Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, February 24, 2013

Mỹ - Nhật : Cứng rắn với Bắc Triều Tiên, chừng mực với Trung Quốc


 

 

 Thứ bảy 23 Tháng Hai 2013

Mỹ - Nhật : Cứng rắn với Bắc Triều Tiên, chừng mực với Trung Quốc


Tổng thống Mỹ Obama tiếp Thủ tướng Nhật Shinzo Abe tại Nhà trắng (AFP)

Tổng thống Mỹ Obama tiếp Thủ tướng Nhật Shinzo Abe tại Nhà trắng (AFP)

Thanh Hà


Bắc Triều Tiên và Trung Quốc là trọng tâm cuộc thảo luận giữa hai lãnh đạo Mỹ và Nhật tại Washington ngày hôm qua 22/02/2013. Tiếp thủ tướng Shinzo Abe tại Nhà Trắng, tổng thống Obama cam kết Hoa Kỳ là một « đối tác luôn sát cánh » bên lãnh đạo Nhật Bản trong suốt nhiệm kỳ của ông và « Nhật Bản là cột trụ trong chính sách của Mỹ tại Châu Á ».

Washington và Tokyo đồng ý sẽ có « hành động mạnh mẽ » để đáp trả việc Bắc Triều Tiên vừa thử nghiệm hạt nhân hôm 12/02/2013. Liên quan đến căng thẳng Nhật -Trung ở vùng biển Hoa Đông, Washington ngỏ ý kêu gọi đồng minh Nhật Bản nên có thái độ « kềm chế ».

Thủ tướng Shinzo Abe khẳng định với đồng minh là Tokyo luôn tìm giải pháp ôn hòa để làm hạ nhiệt căng thẳng với Bắc Kinh nhưng ông không quên nhấn mạnh rằng Senkaku thuộc chủ quyền của Nhật Bản. Thông tín viên RFI từ Washington, Jean Louis Pourtet cho biết thêm về nội dung thượng đỉnh Mỹ-Nhật hôm qua :

« Bắc Triều Tiên và Trung Quốc là trọng tâm cuộc thảo luận. Hoa Kỳ và Nhật Bản hoàn toàn đồng ý với nhau để ngăn chặn Bắc Triều Tiên phát triển chương trình hạt nhân. Đó là một chương trình đe dọa nghiêm trọng đến an ninh Nhật Bản. Washington và Tokyo sẽ yêu cầu Liên Hiệp Quốc tăng cường các biện pháp trừng phạt Bắc Triều Tiên.

Một mối quan tâm khác của Tokyo hiện nay liên quan đến việc Trung Quốc đang củng cố cỗ máy quân sự và đang nhòm ngó đến quần đảo Senkaku/Điếu Ngư tại vùng biển Hoa Đông. Tổng thống Mỹ, Barack Obama và thủ tướng Nhật, Shinzo Abe cùng khẳng định liên minh Mỹ Nhật giúp duy trì ổn định trong khu vực.

Bên cạnh các hồ sơ quốc tế, lãnh đạo Hoa Kỳ và Nhật Bản cũng đã thảo luận rất nhiều về vấn đề kinh tế. Tăng trưởng là ưu tiên của cả đôi bên và ông Obama hoan nghênh những nỗ lực của chính quyền Abe để vực dậy kinh tế Nhật Bản.

Về phần mình thủ tướng Shinzo Abe kêu gọi Hoa Kỳ tăng cường xuất khẩu khí đá phiến cho Nhật Bản để giảm bớt gánh nặng cho nền kinh tế thứ ba trên thế giới sau thảm họa nhà máy điện hạt nhân Fukushima.

Việc đảng cánh hữu Nhật Bản trở lại cầm quyền có nhiều khả năng sưởi ấm quan hệ Mỹ Nhật đã phần nào bị nguội lãnh dưới chính quyền của thủ tướng Noda ».

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Câu chuyện nhỏ của tôi


 

 

 21/02/13 |

Câu chuyện nhỏ của tôi


Tôi xin được phép kể vài mẩu chuyện nhỏ về việc nhà cầm quyền Việt Nam thực thi sứ mệnh bảo vệ nhân quyền cho một công dân như tôi:

Kết tội:

ptn[1]Tôi bị bắt với một lý do rất… cười: tọa kháng tại nhà với biểu ngữ (được phía Cơ quan An ninh điều tra kết luận rằng mang nội dung xấu): “Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam. Phản đối công hàm bán nước ngày 14/9/1958 của Phạm VănĐồng”. Hơn 16 tháng sau ra tòa, tôi nhận bản án 4 năm tù giam, thêm 3 năm quản chế về cái gọi là tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” mà không hề dính dáng đến việc “tọa kháng”, hành vi trực tiếp được nhà cầm quyền làm lý cớ bắt bỏ tù.

Hai chứng nhân “quan trọng” được đưa từ Thanh Hóa vào làm công cụ buộc tội bị cáo. Ông Nhiểm, ông Kính trông tội nghiệp với bộ mặt méo mó, khắc khổ ngồi lọt thỏm, bị bao vây giữa vô vàn những mật vụ dưới hàng ghế dự khán, thay vì ở vị trí dành cho người làm chứng theo quy định một phiên tòa: “Nếu thời gian quay trở lại hoặc có cơ hội khác, tôi vẫn sẽ giúp đỡ họ – những ngư dân Thanh Hóa – dù tôi biết trước có thể những con người này sẽ quay lại kết tội tôi. Họ buộc phải làm thế. Và tôi sẵn sàng tha thứ cho họ.” Tôi đã nói những lời này trước tòa dành cho những ngư dân Thanh Hóa tôi đã gặp và giúp đỡ hồi cuối tháng hai năm 2008.

