Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, January 20, 2013

Giai đoạn 1 và 2 Hội nghị Paris


 

 

Giai đoạn 1 và 2 Hội nghị Paris


© Trần Gia Phụng

Hội Nghị Paris (Bài 2)

Hội nghị Paris (1968-1973) có thể chia thành ba giai đoạn. Bài nầy xin trình bày hai giai đoạn đầu của hội nghị Paris.

Bà Nguyễn Thị Bình tại Hội nghị Paris năm 1973

Bà Nguyễn Thị Bình tại Hội nghị Paris năm 1973

1.- GIAI ĐOẠN THỨ NHẤT (1968)

Giai đoạn nầy kéo dài từ ngày 13-5-1968 đến ngày 30-10-1968, gồm 28 cuộc họp công khai tay đôi giữa Hoa Kỳ và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH), (Paul Kerasis, sđd. tr. 2) và 8 lần mật đàm riêng giữa lãnh đạo hai phái đoàn. Đây là khúc dạo đầu giữa hai bên, thăm dò, tìm hiểu, tuyên truyền và tố cáo lẫn nhau. Hoa Kỳ đòi hỏi tái lập vùng phi quân sự, Bắc Việt Nam (BVN) ngưng xâm nhập, rút quân về Bắc, xuống thang chiến tranh, để cho dân chúng miền Nam tự quyết, tôn trọng nền trung lập Lào. Bắc Việt Nam yêu sách Hoa Kỳ phải chấm dứt oanh tạc BVN vô điều kiện, chấm dứt các hành động chiến tranh, thừa nhận quyền dân tộc tự quyết của người Việt Nam.

Ngay từ đầu, Hoa Kỳ đòi hỏi các cuộc họp phải có sự tham dự của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Sau đó, Hoa Kỳ đề nghị thêm Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng (MTDTGP) (Đã viết trong bài 1). Trong giờ giải lao tại phiên họp công khai thứ 26 ngày 16-10-1968, Harriman trao cho Xuân Thủy một thư trong đó có viết rằng khi nào BVN chịu họp với VNCH và MTDTGP thì Hoa Kỳ sẽ ngưng ném bom BVN. Trong cuộc mật đàm ngày 26-10-1968, Xuân Thủy trả lời rằng BVN đồng ý với đề nghị của Hoa Kỳ. (Lưu Văn Lợi – Nguyễn Anh Vũ, sđd. tt. 15-44. )

Giữ đúng lời hứa, ngày 31-10-1968 tổng thống Lyndon Johnson tuyên bố chấm dứt chiến dịch Rolling Thunder, ngưng ném bom BVN, và cuộc họp dự tính ngày 6-11-1968 sẽ có mặt thêm đại diện hai phái đoàn VNCH và MTDTGP. Tuy nhiên, phía VNCH chưa chấp nhận tham dự hội nghị. (Đoàn Thêm, 1968, sđd. tt. 355, 358), vì vậy cuộc họp ngày 6-11-1968 phải đình hoãn.

Có tài liệu giải thích rằng sở dĩ phái đoàn VNCH chưa tham dự hội nghị Paris vì chính phủ Nguyễn Văn Thiệu muốn gây trở ngại cho nỗ lực vận động tranh cử tổng thống ở Hoa Kỳ vào ngày 5-11-1968 của ứng cử viên đảng Dân Chủ là Hubert Humphrey, và ủng hộ ứng cử viên đảng Cộng Hòa Richard Nixon. Người ta cho rằng theo tổng thống Thiệu, ứng cử viên Richard Nixon tỏ ra cứng rắn đối với cộng sản hơn Humphrey. (Nguyễn Tiến Hưng và Jerrold L. Schecter , Hồ sơ mật dinh Độc Lập, Los Angeles: C & K Promotions, Inc., tt. 39-50.)

Ngang đây, các bên lại tranh cãi về hình thức cái bàn ngồi họp trong gần ba tháng. Cuối cùng, các bên đồng ý chọn bàn tròn bằng phẳng, không có cờ, phía sau mỗi bên, cách 0,45 m có một bàn hình chữ nhật cho thư ký mỗi bên làm việc.

2.- GIAI ĐOẠN THỨ HAI (1969-1972)

Ngày 25-1-1969 bắt đầu các phiên họp hai/bốn bên, tùy theo cách gọi của mỗi bên, đến ngày 4-5-1972, kéo dài, gần ba năm rưỡi, qua 149 phiên họp.

Sau khi đắc cử ngày 5-11-1968, tân tổng thống Richard Nixon cử Henry Cabot Lodge, một chính khách đảng Cộng Hòa, làm trưởng đoàn Hoa Kỳ. Lodge cầm đầu phái đoàn cho đến cuối năm 1969. Đầu năm 1970, David K. E. Bruce thay. Qua năm 1971, William James Porter làm trưởng đoàn Hoa Kỳ cho đến khi hội nghị chấm dứt. Thật ra, từ tháng 7-1969, cố vấn An ninh Quốc gia của Nixon là Henry Kissinger đến Paris mật đàm với Xuân Thủy và Lê Đức Thọ, và hầu như giữ vai trò chính trong phái đoàn Hoa Kỳ.

Trong giai đoạn nầy, các bên tiếp tục tranh cãi những vấn đề chung quanh chuyện đình chiến và tái lập hòa bình. Phía CS cố tình kéo dài thời gian (theo kế hoạch Chu Ân Lai đã viết trong bài 1), vừa đàm trên bàn họp, vừa đánh trên chiến trường, chờ đợi người Mỹ rút quân dần dần theo chủ trương Việt Nam hóa chiến tranh của tổng thống Nixon. Trong thời gian nầy, tại hòa hội Paris, các bên đưa thêm những kế hoạch mới, bổ túc cho chính sách của mình.

