ đăng một bài viết quan trọng của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam, bày tỏ quan điểm của chính phủ Việt Nam đối với sự tham gia của các bên trong vấn đề Biển Đông.


AFP photo

ThượngTướng Nguyễn Chí Vịnh (giữa) thăm một khu vực bị ô nhiễm dioxin tại sân bay Đà Nẵng, một cựu căn cứ không quân Mỹ, nơi buổi lễ khởi công dự án tẩy sạch Dioxin được tổ chức hôm 09/8/2012

 


 

Nội dung bài viết có thể rút ra ba điều chính, thứ nhất Việt Nam trước sau vẫn xem Trung Quốc là cùng ý thức hệ và hai chữ đồng chí lúc nào cũng quan trọng trong các cuộc đối thoại cấp quốc gia. Thứ hai, Việt Nam xem sự tham gia của Hoa Kỳ vào Biển Đông phát xuất từ lợi ích kinh tế của nước này và cảnh giác rằng không để lịch sử lập lại. Thứ ba, các cuộc biểu tình chống Trung Quốc hoàn toàn không có lợi mà trái lại làm cho Trung Quốc viện cớ để xuyên tạc thiện chí của Việt Nam, xuyên tạc chủ trương giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình của Việt Nam.

Tương đồng ý thức hệ hay quyền lợi quốc gia?


Khi nói tới Trung Quốc, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc Phòng khẳng định tính cách tương đồng của Hà Nội và Bắc Kinh cùng chung một ý thức hệ Cộng sản sẽ giúp cho sự nghiệp xây dựng CNXH dễ dàng hơn.

Thứ trưởng Vịnh công nhận rằng “Nền tảng di sản đó chi phối cách ứng xử của hai nước. Một trong những đặc trưng của ý thức hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là một Đảng Cộng sản lãnh đạo. Nếu có được một người bạn XHCN rất lớn bên cạnh ủng hộ và hợp tác cùng có lợi thì sẽ vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng CNXH ở Việt Nam.”

Đào sâu hơn vào sự khẳng định này sẽ nảy sinh hai câu hỏi lớn. Thứ nhất liệu Trung Quốc có còn theo đuổi con đường CNXH mà Việt Nam lúc nào cũng xác định hay không. Trả lời câu hỏi này, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh một nhà ngoại giao lão thành từng giữ chức Đại sứ đặc mệnh toàn quyền tại Bắc Kinh cho biết:

Truyền thống ông cha đến giờ thì thời kỳ nào Trung Quốc cũng xâm lược Việt Nam thì làm gì có truyền thống hữu nghị? Chẳng qua là bịa ra thôi. Hai nữa là cái Ý thức hệ tương đồng cũng không đúng bởi vì từ khi ông Đặng Tiểu Bình ông ấy phát biểu câu “mèo trắng mèo đen mèo nào bắt được chuột thì là mèo tốt” thế nghĩa là ông ta đã đi theo con đường tư bản rồi, đã bỏ con đường Xã hội chủ nghĩa mặc dầu ông ấy vẫn nói XHCN mang mầu sắc Trung Quốc.

Trong thực tế ông ta đã đi con đường tư bản chủ nghĩa và hiện giờ xã hội Trung Quốc là một xã hội tư bản, phát triển chưa đầy đủ chứ không phải là xã hội chủ nghĩa, không tìm thấy cái gì gọi là XHCN. Tôi cho ông Nguyễn Chí Vịnh nói thế là không đúng, là cố nói lấy được mà thôi.

Câu hỏi thứ hai, người bạn mà Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho là rất lớn ấy có thật sự ủng hộ và hợp tác với Việt Nam hay không? Câu trả lời sẽ rất nhanh và ngắn gọn là “không” dựa trên những sự thật lịch sử không ai có thể chối cãi. Cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 đã làm sáng tỏ cho những ai còn tin rằng Trung Quốc giúp Việt Nam đánh Mỹ hoàn toàn phát xuất từ lý tưởng Cộng Sản. Sự thật này nếu không bị Hội Nghị Thành Đô khống chế thì có lẽ Đảng Cộng sản Việt Nam không đem sự tương đồng ý thức hệ ra để bảo vệ cho những hành vi mà Trung Quốc vẫn thường xuyên áp dụng với Việt Nam.