Trong khuôn khổ bài viết ngắn này, tôi sẽ không tường thuật lại chuyến đi Thanh Hóa cùng Ngô Quỳnh. Bạn đọc nào quan tâm và muốn tìm hiểu sự thật, xin tìm đọc bài viết “Uất ức – biển ta ơi!” tôi viết năm 2008. Tôi tin rằng, nếu ai còn là người Việt Nam thì không thể không đau xót trước việc đồng bào mình bị bắt giết ngay trên lãnh hải của Tổ Quốc mình, cũng như không thể phủ nhận Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam. Chỉ vì vạch trần và tố cáo một sự thật bị Đảng và Nhà nước giấu nhẹm, chỉ vì đòi quyền lợi chính đáng cho những nạn nhân, ngư dân Thanh Hóa mà tôi và Ngô Quỳnh đã bị tước mất tự do – dù là một thứ tự do đang hấp hối.

Biệt giam:

Những ngày đầu, tôi bị giam chung với các nữ tù hình sự khác. Trong cuộc vật lộn mưu sinh, trở thành đủ lọai tội phạm (họ vẫn thường tự hào rằng phải rất bản lĩnh mới dám thách thức pháp luật) thì sự xuất hiện của một cô gái nhỏ bé bị gán tội “chống Nhà Nước…” là điều ngoài sức tưởng tượng. Từ ngạc nhiên, tò mò rồi thiện cảm, chúng tôi trở nên gần gũi với nhau. Được vài hôm, những ánh mắt thân thiện, cảm mến biến mất. Thay vào đó là thái độ dè dặt, lảng tránh pha chút sợ sệt. Chính sách cô lập bắt đầu có hiệu quả!

Sắp đến giờ cơm chiều. Tiếng ổ khóa vang lên chát chúa. Tiếp đó là giọng nói lạnh tanh của quản giáo: “Phạm Thanh Nghiên chuẩn bị nội vụ!”. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, lo lắng, thương cảm, hoảng hốt: “Chết rồi, bị đi ép cung rồi”, “chị ơi! Biệt giam rồi. ”, “khổ thân, người bé như cái kẹo, chịu sao nổi cháu ơi”. Mỗi người góp một tí, từ chai mắm, gói lạc, ít bột canh, cuộn băng vệ sinh… tất cả được đùm vào một túi ni-lông, ấn vội vào tay tôi. Tôi không đủ thời gian đùn đẩy. Nhận cũng tốt. Đây sẽ là vốn liếng giúp tôi “cầm cự”, chờ đợi đến lúc nhận được quà tiếp tế từ gia đình. Tôi không sợ biệt giam, không sợ bị ép cung. Tôi sợ những ánh mắt thương cảm của họ. Những tình cảm rất con người mà vì một sức ép đáng sợ nào đó, họ đã buộc phải thủ tiêu đi.

Tôi bước ra cửa, không ngoái lại nhìn. Sau lưng, vài giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Nhà tù, thì ra vẫn còn chỗ cho tình thương yêu và lòng nhân ái.

Dẫn tôi đi là người cán bộ tên C. Sau này tôi được nghe nhiều chuyện về ông ta, chủ yếu thành tích làm giầu bất chính và đánh tù. Tôi cắp túi quần áo, chân đất đi trên những con hẻm nhếch nhác vì mưa phùn, qua những dãy nhà giam lạnh ngắt và cũ kỹ. Trong những bức tường lặng câm kia là những sự chờ đợi và tuyệt vọng. Chờ đợi để được phán xử không theo cách của con người, rồi hiến mình cho sự khổ ải và hao mòn trong các trại cải tạo.

Khu giam giữ mới có khoảng sân khá rộng. Sau khi làm các thủ tục cần thiết, C giao tôi cho đồng nghiệp. Tôi đi theo K, cảm giác như đang bị nuốt vào một đường hầm. Lần đầu tiên kể từ khi bị bắt, tôi mới thực sự thấy hết cái âm u của chốn ngục tù. Chỉ khi dừng lại, tôi mới biết mình đang đứng trước một cánh cửa. Cửa mở, hai đồng tử của tôi giãn ra: đây là nơi dành cho con người ư?

Cái gọi là buồng giam rộng chừng 6m2. Hai bệ xi-măng đối diện nhau (chừa một lối đi hẹp ở giữa, tù quen gọi là “xa lộ”) dùng làm chỗ nằm. Từ cửa đến chân bệ nằm còn khoảng trống nho nhỏ để đồ ăn. Trong buồng không có nhà vệ sinh nên phải dùng bô. Chỗ để bô cách chỗ để đồ ăn chừng 3 bước chân. Một trong hai bệ nằm có gắn cố định một cùm sắt, dùng để cùm chân những người tù bị kỷ luật hoặc tử tù chờ ngày thi hành án. Tôi vào sau L vài ngày, đương nhiên phải nằm chung với cái cùm. L thường mắng tôi vì tội hay cho chân vào cùm. Bảo tôi không chịu kiêng kỵ, có ngày bị cùm thật cũng nên. Hàng ngày tôi đi bộ dọc trên “xa lộ”, coi như tập thể dục. Đoạn đường ngắn mấy bước chân, đi vài vòng phải nghỉ một lần để khỏi chóng mặt.

Mỗi ngày hai lần: sáng và chiều, công an mở cửa cho tù nhân ra ngoài làm vệ sinh cá nhân và lấy cơm. Mỗi lần chừng 20 đến 30 phút. Hầu như ngày nào tôi cũng phải đi cung nên mọi việc, từ giặt giũ, đổ bô, lấy cơm, rửa bát… L phải kiêm hết. Có hôm, chưa làm vệ sinh xong, điều tra viên đã đứng đợi ngoài cửa. Chắc chỉ có tù nhân lương tâm chúng tôi mới phải trải qua tình trạng ngồi bệ xí trong sự chờ đợi và thúc giục của cả cai tù lẫn điều tra viên mà thôi. Gần 4 tháng biệt giam, tôi phải đi cung hàng chục lần, chưa kể thời gian ở buồng chung hơn một năm. Chuyện này xin được kể trong một dịp khác.