Tại VNCH, ngày 7-4-1969, trong thông điệp đọc trước quốc hội, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trình bày chương trình 6 điểm, còn được gọi là “Chính sách quốc gia hòa giải”: 1) CS phải chấm dứt xâm lăng. 2) CS phải triệt thoái quân đội ra khỏi miền NVN. 3) CS không được xâm lăng các nước láng giềng nhằm xâm nhập VNCH. 4) VNCH sẽ áp dụng chính sách hòa giải và đại đoàn kết. 5) Thống nhất đất nước do toàn dân quyết định. 6) Cần có hệ thống kiểm soát quốc tế hữu hiệu chống CS xâm lăng. (Đoàn Thêm, 1969 (việc từng ngày), California, Nxb. Xuân Thu tái bản, 1989, tr. 119.)

Phía MTGPMN, sau “giải pháp 5 điểm” đưa ra ngày 3-11-1968 (đã viết trong bài 1), trong phiên họp hai/bốn bên thứ 16 ngày 8-5-1969, MTDTGP đưa thêm “Giải pháp toàn bộ 10 điểm”. (Nguyễn Thị Bình, sđd. tr. 51.) Điểm chính yếu là đòi hỏi Hoa Kỳ rút quân về nước, chuyện miền NVN để cho dân Việt Nam tự giải quyết.

Đáp lại, ngày 14-5-1969, tổng thống Nixon công bố kế hoạch 8 điểm: 1) Hoa Kỳ, đồng minh và BVN rút quân ngay sau khi có thỏa hiệp. 2) Mười hai tháng sau, nếu chưa rút hết, sẽ tới đóng ở những địa điểm được chỉ định và không tác chiến. 3) Sẽ rút song phương tất cả cùng một lúc ra khỏi cả Miên và Lào. 4) Sẽ có cơ quan kiểm soát quốc tế. 5) Cơ quan nầy sẽ hoạt động theo chương trình được hai bên thỏa hiệp. 6) Bắt đầu tổ chức tổng tuyển cử với sự kiểm soát quốc tế. 7) Trao đổi tù binh. 8) Hai bên cam kết tôn trọng các hiệp định Genève về Việt, Miên và Lào. (Đoàn Thêm, 1969, sđd. tt. 161-162.) Tức thì, ngày 22-5-1969, phát ngôn viên MTGPMN tuyên bố đề nghị của Nixon khác với giải pháp 10 điểm của MTDTGP như ngày và đêm. (John S. Bowman, sdd. tr. 143.)

Trong khi các phái đoàn VNCH và VNDCCH không có gì thay đổi, thì phái đoàn MTDTGP thay đổi danh xưng và trưởng đoàn. Nguyên từ 1960 đến 1968, MTDTGP chưa thành lập chính phủ. Để phái đoàn MTDTGP tương xứng với các phái đoàn khác, từ ngày 6 đến 8-6-1969, MTDTGP họp cùng với Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ Và Hòa Bình Việt Nam, tại mật khu gần biên giới Cao Miên trên quốc lộ 22, và bầu ra chính phủ lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam (CHMNVN), trong đó Huỳnh Tấn Phát làm chủ tịch, Trần Bửu Kiếm làm bộ trưởng Phủ chủ tịch, Nguyễn Thị Bình làm bộ trưởng bộ Ngoại giao. Phái đoàn CPLTCHMNVN do Nguyễn Thị Bình dẫn đầu thay thế phái đoàn MTDTGP tại Paris từ phiên họp thứ 21 ngày 10-6-1969. (Nguyễn Thị Bình sđd. tt. 53-54.) (Liên Minh CLLDTDC là một hình thức mặt trận cũng do CS hậu thuẫn, kết hợp thêm những thành phần thiên tả còn đứng ngoài MTDTGP.)

Tại cuộc họp ngày 10-6-1969, Nguyễn Thị Bình đưa ra “Chương trình hành động 12 điểm” của chính phủ lâm thời CHMNVN. Chương trình nầy không khác giải pháp 10 điểm của MTDTGP. Theo chương trình mới, MTDTGP là người tổ chức và lãnh đạo cuộc chống Mỹ “xâm lược”. (John S. Bowman, sđd. tr. 145.)

Ngày 15-7-1969, Richard Nixon gởi thư cho Hồ Chí Minh, nhờ Jean Sainteny, một người Pháp, chuyển cho Xuân Thủy tại Paris. Trong thư, Nixon tỏ ý muốn tìm một nền hòa bình công chính và hai bên nên hướng về hòa giải hơn là đối đầu và chiến tranh. Hồ Chí Minh trả lời thư cho Nixon ngày 25-8-1969, nói rằng nếu Nixon thật sự muốn mưu tìm hòa bình công chính, thì Hoa Kỳ phải chấm dứt chiến tranh xâm lược, rút quân đội ra khỏi NVN, tôn trọng quyền của người miền Nam và của dân tộc Việt Nam tự quyết định mà không có ảnh hưởng nước ngoài. (Richard Nixon, The Memoirs of Richard Nixon, New York: Grosset & Dunlap, 1978, tt. 393, 397.) Thư nầy ký tên Hồ Chí Minh ngày 25-8-1969. Lúc đó, Hồ Chí Minh đang bệnh và sau đó chết ngày 2-9-1969.

Trong thời gian đàm phán tại Paris, chính phủ Nixon bị áp lực nặng nề của giới phản chiến ở trong nước Mỹ. Trong niên khóa 1969-1970, xảy ra 1,800 cuộc biểu tình, 7,500 bị bắt giữ, 247 vụ đốt phá, 462 người bị thương mà hai phần ba (2/3) là cảnh sát và 8 người chết. Nạn bạo động trở thành một bệnh dịch trên toàn quốc Hoa Kỳ. Từ tháng 1-1969 đến tháng 2-1970 có 40,000 vụ ném bom, hay âm mưu ném bom, hay đe dọa ném bom liên hệ đến chiến tranh, gây thiệt hại 21 triệu Mỹ kim, hàng trăm người bị thương và 43 người chết. (Richard Nixon, No more Vietnams, London: W. H. Allen, 1986, tr. 126.)

