Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, March 24, 2013

Chiêu Hồi Đàm vĩnh Hưng, trò hề của nhóm người Việt chống Cộng ấu trĩ.


 
http://vulep-photo.blogspot.com.au/2013/03/bieu-tinh-chong-van-cong-viet-cong-am.html

Biu Tình Chng Văn Công Vit Cng Đàm Vĩnh Hưng ti Melbourne, Australia- 17.03.2013
http://vulep-photo.blogspot.com.au/2013/03/bieu-tinh-chong-van-cong-viet-cong-am.html
 
Chiêu Hồi Đàm vĩnh Hưng, trò hề của nhóm người Việt chống Cộng ấu trĩ.
 
Nguyễn đăng Trình
 
Bài 1: Tại Úc Châu
 
Xin hãy bỏ qua một bên vụ Phototshop sửa hình khăn quàng màu xám thành cờ VNCH một cách thô sơ vụng về trên vai ĐVH, trò lừa này chúng ta không cần tốn sức bàn luận vì người xử dụng Photoshop với trình độ sơ cấp, thôi thì bỏ qua chuyện vụn vặt nầy đi, mà cần nhìn sự kiện qua lăng kính Chính trị, Tư tưởng Chính trị và Thủ đoạn Chính trị tình báo và Chính trị Tuyên vận…CS để sự kiện được sáng tỏ rõ ràng.
 
1-) Trong quá khứ, Tình báo Hoa kỳ đã bị Cs lừa không biết bao nhiêu lần qua vụ các đơn vị Cs chuyển quân vào Nam , một ví dụ điển hình là qua đèo Lao Bảo, Cs di chuyển bằng xe cơ giới đi qua đèo Lao Bảo, tình báo Mỹ qua ăng ten râu rải trên rừng đếm được quân số CS di chuyển qua đèo.  Đoàn quân Cs vào đất Lào vòng lại về Bắc Việt, trong khi đó CS vẫn cho di chuyển tiếp vào Nam như trình tự kể trên, và dĩ nhiên tình báo Mỹ mắc mưu cáo già CS.
 
2-) Đại đội trưởng Cs Phạm ngọc Thảo về Hồi chánh VNCH, dĩ nhiên để gia tăng khả năng tin cậy của Chính quyền Quốc gia VNCH cho mục đích trèo cao lặn sâu vào cơ quan quyền lực của VNCH, PNT đã ra tay hành quân tiêu diệt Vc du kích trong vùng kiểm soát của Tỉnh trưởng tỉnh Kiến Hòa do Phạm ngọc Thảo đảm trách, và Phạm ngọc Thảo đã thật sự trở thành hung thần sát Cộng, khiến các cấp Huyện Ủy Cs phải di chuyển địa bàn hoạt động sang vùng lân cận : đây là sách lược bí mật mà cấp huyện ủy không được cho biết, vì chiến lược tình báo CS đang từng bước âm thầm xâm nhập sâu vào cơ quan quyền lực của  VNCH, mà Phạm ngọc Thảo thuôc lưới tình báo chiến lược hoạt động đơn tuyến, cho đến khi cả CIA và Tình báo VNCH phát hiện tín hiệu tình báo, và cuối cùng như mọi người đã rõ, Thượng Tá Phạm ngọc Thảo lại là tên tình báo chiến lược CS với cấp bậc Đại Tá VNCH. 
 
3-)  Ngay khi Đàm vĩnh Hưng bị tẩy chay tại Virginia, và Cộng đồng tại đây dính vào vụ kiện tụng, tiêu tốn rất nhiều tiền bạc của đồng hương, tôi đã nhanh chóng thông báo trên các DD, đồng thời đưa lên các video clips về con người ca nhi đoàn Thanh niên CS/HCM Đàm vĩnh Hưng cùng một số nhận định về lộ trình xâm nhập của ĐVH trong chiến dịch Văn nghệ vận và Cộng đồng vận, cũng như lưu ý CĐ phải hết sức thận trọng về các giải pháp đối phó.
 
Vì lẽ trước đó ĐVH cũng đã xuất hiện tại buổi Ca nhạc được tổ chức tại Fairground / Santa Clara County trong thành phố San Jose như một bước thăm dò phản ứng, cũng chỉ vì không ai phản đối mặc dầu tôi có lên tiếng báo động, và lần thứ hai ĐVH mới công khai thách thức tại Santa Clara Convention Center là hậu quả thờ ơ của lần đầu vậy. Chính cuộc biếu tình nầy của đồng hương đã mở ra một khúc quanh đen tối khác : Lý Tống bị truy tố và CĐ tại San Jose bị lọt bẫy Cộng Đồng vận CS dẫn tới thảm trạng vỡ tan hiện nay.
 