L có tật xấu, đi ngoài vô tội vạ, không theo giờ giấc. Nhiều hôm cứ đóng cửa buồng cô nàng mới đi, mỗi lần như thế lại chữa ngượng: “Em luyện mãi mà không được, cứ nhìn thấy công an là nó lại thụt vào. Hình như c*t sợ công an chị ạ”. Hai cái bô chứa đầy “sản phẩm” của L. Mùi xú uế bốc lên nồng nặc. Đã thế, cô nàng còn lên lớp tôi: “Chị phải uống thật nhiều nước mới tốt cho sức khỏe, người đâu mà gầy đét, trông chán lắm”. Tôi bảo: “Có hai cái ngai vàng, mày ngự cả hai, chị uống nhiều nước thì chứa vào đâu?”. Cô nàng nhe hàm răng ám khói thuốc cười trừ. Nhìn L, tôi thấm thía hai câu thơ (được cho là của ông Hồ): “Cửa tù khi mở không đau bụng, đau bụng thì không mở cửa tù”.

Cánh cửa sắt, may quá có sáu lỗ thông hơi (to bằng quả trứng chim cút) – thứ duy nhất làm chúng tôi tạm quên mình đang ở trong một cái hộp. Hàng ngày được ra ngoài, tôi thường vãi cơm ra sân để dụ lũ chim sẻ đến. Qua sáu cái lỗ thông hơi quý giá đó, tôi và L luân phiên nhau chiêm ngưỡng, ngắm nghía chúng. L ước: “Giá biết bay như chúng, em sẽ bay về ôm hôn thằng Cu cho thật đã”. Rồi như tiếc rẻ “Nhưng làm con chim bay được thì lại không lắc, không phê được. Làm người như em, tuy tù tội nhưng được biết mùi đời. Sướng thân! Như chị thì thiệt, chả biết đếch gì. Chán chết”. Tôi không thích tranh cãi với L những lúc như thế. Lũ chim vô tâm, chúng nhặt nhạnh những hạt cơm cuối cùng rồi bay đi, mặc kệ tôi ngẩn ngơ. Không có cách nào gọi chúng lại. Tôi tủi thân, đâm ra giận chúng, hôm sau không vãi cơm cho chúng nữa. Theo thói quen, lũ chim bay đến ngơ ngác, tìm kiếm rồi bỏ đi. Tôi buồn! Từ đó không dám tự trừng phạt mình nữa.

Một lần đi cung:

Một vật gì giống như con rắn nằm lù lù giữa sân. Vừa nhận ra thứ đó dành cho mình, một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Sau cái rùng mình, mặt tôi nóng ran, hai thái dương giật liên tục. Không thể để cơn phẫn nộ được dịp bung ra. Tôi sẽ luồn chân vào đó. Phải nếm trải hết mọi cay đắng của người tù. Tôi đứng im, ngoan ngoãn cho K xiềng chân mình. Nét ái ngại lộ rõ trên gương mặt anh ta: “Chị Nghiên đi chậm thôi, sẽ đỡ đau”. Tôi hít một hơi thở sâu chờ K mở cửa. Ánh mắt tôi đập vào ánh mắt người điều tra viên. Dù cố tỏ ra tự nhiên, nhưng tôi biết anh ta chứ không phải tôi đang bị chi phối bởi cái xiềng chân. Tôi không đi chậm như lời khuyên của K. Bị thôi thúc bởi lòng kiêu hãnh, tôi bước thật nhanh bất chấp hai vòng xích đập vào mắt cá chân đau điếng. Tôi không cho phép anh ta có cơ hội thấy tôi trong bộ dạng chậm chạp và đáng thương. Chỉ thể hiện ở bước đi thôi chưa đủ, tôi bông phèng:
- Này anh, giúp tôi một việc được không?
- Việc gì chị?
- Nhờ anh đăng ký với kỷ lục ghi-nét, công nhận tôi là người phụ nữ có cái lắc chân to và độc nhất thế giới nhé?
Bị bất ngờ, anh ta im lặng. Sau một hồi, tính háo thắng trỗi dậy, anh ta trả đũa:
- Nếu bây giờ tôi bắc thang cho chị trèo tường về, chị có về không?
- Sao nghiệp vụ anh kém thế?
- Gì cơ?
- Tôi bảo nghiệp vụ anh kém vì anh đi điều tra tôi mà không hiểu gì về tôi. Này nhé, tôi vào đây một cách đường hoàng thì cũng đường hoàng rời khỏi đây. Không phải các anh tùy tiện bắt rồi thả vô tội vạ là được.


Có lẽ anh ta thấy tiếc về câu hỏi vừa rồi.

Một cán bộ trực trại và một điều tra viên khác đã chầu sẵn ở buồng hỏi cung. Chờ tôi ngồi xuống, trực trại rướn người qua mặt tôi, kéo thanh sắt vốn được bắt vít cố định nơi tay vịn, khóa lại. Động tác rất dứt khoát với vẻ mặt rất nghiêm trọng. Chắc đấy là thứ công cụ được phát minh ra để bảo vệ các nhân viên điều tra khi hỏi cung những tên tội phạm thuộc diện đặc biệt nguy hiểm. Thế ra, tôi được liệt vào loại “đặc biệt nguy hiểm” cơ đấy. Tôi quan sát việc liên quan đến mình như một kẻ thực sự bị thuần phục. Xong việc, viên trực trại lui về đứng phía sau tôi (chắc sẵn sàng tung đòn cứu đồng đội nếu đối tượng manh động). Hai điều tra viên đặt hồ sơ lên bàn:

- Chúng ta bắt đầu làm việc!
Tôi lơ đễnh nhìn lên trần nhà.
- Chúng ta làm việc thôi chị Nghiên.
- Anh bảo gì cơ?
Vẻ ngoan ngoãn lúc đầu của tôi khiến họ không chuẩn bị tâm lý đối phó cho sự phản công.
- Chúng ta vào việc…
- Làm gì có chuyện ấy. Các anh nghĩ tôi sẽ làm việc với các anh trong tình trạng này sao?
- Đây là quy định của…
- Là quy định của các anh thôi. Nguyên tắc của tôi là không làm việc với các anh trong tình trạng này.


