Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, January 28, 2013

Park Geun Hye - Nữ Tổng thống “5 nhất”


 

 

Park Geun Hye - Nữ Tổng thống “5 nhất”

Bà Park Geun Hye ngày 19/1 trở thành nữ Tổng thống đầu tiên của Đông Bắc Á và được mệnh danh là “Nữ Tổng thống 5 nhất”

Bà "ba không" Park Geun Hye trở thành nữ Tổng thống "5 nhất" của Hàn Quốc.


Theo báo chí Hàn Quốc, bà Park Geun Hye“Nữ Tổng thống 5 nhất là do:

- Bà là nữ Tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc và Khu vực Đông Bắc Á.

 

- Nữ Tổng thống đầu tiên thuộc thế hệ thứ hai của gia tộc Park Chung Hee.

 

- Nữ Tổng thống đầu tiên không kết hôn.

 

- Nữ Tổng thống đầu tiên giành được quá bán phiếu bầu.

 

- Nữ Tổng thống đầu tiên xuất thân từ kỹ sư điện.

 

Bà Park Geun Hye sinh ngày 2 tháng 2 năm 1952 tại tỉnh Daegu, là trưởng nữ của cố Tổng thống Park Chung Hee. Ông Park Chung Hee sinh năm 1917, từng tham gia quân đội Nhật. Ngày 16/5/1961, ông phát động cuộc đảo chính lật đổ Tổng thống Lee Syngman và trở thành Tổng thống thứ 5 của Hàn Quốc, nắm quyền liên tục tới năm 1979 bị ám sát.

 

Khi còn nhỏ bà theo học Trường tiểu học Jang Chung và Trường trung học nữ sinh Sung Shim ở Seoul. Từ năm 1970-1974 bà theo học và tốt nghiệp Khoa điện Trường đại học Sogang. Năm 1974, khi 22 tuổi đang theo học ở Pháp thì bà Yuk Young-soo, mẹ của Park Geun Hye bị ám sát, nên bà vội vã trở về Hàn Quốc. Kể từ đó, bà thay mẹ cai quản những công việc trong nhà và giúp cha xử lý các công việc của đất nước, nên dư luận Hàn Quốc và các nước coi bà giống như một “Đệ nhất phu nhân”.

 

Năm 1979, Tổng thống Park Chung Hee bị ám sát. Đau buồn trước cảnh cha mẹ lần lượt bị ám sát, Park Guen Hye rút khỏi chính trường gần 20 năm, sống trong im lặng và trở thành người trầm lặng, cứng rắn, kiên nghị, từ bỏ cả chuyện đời tư.

 

Cuộc sống thời thanh thiếu niên sớm gặp phải nhiều bất hạnh về tình cảm đã rèn luyện bà trở thành con người “gang thép”, kiên cường, từ bỏ cả thiên chức làm vợ, làm mẹ. Vì vậy, dư luận Hàn Quốc gọi bà là “Công chúa băng tuyết”, “Bà 3 không” (tức không chồng, không con, không tình cảm), thậm chí một số báo chí còn bình luận ác ý như: “Cơ thể bà Park Geun Hye được bọc bởi lớp áo giáp lạnh giá như băng, tình cảm đã đông cứng, mất hết độ rung, năm nay 60 tuổi vẫn phòng không”. Khi bà đắc cử, dư luận Hàn Quốc và một số nước cho rằng “Park Guen Hye sẽ là Thatcher của Hàn Quốc”, một “Người đàn ba thép” với tính cách mạnh mẽ.

 

Có nhà báo từng hỏi bà vì sao không kết hôn? Park Guen Hye trả lời: “Tôi đã kết hôn với đất nước rồi”.