Có hai nước Trung Quốc hay sao?


000_Hkg8020398-250.jpg

Dàn lãnh đạo mới của Trung Quốc. AFP photo

Hai nữa, nếu nhận diện vấn đề Biển Đông dưới cái nhìn tổng quan sẽ thấy rất rõ sự ham muốn Hoàng Sa, Trường Sa cùng nhiều đảo lớn nhỏ khác của Trung Quốc là chính sách xuyên suốt kéo dài nhiều chục năm qua mà điển hình nhất là vụ chiếm Hoàng Sa năm 1974 và Gạc Ma năm 1988.

Người đọc bài viết của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh sẽ cảm thấy rằng có hai nước Trung Quốc trong toàn văn bản này. Một Trung Quốc mang vẻ hiền lành, thân hữu, chí tình và đáng tin cậy trong các cuộc đàm phán giữa hai Đảng. Một Trung Quốc khác mà ông Vịnh nhắc tới trong cung cách e dè, cẩn trọng, tránh né không nêu bật lên tham vọng của nó trong các hành động xâm lược đối với Việt Nam.

Từ sự thật này, các câu trả lời của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đã khiến người đọc lạc lối: vậy thì Trung Quốc nào mới là tác nhân gây nên sự tranh chấp hiện nay? Trung Quốc với cùng hệ thống chính trị với Hà Nội hay Trung Quốc đã và đang xâm chiếm đất đai, lãnh thổ, chủ quyền biển đảo của Việt Nam qua sức mạnh của quân xâm lược?

Vai trò nước nhỏ luôn chịu thiệt thòi trong các cuộc giàn xếp của nước lớn đó là sự thật. Nước Mỹ từng bỏ rơi Việt Nam trong thập niên 70 cũng là sự thật. Tuy nhiên thiếu tế nhị trong việc đem sự thật ấy ra trong cung cách ngoại giao sẽ khiến đất nước dấn sâu vào vị thế tự cô lập mình là một sự thật khác.

Câu chuyện về nước Mỹ được Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh nhắc tới như một cảnh báo trong tư thế quay lại Châu Á Thái bình dương của Washington. Ông Vịnh kể lại ông đã từng nói thẳng với một viên chức quốc phòng cao cấp của Mỹ rằng: “Nếu như các ông làm đúng những gì đã nói thì tôi hoan nghênh, còn nếu không các ông sẽ buộc phải rời khỏi khu vực như năm 1975 rời khỏi Việt Nam”.

Người dân Việt Nam nghe chuyện ước rằng Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng dùng khẩu khí này để nói với Bắc Kinh vì Hà Nội hoàn toàn đủ thẩm quyền phát biểu với Trung Quốc những điều tương tự như thế đó là: “Nếu như các ông làm đúng những gì đã nói về 16 chữ 4 tốt thì tôi hoan nghênh, còn nếu không các ông sẽ buộc phải rời khỏi khu vực như năm 1979 rời khỏi Việt Nam”.

Dưới con mắt của các chính khách thiên tả, nước Mỹ đã và vẫn được nhìn như một sen đầm quốc tế. Cộng sản khai thác triệt để tư tưởng này trong các bài học tuyên truyền chống Mỹ trong thời chiến tranh lạnh và nó vẫn còn tiếp tục kéo dài cho tới ngày nay nhằm bảo vệ hệ thống độc đảng của các nước theo chế độ Cộng sản.

Nước Mỹ và sự thật lịch sử


000_Hkg8037033-250.jpg

Tổng thống Mỹ Barack Obama cùng các nhà lãnh đạo của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) tại Cung Hòa bình ở Phnom Penh ngày 20 tháng 11 năm 2012. Ảnh minh họa. AFP

Cách nhìn này ảnh hưởng sâu đậm tới từng cái bắt tay ngoại giao với Mỹ và nó tiềm ẩn trong não trạng của lãnh đạo các nước độc tài. Việt Nam theo thể chế một Đảng nên tâm lý sợ Mỹ cũng không thể khác. Tuy nhiên vấn đề đặt ra là: liệu Mỹ có thực sự cần vai trò của Việt nam đến mức phải van nài như ông Vịnh miêu tả trong cái gằn giọng của ông với viên chức quốc phòng của họ hay không?