Hai điều tra viên nhìn tôi chằm chằm. Tôi tiếp tục nhìn lên trần nhà, lưng dựa ra sau, các ngón tay gõ gõ vào thanh sắt chắn ngang trước mặt, chân đung đưa khiến cái xiềng cọ xuống nền nhà phát ra thứ âm thanh khô khốc, nghe đến sốt ruột. Cuối cùng, một trong hai người điều tra viên phải ra hiệu cho trực trại mở xiềng chân và thanh sắt chắn ngang ra.

Tôi thôi nhìn lên trần nhà:

- Đây sẽ là lần đầu và cũng là lần cuối tôi cho phép các anh làm thế. Nếu việc này còn tái diễn thì các anh sẽ chỉ nhận được một thứ duy nhất từ tôi, đó là sự im lặng. Mong các anh nhớ cho.

Trở về buồng giam, tôi mệt mỏi nằm vật xuống. Nhìn L với đôi mắt đỏ hoe, tôi đâm cáu. Cô nàng mặc cho tôi mắng mỏ, cứ sấn vào xoa xoa bóp bóp chỗ đau cho tôi. Tôi hắt hủi cô nàng để khỏi phải thương hại mình. Tôi nghĩ đến chú Nghĩa, đến Ngô Quỳnh và các anh em khác bị bắt cùng đợt với tôi. Không biết họ bị đối xử ra sao? Nhưng tôi tin, dù ở trong hoàn cảnh nào thì những người anh em ấy (sẽ không cáu gắt bạn tù vô lối như tôi) mà sẽ ngạo nghễ và nở nụ cười nhân ái vì nhà tù là sự lựa chọn “bất khả kháng”, là cánh cửa duy nhất để đến với tự do.

(viết sau những ngày mới ra tù)

© Phạm Thanh Nghiên

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Trung Quốc qua mặt Mỹ thành siêu cường số 1 sao? Giỡn mặt hoài !


 


 

Diễn Đàn Công Nhân

 

Thứ bảy, ngày 16 tháng hai năm 2013


Trung Quốc qua mặt Mỹ thành siêu cường số 1 sao? Giỡn mặt hoài !



The Luc Thu Dich



Mấy ông CS hay có tính tự cao tự đại xem trời bằng vung nên có ngày vỡ mặt !
 
Lúc năm 75 , thắng Mỹ xong rồi huênh hoang tự phụ ” Chủ Nghĩa Mác Lê Nin Bách Chiến Bách Thắng ” hay ” Ta thắng Mỹ rồi thì chuyện gì làm cũng được ” !
 
Đến khi Mỹ chìa tay ra lập bang giao lại ngông cuồng đòi bồi thuờng 2 tỷ Dollars trước để làm điều kiện !

Khmer Đỏ Pol Pot còn ngông cuồng hơn vì đã thắng Mỹ thì VN chắc không phải là đối thủ !

Thế là Mỹ cấm vận từ 1978 cho đến 1994 , gần 20 năm ! Đói rách tơi tả
!


Hoa Kỳ lần này tính nước cờ không phải là thấp đâu : Cứ nhìn từ một viên chức cấp thấp , đến dân thuờng cho đến TT Hoa Kỳ , thì số nợ hằng 15 Trillions Dollars (không phải là Tỷ mà là Ức ) với TQ lấy gì trả? Mà nợ TQ thì nó bắt chẹt hoài lấy gì trả? Chưa kể lãi mẹ , lãi con đẻ ra thì….bế tắc là cái chắc !

Nhưng mấy ông CS chỉ khôn vặt và giỏi chém giết nên mù tịt về kinh tế , nhất là cách tính chiến lược tài chính thì sao bằng tụi….Tư bản , nhất là tư bản Mỹ gốc Do Thái?

Vậy nợ nhiều như vậy thì Mỹ sẽ bị TQ qua mặt thành siêu cường sao số 1 sao? Giỡn mặt hoài !

Ở Mỹ , nếu anh nợ Ngân Hàng khoảng vài ba chục ngàn thì anh sợ lắm , không trả nó sẽ xiết nhà , xiết xe , tín dụng bị xấu sau này không làm ăn được ! Nhưng khi tôi nghe ông Tỷ phú Donald Trump mà tiếng là tỷ phú mà nợ như chúc chổm mà vẫn tỉnh bơ thì tôi giật mình khi nghe ông ta phán :” Khi bạn nợ cả trăm triệu dollars thì ngân hàng sẽ…..sợ ngược lại bạn ! Lâu lâu ông tỷ phú này lại làm đơn xin mượn thêm vài chục triệu để tân trang lại các sòng bài .
 
 Ngân hàng từ chối? Được ! Nếu anh không giúp tôi thêm tiền làm ăn , tôi đành phải khai phá sản ! Tiền nợ mấy trăm triệu xem như….tan chảy như bọt nước ! Thế là phải bấm bụng cho mượn để nó khỏi khai phá sản !

Hoa Kỳ mượn nợ TQ cũng vậy ! Chỉ có cách xù nợ là hay nhất !

Nhưng phải xù làm sao cho quốc tế người ta nể mặt và TQ phải bấm bụng nuốt nhục mà không nói được vì tụi Tư Bản giãy chết này nó đểu quá ! Nợ như vậy mà không trả xu teng nào mà mình lại nợ ngược nó , thế mới đau hơn bị thiến !

Có khó gì đâu , có nhiều cách làm cho tụi Tàu chảy máu Dollars và trôi ngược lại về Mỹ :

1) Anh Tàu giàu có nào ( dù làm ăn đàng hoàng hay tham nhũng ) mà không tìm cách chạy qua Mỹ ! Đạo luật của Quốc Hội Mỹ bèn ra đời đáp ứng ngay nguyện vọng Giấc Mơ American Dream của anh ngay !
 