 

Là phụ nữ ai mà chẳng muốn được yêu và có chồng, có con . Vì vậy thời con gái bà từng yêu, nhưng sau đó hai người chia tay mà không rõ lý do. Báo chí Hàn Quốc mô tả có một lần bà rất nhiệt tình với một vị bộ trưởng, nhưng vị này tỏ ra rất thờ ơ, lạnh nhạt với tình cảm của bà, nên lửa tình yêu của bà bị tắt và nguội lạnh. Những nghịch cảnh ấy, cộng thêm nỗi bất hạnh của gia đình khiến tình cảm của bà trở nên giá lạnh.

 

Năm 1997, bà mới quay trở lại chính trường, năm 1998 trở thành Nghị sĩ Quốc hội, tháng 3/2004 trở thành Chủ tịch Đảng Đại Quốc Gia, sau đó đảng này đổi tên thành “Đảng Quốc Gia Mới”. Bà đã thắng lợi trên chính trường, trở thành Tổng thống, nhưng đã thất bại về đời tư.

 

Trong nhật ký, bà từng viết: “Ai dám nói chắc rằng từng là một người con gái dịu dàng, mơ mộng, tràn trề tình yêu nay đã trở thành người đàn bà đanh thép, cứng rắn?”. Trong Nhật ký, ngày 21/5/1992 bà viết: “Nếu mình cứ tiếp tục với sự chập chờn đùa giỡn của tình yêu thì thà chết còn hơn”. Tình yêu của bà nguội lạnh, tắt hẳn và Park Geun Hye trở thành “Bà 3 không”.

 

Park Geun Hye rất thông thạo tiếng Trung Quốc cũng như lịch sử, triết học, văn học, thư pháp Trung Quốc, trong đó bà thích nhất là tác phẩm “Tam Quốc Chí”. Bởi vậy, trong Nhật ký của mình, bà viết: “Có thể nói mối tình đầu và cũng là thần tượng của tôi là Triệu Tử Long. Cứ mỗi lần có màn kịch hoặc phim nào liên quan tới Triệu Tử Long tôi đều xem và trở nên hồi hộp, tim đập thình thịch khi nhìn thấy nhân vật Triệu Tử Long xuất hiện”.

 

Khi bà Park Geun Hye đắc cử Tổng thống, dư luận đều bình luận “Người phụ nữ ‘ba không’ này sẽ là một con người sắt đá, đanh thép giống như bà Thủ tướng Thatcher của Anh trước đây”.

 

 

 

Aung San Suu Kyi hy vọng trở thành tổng thống Miến Điện


 

 Chủ nhật 27 Tháng Giêng 2013

Aung San Suu Kyi hy vọng trở thành tổng thống Miến Điện


Bà Aung San Suu Kyi gặp dân chúng nhân ngày Tết Miến Điện 17/04/2012 .

Bà Aung San Suu Kyi gặp dân chúng nhân ngày Tết Miến Điện 17/04/2012 .

Reuters

Tú Anh


Quân đội Miến Điện, cột trụ của chế độ độc tài, có thể xoay trục để xây dựng một chế độ dân chủ. Người kỳ vọng vào diễn tiến này là lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi, cựu tù nhân của tập đoàn quân sự suốt 15 năm. Nhân viếng thăm Hawai, vị dân biểu được công luận trong và ngoài nước tôn vinh như một nguyên thủ quốc gia, giải thích lý do.

Chiều hôm qua 26/01/2013, tại bang Hawai, Hoa Kỳ, lãnh đạo đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi tuyên bố, bà tin tưởng « Quốc hội Miến Điện sẽ chấp thuận tu chính bản Hiến pháp » đi đến một thể chế dân chủ hơn và mặc dù quân đội vẫn chiếm đa số áp đảo tại nghị trường, bà « không lo ngại thái quá ». Niềm tin này đặt trên cơ sở nào và liệu có quá viển vông hay không ?

Giải Nobel Hòa bình 1991 cho biết, bà kỳ vọng vào tình người và tình yêu nước của mỗi công dân Miến Điện. Phát biểu tại Học viện chiến lược Đông-Tây, East-West Center, bà Aung San Suu Kyi giải thích « quân nhân cũng như mọi thành viên khác trong xã hội Miến Điện muốn đất nước được hạnh phúc hơn, hùng mạnh hơn và hài hòa hơn».

