Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, February 2, 2013

Kính gửi toàn thể Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam


 

Thư gửi


Đỗ Như Ly


 

Kính gửi toàn thể Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam

Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam 3-2 lần thứ 83, tôi kính chúc toàn thể các vị sức khỏe dồi dào, trí lực tỉnh táo, sáng suốt.

Tôi biết rằng thư này chẳng thể đến tay 100% các vị, phần vì rất nhiều vị không biết những trang mạng này, phần vì có những vị rất thành kiến với các bài viết không trên” lề phải”, phần vì có các vị xếp những ý kiến này vào loại “suy thoái tư tưởng” hay bị “diễn biến hòa bình” và hơn thế cũng có vị sẽ dễ dàng gán cho là phản Đảng, phản động… Tuy nhiên tôi vẫn viết,  xuất phát từ ý thức của công dân hay do trong dòng máu tôi vẫn còn chút “tính chiến đấu” của người Đảng viên Đảng CSVN, dù hiện nay tôi chỉ là một phó thường dân, không còn là Đảng viên Đảng CSVN vì từ 4-4-2011 tôi đã tự nguyện thôi không sinh hoạt Đảng nữa.

Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức duy nhất lãnh đạo, tổ chức Nhà nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa, vậy toàn thể Đảng viên phải biết, phải suy nghĩ những vấn đề về Tổ quốc Việt Nam, về quyền Tự do, Bình đẳng, được Tôn trọng của người dân.

Về TỔ QUỐC VIỆT NAM

Cho tôi xin phép được hỏi 100% Đảng viên ĐCSVN có biết quần đảo Hoàng Sa của dân tộc Việt Nam đã bị nhà cầm quyền Trung Quốc Cộng sản (sau đây gọi tắt là Trung Cộng -TC) xâm chiếm từ 1974 không? Nếu biết thì đã có những biện pháp, hành động gì trong thời gian qua để tham gia tự chủ đấu tranh sòng phẳng đối với TC, chứ không phải những lời “phản đối” suông, quá nhẹ nhàng hay “biện pháp hòa bình” chung chung  quá mờ nhạt; đấu tranh với tinh thần trách nhiệm trước dân tộc, trước Tổ quốc trong Đảng không? Nếu chưa biết thì trách nhiệm đó thuộc về ai, cơ quan nào, bộ phận nào, cấp nào của Nhà nước, của Đảng? Tại sao không biết? Bị dấu diếm, qua mặt hay vì cái gì? Các vị không trả lời được những câu hỏi trên thì thử hỏi con cháu của người dân Việt Nam sẽ nghĩ gì về vị trí vai trò của ĐCSVN trong hơn 40 năm qua đối với lãnh thổ VN do bao nhiêu xương máu của bao con dân qua biết bao thế hệ tạo dựng nên, trong khi những người CSVN vẫn “độc quyền yêu nước”?

Nhìn lại lịch sử Tổ quốc VN, có triều đại nào để mất đất đai, rừng núi, biển đảo cho bọn ngoại xâm, như ngày nay? Tổng số đất đai VN bị TC xâm chiếm ở biên giới gần bằng diện tích tỉnh Thái Bình, quần đảo Hoàng Sa và một số đảo trong Trường Sa bị “người anh, cùng hệ tư tưởng” ăn cướp – nói thẳng thế cho dân dễ hiểu. Các vị không trả lời được rõ ràng trước toàn dân thì liệu những trang sử vẻ vang của ĐCSVN có bị tự mình làm hoen ố, chứ không phải chỉ do “lực lượng thù địch” nào mà các vị đầy tinh thần cảnh giác gây ra?

Tình hình Tổ quốc bị xâm chiếm trong thời gian qua và hàng ngày hàng giờ hiện nay bị uy hiếp, ăn hiếp trên biển đảo (chưa nói đến xâm lược về kinh tế ,văn hóa…) mà quá nhiều các vị (ngoài một số vị Tướng như Cụ Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, lão Tướng Lê Hữu Đức… được dân chúng kính yêu) vẫn im lặng thì quả thật đó  là một sự “im lặng đáng sợ và hơn nữa đừng trách dân chúng sẽ nghĩ gì về các vị!

Các vị sẽ nói :”nói thì dễ, làm thì mới khó”. Đúng thế, nhưng quyền hành, cả “hệ thống chính trị” nằm trong tay các vị cơ mà? Các vị “lãnh đạo tuyệt đối” có dành phần cho các thành phần không Cộng sản chút nào đâu?

