Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, February 3, 2013

Trung Quốc tăng cường hợp tác quân sự với Cam Bốt : Điềm xấu cho ASEAN


 

 Thứ bảy 02 Tháng Hai 2013

Trung Quốc tăng cường hợp tác quân sự với Cam Bốt : Điềm xấu cho ASEAN


cambodia buy weapon china Đội xe jeep của Cam Bốt do Trung Quốc cung cấp vào giữa năm 2010 (Reuters)

cambodia buy weapon china Đội xe jeep của Cam Bốt do Trung Quốc cung cấp vào giữa năm 2010 (Reuters)

Arnaud Dubus / Trọng Nghĩa


Ngày 23/01/2013 vừa qua, Trung Quốc và Cam Bốt đã ký kết một thoả thuận quân sự, theo đó Bắc Kinh sẽ huấn luyện binh lính và cung cấp trang thiết bị, vũ khí cho quân đội Cam Bốt. 12 chiếc trực thăng, trong đó có 4 trực thăng chiến đấu, được giao ngay lập tức. Thoả thuận trên đã gây lo ngại nơi nhiều láng giềng Đông Nam Á, đặc biệt là Thái Lan.

Theo thông tín viên Arnaud Dubus, phụ trách khu vực Đông Nam Á, và thường trú tại Bangkok, trục hợp tác quân sự Bắc Kinh – Phnom Penh được củng cố không chỉ gây lo ngại tại Thái Lan mà còn đe dọa sự đoàn kết nhất trí trong khối ASEAN đã từng bị chính Cam Bốt làm sứt mẻ vào năm ngoái khi họ kiên quyết bênh vực quan điểm của Trung Quốc về Biển Đông. Trước tiên hết, Arnaud Dubus phác họa lại toàn cảnh bang giao Phnom Penh - Bắc Kinh :

Arnaud Dubus : Ai cũng biết rõ lịch sử khu vực trong những thập niên vừa qua. Trung Quốc đã trợ giúp lực lượng Khmer Đỏ từ năm 1975 đến năm 1979, rồi sau đó tiếp tục hỗ trợ du kích quân Khmer Đỏ ở vùng biên giới Thái Lan cho đến thời hiệp định hòa bình Paris vào năm 1991.

Sau khi hiệp định hòa bình được ký kết, và từ khi ông Hun Sen nắm lại quyền kiểm soát toàn bộ đất nước vào năm 1997, Phnom Penh đã chơi ván bài cân bằng chính trị giữa Hà Nội và Bắc Kinh.

Quan hệ giữa hai chính phủ Việt Nam và Cam Bốt rất chặt chẽ, cho dù tinh thần bài Việt Nam khá phổ biến trong dân chúng Cam Bốt. Tuy nhiên, cùng lúc Phnom Penh cũng dần dần xích lại gần Bắc Kinh hơn, tránh né những quan điểm, lập trường có thể làm Bắc Kinh phật ý, như trên vấn đề Biển Đông chẳng hạn.

Về mặt kinh tế, sự hiện diện của Trung Quốc tại Cam Bốt ngày càng mang tính chất thống trị. Chỉ riêng trong năm 2011, đầu tư của Trung Quốc vào Cam Bốt lên đến 8 tỷ đô la. Trung Quốc sẽ xây dựng một tuyến đường dài 400 cây số, phần lớn sẽ chạy dọc theo biên giới với Thái Lan.

Mới đây, Phnom Penh đã hành động như một người thừa lệnh Bắc Kinh, đặc biệt là khi Cam Bốt làm chủ trì luân phiên khối ASEAN vào năm 2012. Phnom Penh đã ngăn chặn mọi cố gắng đưa hồ sơ Biển Đông ra thảo luận, mặc dù vấn đề liên quan đến 4 quốc gia trong Hiệp hội Đông Nam Á : Philippines, Malaysia, Việt Nam và Brunei.