Cứ đầu tư $500,000 Dollars để đầu tư trong nước Mỹ là anh được cấp ngay hộ chiếu đi ngay , có Thẻ Xanh Thuờng Trú ngay ! Khoảng chừng 10,000 ông cán bộ tham nhũng Tàu và nhà giàu qua theo lối này thì số nợ 15 Trillions Dollars cũng vơi đi một nửa rồi ! Chưa kể sau khi đến Mỹ làm ăn , mỗi năm phải đóng thuế thu nhập thì lời chán !

2) Chiến Tranh : Đây là cách xóa nợ…hợp pháp nhất mà chả ai than phiền ! Nhưng mình gây chiến để xóa nợ thì….tiểu nhân quá , chẳng quân tử hào hùng cao bồi chút nào ! Nhưng cứ cho các cơ quan tài nguyên môi trường công bố các dữ liệu dầu mỏ ở Biển Hoa Đông , Biển Đông là anh thấy nóng máu rồi ! Tiềm năng dầu khí lớn như thế mà lọt vào tay bọn Rợ Đông Di Nhật hoặc bọn các bọn rợ An Nam , Phi , Mã , Brunei thì nhục quá ! Phải đánh để dành lại thôi !

Các anh cứ đánh thoải mái , tôi không đứng về phe nào ! Nhưng Quốc Hội của tôi thì khác , nó nóng mặt khi thấy các Đồng Minh bị đe dọa thì nó thông qua việc bán vũ khí để phòng thủ các anh là tại….các anh đấy nhé !
 
Hơn nữa , do anh hung hăng quá thì dân Hoa Kỳ sẽ không hài lòng , do đó Quốc Hội chúng tôi sẽ….giảm nhập khẩu hàng hóa của các anh thì ráng mà chịu ! Ah này !
 
 Quên nói cho anh biết là trước kia chúng tôi đã đẩy Đài Loan ra để các anh chính thức thành đại diện cho Nhân Dân Trung Hoa , nay có thể vì sự hung hăng của các anh , bất chấp luật pháp quốc tế , vẽ bậy vẽ bạ đường lưỡi bò chiếm trọn 80 % Biển Đông , nên chúng tôi cũng phải xem lại tính cách đại diện của các anh ! Đại diện cho dân TQ với 5000 năm văn hóa mà sao cư xử….thiếu văn hóa quá vậy !
 
 Quốc hội của chúng tôi đang ra một dự thảo luật phong tỏa tất cả tài sản của chế độ các anh và sẽ trao lại cho một chính phủ hợp pháp , hợp hiến do dân TQ bầu lên tiền nợ của chúng tôi !
 
Tôi là Tong Tong mà cũng chẳng phản đối được dùm cho anh vì Quốc Hội của chúng tôi là do dân bầu lên , nó chả lệ thuộc vào Đảng như Quốc Hội các anh ! Bó tay chấm Com !

3) Ô Nhiễm môi trường : Bậy quá ! Hoa Kỳ giúp các anh trở thành một nền kinh tế thứ 2 thế giới thế mà bây giờ chúng tôi bị thế giới chửi quá xá vì cũng nhúng tay vào sự phát triển kinh tế và đồng thời với sự ô nhiễm kinh hoàng của các anh ! Thôi chắc là không xong rồi !
 
 Chúng tôi phải giảm nhập siêu hàng họ của các anh vì dân chúng tôi nó kỹ lắm : ăn từ con cá , con gà , rau cải… cái gì tụi nó cũng sợ bị nhiễm hóa chất , nhất là hàng hóa đề chữ Made In China thì thua rồi !

Tiền nợ 15 Trillions của các anh hả ! Thế này nhé : Số người dùng hàng họ của các anh tại nước tôi bị nhiễm hóa chất nhiều quá nên chúng kiện cáo tum lum các Công Ty Hoa Kỳ đại diện cho các anh ! Dân chúng tôi thuộc loại ” Ăn mày đứt tay bằng nhà giàu đổ ruột ! ” Lái xe đi đường chỉ đụng nhẹ một tí là bọn dân của tôi nó phải đi khám bác sĩ xem có bị…hậu chấn hay không? Đôi khi trầy xướt có một chút xíu mà tiền Bill khám bác sĩ cũng lên đến khoảng $5000 Dollars là thuờng !

Thức ăn , hàng họ của các anh cái gì cũng bị nhiễm hóa chất ! Hằng trăm con chó , con mèo ăn thức ăn của các anh lăn quay ra chết bây giờ tiền bồi thuờng đã lến đến khoảng 30 triệu dollars rồi !
 
 Anh tạm hoãn chuyện đòi nợ này lại để chúng ta cùng nhau góp sức xoa dịu bồi thường cho mấy thằng dân ương ngạnh của nước tôi cho xong đã !
 
Cũng xin thông báo là chúng tôi , với sự biểu quyết thông qua của cái Quốc Hội lúc nào cũng xé to chuyện , đã tạm thời ngưng nhập khẩu hàng của các anh cho đến khi có lệnh mới ! Tong Tong như tôi cũng chả giúp được gì các anh trong lúc này ! Nguyện xin các Đấng Các Mác , Mao Chủ Tịch phù hộ cho các anh!

 

 

VIỆT NAM TRƯỚC CƠ HỘI DÂN CHỦ: Nhần dân và sỉ phu có khả năng nắm lấy cơ hội mặc dù chính quyền cộng sản đang gian mưu bánh vẻ tìm cách lừa phĩnh nhân dân như từ 1945 ?


