Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, January 28, 2013

Hãng chế tạo máy xây dựng Caterplillar bị lừa tại Trung Quốc


Hãng chế tạo máy xây dựng Caterplillar bị lừa tại Trung Quốc

Một trụ sở chi nhánh Caterpillar  tại Bắc Kinh.

Một trụ sở chi nhánh Caterpillar tại Bắc Kinh.

REUTERS/Jason Lee

Thanh Hà


Tập đoàn chế tạo máy xây dựng công trường Caterpillar của Mỹ mất hàng trăm triệu đô la khi mua lại một hãng Trung Quốc vì công ty này gian lận sổ sách. Kinh nghiệm của Caterpillar là một lời cảnh cáo đối với các tập đoàn quốc tế muốn đến Trung Quốc làm ăn.

Theo bản tin của AFP đề ngày 27/01/2013, vào tuần trước tập đoàn Mỹ Caterpillar thông báo lỗ 580 triệu đô la do phải trả nợ đậy cho Siwei Mechanical - Electrical Manufacturing Co. Caterpillar đã mua lại hãng điện tử này của Trung Quốc với giá 650 triệu đô la nhưng hãng Mỹ không ngờ là đã bị đối tác Trung Quốc lừa gạt. Siwei đã khai man sổ sách, thổi phồng mức tiền lời của công ty để thu hút chú ý của tập đoàn Caterpillar.

Sau khi phát hiện mánh khóe của đối tác Trung Quốc vào tháng 11 năm ngoái, Caterpillar đã sa thải nhiều nhân viên cao cấp của Siwei. Trước mắt đại diện của Caterpillar tại Bắc Kinh chưa bình luận về tin trên. Nhưng theo các cơ quan tư vấn tài chính, trường hợp Caterpillar bị lừa phải là « tấm gương » cho các nhà đầu tư quốc tế muốn đến Trung Quốc hoạt động.

Caterpillar không những là tập đoàn số 1 trên thế giới trong ngành chế tạo xe, máy xây dựng mà còn là một công ty đã liên tục hoạt động tại Trung Quốc từ gần 40 năm qua.

Năm ngoái đầu tư ngoại quốc đã bơm vào Trung Quốc gần 112 tỷ đô la. Một chuyên gia tư vấn về quản trị kinh doanh tại Hồng Kông nhận xét rằng nhiều hãng quốc tế sẵn sàng chi ra rất nhiều tiền để chen chân vào thị trường Trung Quốc nhưng lại bất cẩn và không dành nhiều thời gian để tìm hiểu thị trường phức tạp này.

Nhật Bản phóng vệ tinh do thám để đối phó với Bắc Triều Tiên


Nhật Bản phóng vệ tinh do thám để đối phó với Bắc Triều Tiên

Tên lửa H-2A mang vệ tinh ra đa của Nhật Bản được phóng lên ngày 27/01/2013 từ căn cứ vũ trụ Tanegashima

Tên lửa H-2A mang vệ tinh ra đa của Nhật Bản được phóng lên ngày 27/01/2013 từ căn cứ vũ trụ Tanegashima

REUTERS/Kyodo

Minh Anh


Theo nguồn tin của Cơ quan nghiên cứu không gian Nhật Bản (Jaxa), hôm nay, 27/01/2013, nước này đã đưa thành công vào quỹ đạo một vệ tinh do thám mới, nhằm tăng cường sự giám sát và an ninh quốc phòng, trước mối đe dọa thường xuyên từ Bắc Triều Tiên.

Vào lúc 13g40, giờ địa phương, từ khu căn cứ không gian Tanegashima ( tây nam Nhật Bản), tên lửa H-2A đã rời bệ phóng mang vệ tinh thứ 22 của Nhật vào quỹ đạo. Cũng theo nguồn tin trên, ngoài công việc “thu thập thông tin”, vệ tinh này còn có chức năng quan sát các hậu quả của thiên tai như động đất, sóng thần trên quần đảo, nhờ được trang bị một bộ phận quang học thử nghiệm mới.

Theo AFP, vụ phóng tên lửa lần này đã không được Jaxa truyền trực tiếp trên truyền hình cũng như trên mạng Internet như những lần trước, do liên quan đến vấn đề an ninh quốc phòng.