Trên bình diện quân sự, từ nhiều năm qua quân đội Cam Bốt đã yêu cầu được giúp đỡ về mặt thiết bị và huấn luyện. Do việc chính quyền Hun Sen vi phạm nhân quyền, Hoa Kỳ vào năm 2010 đã hủy bỏ một hợp đồng chuyển giao xe vận tải và xe jeep. Trung Quốc đã điền ngay vào chỗ trống, và hiện đã trở thành nhà cung cấp thiết bị quân sự và vũ khí hàng đầu cho quân đội Cam Bốt.

RFI : Hệ quả của việc Trung Quốc và Cam Bốt tăng cường hợp tác quân sự có thể ra sao đối với khu vực ?

Arnaud Dubus : Thái Lan là nước hết sức quan ngại do tình hình căng thẳng chung quanh đền Preah Vihear ở vùng biên giới với Cam Bốt. Càng gần đến ngày Toà án Quốc tế ra phán quyết - dự kiến vào tháng 10 sắp tới – về việc nước nào có chủ quyền trên vùng đất chung quanh đền thờ, quan hệ Bangkok- Phnom Penh càng xấu đi.

Trong những ngày qua lãnh đạo quân đội Thái Lan còn gợi lên « khả năng một cuộc chiến tranh », nhưng khẳng định đấy chỉ là « giải pháp tối hậu ».

Trong bối cảnh căng thẳng như thế, việc Cam Bốt tăng cường tiềm lực quân sự với sự tiếp sức của Trung Quốc, đang đặt Thái Lan vào trong một tình thế khó khăn và tế nhị, nhất là khi mà Bangkok, vốn có quan hệ rất tốt với Bắc Kinh, lại không thể chỉ trích hậu thuẫn quân sự của Trung Quốc cho Cam Bốt.

Ngoài ra, còn có vấn đề Biển Đông. Thỏa thuận quân sự Cam Bốt-Trung Quốc là một đòn chế nhạo đối với Philippines và Việt Nam, hai nước luôn luôn chỉ trích thái độ hiếu chiến của Trung Quốc trong khu vực.

Cam Bốt làm như là đã phớt lờ tâm tư của các đồng minh trong ASEAN để hành động vì quyền lợi trước mắt của mình. Đấy là một cách tiếp cận thiển cận, hàm chứa nhiều rủi ro cho tương lai.

RFI : Còn hậu quả của tình hình trên đối với tổ chức ASEAN có thể là như thế nào ?

Arnaud Dubus : Tình hình đó sẽ làm suy yếu Hiệp hội Đông Nam Á. Thái độ của Cam Bốt trong nhiệm kỳ chủ tịch ASEAN năm 2012 đã cho thấy là nguyên tắc đồng thuận, luôn được khối Đông Nam Á đề cao, chỉ là một điều giả tạo. Nguyên tắc này không vận hành được khi nẩy sinh những vấn đề thực thụ.

Trên thực tế, trong ASEAN đã xuất hiện hai cực : một bên là Cam Bốt và bên kia là Philippines và Việt Nam, Brunei. Còn Thái Lan, với thói quen cố hữu, thì ngồi ở giữa.

Nghịch lý là thái độ hoàn toàn thần phục Trung Quốc một cách thẳng thừng của Cam Bốt, đã rõ ràng tạo ra một tâm lý nghi kỵ đối với Trung Quốc bên trong khối ASEAN, cho dù thái độ đó không được tất cả các quốc gia công khai bộc lộ.

Thành công mà Nhật Bản gặt hái được nhân chuyến công du mới đây của thủ tướng Nhật Shinzo Abe qua Việt Nam, Thái Lan và Indonesia, cũng như chuyến đi thăm Philippines, Singapore và Brunei của ngoại trưởng Fumio Kishida, có thể được giải thích bằng tâm lý đó.