Tập đoàn quân sự Miến Điện từng bỏ tù, quản thúc bà Aung San Suu Kyi cùng hàng chục ngàn nhà dân chủ, văn nhân nghệ sĩ, đã nhường chỗ cho một chính phủ dân sự vào tháng 3 năm 2011. Các viên tướng cởi áo nhà binh mà đứng đầu là tổng thống Thein Sein đã liên tục ban hành các biện pháp cải cách dân chủ phục hồi uy tín cho quốc gia Đông Nam Á này sau 4 thập kỷ độc tài. Trong tiến trình dân chủ hóa, tù nhân chính trị được tự do, báo chí được cởi trói. Lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi cùng với hơn 40 thành viên Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ giành được toàn bộ số ghế dân biểu bổ khuyết trong cuộc bầu cử ngày 12/04/2012.

Tổng thống Thein Sein đã tuyên bố sẵn sàng chấp nhận bà Aung San Suu Kyi lên làm tổng thống, nếu được dân tín nhiệm trong cuộc bầu cử năm 2015. Tuy nhiên giới phân tích không mấy tin tưởng vào khả năng này và đặt câu hỏi là liệu thành phần tướng lãnh cứng rắn có chấp nhận để quân đội « rút về doanh trại » như ở Indonesia và Thái Lan hay không ?

Mặt khác, Hiến pháp hiện hành của Miến Điện do quân đội soạn thảo vào năm 2008, giai đoạn đen tối nhất sau « cuộc cách mạng áo cà sa » bị đàn áp đẫm máu, đã dự kiến và ngăn chận trước mọi nỗ lực của đối lập đưa bà Aung San Suu Kyi lên nắm quyền. Bản Hiến pháp quy định, trách nhiệm tổng thống không thể trao cho một công dân có người phối ngẫu hoặc con cái mang quốc tịch nước ngoài. Thế mà, bà Aung San Suu Kyi có chồng là giáo sư Michael Aris, đã từ trần năm 1999, là người Anh và hai con mang quốc tịch Anh.

Bà Aung San Suu Kyi gọi điều khoản được quân đội soạn trước để loại trừ nhà lãnh đạo đối lập được dân ngưỡng mộ như « người dì, người mẹ » là hành động « bất công, và phản dân chủ ». Bà nhận định, một bản Hiến pháp đúng nghĩa không thể được soạn ra để nhắm vào « một cá nhân dù là để duy trì cá nhân nào đó làm lãnh tụ cho đến chết hay để ngăn chận một người nào đó đến trọn đời cũng không nắm được chính quyền ».

Cũng trong bài phát biểu tại Hawai, lãnh đạo đối lập Miến Điện cho biết, bà mong muốn Hiến pháp Miến Điện phải được tu chính theo hướng thỏa mãn mọi « khát vọng của mọi tầng lớp nhân dân và sắc tộc thiểu số ». Nếu Hiến pháp đi ngược lại nguyện vọng nhân dân thì « không tạo được một xã hội đoàn kết và hài hòa ».

Theo AFP, không phải chỉ có nhân dân mà ngay trong hàng ngũ quân đội, lãnh đạo đối lập rất được một bộ phận sĩ quan kính trọng. Quân đội Miến Điện do thân phụ của bà, người anh hùng dân tộc Aung San thành lập trong cuộc chiến chống thực dân Anh.

Câu hỏi đặt ra là sau khi tập đoàn tướng lãnh thủ cựu từ chức vào tháng 3/2011, liệu khi nào thì giới sĩ quan yêu nước sẽ đủ dũng cảm sửa đổi Hiến pháp để khôi nguyên Nobel Hòa bình 1991 có thể ra tranh cử tổng thống năm 2015 ?