Nhân phong trào phản chiến lên cao tại Hoa Kỳ năm 1969, Phạm Văn Đồng, thủ tướng BVN viết thư gởi dân chúng Hoa Kỳ, hy vọng các cuộc phản đối sẽ buộc chính phủ Hoa Kỳ rút lui hoàn toàn và vô điều kiện quân đội Hoa Kỳ về nước. (http://www.historyplace.com/unitedstates/vietnam/index-1969.
html.) Quốc hội Hoa Kỳ liền đưa ra nghị quyết 275 ngày 15-10-1969 phản đối BVN đã can thiệp vào công việc nội bộ của Hoa Kỳ. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng lên tiếng phê phán việc nầy. (U. S. Congressional Documents – 1969, HeinOnline, p. 1651.)


Tháng 4-1970, liên quân Việt Mỹ tiến qua Cao Miên, truy đuổi CSVN. Phong trào phản chiến tại Hoa Kỳ bùng lên mạnh mẽ. Ngày 2-5-1970, sinh viên các đại học Hoa Kỳ phát động biểu tình rầm rộ, phản đối cuộc hành quân nầy. Tại đại học Kent, tiểu bang Ohio, ngày 4-5-1970, Vệ binh Quốc gia bắn chết bốn sinh viên biểu tình và làm bị thương chín người khác. Sự kiện nầy khiến làn sóng phản đối chiến tranh dâng cao trên toàn nước Mỹ.

Sau biến cố trên, thượng viện Hoa Kỳ trong phiên họp ngày 24-6-1970, ra quyết định bãi bỏ “Nghị quyết vịnh Bắc Việt”, (John S. Bowman, sđd. tr. 166), giới hạn quyền hành của tổng thống trong việc điều khiển chiến tranh ở nước ngoài.

Sự kiện nầy càng khuyến khích CSVN kéo dài hội nghị Paris, vừa đàm vừa đánh, vừa đánh vừa đàm, chờ đợi những đòi hỏi và áp lực càng ngày càng gia tăng của giới phản chiến đối với chính phủ Nixon và chờ đợi Nixon rút quân Hoa Kỳ khỏi Việt Nam theo chủ trương Việt Nam hóa chiến tranh. Quân số Hoa Kỳ tại Việt Nam cuối năm 1968 là 536,100 người. Tháng 12-1969 số quân nầy giảm xuống còn 475,200; cuối năm 1970, còn lại 334,600 quân và tháng 12-1971, còn 156,800 quân.

Từ cuối tháng 1 đầu tháng 2-1971, VNCH mở cuộc hành quân Lam Sơn 719 đánh qua Lào, với sự giúp sức của Không quân Hoa Kỳ. Sinh viên và cựu chiến binh Hoa Kỳ trước đây tham chiến ở Việt Nam lại tổ chức biểu tình rầm rộ vào tháng 4 và tháng 5-1971 tại Washington DC và nhiều nơi ở Mỹ.

Tại Paris, trong phiên họp thứ 84 ngày 17-9-1970, Nguyễn Thị Bình đưa ra “8 điểm nói rõ thêm”, chủ yếu là đòi Mỹ rút hết quân trước ngày 30-6-1971, sẵn sàng nói chuyện với một chính quyền Sài Gòn không có Thiệu – Kỳ – Khiêm. Phía Hoa Kỳ đưa ra “Kế hoạch hòa bình 5 điểm” ngày 7-10-1970, rồi ngày 31-5-1971, trong cuộc mật đàm, Kissinger điều chỉnh thành “đề nghị 7 điểm”. Đáp lại, ngày 26-6-1971, cũng mật đàm, Lê Đức Thọ trình bày “Sáng kiến hòa bình 9 điểm của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”. Ngày 1-7-1971, trong phiên họp hai/bốn bên thứ 119 ngày 1-7-1971, Nguyễn Thị Bình công bố “Sáng kiến mới gồm 7 điểm nhằm giải quyết hòa bình miền Nam Việt Nam”. Ngày 11-10-197, Hoa Kỳ lại chuyển đến phía CVSN “Đề nghị 8 điểm” khác. (Nguyễn Thị Bình, sđd. tt. 61-79.)

Cứ thế, trong hai năm 1970, 1971, trong các cuộc họp, các bên đưa ra những chương trình hay kế hoạch mới, rồi tranh cãi, tố cáo và đòi hỏi liên tục, không đi vào mục đích cụ thể của cuộc hòa đàm nhằm tìm ra giải pháp chấm dứt chiến tranh. Chỉ có một thay đổi nhỏ về chính trị năm 1970 là MTDTGP từ nay chấp nhận sự hiện diện của chính quyền Sài Gòn không có Thiệu Kỳ Khiêm, và một thay đổi khác từ năm 1971 là hội nghị Paris bắt đầu đề cập đến vấn đề tù binh mà Hoa Kỳ đang rất muốn giải quyết. Cũng trong cuộc họp ngày 29-7-1971, Nguyễn Thị Bình đề nghị lập danh sách tù binh khi nào Hoa Kỳ ấn định cụ thể thời biểu rút lui toàn bộ lực lượng Hoa Kỳ. (John S. Bowman, sđd. tr. 182.)