Nhờ vào hệ thống ra-đa vệ tinh mới, Nhật Bản đã hoàn chỉnh hệ thống được tính đến từ cuối những năm 1990, sau khi Bắc Triều Tiên tiến hành một loạt các vụ thử tên lửa vào năm 1998. Như vậy, so với ban đầu dự án này đã bị chậm cả thập kỷ.

Từ độ cao hàng trăm km, vệ tinh quan sát mới của Nhật có thể định vị được dưới mặt đất những vật thể có cự ly một mét cả trong đêm cũng như qua mây. Nhật Bản cũng đã đưa lên quỹ đạo nhiều vệ tinh do thám được trang bị camera và các loại ra- đa khác, nhưng chỉ có bốn chiếc đang hoạt động.

Việc Tokyo đưa vào quỹ đạo vệ tinh ra- đa diễn ra vào đúng lúc Bình Nhưỡng thông báo ý định thực hiện một vụ thử hạt nhân mới, nhưng chưa cho biết cụ thể ngày giờ. Động thái của Bắc Triều Tiên được coi như một dấu hiệu thách thức Hoa Kỳ mà Bình Nhưỡng vẫn coi là “kẻ thù không đội trời chung”.

Đe dọa của Bình Nhưỡng được đưa ra ngay sau khi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc quyết định mở rộng trừng phạt Bắc Triều Tiên, sau khi nước này tiến hành vụ phóng tên lửa vào ngày 12/12/2012, được Hoa Kỳ và Nhật Bản cho là một vụ thử tên lửa đạn đạo trá hình.

Tây Tạng, Việt Nam


Tây Tạng, Việt Nam

 

Trần Khải

 

Hãy hình dung rằng, nếu Việt Nam trở thành một Tây Tạng thứ nhì, hay một Tân Cương thứ nhì. Nghĩa là lại một thời Bắc Thuộc, là nằm trong bàn tay sắt của Trung Quốc.

Hãy nhìn Tây Tạng và Tân Cương để thấy rằng, quốc tế sẽ không can thiệp được gì, ngay cả khi Liên Hiệp Quốc có họp, có lên án thì cũng như không.

Sẽ không hề có nước nào trừng phạt kinh tế Trung Quốc để phản đối các đợt đàn áp nhân quyền, sắc tộc hay tôn giáo tại Tây Tạng và Tân Cương. Đơn giản, quốc tế có thể trừng phạt Iran, trừng phạt Syria... nhưng thị trường 1.3 tỷ dân TQ đã quá hấp dẫn, quá tuyệt vời để các nước quên hằng nhiều triệu dân Tây Tạng và Tân Cương ngày ngày bị nhà nước Bắc Kinh đồng hóa bằng mọi thủ đoạn.

Như thế, nếu Việt Nam trở thành một Tây Tạng hay Tân Cương thứ nhì, cơ may vùng vẫy để thoát ra rất là hiếm. Hãy nhìn cuộc chiến tuyệt vọng của dân Tây Tạng thì biết.

Sikyong Dr Lobsang Sangay, người được bầu làm Thủ Tướng lưu vong cuả cộng đồng Tây Tạng hải ngoại, hôm Thứ Năm 24-1-2013 phổ biến bản văn kêu gọi tất cả những người Tây Tạng trong và ngoaì nước tẩy chay các lễ hội trong Lễ Losar (Năm mới Tây Tạng), năm nay sẽ rơi vào ngày 11-2-2013 vì “tình hình tiếp tục bi thảm” ở Tây Tạng.

Bản văn của Thủ Tướng lưu vong này nói rằng, thay vì tham dự Lễ Hội Losar ngày 11-2, hãy nên thực hiện các nghi lễ tôn giáo như thăm chùa và cúngd ường.

Ngài Sikyong Sangay nhắc rằng mọi người nên mặc trang phục truyền thống Chuba để bày tỏ bản sắc dân tộc, “hãy cầu nguyện cho tất cả những ai đã hy sinh thân mạng và cho bất kỳ ai tiếp tục bị đau khổ ở vùng Tây Tạng bị chiếm đóng.”

Khi tính từ năm 2009, đã có 98 người Tây Tạng tự thiêu trong lãnh thổ Tây Tạng để phản đối việc TQ chiếm đóng Tây Tạng và đòi hỏi tự do và sự trở về của Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Riêng trong năm 2013 đã có 3 người tự thiêu, trong đó gần nhất là Kunchok Kyab, 26 tuổi, ở khu vực Labrang, phía Tây Tây Tạng.