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Nếu Biết Đi...Việt Nam


 

 

 Nếu Biết Đi...Việt Nam

(01/30/2013)

Tác giả : Vi Anh

Mỗi lần Giáng Sinh qua, là Tết gần đến, là mỗi lần một số người Việt nhứt là đồng bào lớn tuổi nghĩ đến chuyện đi ...Việt Nam. Chấm chấm..., lưỡng lự mới nói ra vì đi VN cũng có đôi đường. Nhớ cảnh nhớ người, có công có việc mà đi VN là chuyện bình thường vì triều đại, chế độ là hình thức cai trị giai đoạn, còn quốc gia dân tộc mới là thực thể, bản chất trường tồn vạn đại. Đất nước VN là của chung, chớ không phải của riêng của CS Hà Nội.Nên có đường đi VN có lợi cho chuyện chung và riêng; có đường làm hại cho nhân vị của chính người đi và chánh nghĩa đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho quốc gia dân tộc VN.

Trước nhứt nếu người đi biết mình, biết quẳng cái mặc cảm tự ti đi, thì rất có lợi chung và riêng. Mặc cảm tự ti đó là mặc cảm thấy mình là người thua cuộc, người bị CS bỏ tù, người bỏ nước ra đi. Đó là mặc cảm vì mình tự quì xuống nên thấy CS lớn đáng sợ quá. Mặc cảm đó là mẹ đẻ của nỗi sợ không đối với VC. Tại sao không gột rửa nó đi khi mà CS đang sống trong cái chết. CS đã là chủ nghĩa đã thất bại. Đế quốc CS đã sụp đổ. Trung Cộng và Việt Cộng ở thế kẹt lớn phải mở cửa cho du lịch, đầu tư ngoại quốc vào để tự cứu, hô hào kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa cố kéo dài và bám quyền chánh trị độc tài. Trong nước những vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, các nhà trí thức, những đảng viên CS phản tỉnh, thanh niên và những đồng bào quần vải áo bô đã đứng lên đấu tranh, chống CS, VC có đàn áp, trấn áp nhưng có diệt được đâu. Trái lại sức ép của CS càng tăng thì sức chống lại càng mạnh, càng đa dạng và đa diện rất là sáng tạo.

Còn ở hải ngoại, người Việt Hải Ngoại đã sống 37 năm trong tự do, dân chủ, có quyền công dân của các nước mà CS đang cầu cạnh về kinh tế và có đại diện ngoại giao tại VN, thì có gì mà phải sợ CS. Nỗi lo sợ VC ghi sổ bìa đen, không cấp visa đi VN mà không dám cho chụp hình khi biểu tình, không ghi tên khi giúp quỹ đấu tranh thật hoàn toàn là một huyền thoại, chẳng có một cơ sở hợp lý nào. Trái lại CS rất cần số tiền mỗi năm cả ba tỷ do người Việt gởi về và 2 tỷ của 300.000 người Việt về thăm quê hương, gia đình cố cựu đem theo để xài hay cho khi đi VN. Thử tưởng tượng người Việt Hải Ngoại đồng hè tẩy chay, cái gì sẽ xảy ra cho CS Hà Nội.

Thứ đến nếu người đi biết thâm ý của CS Hà Nội. CS Hà Nội là những người làm chánh trị bá đạo, cái gì dù tổn đức, bạc ác thế mấy họ cũng dám làm. Họ đã lợi dụng cái đau khổ của tù binh Mỹ để bắt bí Mỹ ký hiệp ước rút quân. CS Hà Nội đã lợi dụng hài cốt Mỹ, người Mỹ mất tích để bang giao rồi giao thương với Mỹ.

Bây giờ CS Hà Nội lợi dụng tình yêu quê hương, tình gia đình, bè bạn, biến “Việt Kiều” thành “cái vú sữa” cho VC và biến quê hương, mồ mả ông cha, thân bằng quyến thuộc của người Việt hải ngoại thành con tin, vật thế chấp cho VC. Tiền chuộc là 5 tỷ đô la vừa gởi vừa đem đi VN mỗi năm.