4-) Đàm vĩnh Hưng như mọi người đã rõ, là một đoàn viên quan trọng của Đoàn Thanh niện CS/HCM có vai trò y như Lê văn Nuôi là Bí Thư Thành đoàn ( nay đã bị thất sủng, lêu bêu như vỏ chanh kiệt nước ), chỉ khác nhau một điểm, Bí thư Thành đoàn có phạm vi hoạt đồng trong nội bộ Đoàn, tác động tâm lý quần chúng trong một phạm vi hạn hẹp và khó đạt hiệu quả mong muốn.
 
Trong khi đó, ĐVH lại là một ca sĩ đang lên với số lượng ái mộ không nhỏ, đặc biệt trong giới phụ nữ và người mê ca nhạc ( hãy nhìn số lượng đồng bào đi nghe ĐVH hát và số lương người biểu tình thì rõ ), và do vậy, với phạm vi hoạt động rất rộng rãi, bằng lời ca tiếng hát ru ngủ, vai trò Cộng đồng Vận được Thành Ủy Thành Hồ và Hội Nghệ Sĩ VN giao phó trách nhiệm tuyên vận nơi đồng hương Chống Cộng tại Hải ngoại .
 
Đây chính là yếu tố của đòn bẫy Văn Nghệ Vận được triển khai, để vừa gây phân hóa số đông quần chúng trong Cộng Đồng ( Cộng Đồng Vận ) và tạo thêm mâu thuẫn thách đố tư tưởng và quyết tâm giữa hai phe Bênh - Chống, không biết bao nhiêu bài viết lý luận tranh cãi được trình làng, hao tổn trí não, muộn phiền tình đồng hương, thân hữu, cũng chỉ vì khả năng phân tích nhận định sự việc đặt trên nền tảng cảm tính hời hợt khi bênh vực, và số vốn kiến thức tuyên vận chính trị Cs quá nghèo nàn khi đứng ra hòa giải hai bên Bênh – Chống Văn Nghệ Vận CS.
 
Trong lãnh vực ngôn ngữ học, các hình thái ngôn ngữ được diễn dịch và cảm nhận khác nhau tùy vào lãnh vực lưa chọn, vì thế, giữa ngôn ngữ chính trịngôn ngữ văn nghệ đã là hai mặt vừa đối chọi, vừa quấn quýt lấy nhau, khi thì phủ định nhau, khi thì bênh vực bổ sung cho nhau như đồng tiền có hai mặt.
 
Cứ cho rằng Đàm vĩnh Hưng thuận để cho mọi người quàng khăn Cờ vàng lên vai hắn, thì đấy chỉ là biện pháp “ bé cái lầm” được đảng bộ hải ngoại CS cho phép để vừa vuốt giận đồng hương biểu tình chống đối, qua đó buổi biểu diễn thu phục nhân tâm, lôi kéo nhiều người về với ĐvH được cơ hội nở rộ, lại vừa là một mũi tên bắn thẳng vào cộng đồng tỵ nạn Cs, tạo xung đột bất ổn định, gây mâu thuẫn tư tưởng đấu tranh, và từng bước tự trong lòng Cộng đồng người chống Cộng sẽ phân thành nhiều mảnh tấn công nhau, hủy diệt tiềm năng chống Cộng của nhau, y như hiện trạng Cộng Đồng tại San Jose đang gánh chịu, hậu quả của những toan tính bồng bột ấu trĩ chính trị, và tham vọng thấp hèn ngang ngược của nhóm chống Cộng lấy tiếng NGU từ liên nhóm Ủy Ban Chống Cộng Bắc Cali + Khu hội Tù + LĐCT + LTCG…
 
Chiêu hồi con bọ cạp là lưa chọn ngông cuồng của ấu trĩ chính trị, mà tiền nhân cũng đã nhắc nhở con cháu “Dưỡng Hổ di họa, Nuôi Ong tay áo, Nuôi khỉ đốt nhà”. Đàm vĩnh Hưng nhận khăn choàng Cờ vàng để dễ hốt tiền từ đồng hương mê say ca nhạc tại hải ngoại, về đến VN, Đàm v Hưng trở lại vai trò “điệp viên văn nghệ”, báo cáo tình hình hải ngoại để ban ngành chuyện môn lập phương án điều chỉnh, bổ sung, thêm “chất bôi trơn tự ái dân tộc, tình tự quê hương, mật ngọt dẫn dụ ”.  Hoàn thiện kế hoạch từng bước một là chiến lược khôn ngoan có lý luận chính trị, phân tích lượng giá tình hình địch là chiến thuật đối phó mang tính chất khoa học thẩm tra, mà Cs đã tỏ ra quá nhuần nhuyễn và tinh ma láu cá.     
 