Nhiều người sẽ tin là không. Và cũng không ít người cho rằng Việt Nam đã tự nhấc mình lên khỏi mặt đất một cách thái quá.

Nếu so với một Trung Quốc đơn độc chỉ có vài đồng minh như Việt Nam hay Bắc Hàn thì nước Mỹ có đồng minh trên khắp thế giới. Không cần phân tích cũng thấy Hoa Kỳ đối xử với đồng minh của họ ra sao để cho tới giờ này sau hơn nửa thế kỷ những nước như Úc, Thái Lan, Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Philippines…vẫn gắn bó với họ và không nước nào tỏ ra sợ hãi như sợ một nước gian hùng như Trung Quốc.

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đưa ra sự lo ngại đối với Hoa Kỳ là cần thiết nhưng cách nói của ông sẽ khiến cho cả thế giới nghĩ rằng Hoa kỳ là một nước nhiều tham vọng và đáng bị dè chừng hơn Trung Quốc. Trong khi Hoàng Sa và một phần Trường Sa nằm trong tay họ. Trong khi ngư dân Việt Nam không thể ra khơi và mỗi lần bị bắt thì Quân đội Nhân dân Việt Nam bất lực ngồi nhìn. Thế nhưng Hà Nội vẫn coi trọng mối quan hệ độc Đảng hay sự giống nhau về ý thức hệ giữa hai nước thì khó có thể thuyết phục dư luận ngay cả trong nội bộ đảng viên Đảng Cộng sản.

Một sĩ quan cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam không muốn nêu tên cho biết nhận xét của ông về sức chiến đấu hiện nay trong quân đội:

Tôi nghĩ rằng càng lên cao thì cái động cơ “trung với nứơc hiếu vời dân” càng giảm dần. Còn những người lính trơn thì người ta xuất phát từ con em của nhân dân cho nên tôi nghĩ nếu có chiến tranh thì người ta sẽ quyết tâm chiến đấu vì nhân dân thôi chứ còn ở trên thì càng lên cao càng giảm dần.

Giới nhân sĩ trí thức từng lo ngại rằng một đất nước có bề dày chiến đấu như Việt Nam nhưng ngủ quên trên chiến thắng quá lâu vẫn có thể trở thành yếu đuối và bị động. Một chính thể lấy quyền lợi đảng phái đặt lên trên quyền lợi quốc gia, nhất là đảng phái ấy liên hệ mật thiết với một nước khác thì sẽ không thể tránh họa mất nước vào tay người đồng chí của mình.

Theo dòng thời sự:




CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2013


ĐÃ ĐANG MẤT NƯỚC RỒI!

 

Mất nước không phải đợi khi bọn Tầu đem quan quân sang ngồi chễm trệ tại Hà nội, Sài gòn, lính Tầu tràn ngập mới là mất nước

.

Hiện tại kinh tế Việt Nam hoàn toàn lệ thuộc vào Tầu từ quả trứng ngọn rau dến kỹ nghệ chế biến, xe cộ. Chính trị: Hoàn toàn nhận lệnh và đường lối từ TQ. Quân sự: Tầu chiếm hết các vị trí chiến lược trên bộ và mặt biên. Những dội quân trá hình trải khắp nước từ Bắc đên Nam. Mặt biển bị chế ngự hoàn toàn. Dân chúng hoàn toàn bị đàn áp gấp trăm gấp ngàn lần chế độ cai trị của thực dân Pháp xưa để che giấu sự nô lệ của Bắc Kinh.

Dân tộc ta đang bị Hán hóa một cách rất tinh vi. Cứ đà này thì chỉ một thế kỷ là hết cả Con Rồng Cháu Tiên

 

Thế là mất nước chứ còn gì nữa!
                                                    PHẠM QUANG CHIEU


Kính chuyển :

*Xin cám ơn nhà báo Bùi Tín, đầu năm Dương lịch khai pháo tát vào mặt bè lũ bán nước Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng… một phát nên thân !