00:00

00:00

Nghe :

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Tản mạn về trí thức và thời cuộc


 

 

27/01/13 |

Tản mạn về trí thức và thời cuộc


images (2)
Trước nay, trước mỗi kỳ đại hội đảng CS, thiên hạ hay bàn chuyện ông này, ông kia có tư tưởng cải cách, có khả năng thay đổi thể chế để dân chủ hóa đất nước. Thế rồi hết kỳ này đến kỳ khác đất nước vẫn chìm trong độc tài – đàn áp. Giờ nghĩ lại mới thấy thời cuộc đã làm cho những ưu tư, hy vọng về vận mệnh đất nước vỡ tan.

Cộng đồng yếu đuối mới cần cá nhân anh hùng

Có một thời, giới trí thức trong nước đã hy vọng và hết lời ca ngợi Võ Văn Kiệt như là một chính khách có tư tưởng tiến bộ và gần đây nhất, một số người đặt hy vọng vào Nguyễn Bá Thanh. Chưa nói đến thiện chí thực sự của họ, một cá nhân và một số ít người trong vây cánh của ông ta quả thật quá yếu để tin cậy, bởi không một cá nhân nào trong các chế độ độc tài có khả năng thoát ra khỏi guồng máy cai trị để tiến hành thay đổi thể chế nếu nó đi ngược lại ý chí của tập đoàn (chưa kể đến việc tập đoàn này đang bị khống chế bởi một đàn anh ngoại bang), dù đó là một cựu lãnh đạo hay là một lãnh tụ đương quyền; và càng quá phiêu lưu để giao phó vận mệnh đất nước trong tay một vài người. Bởi con người vốn dĩ không thể tuyệt đối tin cậy, đặc biệt khi họ có quyền lực mà ít chịu trói buộc.

Một “cứu tinh” rồi sẽ trở thành một tên tội đồ nếu xã hội dân sự rã rời. Cái tâm lý sai lầm cố hữu về xã hội và chính trị khiến chúng ta luôn ngộ nhận. Người ta cứ nghĩ mọi thứ có thể giải quyết bằng một đề án chính trị áp đặt từ trên xuống, và mọi đề án chính trị quốc gia có thể được giải quyết với một cá nhân.

Nói đến đây chắc nhiều độc giả liên tưởng đến Gorbachov. Thật ra, trường hợp này không mâu thuẫn với quan điểm của người viết. Tình thế Nga Sô lúc đó buộc đảng CS phải đi đến chỗ sụp đổ. Ông Gorbachov chỉ là người tuyên bố một sự kiện không thể đảo ngược. Cuộc cách mạng Nhung, với sự nổi lên của những người hùng như Gorbachov và Yelsin, đã xảy đến với một nước Nga kiệt quệ sau chiến tranh Lạnh và hầu như không có xã hội dân sự sau thời kỳ CS. Điều đó chỉ mang lại danh tiếng cho các cá nhân này nhưng không đem đến một tương lai đáng mơ ước cho nước Nga. Bởi khi các lực lượng dân sự yếu đuối thì một người hùng có thể mang đất nước ra khỏi, dĩ nhiên có khả năng đưa đất nước trở lại chế độ độc tài. Như chúng ta có thể thấy, một ý chí đầy cảm tính đã khiến Yelsin chọn Putin – một kẻ cực đoan, chống phương Tây – làm người kế tục ông, đã đẩy nước Nga vào một chế độ dân chủ giả hiệu như hôm nay. Người dân Nga chẳng có đóng góp nào cho những cuộc chuyển mình lớn lao của nước họ. Và hậu quả là họ tiếp tục không có tiếng nói đáng kể nào trong các vấn đề đất nước.

Đồng ý, cá nhân vượt trội luôn có vai trò không thể chối cãi trong phong trào xã hội vì khả năng gắn kết những sức mạnh sẵn có và phát huy hiệu quả vận động xã hội, như trong bài viết gần đây nhất của tôi về người lãnh đạo. Nhưng đặt tất cả mọi hy vọng và toàn toàn dựa giẫm vào một cá nhân không phải là tâm lý của một dân tộc trưởng thành. Bởi một dân tộc trưởng thành cần một lãnh đạo chứ không cần lãnh tụ.
Chính trị là tất cả?