Bài 2 : Đàm vĩnh Hưng và CỘNG ĐỒNG VẬN tại San Jose qua nhóm Chống Cộng Ấu Trĩ bẩm sinh.
 
Nguyễn đăng Trình
 
*******************************************************************
 
Fw: Re: : Chiêu Hồi Đàm Vĩnh Hưng - Tung Cánh Chim Tìm Về Tổ Ấm.
[Reply]
Posted By:
Fri Mar 22, 2013 1:59 pm  |
  • Options


KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

Đừng tưởng bở.
Một thằng Việt Cộng con như thằng Đàm Vĩnh Hưng để cho người khác quàng vào cổ chiếc khăn quang cờ vàng mà nghĩ rằng đã chiêu hồi dược nó thì thực là ấu trĩ và ngu muội.
Làm như vậy không những là ngu muội mà còn vô tình làm bẩn cờ Vàng vì cờ Vàng đâu phải để quàng lên đầu, lên cổ một thằng Việt Cộng?
LDS.


--- On Fri, 3/22/13, Luyen Nguyen <..> wrote:

From: Luyen Nguyen <
Subject: Re: [ChinhNghiaViet] FW: Chiêu Hồi Đàm Vĩnh Hưng - Tung Cánh Chim Tìm Về Tổ Ấm.
       
Date: Friday, March 22, 2013, 4:02 AM
Vac mat vao coi Dam thui Hoac trinh dien la phan boi lai cong dong NVTD tai Uc noi rieng va tren the gioi noi chung.Nhung nguoi do co xung dang de khoac tren co la CO VANG BA SOC DO khong ma con quang cho thang vem con con noi la chieu hoi hay la no chieu hoi quy vi do xo di coi no trinh dien (ai chieu hoi ai?)Quy vi nen nho Dam thui Hoac la pho ban tuyen van nuoc ngoai cua dam vem.That la nhuc.
 



From: Lan Pham <
To: "
Sent: Friday, March 22, 2013 2:37 AM
Subject: Re: [ChinhNghiaViet] FW: Chiêu Hồi Đàm Vĩnh Hưng - Tung Cánh Chim Tìm Về Tổ Ấm.
 
số 2
Nam Nguyễn nào đó.... bé cái lầm
 



From: Andy Nguyen <
To
Sent: Thursday, 21 March 2013 6:02 PM
Subject: [ChinhNghiaViet] FW: Chiêu Hồi Đàm Vĩnh Hưng - Tung Cánh Chim Tìm Về Tổ Ấm.
 
 
21st March 2013
Thưa các bạn,
Tôi vừa nhận được email của một độc giả, trong đó có hình hai “fans” và Đàm Vĩnh Hưng tại buổi trình diễn của y tại Crown Casino Melbourne tối 17 03 2013.
Trong hình, fan thứ nhất có quàng khăn mầu Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, fan thứ hai không quàng khăn, còn Đàm Vĩnh Hưng thì quàng khăn Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Tôi có biết, trong chương trình của Đàm, trước khi trình diễn, y có vài phút “Gặp Gỡ Khán Giả” ở ngoài sân khấu. Do đó, theo sự suy đoán của tôi, fan thứ hai đã trao khăn quàng của mình cho Đàm mang vào cổ để chụp hình lưu niệm.
Tôi không có mặt ở Crown Casino đêm hôm đó. Quý vị nào có mặt tại chỗ và biết rõ vụ “Chiêu Hồi” này, xin cho tôi được biết thêm.  
 
Regards,
 
Nguyễn Khắp Nơi.
 
 
 
Kính anh,
Đây là bức hình chụp trong Crown Casino. Hai chị đến tâm tình cùng Đàm Vĩnh Hưng. Chị X (xin được không nêu tên, mặc áo đen) nói:
- Hưng à, VC nó tàn ác, bắt bớ bloggers, nghệ sĩ, em theo nó nên bà con chống.
Hưng trả lời:
- Em là nghệ sĩ đi ca hát kiếm sống thôi chị, đâu có dính dáng chính trị gì đâu.
Chị X:
- Em nói vậy chớ em làm Uỷ Viên Thành Đoàn thì nói không làm chính trị sao người ta tin.
- EM nói thiệt, ở VN vô Đoàn vô Đảng là chuyện thường chị. Mình không vô thì khó tiến thân. Chị thương em thì chị nói bà con đừng chống nữa, vô nghe em hát phục vụ cho bà con.
- Được, chị nói giúp em, nhưng có điều nhập gia tuỳ tục. Đây là VN tự do, theo cờ vàng. Em khoát cái khăn choàng cờ vàng này lên thì bà con không chống nữa.
Đàm Vĩnh Hưng nghe vậy choàng khăn vàng lên, nói:
- Trời ơi em biết vậy thì mấy lần trước em choàng khăn này thì êm hết rồi, đâu có hiểu lầm với nhau.
Hai chị em bắt tay ôm nhau vui vẻ.
 