Vấn đề TÔN TRỌNG – TỰ DO – BÌNH ĐẲNG người dân

Các vị có thừa nhận: hiện nay có trên 3 triệu Đảng viên, nếu kể cả “lực lượng hậu bị” là đoàn viên Đoàn TNCS HCM và giới trẻ đang bị các vị mê hoặc, o ép, cưỡng chế làm người thân Cộng, ủng hộ, tán đồng CS cứ cho tròn là 10 triệu người thì những người không thích, không ưa, không ủng hộ, không đồng tình chứ chưa nói là họ biết chân tơ kẽ tóc, rạch ròi CS là thế nào còn tới 70 triệu cơ mà! Cứ 8 người dân thì 1 vị CS có TÔN TRỌNG 7 người dân khác không? Tại sao một người cứ ép 7 người còn lại phải “định hướng” theo ý chủ quan của mình? Như vậy một vị này có TÔN TRỌNG 7 người kia không? Trong gia đình, khi con cháu lớn, chúng ta làm cha mẹ, ông bà còn phải giữ nguyên tắc cơ bản đối với chúng là TÔN TRỌNG chúng, nữa là 7/8 người, theo nguyên tắc đa số của các vị thì sao đây? Hay là các vị lại đánh giá “dân trí thấp”?

Các vị dùng các mỹ từ quá nhiều, “do dân, vì dân, của dân” nhan nhản trên mọi văn bản, giấy tờ, trên mọi thương hiệu “Quân đội nhân dân”, “Công an nhân dân”, “Giáo viên nhân dân”, “Hội đồng nhân dân”… không thể kể hết được, nhưng cái bản chất, cốt lõi là sự TÔN TRỌNG người dân thì bị bỏ ngỏ, là “kẽ hở” nên cứ bắt 7 người phải theo 1 người! Tại sao cứ phải làm như vậy? Bảy người kia không có quyền suy nghĩ hay sao? Có TÔN TRỌNG dân thì quyền TỰ DO, BÌNH ĐẲNG mới có thực sự.

Các vị tuyên giáo, kiểu như Nhà giáo ưu tú Thanh nào đó cứ giảng dạy về tự do, bình đẳng thì chẳng ai nghe nổi. Người dân bây giờ hiểu lắm về nguồn gốc, nội dung, giá trị… của tự do, bình đẳng, không cần đến những bài giảng như đấm vào tai người nghe của quá nhiều tuyên huấn có gắn mác này mác nọ. Người dân rất hiểu TỰ DO, BÌNH ĐẲNG trong PHÁP LUẬT.

Chính các vị đã tự làm mất niềm tin của người dân chứ không ai khác! Các vị nói xã hội hiện nay BÌNH ĐẲNG – TỰ DO gấp vạn lần xã hội khác, thì nói sao khi Ông Nguyễn Văn An – nguyên Chủ tịch Quốc hội, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị  – phát hiện chúng ta đang bị “lỗi hệ thống”? Một người dân chỉ viết một bài ca nói lên tâm sự của mình trước cảnh đất nước bị ngoại xâm đã bị tù đày, phải chăng đấy là BÌNH ĐẲNG? Chẳng lẽ mai kia trong các từ điển phải phân rạch ròi BÌNH ĐẲNG THEO QUAN ĐIỂM CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN và BÌNH ĐẲNG THEO NGHĨA CHUNG CỦA NHÂN LOẠI?

TÔN TRỌNG, TỰ DO, BÌNH ĐẲNG gì mà khi kêu gọi toàn dân đóng góp ý kiến Sửa Hiến pháp, một mặt tuyên bố “không cấm kỵ” nhưng mặt khác lại dõng dạc “những nguyên tắc, phương hướng lớn, chủ đạo không thay đổi”. Các Vị có biết hàng ngàn người dân (nếu lời kêu gọi ấy được đăng tải trên các báo “lề phải” tôi tin con số hưởng ứng không chỉ là ngàn) đủ mọi thành phần từ người làm công, nghề tự do đến những trí giả tên tuổi thực sự ở mọi miền đất nước, từ trung tâm Thủ đô, đến các tỉnh mà người ta hay gọi là “dân trí thấp” như Đắc Nông, từ trong đến ngoài nước đều đồng lòng nói ngược những lời dõng dạc trên không? Các Vị sẽ TÔN TRỌNG hay lại dùng quyền lực qua mặt tất cả?