Chính phủ Tây Tạng lưu vong, bản doanh ở thành phố Dharamshala, lập lại lời kêu gọi hãy biến năm 2013 là năm “Đoàn Kết Với Vận Động Tây Tạng.”

Theo chương trình, nhiều ngàn người Tây Tạng sẽ đổ về New Delhi các ngày từ 30-1-2013 tới 2-2-2013 để dự chiến dịch 4 ngày -- một phần của chiến dịch đoàn kết Tây Tạng.

Tương tự, vào ngày 10-3-2013, dân Tây Tạng từ khắp Châu Âu cũng sẽ đổ về Brussels, thủ đô Liên Âu, để tưởng niệm lễ Ngày Nổi Dậy Toàn Quốc Tây Tạng năm thứ 54.

Ngài Sikyong Sangay cũng kêu gọi tất cả mọi người trên thế giới, mọi hội đoàn toàn cầu giúp tăng nỗ lực vận động các chính giới, viết thư, lên tiếng, tìm gặp các chính giới, các dân cử điạ phương để nói giùm dân tộc Tây Tạng đau khổ.

Ông cũng kêu gọi “các anh, các chị người Trung Hoa” hãy liên kết với người Tây Tạng để hỗ trợ cuộc chiến chính đáng của dân Tây Tạng.

Ông cũng nói rằng chính phủ lưu vong giữ lập trường trung đạo để giải quyết vấn đề Tây Tạng qua đối thoại ôn hòa.

Tết của dân Tây Tạng thường là tháng 2 hay tháng 3 mỗi năm, theo âm lịch Tây Tạng.

Và kể từ cuộc đàn áp đẫm máu năm 2008, năm nay là năm thứ 5 liên tục người Tây Tạng ăn Tết Losar thầm lặng.

Hãy thấy đó mà sợ, nếu Việt Nam trở thành một Tây Tạng thứ nhì.

Thế giới bênh vực được gì không?

Hãy nhìn Tây Tạng và Tân Cương mà biết sợ.

Tuần lễ này cũng là tròn 40 năm ngaỳ ký Hòa Ước Paris 1973. Xin noí rõ là Hòa ước, nghĩa là để tìm hòa bình, chứ không đơn giản là Hiệp định Ngưng bắn hay thứ gì tương tự. Đó cũng là ý kiến nhấn mạnh của GS Nguyễn Ngọc Bích khi Giáo Sư ghé thăm Việt Báo để nói về những ngày chuyển biến lịch sử của VN.

Đài RFI hôm Thứ Sáu cũng ghi nhận về dấu mốc này:

“Hôm nay, 25/01/2013, tại Hà Nội, các lãnh đạo Việt Nam đã dự lễ kỷ niệm 40 năm Hiệp định Paris 27/01/1973, chấm dứt sự can thiệp quân sự trực tiếp của Mỹ ở Việt Nam và tạm dừng chiến sự giữa hai miền Nam - Bắc.

Phát biểu tại buổi lễ, chủ tịch nước Truơng Tấn Sang mô tả các cuộc đàm phán về Hiệp định Paris là "đấu tranh ngoại giao khó khắn nhất, lâu dài nhất đối với Việt Nam". Bà Nguyễn Thị Bình, nguyên trưởng đoàn đàm phán Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, ca ngợi Hiệp định Paris là "thắng lợi có ý nghĩa chiến lược dẫn đến chiến thắng năm 1975, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước".

Các cuộc đàm phán nhằm chấm dứt chiến tranh Việt Nam đã được mở ra tại Paris ngày 10/05/1968, nhưng đàm phán đã kéo dài đến 5 năm và trong khoảng thời gian đó, chiến tranh đã leo thang, vì bên nào cũng chủ trương "vừa đánh vừa đàm", với hy vọng biến chiến thắng quân sự thành lợi thế ngoại giao.

Chiếu theo Hiệp định Paris, các bên đồng ý ngừng bắn và Hoa Kỳ cam kết rút quân khỏi Việt Nam trong vòng 60 ngày và trong cùng thời gian các tù binh sẽ được phóng thích. Hai miền Nam Bắc cũng cam kết sẽ đi đến thống nhất đất nước trong hòa bình.