GÓP GIÓ.


 

CHÚC MNG NĂM MI 2013
Blog / Bùi Tín / VOA
Mõm mòm mom!
Bạn đã bao giờ đau răng chưa? Đã bao giờ bạn có chiếc răng sâu bị lung lay, rồi lung lay dữ dội chưa?
Đã bao giờ bạn bị một chiếc răng sâu, đau đớn, lung lay dữ dội đến độ mõm mòm mom chưa? Và khi chiếc răng đã lung lay đến độ mõm mòm mom, chỉ cần một sợi chỉ buộc vào chân răng, dứt phựt một cái là đi đời một chiếc răng, thoát một cơn đau khó chịu, có khi nhức lên óc, nhẹ hẳn người, phải không bạn?

Hôm nay nhân ngày đầu năm 2013, tôi xin phép bạn mượn chuyện nhổ chiếc răng sâu đã mõm mòm mom để thưa chuyện với bạn về tình cảnh của đảng CS Việt Nam khi bước vào năm 2013 này.

Vâng, thưa bạn đã đến lúc phải nói cho thật minh bạch sự thật ở nước ta, dù là sự thật có đáng buồn đến đâu cho một số người.

Đảng CSVN hiện nay không còn nữa. Nó không còn như xưa nữa. Nó không còn là một chính đảng, một đảng chính trị nữa. Cả 14 vị trong Bộ Chính trị, 200 vị ủy viên chính thức và dự khuyết Trung ương đảng có ai nằm trong tù đế quốc đâu, có ai thực sự tham gia chiến đấu đâu, trải qua hy sinh gian khổ đâu. Họ chỉ là tầng lớp hưởng thụ. Họ chỉ biết hưởng thụ, hưởng thụ nữa, hưởng thụ ngày càng nhiều thêm mãi. Có lớp lãnh đạo nào giỏi đếm và tích lũy tiền của như họ hiện nay ?

Hàng chục tỷ, trăm tỷ, ngàn tỷ đồng, hàng trăm ngàn đôla, hàng triệu đôla cứ ngon ơ. Tài phiệt xưa, đại điền chủ xưa phải gọi họ bằng «cụ». Còn có ai giữ phương châm mà đảng viên CS nào cũng thuộc nằm lòng khi vào đảng: «lo trước cái lo của thiên hạ, hưởng sau cái vui của thiên hạ », để lao lên phía trước cướp của của thiên hạ, đạp dân lại phía sau cho đói nghèo bệnh hoạn, bất kể là mẹ liệt sỹ hay gia đình thương binh, gia đình cựu chiến binh.

Đảng CS trong cơn suy thoái không gì kìm hãm nổi đã lựa chọn dứt khoát tôn thờ tiền bạc phi nghĩa, quay lưng lại với nhân dân, với dân tộc, đã dứt khoát chọn con đường quỵ luỵ với bành trướng, đàn áp thẳng tay người dân yêu nước, thực hiện chính sách cảnh sát trị với đồng bào ruột thịt của mình. Nó đã tự sát.

Tình hình đã mõm mòm mom từ cuối năm 2010 khi gần 30 trí thức tiêu biểu của đất nước, tất cả là đảng viên cao cấp do Bộ Chính trị trực tiếp quản lý, nhất trí cao độ bác bỏ triệt để cơ sở lý luận, ý thức hệ chính trị kinh tế của Đại hội XI năm 2011, tuyên chiến với tất cả các văn kiện Báo cáo Chính trị, Cương lĩnh và Chiến lược của đại hội này, để đến Tết năm 2012 lại tụ nghĩa ở trụ sở báo Tia Sáng giữa thủ đô Hà Nội nhằm khẳng định một lần nữa con đường sai lầm bế tắc của đảng CS - không có lực luợng giám sát, kềm hãm, ngăn chặn và thay thế, không có phanh hãm khi đang lao xuống vực thẳm, mất gốc chân lý, mất gốc dân tộc và nhân dân.