Đa số các Vị – nhất là những người cầm quyền hiện nay – đã không theo kịp trào lưu dân chủ, tiến bộ của nhân loại, vẫn giáo điều, vẫn hành xử với dân như thực dân đối với dân cách đây 70, 80 năm. Các Vị đó có thể có Tâm, nhưng không đủ Tầm là điều không chối cãi được. Dân đã lật bài ngửa. Các Vị hãy TRANH LUẬN BÌNH ĐẲNG, CÔNG KHAI, SÒNG PHẲNG với dân để vượt qua thời kỳ chuyển mình này của đất nước, những người  muốn phản biện có lẽ cũng chỉ một yêu cầu tối thiểu như vậy!

ĐCSVN chỉ có thể giữ lại những điều tốt đẹp đã làm được cho Tổ Quốc VN trong quá khứ khi bây giờ đủ BẢN LĨNH, DŨNG CẢM đứng ra TỔ CHỨC một xã hội DÂN CHỦ – TỰ DO thực chất, thực sự trong đời sống, không giả hiệu như hiện nay, và ĐCSVN sẽ sẵn sàng CẠNH TRANH với những tổ chức khác của 70 triệu người còn lại. Tôi nhấn mạnh lại: đa số người dân hiện nay chỉ muốn được CẠNH TRANH với ĐCSVN chứ cũng chẳng cần cứ phải chém giết nhau, đập phá, đánh đổ, giải tán… làm gì. Khi được CẠNH TRANH, hữu xạ tự nhiên hương. Như vậy mới thực sự TÔN TRỌNG người dân, BÌNH ĐẲNG, TỰ DO thực chất. Làm được như vậy ĐCSVN sẽ ghi một nét son cho bản thân mình và còn đọng lại những hình ảnh đẹp của những người CS hy sinh cho độc lập, tự do cho đất nước, phần nào sám hối được những sai lầm đã qua, hiện tại. Còn nếu không thì….” bánh xe lịch sử cứ lăn” theo quy luật mà hàng triệu người trên hành tinh này đang ngồi trong xe vui vẻ.

Đỗ Như Ly

03-02-2013

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Phát triển ưu tiên, thêm tiền vào túi


 

http://kyvancuc.files.wordpress.com/2011/01/h-22.jpg
https://lh4.googleusercontent.com/jwHXKk9yK83mb2U0iyp-OSXs7OZgoEcJKB4V-xqOO7STOu0djuO_hHd_dM8GkXjIamwCDoDrZRAdRPT5gaYIUOXwHgEk7mRpK7R7aGCo-eeVOtK72Nk

Phát triển ưu tiên, thêm tiền vào túi

Việt-Long, RFA- Theo bài của Chris Brummit, Associated Press
2013-02-01
Cưỡng chế đất đai là nguyên do chính yếu khiến người dân càng ngày càng gia tăng phẫn nộ đối với chính quyền độc đảng toàn trị ở Việt Nam. Chính quyền này thường đi đôi với tham nhũng; cán bộ Đảng ở địa phương có toàn quyền và độc quyền trong những vụ mua bán, sang nhượng, cưỡng chế đất đai. Nhiều đảng viên được biết là đã dùng quyền hạn đó để làm giàu. Nhiều người đã cực giàu.
danviet.vn photo
Cảnh sát trong đội hình phòng thủ chống gạch đá

Giải pháp tức thời

Đối diện với những nông dân từ chối giao đất để chính quyền làm dự án nhà ở, các cán bộ cộng sản có nhiệm vụ thương lượng liền có một giải pháp: tới ngân hàng, mở tài khoản dưới tên những người đang chống lệnh lấy đất, bỏ vào đó số tiền đền bù mà họ cho là thỏa đáng. Xong rồi là lấy đất.
Người dân nổi giận vì số tiền đền bù đó, nay phải chen chân tìm việc làm trong nền kinh tế lao đao, bèn kéo ra con đường chính nối thủ đô Hà Nội với phía bắc, chặn con đường trong nhiều giờ, (hôm 21) tháng 12 năm ngoái. Một số người còn tạo nên khung cảnh rùng rợn khi leo vào nằm trong những cỗ quan tài thô sơ, tự coi như đã chết. Cảnh sát chống bạo động kéo tới giải tán. Thanh niên ném đá túi bụi. Gần chục người bị bắt.  
counter-attack
Cảnh sát chống bạo động bung ra phản công - RFA screen capture
Nông dân Nguyễn Đức Hùng phải giao nộp 2 ngàn mét vuông đất mà anh đã làm lụng hơn 15 năm nay. Anh nói:
Thế này là bất công. Tiền đền bù giúp sống được mấy năm, nhưng sau đó làm sao kiếm sống?
Cưỡng chế đất đai là nguyên do chính yếu khiến càng ngày sự phẫn nộ của người dân đối với chính quyền độc đảng toàn trị ở Việt Nam càng gia tăng. Chính quyền này thường đi đôi với tham nhũng; cán bộ Đảng ở địa phương có toàn quyền và độc quyền trong những vụ mua bán, sang nhượng, cưỡng chế đất đai. Nhiều đảng viên được biết là đã dùng quyền hạn đó để làm giàu.
Những sự kiện này đã đoàn kết thành thị với nông thôn Việt Nam, theo cách mà sự bất mãn vì đàn áp chính trị không làm được.