Theo nhận định của AFP, do không có giải pháp chính trị nào, chiến sự lại bùng nổ, Hà Nội phá vỡ Hiệp định Paris, tung lực lượng chính quy dùng vũ lực để chiếm trọn miền Nam.

Tuy gọi là "Hiệp định Hòa bình Paris", nhưng hiệp định này đã không mang lại ngay hòa bình cho Việt Nam và chiến tranh chỉ chấm dứt vào tháng 4/1975, với kết quả hoàn toàn không giống như dự trù của Hiệp định Paris.”(hết trích)

Đúng vậy, đó là Hiệp định Hòa bình Paris, nhưng không hề hòa bình tí nào.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích hôm Thứ Sáu tại tòa soạn Việt Báo đã nói rằng, lúc đó Giáo sư giữ chức Cục Trưởng Cục Thông Tin Đối Ngoại, văn phòng ở Sài Gòn, nên quan sát tình hình hòa đàm Paris rất kỹ.

GS Bích nói rằng, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu yêu cầu phía Mỹ cung cấp bản Việt ngữ của bản văn dự thảo nhưng Kissinger liên tục lờ đi. Tuy nhiên, TT thiệu cũng có được một bản dự thảo Việt ngữ là nhờ tình báo VNCH lấy một bản từ Cục R đưa ra.

Nhờ bản Việt ngữ để đối chiếu đó, phía VNCH mới đưa ra yêu cầu Mỹ phải sửa 72 điểm trong bản văn, bởi vì bản Việt Ngữ và bản Anh Ngữ khác biệt tới 72 điểm -- trong đó có 20 điểm quan trọng, theo lời GS Nguyễn Ngọc Bích.

GS Bích nói,trong Chương 4 Hòa Ước, Điều 9-A nói rằng các nước phải tôn trọng toàn vẹn lãnh thổ VN theo Hiệp Định Geneva 1954, trong đó Hoàng Sa và Trường Sa là của VN. GS Bích nói, chính ông Nguyễn Tấn Dũng cũng công nhận như thế năm 2011, khi nói 3 lần rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của VNCH (nói rõ, VNCH, lời ông Dũng).

Và Điều 9-B trong Chương 4 nói rằng dân Miền Nam có quyền tự quyết qua bầu cử, và sau đó kế tiếp còn có một định ước 1973 gồm 12 quốc gia ký tên, có cả Trung Quốc, cùng ký vào.

Và bây giờ thì Hoàng Sa mất luôn, Trường Sa mất một phần.

Và bây giờ, tròn 40 năm ngày ký Hiệp định Hòa bình Paris.

Không khéo, quê nhà sẽ tới một lúc mất trọn vào tay Trung Quốc -- hung hiểm là thế.

Một Tây Tạng thứ nhì là cơ nguy có thật vậy.

__._,_.___

Sunday, January 27, 2013

CHIẾN THUẬT TUNG HOẢ MÙ CỦA CSVN


 

 

CHIẾN THUẬT TUNG HOẢ MÙ CỦA CSVN

TIẾU SỸ


Trường Sơn Lê Xuân Nhị viết: “Tại sao lại phí thời giờ về một đống cứt?” như sau:

Kính thưa quí vị,

Sách báo của CS là cứt đái, là rác rưởi. Tại sao người Việt Quốc Gia lại phí thời giờ đi bàn tới bàn lui, phê bình lên phê bình xuống một đống cứt, Bên Thắng Cuộc của một thằng Việt Gian CS? Quả thật tôi không hiểu nổi các vị nhà văn nhà báo hải ngoại.

Chắc rảnh thì giờ quá chứ gì? Chúng nó một bọn chó điên, hèn hạ bẩn thỉu, phải dùng gậy mà đập vào đầu chúng nó, đừng phí thì giờ đọc những gì chúng nó viết, bàn luận về chúng nó. Bọn chó điên chỉ tải ra được cứt chó mà thôi.

Xin quí vị hãy bỏ đống cứt Bên Thắng Cuộc đi, coi như không có, dồn hết thì giờ sức lực để nghĩ đến chuyện lật đổ chế độ độc tài khát máu. Càng ngày càng gần đất xa trời, về hưu rảnh rổi chúng ta nên kiếm chuyện gì có ích cho dân cho nước để làm, thay vì ngồi bình tới bình lui, nói qua nói lại về một đống cứt.