Sau cùng là nếu người Việt hải ngoại đi VN biết tương kế tựu kế. Trong đời thường hay trong chánh trị cũng vậy cái yếu của người này có thể sẽ là cái mạnh của người kia, và hay dở ở chỗ phải biết vận dụng chuyển cái yếu thành mạnh, để nhu thắng cương, nhược thắng cường. Cái yếu của người Việt Hải Ngoại trong việc đi về VN là do tình yêu đất nước và thân nhân. Đó là chuyện rất người và rất tự nhiên. Là con người ai chẳng yêu quê hương. Người Bắc Cực yêu quê hương tuyết trắng, ăn thịt sống, và đốt đèn mỡ hải cẩu. Người Phi Châu yêu quê hương rừng xanh, núi thẳm, sa mặc mênh mông. Quê hương càng nghèo khổ, càng cằn cỗi càng yêu bấy nhiêu như nhà văn Chayeaubriand của Pháp viết trong Génie du Christianisme.

Và làm người ai không có gia đình, không tình máu mủ. Gia đình là tương quan đấu đời, có trước tương quan xã hội và chánh trị. Không ai nỡ để cha mẹ, anh chị em mình đói, bịnh, con cháu mình thất học. CS Hà Nội đã khai thác cái yếu đó để mỗi năm có 5 tỷ Đô của người Việt Hải Ngoại.

Nhưng người Việt Hải ngoại có thể chuyển yếu thành mạnh, trong việc gởi tiền và đi về VN. Cho đến bây giờ thực tiễn cuộc sống xã hội VN cho thấy, tiền người Việt Hải ngoại gởi về cho thân nhân đã trở thành một vận động chánh trị hữu hiệu mà không cần tuyên truyền. Ở nông thôn nhà cao cửa rộng, người dân đều biết, không của VC là của Việt Kiều. Ở thành thị, sinh viên học sinh học trường có tiếng giỏi sinh ngữ, học tới nơi tới chốn không vì bị thiếu lệ phí, học phí mà bị đuổi ngang ra, cũng là con cháu Việt Kiều. Trên phương diện chánh trị, bất cứ ai -- kể cả CS Hà Nội với công an đông đặc như rươi-- cũng biết trong 5 tỷ mà người Việt Hải ngoại gới có tiền của hải ngoại gởi vể cho các phong trào đấu tranh chống CS trong nước.

Còn sự có mặt của đích thân người Việt Hải ngoại nơi nhà cửa, xóm làng của thân nhân, bè bạn, chốn cũ, quê xưa mình là một hiệu quả chánh trị bằng hằng chục báo online, hàng chục giờ phát thanh ở hải ngoại chuyển lửa về quê hương. Đồng bào trong nước nói, ngày nào, “thằng Hai, Ba, Tư” làm ruộng bữa đói bữa no nhờ làm “ taxi”, “canh me” “vượt biên” được. Ngày nào “mấy Ông quân dân cán chính VNCH” ở tù cải tạo về xương bọc da, vá vỏ xe đạp, chạy mướn xích lô, bán thuốc lá lẻ sống không đủ, Mỹ cho đi HO. Mươi mười năm sau, những người đó trở về, ai cũng có việc làm, ai cũng có lương, có trợ cấp, con cháu học hành tới nơi, tới chốn. Chỉ cần bà con xóm làng thấy sự thật đó là đã thấy tự do, dân chủ hay hơn, thành công hơn CS.