Cách mạng vì đất cho nông dân?

Tranh chấp đất đai cũng nổ ra đây đó ở châu Á, rõ nhất là ở nước láng giềng Trung Quốc. Nhưng ở Việt Nam tình trạng này vang động đặc biệt, vì đó là xứ sở mà cuộc chiến đấu trong chiến tranh và cách mạng được nhân danh giai cấp nông dân, để bảo đảm quyền sở hữu tập thể về ruộng đất.
Những nông dân chống chiếm đất ở Kim Sơn (Đông Triều, Quảng Ninh) nhắc lại lời lãnh tụ cách mạng Hồ Chí Minh trong biểu ngữ họ treo trong trại “Không có gỉ quý hơn độc lập tự do”. Một người dân nói họ thà chết hơn là mất đất.
Chính quyền nhìn nhận rằng sự phẫn uất khắp vùng nông thôn đang đe dọa tính cách hợp pháp của nhà cầm quyền, và đã cam kết sửa đổi luật đất đai trong năm nay để vấn đề này được hành xử công bằng và hợp lý  hơn. Tuy nhiên việc xác lập quyền sở hữu tài sản và cưỡng hành luật pháp để bảo vệ quyền sở hữu đã gặp phải những phức tạp về ý thức hệ trong một quốc gia vẫn còn công khai và nhất quyết giành quyền sở hữu đất đai cho Nhà nước, dù rằng Việt Nam đón nhận thị trường tự do tư bản chủ nghĩa.
block-the-road
Dân giăng biểu ngữ chặn đường - vozforum photo
Việt Nam đã bỏ đường lối canh tác tập thể kiểu Xô Viết thời thập niên 1980, bắt đầu đón nhận chủ nghĩa tư bản. Năm 1993, Việt Nam thông qua luật đất đai sửa đổi, cho công dân quyền sử dụng đất trong 20 năm, nhưng không cho quyền sở hữu riêng. Viên chức đảng Cộng sản ở địa phương có quyền cưỡng chế đất, không phải chỉ dành cho các dự án có lợi ích công như cầu, đường, mà còn cho các nhà đầu tư tư nhân xây dựng những khu nhà ở và các cơ sở công nghiệp hay cơ sở giải trí.
Những than phiền, khiếu kiện lan tràn khắp nơi vì nạn tham nhũng vào khi chính quyền tái quy hoạch đất nông nghiệp thành những khu đất công nghiệp đắt tiền. Những cáo buộc cũng lan khắp nơi về việc Nhà nước chỉ trả cho nông dân có một phần mười trị giá thị trường mảnh đất của họ, nhiều khi còn ít hơn thế.
Giá đền bù rất thấp, ai chiếm được đất là được lời vô số kể,” nhà kinh tế Phạm Chi Lan, cựu cố vấn của Thủ tướng nói. “Luật đất đai quá nhiều khe hở, tạo nên chỗ màu mỡ cho những ai được chính quyền địa phương hỗ trợ để lấy đất từ tay người dân, hầu kiếm lợi riêng.”
Những nhóm nông dân lẻ tẻ, nhiều người là phụ nữ, thường ngày khiếu kiện ở Hà Nội, bên ngoài những tòa nhà chính phủ, kêu gào việc bị cưỡng chế đất. Họ chào đón những người đến chụp hình họ, hoặc cố tìm cách nói chuyện (để phân trần với người ngoài cuộc), nhưng lực lượng an ninh lập tức xua đuổi du  khách hay người đến xem ra khỏi khu vực biểu tình.
Chuyện khiếu kiện đã thành thông lệ từ nhiều năm nay, nhưng vẫn gia tăng nhịp độ, khi nông dân ý thức được quyền của họ. Tuy nhiên cùng lúc, sự phát triển kinh tế cũng làm tăng nhu cầu đất công nghiệp. Nhiều hợp đồng cho thuê đất 20 năm ký từ năm 1993 đang hết hạn trong năm nay, đem lại những cơ hội mới cho việc tái quy hoạch –đồng thời cũng thêm những cơ hội xung đột.