Còn bao nhiêu áng văn, sách vỡ, bài viết, bài thơ rất hay của người quốc gia, sao không thấy ai bàn tới, lại ngồi mà bàn qua bàn lại về một đống cứt. Làm chi vậy? Để chứng tỏ cho mọi người biết rằng ta cũng là dân thông thái, học rộng hiểu nhiều chăng? Tội nghiệp thật.

Xin lỗi quí vị, ai muốn chửi tôi thì cứ việc, tôi chỉ nói sự thật.

Đối với Việt Cộng, một là mày chết, hai là tao chết. Sống làm lính QLVNCH, chết hãnh diện làm ma lính QLVNCH.

Thiếu úy Lê Xuân Nhị Chú Út phi đoàn 114.

*

Tiếu Sỹ tôi nghĩ cho cùng, tiếng nói của Trường Xuân Lê Xuân Nhị cũng không phải là vô lý. Đây là chiến thuật “TUNG HỎA MÙ” của bọn Việt Cộng nhằm đánh lạc hướng dư luận để Người Việt Tỵ Nạn CS ở hải ngoại chỉ lo “ĐÁNH MỤC TIÊU NHỎ, BỎ MỤC TIÊU LỚN”. Đường lối chống cộng sản như chúng ta hiện nay, giống như lo chặt những cành cây nhỏ. Chặt cành nầy nó mọc ra những cành cây khác. Chế độ CSVN ví như một thân cây, muốn nó chết tiệt là phải cùng nhau nổ lực đào tận gốc, làm cho nó bật rễ lên thì nó mới ngủm củ tỏi. Chống ĐCSVN như chúng ta hiện nay là lo “CHẶT NGỌN BỎ GỐC”, đúng không? Xin người Việt Nam tại hải ngoại tỉnh táo, đừng để bọn CSVN lừa nữa! Hãy tập mọi trí lực để tiêu diệt kẻ nội thù là ĐCSVN đang âm thầm rước quân xâm lược Trung Cộng về giày xéo mả tổ!

Nguồn rfi ngày 18/1/2013, tại hội nghị công tác tuyên giáo toàn quốc 2012 ngày 09/01 vừa qua tại Hà Nội, trưởng ban Tuyên Giáo Thành Ủy Hà Nội tên Hồ Quang Lợi tiết lộ là chánh quyền thành phố đã tổ chức một đội ngũ 900 “dư luận viên” trên thành phố, cũng như tổ chức “nhóm chuyên gia” đấu tranh trực diện trên mạng Internet, tham gia bút chiến trên mạng nhằm chống “luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch”. Ông ta còn cho biết, đến nay đội ngũ “dư luận viên” đó đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng.

Một nữ blogger giải thích với hãng tin AFP: “Mỗi khi tôi viết bất cứ gì gây chú ý, họ liền lên tiếng để “định hướng dư luận”. Lập luận của họ thường là “hãy câm miệng lại và tin tưởng chính phủ”. Họ không hề tham gia tranh luận nghiêm chỉnh mà chỉ chuyên ngụy biện và nói xấu cá nhân”.

Còn blogger khác cười nhạo những nỗ lực của chính quyền: “Họ nghĩ là có thể định hướng được dư luận, nhưng họ lầm to. Người dân đâu có ngốc như thế,” blogger này nhấn mạnh: “Nhiều người hiện giờ không dám công khai bày tỏ quan điểm vì sợ gặp rắc rối. Nhưng trong thâm tâm, họ không hài lòng”.

Nhứt là blog chánh trị, youtube, paltalk trong nước ngày càng phát triển mạnh mẽ. ĐCSVN ngày càng sợ blog vì càng ngày càng có nhiều người viết blog chánh trị từ miền Bắc vào tới miền Nam và nhất là ở hải ngoại có rất nhiều người Việt, nhà báo chân chính, trí thức đấu tranh và có cả du học sinh tham gia viết blog chính trị tràn về trong nước. Vì vậy, ĐCSVN phải cầu viện Trung Cộng giúp đở phương tiện kiểm soát internet, ngăn chận truy cập những nhà ly khai dùng internet. Mặc dù ĐCSVN đã dùng những biện pháp thô bạo như đánh sập các trang Websites, bỏ tù các blogger, xách nhiễu gia đình họ… nhưng không thể chặn đứng được. Vì thế, ĐCSVN phải sử dụng đến cả một đạo quân gọi là “dư luận viên” để phản tuyên truyền, gây dư luận ồn ào, để át tiếng nói phản kháng nhằm đánh lạc hướng đấu tranh của đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước. Hãng tin AFP trích lời ông Phil Robertson, Phó giám đốc Đặc trách Châu Á của Human Rights Wacth, bình luận rằng: “những chính quyền đàn áp nhân quyền như Việt Nam lại lập các nhóm lính trên mạng để phổ biến quan điểm của chính phủ, thì quả là một điều mỉa mai”.