Khi bị dư luận Mỹ chỉ trích là chính quyền không cố gắng hết sức để chấm dứt chiến tranh, ngày 25-1-1972, Nixon tiết lộ rằng từ 4-8-1969 đến 16-8-1971, cố vấn An ninh Quốc gia Henry Kissinger đã mật đàm 12 lần với Lê Đức Thọ và Xuân Thủy. Ngoài ra, ngày 11-10-1971, Kissinger đã đưa riêng cho phái đoàn BVN đề nghị 8 điểm, đại để như sau: Rút hết quân đội Hoa Kỳ, quân đội Đồng minh và quân đội cộng sản ra khỏi NVN, Lào và Cao Miên trong vòng 6 tháng kể từ ngày ký hiệp định; cùng một lúc thả tù quân và dân sự tất cả các bên; một Ủy hội Quốc tế kiểm soát đình chiến việc thực thi hiệp định; các thành phần liên hệ kể cả MTDTGP phối hợp tổ chức và kiểm soát cuộc bầu cử tổng thống; tổng thống Thiệu và phó tổng thống Hương từ chức một tháng trước ngày bầu cử. Tuy nhiên những cố gắng nầy không thành công. (John S. Bowman, sđd. tr. 188.)

Hôm sau, 26-1-1972, Kissinger còn tiết lộ thêm rằng trong kế hoạch 9 điểm do CSVN mới đưa ra, có hai điểm không thể chấp nhận được. Đó là CSVN đòi Hoa Kỳ ngưng ủng hộ chính phủ VNCH và đòi Hoa Kỳ rút quân thì phải rút luôn võ khí, quân nhu, quân dụng mà Hoa Kỳ cung cấp cho quân đội VNCH sử dụng. Làm như thế, chế độ VNCH sẽ sụp đổ. (John S. Bowman, sđd. tr. 188.)

Bắc Việt Nam liền tố cáo ngày 31-1-1972 rằng phía Hoa Kỳ đơn phương tiết lộ các cuộc mật đàm. Bắc Việt Nam công bố “Sáng kiến hòa bình 9 điểm” của Lê Đức Thọ, “Sáng kiến 7 điểm” của Nguyễn Thị Bình và “Đề nghị 7 điểm” của Kissinger đã được đưa ra tại Paris. (Đã ghi ở trên.) Ngoài ra Hà Nội cũng công bố bản văn dự tính giao cho Kissinger trong cuộc họp mật ngày 20-11-1971, nhưng cuộc họp nầy bị hủy bỏ. Theo bản văn nầy, có hai điểm khác biệt chính giữa chủ trương của BVN và Hoa Kỳ: Hoa Kỳ muốn rút tất cả lực lượng ngoại nhập khỏi Nam Việt Nam với sự thỏa thuận về nguyên tắc cho một giải pháp cuối cùng. Trong khi BVN chỉ muốn Hoa Kỳ và Đồng minh rút toàn bộ lực lượng ra khỏi Đông Dương không điều kiện. Hà Nội còn muốn chính phủ Thiệu từ chức và cuộc bầu cử sẽ do một chính quyền ba thành phần là BVN, NVN và MTDTGP đứng ra tổ chức. (John S. Bowman, sđd. tr. 189)

Trong cuộc thăm viếng Trung Quốc vào tháng 2-1972, tổng thống Nixon chính thức công nhận chỉ có một nước Trung Quốc, đồng thời Nixon cho các nhà lãnh đạo CS Trung Quốc biết rằng Hoa Kỳ sẽ đơn phương rút quân khỏi Việt Nam. Được Chu Ân Lai báo lại cho biết tin nầy, các lãnh tụ CSVN mở cuộc tấn công lớn trên toàn lãnh thổ VNCH từ cuối tháng 3-1972.

Dầu chiến đấu đơn độc sau khi quân đội Hoa Kỳ rút về nước, quân đội VNCH đã đẩy lui quân CS trong “mùa hè đỏ lửa” năm 1972 trên tất cả các mặt trận. Hoa Kỳ phản ứng đối với cuộc tấn công của CS bằng hai cách: 1) Tại Paris, ngày 23-3-1972, trưởng phái đoàn Hoa Kỳ William Porter tuyên bố theo lệnh của tổng thống Nixon, ngưng hội đàm vô thời hạn, đòi hỏi CS phải chấm dứt tấn công VNCH trước khi tiếp tục thương thuyết. 2) Ngày 10-4-1972, phi cơ B-52 của Hoa Kỳ tái oanh kích BVN. Ngày 16-4-1972, B-52 thả bom ở cả hai thành phố Hà Nội và Hải Phòng, lần đầu tiên kể từ 01-11-1968. Từ các hàng không mẫu hạm, hàng trăm phi cơ oanh kích các cơ sở quân sự quanh hải cảng Hải Phòng và khoảng 60 phi cơ oanh kích các kho chứa nhiên liệu ở Hà Nội. Người Mỹ còn báo cho biết sẽ bắn phá tất cả các cơ sở quân sự bất cứ nơi đâu ở BVN. Tức thì, sinh viên tại khắp các tiểu bang lớn ở Hoa Kỳ biểu tình phản đối chuyện ném bom.

Trước áp lực của Hoa Kỳ, dầu vẫn bị ném bom liên tục, BVN và MTDTGP trở lại bàn hội nghị ngày 27-4-1972. Tuy nhiên, hội nghị vẫn không có gì tiến bộ nên trong cuộc họp hai/bốn bên thứ 149 tại Paris ngày 4-5-1972, hai phái đoàn Hoa Kỳ và VNCH cùng đồng ý tạm ngưng họp vô thời hạn. Nhiều cuộc mật đàm diễn ra để tìm cách giải tỏa bế tắc, nhưng cũng chẳng đi đến đâu, vì bên nào cũng khư khư bảo thủ ý kiến của mình.