Sẽ hết sức thiếu sót nếu không phân tích vai trò của người Việt hải ngoại đi về VN trong việc phá vỡ độc quyền truyền thông của CS – một độc quyền mà sự tồn vong của chế đô CS tùy thuộc rất nhiều. Không có độc quyền này CS không biến dân chúng thành bầy cừu được. Không có độc quyền này CS không thể biến họ thành người chăn dắt được. CS rất linh hoạt để nắm độc quyền này. Lúc ở ngoài Miền Bắc chiến tranh, người dân không cảm thấy đói tin, thèm nghe, thèm đọc, thì CS Hà Nội chỉ có một số “báo đài”. Ngược lại khi dân đói tin, thèm đọc, thèm nghe thi CS cho báo đài tràn ngập lãnh thổ. Đảng có cả 700 tờ báo và hàng trăm truyền hình, truyền thanh. Nhưng chỉ báo đài của Đảng và nói một chiều, “theo lề phải của Đảng” mà thôi. Báo đài không lợi cho CS thì CS làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào để phá. Vì lẽ đó quần chúng hoặc phải theo một chiều tuyên truyền CS, hoặc bị cô lập, tách rời khó truyền thông với nhau và với thế giới bên ngoài.

Trong hoàn cảnh bế tắc truyền cảm, truyền thông đó, nếu người Việt hải ngoại “nếu biết đi VN” sẽ tạo một ảnh hưởng lớn cho cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Cái làm dễ nhứt là ứng xử như một người Việt Hải ngoại có tự do, dân chủ, đầy đủ nhân quyền. Cái đúng nói đúng, cái sai nói sai. Cái tốt nói tôt, cái xấu nói xấu chẳng sợ ai. Khẳng định quyền lợi, xác định nghĩa vụ, không khôn vặt, bon chen, đút lót để được đi mau, đi dễ mà làm mất cái lớn hơn là quyền tự do, dân chủ, và quyền làm người của mình. Ăn nói đường hoàng, tin gì, nghĩ gì nói đúng với lương tâm, lương tri của mình dù với người nhà hay cán bộ. Tư cách hơn một chút là đến thăm những nhà đấu tranh. CS làm khó dễ, la lên, báo cho sứ quán, nới lớn cho báo chí, và đồng bào nghe.

Nếu biết đi...VN như thế, phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN sẽ có thêm một nhà tranh đấu. Còn nếu phong trào đấu tranh chống CS cứ “rầy rà” người đi, người gởi tiền về VN là làm một chuyện khó thành và vô tình xô đẩy bà con xa mình, vì khó mà chối bỏ nhu cầu có tính tâm lý và liên quan đến tình nghĩa gia đình và đất nước của con người được./. (Vi Anh)

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Phó Tổng thống Mỹ kêu gọi châu Âu trợ giúp Hoa Kỳ tại Châu Á


 

 Thứ bảy 02 Tháng Hai 2013

Phó Tổng thống Mỹ kêu gọi châu Âu trợ giúp Hoa Kỳ tại Châu Á


Phó tổng thống Mỹ Joe Biden cùng phu nhân đến Đức dự hội nghị Munich (Reuters)

Phó tổng thống Mỹ Joe Biden cùng phu nhân đến Đức dự hội nghị Munich (Reuters)

Trọng Nghĩa


Trước đông đảo lãnh đạo châu Âu hiện diện tại Hội nghi An ninh Munich (Đức) Phó tổng thống Mỹ Joe Biden vào hôm nay 02/02/2013, đã xác định rằng Châu Âu vẫn là đối tác không thể thiếu vắng của Hoa Kỳ. Tuy nhiên ông cũng cho rằng trong vai trò đối tác, Châu Âu cũng phải tăng cường hợp tác với Mỹ để bảo đảm ổn định tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

Tại Hội nghị an ninh thường niên Munich, sẽ kéo dài cho đến ngày mai, tập hợp hàng chục lãnh đạo cao cấp đến từ khắp nơi trên Thế giới, Phó Tổng thống Mỹ đã kêu gọi củng cố thêm mối quan hệ giữa Mỹ và Châu Âu. Ông Joe Biden tuyên bố :

“Tổng thống (Barack) Obama và tôi tin chắc rằng châu Âu vẫn là nền tảng của sự dấn thân của Hoa Kỳ trên thế giới”. Theo ông Biden, đó là một điều hoàn toàn không có gì thay đổi, và Hoa Kỳ vẫn luôn luôn là “đối tác không thể thiếu” của châu Âu, và ngược lại, châu Âu vẫn luôn luôn là đối tác cần yếu của nước Mỹ.