Phát triển ưu tiên, thêm tiền vào túi

Số liệu được chính phủ báo cáo trước quốc hội hồi tháng 9 cho thấy những vụ khiếu nại, kiện tụng công cộng đã gia tăng lên 4 ngàn 200 vụ năm 2011, hơn gấp đôi tổng số đơn khiếu nại từ 2005 đến 2009. Đại biểu quốc hội Hồ Thị Thủy nhìn nhận rằng nạn tham nhũng của các đảng viên Cộng Sản ở địa phương là cả một vấn đề.
“Nhiều người đã lợi dụng các chính sách của Nhà nước để làm lợi bất hợp pháp” bà nói, theo truyền thông Nhà nước tường trình vào thời gian đó.
Chính phủ nhờ Ngân hàng Thế Giới giúp đỡ xem xét lại luật đất đai để giảm xung khắc. World Bank cùng nhiều cơ sở kinh tế tài chính ngoại quốc đã kêu gọi chính quyền chỉ cho phép trục xuất (để lấy đất) cho những công trình đem lại lợi ích công cộng, không phải cho những dự án thương mại, và cần phải tiến hành việc đó minh bạch hơn, công bằng và hợp lý hơn.
Viên chức đảng Cộng sản ở tỉnh Quảng Ninh, cách Hà Nội 90 km về hướng đông, cho nhóm ký giả của hãng thông tấn AP thăm làng Kim Sơn. Các nhà báo đi cùng với các cán bộ đảng tới làng. Họ phỏng vấn những người phản đối qua điện thoại.
Cán bộ đảng ở địa phương xác quyết là họ đã làm theo đúng luật lệ khi lấy đất để tiến hành dự án gia cư, mà họ nói là nhằm nâng cấp cái làng nhỏ này lên thành một khu đô thị.
“Chúng tôi hợp tác với nhau để xây dựng một (thị trấn) Kim Sơn giàu có hơn,” Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Vũ Văn Học nói.  
coffin
Phản đối: nằm vào quan tài, tự coi như đã chết - vozforum photo
Ông cho biết thêm dự án này sử dụng đất sở hữu của 852 gia đình, và chỉ có dưới 10% không đồng ý với khoản đền bù của Nhà nước, khoảng 6 đô la mỗi mét vuông. Ông Học nói chỉ có 7 gia đình vẫn tiếp tục từ chối. (Hình ảnh cho thấy khá đông người chống lại cảnh sát)
Dân làng Kim Sơn ngày nay cho rằng đất đai đã được bán lại với giá 310 đô la một mét vuông.  Chủ tịch Vũ Văn Học bác bỏ điều đó, nói là đất vẫn chưa bán. Ông ngỏ ý hy vọng khi bỏ tiền vào ngân hàng dưới tên của nông dân thì vấn đề sẽ được giải quyết. Ông bác bỏ cuộc phản đối cuối tháng 12, coi đó là việc làm của những dân làng cực đoan cố tìm cách thuyết phục những người khác tham gia chống đối.
Trong vòng hai phút, cảnh sát chống bạo động phải núp sau những tấm khiên khi các thanh niên ném gạch đá, mảnh bê tông về phía họ, nhưng sau cùng lực lượng cảnh sát chiếm lại quyền kiểm soát.  Truyền thông Nhà nước loan tin 12 người bị bắt. Trưởng công an không nói tên, nhiều tuần sau cũng không cho biết còn giam họ hay không.
Cán bộ đảng viên Cộng Sản địa phương chở nhà báo tới gặp 5 dân làng không khiếu nại về khoản đền bù, để họ nói chuyện với nhà báo và chỉ cho thấy khu đất bị trưng thu. (Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân nói chưa bán, nhưng) trên đó một công ty địa phương đã kiến thiết xong đường xá và cống rãnh. Khác với những người dân phản đối sự đền bù, những dân làng này có vẻ như còn có đất canh tác thuê được ở đâu đó, hay những gia đình trẻ có công việc làm.
Bà Mạc Thị Thục, 50 tuổi, thuộc 7 gia đình chống đối, nói rằng chính quyền cắt đứt nước tưới ruộng của bà từ năm 2010, khiến không thể canh tác. Bà nói những người đầu tư trong kế hoạch gia cư đáng lẽ phải thương lượng trực tiếp với bà, không phải là nói chuyện với Nhà nước.
“Chồng con tôi không có việc làm đã hai tháng qua” Bà Thục nói. “Gia đình tôi vẫn cố tìm việc nhưng không ai thuê vì chúng tôi đã già. Không có tiền bạc, đói tới nơi, chúng tôi không biết làm sao sống còn trong những tháng sắp tới.”
 