Trong tương lai gần đây, tại hải ngoại sẽ còn rất nhiều tên văn nô như Huy Đức khác xuất hiện, ném những đống cứt đái dơ bẩn như “Bên Thắng Cuộc” và “Những Người Thua Cuộc” để Người Việt Hải Ngoại tha hồ lo tẩy uế. Chẳng lẽ chúng ta, những Người Việt Hải Ngoại cứ lo đi hốt những thứ dơ bẩn nầy mãi sao? Hãy để cho bọn Người Việt Gian on line hốt những đống cứt đái dơ bẩn nầy, đem về tòa soạn chia nhau xơi là hợp lý nhất! Chúng ta khỏi mất thì giờ tẩy uế! Chúng ta chỉ cần triệt để tẩy chay, không tham dự những buổi ra mắt sách, đừng mua, đừng đọc, đừng phổ biến những tác phẩm rác rưởi trên mạng để tuyên truyền cho bọn cộng sản.

Đây là chiến thuật tung hỏa mù của ĐCSVN, dùng hư chiêu để gây chia rẽ cộng đồng Người Việt Hải Ngoại, đồng thời đánh lạc hướng dư luận lo chú tâm tranh luận về những tác phẩm rác rưởi là “Bên thắng cuộc” và “Những người thua cuộc” do tên văn nô Huy Đức dưới sự giúp đở của bọn Người Việt Gian on line in ấn và tung lên mạng để thu hút sự quan tâm bình luận của Người Việt Hải Ngoại mà không quan tâm theo dõi những “sự cố” quan trọng đang diễn ra trong nước: trường hợp điển hình là mấy chiến hạm của Trung Cộng mang tên Thanh Đảo, Quảng Châu, Thẩm Quyến thuộc hạm đội Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải cập bến cảng Sàigòn.

Gọi là viếng thăm thì phải có lời mời của chánh phủ VN. Nhưng không có lời mời mà cứ ngang nhiên cập bến cảng Sài Gòn, điều nầy chứng tỏ chánh phủ CHXHCNVN không còn chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải mà đã trở thành một thứ thuộc địa của tên thực dân mới Trung Cộng, chúng đã mang thứ tiếp liệu gì chuyển lên Tây Nguyên tiếp tế cho quân lính Trung Cộng, trá hình làm công nhân tại các công trường khai thác Bauxít? Thay vì, mất thì giờ tập trung viết những bài bình luận các tác phẩm rác rưởi kể trên; mà lẽ ra Người Việt Hải Ngoại phải đặt trong tâm lên án, vạch trần tội ác của tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN âm thầm rước voi Tàu về giầy xéo mả tổ…

Rõ ràng không còn nghi ngờ gì nữa, ĐCSVN nhờ bọn Người Việt Gian on line tiếp tay với tên bồi bút tay sai Huy Đức trong công tác dân vận, địch vận cho ĐCSVN nhằm mục đích đánh lạc hướng đấu tranh của cộng đồng Người Việt Hải Ngoại.

*

Đọc trong “Tam thập lục kế” của Tàu thì chiêu tung hỏa mù lừa địch còn gọi là chiêu “Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Sương”. Nói đến chiến tranh vũ lực hay đấu tranh chánh trị, mỗi bên đều giấu mục tiêu thật của mình, rồi đưa ta mục tiêu giả mà lừa đối phương. Vì thế, muốn ám độ Trần Sương, phải lo minh tu sạn đạo, đưa ra mục tiêu giả để lừa định, chuyển trọng tâm sự chú ý của địch.

Sửa sang sạn đạo để ngầm vượt Trần Sương là điển tích lấy từ chuyện Lưu Bang sau khi thoát khỏi nanh vuốt Hạng Võ vào Tứ Xuyên, mưu sĩ Trương Lương cho đốt rụi đường sạn đạo để một mặt đề phòng bị Hạng Võ truy kích, mặt khác để quân sĩ không ai còn tư tưởng đến sự quay trở lại.