Nam Nguyen
 
 
 
 

Vụ tên cộng sản đàm vĩnh hưng choàng cờ vàng chi là trò ma giáo của bọn thân cộng

http://vulep-photo.blogspot.com.au/2013/03/bieu-tinh-chong-van-cong-viet-cong-am.html

Biu Tình Chng Văn Công Vit Cng Đàm Vĩnh Hưng ti Melbourne, Australia- 17.03.2013

 

 
 Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là lá cờ thiêng liêng của Tổ quốc , đã biết bao nhiêu đồng bào và chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà  đã đỗ xương máu để giữ lấy lá cờ ấy . Cứ xem trận phản công chiếm lại Thành cỗ Quảng trị  năm 1972 gần ba tháng trời  biết bao nhiêu xương máu của các chiến sĩ  Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa mới giành lại Thành cỗ và dựng  lá Quốc Kỳ của Tổ quốc lên mãnh đất thân yêu của Tỉnh địa đầu giới tuyến vào ngày 16-9-1972.
 
Thế mà nay có một bọn người ngu dốt làm tay sai cho bọn Việt Cộng lại manh tâm dùng lá Cờ Chính Nghĩa Quốc Gia Việt Nam trao cho một tên văn công việt cộng để che mắt đồng bào , lợi dụng  sự thờ ơ nhẹ dạ cả tin của một số đồng bào   để mưu đồ trục lơi , vô tình làm  mất đi phần nào ý nghiã của lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thân yêu của những Người Việt Quốc Gia chân chính Tỵ nạn cộng sản .
 
Xin bà con hãy vạch mặt chỉ tên bọn   lợi dụng là cờ Quốc Gia để mưu đồ trục lợi.
 
image
Hình ảnh Binh chủng Thuỷ Quân Lục chiến dựng cờ tại Thành cỗ Quảng trị ngày 16-9-1972
 
 
 
 
Ảnh dưới , bọn Việt gian ở Sanjose lợi dụng  lá Cờ Vàng Ba sọc đỏ để che  giấu tội ác của tên cộng sản Bùi Tín
image
 
 
 
 
Tên đàm vĩnh hưng choàng Cờ vàng chỉ là trò ma giáo của bọn tay sai Việt cộng để trục lợi , thằng văn công đvh làm sao xứng đáng choàng cái khăn có màu cờ Vàng ba sọc đỏ ,,bọn nầy đã  làm mất đi phần nào ý nghiã của lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thân yêu của những Người Việt Quốc Gia chân chính
 
 
 image
 

CÒN ĐI MỸ LÀM GÌ NỮA !




Các bạn thử đọc tờ Tea Leaf Nation ở đây:http://www.tealeafnation.com/ 
---------

CÒN ĐI MỸ LÀM GÌ NỮA !  

 

Dẫn : Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng  xã hội Sina Weibo,  bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Nội dung  tưởng như châm chích cười cợt  mỉa mai  nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, sơ khai và ngây ngô, nhưng thực ra lại là lời phê phán sắc sảo sâu cay thú vị về chính Trung Quốc! Tờ Tea Leaf Nation đã trích dịch, biên tập lại những phần đinh nhất của bài viết nói trên. Chúng tôi xin giới thiệu sau đây  bản chuyển ngữ  của Nguyễn Đại Hoàng.  (Phần Tiếng Anh đính kèm bên dưới).

 

Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách tới được cái xứ sở siêu cường đó.

 

Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến là rất đáng thất vọng !

 

1. Công nghiệp

 

Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển !

 

Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển  bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu.

 

Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói, nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa! Thế mà ở tại xứ Cờ Hoa này, tịnh không có một cái ống khói nào! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí  ti để trang trí nhà cửa thôi !

 

Và ở Mỹ bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch thôi. Chả tìm đâu ra những nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên bờ sông! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ gì nữa! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả! 

 

2. Kinh tế

 

Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế! Bạn biết đấy, nước họ có cơ man nào là xa lộ tỏa đi mọi hướng, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào! Thế là mất toi cả núi vàng! 

 

Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí nhỉ! Chắc chắn non tháng đã gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương ấy chứ!

 

Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tí tẹo nào! 

 

3. Xây dựng

 

Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm.  Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông  ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu khác.