Tạm ngưng họp ở Paris, ngày 8-5-1972, tổng thống Nixon ra lệnh mở chiến dịch Linebacker, phong tỏa và đặt mìn các hải cảng BVN, oanh tạc các cầu, đường vận chuyển võ khí từ Trung Quốc sang BVN. Làn sóng phản đối chiến tranh lan rộng trong các trường Đại học, mạnh nhất ở Boston, San Jose, Florida. Ngày 9-5-1972, các thượng nghị sĩ đảng Dân Chủ thông qua một quyết nghị bác bỏ cuộc leo thang chiến tranh tại Việt Nam.

Lúc đó, BVN không thể chiến thắng quân đội VNCH trong “mùa hè đỏ lửa”, dầu lực lượng Hoa Kỳ giảm xuống chỉ còn dưới 70,000 vào tháng 5-1972. Bắc Việt Nam còn bị thấm đòn oanh tạc nặng nề của Không quân Hoa Kỳ, nên BVN thay đổi sách lược, trở lại bàn hội nghị, kiếm cách thỏa hiệp với Hoa Kỳ để Hoa Kỳ ngưng oanh tạc, nhanh chóng rời khỏi NVN, như tổng thống Nixon đã báo trước cho các lãnh tụ cộng sản Trung Quốc. Hội nghị Paris bước qua giai đoạn thứ ba. (Còn tiếp) (Trích: Việt sử đại cương tập 7, sẽ xuất bản.)

(Toronto, 14-01-2013)

© Trần Gia Phụng

__._,_.___

Rừng Sẽ Biến Mất


 

Rừng Sẽ Biến Mất

 

Trần Khải

 

Rừng Việt Nam đang bị tàn phá thê thảm, bất kể guồng máy kiểm lâm dầy đặc khắp các khu rừng ở quê nhà.

Tại sao như thế?

Đơn giản vì, trong khi Đảng CSVN rút ruột nhân dân, thì kiểm lâm cùng với lâm tặc vẫn thường rủ nhau đi rút ruột rừng.

Đơn giản vì kiểm lâm có lương không nuôi nổi vợ con, và chỉ có cách móc nối với lâm tặc để cùng chia sẻ quyền lợi có sẵn của núi rừng, mà không cần giở trò rút ruột các dự án nhà đất ở những thành phố lớn như các lãnh đạo – và thực tế, kiểm lâm chỉ có mộtc hút quyền lực rất xa ở bìa rừng, không thấy dính dáng gì tới những chuyện ở các thành phố lớn.

Trang blog Bauxite Việt Nam đã đăng lại một bài viết, do Nhóm Yêu quý Bảo vệ Rừng Cát Tiên gửi cho BVN “Rừng khóc” lấy từ trang Facebook của nhiếp ảnh gia Nguyễn Hữu Luận, Sài Gòn.

Câu hỏi là tại sao rừng khóc? Nhiếp ảnh gia Nguyễn Hữu Luân trên trang blog đã kèm theo nhiều hình ảnh cho thấy mức độ tang thương của rừng. Thê thảm, trần trụi, bị bứng, bị chặt, bị cưa... tới mức khốc liệt như thế, thì làm sao mà rừng không khóc được?

Tại sao gỗ bị lâm tặc đốn, bán ra mà các quan kiểm lâm vẫn lặng im?

Nhiếp ảnh gia NHL viết về tuyến ngoằn nghèo của lối gỗ lậu đi vào nhà quan như sau:

“Phải chăng cách quản lý rừng đang tồn tại nhiều vấn đề....? Gỗ vẫn đi ra khỏi rừng một cách bình thản....Tên các loài thú vẫn hiện diện trong các menu nhà hàng...

Lộ trình gỗ đi từ RỪNG vào nhà QUAN một cách hợp pháp là như sau:

– Thuê lâm tặc vào rừng chặt gỗ.

– Kiểm lâm tuần tra bắt tang vật (nhưng không bắt được người, phương tiện).

– Lập hồ sơ tịch thu gỗ tang vật, kiểm kê số lượng chuyển về khu vực trạm...

– Chuyển hồ sơ giao gỗ cho cơ quan chức năng.

– Tổ chức hội đồng bán đấu giá.

– Người mua là QUAN CHỨC với giá mua bằng giá gỗ tạp...

Đường đi hoàn chỉnh.

Rừng vẫn khóc và vẫn chết hàng ngày.

Và, Rừng Đã Khóc Thì Rừng Nào Cũng Khóc.”(hết trích)

Nhưng lâm tặc lấy gỗ lại như kiểu thảm sát. Nghĩa là giết tận, diệt tuyệt.

Do vậy, báo An Ninh Thủ Đô trong tựa đề một bài về tình hình phá rừng đã đưa một câu lên tựa đề mang nghĩa rất tượng thanh, tượng hình.

Bài viết này có tựa đề “Rừng Yok Đôn: “Hết nạc…lâm tặc vạc đến tận xương!”...” có ghi vài hình ảnh báo động như sau:

“Cạn kiệt những cây gỗ cổ thụ, lâm tặc chuyển sang khai thác theo kiểu “tận diệt” tại rừng Yok Đôn. Không kể cây gỗ non, cây thân nhỏ, cứ tiêu thụ được ngoài thị trường là lâm tặc ra tay triệt hạ.

Những ngày đầu năm 2013 này, Vườn quốc gia Yok Đôn lại nóng lên tình trạng lâm tặc khai thác trái phép gỗ quý. Tuy nhiên, bây giờ ở Yok Đôn những cây gỗ hương, căm xe, cà te cổ thụ có đường kính gốc trên dưới 1m không còn nữa, nên lâm tặc chuyển sang tận thu những cây gỗ non, khiến nhiều tiểu khu trong vườn quốc gia này trở lên xơ xác. Tính đến thời điểm này, có thể nói Vườn quốc gia Yok Đôn cơ bản không còn các loại cây gỗ quý hiếm như “trắc, cẩm, cà te”, và không lâu nữa sẽ đến “hương, căm xe, cà chít, chiu liu” bị tận diệt, vườn chỉ còn xót lại những cây gỗ tạp và thành rừng nghèo kiệt...