Đến khi Hàn Tín làm tướng soái cho Lưu Bang, chỉnh đốn quân ngũ, sửa soạn phản công. Hàn Tín phái một đạo quân giỏi tu sửa đường sạn đạo cố ý lừa cho Hạng Võ lầm. Tình báo của Hạng Võ chỉ lo canh chừng đường sạn đạo bao giờ sửa xong mà thôi. Trong khi đó, Hàn Tín thống lỉnh đại quân đi bằng đường khác đánh úp Hạng Võ làm Hạng Võ trở tay không kịp.

Năm 1952, Nga cho thao diễn quân đội rồi mời các đại biểu Tây phương đến tham dự. Nga cho trình bày loại oanh tạc cơ khổng lồ BISONS, lúc đó Nga chỉ có thực sự 9 chiếc, nhưng cho làm giả tới 50 chiếc và dùng gián điệp cho tin là sang năm 1954, Nga sẽ có tới 500 chiếc. Mỹ hoảng sợ, quốc hội bàn cãi đả kích chánh phủ. Hoa Kỳ cấp tốc sản xuất loại oanh tạc cơ khổng lồ tên B52. Biết Mỹ mắc mưu, Nga bỏ sản xuất Bisons và dồn tiền vào việc nghiên cứu hỏa tiễn không gian. Với chính trị, chúng ta phải nhớ câu này: “Lừa dối là vũ khí chính yếu của địch”. (Deception is a major weapon of the enemy).

Khi đấu tranh chính trị, nhận định sai đối tượng, sai mục tiêu hay đặt sai vấn đề sẽ thất bại là cái chắc. Đó là trường hợp của Trotsky khi bước chân lên tàu, mở đầu cho cuộc lưu đày, đã thốt ra một lời hối hận: “Tôi đã xem thường Staline, tôi cứ ngỡ kẻ thù của tôi là Zinoviev và Kamenev, thật ra chính Staline mới là địch thủ đáng sợ.”

Vì thế, khi dấn thân vào đấu tranh, phải thận trọng tránh đánh vào những mục tiêu giả mà phải có cái nhìn chính xác đâu là mục tiêu thật. Cho nên, muốn đấu tranh chánh trị, đối phó với những thủ đoạn nham hiểm của bọn CSVN, cộng đồng Người Việt Hải Ngoại phải bình tỉnh “NHẮM CHO ĐÚNG, BẮN CHO TRÚNG” mục tiêu mới thắng được địch và đừng hành động giống như anh chàng “NHỚN” trong câu chuyện “LẬY BÁC Ạ” sau đây.

Tưởng cũng nên nhắc lại, đầu thập niên 80, người ta thấy xuất hiện tại Paris một tờ báo trào phúng mang tên CON ONG TỴ NẠN, nói tờ báo nầy của những cây bút thời VNCH nên có nhiều đọc giả ủng hộ lắm. Có một chuyện tiếu “Lạy Bác ạ” rất hay, xin kể ra để đọc giả suy gẫm:

Ông PHÊ có đứa con trai. Tên nó là NHỚN. Thân xác tồng ngồng, nhưng đầu óc thì ngu. Ngu đến nỗi không biết phân biệt trong họ hàng, làng nước ai là bác, ai là chú, ai là ông, ai là cụ. Gặp ai, Nhớn cũng trơ mắt ếch ra nhìn như nhìn người xa lạ.

Ông Phê bèn dạy con: “Mày phải nhớ, ai không có râu thì gọi là chú hoặc là anh, mày phải cúi đầu chào, thưa anh ạ hay thưa chú ạ! Còn ai có râu thì mày phải thưa “Lạy Bác ạ!”, nghe rõ chưa?”

Ông Phê còn chỉ vào ảnh Bác Hồ treo trên vách nhà mà bảo: “Mày thấy không, mồm Bác ở giữa, chung quanh mồm Bác có râu, râu chứ không phải lông. Mày lạy Bác đi!” Thằng bèn cúi đầu, chắp tay, thưa: “Lạy Bác ạ!”.