Không thể phủ nhận chính trị là quan trọng, bởi nếu nó không quan trọng thì nó đã không tồn tại từ khi con người được tổ chức thành xã hội cho tới bây giờ. Nó quan trọng đến nỗi mọi nỗ lực gạt bỏ quyền lực chính trị (nhà nước) ra khỏi xã hội dù chỉ trên lý thuyết (chủ nghĩa Marx) cuối cùng đã đưa đến một “siêu nhà nước” trong thực tế. Thế nhưng, từ khi nhà nước xuất hiện, chúng ta nhận thấy toàn khối xã hội cơ bản được chia thành hai phía: người được/bị cai trị và người cai trị, xã hội và nhà nước, dân sự và chính trị. Hệ thống chính trị giúp xã hội được điều hành một cách văn minh, quy củ và giữ chức năng trọng tài cho mọi tranh chấp xã hội. Nhưng để giữ cho xã hội hài hòa, cân bằng, đảm bảo tự do cá nhân, tất yếu không thể để nhà nước lấn át xã hội.

Thế nhưng, từ lịch sử bị cai trị chuyên quyền, người Việt Nam coi chính trị là cái gì đó vượt lên trên xã hội, tách khỏi xã hội và độc tôn. Nhưng, chính trị chỉ là một trong nhiều mảng hoạt động trong xã hội con người và tương tác trực tiếp với những cái còn lại. Nhà nước là một hệ thống nên/phải bị kiểm soát bởi sức mạnh dân sự. Khi nhận thức được rằng, ngoài quyền lực chính trị còn có quyền lực kinh tế và quyền lực dân sự, chúng ta sẽ không quá đề cao chính trị và coi nó là đáp án cho mọi vấn đề.

Gần đây, tôi được hỏi rằng: khi tôi lên tiếng đấu tranh, tôi có mong cầu một vị trí chính trị trong tương lai? Dù vô tình hay hữu ý, cách suy nghĩ này xuất phát từ tâm lý coi quyền lực chính trị là độc tôn. Vấn đề không phải ở chỗ người ta cho rằng: những người dấn thân và lên tiếng nên có vị trí xứng đáng; mà vì người ta quá đề cao quyền lực chính trị. Tất nhiên những người can đảm và có thực tài nên được trọng dụng, nhưng tại sao không phải ở chỗ nào khác mà là trong hệ thống chính trị? Chỉ có nắm quyền lực chính trị mới là chỗ đứng thích đáng cho người tài đức? Không nơi đâu khác ngoài chính trị, nơi mà một cá nhân có thể trở nên hữu ích và tỏa sáng?
Đến đây tôi nhớ đến một nhân vật rất nổi bật trong phong trào Otpor ở Serbia – Srdja Popovic. Sau khi chế độ Slobodan Milosevic sụp đổ, anh ta được bầu vào Quốc hội Serbia. Nhưng sau đó ít lâu, anh ta rời khỏi chính trường và thành lập một tổ chức phi chính phủ ở Belgrade. Sự ra đi ấy có thể được suy đoán với nhiều lý do nhưng không thể bỏ qua một lý do quan trọng – đó là sự trưởng thành trong tâm lý và nhận thức của giới trẻ Serbia: chính trị không là tất cả!


Vì coi chính trị là tối cao và là cứu cánh, người Việt Nam vẫn chưa thể tìm thấy sức mạnh thực sự ở chính mình và ở cộng đồng quanh mình khi giải quyết các vấn đề quốc gia, mà luôn trông ngóng vào một chính khách “vĩ đại” làm thay tất cả cho mình. Nhưng làm sao cá nhân nào đó lại thực hiện tốt khát vọng của chúng ta hơn là chính chúng ta? Thực ra, tình trạng chính trị chỉ là biểu hiện của năng lực dân sự. Không thể có chính trị tốt nếu quần chúng chỉ là những con người bạc nhược.