 

Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà  gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại nhà Thanh  xưa kia ấy chứ!

 

4. Văn hóa

 

Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.

 

Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó, và thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên còn giúp mang lên xe nữa! Người Mỹ cũng luôn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không ? Thế đấy !

 

Ở nước ta, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi - còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. (Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).

 

Hồi đó người ta chuộng lối sống “đạo đức giả” nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng trần trụi, đó mới là hiện đại chứ ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ, và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta cả!

 

5. Ẩm thực

 

Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.

 

Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền  đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy!

 

Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán  thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền! Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật đó là một xã hội còn quá sơ khai!

 

6. Phong cách

 

Người Mỹ làm như không biết tự trọng!

 

Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài , họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư D chẳng hạn, là một giáo sư  tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn  bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm!

 

Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ PhD. lên danh thiếp của mình. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây!

 

Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy!  Một công dân hạng ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy !

 

7. Học đường

 

Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.

 

Chúng không hề có ý định đi học để trở  thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy  viên tương lai,  như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.

 

Trường học ở Mỹ  chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở nên những công dân có đủ tư cách, sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao! 

 

8. Y tế

 

Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.

 

Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa  đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng …ôi chao  mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc …Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc … mà lẽ ra nên tách rời  lợi nhuận với trách nhiệm !

Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không  biết kiếm tiền mà ! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ ? … chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá  cao gấp cả chục lần cơ mà ! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết khai thác , rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ chết rồi !

 

9.Báo chí

 

Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao !

 

Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ . Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này : Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à ? Nghe mà bực !

 

Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn mật đấy chứ .  Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “ chưởi ” cả tổng thống nữa cơ đấy! 

Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau  này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ !

 

10. Tâm linh

 

Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.

 

Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu thánh nghe hết sức khờ khạo : Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ.

 

Thật là buồn cười quá đi  : Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này ? Cầu Chúa có ich lợi gì  chứ ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng !

 

Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ !

 

11. Lối sống

 

Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian .

 

Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoản đứng vào hàng chờ đợi … Còn người Trung Quốc chúng ta – như bạn biết đấy - khôn hơn nhiều !

 

Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mõi khi đứng chờ !  Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa.

 

Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ !

 

12. Mua bán

 

Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức  vô lý : bạn có thể trả lại hàng vài tuần sau khi mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ !

 

13. An toàn 

 

Nước Mỹ không an toàn ! Tôi nói điều này bởi có tới 95 % nhà dân không cần tới lưới chống trộm, và điều kỳ lạ này nữa là : chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi nhỉ ? 

 

14. Giao thông

 

Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết !

 

Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95 % tài xế không dám vượt đèn đỏ !'

 

Và mặc dầu 99 % dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ : bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, làm sao mà bì được phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ !

 

15. Tình cảm

 

Người Mỹ rất là thiếu cảm xúc .

 

Có tới 95 % nhân viên không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai  điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không?  Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không ? Hãy xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình thương mến thương với lãnh đạo !

 

16. Nhạy bén

 

Người Mỹ không nhạy bén chút nào !

 

99% người Mỹ đi học, đi làm , thăng quan tiến chức, mà không hề biết sự cần thiết của “ phong bì ” để có thể mở ra một cánh cửa ..sau ! 

 

Nguyễn Đại Hoàng chuyển ngữ

 

                 3/2013

------------

NGUYÊN TÁC


 

[ 'Foolish and Backward Nation': A Self-Effacing Chinese Satire of America


 

On the eve of U.S. Secretary of State Hillary Clinton's diplomatic visit to the Middle Kingdom, a tongue-in-cheek critique of Americans has gone viral on Sina Weibo, China's Twitter, with over 44,000 retweets and 5,400 comments. This piece, of uncertain author and origin, laughingly criticizes Americans as foolish, primitive, and naive. Lest American readers be offended, it soon becomes apparent that the essay is in fact a sharp, backhanded critique of China.Tea Leaf Nation has translated the juiciest parts (which happen to constitute most of the essay). Please enjoy. ]

 

Don't Go to the U.S., A Foolish and Backward Nation

 

I've already been in the U.S. for a long time. I regret that choice. We've been [fooled] by Western media the whole time, making us think that the U.S. is a modernized country. Harboring hopes of studying American modern science in order to serve my motherland, I moved heaven and earth in order to make it over to this "superpower."  But the result has been very disappointing! 