 
 
Sujet : VIỆT NAM TRƯỚC CƠ HỘI DÂN CHỦ: Nhần dân và sỉ phu có khả năng nắm lấy cơ hội ? mặc dù chính quyền cộng sản đang gian mưu bánh vẻ tìm cách lừa phĩnh nhân dân như từ 1945 và có thề và sẽ  liên minh với đảng cộng sản đàn anh Trung cộng nhằm làm thối tiến trình dân chủ để trở lại thể chế độc tài đảng trị như hiện nay !! ?
 

Xin giới thiệu một bài nghiên cứu và nhận định sáng suốt,can đảm và đầy thiện chí:

 Hãy ủng hộ phong trào nhân dân đòi dân chủ cho đất nước và đồng bào; đồng thời hãy đề cao cảnh giác trước những lực lượng cộng sản chuyên chính bảo thủ trong nước với gène (ADN) độc đảng độc tài Mác Lê nin từ 1945 sẽ dựa vào đông minh đảng cộng sản đàn anh Trung cộng để làm thối tiến trình dân chủ nhằm trở lại độc tài đảng trị như hiện nay !  TS

... "  Điều 4, Hiến pháp năm 1992 của Việt Nam xác định:
"Ðảng Cộng Sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lương lãnh đạo nhà nước và xã hội.  ( ? !?)
 
Mọi tổ chức của Ðảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật."   ?!?

....Và như ai cũng biết, Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa chứ không còn là một con tàu chuyên chở ý thức hệ Cộng sản. Đảng đã phần lớn trở thành một phương tiện để giới lãnh đạo đảng duy trì vị thế của họ.

...Cho đến nay, dù vẫn còn không ít những nghi ngại về thiện chí của chính quyền.

Thực tế cho thấy ngày càng có nhiều người, nhiều giới tham gia đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp dưới hình thức này hay hình thức khác.

...Ở Hà Nội, 72 nhân sĩ trí thức trong, ngoài nước và các quan chức trong đảng Cộng sản, chính phủ Việt Nam đã công bố "Kiến nghị về Sửa đổi Hiến Pháp 1992" gồm 7 điểm chính, trong đó nhấn mạnh tới việc bỏ Điều 4 Hiến pháp, vốn đề cao một chiều vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
...Bản kiến nghị này đã thu thập được hơn 4500 chữ ký và con số sẽ còn gia tăng trong những ngày tới...

...Thậm chí đã có những chuẩn bị cho một tình thế đa đảng ở Việt Nam như theo một nguồn tin chưa qua kiểm chứng tin rằng trong nước sẽ có cuộc ra mắt của một "Liên Minh Chính Trị Việt Nam đối lập với đảng Cộng sản" chậm nhất trong mùa hè năm nay và, đảng Dân Chủ Việt Nam sẵn sàng giới thiệu chương trình của mình với quốc dân đồng bào ở Việt Nam nếu thời cơ cho phép.
...Tuy nhiên, thực tế cho thấy ván cờ đã động và những cơ hội đã ló dạng, phong trào đóng góp ý kiến cho Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp 1992 đang dần vuột khỏi tầm kiểm soát của chính phủ và trở thành một phong trào đòi hỏi Tự do, Dân chủ.
 
...Liệu những nhà hoạt động Dân chủ Việt Nam có đủ sẵn sàng, tận dụng được cơ hội này để mở ra một vận hội mới cho đất nước?
 
Câu trả lời dường như vẫn còn ở phía trước và cũng đang ở trong tay tất cả mọi người. " Luật sư Vũ Đức Khanh và Lê Quốc Tuấn)
 

Việt Nam trước cơ hội dân chủ đa đảng

Luật sư Vũ Đức Khanh và Lê Quốc Tuấn     http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/02/130222_dan_chu_cho_viet_nam.shtml
Gửi tới BBC Tiếng Việt từ Canada
Cập nhật: 17:42 GMT - thứ sáu, 22 tháng 2, 2013
Một nền dân chủ lành mạnh đòi hỏi sự tham dự của cử tri
Quyết định của Quốc hội trong việc chính thức công bố Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp trên các phương tiện thông tin đại chúng để lấy ý kiến rộng rãi các tầng lớp nhân dân đang làm dấy lên những hy vọng về một thay đổi vốn có thể là một chuyển biến lớn thứ nhì sau cuộc cải tổ kinh tế "Đổi Mới" từ cuối thập niên 1980.
Nhiều người đang đặt ra câu hỏi, nếu việc mở cửa kinh tế từ hơn hai thập niên trước đã đưa Việt Nam trở thành một loại rồng nhỏ ở Châu Á, nhưng chính vì cơ chế chính trị không thích hợp đã khiến con rồng không thể cất cánh thì liệu cuộc thay đổi về chính trị lần này có thực sự tháo gỡ được những bế tắc về cơ chế của nhà nước Cộng sản Việt Nam hay không?

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Ngay sau khi quyết định thu thập ý kiến công chúng, nhiều tầng lớp trí thức, chuyên gia và kể cả các cựu quan chức cao cấp trong đảng Cộng sản và chính quyền Việt Nam đã mạnh dạn đưa ra những đề nghị tích cực và táo bạo.

Nổi bật nhất là những đề nghị loại bỏ Điều 4 (Hiến pháp 1992) vốn nêu bật tính độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam và những đề nghị bổ sung nhằm duy trì, bảo vệ hiệu quả quyền con người tại Việt Nam.

Mở cửa một quá trình

Nếu được chấp thuận, tất cả những đề nghị này rõ ràng khai mở một quá trình dẫn đến tự do, dân chủ đồng thời có thể chuyển đổi một nhà nước độc đảng trở thành đa đảng tại Việt Nam.

Trước khi thảo luận về những hệ quả và tính khả thi của chương trình lấy ý kiến rộng rãi các tầng lớp nhân dân để sửa đổi Hiến pháp này, thiết tưởng cần nhìn lại Điều 4, Hiến pháp hiện tại của Việt Nam:

Điều 4, Hiến pháp năm 1992 của Việt Nam xác định:

"Ðảng Cộng Sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lương lãnh đạo nhà nước và xã hội.