Quả thật, không phải ngoài chính trị ra, không còn “đất dụng võ” cho những người tài năng mà vì chúng ta chưa mở rộng tâm trí và cả tâm lý để nhìn thấy một nơi như thế. Hình như đối với chúng ta, tất cả những gì đáng vinh danh và mong ước đều nằm ở chính trị bởi từ trước đến nay, chúng ta chưa hề được sống trong một không gian khác, một không gian đối trọng với quyền lực chính trị. Chính nơi ấy, một cá nhân không chỉ tỏa sáng mà còn tỏa sáng độc lập, không bị không chế và cũng không cần dựa giẫm vào hào quang chính trị.

Sức mạnh dân sự yếu kém, trí thức bị khinh miệt

Tâm lý dựa giẫm và giao phó đưa đến hai hệ lụy nghiêm trọng. Thứ nhất, sự tuân phục và phụ thuộc vào quyền lực chính trị khiến cho cả xã hội, đặc biệt là giới trí thức, không nhận thức được vị trí quan trọng của mình trong việc giải quyết các vấn nạn xã hội. Điều này tạo điều kiện cho chế độ độc tài cai trị tùy tiện và vô thời hạn. Thứ hai, nếu một nguyên nhân nào đó khiến chế độ độc tài sụp đổ, thì sự yếu kém của các thế lực dân sự sẽ khiến đất nước gặp rất nhiều trở ngại trong việc xây dựng dân chủ, mà trường hợp xấu nhất có thể xảy ra là, sự xuất hiện một chế độ độc tài mới.

Người dân ít học lơ là chuyện xã hội thì đã rõ; giới trung lưu trí thức thì làm ngơ, hoặc có quan tâm nhưng im tiếng, hoặc dựa vào quyền lực chính trị để tiến thân. Sự dựa giẫm vào chính trị tỏ ra đặc biệt nguy hiểm, khi địa vị và sự vinh quang của giới trí thức trong xã hội được ban phát bởi Nhà nước thì không thể nào có suy nghĩ và hành động độc lập hay đối kháng. Cuộc cách mạng Pháp đẫm máu đã không mang lại tự do thực sự cho người Pháp cũng bởi trước đó, giới trung lưu và quý tộc Pháp chỉ là một tập đoàn người tập trung quanh vương miện vua Pháp, ca ngợi và hưởng lợi từ đó. Hiện nay, Việt Nam không có giới trung lưu theo đúng tinh thần: mãnh mẽ, độc lập và có năng lực đối kháng với nhà nước.
Không ngẫu nhiên và vô lý khi cả Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh và những người CS nói chung khinh miệt trí thức. Bởi vì đối với họ, trí thức vừa có quá nhiều chữ để có thể bị lừa gạt lâu dài, nhưng cũng quá nhu nhược để là những đối thủ xứng tầm với họ.Tại sao trung lưu trí thức trong các xã hội tự do là lực lượng tiên phong cho các giá trị dân chủ tiến bộ, còn thân phận trí thức Việt Nam lại rẻ rúng như thế?
Phải chăng khi còn mang tâm lý xem chính trị là tất cả, các công dân chưa thể thoát khỏi thân phận thần dân? Phải chăng khi trí thức chưa nhận thấy vai trò to lớn của mình là đảm đương và lãnh đạo khối dân sự, kiềm chế khối chính trị; mà chỉ bám vào chính trị để “vinh thân phì gia” thì chính trị sẽ còn kiêu ngạo và mặc sức tung hoành? Phải chăng khi khối hoạt động dân sự vẫn yếu đuối, và trí thức chỉ là người đi bên lề mọi quyết định quan trọng của quốc gia; thì trí thức – trung lưu vẫn bị coi thường và con đường đi đến Tự do của dân tộc sẽ vô vàn khó khăn?