 

 

(1) The U.S. is actually a giant, undeveloped farming village. In middle school, teachers teach students that the more developed industry gets, the greater harm the natural environment suffers. For example, in an industrial city you should find chimneys everywhere, large factories everywhere, dust everywhere. That's the symbol of industrialization! But the U.S.? You hardly ever see chimneys, occasionally you'll see a few small ones but they're just decorations for houses. Instead there are clear rivers and lakes everywhere, and there aren't even paper factories or steel smelters by the riverbanks. The clean and fresh air is a symbol of primitive society. There's not even a trace of industrialization!

 

 

(2) Americans don't understand economics. Highways extend in all directions, seemingly reaching every village, but there are hardly any toll stations! What a tremendous waste of a gigantic business opportunity! I can barely keep myself from grabbing some cement and building a few toll stations; within one month I'll definitely make enough money to buy a house with a view of the Atlantic Ocean. Also, by the side of the highway you can see quiet and undeveloped lakes. The government allows waterbirds to freely settle and poop wherever they want, neglecting even to open a scenic garden with a lake view in order to make some serious money. It's clear Americans have no head for economics.

 

 

(3) American construction is too primitive. Besides [what you find in] a small number of large cities, there are no big cement and concrete skyscrapers. ... I can scarcely believe that the U.S. seemingly has no concrete buildings. They're all mostly made of wood and some other strange materials. Using primitive wood to build houses-it's like these foreigners' architecture hasn't moved beyond pre-Qing Dynasty times. That's feudal times!

 

 

(4) Americans' thinking is naive and backwards. As soon as I got to the U.S., I found [renting] a luggage cart cost three U.S. dollars. I didn't have change, an American saw that I had a lot of luggage, so they paid the three bucks for me and brought me a cart. [Americans] also always open doors for me and ask me if I need help. In my country, we already had the Lei Feng period in the '50s and '60s, now we think that stuff is so backwards! [Lei Feng was a young man that the Mao-era Communist government widely touted as an example of selfless virtue.] Back then, people were very hypocritical, but now we're not that way. We do things nakedly; now that's modernization! So Americans' thinking is behind ours by several decades, and there are no signs they will be able to catch up.

 

 

(5) Americans don't understand [how to eat] game. One night, I was driving with my classmates to another city and several Sika deers suddenly bounded out. My classmate immediately braked and swerved in order to avoid an accident. Apparently this sort of thing happens often, as a collision with one deer is enough to total a car. The U.S. government doesn't know how to manage this. ... Americans really don't understand how to eat game, they don't even have game restaurants, much less a taste for delicious wild animals-killing a deer and selling the antlers can make a lot of money! Americans live with those wild animals every day, even taking measures to protect wild animals. That's a really primitive society.

 

 

(6) Americans don't understand self respect. Professors at American universities have no presence (架子); they don't have the air of distinguished scholars at all. It's said that Professor D___ is a famous professor of psychology, but during class breaks he eats cookies in his office with his students, talks about the movie "21″ and [Chinese actress] Ziyi Zhang. He doesn't have any of the majesty of scholarship, I was really disappointed. Also, post doctoral students never put "Ph.D" on their name cards. They don't even understand how to show off their status. People taught by professors like this won't even understand how to posture if they become government officials. ... It seems Chinese public servants really know how to get peoples' respect; even the boss in a minor office in my motherland is more imposing than the American President. No wonder they say a first-class citizen in China becomes a third-class citizen in the U.S.

 

(7) American elementary school students don't have lofty ideals. From the start, elementary school students don't have any intention of becoming officials. ... There are none of the class presidents, class secretaries, or the committees I had when I was young. After class, it's as if they have no homework. There's no way you can even mention it in the same breath with Chinese primary school students's homework. Schools place too much emphasis on a moral upbringing, making little kids focus on becoming qualified citizens first, getting to the long-term ideals later. Becoming a qualified citizen? What a corny concept.

 

 

.(8) Americans cause a big ruckus every time they see a little illness. First, they make an appointment with the doctor, and afterwards the doctor gives a prescription. Some people have to consult a qualified pharmacist. When they buy medicine, they have to go to the supermarket to get it themselves. It's not as fast as it is with us ... I don't understand why Americans separate seeing the doctor and buying medicine ... instead separating benefit from responsibility. It's clear American hospitals have no concept of how to make money! Why tell the patients the name of the medicine? ... They could monopolize the sales of medicine and raise prices 8 or 10 times. There are so many good business [opportunities] they're not [pursuing], obviously the capitalist market economy is dead

 

 

(9) American public opinion is nuts. Sometimes I completely lose patience with their ignorance and foolishness. For example, when they learned that China has television stations and newspapers, they actually ignorantly ask me, "China has a newspaper?!" That's really outrageous; we not only have Chinese-language newspapers, they are meticulously produced by our Ministry of Propaganda; looking at our newspapers is like listening to a hymn, it's nothing like American newspapers with their messy public opinions, even daring to insult the U.S. President by name...[in China] we don't publicize the leaders' scandals; after that, who would want to be a leader? ...