Dư luận đặt ra vấn đề, là tại sao Vườn quốc gia Yok Đôn có lực lượng kiểm lâm hùng hậu, đông tới 221 người, các trạm kiểm lâm rải khắp vườn và nằm ngay trong rừng. Ngoài ra còn có lực lượng kiểm lâm cơ động, kiểm lâm liên ngành túc trực 24/24 giờ trong ngày trên tuyến Tỉnh lộ 1 và trên đường sông Sê-rê-pốc, thì bằng cách nào lâm tặc có thể ra, vào rừng như ở chốn không người, ngang nhiên dùng cưa máy, xe cày, thậm chí ô tô để “cắt, xẻ, vận chuyển” ra khỏi rừng hàng nghìn m3 gỗ quý (?).

Thực tế cũng cho thấy, ngay tại vườn quốc gia này một bộ phận không nhỏ kiểm lâm có hành vi tiếp tay cho lâm tặc, kiểm lâm biến mình thành lâm tặc. Đã có trường hợp bị phát hiện xử lý. Nhưng liệu còn bao nhiêu cán bộ, kiểm lâm ở vườn này là lâm tặc mà chưa bị phát hiện, thanh lọc...”(hết trích)

Không chỉ vùng Tây Nguyên, mà ngay các tỉnh ven biển cũng bị phá rừng khốc liệt.

Báo Người Đưa Tin mới mấy tuần trước đã kể về “Cận cảnh phá rừng ở Quảng Nam,” trong đó cũng dẫn lời của “Chi cục kiểm lâm tỉnh Quảng Nam cho biết, theo thống kê của các cơ quan chức năng, 10 tháng đầu năm 2011, toàn tỉnh có 321.086m2 rừng tự nhiên bị tàn phá.

Đây là diện tích rừng tự nhiên bị “cứa cổ” do nạn khai thác gỗ lậu trái phép, nạn khai thác vàng tràn lan và tình trạng phá rừng tự nhiên để làm rẫy, trồng cây công nghiệp như cao su, tiêu, tràm…”(hết trích)

Rồi tới ngay tình hình phá rừng ở đầu nguồn biên giới, theo báo động của tỉnh Hà Tĩnh, trong đó nói rằng đây là “Vụ phá rừng nghiêm trọng: Che giấu thông tin?”

Thông tấn VietnamNet cho biết qua bản tin tháng 3-2012:

“Chủ trì cuộc họp tạihuyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) về vấn đề rừng đầu nguồn biên giới bị tàn phá, Phó Chủtịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Lê Đình Sơn đã nói rằng, đây là vụ việc cực kỳ nghiêmtrọng, tỉnh kiên quyết chỉ đạo xử lý triệt để.

Sau khi VietNamNet thông tin về vụ phá rừng lớn chưa từng có ở Hà Tĩnh, ngày5/3, ông Lê Đình Sơn đã đến tận hiện trường vụ phá rừng nghiêm trọng tại biêngiới để kiểm tra thực tế.

Sau khi tận mắt chứng kiến số lượng gỗ khủng khiếp đã bị lâm tặc chặt hạ, một cuộc họp khẩn với các cơ quanban ngành liên quan đã diễn ra.

Theo thông tin tổng hợp từ các cơ quan chức năng, đến ngày 5/3, lực lượng chứcnăng đã tổ chức truy quét, phát hiện và thu giữ 955 phiến, lóng gỗ (chủ yếu làbê gỗ dài 3-4 mét, rộng 30-40 cm, dày 20 cm trở lên), ước tính số lượng khoảng250m3 gỗ từ nhóm 2 đến nhóm 8, tập kết rải rác ở tiểu khu 2, 12,22 thuộc rừngđầu nguồn do Công ty TNHH MTV LN&DV Hương Sơn quản lý ...

Việc truy quét rồi cũng đến lúc kết thúc, điều khiến dư luận quan tâm là tại saorừng biên giới Sơn Hồng bị phá tàn khốc như vậy trong nhiều năm qua mà các cơquan không hay biết? Mặc dù trên địa bàn có sự “góp mặt” đầy đủ của chủ rừng,kiểm lâm, chính quyền cơ sở và biên phòng?

Và ai sẽ chịu trách nhiệm?”(hết trích)

Câu hỏi nghiêm trang là ai sẽ chịu trách nhiệm đây?

Khi kiểm lâm móc nối lâm tặc, chỉ có trời mới dò ra nổi mối manh vậy.

Có lấy ra được dấu tích mối manh nào ra để điều tra nổi không?

Thấy rõ đó, ngay trước mắt đó: rừng sẽ biến mất sớm vậy.

Thế hệ con cháu khi nhìn sang các nước khác, sẽ tiếc rằng vì sao lại có một chế độ bất nhân như thế -- một lời hứa thiên đường xã hội chủ nghĩa đã đẩy mọi thứ tại quê hương chạy lệch hướng cả.

__._,_.___

Xây Trụ Sở 115 Triệu USD?


 

 

Xây Trụ Sở 115 Triệu USD?

Bạn thân,
Đó là chuyện muôn đời tại Việt Nam: đốt tiền dân vô tôi vạ.

Những buổi trưa nóng, cán bộ vào trụ sở, mở máy lạnh chạy tối đa hỏa lực, khi về nhà vẫn quên tắt máy, bất kể điện chạy máy lạnh hút như gì đấy.

Thiếu giấy tờ, bút mực... thế là vào sở rinh về nhà đủ thứ giấy mực cho vợ con, dòng họ xài thoải mái.