Thay lời kết

Đất nước đang đối mặt với những bế tắc và khủng hoảng. Kinh tế đang kiệt quệ. Đảng CSVN đang mạnh tay đàn áp đối kháng để giành ưu thế thời gian cho một cuộc đào thoát lớn của họ. Vận mệnh nước nhà sẽ giao vào tay ai nếu không đặt lên vai mọi tầng lớp dân chúng, đặc biệt là tầng lớp trung lưu trí thức? Đây chính là cơ hội để giới trí thức dành lại trọng trách, khẳng định vai trò và mở rộng tầm vóc của mình. Vị trí cao quý nhất cho những người trí thức không nhất thiết phải là trong một thế lực chính trị mà là trong xã hội dân sự đang nhen nhóm hình thành. Người trí thức phải nhận lấy vai trò và vinh quang của một thế lực dân sự có khả năng kìm chế quyền lực chính trị. Còn gì quan trọng và vinh dự hơn vai trò kiểm soát nhà nước? Còn gì nổi bật hơn vị thế “lương đống” cho toàn khối dân sự? Còn gì đáng mong ước hơn tư cách độc lập và không bị ràng buộc bởi bất cứ thế lực chính trị nào để chỉ hành động vì quyền lợi quốc gia?

Để rồi từ đó, bắt đầu một giai đoạn lịch sử hoàn toàn mới cho Việt Nam, trí thức giờ đây không còn chịu thân phận bề tôi mà mạnh mẽ sánh ngang với quyền lực chính trị, để thực hiện những nhiệm vụ mà lịch sử và quốc gia giao phó. Trút bỏ được sự ràng buộc với chính trị và tâm lý e dè đối với quyền lực chính trị, tầng lớp trí thức Việt Nam sẽ là Hercules, có sức mạnh nâng đỡ cả dân tộc.

Buôn Hồ ngày 23 tháng 1 năm 2013

© Huỳnh Thục Vy

© Đàn Chim Việt

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Giấc ngủ trưa của Người đẹp Bình Dương


Giấc ngủ trưa của Người đẹp Bình Dương

January 18, 2013



Người đẹp Bình Dương nói đây có tên là Trần Thị Hài. Cô không phải là hoa khôi, hoàn toàn không phải là Miss của tỉnh năm 2012.

Nhưng là một nhân vật đẹp, rất đẹp của tỉnh Bình Dương, rất nổi tiếng cả vùng Bắc Sài Gòn, đã 5 năm nay. Đẹp trong nhân cách, đẹp trong lẽ sống.






Xin mời các bạn xem bức ảnh của người phụ nữ ấy kèm theo trên đây. Đây là bức ảnh sống động của người phụ nữ đang thét vang: «Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam!», «Đả đảo bọn bành trướng Trung Quốc!» ngay trước Sứ quán Trung Quốc ở thủ đô Hà Nội, năm 2007.

Vẻ đẹp của Việt Nam. Nét đẹp tuyệt vời của lòng yêu nước. Rất xứng đáng để 14 ông Vua tập thể ngắm nhìn, ngẫm nghĩ. Nét mặt hoành tráng phơi bày hết lửa phẫn nộ.

Bà Trần Thị Hài năm nay 62 tuổi. Chồng bà là ông Đỗ Thành Huấn, gần 70 tuổi. Hai vợ chồng đều là đảng viên Cộng sản từ khi còn trẻ. Ông ra miền Bắc tập kết sau Hiệp định Geneve. Ông có huy hiệu 30 năm tuổi đảng, sau 1975 trở về quê hương lập nghiệp.


Hai vợ chồng chí cốt làm ăn, có 3 con gái, 1 con trai, 5 cháu nội ngoại.

Thế rồi bọn cường hào địa phương cướp đất của ông bà khi Bình Dương mở cửa cho tư bản nước ngoài vào đầu tư. Suốt 10 năm trời, vợ chồng ông bà gõ mọi cửa để đòi lại đất sở hữu hợp pháp của mình, nhưng bọn cường hào của đảng CS không những không trả, lại còn dọa bỏ tù về tội «gây mất trật tự trị an xã hội».