Trên tinh thần đó, ông Joe Biden đã kêu gọi các nước châu Âu “tăng cường hợp tác hơn nữa” với Hoa Kỳ để đảm bảo sự ổn định của khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, vì theo ông, đó cũng là “lợi ích của Châu Âu”.

Trong những năm gần đây, chính quyền Obama đã công khai chọn khu vực châu Á-Thái Bình Dương làm địa bàn “xoay trục” trọng tâm chiến lược, đặc biệt là băng cách tăng cường năng lực quân sự và ngoại giao của Mỹ qua châu Á.

Chính sách đó của Mỹ từng tạo ra tâm lý quan ngại tại châu Âu, sợ rằng Washington vì quá chú ý đến châu Á nên sẽ lơ là những nơi khác, đặc biệt là đồng minh truyền thống của Mỹ là châu Âu. Tuyên bố của ông Biden vào hôm nay do đó có thể được coi là nhằm hai mục tiêu : vừa trấn an châu Âu, vừa nhắc nhở châu Âu rằng “có đi thì phải có lại”.

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Dân Hồng Kông biểu lộ tâm trạng oán hờn chế độ Bắc Kinh


 

 

 Thứ bảy 02 Tháng Hai 2013

Dân Hồng Kông biểu lộ tâm trạng oán hờn chế độ Bắc Kinh


Biểu tình đòi dân chủ tại Hồng Kông, ngày 01/01/2013 (REUTERS)

Biểu tình đòi dân chủ tại Hồng Kông, ngày 01/01/2013 (REUTERS)

Tú Anh


Phong trào tranh đấu bảo vệ tự do dân chủ tại Hồng Kông sử dụng một biểu tượng « hoài cổ » không ngờ. Hình ảnh lá cờ Liên Hiệp Anh phất phới trong các cuộc xuống đường lên án lãnh đạo địa phương làm « tay sai » cho Bắc Kinh đã hiển thị tâm lý bất mãn cao độ của người dân đối với đảng Cộng sản Trung Quốc.

16 năm sau ngày Luân Đôn trao trả Hồng Kông cho Bắc Kinh, tình trạng « đồng sàng dị mộng » giữa người dân địa phương và chính quyền Hoa Lục ngày càng lộ rõ. Trong những tháng gần đây tại Hồng Kông thường xuyên xảy ra những cuộc biểu tình khổng lồ với hàng chục ngàn hay hàng trăm ngàn người tham dự chống chủ tịch hành pháp Lương Chấn Anh.

Nhân vật này bị xem là người của Bắc Kinh, được bầu lên hồi tháng 7 năm ngoái qua một hội đồng thân Trung Quốc gồm 1200 đại cử tri. Trong các cuộc biểu tình, lá cờ nền xanh dương trên góc có thêm hình quốc kỳ Liên Hiệp Anh chen vào các biểu ngữ đả kích Trung Quốc. Sáng kiến này xuất phát từ một nhóm trẻ mang cái tên rất biểu tượng : « Chúng tôi là người Hồng Kông, không phải là người Trung Quốc ».

Thật ra, từ khi Hồng Kông được trả về Trung Quốc, tất cả các lãnh đạo địa phương đều được « đèn xanh » của Bắc Kinh từ Đổng Kiến Hoa, Tăng Âm Quyền đến Lương Chấn Anh kể từ tháng 7/2012 .

Vấn đề là các ban lãnh đạo này thay vì bảo vệ quyền lợi công dân của mình thì họ lại đi phục vụ chính sách Trung Quốc. Vi phạm cam kết tôn trọng quy chế tự trị đặc biệt, chính quyền Trung Quốc liên tục đưa những biện pháp giới hạn quyền công dân và các quyền tự do cơ bản nhất trong một xã hội dân chủ nhưng lần nào cũng thất bại trước phản ứng mạnh của xã hội công dân.