Đó là chưa kể tới công xa, bơm xăng cho sếp lớn xong, về là chuyền lại ống xăng cho cả nhà chạy xe vô tư.

Bây giờ, thông tấn Infonet kể chuyện Kiểm toán Nhà nước đòi xây trụ sở “hoành tráng” tới mức bốc hơi 115 triệu USD.

Thế đấy. Thông tấn Infonet kể lại hôm Thứ Tư 16/1/2013:

Kiểm toán Nhà nước cần hơn 2.300 tỷ đồng xây trụ sở



Theo báo cáo giải trình về việc bố trí đầu tư vốn xây dựng trụ sở gửi UBTVQH ngày 16/1, Kiểm toán Nhà nước cho biết, đơn vị này sẽ cần 2.396,8 tỷ đồng để đầu tư xây dựng hệ thống trụ sở.

Đề án đầu tư xây dựng trụ sở làm việc của Kiểm toán Nhà nước từ 2012 – 2020 đã được Thủ tướng phê duyệt sẽ chia làm hai giai đoạn với tổng kinh phí 2.396,8 tỷ đồng. Trong đó giai đoạn 2012 – 2015 sẽ xây dựng trụ sở Kiểm toán Nhà nước Trung ương và 10 trụ sở khu vực với số vốn trên 2.156,8 tỷ đồng. Trong đó trụ sở cần số vốn lớn nhất là cơ sở hai tại Hà Nội với số vốn đầu tư 975 tỷ đồng. Sang giai đoạn hai tiếp tục xây dựng trụ sở làm việc với tổng số vốn 240 tỷ đồng.

Về nguồn vốn đầu tư, Tổng Kiểm toán Nhà nước Đinh Tiến Dũng đề nghị trích từ nguồn 2%. Trong 3 năm 2009 – 2011 số kinh phí Kiểm toán Nhà nước được trích 2% theo quy định là 208,5 tỷ đồng, trung bình mỗi năm 70 tỷ đồng. Số kinh phí Kiểm toán Nhà nước được Bộ Tài chính giao là 125 tỷ đồng, trung bình mỗi năm 42 tỷ đồng. Như vậy mỗi năm Kiểm toán được trích còn thiếu 28 tỷ đồng, đơn vị này đề nghị Bộ Tài chính cấp đủ số kinh phí được trích theo quy định...”

Thế đấy, trong khi dân oan lặn lội hàng chục năm, từ Nam ra Bắc, nằm ngoàì hè phố đội sớ than khóc hoài vẫn không tìm được nơi êm ấm để ngả lưng... thì các quan Kiểm toán tha hồ bàn chuyện xin kinh phí nhiều ngàn tỷ đồng.

 

Bán Đất và Biển Cho Tàu Với Giá 2 Tỉ USD


 

 TÀI LIỆU MẬT:

Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương Bán Đất và Biển Cho Tàu Với Giá

2 Tỉ USD


Sau vụ CSVN bán nước cho TC, theo lời ông Hoàng Minh Chính cho biết -thì không ai biết được ai trong bộ chính trị đã ký tên trong vụ bán nước nầy, Bộ chính trị CSVN đã giấu nhẹm chuyện nầy và Bí Mật đã được Bật Mí và sau đây là những diễn biến về cuộc Bán Nước Như Sau:


1) Lê Khả Phiêu bị TQ gài Mỹ Nhân Kế, lấy cô Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) lúc Lê Khả Phiêu sang thăm Trung Quốc năm 1988 và sanh được 1 bé gái. LKP không đem con về vì sợ tai tiếng, đưa đến nhiều lần Trung Cộng gửi văn thư đòi lấn vùng biển vào tháng 1 năm 1999. Đồng thời đòi đưa ra ánh sáng vụ nầy, nếu LKP không hợp tác. Và buộc Lê Khả Phiêu phải hạ bút ký bản hiến biển ngày 30-12-1999.


2) Ngày 31-12-1999, phái đoàn TQ cầm đầu do ông Tang Jiaxuan và tình báo TQ sang VN, họ gặp kín ông LK Phiêu bàn thêm về vấn đề hiến đất.

3) Ngày 25-2-2000, LK Phiêu phái Nguyễn Duy Niên sang TQ, ông Nguyễn Duy Niên cho biết -LK Phiêu đã đồng ý việc hiến thêm đất.

TQ nghe tin rất hoan hỉ mở tiệc chiêu đãi Nguyễn Duy Niên một cách nồng nhiệt, với nhiều Cung tầng Mỹ nữ ở nhà khách Diao-yu-tai ăn nhậu cùng ông Ngoại trưởng Tang Jiaxuan.


4) Bộ trưởng TQ Tang Jiaxuan gửi thư kín nhắn tin muốn gặp Bộ trưởng CSVN tại Thái Lan khi ông viếng thăm nước nầy. Ngày 26-7- 2000. Ông Nguyễn Duy Niên đáp chiếc Air Bus, bay từ phi trường Nội Bài vào lúc 6 giờ 47 sáng, sang Thái Lan gặp Bộ trưởng Ngoại giao TQ tại khách sạn Shangri-La Hotel Bankok, phía sau phòng Ballroom 2. Cuộc gặp rất ngắn ngủi. Tang giao cho Niên 1 chồng hồ sơ đòi CSVN hiến thêm đất, biển trong hồ sơ ghi rõ TQ đòi luôn 50/50 lãnh hải vùng vịnh Bắc Việt, đòi VN cắt 24,000 sq km vùng biển cho TQ. Ngày 28-7 Bộ chính trị nhóm chóp bu họp kín.