 

Thương binh kêu cứu vì bị cưỡng chế đất


 

Thương binh kêu cứu vì bị cưỡng chế đất

Thanh trúc, phóng viên RFA
2013-02-01
Một thương binh ở Bình Dương, ông Ngô Duy Trợ, lên tiếng kêu cứu và cho hay sẽ làm đơn khiếu nại vụ công an bất thần kéo đến cưa hết cây trồng và ủi đất nhà ông để làm đường cho trường Đại Học Hồ Chí Minh mà không báo trước cũng như không có giấy quyết định cưỡng chế từ cấp trên.
Courtesy DienDanCTM
Ông Trợ ôm cây thương tiếc nhưng đành bó tay trước chính quyền
 
Cưỡng chế không bồi thường?
Trình bày với Thanh Trúc về hoàn cảnh mà ông gọi là trơ trọi và bị áp bức, thương binh Ngô Duy Trợ nói:
Ông Ngô Duy Trợ : Tôi ở tổ 6, ấp Tân Hòa, phường Đông Hòa, xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Rạng sáng ngày 25, 8 giờ sáng ngày 25 tháng 1 năm 2013 bên Đại học Quốc gia  do ông Huỳnh Ngọc Sang, giám đốc khu đô thị TP.HCM, ngang nhiên dùng hai máy cẩu, một xe ủi, hai xe  ô-tô chở đất ùn ùn đến lấp san phần đất của tôi.
Phần đất đó đã có ranh giới từ hồi chính quyền Sài Gòn, mà bây giờ người ta lại nhổ hết cọc của tôi đi, sau đó người ta san ủi mất 400 mét vuông đất, và đồng thời người ta cưa đi của tôi 35 cây gỗ mang đi tiêu thụ chỗ khác. Lúc đó tôi ra can thiệp thì công an khóa tay tôi và đè đầu cưỡi cổ tôi đưa lên phường, nhưng đưa lên phường lại không giải quyết, lại thả tôi về. Buổi chiều chúng lại tiếp tục cưa cây của tôi mang đi.
Thanh Trúc : Thưa ông Ngô Duy Trợ, xin ông cho biết họ có trả cho ông đồng nào không?
Ông Ngô Duy Trợ : Không ạ. Họ không có trả cho tôi một đồng nào và đồng thời không có  một quyết định gì thu hồi  đất, và không có một cái gì thông báo để cho gia đình tôi yên tâm.
Thanh Trúc : Trước đó bên chính quyền địa phương có báo cho ông biết là sẽ trưng thu miếng đất đó của ông?
Phần đất đó đã có ranh giới từ hồi chính quyền Sài Gòn, mà bây giờ người ta lại nhổ hết cọc của tôi đi, sau đó người ta san ủi... Lúc đó tôi ra can thiệp thì công an khóa tay tôi và đè đầu cưỡi cổ tôi đưa lên phường
Ô. Ngô Duy Trợ
Ông Ngô Duy Trợ : Không ạ. Thưa với nhà báo nước ngoài là tôi không nhận được một thông báo gì trước đó và tôi cũng không có một cái gì là vấn đề hưởng bồi thường. Không thông báo cho nên bây giờ thế này ạ, ngay những người làm trong chính quyền người ta cũng bảo tôi viết đơn để kiện việc này cho nó “ra măng ra tre” những kẻ làm sai trái và những kẻ này là những kẻ cướp quyền công dân của tôi.
Ông Trợ (bên trái) thân một mình cố níu kéo giữ lại những cây mình trồng nhưng không được. Courtesy DienDanCTM
Ông Trợ (bên trái) thân một mình cố níu kéo giữ lại những cây mình trồng nhưng không được. Courtesy DienDanCTM
Thanh Trúc : Được biết ông là thương binh, ông còn bị nhiễm độc da cam ở chiến trường nữa, phải không?
Ông Ngô Duy Trợ : Có ạ. Báo cáo với lại nhà báo nước ngoài, tôi đi bộ đội từ năm 68, nhưng chiến tranh đã qua rồi ta không nói nữa, bởi vì bây giờ ngay Mỹ cũng bắt tay với Việt Nam và đồng thời người ta cũng bồi thường vấn đề chất độc màu da cam cho chúng tôi thì chúng tôi cũng cảm thấy  hài lòng. Thế còn chiến tranh ta không nói nữa mà bây giờ chúng ta nói thực trạng trong vấn đề sinh sống bây giờ. Nói chung là tôi ở đây cũng chỉ là nuôi cá thêm cái hồ để sống thôi ạ. Cuộc sống cũng khó khăn, vất vả, hai vợ chồng lam lũ.