Dưới thời Đổng Kiến Hoa, dự luật « chống khuynh đảo chính trị » giới hạn các quyền tự do báo chí, ngôn luận, hội họp mà người dân Hồng Kông được hưởng trong chế độ thuộc địa đã bị hơn 500.000 người xuống đường chống đối vào lúc phong trào lên cao điểm. Hai hôm sau, 05/09/2003, dự luật này bị rút lại.

Không riêng gì đối lập chính trị, các tầng lớp công dân Hồng Kông tố cáo điều mà họ gọi là « âm mưu áp đặt chế độ độc tài tại Hồng Kông theo khuôn khổ Hoa lục ».

Vào cuối nhiệm kỳ của Tăng Âm Quyền, Trung Quốc đưa ra một kế hoạch tinh vi hơn nhắm vào giới trẻ : đó là chương trình « công dân giáo dục » được nhà nước mô tả là hun đúc tinh thần yêu nước cho học sinh qua kiến thức lịch sử Trung Hoa.

Tuy nhiên người dân Hồng Kông tố cáo đây là một chương trình nhồi sọ chính trị trá hình nhằm vinh danh đảng Cộng sản Trung Quốc. Những giai đoạn đen tối nhất của chính quyền Mao Trạch Đông từ chính sách cải cách ruộng đất, đánh tư sản, cách mạng văn hóa xử tử, cải tạo tùy tiện, gây nạn đói làm hơn 30 triệu nạn nhân tử vong và gần nhất là vụ thảm sát Thiên An Môn đều không được đề cập đến.

Trước làn sóng biểu tình, tuyệt thực phản đối, trước ngày tựu trường niên khóa 2012-2013, tân lãnh đạo Lương Chấn Anh phải hủy bỏ dự án « công dân giáo dục » này.

Tuy nhiên giới phân tích đặt câu hỏi là tại sao người dân Hồng Kông mang cờ Anh trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ? Phải chăng đây là tín hiệu mang màu sắc « phản Thanh phục Minh » mà một bộ phận người Trung Hoa yêu nước trong « Thiên địa hội » đã sử dụng để huy động dân chúng chống lại chính quyền Mãn Thanh ?

Sáng lập viên nhóm « Chúng tôi là người Hồng Kông, không phải là người Trung Quốc », một thanh niên 26 tuổi tên Danny Chan giải thích : « tình hình Hồng Kông mỗi ngày mỗi xấu đi kể từ khi Trung Quốc can thiệp vào ». Chim đầu đàn của phong trào 30.000 thành viên trên mạng xã hội nhấn mạnh đến « tình trạng sinh hoạt kinh tế khó khăn, giá nhà đất đắt đỏ nhất thế giới, di dân Hoa Lục tràn ngập Hồng Kông để hưởng an sinh xã hội trong lúc phân hóa giàu nghèo càng ngày càng sâu đậm » là nguyên nhân làm dân Hồng Kông bất bình Trung Quốc chứ không phải vì muốn trở lại thời thuộc địa.

Sự kiện một phần công luận quay về quá khứ cho thấy người dân tuyệt vọng với chế độ hiện nay và không có niềm tin ở tương lai. Lãnh đạo Liên đoàn Dân chủ Xã hội Hông Kông, Lương Quốc Hùng, nhắc lại thời thuộc địa người dân Hông Kông cũng bị thiếu tự do, dân chủ.

Mãi đến thập niên 1980, khi Luân Đôn cải cách thật sự thì xã hội mới trong sạch và chinh phục được sự mến mộ của dân chúng . Nhà chính trị này cho rằng ông « hiểu tại sao công luận Hồng Kông ước mơ về quá khứ » nhưng tương lai của Hồng Kông là xây dựng một chế độ dân chủ đúng nghĩa để thay thế guồng máy thân Trung Quốc hiện nay.

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link