Tình hình mõm mòm mom khi mạng bauxite xuất hiện với hàng vài ngàn chữ ký công khai ghi rõ tên tuổi địa chỉ của tập thể trí thức dân tộc, kéo còi báo động nguy cơ mất nước khi nhà nước nhượng bộ cho bọn bành trướng sang khai thác bauxite ở Tây Nguyên, với đội quân ngầm đội lốt công nhân; rồi hàng ngàn, hàng vạn trí thức dân tộc đòi công lý cho luật sư Cù Huy Hà Vũ; hàng vạn trí thức nữa đòi công lý cho 3 nhà báo yêu nước Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải và các chiến sỹ yêu nước và dân chủ khác…

Tình hình mõm mòm mom khi liên tiếp 11 chủ nhật trong mùa hè năm 2011 và ngày 9 tháng 12 năm 2012, hàng trăm, hàng ngàn bà con Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng, Huế, Cần Thơ… xuống đường ôn hòa nhưng kiên định, hòa bình nhưng bất khuất, khẳng định không ai có quyền ngăn cản lòng yêu nước, thương dân, chống quân xâm lược. Hàng loạt nữ nhi kiên cường xuất hiện: Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Phương Uyên, Đoan Trang, Dương Thị Xuân, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh…

Tình hình mõm mòm mom cho đảng CS cáo chung khi hàng chục nhà luật học, luật sư, hàng trăm nhà báo, blogger tự do, hàng trăm nhà văn nhà thơ nhạc sỹ tiêu biểu của nghĩa khí và văn hóa Việt Nam đứng thẳng dậy dành quyền sống tự do cho nhân dân… với lời tuyên ngôn của nhà thơ - chiến sỹ trẻ Bùi Chí Vinh:

Quý vị như thế mới là quý vị
Vô cảm, vô lương, vô đạo đức, vô thần
Tôi rách rưới như một thằng thi sĩ
Nhưng hiểu thế nào là sức mạnh nhân dân

Tính hình mõm mòm mom khi Bí thư đảng ủy Bộ Ngoại giao kiêm Phó Ban biên giới Nguyễn Duy Chiến đăng đàn nói huyên thiên rằng «Trung Quốc cắt cáp của ta cũng như cha mẹ yêu con cho roi cho vọt», liền bị lên án tới tấp và dạy dỗ đến nơi đến chốn, từ đó câm tịt.

Cũng như mới đây, viên đại tá Trần Đăng Thanh nói năng lảm nhảm bị công kích kịch liệt không kịp chống đỡ, không ai dám bênh. Như thế cũng đủ thấy đảng CS đã lâm vào khốn quẫn cả về lý luận lẫn thực tiễn đến mức nào. Thời thế nào gian hùng ấy, đảng CS vào giai đoạn thoái trào chỉ sinh ra được những quái thai.

Hãy nghe một nhân vật cừ khôi của đảng CS, đáng bậc thầy của Trần Đăng Thanh, là Giáo sư Thiếu tướng Đặng Quốc Bảo, từng là ủy viên Trung ương đảng, nguyên trưởng ban Khoa giáo Trung ương, nguyên Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh niên CS, người nổi tiếng là có tư duy độc lập, từng được coi là có sức lôi cuốn mạnh mẽ đối với tuổi trẻ thủ đô trong các cuộc diễn thuyết, công khai phát biểu «Tai họa sẽ đến Việt Nam nếu những người lãnh đạo không nhìn rõ, không thấy được Trung Quốc là một đối thủ nguy hiểm ; Việt Nam cần tồn tại và phát triển, phải có ý chí, có trí tuệ, phải mạnh lên, phải liên minh với các nước khác, như với Ấn Độ, Nga, Nhật Bản thậm chí cả Hoa Kỳ». (Trò chuyện với Đặng Quốc Bảo ngày 26/6/2009).

Đây là lời phê phán nghiêm khắc ngay thẳng của ông giáo sư thiếu tướng đối với tên Đại tá Trần Đăng Thanh. Cần chỉ rõ thêm chính ông Đặng Quốc Bảo đã khẳng định cả cái giống cộng sản đều là độc tài, dù là ở Nga hay ở Tàu, dù ở Bắc Hàn hay Cu Ba và Việt Nam, đều là độc tài chống nhân dân, nên cũng chính ông đã thấy cái đảng này đã mõm mòm mom, sắp rơi rụng đến nơi rồi vậy, nếu không cải tà quy chính, thực hiện dân chủ hóa đa nguyên.