Thanh Trúc : Nếu mà họ cưa của ông mấy chục cây gỗ chở đi là tài sản của ông mất trắng hay sao?
Hai vợ chồng thương binh Ngô Duy Trợ trước căn nhà xây dựng bằng môi hôi nước trong hàng chục năm, đang trong nguy cơ bị san bằng
Hai vợ chồng thương binh Ngô Duy Trợ trước căn nhà xây dựng bằng môi hôi nước trong hàng chục năm, đang trong nguy cơ bị san bằng. Courtesy DienDanCTM
Ông Ngô Duy Trợ : Tài sản của tôi coi như mất trắng. Và tất cả sinh viên cho đến người dân thì người ta cũng đều phê phán cái việc làm này là việc làm sai trái, là việc bất công của xã hội, một việc làm ăn cướp của cải của tôi giữa ban ngày.
Thanh Trúc : Đã bao giờ ông Ngô Duy Trợ giáp mặt với ông Huỳnh Ngọc Sang để mà trinh bày sự việc cũng như để cho ông ta thấy được hoàn cảnh của gia đình ông chưa ?
Luật rừng ở Bình Dương?
Ông Ngô Duy Trợ : Dạ. Tôi đã giáp mặt rồi và đồng thời có nói chuyện rồi, thế nhưng ông ấy nói là cái quyền của ông ấy là ông ấy làm. Huỳnh Ngọc Sang là giám đốc khu đô thị Trường Đại học Hô Chí Minh.
Thanh Trúc : Và trước đó thì ông Huỳnh Ngọc Sang không có báo với ông, hay là không có nói rõ ràng với ông là sẽ lấy miếng đất của ông?
Người ta không nói với tôi, và đồng thời cũng không có quyết định gì ra thông báo với tôi là bồi thường. Không có sự tính toán của nhà nước và của trường đại học. Họ làm bừa, làm ẩu, cướp công của tôi.
Ô. Ngô Duy Trợ
Ông Ngô Duy Trợ : Không ạ. Người ta không nói với tôi, và đồng thời cũng không có quyết định gì ra thông báo với tôi là bồi thường. Không có sự tính toán của nhà nước và của trường đại học. Họ làm bừa, làm ẩu, cướp công của tôi.
Thanh Trúc : Thưa ông, ngày 25-1-2013 khi công an và những người ở bên Đại Học Hồ Chí Minh đến khu đất nhà ông thì bên phía công an có đánh đập gì ông không, hay là họ chỉ bắt ông đi thôi?
Ông Ngô Duy Trợ : Họ chỉ bắt tôi đi thôi ạ. Đồng thời họ trói đưa tôi lên xe và đồng thời đưa về ủy ban. Nhưng về ủy ban thì người ta cũng chẳng giải quyết một cái gì và họ lại thả tôi về.
Thanh Trúc : Công an có giải thích cho ông vì sao họ bắt ông đi không?
Ông Ngô Duy Trợ : Họ chỉ nói là tôi chống người thi hành công vụ. Nhưng tôi bảo tôi không có làm gì chống người thi hành công vụ, bởi vì khi một việc làm nó phải có quyết định từ trên xuống và ban ngành vào cuộc thì mới đúng.
Thanh Trúc : Họ không có trưng ra cái giấy tờ gì, thí dụ như trát bắt hay là trát mời lên công an làm việc?
Ông Ngô Duy Trợ : Nó ở cái chỗ đó. Nếu người ta muốn lấy của tôi thì người ta phải có một cái sự mời tôi lên làm việc, ra thông báo này ra thông báo kia, rồi là cưỡng chế. Nó phải có đủ các ban ngành vào cuộc cưỡng chế. Ở huyện người ta cũng nói rằng ông có quyết định gì thu hồi không? Không, không có quyết định gì.Cưỡng chế cũng không có các ban ngành vào cuộc, chỉ có công an với lại bảo vệ nhà trường thu gỗ của tôi ban ngày đó ạ, và số gỗ đó mang đi tiêu thụ, chỗ tiêu thụ tôi đã nắm được rồi. Tất cả các hình ảnh tôi quay được, có nghĩa là rõ  như ban ngày rồi.
Thế này ạ, tôi xem như quyền công dân của tôi mất hết.
Thanh Trúc : Xin cảm ơn về thời giờ của ông và cầu chúc mội sự lành đến với gia đình ông.