5) Sau 2 tháng họp kín và bàn bạc. Bộ chính trị CSVN cử Phan Văn Khải qua gặp mặt Lý Bằng. Phan Văn Khải bay chuyến máy bay sớm nhất, rời VN ngày 26-9-2000, qua Bắc Kinh và được xe Limo chở từ phi trường Bắc Kinh về Quảng trường Nhân Dân vào trưa hôm đó. Nhìn thấy mặt Khải tỏ vẻ không hài lòng, và hoang mang về vụ hiến đất (Điều nầy chứng tỏ Khải không rõ chuyện nầy). Lý Bằng cho Khải biết là hai tay Lê Khả Phiêu và Giang Trạch Dân đã gặp nhau 2 lần cho vụ hiến đất rồi. Lý Bằng ôm chặc PVK và khen ĐCSVN làm việc rất tốt, và ông cho biết là đã có Nông Đức Mạnh (lúc đó là Chủ tịch Quốc hội) đã đi đêm sang TQ vào tháng 4-2000, Lý Bằng đã gặp lại NĐ Mạnh, vào tháng 8-2000, ở New York Hoa Kỳ.




Lý Bằng cho biết -NĐ Mạnh phải được cử làm Bí thư, sau khi LK Phiêu xuống, nếu không thì sẽ bị TQ “đòi nợ cũ”, Khải trước khi về vẫn khước từ vụ hiến vùng biển VN, và nói với L Bằng là sẽ xem lại sự việc. L Bằng nhăn mặt, bắt Khải ngồi chờ, vào gọi điện thoại, nói gì trong đó và trở lại nói là Chủ tịch GT Dân muốn gặp Khải tại Zhong-nai-hai và sau đó Khải được đưa đi gặp GT Dân, và cho ông Zhu Rongji hù dọa.

Khải nói: -TQ đã nắm trong tay LK Phiêu, NĐ Mạnh... nếu không nghe lời TQ, Khải sẽ bị tẩy chay và coi chừng bị “chích thuốc”. Khải cuối đầu và run sợ, sau đó đòi về. Trước khi Khải về, một lần nữa GT Dân nhắn Khải gửi lời thăm LK Phiêu và NĐ Mạnh, chứ không nhắc tới tên người khác trong Quốc hội CSVN. Khải không được khoản đãi như một vị quốc khách, vì tính tình bướng bỉnh vì không nghe lời đàn anh …

6) Vào ngày 24-12-2000, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao CSVN Lê Công Phụng, được Trần Đức Lương phái âm thầm đến TQ gặp ông Tình báo TQ là ông Hoàng Di -ông nầy là cánh tay phải của Bộ trưởng Ngoại giao TQ. Ông ta nói tiếng Việt rất rành. Hai bên đã gặp nhau ở một địa điểm X gần biên giới Việt (tỉnh Móng Cái). Theo bản báo cáo Bộ chính trị CSVN, ông LC Phụng cho biết -lúc đầu ông Hoàng Di vẫn khăn khăn đòi chia 50/50 với VN về vùng vịnh Bắc Việt “Beibu Bay” đòi lấy luôn đảo Bạch Long Vĩ, sau đó ông Phụng được Bộ chính trị dặn trước là xin lại 6% của Vùng biển gần khu vực Bạch Long Vĩ, vì đã được lâu đời là của VN. Kết quả cuộc đi đêm VN còn lại 56% vịnh Bắc Việt và mất đi 16,000 sq km vùng vịnh cho TQ.


7) Ngày 25-12-2000, ông Trần Đức Lương rời Hà Nội qua Bắc Kinh gặp GT Dân và được đưa về Thành Bắc của Quảng trường Nhân Dân, theo tài liệu lấy được của Tình báo TQ. TĐ Lương và LK Phiêu chính thức quyết định thông qua bản Hiệp ước hiến đất, bất chấp lời phản đối của Khải và nhiều người trong Quốc hội. Phe thân Nga và phe Miền Nam đã không đủ sức đấu với LK Phiêu và TĐ Lương. Bản Hiến chương hiến đất cho TQ được chính GT Dân và đảng CSTQ trả cho số tiền là 2 tỉ USD được chuyển cho VN qua hình thức Đầu tư. ĐCSTQ chỉ thị cho ĐCSVN sẽ phải làm gì, trong kỳ Đại hội đảng thứ 9 vào tháng 3-2001 sắp tới. Trần Đức Lương được khoảng đãi ở Thành Bắc QTNN.


8) Ngày 26-12-2000, vào lúc 2 giờ trưa, L Bằng được cận vệ đưa tới gặp TĐ Lương ở Quảng trường Nhân Dân. L Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ dollar để mua 16,000 sq km vùng vịnh Beibu của VN là hợp lý. TĐ Lương cám ơn ĐCSTQ về số tiền nầy... Số tiền 2 tỉ đồng nầy được Lương đem về để làm bớt sự phẫn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong Quốc hội CSVN. Ông L Bằng nhắc lại chuyện TQ đã bán vũ khí và hỗ trợ cho đảng CSVN trong thời gian chiến tranh và số nợ trên, TQ dùng để trao đổi, mua lại vùng đất Bắc Sapa của VN, Ải Nam Quan, Bản Giốc, Cao Bằng… Thêm lần nữa L Bằng chỉ gửi lời thăm LK Phiêu và NĐ Mạnh !. Sau đó Lương được mời lên xe Limo và đưa về Zhong-nan-hai để gặp Zhu Rongji, Zhu Rongji không nói gì khác hơn là nhắc lại số tiền 2 tỉ đồng sẽ được giao cho VN, sau khi Lương trở về nước.

9) Ngày 26-2-2001, Nguyễn Mạnh Cầm bay sang TQ để gặp ông Qian Qichen tại đảo Hải Nam. Nguyễn Mạnh Cầm cám ơn TQ đã mua vùng vịnh Bắc Việt của VN (Beibu Bay) với giá 2 tỉ USD !.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link