Khi ông Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng kiêm đảng ủy viên Bộ Công an từ bỏ đảng CS, khi ông Nguyễn Trung Thành, vụ trưởng vụ bảo vệ đảng, cánh tay phải của Lê Đức Thọ, từng thụ lý vụ án «xét lại - chống đảng» lên tiếng minh oan cho 34 đảng viên CS bị tù đầy và đòi khôi phục danh dự cho họ, thì chính các nhân vật ấy cùng một loạt các nhân vật Cộng sản ly khai như Trung tướng CS Trần Độ, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Đại tá Phạm Quế Dương, Viện trưởng Hoàng Minh Chính, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, Đại tá nhà văn Phạm Đình Trọng, và gần đây là Tiến sỹ Đỗ Xuân Thọ đã công khai đốt thẻ đảng khi đảng vẫn tôn thờ cái lý luận Mác-Lê lẩm cẩm. Tất cả đã dồn đảng CS vào tử huyệt hôm nay, tất cả đều có vinh dự nhân danh công lý, chính nghĩa, nhân danh nhân dân và dân tộc sớm đóng mỗi người một chiếc đinh của mình lên cỗ quan tài của đảng CS.

Cho đến thanh niên thế hệ trẻ cũng sớm đoạn tuyệt với Mác - Lênin như đảng viên trẻ Nguyễn Chí Đức ngay trước khi bị đạp giày vào mặt, đã «không chịu nổi cảnh xa hoa khệnh khạng ăn tục nói phét của cấp trên» để xin chào từ biệt đảng, «một đi không trở lại».

Từng là người Cộng sản từ khi trẻ ham lý tưởng, một phần do thời thế đưa đẩy, tôi rất hiểu tâm trạng của nhiều đảng viên tuy đã chán ngấy với cái ý thức hệ vòng vo, cái lý luận Mác Lê ngụy biện, cái lý tưởng ảo ảnh hàng mã của nó, nhưng vẫn có lúc ngại ngùng, không quả đoán dứt tình. Đó còn là vì cái chế độ này quá xảo quyệt, chuyên nghề ăn gian nói dối. Khi nó chưa được công khai hoạt động thì nó lớn tiếng đòi đa nguyên đa đảng, khi nó không được quyền ra báo thì nó ra rả đòi tự do ngôn luận, tự do báo chí, nhưng khi cướp được quyền rồi thì nó cấm mọi quyền tự do còn hơn bọn phát xít. Nay nó sợ nhất là tổ chức, dù là tổ chức đối lập xây dựng cho nó.

Biết bao người như Phó Thủ tướng Trần Phương, Phó Thủ tướng Vũ Khoan, ủy viên Ban Bí thư Trung ương Nguyễn Đình Hương (Mười Hương), Tướng Đồng Sỹ Nguyên, Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Tướng Công an Nguyễn Tài…từng phê phán ngay thật đảng đã mất hoàn toàn tính tiền phong. Như Viện trưởng kinh tế Trần Đình Thiên, Viện trưởng kinh tế thế giới Võ Đại Lược, các trí thức có thực học, thực tài như Nguyễn Quang A, Nguyễn Trung, Phạm Chi Lan, Dương Thu Hương, Thứ trưởng thỷ lợi Trần Nhơn, nhà sư phạm Phạm Toàn… từng nhận định phiên tòa xử luật sư Hà Vũ là «lưu manh». Như nhà xã hội học Tương Lai cho rằng phiên tòa xử các nhạc sỹ Việt Khang và An Bình là «phát xít». Như nhà văn Võ Thị Hảo cho rằng đảng CS «hành động kiểu côn đồ và ngu muội hóa nhân dân»…

Làm sao kể cho xiết những người trí thức chân thành không còn một sự kính trọng nào với đảng, với lãnh đạo. Hàng ngũ họ tăng lên từng ngày. Mới đây những vị Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận đã đứng hẳn về phía nhân dân xuống đường.