Theo dòng thời sự:



Tin tặc TQ cũng phá Wall Street Journal


 

Tin tặc TQ cũng phá Wall Street Journal

Cập nhật: 09:42 GMT - thứ sáu, 1 tháng 2, 2013
Tin tặc ở Trung Quốc cũng xâm nhập vào hệ thống máy tính của báo Wall Street Journal (WSJ), là vụ tấn công trung tâm thông tin lớn của Mỹ thứ hai bị phát hiện.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Báo này nói nhóm tin tặc tìm cách kiểm soát những bài viết về Trung Quốc.
Theo báo cáo ngay trước đó của New York Times, các tin tặc Trung Quốc “liên tiếp” xâm nhập vào hệ thống trong bốn tháng qua.
Bắc Kinh bị cáo buộc bởi một số chính phủ và công ty quốc tế do các hoạt động do thám thông tin mạng từ nhiều năm.
Bộ ngoại giao Trung Quốc bác bỏ cáo buộc của báo New York Times với lý do “không có cơ sở” và “hoàn toàn vô trách nhiệm”.
“Trung Quốc cũng là nạn nhân của các vụ tấn công tin tặc. Luật pháp Trung Quốc quy định rõ cấm các hoạt động tấn công thông tin, và chúng tôi hy vọng các bên liên quan nên có thái độ trách nhiệm đối với vấn đề này,” theo phát ngôn viên Hồng Lỗi.

'Còn tiếp diễn'

Nhà xuất bản của WSJ, công ty Dow Jones & Co, tuyên bố hôm thứ Năm 30/01/2013 rằng các vụ tấn công liên quan tới nội dung về Trung Quốc là “vấn đề còn tiếp diễn”.
“Chứng cứ cho thấy có những nỗ lực xâm nhập hệ thống kiểm soát của báo về những bài liên quan tới Trung Quốc, và đây không phải nhằm tìm kiếm thông tin gây lợi thế về kinh doanh hay để lấy thông tin khách hàng,” phát ngôn viên của báo nói.
New York Times cũng báo bị tin tặc Trung Quốc tấn công để tìm người cung cấp thông tin về gia đình ông Ôn Gia Bảo
“Chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc chặt chẽ với chính quyền và các chuyên gia bảo mật bên ngoài, dùng tới các biện pháp mạnh mẽ để bảo vệ khách hàng, nhân viên, phóng viên và các nguồn tin của chúng tôi.”
Tòa báo cũng đã hoàn thành kiểm định hệ thống để đảm bảo an ninh, bà nói thêm.
Trong khi đó, báo New York Times cho rằng các vụ tấn công vào hệ thống của họ liên quan tới bài viết về gia sản trị giá nhiều tỉ đô la của thân nhân nhà lãnh đạo Ôn Gia Bảo.
Bài phóng sự, bị gỡ bỏ vì chính phủ Trung Quốc cho là “bôi nhọ”, viết rằng họ hàng nhà ông Ôn sở hữu số tài sản trị giá ít nhất 2.7 tỷ đô la Mỹ, nhờ làm ăn kinh doanh.
Bài báo không hề cáo buộc nhà lãnh đạo cao cấp của Trung Quốc làm điều sai trái.
Theo báo Times, tin tặc tấn công hệ thống máy tính của họ lần đầu vào tháng 09/2012, khi bài viết về chuyện làm ăn bạc tỷ của thân nhân ông Ôn Gia Bảo gần hoàn thành.
Họ dùng phương thức “giống như của quân đội Trung Quốc” và tấn công máy tính của David Barboza, trưởng văn phòng Thượng Hải của báo New York Times, cũng là tác giả của bài báo, và người tiền nhiệm Jim Yardley.
Theo công ty bảo mật mạng Mandiant, do báo Times thuê để truy tìm thủ phạm các vụ tấn công, các tin tặc lấy cắp mật mã để xâm nhập hệ thống máy tính.
Nhóm tin tặc cài đặt một phần mềm rác có thể cho phép xâm nhập vào máy tính sử dụng hệ thống mạng của New York Times, ăn cắp mật mã, và thâm nhập vào 53 máy tính, chủ yếu bên ngoài văn phòng của báo.
BáoTimes nói chuyên gia đã tìm thấy các vụ xâm nhập “bắt nguồn từ các máy tính của cùng một trường đại học mà quân đội Trung Quốc đã dùng để tấn công một công ty quân sự Hoa Kỳ trước đó”.
Họ cũng thấy là các tin tặc thường bắt đầu làm việc lúc 08:00 giờ sáng giờ Bắc Kinh.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/02/130201_chinese_hacked_wall_street_journal.shtml

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link