Từ đó, mỗi khi đi ngang qua ảnh Bác Hồ, nó nhìn chằm chặp vào cái mồm có râu của Bác, rồi cúi đầu “Lạy Bác ạ!”

Thằng con thật thông minh. Ông Phê tự nhủ và lấy làm mừng cho rằng nhà mình vẫn còn có phúc. Cái mừng của ông còn lớn hơn, khi ông nghĩ đến truyện nối rõi tông đường. Ông nghĩ đến con HĨM là đứa con gái cưng của ông CÒM, chủ tịch Ủy Ban Thông Tin huyện. Con Hĩm lại có hai người anh là liệt sĩ được “Huân chương Độc Lập” hạng ba và Huy chương Bác Hồ hạng nhất.

Ông Phê suy nghĩ rồi nhờ người mai mối. Gia đình con Hĩm bằng lòng. Ông Phê mừng như bắt được vàng. Ông bèn cho sửa sang lại nhà cửa và sửa luôn cái buồng bên cạnh buồng của vợ chồng ông để làm phòng tân hôn cho hai vợ chồng Nhớn.

Đám cưới thật linh đình. Ông Chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân Xã đem đến mừng một bức ảnh Bác Hồ to bằng nửa cái chiếu manh.

Thằng Nhớn cúi đầu chào quan khách theo đúng như ông Phê đã dạy, rồi nó nhìn chằm chặp vào ảnh Bác Hồ, nhìn vào cái mồm có râu của Bác Hồ. Nó cúi rạp đầu xuống, thưa: “Lạy Bác ạ!”. Chẳng những lạy một lần mà lạy đến năm, sáu lần. Quan khách ai nấy đều khen. Ông Phê thì mừng đến rơi nước mắt.

Đêm tân hôn, thằng Nhớn dắt con Hĩm vào buồng, mặt mày hớn hở. Bên cạnh buồng, ông Phê lắng nghe động tĩnh. Có tiếng sột soạt…có tiếng cười hích hích. Ông Phê càng mừng lắm, rồi có tiếng con Hĩm:

-“Nhột, nhột thấy mồ!” và có tiếng cười hích hích của con Hĩm.

Ông hả hê trong bụng. Nhưng, một lúc sau thì im lặng. Bỗng ông có tiếng thằng Nhớn: “Lạy Bác ạ! Lạy Bác ạ!”. Không phải một lần mà năm, sáu lần. Giọng thằng Nhớn mỗi lúc một thêm khẩn trương: “Lạy Bác ạ! Lạy Bác ạ!”.

Ông Phê ngạc nhiên lẩm bẩm, tự hỏi: “Quái nhỉ, tại sao thằng này cứ “Lạy Bác ạ!” mãi là sao?” Ông Phê bèn rón rén bước đến buồng thằng Nhớn, rồi khẽ đẩy cửa buồng, nhìn vào. Dưới ánh đèn dầu leo lét, ông thấy con Hĩm trần truồng nằm ngửa tô hô trên giường. Còn thằng Nhớn thì cúi đầu chắp tay vái lia lịa. Vừa vái vừa nói: “Lạy Bác ạ! Lạy Bác ạ!”. Ông Phê điên tiết, quát ầm lên:

-“Thôi, lạy thế đủ rồi! Bây giờ mày lấy cái mả cha của mày, đút vào mồm Bác đi!”

Câu chuyện dừng lại ở đó, đơn giãn không phải chỉ có vậy. Nhưng đó là một bài học, nó nhắc nhở cho những người đấu tranh chính trị, nếu nhận định sai mục tiêu hay đặt sai mục đích đấu tranh thì sẽ lâm vào cảnh huống ngu ngơ như anh chàng tên NHỚN, cứ tưởng nhầm cái “HANG PÁC BÓ CÓ RÂU” của con Hĩm là “CÁI MỒM” của Bác Hồ vĩ đại nên có hành động trật đường rầy làm cho ông Phê phải điên tiết lên quát…

Tiếu Sỹ tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định của chiến hữu Trường Sơn Lê Xuân Nhị. Muốn đấu tranh chính trị với tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN lưu manh là phải “NHẮM CHO ĐÚNG, BẮN CHO TRÚNG” mới triệt hạ được kẻ nội thù là cái Đảng CSVN chết tiệt, vật cản trên con đường tiến đến Tự Do – Dân Chủ của dân tộc Việt Nam chúng ta.

TIẾU SỸ

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link