Bởi vì rõ ràng cả về đức, về tài, về lý luận chính trị, về học thuyết kinh tế, về đường lối đối ngoại, các nam nữ trí thức dân tộc trên đây đều xứng đáng là bậc thầy của tất cả các ủy viên Bộ Chính trị và tất cả ủy viên Trung ương hiện nay ; họ xứng đáng là thầy học để huấn luyện lại, lên lớp lại, giảng bài lại cho tất cả các tiến sỹ vẹt mang bộ óc bã đậu trong cái Học viện Chính trị Quốc gia u tối đến thê thảm, chỉ sản sinh ra những kẻ ngu ngốc thậm tệ như Nguyễn Duy Chiến, Trần Đăng Thanh…

Các trí thức chân chính trên đây thực sự đã ly khai đảng dứt khoát trên lý trí rồi. Chỉ còn rơi rớt chút tình cảm và tý ty quyền lợi. Họ là hàng vạn, hàng vạn vốn quý của dân tộc, là tài sản tinh thần vô giá của nhân dân, do hồn thiêng sông núi hun đúc nên. Với đảng Cộng sản, nay họ có thể lẩy Kiều bằng một câu: Tình trong đã đứt, miệng ngoài còn e thay cho Tình trong như đã,mặt ngoài còn e.

Vậy xin các vị, xin các bạn (vì tôi từng quen khá thân, khá rõ một tỷ lệ không nhỏ các vị trên đây) xin hãy làm một cố gắng có ý nghĩa, xin đừng e ngại gì nữa, hãy cùng buộc một sợi chỉ thòng lòng vào chiếc răng sâu đã hết thời sử dụng, cùng giật một cái để khai tử cho nó, rồi cho nó vào bảo tàng, theo chân gần một trăm đảng CS đã lần lượt vào nghĩa địa của nhân loại chỉ trong hai chục năm lại đây. Sự chia tay nào cũng có chút ngậm ngùi, nhưng có khi dứt tình là giải thoát, là nhẹ gánh, là yên lòng và thanh thản từ đây. Để còn lo chuyện khác.
Đây sẽ là hành động anh hùng của các vị và các bạn, thực sự cứu dân, cứu nước, bù đắp những lầm đường lạc lối quá dài vừa qua, trở về với nhân dân và dân tộc, với chính nghĩa và lẽ phải, thuận theo nền văn minh kiến thức của loài người và thời đại mới, cùng nhau mở ra kỷ nguyên dân chủ tự do, mở ra sinh lộ cho Việt Nam.

Không có đảng chính trị nào là thiêng liêng, thần thánh, trường cửu cả. Đảng chính trị xét cho cùng chỉ là phương tiện trong tay con người, con người sanh ra nó, giao cho nó nhiệm vụ, sử dụng nó vì lợi ích chung của dân tộc, của nhân dân. Khi nó không còn trung thành, tự tư tự lợi, tự nó phản bội nhân dân và dân tộc thì ta loại bỏ nó đi không thương tiếc, và cùng nhau lập một tổ chức chính trị mới, theo đúng quyền công dân tuyệt đối bất khả xâm phạm, theo đúng hiến chương Liên Hiệp Quốc và Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền, không một ai có quyền cấm cản. Việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh cho công an ngăn cấm hình thành tổ chức đối lập là một quyết định phi pháp, vi hiến, không có mảy may giá trị. Xin nhớ trong bản cáo trạng nguyên Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak có ghi tội «phản nhân dân, ra lệnh giải thể Đảng Công lý và Đảng Vì dân, ra lệnh đàn áp lực lượng đối kháng xuống đường, 2 tội này có thể bị tử hình hai lần».

Đây nên là chủ đề nóng bỏng, cấp bách, hệ trọng, lý thú nhất mà anh chị em trí thức ta tự nhận là lương tri, trí tuệ, tâm huyết của nhân dân và dân tộc rất nên cùng nhau bàn bạc trao đổi ngay từ ngày đầu năm 2013 và trong dịp Tết Nguyên đán sắp đến.
Bùi Tín

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link