 

 

(10) Americans are spiritually empty. What I can't stand is: The majority of Americans say grace before each meal, and naively say "God bless America." Ridiculous; if God blessed America, how did America get this backwards, this primitive, how did Americans get so simple and primitive? What's the use of praising God? It would be more practical to spend that time praising your boss! That's the modern way! ...

 

 

(11) Americans do not have a concept of time. No matter what, they always wait in line. ... We Chinese are smarter, you see. No matter how crowded it gets, we still have the skill to stuff ourselves in somewhere, this saves a lot of time and you can avoid getting tired from standing! If someone you know opens a backdoor, that saves even more time. The old Americans just don't get this.

 

 

(12) American stores make no sense: You can return something weeks after buying it without even giving a reason. How is it that you let me return the goods without even arguing with me for a little while? ...

 

 

(13) The U.S. isn't safe. 95% of homes have forgotten to install anti-theft nets/doors/windows; another strange thing is, where'd all the pickpockets go?

 

 

(14) Americans are wimps. 95% of drivers don't even dare to run red lights...although 99% of American adults have a car, their driving method is very strange: There are many cars on the road, but you can't hear any horns, the streets are so quiet it's as if they're not streets, there's none of the energy of a major province-level [Chinese] city.

 

 

(15) Americans lack emotion. 95% of employees don't think their superiors' weddings have anything to do with them, so they never find an excuse to care about their leaders; in China, do the masses ever miss a chance to care about their leaders? Put another way, who in China doesn't dare to? Look how much feeling we've got.

 


(16) Americans aren't sensible. 99% of Americans go through school, get jobs, get promoted, and get an operation without understanding the need to give "hong bao" [red envelopes full of cash] to open a back door. ..

 

Nạn hôi của và nạn lạm quyền


 

 

 

 22/03/13 |

Nạn hôi của và nạn lạm quyền


Ảnh Internet

Một vụ công an đánh dân. Ảnh Internet

Sự kinh khủng của nạn hôi của:

Thanh niên quê tôi rất hiền lành. Tuy nhiên thỉnh thoảng cũng gây ra những vụ đánh nhau tập thể dẫn đến chết người. Nạn nhân bị đám đông đánh hội đồng dẫn đến chết, rất dã man.

Nguyên nhân là do không ai nghĩ mình là hung thủ nên cùng hành động dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Trong vụ việc như vậy cơ quan điều tra cũng khó qui được trách nhiệm gây chết người cho ai để tòa có thể xử tử hình.

Chúng ta thấy nhiều đám đông hôi của rất vô lương tâm khi có tai nạn xe cộ. Bình thường thì những con người này cũng rất hiền lành, tử tế. Chúng ta thường cho rằng chỉ những dân tộc có tính xấu xí, còn nghèo mới có nạn hôi của. Thật ra ở các nước giàu có, văn minh như Anh, Mỹ khi xã hội loạn mất kiểm soát thì nạn hôi của cũng bùng phát mạnh mẽ. Năm 2005 bão Katrina đổ bộ vào nước Mỹ cũng làm cho nạn hôi của bùng phát. Người dân còn dùng cả súng bắn nhau để hôi của.

Nạn hỗn chiến và hôi của có đặc điểm là sự tham gia của đám đông, và ai cũng nghĩ rằng mình không bị nhận diện để qui tội trước pháp luật. Điều đó giải thích vì sao hỗn chiến và hôi của gây kinh hoàng cho cuộc sống thanh bình.

Nạn hôi của và hỗn chiến sẽ không xảy ra nếu những người tham gia biết rằng hành vi của mình được xác nhận chính xác để có thể qui tội.

Kết cấu quyền lực và trách nhiệm của CNCS.

Lý thuyết CS đưa đến sự cai trị đất nước với một đảng độc tôn, tất cả mọi hệ thống quyền lực, hệ thống kinh tế, hệ thống truyền thông đều do nhân sự của đảng nắm.

Người cộng sản có một sáng tạo khá thú vị: “ tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”. Điều ngày nghe qua rất hay, tưởng có thể hạn chế được quyền lực độc đoán của một cá nhân, mang lại dân chủ trong hệ thống chính trị nhưng thực tế lại trái hẳn.