Mọi tổ chức của Ðảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật."

Điều Hiến luật này khẳng định đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo người dân. Do đó, đảng Cộng sản là một bộ phận không thể tách rời của Nhà nước.

Đáng lưu ý là tuy người dân có quyền lập hội (Chương 5 điều 69) nhưng trong cả Chương I (Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: Chế độ Chính trị) không hề đề cập đến sự tồn tại của các tổ chức chính trị khác.

Trong thực tế, Việt Nam thường được xem như một quốc gia độc đảng nhưng trong quá khứ vẫn đã có những đảng chính trị khác, như Đảng Dân chủ Việt Nam và Đảng Xã hội Việt Nam.
Người dân Việt Nam đang tự tập hợp thành các phong trào dân sinh và dân sự
Mặc dù các đảng này chủ yếu phụ thuộc vào đảng Cộng sản và đã bị giải tán (sau đó một Đảng Dân chủ mới của Việt Nam đã được thành lập như một tổ chức bất đồng chính kiến) nhưng đấy vẫn là một bằng chứng cho thấy Việt Nam đã có nhiều tổ chức chính trị cùng hiện diện song song với đảng Cộng sản.

Lâu nay, việc khẳng định quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản, không nhắc đến các tổ chức chính trị khác nhưng vẫn nhìn nhận quyền lập hội và tham chính của công dân đã dẫn tới những hệ luỵ trong đời sống chính trị và xâm phạm các quyền của người dân.

Thành thử, không ngạc nhiên gì khi một làn sóng kiến nghị thay đổi đã tập trung vào việc loại bỏ Điều 4 Hiến pháp và đòi hỏi sự tôn trọng hơn nữa các quyền con người ngay khi chính phủ tiến hành thu thập ý kiến người dân để sửa đổi Hiến pháp.

Và rõ ràng, sắp tới, nếu Việt Nam tiến tới một hệ thống chính trị đa đảng, sẽ có rất nhiều thành phần chính trị quan trọng khác tham dự, không chỉ đơn thuần là những tổ chức ở trong nước (các tập hợp những nhà bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền, các cựu quan chức Đảng Cộng sản, các nhà lãnh đạo tôn giáo, văn hóa, xã hội, nghiệp đoàn, vv ...) mà còn cả những tổ chức từ bên ngoài vốn lâu nay đã và đang trực tiếp can dự vào sinh mệnh chính trị Việt Nam.

Trước hết, cần hiểu rằng đảng Cộng sản hiện nay là một khối đoàn kết. Sẽ là sai lầm để tin rằng lợi ích của các tầng lớp lãnh đạo đảng phù hợp với những tầng lớp dưới cơ sở, vốn các tiêu chuẩn sống có thể không cao như các nhà lãnh đạo của mình.

Và như ai cũng biết, Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa chứ không còn là một con tàu chuyên chở ý thức hệ Cộng sản. Đảng đã phần lớn trở thành một phương tiện để giới lãnh đạo đảng duy trì vị thế của họ.

Nói trắng ra rằng ở một chừng mực nào đó, các chia rẽ giữa tầng lớp lãnh đạo và cơ sở cùng các nguyện vọng của họ sẽ trở nên quá rộng, khó hàn gắn, đảng Cộng sản sẽ phải bắt đầu rạn vỡ. Do đó, sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi. Hơn ai hết, đảng ý thức sâu sắc được hiểm họa đổ vỡ này.

Từ một nền kinh tế hoạch định tập trung nhường bước cho một nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, các chính sách kinh tế tự do của Việt Nam trong những năm 1980 đã mang lại một số tăng trưởng kinh tế rất cần thiết cho một quốc gia đói khổ và bị cô lập khi đó.
Chính phủ Việt Nam buông các nguyên lý lỗi thời vì nhu cầu kinh tế
Nếu Hiến pháp năm 1992 (đã được đưa ra sau các cải cách kinh tế), từng được thực hiện như một bản kinh Phúc âm thì rõ ràng là chủ nghĩa Mác-Lênin đã đi đến cuối đường, và từ lâu chính phủ đã buông bỏ các nguyên lý lỗi thời ấy vì niềm cám dỗ của chủ nghĩa tư bản.
Cuộc chuyển đổi kinh tế này đã phải thực hiện khi tình thế rõ ràng cho thấy rằng Việt Nam, nếu không thay đổi, sẽ phải sụp đổ. Do đó, thay đổi là sự cần thiết cho sự sống còn không chỉ của đất nước mà còn cho sự tồn tại của bản thân đảng Cộng sản.

Ngày nay, chính cuộc tăng trưởng kinh tế ì ạch của Việt Nam sau gần hai thập niên bùng nổ, đời sống dân chúng đi vào bế tắc cùng các vụ bê bối, tham nhũng, chia rẽ đấu đá của chính phủ ở tầng lớp cao nhất, đã khiến không chỉ chính phủ mà cả người dân cũng ý thức được nhu cầu phải thay đổi.

Hứa hẹn mỏng manh của Tự do và Dân chủ

Thế nhưng, một chuyển đổi từ độc đảng đến đa đảng có nhất thiết dẫn đến tự do và dân chủ không?
Dưới một hệ thống đa đảng, sự thử thách sẽ là liệu các quyền của phe thiểu số sẽ không bị phe đa số cai trị lạm dụng hoăc bỏ qua. Trong một hệ thống mà 51% người dân có thể chi phối tương lai của 49% người dân còn lại, điều quan trọng là phải nhớ rằng dân chủ, nếu thực sự là quyền làm chủ của người dân, bản thân nền dân chủ ấy phải được kiểm tra, để không rơi vào ách chuyên chế của phe đa số.