Thế là ông bà cùng vất lại thẻ đảng, vĩnh biệt đảng, phát đơn tố cáo, kiện đích danh phó chủ tịch tỉnh Trần Thị Kim Vân và thẩm phán Nguyễn Minh Hoàng đã tham gia cướp đất của dân trong tỉnh Bình Dương.


Hàng chồng đơn gửi cho tỉnh và trung ương đều không có hồi âm. Bà Trần Thị Hài xuống Sài Gòn, ra Hà Nội gõ cửa ba tòa quan lớn CS đều bị xua đuổi, còn bị chụp ảnh, ghi vào danh sách đen. Thế là bà gia nhập các cuộc tập trung, biểu tình chống bành trướng Trung Quốc, tiêu biểu cho sự gắn bó giữa những người bị cướp đất riêng với công dân yêu nước đau lòng vì đất nước bị ngoại xâm cướp đất chung. Tình nghĩa giữa bà Trần Thị Hài và các cô Bùi Thị Minh Hằng, Phương Bích và Phạm Thanh Nghiên trở nên thân thiết. Có lần bọn công an côn đồ xúm lại vặn tay, túm áo bà, chúng dẫm lên ống quần bà làm quần tụt ra, bà vẫn xông lên tay dương cao biểu ngữ, mặc chiếc quần lót, hét rằng: «Bay lấy quần bà chỉ đẹp mặt chúng bay, bọn mất dạy! » Cho đến cuối năm 2012 bà Trần Thị Hài vẫn bền bỉ tham gia đấu tranh không ngừng nghỉ.


Ngày 27/12/2012 vừa qua tòa án Thủ Dầu Một đã triệu tập bà Trần Thị Hài đến để xét xử về tội gây «mất trật tự xã hội, gây tụ tập đông người». Trong phiên tòa không có luật sư, không có thân nhân, không có nhân dân, hầu như chỉ có chánh án và 2 vợ chồng Trần Thị Hài – Đỗ Thành Huấn, hai cựu đảng viên CS.


Ngay sau khi tòa tuyên án sơ thẩm phạt bà Trần Thị Hài 9 tháng tù giam, bà ngẩng cao đầu nói với chồng «Ông về viết ngay kháng án, họ nói có 5 biên bản mà chỉ đưa ra có 2 biên bản, họ lừa dối». Hiện bà ở trong trại giam Bến Lớn.


Và khi ra cửa bà nói với bà con ở ngay cổng tòa án: «Chín tháng tù như giấc ngủ trưa, ra tù tôi sẽ chiến đấu tiếp!».


Một câu nói kiên định khảng khái của một cựu nữ đảng viên sau khi đảng nhe răng nhọn định xé thịt nuốt chửng mình. Một câu nói vang xa, để đời.


Cụ ông Đỗ Thành Huấn, cựu đảng viên cũng kiên cường không kém. Cụ kể với một nhà báo rằng về nhà cụ ngồi viết ngay đơn kháng án, nhưng tay cụ run lên vì giận dữ và khinh bỉ cái chính quyền bỉ ổi này, cụ không thể viết nổi các chữ ở đầu đơn theo thông lệ: Độc lập, Tự do, Hạnh phúc, vì trên đất nước này đảng CS đã hiến độc lập cho ngoại bang, nuốt tự do, cướp hết hạnh phúc của dân, còn gì đâu mà ghi.


«Chín tháng tù như một giấc ngủ trưa» là một câu châm ngôn bất hủ của một cặp vợ chồng cựu đảng viên ném vào giữa mặt nhóm lãnh đạo CS, những kẻ cướp đất của dân, bán đất của nước. Câu châm ngôn đó sẽ có sức động viên toàn dân ta vững vàng kiên định trong cuộc đấu tranh giành lại tự do trong năm 2013 mới bắt đầu.





Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link