Trong một thể chế toàn trị và tiến trình ra quyết định tập thể dẫn đến tệ là không qui được trách nhiệm cho cá nhân nào. Ai cũng có quyền nhưng không ai chịu trách nhiệm. Do vậy họ hành động mà không sợ. Người ra quyết định đã vậy, còn người thực hiện? Họ cũng không thấy có trách nhiệm vì họ nghĩ trách nhiệm thuộc về cấp trên. Họ tuân thủ vô điều kiện hoặc ỷ thế được cả hệ thống bao che để làm càn. Điều này không khác gì nạn hỗn chiến và hôi của trên. Điều này là rất nguy hiểm, lịch sử để lại nhiều sai lầm thảm khốc nhưng không thấy ai chịu trách nhiệm cá nhân. Tất cả lãnh tụ đều là thiên tài, trí tuệ sáng suốt.

Hiện nay rất nhiều quan chức trong hệ thống: điều tra, bắt giam, xét xử, thi hành án, truyền thông,…chấp hành lệnh cấp trên hơn là chấp pháp dù họ biết như vậy là sai luật và lạm quyền. Trong hệ thống toàn trị một mặt họ không nghĩ trách nhiệm thuộc về mình, một mặt họ bị ràng buộc vấn đề cơm áo, gạo tiền.

Giải pháp cho vấn đề:

Nước ta đang đứng ngã ba đường với phong trào đấu tranh cho dân chủ, cho tự do ngôn luận đang dâng cao. Tất yếu là những người cầm quyền sẽ đàn áp. Một chiến lược để có thể hạn chế đàn áp là đòi luật pháp được thực thi nghiêm túc, tuy nhiên điều này không khả thi lắm trong tình trạng luật pháp nằm trong tay kẻ mạnh.

Một chiến lược tốt hơn là tập trung vào giải pháp hạn chế vấn nạn “hôi của”, tức là phải minh bạch rõ trách nhiệm của tiến trình ra quyết định, thực thị quyết định. Phải làm rõ cho người dân thấy: ai là người ra lệnh bắt giam, ai là người thực thi lệnh bắt, xét xử, kêu án và lệnh đó dựa trên điều luật nào. Khi tiếp xúc với nhân viên công lực, chúng ta cần làm rõ: họ là ai, ở cơ quan nào, cấp bậc, số điện thoại, quyết định này ai ký, theo điều luật nào,…có hình ảnh càng tốt, phải yêu cầu có đầy đủ các thông tin trên rồi mới làm việc. Công dân phải có ý thức đòi hỏi và lưu giữ tất cả để có chứng cớ.

Chúng ta không chấp nhận lối ngụy biện của nhân viên công lực “chúng tôi bị buộc phải làm, chúng tôi làm vì miếng cơm manh áo, chúng tôi chỉ là kẻ thừa hành”. Họ hoàn toàn có quyền từ chối thực thi nếu người ra lệnh là sai luật. Chúng ta phải yêu cầu nhân viên công lực có trách nhiệm trước pháp luật công việc mình làm.

Hiện nay tất cả những công cụ bạo lực của nhà cầm quyền đang ở trong tình thế khó xử là nghiêm chỉnh chấp pháp để bảo vệ dân hay đứng về phía nhà cầm quyền để đàn áp dân. Họ sẽ ngả về phía nào mang lại quyền lợi cho họ hơn và thiệt hại cho họ là ít nhất. Con người có lý trí, không ai ngu dại đi chống đỡ một căn nhà rệu rã, mục nát chực chờ đổ sụp lên đầu mình.

Sau khi xảy ra cú đạp mặt lịch sử làm cho tên đại úy Minh thân bại danh liệt thay vì được thăng quan tiến chức. Vụ Tiên Lãng làm cho người chấp hành cưỡng chế bị phê phán, bị xét xử thay vì được nhận giấy khen cho thành tích “trận đánh đẹp”. Rõ ràng nếu họ không tuân lệnh cấp trên thì có thể bị sa thải, mất việc, còn nếu tuân lệnh thì có thể họ bị công chúng nhận diện lên án, gia đình sống không yên hoặc bị ngọn gió luật pháp đổi chiều thổi vào họ. Trước hai lựa chọn thì con người có xu hướng chọn cái lợi hơn. Trong cuộc vận động dân chủ, để tránh bị đàn áp, chúng ta cần có chiến thuật để làm cho lực lượng trấn áp ngả về phía chính nghĩa. Có như vậy con đường dân chủ đỡ chông gai hơn, ít xương máu hơn.

May mắn là ngày nay công nghệ đã trao cho ta những vũ khí hữu hiệu: internet, máy ảnh, điện thoại Smartphone để thực hiện chiến lược trên. Chúng ta cần triệt để sử dụng nó để tiến lên.

Ánh sáng xua tan màn đêm, sự minh bạch làm tan bạo quyền!

© Nguyễn Văn Thạnh

© Đàn Chim Việt

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link