Bản thân nền dân chủ không là sự hứa hẹn của sự tự do hơn. Dù đa đảng sẽ cho phép những đại diện lớn hơn trong chính trị nhưng nếu đảng cầm quyền hoặc một liên minh của các phe đa số, khi nắm được phần lớn hỗ trợ của dân chúng lại quyết định theo đuổi một tiến trình trái ngược với phúc lợi của các nhóm thiểu số, thì tự do còn có ý nghĩa gì?

Thử nghĩ, nếu phe đa số cầm quyền quyết định giới hạn, ngăn cấm các hoạt động, tập tục hành xử văn hóa của một phe thiểu số, khi các hoạt động hành xử ấy không vi phạm pháp luật hiện hành của quốc gia và hạnh phúc của những người khác, thì một quyết định như thế của phe đa số lớn hơn dù được coi là dân chủ (nếu như được bàn thảo hợp pháp thông qua chính quyền và cơ quan lập pháp), nhưng thực sự không có giúp gì trong việc bảo vệ các quyền và sự tự do của các phe thiểu số.

Và ngay cả nếu có các biện pháp bảo vệ hữu hiệu được đặt để nhằm đảm bảo nguyên tắc đa số cai trị và các quyền của phe thiểu số, chắc chắn khung cảnh chính trị mới ở Việt Nam vẫn sẽ phải đối mặt với một vấn đề khác: sự tham gia của cử tri.

Một nền dân chủ lành mạnh đòi hỏi sự tham dự của cử tri, đòi hỏi cử tri phải tham gia công khai trực tiếp và bỏ lá phiếu của mình. Nếu chỉ có một thiểu số cử tri đi bầu cho chính phủ mới của mình, nghĩa là phe cầm quyền chỉ nhận được ít hơn 50% của tất cả các phiếu đủ điều kiện, thì thực tế này có trở thành sự cai trị của thiểu số?

Đã có vô số những bài cãi đầy tính học thuật để so sánh về giá trị và hiệu quả của dân chủ và độc tài phi dân chủ hoặc những thể chế dân chủ giới hạn.

 Tuy nhiên, các bài học từ thế giới tiến bộ chung quanh đã cho thấy một hình thức dân chủ của chính phủ vẫn là hình thức tổ chức có hiệu quả hơn và duy nhất có thể được mô tả như là một chính phủ của người dân.
Một hệ thống chính trị đa đảng, cần thiết trong một nền dân chủ, cho phép những đại diện chính trị lớn hơn cùng sự đa dạng của niềm tin và tư tưởng triết học.

Dân chủ không phải là điều dễ dàng. Dân chủ đòi hỏi những nỗ lực và hy sinh. Với hơn 80 năm dưới nền cai trị độc đảng (trừ hơn 20 năm tương đối dân chủ hơn ở miền Nam), hơn ai hết, người dân Việt Nam chắc chắn ý thức được các cơ hội và phần thưởng của dân chủ.

Các chuyển động Dân chủ



"Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa chứ không còn là một con tàu chuyên chở ý thức hệ Cộng sản"

Một hệ thống đa đảng không phải là viên thần dược để con rồng Việt Nam ốm yếu có thể chỗi dậy ngay, tuy nhiên, đấy là một bước đi cần thiết và đúng đắn.

Nhà cầm quyền có thể chủ quan hoài nghi về hiệu quả của dân chủ và đa đảng nhưng dân chúng Việt Nam thì không.

Những chuyển động trong các tầng lớp nhân sĩ, trí thức Việt Nam trong ngoài nước sau khi việc thăm dò ý kiến nhân dân để sửa đổi Hiến pháp được khởi động cho thấy người dân Việt Nam đã, đang sẵn sàng gánh vác trách nhiệm của mình, và nhanh chóng xem đây là một cơ hội để nắm bắt.

Cho đến nay, dù vẫn còn không ít những nghi ngại về thiện chí của chính quyền. Thực tế cho thấy ngày càng có nhiều người, nhiều giới tham gia đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp dưới hình thức này hay hình thức khác.

Ở Hà Nội, 72 nhân sĩ trí thức trong, ngoài nước và các quan chức trong đảng Cộng sản, chính phủ Việt Nam đã công bố "Kiến nghị về Sửa đổi Hiến Pháp 1992" gồm 7 điểm chính, trong đó nhấn mạnh tới việc bỏ Điều 4 Hiến pháp, vốn đề cao một chiều vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Bản kiến nghị này đã thu thập được hơn 4500 chữ ký và con số sẽ còn gia tăng trong những ngày tới...

Thậm chí đã có những chuẩn bị cho một tình thế đa đảng ở Việt Nam như theo một nguồn tin chưa qua kiểm chứng tin rằng trong nước sẽ có cuộc ra mắt của một "Liên Minh Chính Trị Việt Nam đối lập với đảng Cộng sản" chậm nhất trong mùa hè năm nay và, đảng Dân Chủ Việt Nam sẵn sàng giới thiệu chương trình của mình với quốc dân đồng bào ở Việt Nam nếu thời cơ cho phép.

Nhưng hiện vẫn còn mối nghi hoặc rất lớn về thiện chí của chính quyền, liệu họ có thực tâm bước vào cuộc thanh tẩy về chính trị bằng cách chủ động xóa bỏ độc quyền lãnh đạo của đảng hay chỉ dàn dựng một vở tuồng nhằm khai sinh một loại dân chủ trá hình?

Tuy nhiên, thực tế cho thấy ván cờ đã động và những cơ hội đã ló dạng, phong trào đóng góp ý kiến cho Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp 1992 đang dần vuột khỏi tầm kiểm soát của chính phủ và trở thành một phong trào đòi hỏi Tự do, Dân chủ.

Liệu những nhà hoạt động Dân chủ Việt Nam có đủ sẵn sàng, tận dụng được cơ hội này để mở ra một vận hội mới cho đất nước?

Câu trả lời dường như vẫn còn ở phía trước và cũng đang ở trong tay tất cả mọi người.

Bài viết thể hiện quan điểm của các ông Lê Quốc Tuấn và Vũ Đức Khanh từ Canada.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link